Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 25.09.2017, 11:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1067
Được thanks: 3076 lần
Điểm: 3.73
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 11
Chương 39: Mỹ Úy tỏ tình

Editor: Lavender - Blue

68.

Nhắc tới duyên phận và tạo hóa, bà Hàn vẫn tin vào nơi Phật bạn tin vài chục người có thể nói cho bạn thiên thiên vạn vạn. Lúc bà cảm thấy mình như sắp không có được cháu trai, trời cao lại đột nhiên mang đến cho bà một tin mừng.

Kết quả kiểm tra nước ối rất có giá trị, thậm chí bác sĩ Vương cũng nói là con trai, nhất định là con trai. Tuy xã hội hiện nay nam nữ bình đẳng, nhưng ai không hy vọng bác sĩ từ trong phòng sinh bước ra lấy khẩu trang xuống nói là một cậu nhóc mập mạp chứ?

Bà Hàn xúc động vô cùng..

Lại nói duyên phận này. Nhớ lần đầu tiên khi nhìn thấy cô gái Hàn Mỹ Úy này, cô đã được Hàn Mạch sắp xếp đến ở bệnh viện này. Trong nháy mắt bà Hàn đẩy cửa từ ngoài bước vào phòng, chỉ thấy cô đang gấp quần áo, từng chiếc áo sơ mi màu trắng được xếp chồng lên nhau rất gọn gàng, y tá nói muốn giúp cô, cô còn cười cười, không giống một người phụ nữ có thai yếu ớt.

Lúc đó bà hàn cảm thấy, không sai được cô gái này , nhất định là cô gái ngoan.

Cho tới bây giờ sau khi kiểm tra nước ối, bà Hàn mới cảm thấy có hơi hối hận, thật may là khi kiểm tra tất cả đều thuận lợi, bằng không cho dù có một chút không may xảy ra, đó chính là đại tội, tội lỗi thật lớn.

Nghĩ như vậy, bà Hàn và Hàn Mạch liền gặp được bác sĩ Vương đi theo y tá Hiểu Tình vội vã chạy tới, trong tâm bà Hàn có chút hồi hộp, bị vẻ mặt nghiêm trang của bác sĩ Vương dọa sợ.

"Bác sĩ Vương, thế nào đây là?"

Bà Hàn đứng trước cửa phòng bệnh nắm cánh tay bác sĩ Vương. Hàn Mạch đi theo cũng nhíu mày.

Bác sĩ Vương cơ bản không để ý Hàn Mạch cũng ở đây, liền đẩy cửa ra vừa nói: "Hiểu Tình nói với tou6 là Hàn tiểu thư có tình trạng bị rò rỉ nước ối."

"À?" bà Hàn là người từng trải, vừa nghe bốn chữ rò rỉ nước ối, bước chân liền lảo đảo lui về sau một bước, Hàn Mạch lien vội vàng vịn bà nói: "Tại sao có thể như vậy!"

Hai người theo bác sĩ Vương vào phòng bệnh, Hàn Mỹ Úy ngồi ở trên giường tâm trạng cũng hoảng sợ nhìn hai người họ, bác sĩ Vương hỏi thăm rất nhiều vấn đề, Hàn Mỹ Úy đều một mực trả lời, sau khi kiểm tra xong sắc mặt bác sĩ Vương càng nặng nề hơn. Trong long của bà cũng thấp thỏm theo.

"Tình huống của Hàn tiểu thư, là nước ối thường xuyên chảy tới chỗ lấy nước ối." Bác sĩ Vương nói.

Bà Hàn không thể tin: "Bác sĩ Vương, không phải ông đã nói tình huống như vậy 200 người mới có khả năng có 1 người như thế? Tại sao có thể như vậy?"

Bác sĩ Vương nói: "Bà phải phân biệt lúc này Hàn tiểu thư không phải ‘ một người ’"

Bà Hàn hơi giận: "Nhưng buổi sáng bác sĩ vẫn nói với tôi, tình hình ccon bé rất tốt, tôi sắp có cháu!"

"Hàn phu nhân, trước khi kiểm tra rõ ràng tôi đã nói với bà, Hàn tiểu thư không phải là người có nguy cơ cao không nhất thiết phải kiểm tra nước ối, hơn nữa đã nhắc nhở qua với bà là có chút nguy hiểm, nhưng bà và Hàn tiểu thư đều nhất quyết kiên trì đòi phải làm kiểm tra. . ."

"Mẹ! Mẹ dẫn cô ấy đi kiểm tra nước ối?" Thật lâu Hàn Mạch mới phản ứng được, dường như là giận dữ mà rống lên!

Bác sĩ Vương nhìn Hàn Mỹ Úy một lát, cam đoan đề nghị: "Nước ối tan vỡ sẽ đưa đến tử cung co rúc lại và sanh non, Hàn tiểu thư, tôi sẽ tích cực điều trị cho cô, nhưng phòng ngừa thai nhi lây nhiễm cho cô, chúng ta dự tính xấu nhất là cô hãy từ bỏ. . . Mọi người phải chuẩn bị tâm lý."

Hàn Mỹ Úy nghe được hai từ từ bỏ trừng mắt nhìn, vẫn có chút như trong mộng: "Bác sĩ, ông đang nói đùa đúng không?"

Bác si Vương không nói gì, hiển nhiên kết quả như vậy ông cũng không muốn nhìn thấy. Trong phòng bệnh rất yên tình, tựa như ngay cả một cây kim rớt cũng có thể nghe được rõ ràng, Hàn Mạch nắm bả vai bác sĩ Vương, lực trên tay chợt hãm chặt lại, khiến cho bả vai bác sĩ Vương thiếu chút nữa gãy mất.

"Ông nói cô ấy từ bỏ là có ý gì?" Hàn Mạch gằn từng chữ hỏi.

Hàn Mỹ Úy vội vàng gọi anh lại: "Hàn Mạch! Hàn Mạch! Anh tới đây."

Cảm xúc của Hàn Mạch rất hồi hộp, đứng tại chỗ nhìn gương mặt nhỏ nhắn y như mật đào của cô, vẫn không nhúc nhích.

"Hàn Mạch anh tới đây, ."

Anh đi tới, lo sợ cũng không dám thở mạnh, da đầu tóc thẳng tê dại.

"Hàn Mạch. Anh đừng lo lắng, bác sĩ nói sai không đúng, làm sao có thể chứ? Em cảm thấy rất khỏe? Tiểu bảo bảo của chúng ta cũng rất tốt, làm sao có thể vỡ nước ối chứ? " Hàn Mỹ Úy kéo ra một cười , hoàn toàn không chịu tiếp nhận phán đoán của bác sĩ.

Làm sao có thể xui xẻo như vậy, 200 người trong chỉ có một người xác suất cố tình chính là cô? Bụng cô cũng không đau đầu óc cũng tỉnh táo, tiểu bảo bảo trong bụng cũng rất ngon, làm sao có thể đề nghị bỏ đi chứ?

"Đúng vậy bác sĩ Vương, chúng ta không thể nói bỏ liền bỏ được? Cái này quá tàn khốc!" Bà Hàn nói.

Bác sĩ nói: "Tôi có thể hiểu tâm trạng của mọi người, nhưng theo Hàn tiểu thư nói, nước ối đã chảy ba ngày rồi, tôi nói đề nghị bỏ đi cũng chỉ là nói cho mọi người chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất, chúng ta có thể quan sát them hai ngày nữa, trong thời gian này tôi sẽ theo dõi chặt chẽ vấn đề nhịp tim của thai nhi và tình huống lây nhiễm, cũng sẽ kê một ít thuốc chông co giãn tử cung cho Hàn tiểu thư, nhưng bình thường tình huống như thế, khả năng sinh non khá cao, cứ hãy chuẩn bị sẵn sàng."

Hàn Mạch, mẹ Hàn Mạch, hai người đều giống như bị kêu án tử hình sợ hãi đứng yên tại chỗ, chỉ có Hàn Mỹ Úy vẫn còn gượng cười , thế nào cũng không chịu tiếp nhận bác sĩ nói "Chuẩn bị tình huống xấu nhất" .

69.

Trời mới biết Hàn Mỹ Úy có bao nhiêu lo lắng sợ hãi. Đây là cô lần đầu tiên mang thai. Cũng là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác kỳ diệu kết nối cùng một sinh mệnh. Tiểu da thịt càng lớn, cảm giác của cô càng mãnh liệt thêm, cô thậm chí còn có thể cảm nhận được hình dạng của nó, vẻ mặt của nó, ở trong từng giấc mộng.

Nhưng cô không thể lo lắng, cũng không thể sợ, cô chỉ có thể bình tĩnh đối mặt với nguy cơ lần này. Theo bác sĩ phân phó phải nằm yên cả ngày để theo dõi, Hàn Mỹ Úy chỉ có một niềm tin, cô nhất định không thể để cho đứa bé có chuyện.

Trong thời gian này Hàn Mạch trì hoãn tất cả chuyện, ở bên cạnh chăm sóc cô, lại như xưa không nói một lời, sắc mặt rất không tốt. Hàn Mỹ Úy vẫn là quan trọng nhất, nhìn dáng vẻ u ám này của anh, có lúc ở ngoài phòng bệnh trên người lại nồng nặc mùi thuốc lá, cô cũng có nghe qua anh đã cãi nhau với mẹ rất kịch liệt, nhưng vừa bước đến trước giường cô, anh liền như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn gọt táo, đổ nước nóng, đọc sách.

Hàn Mỹ Úy bị đè nén suốt cả một ngày, thật sự là chịu không nổi, thận trọng kéo tay áo anh một cáo, chống lại ánh mắt lạnh lẽo của anh.

"Này. . ." Cô nhỏ giọng kêu anh, ánh sáng nhè nhẹ của ngọn đèn đêm khuya.

Anh để sách xuống, rất nhẹ hết sức cau mày: "Sao vậy? Có phải có chỗ nào không thoải mái không?"

"Không có không có, rất tốt. Anh ngàn vạn lần không được lo lắng như vậy, bác sĩ cũng dọa anh "

Hàn Mạch nhìn cô một chút, để sách xuống.

"Hàn Mạch, có phải anh vẫn còn muốn mắng em không, nhưng nhìn em mang thai anh vẫn chịu đựng không mở miệng? " Cô hỏi.

Hàn Mạch hít một hơi thật sâu, hơi thở lại giấu ở trong lồng ngực thật lâu không thở ra, anh nhìn cô đôi mắt nhỏ đáng thương vô tội, cuối cùng lắc đầu một cái: "Mắng em làm cái gì."

"Anh muốn mắng muốn chửi cứ chửi đi, em không cãi lại." Vẻ mặt Hàn Mỹ Úy thành khẩn, anh thấy cũng phải ngạc nhiên.

"Nói nhảm vừa thôi." Anh cúi đầu đọc sách không để ý tới.

"Em hiểu rõ anh giận em, giận em đồng ý để mẹ anh chọc ối kiểm tra. Mới biến thành như bây giờ. . ."

Cô gái này rốt cuộc muốn nói cái gì, cô có biết hay không nếu cô nói tiếp, nh sẽ tự trách mình đến chết mất.

"Câm miệng, ngoan ngoãn nằm xuống ngủ."

"Không. . ."

"Hàn, Mỹ, Úy!" "Rầm" một tiếng anh khép sách lại, trợn tròn mắt hù dọa cô!

Hàn Mỹ Úy rụt cổ một cái, sau lại suy nghĩ một chút đối với cô tới bây giờ anh cũng chỉ là cọp giấy, không cần sợ, vì vậy cười đùa với anh, nặn ra nụ cười hòa nhả.


"Đừng nóng giận nữa. . . Em muốn nói chuyện với anh."

"Đợi ngày mai kiểm tra xong nói chuyện."

"Vậy em đây càng muốn nói?"

"Càng muốn nói chuyện đúng không? Được, vậy anh nói nhảm với em!"

Hàn Mạch không thể nhịn được nữa để sách xuống, cả giận nói: "Hàn Mỹ Úy óc em có phải óc heo không ! Mẹ anh nói kiểm tra em liền làm? Em thật là nghe lời hay là trong đầu nuôi hai con sâu?"

"Gì hai con sâu. . ."

"Nói em ngu ngốc!"

"Này. . . Em cảm thấy em rất thông minh, tối thiểu bây giờ mẹ anh rất thích em, công nhận em, không phải anh cũng cảm thấy rất vui vẻ sao?" Cô nhìn anh mong đợi.

"Vui vẻ cái rắm!" Mẹ kiếp! Anh vốn không muốn tức giận!

"Hàn Mạch, anh đừng tức giận, em hiểu rõ mình làm cái gì, em không ngu ngốc như anh tưởng."

Cô cúi đầu bẻ ngón tay, rất lo lắng cho vốn ngôn từ mình không sắp xếp được, biểu đạt không được ý chân thật của cô, vì vậy vắt hết óc nghĩ một câu nói một câu, định có cái gì thì nói cái đó rồi.

Cô nói: "Ngày mai chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn? Anh nói đúng, con người của em là đầu óc ngu si, cho đến bây giờ em còn tưởng mình nằm mơ, không tin được mình sẽ được gả cho anh."

"Lần đầu tiên gặp anh, đã cảm thấy ghét, bởi vì từ nhỏ em lớn lên bên cạnh những người đàn ông như anh vậy, cuối cùng em vẫn cảm thấy anh rất không đáng tin, em vẫn cảm thấy anh và những công tử nhà giàu kia không khác gì nhau cả. Anh luôn xuất hiện trong sinh hoạt của em, chuyện đương nhiên như vậy, không nói đạo lý như thế, điều này làm cho em chán ghét. Em chưa bao giờ nghĩ có một ngày em sẽ gả cho anh."

"Suy nghĩ của em về anh thay đổi khi anh chăm sóc cho em lúc em phát sốt, ngày đó mưa rất lớn, em nép trong lòng anh, mơ mơ màng màng nhìn thấy áo sơ mi trên người anh đã ướt hết, dính cả vào da, nhưng anh cũng không để ý, vẫn ôm em lên xe. Đêm hôm đó em ôm anh, em không có hồ đồ, em biết rõ người em ôm chính là anh, nhưng em tự an ủi mình phóng túng một lần, chỉ duy nhất một lần, ngày mai khi tỉnh dậy em sẽ không bao giờ gặp anh nữa."

"Sau này chúng ta vẫn gặp nhau, lúc anh xuất hiện tại thị trấn cổ bên cạnh em, trên áo còn một cành cây khô anh cũng không phát hiện, em lừa mình dối người nghĩ rằng bộ dạng nhếch nhác của anh không phải là do vội vã đi tìm em. Và sau đó chúng ta sống với nhau, đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời em, mỗi một phút mỗi một giây, từng khoảnh khắc, đều có anh,m toàn bộ thế giới cũng chỉ còn lại mình anh, sau đó em phát hiện anh làm cơm rất ngon, phát hiện anh cũng biết chăm sóc người khác, khác xa hoàn toàn trong tưởng tượng của em. Thật ra thì em không nói cho anh biết một chuyện, đó là buổi tối em dậy đắp chăn giúp anh em đã lén hôn anh, anh vẫn còn rất bực bội khi ngủ."

Hàn Mỹ Úy nở nụ cười khi nhớ lại, nhanh chóng liếc Hàn Mạch một cái lại rất nhanh cúi đầu, nói tiếp.

"Anh nhất định rất muốn mắng em, hỏi tại sao em phải làm kiểm tra nguy hiểm như vậy. Anh biết đó, em rất yêu đứa bé trong bụng mình, nhưng em yêu anh hơn."

Chỉ có làm kiểm tra, mẹ anh mới có thể chấp nhận cô, cô mới có thể thuận lợi gả cho Hàn Mạch làm vợ, mặc dù có nguy hiểm, cô cũng nhất định phải thử. Bởi vì cô có thể mất đi tất cả, chỉ duy nhất không thể mất anh. Bởi vậy Hàn Mạch anh phải tha thứ cho em.

"Em biết cách em làm như vậy anh cảm thấy rất không có tiền đồ, nhưng em cũng đã nói với an hem chính là người như vậy, anh biết không, khi mẹ anh gật đầu nói rằng em có thể, em hạnh phcu1 thế nào đâu. . ."

Cô tự giác thấy mình dài dòng dung từ nhàm chán còn chưa kể xong, liền ngả người vào trong ngực anh, anh ôm cô hết sức chặt , chặt khiến cô không thoải mái, nhưng một cử động cũng không dám, hài lòng nhắm mắt lại.

"Có phải anh cảm động muốn chết?" Cô rất kiêu ngạo rất tự hào nhỏ giọng hỏi.

Trong lồng ngực người đàn ông phát ra một tiếng, ở bên tai cô cảm giác như tiếng ong.

"Ừ." Anh thừa nhận, anh bị cảm động sắp chết mất.

"Vậy anh muốn báo đáp em thế nào?" Hàn Mỹ Úy hỏi.

"Nên có quà tặng trả lễ." Hàn Mạch suy nghĩ một chút.

"Đúng nha đúng nha." Cô mong đợi nhìn anh.

"Anh đồng ý, xem em cần gì đã. Hàn Mỹ Úy, em có biết em thiếu một thứ trầm trọng không?"

"Thiếu cái gì trầm trọng chứ?" Mỹ Úy bị anh đặt câu hỏi cho mình đột ngột, một đôi mắt to ngập nước quay sang nhìn Hàn Mạch một hồi động lòng.

"Em thiếu nhất là đầu óc."

"Anh mới thiếu đầu óc da thịt chết!" Không khí mới vừa tốt lên lien bị anh dập tắt, Hàn Mỹ Úy đưa tay nhéo lỗ tai anh, nhứng bị Hàn Mạch nắm tay mình lại.

Ánh mắt của anh đột nhiên nầng nàn tình cảm, nhìn côn rất nghiêm túc, khiến Hàn Mỹ Úy trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Anh dùng tay chọc chọc ót cô, bất đắc dĩ nói: "Anh nguyện làm bộ óc của em, bảo vệ em cả đời vô ưu. Em không phải buồn, chỉ cần làm vợ của anh thật tốt. Đây có được tính là báo đáp không? "

Hàn Mỹ Úy cười ha ha: "Vậy em miễn cưỡng chấp nhận thôi!"

Hết chương 39!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: bachduonggia, nbichhhh0417
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 30.09.2017, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 12.03.2017, 11:55
Bài viết: 18
Được thanks: 43 lần
Điểm: 10.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 11
Chương 40: Ngoại truyện  sinh con

70.

Đôi khi, có những lúc cuộc sống thật ly kỳ, chỉ cần chúng ta kiên trì kỳ tích vẫn có thể xảy ra. Hàn Mỹ Úy tự nhủ, lặp đi lặp lại những lời này, như trong sách. Không biết có phải là tiểu bảo bảo biết ba mẹ muốn kết hôn, cho nên mới rất kiên cường. Lúc bác sĩ  tuyên bố chuẩn bị sanh non thì thân thể Hàn Mỹ Úy lại khôi phục lại như bình thường.

Tình trạng rỉ nước ối đã hết, bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày nữa là có thể xuống giường đi lại.

Mẹ Hàn niệm “nam mô a di đà phật” không ngừng, như vừa được đại xá, Hàn Mạch chạy quanh bên cô hỏi thăm, bưng trà rót nước. Hàn Mỹ Úy nhanh chóng trở thành trung tâm của cả gia đình, cô cảm thấy thì ra hạnh phúc vất vả dành được so hạnh phúc dễ dàng có được thì ngọt ngào hơn.

Từng ngày trôi qua, tiểu bảo bảo ở trong bụng mẹ khỏe mạnh lớn lên, ngày dự sinh sắp tới, điều này làm cho Mỹ Úy hơi hồi hộp.

Các việc chuẩn bị trước khi sinh đã xong, tất cả là do mẹ Hàn chuẩn bị, mẹ Hàn mẹ chăm sóc cô gần như không rời một bước, Hàn Mạch vừa tan tầm cũng đến bệnh viện đúng giờ, đỡ thân thể tròn trịa của bà xã đi dạo trong vườn hoa bệnh viện. Mấy ngày nay Mỹ Úy rất lười biếng, thật là lười tản bộ, nhưng Hàn Mạch nghiêm mặt nên cô ngoan ngoãn nghe lời, chỉ là lúc anh đi làm thì cô liền trốn ở trên giường, không bước ra khỏi giường.
Phụ nữ có thai lười biếng không vận động đó chính là thời gian gần sinh, còn muốn ăn rất nhiều.

Ngày tiểu bảo bảo sinh ra, khoảng 9 giờ tối Hàn Mạch đang ở công ty thì nhận được điện thoại ở bệnh viện, Hàn Mỹ Úy bắt đầu đau bụng.

Trong mấy giờ này, Hàn Mỹ Úy nhận ra trong đời này đau nhất là đau bụng sinh. Loại đau này dai dẵng, có thể hình dung như thịt nát xương tan cũng phải khoa trương.

Lúc chưa đẩy đến phòng sinh, Hàn Mỹ Úy bị ba mẹ, mẹ Hàn bao vây thành một vòng, tất cả mọi người nhìn về bụng cô tạo áp lực làm cô đổ mồ hôi lạnh.

Thiết bị đo lại tăng, Hàn Mỹ Úy lại càng đau, cuối cùng cơn đau lên cực điểm, Hàn Mỹ Úy bị đau đến tinh thần cũng không rõ.

Hàn Mạch đẩy cửa phòng quan sát ra chạy vào, thấy Hàn Mỹ Úy đau bụng sinh đến mức bộ dáng giống như nửa sống nửa chết, đau lòng lại càng thêm yêu cô. Anh đứng ở bên giường nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của cô, nhẹ nhàng gọi "bà xã" .

Hàn Mỹ Úy nghe giọng của Hàn Mạch bên tai, bao nhiêu ẩn nhẫn kiên cường trong chốc lát sụp đổ, nắm bàn tay của anh, móng tay cắm sâu vào tay anh.

"Mỹ Úy, em cố chịu một chút, lát nữa là có thể vào phòng sinh rồi."

Mẹ Hàn dáng vẻ khổ sổ của cô cũng lo lắng đi theo, mẹ Hàn Mỹ Úy bắt đầu nằm trên vai ba cô rơi lệ.

Cơn đau dần dần giảm xuống, cảm giác đau đớn dần dần biến mất, Mỹ Úy phải lấy hơi thở dốc, gương mặt mệt mỏi cười.

"Em làm anh đau phải không?" Cô đưa tay sờ đôi môi đang mím chặt của Hàn Mạch.

Hàn Mạch lắc đầu: "Có phải em rất đau phải không? Rất đau?" Giọng của anh hơi khàn khàn, bộ dạng đau khổ của cô vừa rồi làm anh thật sự lo lắng.

"Đặc biệt đau." Cô thành thật trả lời.

Thì ra sinh con trên ti vi diễn ra cũng chưa phải là thật hoàn toàn, không phải kêu một tiếng, khóc một chút tới đây ống kính cắt, sau đó đơn giản ôm ra đứa bé. Cô đã bị đau bụng sinh giằng co hai buổi tối, nhưng bác sĩ nói còn chưa tới lúc sinh.

Tử cung lại bắt đầu co thắt, lần thứ nhất kéo dài 10 phút, sau đó 5 phút một lần, bây giờ biến thành  2 phút bắt đầu đau bụng sinh, Hàn Mỹ Úy nhìn áp lực khí lại tăng cao, khuôn mặt nhỏ nhắn lại bắt đầu tái nhợt, nhưng nhẹ nhàng buông tay của Hàn Mạch ra, sợ làm tổn thương anh.

"Đau. . . Đau quá!" Lần này cô không nhịn được nữa, la lên.

Hàn Mạch lần nữa cầm tay của cô, vội vàng nói: "Em nắm tay anh, nắm sẽ đỡ hơn chút!"

"Xin anh, xin anh đừng nói chuyện." Cô thật sự rất đau, đau đến sắp chết.

Hai mắt Hàn Mạch bắt đầu ướt át, xoay người nháy mắt với mẹ Hàn và ba mẹ của Hàn Mỹ Úy, bọn họ do dự bưới ra khỏi phòng quan sát, chỉ còn lại Hàn Mạch và bác sĩ của Mỹ Úy.

Bác sĩ đeo bao tay, đi tới nói: " Tránh một chút, tôi kiểm tra cổ tử cung."

Mỹ Úy đau quá, ngước đầu nhìn Hàn Mạch, trên mặt đều mồ hôi, một giọt lại một giọt chảy xuống dưới, cô nín thở, nhỏ giọng cầu xin anh:

"Anh có thể. . . quay đầu chỗ khác khi bác sĩ kiểm tra?"

"Đến lúc nào rồi em còn xấu hổ? Chúng ta bây giờ đã là vợ chồng." Hàn Mạch nắm tay cô dịu dàng nói.

"Quay lưng lại đi. . . Cầu xin anh. . ."

Dù sao đi nữa, tóm lại Mỹ Úy cảm thấy thật có lỗi, hơn nữa anh là đàn ông, các chuyện như vầy anh nên tránh đi.

"Tốt." Hàn Mạch hít sâu, nghiêng đầu sang chỗ khác không nhìn cô, trong lòng lại lo lắng.

Sau lung truyền đến tiếng la của Mỹ Úy: "Bác sĩ. . . Đau quá. . . Nhẹ một chút. . ."

Bác sĩ thường thấy bộ dạng các bà mẹ trẻ yếu ớt nên cười nói: "Phu nhân có phúc lớn, ở đây là bệnh viện tư nhân, cô thử đi bệnh viện lớn sẽ biết, cô la như vậy bác sĩ liền cho cô sinh mổ (c-section) rồi, còn đâu mà kiên nhẫn. Được rồi, nhịn thêm chút nữa, để tôi xem mở được mấy phân."

Bác sĩ kiểm tra xong, cởi bao tay xuống thở dài: "Mới ba phân, nhịn chút nữa!"

Nước mắt Hàn Mỹ Úy lập tức tuông ra: "Bác sĩ, lại còn phải đợi, thật sư tôi rất đau."

"Hàn phu nhân, làm mẹ là phải chịu chút đau khổ, nếu không tại sao mọi người đều nói là mẹ vĩ đại đây? Không nuôi , không biết ơn cha mẹ!"

Bác sĩ cười vỗ vỗ vai cô vào trong. Hàn Mỹ Úy nằm ở trên giường cố nín khóc, Hàn Mạch quay lại dỗ dành cô.

"Đừng khóc, nếu không. . . Nếu không chúng ta sinh mổ (c-section) được không?"

"Không cần, " Hàn mỹ úy lấy mu bàn tay lau nước mắt nói: "Bọn họ nói sinh mổ (c-section) không tốt, chị họ em chính là sinh mổ (c-section), hai ba ngày lại bệnh, ta không hy vọng tương lai thân thể tiểu bảo bảo không tốt”

Hàn Mạch đau lòng sờ sờ mặt cô, tay cũng không biết đặt chỗ nào được, trên trán nổi một tầng mồ hôi.

"Bà xã, anh vẫn nghĩ là em đặc biệt không có tiền đồ, nhưng mà bây giờ xem ra em rất có tiền đồ ."

Hắn tự tay thay cô vuốt vuốt mái tóc ướt chẹp nhẹp của cô, nở một nụ cười cực kỳ mê người.

Cẩn thẩn nghĩ lại, lúc ấy Hàn Mỹ Úy lúc vì thấy nụ cười của anh, mới ở quầy rượu uống đến say như chết.

Nụ cười này của Hàn Mạch, thật đúng là rất dễ hại người !

Đang lúc nói chuyện thì tử cung lại bắt đầu co thắt, Hàn Mỹ Úy khẽ cắn răng, cố ra vẻ kiên cường nói: "Vậy anh xem, em cũng không phải lúc nào cũng là quả hồng mềm. . . Đau. . . Đau! Em không chịu nổi Hàn Mạch em không chịu nổi!"

Hàn Mạch không ngừng nuốt nước miếng, dỗ dành cũng không được, khuyên cũng không được, sắc mặt cũng không kém Mỹ Úy, chỉ cảm thấy có lỗi với cô, nhưng lại nói không ra được có lỗi gì với cô.

. . .

71.

Giằng co hơn một giờ, không khí bắt đầu bớt căng thẳng có thể nói đùa vài câu sau đó Hàn Mỹ Úy lại đau đớn, cô rất đau, đau đến muốn ngủ một giấc cho hết mọi chuyện. Cuối cùng mặt kệ Hàn Mạch ở một bên nói giỡn dỗ dành cô như thế nào, cô đều cắn chặt răng rơi nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn chuyển từ xám trắng sang vàng.

Cuối cùng lúc bác sĩ cũng kiểm tra miệng tử cung, Hàn Mỹ Úy thế nào cũng không chịu nghe lời, không ngừng cầu khẩn Hàn Mạch, trong miệng lẩm bẩm cũng không rõ là gì, cũng không đoái hoài tới việc thẹn thùng, đau đến trời đất quay cuồng. Hàn Mạch không nhịn được liếc mắt nhìn thầy thuốc tàn nhẫn kiểm tra, cuối cùng không đàng lòng phải nhắm mắt lại.

"Bà xã, em đừng khóc, chút nữa sẽ không có sức sinh con." Hàn Mạch dùng khăn tay lau nước mắt của cô, nước mắt của cô tuông ra không ngừng.

Mỹ Úy thở hổn hển rồi hít sâu, nghe bác sĩ nói một câu được rồi, cứ như nhận được đại xá nhanh chóng đẩy tay Hàn Mạch ra, ánh mắt cầu xin bác sĩ cho cô vào phòng sinh sớm.

Hàn Mạch lập tức đứng lên: "Em tính không cho anh vào cùng?"

Hàn Mỹ Úy kiên quyết lắc đầu, đầu tóc rối bời dính trên mặt, ánh mắt trách cứ nhìn Hàn Mạch, nói: "Anh. . sau này . . sau này ngàn vạn lần đừng để em phải sinh bé. . ."

Hai cánh cửa lớn của phòng sinh khép lại, Hàn Mạch bị ngăn cách ở ngoài.

Hàn Mạch run rẩy rút ra điếu thuốc đưa lên môi, anh chỉ ngậm, cũng không đốt lửa, cuối cùng kiệt sức dựa vào cửa tuột xuống, ngồi trên mặt đất lạnh lẽo. . .

Khoảng hơn nửa đêm, vang lên tiếng con nít khóc, bác sĩ kéo cửa phòng sinh bước ra. Bác sĩ đứa bé múp míp ra ngoài, Hàn Mạch lập tức từ mặt đất đứng lên!

Mẹ Hàn và ba mẹ của Hàn Mỹ Úy vội vàng đi tới, kinh ngạc đứa bé trong tã lót trắng noãn, đó là một bé trai mập mạp mặt hơi nhăn, ba ông bà già thay phiên nhìn một lượt, đứa bé lại bị bác sĩ ôm đi. Hàn Mạch liếc nhìn con trai một cái cũng chưa lo lắng, chỉ đưa cổ nhìn quanh phòng sinh.

Cho đến bác sĩ đóng cửa lại, Hàn Mạch ngưng nhìn. Bước nhanh cửa nhỏ của phòng sinh, Hàn Mỹ Úy được đưa ra từ cửa này, Hàn Mạch đi nhanh bước lên giữ chặt tay của cô, giống như là xa cách một thế kỷ.

Mỹ Úy chầm chậm mở mắt, trông thấy nếp nhăn cuộn lai thành đoàn của Hàn Mạch, liền nở nụ cười nhẹ nhõm.

Hàn Mạch siết tay của cô hôn lên, trìu mến sờ sờ cô.

"Hù anh chết hả? Mỹ úy cười ngọt ngào, không giống như bộ dạng chết đi sống lại của cô vừa rồi

Hàn Mạch gật gật đầu. Hù chết, thật sự sắp bị cô hù chết.

Mỹ Úy vui mừng cười, cô cất giọng mỗi âm cuối kéo dài, giọng điệu thỏa mãn: "Em vừa mở mắt nhìn con một chút, con được bác sĩ bồng lên vỗ lòng bàn chân, lập tức khóc vang dội. Em cảm giác giống như con còn nhìn em một cái. . ."

"Nói bậy, con bây giờ còn chưa nhìn thấy nhiều đâu!" Hàn Mạch nói.

"Em cảm thấy con nhìn em một cái chứ sao. . . Anh thấy con chưa?"

"Anh lo đi thăm em, đâu còn còn thời gian nhìn tên tiểu tử dày vò em sống dở chết dở." Hàn Mạch vẫn còn nghiêm mặt, giống như vừa rồi anh không có chút hồi hộp nào.

Mỹ Úy nói: "Anh phải đi xem con một chút, nếu anh chăm sóc con, ngàn vạn lần không được ghét bỏ bộ dạng nhăn nhăn nhúm nhúm của con, đứa trẻ mới sinh đều như vậy, đợi đến khi nẩy nở  . . ."

Hàn Mạch lời nói không tự tin của cô: "Nói cái gì, anh làm sao sẽ ghét bỏ con, chỉ cần là em sinh ra, anh đều thích."

Hàn Mỹ Úy hài lòng cười, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: "Ừ. . . Vậy em an tâm rồi. . . Em muốn ngủ một giấc."

"Ngủ đi." Hàn Mạch thay cô đắp chăn, đứng lên, nhìn gương mặt yên tĩnh ngọt ngào của cô.

Cám ơn em, Tiểu Mỹ của anh.

Tác giả muốn nói: <FONT col­or=#FF3333 còn có nhiều hơn ngọt ngào cảm động ngoại truyện, một tuần này cũng sẽ lục tục Cập Nhật, sau đó liền bắt đầu Cập Nhật ta 《 thập năm 》


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn helengirl về bài viết trên: Jolie Quynh, Mưa biển, nbichhhh0417
Có bài mới 01.10.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 12.03.2017, 11:55
Bài viết: 18
Được thanks: 43 lần
Điểm: 10.67
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 11
Chương 41: ngoại truyện Tạo người

72.

Một tờ báo cáo khám thai PS, đã khiến cho một Tô Đỉnh xui xẻo hồ đồ chưa chồng con trở thành người phụ nữ lập gia đình. Người lớn hai nhà đều đồng ý sẽ đăng ký kết hôn trước chưa cần tổ chức hôn lễ, chờ sinh con xong sẽ tổ chức cũng chưa muộn.

Hàng ngày Tịch Không vẫn bận rộn với các bản vẽ, nuôi một con mèo, anh nhàn nhã tự tại giống như ông lão đã về hưu. Mà Tô Đỉnh lại giống như ở địa ngục.

Tại sao lại nói như vậy? Nhắc tới chuyện này Tô Đỉnh liền rơi lệ, ngửa mặt lên trời than thở.

Mỗi ngày các loại trái cây dưa, lê, đào luôn đưa vào miệng, các loại thức uống dinh dưỡng, cô uống đến mức cô nghe một chút liền muốn nôn. Điểm chết người nhất chính là hai mẹ già phục vụ cô giống như phục vụ lão phật gia, lúc nửa đêm Tô Đỉnh đi vệ sinh, mẹ cũng phải thức dậy nhìn, chỉ sợ cô trợt té gãy xương.

Đoạn Băng nhiều lần yêu cầu, nói là Tô Đỉnh và Tịch Không đã đăng ký kết hôn rồi, nên đến nhà họ Tịch ở, nhưng Tô Đỉnh kể từ kể từ khi đăng ký kết hôn liền bị mê hoặc, hoàn toàn không nhận ra sự thật mình là phụ nữ có gia đình, đến nhà họ Tịch cô và Tịch Không không ngủ chung giường, vừa là chuẩn bị cuộc chiến lại như không chiến.

Mang thai giả là chuyện của nửa tháng trước nhưng Tô Đỉnh lại tăng lên 10 cân, cô cũng mặc kệ.

"Anh nghĩ là em đang trốn anh, anh đừng có như vậy em nói cho anh biết, vô ích thôi." Tô Đỉnh đứng ở cầu thang, tức giận nhìn cái người được gọi là chồng kia đang đứng dựa vào tường hành lang, đang chơi trò chơi trên điện thoại di động.

"Nếu như hôm nay em không đi về với anh thì cũng đừng đi làm." Cái người được gọi là chồng kia khí thế hùng hồn cũng không ngẩng đầu cất tiếng nói.

"Tịch Không anh đừng có náo loạn, em đi làm trễ! Bị trừ tiền à!" Tô Đỉnh muốn la lớn cũng không dám lớn tiếng, dù sao mẹ cũng ở trên lầu.

"Trừ bao nhiêu anh trả cho em." Khóe miệng kéo lên khinh bỉ, coi chút tiền lẻ của cô ây như cặn bã.

Tô Đỉnh giận không kiềm chế được: "Tịch Không, anh đừng quá phận!"

"Em cũng đừng quá phận."

"Em sao lại quá đáng!"

Tịch Không cất điện thoại di động nhìn bụng cô một chút: "Em phải nhớ rằng, bây giờ trong bụng em tất cả là mỡ chứ không phải là em bé."

Tô Đỉnh hít một hơi sâu, đem bụng mình co lại, có chút quẫn bách: "Còn không phải là do anh! Nếu không thì em sao có thể biến thành như vầy, phải không?”

Ánh mắt Tịch Không lưu luyến trên cái miệng nhỏ nhỏ hồng hồng của cô, ánh mắt sáng lên: "Cho nên trước khi chân tướng bại lộ, chúng ta có phải là nên tranh thủ hành động?"

Em có gặp trường hợp nào mà đàn ông cưới vợ gần một tháng mà còn không ngủ chung giường?

Tịch Không nói là giường, không phải ghế sa lon.

Tô Đỉnh nói: "nên chọn lựa hành động. . . Em từ nhỏ đến giờ cũng chưa bao giờ lừa gạt mẹ em, mẹ anh cũng chăm sóc em như lão phật gia, thật sự em không chịu nổi, em phải thành thật."

Tịch Không kéo nhẹ cô, đè đầu cô áp vào trong ngực, ép cô không thể động đậy chút nào.

"Không cho đi! Nếu em đi anh liền. . ."

"Tiểu quỷ nhát gan! Cùng lắm thì chúng ta cá chết rách lưới thôi!"

Tịch Không đẩy đầu của cô ra ép buộc cô nhìn mình: "Em với ai rách lưới? Rách lưới như thế nào?"

Tô Đỉnh không có động tĩnh, vô lực nằm sấp trong ngực anh, òa một tiếng, đầu cô xám xịt.

"Tô Đỉnh, em suy nghĩ một chút, nếu thời gian trước em nghe lời anh, tới nhà anh ở, có phải là bây giờ đã có em bé rồi không? Chúng ta đã lừa thành công rồi."

Nhiều kế hoạch thật hoàn mỹ, Tịch Không tốn không ít tiền mời diễn viên phụ Trịnh Bách Hợp để thuyết phục Đoạn Băng, sau lại dùng đứa bé làm để thuyết phục mẹ Tô, đang muốn áp dụng bước cuối cùng là kế hoạch tạo người, tiếc là đồng bọn lại đình công.

Náo loạn hoặc ốm?

Ốm, Tịch Không thật sự nghĩ mọi trường hợp, nhưng hết cách rồi, cô gái này ngoài việc đi làm, tan việc đúng giờ về với mẹ, kiên quyết không chịu về cùng Tịch Không về nhà.

Tô Đỉnh nhìn đồng hồ đeo ta, đẩy anh ra mềm giọng ôn tồn: "Em thật sự phải đi làm rồi, anh nghe lời đi. . ."

"Hôm nay em không cho ta câu trả lời, em cũng đừng nghĩ tới việc đi, Tô Đỉnh, thời gian là vàng bạc đạo lý này không phải em không hiểu."

Tròng mắt Tô Đỉnh hơi híp lai: "Anh có để em đi hay không?"

Tịch Không còn muốn nói chuyện, Vương Thục Chi từ trên lầu xuống, trong tay cầm túi thức ăn.

"Hai người các con ầm ĩ cái gì đây? Cả hành lang đều bị hai người náo."

Tịch Không lập tức thay đổi thành bộ dạng ngoan ngoãn, ngọt ngào kêu một tiếng"Mẹ" , Tô Đỉnh cũng vội vàng xuống một nấc thang đến gần trong ngực Tịch Không, dáng chim nhỏ nép vào người: "Hai con thương lượng vài chuyện, không có cãi nhau."

"Đúng, không có cãi nhau." Tịch không phụ họa.

Vương Thục Chi ghét bỏ nhìn hai người làm ra vẻ yêu thương nhau, lại nhìn con gái: "Nghĩ tới việc về nhà nhìn thấy con là chán ngấy, lớn rồi còn ở nhà mẹ không tính khi nào dọn đi."

Tịch Không nghe xong lập tức gật đầu liên tục: "Con tới là muốn đón Tô Đỉnh đi, con thấy một mình mẹ chăm sóc cô ấy cũng rất mệt, mẹ con, ba con và con cũng thấy được, có phải không Tô Đỉnh?"

"Cái rắm. . ." Tô Đỉnh nhỏ giọng nói.

Vương Thục Chi nhìn Tịch Không ý vị thích thú: "Con nói đúng, hôm nay tan việc con và Tô Đỉnh thu thập dọn dẹp đón con bé về nhà."

"Dạ!"

"Mẹ!"

"Mẹ cái gì mà mẹ! Đã làm mẹ rồi mà cả ngày chỉ biết kiu mẹ. . . Mẹ xuống lầu mua gà cho con, buổi tối con về uống chút cháo gà rồi về cùng Tịch Không đi, cứ quyết định vậy."

Vương Thục Chi lộng độc quyền độc tài ra lệnh, xoay người đi xuống lầu, còn lại Tịch Không và Tô Đỉnh - hai người trong hành lang. Tô Đỉnh nhân cơ hội nay hung hăng đẩy Tịch Không ra, cũng không quay đầu đi xuống lầu.

Tịch Không xoa xoa ngực nơi cô đấm vào, giận quá hóa cười, cười đến mức hài lòng.

73.

Buổi tối tan việc sớm, Tô Đỉnh và y tá trưởng xin về sớm, len lén chạy ra khỏi bệnh viện trước 1 tiếng, lúc tới cửa thì y tá trưởng gọi cô, Tô Đỉnh nghĩ là y tá trưởng không cho cô về, lại nghe thấy y tá trưởng tươi cười rạng rỡ nói:

"Tô Đỉnh, hôm nay chị quên nói với em, chủ nhật này em có rãnh hay không?"

"Chuyện gì?" Y tá trưởng đã có tiếng là một bà mối, bắt được người nào là giới thiệu ngay, Tô Đỉnh vừa nghe cô hỏi có rãnh hay không, cũng biết sơ sơ là gì rồi.

"Cháu ta, 34, làm việc ở bộ nội vụ, nhân viên công chức, cao hơn em nửa đầu, con người rất đàng hoàng, em xem. . ."

Khóe miệng Tô Đỉnh rụt lại, gượng cười hai tiếng, trước kia nghe nói y tá trưởng giới thiệu đối tượng cho người ta giống như là người ta bán điện thoại di động ở trạm xe lửa ven đườn, bắt được người liền kéo áo lại, nói nói các kiểu, "Bốn nhân, 2 sim 2 sóng, iphone 4s, loa hay, có muốn hay không?"

"Không cần. .. . . Chủ nhật em không có thời gian."

"Tô Đỉnh, em không thể cả ngày giống như một bà già cắm đầu làm việc, cũng đã 27 tuổi. Cũng phải suy nghĩ tới chuyện đại sự cả đời chuyện này chị thấy cũng sốt ruốt thay cho em." Y tá trưởng đồng tình nhìn cô.

"Chủ yếu là chủ nhật này thật sự em có việc. . ."

"Nếu không , em thấy y tá mới của bệnh viện như thế nào -  y tá tiểu Hồ, em xem thế nào?  Chị cho em cả hai lựa chon"

Ban ngày! Tốt như vậy mẫu người này dành cho cô đấy.

Tô Đỉnh khéo kéo từ chối lần nữa, chỗ đậu xe ở cửa bệnh viện vang lên tiếng còi, Tô Đỉnh quay đầu nhìn lại nhìn, chiếc xe màu đen của viện trưởng Tịch dừng cách đó không xa, giống như sắp nổ máy. Y tá trưởng cũng nghe thấy  động tĩnh, thân cổ quay lại nhìn, Tô Đỉnh chỉ thấy cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, đó là Tịch Không ngày nào cũng gặp lại xuất hiện trước mắt, mà phía sau hắn, là viện trưởng Tịch đang chờ con dâu đi về nhà.

Tô Đỉnh nhìn quanh nhìn quẩn giống như kẻ trộm đi tới, cắn răng nghiến lợi nói: "Anh bấm còi làm gì? Sao ba cũng ở đây?"

Tịch Không ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Lên xe đi, tình huống này chính là tình huống như vậy."

"Tịch Không, xem như anh lợi hại, hãy đợi đấy!"

Tịch Không lui thân thể ra nói chuyện với cô như bình thường, thay đổi bộ dạng săn sóc, ngay trước mặt viện trưởng Tịch nói:

"Nhanh lên xe, đứng lâu sẽ mệt ."

"Đúng đúng đúng, con nói y tá trưởng nói một tiếng, " viện trưởng Tịch cười thật tươi mở cửa tay lái phụ cho Tô Đỉnh nói: "Hôm nay tan việc sớm một chú!"

"Được ạ, ba không cần xuống mở cho con, con tự mình mở được rồi."

Bắt cóc, tuyệt đối là bắt cóc!

. . .

Lúc trở về nhà họ Tịch, dĩ nhiên Tịch Không đã báo trước với Đoạn Băng để chuẩn bị tiếp đón tốt, nên đã chuẩn bị đồ mặc cho Tô Đỉnh thật đầy đủ, chỉ còn thiếu là cô chưa về ở. Đoạn Băng chuẩn bị một bàn thức ăn, Tô Đỉnh chỉ ăn một ít, lúc Tô Đỉnh muốn dọn chén bát xuống, Đoạn Băng chết sống không cho, loại đối xử này so với quá khứ thực là khác nhau một trời một vực. Nếu không làm sao người ta lại nói phụ nữ mang thai hạnh phúc nhất được? Chỉ là loại hạnh phúc này khiến cho Tô Đỉnh chột dạ và áp lực thật quá lớn, chưa kể tới cô đang béo lên, cô còn mọc them không ít lông.

Sau buổi cơm tối, Tịch Không ôm Tô Đỉnh mệt nhọc đi ngủ sớm, nhanh chóng kéo Tô Đỉnh lên lầu đi ngủ, Tô Đỉnh ngồi trong phòng ngủ sáng ngời của Tịch Không, ngây người như phỗng.

"Nghĩ gì thế?" Tịch Không bước từ phòng tắm ra, phía dưới quấn khan tắm màu trắng, trên tóc nhỏ giọt từng giọt nước thật khêu gợi, lại bị anh dùng khan bông lau đi.

Tô Đỉnh liếc nhìn bắp chân của anh, các đường cong của bắp thịt, lúng túng nhìn chỗ khác đi.

Nghĩ cái gì vậy? Tịch Không đi tới chỗ cô đang ngồi bên giường ngồi xổm xuống, giống như dỗ dành em bé, cầm tay cô nói.

"Em nói anh nghe một chút, có phải em còn chưa chuẩn bị lập gia đình hay không?"

Tô Đỉnh nhìn màu mắt nâu của anh chưa từng từng thay đổi hai mươi mấy năm qua, nghiêm túc gật đầu.

Không có quá trình yêu đương, không có hôn lễ, không có nhẫn, không có váy cưới, cả quá trình còn không giống như khi tham gia vào đội thiếu niên tiền phong oanh liệt, thậm chí có thời điểm khi Tô Đỉnh tỉnh lại, căn bản không nghĩ là mình đã mang họ Tịch.

Tịch Không gật đầu, tỏ ra hiểu tâm tình của cô, ngồi xổm bên giường ngửa đầu nhìn cô, ngửa đầu nhìn thật nhỏ bé.

"Nhưng chỗ này của anh đã chuẩn bị xong từ rất sớm." Anh chỉ chỉ vào vị trí trái tim của mình.

Trái tim Tô Đỉnh run lên, bị đôi mắt sâu của anh hút vào.

"Em có tin hay không, khi chúng ta còn rất nhỏ, anh đã có dự cảm, sớm muộn gì chúng ta sẽ kết hôn."

Sớm muộn rồi chúng ta cũng sẽ kết hôn.

Loại dự cảm này thật dịu dàng đáng chết, khiến Tịch Không đã giảm bớt những rung động dư thừa khi trưởng thành, chính khả năng này là nguyên nhân làm cho Tô Đỉnh luôn cười nhạo anh là tiểu tử ngốc.

"Em còn cười anh con mọt sách, cả ngày cũng chỉ biết học tập, nhưng em không thử suy nghĩ xem, em đang ở bên cạnh anh, anh còn nên làm gì?"

Tịch Không nói những chuyện này một cách đột ngột, Tịch Không nói ngắn gọn nhưng mạnh mẽ, chọc thẳng đến những uất ức trong lòng của Tô Đỉnh, cô rất cảm động nhìn anh, nhẹ nhàng ôm cổ anh.

"Vậy nhiều lần em nói em thất tình, tại sao anh không ngăn cản em?" Tô Đỉnh hỏi.

"Đều là em bị thất tình. Huống chi lúc đó anh ở bên cạnh em, em còn có thể chạy đi đâu? Cũng chỉ là thoải mái để em trải nghiệm chút thôi."

Tính cô trời sinh đã năng động, hoạt bát, nếu không để cho cô trải qua vài lần thất tình thì sao cô có thể yên ổn nhìn đến anh?

"Anh thật hào phóng. . ." Tô Đỉnh ngọt ngào cười.

"Bây giờ em vẫn ở bên cạnh anh là được"

"Ừ!" Cô gật đầu.

"Em hãy nhớ, số lần em chơi đùa đã hết."

"Nhớ nhớ!"

Tô Đỉnh khoa trương gật đầu, hai vật nhỏ mềm mại trước ngực cũng theo động tác của cô cọ cọ trên mặt Tịch Không, khiến Tịch Không miệng đắng lưỡi anh nói nhanh hơn.

"Anh hiểu em muốn ở nhà để chăm sóc mẹ, nhưng em không thể khiến mẹ có áp lực đúng không? Mẹ đã bị bệnh, lại phải quan tâm chăm sóc, ngày ngày nhìn em, mẹ sẽ khó chịu. Chờ khi em có thai, sinh con, chúng ta lại cùng nhau chăm sóc mẹ có được không?"

Tô Đỉnh bị anh hỏi "Có đúng hay không" "Có được hay không" làm cho lòng cô mềm nhũng, liên tiếp gật đầu.

Tịch Không còn nói: "Em xem, anh đã quét tường lại, em nói màu trắng khó coi anh đã đổi sang mà xanh lam, rèm cửa sổ, ga giường, đều làm theo sở thích của em, anh còn dùng giấy dán tường, sau này trên tường sẽ treo hình của em, đợi đến khi em sinh bảo bảo sẽ làm một giấy chứng nhận thật to để treo lên . ."

Tịch Không vừa cười vừa nói được một nửa, liền bị đôi môi mềm mại chặn lại, Tô Đỉnh ôm cổ anh hôn lên giống như chuồn chuồn lướt, cô bị cảm động đến rối tinh rối mù.

Chuồn chuồn lướt sao mà đủ, Tịch Không nâng khóe môi, lập tức đứng lên, đẩy cô lên giường nghiêng người đè lên. . .

Tóm gọn cô.

Kế hoạch tạo người cứ như vậy được Tịch Không từng bước nắm trong tay, hoàn mỹ khi màn đêm rơi xuống, bị dày vò một buổi tối Tô Đỉnh phải nằm trên giường cho tới trưa, tới trưa bị mắt ánh mặt trời chiếu vào mắt làm cô tỉnh, giật giật thân thể mệt mỏi, vị trí bên cạnh trống không.

Đoạn Băng ở dưới lầu không biết bận rộn gì, cũng không còn gọi cô, có lẽ biết cô trực đêm tối nay. Mà Tịch Không cũng đi đâu rồi, sáng sớm đã lái xe đi.

Tô Đỉnh mỏi lưng, vừa ngồi dậy đã nằm xuống, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt, dần dần mỉm cười.

Kết hôn, thì ra đây mới là cảm giác kết hôn cảm giác.

Năm mười mấy tuổi còn không rành việc đời cô chưa từng nghĩ qua sẽ có ngày cô sẽ gả cho tên bốn mắt chỉ biết đi học, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện gả cho anh.

Nắm tay vui mừng thì giật mình vì vật lạ ở ngón tay đeo nhẫn, Tô Đỉnh vừa nhìn, là một chiếc nhẫn kim cương đột nhiên xuất hiện trên tay, cùng với ánh sang buổi trưa làm phát ra ánh sang chói lóa.

Đeo lên khi nào vậy? Tô Đỉnh nhớ lại từ tối qua, thế nào cũng nhớ không nổi tới chi tiết này, đại khái là hắn thừa dịp lúc cô thần chí không rõ đeo lên tay cô, mà cô lại không hề hay biết.

Không có tình yêu mãnh liệt, không có màn cầu hôn khắc cốt ghi tâm, giữa bọn họ, giống như chiếc nhẫn này.

Tịch Không khi bắt đầu anh không thích cầu kỳ, mà cô vậy lúc bắt đầu để ý anh cũng không biết là khi nào, chỉ ở thời điểm thích hợp, anh giấu giếm suy nghĩ này đem chiếc nhẫn nhẹ nhàng đeo lên, khi cô vẫn còn ngượng ngùng không biết gì, liền bị anh dễ dàng nắm trong lòng bàn tay, tất cả đều ấy chính là hợp tình hợp lý, thuận nước đẩy thuyền.

Không có ai hỏi tại sao yêu, cũng không có ai sợ quá đường đột, tất cả tới là vừa vặn khi nào thì, vừa vặn anh yêu em, ta cũng vậy không thể rời bỏ anh.

Tác giả có lời muốn nói: tiểu Ái hầm cách thủy thịt, ăn rồi đều nói tốt ╮(╯▽╰)╭ cắt giảm hãy tạo tiểu nhân kế hoạch là dạng gì đây? Tịch không làm như thế nào ở trên giường giải quyết chúng ta đầu óc ngu si, tứ chi phát triển tiểu Tô tô đây?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn helengirl về bài viết trên: nbichhhh0417
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alice543, kotienkoyeu, maimai0906, Pisces103 và 650 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

4 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

7 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

8 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 118, 119, 120

17 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

18 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân ấm áp - Túy Hậu Ngư Ca

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 30, 31, 32

20 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169



Snow cầm thú HD: Pp
Ngọc Nguyệt: Okay....con đi ngủ đây, cụ học đến mấy giờ/
Snow cầm thú HD: Là thế này ta định cúp học lun, mà ngta nhờ giao đồ cho con bé trên trường nên ta đành fai đi học :D3
Ngọc Nguyệt: =.= Okay... con hỏi học tối muộn à, cụ bảo ờ, giờ thì cụ bảo đi giao đồ,,,
-> Logic ghê
Snow cầm thú HD: Đi giao đồ giùm ngta :-P
Ngọc Nguyệt: 10 rưỡi rồi ai dạy học mà ghê vại?
Snow cầm thú HD: Ờ ờ :no3: khổ v đó
Ngọc Nguyệt: -_- Hổng phải kết BTS.
Con biết IU hát hay mờ.
Ớ, học tối muộn á?
Snow cầm thú HD: Thì ra ngọ kết btS à

Ta trễ h r đi trc :wave: pp
Snow cầm thú HD: IU vừa xinh vừa hát hay :))
Ngọc Nguyệt: -_- Không có đâu cụ.
Em út nhà BTS chọn IU là mẫu người lí tưởng.
Ôi nhớ cái thời trẻ trâu ngày xưa chỉ biết mỗi một bài của IU mà không ngờ giờ IU nổi thế...
Snow cầm thú HD: Cứ tưởng đi nói vụ moon lovers có phần mới
Snow cầm thú HD: Chuẩn, bít r hỏi ta chi
Ngọc Nguyệt: Fan BTS và fan Wanna One
Snow cầm thú HD: À thì fan bts với nhóm nào đó hét lên lúc IU phát biểu cái netizen chửi cho fan đó sml
Ngọc Nguyệt: Chia tay rồi nhỉ?
Snow cầm thú HD: Theo ta nhớ là IU bị dụ này vs scandal lộ ảnh nóng với bạn trai, mà lâu lắm rồi
Ngọc Nguyệt: Bài phát biểu về JongHyun hôm Golden Disk...
Snow cầm thú HD: Nghe nói là bài nhạc IU viết có vấn đề bị chỉ trích mà IU không bảo cảm thấy nó k vấn đề về sai netizen Hàn chửi dữ quá IU mới đứng ra xin lỗi
Snow cầm thú HD: Ko
Ngọc Nguyệt: Snow, năm ngoái IU dính vào vụ gì vậy?
cò lười: ???
Snow cầm thú HD: Ngọ ta bít mặc dù IU đóng k hay, nhưng mà ngta rất đẹp nha, ráng coi vì khuôn mặt :-P
Snow cầm thú HD: cò lười: 2 truyện mới đây
Ngọc Nguyệt: Snow, không, chỉ là chợt nhận ra IU đóng vai nữ 9...hm...
Snow cầm thú HD: Ngọ ừ s v?
Ngọc Nguyệt: Snow, nghe đồn cụ thích phim Người tình ánh trăng?
cò lười: Vụ gì hot
Snow cầm thú HD: Ngọ :kiss3:
Ngọc Nguyệt: A cụ Snow.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.