Diễn đàn Lê Quý Đôn








images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 

Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
Có bài mới 10.09.2015, 22:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2501 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới [Hiện đại - Quân hôn] Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 9
BẦY HẠC
                            
images

Tác giả: Scotland Chiết Nhĩ Miêu

Người dịch: Hàn Vũ Phi

Số trang: 650

Ngày phát hành: 4/92015

Công ty phát hành: Pavicobooks

Nhà xuất bản: NXB Văn Học

Nhà phân phối chính: Văn Chương

Typer: June_duahau


  Giới thiệu:


Nếu tình yêu là một cuộc gặp gỡ đầy mộng ảo thì hôn nhân là một chặng đường dài đằng đẵng phải đi.

Chử Điềm - một cô gái hoạt bát, dám dũng cảm theo đuổi tình yêu.

Từ Nghi - một chàng trai trầm lặng, chín chắn nhưng luôn tự ti trước chân tình.

Đôi vợ chồng lệch pha này đã chọn cách đi cho chặng đường hôn nhân này như thế nào? Là san sẻ mọi điều, là bao dung chiều chuộng hay tự mỗi người ôm lấy niềm riêng. Khi yêu là chuỗi ngày mơ mộng, kết hôn là thực tế cam go. Khi sóng gió ập đến, liệu họ có nắm chặt tay nhau cùng vượt qua hay buông xuôi theo dòng đời?

Đây là một câu chuyện tình yêu và hôn nhân của người lính, tuy đơn sơ mộc mạc nhưng không kém phần lãng mạn. Dẫu xa cách nhiều hơn gần gũi nhưng lòng tin dành cho nhau luôn vững bền theo thời gian. Một nửa tim anh dành cho tổ quốc, nửa còn lại anh để dành cho em.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 11.09.2015, 07:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2501 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân hôn] Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 12
“Kể từ ngày bắt đầu yêu anh thì em đã biết giữa hai ta còn chặng đường rất dài phải đi – Bầy hạc”.

Chương 1:

Thành phố B.

Thời tiết đầu tháng Ba vẫn còn lạnh, dù mặt trời có tỏa nắng cũng không ngăn nổi cơn lạnh buốt thấu xương. Chử Điềm vừa xuống xe đã lập tức nắm chặt lấy áo khoác. Cơn gió lạnh khô hanh thổi thốc vào mặt, cô không nhịn được khẽ híp mắt lại.

“Chị dâu, đồ đạc mang lên phòng mấy vậy ạ?”

Một anh lính trẻ tuổi nhảy theo xe quân sự xuống, chỉ vào đống đồ đạc trên xe hỏi cô.

“Lầu bốn.”

Cô cười ngọt ngào đến nỗi cậu ta thấy ngại ngùng, gãi đầu chạy đi.

Chử Điềm ngẩng đầu nhìn cánh cửa sổ thủy tinh trên lầu bốn kia. Rèm cửa sổ màu xanh đậm kéo kín mít, lẳng lặng phủ lên phía trên chữ hỷ. Chữ đỏ chiếm trọn khung cửa sổ, màu đỏ thẫm mà rực rỡ ấy khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy thỏa mãn tự đáy lòng.

Cả tòa nhà đã nhuốm màu cũ kỹ, lối đi rất hẹp. Mấy cậu lính khuân đồ đi lên một cách khó nhọc. Chử Điềm xách mấy thứ đồ lặt vặt theo sau. Từ đằng xa, cô ngẩng đầu nhìn thấy một đội ngũ từ từ tiến về phía trước, rốt cuộc trong lòng cũng cảm thấy có đôi chút ảo não.


Cô nhớ hai ngày trước đây, Từ Nghi đã gọi điện về để sắp xếp việc dọn nhà. Khi đó vì bận dẫn lính đi huấn luyện quân sự dã ngoại nên anh không về kịp, đành chỉ có thể cử một vài đàn em tới dọn giúp mình. Lúc anh hỏi cô cần bao nhiêu người, Chử Điềm vốn đang giận dỗi nên lập tức trả lời thẳng thừng: “Càng nhiều càng tốt, hơn nữa còn phải đẹp trai đấy!”

Từ Nghi nghe vậy im lặng hiếm thấy.


Hôm sau anh cấp cho cô sáu bảy người, người nào người nấy đều eo thon, mông nở, chân dài, điều này ngược lại khiến cho Chử Điềm hết sức sửng sốt. Trước kia đâu có phát hiện ra anh lại dễ bảo như vậy đâu! Chử Điềm trơn to đôi mắt đen lúng liếng, đối diện với đội ngũ cao lớn xếp thành một hàng thẳng tắp, nhất thời cô hơi tức giận.


Lúc này Chử Điềm đã hiểu cái gì gọi là tự làm tự chịu rồi. Mấy cậu trai trẻ cao trên một mét tám mươi này hoàn toàn chẳng phát huy được tài năng ở tòa nhà cũ kỹ này. Không gian nhỏ hẹp quá mà!


Sau khi đồ đạc được mang lên nhà, Chử Điềm muốn mời mấy anh chàng khuân vác ra quán ăn một bữa cơm đạm bạc nhưng chẳng ai dám nhận lời. Họ nhảy lên xe quân sự rồi vội vàng chạy xe đi mất.


Chử Điềm hậm hực trở về nhà, trong nhà ngổn ngang lộn xộn, tuy phần lớn đồ đạc đều được đặt đúng chỗ, nhưng mấy thứ lặt vặt còn sót lại cũng đủ khiến cô dọn đến bở hơi tai. Bây giờ cuối cùng cô cũng hiểu việc dọn nhà rõ ràng còn cực hơn cả xây nhà, nhất là lúc trong nhà thiếu vắng đàn ông.


Chử Điềm khẽ thở dài một hơi rồi nhìn xung quanh khắp nhà, cô cột hờ mái tóc lên, thay bộ đồ mặc ở nhà, bắt đầu cắm cuối thu dọn đồ đạc. Lúc thu dọn được một nửa thì chuông điện thoại của cô vang lên. Chử Điềm vội vàng bới đống đồ tạp nham lên để tìm điện thoại của mình. Cô cầm lên nhìn xem, hóa ra là Hà Tiêu – bạn thân của cô gọi đến.


Nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, lòng Chử Điềm lại hơi hụt hẫng. Cô lắc đầu đuổi hết những cảm xúc tiêu cực này đi, bấm nút nhận điện thoại.

“Điềm Điềm, là mình, Tiếu Tiếu nè.”

“Biết rồi, đâu phải ngày đầu tiên mình biết cậu chứ.”

Người bên kia cười khẽ, cất giọng vô cùng dịu dàng hỏi cô: “Khi nào trở về thành phố B đây? Mình chớ cậu lâu lắm rồi đó.”

“Chuyện này hả…” – Chử Điềm nhoẻn môi – “Có thể còn phải qua mấy thàng nữa.”

“Cái gì?” – nhanh như chớp giọng Hà Tiêu chợt cất cao hơn.

Chử Điềm cười khanh khách: “Đùa với cậu thôi” – Cô nói – “Mình đã về rồi, đang bận dọn nhà.”

Bên kia Hà Tiêu lại bị cô làm cho hoảng hốt lần nữa: “Đã về rồi hả? Đang ở đâu? Mình đến gặp cậu.”

“Đừng!” - Chử Điềm quay đầu lại nhìn đống đồ lộn xộn – “Mình mới dọn đến nhà Từ Nghi, còn chưa thu xếp đồ đạc xong nữa. Bọn mình hẹn gặp ở ngoài đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 11.09.2015, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 19.07.2015, 13:23
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 376
Được thanks: 284 lần
Điểm: 1.02
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân hôn] Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 6
oaaa t hóng truyện này lâu lắm luôn
ngày trc Hàn Phi Vũ dịch dc 1 ít thì Bầy Hạc dc mua bản quyền thế là hết đọc luôn

mềnh rất thích Mèo Folk. chắc cuồng quân nhân giống tác giả rồi :-D hình tượng quân nhân quá ư là hoàn hảo. truyện của Mèo Folk k nhiều kịch tính giản dị nh t lại thích cái đơn giản mà ấm áp đó.

đặc biệt là sau khi đọc dc vài phân đoạn trong truyện thì rất hâm mộ ng đẹp Chử và chỉ đạo viên  Từ. cuộc sống vc ngọt ngào hết sức. sự cưng chiều của Từ Nghi đối với Chử Điềm khiến t rất chi là GATO >_<

ủng hộ bạn hết mình. chúc hố này đông khách.
thanks bạn duahau đã type truyện ♡.♡
nàng cho t xin cái lịch post nhé


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 11.09.2015, 17:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2501 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân hôn] Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 3
#devil: Thanks bạn đã ủng hộ. Vì thời gian Ad Quỳnh giao phải hoàn trong 3month kể từ ngày xuất bản nên mình sẽ up đều thôi. Mỗi ngày sẽ có một chương, ngắn dài phụ thuộc vào tg mình rảnh nha. Vì năm cuối mình ko có nhiều tg nên chỉ có thể up vào tối muộn hoặc sáng sớm thôi. Hiện tại thì mình sẽ up buổi sáng nha!

Đọc truyện vui vẻ!  :wave:  :wave:  :wave:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 12.09.2015, 05:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.03.2015, 17:55
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 603
Được thanks: 2501 lần
Điểm: 9.23
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân hôn] Bầy hạc - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 12
Chương 2.

Chử Điềm là người Tứ Xuyên, học đại học ở thành phố B. Suốt bốn năm đại học tại phương Bắc này, chỉ có một người duy nhất được gọi là bạn thân chính là Hà Tiêu. Hai người quen biết nhau từ hồi năm nhất, bốn năm đại học thân thiết như hình với bóng, như chị em sinh đôi. Sau đó tốt nghiệp cùng thi công chức vào một cơ quan trung tâm thành phố B. Hai người làm chung với nhau được một năm, cho đến cuối năm ngoái cô thôi việc về quê chăm sóc mẹ bị bệnh nặng.


Hai người hẹn nhau ở quán cafe lúc trước họ thường hay đến, Chử Điềm tự mình lái xe đến nên đến sớm hơn một chút. Cô gọi hai ly cafe Moka, cafe vừa được bưng lên thì đã thấy Hà Tiêu mặc chiếc áo khoác màu vàng nhạt, đẩy cửa vào, xụ mặt đi thẳng về phía cô.

Chử Điềm khẽ cười híp mắt, vẻ mặt vô cùng xinh đẹp động lòng người.

“Tới rồi hả?” – Cô đung đưa chân, cất tiếng ngọt ngào chào bạn thân.

Không đánh người đang tươi cười, Hà Tiêu dù giận sôi bụng nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt cười tươi rói của cô thì không đánh được nữa, chỉ đành dí trán cô.

“Cậu đó, còn biết trở lại à?”

Chử Điềm che trán hô hoán lên: “Lâu ngày không gặp cậu không thể dịu dàng với mình một chút sao?”

“Không thể!” – Hà Tiêu liếc xéo cô.

Chử Điềm ra vẻ ấm ức bĩu môi: “Vậy mà mình còn mang lạp xưởng Tứ Xuyên về cho cậu đấy.” – nói xong cô đưa ra một túi giấy.

Hà Tiêu liếc nhìn túi lạp xưởng đầy ắp, chẳng mảy may khách sáo nhận lấy: “Đừng tưởng rằng mình nhận hối lộ xong thì sẽ bỏ qua cho cậu. Ba tháng đó, Chử Điềm, ba tháng rồi đó! Cậu có biết mình lo cho cậu đến gần chết rồi không?”


Hà Tiêu vừa nói mắt vừa ửng đỏ. Thấy vậy, trong lòng Chử Điềm cũng rất áy náy. Năm ngoái khi nhận được tin mẹ tái phát bệnh cũ, ban đầu cô còn tưởng không nghiêm trọng, chỉ xin nghỉ phép hai tuần về nhà. Sau đó xảy ra rất nhiều việc, cô bận rộn đến sứt đầu mẻ trán. Bên này cơ quan cứ thúc giục cô về mãi, Chử Điềm không còn cách nào khác đành phải xin thôi việc, chuyên tâm chăm sóc mẹ ở bệnh viện và xử lý từng chuyện rối rắm.


Sau này nghĩ lại, nếu như Từ Nghi không cầu hôn, khoảng thời gian đó thật sự có thể gọi là giai đoạn tăm tối sa sút nhất trong hai mươi mấy năm qua của cô.

“Còn nữa, cậu và Tử Nghi rốt cuộc là sao? Sao nói kết hôn là kết hôn ngay vậy?”

Tiếng nói của Hà Tiêu khiến cô hoàn hồn lại, Chử Điềm chớp chớp mắt khẽ mỉm cười:

“Thì kết hôn vậy chứ sao?”

Câu trả lời này là sao đây, Hà Tiêu cực kỳ bất mãn.

“Nếu không thì thế nào?” – Chử Điềm tiện tay nghịch thìa khuấy café – “Anh ấy cũng cầu hôn rồi, cậu cảm thấy đối diện với khuôn mặt của anh ấy, mình có thể làm được chuyện từ chối vô nhân đạo thế à?”

“…” – Miệng Hà Tiêu giật giật – “Cũng phải thôi!”


Chử Điềm mỉm cười. Đây mới thật sự là bạn tốt, Hà Tiêu không gặng hỏi cô mà hiểu cô. Hiểu rằng có một số việc không phải là cô không muốn nói, mà là nói không nên lời.


“Đúng rồi.” – Chử Điềm vừu khuấy cafe vừa hỏi – “Quên hỏi cậu, đám cưới của cậu và Trình Miễn được tố chức khi nào thế?”


Trình Miễn là bạn trai của Hà Tiêu, đồng thời cũng là đồng đội của Tử Nghi. Hai người một trước một sau vào trong tiểu đoàn trinh sát thuộc sư đoàn T, tập đoàn quân của quân khu B, một người làm đại đội trưởng, một người làm chính trị viên. Hai người lý lịch tương đồng còn tính cách thì bù trừ cho nhau. Có thể nói hai người họ là cộng sự tốt trong công việc và là anh em tốt trong cuộc sống. Một thời gian trước, Từ Nghi bị điều khỏi sư đoàn T, chuyển sang công tác tại trung đoàn thiết giáp thuộc sư đoàn A.


“Cuối tháng Năm” – Hà Tiêu nói, vẻ mặt tiếc nuối – “Mình vốn dĩ muốn chúng ta tổ chức đám cưới chung cơ.”


Chử Điềm khẽ cười: “Không sao đâu. Cậu có thể bảo đại đội trưởng Trình kiềm chế một chút, đến lúc đó chúng ta cùng nhau mang thai sinh con cũng được mà.”

Hà Tiêu lườm mắt nhìn cô.

*

Gặp lại bạn thân khiến Chử Điềm thoải mái hơn hẳn, tâm trạng khi nhìn thấy đống đồ đạc lộn xộn trong nhà không còn cáu gắt nữa. Cô hăng hái thu dọn sắp xếp, cho đến gần hai giờ sáng mới vội vã đi tắm, ngay cả tóc cũng không sấy đã nằm lăn ra giường.
Giữa đêm khuya, khi cô gần như đã ngủ thiếp đi, bỗng nhiên điện thoại đặt ở đầu giường chợt lóe sáng. Chử Điềm mở mắt ra, giật mình bật dậy, nhưng khi cầm lên xem mới phát hiện ra điện thoại đã hết pin, nguồn tự động tắt.


Chử Điềm thuận miệng càu nhàu vài câu cái máy ăn hại rồi lại bắt đầu lục lọi tìm sạc pin điện thoại, đến khi mở được điên thoại lên lần nữa thì cô đã thấy thông báo hai cuộc gọi nhỡ. Mở ra xem thì thấy cả hai đều là cuộc gọi của Từ Nghi, thời gian là lúc hơn mười giờ tối, khi đó cô đang bận thu dọn đồ đạc, vứt điện thoại di động sang một bên không thèm ngó ngàng đến. Bây giờ đã là hai giờ sáng, chắc anh đã đi ngủ từ lâu rồi.


Chử Điềm thẩn thờ nằm ngửa ra nhìn chằm chằm vào điện thoại trong chốc lát, cô quyết định không quấy rầy anh. Còn một tin nhắn của Hà Tiêu mà cô chưa kịp đọc, cô nàng nhắn nếu ngày mai rảnh sẽ đến đây phụ giúp cô dọn dẹp nhà cửa.


Chử Điềm thật sự yêu cô bạn hiền lành này chết đi được, cô vội vàng trả lời: Thật à?
Năm phút sau nhận được tin nhắn của Hà Tiêu: Đùa thôi.

Chử Điềm hăng hái nhắn lại: Đã trễ thế này còn chưa ngủ hả? Không phải Trình miễn đang ở nhà đó chứ?

Khi gửi tin nhắn đi cô cũng tưởng tượng ra được mặt Hà Tiêu sẽ đỏ đến mức độ nào. Đoàn là Hà Tiêu sẽ không nhắn lại cho cô nữa, Chử Điềm cười gian xảo, rồi lại bắt đầu cảm thấy buồn chán. Cô nằm sấp trên giường đến một lúc thật lâu mới buồn ngủ lại thì điện thoại di động lại vang lên, hai chữ Từ Nghi to tướng nhấp nháy trên màn hình.

Điện thoại kêu một hồi lâu, Chử Điềm mới chậm rãi bắt máy.

Tiếng nói của Từ Nghi truyền đến từ đầu dây bên kia điện thoại: “Ngủ rồi à?” Giọng nói cố ý hạ xuống thật khẽ mang theo chút trầm khàn truyền qua điện thoại, giống như dòng điện khiến tai cô ngứa ran.


Chử Điềm cố gắng quên đi cảm giác kỳ lạ này, vùi đầu vào gối rầu rĩ không trả lời mà hỏi ngược lại anh: “Sao trễ thế này anh còn gọi điện về?”

Từ Nghi khẽ đáp: “Anh vừa mới nhận được một cuộc điện thoại.”

“…” – Chuyện này có quan hệ nhân quả gì với cô à?

“Nói là có ai đó nửa đêm không ngủ được gửi tin nhắn quấy rầy vợ người ta.”

Cái tên Trình Miễn này.

Chử Điềm lăn mình bò dậy khỏi giường, nghiến chặt răng: “Em đâu có ý đó, chỉ thuận tay trả lời tin nhắn thôi mà.”

Vậy trêu vợ người ta cũng là thuận tay thôi sao? Anh hỏi, trên mặt cất chứa một nét cười: “Đã trễ thế này rồi sao còn chưa ngủ?”

“Mới vừa thu dọn đồ đạc xong, ngủ liền đây.”

“Vậy ăn tối chưa?”

“Ăn rồi, ăn ở ngoài. Trong nhà này ngay cả nguyên liệu còn không có làm sao mà nấu cơm?”

Từ trước đến nay cô luôn nhanh mồm nhanh miệng, hiếm khi nghĩ đến cảm nhận của người khác. Lời vuột khỏi đầu môi, cô mới cảm thấy có chút không ổn.

Quả nhiên Từ Nghi im lặng một lát, anh nói: “Tại anh đi vội quá không sắp xếp ổn thỏa.”


Tháng trước anh vừa mới được điều đến trung đoàn tăng thiết giáp thuộc sư đoàn A. Sư đoàn A là sư đoàn lâu năm có truyền thống vẻ vang, thời ký kháng chiến nằm dưới sự quản lý của quân đoàn Tứ Dã – quân át chủ bài thuở ấy, đánh thắng vô số trận lớn nhỏ, kiên cường anh dũng, sau khi kiến quốc lại biểu hiện xuất sắc trong nhưng chiến dịch như kháng Mỹ viện Triều*. Trong quân đội vốn xem trọng truyền thống và thành tích, nên địa vị của sư đoàn A khó có thể lay chuyển.

(Kháng Mỹ viện Triều*: Chiến tranh Triều Tiên.)


Đội quân át chủ bài đương nhiên nổi tiếng với kỷ luật nghiêm khắc. Từ lúc nhận được mệnh lệnh đến lúc đi nhậm chức, cấp trên chỉ cho Từ Nghi thời gian ba ngày. Bàn giao công việc còn không kịp chứ đừng nói gì đến mở tiệc chia tay hay là về nhà. Đến đơn vị mới còn chưa kịp đặt ba lô xuống anh đã lập tức lên xe chạy đến vũng dã ngoại huấn luyện.


May là tính tình chính trị viên Từ nổi tiếng hiền lành và ôn hòa, chứ nếu không chỉ trong vài ngày mà phải làm việc liên tục như thế này không chửi um lên mới là lạ.

Dĩ nhiên Chử Điềm cũng biết rõ chuyện này, vừa nghĩ đến thì cô đã lập tức mềm lòng: “Em không có ý trách anh, hôm nay lúc về nhà ông bác bảo vệ đã cho em một tấm danh thiếp, nói với em chỉ cần gọi một cú là sẽ có người đưa thức ăn đến.”


Nhanh như vậy đã làm thân với ông bác bảo vệ rồi sao? Từ Nghi rốt cuộc cũng hơi an tâm, anh nói: “Được rồi, em nghỉ ngơi sớm đi, hai ngày nữa anh về.”

“Ừ.”

Cúp điện thoại, Chử Điềm ngồi đó ngẩn ngơ một lúc rồi mới nằm xuống giường ngủ lại. Ngón tay cô chạm vào tấm drap giường mềm mại, mỗi một khớp xương đều thư thái, giống như kinh mạch toàn thân bỗng được khơi thông, cảm giác thoải mái vô cùng.
Cả ngày cực nhọc và mệt mỏi dường như đã bay mất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 226 bài ] 
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 102, 103, 104

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 107, 108, 109

4 • [Hiện đại] Bình an trọng sinh - Dư Phương

1 ... 58, 59, 60

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/05]

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 115, 116, 117

7 • [Hiện đại] Để anh gặp em lúc tốt nhất - Mã Hiểu Dạng

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không] Mỹ ngọc Thiên Thành - Trầm Nhiêu

1 ... 60, 61, 62

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 92, 93, 94

[Cổ đại] Phu quân trắng mịn là con sói - Độ Hàn

1 ... 104, 105, 106

11 • [Hiện đại] Heo con say giấc - Đại Hủy

1 ... 39, 40, 41

12 • [Hiện đại] Thầm mến - Lưu Ly Mục

1 ... 10, 11, 12

13 • [Cổ đại] Mẫu hậu ta chỉ cần người! - Thịt Nướng

1 ... 17, 18, 19

14 • [Hiện đại] Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh - NP] Trùng sinh chi kế mẫu - Thập Nhất Bà Bà

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 101, 102, 103

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 10/5)

1 ... 37, 38, 39

18 • [Xuyên không] Sủng phi - Ái Hạ Lệ Tử

1 ... 52, 53, 54

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Tân nương mới gả - Dạ Tử Vũ

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Tuyền Uri.
Tuyền Uri.
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ
Kappa LOVE
Kappa LOVE

--Tứ Minh--: Nhi, ta đi xuống dưới nhà thôi mà... :'(
A Kỳ: nhi, cô ta hờn gì, ta thăm ai là quyền bản công tử

minh, tiểu Kỳ? nàng gọi gia ta như thế, hửm?
trantuyetnhi: minh nha đầu sao về sớm vậy
NguyệtHoaDạTuyết: Kỳ, ta quen ít người lắm, nên mò lẹ
--Tứ Minh--: tiểu Kỳ? ý ngươi là sao hửm?
A Kỳ: tuyết, ngươi tìm đọc lại hết à =.=

ngu...à minh, gia nhớ nàng a
trantuyetnhi: không nghĩa khí vậy A Kỳ YY là đang hờn ngươi qua ta trước đấy hihi
NguyệtHoaDạTuyết: Mấy cô tổng kết hết chưa :cry: t cũng mún tổng kết ...
--Tứ Minh--: hú... Nguyệt đã trở lại và phá hoại hơn xưa đây
NguyệtHoaDạTuyết: Tuổi bằng bà be, cách nói chuyện giống giống, ta cứ tưởng be :)2
A Kỳ: đào, =.=

chú quốc, bái bài bái bai
A Kỳ: tuyết, hơm có đâu, khỏi tìm :D2
Nhok Alone ( Bin): Chú quốc g9 nhad
A Kỳ: nhi, ta ko nói, cô ta gặp là nói lão nương ko biết đến bạn bè, hừ, cô ta quan tâm nàng thì tự tìm đến đi
Nguyễn Khai Quốc: nite cả nhà
Nguyễn Khai Quốc: hêy zà a
Đào Sindy: Kỳ. Ồ. Vậy bạn rảnh vô đây xem sao??
Nguyễn Khai Quốc: hai cái con ngươi ấy nó lại rỉ ra nước nhắc ra mau mau mà đi ngủ cho sớm
Nhok Alone ( Bin): Chú quốc sao vậy ?
Nguyễn Khai Quốc: ôi, lão lại díp mắt rồi
A Kỳ: đào, tnn người ngoài vẫn có thể xem... hắc hắc
Nhok Alone ( Bin): Dâu phong là t3 nhưng nay sang tên đổi chủ rồi mama ạ . Nay mama lại vẫn 2 dâu . Dâu t2 của người tên Nguyên .
NguyệtHoaDạTuyết: =_= Kỳ, ta đang mò lại những ng ta quen... huhm huhm...
trantuyetnhi: â Kỳ ta ra chương mới khi nào gặp YY nhắc dùm ta nha không nói cho YY ta sẽ bị xử tử
NguyệtHoaDạTuyết: Lúc chiều lên có thấy, mà mama đang ăn cơm nên hổng có nhắn ~
A Kỳ: tuyết, no no, ta hem phải, tên khai sinh là A Kỳ nha :D2
Đào Sindy: Hôm nay mới gặp mà nhìn riết hồi nào nhỉ
A Kỳ: quốc lão ca, ta là A Kỳ, hem phải A Ji

đào, là ta nhìn m.n riết quen
Nhok Alone ( Bin): Tên thật là hoàng thiên phong .
Nhok Alone ( Bin): Đúng r mama

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.