Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng Nana Trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm! (2 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 713 bài ] 

Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

 
Có bài mới 06.07.2016, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2016
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2016
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 05:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 4803
Được thanks: 11537 lần
Điểm: 3.5
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 12
Chương 926: Kéo dài (6)

Editor: Skinny Cat

Tống Tương Tư không nhận di động từ Hứa Gia Mộc, nhìn đáy mắt anh, rõ rang không tiếng động thắc mắc.

Đương nhiên Hứa Gia Mộc biết trong lòng Tống Tương Tư suy nghĩ cái gì, anh không mở miệng nói chuyện với Tống Tương Tư, ngược lại trực tiếp quay đầu, nhìn ba Tống: "Vừa hay mấy ngày nay con không bận việc, có thể cùng bác và Tư Tư trở về."

Ba Tống có vẻ vừa mừng lại vừa lo, theo bản năng liếc mắt nhìn con gái mình đứng ở một bên, sau đó mới mở miệng nói: "Chuyện này liệc có phiền..."

"Không phiền, vốn cháu cũng đang muốn về quê một chuyến." Hứa Gia Mộc dừng một chút, còn nói: "Vả lại, hai người ngàn dặm xa xôi trở về, cháu cũng không yên tâm."

Nói xong, Hứa Gia Mộc đem di động cầm trong tay quơ quơ về phía Tống Tương Tư, Tống Tương Tư cắn môi, vươn tay nhận lấy, ngón tay bấm nhanh một hồi, sau đó đưa lại cho Hứa Gia Mộc, Hứa Gia Mộc liếc nhìn họ tên và số căn cước mà Tống Tương Tư bấm vào, xác nhận không có sai, liền trực tiếp nhắn qua cho thư ký của mình.

-

Thủ tục xuất viện của ba Tống, là Hứa Gia Mộc làm, ngay cả viện phí và phí giải phẫu trong quãng thời gian này đều là anh trả.

Thân thể của ba Tống vô cùng suy yếu, đi đường run rẩy, cuối cùng vẫn là quản lý lấy xe lăn tới, Hứa Gia Mộc đẩy ba Tống xuống lầu.

-

Máy bay cất cánh không bao lâu, thể lực ba Tống chống đỡ hết nổi liền nhắm mắt lại ngủ.

Trên máy bay có hơi lạnh, Hứa Gia Mộc nói với tiếp viên hàng không muốn hai cái chăn len, lấy một cái đưa cho Tống Tương Tư bên cạnh.

Tống Tương Tư quay đầu, nhìn thoáng qua Hứa Gia Mộc, sau đó nhẹ giọng nói "Cảm ơn", nhận lấy, cô mở ra, lúc đắp vào trên người mình, nơi khóe mắt vừa vặn thấy Hứa Gia Mộc nghiêng người, đem chăn cẩn thận khoác lên trên người ba Tống, Tống Tương Tư theo bản năng nghiêng đầu, cho đến khi Hứa Gia Mộc đắp xong chăn, ngồi thẳng người, cô mới vội vả quay đầu trở lại, qua loa đem chăn khoát lên chân, như là sợ Hứa Gia Mộc nhìn thấy khác thường trong đáy mắt mình vậy, Tống Tương Tư vội vàng nhắm hai mắt lại, qua một hồi, cô cảm giác được anh nghiêng người sang, động tác rất nhẹ và chậm, nhấc chăn ở trên đùi cô lên, cẩn thận khoác lên người cô.

Lông mi Tống Tương Tư rung rung hai lần, nhịn không được mở mắt, gương mặt đẹp trai của Hứa Gia Mộc, rơi vào đáy mắt cô.

Hứa Gia Mộc đắp kín chăn, mới trông thấy cô mở mắt, anh nhìn chằm chằm vào mắt cô trong chốc lát, sau đó liền nhẹ giọng mở miệng nói: "Việc chụp quảng cáo, anh đã gọi điện cho bọn họ, kêu bọn họ tạm thời dời lại, đợi em có thời gian rồi nói sau."

Tay Tống Tương Tư để trong chăn, nắm chặt lại, cô cố gắng duy trì bình tĩnh, hướng về phía Hứa Gia Mộc lại nói một câu "Cảm ơn".

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc ôn hòa, môi mấp máy, xoay người, ngồi thẳng ở chỗ ngồi của mình.

Tống Tương Tư quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời sao chiếu sáng, ánh trăng sáng tỏ, bầu trời đêm tuyệt đẹp, nhưng lòng của cô lại hỗn loạn.

Nói đến sự dứt khoát nhanh chóng, ba năm trước đây, cô cũng giống như vậy, giơ tay quyết tuyệt tàn nhẫn chém xuống một đao chặt đứt, nhưng cho tới bây giờ, cô lại vẫn bởi vì anh, mà lòng lại rối loạn lên.

-

Đến Giang Tô đã là mười hai giờ sáng, quê của Tống Tương Tư ở một trấn nhỏ, đêm hôm khuya khoắc lúc này, sớm đã không còn chuyến xe nào đi tới đó, cho nên Hứa Gia Mộc thuê hai phòng gần sân bay.

Chương 927: Kéo dài (7)
Editor: Skinny Cat

Hứa Gia Mộc và ba Tống ở một phòng, Tống Tương Tư ở một phòng.

Hai căn phòng, chỉ cách một bức tường trắng.

Sáng sớm hôm sau Tống Tương Tư thức dậy, liền đi sang phòng cách vách, là ba cô ra mở cửa, Hứa Gia Mộc không có ở trong phòng.

Tinh thần của ba thoạt nhìn còn không khỏe được như hôm qua, thậm chí có chút uể oải, chỉ đi ra mở cửa cho cô, đi có mười mấy thước, đã mệt thở hồng hộc.

Tống Tương Tư đỡ ba đi tới ghế ngồi xuống, cô còn chưa mở miệng nói chuyện, ba Tống đã chậm rãi mở miệng nói: "Tối hôm qua, tiểu Hứa hình như cũng chưa hề ngủ cả một đêm."

"Bụng của ba không thoải mái, thường đi toilet, mỗi lần đều là nó cõng ba, nửa đêm ba còn không cẩn thận tiểu ra giường, nó đã thay quần áo cho ba, rồi còn lau người cho ba, nhường giường cho ba ngủ, nó ngồi một bên trông giữ cả đêm, còn có quần áo kia, cũng là nó giặt..."

Ba Tống nói xong, liền giơ tay lên, chỉ về hai bộ quần áo treo phía trước cửa sổ.

"Có thể thấy, tiểu Hứa là người tốt, đối với con cũng thật lòng, tương lai có nó bên cạnh con, ba thật sự yên tâm..."

Ba Tống còn nói rất nhiều điều tốt về Hứa Gia Mộc, nhưng một chữ Tống Tương Tư cũng chưa nghe vào, chỉ nhìn quần áo Hứa Gia Mộc đã giặt, thấy kinh ngạc.

-

Hứa Gia Mộc trở lại khách sạn, trong tay xách vài gói to.

Tối hôm qua mọi người đi vội vàng, cũng không mang theo quần áo, Hứa Gia Mộc cố ý ra cửa hàng gần sân bay mua hai bộ quần áo cho Tống Tương Tư và ba Tống tắm rửa, thuận tiện còn thuê một chiếc xe, mua hai phần ăn sáng.

Hành động của ba Tống không thay đổi, Hứa Gia Mộc ngồi ở bên cạnh, rất kiên nhẫn cầm muỗng, đút từng muỗng cháo cho ba Tống.

Tống Tương Tư ngồi đối diện, nhìn cảnh tượng trước mặt, không biết tại sao đáy mắt trở nên ẩm ướt, cô cúi thấp đầu, không dám nhìn tới hình ảnh trước mặt, sợ mình nhìn lâu hơn một chút, ý định thật vất vả kiên định, cứ như vậy lại dao động.

Ở trong trí nhớ của cô, Hứa Gia Mộc là loại đại thiếu gia điển hình áo đến thì đưa tay, cơm đến há mồm, chẳng bao lâu sau, thế nhưng anh đã thay đổi, trở nên tâm tư cẩn thận, trở nên là người rất chu đáo, tạo cho người ta cảm giác an toàn và ỷ lại, khiến cho người ta thấy có anh thì trong lòng sẽ kiên định và ấm áp.

Nếu là, trong tám năm cô và anh ở chung, ở trước mặt của cô, chỉ trong phút chốc anh có bộ dạng hiện tại này, có lẽ lúc trước, cô sẽ không lòng như tro tàn, sẽ không quyết tâm buộc mình rời khỏi anh như vậy.

Anh của hiện tại, rốt cục cũng như cô mong muốn, đã biến thành một người đàn ông tốt đáng giá phó thác cả đời, nhưng, không còn chút quan hệ nào cùng cô rồi.

-

Mười một giờ trưa, Hứa Gia Mộc trả phòng, khởi động chiếc xe mình đã thuê, chở Tống Tương Tư và ba Tống trở về quê của họ.

Trấn nhỏ mà Tống Tương Tư sinh ra cách sân bay khoảng hơn bốn trăm km, đại khái đi đường mất hơn năm tiếng, mãi cho đến buổi chiều gần 5 giờ, Tống Tương Tư cuối cùng đã về tới quê.

Sau khi ba Tống rời Tống gia đi Bắc Kinh chữa bệnh, cũng không có người ở nhà, nên trong nhà đóng rất nhiều bụi bẩn.

Tối hôm qua một đêm ngủ không ngon, Hứa Gia Mộc lại lái xe một ngày, nhưng không than thở gì xắn tay áo, quét dọn trong ngoài một lượt, sau đó lại đi ra ngoài mua đồ ăn, tự mình xuống bếp, nấu cơm chiều.

Ba Tống không ngon miệng, chỉ ăn chút ít, rồi uống thuốc xong, về phòng ngủ chính nghỉ ngơi.



Chương 928: Kéo dài (8)
Editor: Skinny Cat

Cơm nước xong, Hứa Gia Mộc đi rửa chén, lúc anh từ trong phòng bếp đi ra, vừa vặn thấy Tống Tương Tư đang trải chăn đệm trên sô pha.

Tống Tương Tư nghe được tiếng bước chân, nghiêng đầu, liếc mắt nhìn anh, sau đó tùy ý ném gối đầu lên sô pha, đứng lên đi tới hướng phòng ngủ của mình lúc còn ở nhà, đẩy cửa ra, nói với Hứa Gia Mộc: "Anh ngủ ở trong phòng đi, em đã thay chăn nệm mới rồi."

Hứa Gia Mộc đứng tại chỗ không nhúc nhích, đầu tiên là nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, sau đó nhìn thoáng qua bên trong phòng, rồi lại nhìn một chút đệm chăn trên sô pha, liền hiểu rõ ý của Tống Tương Tư, không hề nghĩ ngợi trực tiếp sảng khoái mở miệng nói: "Anh ngủ trên sofa."

"Hôm nay anh lái xe cả ngày, khẳng định rất mệt..."

Tống Tương Tư vừa mới nói một câu, đã thấy Hứa Gia Mộc sải bước tới trước sô pha nằm xuống.

Tống Tương Tư im lặng chăm chú nhìn Hứa Gia Mộc một hồi, lại nói: "Cảm ơn."

Hứa Gia Mộc gật đầu: "Không cần khách sáo."

Tống Tương Tư đứng cửa phòng ngủ một lúc, để lại một câu "Ngủ ngon", rồi đi vào phòng, đóng nhẹ cửa lại.

-

Ngày hôm sau Tống Tương Tư và ba Tống thức dậy, Hứa Gia Mộc đã làm xong bữa sáng.

Không biết có phải tối hôm qua ba Tống nghỉ ngơi được hay không, tinh thần trạng thái hôm nay của ông đặc biệt tốt, ăn xong bữa sáng, còn nói muốn đi ra xem mộ mẹ Tống.

Trước khi lên đường, ba Tống còn cố ý kêu Tống Tương Tư tìm bộ đồ kiểu áo Tôn Trung Sơn do tự tay mẹ Tống làm cho ông nhiều năm trước để mặc.

Mộ của mẹ Tống đặt ở đồng ruộng tổ truyền của Tống gia, xe chỉ có thể chạy đến ven đường, tiếp theo phải đi bộ.

Tuy rằng tinh thần Ba Tống rất tốt, nhưng không đi được bao lâu, cuối cùng vẫn là Hứa Gia Mộc cõng ông.

Mùa hè ở miền nam, nóng hơn nhiều so với Bắc Kinh, lúc này còn đúng là giữa trưa, người phơi nắng nóng hừng hực cũng choáng váng, Hứa Gia Mộc cõng ba Tống mới đi khoảng 200 mét, quần áo trên người anh đã ướt đẫm, kiểu tóc được cắt gọn gàng, cũng ướt đẫm mồ hôi.

Tống Tương Tư đi theo bên cạnh, nhìn hình ảnh này, dùng sức nắm chặc ô dù trong tay để che nắng.

-

Sau khi ba Tống bị bệnh nặng, hoàn cảnh Tống gia hoang phế, cỏ dại mọc um tùm, che lấp hết mộ phần của mẹ Tống.

Ba Tống từ trên lưng Hứa Gia Mộc đi xuống, dắt tay Tống Tương Tư, đi tới trước mộ phần, ông cố hết sức khom người xuống, muốn nhổ hết cỏ hoang dưới đất, nhưng nắm một cọng cỏ, dùng hết sức lức, cũng không nhổ ra được.

Hứa Gia Mộc đứng im đã đi tới, kêu Tống Tương Tư chăm sóc tốt cho ba Tống, sau đó không nói lời nào liền cong người xuống, nhổ cỏ.

Cỏ hoang đã mọc dài, rễ cắm rất sâu, cố hết sức nhổ lên, trên người Hứa Gia Mộc lại đổ đầy mồ hôi, cuối cùng Tống Tương Tư không nhìn được nữa, tiến lên giật cánh tay Hứa Gia Mộc, bắt anh ngồi nghỉ ngơi một lúc, thuận thế cầm bình nước tới.

Hứa Gia Mộc uống một hơi hơn phân nửa bình, đứng ở dưới bóng cây, ngồi cùng ba Tống trong chốc lát, sau đó lại đứng dậy đi tới mộ phần của mẹ Tống, đại khái khoảng một tiếng, mới dọn dẹp sạch sẽ cỏ dại trên mộ mẹ Tống.

Ba Tống cố sức đứng lên, được Tống Tương Tư nâng đỡ, đi tới trước mộ phần mẹ Tống, vươn tay, sờ lên bia mộ của mẹ Tống, sau đó ý bảo Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư rời đi, để một mình mình ở lại, nói nhiều thứ với người vợ đã mất nhiều năm thật lâu.


Chương 929: Kéo dài (9)
Editor: Skinny Cat

Mãi cho đến bốn giờ chiều, ba Tống mới cùng Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc về nhà.

Nhìn ra, ba Tống nói chuyện với mẹ Tống thời gian dài như vậy, tâm tình có vẻ tốt hơn, trên đường trở về, khóe môi vẫn luôn cong lên.

Về đến cửa nhà, Hứa Gia Mộc vừa dừng xe, ba Tống đột nhiên mở miệng nói: "Tư Tư, ba muốn ăn gà tây kiều ở quán kia, con đi mua vể cho ba được không?"

Hứa Gia Mộc tắt máy xe, quay đầu nhìn thoáng qua Tống Tương Tư đang đẩy cửa xe ra, nói: "Em đợi đã, để anh đi cùng em."

"Một mình Tư Tư có thể đi mua, không bao xa." Ba Tống nói: "Tiểu Hứa, cháu giúp bác vào trong công viên của tiểu khu ngồi chốc lát đi."

-

Ba Tống được Hứa Gia Mộc đỡ, chậm rãi đi vào công viên của tiểu khu.

Ba Tống vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng chỉ vào một chỗ, nói vài câu với Hứa Gia Mộc, đều là về Tống Tương Tư.

"Cây kia...đã ba mươi, bốn mươi năm, lúc nhỏ Tư Tư rất thích cùng Tiểu Hỏa bạn trong tiểu khu nhảy dây ở đây."

"Trước kia... Nơi đó không có hồ nhân tạo, đây là vừa mới xây được vài năm thôi, lúc Tư Tư còn nhỏ, thì chỉ là một cái hố đất, nó hả, đi theo một đám con trai, mỗi ngày tới đây chơi đùa, mỗi lần về nhà cả người đầy bùn đất, lúc nào cũng bị mẹ nó mắng."

"Còn có, khu rừng cây bách kia, cũng có đến mấy chục năm rồi, lúc trước những cây bách này, chỉ là cây nhỏ cắm trên đất, không nghĩ tới giờ đã cao lớn thành đại thụ che trời, lúc Tư Tư không vui, thường hay trốn ở trong rừng cây này khóc."

"Trên trán Tư Tư có một vết sẹo, chính là trước đây chơi đùa cùng bạn bè, không cẩn thận bị đụng, bây giờ có tóc mái che lại, nhìn không thấy, cháu vén tóc nó ra, mới có thể nhìn thấy được."

Ước chừng Ba Tống đi một vòng quanh công viên, cuối cùng được Hứa Gia Mộc cõng trở về nhà.

Ông đã rất mệt mỏi, lại không chịu nghỉ ngơi, kéo Hứa Gia Mộc vào phòng ngủ của mình, chỉ vào cái bàn cũ xưa, ý bảo Hứa Gia Mộc mở ngăn kéo nơi đó ra.

Hứa Gia Mộc nghe theo, thấy bên trong có một hộp sắt lớn, sau đó theo lời của ba Tống, lấy ra.

Ba Tống vỗ vỗ vị trí bên giường, kêu Hứa Gia Mộc ngồi xuống, sau đó tự bản thân mình mở ra hộp sắt, bên trong có rất nhiều ảnh chụp, có ảnh trắng đen, cũng có ảnh màu sắc rực rỡ, có cái đã cũ rách, có cái còn mới, còn một ít là được cắt xuống trong tạp chí giải trí, đều là ảnh chụp của Tống Tương Tư.

Bàn tay khô héo của ba Tống, vuốt phẳng bức hình hồi lâu, sau đó liền lấy ra một ảnh trắng đen, nói với Hứa Gia Mộc: "Đây là lúc Tư Tư được một trăm ngày, cháu xem, rất mập mạp, không giống bây giờ, gầy đến nỗi gió thổi qua cũng có thể ngã xuống đất."

"Đây là ảnh chụp lúc nó một tuổi, mẹ nó bồng nó tới tiệm chụp ảnh trong thành phố, nhìn lúc đó xem, có phải rất đẹp hay không?"

"Đây là ảnh chụp lúc nó ba tuổi...Ảnh năm đầu tiên vào tiểu học... Đây là ảnh chụp nó được nhận giấy khen hồi lớp ba... Đây là ảnh chụp nó cùng ông bà nội...Đây là ảnh chụp bộ dáng lúc nó lên trung cấp... Còn có, bộ dáng thời cấp ba, lúc ấy đã có rất nhiều người viết thư tình cho Tư Tư của chúng ta... Đây là ảnh chụp thời điểm Tư Tư học lớp 11, chính là năm đó mẹ nó qua đời, một năm này cơ hồ nó đều không vui vẻ, cho nên cháu xem, khuôn mặt nhỏ nhắn luôn xị xuống."


Chương 930: Kéo dài (10)
Editor: Skinny Cat

"Năm đó, ngày nào mắt nó cũng sưng đỏ, nửa đêm thường xuyên một mình len lén khóc."

"Cũng là bắt đầu từ năm đó, Tư Tư liền trưởng thành, trước kia, nó ở bên ngoài làm dơ quần áo, về nhà mẹ nó sẽ la mắng, còn có thể giặt quần áo cho nó, sau khi mẹ nó mất đi, có vài lần, bác nhìn thấy nó len lén ở vòi nước công cộng dưới lầu, tự giặt quần áo bẩn của mình, có lẽ là sợ phiền đến bác..."

"Bác rất mừng Tư Tư lúc còn nhỏ đã hiểu chuyện, nhưng cũng thực sự đau lòng."

"Sau khi nó thi vào trường cao đẳng, nhận được giấy chứng nhận vào học ở đại học Bắc Kinh, bác tự mình đưa nó đi Bắc Kinh, cháu xem, đây là hình hai cha con bác chụp chung ở cửa trường đây..."

Ba Tống nói tới đây, nhịn không được thở dài: "Một năm này bác bị bệnh, cần số tiền lớn để giải phẩu, lúc ấy trong tay bác có chút tiền gởi ngân hàng, muốn để lại cho Tư Tư, nhưng cuối cùng Tư Tư vẫn lấy tiền cho bác làm giải phẫu."

"Vào lúc ấy, hai cha con bác đúng là nghèo rớt mồng tơi, vào lúc ấy Tư Tư liền nghỉ học, làm nhân viên trong cửa hàng, tiền lương một tháng 3000 đồng, đều dùng mua thuốc cho bác."

Hứa Gia Mộc nghe đến lúc đó, hơi hơi cau mày.

Vào lúc ấy, anh và Tống Tương Tư đã ở cùng một chỗ, sau khi anh cho cô 50 ngàn đồng, cô chưa bao giờ mở miệng xin thêm một phân tiền nào với anh.

Lúc ấy cô đi học ở đại học A, đôi khi nhận được điện thoại của anh, cô sẽ tới qua đêm với anh, ngày hôm sau luôn nói có lớp, rời đi rất sớm, có nhiều lần anh và cô hẹn gặp nhau, anh đến đón cô, đều thấy cô chờ ở trước của đại học A, cho nên anh vẫn cho rằng cô đang học ở đại học A, nhưng lại không biết, thì ra cô đã thôi học.

"Sau đó Tư Tư được coi là diễn viên...bác, từng đến tổ phim xem qua một lần, điều kiện rất kém cỏi, lúc ấy còn là mùa đông, nó bị cảm lạnh sốt cao, mà vẫn kiên trì quay phim, bác nhìn thấy rất đau lòng... Còn có một việc, không biết nó chọc giận ai trong tổ phim, bị người ta đánh hai bạt tai, mặt xưng phù, quần áo cũng rách rưới, suốt đêm chạy trở về nhà, nhìn thấy bác, bật khóc..." Sau khi ba Tống nói đến đây, nước mắt liền rơi xuống, "Bác nghĩ, lúc ấy trong lòng Tư Tư nhà chúng ta khẳng định rất bất lực và khó chịu, tìm không thấy người để dựa vào, cũng chỉ có thể chạy đến tìm người ba là ta, chỉ tiếc, bác không có bản lĩnh, không thể giúp nó, nó ngây người ở nhà hơn nửa tháng, cuối cùng vẫn là trở về tổ phim, sau đó, có lẽ nó cũng biết, chạy về như vậy làm cho bác lo lắng, cho nên không còn kể khổ với bác nữa, nhưng bác biết, những năm đó, nó trôi qua khẳng định không tốt, ngẫm lại, người cha như bác quả thật vô dụng."

Hứa Gia Mộc nghe đến đó, đột nhiên nhớ lại ở cửa phòng giải phẫu, anh hỏi cô, vì sao cổ chân bị thương còn quay phim, cô nói nhiều năm như vậy đã quen rồi.

Lúc đó, anh liền cảm thấy đau lòng, hiện tại, cũng vẫn đau, chẳng qua là cảm thấy như có một con dao tàn nhẫn đâm vào ngực trái bên trong trái tim mềm mại, đau đến nỗi anh không kịp thở.

Anh và cô ở cùng nhau tám năm... Cô nằm bên gối anh, ngủ chung tám năm, tám năm... Gần 3000 ngày đêm, nhưng xưa nay anh không biết, khi nào cô trải qua đau thương, khi nào cô bị đánh, khi nào cô sinh bệnh, khi nào khổ sở khi nào vui vẻ, làm sao lại thôi học...



Chương 931: Kéo dài (11)
Editor: Skinny Cat

Cô ở trước mặt anh, vẫn luôn là bộ dáng rất ngoan ngoãn, anh đói bụng, cô đi gọi thức ăn ngoài, anh khát, cô đi rót nước, anh muốn tắm rửa, cô đi pha nước... Cô chưa bao giờ đề cập qua bất kỳ yêu cầu gì với anh, không có gì ngoài việc anh mua đô cho cô, mà cô chưa từng mở miệng nói muốn bất cứ thứ gì, thậm chí ở trước mặt anh, cô chưa hề chảy một giọt nước mắt, chưa hề tỏ ra ăn vã nhõng nhẽo, chưa vì bản thân bị đau mà than một tiếng.

Anh vẫn cho là, ở chung cùng cô tám năm, anh đã hiểu rõ cô, nhưng cho tới bây giờ, anh mới phát hiện, mình đối với cô ấy hoàn toàn không biết gì cả.

Mấy năm nay, có vô số lần anh suy nghĩ, vì sao cô không cần con của anh, tại sao phải liều mạng rời bỏ anh, anh không nghĩ ra được nguyên nhân, cho tới bây giờ anh mới đột nhiên hiểu được, kỳ thật trong những năm qua, không phải cô là người vứt bỏ trước, mà là anh.

Ngay từ lúc ban đầu, anh chưa từng đối xử dễ chịu với cô.

"Sau đó Tư Tư càng ngày càng nổi tiếng, cũng là càng ngày càng bận rộn, đôi khi, tết âm lịch cũng không thể về nhà trải qua cùng bác."

"Có một năm, đêm giao thừa bởi vì phải nhận giải, nó không thể trở về nhà qua năm mới, đêm khuya lúc tiếng chuông vang lên, nó gọi điện thoại cho bác, bên kia thực im lặng, chỉ có mỗi mình nó, bác có thể nghe thấy tiếng gió, nghĩ đến có lẽ nó đang ở bên ngoài."

"Ở trong điện thoại nó thật vui mừng nói với bác, nó nhận được giải thưởng nữ diễn viên xuất sắc nhất, thù lao đóng phi sẽ tăng lên, nó có thể kiếm rất nhiều tiền, có thể cho bác hưởng tuổi già, nó nói rất nhiều rất nhiều, nhưng bác có thể cảm giác được, nó không vui vẻ."

"Một đêm đó, nó nói chuyện điện thoại với bác rất lâu mới cúp máy, mặc dù bác không nói, nhưng bác biết, nhất định là nó trải qua đêm giao thừa một mình, mới có thể nghĩ đến gọi điện thoại cho bác."

Hứa Gia Mộc vẫn không lên tiếng, nhưng đáy mắt lại nóng lên.

Đêm tết âm lịch Tống Tương Tư nhận giải, anh có biết, đêm đó cô có gọi cho anh, chỉ là anh đang cùng đám bạn ở vàng son lộng lẫy chơi, khi cô gọi tới, anh vốn là không nghe.

Thẳng đến ngày hôm sau anh mới gọi cho cô, hỏi cô có chuyện gì sao? Cô nói không có. Anh hỏi cô đang ở đâu, cô nói cô đang ở nhà.

Anh cũng không nghĩ nhiều, tin là thật.

Hiện tại anh mới biết được, lúc ấy, cô lẻ loi một mình ở Bắc Kinh.

Cho nên, kỳ thật trong thời điểm yếu đuối nhất, cô từng muốn dựa vào anh, là anh không cho cô cơ hội để dựa vào.

Đúng vậy, anh chưa từng làm chỗ dựa cho cô, thì sao cô dám ỷ lại anh?

Đến khi ba Tông xem xong lần lượt từng cái bức ảnh trân quý về Tống Tương Tư, mới giơ tay lên, sờ giọt nước mắt ở khóe mắt, hỏi Hứa Gia Mộc một câu: "Tư Tư nhà chúng tôi có phải là rất đẹp hay không?"

Hứa Gia Mộc gật đầu: "Rất đẹp."

"Cho nên, khi đó cháu nhìn trúng sắc đẹp của Tư Tư, mới bằng lòng cho 50 ngàn đồng đúng không?"

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc ngẩn ra, nhìn chằm chằm ba Tống không có lên tiếng.

"Cháu không cần giấu diếm bác, bác biết, cháu không phải là bạn trai của con gái bác." Đáy mắt ba Tống hiện lên sự áy náy: "Lúc trước nó bởi vì phí giải phẫu của ta, mới đáp ứng đi theo cháu, kỳ thật lúc cháu trả tiền thuốc men cho bác, bác đã biết rồi, con gái của bác, bác hiểu rất rõ, nó không có nói láo, bác nhìn ra, nhưng không vạch trần nó, vì biết nó làm như vậy, trong lòng khẳng định rất khó chịu, Bác không muốn lại tạo thêm gánh nặng cho nó, cho nên bác mới yêu cầu nó cho bác gặp cháu, là bác có đồ đưa cho cháu."


Chương 932: Kéo dài (12)
Editor: Skinny Cat

Ba Tống nói xong, tay run run, từ phía dưới gối đầu, lấy ra một tờ chi phiếu, đưa cho Hứa Gia Mộc: "Trong đây có 10 vạn đồng tiền, không phải tiền của Tư Tư, là những năm gần đây, bản thân bác kiếm được, cả gốc lẫn lãi, trả lại cho cháu."

Hứa Gia Mộc hơi cau mày, không nhận lấy.

Ba Tống lại nhét vào trong tay Hứa Gia Mộc: "Chờ đến tương lai cháu làm cha, sẽ hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng của bác, là một người ta, bác tình nguyện chết, cũng không muốn con gái mình bị uất ức, cho nên tiền này cháu phải nhận, bác không có ý tứ gì khác, chỉ muốn con gái của bác, lấy về lại tôn nghiêm, nếu cháu tôn trọng con gái bác, tiền này, cháu cũng nên cầm."

Tuy rằng trong lời nói của ba Tống, cũng không có chỉ trích gì Hứa Gia Mộc, nhưng anh lại cảm thấy không ngẩng đầu lên được.

"Tư Tư với cháu quen nhau đã 11 năm..." Ba Tống nói tới đây, giọng điệu hơi hoảng hốt: "11 năm, thời gian cũng không phải ngắn, cả đời người, cũng không có nhiều 11 năm, mà cuộc đời của người phụ nữ, thời gian tốt đẹp nhất đều đặt hết lên người cháu rồi."

Nghe được những lời này của ba Tống, tay Hứa Gia Mộc nắm chi phiếu, hơi co quắp lại.

Ba Tống dừng lại trong chốc lát, quay đầu hướng về phía Hứa Gia Mộc cười cười: "Tuy rằng chúng ta chỉ mới bất quá tiếp xúc ba ngày, nhưng bác thấy, cháu cũng có chút tình cảm với Tư Tư, nếu không cháu cũng sẽ không ngàn dặm xa xôi theo bác và Tư Tư chạy đến nơi đây, cũng sẽ không vì người sắp chết như bác bận trước bận sau."

"Cho nên bác kêu Tư Tư đi, là vì bác có một yêu cầu." Ba Tống nói tới đây, hơi hơi chần chờ một chút: "Mặc kệ tương lai Tư Tư ở cùng với cháu, hay với người khác, bác đều hi vọng cháu có thể chăm sóc cho nó."

"Bác biết thỉnh cầu này hơi quá đáng, nếu nó không ở cùng cháu, cháu thật sự không cần chiếu cố nó, nhưng bác rất lo lắng cho Tư Tư...Bác đi rồi, người thân duy nhất của nó cũng mất, nếu nó bị ủy khuất, ngay cả chỗ để khóc cũng không có, cháu không biết, cả đời của bác, hối hận nhất chính là, không thể nhìn nó được hạnh phúc..."

"Nghĩ đến, trong lòng bác chua xót, nhưng trừ cháu ra, lại không biết nên đi tìm ai phó thác những lời này, cho dù bác phải van xin cháu...Cháu có thể đáp ứng bác không, mặc kệ tương lai cháu có cùng Tư Tư ở với nhau hay không, nếu nó sống không tốt, bị ủy khuất, cháu giúp bác chăm sóc nó một chút, làm chỗ dựa cho nó..."

Hứa Gia Mộc không hề do dự gật đầu: "Cháu đồng ý với bác, bác hãy yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc cho Tư Tư thật tốt."

Ba Tống nghe được lời này của Hứa Gia Mộc, rốt cục yên lòng nở nụ cười.

"Nói lâu như vậy, bác cũng mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát, cháu đi xem Tư Tư sao còn chưa có trở lại?"

Hứa Gia Mộc gật đầu, thật cẩn thận giúp đỡ ba Tống nằm xuống giường, thay ông đắp chăn, rồi mới đi ra ngoài.

-

Lúc Hứa Gia Mộc đứng ở cửa tiểu khu chờ Tống Tương Tư, đốt một điếu thuốc, dùng sức liên tục hút vài hơi.

Trong đầu của anh nghĩ tới những lời ba Tống vừa mới nói với mình, nghĩ đi nghĩ lại, anh không biết sao lại thế này, liền nghĩ đến lúc trước mình tiến vào phòng bệnh, Tống Tương Tư cầm lấy vạt áo của mình, nhỏ giọng nói, anh có thể ở trước mặt ba em, đối với em tốt hơn một chút hay không?

Lúc đó, cô rất nhanh lại lắc đầu bác bỏ lời nói của chính mình, nói không cần đối với cô tốt, với ba cô là được rồi.


Chương 933: Kéo dài (13)
Editor: Skinny Cat

Ý tứ của lời nói kia, có phải hay không cô từng mong chờ anh đối tốt với cô?

Nhưng, nhưng anh chưa bao giờ chân chính đối tốt với cô.

Nếu là lúc trước, trong tám năm cô và anh ở cùng nhau, anh cố để ý hơn, quan tâm cô nhiều hơn, có phải là trong lúc đó bọn họ sẽ không đi đến tình trạng hôm nay hay không?

Càng hoặc là, nếu như lúc trước, lần đầu tiên thấy cô, anh có thể nhận ra, hứng thú của mình chính là động tâm, chính là tình yêu mông lung, có phải anh sẽ không để cô vì 50 ngàn đồng tiền miễn cưỡng theo bên cạnh mình không danh không phận nhiều năm như vậy?

Ba Tống đưa anh tấm chi phiếu kia, nó dán chặt lấy trong ngực anh, cứng rắn, khiến lòng anh sinh ra chán ghét và càng đau đớn hơn.

Hiện nay, rốt cuộc anh đã biết làm người đàn ông tốt, người chồng tốt như thế nào, mà cô cũng đã gả cho người khác, không cần anh đối với nàng tốt nữa.

Hứa Gia Mộc hút một hơi thật sâu, bởi vì dùng sức, ngược lại bản thân bị sặc, anh nhịn không được cong người, bắt đầu ho khan kịch liệt.

Khụ khụ, hốc mắt của anh đỏ lên.

-

Cơm chiều vẫn do Hứa Gia Mộc làm, anh đem con gà Tống Tương Tư mua được chặt thành từng miếng nhỏ, để vào dĩa.

Chờ cơm nấu xong, Tống Tương Tư đi vào gọi ba Tống ra.

Tâm tình và tinh thần của ba Tống vẫn tốt như cũ, làm cho khẩu vị cũng tốt hơn, thế nhưng ăn một cái chân gà.

Ăn cơm xong, ba Tống trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, còn gọi Tống Tương Tư đi vào, hai người cha và con gái đóng kín cửa, ở bên trong không biết nói gì đó, mãi cho đến chín giờ tối, Tống Tương Tư mới từ trong phòng ngủ đi ra.

Hứa Gia Mộc ngồi trên sô pha, nhìn thấy Tống Tương Tư đi ra, lập tức đứng dậy rót ly sữa cho cô.

Tống Tương Tư thấp giọng nói "Cảm ơn." Đưa tay nhận lấy.

Tống Tương Tư uống xong sữa, Hứa Gia Mộc lại lên tiếng nói: "Thời gian cũng trễ rồi, nghỉ sớm một chút đi."

"Ừm." Tống Tương Tư nhẹ gật đầu, cầm ly sữa, chuẩn bị đem đi rửa, Hứa Gia Mộc lại vươn tay từ đầu ngón tay của cô giành trước: "Để anh rửa, em đi tắm đi."

Tống Tương Tư lại nói "Cảm ơn."

Hứa Gia Mộc không nói chuyện, chỉ nhìn chằm chằm Tống Tương Tư trong chốc lát, rồi xoay người rời đi vào phòng bếp.

Tống Tương Tư đứng tại chỗ, nghe tiếng nước chảy truyền tới từ bên trong, mặt mày có chút mờ mịt.

-

Ba giờ sáng, Tống Tương Tư đang ngủ, đột nhiên từ trong mộng bừng tỉnh.

Cô cũng không có thấy ác mộng, chỉ là đột nhiên tỉnh lại, trong phòng lạnh lẽo, mà cả người cô lại ướt đẫm mồ hôi.

Cô nắm chăn thật chặt, hô hấp có chút dồn dập, máu chảy trong cơ thể rất nhanh,, trái tim cũng kích động, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều không thoải mái.

Cô cau mày sửng sốt trong chốc lát, sau đó mơ hồ dự cảm được điều gì đó, đột nhiên vén chăn lên, xuống giường, chạy nhanh ra ngoài.

Trong phòng khách, Hứa Gia Mộc nghe được động tĩnh, mở mắt, theo ánh sáng ngoài cửa sổ hắt vào nhà, anh nhìn thấy bóng người Tống Tương Tư vọt qua trước mặt mình, anh gọi: "Tương tư?"

Sau đó, liền đứng lên, đi đến một bên, mở đèn, vừa vặn thấy Tống Tương Tư đẩy cửa phòng ba Tống ra, xông vào.

Hứa Gia Mộc bước nhanh đuổi kịp, anh mới vừa đi tới cửa phòng, thấy ngón tay run run đưa lên xem hơi thở của ba Tống, rồi đột nhiên quỳ trên mặt đất, gào khóc ra tiếng.


Chương 934: Kéo dài (14)
Editor: Skinny Cat

Hứa Gia Mộc đầu tiên là sững sờ, sau đó hiểu ra, nháy mắt cơn buồn ngủ đã không còn.

Hai chân của anh hơi nhũn ra, nhìn cả người Tống Tương Tư khóc đến toàn thân run run một lúc lâu, mới miễn cưỡng vững vàng bước chân đi đến bên cạnh Tống Tương Tư.

Ba Tống nằm rất ngay ngắn, hai tay để trên bụng, biểu tình thực bình thản, thoạt nhìn càng giống như đang ngủ, nhắm chặt khóe môi, mơ hồ còn có thể nhìn ra ý cười, như là gặp được giấc mộng đẹp.

Hứa Gia Mộc vươn tay, nhẹ nhàng đụng tay của ba Tống, cảm xúc lạnh lẽo, bàn tay anh run run, sau đó mới quay đầu nhìn Tống Tương Tư, thấy cô khóc đến thương tâm, tim anh như bị dao cắt đau đớn vô cùng, anh cố lấy hết sức, mới đưa tay bóp lên bờ vai của co6, nói một câu an ủi yếu ớt vô lực: "Tư Tư, em đừng quá đau buồn."

Dường như Tống Tương Tư không nghe thấy lời nói của Hứa Gia Mộc, vẫn một mình chảy nước mắt như cũ.

Kỳ thật cô biết, sinh lão bệnh tử, nhân chi thường tình, hơn nữa cô cũng biết, ba sống không được bao lâu, nhưng, cô không nghĩ tới ba thế nhưng đột nhiên đi như vậy, điều này làm cho Tống Tương Tư thật sự khó có thể chấp nhận.

Cô còn muốn qua mấy ngày nữa đưa ba trở về Bắc Kinh, đem Tiểu Hồng Đậu đến cho ông xem, nói cho ông biết, ông có một cháu gái, cô còn muốn, ba thấy được Tiểu Hồng Đậu, tâm tình khẳng định sẽ rất tốt, cũng sẽ sống lâu hơn, rõ ràng trước đây mấy giờ, ba còn lôi kéo tay cô, cùng cô nói rất nhiều về chuyện quá khứ, tinh thần của ba thoạt nhìn tốt lắm, nói chuyện cũng không chậm chạp như trước, nhưng, như thế nào lại chết chứ?

Tống Tương Tư càng khóc càng dữ dội.

Hứa Gia Mộc chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn tay, kéo Tống Tương Tư vào trong lòng, trong chốc lát, vạt áo trước ngực anh, đã bị ướt đẫm.

-

Mấy ngày nay Tống Tương Tư bị chuyện ba Tống mất bị đả kích, đầu óc vẫn luôn đờ đẫn, mỗi ngày đều canh giữ bên di ảnh của ba Tống một tấc cũng không rời.

Cho nên, lễ tang của ba Tống, trên căn bản là Hứa Gia Mộc một tay xử lý.

Vào ngày hạ táng, bạn bè của ba Tống khi còn sống, đều tới.

Tống Tương Tư có vẻ hơi mất hồn mất vía, tất cả công tác chiêu đãi, cũng đều là Hứa Gia Mộc an bài.

Ba Tống chôn bên cạnh phần mộ của mẹ Tống, thời điểm quan tài đưa xuống mồ, trên trời liền đổ mưa to, Tống Tương Tư quỳ gối trong đất bùn, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, Hứa Gia Mộc miễn cưỡng cầm dù, quỳ gối bên cạnh cô.

Dù đều che hết về phía người Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc bị mưa tạt ướt sũng.

Ba giờ chiều, hết thảy người đến đưa linh cữu đi lục tục rời đi, trong nhà chỉ còn Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư.

Ba ngày nay, Tống Tương Tư cơ hồ không ăn cái gì, đã gầy đi trông thấy, Hứa Gia Mộc vào bếp múc một chén cháo trắng, đem tới phòng ngủ.

Tống Tương Tư nằm trên giường, đưa lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích một chút, Hứa Gia Mộc đặt chén cháo lên bàn, cứng rắn ôm cô từ trên giường lên, cầm chén cháo vừa mới chuẩn bị đút cho Tống Tương Tư, lại bị cô đột nhiên vẫy tay đẩy ra, cháo nóng đổ ra ngoài, rơi xuống tay Hứa Gia Mộc, nóng khiến ngón tay của anh trong nháy mắt đỏ bừng.

Vẻ mặt Tống Tương Tư dừng một chút, cuối cùng vẫn nghiêng đầu không rên một tiếng.

Hứa Gia Mộc cực kì dễ tính, không có một chút không vui nào, chỉ cuối người xuống, thu thập đống hỗn độn, đi ra phòng ngủ.

Qua một hồi, lại bưng một chén cháo khác tiến vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.07.2016, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2016, 10:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 1614 lần
Điểm: 8.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 11
Chương 935: Kéo dài (15)

Editor: Tiểu Cân

Tống Tương Tư vẫn không ăn.

Có thể vì Hứa Gia Mộc quấn quá lợi hại, Tống Tương Tư một mạch xuống giường, không nói câu gì tiêu sái vào phòng ba Tống, khóa trái cửa lại.

Hứa Gia Mộc gõ cửa rất lâu mà không khuyên được Tống Tương Tư mở cửa, cuối cùng anh bắt đầu đi tìm chìa phòng.

Đợi tới khi anh tìm được chìa khóa phòng, mở cửa, thì thấy Tống Tương Tư đang ngồi xổm trên mặt đất, gấp lại từng bộ từng bộ quần áo của ba Tống.

Hứa Gia Mộc nhẹ chân đi đến bên cạnh cô, cực kỳ yên lặng ngồi xuống, cùng cô gấp gấp xếp xếp.

Tống Tương Tư nâng mắt nhìn anh một cái, như muốn lên tiếng bảo anh ra, nhưng khi nhìn thấy mu bàn tay anh sưng đỏ thì lại mím chặt môi, rũ mí mắt xuống, lặng yên không tiếng động tiếp tục xếp quần áo.

Sau cùng Tống Tương Tư thấy trong tủ quần áo của ba Tống còn có một cái hộp giấy cũ nát rất nặng, cô tính ôm ra mà nhấc không được đành nhờ
Hứa Gia Mộc ôm ra giúp cô.

Mở hộp giấy ra, bên trong chất chứa rất nhiều đồ của Tống Tương Tư từ khi còn đi nhà trẻ cho đến lúc tốt nghiệp cấp ba, sách giáo khoa đủ loại kiểu dáng, sách bài tập, tranh vẽ, giấy khen… Nhìn những thứ này, nước mắt Tống Tương Tư lại róc rách tuôn rơi.

Trên thế giới này, người duy nhất cô có thể dựa vào, cũng là người yêu thương cô nhất đã đi rồi, từ nay về sau, cô chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

-

Cơm tối, Tống Tương Tư vẫn như cũ không ăn cái gì cả, cô không ăn, Hứa Gia Mộc cũng không có khẩu vị, một bàn đồ ăn cuối cùng vẫn còn nguyên bị Hứa Gia Mộc bọc nilon cất vào tủ lạnh.

Đêm, Tống Tương Tư ngủ trong phòng của ba Tống, Hứa Gia Mộc ngủ trong phòng của cô.

Lúc sắp 11 giờ, bên ngoài có tiếng sấm rền, mưa xối xả, Hứa Gia Mộc vừa hiu hiu ngủ liền bị đánh thức.

Anh nhớ một buổi chiều trước khi ba Tống đi, nói với mình, nhìn bề ngoài Tư Tư mạnh mẽ vậy thôi chứ thật ra nó cực kỳ yếu đuối, ban đêm sợ nhất là sét đánh.

Hứa Gia Mộc ngồi bật dậy, xốc chăn lên, vội vã xuống giường vọt vào phòng ngủ của ba Tống, đẩy cửa vào, thấy trên giường trống không, không thấy bóng dáng Tống Tương Tư đâu.

Trong lòng anh cả kinh, ngay lập tức tìm một vòng quanh phòng ngủ, không thấy cô đâu, anh lấy điện thoại gọi cho cô, kết quả lại thấy tiếng chuông điện thoại của cô trong này.

Hứa Gia Mộc không kịp thay quần áo nữa, trực tiếp mặc đồ ngủ xông ra ngoài.

Mưa rất lớn, mới vừa ra khỏi khu nhà mà quần áo đã ướt đẫm, Hứa Gia Mộc ngồi trên xe, điều đầu tiên anh nghĩ tới chính là mộ của ba Tống, nhưng lúc lái xe đến đó lại không thấy bóng dáng Tống Tương Tư đâu, Hứa Gia Mộc lại nhanh chóng lái xe trở về, vừa định lên lầu xem Tống Tương Tư về nhà chưa thì chợt nghĩ ra cái gì đó, chạy tới rừng bách trong công viên của tiểu khu.

Mưa vẫn không ngừng rơi, càng lúc càng lớn, làm nhòa đi tầm mắt, ánh đèn đường cũng trở nên mờ nhạt.

Hứa Gia Mộc dùng đèn pin của điện thoại di động, đi một vòng quanh rừng bách, cuối cùng cũng cũng tìm thấy cô ngồi xổm ở một khóc khuất, chôn đầu trên đầu gối.

Từ bộ đồ ngủ đang mặc của người đó, Hứa Gia Mộc nhận ra đó là Tống Tương Tư.

Anh thở dài nhẹ nhõm một hơi, trái tim lơ lửng rốt cuộc cũng trở về chỗ cũ, anh bước tới gần cô, gần đến nơi, anh nghe thấy âm thanh nức nở của Tống Tương Tư lẫn trong tiếng mưa tiếng sấm.



Chương 936:Kéo dài (16)

Editor: Tiểu Cân

Trái tim Hứa Gia Mộc đau đớn nặng nề, bước chân anh ngưng lại một lúc rồi mới chậm rãi đi tới trước mặt Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng đỏ vì khóc ánh lên tia kinh ngạc, sao Hứa Gia Mộc lại có thể tìm thấy cô.

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, chỉ vươn tay ra, kéo cô từ mặt đất đứng lên, ôm cô vào lòng, một cái ôm thật sâu, thấp giọng nói: “Em cứ khóc đi.”

Nói xong, Hứa Gia Mộc liền ôm Tống Tương Tư chặt hơn: “Ở trong lòng anh khóc đến khi nào chán thì thôi, anh ở đây cùng em.”

Tống Tương Tư trốn ở đây khóc một mình đã hơn hai tiếng, sớm đã khóc khô nước mắt, nhưng khi cô dựa vào lòng Hứa Gia Mộc, nghe được những lời anh nói, hốc mắt cô lại một lần nữa ướt át, từng giọt nước mắt như những viên ngọc rơi xuống, rồi như sông tràn bờ đê, làm thế nào nước mắt cũng không ngừng được, cuối cùng cô khóc nấc lên.

Mưa càng rơi càng lớn, tiếng gió tiếng mưa rơi tiếng sấm tiếng Tống Tương Tư khóc, hòa lẫn truyền vào tai.

Từ đầu đến cuối, Hứa Gia Mộc không nói dù chỉ một câu, cứ như vậy lẳng lặng ôm cô.

Anh nhớ lại, nhiều năm trước, khi mẹ anh qua đời, đêm hôm đó cô cũng lặng yên như vậy ở bên anh.

Một đêm ấy, trái tim anh căn bản vô cùng thống khổ, bởi vì có cô mà dịu đi rất nhiều.

Hiện tại, đổi lại là anh ở bên cô như vậy.

Qua thật lâu sau, Tống Tương Tư mới ngừng khóc, Hứa Gia Mộc cũng không có sốt ruột đẩy cô ra mà vẫn ôm cô như cũ, yên lặng như vậy khoảng mười phút, anh mới nhẹ nhàng cúi đầy, đưa tay lên lau khô những giọt nước mắt trên mặt cô, sau đó trầm mặc không nói gì dắt tay cô đi ra bìa rừng.

Tống Tương Tư một cô gái luôn luôn kiêu ngạo, lúc này lại hiền lành vô cùng, không vùng vẫy, cũng không có ngạo mạn, để mặc cho Hứa Gia Mộc kéo đi, cứ như vậy đi sau lưng anh.

Về đến nhà, Hứa Gia Mộc bật nước nóng trong nhà tắm để Tống Tương Tư đi tắm rửa, còn chính mình thì vào bếp nấu một bát canh gừng.

Cả ngày Tống Tương Tư gần như không ăn gì, khi nhìn thấy bát canh gừng, không có bất kỳ từ chối nào, cực kì ngoan ngoãn từng ngụm từng ngụm uống hết sạch.

Tống Tương Tư uống xong canh gừng, Hứa Gia Mộc hỏi: “Em có muốn ăn chút gì không?”

Tống Tương Tư gật nhẹ một cái.

Hứa Gia Mộc lập tức cười lên: “Em muốn ăn gì?”

“Cá chua ngọt…” Tống Tương Tư nói xong, có chút do dự muốn đổi lại, nhưng Hứa Gia Mộc lại như nghe thấy lệnh trời, lập tức gật đầu nói: “Được, anh đi nấu cho em.”

Tống Tương Tư ngồi trong phòng khách, nhìn Hứa Gia Mộc mặc quần áo dính nước mưa bận tới bận lui, ánh mắt trở nên có chút ngưng lại.

-

Món cá chua ngọt rất nhanh được Hứa Gia Mộc bưng lên, anh đưa cho cô một đôi đũa, một chiếc bát, còn thường xuyên nhắc cô cẩn thận xương cá.

Từ đầu tới cuối Tống Tương Tư chỉ cúi đầu ăn cá, không lên tiếng, khi Hứa Gia Mộc cầm chiếc đũa nhặt một cái xương cá trong bát cô, cô mới ngẩng đầu lên nói: “Anh đi tắm đi.”

“Được.” Hứa Gia Mộc gật đầu, ngồi đối diện nhìn Tống Tương Tư ăn thêm một lúc rồi mới đứng lên đi vào phòng tắm.

Hứa Gia Mộc từ trong phòng tắm đi ra, Tống Tương Tư đã không còn ở trong phòng khách, trong mâm trên bàn vẫn còn nửa con cá, đôi đũa xiêu vẹo ném một bên.



Chương 937: Kéo dài (17)

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hứa Gia Mộc cho rằng Tống Tương Tư lại chạy ra ngoài một mình, đột nhiên vọt tới trước phòng ngủ của ba Tống rồi đẩy cửa ra.

Tống Tương Tư đang nằm trên giường bị hành động bất ngờ của Hứa Gia Mộc làm phát hoảng, cô từ trên giường ngồi phắt dậy, nhìn Hứa Gia Mộc có chút nghi ngờ hỏi: “Làm sao vậy?”

Hứa Gia Mộc thở phào nhẹ nhõm một hơi: “Không có việc gì.”

Sau đó kéo cửa phòng đi ra dọn dẹp qua loa bàn cơm.

Khi Hứa Gia Mộc về phòng ngủ của Tống Tương Tư, đúng lúc ngoài cửa sổ vang lên tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, anh dừng trước phòng khách một chút, cuối cùng vẫn xoay người đi qua phòng ngủ của ba Tống. Đẩy cửa ra thì chứng kiến Tống Tương Tư đang cuộn tròn trên giường run rẩy.

Đáy lòng Hứa Gia Mộc lại đau đớn tột cùng, anh đóng cửa nhanh chóng đi tới bên cạnh giường: “Tương Tư?”

Hứa Gia Mộc gọi tên Tương Tư mấy lần, cô mới thò đầu từ trong chăn ra, cô ngước mắt nhìn anh tầm nửa phút, cánh môi mới nhẹ nhàng mấp máy: “Ở bên cạnh em như thế này, được không?”

Hứa Gia Mộc càng đau lòng hơn, anh không hề nghĩ ngợi gật đầu, nói một chữ: “Được.”

Có lẽ là do có Gia Mộc ở đây, mấy ngày nay vẫn luôn không nghỉ ngơi tốt nên Tống Tương Tư chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Sáng hôm sau lúc cô tỉnh dậy, ngoài cửa sổ ánh mặt trời chiếu rọi, thời tiết trời quan mây tạnh, không nhìn ra chút dấu hiệu báo thời tiết xấu. truyện của bên dijendanlequydon.com.

Giấc ngủ này Tống Tương Tư ngủ rất sâu cũng rất dài, cô hơi lười biếng di chuyển cơ thể, xoay người lại thì nhìn thấy Hứa Gia Mộc mặc đồ ngủ ngồi bên cạnh giường tựa vào tường đang ngủ.

Lúc này Tống Tương Tư mới nhớ đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Thật ra cô vẫn không thích mềm yếu cho người ta xem, tối hôm qua là vì vừa lo hậu sự cho ba xong, cô thật sự vô cùng khó chịu, mới có thể nói với anh như thế. Cô cho rằng sau khi cô ngủanh sẽ rời đi, nhưng lại không nghĩ rằng, anh thế mà ngồi trông nom cô cả một đêm.

Sắc mặt Hứa Gia Mộc thoáng nhìn rất tái nhợt, quanh hốc mắt toàn màu đen.

Khoảng thời gian gần đây, so với cô anh vất vả gấp trăm lần, mọi chuyện khi ba qua đời, đều là một mình anh lo liệu, cho dù mệt mỏi cô cũng không nhìn thấychút mất kiên nhẫn trên khuôn mặt anh, hay một câu oán thán từ trong miệng anh.
Có lẽ vì Hứa Gia Mộc đang ngủ, đây là lần đầu tiên kể từ khi gặp lại anh tới nay cô quan sát anh tỉ mỉ như vậy.

Ngũ quan anh không thay đổi gì so với trước, nhưng tổng thể lại khiến người ta có cảm giác thành thục chín chắn hơn rất nhiều.

Vẻ mặt anh nhìn qua rất mệt mỏi, chắc là cũng mệt muốn chết rồi.

Tống Tương Tư không nhịn được giơ tay lên, xoa nơi mi tâm đang nhíu lại của Hứa Gia Mộc, đầu ngón tay cô vừa chạm vào da thịt anh, bỗng nhiên có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tay Tống Tương Tư run rẩy, vội vàng rút về, tiện thể cô nhìn về phía di động vang lên, thấy di động của Hứa Gia Mộc trên tủđầu giường, màn hình sáng lên hiện ra hai chữ :Tư Tư.

Tư Tư…. Hai chữ giống y đúc nhũ danh của cô.

Là cô gái tên Dương Tư Tư gọi tới sao?

Tống Tương Tư hạ mí mắt nhanh chóng đứng lên đi ra khỏi phòng ngủ, lúc cô đóng cửa phòng ngủ, cô nghe thấy trong phòng ngủ Hứa Gia Mộc bị tiếng chuông đánh thức, mang theo vài phần ngái ngủ nghe máy: “A lô? Sao thế?”

“Ừ…. Tôi không ở Bắc Kinh… Còn chưa biết khi nào thì trở về? Được…. Hơi buồn ngủ, ừ, được, bái bai, về Bắc Kinh gặp.”



Chương 938: Kéo dài (18)

Editor: Tiểu Cân

Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư ở lại nhà ba Tống đến qua đầu tháng bảy mới về Bắc Kinh.

Sáng hôm ấy ngồi máy bay về đến Bắc Kinh mới hơn một giờ chiều.

Xe của Hứa Gia Mộc đã đỗ ở sân bay Bắc Kinh chờ, anh lái xe đưa Tống Tương Tư về nhà trọ Tô Uyển.

Suốt quãng đường không hề bị tắc, chưa tới 40 phút đã về đến nơi.

Xuống xe trước, Tống Tương Tư quay đầu nở nụ cười hiếm hoi với Hứa Gia Mộc, giọng ôn hòa nói: “Gia Mộc, thời gian này, cám ơn anh.”

Hứa Gia Mộc khóa xe, nở nụ cười với Tống Tương Tư, anh chăm chú nhìn cô hồi lâu rồi nói: “Số điện thoại của anh không đổi, em có việc gì thì gọi cho anh.”

Ngừng một chút, Hứa Gia Mộc lại bổ sung: “Em còn nhớ số điện thoại của anh không? Nếu không nhớ…”

Hứa Gia Mộc tìm trong xe, lấy một tấm danh thiếp đưa cho Tống Tương Tư: “Trên này có tất cả các phương thức liên hệ với anh.”

Tống Tương Tư không có đưa tay ra nhận, chỉ mỉm cười yếu ớt nhìn Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc chớp mắt nhìn Tống Tương Tư, sau đó nhìn thoáng qua danh thiếp của mình, qua một lúc lại nói: “Tương Tư, anh đã đồng ý với ba em, sẽ chăm sóc em thật tốt, em lưu lại cách liên lạc với anh, bất cứ khi nào em cần anh đều có thể…”

“Gia Mộc.” Tống Tương Tư bỗng nhiên ngắt lời anh, “Em đã gọi điện thoại cho đạo diễn, ngày mai tiếp tục quay quảng cáo.”

“Không phải anh đã nói rồi sao? Về Bắc Kinh em cứ nghỉ ngơi vài hôm, việc quay quảng cáo không cần gấp…” Hứa Gia Mộc nhíu mày.

“Gia Mộc.” Tống Tương Tư lại lần nữa ngắt lời anh, sau đó lại gọi tên anh: “Gia Mộc, quay quảng cáo khoảng một tuần nữa là xong rồi, thứ tư tuần sau em muốn về Mỹ.”

Hứa Gia Mộc nhìn biểu cảm của Tống Tương Tư, bỗng dưng ngớ ra, đập mạnh một cái rồi mới hỏi lại một câu: “Về Mỹ?”

“Vâng.” Tống Tương Tư nhẹ nhàng đáp, không nói thêm gì nữa.

Lần này cô trở về, vốn là vì ba bị bệnh nặng, giờ đây ba đã qua đời, cô cũng nên đi thôi.

Cô cực kỳ cảm ơn anh trong thời gian này đã chiếu cố cô rất nhiều, nhưng, anh và cô xa nhau rồi chính là xa nhau thôi.

Bên trong xe cực kỳ yên tĩnh, Hứa Gia Mộc thật lâu không lên tiếng, Tống Tương Tư lần nữa mở lời: “Nếu không còn chuyện gì nữa, em xuống xe trước.”

Hứa Gia Mộc nghe như không nghe thấy cô nói, nhìn thẳng con phố phía trước, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Tạm biệt.” Tống Tương Tư đẩy cửa, xuống xe, sau đó đóng cửa xe, xoay người đi vào khu trọ Tô Uyển.

Hứa Gia Mộc vẫn ngồi yên không nhúc nhích trong xe, run rẩy nắm danh thiếp trong tay.

-

Sau khi quay về Bắc Kinh, ngay ngày hôm sau Hứa Gia Mộc tới công ty Hứa thị, nghỉ mười ngày rồi, công việc xếp thành núi, liên tục trong một ngày dự ba cuộc họp về tòa nhà cao tầng, tài liệu khẩn cấp đóng dấu mỏi tay, buổi tối tăng ca đến tận khuya, trực tiếp ngủ lại công ty.

Liên tục giằng co đến sứt đầu mẻ trán trong bốn ngày, cuối cùng xử lý sạch sẽ công việc, mà cuối tuần này, thời gian cũng đã qua 0,8%.

Những lúc công việc vội vàng, dồn hết tâm trí vào làm thì không còn cảm thấy khó chịu nữa, nhưng một khi rảnh rỗi, càng nghĩ lại càng bế tắc, vì vậy lại tìm việc gì để làm, buổi tối Hứa Gia Mộc đều hẹn khách hàng ở nhà hàng ăn hải sản, sau đó, anh ở đây mấy ngày liền đều không gặp Tống Tương Tư.


Đã sửa bởi Tiểu Cân lúc 06.07.2016, 23:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.07.2016, 00:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.02.2016, 10:14
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 1614 lần
Điểm: 8.92
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ - Điểm: 12
Chương 939: Kéo dài (19)

Editor: Tiểu Cân

Lúc tiểu Đậu Đỏ ăn cơm, tay bị dính xì dầu, Tống Tương Tư ôm con đi vào toilet.


Tiểu Đậu Đỏ nhìn thấy nước, rất cao hứng, vỗ vỗ vòi nước đang chảy khiến cho nước văng tứ phía, vẩy lên trên mặt Tống Tương Tư, Tống Tương Tư có chút nghiêm túc nói: “Đậu Đỏ, con còn như vậy, mẹ sẽ tức giận!”


Tiểu Đậu Đỏ hoàn toàn không bị Tống Tương Tư dọa, ngược lại càng đùa càng khoái chí, Tống Tương Tư đặt tiểu Đậu Đỏ ở trên bệ rửa mặt, làm bộ xoay người giống như sắp rời khỏi, tiểu Đậu Đỏ sợ tới mức hô lên một câu: “Mẹ, con sai rồi.”


“Lần sau có được như vậy nữa không?” Tống Tương Tư khoanh hai tay đứng tại chỗ không nhúc nhích trước mặt tiểu Đậu Đỏ.


“Dạ dạ, lập tức sửa sai.” Đầu tiểu Đậu Đỏ cúi xuống giống như gà con mổ thóc.


Lúc này Tống Tương Tư mới đi tới, một lần nữa ôm lấy tiểu Đậu Đỏ, cẩn thận giúp cô bé lau sạch vết bẩn, lúc cầm khăn tay chuẩn bị lau tay cho tiểu Đậu Đỏ, cô chợt nghe thấy một âm thanh truyền đến: “Tương Tư.”


Tống Tương Tư nghe thấy tiếng của Hứa Gia Mộc, sửng sốt một lát, mới quay đầu nhìn, thấy  Hứa Gia Mộc bình tĩnh đứng một bên.


Tiểu Đậu Đỏ gặp qua Hứa Gia Mộc, cảm thấy có chút quen quen, đôi mắt to đen láy, nhìn Hứa Gia Mộc không chớp mắt.


Hứa Gia Mộc bị tiểu Đậu Đỏ nhìn, đáy lòng như nhũn ra, anh bước qua, ngữ điệu ôn hòa nói với tiểu Đậu Đỏ: “Tiểu Đậu Đỏ, con còn nhớ chú không?”


Tiểu Đậu Đỏ lắc lắc đầu, sau đó liền nhăn mặt lại, âm thanh non nớt hô một câu: “Chú.”


Kỳ thật Hứa Gia Mộc chỉ mới nhìn thấy tiểu Đậu Đỏ một lần, lúc này gặp lại, anh phát hiện giống như lần đầu tiên, đáy lòng rung động như vậy, anh nhịn không được đưa hai tay về phía tiểu Đậu Đỏ: “Chú ôm một cái được không?”


Tiểu Đậu Đỏ cũng không bài xích Hứa Gia Mộc, đầu tiên liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái, thấy sắc mặt mẹ mình không có gì khác thường, sau đó mới quay đầu, giang hai tay về phía Hứa Gia Mộc, giọng trong veo nói: “Được ạ.”


Hứa Gia Mộc ôm lấy tiểu Đậu Đỏ, cô bé vẫn giống như trước, thân thể bé xíu vẫn êm êm mềm mềm như thế, khiến cho trái tim anh như sắp tan ra.


Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu Đậu Đỏ gần trong gang tấc, càng nhìn càng cảm thấy tiểu Đậu Đỏ rất quen mắt, anh suy nghĩ rất lâu mới mở miệng nói với Tống Tương Tư đang đứng bên cạnh: “Thời gian tiểu Đậu Đỏ ở với em lâu, bộ dạng bây giờ có chút giống em.”


“Thật không?” Tống Tương Tư cười hỏi lại một câu, nhìn qua nhìn lại Hứa Gia Mộc và tiểu Đậu Đỏ.


Tính toán, đây là lần thứ hai hai cha con gặp mặt, lúc trước khi cô một mình nhìn tiểu Đậu Đỏ, cũng không cảm thấy bé giống Hứa Gia Mộc, bây giờ bọn họ ở cùng một chỗ, cô mới phát hiện, cái mũi của tiểu Đậu Đỏ, cực kỳ giống mũi của anh.


Tống Tương Tư cũng không có sốt ruột ôm tiểu Đậu Đỏ đi, đứng ở một bên, nhìn Hứa Gia Mộc đang không ngừng đùa với tiểu Đậu Đỏ, có thể là do quan hệ huyết thống, tiểu Đậu Đỏ luôn luôn sợ người lạ, lại phá lệ thân thân thiết thiết với anh, ở trong ngực anh cười tới mức không thấy trời đất đâu.


Điệu bộ Hứa Gia Mộc ôm đứa nhỏ rất chuẩn, tiểu Đậu Đỏ ở trong ngực anh nhích tới nhích lui, anh luôn có thể dễ dàng ứng phó.


Rốt cuộc vẫn là cha con ruột thịt, đặt ở cùng nhau, hình ảnh vô cùng hoàn mĩ , so với lúc Giang Thành ôm tiểu Đậu Đỏ, thoạt nhìn thoải mái hơn rất nhiều.




Chương 940: Kéo dài (20)


Qua khoảng một giờ, rốt cuộc Hứa Gia Mộc cũng chuyển tầm mắt khỏi người Tiểu  Đậu Đỏ, anh nhìn chằm chằm Tống Tương Tư nói: “Ngày kia đã đi rồi sao?”


“Ừhm.” Tống Tương Tư nở nụ cười, vươn tay về phía Tiểu Đậu Đỏ.


“Vé máy bay là mấy giờ?” Hứa Gia Mộc lại hỏi.


Tiểu Đậu Đỏ không sốt ruột nhào vào lòng Tống Tương Tư, ngược lại còn quay đầu qua, nhìn Hứa Gia Mộc thơm một cái, Hứa Gia Mộc bị hành động bất ngờ của Tiểu Đậu Đỏ làm cho đứng hình, cảm xúc lên xuống bất định.


Sau đó Tiểu Đậu Đỏ xoay mình, rướn người về phía Tống Tương Tư.


Tống Tương Tư vừa đón lấy Tiểu Đậu Đỏ vừa nói: “Ba giờ chiều.”


“Đến Mỹ là năm giờ chiều.”


Tống Tương Tư “Vâng” một tiếng, qua một lát, lại nhìn anh nói: “Em và Tiểu Đậu Đỏ đặt vé rồi.”


“Được.”


“Hẹn gặp lại.”


“Hẹn gặp lại.” Tống Tương Tư cúi đầu nhìn Tiểu Đậu Đỏ trong lòng mình nói: “Chào chú đi con yêu.”


Tiểu Đậu Đỏ cực kỳ ngoan ngoãn giơ cánh tay mập mạp về phía anh: “Chào tạm biệt chú.”


“Tạm biệt!” Hứa Gia Mộc cười ấm áp.


Tống Tương Tư không nói nữa, ôm Tiểu Đậu Đỏ quay về, lúc cô nhanh chóng đi đến toilet, Hứa Gia Mộc lại hô tên cô: “Tương Tư.”


Tống Tương Tư dừng bước, đưa lưng về phía anh một lát, mới xoay người, lại phát ra âm thanh như cũ: “Dạ?”


“Anh đã nhét danh thiếp vào túi của Tiểu Đậu Đỏ, nếu em ở nước ngoài quá mệt mỏi hay không vui vẻ, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh, anh đón em trở về.”


Tống Tương Tư há hốc mồm, cuối cùng cái gì cũng không nói, chỉ xoay người ôm Tiểu Đậu Đỏ rời đi.


Hứa Gia Mộc nhìn bóng lưng của cô, tầm mắt có chút nhạt nhòa.


Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, không phải là tôi đứng trước mặt em, em lại không biết tôi yêu em, mà là tôi muốn đối xử tốt với em, em lại không cần.


Biệt ly đau đớn nhất trên thế gian này, không phải chúng ta yêu nhau rồi  chia tay, mà là em không ở bên cạnh anh, nhưng vẫn luôn ở trong trái tim anh.

-


Đêm đó Hứa Gia Mộc uống rất nhiều rượu, anh không biết mình bằng cách nào quay lại được Cẩm Tú viên.


Anh chỉ nhớ rõ lúc mình lảo đảo bước từ trên xe xuống, có người bổ nhào vào trong lòng mình, mặt nhăn lại, oan ức nói: “Gia Mộc, sao giờ anh mới về nhà?”


Giọng nói đó rất quen thuộc, nhưng anh suy nghĩ rất lâu vẫn không nghĩ ra là của ai.


Anh cố gắng mở to mắt, nhìn người trong lòng mình, nhìn rất lâu, lại chỉ có thể thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, anh đẩy cô ra, xiêu xiêu vẹo vẹo đi đến trước cửa phòng, bấm mật mã nhiều lần cũng không đúng.


“Gia Mộc, anh nói cho em biết mật mã, em mở cửa giúp anh.” Dương Tư Tư đi lên phía trước, vươn tay, đỡ Hứa Gia Mộc.


“0513” Hứa Gia Mộc nói.

Cửa mở, Dương Tư Tư dìu anh đi vào, thẳng một mạch dìu anh về phòng ngủ.


Dương Tư Tư thật vất vả mới đỡ được anh xuống giường, sau đó xuống lầu rót cho anh một cốc nước ấm, lúc cô quay lại, đã thấy anh ở trong phòng tắm nôn mửa.


Dương Tư Tư vội vàng đặt cốc nước xuống, đi vào phòng tắm, cô ngồi xổm xuống bên cạnh anh, vỗ lưng cho anh, đợi anh nôn xong, mới đưa cốc nước cho anh để anh súc miệng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 713 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng gun123 vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Nana Trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Niu kinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Củ Su Hào vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Rain_Tear vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Củ Su Hào vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Balletsleeping vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng TTripleNguyen vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ningxia111 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ngưng bích vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hakuha vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng be ngok vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng m3o_ng0c vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Yêu tà vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng vyjester vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng be ngok vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Levananh1708 vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng khoavantien vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Gacuccung vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhóc đen vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhanvu vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhanvu vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ThiểnThiển vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Hì hì cười đi vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 30 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ericaklausee vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Daohelen211 vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Daohelen211 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gianglinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 29 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ThiểnThiển vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.