Diễn đàn Lê Quý Đôn


images












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny

 
Có bài mới 21.07.2014, 17:14
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26197
Được thanks: 43151 lần
Điểm: 9.57
Có bài mới [Xuyên không] Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny - Điểm: 9
images

CÁCH SINH TỒN Ở THẾ GIỚI LỘC ĐỈNH KÝ

Tác giả: Tám Tháng Vi Ny

Edit: Vân Tích

Beta: Cửu Cửu

Thể loại: xuyên không, triều Thanh, cung đấu

Nhân vật chính: Kiến Ninh công chúa, Ung Chính (Vi Tiểu Bảo)

Nhân vật phụ: Khang Hy, Mộc Kiếm Thanh

Tags khác: Kim Dung, Lộc Đỉnh Ký, Thiên Địa Hội, Trần Cận Nam

Nguồn: http://donjuaninlove94.wordpress.com



Giới thiệu

Xuyên qua thành Kiến Ninh công chúa thì phải làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ sẽ cùng với tên thái giám giả mạo kia chơi trò người lớn, sau đó tranh chồng với sáu nữ nhân khác?

Hừ, còn lâu! Bà đây mới không thèm làm chuyện thấp kém đó!

Kiến Ninh: nói ít làm nũng nhiều, bám đùi hoàng đế ca ca.

Tứ gia: nói ít làm nhiều, băn khoăn không biết có nên soán vị hay không.

Tiểu Huyền Tử (trong lòng vô cùng rối rắm): bên cạnh trẫm là loại người gì thế này…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 21.07.2014, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 01.01.2014, 15:33
Bài viết: 211
Được thanks: 323 lần
Điểm: 7.52
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny - Điểm: 12
Chương 1: Xuyên qua Lộc Đỉnh Ký

Lí Kiến Ninh cảm thấy cả đời mình chưa từng chật vật như vậy, đầu nàng đau đến muốn nứt ra. Nàng đưa tay lên ôm đầu, liền phát hiện trên trán sưng to một mảng. Chưa dừng lại ở đó, cơ thể nàng hoàn toàn trần trụi, trước ngực chỉ đeo một cái yếm thắm, không che kín nổi hai điểm đỏ tươi trên bộ ngực non mềm.


Nhưng, tất cả vẫn chưa phải là điều đáng sợ nhất. Bên cạnh nàng, một thiếu niên mi thanh mục tú đang nằm ngủ, quần áo trên người cũng không chỉnh tề. Thậm chí, lớp áo lót màu trắng của hắn còn thấm máu đỏ tươi. Hai tay người này bị trói ngoặt sau lưng, hai mắt nhắm chặt, có lẽ đã bất tỉnh rồi.



Mà dưới giường, quần áo tả tơi hỗn độn, có đôi chỗ cũng dính máu.



—- chẳng lẽ đây là hiện trường án mạng? Bên cạnh nàng là thi thể nạn nhân? Như vậy, hung thủ là ai? Chính nàng hay là…



Từ từ.



Thi thể kia bỗng động đậy. Hắn tỉnh dậy, nhìn Lí Kiến Ninh, hai tròng mắt mở to, vẻ mặt khiếp sợ, nói: “Ngươi là ai? Ngươi muốn gì? Trẫm…” Hắn cúi đầu nhìn xuống bản thân, càng thêm sợ hãi, tiếp tục nói, “Ngươi đang làm gì trẫm?”



Chết tiệt, ta lờ mờ cảm thấy mình sắp chạm tới đáp án rồi. Cái “thi thể” kia, ngươi đừng có phá có được không.



— Trẫm?



Lí Kiến Ninh lạnh toát cả sống lưng.



Mà thiếu niên kia bây giờ dường như đã bình tĩnh lại, hắn căm hận nhìn nàng, uy hiếp, “Ngươi rốt cục là người phương nào, dám can đảm hành thích sao? Nếu ngươi dám động vào một sợi tóc của trẫm…” Thanh âm của hắn trầm ấm, lại lộ ra vẻ uy nghiêm lạnh người.



Lí Kiến Ninh lo lắng không thôi nhìn người đối diện. Sau đó, nàng thở dài một tiếng, nhặt khăn tay ở dưới đất lên, không ngừng chà nó trong tay, thừa dịp thiếu niên còn đang mở miệng nói, liền nhét cái khăn vào trong mồm hắn.



Vì thế, lập tức chỉ còn nghe thấy tiếng “ô ô” trong cổ họng thiếu niên. Hắn trợn mắt nhìn Lí Kiến Ninh, vừa sợ vừa giận. Hừ, nàng cược là nếu hắn không bị bịt miệng, nhất định sẽ phun ra mấy câu kiểu: “Xét nhà, tru di cửu tộc, tịch biên tài sản” Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết được.



Sao lại thế này? Người này tại sao lại tự xưng “Trẫm”? Trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, Lí Kiến Ninh cũng kịp sờ soạng toàn thân mình một lần. Lại nhìn đến cái giường hoa lệ dưới thân nàng, đủ cho nàng xoay dọc xoay ngang cũng không rơi xuống đất. Với tư cách là một fan cuồng của văn học mạng, trong lòng Lí Kiến Ninh nảy ra một dự cảm rất xấu: chẳng lẽ nàng…xuyên qua rồi?



Nàng sờ sờ đầu mình, trên mái tóc đen, đeo đầy trang sức…Lại nhìn bốn phía xung quanh, phòng rất xa hoa, toàn bộ đều trông giống như đồ của thế kỉ trước. Cầu trời khấn Phật, Lí Kiến Ninh nhắm mắt lại, tự nhủ thầm trong lòng, con đây đang là diễn viên đóng phim cổ trang thôi, người bên cạnh nhìn như xác chết này chính là bạn diễn. Sau đó, nàng lấy hết can đảm mở mắt ra, sờ sờ vào bím tóc đuôi sam của nam nhân kia. Lí Kiến Ninh dùng sức giật mạnh một cái, đó không phải là tóc giả a.



Lí Kiến Ninh yên lặng nuốt nước mắt vào trong: nếu là xuyên qua, chẳng lẽ không thể chọn cho ta một thời điểm tốt được sao? Tại sao cứ phải là nhà Thanh? Bà đây thẩm mỹ tuy rằng kém, nhưng cũng không thích cái loại cạo trọc bóng loáng nửa đầu a.



Sau đó, đập vào mắt nàng là roi là nến, tất cả đều ở trên mặt đất…Cái này, thực sự khiến người ta có liên tưởng không tốt chút nào.



Mà ngay trong lúc nàng đang cố gắng đối chiếu xem trong lịch sử có màn nào giống thế này không thì đột nhiên lại nhớ tới lời nói ban nãy của thiếu niên.



Chẳng lẽ hắn là hoàng đế? Nhưng mà nhà Thanh, sao nàng không nhớ có ông vua nào sở thích biến thái chơi SM a? Hơn nữa, người này thoạt nhìn còn rất nhỏ, cũng chỉ mười bốn mười lăm tuổi thôi, người nào dạy hắn làm như vậy quả thực là độc hại một mầm non của đất nước. Tuy rằng bộ dạng cũng không tệ lắm, đương nhiên, cái này không phải là điểm quan trọng…





Nhưng, quần áo rơi rụng trên mặt đất, ngoại trừ quần áo của nàng thì chính là quần áo của thiếu niên này. Khoan đã, sao một chút cũng không giống quần áo của hoàng đế…Tuy rằng nàng biết rất ít về lịch sử, nhưng chuyện này, nàng quyết không nhìn lầm.



Vậy sao hắn tự xưng là “Trẫm” đây? Chẳng lẽ hoàng đế này thích sắm vai người khác, chơi trò “vui vẻ chốn khuê phòng” với ái phi? Nhưng như vậy không hợp với những gì thiếu niên kia vừa nói?



Hoặc là,…chẳng lẽ…chính mình là tên phản tặc to gan lớn mật, không những bắt cóc hoàng đế, mà còn vì thù oán nên SM hắn?



Kiến Ninh nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến muốn nổ đầu. Cuối cùng, nàng nghĩ ra một cách, quyết định phải ra tay trước để chiếm lợi thế.



Nàng cố gắng trợn to mắt lên, nhìn thiếu niên, nói: “Ngươi muốn nói cũng được, ta hỏi gì ngươi đáp nấy, ta thề sẽ không đánh đập ngươi, được không?”



Thiếu niên nhìn nàng, ánh mắt nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu.



Kiến Ninh rút khăn tay trong miệng hắn ra: “Ngươi là…Hoàng đế?”



Thiếu niên nhíu mày: “Đương nhiên, chẳng lẽ ngươi không biết?”



Kiến Ninh nói: “Ta vừa rồi bị đụng vào đầu, ngất đi…Ngươi là hoàng đế nào?”



Thiếu niên tức giận nói: “Trẫm là…” Hắn đang nói liền dừng lại, đăm chiêu nhìn Kiến Ninh.



Nàng bồi thêm một câu: “Ngươi không nói cũng được, đợi lát nữa ta đánh chết ngươi mang ra ngoài, tất nhiên sẽ biết được.”



Thiếu niên phẫn nộ nhìn nàng, sau đó cắn răng nói: “Trẫm là Ái Tân Giác La Dận Chân, Ung Chính đế.”



Kiến Ninh “phốc” một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi. Nàng bị những lời này làm cho hồn bay phách lạc rồi, xúc động đến nỗi muốn quỳ xuống ôm chân hắn…Từ từ, có chỗ không ổn.



Nỗ lực kiềm chế tâm tình dao động mãnh liệt của mình, Kiến Ninh rõ ràng nhận ra cách nói năng của người này không phù hợp với tuổi.



Thiếu niên nói: “Giờ đến lượt ngươi, ngươi là ai, dám cả gan bắt cóc trẫm…”



Kiến Ninh ôm đầu, hỏi: “Bệ hạ…Hoàng đế, ngươi lên ngôi năm mấy tuổi?” Nàng mù lịch sử là sự thật, cho nên tốt nhất nên hỏi thăm một chút.



Thiếu niên cảm thấy mình đang nói chuyện với một con điên, không kiên nhẫn nổi, quát to: “Trẫm bốn mươi lăm tuổi lên ngôi…”



“Phốc…” Kiến Ninh lại phun thêm một ngụm máu nữa, lượng máu trong cơ thể nhanh chóng tụt xuống.



Thiếu niên vốn muốn hỏi nàng tại sao vẻ mặt lại kinh hoàng như thế, nhưng chưa kịp mở miệng thì chính hắn cũng phát giác ra có điều không ổn.



Thiếu niên giật nảy mình, cúi đầu nhìn xuống cơ thể. Khốn nỗi hai tay bị trói sau người, cho nên hắn không thể sờ lên khuôn mặt.



Kiến Ninh thở dài: “Ngươi bốn mươi lăm tuổi lên ngôi?”



Thiếu niên đang lo sợ, theo bản năng liền trả lời: “Đương nhiên…” Lời vừa nói ra, thanh âm non nớt trong trẻo lại một lần nữa khiến hắn hoảng sợ. Nếu hắn tự xưng là trẫm, như vậy là đã lên ngôi; nhưng hắn bốn mươi lăm tuổi mới lên ngôi, vậy cái thân thể cỡ mười bốn này là chuyện gì đây?



Thiếu niên kinh hãi nhìn Kiến Ninh: “Ngươi…Các ngươi đã làm gì trẫm?”



Kiến Ninh tiếp tục ôm đầu.



Nàng cũng thực khó xử, thứ nhất nàng không rõ thân phận hiện tại của mình, thứ hai, nàng cũng không rõ cái tên thiếu niên tự xưng Ung Chính này có thân phận gì. Tại sao ở đây không có một nha hoàn nào a. Chẳng phải trong tiểu thuyết xuyên không đều viết trong trường hợp này nhất định sẽ có một con hầu bước lên “Tiểu thư ngài đã quên ngài là ai sao” rồi blah blah blah kể một đống chuyện quá khứ sao? Mà nàng lại không dám mở cửa lớn tiếng kêu la, vạn nhất không may gọi tới ngự lâm quân của vị “Ung Chính đế” này thì tiêu rồi. Liệu rằng bọn họ có lập tức đem nàng ra ngoài ngũ mã phanh thây rồi tru di cửu tộc không a?



Phân tích một hồi lâu, nàng nhận ra một điều, cho dù người này không phải là Ung Chính đế, thì sợ rằng hắn cũng chính là Ái Tân Giác La Dận Chân. Nàng đối với hắn như vậy còn không phải tội chết sao? Trừ phi nàng là mẹ hắn…Kiến Ninh sờ khuôn mặt nhỏ nhắn non mịn, lại nhìn bộ ngực còn chưa nảy nở hết, nháy mắt đánh nát ý niệm này.



Mà ngay vào lúc nàng rối rắm nhất, bên ngoài lại có người nhẹ giọng kêu: “Công chúa…”



“Phốc…” Kiến Ninh hộc ra ngụm máu thứ ba trong ngày hôm nay. Dùng thuật ngữ game online mà nói thì chính là HP đã cạn, game over.



Nội dung của vở kịch này không ngừng thay đổi, thật sự khiến nàng sắp bị bức điên rồi.



Công chúa? Chẳng lẽ mình là tỷ tỷ của tên thiếu niên kia? Vốn tưởng rằng bản thân là “ca kỹ đất Tần Hoài” hoặc là “Phản tặc cướp ngôi” cơ, không ngờ lại là công chúa? Như vậy…Trong lịch sử đại Thanh có công chúa nào yêu thích SM a, hơn nữa lại còn dám SM hoàng tử?



Mà Ung Chính tựa hồ đối với xưng hô kia còn khiếp sợ hơn nàng: “Công chúa? Ngươi là công chúa? Ngươi là công chúa nào, sao trẫm chưa từng nhìn thấy ngươi!”



Nàng không trả lời hắn, chỉ nghiêm cẩn chỉnh trang lại áo quần, sau đó buông màn xuống che kín người kia, một lần nữa nhét khăn vào miệng hắn. Sau đó, Kiến Ninh mới khoan thai cho phép người bên ngoài bước vào.



Hai nữ tử thanh xuân đi vào, không dám ngẩng đầu, kính cẩn hành lễ với Kiến Ninh: “Công chúa, thái hậu cho người sang truyền lời, nói có chuyện quan trọng, cho nên chúng nô tỳ mới đánh bạo quấy rầy công chúa.”



Kiến Ninh nuốt nước miếng, còn có thái hậu a. Nàng cứng ngắc gật đầu: “Ừ, thái hậu gọi ta, ta tất nhiên phải đi, nhưng mà, …Hoàng đế đâu?”



Mặc kệ người kia là “Hoàng huynh”, “Hoàng đệ” hay “Hoàng a mã” của nàng, tóm lại nói “Hoàng đế” nhất định là không sai. Mà nghĩ tới đây, đột nhiên Kiến Ninh nảy ra câu hỏi: “Vạn nhất người kia là Hoàng A Mã của ta, hơn nữa còn gọi là Càn Long thì ta phải làm sao đây? Chẳng lẽ là ta xuyên vào thế giới Hoàn Châu Cách Cách rồi? Vậy, ta là công chúa nào?”



Kiến Ninh bị ý nghĩ tốt đẹp này làm cho mê muội. Nàng không ngừng vẽ ra viễn cảnh tương lai, nếu như quả thật xuyên vào thế giới Quỳnh Dao thì khẳng định rất tuyệt, nơi nơi ầm ĩ vui đùa, không khí tràn ngập tiếng cười…



Cung nữ kia cung kính trả lời: “Hoàng thượng còn đang ở Ngự Thư phòng…Vừa rồi còn sai người đi tìm Quế công công.”



Lúc này, Kiến Ninh quả thực không còn máu mà phun ra nữa.



Quế công công…Liên tưởng đến cái tên không hay ho của mình, lại nhìn đống dụng cụ SM đầy trên đất, Kiến Ninh trong nháy mắt hiểu ra rất nhiều chuyện, trừ việc tại sao vị trên giường kia xưng “Trẫm”.



“Các ngươi nói Quế công công, có phải hay không chính là…” Nàng liếc mắt về phía sau giường, cố ra vẻ bình tĩnh.



Các cung nữ ngoan ngoãn gật đầu.



Kiến Ninh nhìn đỉnh đầu của bọn họ, đột nhiên hỏi một câu: “Như vậy, Ngao Bái…Ngao Thiếu Bảo có khỏe không?”



Các cung nữ có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cẩn thận trả lời: “Ngao Thiếu Bảo đã bị Hoàng thượng nhốt vào thiên lao, sau đó giết chết rồi ạ…”



Hự, cái này, thật giống như ta nói “Thiên Vương Cái Địa Hổ”, ngươi liền đối “Bảo Tháp Trấn Hà Yêu” a.



(Thiên vương cái địa hổ- 天王盖地虎- trong phim Lâm Hải Tuyết Nguyên, xuất bản ở VN dưới tên Rừng Thẳm Tuyết Dày và Bảo tháp trấn hà yêu- 宝塔镇河妖 – là ám hiệu giữa đầu lĩnh thổ phỉ Tọa Sơn Điêu hỏi “Thiên vương cái địa hổ” Dương Từ Vinh sẽ đáp “Bảo tháp trấn hà yêu”)



Ám hiệu trùng khít, Kiến Ninh trong lòng vừa mờ mịt vừa khiếp sợ. Thật sự là triều Thanh, thật sự có Ngao Thiếu Bảo, mà tên Hoàng đế chưa lộ diện kia nàng cũng khẳng định chính là Tiểu Huyền Tử Khang Hi.



Nàng là Kiến Ninh, là cái vị công chúa nổi tiếng biến thái kia, mà thế giới này, chính là Lộc Đỉnh Ký, như vậy người ngồi sau màn kia…Nếu như nàng không nhầm, hắn cũng không phải “Quế công công” thật. Vốn cứ tưởng rằng nàng nắm rõ hắn trong lòng bàn tay, nhưng hiện tại, xem ra cũng không chắc chắn được cái gì.



SM gì đó thật sự quá nguy hiểm rồi, rất dễ dàng gây tai nạn chết người a. Ngươi xem, tình hình hiện tại, chẳng phải chính là Quế công công chịu kích thích quá mức —— Vi Tiểu Bảo cũng bị xuyên qua rồi.



Mà tình cảnh bây giờ, không phải là “cha con hóa bạn bè” sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 21.07.2014, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 01.01.2014, 15:33
Bài viết: 211
Được thanks: 323 lần
Điểm: 7.52
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny - Điểm: 12
Chương 2: Lục đục nội bộ

Đối với chuyện này, bạn trẻ Kiến Ninh cảm thấy bản thân cần phải xác minh lại tình hình.


Nàng đuổi các cung nữ ra ngoài, sau đó quay trở lại giường, nhìn tên Tiểu Quế Tử hai mắt phun lửa kia.



“Ngươi cũng nghe thấy rồi đó.” Nàng chậm rãi dịu dàng nói, ánh mắt ướt át như nước.



Thấy Kiến Ninh thế này, Tiểu Quế Tử công công đang giãy dụa liền lập tức cứng đờ luôn.



Kiến Ninh nói: “Ngươi a, chính là Tiểu Quế Tử…Quế công công, mà ta, chính là công chúa Thanh triều, ừm, Kiến Ninh công chúa.” Nói ra cái tên này, nàng cũng lạnh run cả người.



Mà Tiểu Quế Tử kia nghe xong, phi thường khiếp sợ: công công? Thái giám! Nàng…Công chúa!



Nhưng mà tình hình hiện nay là thế nào? Nữ nhân kia cứ cho là công chúa của hắn đi, vậy tại sao hai người bọn họ lại trèo lên giường, hơn nữa quần áo còn không chỉnh tề. Ánh mắt thiếu niên liếc qua cổ áo của công chúa, hắn thề hắn còn nhìn thấy cảnh xuân bên trong, như ẩn như hiện.



Đừng trách Ung Chính đế vốn anh minh lại hoảng sợ như thế, bởi vì tình hình hiện tại đã vượt qua phạm vi hiểu biết của hắn rồi.



Ngay cả cái loại đã được phổ cập kiến thức về xuyên không như Kiến Ninh còn bị đánh hết máu nữa là…



Kiến Ninh nghĩ tới nghĩ lui, rốt cục chậm rãi nói: “Hiện tại, bản…Bản công chúa sẽ nghiệm…nghiệm thân…cho ngươi…” Thời điểm nàng nói ra lời này, trên mặt lộ ra một tia tà ác, ánh mắt không ngừng nhìn khắp người thiếu niên.



Tiểu thái giám bị nàng nhìn như vậy, sợ hãi vội vàng giãy dụa, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ và chán ghét vô cùng.



“Tiểu Quế Tử” dùng hết sức bình sinh nhổ cái khăn trong miệng ra, cả giận nói: “Vô liêm sỉ! Dừng tay!” Hắn kịch liệt vặn vẹo cơ thể, phối với gương mặt nghiêm nghị uy phong lẫm liệt kia…Thực sự rất giống diễn hề a.



Kiến Ninh không bỏ sót một chi tiết nào trên gương mặt hắn. Đến lúc tay nàng gần chạm tới nơi mẫn cảm của “Tiểu Quế Tử” thì ngừng lại. Kiến Ninh hừ một tiếng, nói: “Hừ, muốn ta chạm vào ngươi sao, ngươi còn chưa có cái phúc đó đâu…Chẳng qua, ngươi vừa rồi nói gì ấy nhỉ? Ta nghe không rõ!” Nàng nửa cười nửa không nhìn thiếu niên.



“Tiểu Quế Tử” vội tỉnh ngộ, cúi đầu nhìn lại bản thân, do dự hồi lâu rồi nói: “Trẫm…Khụ, ta…Ta không nhớ rõ.”



Kiến Ninh cười hắc hắc hai tiếng, trong lòng thầm nghĩ, mặc kệ hắn là Vi Tiểu Bảo thật hay là Ái Tân Giác La gì gì đó đi nữa thì người nay quả thực phi thường thông minh thức thời, chẳng qua…



Nàng cũng cần tính toán một chút cho tương lai của mình.



Nếu nàng thật sự là Kiến Ninh công chúa kia, quả thực cuộc đời chỉ có thể tóm gọn trong một câu: nửa đời trước vàng son nhung lụa, nửa đời sau hậu họa vô cùng a.



Trong Lộc đỉnh ký, Kiến Ninh công chúa ban đầu được Tiểu Huyền Tử Khang Hi đế vô cùng sủng ái, lại là con đẻ của “Thái hậu”. Nàng cá tính điêu ngoa tùy tiện, không sợ trời không sợ đất, khiến cho đám người hầu đều sợ hãi chán ghét. Mà sau đó nhìn thấy Vi Tiểu Bảo, cảm thấy người này chính là tri kỷ của mình, liền không ngừng dụ dỗ tên thái giám giả này. Hai người họ thường xuyên diễn một vài tiết mục hạn chế người xem, giống như ngày hôm nay vậy.



Nhìn “Tiểu Quế Tử” trên người be bét máu, lại nhìn cây roi trên mặt đất, ngọn nến, con dao dính máu, cùng với quần áo lộn xộn trên người mình…Kiến Ninh không phải kẻ ngốc, nghĩ một thoáng liền đoán được, đại khái là Kiến Ninh thật kia vốn đang hưng phấn chơi SM với Tiểu Quế Tử, không ngờ có chút sai lầm, có lẽ là ra tay quá mạnh, làm cho hai người đều bị thương. Hoặc cũng có lẽ là Tiểu Quế Tử kia phản kháng, quyết tâm cùng chết với cô ta, cho nên mới xảy ra chuyện xuyên không này.



Chỉ là, ừ, cứ cho là xuyên không, chính mình xuyên qua thì xuyên, tại sao ngay cả Tiểu Quế Tử cũng phải xuyên a.



Vốn thân phận của Vi Tiểu Bảo chân chính đã vô cùng phức tạp rồi, nay lại còn thêm một tầng thân phận khác nữa, khiến Kiến Ninh nàng đau đầu a.



Nàng không nhớ rõ hết toàn bộ chi tiết trong Lộc Đỉnh Ký, nhưng đại khái cũng nhớ được một chuyện. Trong tương lai không xa, Tiểu Quế Tử phát hiện ra thái hậu là giả, đương nhiên sẽ kéo theo chuyện Kiến Ninh công chúa là tạp chủng. Vì thế mà Khang Hi vốn đang cực kì thích nàng liền chuyển sang giận chó đánh mèo, chán ghét đến mức đem nàng gả cho tên phản tặc Ngô Ứng Hùng…



Mà cuối cùng của cuối cùng, Kiến Ninh đi theo Vi Tiểu Bảo, đường đường là công chúa lại phải tranh chồng với sáu nữ nhân khác…Tuy rằng nàng ta cũng coi như đến được với người mình yêu, nhưng đối với Lí Kiến Ninh mà nói, tương lai như vậy chẳng có chút triển vọng nào cả…



Nàng hẳn là…có lẽ cũng không phải không thể. Không cầu một bước lên tiên, chỉ cần cuộc đời vô lo vô nghĩ. Ít nhất nàng cũng không muốn tranh chồng với người khác, được chứ?



Chỉ là, hiện tại mọi chuyện dường như vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng. Cái tên Ái Tân Giác La “Tiểu Quế Tử” kia, giống như một quả bom hẹn giờ mà không biết lúc nào sẽ phát nổ. Đau khổ nhất là, chỉ cần hắn nổ, nàng nếu may mắn không chết thì ắt cũng thương tích đầy mình.



Rốt cục nên làm gì bây giờ?



Mà thời điểm Kiến Ninh khổ tâm suy nghĩ bố trí tương lai của nàng thì “Tiểu Quế Tử” đang nằm trên giường cũng âm thầm đánh giá tình hình.



Trong đầu hắn muôn vàn suy nghĩ bay quanh. Người con gái kia, ngoại trừ lúc ban đầu quá mức khiếp sợ để lộ ra tình hình thực tế, sau đó liền ngậm chặt miệng không nói một lời. Mà thân thể thiếu niên non nớt này lại nhắc nhở hắn một chuyện, đó là bây giờ hắn không phải Hoàng đế, mà miệng vết thương trên người đau đớn cũng không phải là mơ. Nếu nói đây là do đám phản tặc dựng lên…Như vậy cũng không ổn. Hoàn cảnh có thể giả tạo, người cũng có thể nói dối, nhưng không có khả năng biến một người năm mươi tuổi trở thành thiếu niên được.



Tuy rằng không biết rốt cục chuyện gì xảy ra, nhưng Ung Chính là kẻ tâm tư thâm trầm, hắn liền lập tức quyết định “bình tĩnh chờ xem biến cố”.



Hắn liếc nhìn Kiến Ninh. Nàng ta thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, chỉ chừng mười ba mười bốn tuổi là cùng…Dáng người nhỏ xinh, khuôn mặt mềm mại, tuy rằng thoạt nhìn rất đáng yêu, nhưng cách nói chuyện, ánh mắt đều lộ ra vẻ cổ quái không nói rõ được.



Lúc nãy mặc dù khiếp sợ, nhưng Ung Chính không bỏ sót một biểu hiện nào của Kiến Ninh. Nàng ta lúc đầu rõ ràng là sợ hãi, nhưng sau khi nghe hắn nói mình là hoàng đế, trên mặt nàng lại lộ ra vẻ kinh ngạc, giống như chưa từng nghe đến tên hắn.



Lúc đó hắn còn chưa rõ ràng có chuyện gì xảy ra, nhưng hiện tại nghĩ lại, mấy câu nói kia của nàng, vẻ ngoài tưởng như chỉ là lời khách sáo…



Trong mắt thiếu niên lộ ra vài phần nghiền ngẫm.



Hơn nữa, lúc cung nữ bên ngoài kêu “công chúa”, trên mặt nàng lộ ra vẻ kinh ngạc không chút giả tạo. Phản ứng này, rất không bình thường.



Mà đến khi cung nữ nhắc đến “Quế công công”, mặc dù cách lớp màn che, hắn vẫn nghe ra được sự chần chừ nghi vấn trong lời nói của nàng.



Tất cả những điều này khiến trong lòng hắn nảy sinh một cảm giác kì lạ: chẳng lẽ nàng ta không chỉ không biết thân phận của hắn, mà ngay cả thân phận của mình, nàng cũng không biết?



Mà nghĩ tới hai chữ “Ngao Bái”, nhất thời, thiếu niên lập tức căng thẳng.



Ngao Bái?!



Hắn cảm thấy máu trong cơ thể mình không ngừng sôi lên.



“Ngao Bái”, cái tên này đối với hắn, một chút cũng không xa lạ.



Trong nháy mắt, thiếu niên nghĩ tới, chính mình có lẽ đã quay về quá khứ, mà hoàng đế bây giờ là…



Đáp án trong đầu khiến hắn không nhịn được mà run cả người: “Không, chuyện này không thể xảy ra, chỉ là giấc mộng thôi, nhưng…”



Thân là đế vương, năng lực chịu đựng và chấp nhận tất nhiên sẽ vượt xa người bình thường.



Thiếu niên tuy rằng kinh hãi không tin, nhưng hắn cũng biết bây giờ chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi thời cơ xuất hiện, sau đó tìm ra chân tướng chuyện này. Nhưng mà…



—— Thái giám ?!



Hắn có thể chấp nhận những thông tin kỳ quái kia, nhưng khi nghe đến từ này, hắn thiếu chút nữa ngất xỉu rồi.



Chẳng lẽ hắn thật sự là cái kia “Tiểu Quế Tử Quế công công”…là một thái giám sao?



Mới vừa rồi, lúc Kiến Ninh định chạm tay vào giữa hai chân hắn, ánh mắt thiếu niên cũng kìm lòng không được mà nhìn qua nửa người dưới của chính mình. Trong lòng hắn không ngừng kinh hoàng mà nghĩ: nếu mình thật sự là thái giám, vậy thì phải làm sao?



Chính mình một đời đế vương anh minh thần võ, nếu biến thành một tên thái giám nam không ra nam, nữ không ra nữ, như vậy thực sự là sống không bằng chết.



Trong nháy mắt, con ngươi vốn đang trong sáng tỉnh táo lại nhịn không được mà lộ ra một chút mê man mờ mịt.



Mà Kiến Ninh thì vẫn ngồi một bên chống cằm suy nghĩ, tìm không ra kế sách nào cho vẹn toàn.



Nàng quay đầu nhìn thiếu niên, thấy hắn không có chút phản ứng gì, xem ra tâm hồn treo ngược cành cây rồi.



Kiến Ninh đành phải giơ tay vỗ vào chân Tiểu Quế Tử, nói: “Này…”



Thiếu niên tỉnh trí lại, lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn nàng. Mà Kiến Ninh nhìn thấy ánh mắt ấy, nhịn không được trong lòng thầm cảm thán một câu: ánh mắt thật có uy a, khiến cho người ta không dám trực tiếp nhìn thẳng vào hắn.



“Nhìn cái gì!” Tuy rằng trong lòng sợ hãi, nhưng ngoài miệng Kiến Ninh lại quát lớn một tiếng, cố gắng tạo uy thế cho mình.



Thực ra mà nói, xuyên qua thế này, không chỉ riêng nàng phải lo lắng cho tương lai, mà cái tên Tiểu Quế Tử giả có khả năng là Ái Tân Giác La Dận Chân kia…Tình cảnh của hắn so với nàng có lẽ càng nguy hiểm gấp trăm lần.



Kiến Ninh quyết định vẫn nên trước tiên điều tra rõ ràng tình hình hiện tại đã. Nếu nàng nhớ không nhầm, sau khi Ngao Bái bị tiểu Hoàng đế tiêu diệt, trong cung liền có biến. Hải Đại Phú vì điều tra thân thế của Thái hậu mà chết. Rồi cái tên Tiểu Quế Tử thì mơ mơ hồ hồ lên làm hương chủ Thanh Mộc Đường của Thiên địa hội, lại vì phát hiện ra chuyện giữa Hải Đại Phú và Thái hậu, cho nên Thái hậu nổi lên sát ý với hắn, liên tiếp sai người đến ám sát…Chỉ là vài lần đều bị kẻ giảo hoạt này thoát được.



Kiến Ninh không biết hiện tại Hải Đại Phú đã chết chưa…Nếu như chưa chết, như vậy có thể câu chuyện này đã đi theo lối khác, mà người bên cạnh nàng kia rất có khả năng sắp tới sẽ bị Hải Đại Phú giết…



Kiến Ninh bỗng nhiên nổi lên ý nghĩ: phải chi Hải Đại Phú thật sự chưa chết, như vậy hắn nhất định sẽ giết Tiểu Quế Tử. Mà Thái hậu cũng muốn giết Tiểu Quế Tử, chỉ cần hai bên liên hợp lại, chẳng phải là xong hết mọi chuyện hay sao?



Chỉ cần thân phận của Thái hậu không bị vạch trần, thì sự sủng ái Khang Hy dành cho nàng sẽ không thay đổi. Vậy giết hay không giết Tiểu Quế Tử đây?



Kiến Ninh run lên: nàng vừa mới xuyên qua đã nổi lên sát ý với bạn diễn, quả thực là độc nhất vô nhị rồi. Mà trong tiểu thuyết, vai diễn kiểu này thường sẽ có một cái tên rất huy hoàng — “Vật hi sinh”…Chẳng lẽ, nàng chính là vật hi sinh trong truyền thuyết sao?



Thật sự không còn gì để nói!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 21.07.2014, 20:19
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 01.01.2014, 15:33
Bài viết: 211
Được thanks: 323 lần
Điểm: 7.52
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny - Điểm: 12
Chương 3: Tiểu kế tạm dụ dỗ

Kiến Ninh nhặt con dao nhỏ dính máu dưới giường lên, cầm chặt trong tay.


Mà nhìn thấy cảnh này, sắc mặt thiếu niên chợt trở nên trắng bệch. Nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, trợn trừng nhìn Kiến Ninh: “Ngươi…ngươi muốn làm gì?” Kiến Ninh không đáp, giơ cao dao trong tay lên, chậm rãi đi tới gần.



Ánh mắt hai người nhìn nhau, trong khoảnh khắc, muôn ngàn cảm xúc chợt hiện, có nghi ngờ, có đối địch, có oán hận, có mê man…Nhưng, cuối cùng, vào lúc khoảng cách giữa hai người họ không thể gần hơn được nữa, cả hai đều có thể cảm giác được hô hấp của đối phương, Kiến Ninh bỗng nhiên buông tiếng thở dài: “Aizz….”



Thiếu niên nhìn vẻ “phiền muộn đồng cảm” trên gương mặt nàng, lại nhìn cổ áo mở rộng của nàng, thấy nàng u oán nhìn mình, lộ ra bộ dạng giống như sắp khóc.



Trong nháy mắt, thiếu niên hoàn toàn mờ mịt, nàng muốn thế nào? Mới vừa rồi cầm dao…Chẳng lẽ không phải muốn giết mình sao? Vậy còn làm bộ làm tịch gì nữa?



Kiến Ninh nhìn con dao trong tay, lại nhìn thiếu niên, sau đó nàng đột nhiên hướng dao về phía hắn, dùng sức vung một cái. “Phựt” một tiếng, dây thừng trói tay thiếu niên đứt ra, hai tay hắn buông lỏng xuống. Mà Kiến Ninh lại ném dao đi, giang hai tay ôm chầm lấy thiếu niên.



Thiếu niên giật nảy người, vội vàng giãy dụa, miệng không ngừng nói: “Ngươi…Ngươi đang làm cái gì, nam nữ thụ thụ bất thân, ngươi…Buông ra…” Nàng không phải là công chúa sao? Mà mình không phải là thái giám sao? Này…Chuyện này rốt cục là sao…



Kiến Ninh dựa cả người lên người thiếu niên: “Ô ô, oan gia, ngươi đang nói cái gì vậy, hai người chúng ta, ngay cả chuyện thân mật nhất cũng đã làm rồi. Hiện giờ ngươi nói ra những lời này, chẳng lẽ không muốn thừa nhận quan hệ giữa chúng ta hay sao?”



Tâm hồn thiếu niên đã khiếp sợ đến nỗi không nói nổi trọn vẹn một câu: “Ngươi…ngươi…Có ý gì?”



Nàng đấm nhẹ vào vai hắn, cười ngọt ngào: “Ý gì chứ, ngươi ăn xong rồi có phải không muốn chịu trách nhiệm hay không? Ngươi còn nói như vậy, ta sẽ không muốn sống nữa đó. Cùng lắm thì giết ngươi, sau đó tự sát, ô ô, nếu còn sống không thể bên nhau, vậy phải để cho chúng ta trên trời nguyện làm chim liền cánh, dưới đất nguyện làm lá liền cành…”



Thiếu niên càng run rẩy mạnh hơn: “Trên trời nguyện làm chim liền cánh…”



“Đúng vậy…” Kiến Ninh thẹn thùng vùi đầu vào vai thiếu niên, thỏ thẻ: “Lúc trước ngươi không phải đã nói với ta như vậy sao? Hư hỏng, nói nhiều lời ngon tiếng ngọt như vậy, bây giờ ăn xong lại muốn phủi tay sạch sẽ.”



“Ta…Ta…” Thiếu niên hận không thể trực tiếp lần thứ hai ngất đi, rời khỏi thế giới hoang đường này. Hắn không phải là thái giám sao? Tên nô tài chó má gì vậy, dám dụ dỗ…dụ dỗ công chúa đương triều?



Trong lòng hắn, bên cạnh nỗi khiếp sợ lại nổi lên sự giận dữ, nghĩ đến chuyện này sẽ trở thành điều tiếng trong hoàng tộc, hận không thể lập tức đem thân thể này ra băm nát thành mảnh nhỏ, đồng thời…



Giờ phút này, hắn đã kịp tỉnh táo lại, nếu là Ngao Bái, như vậy, hoàng đế hiện tại chính là Hoàng A Mã của mình, Khang Hi đế. Mà vị Kiến Ninh công chúa này, theo như hắn biết, hẳn là em gái thứ mười bốn của Thuận Trị đế, là cô ruột của Khang Hi đế, là…của mình —



(Editor: đoạn này chú thích một chút. Công chúa Kiến Ninh vốn dựa theo nguyên mẫu nhân vật có thật trong lịch sử, là công chúa Hòa Thạc Kiến Ninh đời nhà Thanh. Trong triều đình cô được xếp là Hoàng thập tứ nữ (1641-1703), em gái được hoàng đế Thuận Trị thời Thanh, đồng thời là cô ruột của Hoàng đế Khang Hy, con gái út trong số 14 công chúa của Thanh Thái Tông Hoàng Thái Cấp. Tuy nhiên, trong Lộc Đỉnh Ký thì Kim Dung đã đưa Kiến Ninh trở thành em gái của Khang Hy. Nói chung là trong truyện này Tứ gia cũng là từ đời thực xuyên không vào truyện đó.)



Thiếu niên nghẹn lời, không biết nói gì cho phải. Mà Kiến Ninh nhìn thấy hắn kinh hoàng như vậy, đành phải tiếp tục dỗ dành: “Làm sao vậy? Vì sao không nói gì? Ngươi yên tâm, ta vừa rồi chỉ hù dọa ngươi thôi, ngươi tốt như vậy, ta sao có thể bỏ ngươi được? Lúc trước phát hiện ngươi…” Nàng liếc mắt xuống dưới, “hoàn hảo không mất gì, ta cũng đâu có hại ngươi? Ngươi biết mà, chỉ cần ta nói một tiếng với hoàng đế ca ca, cái đầu của ngươi nhất định sẽ không nằm yên trên cổ đâu.”



Thiếu niên nheo mắt nhìn nàng. Kiến Ninh lại nói: “Tóm lại, ngươi phải nhớ cho kỹ, trong cung có ta mới có ngươi…Bí mật này, ta biết ngươi biết,…nếu để hoàng đế ca ca hoặc là thái hậu biết được quan hệ giữa chúng ta, như vậy ngươi sẽ không hay ho rồi. Cho nên, lúc ngươi làm việc nhất định phải hết sức cẩn thận, đừng có cái gì biết cũng nói hết ra, hiểu không? Nếu không, đầu ngươi thực khó mà giữ được a…”



Nàng nháy mắt tỏ vẻ ngây thơ đáng yêu với thiếu niên.



Hương thơm trên người con gái quẩn quanh chóp mũi hắn, nhưng thiếu niên không có tâm tình thưởng thức cái đẹp. Hắn run rẩy, không ngừng cố gắng mổ xẻ ý nghĩa câu nói của Kiến Ninh. Mà nàng thấy hắn trầm tư không chịu trả lời, lại đưa tay chạm nhẹ vào người hắn, định vuốt ve. Thiếu niên vội vàng nhảy bật dậy: “Ngươi…Đừng vội như thế!”



Kiến Ninh cúi đầu cười, chu môi hôn nhẹ lên mặt hắn: “Đừng sợ, ta sẽ không ép ngươi. Nhưng ngươi không được quên những lời ta đã nói, còn nữa…đừng có tiếp tục lăng nhăng với cung nữ khác sau lưng ta, bằng không ta sẽ tức giận đó a…À, để ta nói với hoàng đế ca ca thân thể Quế công công không khỏe, cho nên không đến gặp người được. Đợi lát nữa sau khi ta rời đi ngươi mới được rời khỏi đây, rõ rồi chứ. Đừng có đi loạn chung quanh, người ta sẽ chú ý. Nếu có chuyện gì cứ phái người đến thông báo cho ta…Hoặc là tự mình đến cũng được, nhưng phải giấu hoàng đế ca ca và thái hậu, nhớ nha.”



Thiếu niên không trả lời, khuôn mặt hắn cảm nhận được đôi môi của nàng, vừa mềm vừa thơm; tai hắn nghe được lời của nàng, vừa kinh khủng vừa mất hồn. Thiếu niên ngờ vực nhìn Kiến Ninh.



Hắn nhìn ánh mắt nàng ngập nước, vô cùng mê hoặc chớp lên chớp xuống, trong lòng thầm nghĩ: “Hồng nhan họa thủy, hồng nhan họa thủy, rốt cục là chuyện gì xảy ra? Vì sao lại hoang đường thế này? Trẫm, trẫm biến thành thái giám, gian díu với người trong hoàng tộc, hơn nữa người này còn là…của trẫm. Trời xanh ơi, trẫm đã sai ở đâu, tại sao lại đẩy trẫm vào hoàn cảnh này!”



“Sao cứ im lặng thế? Có phải lại muốn làm chuyện xấu không? Đừng nghĩ lung tung, đã nghe kĩ lời ta dặn chưa?” Kiến Ninh vươn tay, nửa đùa nửa thật véo má thiếu niên…Ôi…Thật là đã tay quá, làn da vừa mềm vừa mịn, lại co dãn vô cùng tốt.



Thiếu niên bị đau, thoáng nhíu mày, rốt cục miễn cưỡng nói: “Đã biết.”



Kiến Ninh hừ một tiếng, cười nói: “Miễn cưỡng như vậy, chẳng lẽ ngươi luyến tiếc cung nữ kia sao? Hừ, ngươi xằng bậy sau lưng ta thực ra cũng không sao, ta rất nhẫn nại. Nhưng mà cái con bé đó, suýt chút nữa đã đi bẩm báo thái hậu rồi, may mắn ta cản lại, cho nên ta mới dặn dò ngươi. Người ta chỉ muốn tốt cho ngươi thôi.”



Thiếu niên thở dài: “Đã biết…” Thân thể này quá thực là dâm loạn không chịu nổi, dám xúc phạm tôn nghiêm của hoàng gia, thật sự làm cho hắn…xấu hổ đến nỗi muốn đi tìm cái chết tạ tội.



Kiến Ninh “âu yếm” vỗ vỗ mặt thiếu niên: “Ta đã nói tốt cho ngươi rất nhiều lần trước mặt hoàng đế ca ca và thái hậu. Bọn họ đối tốt với ngươi như vậy, ngươi ngàn vạn lần đừng làm sai chuyện gì…Vừa rồi thái hậu cho gọi ta, ta phải đi xem. Chờ một lát đã…ta đã nói sau khi ta đi sẽ cho người đưa ngươi về.”



Nàng bước xuống giường, đi ra ngoài cửa, gọi một cung nữ lại gần: “Gọi tất cả đám thái giám hầu hạ bản công chúa tới đây.”



Cung nữ kia tuy rằng nghi hoặc, nhưng Kiến Ninh công chúa bản tính vốn như vậy, luôn thích chơi trò cổ quái…Vì vậy, cung nữ này vội vàng chạy đi gọi tất cả đám thái giám tới. Bọn thái giám hầu hạ Kiến Ninh có khoảng mười mấy người, trong đó có bảy tám thái giám nhỏ tuổi, đứng ngay ngắn thành một hàng ngang đứng trước mặt nàng.



Kiến Ninh đánh giá từng người, giống như đi chợ chọn củ cải. Aizz, có mấy thái giám nhan sắc không tồi, đáng tiếc…Nàng không nhịn được nhìn xuống phía dưới bọn chúng, đáng thương đáng thương…Tuổi còn trẻ đã bị cái kia…Thực là, nếu ở hiện đại, đây đều là những mĩ thiếu niên đó…Quá lãng phí tài nguyên, thật sự tàn nhẫn, tàn nhẫn!



Kiến Ninh nhìn quét qua đám người trước mặt một lần, rốt cục hỏi: “Các ngươi biết người bên trong phòng ta là ai chứ?”



Bọn thái giám nhìn nhau, không ai dám trả lời. Kiến Ninh lại nói: “Bản công chúa hỏi, sao không trả lời?”



Bọn thái giám trong lòng lạnh run, không biết vị công chúa tính khí thất thường này lại muốn chơi trò gì, nào ai dám đi ra chịu chết? Mười mấy người âm thầm nhìn nhau, ai cũng không chịu lên tiếng. Vì thế, bọn chúng liền hạ quyết tâm giả chết, dù sao trả lời cũng chết kia mà.



Kiến Ninh lại hừ một tiếng: “Bản công chúa hỏi lại một lần nữa, ai nhận ra người bên trong phòng ta?”



Sau một lúc lâu, rốt cục có một tên thái giám nhỏ con cúi đầu lên tiếng; “Công chúa, nô tài…Nô tài nhận ra.”



Kiến Ninh nhìn về phía thái giám kia, nói: “Ngẩng đầu lên.”



Tiểu thái giám vừa ngẩng đầu, Kiến Ninh liền giật mình. Aizz, một đóa hoa đẹp của Tổ quốc a, chỉ là có chút gầy yếu, đầu lúc nào cũng cúi xuống, cho nên nàng lúc đầu mới không chú ý tới.



Kiến Ninh ánh mắt xoay tròn một vòng, lại hỏi: “Vậy ngươi nói đi, người bên trong là ai?”



Tiểu thái giám nơm nớp lo sợ nói: “Công chúa, nô tài…”



Thấy hắn sợ sệt như thế, nàng âm thầm chép miệng, xem ra dâm uy của Kiến Ninh công chúa kia không nhỏ đâu. Vì thế, nàng liền phất tay: “Những người khác lui hết xuống.”



Bọn thái giám khác thấy không có chuyện gì, mừng rỡ vô cùng, vội vàng chạy ra ngoài.



Kiến Ninh cũng để các cung nữ lui ra hết, sau đó mới ôn nhu nói với tiểu thái giám kia: “Ngươi đừng sợ, bản công chúa hỏi ngươi, ngươi cứ thành thật trả lời. Người kia là ai?”



Tiểu thái giám nghe thấy giọng nói ngọt ngào của nàng, bả vai run lên vài cái: “Nô tài tất nhiên nhận ra, đó là…Tổng Quản Thượng Thiện giám, Quế công công…” Hắn nói xong mấy chữ này, trên mặt dường như không còn tí sức sống nào.



Kiến Ninh công chúa trời sinh tính cách điêu ngoa, thường ngày ở trong cung muốn làm gì thì làm. Khang Hy đế bận việc triều chính, thái hậu lại thích sống yên tĩnh, cho nên không ai chơi cùng với nàng. Nàng vì thế mà lấy đám cung nữ thái giám ra đùa, có đôi lúc đùa quá trớn, khiến người ta mất mạng cũng là chuyện thường như cơm bữa.



Khang Hy đế sủng ái nàng, cho nên đối với chuyện này không nói gì. Hơn nữa, thái hậu cũng đứng ra bao che cho con gái thì ai dám động vào.



Đám thái giám được lệnh hầu hạ Kiến Ninh công chúa vì vậy mà thời thời khắc khắc sống cuộc sống lo lắng đề phòng. Nhiều ngày qua, Kiến Ninh công chúa và Tiểu Quế Tử làm bừa, trong lòng mọi người biết rất rõ ràng, nhưng lại không ai dám hé răng nửa lời, chỉ sợ rước họa vào thân.



Hơn nữa, Tiểu Quế Tử kia trước mặt chính là tâm phúc của hoàng đế, hắn tương trợ Khang Hy đế bắt sống Ngao Bái, sau đó còn giết Ngao Bái luôn, ngay cả Khang Thân Vương và Sách Ngạch Đồ đại nhân cũng có quan hệ rất tốt với hắn…Mà khác hẳn với công chúa, Quế công công đối đãi với đám người dưới bọn hắn cũng rất rộng rãi.



Cho nên, dưới dâm uy của công chúa và đãi ngộ của Quế công công, bọn chúng đương nhiên nhắm mắt làm ngơ, coi không biết chuyện gì.



Hiện giờ, Kiến Ninh công chúa lại lôi bọn chúng ra hỏi, ai biết phải trả lời thế nào mới đúng? Có lẽ, nàng là muốn thăm dò một chút, xem bọn hắn có lộ chuyện không…Cho nên, tiểu thái giám kia sau khi trả lời xong, trong lòng cảm thấy số mình đã tận rồi.



Kiến Ninh thấy hắn sợ cứng người, liền tủm tỉm cười, vỗ vai hắn, nói: “Đừng sợ đừng sợ, trả lời rất tốt…Đúng rồi, ngươi tên gì? Ngẩng đầu lên đi.”



Tiểu thái giám kia ngẩn ngơ, sợ hãi ngẩng đầu nhìn nàng, trông thấy nàng ôn hòa mỉm cười, đáy lòng lại càng sợ hãi, khúm núm nói: “Nô tài là Tiểu Kì Tử.” Tuy rằng hắn sợ hãi, nhưng hai mắt lại nhìn chằm chằm Kiến Ninh không rời.



“Tiểu Kì Tử…” Kiến Ninh rất thích cái tên này, liền nói, “Tên rất hay, người đâu, thưởng cho Tiểu Kì Tử năm lượng bạc.”



Tiểu Kì Tử nhất thời kinh hãi, vội vàng quỳ xuống: “Công chúa…Nô tài…”



Kiến Ninh nói: “Ngươi mau đứng lên, bản công chúa còn có chuyện muốn nói với ngươi…”



Cung nữ mang bạc lại, Tiểu Kì Tử nơm nớp lo sợ nhận bạc, dập đầu tạ ơn mãi mới chịu đứng dậy.



Kiến Ninh nói tiếp: “Quế công công không may bị thương, cho nên, ta muốn ngươi đi theo hầu hạ hắn. Ngươi cũng biết, từ sau khi Hải công công đi, hắn ở một mình một phòng, không khỏi có chút bất tiện. Sau này ngươi đi theo hắn, hầu hạ hắn ăn uống, chăm sóc cuộc sống hàng ngày…”



Tiểu Kì Tử có nằm mơ cũng không ngờ được Kiến Ninh sẽ nói như vậy, vội vàng đáp ứng. Kiến Ninh lại dặn thêm: “Ngươi hầu hạ Quế công công phải cẩn thận, nhanh tay lẹ mắt, ba ngày năm ngày nhớ về kể chuyện cho bản công chúa nghe, để ta xem người hầu hạ có tốt không…Đúng rồi, Tiểu Kì Tử, trong nhà ngươi còn những ai?”



Tiểu Kì Tử trong lòng bất an, nói: “Trong nhà nô tài còn mẹ già và ca ca.”



Kiến Ninh nghe được câu trả lời, hài lòng gật đầu: “Ngươi cứ làm tốt việc ta giao, bản công chúa sẽ trọng thưởng cho người nhà của ngươi. ”



Tiểu Kì Tử vừa mừng vừa sợ: “Công chúa…”



Kiến Ninh nói: “Ngươi trông rất thông minh, ta nghĩ ngươi làm việc cũng sẽ thông minh như thế. Đừng phụ sự kỳ vọng của bản công chúa.”



Tiểu Kì Tử vội vàng dập đầu: “Nô tài tuân mệnh, nô tài tuân mệnh!” Giờ phút này, tiểu thái giám tuy vẫn khiếp đảm như cũ, nhưng lại nhẹ nhàng thở phào một hơi, biết rằng cái mạng nhỏ của mình vẫn được giữ lại. Hắn hơi hơi ngẩng đầu nhìn Kiến Ninh, thấy nàng chăm chú nhìn mình, khóe miệng tươi cười, trong lòng không khỏi có chút suy nghĩ viển vông, vì vậy vội vàng cúi đầu xuống.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 21.07.2014, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 01.01.2014, 15:33
Bài viết: 211
Được thanks: 323 lần
Điểm: 7.52
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cách sinh tồn ở thế giới Lộc Đỉnh Ký - Tám Tháng Vi Ny - Điểm: 12
Chương 4: Lần đầu tiên gặp Tiểu Huyền Tử

Thuận tay sắp xếp cho Tiểu Kì Tử làm quân cờ của mình bên cạnh Tiểu Quế Tử kia, Kiến Ninh trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm. Nàng đi vào trong phòng, đã thấy “Quế công công” bước xuống giường, đang cẩn thận xem xét vết thương trên người.


Kiến Ninh vui vẻ nhào qua: “Không có việc gì chứ? Đều là do ta…tại ta nghĩ quẩn, cho nên mới muốn cùng chết với ngươi, cũng may là không sao.”



Quế công công hoài nghi nhìn nàng: không sao? Hắn rõ ràng thấy nữ nhân trước mặt này, nhìn kiểu gì cũng có vẻ quỷ dị, làm sao có thể nói là không sao.



Này, ít nhất bề ngoài chẳng phải là không sao sao, ngươi cũng đâu có gãy tay gãy chân gì. Kiến Ninh cười tủm tỉm, giương mắt chống lại ánh mắt “thâm trầm” của thiếu niên — chỉ là một thiếu niên mười bốn tuổi thôi, ngươi không cần sợ hãi a. Thôi đi, làm ơn đừng có dùng ánh mắt già cả thâm nho như thế mà nhìn ta chứ…



Kiến Ninh rút khăn tay ra, giả vờ giả vịt nói: “A, đúng rồi, suýt nữa ta đã quên, ngươi đang bị thương, bên cạnh lại không có người chăm sóc, cho nên bản cung đã cố ý ban cho ngươi một tiểu thái giám. Về sau, có chuyện gì ngươi cứ sai bảo hắn, coi như là bồi thường của ta cho thương tích của ngươi.” Nàng nói xong liền cao giọng kêu: “Tiểu Kì Tử.”



Tiểu thái giám đứng bên ngoài nghe công chúa gọi, lập tức cúi đầu bước vào: “Công chúa có gì sai bảo nô tài?”



Tuy rằng rất muốn ra oai, nhưng nhìn thấy thân thể nhu nhược của Tiểu Kì Tử, Kiến Ninh đành hạ giọng, nói: “Từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ đi theo Quế công công, hầu hạ hắn ăn uống mặc ở, không được có sai lầm gì, hiểu chưa?”



Tiểu Kì Tử cúi đầu hành lễ: “Nô tài tuân mệnh.”



Kiến Ninh lúc này mới quay đầu lại, liếc mắt đưa tình với thiếu niên sau lưng mình: “Thích không? Aizz…Ngươi có lẽ là bị bản cung dọa sợ hãi rồi, đến nỗi chẳng còn chút bóng dáng gì của lúc trước.”



“Quế công công” nhướn mày: “Lúc trước?”



Kiến Ninh gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, lúc trước, ngươi luôn tìm mọi biện pháp dỗ bản cung vui vẻ, hoàng đế ca ca cũng là bởi vì ngươi thông minh như vậy, trung thành như vậy…cho nên mới sủng ái ngươi nha.”



“Quế công công” nhìn Kiến Ninh, lại nhìn Tiểu Kì Tử đang cung kính đứng bên cạnh, miễn cưỡng nói: “Ta…Khụ…Mới vừa rồi đầu bị đập vào tường, cho nên tâm trí còn đang hoảng loạn, xin công chúa thứ tội.”



Người đứng dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Mặc cho ngươi là đế vương cũng được, chân mệnh thiên tử cũng thế, một khi xuyên qua thì vua nào thần nấy, không phục không được.



Kiến Ninh gật đầu, nói: “Chuyện này bản cung thông cảm, đều là do bản cung, cũng không trách ngươi. Nhưng mà chúng ta xưa nay thân tình như vậy, ngươi cũng biết bản cung không phải cố tình, cho nên sẽ không thù hằn ta chứ?”



“Quế công công” vội vàng ra vẻ đồng ý: “Đương nhiên ạ, công chúa đối…” Trong lòng hắn vô cùng do dự, rốt cục cau mày, nói: “với nô tài…vô cùng quan tâm săn sóc…trong lòng nô tài vô cùng cảm kích.”



Kiến Ninh thiếu chút nữa đã phá ra cười, nếu như nàng đoán đúng thì vị này hẳn không phải Vi Tiểu Bảo mà là Ung Chính đế, aizz, đời này một vị vua phải xưng “nô tài” trước mặt nàng, quả thực là sống không uổng.



Trong lòng Kiến Ninh lại không thể không âm thầm tán thưởng: Người ta thường nói: “Bụng Tể tướng có thể chống thuyền” nhưng ta thấy lòng dạ đế vương quả thực là sâu không lường được…Cứ tưởng tượng mà xem, nếu là kẻ bình thường, đang ngồi ở ngôi cao, bỗng nhiên rơi vào hoàn cảnh này, nếu không điên thì cũng phát cuồng, kêu gào khủng khiếp…Sau đó, nhất định bọn chúng sẽ chết không còn nghi ngờ gì. Làm sao có thể giống như tên trước mặt nàng đây, gió chiều nào che chiều ấy nhanh như vậy? Người này thức thời biết nhẫn nhục như thế, xem ra cơ trí cũng hơn xa người bình thường.



Nhưng, cùng với tán thưởng, trong lòng nàng lại không nhịn được mà lo lắng: giữ lại một kẻ mình không nắm được, cũng không biết là họa hay phúc…Nếu là Tiểu Quế Tử trước đây, ít nhất thân phận của Kiến Ninh tuy rằng bại lộ, nhưng tính mạng cũng không phải lo lắng gì…Chỉ là, bây giờ đổi thành vị trước mặt này, nàng mặc dù không quá nắm rõ lịch sử triều Thanh, cũng biết đây là một vị hoàng đế âm trầm hiểm độc, ra tay không khoan nhượng…Nếu như hắn vô tình vô nghĩa mà trở mặt, xoẹt cho nàng một đao…



Kiến Ninh lạnh run người: cuộc đời ta chẳng lẽ xuyên qua là để…bị người ta dễ dàng xử lý sao, thật sự là…



Tiểu Kì Tử hầu hạ “Quế công công” quay về chỗ ở của Tổng quản Thượng Thiện giám.



Vị “Quế công công” này hiển nhiên không biết chỗ ở của chính mình, may mà Tiểu Kì Tử biết, cho nên nàng có thể yên tâm hắn sẽ trở về đúng nơi.



Kiến Ninh nhìn một lớn một nhỏ đi ra khỏi Khôn Ninh cung, không ngừng thở dài thườn thượt, vì vận mệnh tương lai khó xác định của mình mà lo lắng không thôi.



Đang chăm chú nhìn “Quế công công” rời đi, đột nhiên một cung nữ bên người nàng lại rụt rè sợ hãi nói: “Công chúa, thái hậu sai người qua mời ngài đến.”



Kiến Ninh đáp ứng một tiếng, sau đó gọi mấy cung nữ tiến vào hầu hạ thay quần áo. Kiến Ninh nhìn vào gương, không khỏi ngầm khen ngợi thế giới này thẩm mỹ trang phục thật tốt.



Mà trên đường đến Từ Ninh cung tham kiến Thái hậu, Kiến Ninh lại không ngừng nghĩ thầm.



Mao chủ tịch từng nói : “Đấu với Trời là vui vô cùng, đấu với Đất là vui vô cùng, đấu với Người là vui vô cùng…” Hừ, xuyên qua tuy không phải là ý của nàng, nhưng binh đến thì tướng ngăn, ai sợ ai?



Mặc dù xuyên qua thời thế không nắm rõ, tiền đồ cũng không hay…Bên cạnh lại có một tên bạn đồng hành vô cùng khó chơi…Nhưng nàng còn lựa chọn khác sao…Cho nên, nếu bây giờ lùi bước, có khi thất bại không phải là do người mà là do mình.



Muốn đấu tranh, cho dù năng lực đối phương có hơn mình, thì mình vẫn phải có dũng khí a…



Huống chi nghĩ lại, tình hình của nàng cũng không xấu đến mức không thể cứu vãn nổi. Dù sao nàng vẫn có một chút hơn người: nàng tương đối nhớ rõ tình tiết trong Lộc Đỉnh Ký, tuy rằng không phải rất rành mạch, nhưng cũng có thể coi như biết trước một nửa. Hy vọng, một chút này có thể giúp nàng xuôi chèo mát mái.



Kiến Ninh mang theo mấy cung nữ thái giám đi vào Từ Ninh cung. Lúc này trời đang buổi hoàng hôn, Tử Cấm Thành nguy nga tráng lệ tắm trong ánh mặt trời.



Ở hiện đại, nàng mặc dù chưa từng tham dự vào chuyến đi “tham quan cố cung” bao giờ, nhưng cũng biết, lần này tuy không có hướng dẫn viên du lịch, nhưng mà đám cung nữ thái giám kia, trăm phần trăm là đồ cổ khó tìm đó. Quả nhiên là cơ hội quý ngàn năm có một.



Đời người cứ sống thoải mái đi, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.



Kiến Ninh cất bước, xuyên qua cánh cửa to, chính là tẩm cung của Thái hậu.



Vừa thấy bóng nàng, thái giám trong Từ Ninh cung liền hô: “Kiến Ninh công chúa cầu kiến!”



Trước kia nàng chỉ nghe giọng truyền gọi của đám thái giám qua phim truyện và kịch nói thôi, hiện tại chính tai nghe được âm thanh quái dị này, quả thực là rất dọa người.



Bỗng nhiên cảm thấy trong lòng bất an.



Tuy rằng không ngừng nhắc nhở bản thân phải thoái mái, nhưng thứ nàng sắp phải đối mặt không phải bình thường, là người cổ đại hàng trăm hàng ngàn năm trước a. Không phải nằm mơ, không phải diễn kịch, cho nên nếu diễn hỏng không có cơ hội NG* lần nữa đâu.



* NG là viết tắt của No good, mỗi khi đạo diễn hô NG thì cảnh sẽ bị cắt và phải quay lại lần nữa.

“Mau tuyên.” Một thanh âm ôn hòa, lại mang theo chút uy nghiêm vọng ra.



Kiến Ninh bước vào, bỗng nhiên nhớ ra mình không biết một chút quy củ trong cung nào, đáy lòng không khỏi phi thường hồi hộp.



Mà lúc nàng giương mắt nhìn lên, đã thấy trước mặt mình, một nữ tử trung niên ngồi trên ghế, khuôn mặt được chăm sóc tỉ mỉ cho nên căng tràn sức sống. Bà ấy mặt mũi hiền lành, vẻ mặt ôn hòa đang nhìn nàng.



Nhưng hấp dẫn Kiến Ninh hơn cả chính là người đứng bên cạnh bà. Người nọ mặc hoàng bào, đầu đội mũ miện, hai tay chắp sau lưng. Mặc dù chỉ là một thiếu niên thôi, nhưng khí chất hiên ngang uy vũ kia, quả thực khiến người ta nhìn một lần cũng khó quên.



Hắn thấy Kiến Ninh, khóe miệng liền lộ ra tươi cười.



Mà Kiến Ninh thì chấn động toàn thân rồi.



Hoàng đế! Đây là hoàng đế! Cách ăn mặc này, khí chất này, tuổi tuy mới mười bốn mười lăm, nhưng trên gương mặt non nớt ngây thơ đã có sự trầm ổn khác xa bạn bè cùng trang lứa.



Khí chất đế vương được nuôi dưỡng từ nhỏ, làm cho từng cử chỉ của thiếu niên đều có sự cao quý đứng trên người khác. Mà giờ phút này, hắn nhìn Kiến Ninh, lại lộ ra một ít sự ôn nhu của huynh trưởng dành cho muội muội.



Kiến Ninh ngây người nhìn vị hoàng đế nổi danh trong lịch sử này, quên bẵng đi chính mình cần phải làm gì.



Thái hậu nhìn nàng, lại nhìn hoàng đế, cười nói: “Kiến Ninh, ngươi làm sao vậy, sao cứ nhìn chằm chằm hoàng đế ca ca của ngươi? Ngay cả hành lễ cũng quên! Thật sự là càng ngày càng không có quy củ.”



Tuy rằng lời nói ra là lời trách cứ, nhưng giọng nói của bà lại mang đầy sủng ái. Đương nhiên, là con ruột mà…Từ nhỏ đã được nuông chiều, cho nên Kiến Ninh công chúa mới bất trị như vậy.



Một câu này của bà đã nhắc nhở Kiến Ninh. Nàng thoáng khẩn trương nuốt một ngụm nước miếng, nói: “A…A, xin mẫu hậu và hoàng đế ca ca thứ tội, Kiến Ninh vừa rồi…Vừa rồi ở tẩm cung không cẩn thận bị ngã, hiện tại trên người còn đau, cho nên nhất thời đã quên hành lễ.” Ngoài miệng, nàng nói lung tung cho qua chuyện, trong lòng lại âm thầm kêu khổ, nên làm gì bây giờ? Phải hành lễ sao đây? Chuyện trước mặt, xem ra đành phải dựa theo những gì đã thấy trong phim truyền hình rồi. Nàng định khuỵu chân xuống, sau đó rút khăn tay ra vung lên, trong lòng không ngừng cầu nguyện kịch truyền hình tả thực một chút, đừng có vào thời khắc quan trọng này hại chết nàng a…



Không ngờ chân nàng vừa hơi khuỵu xuống, đã nghe hoàng đế nói: “Kiến Ninh, ngươi bị thương làm sao? Đập vào chỗ nào? Có cần truyền ngự y không?” Vừa nói hắn vừa tiến lại gần, đỡ lấy Kiến Ninh, miễn cho nàng phải hành lễ.



Kiến Ninh ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn hoàng đế đang dìu nàng — Tiểu Huyền Tử Khang Hy. Quả nhiên Tiểu Huyền Tử và Kiến Ninh tình cảm rất tốt, chỉ tiếc…Nếu về sau hắn biết Kiến Ninh không phải là muội muội ruột thịt của hắn, như vậy thì xong rồi.



Khang Hy thân thiết nhìn Kiến Ninh, hắn lo lắng cau mày nhìn khắp người nàng. Mà thái hậu thấy hoàng đế sốt ruột cho con gái mình như vậy, khẽ gật đầu, dịu dàng nói: “Ngươi sao lại không cẩn thận như vậy? Nhất định là lại chơi đùa quá trớn rồi phải không? Lại để hoàng đế và ta lo lắng, nói mau…Vết thương sao rồi?”



Thấy hai người họ quan tâm đến nàng như vậy, Kiến Ninh thở nhẹ một hơi, nói: “Hồi bẩm mẫu hậu, hoàng đế ca ca, không có gì…Cho dù có thật sự bị thương, thấy mẫu hậu và hoàng đế ca ca quan tâm Kiến Ninh như vậy, Kiến Ninh cũng không thấy đau nữa!”



Nghe lời ngon tiếng ngọt của nàng, thái hậu và Khang Hy quay mặt nhìn nhau, đều lộ ra nụ cười. Thái hậu lại nói: “Con nha đầu này, khi nào thì học được cái thói nịnh bợ nói lời đường mật như vậy.”



Khang Hy cũng cười, nói: “Kiến Ninh, không cần giữ ý, nếu như thật sự bị thương, để trẫm truyền thái y, ngươi ngàn vạn lần đừng cố chịu đựng.”



Kiến Ninh cười nói: “Hoàng đế ca ca, ta thật sự không sao, tuy rằng vừa rồi còn cảm thấy hơi choáng váng. Nhưng mà hiện tại thực sự không sao rồi mà, ta đã sớm biết mẫu hậu và hoàng đế ca ca còn lợi hại hơn thái y.”



Thái hậu và Khang Hy lại nhìn nhau, hai người vô cùng vui mừng. Sau đó ba người họ kể chuyện cho nhau nghe, thoạt nhìn rất giống một gia đình hòa thuận kiểu mẫu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 50, 51, 52

8 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

9 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

11 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

12 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 89, 90, 91

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 02/07]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84

19 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

20 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Vong Ưu Tình
Vong Ưu Tình

--Tứ Minh--: Ngân nhóc, hôm trước nhóc cưới đúng không?
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: vâng :))
Ngân¤Nguyệt: Nguyệt tỷ :hug:
--Tứ Minh--: chào bin nhóc, ngân nhóc
Nhok Alone ( Bin): ngân . ừm . cũng do điều kiện nên ta chưa thể thi
Nhok Alone ( Bin): hallo minh
--Tứ Minh--: halo *quơ quơ vuốt*
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: ách, vậy là bị chậm 4 số rồi :D3 nhọ thật, mà phụ thân thi luôn, khỏi đợi số, ko lại bị trễ :))
Nhok Alone ( Bin): ta xui ơi là xui luôn == thiết nghĩ ta định lấy số 26 xong bị giựt đắng
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: :flower: cố lên người nhé, con ủng hộ người! Mà đúng là phụ thân xui thiệt :D3
Nhok Alone ( Bin): tối nay thi == còn 3 ngày nữa mà
Nhok Alone ( Bin): == ta vẫn có a . chỉ khổ nỗi ta vẫn có 1 sự xui xẻo
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân có thi miss nữa hay ko? :))
Nhok Alone ( Bin): ngân ngân hảo con
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: :hug:
Nhok Alone ( Bin): xin chào
Ngân¤Nguyệt: Chào mn chiều hảo :flower:
Jinnn: bạn Miệu Hiên k spam nhé
Miệu Hiên: Xin chào~~
Miệu Hiên: Hello~
Miệu Hiên: Ni man hao~~~
Nhok Alone ( Bin): ==
Thố Lạt: pr: Tình sâu sao lưu luyến - Lam Chi Noãn
Nhok Alone ( Bin): ..
Nhok Alone ( Bin): chẹp chẹp
Hạ Quân Nguyệt: "Ta (anh/em) và ngươi (anh/em) quen nhau hơn nửa năm, nhưng vẫn chưa nếm thử tay nghề của ngươi (anh/em), ta (anh/em) nghĩ muốn ăn gà xé cay, sườn xào chua ngọt, đầu cá băm ớt,..."
kimphuong172839: ."我和你认识大半年了, 都还没尝过你的手艺呢, 我想吃宫保鸡丁, 糖醋排骨, 剁椒鱼头..."
mọi người giúp với, mấy cái món ăn mình hk hiểu?
--Tứ Minh--: vắng quá...
Bạch An Thần Quân: vắng teo :(
nhoxyeu: Adi con bị nhập viện mấy ngày r bùn wa k pít chừng nào đc về

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.