Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

 
Có bài mới 03.06.2018, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 259
Được thanks: 1509 lần
Điểm: 26.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 41
Chương 162: Lần đầu tiên đánh phụ nữ

Sáng hôm sau, Chu Cẩn Du tới chỗ làm việc với tâm trạng không yên lòng về vợ mình, dù sao anh cũng là thị trưởng thành phố, không được vắng mặt quá lâu, hôm qua anh bỏ mấy công việc quan trọng để lo cho vợ sinh con đã là không tuân theo quy định, hôm nay còn có một hội nghị quan trọng, nhất định phải do anh tự mình chủ trì, cho nên anh không thể không đi làm được.

Vương Tĩnh Kỳ không một chút đau lòng vì Chu Cẩn Du phải đi làm, hai đứa bé cũng khỏe mạnh, còn có bảo mẫu chuyên nghiệp chăm sóc, cô chỉ cần chăm sóc tốt cho mình, để ý đến hai bảo mẫu là được rồi. Cho nên cô không có ý kiến gì về việc Chu Cẩn Du làm ba mà lại không có mặt ở đây.

Bình an đến trưa, lúc Vương Tĩnh Kỳ lại một lần nữa nhận được điện thoại của Chu Cẩn Du gọi tới thì bên ngoài truyền đến âm thanh xôn xao.

Chu Cẩn Du trong điện thoại cũng nghe thấy, vội vàng hỏi chuyện gì đã xảy ra, giọng nói vừa nóng nảy vừa khẩn trương, Vương Tĩnh Kỳ có thể nhận ra rất rõ ràng.

"Không có việc gì, không biết có ai đang cãi nhau ngoài hành lang ấy, em ở trong phòng đóng chặt cửa, không sao hết." Vương Tĩnh Kỳ trấn an anh.

Nhìn xem, người có quyền cao chức trọng cũng không phải là cái gì cũng tốt, mặc dù được hưởng thụ một số quyền lợi đặc thù, nhưng cũng phải thực hiện nghĩa vụ tương ứng, giống như bây giờ, cô có thể ở đây cùng với các con, trong khi Chu Cẩn Du phải đi làm, đi hoàn thành công việc anh cần hoàn thành, quá cực khổ.

"Có ảnh hưởng đến các con không?" Chu Cẩn Du khẩn trương hỏi, hận mình không thể mọc ra đôi cánh bay đến đây bảo vệ vợ con.

"Không có sao hết, con trai con gái anh đang nằm ngủ ngon giấc trên giường đây nè, anh yên tâm làm việc đi, ở đây có ba người trông chừng rồi." Vương Tĩnh Kỳ nói.

Chu Cẩn Du cẩn thận lắng nghe, quả thật không có nghe được tiếng khóc kinh thiên động địa của hai đứa con mình, chứng minh các con của anh đang ngủ rất say.

"Được, cứ như vậy đi. Khoảng hai giờ chiều là anh có thể về nhà rồi. Còn nữa, mọi người cứ ở nguyên trong phòng bệnh canh chừng hai đứa bé, đừng có tò mò chuyện bên ngoài biết không."

"Biết rồi, biết rồi, sẽ không có ai ra ngoài đâu mà." Vương Tĩnh Kỳ dĩ nhiên sẽ không đi ra ngoài, đang không có mở cửa mà tiếng ồn còn lớn như vậy, nếu mà mở cửa, các con của cô sẽ bị đánh thức mất.

Đối với trình độ khóc nhè của các con, người làm mẹ như cô thật là phục sát đất. Không biết mấy đứa bé này giống ai, mà tính khí lại khó chịu như vậy, tiếng khóc cũng lớn nữa. Chỉ cần không vừa ý một chút liền gào khóc, khiến cô bực mình muốn chết, mà em bé còn nhỏ như vậy, đánh không được, mắng chửi cũng không thể nào, chỉ có thể  ra sức dỗ dành, nhưng làm vậy bọn nhỏ lại càng khóc nhiều hơn, mãi đến khi bọn nhỏ chịu nín, mấy người bọn họ cũng đổ đầy mồ hôi.

Thông qua mười mấy tiếng đồng hồ kinh nghiệm mà tổng kết, cả hai bảo mẫu cùng vợ chồng Vương Tĩnh Kỳ đều có chung kết luận là không thể chọc giận hai đứa bé này.

Vương Tĩnh Kỳ phải liên tục bảo đảm với Chu Cẩn Du, anh mới chịu cúp điện thoại.

Đã hơn giữa trưa, mà tiếng ồn ào bên ngoài vẫn còn tiếp tục. Vương Tĩnh Kỳ có chút đứng ngồi không yên, cô là phụ nữ mới sinh, cũng không thể để mình đói bụng, nếu không em bé không có sữa mà bú, cho nên không thể không kêu chị Lưu ra ngoài mua cơm.

Chỉ cần ra ngoàicó lý do, hẳn là không sao.

Mà chị Lưu cũng không phụ lòng mọi người, đi ra ngoài khoảng hai mươi phút sau thì mang cơm về cho ba người, đương nhiên  phần cơm của Vương Tĩnh Kỳ chính là phần ăn đặc biệt do bệnh viện chuẩn bị cho sản phụ còn trong tháng.

Ba người thừa dịp em bé còn chưa tỉnh dậy, vội vàng ăn cơm, chị Lưu kể lại chuyện lúc nãy ra ngoài nghe người ta bà tám cho hai người nghe.

"Hai người biết gì không, lúc nãy tôi ra ngoài, nghe người ta bàn tán vụ cãi lộn, chuyện là hôm qua có một người phụ nữ mới vào đây sinh con, người nhà chị ta cãi vã chuyện đóng tiền chữa bệnh cho em bé." Chị Lưu bà tám.

"A, vậy sao, chuyện gì xảy ra?" Chị Châu và Vương Tĩnh Kỳ liền nổi lên lòng hiếu kỳ.

"Tôi không có nghe toàn bộ, hình như là chị ta sinh non được một đứa con gái, sức khỏe không quá tốt, phải đưa vào lồng kính để theo dõi, mà các cô cũng biết đó, để trong lồng kính tốn tiền dữ lắm, hình như nhà bọn họ cũng đã đóng tiền rồi, là ba đứa bé đóng cho bệnh viện, mẹ đứa bé cùng với người nhà chị ta biết được chuyện này, cũng không muốn giữ lại đứa bé nữa, nói trong nhà không có tiền, không nuôi nổi, ba đứa bé không đồng ý, cho nên mới cãi vã." Chị Lưu thổn thức, người làm nghề bảo mẫu như bọn họ thường tới lui khoa phụ sản, gặp nhiều chuyện như vậy, rất nhiều gia đình phát hiện con bọn họ bị bệnh, đều chọn từ bỏ trị liệu, mặc kệ đứa bé tự sinh tự diệt, huống chi đây lại là bé gái, trường hợp này còn nhiều hơn.

Vương Tĩnh Kỳ cảm thấy chuyện này nghe quen quen.

"Rồi sao nữa?" Chị Châu hỏi.

"Lúc tôi đi ra, nhìn thấy ba đứa bé đánh nhau với người nhà bên vợ, nghe nói, người nhà của mẹ đứa bé cũng không vừa, bọn họ xúi giục chị ta làm thủ tục xuất viện, lấy hết tiền thế chân  đóng cho bệnh viện về, bên này đang ầm ĩ, y tá đột nhiên tới thông báo người thân đóng viện phí, nếu còn không chịu đóng, đứa bé sẽ bị đưa ra khỏi phòng dưỡng nhi, lúc này ba đứa bé mới biết tiền thế chân đóng vào cho con gái mình đã bị vợ và gia đình mẹ vợ cầm đi, hồi nãy tôi quay lại, thấy người đàn ông kia đỏ mắt đánh nhau với anh vợ đấy."

"Ôi trời ơi, chuyện này cũng thật hiếm thấy, bình thường tôi toàn thấy mấy ông bố vô tình, hôm nay thế mà lại gặp được bà mẹ bỏ con, con cái cũng là do mình đứt ruột sinh ra, làm sao mà nỡ lòng nào trơ mắt, trơ mắt nhìn. . . . . . Haizzz!" Chị Châu không nói tiếp mà chỉ thở dài.

Vương Tĩnh Kỳ ngẩn người, sao cô lại cảm thấy chuyện Chị Lưu nói có chút quen quen, trong lòng cô trầm xuống, cảm thấy người chị Lưu nói rất giống anh cả chị dâu cô, sau đó lại lắc đầu, tẩy bỏ suy nghĩ này trong đầu, không thể nào, mặc dù chị dâu có chút không biết điều, nhưng kiếp trước chị ta cũng rất quan tâm đến con gái, cũng chưa bao giờ từ bỏ trị liệu cho con gái mình.

Vương Tĩnh Kỳ im lặng nghe chị Lưu và chị Châu tiếp tục bà tám, tự an ủi mình đó không thể nào là anh cả chị dâu, nhưng trong lòng vẫn thật hoang mang.

Sau khi ăn cơm xong, tiếng ồn ào bên ngoài cũng dần dần nhỏ xuống, đoán chừng là đã êm xuôi.

Vương Tĩnh Kỳ cho con bú sữa xong, lại dỗ con ngủ, sau đó cô cũng nằm xuống nghỉ ngơi.

Đang mơ mơ màng màng nghĩ đến chuyện hồi trưa chị Lưu nói, cửa phòng bị lực mạnh đẩy ra.

Vương Tĩnh Kỳ giật mình, nghiêng đầu nhìn về phía cánh cửa.

Hai bảo mẫu đang nằm nghỉ phản ứng nhanh hơn, vội chạy nhanh tới cửa, chặn đường người đang định xông vào.

"Anh làm gì vậy? Xông vào đây định làm gì?" Dáng dấp chị Châu cũng tương đối tròn trịa, đứng chặn người đàn ông ở cửa.

Chị Lưu tự động chạy tới bên cạnh giường trẻ, chỉ sợ người đến có ý định gì với mấy đứa bé.

"Anh, sao anh lại tới đây." Vương Tĩnh Kỳ kinh ngạc nhìn người đàn ông đứng ngoài cửa, kỳ quái nhất là trong ngực anh còn ôm một đứa bé bị chăn bao quanh. Mặc dù không thấy đứa bé ra sao, nhưng từ tiếng khóc yếu ớt, cô có thể đoán được hẳn là cháu gái của mình.

Vương Tuấn Kỳ vừa nghe giọng nói của em gái, nước mắt liền chảy ra.

Hai tay anh ôm chặt đứa bé, không có tay lau nước mắt, cứ nức nở như vậy mà đi đến bên cạnh giường của Vương Tĩnh Kỳ.

Chị Châu nghe thấy câu hỏi vừa rồi của Vương Tĩnh Kỳ, cũng biết người này có quen biết với cô, hơn nữa một đấng mày râu trong tay ôm đứa bé, hẳn là không có hành động gì bạo lực, cho nên nghiêng người, nhường ra một chỗ trống, để Vương Tuấn Kỳ đi vào phòng bệnh.

Chị Lưu cũng nhìn thấy gương mặt Vương Tuấn Kỳ, tiến tới bên cạnh chị Châu, hai người nhỏ giọng lẩm bẩm.

Vương Tĩnh Kỳ nhanh chóng ngồi dậy từ trên giường, kéo anh qua, nhìn đứa bé trong ngực anh, gấp gáp hỏi: "Sao vậy, sao anh lại ôm con qua đây, bác sĩ trả lại rồi sao?" Cô hỏi như vậy, nhưng trong lòng mơ hồ khẳng định, chuyện buổi trưa hẳn là của anh cả và chị dâu.

Vương Tuấn Kỳ ngồi trên cái ghế nhỏ trước giường, ôm thật chặt đứa bé trong tay, nhìn em gái mình, khóc òa lên.

Vương Tĩnh Kỳ chưa từng thấy qua anh trai mình khóc như vậy. Kể từ khi cô bắt đầu có ký ức, bởi vì trong nhà có một người như ba Vương, anh em bọn cô đều trưởng thành rất sớm, có khóc cũng không giúp ích được gì, cho nên Vương Tuấn Kỳ từ nhỏ đã không khóc, bây giờ nhìn anh mình khóc bi thương tuyệt vọng như vậy, trong lòng cô cũng chua xót muốn chết.

"Anh, đừng khóc, em cũng không khóc. Có chuyện gì anh nói cho em biết, chúng ta cùng nhau giải quyết." Vương Tĩnh Kỳ cũng khóc theo anh.

Vương Tuấn Kỳ khóc một lát, có thể là nghĩ tới đứa bé trong ngực, anh dần dần nín khóc: "Tĩnh Kỳ, anh lại van xin em một lần nữa, em có thể nào cho anh mượn ít tiền không, anh, anh không thể trơ mắt nhìn con gái mình, con gái mình. . . . . ." Vương Tuấn Kỳ nói không được nữa.

Sau đó Vương Tuấn Kỳ kể vắn tắt tất cả mọi chuyện xảy ra lúc trưa.

Hồi sáng, người nhà mẹ đẻ của Triệu Bình lần đầu tới bệnh viện thăm Triệu Bình cùng cháu gái, lúc đó Vương Tuấn Kỳ ở trong phòng bệnh, anh chào hỏi cùng anh vợ, sau đó đi thăm  con gái, cũng là muốn cho vợ cùng với người nhà mẹ đẻ của cô ta có chút không gian riêng, dù sao nếu có anh ở đó, bọn họ cũng không tiện nói chuyện riêng.

Nào ngờ còn chưa tới buổi trưa, anh quay lại phòng bệnh, vợ anh thương lượng với anh, nói muốn từ bỏ trị liệu cho đứa bé.

Lý do của vợ anh  chính là trong nhà không có tiền, bây giờ mà vay tiền đóng cho bệnh viện, sau này hai vợ chồng bọn họ vẫn phải trả, hơn nữa chỉ là một đứa con gái, lại còn bệnh hoạn, coi như sau này có cứu sống được, cũng có khả năng để lại di chứng, nếu như vậy, còn không bằng từ bỏ, để tiền tiết kiệm, sau này hai người bọn họ vẫn còn có thể sinh đứa con trai khác.

Vương Tuấn Kỳ không ngờ vợ mình sẽ nói như vậy, nhìn vẻ mặt không sao cả của vợ, lại nhìn sang ba mẹ vợ cùng anh vợ ngồi bên cạnh, anh biết vợ mình đã bị người nhà tẩy não rồi.

"Triệu Bình, em có biết em đang nói cái gì không, đó là con gái ruột của em đó." Lúc đó Vương Tuấn Kỳ tức không còn gì để nói, chỉ có thể nghiến răng nặn ra một câu như vậy.

Sau đó hai bên liền bắt đầu cãi vả, từ trong phòng bệnh đến hành lang.

Vương Tuấn Kỳ cắn răng, vô cùng kiên quyết, đứa bé là con của anh, anh sẽ không từ bỏ nó.

Kết quả bên này đang tranh cãi, bên kia Triệu Bình đã làm thủ tục xuất viện, đóng vào cho bệnh viện mười vạn, chị ta lấy lại được hơn tám vạn.

Mãi đến khi y tá tới tìm anh, Vương Tuấn Kỳ mới biết vợ mình đã làm những gì, hai mắt anh đỏ bừng đi tìm vợ.

Số tiền kia là tiền chữa bệnh cho con gái anh, ai cũng không có quyền lấy đi.

Nhưng Vương Tuấn Kỳ lục soát cả người Triệu Bình, cũng không tìm được một xu tiền, anh biết số tiền đó nhất định là đã bị người nhà chị ta cầm đi, lần đầu tiên trong đời Vương Tuấn Kỳ ra tay đánh phụ nữ, mà người đó lại còn là vợ của mình.



Đã sửa bởi Vidia lúc 11.06.2018, 08:55, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vidia về bài viết trên: Comay nguyen, For3v3r, Hana93, Hoàng Nhất Linh, Nguyên Lý, chú mèo của gió, conmeongoc44, hh09, longhaibien, qh2qa06, sxu, thuyl, yuriashakira, zinna
     

Có bài mới 06.06.2018, 07:26
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 259
Được thanks: 1509 lần
Điểm: 26.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 46
Chương 163: Ly hôn

Vương Tĩnh Kỳ ngồi nghe Vương Tuấn Kỳ nói chuyện, cô không nói gì, chỉ gọi điện thoại cho Chu Cẩn Du, kêu anh chừng nào về thì đến ngân hàng rút ít tiền, cũng kể lại đơn giản mọi chuyện cho anh nghe.

Sau đó mọi người lại nhanh chóng đưa đứa bé quay lại lồng kính, chỉ sợ để ở ngoài lâu quá sẽ tạo thành ảnh hưởng xấu với đứa bé, nếu vậy bọn họ sẽ phải hối hận cả đời.

Thu xếp xong xuôi, hai anh em ngồi cạnh nhau, Vương Tĩnh Kỳ suy nghĩ một chút vẫn là hỏi: "Anh, anh định làm thế nào?"

Chuyện này không thể cứ để như vậy được, hành động của nhà họ Triệu thật không có tính người. Quan trọng nhất là Triệu Bình, nếu không có chị ta, cho dù người nhà họ Triệu muốn lấy số tiền kia cũng không thể nò, cho nên nguyên nhân của chuyện này chính là ở Triệu Bình.

"Anh đã nói chuyện với Triệu Bình rồi, nếu cô ta muốn lấy tiền đi, vậy thì ly hôn. Người phụ nữ độc ác như vậy, không xứng làm mẹ của con anh." Vương Tuấn Kỳ đã hoàn toàn bình tĩnh lại, vết thương trên mặt do đánh nhau với anh vợ đã được bôi thuốc sơ qua, chỉ còn mấy vết xanh xanh tím tím.

"Anh nghĩ vậy sao? Nếu chuyện đã đến nước này mà còn muốn quay đầu lại cũng quá muộn rồi." Vương Tĩnh Kỳ nghe đầu đuôi câu chuyện xảy ra lúc trưa xong thì hoàn toàn chán ghét Triệu Bình, coi như về sau chị ta vẫn là chị dâu của cô, Vương Tĩnh Kỳ cũng không có ý định qua lại gì với chị ta nữa, ngay cả con ruột của mình mà cũng không buông tha, thật là không có tính người.

"Ừ, ngay cả người xa lạ ngoài đường còn tốt hơn người mẹ ruột như cô ta. Sau này một mình anh nuôi con gái anh là được." Vương Tuấn Kỳ trìu mến nhìn đứa bé nằm trong lồng kính đang đung đưa tay chân.

"Được, em ủng hộ anh, vừa vặn em cũng có sữa, em cho cháu gái uống luôn cũng được." Vương Tĩnh Kỳ cực kỳ ủng hộ với quyết định này của anh, nếu anh cô tiếp tục sống cùng chị dâu, đoán chừng về sau cũng không thể hạnh phúc, không bằng bây giờ tách ra luôn đi, sau này thân ai nấy lo, muốn cưới người khác cũng được. Nếu đã không hợp nhau thì không nên tiếp tục day dưa.

Thế là mọi chuyện được hai anh em quyết định ổn thỏa, cho dù ba Vương mẹ Vương có kịch liệt phản đối cũng vô ích.

Vương Tĩnh Kỳ sinh tự nhiên, cho nên chỉ cần nằm viện bốn ngày là có thể về nhà, nhưng vì anh cả cùng cháu gái, sau khi cô thương lượng với Chu Cẩn Du thì trực tiếp ở lại bệnh viện hai tuần lễ, mỗi ngày cho Đồng Đồng bú sữa nhiều lần theo thời gian cố định.

Vương Tuấn Kỳ đặt tên cho con gái là Đồng Đồng.

Đến khi bác sĩ cuối cùng cũng thông báo Đồng Đồng không cần phải nằm ở phòng dưỡng nhi nữa, cả gia đình mới đưa ba đứa bé về nhà.

Vì sao Vương Tuấn Kỳ không đưa đứa bé về nhà họ Vương? Nguyên nhân là ở Triệu Bình.

Vốn là sau khi Triệu Bình nhận thấy Vương Tuấn Kỳ thật sự muốn ly hôn cùng với chị ta, liền đến nhà họ Vương khóc lóc, mà đương nhiên là ba Vương đồng ý với quan điểm của Triệu Bình, ông cũng hy vọng sau này mình có đứa cháu trai.

Cho nên liền chửi mắng Vương Tuấn Kỳ một trận, bắt buộc anh không được ly hôn, ép anh từ bỏ Đồng Đồng, để sau này còn có cơ hội sinh cháu trai cho ông.

Lúc đó Vương Tuấn Kỳ sập cửa bỏ đi, cho nên anh chỉ có thể tạm thời để Đồng Đồng ở nhà em gái.

Sau đó mặc kệ ai thuyết phục cũng không được, anh đã quyết như đinh đóng cột, ai nói cái gì cũng một mực muốn ly hôn, hơn nữa còn yêu cầu Triệu Bình để lại hết tiền bạc rồi ra khỏi nhà, căn nhà cùng với đứa bé phải để lại cho anh.

Đương nhiên Triệu Bình không thể nào đồng ý, nhưng Vương Tuấn Kỳ trực tiếp nhờ Vương Tĩnh Kỳ tìm tới mẹ của Tưởng Hi Văn, thông qua luật sư đệ đơn ly hôn lên tòa án.

Triệu Bình nhận được giấy mời của tòa án, lúc này mới ý thức được Vương Tuấn Kỳ làm thật, chị ta cũng hoảng hốt, nhưng dưới sự cổ động của bên nhà mẹ, chị ta trấn định lại. Ly hôn cũng được thôi, nhưng mà Vương Tuấn Kỳ phải ra khỏi nhà, lý do là vì điều kiện nhà họ Vương tốt, phải trả lại khoản bồi thường tương ứng cho chị ta suốt mấy năm nay ở chung, cái đó là còn chưa tính tới phí tổn thất thanh xuân của chị ta.

Mà nói điều kiện nhà họ Vương tốt, thì ra là nhờ có Vương Tĩnh Kỳ, vì chồng cô là thị trưởng, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay điều kiện của ai tốt hơn ai liền.

Khi Vương Tĩnh Kỳ nghe được lý luận này của Triệu Bình, cô xì mũi xem thường, cũng cảm thán một câu, người không có học thức thật là đáng sợ.

Sau đó, vụ ly hôn của hai nhà Vương Triệu được chính thức đưa lên tòa.

Kết quả không ngoài ý muốn chút nào, bởi vì không hòa giải được, cho nên cuối cùng hai bên phải bị thẩm vấn trực tiếp ở tòa án, hai anh em nhà họ Vương cũng không thèm cãi nhau với người nhà họ Triệu, trực tiếp đến bệnh viện, đồng thời tìm mấy hàng xóm để thu thập chứng cớ đưa lên quan tòa, chứng minh Triệu Bình không phải một người vợ đủ tư cách, cũng không đủ tư cách làm mẹ, cho nên quyền giám hộ đứa bé thuộc về Vương Tuấn Kỳ, hơn nữa vì bảo đảm cuộc sống sau này của đứa bé, căn nhà phải được để lại cho Vương Tuấn Kỳ.

Còn Triệu Bình mỗi tháng phải giao 300 đồng tiền nuôi dưỡng Đồng Đồng, cho đến khi Đồng Đồng mười tám tuổi mới thôi. Còn về tiền gửi ngân hàng, Triệu Bình một mực đảm bảo là không có, bởi vì không thể nào kiểm chứng, cho nên không phân chia được, nhưng vì lúc mới sinh, đứa bé phải nằm viện nên hai người đã từng mượn Vương Tĩnh Kỳ mười vạn, phải cùng nhau gánh chịu. Vì vậy sau khi ly hôn, Triệu Bình không chiếm được bất cứ thứ gì, ngược lại còn phải trả năm vạn cho Vương Tuấn Kỳ.

Đương nhiên nhà họ Triệu không thể nào cam tâm lấy tiền đã nuốt vô bụng mà giao ra ngoài, cho nên Triệu Bình ở tòa án kêu khóc nói là chị ta không có tiền, mặc cho nhân viên tòa án thẩm vấn chị ta cũng vô ích.

Vương Tĩnh Kỳ nghe tình huống lúc đó, chỉ bĩu môi, chỉ cần chị ta nói không có là không có sao, thật là không công bằng, không có thiên lý. Cô cũng không tin, một người bé nhỏ như Triệu Bình có thể đấu thắng mấy nhân viên điều tra chuyên nghiệp ở tòa án.

Quả nhiên sau mấy lần nhân viên tòa án tra hỏi không có kết quả thì trực tiếp sử dụng thủ đoạn cưỡng chế, nếu như cô không có, vậy thì tôi tìm tới chỗ làm việc của cô, bây giờ không có đủ để trả một lần, vậy thì trả từ từ, thế nào cũng đủ thôi.

Lúc Đồng Đồng được ba tháng tuổi, rốt cuộc Vương Tuấn Kỳ cũng lấy về được năm vạn từ Triệu Bình.

Vương Tĩnh Kỳ cầm tiền trong tay đếm, có chút mất mác: "Sao em lại cảm thấy chúng ta bị thua thiệt vậy chứ, số tiền này vốn là của chúng ta, chị ta lấy đi hơn phân nửa, bây giờ trả lại một phần, chị ta vẫn lời được mấy vạn đấy."

Lúc đầu giao cho bệnh viện mười vạn, nằm viện hơn một ngày dùng hết hơn một vạn, Triệu Bình lấy lại được hơn tám vạn, bây giờ coi như trả lại năm vạn, chị ta vẫn còn dư hơn ba vạn. Vương Tĩnh Kỳ cảm thấy số tiền đó đều là cho chó ăn, còn là chó dữ.

Chu Cẩn Du cầm cái trống lắc ngồi trên ghế sofa chơi đùa với mấy đứa bé, nhìn vợ càu nhàu, bớt chút thời gian trả lời: "Em cho rằng số tiền đó Triệu Bình có thể sử dụng sao, chị ta cũng thật là đầu óc ngu si, bị người ta lừa gạt, còn giúp người ta kiếm tiền, em chờ đi, số tiền đó chị ta mãi mãi không được cầm tới đâu."

Chu Cẩn Du để cái trống trước mặt Đồng Đồng, lắc lắc tạo ra âm thanh cho Đồng Đồng chú ý theo. Nhìn cái đầu nhỏ của Đồng Đồng nhìn qua nhìn lại theo cái trống, Chu Cẩn Du hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cô bé một cái.

Đương nhiên hai đứa bé còn lại cũng có phần, mỗi đứa được hôn một cái. Ba đứa trẻ được ba hôn, đều cười toét miệng. Sau đó mấy cha con liền ngây ngô cười ha ha.

Vương Tĩnh Kỳ nhìn mấy người họ vui vẻ chơi với nhau, cũng bị thu hút, liền ném cọc tiền trên tay qua một bên, chơi đùa cùng bọn nhỏ.

"Sao vậy?"

"Nghe nói lúc lấy tiền về, Triệu Bình đưa cho mẹ chị ta giữ, cho nên lúc đó anh cả mới không tìm được trên người Triệu Bình, sau đó hình như mẹ của Triệu Bình cũng không có trả tiền lại cho chị ta." Vì biết rõ chuyện này, cho nên anh mới cho người nhắc nhở mấy nhân viên điều tra, tìm Triệu Bình hỏi không có một chút tác dụng nào, phải trực tiếp tìm đến chỗ làm việc của anh cả và chị dâu Triệu Bình mới có tác dụng, kết quả nhân viên tòa án đến công ty bọn họ làm việc, thế là xong, nhà họ Triệu liền ói tiền ra.

"Làm sao anh biết?" Vương Tĩnh Kỳ thật tò mò, loại chuyện như vậy người nhà họ Triệu nhất định sẽ không nói, anh là người ngoài làm sao biết được.

"Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, không xâm nhập điều tra kẻ địch, làm sao mà chiến đấu được." Chu Cẩn Du khoe khoang.

"Ôi chao, ba thật là lợi hại, chúc mừng ba thôi." Vương Tĩnh Kỳ cúi người hôn lên mặt ba đứa bé, khiến bọn trẻ đều vui vẻ hưởng ứng.

"Thái độ này của em là sao đây, muốn ăn mừng cũng phải hôn anh mới đúng chứ." Chu Cẩn Du ghen tỵ nhìn mấy đứa bé đang mỉm cười, hướng về phía Vương Tĩnh Kỳ chỉ chỉ mặt mình, ý nói là anh cũng muốn.

"Anh chú ý hình tượng một chút có được không, dù gì anh cũng là thị trưởng đó." Vương Tĩnh Kỳ bất đắc dĩ lại gần hung hăng hôn một cái lên mặt anh, người đàn ông này càng ngày càng ngây thơ.

"Hình tượng đó là để giả bộ trước mặt người ngoài thôi, lúc ở cạnh vợ con, anh còn cần giả bộ làm cái gì, vậy không phải mệt chết sao." Chu Cẩn Du trực tiếp ôm lấy Vương Tĩnh Kỳ đang định bỏ chạy, kéo vào trong lòng mình, hung hăng hôn lên.

Kể từ khi vợ sinh con, phúc lợi mà anh vốn phải được hưởng thụ đều bị ba đứa trẻ phá hỏng, mỗi lần muốn gần gũi với vợ một chút, lại giống như là kẻ gian lén lén lút lút.

Dường như muốn chứng minh cho suy nghĩ của anh, anh mới vừa hôn vợ một cái, mấy đứa bé lại bắt đầu khóc lên, đứa nào cũng cố gắng khóc thật to.

Hai vợ chồng nhanh chóng tách ra, nhìn nhau, sau đó phì cười.

"Em đừng có cười, đợi buổi tối anh về nhà, chúng ta lại tiếp tục." Chu Cẩn Du biết bây giờ anh không có cơ hội, cho nên hung hăng bóp một cái lên mông cô.

Kể từ sau chuyện Vương Tuấn Kỳ đòi ly hôn với Triệu Bình, ba Vương liền đuổi Vương Tuấn Kỳ ra khỏi nhà.

Vương Tuấn Kỳ mang theo con gái cùng nhau về nhà mình ở, nhưng anh phải đi làm, để đứa bé ở nhà thì không có ai trông coi, cho nên ban ngày trước khi đi làm anh đều đưa đứa bé đến nhà Vương Tĩnh Kỳ, để cô giúp đỡ chăm sóc, buổi tối tan việc thì đi đón Đồng Đồng.

Vương Tĩnh Kỳ thương lượng với Chu Cẩn Du, cảm thấy anh cả đi qua đi lại như vậy, thật sự là quá phí sức, hơn nữa cũng không tốt cho sức khỏe của Đồng Đồng, cho nên muốn để cho hai cha con bọn họ trực tiếp ở lại nhà cô, dù sao trong lúc Vương Tĩnh Kỳ mang thai, Chu Cẩn Du đã mua một căn hộ khác ở cùng tầng, sau khi sửa sang lại, bây giờ căn nhà cũng có nhiều phòng hơn.

Nhưng Vương Tuấn Kỳ không đồng ý, đã đưa con mình đến nhà em gái nhờ chăm sóc giùm, cướp sữa của Khả Thư, Khả Hàm (tên của hai đứa bé sinh đôi) cho con gái mình uống, chẳng lẽ bây giờ còn không biết xấu hổ dọn qua nhà em gái ở luôn sao, cho dù em gái tình nguyện, nhưng còn em rể thì sao, anh không thể chỉ suy tính cho mình, mà tạo thêm phiền phức cho em gái được.

Cho nên anh kiên trì sớm đưa chiều đón, cho đến khi Đồng Đồng bị giày vò đến nỗi sốt cao mới thôi.

Vốn chính là mùa đông, sức khỏe Đồng Đồng còn chưa tốt, cho nên cứ đưa đón như vậy được mấy ngày sau thì sức khỏe Đồng Đồng không chịu nổi nữa.

Vương Tĩnh Kỳ đau lòng cháu gái mình, mắng anh cả một trận xong, liền đoạt luôn đứa bé, nói là anh có muốn ở lại hay không thì mặc kệ, dù sao đứa bé không thể cứ tiếp tục như vậy được, nhất định phải ở đây.

Vương Tuấn Kỳ nhìn gương mặt con gái vì sốt cao mà đỏ bừng, cũng đau lòng muốn chết, cho nên vì sức khỏe con gái, người làm ba như anh phải thỏa hiệp.

Sau đó ở nhà của Chu Cẩn Du, ngoài hai vợ chồng bọn họ cùng ba đứa trẻ ra, còn có thêm một bảo mẫu mới cùng với Vương Tuấn Kỳ.

Ngày nào Vương Tuấn Kỳ tan việc về nhà, cũng giành làm việc, mà mấy chuyện nấu cơm dọn dẹp nhà cửa, bảo mẫu đã sớm làm xong, cho nên anh chỉ có thể giành trông trẻ.

Vì vậy buổi tối là thời gian dành cho thế giới hai người của đôi vợ chồng son Chu Cẩn Du và Vương Tĩnh Kỳ.


Đã sửa bởi Vidia lúc 10.06.2018, 21:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Vidia về bài viết trên: Camon_editor, Comay nguyen, For3v3r, HNRTV, Hoàng Nhất Linh, Mysunshine.htt, Nguyên Lý, longhaibien, qh2qa06, sxu, thuyl, yuriashakira, zinna
Có bài mới 06.06.2018, 09:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ưng Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 01.12.2017, 22:06
Bài viết: 259
Được thanks: 1509 lần
Điểm: 26.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030 - Điểm: 53
Chương 164: Đại Kết Cục

Bảy năm sau.

Trong một căn nhà ở thủ đô, Vương Tĩnh Kỳ đứng giữa sân, nhìn xung quanh nhà mới của mình, hài lòng gật đầu.

Vị trí không tệ, cách nơi là việc của cô rất gần, sau này bọn trẻ đi học cũng rất thuận tiện. Nhà cửa cũng khá lớn, vợ chồng bọn họ, cùng ba đứa trẻ, ở cũng rộng rãi. Hơn nữa, Vương Tĩnh Kỳ hài lòng về căn nhà này, là vì khung cảnh ở đây rất đẹp.

Trời chiều ngả về tây, những tia nắng mặt trời nhu hòa chiếu xuống hồ nước trong vắt, kiến trúc tinh xảo, mấy cánh cửa màu xanh đen với viền kim loại sáng loáng, giữa sân có cây hòe tán rộng xum xuê, để mấy đứa bé chơi trò rượt bắt, xa xa truyền đến tiếng la hét cười đùa......

"Như thế nào, có hài lòng không?" Chu Cẩn Du từ phía sau ôm eo vợ.

Vương Tĩnh Kỳ ngả lưng ra sau: "Ừ, cũng được, chỉ là có hài lòng hay không, thì anh nên hỏi con gái của anh đi."

Hai người vừa nói xong, liền có ba đứa trẻ tung tăng chạy ra từ trong nhà, đi đầu là con trai lớn nhất của Chu Cẩn Du, anh bạn Khả Thư, tiếp theo là con gái bảo bối của Chu Cẩn Du, công chúa nhỏ Khả Hàm, cuối cùng là bảo bối nhỏ của cả gia đình, Đồng Đồng.

Ba đứa trẻ xem phòng ngủ của mình xong thì đi ra ngoài, liền nhìn thấy trong sân có ba với mẹ lại dính chung một chỗ.

"Tách ra, tách ra, mẹ là của con." Anh bạn Khả Thư rất là táo bạo, cậu bé và em gái đã chia rồi, mẹ là của cậu, ba là của em gái.

"Tách ra, tách ra, ba là của con." Công chúa nhỏ Khả Hàm cũng học theo bộ dạng của anh trai, chạy lên ôm bắp đùi ba mình.

Còn cô bé đáng yêu Đồng Đồng là thấp nhất trong ba đứa trẻ, chân ngắn chạy theo em trai và em gái, cuối cùng lôi kéo vạt áo của cô và dượng, bày tỏ cả hai người cô bé đều muốn.

Vì vậy vốn là hai vợ chồng đang ôm nhau, bây giờ bị ba đứa trẻ chen vào tách ra.

Hai vợ chồng buồn cười nhìn ba đứa trẻ đứng dưới chân, sau đó hạnh phúc nhìn nhau cười một tiếng.

Bảy năm, Chu Cẩn Du dùng thời gian bảy năm, để đưa cả gia đình từ thành phố D lên tỉnh thành, lại từ tỉnh thành đến thủ đô.

Trong bảy năm qua, cuộc sống của Vương Tĩnh Kỳ xảy ra rất nhiều thay đổi không giống kiếp trước. Mà lớn nhất có hai chuyện, chuyện thứ nhất là anh cả cùng chị dâu ly hôn, anh cả cũng không còn đi làm thuê cho người khác nữa, mà là cùng nhau mở soft play ground với cô, lúc đầu dọn qua sống chung nhà, sau đó cũng đi theo hai vợ chồng cô đến tỉnh thành, mặc dù còn chưa đủ để gọi là đại gia, nhưng bây giờ nhà cửa xe cộ gì cũng đã có đủ.

Chuyện thứ hai chính là Chu Cẩn Du lên chức, cũng sắp theo kịp tốc độ hỏa tiễn rồi, kiếp trước hình như Chu Cẩn Du từ thành phố D đến thủ đô cũng phải mất hơn mười năm.

Tại sao lại nhanh như vậy? Chu Cẩn Du cũng khổ tâm lắm chứ, anh cũng đâu có muốn liều mạng làm việc như vậy, sống an nhàn qua ngày thật tốt, trời là nhất, đất là nhị, anh là tam. A, sai rồi, vợ anh là tam.

Vợ anh nói là, sau khi mấy đứa trẻ đi học, vì chuyện học tập của bọn trẻ, tốt nhất không nên chuyển trường, ở nơi nào thì cứ ở yên chỗ đó. Chuyện này khiến Chu Cẩn Du vô cùng thiệt thòi.

Bốn năm trước anh chuyển công tác từ thành phố D đến tỉnh thành, vì mấy đứa trẻ phải đến nhà trẻ, nên chỉ có mình anh chuyển đến tỉnh thành sống, suốt một năm, chỉ có thứ bảy chủ nhật anh mới có thể trở về thành phố D thăm vợ con, mãi cho đến một năm sau, vợ anh mới dẫn theo mấy đứa trẻ dọn nhà đến tỉnh thành.

Lần này cần phải ổn định chỗ ở trước khi mấy đứa trẻ bắt đầu vào lớp một, nếu không cũng không biết anh phải sống một mình không ai trông nom không ai để ý thêm bao nhiêu năm nữa.

Cho nên vì sự nghiệp học tập của con trẻ, Chu Cẩn Du mới phải liều mạng chen lấn lên được vị trí ngày hôm nay, về sau trên căn bản sẽ không dọn đi nữa, an ổn ở lại chỗ này.

Lúc đầu Vương Tĩnh Kỳ còn có chút lo lắng vì kiếp này xảy ra quá nhiều biến hóa, nhưng vì bận rộn chăm sóc gia đình con cái nên cô cũng không thèm để ý nữa, có đổi cái gì thì đổi đi, tình huống xấu nhất cô cũng đã trải qua rồi, nếu có thay đổi gì, cũng là chuyện tốt, mà gặp chuyện xấu thì cô cũng tiếp tục sống thôi, không phải sao.

"Các con, mau buông tay ra đi, lát nữa mẹ đưa các con về nhà bà nội có chịu không?" Vương Tĩnh Kỳ tràn đầy vui mừng nhìn hai đứa con cùng một cháu gái.

Ừ, tại sao Đồng Đồng cũng bảy tuổi rồi, mà vẫn còn sống cùng với bọn họ?

Cái này phải kể đến chuyện tình cảm rối rắm của Vương Tuấn Kỳ cùng Triệu Bình.

Bảy năm trước, sau khi Đồng Đồng được sinh ra không lâu, Vương Tuấn Kỳ ly hôn với Triệu Bình, hai người anh đi đường anh tôi đi đường tôi. Nhưng Triệu Bình ở bên ngoài lăn lộn hơn một năm, lại quay về cầu xin Vương Tuấn Kỳ, nói là ra ngoài mới biết mình không bỏ được Vương Tuấn Kỳ, không bỏ được Đồng Đồng.

Lúc này Vương Tuấn Kỳ đang trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp, anh không có bất kỳ lời thừa thải nào đối với vợ trước, chỉ nói một câu: "Cô không cần lưu luyến chúng tôi, chúng tôi đã sớm quên cô rồi."

Một năm sau khi ly hôn, ít nhiều gì Vương Tuấn Kỳ cũng đã nghe đến chuyện về vợ trước, ví dụ như sau khi được nhà mẹ khuyến khích ly hôn với anh, chị ta ở lại đó không được mấy tháng, thì xung đột với chị dâu của chị ta. Sau đó không biết làm sao, mẹ của Triệu Bình giới thiệu cho chị ta một người đàn ông độc thân, sau đó gả chị ta đi, nhưng Triệu Bình cũng không sống tốt, cứ nghĩ thử xem, đàn ông hơn ba mươi tuổi còn chưa tìm được đối tượng kết hôn, không có tật xấu mới là lạ, cho nên Triệu Bình tái hôn không được ba tháng lại ly hôn. Lần này nhà mẹ đẻ của Triệu Bình hoàn toàn khai trừ chị ta, sau khi ly hôn cũng không cho chị ta về nhà ở. Sau đó hình như Triệu Bình lại tìm một người đàn ông khác, nhưng không có kết hôn, cứ như vậy mà sinh sống cùng nhau.

Vậy mà một năm sau đột nhiên xuất hiện nói muốn nối lại tình xưa, đoán chừng là sau hơn một năm lăn lộn bên ngoài, mới nhận ra đi theo Vương Tuấn Kỳ mới có thể có được cuộc sống tốt.

Nhưng mà nước đổ khó hốt, thời điểm Vương Tuấn Kỳ quyết định ly hôn, anh đã không còn lưu luyến gì, cho nên khi Triệu Bình làm loạn, lấy Đồng Đồng ra làm cái cớ, dùng đủ cách để quậy phá, Vương Tuấn Kỳ vẫn không hồi tâm chuyển ý, hơn nữa còn nghiêm túc cảnh cáo chị ta, nếu còn tiếp tục quấy nhiễu cuộc sống của anh và con gái, anh sẽ báo cảnh sát, thế mới khiến Triệu Bình chán nản rời đi.

Nói thật, lúc Vương Tĩnh Kỳ thấy Triệu Bình ôm Đồng Đồng khóc lớn, cũng thật đáng thương chị ta, dù sao đều là làm mẹ, có thể cảm nhận được cảm giác khổ sở khi người thân gặp nhau lại không thể gần. Nhưng người đáng thương cũng có chỗ đáng giận.

Nếu như lúc đó Triệu Bình có chút tính tự giác của người mẹ, bảo vệ lương tâm của mình, bây giờ cũng không đến nông nỗi bị người ta xa lánh.

Hơn nữa cũng không có ai đứng yên một chỗ chờ đợi chị ta.

Mấy năm này, sự nghiệp của Vương Tuấn Kỳ rất tốt, tầm mắt càng ngày càng mở rộng, khí thế và bản lĩnh cũng hơn xưa, cho nên anh và Triệu Bình đã không còn ở cùng một tầng lớp. Sự nghiệp của anh càng làm càng lớn, càng ngày càng bận rộn, căn bản là không có thời gian để ý chăm sóc con gái mình, cho nên Đồng Đồng vẫn sống chung với gia đình cô dượng.

Mà hai đứa bé của nhà họ Chu từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên cùng với Đồng Đồng, cho nên trong suy nghĩ của bọn trẻ, Đồng Đồng chính là em gái nhỏ (do phản ứng của Đồng Đồng có chút chậm lụt, cho nên Khả Thư và Khả Hàm đều xem Đồng Đồng như em gái), còn Vương Tĩnh Kỳ thì khỏi phải nói, Đồng Đồng là cháu gái của cô, yêu thương còn không kịp, làm sao có thể đối xử không tốt với cô bé. Cuối cùng là Chu Cẩn Du, anh cũng là nhìn Đồng Đồng từ nhỏ đến lớn, cũng luôn coi cô bé như con gái ruột của mình, cho nên Đồng Đồng cũng trở thành một phần tử của gia đình, nhà họ Chu chuyển đến đâu, cô bé cũng đi theo đến đó.

"Con không muốn về nhà bà nội." Khả Thư nghe mẹ nói vậy, nhíu cặp chân mày nhỏ.

"Ừ, con cũng không muốn về nhà bà nội." Khả Hàm theo phe anh trai, lập tức lên tiếng ủng hộ.

Đồng Đồng có chút rụt rè, chỉ dè dặt đứng phía sau gật đầu, bày tỏ cô bé cũng không muốn trở về.

Vương Tĩnh Kỳ bất đắc dĩ nhìn mấy đứa bé, sau đó nhìn Chu Cẩn Du, ý nói em hết cách rồi, anh nhìn mà làm đi.

Nói thật, mặc dù Vương Tĩnh Kỳ cũng không thích trở về nhà họ Chu, nhưng cô chưa từng biểu hiện ra, lại càng chưa từng nói xấu bất kỳ điều gì về nhà chồng trước mặt bọn nhóc, nhưng trẻ con rất thẳng thắn, không thích là không thích, ai nói cái gì, làm cái gì để che đậy đều không hữu dụng.

Chu Cẩn Du cũng không có biện pháp với sự bài xích nhà họ Chu của bọn trẻ, mấy năm nay, mỗi lần đưa bọn trẻ trở lại thủ đô để ăn mừng năm mới với nhà họ Chu, đều phải tốn rất nhiều công sức, đáp ứng rất nhiều hiệp ước bất bình đẳng mới có thể đạt được, anh cũng rất bất đắc dĩ.

Anh cũng từng nói chuyện qua với bọn trẻ, muốn biết vì sao bọn trẻ lại bài xích nhà bà nội như vậy. Kết quả Khả Thư trả lời là: "Bà nội không thích mẹ, vậy con cũng không thích bà nội. Cho nên con không thích trở về."

Khả Hàm trả lời là: "Cô hai không thích mẹ, cứ kiếm chuyện với mẹ, mà bà nội cũng không thèm quan tâm, bọn họ cùng nhau khi dễ mẹ, con không thích."

Còn bảo bối nhỏ Đồng Đồng là cái đuôi của Khả Thư Khả Hàm, bọn họ nói cái gì thì cô bé làm cái đó, cho nên ba đứa trẻ trong nhà đều không thích trở về nhà bà nội.

Chu Cẩn Du ngồi xổm người xuống, bế Khả Hàm đang ôm đùi anh lên, nhìn cô bé nói: "Công chúa nhỏ Khả Hàm, không phải con đã hứa với ông cố trong điện thoại rồi sao, nói là nghỉ hè sẽ đến chơi với ông cố đó, nói lời phải giữ lấy lời, nếu không cái mũi sẽ dài ra mất." Nói xong anh nhéo một cái lên mũi Khả Hàm.

Khả Hàm sợ hãi che mũi lại, chỉ sợ một giây sau lỗ mũi mình liền dài ra.

Đồng Đồng đang lôi kéo vạt áo của Chu Cẩn Du cũng hoảng sợ trợn to hai mắt, đưa bàn tay nhỏ lặng lẽ sờ lên cái mũi của mình.

"Thôi đi, các em đừng có nghe ba, cái đó chỉ là lừa gạt con nít thôi." Khả Thư phơi bày quỷ kế của ba, hừ, lại muốn lừa gạt con nít, đối với bọn em gái mới có tác dụng, chứ đối với con trai như cậu thì vô dụng.

Chu Cẩn Du tức giận nhìn con trai: "Hừ, ba lừa gạt con nít hồi nào, không phải con nói con đã trưởng thành rồi, không phải con nít sao."

Khả Thư ưỡn ngực, cũng hừ một tiếng: "Dĩ nhiên, mẹ nói, con là tiểu nam tử hán."

Vương Tĩnh Kỳ nhìn bộ dạng kiêu ngạo của con trai, thấy thế nào cũng đáng yêu, không nhịn được cúi người xuống hôn một cái lên mặt cậu bé.

Khả Thư rất xấu hổ, nhưng cũng không nhịn được vui vẻ trong lòng.

"Mẹ không công bằng, con cũng muốn hôn hôn." Công chúa nhỏ mất hứng.

Kế tiếp cả gia đình lại bắt đầu người này hôn, người kia hôn lại, tình cảm dạt dào.

Người bạn nhỏ Khả Thư tìm kiếm nụ hôn của mẹ, cũng không quên mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, đẩy cái đầu to của ba ra xa xa. Hừ, mẹ là của cậu, ba cũng không được đến gần. Đừng tưởng rằng cậu không biết, mỗi ngày lúc tối, ba đều thừa dịp cậu ngủ trong phòng ngủ, lén lút tình cảm với mẹ, cậu đã nhìn thấy mấy lần rồi.

"Được rồi, được rồi, cũng sắp là học sinh tiểu học rồi, còn chơi trò chơi ngây thơ như vậy, bẽ mặt hay không." Chu Cẩn Du cảm thấy mình rất thua thiệt, trong nhà này anh bị đối xử tệ nhất, anh có thể hôn Khả Hàm cùng Đồng Đồng, nhưng mấy đứa bé lại cùng nhau không để cho anh hôn vợ mình, đó là vợ của anh cơ mà.

Nếu bọn trẻ không để cho anh hôn, vậy thì không ai được hôn.

Anh ho khan một tiếng, nghiêm túc nói chuyện với ba đứa trẻ: "Các con sắp lên tiểu học rồi, có rất nhiều chuyện các con phải hiểu, hiếu thuận với đấng sinh thành là truyền thống tốt đẹp của mỗi một người Trung Quốc......"

"Được rồi được rồi, nói điểm chính, sắp tới buổi trưa rồi đó." Vương Tĩnh Kỳ rất không khách khí cắt ngang lời giáo huấn của anh, ở đây không phải là phòng họp, không cần phải giảng giải chuyện xưa, nói chuyện chính là được rồi.

"Khụ khụ, ông bà nội của các con đã lớn tuổi rồi, rất hy vọng các con trở về, chờ các con về, sẽ làm thức ăn cho chúng ta, chuẩn bị rất nhiều đồ ăn vặt mà bình thường mẹ không cho các con ăn......" Chu Cẩn Du còn chưa nói hết, lại bị bọn nhỏ cắt đứt.

"Không đi, không đi, chính là không đi. Mẹ cũng có thể làm đồ ăn ngon cho chúng con, cũng có thể mua đồ ăn vặt cho chúng con." Khả Thư nói xong còn làm mặt quỷ với Chu Cẩn Du.

"Đến đó ông cố sẽ kể chuyện ba hồi nhỏ cho các con nghe." Chu Cẩn Du cũng không phí sức, trực tiếp cám dỗ bọn trẻ.

Khả Thư Khả Hàm có chút rối rắm, bọn họ không thích bà nội, nhưng vẫn rất thích ông cố, mặc dù ông cố không thể đi chơi với bọn họ, nhưng kể chuyện xưa rất hay.

Ông cụ Chu đã 92 tuổi rồi, năm ngoái bị ngã, cho nên không còn đi đứng được nữa, bây giờ nằm liệt trên giường. Mặc dù sinh hoạt có người chăm sóc đầy đủ, nhưng tinh thần cũng có chút tịch mịch, cho nên ngày ngày chỉ mong đợi con cháu về nhà cùng nói chuyện phiếm với ông, mà cỡ như Khả Thư Khả Hàm rất là phù hợp.

"Ngày mai mỗi đứa có thể chọn một món quà." Chu Cẩn Du tiếp tục.

Ba đứa trẻ đều sáng mắt.

"Con có thể mua con chó con về nuôi không?" Khả Thư hưng phấn hỏi, muốn biết đáp án.

Chu Cẩn Du cắn răng gật đầu. Con trai đã sớm muốn mua một con chó, nhưng ở thành phố D bọn họ sống trên chung cư, không tiện để nuôi, nên không có mua, mà cũng là sợ bọn trẻ còn quá nhỏ, sẽ bị động vật làm tổn thương.

"Con có thể mua mèo con không?" Khả Hàm thích mèo con.

Chu Cẩn Du cắn răng gật đầu.

"Vậy con có thể nuôi con thỏ con được không?" Đồng Đồng xấu hổ hỏi.

Chu Cẩn Du hít sâu một hơi nặng nề gật đầu, bọn trẻ nhà này có vẻ khá yêu thích động vật.

"Vậy cũng được, đi thì đi, nhưng chúng con cũng có điều kiện, sau khi ăn cơm xong tụi con sẽ ở trong phòng ông cố nghe kể chuyện xưa, chứ tụi con không chơi với người khác đâu." Khả Thư lộ nở nụ cười như con hồ ly nhỏ, rốt cuộc cũng chịu thỏa hiệp.

Hai vợ chồng bất đắc dĩ nhìn nhau, sinh con quá thông minh cũng là một cái tội.

Ánh mặt trời ấm áp, cả gia đình năm người, cầm tay nhau chạy về phương xa.

--- ------oOo---- -----Hoàn---- -----oOo---- -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 680 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 353 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 3198 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.