Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 12.12.2015, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1114
Được thanks: 3953 lần
Điểm: 8.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 51
Chương 20: Các người đều bắt nạt tôi

Edit: Lavender - Blue

Hàn Mỹ Úy ngước mắt nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt này, vũ khí bản lĩnh duy nhất cô có hôm nay chỉ có thể là ánh mắt sắc bén mà thôi.

Lúc đầu cô hối hận cỡ nào bước ra cửa không chịu xem ngày, bước chân giẫm phải con gấu con bướng bỉnh này. Tay trái anh một máy chơi game, chân phải anh đạp một máy,  máy bên chân phải không cho anh chơi anh sẽ đập bể.

Hàn Mỹ Úy chính là cái máy chơi game sắp bể  nát.

Không thể không thừa nhận, quỷ kế của Hàn Mạch đã thành công rồi. Anh vì muốn chia rẽ tình cảm của cô và Trần Hạo, lấy cả ghi chép thuê phòng hoang đường kia ra, nó vẫn cứ mãi xoay tròn trong đầu của Hàn Mỹ Úy.

Xe taxi dừng lại trước cửa nhà trọ Trần Hạo, Hàn Mỹ Úy xuống xe, cô đứng trước toàn nhà hiện đại cao chót vót làm ớn lạnh. Tòa cao ốc này là màu trắng, giống như mặc chiếc áo khoác trắng Trần Hạo hay mặc cao lớn uy nghiêm, không cho phép có bất kỳ nghi ngờ nào. Trên đường cô đến đây, tự nói với mình ngàn vạn lần không được trúng gian kế của Hàn Mạch, sẽ làm tổn thương Trần Hạo. Nhưng hôm nay lần thứ hai Hàn Mỹ Úy có thể nhận ra trên người mình ẩn giấu sự vô sỉ  đáng sợ.

Cô có một bà dì, làm việc ở bệnh viện hơn nửa đời người rồi, dì đã từng rất nghiêm túc nói cho Hàn Mỹ Úy, dì nói thời gian bác sĩ ở bên ngoài rất nhiều, một là bởi vì bác sĩ rất bận, không có thời gian chăm sóc người yêu, hai là y tá nhỏ ở bệnh viện luôn ngọt ngào, luôn sùng bái các bác sĩ, hai người trực đêm thường nói chuyện tâm tình, y tá dịu dàng nữa, là có khả năng rất tốt. Dì nói, cô gái tốt không nên gả cho bác sĩ.

Hàn Mỹ Úy lúc ấy không phục lắm phản bác dì: Trần Hạo là một ngoại lệ, hơn nữa, con không tính là một cô gái tốt.

Mà nay cô gái xấu này, cô cứ như vậy không nói một tiếng lặng lẽ đi tới nhà Trần Hạo, tưởng tượng các tình cảnh trên TV, vì cô hoàn toàn tự tin trong hôn nhân.

Nếu như A Hạo vừa mở cửa ra, một người phụ nữ từ bên trong bước ra, như vậy Hàn Mỹ Úy có hóa đá hay không?

Mà sự thật chứng minh cô là người ngu ngốc, lúc Trần Hạo mở cửa ra quần áo chỉnh tề, nhìn thấy cô thật sự có chút kinh ngạc, nhưng vẫn rất rộng rãi mở cửa cho cô vào nhà.

Trong phòng cũng không có bất kỳ cái gì khác thường, điều này làm cho Hàn Mỹ Úy lo lắng đề phòng thở phào nhẹ nhõm.

"Uống cola hay trà?" Anh lấy một ly trà và một lon cola để trên bàn, dịu dàng hỏi.

Hàn Mỹ Úy ngồi ở trên ghế sa lon của anh hai bàn tay không biết để chỗ nào, sợ mình vụng về làm vỡ cái khay bài trí trên bàn.

"Ha ha, em không uống, chỉ là tới thăm anh một chút thôi."

Hai người cùng nhau ngồi xem TV, Trần Hạo đột nhiên hỏi cô:

"Nhớ anh sao?"

"Coi là. . .Coi là như thế đi. . ." Hàn Mỹ Úy chột dạ nói. . .

"Haiz, " Trần Hạo thở dài, ngồi vào bên cạnh cô, choàng qua bả vai của cô: "Anh biết anh bận rộn không có thời gian cho em, thậm chí. . ."

Anh đột nhiên nhìn về phía môi của cô, nói: "Thậm chí chúng ta cũng không có nụ hôn lãng mạn."

Hàn Mỹ Úy mất tự nhiên cúi đầu, né tránh ánh mắt mê hoặc lòng người của anh.

"Nhưng Mỹ Úy này, em phải biết trong lòng anh em là đó hoa thuấn khiết nhất, thậm chí anh cũng không nỡ chạm vào."

Hàn Mỹ Úy nghe vậy toàn thân toát mồ hôi lạnh, có thể là do phát sinh quan hệ, cô lập tức đứng lên, động tác quá lớn đụng đổ ly trà trên bàn, nước bắn tung tóe trên người của cô.

Trần Hạo nhíu mày, nhìn trên người cô ướt át nhếch nhác, hỏi "Hôm nay em làm sao vậy? Động tay đông chân?"

"Em. . . Em không có . . ." Hàn Mỹ Úy không thường nói dối, trong lòng áy náy giống như là mùa đông khắc nghiệt cửa sổ trong phòng bị vỡ, khí lạnh tràn vào.

Trần Hạo đứng lên nói: "Anh đi lấy khăn lông cho em lau một chút!" Dứt lời đi vào toilet.

Hàn Mỹ Úy giống như là bị oan hồn của Hàn Mạch bám vào, ánh mắt liếc về phía chiếc di động trên bàn trà Trần Hạo chưa kịp cất đi.
Điện thoại di động của anh cô chưa bao giờ khiến người nào đụng, có lần Hàn Mỹ Úy muốn mượn chơi trò chơi, cũng bị Trần Hạo khéo cự tuyệt.

Cô vừa nhìn về phía toilet vừa cầm điện thoại di động lên mở ra nhật ký cuộc gọi, đứng đầu là số của một người.

Đường San.

34.

Một dãy chữ "Đường San" khiến cho Hàn Mỹ Úy hít vào một hơi thật sâu, ném điện thoại lên trên khay trà nóng.!

Lúc Trần Hạo từ trong toilet đi ra đã nhìn thấy sắc mặt của Hàn Mỹ Úy u ám ngồi trên ghế sô pha, giống như người mất hồn. Anh vội vàng cầm khăn lông đi tới, vừa lau quần áo cho cô vừa quan tâm, nói: "Có phải là bị bệnh rồi không? Hôm nay em rất lạ ."

Hàn Mỹ Úy cố kiềm sự tin tưởng cuối cung như cây cung đang căng, yên lặng vì Trần Hạo biện hộ: nhất định là trùng hợp, anh gọi điện thoại cho San San không chừng là có việc thôi? San San không phải là loại người như vậy, cô ấy không thể nào đối với cô như vậy!

"Hạo. . . Em hỏi anh một chuyện, anh thành thật trả lời cho em, được không?" Cô đột nhiên đảo mắt nhìn anh, muốn từ trong mắt của anh nghiêm túc tìm kiếm đáp án mà cô muốn.

Nhưng đột nhiên cô nói như vậy, cũng chỉ thấy tay Trần Hạo cứng đờ, ngay sau đó yết hầu bỗng nhiên chuyển động, ánh mắt lúc sáng lúc tối.

Nhưng Hàn Mỹ Úy so với anh càng khẩn trương hơn, giọng nói cũng nhỏ như sợi tơ: "Có phải anh đang qua lại với người phụ nữ khác trong lúc quen em không?"

Trần Hạo chậm rãi từ dưới đất đứng lên, không thể tin nhìn Hàn Mỹ Úy, miệng há ra khép lại giằng co thật lâu, cuối cùng là một sự im lặng lạnh người.

Nước mắt của Hàn Mỹ Úy lập tức chảy xuống, tim đau đến mức thở dốc.

Cô nắm quả đấm đứng lên muốn đi, Trần Hạo lại vội vàng giữ cánh tay cô lại.

"Mỹ Úy! Mỹ Úy! Anh đã không còn liên lạc với cô ấy nữa! Em đừng đi!"

"Anh. . . Anh buông tay ra. . ." Cô gần như không còn hơi sức thoát ra, vừa không có tiền đồ khóc vừa bị anh lôi kéo.

"Là cô ấy quyến rũ anh trước! Bọn anh thường cùng trực đêm. . . Mỹ Úy! Em phải tin tưởng anh sau này cũng sẽ không thế nữa!"


Giọng Trần Hạo run rẩy , cái gì tác phong nhanh nhẹn, cái gì tuấn tú lịch sự, hoàn toàn giống như một người khác.

Hàn Mỹ Úy chợt nhìn về phía người đàn ông nóng lòng muốn phủi sạch quan hệ, giống như toàn thân không còn chút hơi sức, cô nhìn về phía túi sách của mình một góc bức hình của bảo bảo lộ ra, cố gắng ép buộc mình không nên nổi giận, liền mềm nhũn ngồi xuống trên ghế sô pha.

Chính cô, cũng không phải là cái gì tốt, có tư cách gì trách cứ người khác chứ?

"Hai người các anh . . Hai người các anh tại sao có thể làm chuyện này sau lưng tôi, phòng tình nhân. . . Ha ha. . ." Hàn Mỹ Úy vừa khóc vừa cười, cảm giác mình hết sức tức cười.

"Là cô ấy quyến rũ anh trước! Mỹ Úy, em phải tin tưởng anh!" Trần Hạo gần như là nửa quỳ ở trước mặt cô, tay che ở trên đầu gối cô, sợ cô đi mất.

"Nhưng hai người các người có từng nghĩ qua cảm nhận của tôi chưa? Tôi ghê tởm! Tôi ghê tởm!"

Hàn Mỹ Úy chợt nhớ tới bình thường Đừng San nói khoác với mình cô ấy có thể quyến rũ đàn ông, lúc ấy Hàn Mỹ Úy còn luôn bám đít, bây giờ suy nghĩ một chút mình chính là một đứa ngu ngốc hết biết!

"Mỹ Úy, em đừng khóc, đừng khóc, em có thể tha thứ cho anh không?" Trần Hạo nói hết sức chân thành tha thiết.

Hàn Mỹ Úy mang một bụng lời thô tục  tức giận đều tống trở về phổi, hết sức im lặng thật lâu, cô không để lại dấu vết lấy ra thủ với Trần Hạo, quyết định ngả bài với anh.

"Em sẽ cho anh cái gọi là công bằng. Anh không phải nói em trong lòng anh là cái gì kia. . . cô gái nhỏ thuần kiết sao?"

"Thật ra thời gian trước đây, em lên giường với một người đàn ông."

Hàn Mỹ Úy đè nén bí mật này cực kỳ lâu trong lòng, bí mật ép cô đến nỗi thở không nỗi, rốt cuộc có thể thẳng thắn nói ra khỏi miệng,và mang theo niềm vui của sự trả thù.

Nhưng cô vẫn đang khóc, nước mắt không ngừng rơi xuống, là bởi vì cô nhìn thấy cảnh trước mắt này, một giây trước người đàn ông vẫn quỳ lạy sám hối, đang không thể tin nhìn cô.

"Mỹ Úy, em không cần bởi vì giận anh nên nói dối lời tàn nhẫn được không? Anh biết đó không phải là thật."

"Hàn Mạch, người đàn ông kia gọi Hàn Mạch, là tổng giám đốc của một khách sạn năm sao." Hàn Mỹ Úy nói hùng hồn hưởng thụ vẻ mặt kinh ngạc của anh.

Trần Hạo từ từ đứng lên, trong miệng anh nhẩm hai từ "Hàn Mạch", cứ có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Hôm nay giám đốc tìm anh nói chuyện, nói là có bệnh nhân nam khiếu nại anh nói chuyện bậy bạ với bệnh nhân, Trần Hạo dở khóc dở cười, đặc biệt đi tìm giám đốc giải thích, hơn nữa biết tên tuổi vị bệnh nhân kia, chính là người đẹp trai đau tai hôm nay.

Hàn Mạch.

Không có gì lạ khi anh ta tìm đến, chẳng lẽ anh ta chính là người Hàn Mỹ Úy nói Hàn Mạch gì đó?

"Mỹ Úy, " Trần Hạo hoảng hốt cười: "Đây không phải là một trò đùa,."

"Chúng ta nói rõ ràng, bây giờ em giao mối quan hệ này cho anh xử lý, anh có thể tha thứ cho em sao?" Hàn Mỹ Úy tàn nhẫn hỏi ngược lại vấn đề của mình với thỉnh cầu vừa rồi của Trần Hạo.

Trần Hạo lập tức nắm vai gầy yếu của cô, giống như muốn bẻ cô thành hai: "Tại sao em có thể dùng cách này trả thù anh chứ Hàn Mỹ Úy! Anh cho là. . . Anh còn tưởng rằng. . ."

"Cho rằng cái gì? Tưởng là cái gì em còn là một cô gái?" Hàn Mỹ Úy đột nhiên cười.

Trần Hạo kinh ngạc vì lời cô nói rõ ràng, sau đ1o buông tay, buông cô ra: "Em đi đi!"

Rõ ràng Hàn Mỹ Úy thấy được trong mắt anh sự khinh bỉ, giống như tội lỗi ngập đầu hôm nay chỉ là cô.

Trần Hạo còn nói: "Hôn ước của chúng ta cũng hủy bỏ, về phần nói như thế nào với người lớn , anh sẽ nghĩ kỹ." Anh cúi thấp đầu, giống như ngay cả nhìn cũng không muốn tiếp tục nhìn thấy cô.

Hàn Mỹ Úy đột nhiên vọt tới một mạch, tiến lên níu lấy cổ áo của Trần Hạo khóc hỏi: "Tại sao! Tại sao tất cả hối hận mới vừa rồi của anh không thấy nữa! Chẳng lẽ không phải cả hai chúng ta đều có lỗi sao?"

Trần Hạo cung tay lấy tay của cô ra, Mỹ Úy đứng không vững xém chút nữa ngã xuống bàn trà, eo đụng phải góc bàn thủy tinh, một góc bén nhọn đụng vào đau đớn, cô vội vàng đỡ cơ thể đứng lên nhìn người đàn ông xa lạ đứng trước mắt, nước mắt uất ức từng giọt tràn mi rơi xuống.

Cô nghe Trần Hạo nói:

"Anh là đàn ông, đàn ông và phụ nữ không giống nhau. Anh không ngờ em là một cô gái lớn lên thuần khiết như vậy, nhưng lại không biết xấu hổ như vậy. . ."

Anh không thể chấp nhận một người phụ nữ cơ thể không chung thủy, giống như một chiếc xe second –hand( đã qua sự sử dụng của người khac), ngay cả đụng Trần Hạo cũng không muốn đụng.

Hàn Mỹ Úy nhìn cái người đã từng cưng chìu vuốt đầu của cô, người đàn ông cho cô cái ôm ấm áp, mà cô đã từng nghĩ là người đàn ông nho nhã đẹp trai nhất trên thế giới, đột nhiên cô cảm thấy tất cả trước mắt buồn cười làm sao.

35.

Hàn Mạch đang ngủ bù, ánh mắt buồn ngủ lơ mơ nhận điện thoại của cô gái điên kia, đầu bên kia xen lẫn tiếng hỗn tạp nức nở cùng nước mắt nước mũi la hét với mình, khiến Hàn Mạch giơ điện  thoại lên thật xa, không vui ngoáy ngoáy lỗ tai.

"Hàn Mạch! Anh hài lòng chưa! Hài lòng chưa!"

Hàn Mỹ Úy đi trên đường phố không người, hung hăng xì nước mũi, càng không ngừng khóc sụt sùi, một người ăn xin ngồi ở bên lề đường cười cô, Hàn Mỹ Úy đá một cái ngả lăn chén cơm của hắn, hung tợn hô to gọi nhỏ: "Cười cái gì mà cười!"

Tên ăn xin  lui về chỗ phía sau, mắt lé nói lầm bầm: "Có bệnh."

"Hàn Mỹ Úy cô kêu la vớ vẩn cái gì đó!" Hàn Mạch từ trên giường ngồi dậy, nhìn về cửa sổ những ngôi nhà bên ngoài được thắp sáng, trong lòng mơ hồ có một chút lo lắng.

"Anh hài lòng chưa!" Hàn Mỹ Úy khóc nói năng lộn xộn.

"Cái gì tôi hài lòng, chẳng lẽ cô đang mặc quần áo y tá đứng dưới lầu nhà tôi hả? Vậy tôi vẫn chưa hài lòng."

"Đàn ông các anh đều như nhau! Nửa người dưới lớn lên ở trong đầu!" Hàn Mỹ Úy nổi giận với Hàn Mạch trong điện thoại, không nhịn được lại đá chén cơm của người ăn xin một cái.

Tên ăn xin không nhịn được nữa, lập tức đứng lên: "Không phải cô muốn đá chén cơm của tôi là đá! Cô có bệnh hả!"

"Tôi. . ." Hàn Mỹ Úy sợ sệt một phen, nhưng nghĩ tới sự bất lực của mình hai mươi mấy năm, muốn kiên cường một lần, liền gân cổ yếu ớt kêu gào: "Tôi đá thì sao! Tôi. . . Tôi nhìn ông không vừa mắt!"

Tên ăn xin xắn tay áo: "A ôi Này! Cô khi dễ tôi là xin cơm có phải không?"

Hắn giương cánh tay lên, đánh thức mấy tên ăn xin đang ngủ trong góc, rất có khí phái bang chủ Cái bang: "Mấy anh à! Có người tới đá chén cơm khẩn trương đứng lên cho tôi!"

Hàn Mỹ Úy giương mắt mà nhìn nhìn mấy tên mặt đen vây lại, cũng quên khóc, siết thật chặt điện thoại trong tay run lẩy bẩy, nhưng ngoài miệng vẫn không có chút hoảng sợ: "Tôi. . . Tôi không có đá chén cơm của các người!"

"Cái này là cái gì? Cũng hai lần rồi !" Tên ăn xin nói: "Đây chính là chén cơm gia truyền ông nội tôi để lại, đồ cổ! Cô bồi thường đi?"

Hàn Mạch ở đầu bên này điện thoại nghe không rõ, chỉ nghe tạp âm tiếng hò hét loạn lên sau đó là giọng mền nhũn của Hàn Mỹ Úy:

"Hàn Mạch. . . Tôi sợ. . ."

. . .

Hàn Mỹ Úy núp ở sau lưng Hàn Mạch, nắm thật chặt áo khoác ngoài của anh, thấy anh móc bóp ra, vung ra một xấp tiền chủ tịch Mao trên mặt đất, mấy tên mặt đen dễ dàng bị anh đuổi đi.

Tên ăn xin vừa đi, Hàn Mạch liền xoay người lại, sờ sờ chỗ này chỗ kia một chút.

"Bọn họ có làm gì cô không?" Anh khó có được dịu dàng khiến Hàn Mỹ Úy đột nhiên cảm thấy rất uất ức.

Hàn Mỹ Úy lắc đầu một cái, khụt khà khụt khịt, cúi mặt: "Bọn họ có thể làm gì tôi, dù sao tội cũng đã là  Tàn Hoa Bại Liễu (*) rồi, có gì phải sợ."
(* người phụ nữ sa ngã, đã hư hỏng rồi)
Hàn Mạch vươn ngón trỏ ra, gõ một cái xuống đầu của cô: "Tôi nói cô không có việc gì tự dưng đi đá chén cơm xin ăn của người ta làm gì?  Có cần tôi đưa cô tới nhà trẻ chém giết mấy đứa trẻ giành kem không hả?"

Hàn Mỹ Úy buông tay siết vạt áo anh ra, miệng méo mó khóc tiếp, nước mắt giống như dòng sông nhỏ chảy ra, liên tục không ngừng chảy ra, thật hù sợ Hàn Mạch.

Cô đau lòng cúi đầu, tâm tình cũng khống chế không nổi nữa rồi, vừa khóc lóc nức nở vừa đọc nhấn mạnh từng chữ không rõ lẩm bẩm:

"Tôi cũng nghĩ có chút khả năng. . . Nhưng vì cái gì các người đều bắt nạt tôi. . ."

Hết chương 20!



Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 13.12.2015, 23:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Mưa biển, beconngoxx, hoacothong, huyền.uha
     

Có bài mới 21.12.2015, 00:50
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1114
Được thanks: 3953 lần
Điểm: 8.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 42
Chương 21: Thua quá thảm

Edit: Lavender – Blue


Hàn Mạch dở khóc dở cười: "Ai bắt nạt cô? Cô làm sao vậy? Tôi xem một chút nào." Dứt lời anh nâng mặt của cô lên nhìn trái nhìn phải, sau cùng chân mày nhíu lại.

"Có phải là cô lại bị người nhà mắng không? Hay là Trần Hạo?"

Hàn Mỹ Úy hất móng vuốt của anh ra, vừa lau nước mắt vừa bước nhanh ra đầu đường. Cho dù hiện tại rất cần một cái ôm, cũng không thể hiện sự mềm yếu làm nũng trước mặt Hàn Mạch, như vậy, cô thành người nào.

"Này, cô đi đâu vậy!"

"Về nhà! Anh đừng suốt ngày lẽo đẽo theo tôi!"

"Qua sông rút cầu đúng không?" Hàn Mạch vừa theo sau nói gót cô, vừa làm tổn thương cô: "Mới vừa rồi cũng không biết là ai, ở trong điện thoại cầu cứu tôi, ‘ Hàn Mạch, tôi sợ ’, cô cho là tôi là thần đèn Aladin sao? Lúc cần thì gọi tôi?"

Hàn Mỹ Úy dừng lại xoay người, dùng lời nói thẳng nói cho anh biết: "Tôi không cần anh!"

Hàn Mạch đứng đối diện cô, ngây ngẩn cả người.

"Hàn Mạch, anh bây giờ chính là ruột thừa, ruột thừa hư! Tôi hậm không cắt bỏ được anh, nếu như không có anh, tôi sẽ không đến nỗi thành như bây giờ! Anh chính là một bảng quảng cáo nhỏ liên tục bật lên trong cuộ đời tôi! Tôi không còn hơi sức cùng anh đấu trí nữa! Tôi sẽ loại bỏ anh khỏi hoàn toàn cuộc sống của tôi!"

Hàn Mỹ Úy thở hổn hển, phát tiết không sai một từ cảm xúc bị đè nén trong lòng mình thật lâu nói ra, cũng không nói lắp một chữ.

Hiển nhiên Hàn Mạch hiểu ý của cô, đứng sững tại chỗ, ánh mắt đẹp híp thành một đường ngang nguy hiểm, đáy mắt như chỗ con tằm nằm nổi lên suy nghĩ thú vị.

Anh vốn cho là Hàn Mỹ Úy không lanh lợi, anh chỉ cần dùng mưu kế cỡ như ngón út là có thể hàng phục, nhưng mà anh lại tuyệt đối không nghĩ tới, quá trình này quá xa so với kế hoạch của anh.

Đầu óc Hàn Mỹ Úy gần như vô dụng, anh sẽ thu phục không chừa mảnh giáp. Thế nhưng bây giờ anh lại thành cái gì ruột thừa của cô hả, tấm bảng quảng cáo, thật là không xong, anh sẽ có lúc thua quá thảm?

Vốn là cực kỳ tức giận phát biểu một hơi, Hàn Mỹ Úy cũng hất cằm lên tùy thời chờ đợi Hàn Mạch đánh trả, nhưng không nghĩ đúng vào lúc này, trong lỗ mũi một đoạn ngắn nước mũi chảy ra.

Con gái nha, lúc khóc một chút luôn là nước mắt nước mũi giàn giụa, có thể khóc có bộ dạng đẹp giống trên TV không!

Hàn Mỹ Úy 囧, vội vàng duy trì ánh mắt sắc bén lúc nãy nhìn chằm chằm Hàn Mạch, bên này lặng lẽ đưa tay vào trong túi xách, làm thế nào cũng không tìm trúng được khăn giấy. . .

Hàn Mỹ Úy luôn quên kéo khóa túi xách, cho nên cô rất dễ dàng nhét tay vào trong lục tìm, thế nhưng làm sao cũng không tìm được khăn giấy, sau lại đột nhiên phát hiện, không riêng gì khăn giấy không có, ngay cả hình bảo bảo cũng không có.

Hàn Mỹ Úy cả kinh, hỏng bét! Chẳng lẽ là rơi trong nhà Trần Hạo? Cô vội vã dựng ngược túi xách, nhưng bên trong rỗng tuếch, không thấy bóng dáng hình chụp đâu cả.

Đang lục túi xách, Hàn Mạch cũng đã đi tới, rút khăn giấy ra, bàn tay trắng nõn vân vê khăn giấy lên chóp mũi của cô, Hàn Mỹ Úy rụt cổ một cái, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của anh, khó được thấy hắn ánh mắt nhu hòa, như sóng nước mênh mông, giống như là đối với cô có thật nhiều điều bất đắc dĩ, lại có chút không bỏ được, ánh mắt kia quá mức phức tạp và. . . quyến rũ, khiến Hàn Mỹ Úy hiểu đều không cần hiểu, chỉ hãm sâu mặt vào trong đó.

Anh đang giúp cô lau nước mũi? Cái này đàn ông kiểu cách này không phải thích sạch sẽ sao?

Anh lại dùng khăn giấy lau hai lỗ mũi giúp cô, sau đó vứt khăn giấy xuống thùng rác bên cạnh, sau đó cúi đầu rút từ trong ví tiền của mình ra hai tờ Mao chủ tịch tới nhét vào trong túi xách của Hàn Mỹ Úy đang ngẩn người, sau cùng lùi về phía sau phía của cô một bước.

Liền trong tích tắc ấy, đột nhiên cô rất muốn đưa tay bắt lấy góc áo của anh, nhưng anh lùi quá nhanh, trên mặt còn nhàn nhạt pha lẫn vẻ chịu đựng.

Chỉ là y hệt như pha quay chậm trong phim chớp mắt một cái, vẻ phức tạp cùng chịu đựng trên mặt Hàn Mạch biến mất gần như không còn dấu vết, nụ cười xấu xa lại lần nữa hiện lên trên khóe miệng của Hàn Mạch.

"Ghê tởm chết mất, " anh nói: "Buổi tối tôi còn phải bồi bạn gái ra ngoài dạo phố, cô tự đón xe.."

Dứt lời, Hàn Mạch liền cúi thấp người ngồi vào chiếc xe có giá trị xa xỉ kia của anh, xe lướt đi như gió, biến mất trong đêm tối yên tĩnh.

Hàn Mỹ Úy nhìn đèn đỏ đầu đường đột nhiên thay đổi, tiu nghỉu nhìn nó, cô cố gắng thở dài một hơi, nên ăn mừng rốt cuộc bị da heo bỏ rơi, cũng một giây sau chậm rãi ngồi chồm hổm xuống bên đường, trong đầu một mảng trống rỗng, ánh mắt cũng không biết nên nhìn nơi nào, cuối cùng nhắm thật chặt hai mắt.

Sẽ không ai giống như Hàn Mạch, lúc cô quẫn bách lúng túng ở cô lúng túng giúp quẫn giúp cô lau nước mũi, mặc dù cuối cùng anh còn nhíu mũi chê cô ghê tởm, lại làm cho cô không hiểu sao rung động.

Hàn Mỹ Úy rốt cuộc hiểu rõ giấc mơ rất lâu trước kia. Cô biến thành con chuột nhỏ trộm gạo, ăn sạch tất cả gạo trong vại, cuối cùng lại bị nhốt trong vại làm thế nào cũng không thể ra.

36.

"Hồ đồ!" Viện trưởng Tịch Sùng Hoa chắp tay sau lưng đi lại trong phòng làm việc, giận đến mức râu đều bị dựng lên.

Tô Đỉnh chắp tay sau lưng, cúi gằm đầu, ngoan ngoãn nghe giáo huấn.

"Người nhà bệnh nhân là có thể tùy tiện đánh sao?" Tịch Sùng Hoa đứng trước mặt Tô Đỉnh, vẻ mặt nghiêm nghị lớn tiếng: "Bệnh viện là nơi nào? Là đầu đường cuối ngõ sao? Mỗi ngày chúng ta đi làm bác sĩ gặp phải chửi mắng ầm ĩ, hơi sơ xuất sẽ bị kiện, tất cả mọi người phải cẩn thận một chút chỉ sợ chọc ra chỗ hở, người ta nhìn ra được, đánh đòn phủ đầu, ngộ nhỡ chuyện này làm cho giới truyền thông nắm bắt tin đồn, bệnh viện chúng ta lại thành mục tiêu công kích!"

Tô Đỉnh rất cũng cảm thấy mình thật quá xúc động, trùng động, hành động trên cũng thô bạo hơn bình thường một chút, chạng vạng tối ngày hôm qua sự kiện đánh người nhà bệnh nhân ảnh hưởng cực kỳ ác liệt, thậm chí truyền đến tai viện trưởng, điều này làm cho Tô Đỉnh mới làm việc không bao lâu có cảm giác có nguy cơ, vì thế đầu trước mặt thần tượng của mình như bằm tỏi (gật đầu liên tục), thái độ cực kỳ thành khẩn.

Tịch Sùng Hoa thấy thái độ Tô Đỉnh nhận lỗi rất tốt, liền than một tiếng, lấy tình để cảm động nói: "Chíp bông."

Chíp bông là nhủ danh của Tô Đỉnh, lúc còn nhỏ hai đứa trẻ ở nhà trẻ đều có nhũ danh, cái gì Đậu Đậu, chíp bông các loại, khi còn bé ở nhà trệt thời điểm gia gia đứa trẻ đều có nhủ danh, cái gì Đậu Đậu a, chíp bông các loại, nhà bọn họ có một phòng trẻ có thể tạo thành bảng chào mừng Bắc Kinh.

"Chú Tịch. . . Gọi đại danh con sao. . ." Tô Đỉnh yếu ớt kháng nghị.

"Chíp bông à, " Tịch Sùng Hoa quen gọi rồi, trong lúc nhất thời cũng nhớ không nổi tên lúc lớn của Tô Đỉnh, tự nhiên nói: "Gọi con tới không phải là muốn giáo huấn con, tin rằng lãnh đạo của con cũng đã dạy dỗ con một lần rồi, chú Tịch chỉ muốn nói cho con biết, muốn thấy rõ bụi gai trên đường cách mạng."

"Bụi gai cái gì ạ?" Tô Đỉnh không rõ chân tướng nháy mắt mấy cái.

"Trong bệnh viện những lời chỉ trích về con không phải là một hai phải không? Chú còn mấy năm nữa sẽ về hưu, con có biết vì chuyện con nhậm chức vào bệnh viện, chú Tịch đeo trên lưng bao nguy hiểm không?"

"Chú Tịch, chú nói rõ đi ạ, chú biết đầu óc con chơi chữ đặc biệt thối nát ."

Tịch Sùng Hoa thở dài: "Chíp bông, cả nước có ba bệnh viện hàng đầu, muốn phá cách cho con vào ...con cảm thấy là một thứ từ trên trời rơi xuống sao?"

Tô Đỉnh ngẩn ra.

"Không phải chỉ một lần Tịch Không nói với chú, con có bao nhiêu tha thiết với nghề y tá này, chú đặc biệt tò mò vì cái gì mỗi lần nó đều đau đầu nhức óc, nhất định gọi con tới nhà chích thuốc cho nó, nó nói với chú, lúc con chăm sóc bệnh nhân đặc biệt có kiên nhẫn, hơn nữa kiến thức và kỹ thuật cũng rất vững chắc."

"Cậu ấy xin chú cho con vào bệnh viện?" Tô Đỉnh không tin nhìn Tịch Sùng Hoa.

Tịch Sùng Hoa quay lưng, xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ.

"Con nên rõ ràng chú Tịch của con là người nào, vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp là chuyện chú không làm, chú trực tiếp cự tuyệt thỉnh cầu của nó, mặc dù nó là con trai của chú."

Chú Tịch lại nói: "Nhưng có một ngày chú hỏi nó, chú nói Tịch Không cũng nên thành gia lập nghiệp rồi, khi nào thì mang người trong lòng về còn sinh con nữa cho chúng ta cũng được hưởng thụ cảm giác bồng cháu một chút?"

"Con đoán xem nó nói thế nào với chú?"

"Nói thế nào. . ." Tô Đỉnh ngơ ngác hỏi.

Tịch Sùng Hoa cười ha ha, quay người lại ý vị không rõ nhìn Tô Đỉnh: "Nó nói với chú ngay cả công việc của con dâu cũng không để tâm, còn hưởng thụ cảm giác bồng cháu cái gì"

Trong nháy mắt Tô Đỉnh hóa đá, thái độ trên mặt vô cùng phong phú kịch tính, đặc biệt buồn cười.

Tịch Sùng Hoa vỗ vỗ bả vai của cô, nói lời thấm thía: "Chíp bông, chú Tịch coi trọng con, cha con chúng ta cùng ra sức, con cũng phải không chịu thua kém, tương lai làm y tá trưởng, ngay cả mẹ Tịch Không cũng sẽ không bắt bẻ tiếp nhận con."

Tô Đỉnh nghe được như lọt vào trong sương mù, nhưng vẫn nghe được dường như Tịch Sùng Hoa hiểu lầm mối quan hệ của cô với Tịch Không, vì vậy vội vàng giải thích:

"Chú Tịch, con với Tịch Không, hai chúng con thật ra thì. . ."

Nói nửa đoạn, liền có người gõ cửa phòng viện trưởng, Tịch Sùng Hoa lập tức thay đổi sắc mặt nghiêm túc, hướng về phía cửa nói tiếng: "Vào đi."

Phó chủ nhiệm khoa giải phẫu thần kinh đẩy cửa bước vào, mặt tươi cười. Tịch Sùng Hoa lập tức nghiêm mặt làm bộ khoát khoát tay nói với Tô Đỉnh: "Lần sau quyết không cho phép loại chuyện như vậy xảy ra! A, cô đi ra ngoài đi!"

Tô Đỉnh bị Tịch lão đầu tử dùng giọng quan kéo về hiện thực, vội vàng giống như loại thái giám biết vâng lời thoái lui ra khỏi cửa chính phòng viện trưởng. . .

Lúc trước khi trực đêm, Tô Đỉnh là người lười mong đợi nhất chính là luân phiên, như vậy có thể vào phòng nghỉ ngơi ngủ một giấc, vậy mà hôm nay tinh thần lại khác thường, giống như là trong lòng có chuyện.

Y tá trực cùng Tiểu Cần vỗ vỗ vai của cô đang ngẩn người, lo lắng hỏi: "Tô Đỉnh, nghĩ gì thế, cũng một buổi chiều rồi, mất hồn mất vía , mắt cũng không nháy mắt."

"Không có việc gì, một trực đêm tôi lại thành một con cú mèo, không thích nháy mắt."

"Cô đi vào phòng nghỉ nghỉ ngơi đi, đến ca của tôi rồi." Tiểu Cần rất tự giác ngồi xuống.

Tô Đỉnh miễn cưỡng đứng dậy, đi về phía phòng nghỉ.

Cửa phòng nghỉ mở hờ, tay của cô mới cầm vào tay cầm của cửa, chỉ nghe thấy bên trong có tiếng xột xột xoạt xoạt.

Âm thanh kia rất đè nén, khiến Tô Đỉnh rất tự giác liền dừng bước, đưa đầu hé vào khe cửa nhìn vào trong. . .

Chết tiệt!

Hàm răng Tô Đỉnh nghiến chặt, mắt quả hạnh trừng trừng! Giống như mũi tên cây tùng trên dây cung, cơ thể lập tức thẳng băng! Đưa chân liền muốn đạp cửa!

. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Mưa biển, Nguyễn Thanh Lê, beconngoxx, gmk, hoacothong
Có bài mới 27.12.2015, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Nguyệt Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1114
Được thanks: 3953 lần
Điểm: 8.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 42
Chương 22: Đau như cắt

Edit: Lavender – Blue


Không được, không thể làm lớn chuyện này!

Bước chân Tô Đỉnh nâng lên cứng đờ giữa không trung. Buổi chiều cô mới được giáo huấn, chú Tịch có nói cách cô xử lý vấn đề bình thường quá thô bạo, hậu quả sau đó của việc này là chỉ có thể đả thương người hại mình. Tô Đỉnh suy nghĩ cặn kẽ, nếu là đạp một cước này đạp ra ngoài, chuyện dơ bẩn của đôi cẩu nam nữ này sợ là cả bệnh viện đều sẽ biết, đến lúc đó hậu quả chỉ có hai, cẩu nam nữ mất sạch thể diện, Tô Đỉnh cô mất sạch thể diện uy tín thứ N với bạn bè.

Suy nghĩ vô cùng tỉ mỉ, Tô Đỉnh dựa vào tường cạnh cửa phòng nghỉ ngơi, nuốt nước miếng một cài, nhìn bóng đèn trong hành lang cũ kia không được sửa chữa, sau đó trong tâm nó chợt tắt chợt sáng rất nhanh.

37.

Cửa hàng bách hóa kỷ niệm tròn một năm, rất nhiều bảng hiệu ở đây đều giảm 5 phần, trên quảng trường khắp nơi đều là bong bóng, thỉnh thoảng nổ mấy cái, nghe đặc biệt vui. Lúc Đường San hẹn Hàn Mỹ Úy ra ngoài đi dạo phố, trên miệng cô là một hàng mụn nước nhỏ, làm cho Đường San cầm tay đặc biệt nhớ lại chuyện đi phá thai.

Toàn thân Đường San vẫn là hàng hiệu vừa đặt mua, quần áo đẹp đẽ một thân mới vừa đặt mua hàng hiệu, trang điểm xinh đẹp chữ T như người mẫu trên sân khấu. Trước kia Hàn Mỹ Úy dù sao vẫn khuyên cô, con gái cùng giới luôn luôn không thích con gái ăn mặc nổi bật, đặc biệt Đường San không sao cả, chỉ nói cô cần đàn ông thích là đủ rồi, những thứ khác chỉ là ghen tị.

Trước kia Hàn Mỹ Úy còn đặc biệt theo đuổi kiểu nữ vương của San San, nhưng bây giờ đứng ở trước mặt cô, nhìn bộ ngực bên trong của cô ấy lộ ra khe ngực kiêu ngạo, lại cảm thấy bắt đầu có chút sinh chán ghét rồi.

"Ai ôi, thế nào đây là?" Đường san ngồi ở trong phòng ăn trang trí quái dị của Ấn Độ, ngồi đối diện Hàn Mỹ Úy quở trách hỏi: "Không phải cậu chưa bao giờ để tâm sao? Làm sao lại xuất hiện một hàng mụn nước vậy?"

Hàn Mỹ Úy chỉ dùng ống hút khuấy động ly nước trái cây, trong đầu buồn bực không nói lời nào.

Buổi tối cô đã suy đi nghĩ lại hai lần, cô từng tưởng tượng hoàn cảnh lúc gặp Đường San, hoặc là chỉa về phía cô ấy mắng khàn cả giọng, hoặc là chửi vào mặt cô vài ba câu đồ bỉ ổi, nhưng muôn phần, trong tay cô ấy đang cầm trà sữa Hàn Mỹ Úy thích uống, Hàn Mỹ Úy lập tức mềm lòng.

Nếu như San San có thể chủ động cùng cô giao phó, nếu như San San thật sự yêu Trần Hạo, cô có thể uống máu liếm vết thương, dù sao đó cũng là chị em tốt lớn lên từ nhỏ cùng cô. Vì một người đàn ông, không đáng giá.

Đường San cau mày, đá đá chân Hàn Mỹ Úy dưới bàn: "Vật nhỏ, cậu sao vậy? Trần Hạo khi dễ cậu rồi hả ?"

Hàn Mỹ Úy chợt ngẩng đầu, chống lại ánh mắt của cô, rất nghiêm túc hỏi "San San, tớ đã biết cả rồi. . ."

Cô nghiêm túc nhìn vẻ mặt kinh ngạc Đường San, trong lòng trầm xuống, nói tiếp: "San San, tớ hỏi cậu, cậu thương anh ấy không?"

Đường San bị cô hỏi hơi sững sờ, sau đó là một khoảng im lặng, một lát lâu sau mới trầm giọng trả lời: "Cậu cũng biết rồi đó, vậy tớ cũng không gạt cậu, tớ yêu anh ấy, đặc biệt rất yêu."

Hàn Mỹ Úy như bị sét đánh, thật sự là không ngờ cô ấy có thể thản nhiên bình tĩnh trả lời vấn đề này, liền lập tức đứng lên, tay nắm chặt quai xách, bả vai hơi run run.

"San San. . . Làm sao cậu lại có thể gạt tớ như vậy! Cậu có từng suy nghĩ đến cảm nhận của tớ không hả?"

"Tớ gạt cậu là bởi vì. . ." Câu Đường San mới nói ra một nửa, ánh mắt liền liếc nhìn về phía người đàn ông ngoài cửa sổ, giơ ngón tay lên trên môi làm động tác với Hàn Mỹ Úy yêu cầu giữ im lặng, nói : "Hai chúng ta tạm thời không nói chuyện này nữa, vị kia nhà tớ tới rồi."

Hàn Mỹ Úy nhìn theo ánh mắt của cô, chỉ thấy một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi đẩy cửa vào, vòng qua quầy thu ngân đi tới bên này, gò má người kia dần dần rõ ràng, cuối cùng ngay mặt hướng cô, khiến Hàn Mỹ Úy ngu ngốc thành tượng, như nhìn thấy yêu ma từ âm phủ cả người run rẩy.

Người đàn ông kia, mang theo một thân bên ngoài khí lạnh cùng ánh mắt xa lạ, làm cho trái tim của Hàn Mỹ Úy đập nhanh run sợ, ngồi bên cạnh Đường San.

"Này, " Đường San nói: "Cậu đừng đứng ngốc ở đó, ngồi đây này."

Hàn Mỹ Úy lúc này mới yên lặng ngồi xuống, vẻ mặt đờ đẫn có lẽ là cần mấy phút mới có thể tỉnh táo lại.

"Đây là vị kia nhà tớ, Hàn Mạch. Anh yêu, đây là chị em tốt nhất của em , Hàn Mỹ Úy." Đường San cười nhẹ nhàng giới thiệu, không nhìn ra một chút vẻ kinh hoảng của Hàn Mỹ Úy.

Anh yêu. San San gọi người đàn ông trước mặt này như thế, điều này làm cho Hàn Mỹ Úy như ngồi trên đống lửa, mồ hôi lạnh từ sau lưng lâm râm chảy ra.

"Chào cô." Hàn Mạch gật đầu chào hỏi cô như người xa lạ, dường như không quen biết.

Hàn Mỹ Úy không có đưa tay ra, trong lòng tính toán mình nửa đời trước tạo quá nhiều tội ác, thậm chí ngay cả chỗ vứt rác tùy tiện cũng tính cả rồi, nhưng vẫn không tìm ra lý do ông trời trêu ngươi cô.

"Chào anh, anh khỏe!" Hàm răng Hàn Mỹ Úy gần như muốn cắn vỡ ra, đằng đằng sát khí nhìn Hàn Mạch.

Đường San đột nhiên giảo hoạt nói: "Hai người các người khẳng định không có quan hệ gì!"

Hàn Mạch và Hàn Mỹ Úy đều ngẩn ra.

Ai ngờ Đường San chợt hiểu cười một tiếng: "Hai người các người có phải là thân thích hay không đó, cùng họ Hàn nha? Thật là khéo."

Đáy lòng Hàn Mỹ Úy thở dài ra một hơi, lập tức nghĩ muốn đem tất cả lời nói vặn hỏi của Đường San cho đi đến Bắc Cực quên hết đi.

Ánh mắt của Hàn Mạch vẫn thủy chung nhìn chăm chú vào trên người của Hàn Mỹ Úy, chưa từng rời đi, hoàn toàn không nghe được lời Đường San nói, Đường San cảm thấy có chút buồn tẻ, liền nhìn Hàn Mạch nói: "Anh yêu, không phải anh bảo hôm nay tìm em có việc, cần gặp mặt nói chuyện sao? Chuyện gì anh nói đi?"

Hàn Mạch nghe vậy nhìn Hàn Mỹ Úy một chút, Hàn Mỹ Úy lập tức thức thời nói muốn đi toilet nên đứng lên đi, liền xoay người đi như chạy trốn, để lại không gian riêng cho hai người Hàn Mạch và Đường San.

Hàn Mạch thấy Hàn Mỹ Úy biến mất ở chỗ rẽ vào toilet, lúc này vẻ mặt mới không vui nhìn thẳng Đường San.

Đường San cười dịu dàng, đẩy cho anh một ly cà phê nóng: "Nói đi, chuyện gì vậy anh? Phải nói trực tiếp ạ?"

Hàn Mạch đẩy ly cà phê trở lại cho cô, ôm vai cô đưa mắt nhìn: "Tôi đi thẳng vào vấn đề luôn, hủy bỏ hôn ước."

Nụ cười của Đường San trong nháy mắt mất đi vẻ dịu dàng, lại dường như đã sớm đoán trước được, liền nhìn nhau với Hàn Mạch nửa giây, mắt nheo lại nguy hiểm nói: "Anh cho là đang mua đồ sao? Nói trả thì trả? Anh để mặt mũi của em ở nơi nào hả?"

"Nên đặt chỗ nào thì chỗ ấy."

"Hàn Mạch, anh lợi hại, nhưng Đường San tôi cũng không phải là quả hồng mềm, anh không nên quá phận!"

Hôn nhân thương mại cũng không phải dễ dàng nói hủy bỏ là có thể hủy, trong đó buộc chặt lợi ích giữa hai gia đình, hướng chi một khi dao động, danh dự nhà gái bị ảnh hưởng rất lớn.

Hàn Mạch cười, tay vê lên cằm nhọn của Đường San, lại đắm đuối liếc nhìn bộ ngực sữa của cô, không biết điều nói:

"Hôn nhân thương mại đó, cô và tôi đều hiểu, cần gì quá nghiêm túc đây? Vốn là cô chỉ là quả hồng coi sắc đẹp thay cơm, cưới cô làm vợ cũng không coi là thua thiệt, nhưng cô lại không ngoan ngoãn, dám cho tôi đội nón xanh (cắm sừng) . . . Điều này cũng không sao cả, tất cả mọi người đều có khả năng, nhưng bây giờ tôi không muốn chơi với cô nữa."

Đường San vô cùng tức giận, vốn định mắng ra miệng một bụng lời nói thô tục toàn bộ nén trở về, trong lời nói của anh có ý nói nắm được nhược điểm không chung thủy ủa cô, chuyện này có thể phiền toái hơn nhiều.

38.

Bên này trong phòng rửa tay, đôi tay Hàn Mỹ Úy đặt dưới vòi nước lạnh lẽo rửa hoài thế nào cũng không sạch.

"Đừng rửa nữa, tay cũng đã lạnh đông cứng đỏ cả rồi." Một giọng nói từ trên đỉnh đầu truyền đến.

Hàn Mỹ Úy ngẩng đầu lên, trong gương xuất hiện bóng dáng của Hàn Mạch, đang lười biếng tựa vào chỗ rẽ, nhìn mình không rõ ý tứ.

Hàn Mỹ Úy trong cơn giận dữ, bước nhanh đi tới, giơ tay lên tát một cái!

Anh ngay cả né cũng không né, lỗ tai kịch liệt ong ong một tiếng, chống lại ánh mắt đỏ thắm của cô.

"Giỏi rồi." Hàn Mạch còn cười ha hả, giống như dấu đỏ trên gương mặt chỉ là trang sức, anh đứng thẳng người, nắm bàn tay của Hàn Mỹ Úy lại lật lên lật xuống nhìn.

"Để anh nhìn một chút, đánh yêu có đau không?"

"Không biết xấu hổ!" Hàn Mỹ Úy chợt rút tay của mình về, lòng bàn tay tê tê có cảm giác đau, mới vừa xuất ra một lực xác thực rất lớn, nhưng anh vẫn còn bộ dạng đùa bỡn như cũ.

"Hàn Mạch! Anh nên làm cho mối quan hệ này thuận đi, anh tới, làm cho mối quan hệ này thuận đi!" Hàn Mỹ Úy giận đến phát run!

"Em là chỉ mối quan hệ trên giường của anh và em hay là quan hệ đính hôn của anh và Đường San?" Anh cười hỏi.

Trong lòng Hàn Mỹ Úy hung hăng xẹt một cái, không hiểu sao đau nhức ập tới, cô hung dữ nhìn Hàn Mạch, nhìn người đàn ông không có trái tim này, rốt cuộc thấy được cái gì gọi là cặn bã.

Chẳng biết Đường San xuất hiện sau lưng Hàn Mạch lúc nào, vẻ mặt cũng là khiếp sợ, hiển nhiên đoạn đối thoại vừa rồi Đường San đã nghe được toàn bộ.

Trong lúc nhất thời, tình cảnh liền bắt đầu rối loạn.

"San San. . ." Hàn Mỹ Úy bị dọa sợ lùi về sau một bước, cô ngàn vạn lần không ngờ Đường San sẽ ở phía sau, đáng sợ hơn là Đường San lại dùng ánh mắt lạnh lẽo bình tĩnh như vậy nhìn mình, điều này làm cho Hàn Mỹ Úy cảm thấy cực kỳ khó khăn.

"San San, tớ không phải cố ý. . ." Hàn Mỹ Úy có ý định giải thích, lại bị Đường San cắt ngang.

"Cậu im miệng, " Đường San ngăn Hàn Mỹ Úy giải thích lại, xoay người nhìn về phía Hàn Mạch: "Anh và cô ấy lên giường rồi hả?"

Hàn Mạch không lên tiếng, đột nhiên rất nghiêm túc nhìn Hàn Mỹ Úy.

Đường San hiểu ý, trong cơn giận dữ, tát một cái lên gương mặt tuấn tú của Hàn Mạch.

Hàn Mỹ Úy thật sự là không thể tiếp tục chờ được nữa rồi, cầm túi xách lên khóc chạy đi, bóng dáng biến mất ở trong phòng ăn.

Hàn Mạch quýnh lên. Ý muốn đuổi theo, lại bị Đường San nắm chặt cánh tay kéo lại.

"Hàn, Mạch!" Đường San cắn răng nghiến lợi: "Anh cách xa Mỹ Úy một chút cho tôi! Anh mà gặp cô ấy, tôi liều mạng với anh!"

Anh ngẩn ra, kinh ngạc vì trong ánh mắt Đường San chưa bao giờ có chắc chắn, cuối cùng hất tay của cô ra bước nhanh đuổi theo.

Hàn Mỹ Úy lảo đảo nghiêng ngã chạy ra khỏi cửa tiệm bách hóa, sau lưng truyền đến tiếng kêu của Hàn MẠch, nhưng trong đầu của cô giống như có ngàn vạn con ong mật bay vù vù, vô tri vô giác, hoàn toàn không nghe được.

"Người đẹp, xem một chút." Một dì phát quảng cáo nhét một tờ áp phích vào trong tay Hàn Mỹ Úy.

Là áp phích tuyên truyền nạo phá thai của một bệnh viện.

Hàn Mỹ Úy cười khanh khách nghẹn ngào, nước mắt từng giọt rơi xuống.

Ngày trước cô luôn thật tò mò, tại sao đứa bé đáng yêu như vậy, rồi lại có nhiều người muốn vứt bỏ chúng. Mọi người nhẫn tâm ở trên đường tuyên truyền nơi giải phẫu nạo thai giá rẻ, giống như là chỉ có ác ma, dụ dỗ mọi người đi giết hại chính mình.

Nhưng bây giờ, Hàn Mỹ Úy rốt cuộc có đáp án.

Đau như cắt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: Mưa biển, Sakura_2016, beconngoxx
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoàng Thanh Nguyên, okladnikov.semaBar và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

7 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C516

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

11 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

14 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

15 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

17 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

18 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

19 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33


Thành viên nổi bật 
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 369 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Đường Thất Công Tử: Mini game hấp dẫn, Dinh quà liền tay! - Bạn thuộc cung gì? Kì XII
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 1211 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1152 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 1096 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 1042 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Thố Lạt vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 979 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 316 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 299 điểm để mua Sóc nâu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 931 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1105 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 991 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà con và bong bóng
Lãng Nhược Y: Bạn vào các box truyện, các CLB hoặc thư viện ảnh/ thư viện nhạc gửi cảm nhận cũng đc nhé :))
Lãng Nhược Y: Tiểu Mộc, bạn phải gửi đủ số bài viết mới nt đc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1051 điểm để mua Harris Spin
Tiểu Mộc: khi nào mới nt dc vậy ạ ?
Chu Ngọc Lan: Acc của bạn chưa nhắn tin được đâu :)2
Tiểu Mộc: ai chỉ ta cách nhắn tin với huhu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 942 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 896 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 852 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 810 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 717 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 681 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 647 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 615 điểm để mua Panda có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.