Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 

Y lộ phong hoa - Linh Khê

 
Có bài mới 25.08.2017, 09:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.11.2016, 08:08
Bài viết: 22
Được thanks: 55 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Xuyên không] Y lộ phong hoa - Linh Khê - Điểm: 12
[size=150][size=150]☆, Chương 85: Xuất giá đầy quyến luyến

Sau giữa trưa ngày hôm đó, Thẩm Quân từ trong cung trở lại, vẫn luôn ở trong phòng chưa hề đi ra. Xuân Lan và Thu Lan nghĩ là Thẩm Quân đang nghỉ ngơi, cho nên cũng không dám quấy rầy.

Mãi cho đến khi sắc trời dần tối, Trầm Ngôn chợt từ bên ngoài đi vào. Thu Lan thấy Trầm Ngôn tới, vội vàng xuống bậc thang, nói: "Sao ngươi lại vào đây? Có phải có chuyện gì cần bẩm báo với Nhị gia hay không?"

"Đúng vậy." Trầm Ngôn gật đầu một cái.

"Nhưng Nhị gia đang ngủ, hay là chờ Nhị gia thức dậy rồi bẩm báo? Bây giờ Nhị gia đang mệt muốn chết rồi!" Thu Lan nói với Trầm Ngôn.

Nghe nói như thế, Trầm Ngôn không khỏi có chút khó xử, nói: "Nhưng ta có việc gấp cần bẩm báo với Nhị gia!"

"Có gấp lắm không? Không thể chờ Nhị gia tỉnh lại sao?" Lúc này, Xuân Lan cũng đi tới nói.

Nghe nói như thế, Trầm Ngôn ngẩng đầu nhìn cửa phòng phía trước đang đóng chặt, đang do dự, không ngờ cánh cửa kia bất chợt được mở từ bên trong ra. Mọi người nghe thấy tiếng động, quay đầu lại nhìn, thì thấy Thẩm Quân mở cửa, một thân khoác áo màu đen đứng ở phía trong cánh cửa, trên mặt không lộ vẻ gì như trước, chỉ hỏi Trầm Ngôn một câu."Có chuyện gì?"

Lúc này, Trầm Ngôn chạy nhanh lên bậc cầu thang, đi tới trước mặt Thẩm Quân nhỏ giọng nói một câu, Thẩm Quân liền căn dặn: "Nhanh chuẩn bị ngựa, ta muốn đi ra ngoài!"

"Vâng" Trầm Ngôn vội vàng lên tiếng chạy đi.

Trong lúc Thẩm Quân cất bước bước ra khỏi cửa, bất ngờ đúng lúc này Diêu thị cũng vừa dẫn theo một vài ma ma và nha hoàn tới nơi này, thấy Thẩm Quân muốn đi ra ngoài, Diêu thị không khỏi nói: "Nhị thúc, lúc này rồi đệ còn muốn đi đâu chứ? Ba ngày sau là đại hôn, đệ không nên đi lung tung!"

"Đại tẩu, ta có chút chuyện phải xử lý, rất nhanh sẽ trở lại!" Đối với người đại tẩu đã chăm sóc đại ca mười năm nay, Thẩm Quân vẫn rất kính trọng.

Hình như thấy Thẩm Quân có chút vội vàng, Diêu thị cười một tiếng nói: "Vậy đệ thử đồ cưới đi xem có thích hay không? Không thích thì đặt may cái khác liền, nếu không sẽ không kịp!"

Lúc này, một nha hoàn đã bưng khay đồ đi tới, chỉ thấy trong khay để một bộ y phục màu đỏ chót viền vàng xếp thật ngay ngắn, Thẩm Quân nhìn lướt qua y phục trong khay, chỉ cảm thấy có chút chói mắt, sau đó nói với Diêu thị: "May cũng may theo số đo của ta, không sai được, cũng không cần thử!" Nói xong, liền nóng nảy đi ngay.

"Ôi. . . . . ." Diêu thị muốn nói cái gì nữa, nhưng Thẩm Quân đã đi rồi, Trầm Ngôn thấy thế, cũng vội vàng đi theo.

Thấy Thẩm Quân đã đi xa, Xuân Hoa ở sau lưng Diêu thị không khỏi nói: "Hôm nay Nhị gia làm sao vậy? Chuyện gì còn quan trọng hơn chuyện đón dâu chứ? Nãi nãi, y phục này phải làm sao bây giờ? Nếu thật sự không phù hợp, thì không có thời gian để sửa lại!"

Diêu thị quay đầu nhìn y phục cưới trong khay, sau đó nói: "Nếu là may theo y phục cũ của Nhị gia cũng không sai được, hơi nhỏ chút xíu cũng không có việc gì. Xuân Lan, Thu Lan các ngươi giúp Nhị gia cất khay đồ cưới này đi, mấy ngày nữa là tân hôn của Nhị gia, tuyệt đối không thể có bất kỳ sai lầm nào!"

"Dạ, đại nãi nãi!" Xuân Lan và Thu Lan vội vàng nhận lấy cái khay trong tay nha đầu kia, khẽ nhún người hành lễ.

"Ừ." Diêu thị hừ một tiếng, liền dẫn một đám nha hoàn ma ma đi.

Mấy ngày nay Diêu thị bận chết đi được, từ trên xuống dưới Thẩm gia đều do một mình nàng xử lý, vừa nãy mới dạy dỗ một đám ma ma vô tích sự, nàng liền ngồi ở trên giường nghỉ ngơi một chút, Xuân Hoa vội vàng đưa lên một ly trà nóng, nói: "Nãi nãi nhanh uống một ngụm trà đi, hôm nay làm không kịp thở!"

Diêu thị nhận lấy ly trà trong tay Xuân Hoa, cúi đầu uống hai ngụm, sau đó nói: "Ta có biện pháp gì đây? Trong nhà này từ trên xuống dưới có chỗ nào ta không phải chú ý chứ? Lão thái thái lớn tuổi, thân thể Đại gia không tốt, Nhị gia lại nhậm chức ở xa, hơn nữa nam nhân bọn họ cũng không có năng khiếu đối với những chuyện này, còn không phải là ta càng phải bận tâm nhiều sao?"

"Đó cũng là do nãi nãi người có tài năng, trong nhà này nhà từ bên trong lẫn bên ngoài, đừng nói là nữ nhân, dù là một nam nhân cũng bận đến chóng mặt, thế nhưng mấy năm nay mọi chuyện trong nhà đã được người xử lý gọn gàng ngăn nắp, người làm việc ngay cả lão phu nhân cũng  không tìm ra được cái gì để bới móc!" Xuân Hoa ở một bên nịnh nọt nói.

"Ôi, mấy năm này cũng may ta không có phạm lỗi gì, nếu không để cho lão thái thái bắt được một chút sai lầm sẽ rất gay go!" Diêu thị trút nỗi lòng nói.

"Đúng rồi, nãi nãi, nô tỳ thấy Nhị gia đối với hôn sự này hình như không hài lòng thì phải!" Xuân Hoa nói.

"Đó là đương nhiên, ánh mắt Nhị gia nhà chúng ta nhìn cao lắm, ngay cả Ngọc Quận chúa còn không thèm coi trọng, huống chi còn là một tiểu thư của nhà Lại bộ chủ sự chứ! Danh tiếng của vị tiểu thư kia là hắn không biết, nếu mà biết không biết còn làm loạn ra chuyện gì đấy." Diêu thị cười nói.

"Thật ra thì nếu như Nhị gia không thích vị tiểu thư đó không phải là tốt hơn sao? Bây giờ là lão phu nhân không thích, Nhị gia lại không thích, sau này làm sao có thể tranh với nãi nãi chứ? Đợi sau khi nàng qua cửa không phải cũng chỉ có thể nịnh bợ người hay sao!" Xuân Hoa cười nói.

Nghe nói như thế, Diêu thị tự nhiên có chút hài lòng, nói: "Ôi, mặc dù chúng ta có thể có chút lợi lộc, nhưng mà quản cái nhà này thật sự rất mệt mỏi nha, ngược lại ta hi vọng ngày ngày trôi qua yên bình, nhưng mà chỉ có cái mạng này thôi. Nếu mà Đại gia ngươi có thể giống như Nhị gia xông pha chiến đấu, sau này cũng không cần vì nhi nữ dưới gối mà tính toán!"

"Nãi nãi, đây chính là xích có sở đoản, phi đao có sở trường. Tuy nói Đại gia không được nở mày nở mặt như Nhị gia, cũng không được Hoàng thượng ban thưởng cái gì, nhưng dù sao thì mỗi ngày Đại gia đều có thể ở bên cạnh người, người xem Nhị gia mỗi lần ra trận chính là hơn nửa năm, thậm chí có thể là hai ba năm, nãi nãi có thể chịu được sao?" Xuân Hoa cười theo nói.

Nghe lời này, mặc dù Diêu thị đã thành thân nhiều năm, nhưng mà trên mặt vẫn còn đỏ lên, mắng: "Ngươi là hài tử còn chưa có thành thân thì biết cái gì chịu được hay không chịu được? Cũng không biết xấu hổ!"

Nghe chủ tử  quở mắng, trên mặt Xuân Hoa cũng đỏ, vội vàng cúi đầu, không nói gì thêm. . . . . .

. . . . . .

Mai Các

Lúc mà Thẩm Quân đến Mai Các, đã là giờ lên đèn rồi, Mai Các từ trong ra ngoài cũng đã đèn đuốc sáng choang. Thấy Thẩm Quân tới, Mai nương đã sớm ăn mặc chỉnh tề chạy đến.

Nhiều ngày không gặp, giờ thấy Thẩm Quân, trong đôi mắt Mai nương cũng có chút sương mù, nhưng mà ngược lại Thẩm Quân rất là bình tĩnh thong dong, Mai nương khẽ nhún người chào hỏi."Mai nương tham kiến Đại tướng quân!"

"Tần đại nhân có tới sao?" Thẩm Quân hỏi.

"Đang ở trong nhà chờ người đã lâu." Nụ cười của Mai nương rực rỡ giống như hoa đào nở vào tháng ba.

Không chờ Mai nương nói thêm gì nữa, Thẩm Quân liền xoay người đi lên lầu, Mai nương không khỏi nhíu mày, trong lòng rất là mất mác, lâu như vậy không gặp, thế nhưng hắn một câu nói cũng không muốn nói với mình, ngay cả một chút ánh mắt thân thiện cũng đều không bố thí, hơn nửa năm này nàng đã nhớ thương thành họa, năm lần bảy lượt đều sai người hỏi thăm tin tức của hắn ở biên quan.

Đi vào một gian phòng thanh lịch tao nhã, chỉ thấy Tần Hiển đang một thân một mình ngồi ở bàn bát tiên cầm bầu rượu uống một mình, nhìn bộ dáng nhất định đã uống không ít, hình như đã hơi say, hơn nữa cả người cũng thất hồn lạc phách. Thấy bộ dáng này của Tần Hiển, Thẩm Quân đi tới trước bàn bát tiên, vén áo khoác lên một chút, liền ngồi ở trước mặt Tần Hiển, nói: "Ngươi gọi ta tới không phải để cho ta nhìn ngươi uống rượu chứ?"

Nghe được lời Thẩm Quân nói, Tần Hiển ngẩng đầu liếc hắn một cái, dùng giọng nói mang theo sự giễu cợt: "Bây giờ ngươi đường làm quan rộng mở, có phải là ta nên chúc mừng ngươi hay không?"

Thẩm Quân biết bây giờ Tần Hiển đang ngà ngà say, hắn cũng không phải là người nhỏ mọn, cho nên liền mở to mắt nói: "Nếu như có thể ta ngược lại thật không muốn được ban hôn sự này, chỉ là thánh ý không thể không theo, bằng không ta cũng sẽ không cùng ngươi tranh giành!"

Lại rót một ly rượu, mới vừa đưa đến khóe miệng, Tần Hiển hỏi: "Nghe Tần Thụy nói ngươi tới tìm ta?"

"Ta hiểu rất rõ ngươi một mực ái mộ nàng, ta là đi nói cho ngươi biết trước khi ta thú nàng thì ngươi có thể nghĩ cách mang nàng trốn đi!" Thẩm Quân nói.

Nghe nói như thế, ngược lại Tần Hiển cười lạnh một tiếng."Mang nàng đi? Hừ, sao ta lại không muốn? Nhưng mà người ta phải bằng lòng mới được!"

"Nàng không muốn đi cùng ngươi?" Chuyện này cũng khó trách, dù sao lần này là hoàng thượng chỉ hôn, nếu như dám cãi lời thánh chỉ đây chính là tội cả nhà bị giết và bị tịch thu gia sản.

"Ta và nàng cũng chỉ là người xa lạ mà thôi, nàng làm sao có thể đi theo ta!" Tần Hiển tức giận nói ra lời.

"Trước khi ta cưới nàng, ngươi có thể cố gắng tranh thủ, nhưng nếu như mà ta đã cưới nàng rồi, nàng chính là thê tử của ta, thê tử của bằng hữu không thể chiếm những lời này ngươi nên hiểu hơn ta chứ?" Thẩm Quân bình tĩnh nhìn chằm chằm Tần Hiển.

Nghe nói như thế, đôi mắt Tần Hiển nhắm lại, nói: "Không phải là ngươi không muốn thành thân sao? Trước đây ngươi tình nguyện đi biên quan cũng không muốn cưới Ngọc nhi, chẳng lẽ ngươi cũng đã thích nàng rồi hả?"

Thẩm Quân đưa tay nắm lấy tay Tần Hiển đang nắm bầu rượu, đoạt lấy bầu rượu, cầm cái ly tự mình rót một ly, sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, mới nói: "Ngươi cho là ta còn có thể lựa chọn sao?"

"Hừ, thì ra là ngươi cũng sợ Thánh thượng trị tội ngươi!" Lời nói Tần Hiển tỏ ý coi thường đối với Thẩm Quân.

"Hoàng thượng muốn trị tội của ta như thế nào cũng được, ta không có ý kiến gì, nhưng từ trên xuống dưới Thẩm gia còn có mấy trăm mạng người, ta không thể để cho bọn họ vì ta mà mất mạng chứ?" Nói xong, Thẩm Quân lại ngửa đầu uống thêm một ly.

"Nói như vậy là ngươi cũng không muốn?" Tần Hiển nhìn chằm chằm Thẩm Quân hỏi.

"Trên đời này có rất nhiều chuyện không phải là bởi vì chúng ta nguyện ý mới làm, cũng không phải là bởi vì chúng ta không muốn mà không làm!" Thẩm Quân tiếp tục uống.

Nghe nói như thế, Tần Hiển chợt bắt được cổ tay Thẩm Quân, hỏi: "Vậy rốt cuộc ngươi có thích nàng hay không?"

Nghe vậy, trong đầu Thẩm Quân chợt thoáng qua một gương mặt xinh xắn, nhất là đôi mắt kia trong suốt giống như dòng suối nhỏ, để cho trong trí nhớ hắn khắc rất là sâu. Sau đó, hắn mới trả lời: "Trước khi ta cưới nàng ta chỉ biết nàng là người trong lòng ngươi, cho nên chưa từng có mơ tưởng qua!"

Nghe lời này, Tần Hiển từ từ buông lỏng cổ tay Thẩm Quân ra, thất hồn lạc phách lẩm bẩm nói: "Chỉ tiếc cho tới bây giờ trong lòng nàng cũng chưa từng có ta!"

"Đã như vậy, ngươi cũng không cần đau lòng, hãy cùng với tẩu tẩu chung sống thật tốt mới phải!" Thấy bộ dáng Tần Hiển như thế, trong lòng Thẩm Quân cũng không có cảm giác.

Tần Hiển im lặng không nói, vẫn như cũ là hết một ly lại uống tiếp một ly, Thẩm quân nhíu chắt chân mày, sau đó đứng lên nói: "Hôm nay ta tới là muốn nói rõ ràng với ngươi, nếu như mà ta cưới nàng, nàng chính là phu nhân của ta, ngươi cũng không cần dây dưa tiếp nữa, bằng không hai nhà Tần Thẩm sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ!" Dứt lời, Thẩm Quân liền quay người bỏ đi, để lại Tần Hiển đã uống say mèm.

Đi ra nhã gian, Mai nương lập tức tiến lên đón, cười nói: "Chàng phải đi rồi sao? Không thể ở lại bồi Tần đại nhân uống vài chén nữa hả ?"

"Hắn uống nhanh say, không cần đưa thêm rượu cho hắn nữa, để cho hắn về sớm một chút!" Thẩm Quân liếc mắt một cái nói với người sau lưng.

"Yên tâm đi, thiếp rất là có chừng mực!" Mai nương vội vàng gật đầu.

"Ta đi trước!" Nhìn lướt qua Mai nương, Thẩm Quân cũng không thèm quay đầu lại sải bước bỏ đi.

"Ôi. . . . . ." Mai nương còn muốn nói gì nữa, nhưng Thẩm Quân đã đi xuống lầu.

Nhìn một lúc lâu bóng lưng đã biến mất, Mai nương đứng ở lan can trên lầu trong đôi mắt tràn đầy mất mát. Lúc này, tiểu nha đầu Hương Nhi đã chạy tới nói: "Nương tử, Tần đại nhân còn la hét muốn thêm rượu !"

"Không mang cho hắn nữa!" Mai nương vừa nghe đã nói.

"Nhưng. . . . . . Tần đại nhân cứ đòi uống nữa!" Hương Nhi khổ sở nói.

"Ngu ngốc!" Mai nương chống nạnh mắng một câu, sau đó nhỏ giọng nói: "Ngươi cũng không biết đổi nước rồi đưa qua cho hắn à!"

Nghe được ý kiến này, Hương Nhi cười một tiếng."Vẫn là nương tử có ý tưởng hay!" Nói một câu, liền vội vàng xoay người rời đi.

Sau khi Hương Nhi đi, Mai nương đang chống nạnh cũng cũng chậm rãi thỏng tay xuống, nhìn cửa chính Mai Các trống rỗng, âm thầm nói một mình: "Chờ mong mõi mòn biết bao lâu thì chàng mới trở lại, nhưng chàng vẫn giống như trước kia không thèm nói với ta một câu! Ôi, chưa tới ba ngày nữa chàng sẽ làm tân lang rồi, nếu người đó là Nngọc Quận chúa thì Mai nương ta cũng chịu thua đi, ai bảo người ta muốn gia thế có gia thế, muốn tướng mạo có tướng mạo, nhưng chàng lại thành thân với một người như vậy, làm sao ta có thể cam tâm đây?"

Thẩm Quân từ trong Mai Các đi ra ngoài, bên ngoài màn đêm đã sớm buông xuống rồi, cưỡi lên lưng ngựa, chỉ cảm thấy gió lạnh thổi tới, mới vừa rồi uống rượu làm cho mặt có chút nóng, gió mát thổi qua khuôn mặt đang nóng làm cho đầu óc hắn tỉnh táo lại không ít, nhìn đèn đóm lờ mờ trước mặt, hắn bỗng giật mình!

Trầm Ngôn thấy chủ tử lên ngựa, liền vội vàng dắt ngựa tiến lên hỏi "Nhị gia, chúng ta đi đâu ạ?"

"Không biết!" Thẩm Quân nói một câu, liền cầm roi quất lên mông ngựa mấy cái, con ngựa lập tức hí vang một tiếng liền chạy về phía trước.

"Nhị gia. . . . . ." Thấy Nhị gia đi, Trầm Ngôn cũng nhảy lên ngựa đuổi theo sát ở phía sau.

Nói thật, quả thật Thẩm Quân cũng không biết mình muốn đi đâu, chỉ cảm thấy trong người có chút buồn bực không có chỗ để phát tiết, chạy một hồi lâu trên đường phố vắng ngắt, con ngựa mới dần dần thả chậm bước chân, giờ phút này trên đường phố cũng không còn người đi đường, cửa hàng hai bên đường phố cũng đều đóng cửa, chỉ có một vài khách điếm, quán rượu cùng hiệu ăn vẫn sáng đèn, thỉnh thoảng có khách ra vào. Thẩm Quân cưỡi ngựa chậm rãi hướng phía trước đi, Trầm Ngôn đuổi theo sau lưng không biết hôm nay tâm tình Nhị gia như thế nào, bộ  dáng thật giống như có chút không vui, cho nên không dám mở miệng hỏi, chỉ có thể cưỡi ngựa đi theo phía sau xa xa hắn . . .

Có lẽ đi như vậy gần nửa canh giờ, cũng từ Tây thành đi tới Đông thành, bỗng nhiên có khoảng ba, bốn nam tử uống say đến không còn biết gì lảo đảo đi ra từ một quán rượu phía trước. Trong số đó có một nam tử miệng nói ra những lời không sạch sẽ, ban đêm nói ra những lời này thật là đặc biệt ái muội rõ ràng.

"Lần này lão tử thật là tiền mất tật mang, mẹ kiếp, cho là đại gia ta dễ khi dễ sao? Hừ!" Một tên say rượu béo núc ních cầm bình rượu trong tay ném ầm một cái rơi vỡ nát trên mặt đất.

"Đừng nói là ta gạt ngươi, người ta sẽ gả Tiết gia tiểu thư cho ngươi sao? Người ta lại là tiểu thư con quan Lục phẩm, nhà ngươi chẳng qua chỉ là nhà bán thịt heo, cô cô của ngươi cũng phải gả cho người ta làm thiếp đấy!" Một nam tử hơi cao cao trong mấy người uống say đó cười đùa nói.

Cái nam tử béo núc ních đó nghe nói như thế, không nhịn được liền mắng ."Nếu ai lừa ai. . . . . . Người đó chính là như thế này!" Một cái tay của hắn làm hình một cái sừng. Nhưng mà khi hắn vừa cúi đầu nhìn đến tay của hắn, không khỏi vui vẻ lên. Say khướt nói: "Nhưng mà bây giờ cái người đó cũng không phải là ta, mà là tên Uy vũ Đại tướng quân kia! Ha ha. . . . . ." Sau đó chính là cười dâm đãng một lúc.

Chợt nghe có người nhắc tới danh hiệu của mình, vừa đúng lúc Thẩm Quân đi qua lập tức  kéo dây cương trong tay, con ngựa liền ngừng lại, trong đêm tối, đôi mắt sáng như sao nhìn chằm chằm về phía mấy tên nghiện rượu!

"Ngươi chớ có nói bậy! Làm nhục mệnh quan triều đình là bị trị tội đó." Một người trong số đó hình như còn có chút tỉnh táo.

Mà cái tên béo núc ních đó cũng dậm chân nói: "Ai nói là ta nói bậy? Ta nói thật đó. Chính ta đã nhìn thấy Nhị tiểu thư Tiết gia tắm rửa. . . . . . Ha ha, ngươi không biết là cả người nàng trắng giống như bạch ngọc, ôi chao. . . . . ." Lúc hắn nói chuyện tròng mắt hơi híp lại, đôi tay làm động tác vuốt ve đầy ghê tởm, vẻ mặt là một bộ dáng say mê!

Thẩm Quân ngồi ở trên lưng ngựa nghe nói như thế, trong đôi mắt rét lạnh giống như tuyết đóng băng vào tháng chạp, hung hăng nắm dây cương trong tay, lúc này, Trầm Ngôn ở phía sau cũng đã đuổi theo tới nơi, tất nhiên là hắn cũng đã nghe được những lời xằng bậy mà tên say rượu kia nói. Nhíu mày, đi lên nói một tiếng."Nhị gia?"

"Giao cho ngươi!" Vẻ mặt Thẩm Quân lạnh lẽo, trầm giọng nói một câu.

"Vâng" Trầm Ngôn giống như ở trong quân đội gật đầu nhận mệnh lệnh.

Sau đó, chỉ nghe con ngựa hí vang một tiếng ở trong màn đêm, con ngựa to lớn dưới sự điều khiển của Thẩm Quân nghênh ngang rời đi. . . . . .

. . . . . .

Trải qua mấy ngày chuẩn bị, trong chớp mắt đã đến ngày chính thức thành thân. Tiết gia giăng đèn kết hoa khắp nơi, nhiều năm rồi cũng không có làm chuyện vui nào, hơn nữa lần này lại là gả cao, người Tiết gia đương nhiên đều là vui mừng hớn hở, tất cả bà con bạn bè đều tới chúc mừng.

Vô Ưu hầu như cả đêm không ngủ đã ăn mặc ổn thỏa ngồi ở trước bàn trang điểm, chỉ thấy mái tóc đen được búi lên cao thật đẹp, trên búi tóc gắn một con phượng hoàng năm đuôi màu vàng, trong miệng phượng hoàng này phun ra mấy sợi tơ vàng rũ xuống ở trên lông mày, hai bên tóc đều cắm hai cái trâm vàng giống nhau đung đưa theo cử động của cơ thể, hôm nay phấn ở trên mặt và son ở trên môi cũng bôi hơi đậm một chút, đồ trang sức ở trên lỗ tai, trên cổ, trên cổ tay, trên ngón tay đều là được làm bằng vàng, ở trên người lại mặc một bộ giá y đỏ thẫm làm nổi bật dáng vẻ vô cùng trang trọng. Nhìn mình trong gương đồng, Vô Ưu có chút không dám tin, đây là nàng sao? Trong quá khứ, nàng chưa từng mặc những y phục màu sắc sặc sỡ như vậy, dĩ nhiên cũng không có đeo nhiều đồ trang sức khoa trương đến như thế, hơn nữa cũng không có đánh phấn dày như vậy, nhưng mà thoạt nhìn lại rất là thuận mắt!

"Hôm nay Nhị tiểu thư thật là xinh đẹp!" Liên Kiều Hòa và Ngọc Trúc ở bên cạnh đều đồng thanh ca ngợi nàng. Bách Hợp và Phục Linh đứng ở phía sau vừa mới tới hầu hạ chủ tử nên vẫn còn rất sợ sệt, cho nên cũng không nói nhiều, chỉ đứng ngoan ngoãn, bởi vì bốn người các nàng đều là nha đầu hồi môn, cho nên hôm nay bốn người bọn họ cũng đều ăn mặc rất đẹp, trên đầu mỗi người cũng cài một đóa màu đỏ bằng vải nhung.

"Đó là Nhị tỷ của ta mà, càng nhìn càng đẹp, càng nhìn càng thấy tướng mạo rất có phúc!" Tiết lão phu nhân ngồi ở một bên nhìn Vô Ưu cười nói.

"Lão thái thái nói rất đúng, số mệnh của Nhị tỷ là có quý nhân phù trợ, nàng được gả tới phủ An Định hầu, cô gia tuổi trẻ tài cao, nghe nói rất được hoàng thượng trọng dụng, không phải là người có phúc sao!" Tống ma ma ở bên cạnh hùa theo nói.

"Đúng vậy, Đúng vậy nha." Mọi người cũng đều phụ họa.

Tiết lão phu nhân rất là vui mừng gật đầu một cái, nhưng mà Chu thị ở bên cạnh mắt cũng đã đỏ lên rồi, bà đứng ở sau lưng của Vô Ưu trong đôi mắt tràn đầy lo lắng, cũng khó trách, mẫu tử sẽ phải chia lìa, về sau muốn gặp mặt cũng không phải là dễ dàng, hai nữ nhi, một trong cung, một lại sắp xuất giá, tất nhiên Chu thị vừa vui mừng vừa đau lòng!

Liếc nhìn Chu thị một cái, Tiết lão phu nhân có chút không vui nói: "Hôm nay ngày vui của đứa nhỏ, ngươi việc gì phải khóc lóc? Cô nương có thể gả cho một nhà tốt như vậy, một cô gia tốt như vậy, ngươi phải vui mừng còn không kịp chứ!"

"Dạ, lão thái thái nói đúng!" Chu thị vội vàng lau nước mắt, đè nén lại cảm xúc để không khóc ra tiếng.

Ngẩng đầu trông thấy tuy mẫu thân đau lòng nhưng lại không dám lộ ra ngoài, Vô Ưu nắm tay của mẫu thân, dịu dàng nói: "Nương, về sau con sẽ thường trở về thăm người!"

Nghe nói như thế, Chu thị gật đầu một cái, sau đó nói: "Đứa bé này, đừng nói lời ngu xuẩn, xuất giá rồi về sau con chính là nàng dâu của Thẩm gia, ở bên đó phải hiếu kính với bà bà, tôn kính đại ca đại tẩu, hầu hạ phu quân thật tốt, con không cần nhớ tới nương, chỉ cần con khỏe mạnh nương cũng đã. . . . . . yên tâm. . . . . ." Nói xong lời cuối cùng, Chu thị vẫn là không nhịn được rớt nước mắt.

Lúc này, Tiết lão phu nhân nhìn khắp mọi người đang chen chúc trong phòng, chỉ không thấy mặt một người, không khỏi trầm giọng hỏi: "Dung tỷ, di nương ngươi đâu?"

Dung tỷ đứng ở bên cạnh, thấy khắp người Vô Ưu đều đeo rất nhiều trang sức bằng vàng, hơn nữa bên ngoài còn có hơn mười mấy rương đồ cưới, lại gả cao như vậy, trong lòng đã sớm ghen tỵ muốn chết, nhưng mà lại không dám nói gì, chỉ là sững sờ nhìn mà thôi. Mới nghe Tiết lão phu nhân gọi nàng, nàng vội vàng trả lời: "Tổ mẫu, di nương có việc gấp đã trở về nhà mẹ đẻ rồi!"

Nghe nói như thế, Tiết lão phu nhân rất là không vui, nói: "Nàng không biết hôm nay là ngày gì sao? Ngày khác trở về không được à? Hôm nay nhất định phải trở về? Bao nhiêu năm nay Tiết gia chúng ta mới có một chuyện vui, có bao nhiêu chuyện bên trong bên ngoài cần người lo liệu, bên ngoài còn có rất nhiều tân khách cần chiếu cố, thật là quá không hiểu được thế nào là đúng mực rồi !"

Thấy tổ mẫu nổi giận, Dung tỷ vội vàng khiếp sợ nói: "Tổ mẫu bớt giận, di nương cũng không có ý định đi, chỉ là cửu cửu phái người tới mời nhiều lần, thật sự là không đi không được!"

"Có chuyện gì quan trọng mà bắt buộc hôm nay nàng ấy phải trở về?" Tiết lão phu nhân không hiểu hỏi Dung tỷ.

"Chuyện này. . . . . . Chuyện này. . . . . ." Dung tỷ ấp úng không trả lời được.

Thấy Dung tỷ không nói lời nào, Tiết lão phu nhân suy nghĩ một chút, nói: "Hình như vừa rồi ta mới thấy bóng dáng Hồng Hạnh, hôm nay nàng ta không có theo di nương ngươi đi ra ngoài sao?"

"Không có ạ. Chỉ có Lục Liễu đi theo di nương con, lưu lại Hồng Hạnh ở nhà nói là để giúp mọi người một tay!" Dung tỷ hi vọng nói như vậy có thể làm cho Tiết lão phu nhân bớt giận. Thật ra thì Hồng Hạnh thông minh lanh lợi hơn so với Lục Liễu rất nhiều, Lý thị cũng biết hôm nay không nên trở về, nhưng huynh đệ bên kia bà ta cũng thật sự không yên lòng, cho nên cân nhắc một hồi, nên đành phải lưu lại Hồng Hạnh ở nhà để Lục Liễu đi theo bà ta, Hồng Hạnh lanh lợi, có chuyện gì cũng có thể xử lý tốt đẹp!

[/size][size=150][/size][/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Trong Mộng về bài viết trên: LittleMissLe, Tưởng.Tâm, minmapmap2505, ngoung1412, tía tô
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 05.09.2017, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 01.11.2016, 08:08
Bài viết: 22
Được thanks: 55 lần
Điểm: 10.05
Có bài mới Re: [Xuyên không] Y lộ phong hoa - Linh Khê - Điểm: 11
[size=150]☆, Chương 86: Gả vào nhà quyền quý

"Gọi Hồng Hạnh tới đây!" Tiết lão phu nhân nói.

"Vâng" nghe nói như thế, Dung tỷ vội vàng tự mình đi.

Lúc này, một ma ma đứng ở cửa không ít lần bị Lý thị phạt vừa thấy Dung tỷ đi xa, mới cười nói: "Lão thái thái, có thể người còn không biết, hai ngày trước nhà mẹ đẻ của Nhị nãi nãi đã xảy ra chuyện, Nhị nãi nãi không đi không được!"

Nghe nói như thế, mọi người đều rất sửng sốt! Tiết lão phu nhân nhíu chặt chân mày, sau đó hỏi: "Nhà mẹ nàng xảy ra chuyện gì? Các ngươi đều nghe nói sao?"

"Không có ạ!" Mọi người đồng thanh nói không biết.

"Ai cũng không biết, làm sao ngươi biết?" Tiết lão phu nhân hỏi.

"Hồi bẩm lão phu nhân, nhà muội muội của nô tỳ ở không xa nhà mẹ của Nhị nãi nãi, cách một con phố có lẽ cũng đều biết, chẳng qua nhà chúng ta cách khá xa nhà thông gia nên mới không biết thôi!" Vị ma ma này cười nói.

"Nói đi, xảy ra chuyện gì?" Tiết lão phu nhân nhìn lướt qua Chu thị ở phía sau hỏi.

Sau đó, ma ma này liền nói: "Hai ngày trước muội tử của nô tỳ tới nói nãi chất tử nhà mẹ Nhị nãi chính là cái tên Lý Đại Phát bị người ta đánh gãy chân!"

Nghe xong lời này, mọi người đều cả kinh! Tiết lão phu nhân cũng sững sờ. Hơn một nữa số người trong phòng ở trong lòng đều thầm kêu tốt, cái tên Lý Đại Phát đó sớm nên bị người đánh gãy chân rồi, đừng nói là gãy chân, chặt đứt cặp chân hắn cũng không quá đáng. Trong lòng mấy người Chu thị, Liên Kiều, Tống ma ma, Bình Nhi và Ngọc Trúc  đều rất là vui mừng, nhưng mà trên mặt cũng không có lộ ra nụ cười mà thôi. Mà Vô Ưu cũng chỉ nhếch môi, nghĩ thầm: không biết cái tên không biết điều đó lần này lại đắc tội với ai? Lại đánh gãy chân của hắn, đoán chừng người này chắc cũng là một người có thế lực? Nếu không thì cũng không thể đánh Lý Đại phát gãy chân trắng trợn như thế, phải biết hắn xuất thân là tên đồ tể, trước kia trong tay cầm dao chọc tiết giết heo nên không ai dám trêu chọc đấy!

Sau khi kinh ngạc, trong lúc mọi người đang nghi ngờ, Tiết lão phu nhân hỏi cái vị ma ma kia. "Tại sao đang yên lành lại bị người khác đánh gãy chân?"

Vị ma ma này vội vàng nói: "Hồi bẩm Lão phu nhân, nghe nói là Lý Đại Phát uống rượu say, trên đường về nhà bị người ta đánh một trận, chẳng những bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, hơn nữa chân cũng gãy, hình như rất nghiêm trọng, đã mời vài vị Lang trung để nối chân cũng không nối lại được đó, có lẽ cũng là vì chuyện này nên mới mời Nhị nãi nãi trở về cho bằng được đấy ạ!"

Nghe nói như thế, trong lòng mọi người đều cười lạnh, mặc dù trong lòng Tiết lão phu nhân cũng rất là vui sướng, nhưng mà rốt cuộc trên mặt vẫn phải cố nhịn cười, lại hỏi: "Ngươi có biết là ai đánh hay không?"

Ma ma này nói: "Bị đánh vào ban đêm, trên đường ngay cả một người cũng không có, làm sao có thể biết được là ai đánh chứ? Nghe nói ngay cả Lý Đại Phát cũng không biết là bị người nào đánh, đến sáng sớm hôm sau có người phát hiện mới được khiêng trở về, cứ thế nằm cả đêm ở trên đường không ai trông nom! Đúng rồi, nghe nói lúc phát hiện ra Lý Đại Phát bên cạnh hắn còn có một thỏi bạc, nghe nói là người đánh cho hắn tiền thuốc thang! Lão thái thái, người nói có kỳ quái hay không? Đánh người còn cho mười lượng bạc tiền thuốc thang, thật không biết là ai làm đây. Nghe nói báo quan cũng không tra ra được là ai!"

Lúc này, đã có người xen vào nói."Cái người kia bình thường làm việc cũng ngang ngược vô lễ, nói không chừng đã đắc tội người nào đó, cho nên mới bị người ám toán chứ gì? Nhưng mà người đánh hắn cũng là người quang minh lỗi lạc, còn để lại tiền chữa bệnh cho hắn nữa chứ!"

"Loại người như vậy dẫu có bị đánh chết cũng không thấy đáng thương, đây mới gọi là trừng phạt đúng tội!" Không biết là người nào la lên một câu. Sau đó, mọi người liền thì thầm bàn tán, lần này Lý gia thế nhưng mất một người lớn!

"Được rồi! Dù sao cũng là thông gia với chúng ta, cũng không phải là chuyện gì vẻ vang, về sau không cho phép bàn tán nữa! Truyền ra ngoài giống như chúng ta bỏ đá xuống giếng vậy." Lúc này, Tiết lão phu nhân nói một câu chấn động.

Mọi người đều gật đầu, chỉ có cái vị ma ma đó cười nói: "Vốn là nô tỳ cũng không có nói với ai, chỉ là lão thái thái hỏi tới mới nói, về sau cũng không dám nữa bàn tán nữa!"

"Ừ." Nghe nói như thế, Tiết lão phu nhân rất là hài lòng gật đầu một cái.

Vô Ưu vẫn đang ngồi ở trước bàn trang điểm khẽ nhếch đôi môi đỏ tươi. Cái vị ma ma đó trước kia lúc Lý thị còn quản gia rất bị chèn ép, cũng hay bị Lý thị mắng chửi, cho nên từ trong đáy lòng rất là ghét Lý thị, cho nên vẫn luôn gần gũi với Đại phòng Chu thị bên này, khi Chu thị lên làm chủ, Vô Ưu liền cố ý nâng bà ta tới trông coi phòng giặt đồ, nghe nói sau khi bà ta làm ở đó đã vụng trộm làm những chuyện khiến cho Lý thị tức giận không ít, Vô Ưu chỉ là ở một bên chế giễu thôi, dù sao trước đây Lý thị đã từng sử dụng thủ đoạn giống như vậy làm cho Chu thị chịu không ít rắc rối, không ngờ cái vị ma ma này bây giờ còn lặp lại thủ đoạn như vậy. Thật ra thì, một ngày trước ma ma này đã lặng lẽ nói với Liên Kiều hầu hạ bên cạnh Vô Ưu một lần, Liên Kiều lại lặng lẽ bẩm báo lại cho Vô Ưu, Vô Ưu và Liên Kiều âm thầm cười qua một lần rồi, chỉ là không có nói ra thôi, lần này ở trước mặt nhiều chủ tử nô tài như vậy đem chuyện nhà mẹ Lý Thị vạch trần ra, thể diện của bà ta đã bị mọi người chà đạp rồi! Có mặt ở chổ này có một hai người là nô tài thân cận của Lý thị vẻ mặt xám như tro tàn.

Sau đó, Dung tỷ liền dẫn Hồng Hạnh đi vào, Hồng Hạnh đi tới trước mặt cách Tiết lão phu nhân mấy bước chân hành lễ nói: "Hồng Hạnh bái kiến lão thái thái, không biết lão thái thái gọi Hồng Hạnh có gì dạy bảo?"

"Nhị nãi nãi của ngươi đi đâu?" Tiết lão phu nhân liếc nhìn Hồng Hạnh dưới đất hỏi.

"Hồi bẩm lão phu nhân, nhà mẹ Nhị nãi nãi giống như có chuyện gì gấp đã mời Nhị nãi nãi nhiều lần, Nhị nãi nãi nói trở về nhìn một chút sẽ trở lại!" Hồng Hạnh trả lời.

Nghe nói như thế, Tiết lão phu nhân không khỏi liếc nhìn Hồng Hạnh một cái, nói: "Chờ nàng ta trở lại cũng đã qua giờ lành! Thôi, kệ nàng vậy, lui xuống đi!" Sau đó, trên mặt Tiết lão phu nhân cũng có chút không vui, hướng về phía Hồng Hạnh không nhịn được khoát tay áo.

"Vâng" Hồng Hạnh thấy lão thái thái không vui, cũng không dám lỗ mãng, liền vội vàng lui xuống.

Lúc này, Dung tỷ nhìn mặt mà nói chuyện thấy Tiết lão phu nhân rất là không vui đối với chi thứ hai các nàng, nàng cũng không dám nói gì, chỉ đứng thẳng ở một bên, sau đó nô tỳ thân cận của chi thứ hai lặng lẽ nói cho nàng ta biết lão thái thái đã biết chuyện nhà cửu cửu nàng rồi, Dung tỷ cảm thấy mất hết mặt mũi, trong lòng cũng có chút oán giận nương của nàng ta: đã nói với bà là hôm nay không thể trở về nhà cửu cửu, bà cứ nhất quyết muốn về, phụ thân cũng đã nhiều lần hỏi nàng nương nàng đi đâu, bên này lão thái thái cũng không vui, chờ bà trở lại chịu tội đi!

Mắt thấy giờ lành sắp đến, nữ quyến dốc lòng chuẩn bị những việc cuối cùng, bất ngờ Hưng Nhi ở cửa ra vào nói vọng vào: "Hồi bẩm Lão thái thái, Đại nãi nãi, Đại tiểu thư phái người tặng lễ vật tới cho Nhị tiểu thư rồi !"

Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều vui mừng, Vô Ưu nghe được lời này trong lòng cũng rất là vui mừng, dù sao mấy ngày nay trong lòng nàng luôn nghĩ tới tỷ tỷ, có lẽ tỷ ấy đã sớm biết chuyện nàng được Hoàng thượng gả cho Thẩm gia, chỉ là không thể gặp mặt, thì ra là tỷ tỷ cũng rất lo lắng cho nàng!

Đương nhiên Chu thị cũng mừng ra mặt, mới vừa rồi Tiết lão phu nhân còn không vui cũng lập tức tan thành mây khói, vội vàng hỏi Hưng Nhi đang đứng ở cửa: "Bây giờ người ở đâu rồi?"

"Đang chờ ngoài cửa ạ!" Hưng Nhi nói.

"Còn không nhanh mời vào!" Tiết lão phu nhân nói. Lúc này, Chu thị đã sớm tự mình đi ra ngoài cửa đón.

Một khắc sau, chỉ thấy một cung nữ trẻ tuổi mặc cung trang dẫn theo sau lưng hai tiểu cung nữ ăn mặc bình thường đi vào, đầu tiên là khẽ nhún người rất là lễ độ nói: "Nô tỳ là Tường Vi, là cung nữ hầu hạ bên cạnh Tiết đại nhân, nô tỳ xin ra mắt Lão thái thái, Đại nãi nãi, Nhị tiểu thư!"

Tối hôm đó tỷ tỷ tới Trọng Hoa cung tìm mình uống rượu, nữa đêm uống say là được vị Tường Vi cô nương này tới tìm đưa tỷ tỷ trở về, cho nên Vô Ưu biết Tường Vi cô nương này, nàng vội vàng đứng dậy, cười nói: "Tường Vi cô nương khách khí rồi!"

Tường Vi khẽ mỉm cười, sau đó liền xoay người chỉ vào hai khay hai tiểu cung nữ đang bưng sau lưng nói: "Đây là hai bộ đồ trang sức mà Tiết đại nhân cho Nhị tiểu thư để đeo thêm cho đẹp, còn mấy loại vàng ngọc đồ trang trí này là Tiết đại nhân cho Nhị tiểu thư làm của hồi môn. Tiết đại nhân nhớ Nhị tiểu thư vô cùng, tiếc là chuyện Nhị tiểu thư thành thân lớn như vậy nhưng Tiết đại nhân ở trong cung không thể trở về tham dự được, cho nên mấy ngày nay đều khấn Bồ Tát cầu phúc cho Nhị tiểu thư và Nhị cô gia trăm năm hạnh phúc, cử án tề mi!"

Nghe nói như thế, trong lòng Vô Ưu không khỏi xúc động, mặc dù nàng đúng là rất muốn tỷ tỷ đưa mình xuất giá, tuy nhiên điều đó là không thể, đưa mắt nhìn lướt qua hai khay trên tay của hai tiểu cung nữ, chỉ thấy trên tấm vải đỏ trong khay bày hai bộ trang sức bằn vàng được chế tạo tinh xảo, vòng tay, các loại bông tai, vừa nhìn mức độ tinh xảo liền biết là đồ ở trong cung, hơn nữa phân lượng là rất nặng, trên một khay khác bày một thanh Ngọc Như Ý nạm vàng, còn có một thanh ngọc thạch màu xanh chạm trổ hoa văn, đương nhiên đều là đồ vô cùng trân quý, thấy thế các nô tài chủ tử ở bên cạnh đều là tấm tắc khen ngợi!

Tiết lão phu nhân thấy vậy, hiển nhiên là cười không thể khép miệng nói: "Tường Vi cô nương đến đây một chuyến thật là cực khổ, hãy ở lại đây một lát, ra sau hậu uống trà nghỉ ngơi một chút?"

"Lão thái thái không cần phải khách khí, Tường Vi còn phải trở về phục mệnh Tiết đại nhân, không thể làm phiền, xin cáo từ!" Nói xong, cúi đầu liền muốn đi.

Lúc này, Chu thị chụp được cổ tay của Tường Vi, hỏi "Vị cô nương này, nếu cô nương hầu hạ ở bên cạnh nữ nhi nhà ta, không biết nữ nhi nhà ta gần đây có khỏe không?"

Tường Vi nhìn Chu thị một cái, trong đôi mắt tràn đầy quan tâm vẻ, vội vàng hồi đáp: "Xin Đại nãi nãi yên tâm, Tiết đại nhân rất khỏe!"

"Vậy thì tốt." Nghe nói như thế, Chu thị mới yên tâm.

"Tường Vi cáo từ!" Nói xong, Tường Vi liền dẫn hai tiểu cung nữ này rời đi.

Nhìn Tường Vi rời đi, trong lòng Vô Ưu vẫn cảm giác có chút là lạ, giống như hôm đó vẻ mặt của tỷ tỷ lúc nói chuyện cũng có chút cổ quái, nhưng mà rốt cuộc là cổ quái ở chỗ nào nàng lại không nói ra được, liếc mắt nhìn những đồ trang sức bày ở trong hai cái khay trên bàn bát tiên, giờ phút này tất cả mọi người đều đang ngắm nghía những thứ đó hơn nữa đều lộ ra ánh mắt hâm mộ. Nhất là Dung tỷ, trong lòng thật là ghen tỵ chết đi được, vốn là những món đồ trang sức trên người Vô Ưu phân lượng đã đủ nặng rồi, hiện giờ hai bộ đồ trang sức ở trong khay kia còn quý hơn so với trên người nàng (Vô Ưu), hơn nữa còn có một khay đầy ngọc thạch, phải biết những thứ đồ cưới này nàng ta muốn nghĩ cũng không dám nghĩ, những thứ đồ cưới này mặc dù là ở nhà quyền quý đi nữa cũng rất hiếm thấy!

Sau đó, một hỉ nương mặc một thân y phục màu đỏ vội vàng hấp tấp chạy vào, nói: "Lão thái thái, Đại nãi nãi, đội ngũ rước dâu tới, nhanh đỡ tân nương ra ngoài đi, giờ lành đã đến!" Đang lúc nói chuyện, chỉ nghe bên ngoài truyền đến một hồi tiếng pháo xen lẫn âm thanh của cổ nhạc.

"Nhanh phủ khăn voan lên!" Nghe nói như thế, Tiết lão phu nhân vội vàng chỉ huy nói.

Sau đó, một đám người vội vã chuẩn bị, hỉ nương trùm khăn voan đỏ thẫm viền vàng lên trên đầu Vô Ưu, sau đó Vô Ưu được hỉ nương  nâng rời khỏi khuê phòng nàng ở suốt mười tám năm!

Lúc này, ở ngoài cửa lớn Tiết gia có rất nhiều người vây quanh xem, trên đường bày hai mươi mấy rương đồ cưới phủ khăn màu đỏ, thị tì và nha đầu hồi môn mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, đội ngũ tới đón dâu cũng không ít người, kiệu lớn tám người khiêng dừng ở trước cửa lớn Tiết gia, tân lang toàn thân mặc một bộ đồ cưới màu đỏ tươi cưỡi trên một con ngựa to lớn, ở Đại Tề có phong tục tân lang tự mình rước dâu, cho nên đến nhà tân nương các vị thân hữu và tân khách cũng sẽ tranh nhau quan sát tân lang, nếu như tướng mạo tân lang xuất chúng thì tất cả mọi người sẽ trầm trồ khen ngợi, nếu như diện mạo tân lang tạm được cũng sẽ âm thầm thổn thức, cho nên cô nương ở nơi này được gả cho tướng công có tướng mạo xuất chúng cưỡi một con ngựa to lớn tới đón dâu đây chính là cảnh tượng vô cùng náo nhiệt đó!

Giờ phút này, cổ nhạc, sáo và trống cùng được tấu lên ở bên trong, Vô Ưu được hỉ nương dắt lên kiệu lớn tám người khiêng, Chu thị đứng ở cửa lớn, không nói được lời nào, nước mắt cứ chảy không ngừng, thân hữu một bên cửa thấy đều khuyên: "Đại nãi nãi, người đừng như vậy, người xem có cô nương nhà nào có thể ở mãi nhà mẹ đẻ chứ? Hơn nữa cô gia là người muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn gia thế có gia thế, muốn tài đức có tài đức, còn có cái gì mà người không hài lòng nữa?"

"Đúng vậy, Đúng vậy, Đại nãi nãi, Nhị tiểu thư gả đi là hưởng phúc, sau này người có nữ tế tốt như vậy thật là mở mày mở mặt nha!" Tất cả mọi người đều phụ họa.

"Đúng vậy, Đúng vậy. Ta rất là vui mừng!" Chu thị chỉ đành phải gượng cười, trong nụ cười cũng vương nước mắt. còn Tiết Kim Văn ở một bên tiếp các vị tân khách tới chúc mừng, vội vã kinh khủng!

Dung tỷ đứng ở xa xa chỉ dùng ánh mặt lạnh lùng nhìn tất cả mọi sự ồn ào náo động trước mắt, nàng chỉ kém Vô Ưu hai tuổi, từ nhỏ nàng rất là coi thường nàng ta, thân phận nàng ta chỉ cao hơn so với mình có một chút, là một dòng chính nữ thôi, những cái khác nàng ta không sánh nổi với mình, bàn về tướng mạo, bàn về cầm kỳ thư họa, bàn về bản lĩnh vũ điệu, bàn về sự sủng ái của phụ thân, nàng ta cái gì cũng không bằng mình. Nhưng không biết một hai năm gần đây là vì sao, giống như hiện tại nàng cái gì cũng mạnh hơn chính mình rồi, nắm trong tay xưởng chế dược liệu, ngày ngày đều có tiền thu vào, phụ thân sủng ái, tổ mẫu coi trọng, dựa vào bản lãnh hành y còn kết giao được với không ít nhà quyền quý, bây giờ càng thêm khó lường là được hoàng thượng tự mình gả đi, hơn nữa lại được gả cho một người có danh vọng trong triều, còn là một nam nhân tuổi trẻ tài cao, mà bây giờ mình cái gì cũng không có, hình như ánh mắt của phụ thân và tổ mẫu nhìn mình cũng có sự thay đổi, giống như đảo ngược số mạng hai nàng vậy! Trong lòng Dung tỷ thật sự là tức giận bất bình.

Sau đó, tiếng pháo nổ đinh tai nhức óc nổi lên, tiếng đùng đùng trên không trung vang lên không ngừng rơi xuống đỏ cả mặt đất, giấy vụn màu đỏ rơi đầy trên mặt đất đại biểu cho việc vô cùng vui mừng và rộn rã! Dung tỷ vừa ngẩng đầu, vừa hay thấy tân lang ngồi ở trên con ngựa cao lớn, chỉ thấy toàn thân hắn mặc một bộ đồ cưới màu đỏ thẫm, trên đầu đội cái nón tân lang xòe ra hai cánh ve, đường nét khuôn mặt ngay thẳng, hình chân mày như lưỡi đao, một đôi mắt đầy lạnh lẽo, mặc dù trên mặt không biểu tình gì, không tươi cười chào đón giống những tân lang khác, nhưng lại cho người khác có cảm giác oai phong khác thường, không trách được Hoàng thượng lại phong hắn là Uy vũ Đại tướng quân, người này rất là oai phong, cảm giác có một cỗ khí khái anh hùng hừng hực. Thấy vị tân lang này, trong lòng Dung tỷ càng thêm ghen tỵ, tại sao nàng ta có thể được gả cho nam nhân tốt như vậy? Cho dù người này không có gia thế, không có chức quan, người nam nhân này cũng đủ say đắm vô số khuê nữ rồi!

"Khởi kiệu!" Sau đó, một giọng nói khởi kiệu truyền đến, đội ngũ rước dâu bắt đầu khởi hành!

Đội ngũ rước dâu đi chậm rãi càng lúc càng xa, tiếng cổ nhạc cũng càng ngày càng nhỏ dần, các vị tân khách cũng đều đi vào bên trong ngồi vào vị trí, Chu thị còn đứng ở trên bậc thang cửa lớn nhìn về phương xa, Tiết Kim Văn đứng ở một bên thấy thế, khuyên nhủ: "Được ròi, đừng nhìn nữa, đã đi xa rồi! Ba ngày sau Vô Ưu và cô gia sẽ cùng nhau về lại mặt, bây giờ đi vào chiêu đãi tân khách quan trọng hơn! Đừng để cho người ta nói chúng ta thất lễ."

"Vâng." Chu thị gật đầu một cái, sau đó liền xoay người đi vào.

Đợi đến khi tất cả mọi người đã vào trong, Dung tỷ còn đứng ở trên bậc thang nhìn phương xa ngơ ngác sững sờ. Hồng Hạnh đứng ở bên người nàng  đụng một cái cánh tay của nàng, nói: "Dung tỷ, nghĩ gì thế?"

Thấy mình có chút thất thần, Dung tỷ vội vàng nói: "A, ta đang nhìn tại sao di nương vẫn chưa trở lại?"

"Đúng rồi ạ, Nhị nãi nãi nói đi xem một chút sẽ trở lại, Lão thái thái và Đại gia đã rất không vui rồi, nếu không trở về sớm lát nữa sẽ có chuyện đấy!" Hồng Hạnh cũng nhìn về hướng xa xa, tuy nhiên ngay cả một bóng người cũng không có.

"Nhanh gọi gã sai vặt đi thúc giục đi!" Dung tỷ suy nghĩ một chút nói.

"Vâng." Hồng Hạnh vội vàng gật đầu đi. Dung tỷ cũng vội vàng xoay người đi vào cửa chính. . . . . .

Đội ngũ rước dâu một đường thổi sáo và đánh trống, những kiệu phu khiêng kiệu cố ý làm cho kiệu lảo đảo, làm cho Vô Ưu sợ hãi mất ba hồn bảy vía, vén khăn voan đỏ thẫm trên đầu lên, thật vất vả mới thở hổn hển một hớp thoải mái! Nếu không nàng sẽ bị chết ngộp mất. Vén lên một góc màn của cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy đội ngũ rước dâu giống như rất dài, thấy một bóng lưng màu đỏ cưỡi trên một con ngựa cao lớn đi phía trước và cùng với đoàn cổ nhạc thổi sáo đánh trống, đi theo sau cỗ kiệu chính là mười mấy rương đồ cưới, nha đầu và ma ma hồi môn, hai bên đường phố có thật nhiều người đứng xem, giống hệt như cảnh rước dâu thời xưa trong phim truyền hình. Chỉ là khuôn mặt của cái người cưỡi ngựa phía trước nàng không thấy được, không biết lúc này trên mặt của hắn là biểu tình gì? Cũng không biết hắn nghĩ như thế nào về hôn sự này? Có phải hay không cũng là vì hoàng mệnh nên không thể từ chối? Đối với đêm động phòng hoa chúc tối nay nàng vẫn là rất hồi hộp, không biết tối nay sẽ trải qua như thế nào? Trước đó nàng cũng đã suy nghĩ không dưới trăm lần rồi, nhưng mà mỗi lần tưởng tượng lại không giống nhau. Thôi, không nghĩ nữa, trời sinh voi sinh cỏ, dĩ bất biến ứng vạn biến chuyện tới đâu hay tới đó mà thôi!

Đội ngũ rước dâu đi từ Đông thành sang tới Tây thành, lúc mà kiệu lớn tám người nâng chạm đất, Vô Ưu đã bị say kiệu muốn nôn, cái cỗ kiệu này dễ làm cho người ta khó chịu hơn là so với xe hơi! Cuối cùng đã đến, nhưng mà nàng biết chuyện này còn chưa có xong, còn có rất nhiều lễ nghi phiền phức đang chờ nàng đấy! Quả nhiên, chờ đợi thật lâu, màn kiệu rốt cuộc cũng được vén lên, hỉ nương nâng Vô Ưu đi ra khỏi kiệu, đầu tiên là bước qua chậu than đang cháy hừng hực, tượng trưng cho cuộc sống đôi tân lang tân nương sau này nồng cháy, tiếp đó bước qua một cái yên ngựa, ngụ ý đôi tân lang tân nương sau khi cưới bình an hạnh phúc, cuối cùng trong tay Vô Ưu được nhét vào một dãi lụa đỏ, tân lang cầm một đầu khác của dãi lụa dắt tân nương đi ở trên sàn trải thảm màu đỏ vào đại sảnh, chỉ nghe ở bên tai âm thanh ồn ào khác thường, dưới lớp khăn voan màu đỏ, Vô Ưu thấy chỉ là một đôi chân đi giày thêu. Dĩ nhiên, đôi chân mang giày màu đen mới tinh cách nàng gần nhất, người nọ mặc áo khoác màu đỏ, nàng chỉ có thể thấy hông của hắn đeo một cái đai lưng bạch ngọc. Người này chính là phu quân của nàng được gả hôm nay —— Thẩm Quân!

"Nhất bái thiên địa!" Sau đó, liền nghe được trong đại sảnh vang lên một đạo âm thanh vang dội.

Lập tức, tiếng ồn ào trong đại sảnh liền ngưng, trong đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh, hỉ nương đỡ Vô Ưu tiến lên phía trước vài bước, liền thấp giọng nói: "Quỳ xuống! Mau quỳ xuống!"

Sau đó, Vô Ưu đành phải quỳ xuống, lúc này nàng cũng thấy người mang giày màu đen cũng quỳ xuống ở bên cạnh nàng, đầu cúi hơi thấp, liền coi như là lạy thiên địa, sau đó chính là lạy cao đường, không biết thế nào, giờ phút này lòng dạ Vô Ưu cảm thấy có chút lo lắng, thật ra thì nàng biết đây chẳng qua là hình thức thôi, chưa thấy mặt nhau nhưng bái thiên địa xong rồi nàng và hắn đã thật sự trở thành phu thê, ở trong lòng nàng cho phép hắn mới có thể, nhưng nàng vẫn có một loại cảm giác giống như bị bán đi!

"Phu thê giao bái!" Rất nhanh, đã đến cái lạy cuối cùng. Vào giờ khắc này, ánh mắt của nàng chỉ có thể thấy đôi giày màu đen kia, nàng hơi chần chờ một chút, lụa đỏ cầm trong tay có cảm giác nặng nề khác thường, cho đến khi hỉ nương ở bên cạnh nhắc nhở vào lỗ tai của nàng, nàng mới quỳ xuống, liếc thấy người đối diện cũng quỳ trên mặt đất, giờ khắc này, trong đầu nàng trống rỗng, giống như là hơi gật đầu một cái, tiếp đó lại nghe một tiếng kêu đưa vào động liền bị kéo lên, cũng bị dãi lụa đỏ lôi kéo trực tiếp được đưa vào động phòng!

Đi mất một lúc lâu mới tới được một tiểu viện, sau đó lại bước qua một cái ngưỡng cửa, mới được đỡ ngồi ở trên giường, Vô Ưu thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài, nhưng mà vẫn không thể hô hấp thật thoải mái được, bởi vì trên mặt còn bị che khăn voan đỏ! Bên tai giống như nghe được rất nhiều tiếng bước chân, mà trước mắt đôi chân mang đôi giày màu đen kia lại không thấy, ánh mắt của nàng chỉ nhìn được gần cách mấy bước chân, nơi khác căn bản không thể thấy được, mà lụa đỏ trong tay đã sớm bị người cầm đi, chân mày nhíu lại một cái, nghĩ thầm: không phải đưa vào động phòng rồi sao? Hắn đâu? Hắn ở nơi nào? Mặc dù không thấy được hắn, nhưng trong lòng của nàng cũng có chút lo lắng, cảm giác hình như có một đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm!

Sau đó, chỉ nghe một tiếng cọt kẹt cửa bị đóng lại, khóe mắt nhìn qua hai bên, có hai bóng người đứng ở hai bên trái phải của mình, hai người kia nàng biết, một là Liên Kiều, một người khác là Ngọc Trúc, đều là nha hoàn hồi môn của nàng, giống như bên cạnh còn có một người đứng nữa, người kia cả người cũng mặc y phục màu đỏ, đó là hỉ nương, nàng cũng biết, giống như còn có thật nhiều người khác nữa, nhưng nàng bị che khăn voan, không nhìn thấy được cái gì.

--- --------
Hết cuốn một…….

[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Trong Mộng về bài viết trên: Tưởng.Tâm, minmapmap2505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 131 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Hoàng, Google [Bot], Thúyhân, vân anh hà và 770 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

tiểu phấn: á á á
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 190 điểm để mua Giường thỏ đen
Gins: Có ai biết cáh tắt qc k giúp t vs. Dạo ni trang bị sao ấy qc k tắt đc đã thế còn che hêta màn hình nên chẳg đọc truyện đc
Shop - Đấu giá: Peiria vừa đặt giá 473 điểm để mua Cung Sư Tử
Đường Thất Công Tử: "王, 王妃看上一男人, 想收. . . . . . 后宫. =))) nương ơi giúp yy
Đường Thất Công Tử: nhầm icon =)))))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: cười gian phết :no2:
Đường Thất Công Tử: con đâu có troll ai đâu, cải tà quy chánh rầu rẩu :D2
Ngọc Nguyệt: "Có qua có lại"
Đường Thất Công Tử: học thêm tí kinh nghiệm
Đường Thất Công Tử: ta thích được người khác troll chứ không thích "bị" :)) troll xong troll lại cho sướng
Ngọc Nguyệt: "Và cũng thích bị người khác troll".
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: nẩu nẩu, con trai ta thích nhất là troll người khác -_-
Đường Thất Công Tử: oan uổng quá :lol:
Ngọc Nguyệt: Cái đó gọi là gặp đúng người nhưng không đúng lúc.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: chúng ta troll nhau sao :chair: hú xong lặn :chair:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bảy công :))
Đường Thất Công Tử: nương =))
Ngọc Nguyệt: ...
Đường Thất Công Tử: nương :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: lặng đâu, còn trôi nổi đây :(
Đường Thất Công Tử: lặn hết rồi :))
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: thiên, giống kiếm hiệp phết :lol:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tiểu cú thích ngồi ca :hug:
A Kỳ: Tủi thân :(
Độc Bá Thiên: em iu hóa thành tro anh vẫn nhớ em iu :kiss:
Đào Sindy: có nhớ em ko?
Đào Sindy: anh yêu
Độc Bá Thiên: huúu....à hù :P5
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bỗng nhiên muốn hú :(

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.