Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 350 bài ] 

Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên

 
Có bài mới 17.06.2018, 18:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4838
Được thanks: 13656 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 10
Trưởng Tôn Vô Cực ở bên cạnh yên lặng nắm lấy tay nàng, nhẹ nhàng nắm chặt, cọ vào lòng bàn tay ấm áp của hắn, đối với Mạnh Phù Dao, bàn tay này làm cho nàng cảm thấy an tâm nhất. Nàng cảm nhận sự ấm áp ấy, đắm chìm trong cảm xúc ấy thật lâu. Bỗng nhiên nàng nghĩ tới một chuyện chẳng liên quan lắm, nàng nhớ trước kia tay của Trưởng Tôn Vô Cực hơi lạnh, đặc điểm này là do võ công của hắn gây ra, thế nhưng mấy ngày nay, lúc nào hắn cầm tay nàng, nàng cũng cảm thấy ấm áp, ấm đến tận tim, tim nàng bỗng đập lệch một nhịp. Nàng chăm chú nhìn Trưởng Tôn Vô Cực cầm tách trà, khói trắng từ chén trà nghi ngút vấn vít bay lên, được tay áo che chắn nên tay hắn mới ấm áp như vậy sao.

Biết được điều này, tim nàng lại đập nhanh hơn, có phải hắn mong muốn trên đoạn đường gian nan này, sẽ giúp cho nàng được ấm áp và cảm nhận được tình người? Không chỉ là hành động, lời nói mà còn là thân thế mang lại, không chỉ là ở bên cạnh, hỗ trợ và đồng hành, không rời bỏ, mà còn chở che, vì biết bàn tay hắn lạnh nên mới dùng chén trà để ủ ấm trước khi nắm tay nàng.

Trên thế giới này có người quan tâm mình như vậy, có người vì mình mà sẻ chia như vậy, còn có gì có thể làm nàng sợ hãi nữa đây?

Mạnh Phù Dao thở một hơi thật dài, trong ánh mắt phản chiếu hình ảnh tay hắn nắm tay nàng, vỗ về an ủi nàng, sau đó lập tức ra hiệu cho Thiết Thành dẫn người phụ nữ kia lui xuống, đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi sẽ quyết định xem nên giữ lại bà ta hay không, cũng cho người đi tìm đại phu. Lão thái giám bệnh không nhẹ, ý nghĩa của ba bức tranh, chuyện về Doanh phi, những người định giết ông ta, những chuyện này muốn có đáp án chỉ đành chờ đến lúc ông ta nói chuyện được mới có thể hiểu rõ.

Khi mọi người đều đã đi, trong phòng chỉ còn lại có hai người cùng với một cây đèn, tiếng chim líu ríu ở nơi xa vọng đến, tia nắng ban mai lọt vào qua ô cửa sổ, ánh sáng loang trên mặt người thành từng vệt trắng. Một đêm vừa dịu dàng vừa kích thích trôi qua nhẹ nhàng như thế.

Trưởng Tôn Vô Cực tỉnh dậy, khẽ khàng thổi tắt đèn rồi ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng nâng mặt nàng lên vuốt ve hàng mày, cả đêm trước nàng đã mệt mỏi với đau buồn quá đỗi, dịu dàng nói: "Ngủ một chút đi, trời sắp sáng rồi."

Mạnh Phù Dao im lặng nằm trong lòng người nọ, cảm nhận tiếng tim đập của hắn, mạnh mẽ mà an bình, chỉ lặng yên đếm từng nhịp tim thôi cũng khiến lòng nàng cảm thấy ngọt ngào, tựa như đang lắng nghe bản nhạc tuyệt vời nhất trên thế gian này vậy.

Đêm hôm đó ở Hoàng cung, không biết bóng đen nấp sau mành che là ai, cũng không thể thay đổi một số bí mật xảy ra trong quá khứ, nàng chỉ có thể lần lượt tìm kiếm, mở ra từng lớp màn bí mật.

Sau buổi tối đó, đầu tiên, nàng đi gặp Cửu Hoàng nữ.

Nàng cùng Cửu Hoàng nữ đã bàn chuyện rất lâu trong phòng nàng ta, cô gái này rất thân mật, nói cho nàng những điều mà nàng thấy kỳ lạ ở Phụ hoàng nàng ta, cũng nhắc nhờ nàng chuyện này không hề đơn giản như mặt ngoài của nó. Hoàng hậu chắc chắn có nắm trong tay một bộ phận binh lực, các vị Hoàng tử và Hoàng nữ vẫn luôn cố gắng giữ chặt binh lực ít ỏi trong tay họ, nhưng sự thực thì đó chỉ là việc làm vô nghĩa mà thôi.

"Binh lực của Toàn Cơ Hoàng thành do ba người quản lý." Cửu Hoàng nữ Phượng Đan Ngưng cẩn thận vẽ cho Mạnh Phù Dao bản đồ phân bố quân đội, "Bệ hạ đương nhiên là người nắm trong tay quyền lực chi phối toàn bộ quân đội, một bộ phận khác là Ngự lâm quân, đây là bộ phận tự quản trong Hoàng thành, đương nhiên, xét theo tình hình hiện nay, có lẽ tất cả Ngự lâm quân đều thuộc Hoàng hậu rồi. Ngoài ra còn có mười vạn quân Thần Sách và mười lăm vạn quân Trường Dũng tại Hoàng thành. Thần Sách quân do quân đội quản lý, chỉ huy quân đội là cậu của Tam ca, cũng có thể coi như là thế lực của Tam ca, còn có gần một vạn quân Tử Phi Phong và một vạn quân Thiết Vệ. Những bộ phận binh lính tại địa phương, do ai quản lý, sau này điều khiển như thế nào vẫn còn chưa rõ ràng. Nhưng theo ta đánh giá, chỉ cần bộ phận đó do triều đình điều khiển, quyền quản lý thuộc về ai, cũng đã rõ ràng rồi."

"Trường Dũng quân do ai quản lý?"

"Trường Dũng quân do bệ hạ quản lý, được chia làm ba đạo quân, một bộ phận lớn do ông ngoại của Đại Hoàng nữ quản lý, hai đạo quân còn lại hiện tại giữ thái độ trung lập, ngoài ra, hơn một nữa Trường Dũng quân có xuất thân là tướng sĩ biên giới, là các tướng quân mạnh mẽ có chiến công hiển hách như Bình Quốc công của Đường gia."

Mạnh Phù Dao "Ừ" một tiếng, cười đầy tinh quái: "Cửu Hoàng nữ hiện tại có kế hoạch gì không?"

Cửu Hoàng nữ dừng lại, phất phất ống tay áo.

"Ta muốn mời Mạnh Vương và Thái tử điện hạ giúp đỡ, giúp Toàn Cơ sớm ngày bình yên, cứu lấy Toàn Cơ tránh khỏi cuộc nội chiến này, người một nhà hại người một nhà."

"Ta?" Mạnh Phù Dao giơ tay lên chỉ vào mũi mình, liếc Cửu Hoàng nữ: "Cô cho rằng ta là vua thích quan tâm chuyện bao đồng sao? Toàn Cơ xảy ra nội chiến cũng chẳng phải trách nhiệm hay nghĩa vụ của ta."

"Vương gia, bản thân ta tuy rằng không biết ai sẽ là vua trong tương lai, nhưng lại biết rằng, người nắm quyền hiện đang có ý đồ hại Vương gia." Cửu Hoàng nữ híp mắt nhìn nàng, bình tĩnh: "Tránh được lúc này đâu thể tránh được mãi mãi? Sao không xử lý triệt để luôn!"

Mạnh Phù Dao cười nói: "Hoàng tử Hoàng nữ của Toàn Cơ đều thèm thuồng ngôi vị Hoàng đế đến phát điên, đã muốn giết nhau đến máu văng khắp nơi rồi, chỉ có Cửu Hoàng nữ biết nghĩ đến tình máu mủ, cũng chỉ có cô không quan tâm ngôi vị Hoàng đế mà thôi."

"Chỉ trong một thời gian ngắn, Tứ tỷ mất, Lục tỷ mất Thất ca mất, Bát ca mất." Cửu Hoàng nữ đau lòng, giọng nói đượm buồn:

"Tuy không phải cùng một mẹ, thế nhưng vẫn là anh em của nhau, từng người từng người vô duyên vô cớ chết đi chỉ vì âm mưu tranh giành ngôi vị, sau này không biết còn chết bao nhiêu người nữa, Hoàng tử Hoàng nữ của Toàn Cơ đã xảy ra quá nhiều chuyện, nhưng nào có ai thương xót họ? Trời cao không đau lòng, về sau cũng không ai đau lòng, thế nhưng, ta đau lòng."

Nàng ấy lại nói: "Cùng mong Vương gia đau lòng cho họ!"

Mạnh Phù Dao đứng dậy, ôm lấy vai nàng ấy, cười: "Ta là người ngoài, chỉ tạm thời ở lại đây, bên người có không tới ba nghìn hộ vệ, thương cho họ thì cũng làm được gì? Cửu Hoàng nữ đánh giá ta quá cao. Thế nhưng, có một câu cô nói đúng, trong triều đình có người không thích ta, bản thân ta trước nay không thích người khác hại ta hết lần này đến lần khác, cho nên, đến lúc cần ra tay, ta sẽ ra tay."

Cửu Hoàng nữ vui mừng khôn xiết: "Cảm ơn Vương gia, nếu Vương gia có việc cần trợ giúp, Đan Ngưng sẽ hết lòng hỗ trợ."

Quả là một người thông minh, biết rõ không người nào sẽ cho không ai cái gì, Mạnh Phù Dao nhoẻn cười, lấy ra một bức vẽ, nói: "Nghe nói Cửu Hoàng Nữ am hiểu về văn học hội họa, phụ trách công văn tấu chương ở thư phòng của bệ mỗi ngày đều phải gửi đi một bức để mang đến Vĩnh Hưng điện phải không? Vậy nếu cô có rảnh thì mang giúp ta bức họa này đến cho Bệ hạ xem nhé."

Cửu Hoàng nữ nhận lấy bức tranh, nàng ấy chỉ nhìn một chút đã hiểu được hàm ý, Mạnh Phù Dao vẫn đứng cạnh quan sát vẻ mặt của nàng ấy, thấy nàng ấy không có biểu hiện gì khác thường thì hơi chau mày.

Bức tranh này là do Mạnh Phù Dao dựa theo trí nhớ tổng hợp lại ba bức tranh kia vẽ nên, bức tranh vẽ căn phòng trong cung kia, một người phụ nữ cười nhẹ, khuôn mặt là mặt của Mạnh Phù Dao, thần thái lại không giống như nàng, tuổi cũng lớn hơn nàng, phía sau là một gian thính phòng, rèm cửa mở một nửa, khung giường giá gỗ, mành che, ngăn tủ.

Mạnh Phù Dao nghĩ rằng, Phượng Toàn chưa chắc đã chú ý đến lão thái giám kia, chưa chắc đã nhìn thấy hình ảnh trong bức tranh cuối cùng, thế nhưng người phụ nữ trong tranh, có lẽ ông ta sẽ nhớ tới.

Cửu Hoàng nữ nhận lấy, Mạnh Phù Dao lại hỏi han về tung tích của vợ Phượng Ngũ, Cửu Hoàng nữ nói:

"Về chuyện Ngũ tẩu... tốt nhất là bảo Ngũ ca ngừng việc tìm kiếm tẩu ấy lại đi."

Nàng ấy nói như vậy, nên nàng cũng không cần hỏi nhiều nữa. Mạnh Phù Dao chỉ thở dài rồi đứng dậy ra về.

Nàng đến tiệm thuốc, nhờ người đến chăm sóc lão thái giám, sau khi trở về thì trang điểm rồi đi ra ngoài.

Khuôn mặt búp bê của Tiểu công tử Đường gia tươi như hoa, lấy giấy ra viết một vài chữ, sau đó nhảy chân sáo đến dịch quán. Mạnh Phù Dao lấy viên đá mà nàng kiếm được trong nhà vệ sinh để làm đá kê chân, đưa cho Nguyên Bảo đại nhân làm ngọc triện, đóng dấu "Cạch" một cái!

Một tờ thánh chỉ vô cùng xinh đẹp mang tên "Công ty Cổ động chiến đấu Phù Dao" của tổng giám đốc kiêm người bán, kiêm phụ trách nghiệp vụ chuyên nghiệp, kiêm trưởng phòng nhân sự, kiêm trưởng phòng tài chính, kiêm nhân viên đã ra đời, nằm trên tay Mạnh Phù Dao.

Mấy ngày sau, "Bộ đôi quyền lực" mang theo tất cả sụ nhiệt tình và tôn trọng với tờ thánh chỉ kia, đã đốt cháy thành Đồng của Toàn Cơ.

Thành Đồng(*) lần này đúng là đỏ như tên của nó.

(*) Đồng: có nghĩa là đỏ.



Mạnh Phù Dao cảm thấy việc mình gây ra một đám cháy lớn như thế chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Cấu trúc của Hoàng cung Toàn Cơ đa phần là gỗ khô, chỉ cần châm một mồi lửa là có thể lan đến khắp nơi. Nàng cau mày nửa buồn nửa vui, vui vì gần đây nàng cảm thấy chân khí dao động, có lẽ là sắp thăng cấp, buồn vì thông tin mà Cửu Hoàng nữ nói cho nàng biết, Bệ hạ nhìn thấy bức tranh đó tuy rằng có giật mình, biểu cảm khuôn mặt có thay đổi đôi chút, thế nhưng một lúc sau bình tĩnh lại cũng không nói lời nào.

Lần này Mạnh Phù Dao hoàn toàn không đoán được suy nghĩ của Phượng Toàn, tình trạng của lão thái giám Lộ thì đến giờ vẫn chưa thấy có gì thay đổi, không thể moi được tin tức gì hữu dụng từ miệng ông ta.

Hôm nay, nàng từ phủ của Cửu Hoàng nữ đi về, cảm thấy buồn bực khó chịu, mãi mới có thời gian cùng Trường Tôn Vô Cực đi nghe kể chuyện, trên tầng quán rượu người ta đang kế chuyện "Định quốc sách Hãn vương giết thỏ, trấn hậu cung chúng phi làm vườn", Mạnh Phù Dao nghe xong giật giật khóe miệng: "Đúng là chuyện tốt không ai hay, chuyện xấu truyền vạn dặm!"

Đột nhiên người ngồi bàn bên lên tiếng:

"Đúng là chẳng lúc nào chịu ngồi yên".

Mạnh Phù Dao giật mình, có người nhận ra mình sao? Nàng quay đầu nhìn, chỉ thấy ngồi bên cạnh là một người cô bé áo xanh đầu ba chỏm, đeo vòng vàng, đang dùng một cây cỏ chọc cái gì đó ở trong hộp, nàng không nhìn thấy vẻ mặt của cô bé, nghĩ thầm có lẽ cô bé đó đang nói chuyện với thứ gì đó trong hộp, không phải nói mình.

Mạnh Phù Dao cười nhẹ đang định quay đầu lại, vô tình nhìn qua cô gái ngồi cạnh cô bé đó.

Nàng cũng chưa từng nhìn thấy người này bao giờ.

Mạnh Phù Dao thấy bàn tay nàng ta đặt bên cạnh cái hộp, móng tay lấp lánh, chiếc cổ nhỏ hơn so với người bình thường, đường nét khuôn mặt vô cùng đẹp dù chỉ nhìn nghiêng.

Cô gái đó có màu da rám nắng rất đẹp, từng đường nét rất rõ ràng, nhưng lại không giống người dị tộc, chỉ là hõm mắt hơi sâu, đôi mắt như phát ra ánh sáng, sâu thẳm như vực nước, lại dịu dàng như màn đêm, nhìn lần đầu tiên chỉ thấy kinh ngạc, nhìn đến lần thứ hai thì thấy choáng ngợp trước đôi mắt ấy.

Mạnh Phù Dao chưa từng nhìn thấy đôi mắt nào như vậy. Đôi mắt của Trưởng Tôn Vô Cực giống như biển sâu nhưng đó là biển dưới ánh mặt trời, sáng lấp lánh, còn đôi mắt của cô gái này lại mang màu trầm, nặng nề, u buồn, như đáy biển kỳ bí, không cho phép người khác thăm dò.

Cảm thấy nàng đang nhìn mình, cô gái ấy nghiêng đầu nhìn thẳng vào Mạnh Phù Dao khiến nàng như thể bị choáng.

Cùng lúc đó, nàng nghe thấy cô bé bên cạnh cô gái này hừ lạnh, có lẽ là khó chịu vì việc Mạnh Phù Dao cứ nhìn chằm chằm họ, tay vung lên, ném chiếc hộp trên tay ra. Cái hộp nhiều màu chỉ bằng bàn tay người trượt dài trên bàn. Bên trong đột nhiên xuất hiện thứ gì đó màu trắng, có hình dạng giống tờ giấy bay đến mu bàn tay của Mạnh Phù Dao.

Mạnh Phù Dao nhúc nhích ngón tay, thứ đó dừng lại giữa không trung, ngọ nguậy một lúc rồi lần lượt thò ra bốn móng vuốt, bốn cái móng vuốt nhỏ đó búng ra bốn sợi tơ thòng xuống dưới.

Một sợi tơ đậu lên tay Mạnh Phù Dao, vừa chạm vào tay nàng lập tức biến thành màu đỏ. Những sợi tơ này có thể hút máu!

Mạnh Phù Dao không thể để sinh vật lạ này hút sạch máu của nàng, định dùng kiếm cắt đứt sợi tơ đi, cô gái kia đột nhiên giơ tay lên cắt đứt các đoạn tơ, đồng thời nhìn thứ đồ kia, lại quay sang giơ tay với Mạnh Phù Dao, có vẻ như là đang xin lỗi nàng.

Mạnh Phù Dao vốn cảm thấy chuyện cho thứ sinh vật kỳ lạ kia ra ngoài hại người khác là vô cùng quá đáng, nhưng không hiếu sao nhìn thấy cô gái kia ra hiệu xin lỗi thì nàng lại không thể tức giận được nữa, chỉ cười với nàng ta rồi gật đầu định đi, cô gái đó nhìn kỹ vào mắt nàng, đột nhiên giơ tay ra hiệu gì đó.

Cô bé đội vòng vàng kia trợn mắt, thuật lại nàng nghe một cách khó chịu:

"Thánh... Cô nương nói, có phải ngươi đang có chuyện buồn phải không? Có phải gặp chuyện khó khăn không thể giải quyết không?"

Mạnh Phù Dao giật mình, nhìn Trưởng Tôn Vô Cực hỏi ý kiến, sau đó cười nói: "Cô nương nhà ngươi đúng là đặc biệt, vậy ta có thể hỏi trước, cô nương nhà ngươi có biết vì sao ta buồn không?"

Cô gái đó không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu, cô bé nói:

"Cô nương nói, đến đến đi đi, không biết đến từ đâu, sao biết được đi đâu?"

Mạnh Phù Dao vô cùng kinh ngạc, lại nghĩ đến thế giới này có bao nhiêu cao nhân, cô gái này có lẽ có phép thần kỳ nào đó, thử trước rồi tính, nói tiếp: "Mời cô nương giúp ta giải đáp!"

Cô gái đó khẽ nghiêng đầu, miệng cười mắt nhìn Mạnh Phù Dao, khiến nàng lại như bị choáng, tiếp theo đó trong đầu xuất hiện hàng loạt hình ảnh nối tiếp nhau như một cuộn phim tua mỗi lúc một nhanh, ầm một tiếng, có tiếng gì đó vỡ tan, làm cho cả người nàng run rẩy, sau đó nàng cảm thấy ánh mắt của cô gái trước mặt nhìn thật sâu vào mắt mình, ngơ ngác một lát, chầm chậm đi vào đầu nàng, dường như thay thế đôi mắt của nàng, cảm giác này thật đáng sợ. Mạnh Phù Dao giật mình, dần dần tỉnh lại.

Khi tỉnh lại nàng mới phát hiện, cô gái kia vẫn đứng ngay trước mặt nàng, những hình ảnh trong đầu cũng không còn nữa. Chắc chắn là mình tưởng tượng ra rồi, nàng cứ cảm thấy rối bời, không biết phải nói gì, chỉ lo mình bị người ta lừa, thế nhưng, nàng thấy Trưởng Tôn Vô Cực vẫn còn ngồi yên tại chỗ, hắn là chuyên gia về việc khống chế người khác nếu hắn không thấy có gì không ổn thì có lẽ người ta không có ý hại mình.

Thế nhưng... nàng ta nhìn mình như thế là đang nhìn gì vậy? Tại sao mình không nhớ một chút nào chứ?

Cô gái kia cùng cô bé nhẹ nhàng đứng dậy, chỉ để lại một trang giấy nửa đỏ nửa trắng, cô bé giải thích:

"Đốt thành tro rồi uống, nếu không uống thì coi như lời cô nương nói chỉ là gió bay, nghĩ sao tùy ngươi."

Mạnh Phù Dao nghe thế phì cười. Như thế này giống hệt như mấy bà đồng ở kiếp trước của nàng mà. Nàng vui vẻ cầm lấy đút vào túi, nhìn cô gái đó đi xa rồi mới cùng Trưởng Tôn Vô Cực đi xuống dưới, vừa đi vừa nói:

"Huynh nghĩ ta có nên uống thứ mà bà đồng kia cho không?"

"Bà đồng nào?" Đột nhiên có tiếng người ở bên cạnh nói leo vào.

"Không phải là..." Mạnh Phù Dao nói một nửa bỗng dừng lại, lập tức quay đầu nhìn, mắt trợn tròn: "Tông Tông Tông Tông..."

"Mới có vài tháng không gặp mà cô đã bị bệnh đãng trí rồi à? Đến cả tên còn không nhớ nổi sao?"

Người nào đó vẫn độc mồm như thế, vẫn không coi ai ra gì, vẫn quen với chuyện vừa gặp đã cầm tay nàng bắt mạch.

Mạnh Phù Dao vui đến nỗi không thèm để ý đến lời nói của hắn, "Aaaa! Tông Việt, sao huynh lại tới đây..."

"Ta nghe nói tiệm Quảng Đức thông báo có người đang cần tìm đại phu giỏi." Tông Việt vẫn mặc bộ quần áo trắng như tuyết, sáng loáng dù đã là Hoàng đế, hắn vẫn không nhiễm một chút bụi trần nào, vẫn sạch sẽ thánh khiết như trước kia, dù cho hắn đang ở trong đám đông, đám đông cũng sẽ nhường đường cho hắn đi.

Hắn kiểm tra mạch đập của Mạnh Phù Dao một cách kỹ càng, đôi mày đang chau lại cũng giãn dần ra, liếc xéo Trưởng Tôn Vô Cực, mặt tỏ ra khó chịu một lúc mới nói: "Chả lẽ cô quên mất rằng ai là đại phu vĩ đại nhất thế gian rồi sao?"

"Ta tìm đại phu khắp thế gian cũng không dám tìm huynh." Mạnh Phù Dao giơ tay đầu hàng: "Huynh đã thấy ai gọi Hoàng đế cách mấy vạn dặm đến chỉ để chữa bệnh cho một tên thái giám chưa?"

"Ta không phải Hoàng đế!" Tông Việt nói một cách đơn giản, đột nhiên hắn cúi đầu nhìn nàng, hỏi: "Vừa nãy cô nói chuyện với ai?"

"Ta cũng không rõ, rất thần bí." Mạnh Phù Dao liếc hắn: "Huynh biết là ai sao?"

Tông Việt nghĩ thật kỹ, một lúc sau mới nói: "Không, chỉ là nhìn cái lưng thấy quen, có lẽ là nhầm người."

Nói xong hắn lại mỉa mai Trưởng Tôn Vô Cực: "Sức khỏe của Thái tử điện hạ gần đây tốt quá, tốt hơn cả Phù Dao."

Mạnh Phù Dao trừng mắt nhìn hắn, người này có cần thiết phải vừa gặp người khác đã châm chọc rồi không?

"Cũng tương đối thôi! Sức khỏe của Bệ hạ còn tốt hơn, tốt hơn cả hai người chúng ta cộng lại."

Mạnh Phù Dao nghe hai người này nói chuyện đã thấy mệt, bèn mặc kệ họ, quay lưng đi thẳng đến dịch quán mới nói: "Đại phu Hoàng đế Mông Cổ, huynh bây giờ không thể giống như trước, chữa khỏi cho ông ta rồi đi đi."

"Ta cũng không có thời gian rảnh để lảm nhảm với cô," Tông Việt bắt mạch cho lão Lộ, một lúc sau nhíu mày: "Mệt mỏi quá độ!"

Rồi nói: "Ta có thể làm cho ông ta tỉnh lại, nhưng phải nói rõ với cô, ông ta tỉnh lại thì cũng không sống được bao lâu nữa."

Mạnh Phù Dao im lặng. Nàng cảm thấy lão già này cũng không phải là người tốt, chết cũng không hết tội, thế nhưng trước khi mọi chuyện rõ ràng, nàng có quyền gì phán ông ta tội chết?

Tông Việt nhìn nàng, lại nhìn lão Lộ, rồi đột nhiên quay ra nhìn Trưởng Tôn Vô Cực.

Trưởng Tôn Vô Cực cũng nhìn lại hắn, hai người trao đổi bằng mắt một số thông tin, lúc sau, Tông Việt nói: "Muộn rồi, cô đi ngủ đi."

Mạnh Phù Dao "Ừ" rồi gọi phục vụ sắp xếp chỗ ở cho Tông Việt, vừa đi về phòng vừa nghĩ, nhân tiện thay đồ luôn.

Trong lúc thay đồ, nàng nhìn tờ giấy mà cô gái kia đưa cho nàng, cười nhẹ rồi đặt nó lên trên bàn.

Tông Việt mang lão thái giám vào phòng trong, lấy ra kim châm lúc nào cũng đem theo bên người, bắt đầu chữa bệnh cho ông ta.

Mạnh Phù Dao nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Trong khi nàng ngủ, Nguyên Bảo đại nhân từ bên ngoài trở về, trèo lên bàn chuẩn bị đi ngủ, bỗng nhìn thấy tờ giấy kia, cầm lên một lúc lâu vẫn không biết đó là thứ gì, liền quăng đi không để ý nữa.

Tờ giấy bay lượn trên không trung, vô tình bay vào lư hương trong phòng, từ từ cháy mất, sau đó chỉ còn lại tro tàn. Làn khói xanh từ từ bay lên, hợp vào làn khói trắng trong lư hương, màu sắc không thay đổi, thẳng một đường lan ra khắp nơi.

Mạnh Phù Dao bỗng trở mình.

Trong khi ấy, ở phòng bên kia, trên trán Tông Việt đã lấm tấm mồ hôi, tay cắm kim châm liên tục, nhanh chóng cắm vào sau ót lão thái giám.

Một lúc sau, hắn ngừng tay, vẻ mặt nghiêm túc vô cùng.

Hắn lẳng lặng chờ.

Chờ một lúc, lão thái giám đột nhiên run rẩy, như lá cây rơi rụng lả tả trong gió.

Ồng ta hét lên rồi đột nhiên giãy giụa mãnh liệt, mà một người sắp chết không thể nào giãy lên được như thế, cất tiếng kêu không rõ ràng: "Đừng giết..."

Cùng lúc này, trong phòng Mạnh Phù Dao vọng ra một tiếng thét đầy hoảng sợ.

Tiếng thét như xé tan màn đêm, vang vọng cả thất quốc.

Nét mặt Tông Việt tức khắc thay đổi, hắn mặc kệ thái giám sắp tỉnh lại hay chưa, lập tức bay ra ngoài, cùng lúc đó một cái bóng tím cũng từ trong màn đêm bay ra như một tia chóp.

Trong căn phòng tối.

Mạnh Phù Dao cả người ướt đẫm mồ hôi ngồi giường, đột ngột nhảy xuống giường, va vào bàn, đập đổ ghế, xé rách tấm màn, làm tắt nến để an ủi trái tim đang kinh hoảng không thôi của mình.

Mình... Mình đã nhìn thấy rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 17.06.2018, 18:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4838
Được thanks: 13656 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 10
Chương 16

Sự thật đau lòng


Gió từ nơi nào thổi qua mang theo hơi sương và mùi cỏ lúc đêm, cơn gió ấy không chỉ là cơn gió mà còn mang theo khói, mang theo hơi sương mịt mờ, nhè nhẹ thoảng qua, luồn qua bàn tay nho nhỏ.

Bàn tay nho nhỏ?

Nàng cúi đầu nhìn, tay của nàng trở nên nhỏ như vậy, gầy như vậy từ bao giờ? Bàn tay nhỏ như chân gà, yếu ớt, ngón tay đầy mọt gỗ.

Mọt gỗ...

Mọt gỗ ở đâu ra nhỉ? Nàng nhớ là tay của mình vừa thon lại vừa dài, móng tay sạch sẽ, có bao giờ đầy mọt gỗ như thế này đâu?

Mọt gỗ lác đác rơi xuống đầu nàng, nàng ngẩng đầu nhìn, thấy trên đầu đen sì sì, trong không khí phảng phất mùi ẩm mốc của gỗ.

Như nghĩ đến gì đó, bèn cúi xuống nhìn cánh tay và đôi chân nho nho của mình, thấy sợi dây thừng buộc trên chân mình, lại nhìn bóng tối bao trùm xung quanh, mà cách đó không xa lại là cung điện, dưới mái đình cong cong có chuông gió kêu leng keng, tiếng chuông nhẹ nhàng vọng vào khoảng không nhỏ bé này, không biết ánh sáng của ngọn đèn nơi nào trong cung hắt tới đây, có màu tím nhạt, thấp thoáng, mỗi ngày đèn được thắp sáng ba canh giờ, từ giờ Dậu đến giờ Hợi, sau đó bị tắt đi, đến lúc đó nàng mới nằm trong bóng tối tĩnh lặng, ngọ nguậy một chút rồi chìm vào giấc ngủ.

Nàng ngủ, không có đệm trải giường, không có gối đầu, chỉ có một chút vải bông rách nát bươm, nằm vậy trên mặt gỗ và trong bóng tối lạnh lẽo, mồ hôi ướt hết cả người, làm ẩm cả miếng gỗ lót ở phía dưới, lâu dài, miếng gỗ ấy cũng chuyển thành màu đen, đen như màu đen của vực sâu không thấy đáy.

Trong không gian oi bức nhỏ hẹp ấy còn vang lên tiếng muỗi bay vo ve, đốt người không ngừng, nàng không thể làm gì khác ngoài việc xoay người gãi liên tục, gãi cho đến khi mệt mỏi quá mà ngủ quên, ngủ được hai ba canh giờ lại bị tỉnh giấc vì quá nóng cả người cảm thấy khó thở, cứ phải há to mom thở như cá mắc cạn, cả người đầy những vết sưng đỏ, một nửa là rôm, một nửa là vết gãi ngứa để lại, dính mồ hôi, cực kỳ đau rát. Trên người nàng có rất nhiều chỗ bị hoại tử, một người bình thường không bệnh tật gì thế mà lại bị hoại tử.

Thế nhưng không thể than vãn, không thể đòi hỏi thêm chăn ấm, không thể đòi hỏi thêm cây quạt, không thể... đi ra khỏi chiếc tủ bị khóa chặt này.

Đúng, là một cái tủ.

Kể từ khi nàng biết đến thế giới này, vẫn luôn ở trong này, có lé sau này cũng sẽ phải ở trong tủ này vĩnh viễn.

Đứa trẻ sống trong tủ!

Cả thế giới chỉ là một chiếc tủ hình chữ nhật rộng một cánh tay, cao hai cánh tay này, không thể đứng, chỉ có thể co người, không thể ngủ thẳng người, phía dưới vải bông là một cái hố, cái hố vừa đủ cả người nàng.

Hoa cỏ thơm mát, chim chóc vui vẻ, tự do bay lượn, mùa xuân tươi đẹp ở bên ngoài. Tách biệt hoàn toàn với thế giới trong chiếc tủ này.

Có người gõ nhẹ trên chiếc tủ, ba tiếng gõ quen thuộc, sau đó mở ra một khe hở nhỏ, ném qua khe hở hai cái bánh bao vừa cứng vừa nguội.

Từ khe tủ nhìn ra, nàng thấy khuôn mặt của một người phụ nữ trẻ tuổi, xinh đẹp, nhưng có chút mệt mỏi vì trải qua thời gian dài phải sống trong cảnh lo lắng hãi hùng.

Đôỉ mắt nàng ta cất chứa đầy ắp những nổi đau, áp lực, lúc nào cũng như có giọt nước mắt sắp tràn ra, nàng ta nhìn nàng một cách chăm chú qua cái khe cửa ấy, từ trong đôi mắt ấy, nàng nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé của bản thân. Mọi thứ, đều quá quen thuộc.

Quen thuộc đến mức dường như đã khắc sâu vào tâm trí nàng, quen thuộc đến kinh ngạc, đột nhiên có một tia sáng trắng lóe lên, đánh tan tất cả tưởng tượng, đưa nàng từ trong giấc mơ trở về hiện thực.

Đó không phải là nàng của hiện tại.

Đó là Mạnh Phù Dao lúc năm tuổi, đó là Phượng Vô Danh lúc năm tuổi.

Vô Danh! Vô Danh!

Một người cung nữ vô tình được Hoàng đế sủng hạnh, sinh ra Hoàng nữ, nhưng không ai đặt tên cho Hoàng nữ ấy.

Không ai cho nàng cơ hội sống.

Bệ hạ lập Hoàng hậu mới, Hoàng hậu mới ích kỷ tham lam, không cho phép người khác được bệ hạ sủng hạnh, không cho phép bất cứ ai được sinh con cho bệ hạ, còn bản thân bà ta lại mỗi năm, sinh một đứa, những người phụ nữ trong hậu cung từ đó không thể sinh con, ai dám quyến rũ bệ hạ, dám sinh ra Hoàng duệ(*), đều sẽ phải nhận đến cái chết đau đớn nhất thế gian này.

(*) Hoàng duệ: Con của Hoàng đế.

Thế nhưng năm đó, Hứa Uyển, một cung nữ chải đầu trong cung của Doanh phi lại mang thai.

Không ai biết tại sao nàng ấy lại mang thai. Có lẽ, hôm đó Đế vương đi ngang qua cung điện, nhìn thấy cung nữ xinh đẹp đang xắn tay chải đầu, cánh tay lấp ló dưới ống tay áo, lộ ra làn da đẹp như ngọc liền muốn thị tẩm. Có lẽ, mấy năm nay Hoàng hậu năm nào cũng mang thai, lại không cho phép Hoàng đế tiếp xúc với các phi tử trong hậu cung, còn Hoàng đế đang trong thời kỳ sung sức lại không được làm gì, vô tình nhìn thấy cô gái thân hình mảnh mai xinh đẹp dưới bóng liễu, liền đẩy nàng ấy nằm xuống trên cỏ xanh...

Tất cả đều chỉ là giả thiết, vĩnh viễn không thể quyết định sự sống còn của một con người, giống như chuyện cũ về tòa cung đình màu đỏ kia, từ lâu đã thành tro bụi, không người nào có thể tìm lại được.

Mười tháng sau, trên thế giới này xuất hiện Phượng Vô Danh.

Nàng sẽ vĩnh viễn nhớ mãi lần đầu tiên được nhìn thấy thế giới này như thế nào.

Nàng nhìn căn phòng tối không có ánh đèn, nàng nhìn thấy người phụ nữ mặt tái nhợt nằm trong vũng máu loãng, tự tay cắt đi cuống rốn cho nàng, nhìn thấy có một đóa sen ngọc nho nhỏ trôi trong máu huyết, nghe thấy người phụ nữ nằm trong chăn cắn răng để không kêu thành tiếng, ngửi thấy trong không khí toàn là mùi tanh của máu, cảm nhận được đôi mắt chứa đầy nước mắt của nàng ta chăm chú nhìn nàng, giọng nghẹn ngào: "Con ơi, đừng khóc, không thể khóc, nếu con khóc, chúng ta đều sẽ chết, mẹ xin con, đừng khóc."

Vì vậy, nàng là đứa trẻ duy nhất không khóc khi mới chào đời, vì mạng sống của nàng và người phụ nữ kia.

Sau đó, trong năm năm đau khổ, nàng đã từng nghĩ rất nhiều lẫn, có lẽ lúc đó cất tiếng khóc lên thì tốt hơn, đúng vậy, nên khóc chứ, chết đi có khi còn tốt hơn sống như thế này.

Lúc đó, tại sao nàng không khóc chứ?

Bây giờ, muốn khóc cũng không thể khóc nữa rồi.

Người mẹ của nàng ở kiếp này, từ đầu đến cuối đều có ý nuôi nàng trong một chiếc tủ.

Năm năm.

Từ lúc nàng ra đời cho đến lúc nàng năm tuổi.

Gió từ thế giới nào thổi đến, mang theo mùi của tro tàn và hương cỏ đêm, khói của những ngôi nhà đang nấu cơm, cỏ đêm đó là cỏ mùa xuân mọc trong gian nhà, xanh mơn mởn, vươn mình ra khắp mọi nơi, từng giọt sương trong suốt rơi xuống...

Có một lần, mẹ nàng thở dài, cúi đầu nói: "Con của ta... con đáng lý ra phải là Hoàng nữ, là người có cuộc sống tốt đẹp từ lúc ra đời... con đáng lẽ ra phải là Công chúa có địa vị cao quý nhất Hoàng tộc Toàn Cơ... Có những lúc ta không thể nào hiểu được ý trời... tại sao... tại sao chứ? " Mẹ nàng đứng dậy, có lẽ là đi đến giường, nhấc đệm lên, lấy ra thứ gì đó, đưa cho nàng từ dưới khe tủ.

Nàng cầm trong tay thứ nhỏ bé đó, màu xanh ngọc nhàn nhạt, trông có vẻ giếng hình đóa hoa sen, thế nhưng nàng lại cười mỉa mai trong bóng tối, chắc là bị sỏi thận nên mới như thế này.

Làm gì có ai gặp qua cô Công chúa nào ngậm sen(*) sinh ra lại phải nuôi ở trong tủ, một ngày chỉ được ăn có hai cái bánh bao nguội.

(*) Miệng ngậm sen: hay còn gọi là hàm liên, là điềm lành, trong hoàng cung có Công chúa ra đời mà miệng hàm liên thì là điều vô cùng tốt.

Nhìn thấy bông hoa sen đáng ghét đó, nàng chỉ cảm thấy mỉa mai mà thôi.

Nàng vung tay vứt đóa sen kia ra ngoài, mẹ vội vàng đỡ lấy, liên tục mắng nàng không biết giữ gìn nó, lại cẩn thận cất đóa sen đi, dựa vào tủ nói một cách đầy hy vọng: "Có lẽ sẽ có ngày, có thể dùng thứ này để chứng minh thân phận của con."

Thân phận? Thân phận là thứ vô dụng nhất thế giới này, nàng không cần làm Công chúa, nếu có thể dùng đóa hoa này đổi lấy tự do, nàng sẽ lập tức quỳ xuống trước nó.

Không chỉ là nỗi khổ không có tự do, phải sống trong bóng tối, phải chịu đói khát, vĩnh viễn không thể duỗi thẳng người, không thể được sống dưới ánh mặt trời, không thể nói, không thể phản kháng trên thế giới này có nỗi khổ nào mà màng chưa phải chịu, lại còn phải chịu cực hình này hàng ngày.

Hoa sen thánh khiết? Bẩn cả tay!

Nàng căm ghét cái điềm lành chết tiệt này vô cùng, từ bây giờ quên hết đi.



Nàng ngơi xổm trong cái mùi kì lạ kia, nhìn bàn tay đầy mọt gỗ, nhớ đen mùi da chân giò bị ngâm nước lần trước.

Mùi xung quanh đột nhiên thay đổi.

Thơm.

Một mùi hương rất kỳ lạ, ngửi qua như mùi hoa sen tuyết trên núi cao, lạnh lùng mà thơm ngào ngạt, khi thoảng qua thì toàn bộ mùi hương của thế giới đều phải nhường bước, chỉ còn lại mùi hương say lòng người ấy.

Nàng ngẩng đẩu, cố gắng ngửi, miệng mấp máy không thốt ra tiếng: Vua của các mùi hương.

Mùi hương càng ngày càng đậm, vốn mùi hương đấy đã xa, rồi lại đột nhiên rất gần.

Nàng hoảng sợ, chui rụt vào trong ngăn tủ.

Nàng vừa rụt vào, hương thơm này như đã xác định được vị trí, đi thẳng đến ngăn tủ.

Nàng càng hoảng sợ.

Mùi hương đó dừng lại trước tủ, nhìn từ dưới kẽ tủ, nàng thấy một đôi giày viền bạc vô cùng đẹp, cùng với một đôi chân không lớn, có lẽ là chân của một thiếu niên.

Nhìn đôi giày có vẻ quý giá, chẳng lẽ là vị Hoàng tử nào đó?

Nàng càng lo sợ.

Đứa trẻ gặp nạn được Hoàng tử tốt bụng cứu ra khỏi chốn đau khổ, đó chỉ là chuyện bịa của mấy người kể chuyện, khả năng lớn nhất xảy ra là mẹ bị phát hiện, và rồi phải chịu cái chết thê thảm nhất thế gian.

Đột nhiên cửa tủ được mở ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2018, 18:01
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 4838
Được thanks: 13656 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ) - Điểm: 10
Mở ra một cách nhẹ nhàng. Nàng nhớ là trên tủ có một cái khóa rất to, từ nãy tới giờ, nàng không hề nghe thấy tiếng động nào

Cánh tủ bị mở ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào.

Đầu tiên, nàng nhìn thấy một cái cằm tuyệt đẹp, từ cằm nhìn lên thì thấy một thiếu niên mặc áo gấm mà còn đẹp đẽ hơn cả áo gấm, đứng dưới ánh mặt trời, phong thái giống như hoa ngũ sắc không làm gì cũng toát ra được vẻ đẹp của bản thân.

Ánh mắt hắn cũng đẹp như hoa gấm, nhìn thấy hết cả khuôn mặt nhỏ nhắn, tóc rối bời, thân hình gầy gò và đôi mắt hoảng sợ của nàng.

Ánh sáng chói mắt khiến nàng liên tục chảy nước mắt, đôi mắt ngấn nước, nàng ngơ ngác nhìn hắn, trông giống như biển xanh lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Hắn thấy nàng không chịu được ánh nắng chói chang bèn bước thêm một bước, che ánh sáng cho nàng.

Sau đó hắn cúi đầu hỏi nàng: "Ngươi là ai? Sao lại ngủ trong tủ?"

Nàng cảm thấy hơi xấu hổ, khắp trong tủ toàn là mùi hôi thối, nhưng hắn coi như không ngửi thấy mùi đó mà chỉ nhìn nàng chăm chú.

Một suy nghĩ nảy ra trong đầu nàng.

Nói dối, nói dối, không thể cho hắn biết sự thật, người này không biết nàng là ai, nàng nói dối hắn cũng không biết.

"Không thể... gặp gió." Nàng mở miệng, cố nói thật rõ.

"Bị ốm sao?" Hắn giống như chợt nghĩ ra gì đó, nhìn thân hình gầy gò của nàng, nhìn đôi tay đôi chân bé tí tẹo, trông càng giống bị ốm thật.

"Bị ôm sao không đi chữa?"

"Đang chữa." Ít ra kiếp trước nàng cũng được dạy dỗ tốt, nói dối là chuyện đơn giản, "Thái y nói, phải nhốt trong phòng một tháng, không được ra gió."

Thiếu niên cười nhẹ, mắt trở nên lạnh lùng, nói: "Ngươi cũng bị nhốt vào phòng tối sao?"

Nàng nhìn hắn ngạc nhiên, hắn lại hỏi câu khác: "Thân phận của ngươi là gì? Con gái của cung nữ?"

Nàng giật mình, trả lời: "Không phải!"

Hắn nhìn nàng tò mò, tim nàng đập thình thịch, không biết phải nói về thân phận của mình như thế nào, nàng nghiêng mắt thấy ngọc bội của hắn, trên ngọc có khắc chữ triện "Trên trời có Vô Cực, sẽ trường tồn hưng thịnh". Lúc này nàng mới biết được người thiếu niên này không phải người nước Toàn Cơ, có lẽ là Hoàng tử nước Vô Cực.

Nàng biết nước Vô Cực muốn cướp nước Toàn Cơ, nếu là Hoàng tử nước khác chắc sẽ không biết rõ các Hoàng tử và Hoàng nữ của Toàn Cơ, nàng thở phào, nói nhỏ: "Ta là con gái út của Bệ hạ."

Hắn kinh ngạc vô cùng, lại cúi xuống quan sát nàng, có lẽ không thấy nàng giống Hoàng nữ chút nào, nàng nói tiếp: "Ta bị ốm, mẹ không thích ta, không thèm ôm ta một cái đã ném ta cho cung nữ nuôi."

Thiếu niên im lặng, trong mắt mang theo sự đồng cảm, một lúc sau nói: "Nghe nói Hoàng nữ nhỏ tuổi nhất của Toàn Cơ năm nay tám tuổi."

Nàng cảm thấy đau đầu, sao thằng nhóc này khó lừa thế, chỉ có thể nói phét: "Ta đã nói là mẹ không thích ta rồi còn gì? Còn không cho ta ghi tên trong gia phả, coi như không tồn tại."

Người thiêu niên thấy nàng như the thì buồn cười, đứa trẻ này thật là kỳ lạ, nghĩ kỹ rồi mới hỏi: "Ngươi tên gì?"

Nàng lắc đầu, tỏ vẻ buồn bã, người thiếu niên kia lại nghi ngờ, mắt nói rõ một câu, "Ta không tin mẹ ngươi không thích ngươi đến mức không đặt tên cho ngươi".

Không còn cách nào khác, nàng đành bảo hắn nhấc ga giường lên, hắn nghi ngờ nhưng vẫn đi đến đó, lúc sau lấy ra đóa hoa sen nho nhỏ kia.

Nàng vênh mặt lên đầy đắc ý: "Ta là vị Hoàng nữ duy nhất của Toàn Cơ ngậm hoa sen ra đời", sau đó bắt chước mấy vị Công chúa trong ti vi, ngẩng đâu đầy kiêu ngạo, "Chuyện này trước nay chỉ có những người cao quý mới có".

Hắn cầm bông hoa sen kia trong lòng bàn tay, bỗng nhiên cười, cười đẹp vô cùng, nàng ngắm hắn đến choáng váng, sau đó nghe thấy hắn nói: "Ừ, đúng vậy, đúng là Công chúa cao quý nhất."

Hắn cất đóa hoa sen đi, vừa cười vừa cúi đầu tháo dây trói trên chân nàng, ôm "vị Công chúa cao quý nhất" ra ngoài, đặt nàng trên đùi, nàng cảm thấy hơi xấu hổ.

Không kể đến bấy nhiêu năm chưa có ai ôm nàng, chỉ kể đến linh hồn của nàng, một cô gái hơn hai mươi tuổi, cũng cảm thầy xấu hổ vì bị coi như trẻ con rồi ngồi lên đùi một nam nhân.

Lồng ngực phía sau lưng nàng vô cùng ấm áp, tay hắn vô cùng nhẹ nhàng, đôi bàn tay thường dùng để đánh đàn pha trà, vẽ thư vẽ tranh kia nhẹ nhàng xoa đầu nàng, chạm nhẹ vào trái tim nàng, giống như dây tơ, khiến cho tâm trạng căng thẳng nãy giờ của nàng trở nên bình tĩnh, an yên, nàng cảm thấy không có gì ấm áp hơn lồng ngực kia.

Hắn để đầu nàng dựa vào vai hắn, dùng lược chải mái tóc lộn xộn, rối tung vì lâu không được tắm gội của nàng, chải từng tý một vô cùng cẩn thận, nàng như không cảm thấy đau một chút nào.

Càng nghĩ càng thấy buồn cười, hắn mới chỉ hơn mười tuổi, ở thế giới trước, con trai mà hơn mười tuổi thì suốt ngày đánh nhau, trêu chọc, bắt nạt con gái, thế mà cậu thiếu niên này lại trầm tĩnh, dịu dàng như nước, nhẹ nhàng chải đầu cho nàng, gỡ từng lọn tóc của nàng một cách dễ dàng. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, song chỉ có thể nhìn thấy cái mũi thẳng, cái cằm tuyệt đẹp, đôi môi cong cong và những đường nét hoàn hảo, nàng muốn nhìn tất cả vẻ đẹp của hắn bèn nghiêng hẳn người ra nhìn, hắn vỗ đầu nàng cười: "Không ngoan chút nào."

Nàng cười với hắn, đột nhiên nghĩ rằng, hắn khác với người khác quá, trưởng thành sớm, mất đi sự nghịch ngợm của thiếu niên, có lẽ cũng giống như nàng, đều là những người từng bị tổn thương, lạnh lùng. Giống như nàng, lúc nào cũng cười, quen với việc cô đơn trong bóng tối, càng nhìn, càng thấy đáng thương.

Hắn tốt với nàng như vậy có phải vì hắn cảm thấy nàng và hắn đều giống nhau?

Hắn chải tóc cho nàng xong, dùng tay vuốt vuốt tóc nàng sau đó định búi tóc cho nàng, nhưng Hoàng tử vốn sống sung sướng, biết chải đầu là tốt rồi, đừng hy vọng hắn biết búi tóc, cố gắng mãi vẫn không búi được, hắn lại làm mái tóc lúc nãy thành đầu tổ quạ, hắn lấy một cây trâm cắm lên, cuối cùng thành một cái búi tóc xiêu vẹo, hắn cảm thấy quá là thất bại, thở dài một hơi rồi quyết định làm lại, nàng liền giữ tay hắn, cười nhẹ.

"Đẹp mà!" Nàng lại nói: "Trước nay chưa có ai búi tóc cho ta."

Hăn nhìn nàng, ánh mắt mang theo sự đồng cảm và thương xót, một lúc sau nói: "Cuộc sống như thế này... ngươi không muốn thoát khỏi sao? Ta giúp ngươi xin Hoàng đế Hoàng hậu nhé?"

Nàng giả vờ như không biết thân phận của hắn: "Ngươi là ai, sao có thể nói chuyện với Hoàng đế?"

“Ta đến từ nước bên cạnh." Hắn chỉ về phía Nam, làm như xa lắm, lại nói: “Ta cùng sư thúc đi qua đây, sư thúc đi gặp người quen, trong lúc chờ người, ta rảnh rỗi đi loanh quanh khắp nơi, thế nhưng ta cũng có thể trực tiếp đến gặp Hoàng đế Toàn Cơ."

Nàng nghĩ ngợi một lúc, có lẽ hắn là Hoàng tử, một vị Hoàng tử của nước khác, một vị Hoàng tử đi ngang qua đây làm sao có thể đi đến trước mặt Hoàng đế, can thiệp vào chuyện gia đình của Hoàng đế? Có thể khiến Hoàng đế và Hoàng hậu trả lại cho nàng cuộc sống bình thường? Chắc chắn là không được, ngược lại có khi hắn còn khiến cả nàng và mẹ nàng không còn đường sống.

"Không cần đâu!" Nàng lắc đầu, lại nói dối: “Nhũ mẫu nói, mẹ đang tập quan tâm ta, có lẽ ta sẽ sớm được thả ra, ngươi hỏi chuyện, sợ là sẽ làm mẹ không vui, thế lại không được."

Hắn gật đầu nói với nàng: "Ngày sinh nhật của ngươi là lúc nào?"

Cái này thì nàng biết, mẹ từng đứng ngoài tủ nói với nàng rồi, chỉ sợ nàng không nhớ, "Công chúa cao quý nhất Toàn Cơ sinh vào giờ nào", nàng nói cho hắn biết, hắn nghĩ một lúc rồi tìm khắp phòng mới thấy được một cây bút với một hộp mực cũ, hắn cởi áo khoác, bên trong cũng là một chiếc áo có viền hoa văn in ẩn trên mặt vải, hẳn xé ra một góc rồi ngồi xuống, mài mực viết chữ.

Hắn viết một chút lại dừng, viết một chút lại dừng, có lúc lại đang suy nghĩ, có vẻ như viết rất nhiều, nàng tò mò nhìn, mắt trừng thật to.

Bản đồ Toàn Cơ!

Trước mắt nàng là bản đồ mang tính chất quân sự của Toàn Cơ, nàng chỉ nhìn thoáng qua cũng đọc được một vài cách dùng binh bất hủ.

Hắn là ai? Sao lại có người tài giỏi như vậy? Chỉ bâng quơ mà đã vẽ xong, chỉ xem các từ ngữ đã thấy rất khó, vậy mà câu chữ của hắn vô cùng chau chuốt, lại có thể mô tả rõ nét, chỉ đọc một chút là hiểu được, vẽ được bản đồ quân lực của Toàn Cơ.

Có lẽ sự kinh ngạc của nàng ảnh hưởng đến hắn, hắn nghiêng đầu nhìn nàng, ánh mắt mang theo nghi ngờ, nàng lập tức che giấu biểu cảm kinh ngạc của mình, tỏ vẻ ngơ ngác, nàng chỉ là một đứa trẻ vài tuổi, không thể đọc được bản đổ Toàn Cơ, càng không thể phất hiện cái hay và thần kỳ trên bản đồ này.

Hắn vẽ xong tấm bản đồ, xem một chút, bỗng nhiên nhìn nàng cười, gõ mặt bàn: "Chỗ của ngươi có đàn không?"

Tất nhiên không có. Nàng lắc đầu, hắn cũng không thất vọng, nói nhỏ: "Đây là một bản nhạc, lúc nào rảnh, ta sẽ gảy cho ngươi nghe."

Hắn xé đôi tấm bản đồ, đưa cho nàng một nửa, nàng ngơ ngác đưa tay ra cẩm, hắn cười nói: "Tín vật!"

Nàng cấm lấy, thầm nghĩ hẳn là tín vật. Sau này, ngươi sống cuộc sống sung túc của Hoàng tử, ta vẫn cuộn mình trong chiếc tủ này sống cuộc sống đen tối không ánh sáng của ta, làm gì còn cơ hội gặp lại nữa.

Nàng nảy ra một ý tưởng, nói: "Ngươi đưa ta đi xem thế giới bên ngoài đi, ta muốn nhìn ngắm thế giới bên ngoài.”

Nàng định chờ hắn đưa nàng ra ngoài, nhân lúc hắn không để ý, nàng sẽ trốn đi, từ đó, nàng được tự do.

Hắn đồng ý, dùng áo choàng che cho nàng, ôm nàng ra ngoài, nhìn từ kẽ áo choàng, nàng thấy nơi nhốt mình năm năm qua chỉ là một căn phòng nhỏ, trước tủ có tấm rèm che khuất, giờ được thấy ba cổng vào bên ngoài cung, thấy tường vàng của Hoàng cung và cổng cung đỏ sậm, nhìn thấy những cung nữ áo xanh và thái giám áo tím đi ra đi vào.

Nàng vô cùng vui vẻ, chỉ cần được ra khỏi cung, nàng có thể trốn đi rồi. Bỗng nhiên, hắn đứng sững lại.

Hắn đứng thẳng người, giống như đang lắng tai nghe tiếng gì đó, nàng lo lắng, cựa quậy, hắn giữ đầu của nàng lại, ấn xuống rất mạnh, nàng lo sợ không dám cựa quậy nữa.

Sau đó, nàng nghe thấy tiếng thì thầm của hắn, hắn cúi đầu nói nhỏ: "Ta có chuyện gấp cần xử lý bây giờ, ta đưa ngươi về trước, lần sau ta đến đón ngươi được không?"

Nàng hơi thất vọng, thế nhưng, tự do của mình do người khác quyết định, chỉ có thể gật đầu, hắn đưa nàng về căn phòng nhỏ ấy. Mẹ vẫn chưa về, nàng dựa vào cửa sổ, nhìn hắn bay qua tường ngơ ngác, trong mắt tràn đầy niềm ao ước được tự do như chú chim nhạn bay trên cao, bỗng hắn quay đầu nhìn nàng.

Thiếu niên bay giữa không trung, ánh mắt tỏa sáng, nhìn nàng mấp máy môi hình, nàng hiểu.

"Đợi ta quay về!"

Ánh nắng mùa thu rực rỡ vô cùng, ánh mắt của người thiếu niên trong ánh dương chứa đầy sự chân thành, nàng nhìn vào đôi mắt ấy, gật đầu đầy tin tưởng, nàng tin hắn nói được làm được, lần đầu tiên nàng tự nguyện chui vào chiếc tủ đó, đợi hắn quay lại.

Thế nhưng hắn không đến.

Hắn cũng sẽ không đến nữa.

Bởi vì đêm đó, nàng đã đánh mất chính mình.

... Gió từ thế giới nào đó thổi tới, mang theo mùi máu và một mùi kỳ lạ, mùi hương đó... mùi hương đó...

Nàng ngồi trong bóng tối, ôm đầu gối, chờ, càng ngày càng trở nên vô vọng, đột nhiên, nàng nghe tiếng bước chân, vui mừng nghĩ có lẽ hắn đến rồi, đang định đi ra thì nghe thấy một giọng nữ vang lên: "Không phải các ngươi nói thấy hắn ở đây sao? Đâu rồi?"

Tiếp đó là tiếng rất nhiều bước chân nữa bước tới, nàng không dám thở mạnh nữa, nghe thấy có ai đó đang trả lời câu hỏi của người nữ kia, tiếng nói rất nhỏ, lúc sau nàng nghe thấy một tiếng "Chát".

Lại nghe thấy cô gái kia nói: "Không biết Hoàng cung Toàn Cơ nuôi cái bọn vô dụng này làm gì? Nói là rác rưởi còn quá nhẹ."

Nàng ta vô cùng khó chịu, cho tất cả những người kia lui ra, không gian trở nên yên tĩnh hơn, nàng cầu mong cô gái kia mau đi đi, kẻo đến lúc hắn tới, có người nhìn thấy hắn lại không thể cứu nàng ra được.

Không gian yên tĩnh được một lúc, nàng nghĩ cô gái đó có lẽ đã đi rồi, liền khẽ động đậy một cái, bỗng nghe thấy tiếng bước chân cô gái kia đi vào phòng.

Nàng ta đi qua đi lại trong phòng, có vẻ như cực kỳ khó chịu, nói nhỏ: "Ngọc Hành thúc thúc nói là hắn đến rồi, tại sao lại không tiến cung? Hắn không biết là ta muốn gặp hắn lâu lắm rồi sao? Hắn chưa từng nghe người khác kể về ta sao? Hoàng tử tài giỏi nhất Đại lục Năm châu nên gặp tiểu Công chúa tôn quý nhất Đại lục châu chứ?"

Tiểu Công chúa... người con gái cuối cùng của Hoàng hậu Toàn Cơ sao?

Hoàng tử tài giỏi nhất Đại lục Năm châu... là hắn sao?

Nàng nghĩ đi nghĩ lại, có vẻ như nàng tiểu Công chúa này thích hắn. Cũng đúng thôi. Một thiếu niên trong sạch như thế, vừa có vẻ đẹp bên ngoài, vừa tài năng, cơ trí, có thể vẽ được bản đồ Toàn Cơ, nàng thiếu nữ nào chẳng thích? Hoàng tộc ở nơi nào cũng kết hôn sớm, hắn cũng đã đến tuổi đính hôn rồi.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên không gian yên tĩnh lại, nàng vừa cúi đầu nhìn chợt thấy bản đồ Toàn Cơ, một nửa ở bên trong tủ, một nửa lại thò ra trên mặt đất.

Nàng cảm thấy đầu mình nổ "ầm", không biết phải làm thế nào, nên mặc kệ nó hay là kéo nó vào trong đây? Nàng không biết Công chúa có để ý góc này không, nếu như sự yên lặng của nàng từ lúc này chính là vì đang nhìn đến góc này, nếu nàng kéo tấm bản đồ này vào chắc chắn sẽ bị bại lộ.

Nàng còn chưa kịp nghĩ gì, cánh cửa tủ đã bị mở ra.

Lần này mở ra còn bất ngờ hơn lần trước, nàng còn không nghe thấy tiếng bước chân, đã nhìn thấy một chiếc váy đỏ xuất trước mặt mình.

Sau đó, nàng nghe thấy một tiêng kêu nhẹ "ơ", một bàn tay nhỏ bé thò vào, bắt buộc nàng nâng cằm lên.

Kế đó, nàng nhìn thấy một đôi mắt.

Một đôi mắt sáng long lanh, không phải màu đen kịt mà là một màu nâu nhẹ, đôi mắt sâu thẳm như vực biển, lại lấp lánh như ngọn núi ở phía xa, trong sáng, linh động.

Một đôi mắt vô cùng đặc biệt, không hiểu sao ánh mắt ấy cứ nhìn chằm chằm nàng, không ấm áp như đôi mắt của người thiếu niên kia, cũng không phải ánh mắt đau khổ của mẹ, mà là ánh mắt vô cùng kỳ lạ, sâu không thấy đáy.

Cô bé đó đưa tay bóp mặt nàng, tỏ vẻ khinh bỉ, "Ngươi là ai? "

Lần này không thể nói dối cho xong chuyện, nàng im lặng quay mặt đi.

Cô bé đó không hỏi lại nữa, nhìn khắp người nàng rồi nhìn xung quanh, như hiểu ra chuyện gì đó, gật đầu cười một cách lạnh lùng: “Tốt lắm! Tốt lắm!"

Cô bé đó nhìn xuống, thấy một nửa tấm bản đồ của Toàn Cơ, ánh mắt sáng ngời của nàng ta bỗng thay đổi, nhìn kỹ tấm bản đồ, xem đi xem lại, nhắm mắt lại suy nghĩ, sau đó định cất nửa tấm bản đồ đó vào trong áo.

Nàng thấy vậy vội vàng thò tay ra cướp lại, móng tay dài của nàng vô tình cào vào mu bàn tay của nàng ta, khiến tay nàng ta bị rách vài đường rướm máu.

Nàng không thèm nhìn, vội vàng ôm tấm bản đồ vào lòng.

Cô Công chúa đó bị hành động của nàng làm cho giật mình, có lẽ không nghĩ rằng nàng dám cướp đồ từ trong tay mình, nhướn mi lên, không còn vẻ ôn hòa lúc nãy mà nhìn nàng tràn đầy sát khí, khiến cho nàng dù đang mang linh hồn người trưởng thành cũng thấy sợ hãi.

Sau đó cô Công chúa ấy cười.

Miệng cười nhưng mắt không cười, lạnh lùng như kim châm, ống tay áo phất qua mặt nàng.

"Vật này quý giá lắm sao?" Nàng ta cười: "Hắn viết cho ngươi? Ngươi dám vì thứ này mà cướp đồ của ta? Chẳng trách có người nói nhìn thấy hắn mà ta lại không nhìn thấy, hắn đã gặp ngươi? Hắn đã gặp ngươi?"

Câu cuối, nàng ta nhắc lại hai lần, lần thứ hai nghe mà khiến người lạnh gáy.

“Ngươi? Như ngươi?” Nàng ta nhìn nàng từ trên xuống dưới, khóe môi mỉa mai, cảm thấy mất mặt khi bị một kẻ như vậy đánh bại, sau đó lại cười.

Nụ cười này lại có vẻ dịu dàng, thậm chí có chút từ bi, nhìn một vòng căn phòng, nàng ta lại cười vô cùng dịu dàng: "Ta nghĩ là, ta không cần thiết phải cướp đi tấm bản đồ trong lòng ngươi, quá bẩn."

Nàng ta cười nói, đóng cửa tủ lại, không biết tìm thấy cái ổ khóa ở đâu rồi khóa lại, trước khi đóng cửa, nàng ta nói: "Ngươi sẽ tự mình dâng nó cho ta."

Khóa tủ xong, đuôi váy xinh đẹp của nàng ta xẹt qua chân tủ, để lại một cái bóng nhiều màu, quay lưng đi thẳng ra cửa, vị Công chúa "tôn quý nhất" không thèm nói một câu nào nữa, cứ thế mà đi.

Nàng thở phào nhẹ nhõm, hai tay ôm gối ngồi trong bóng tối, tiếp tục chờ đợi trong lặng im.

Vị tiểu Công chúa kia không phải là người tốt, không biết nàng ta sẽ làm gì nữa, nàng lại chỉ có thể chịu đựng, không thể phản kháng, chỉ có thể ôm gối ngồi trong bóng tối, đợi chờ vận mệnh bấp bênh sắp tới.

Mong là hắn có thể đến, cầu mong hắn có thể đến...

Bên ngoài lại vang lên tiếng bước chân, lần này nàng không động đậy nữa, nàng biết đó là bước chân của mẹ, có chút gấp gáp.

Sau tiếng bước chân của mẹ, còn có tiếng bước chân của một người nữa, tiếng bước chân đó cũng rất quen thuộc, nàng căm ghét, vô cùng căm ghét.

Cả người nàng bỗng run lên, lúc nóng lúc lạnh, như có hạt cát mài mòn thân thể, mài mòn máu thịt thịt của nàng, cổ họng như bị xé rách.

Đừng mà! Đừng mà! Đừng mà!

Có tiếng nói từ bên ngoài lúc có lúc không vọng lại.

"Nương nương truyền ta đến, ta tất nhiên sẽ đến ngay, nhưng không biết có chuyện gì, Lộ công công, ngài có thể giúp đỡ, cho ta biết chút thông tin, để ta biết đường xoay sở được không?"

"Là chuyện tốt, ngươi cứ yên tâm mà đi gặp nương nương."

Một tiếng nói trung hậu vang lên.

"Lần nào cũng nhờ ngươi giúp đỡ." Giọng mẹ mang theo chút run run khi khóc: "Sinh con ra ít nhiều cũng nhờ sự giúp đỡ của ngươi... cũng không biết cảm ơn ngươi như thế nào."

“Chuyện này cũng không có gì đáng nói." Giọng nói trung hậu, nghe lúc nào cũng cảm thấy đó là người hiền lành, thế nhưng nàng lại cảm thấy vô cùng giả dối, máu trong người dâng lên cuân cuộn, nàng cảm thấy ghê tởm, thấy buồn nôn, nhưng bị nghẹn lại ở cổ họng không nôn ra được, nàng cảm thấy không thể thở nổi, như người chết đuối giãy giụa song vẫn chìm dần xuống mà lại không chìm hẳn xuống tận đáy, chỉ có thể giãy giụa trong bóng tối và nỗi căm hận, không ngừng cầu cứu, không ngừng cào lồng ngực mình khiến cho máu me be bét...

Đừng cho hắn lại đây! Đừng cho hắn lại đây! Con xin mẹ đừng cho hắn lại đây!

Nàng ở trong tủ, gào lên trong lặng im, mồ hôi chảy ròng ròng, bỗng mất đi khả năng nói chuyện, tất cả lời nói đều bị chận lai ở ngực, cả thế giới như vỡ vụn ra, đè lên nàng.

Mẹ không nghe thấy lời cầu xin trong câm lặng của nàng, nàng đè nén tất cả bất an và nghi ngờ xuống.

Lần này nàng đi ra ngoài, sẽ không bao giờ có thể trở về nữa.

Tiếng bước chân vừa mạnh vừa nhanh đi đến gần, nàng nghe thấy tiếng cười "ha ha" đầy kỳ quái, kích động, gian ác.

Đừng tới đây! Đừng tới đây! Đừng tới đây! Xin ngươi đừng tới đây!

Gào thét trong vô vọng cũng không thể cứu được nàng khỏi đau khổ trong năm năm, giống như một nghìn ngày đêm, dài vô tận.

Một chiếc áo choàng màu tím rơi nhẹ trên mặt đất, một đôi chân to đi giày đen, mấy năm nay nàng vẫn hay nhìn thấy, kẻ độc ác trong ác mộng của nàng.

Một đôi tay trắng nhợt, phát ra mùi nước tiểu của thái giám, ngớn tay thon dài vô cùng, chầm chậm thò vào phía dưới.

Mò vào....

Bàn tay ngọ nguậy, mày mò, dựa vào cảm giác để tìm thấy thân thể của đứa bé.

Nàng run lên, thu nhỏ thân thể, cố gắng lùi vào trong góc tủ giống như bao nhiêu lần trước, chỉ mong có thể biến thành miếng gỗ gắn vào trong tủ, biến thành không khí, biến thành cái gì cũng được, chỉ cần không biến thành nàng.

Thứ kia chầm chậm mò lên trên, trong bóng tối, mặt nàng tràn đầy nước mắt, liên tục dùng đầu đập vào cửa tủ. Ngươi nói sẽ quay lại tìm ta, ngươi đã nói rồi mà. Tại sao ngươi không quay lại?

Tại sao không quay lại?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 350 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aoichan, Jennyphuongdu13, khanhthi, linnieh1010, nang&gio, Nguyễn Vũ An Thy, Quân Y Nguyệt, sakichan, Vananh90 và 713 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 957 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 442 điểm để mua Tiên bướm 2
The Wolf: Có ai biết gửi ảnh qua tin nhấn diễn đàn bằng điện thoại không vậy ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 420 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 910 điểm để mua Đôi chim non
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Độc Bá Thiên: Emmmmm Yêuuuuu :kiss:
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 259 điểm để mua Gấu đỏ
Hạ Quân Hạc: Vote cho ri đi lấy thân báo đáp sao :">
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 679 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 645 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 613 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 373 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 563 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 393 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 582 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 311 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 449 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 426 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 327 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 373 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.