Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Con tôm nhỏ vượt Long môn - Tôi Là Tố Tố

 
Có bài mới 13.08.2017, 09:40
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3832
Được thanks: 4658 lần
Điểm: 8.24
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Con tôm nhỏ vượt Long môn - Tôi Là Tố Tố - Điểm: 9
CON TÔM NHỎ VƯỢT LONG MÔN

Tác giả: Tôi Là Tô Tố

Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại

Độ dài: 46 chương (2 quyển)

Edit: Alice, Tiu Ú

Nguồn: https://sieunhanu.wordpress.com/con-tom ... -la-to-to/


Bạn có thể tưởng tượng ra một cô gái nữ tính hiện đại lại xuyên thành một con tôm nhỏ bé?

Hạ Mật từ khi bị biến thành như vậy đã trải qua mọi đau khổ, may mắn trời sinh lạc quan mà thích ứng được với hoàn cảnh.

Nhưng vì sao suốt một thời gian dài, cô lại liên tục mơ thấy bản thân mình có tiền duyên cực kỳ phức tạp, như thể một con sâu bướm đã đến ngày kéo tơ phá kén chui ra ngoài.

Nhưng khi chuẩn bị tìm ra được bí mật thì có một chuyện ngẫu nhiên khiến cô lại xuyên không lần nữa.
Đi một vòng rồi tất cả lại là những việc chẳng thể hiểu nổi.

Trong lúc nghi ngờ, đi tìm con đường đời, Hạ Mật thẳng thắn đáng yêu rốt cuộc đã tìm được Tĩnh Hải Vương Nguyễn Dương trong tim mình.



Đã sửa bởi Sunlia lúc 14.08.2017, 16:09, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 13.08.2017, 09:41
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3832
Được thanks: 4658 lần
Điểm: 8.24
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Con tôm nhỏ vượt Long môn - Tôi Là Tố Tố - Điểm: 11
Mở đầu

Cá lớn nuốt cá bé, cá bé thịt tôm nhỏ, tôm nhỏ ăn bùn nhão. Vậy nên mới nói, con tôm nhỏ có địa vị thấp kém nhất. Không những bị ăn thịt, mà muốn ăn cũng chỉ được ăn bùn.

Vào ngày thứ tư ta xuyên đến đây, ta đã hiểu được đạo lý này.


Hôm nay Long Cung mở tiệc lớn, mừng lễ trưởng thành của Long Thái tử út. Huynh đệ tỷ muội trong Thủy tộc đều đã chạy đi xem, ta trốn phía sau một tảng đá, nhìn cá tôm lớn lớn nhỏ nhỏ bơi qua bơi lại ngay trên đầu mình, ngay cả thở cũng không dám thở ra.

Ta cũng muốn đi xem.

Nghe nói hôm nay sẽ có một phần Quỳnh Tương Ngọc Lộ, Thủy tộc uống Quỳnh Tương Ngọc Lộ này vào, không cần phải tu hành cũng có được hình người, hơn cả một trăm năm đạo hạnh.

Ta đương nhiên càng ngứa ngáy trong lòng.

Nhưng mà, cá lớn tới xem nhiều lắm, một đám sắc mặt hung dữ, ta chỉ có thể rúc sâu vào tảng đá, chờ cơ hội lẻn ra ngoài.

Đợi mãi đến khi bữa tiệc đã mở màn, ta vẫn chưa thể trà trộn vào trong.

Nói cũng phải, ta chỉ là một con tôm nhỏ hèn mọn nhất trong số những con tôm, sao có thể bước vào nơi xa hoa như vậy được.

Ta nín thở lui vào giữa khe đá, xòe cái đuôi cong cong thành đủ hình dáng, tự mua vui cho chính mình.

Đột nhiên, ta nghe thấy một tiếng cười trầm, có chút cảm giác đạm mạc, làm cho ta cảm thấy mơ màng.

“Chà, ngươi đang khiêu vũ sao?”.

Ai vậy? Không ngờ lại có kẻ nhìn thấy ta, giọng nói này dịu dàng quyến rũ, ta nhìn về phía phát ra giọng nói, tuốt đầu bên kia của tảng đá, là một chàng trai áo đen, đầu đội mũ vàng đính long châu, trên người mặc áo bào đen thêu rồng, làn da như ngọc, đôi mắt đen tuyền óng ánh, lúc người này khẽ cười, mũi hơi nhăn lại, đầy vẻ trêu ngươi.

Thấy ta nhìn sang, đôi mắt đen lấp lánh như sao mỉm cười với ta.

Ta lập tức xấu hổ cúi đầu, thu cái đuôi nhỏ lại.

Tự biến mình thành một khối tròn đuôi đắp lên mặt, không thèm nhìn hắn nữa.

“Hm, ngươi như vậy là đang thẹn thùng à?”, hắn ngạc nhiên đứng lên, tao nhã bước tới, ngón tay thon dài sạch sẽ, túm lấy cái đuôi của ta, giơ ta lên trước mũi, cẩn thận đánh giá ta một lượt.

“Quả nhiên là đang thẹn thùng…”, hắn cười mỉm, ngón tay sờ sờ đường gân lưng của ta, vẻ mặt hiền lành.

Ngón tay đó cứ giữ mãi gân lưng của ta không chịu thả ra, chỗ gân lưng của một con tôm bị người nắm lấy, là chuyện nguy hiểm cực kỳ, mà hắn cứ vuốt ve như thế, khiến ta bỗng chốc bắt đầu cảnh giác, trừng to đôi mắt nhỏ, nhìn hắn chằm chặp.

“Ha ha ha ha”, hắn lập tức cười sung sướng, “Chẳng lẽ là ngươi đang tức giận?”.

Rõ ràng là thế rồi, chứ không lẽ ta đang liếc mắt đưa tình sao hả!

Hắn lại cười cười nhìn ta, tựa hồ đăm chiêu suy nghĩ, nói: “Không biết lúc ngươi biến thành hình người, sẽ có dáng vẻ như thế nào?”.

“Ta không biết”, đây là lần đầu tiên ta mở miệng sau khi đến nơi này, giọng nói giòn giã, ngay cả chính ta cũng thấy bất ngờ.

Hiển nhiên hắn cũng giật mình, nhưng rồi bình tĩnh lại rất nhanh, ôn hòa nói: “Vậy thì thử một lần đi, thử xong sẽ biết ngay linh thể của ngươi nhìn như thế nào”.

Lòng hiếu kỳ của ta bỗng dâng trào.

Lập tức vung đuôi dán vào tay hắn, cọ cọ lấy lòng, hỏi: “Ngươi có cách à?”.

Hắn chỉ cười không nói, rồi lại chỉ vào một dòng nước cạnh tảng đá: “Ngươi bơi qua thử xem”.

Ta liền bơi qua, dòng nước theo ngón tay hắn xoay ta một vòng.

Ánh mắt hắn càng cười càng giống trăng khuyết, vui vẻ nói: “Ngươi xoay mình thật sự rất đẹp mắt”.

Ta vặn vẹo cả ngày, cũng không thấy thân thể mình có biến hóa gì, vẫn là một con tôm mềm nằm sấp y như cũ, không nhịn được nổi giận.

“Ngươi nói thiệt hay nói xạo thế?”, ta ngẩng đầu nhìn chàng trai áo đen đó, hắn cười tủm tỉm nhìn ta, hết mực hiền lành.

“Ừm, ta không biết”, hắn trả lời rất ôn hòa.

Ta tức giận, hỏi: “Vậy vì sao bảo ta xoay mình bơi qua đó, gạt ta sẽ được nhìn thấy hình người?”.

Hắn ra vẻ ngạc nhiên, trả lời: “A, ta đâu có được như Cửu Thái tử của Long Vương, rơi một giọt lệ, có thể làm tăng trăm năm công lực của ngươi, ngươi nóng vội quá”.

“Vậy chứ cái này là nước gì?”, ta tò mò tiếp tục hỏi hắn, dòng nước này rõ ràng không bình thường, tuy rằng không thể giúp ta biến thân, nhưng có thể làm thân thể ta thoải mái đến từng lỗ chân lông.

Hắn mỉm cười, tháo dải lụa buộc trên mũ vàng xuống, nhướn mày nhìn ta, sau đó chậm rãi nhếch nụ cười nghịch ngợm, nói: “Thực ra thì, đó là nước rửa chân của ta”.

Ta chợt cảm thấy chán nản, không nói được gì, quay đầu giương mang cố gắng bơi nhanh đi chỗ khác.

Bơi được một đoạn xa, ta quay đầu lại nhìn hắn, thấy hắn vẫn đứng nghiêng đầu cười hì hì, ngón tay vuốt ve sợi dây chuyền trân châu tỏa sáng lấp lánh, bộ dạng kiêu ngạo đứng xem kịch vui.

Ta tức giận dùng đôi mắt nhỏ lườm hắn một cái, nhưng mới vừa thấy hắn nhíu mày như định làm gì đó, ta đã sợ tới mức đuôi nhỏ giật bắn, trượt về đằng sau, rơi vào một dòng nước xiết, bị cuốn thật sâu theo dòng nước, văng ra chỗ cách đó vài trăm mét, lúc này ta mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhiều năm về sau, ta mới biết được, trong Long Cung này, không phải chỉ có mỗi mình ta bị nụ cười vô hại của hắn mê hoặc.

Hết tiết tử.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.08.2017, 09:42
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
Trial Mod CLB - Hội Nhóm
 
Ngày tham gia: 13.08.2016, 19:36
Tuổi: -1 Nữ
Bài viết: 3832
Được thanks: 4658 lần
Điểm: 8.24
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Con tôm nhỏ vượt Long môn - Tôi Là Tố Tố - Điểm: 11
Quyển I

Chương 1

Lúc sáng sớm, trời còn tờ mờ, các trưởng lão trong tộc đã mở hội tranh cãi ầm ĩ. Cái kiểu đại hội động viên này mỗi ngày đều mở một lần vào lúc sáng sớm, để khích lệ ý chí chiến đấu của bản tộc.

Ta chỉ là một con tôm hạng bét, đương nhiên là bị xếp vào vị trí dành cho kẻ tép riu.


Trưởng lão chắc là già lắm rồi, nhìn lão, bình thường có bảo ta ăn ta cũng không ăn đâu, thịt lão vừa dai vừa cứng, lại nhiều chân, đuôi cũng không cong được đẹp như ta.

Tội lỗi quá, làm một con tôm, lại nghĩ đến mùi vị thịt tôm, thật đúng là vừa tàn nhẫn mà vừa đáng thương.

“Trong tộc chúng ta, không thiếu người có năng lực…”, trưởng lão rung rung đôi râu dài, nói được nửa câu thì dừng lại, cực kỳ đắc ý nhìn mọi người, “Phải biết rằng, thanh tu[1] là truyền thống của tộc Tôm chúng ta!”.

Mọi người đều nghiêm túc lạ thường, thi nhau gật đầu, ta cũng bắt chước rung đùi đắc ý gật đầu theo.

“Tộc chúng ta, trải qua thanh tu, đạt tới cảnh giới cao, ngay cả Long tộc cũng không dám khinh thường, bọn họ âm thầm bội phục chúng ta, tôn kính chúng ta, vậy nên ban tặng thánh họ của Long tộc cho đấu sĩ của tộc chúng ta làm danh hiệu!”.

Ai được thế? Ta tò mò vểnh tai, đợi trưởng lão lấy hơi nói tiếp.

“Dũng sĩ tộc chúng ta, được Long tộc ban tặng danh hiệu chính là… Tôm Hùm!”, con Tôm Hùm hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, vặn vẹo thân thể, muốn thể hiện lòng tự hào của bản thân.

Mấy con tôm nhỏ khác cũng vui vẻ vặn vẹo theo, không khí lại càng nhiệt liệt. Theo ta thấy, đây chẳng khác gì đại hội khai trương bán hàng đa cấp.

Ta cười đến mức run rẩy, cái đuôi nhỏ rung rung.

Trưởng lão đứng trên tảng đá cao, vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy ta, nghiêm túc trừng mắt, bực bội nói: “Hạ Tiểu Mật, con tiên chất kém cỏi, mỗi ngày đều không nghe dạy bảo, mỗi lần đều lười biếng, con nói xem con còn hi vọng được gì hả? Hạ Tiểu Mật, ta hỏi con, con có chút lý tưởng nào không?”.

Ta á khẩu không trả lời được, suy nghĩ đến nửa ngày, mới lắp bắp trả lời lão: “Trưởng lão, lý tưởng của con là muốn làm dũng sĩ bản tộc, làm thánh đấu sĩ của loài tôm, con muốn vượt Long Môn!”, cái kiểu ăn nói mang tính khẩu hiệu đao to búa lớn, lừa gạt những kẻ đầu óc đơn giản, chính là sở trường của ta.

Quả nhiên trưởng lão lập tức cảm động, bao nhiêu râu ria đều rung rung, “Đây là lý tưởng có cốt khí nhất mà ta từng nghe thấy!”.

“Có thể hi vọng, Hạ Tiểu Mật, chỉ cần con quyết tâm, cảnh giới tối cao của tôm hùm chúng ta chắc chắn sẽ vượt Long Môn!”.

Vì thế, tất cả mọi người bắt đầu lạc quan.

Tinh thần quần chúng trước nay chưa bao giờ cao như thế, ngay cả trưởng lão, da thịt cũng ửng đỏ lên, hẳn là đã mơ màng ảo tưởng đến tương lai tươi đẹp rồi.

Sóng nước đột nhiên dập dờn, đám tôm tép cảnh giác, chạy tán loạn tìm chỗ núp, ta biến thành tôm chưa được bao lâu, phản xạ còn chậm, đến khi ta phát hiện ra có nguy hiểm thì lũ tôm tép ngồi đằng trước đã bị một con cá chép đen vĩ đại nuốt sống.

Trưởng lão chạy chậm, bị cá chép đen nuốt một phát, ngậm ngậm một lúc thì phun ra, lòng tự tôn mãnh liệt của lão bị tổn hại dữ dội, quyết định chặn đường con cá chép đen bằng mọi giá, kiên cường phản kháng.

Con cá chép đen tức giận vô cùng, mạnh mẽ uốn éo thân mình, cái đuôi vĩ đại quất vào đầu trưởng lão, đánh lão bay ra ngoài.

Chỉ có điều, uốn éo thân mình xong, nó đổi hướng lao về phía ta.

Ta ngây ngốc đứng nhìn nó bơi tới, tôm tép bên cạnh đều bỏ chạy tán loạn, chỉ còn một mình ta, trừng đôi mắt nhỏ, đối diện với nó.

Nó há mồm như một chậu máu to, rống lên như muốn nuốt sống ta.

Ta bị cuốn theo dòng nước hút vào trong mồm nó, cố quẫy phạch phạch, dòng nước bỗng dưng xoay tròn, ta lọt qua kẽ răng nó chui ra ngoài. Toàn bộ quá trình nghe thì dài nhưng xảy ra chỉ trong chớp mắt, nếu như tôm có thể đổ mồ hôi lạnh, ta đoán chắc ta đã ướt đẫm toàn thân.

Vừa bơi được ra ngoài, ta tiếp tục mắt nhỏ trừng mắt to với nó.

“Xin lỗi, ta bẩm sinh nhỏ bé!”, ta cảm thấy ta đương nhiên phải xin lỗi vì bản thân trời sinh kém cỏi.

Con cá chép đen ngẩn người, đột nhiên miệng cong cong cười quỷ dị, đồng thời phun ra một câu tiếng người: “Không sao, chỉ trách răng ta thưa thớt…”.

Ta ứa ra mồ hôi lạnh, râu đuôi đều run rẩy, cảm giác vừa nãy giống như rơi vào trong một cái hồ đầy nước.

Nhìn con cá chép đen có vẻ rất vui, đột nhiên lại há mồm, hớp một phát ngậm lấy ta, ta suýt chút nữa òa ra khóc nức nở, nhưng sau khi bơi qua bơi lại trong miệng nó một lúc, ta đột nhiên vui vẻ phát hiện ra, nó không có nuốt ta vào bụng.

Rồi bỗng dưng ta cảm thấy yên tâm.

Ôi, hơi đâu mà suy nghĩ chuyện dư thừa, có thể sống lâu thêm một phút là vui vẻ thêm một phút. Ta bơi trong miệng nó, ra sức gọi tới gọi lui, chỉ chờ nó vừa mở miệng ra trả lời, ta sẽ liều mạng bơi ra ngoài.

Nhưng nó phản ứng rất nhanh, ta vừa chui ra, nó lại hút ta vào, cứ chui ra lại bị hút vào, cứ như thế mười lần, ta mệt đến mức không động đậy nổi, dứt khoát không ngược đãi bản thân nữa, nằm yên trong miệng nó.

Không bao lâu, ta ngủ thiếp đi. [@sieunhanu.wordpress.com]dfv845tgn

Mơ mơ màng màng nghe thấy một giọng nói, nhỏ nhẹ tinh tế.

“Ca ca, sao huynh lại dẫn con tôm nhỏ này về?”, giọng nói thanh thúy, rất dễ nghe.

Ta không nhịn được tò mò trợn mắt lên, nhìn thấy một đứa bé hồng hào mũm mĩm, mắt to đen láy, môi đỏ căng mọng, trên đầu có hai bím tóc đuôi sam, hiện tại nó đang tập trung tinh thần cẩn thận quan sát ta.

“Tiểu đệ, lúc ca ca đi ra ngoài tìm đồ ăn, phát hiện ra con tôm nhỏ này, nó biết nói tiếng người, nghe rất thú vị, quyết định ngậm nó đem về, tặng cho đệ làm thú cưng!”.

Ôi, học tập ngoại ngữ quan trọng đến cỡ nào a… Hiện tại ta rốt cuộc đã hiểu một nghề nuôi thân nghĩa là thế nào.

Ta đổ mồ hôi hột nhìn về phía người vừa trả lời, là một chàng trai mặc áo trường bào màu xanh nhạt, mày rậm mắt to, dáng vẻ khôi ngô, nhếch miệng một cái lập tức làm cho ta liên tưởng tới con cá chép đen lúc nãy.

“Ha ha, con tôm nhỏ tỉnh rồi, đệ chơi với nó đi nhé!”, hắn túm đuôi kéo lê ta tới chỗ đứa bé, vung vẩy thân ta làm mẫu.

Ta bị hắn vung vẩy đến mức váng đầu hoa mắt, toàn thân run run.

“Ca, huynh giết chết nó mất! Nó đang run rẩy kìa!”, vẫn là nhóc này có lương tâm, trực tiếp đoạt lại ta từ trong tay chàng trai thô lỗ, dè dặt cẩn thận đặt ta vào lòng bàn tay.

Ta vẫn chưa hết kinh hoảng, theo phản xạ có điều kiện cảm ơn nó: “Bạn hữu à, cảm ơn!”.

Nó lập tức vừa mừng vừa sợ, quay đầu nhìn chàng trai, kêu to: “Đại ca, nó thật sự có thể nói kìa, phát âm quan thoại của nó còn chuẩn hơn đệ!”.

Ta rơi lệ, từng là một thiếu nữ nói tiếng phổ thông xuất sắc, lần đầu tiên nhận ra ích lợi của tiếng phổ thông trong một thế giới khác.

“Ca ca, trận đấu thú cưng ngày mai, đệ nhất định phải mang nó theo!”, thằng nhóc vui vẻ đứng lên, vươn bàn tay nhỏ múp míp nhẹ nhàng vuốt ve ta, ta xoay xoay đuôi, thoải mái để mặc nó mát xa toàn thân cho ta.

Anh chàng thô lỗ kia hiển nhiên là không đồng ý với kế hoạch của thằng nhóc, do dự một lúc lâu, nói: “Huynh cảm thấy không ổn, cuộc thi thú cưng này, người đến dự thi đều là hoàng thân quốc thích, thú cưng của bọn họ đều có đạo hạnh cao, đệ chỉ mang theo một con tôm nhỏ tới… Như vậy rất mất mặt!”.

Thằng nhóc lập tức nước mắt rưng rưng nhìn ca ca, miệng nhỏ phúng phính nay phồng lên, bộ dạng đáng thương đến chết người.

Chàng trai vừa thấy vẻ mặt nó như thế, lập tức thở dài một hơi, chuyển mục tiêu qua nhìn chằm chằm con tôm nằm trong lòng bàn tay nó, “Ngươi có tài nghệ gì không?”.

Ta cạ cạ mấy sợi râu tôm vào nhau, ngại ngùng hết nửa ngày rồi mới nhỏ giọng đáp: “Ta biết múa cột…”.

À, ta quên mất, ta vốn biết múa cột, ta là fan cuồng nhiệt nhất của hội múa cột trong thành phố, mỗi ngày đều ôm cột ở phòng tập nhảy múa nửa buổi, luyện vài động tác như là Phật Sơn vô ảnh cước, ngoại trừ việc tỏ ra yêu mị quyến rũ, còn lại cái gì cũng đều học qua. (Ú: ặc, cái này là chiêu võ mà… = =!)

Dùng lời của huấn luyện viên mà nói, lúc ta múa cột giống hệt như ta đang trả thù đời, không chỉ nghiến răng nghiến lợi, mà còn giống một con đười ươi lắc tới lắc lui. Hôm nào ta tới múa cột, ngày đó số người đến tập sẽ giảm một nửa, huấn luyện viên cũng sợ ta, mở riêng một phòng đơn cho ta ôm cột luyện một mình.

Đáng tiếc là sau khi bị biến thành tôm, không cách nào nhảy được những điệu múa cao thâm như vậy nữa, chẳng lẽ bảo ta dùng đuôi tôm cọ tới cọ lui à.

= =, không đời nào! [@sieunhanu.wordpress.com]v7enfkrid

Chàng trai sửng sốt, lập tức từ chối thẳng thừng, thái độ uy hiếp, “Còn gì khác không, tốt nhất là ngươi nói cho rõ, nếu không ta sẽ nuốt sống ngươi!”.

Ta sợ tới mức run run, dùng râu tôm ôm đầu suy nghĩ sống chết, à, có rồi, ta giơ chân tôm xin phát biểu, “Có, ta biết ca hát!”.

“Tốt! Ngày mai ngươi sẽ ca hát!”, hắn có vẻ vừa lòng, vỗ vỗ lên vai thằng nhóc, cười ha ha, “Tiểu Tiểu, đệ đi chơi đi, ca ca đi tìm vài thứ lấp đầy hàm răng!”.

“…”, đứa bé và ta cùng trợn mắt há mồm nhìn hắn khoa trương cười to. Hắn cười rộ lên rất cao hứng, giống như người ta bắn súng liên thanh, bắn từ trái sang phải, góc độ đều đã tính toán kỹ càng, bắn đến một góc cố định rồi dừng lại, sau đó tiếp tục bắn từ phải sang trái.

“Ca ca huynh ấy… Đang học tập kiểu cách quan gia loài người…”, chắc là cảm thấy xấu hổ, nó lắp bắp giải thích với ta.

Ta dùng dùng đôi mắt ti hí, đáp lại ánh mắt kiên định của nó: Ta biết.

Kỳ thật, phong cách quan gia cười rộ đều có tiết tấu, phân biệt thế này, một lần ha ha, hai lần ha ha… Oáp, buồn ngủ quá, ta miên man suy nghĩ một lúc thì lại chìm vào trong mộng.

Ta không biết mấy con tôm khác có nằm mơ hay không, nhưng kỳ lạ là, ta biết nằm mơ, giấc mơ này dây dưa không dứt, rối rắm cực kỳ, cứ như là ngày nào cũng đúng tám giờ ngồi xem phim truyền hình sến súa dài tập.

Trong mơ, ta là một mỹ nhân cổ điển dáng người siêu đẹp, lúc bước đi tư thế yểu điệu, trâm vàng trâm ngọc cắm đầy đầu lấp la lấp lánh, nhưng không hề thô tục chút nào.

Mỗi khi lướt qua tấm màn màu hồng phấn, sẽ thấy một cái vỏ sò rất lớn, miệng lúc đóng lúc mở, có tia sáng nhè nhẹ phát ra thu vào.

Tia sáng nhu hòa mà thánh khiết, ta đứng phía trước vỏ sò đó, trong lòng vừa chua xót vừa đau khổ.

Cái cảm giác này giống như bầu trời đổ sập xuống, một vài lần ở trong mơ ta muốn vươn tay chạm đến tia sáng kia, nhưng đều bị một tiếng hét lớn thức tỉnh.

Giọng đó thật ra thì rất êm tai, nhưng mà ngữ điệu nhàn nhạt lạnh lùng, lại còn có chút uy nghiêm, khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi tận đáy lòng.

Gần đây, giấc mơ càng lúc càng dài, cảnh tượng cũng rõ ràng hơn nhiều, giống như chơi game 3D, bàn trang điểm ở đâu, giường ngủ ở đâu, tủ quần áo ở đâu, ta đều có thể chỉ rõ.

Nhưng cảnh trong mơ hôm nay lại không giống như vậy…

Không giống chỗ nào?

Bởi vì trong mơ hôm nay, còn có thêm một người!

Hết chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Tú Vy: Ôi còn đâu chính sách thả cửa đào hố vô tội vạ... ôi còn đâu những hố sâu hố dày ngày ngày vẫn đang không được lấp... no no...
Tú Vy: Hoi đi đào đào đào... chừng nào lắp đây...
Tú Vy: * Tự lắc vai * Đậu xanh, lại đào nữa nữa sao ahuhu...
Tiểu Cương Ngư: Haha cán mốc 8k :sofunny:
Mika_san: Hi all
Mika_san: Game : Phép cộng may mắn
Game: Bạn thuộc cung gì
you hãy đến với box CLB Bói toán-trắc nghiệm nhé vừa kiếm được điểm, vừa có cơ hội giao lưu
Mod của box hòa đồng thân thiện lắm nha
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

Update chương mới, truyện edit đều, HE, mạt thế, không gian. Nhảy hố thôi các nường ơiiiii
ღ_kaylee_ღ: C333 phế hậu của lãnh hoàng: viewtopic.php?t=337915&p=3256887#p3256887
Preiya: bổ sung c18 truyện thiên tài cuồng phi, mn ủng hộ a: viewtopic.php?t=376436&p=3256056#p3256056
Lãng Nhược Y: Nãy giờ đi post bài thôi :D2
Lãng Nhược Y: Ta ở đây
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3256876#p3256876
Sự Hờn Dỗi Ngọt Ngào ra chương mới, cầu thank cầu cmt hihi
trantuyetnhi: ặc ngươi ở đây à YY
Lãng Nhược Y: M.n tham gia game nào, đề rất dễ :D2 Game thử tài tìm kiếm
Tiểu Cương Ngư: Khà khà 5k8 :sofunny: tim sắp đứt
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3256835#p3256835
Chương mới Thông Linh Nhãn vừa ra mời mọi người ủng hộ.
Tuyết Vô Tình: mấy cái tn biến đâu mất
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Tuyết Vô Tình: vắng tanh như chùa bà đanh =)))
Heo Heo Con: ◑▂◐
Tiểu Cương Ngư: :sofunny: cảm giác rất phấn khích trong 4 ngày kênh đã lên 4k2 lượt xem tốc độ rất vi diệu
Ngọc Nguyệt: *ôm* Lâu rồi không gặp, Mika cô cô
Mika_san: Tiểu Nguyệt*ơm ơm * híc rồi không gặp
Ngọc Nguyệt: Gì vại?
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bụi trần xoay tròn với gió lốc _ Tỏ hết tình ta với cõi phàm :( Người về có nhớ bánh canh_Sợi trắng sợi giòn ta làm năm nao :(
Ngọc Nguyệt: Quào, Mika cô cô cũng đỏ rồi...
Ngọc Nguyệt: ...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: ???
Mika_san: Tét ưi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bà Đào biến hình :shock: hiếm lắm thấy anh iu :D2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.