Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 01.10.2017, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 12.03.2017, 11:55
Bài viết: 16
Được thanks: 35 lần
Điểm: 10.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 11
Chương 41: ngoại truyện Tạo người

72.

Một tờ báo cáo khám thai PS, đã khiến cho một Tô Đỉnh xui xẻo hồ đồ chưa chồng con trở thành người phụ nữ lập gia đình. Người lớn hai nhà đều đồng ý sẽ đăng ký kết hôn trước chưa cần tổ chức hôn lễ, chờ sinh con xong sẽ tổ chức cũng chưa muộn.

Hàng ngày Tịch Không vẫn bận rộn với các bản vẽ, nuôi một con mèo, anh nhàn nhã tự tại giống như ông lão đã về hưu. Mà Tô Đỉnh lại giống như ở địa ngục.

Tại sao lại nói như vậy? Nhắc tới chuyện này Tô Đỉnh liền rơi lệ, ngửa mặt lên trời than thở.

Mỗi ngày các loại trái cây dưa, lê, đào luôn đưa vào miệng, các loại thức uống dinh dưỡng, cô uống đến mức cô nghe một chút liền muốn nôn. Điểm chết người nhất chính là hai mẹ già phục vụ cô giống như phục vụ lão phật gia, lúc nửa đêm Tô Đỉnh đi vệ sinh, mẹ cũng phải thức dậy nhìn, chỉ sợ cô trợt té gãy xương.

Đoạn Băng nhiều lần yêu cầu, nói là Tô Đỉnh và Tịch Không đã đăng ký kết hôn rồi, nên đến nhà họ Tịch ở, nhưng Tô Đỉnh kể từ kể từ khi đăng ký kết hôn liền bị mê hoặc, hoàn toàn không nhận ra sự thật mình là phụ nữ có gia đình, đến nhà họ Tịch cô và Tịch Không không ngủ chung giường, vừa là chuẩn bị cuộc chiến lại như không chiến.

Mang thai giả là chuyện của nửa tháng trước nhưng Tô Đỉnh lại tăng lên 10 cân, cô cũng mặc kệ.

"Anh nghĩ là em đang trốn anh, anh đừng có như vậy em nói cho anh biết, vô ích thôi." Tô Đỉnh đứng ở cầu thang, tức giận nhìn cái người được gọi là chồng kia đang đứng dựa vào tường hành lang, đang chơi trò chơi trên điện thoại di động.

"Nếu như hôm nay em không đi về với anh thì cũng đừng đi làm." Cái người được gọi là chồng kia khí thế hùng hồn cũng không ngẩng đầu cất tiếng nói.

"Tịch Không anh đừng có náo loạn, em đi làm trễ! Bị trừ tiền à!" Tô Đỉnh muốn la lớn cũng không dám lớn tiếng, dù sao mẹ cũng ở trên lầu.

"Trừ bao nhiêu anh trả cho em." Khóe miệng kéo lên khinh bỉ, coi chút tiền lẻ của cô ây như cặn bã.

Tô Đỉnh giận không kiềm chế được: "Tịch Không, anh đừng quá phận!"

"Em cũng đừng quá phận."

"Em sao lại quá đáng!"

Tịch Không cất điện thoại di động nhìn bụng cô một chút: "Em phải nhớ rằng, bây giờ trong bụng em tất cả là mỡ chứ không phải là em bé."

Tô Đỉnh hít một hơi sâu, đem bụng mình co lại, có chút quẫn bách: "Còn không phải là do anh! Nếu không thì em sao có thể biến thành như vầy, phải không?”

Ánh mắt Tịch Không lưu luyến trên cái miệng nhỏ nhỏ hồng hồng của cô, ánh mắt sáng lên: "Cho nên trước khi chân tướng bại lộ, chúng ta có phải là nên tranh thủ hành động?"

Em có gặp trường hợp nào mà đàn ông cưới vợ gần một tháng mà còn không ngủ chung giường?

Tịch Không nói là giường, không phải ghế sa lon.

Tô Đỉnh nói: "nên chọn lựa hành động. . . Em từ nhỏ đến giờ cũng chưa bao giờ lừa gạt mẹ em, mẹ anh cũng chăm sóc em như lão phật gia, thật sự em không chịu nổi, em phải thành thật."

Tịch Không kéo nhẹ cô, đè đầu cô áp vào trong ngực, ép cô không thể động đậy chút nào.

"Không cho đi! Nếu em đi anh liền. . ."

"Tiểu quỷ nhát gan! Cùng lắm thì chúng ta cá chết rách lưới thôi!"

Tịch Không đẩy đầu của cô ra ép buộc cô nhìn mình: "Em với ai rách lưới? Rách lưới như thế nào?"

Tô Đỉnh không có động tĩnh, vô lực nằm sấp trong ngực anh, òa một tiếng, đầu cô xám xịt.

"Tô Đỉnh, em suy nghĩ một chút, nếu thời gian trước em nghe lời anh, tới nhà anh ở, có phải là bây giờ đã có em bé rồi không? Chúng ta đã lừa thành công rồi."

Nhiều kế hoạch thật hoàn mỹ, Tịch Không tốn không ít tiền mời diễn viên phụ Trịnh Bách Hợp để thuyết phục Đoạn Băng, sau lại dùng đứa bé làm để thuyết phục mẹ Tô, đang muốn áp dụng bước cuối cùng là kế hoạch tạo người, tiếc là đồng bọn lại đình công.

Náo loạn hoặc ốm?

Ốm, Tịch Không thật sự nghĩ mọi trường hợp, nhưng hết cách rồi, cô gái này ngoài việc đi làm, tan việc đúng giờ về với mẹ, kiên quyết không chịu về cùng Tịch Không về nhà.

Tô Đỉnh nhìn đồng hồ đeo ta, đẩy anh ra mềm giọng ôn tồn: "Em thật sự phải đi làm rồi, anh nghe lời đi. . ."

"Hôm nay em không cho ta câu trả lời, em cũng đừng nghĩ tới việc đi, Tô Đỉnh, thời gian là vàng bạc đạo lý này không phải em không hiểu."

Tròng mắt Tô Đỉnh hơi híp lai: "Anh có để em đi hay không?"

Tịch Không còn muốn nói chuyện, Vương Thục Chi từ trên lầu xuống, trong tay cầm túi thức ăn.

"Hai người các con ầm ĩ cái gì đây? Cả hành lang đều bị hai người náo."

Tịch Không lập tức thay đổi thành bộ dạng ngoan ngoãn, ngọt ngào kêu một tiếng"Mẹ" , Tô Đỉnh cũng vội vàng xuống một nấc thang đến gần trong ngực Tịch Không, dáng chim nhỏ nép vào người: "Hai con thương lượng vài chuyện, không có cãi nhau."

"Đúng, không có cãi nhau." Tịch không phụ họa.

Vương Thục Chi ghét bỏ nhìn hai người làm ra vẻ yêu thương nhau, lại nhìn con gái: "Nghĩ tới việc về nhà nhìn thấy con là chán ngấy, lớn rồi còn ở nhà mẹ không tính khi nào dọn đi."

Tịch Không nghe xong lập tức gật đầu liên tục: "Con tới là muốn đón Tô Đỉnh đi, con thấy một mình mẹ chăm sóc cô ấy cũng rất mệt, mẹ con, ba con và con cũng thấy được, có phải không Tô Đỉnh?"

"Cái rắm. . ." Tô Đỉnh nhỏ giọng nói.

Vương Thục Chi nhìn Tịch Không ý vị thích thú: "Con nói đúng, hôm nay tan việc con và Tô Đỉnh thu thập dọn dẹp đón con bé về nhà."

"Dạ!"

"Mẹ!"

"Mẹ cái gì mà mẹ! Đã làm mẹ rồi mà cả ngày chỉ biết kiu mẹ. . . Mẹ xuống lầu mua gà cho con, buổi tối con về uống chút cháo gà rồi về cùng Tịch Không đi, cứ quyết định vậy."

Vương Thục Chi lộng độc quyền độc tài ra lệnh, xoay người đi xuống lầu, còn lại Tịch Không và Tô Đỉnh - hai người trong hành lang. Tô Đỉnh nhân cơ hội nay hung hăng đẩy Tịch Không ra, cũng không quay đầu đi xuống lầu.

Tịch Không xoa xoa ngực nơi cô đấm vào, giận quá hóa cười, cười đến mức hài lòng.

73.

Buổi tối tan việc sớm, Tô Đỉnh và y tá trưởng xin về sớm, len lén chạy ra khỏi bệnh viện trước 1 tiếng, lúc tới cửa thì y tá trưởng gọi cô, Tô Đỉnh nghĩ là y tá trưởng không cho cô về, lại nghe thấy y tá trưởng tươi cười rạng rỡ nói:

"Tô Đỉnh, hôm nay chị quên nói với em, chủ nhật này em có rãnh hay không?"

"Chuyện gì?" Y tá trưởng đã có tiếng là một bà mối, bắt được người nào là giới thiệu ngay, Tô Đỉnh vừa nghe cô hỏi có rãnh hay không, cũng biết sơ sơ là gì rồi.

"Cháu ta, 34, làm việc ở bộ nội vụ, nhân viên công chức, cao hơn em nửa đầu, con người rất đàng hoàng, em xem. . ."

Khóe miệng Tô Đỉnh rụt lại, gượng cười hai tiếng, trước kia nghe nói y tá trưởng giới thiệu đối tượng cho người ta giống như là người ta bán điện thoại di động ở trạm xe lửa ven đườn, bắt được người liền kéo áo lại, nói nói các kiểu, "Bốn nhân, 2 sim 2 sóng, iphone 4s, loa hay, có muốn hay không?"

"Không cần. .. . . Chủ nhật em không có thời gian."

"Tô Đỉnh, em không thể cả ngày giống như một bà già cắm đầu làm việc, cũng đã 27 tuổi. Cũng phải suy nghĩ tới chuyện đại sự cả đời chuyện này chị thấy cũng sốt ruốt thay cho em." Y tá trưởng đồng tình nhìn cô.

"Chủ yếu là chủ nhật này thật sự em có việc. . ."

"Nếu không , em thấy y tá mới của bệnh viện như thế nào -  y tá tiểu Hồ, em xem thế nào?  Chị cho em cả hai lựa chon"

Ban ngày! Tốt như vậy mẫu người này dành cho cô đấy.

Tô Đỉnh khéo kéo từ chối lần nữa, chỗ đậu xe ở cửa bệnh viện vang lên tiếng còi, Tô Đỉnh quay đầu nhìn lại nhìn, chiếc xe màu đen của viện trưởng Tịch dừng cách đó không xa, giống như sắp nổ máy. Y tá trưởng cũng nghe thấy  động tĩnh, thân cổ quay lại nhìn, Tô Đỉnh chỉ thấy cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, đó là Tịch Không ngày nào cũng gặp lại xuất hiện trước mắt, mà phía sau hắn, là viện trưởng Tịch đang chờ con dâu đi về nhà.

Tô Đỉnh nhìn quanh nhìn quẩn giống như kẻ trộm đi tới, cắn răng nghiến lợi nói: "Anh bấm còi làm gì? Sao ba cũng ở đây?"

Tịch Không ghé sát vào tai cô nói nhỏ: "Lên xe đi, tình huống này chính là tình huống như vậy."

"Tịch Không, xem như anh lợi hại, hãy đợi đấy!"

Tịch Không lui thân thể ra nói chuyện với cô như bình thường, thay đổi bộ dạng săn sóc, ngay trước mặt viện trưởng Tịch nói:

"Nhanh lên xe, đứng lâu sẽ mệt ."

"Đúng đúng đúng, con nói y tá trưởng nói một tiếng, " viện trưởng Tịch cười thật tươi mở cửa tay lái phụ cho Tô Đỉnh nói: "Hôm nay tan việc sớm một chú!"

"Được ạ, ba không cần xuống mở cho con, con tự mình mở được rồi."

Bắt cóc, tuyệt đối là bắt cóc!

. . .

Lúc trở về nhà họ Tịch, dĩ nhiên Tịch Không đã báo trước với Đoạn Băng để chuẩn bị tiếp đón tốt, nên đã chuẩn bị đồ mặc cho Tô Đỉnh thật đầy đủ, chỉ còn thiếu là cô chưa về ở. Đoạn Băng chuẩn bị một bàn thức ăn, Tô Đỉnh chỉ ăn một ít, lúc Tô Đỉnh muốn dọn chén bát xuống, Đoạn Băng chết sống không cho, loại đối xử này so với quá khứ thực là khác nhau một trời một vực. Nếu không làm sao người ta lại nói phụ nữ mang thai hạnh phúc nhất được? Chỉ là loại hạnh phúc này khiến cho Tô Đỉnh chột dạ và áp lực thật quá lớn, chưa kể tới cô đang béo lên, cô còn mọc them không ít lông.

Sau buổi cơm tối, Tịch Không ôm Tô Đỉnh mệt nhọc đi ngủ sớm, nhanh chóng kéo Tô Đỉnh lên lầu đi ngủ, Tô Đỉnh ngồi trong phòng ngủ sáng ngời của Tịch Không, ngây người như phỗng.

"Nghĩ gì thế?" Tịch Không bước từ phòng tắm ra, phía dưới quấn khan tắm màu trắng, trên tóc nhỏ giọt từng giọt nước thật khêu gợi, lại bị anh dùng khan bông lau đi.

Tô Đỉnh liếc nhìn bắp chân của anh, các đường cong của bắp thịt, lúng túng nhìn chỗ khác đi.

Nghĩ cái gì vậy? Tịch Không đi tới chỗ cô đang ngồi bên giường ngồi xổm xuống, giống như dỗ dành em bé, cầm tay cô nói.

"Em nói anh nghe một chút, có phải em còn chưa chuẩn bị lập gia đình hay không?"

Tô Đỉnh nhìn màu mắt nâu của anh chưa từng từng thay đổi hai mươi mấy năm qua, nghiêm túc gật đầu.

Không có quá trình yêu đương, không có hôn lễ, không có nhẫn, không có váy cưới, cả quá trình còn không giống như khi tham gia vào đội thiếu niên tiền phong oanh liệt, thậm chí có thời điểm khi Tô Đỉnh tỉnh lại, căn bản không nghĩ là mình đã mang họ Tịch.

Tịch Không gật đầu, tỏ ra hiểu tâm tình của cô, ngồi xổm bên giường ngửa đầu nhìn cô, ngửa đầu nhìn thật nhỏ bé.

"Nhưng chỗ này của anh đã chuẩn bị xong từ rất sớm." Anh chỉ chỉ vào vị trí trái tim của mình.

Trái tim Tô Đỉnh run lên, bị đôi mắt sâu của anh hút vào.

"Em có tin hay không, khi chúng ta còn rất nhỏ, anh đã có dự cảm, sớm muộn gì chúng ta sẽ kết hôn."

Sớm muộn rồi chúng ta cũng sẽ kết hôn.

Loại dự cảm này thật dịu dàng đáng chết, khiến Tịch Không đã giảm bớt những rung động dư thừa khi trưởng thành, chính khả năng này là nguyên nhân làm cho Tô Đỉnh luôn cười nhạo anh là tiểu tử ngốc.

"Em còn cười anh con mọt sách, cả ngày cũng chỉ biết học tập, nhưng em không thử suy nghĩ xem, em đang ở bên cạnh anh, anh còn nên làm gì?"

Tịch Không nói những chuyện này một cách đột ngột, Tịch Không nói ngắn gọn nhưng mạnh mẽ, chọc thẳng đến những uất ức trong lòng của Tô Đỉnh, cô rất cảm động nhìn anh, nhẹ nhàng ôm cổ anh.

"Vậy nhiều lần em nói em thất tình, tại sao anh không ngăn cản em?" Tô Đỉnh hỏi.

"Đều là em bị thất tình. Huống chi lúc đó anh ở bên cạnh em, em còn có thể chạy đi đâu? Cũng chỉ là thoải mái để em trải nghiệm chút thôi."

Tính cô trời sinh đã năng động, hoạt bát, nếu không để cho cô trải qua vài lần thất tình thì sao cô có thể yên ổn nhìn đến anh?

"Anh thật hào phóng. . ." Tô Đỉnh ngọt ngào cười.

"Bây giờ em vẫn ở bên cạnh anh là được"

"Ừ!" Cô gật đầu.

"Em hãy nhớ, số lần em chơi đùa đã hết."

"Nhớ nhớ!"

Tô Đỉnh khoa trương gật đầu, hai vật nhỏ mềm mại trước ngực cũng theo động tác của cô cọ cọ trên mặt Tịch Không, khiến Tịch Không miệng đắng lưỡi anh nói nhanh hơn.

"Anh hiểu em muốn ở nhà để chăm sóc mẹ, nhưng em không thể khiến mẹ có áp lực đúng không? Mẹ đã bị bệnh, lại phải quan tâm chăm sóc, ngày ngày nhìn em, mẹ sẽ khó chịu. Chờ khi em có thai, sinh con, chúng ta lại cùng nhau chăm sóc mẹ có được không?"

Tô Đỉnh bị anh hỏi "Có đúng hay không" "Có được hay không" làm cho lòng cô mềm nhũng, liên tiếp gật đầu.

Tịch Không còn nói: "Em xem, anh đã quét tường lại, em nói màu trắng khó coi anh đã đổi sang mà xanh lam, rèm cửa sổ, ga giường, đều làm theo sở thích của em, anh còn dùng giấy dán tường, sau này trên tường sẽ treo hình của em, đợi đến khi em sinh bảo bảo sẽ làm một giấy chứng nhận thật to để treo lên . ."

Tịch Không vừa cười vừa nói được một nửa, liền bị đôi môi mềm mại chặn lại, Tô Đỉnh ôm cổ anh hôn lên giống như chuồn chuồn lướt, cô bị cảm động đến rối tinh rối mù.

Chuồn chuồn lướt sao mà đủ, Tịch Không nâng khóe môi, lập tức đứng lên, đẩy cô lên giường nghiêng người đè lên. . .

Tóm gọn cô.

Kế hoạch tạo người cứ như vậy được Tịch Không từng bước nắm trong tay, hoàn mỹ khi màn đêm rơi xuống, bị dày vò một buổi tối Tô Đỉnh phải nằm trên giường cho tới trưa, tới trưa bị mắt ánh mặt trời chiếu vào mắt làm cô tỉnh, giật giật thân thể mệt mỏi, vị trí bên cạnh trống không.

Đoạn Băng ở dưới lầu không biết bận rộn gì, cũng không còn gọi cô, có lẽ biết cô trực đêm tối nay. Mà Tịch Không cũng đi đâu rồi, sáng sớm đã lái xe đi.

Tô Đỉnh mỏi lưng, vừa ngồi dậy đã nằm xuống, kéo chăn che kín nửa khuôn mặt, dần dần mỉm cười.

Kết hôn, thì ra đây mới là cảm giác kết hôn cảm giác.

Năm mười mấy tuổi còn không rành việc đời cô chưa từng nghĩ qua sẽ có ngày cô sẽ gả cho tên bốn mắt chỉ biết đi học, hơn nữa còn cam tâm tình nguyện gả cho anh.

Nắm tay vui mừng thì giật mình vì vật lạ ở ngón tay đeo nhẫn, Tô Đỉnh vừa nhìn, là một chiếc nhẫn kim cương đột nhiên xuất hiện trên tay, cùng với ánh sang buổi trưa làm phát ra ánh sang chói lóa.

Đeo lên khi nào vậy? Tô Đỉnh nhớ lại từ tối qua, thế nào cũng nhớ không nổi tới chi tiết này, đại khái là hắn thừa dịp lúc cô thần chí không rõ đeo lên tay cô, mà cô lại không hề hay biết.

Không có tình yêu mãnh liệt, không có màn cầu hôn khắc cốt ghi tâm, giữa bọn họ, giống như chiếc nhẫn này.

Tịch Không khi bắt đầu anh không thích cầu kỳ, mà cô vậy lúc bắt đầu để ý anh cũng không biết là khi nào, chỉ ở thời điểm thích hợp, anh giấu giếm suy nghĩ này đem chiếc nhẫn nhẹ nhàng đeo lên, khi cô vẫn còn ngượng ngùng không biết gì, liền bị anh dễ dàng nắm trong lòng bàn tay, tất cả đều ấy chính là hợp tình hợp lý, thuận nước đẩy thuyền.

Không có ai hỏi tại sao yêu, cũng không có ai sợ quá đường đột, tất cả tới là vừa vặn khi nào thì, vừa vặn anh yêu em, ta cũng vậy không thể rời bỏ anh.

Tác giả có lời muốn nói: tiểu Ái hầm cách thủy thịt, ăn rồi đều nói tốt ╮(╯▽╰)╭ cắt giảm hãy tạo tiểu nhân kế hoạch là dạng gì đây? Tịch không làm như thế nào ở trên giường giải quyết chúng ta đầu óc ngu si, tứ chi phát triển tiểu Tô tô đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn helengirl về bài viết trên: nbichhhh0417
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 08.10.2017, 23:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 12.03.2017, 11:55
Bài viết: 16
Được thanks: 35 lần
Điểm: 10.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 11
Chương 42 Ngoại truyện Hai đứa trẻ vô tư

74.

Sauk hi tiểu bảo bảo ra đời, vì còn nhỏ nên da mịn thịt mềm, mọi người liền quên cái đại danh lạnh như băng, biệt danh này đến từ ba của bé.

"Tiểu bảo bảo! Bò theo hướng này!" Một bé gái chừng bốn tuổi ngồi trên sàn nhà, dùng một trái ớt dụ dỗ tiểu bảo bảo.

Tiểu bảo bảo trông thấy quả màu đỏ này lắc lư ngay trước mắt, chảy nước miếng thân thể dùng hết tốc độ tiến về phía trước.

Cô bé so ra chỉ lớn hơn tiểu bảo bảo 1 tuổi nhưng xem ra thông minh và cao hơn một đoạn, quay đầu lại nhìn Hàn mỹ úy cười ngọt ngào nói: "Dì ơi, tiểu bảo bảo được con huấn luyện càng lúc càng nhanh!"

Hàn Mỹ Úy từ phòng bếp đi ta, căn bản không chú ý tới trái ớt trong tay cô bé, híp mắt cười, nụ cười bày với nụ cười của tiểu bảo bảo giống nhau như đúc: "Tốt tốt, tiểu Diên của chúng ta là tuyệt nhất rồi. Giúp dì trông coi tiểu bảo bảo, dì làm bánh bao thịt cho con ăn."

"Dạ! Nhưng dì ơi, " Ninh Diên tiếc nuối nói: "Mẹ con không cho con ăn ngọt đồ."

Hàn Mỹ Úy nhìn đồng hồ đeo tay rồi nói: "Không sao, từ chỗ ba mẹ của con đến đây còn có mất nửa tiếng, con len lén ăn, dì sẽ không nói cho ba mẹ con biết ."

Ninh Diên như được đại xá, để xuống trái ớt xuống đứng lên ôm lấy chân Hàn Mỹ Úy, làm nũng: "Dì Hàn ơi, dì thật tốt, không thì dì làm mẹ của con đi, mẹ con luôn hung dữ với con."

Tiểu bảo bảo nhìn thấy Ninh Diên thả trái ớt xuống, liền bò càng nhanh thêm, đưa trái ớt vào miệng nhỏ làm chảy ra chuỗi nước miếng, trong ánh mắt lóng lánh ánh sáng  thắng lợi.

Hàn Mạch đang đi ô-tô về nhà, đeo tai nghe bluetooth để nghe điện thoại của Ninh Tùng Phong và Thẩm Tây Kha.

"Anh, đến đâu rồi?"

Ninh Tùng Phong nói: "Hai anh chị trở về nhà một chuyến, lấy một ít đồ cắm trại, các vật dùng, cũng sắp tới nhà em rồi."

"Được, Mỹ Úy đem tiểu Diên trở về rồi, đang ở nhà em chơi !"

Thẩm Tây Kha vừa nghe, có chút bận tâm hỏi: "Tiểu Diên ở nhà em không gây chuyện chứ?"

Tiểu Diên giống hệt cô năm đó y như  Tiểu Ma Đầu, gần đây càng bộc phát, quả thật khiến vợ chồng họ Ninh lao tâm.

Hàn Mạch bình tĩnh đáp: "Không có việc gì, tiểu Diên ở nhà chơi với tiểu bảo bảo rất tốt!"

. . .

Tiểu bảo bảo cầm trái ớt đỏ lên, hưng phấn chảy nước miếng chảy đầy đất, dùng răng cắn trái ớt nhọn một cái, miệng nhai.

"?" Hình như có chỗ nào không đúng!

Vị cay do đầu lưỡi truyền đến vị giác, cuối cùng truyền khắp cả thần kinh! Tiểu bảo bảo từ cổ đến mặt trong nháy mắt giống như là sắt thép bị thiêu đỏ, lỗ mũi bắt đầu bốc lên khí nóng.

"Oa!" một tiếng, tiểu bảo bảo vừa phun miếng ớt ra ngoài, vừa lớn tiếng khóc!

Hàn Mỹ Úy và Ninh Diên bên này đang thích thú trình diễn tiết mục mẹ con tình thâm, vừa nghe đến tiếng khóc, vội vàng đi tới phòng khách, vừa nhìn, xung quanh con trai phun đầy thức ăn, bên chân còn nửa quả ớt đỏ, đang giương răng nhỏ đưa tay muốn được ôm.

"Tiểu bảo bảo! Làm sao con lại ăn ớt! Mau ói mau ói!"

Hàn Mỹ Úy bị dọa sợ quát to một tiếng! Đem không có tiền đồ đem Hàn Úy Lâm ôm vào trong ngực, lo lắng dỗ dành.

Ninh Diên thấy thế vội vàng lấy một ly trước trong bình đưa cho Hàn mỹ úy: "Dì Hàn ơi, nước nè dì!"

Hàn Mỹ Úy lúc này mới nghĩ đến chuyện uống nước, cảm kích nhìn Ninh Diên một cái, nhanh chóng đem nước tiểu bảo bảo uống!

Có tiếng gõ cửa, Ninh Diên vội vàng đứng lên đem thân thể tròn vo đi mở cửa, mở cửa, Hàn Mạch thúc thúc và ba mẹ đang ngoài cửa, Ninh Diên vừa nhìn thấy Thẩm Tây Kha, lập tức chột dạ chạy vào trong phòng đóng cửa lại.

Hàn Mạch nghe tiếng khóc cả giày cũng không cởi, vội vàng đem bao lớn bao nhỏ ny lon ném qua một bên, giày da giẫm ở trên sàn nhà phát ra âm thanh vang dội.

"Tại sao khóc?"

Hàn Mỹ Úy thấy Thẩm Tây Kha và Ninh Tùng Phong đi vào, lên tiếng chào, xoay người lại nói với Hàn Mạch: "Tiểu bảo bảo ăn phải ớt. . ."

"Oa!" Tiểu bảo bảo thấy ba về, càng khóc càng thảm thiết hơn, ngón tay út tròn trịa chỉ kẻ đầu sỏ gây nên Ninh Diên mới vừa còn đứng kia, lại phát hiện Ninh Diên đã sớm không còn hình bóng.

Hàn Mạch ôm lấy con trai từ trong ngực Hàn Mỹ Úy, nói với cô: "Không có việc gì không có việc gì, ăn phải ớt thôi mà, nam tử hán gặp chút chuyện này mà khóc, thật mất thể diện, con giống với mẹ con không có tiền đồ gì cả."

Hàn Mỹ Úy vừa nghe đã không vui: "Em không có tiền đồ gì?"

Hàn Mạch vội vàng qua loa: "Em xem em kìa, còn không phải nhỏ mọn nữa, ý của anh là em rất đáng yêu. Có phải hay không con trai? Mẹ có đáng yêu hay không?"

Hàn Mỹ Úy bị miệng lưỡi trơn tru của anh dụ dỗ liền cười, nhéo hông anh một cái, cô vào phòng bếp nấu cơm, Hàn Mạch ôm tiểu bảo bảo đi quanh phòng khác, từ từ dỗ dành.

Thẩm Tây Kha liếc nhìn quả ớt trên mặt đất, híp mắt, đi tới trong phòng bên trong, đưa chân nhẹ nhàng đạp đạp cửa.

"Ninh. . . Diên. . . Con đi ra cho mẹ. . ." Thẩm Tây Kha cố ý kéo dài âm điệu, ở phía sau cánh của Ninh Diên bị dọa sợ liền rụt cổ, ra sức lắc đầu:

"Mẹ, quả ớt không phải là do con cho tiểu bảo bảo ăn!"

"Không đánh đã khai đúng không? Nếu con không mở cửa thì mẹ tự đi vào nhé!" Thẩm Tây Kha đè nén lửa giận ra tối hậu thư.

Ninh Tùng Phong đi tới, đưa tay ngăn cản động tác muốn mở cửa của bà xã, nói: "Em đừng hù dọa con. . ."

Ninh Diên vểnh lỗ tai nghe giọng ba ngoài cửa, tâm tình nới lỏng, la lên: "Ba cứu mạng! Thật sự con không có cho tiểu bảo bảo ăn ớt!"

"Con còn chối phải hay không?" Thẩm Tây Kha tính khí nóng lên, Ninh Tùng Phong ngăn tay cô, lại thấy bên cạnh không có ai, liền ấn đầu Thẩm Tây Kha vào trong ngực.

"Em đừng tức giận,để anh dạy dỗ con, được chứ?"

Thẩm Tây Kha thở dài một hơi, tất cả tức giận cũng bị cái ôm của ông xã khắc chế, đẩy anh ra, trừng mắt liếc nhìn phòng Ninh Diên đang ở trong, xoay người vào phòng bếp phụ giúp Hàn Mỹ Úy nấu cơm.

Hàn Mạch ôm con trai đi quanh trong phòng khách, không ngừng vỗ lưng con trai dỗ tiểu bảo bảo nín khóc, nhưng khi vào cửa đến giờ, tiểu bảo bảo vẫn không ngừng khóc.

Chút kiên nhẫn còn lại của Hàn Mạch cũng bị mài mòn, tóm lấy cái mũi nhỏ của con trai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Con trai, con không phải là đàn ông con trai sao? Ăn phải ớt mà bị dọa thành như vậy! Con còn khóc nữa! Ba sẽ cho con và Ninh Diên học cùng một nhà trẻ nhé!"

Thật bất ngờ, tiểu bảo bảo hình như nghe hiểu lời của ba, thút tha thút thít hít hít nước mũi, cũng không khóc nữa.

Ôi!

Hàn Mạch cảm thấy ngạc nhiên, dở khóc dở cười nhìn con trai, hỏi "Thì ra con sợ Ninh Diên như vậy?"

Tiểu bảo bảo hai mắt đẫm lệ nhìn ba, hắn biết hắn và ba giống nhau ở đôi môi mỏng.

"Sao con không ba chút nào?" Hàn Mạch nhìn con trai, bắt đầu cuộc nói chuyện giữa hai người đà ông.

"So ra Ninh Diên chỉ lớn hơn con một tuổi thôi, lại là con gái, con không còn là đứa trẻ một hai tuổi nữa, con đã ba tuổi rồi ! Cô ấy khi dễ con, sẽ không khi dễ lại sao?"

Tiểu bảo bảo bĩu môi, nước mắt trong vành mắt đảo đảo chuyển chuyển. Thấy vậy Hàn Mạch liền nói: "Không được, ba phải thương lượng với mẹ con một chút, về sau sẽ không gọi con theo nhũ danh được, nếu không lớn lên sẽ không có tiền đồ giống mẹ con, sẽ bị con gái khi dễ."

Bên này Ninh Tùng Phong gõ cửa, phía sau cửa là đôi mắt nhỏ, cảnh giác hỏi: "Là ba sao?"

"Là ba." Ninh Tùng Phong cuối thấp người, giống như ám hiệu, dịu dàng nói.

"Mẹ không có ở bên cạnh basao?"

"Không có, yên tâm đi."

Cửa được hé mở, Ninh Diên xác nhận chỉ có một mình ba, mới mở ra ra, đợi ba vào cửa, lại đem cửa đã mở đóng lại.

Ninh Diên vừa thấy được ba, liền đưa tay muốn ôm, Ninh Tùng Phong một tay ôm đi lên, ngồi trên ghế đàn Piano, hỏi

"Vừa rồi, con nói xạo phải không?"

"Dạ." Ninh Diên xoay tròn, gật đầu một cái.

"Vậy mẹ con nói đúng hả?"

"Con sợ mẹ, mẹ híp mắt rất dọa người."

"Nhưng mà ba cảm thấy rất đẹp?" Ninh Tùng Phong  véo khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của cô nói.

"Ba, con là do mẹ nhặt từ đống rác phải không? Không phải mẹ sinh con ra?"

"Ba có thể làm chứng, con thật sự là do mẹ sinh ra." Ninh Tùng Phong  vẻ mặt nghiêm túc nói.

"Thật sao?"

"Thật, lúc mẹ con sinh con, ba ở ngay bên cạnh, mẹ con vì sinh con, chịu thật nhiều đau đớn, lúc ấy ba cũng bị dọa sợ, nhưng mẹ con có thể nhịn được, rất kiên cường, có thể sinh ra con khỏe mạnh xinh đẹp chào đời."

"Nhưng mẹ luôn là dạy dỗ con. . ."

"Ba cũng dạy dỗ con vậy" Ninh Tùng Phong hỏi.

"Không có, ba chưa bao giờ hung dữ với con."

" Hàn thúc thúc cũng không hung dữ với tiểu bảo bảo"

"Hung dữ."

"Cái này đúng rồi, con là con gái, tiểu bảo bảo là con trai, con trai thường được ba dạy dỗ, con gái thường được mẹ dạy dỗ, đây là quy luật."

"Oh. . ." Ninh Diên hình như đã hiểu ra cái gì đó, mà lại giống như không hiểu: "Mà con thích chơi với tiểu bảo bảo, hắn rất dễ thương, con muốn ôm cậu ta một cái, nhưng hắn không cho con ôm."

Ninh Tùng Phong nói: "Con hung dữ như vậy, làm sao tiểu bảo bảo cho con ôm được?"

"Nhưng mẹ cũng rất hung dữ, sao mẹ ba lại cho mẹ ôm ba?"

Ninh Tùng Phong khóe miệng rụt rụt, cười khan hai tiếng: "Không giống nhau . . ."

"Không giống với nhau ở đâu chứ sao. . ."

Đôi khi lời nói của người lớn một chút thuyết phục cũng không có.

"Bởi vì ba và mẹ là vợ chồng, con và tiểu bảo bảo không phải vậy."

"Lỡ sau này chúng ta cũng là vợ chồng thì sao?"

Ninh Tùng Phong nghiêm sắc mặt: "Ninh Diên, con phải biết dè dặt."

"Dè dặt là một thứ gì? Là đồ dùng an canh được sao?"

"Đồ dùng để ăn canh là thìa."

"Vậy dè dặt là một thứ gì? Tại sao ‘ dè dặt ’ không để cho con và tiểu bảo bảo là vợ chồng được?"

"Con nghĩ con và tiểu bảo bảo có thể trở thành vợ chồng? Vậy con có biết tiểu bảo bảo tên gì không?"

"Con đương nhiên biết! Cậu ta tên là Hàn Úy Lâm! Hàn Mạch, Hàn Mỹ Úy, trời mưa của rừng cây là lâm."

Tác giả có lời muốn nói:

Bị manh đã tới chưa? Còn phải xem sao? Ngày mai còn có a ~ vậy thì nhắn lại vẩy hoa đi ╮(╯▽╰)╭


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn helengirl về bài viết trên: nbichhhh0417, shirleybk
Có bài mới 11.10.2017, 09:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.08.2015, 16:11
Bài viết: 1047
Được thanks: 3070 lần
Điểm: 3.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nếu em nở rộ, gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái - Điểm: 10
Chương 43:  Ngoại truyện về Tịch không ( một )
Edit: Lavender - Blue

Ngoại truyện : Xa cách

75.

Lúc Mỹ Úy vừa mới sinh xong, lần đầu Tô Đỉnh đến, trên tay cầm theo camera đi tới đi lui.

"Mỹ Úy, nhìn đây." Tô Đỉnh quay camera về phía Mỹ Úy trên giường bệnh.

Mỹ Úy đang rất tốt, giống như người chết đi sống lại hôm qua là một người khác, nằm trên giường khoa tay múa chân nhìn ống kính.

"Tô Tô. . ."

"Thế nào?"

Cậu có thể giúp tớ không?"

"Cậu muốn tớ đi quay tiểu da thịt ở phòng sơ sinh cho cậu xem đúng không?" Tô Đỉnh cười đểu như là tri kỷ thì ta rất hiểu ngươi nha.


"Ừ! Tớ thật sự muốn nhìn nó một chút, cậu quay giúp về cho tớ xem được không?"

"Dạ! Lão phật gia ngài xin ở trên giường chờ, nô tài đi làm cái này cho ngài. "

"Tiểu Tô Tô, lui ra!"

Tô Đình cầm camera cúi đầu khom lưng lui ra cửa, đi tới phòng tiểu da thịt trong lồng kính, quay bên ngoài tấm kính.

Làn da trắng nõn nà có nhiều nếp nhăn của trẻ nhỏ, đang nằm trong lồng kình nhẹ nhàng động đậy, ống kính vừa zoom gần hơn, ánh mắt của nhóc đúng lúc đang nhìn về hướng này, mặc dù trong mắt còn chưa mở to, thế nhưng quả đấm nho nhỏ khua khua, khiến cho Tô Đỉnh xúc động.

Thật đáng yêu.

Thì ra một sinh mạng mới tác động đến con người thật lớn như thế, đẹp như vậy.

Nhìn tiểu da thịt trên màn hình, ánh mắt Tô Đỉnh đột nhiên mờ đi.

Nếu như cô cũng có thể có một tiểu bảo bối như vậy thì tốt biết bao?

Đã hơn mấy tháng rồi, kế hoạch tạo người cùng Tịch Không vẩn không có kết quả, cha mẹ bên đã sớm bộc lộ rõ, Vương Thục Chi bên này ngược lại không có kỳ, chỉ tức giận thôi, nhưng  Đoạn Băng bên đó sẽ không đơn giản như vậy.

Mặc kệ như thế nào, cô và Tịch Không đã đăng ký kết hôn rồi. Mặc dù ngoài mặt Đoạn Băng yêu thương cô, chuyện mang thai giả đối với bà chỉ là không vui mà thôi, bà luôn vô tình cố ý nhắc nhở Tô Đỉnh, một đứa trẻ có tầm quan trọng thế nào đối với hôn nhân, nhất định phải cố gắng. Tận lực hơn nữa càng ngày càng cố gắng trở thành con dâu tốt khéo léo hiểu chuyện, đền bù sai lầm mang thai giả lần trước.

Nhưng đảo mắt mấy tháng đã qua, mỗi đêm Tịch Không đều giống như lang sói ra sức, nhưng bụng Tô Đĩnh vẫn không có động tĩnh.

Nhưng áp lực từ mẹ chồng không liên quan, vì chính Tô Đỉnh thật lòng muốn một đứa bé.

Để camera xuống, Tô Đỉnh ngẩn người nhìn đứa bé qua cửa thủy tinh, bàn tay không tự chủ sờ lên cửa, giống như muốn sờ cậu nhóc non nớt kia.

Một bàn tay ấm áp đặt lên vai cô, Tô Đỉnh quay đầu lại, thấy Tịch Không đang đứng phía sau mình, ánh mắt nhìn mình phức tạp.

Tô Đỉnh vội vàng thu hồi khát vọng trên mặt, thay bộ mặt cười một cách tự nhiên: "Em phụng mệnh quay hình con trai Mỹ Úy cho nó, thế nhưng nhóc con nhăn nhăn nhúm  nhúm, thật không ăn ảnh."

Tịch Không cũng bước lên trước sát cửa thủy tinh: "Tô Đỉnh, chúng ta sẽ có con, em đừng quá lo lắng."

"Em không lo lắng, em nào có lo lắng. . ." Tô Đỉnh che giấu cười cười, nói: "Nếu không, em đi kiểm tra thử?"

Tịch Không vỗ vỗ đầu của cô, cười nhìn cô: "Em ngu ngốc à? Việc này và thân thể không có liên quan, vẫn là em không cần lo lắng, không cần áp lực.”

"Nhưng. . ."

"Rốt cuộc em gấp cái gì?" Anh không hiểu hỏi.

Thật ra thì vợ chồng son không nhất định phải muốn con sớm như vậy, mặc dù cha mẹ trong nhà thúc giục, nhưng Tịch Không cho là, loại chuyện như vậy không thể gấp được. Nhưng hình như cô rất vội, thậm chí còn muốn hơn so với Đoạn Băng.

"Bởi vì em thích trẻ con!"

"Chỉ là?" Cô thích đứa trẻ, nói giỡn, Tịch Không sao lại không biết.

Nhớ có một lần dì cả của Tịch Không dẫn cháu tới nhà chơi, lúc đó Tô Đỉnh mười chín tuổi, cũng tới nhà Tịch Không chơi, dì cả muốn nhờ Tô Đỉnh trông giúp đứa bé, kết quả bởi vì cậu bé tè trên người Tô Đỉnh mà cô la mắng nó một trận, đứa bé bị dọa sợ khóc lớn không ngừng. Tô Đỉnh đã từng nói, cõi đời này chán ghét, trừ con gián ra chính là trẻ con.

Nhưng bây giờ cô nói cô thích trẻ con? Tịch Không cười không nói.

Khuya về nhà lúc ăn cơm tối, Đoạn Băng lại chuyển kênh ti vi tới chương trình thực tế lễ hội. Trên bàn cơm chỉ có Đoạn Băng bị đứa trẻ trên ti vi chọc cười, còn Tô Đỉnh, quả thật nhạt như nước ốc.

"Tô bảo ( kêu thân mật nhé), ăn nhiều thịt một chút, con xem bây giờ con gầy lắm. " Đoạn băng gắp một miếng đùi gà bỏ vào trong chén Tô Đỉnh.

"Cám ơn mẹ." Nói thật, dì Đoạn Băng là mẹ chồng tốt, đối với Tô Đỉnh quả thật tốt hết lời để nói, có lúc thậm chí Tô Đỉnh cảm thấy giống như Đoạn Băng rất sợ cô, nhưng cụ thể tại sao Tô Đỉnh cũng không đoán ra được.

Tịch Không thừa lúc Đoạn Băng không chú ý, lặng lẽ gắp miếng  đùi gà trong chén Tô Đỉnh vào chén mình, nhỏ giọng nói: "Không thích ăn đừng ép mình."

"Ừ. . . Em sẽ ăn nhanh thôi, em dọn dẹp một chút trước, hôm nay phải trực đêm."

Tô Đỉnh muốn đứng dậy đi về phòng, Đoạn băng nghe vậy, gọi cô lại: "Tô bảo, con chờ một chút, mẹ và y tá trưởng đã trao đổi rồi, mẹ nói cho cô ấy đừng sắp lịch trực đêm cho con mấy tuần tới rồi, con ở nhà nghỉ ngơi thật tốt đi!"

Tô Đỉnh nghe được sững sờ, nghĩ lại, cũng tốt nghỉ ngơi có khi cũng có một hàm nghĩa khác mà!

"Dạ. . . Cám ơn mẹ. . ."

Bưng chén lên,lại gắp thức ăn tiếp, nhét vào miệng mình.

Tịch Không nhìn bộ dạng cúi đầu của cô, cúi đầu ăn cơm chưa nói chuyện.

Đột nhiên Đoạn Băng giống như nhớ ra cái gì, hỏi "Tịch Không, chuyện công ty của con quyết định cho ra nước ngoài học nghiên cứu có thật không?"

Toàn thân Tô Đỉnh cứng đờ, vẫn giữ chắc đôi đũa  nhét vào trong miệng, vểnh lỗ tai nghe Tịch Không trả lời thế nào.

Nước Pháp, là nơi Tịch Không muốn tới học, đây là ước mơ của anh. Gần đây, công ty đột nhiên đưa ra tên hai kiến trúc sư, trong đó có Tịch Không, vì chuyện này, trong lòng Tô Đỉnh mãi đấu tranh và suy đoán, vẫn muốn biết Tịch Không sẽ lựa chọn thế nào, nhưng cũng không hỏi.

Dường như Tịch Không đã sớm cân nhắc kỹ về vấn đề này, rất kiên quyết trả lời: "Tháng này sẽ đi, con sẽ nộp đơn lên công ty."

Trái tim Tô Đỉnh như bị người ta quăng vào hầm băng,  khó chịu muốn được hét lên, lại không phát ra được âm thanh nào.

Anh lựa chọn đi, anh thật sự sẽ đi. Mặc dù đã sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng vì sao lại có cảm giác muốn khóc?

Hai năm, anh muốn vứt bỏ cô ở nơi nhà mới chưa hẳn là quen thuộc hai năm. Hai năm sau, anh là kiến trúc sư trẻ tuổi tài cao, còn cô, vẫn mãi là một y tá nhỏ bình thường, đến lúc đó, có thể ngay cả đề tài chung cũng rất khó tìm.

. . .

76.

Buổi tối  lúc"Làm thủ tục thường lệ" , Tô Đỉnh vẫn ở trạng thái đó, anh giữ bờ vai của cô hung hăng đâm chọc vào, cho đến khi toàn bộ thế giới trở về yên lặng, Tô Đỉnh vẫn lẳng lặng nhìn trần nhà, mắt cũng không nháy một cái.

Anh lật người xuống giường đi tắm, cô nằm ở trên giường kéo chăn đắp lên người, trái tim lạnh lẽo.

Làm sao đây? Cầu xin anh? Nói cho anh biết cô không nỡ xa anh, vừa nghĩ tới hai năm không thấy anh,ngay cả tim cô cũng muốn chết theo?

Không được, đó là giấc mơ của anh, cô không muốn trở thành  người không biết suy nghĩ làm chướng ngại vật.

Vậy. . . Giả bộ ngu? Không tim không phổi giúp anh dọn dẹp hành lý, đứng ở phi trường vẫy tay chào từ biệt anh?

Khó chịu, suy nghĩ một chút vẫn đau đến không thở được.

Lúc anh đi ra khỏi phòng tắm cơ thể đã nhẹ nhàng khoan khoái sạch sẽ, Tô Đỉnh vội vàng nhắm mắt lại giả bộ ngủ, để tránh anh hỏi cô một câu "Rốt cuộc em có muốn để cho anh đi không?" vấn đề như vậy.

Nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy anh đang đứng ở bên giường nhìn mình, rất lâu cũng không có động tĩnh gì, Tô Đỉnh làm bộ lật nghiêng người, mím môi bĩu môi một cái, nước mắt liền theo khóe mắt chảy xuống gối nằm.

Chịu đựng không phát ra tiếng khóc, là cô ủng hộ anh lớn nhất.

Tịch Không nhìn dáng vẻ “ Ngủ say không tim không phổi của cô, lắc đầu một cái, ván chăn lên nằm vào, ôm chặt cô từ phía sau.

Ngày cứ như vậy từng ngày từng ngày trôi qua, tan làm Tô Đỉnh liền chạy đến chỗ Hàn Mỹ Úy, buổi tối đi ngủ rất sớm, hai người cơ bản không có bao nhiêu cơ hội trao đổi. Hoặc là, nhiều năm thành ăn ý, có một số việc, căn bản không  cần lời nói để trao đổi.

Ngày Tịch Không lên máy bay, Tô Đỉnh chạy trốn đổi ca trực đêm với y tá khác, Đoạn Băng hỏi cô có cần xin nghỉ tới tiễn hay không, Tô Đỉnh nhất quyết cự tuyệt, giải thích lúc trước y tá trưởng đã lên lịch trực, giờ mà xin nghỉ thì khó tránh khỏi bị người ta nói. Đoạn Băng cũng không ép buộc.


Ở trong phòng thay áo bệnh viện, Tô Đỉnh nhìn đồng hồ đeop tay một cái, thời gian vừa đúng lúc máy bay Tịch không đi cất cánh.

Nhìn ra ngoài cửa sổ màu xanh, một con chim sắt không tên vụt qua một tia sáng cất cánh bay đi, đột nhiên Tô Đỉnh cảm thấy giống như có cái gì đó cũng bay đi mất dạng,  trong lòng đau như kim đâm.

Mở hộc tủ trong phòng thay đồ ra, chỗ khuất dán tấm hình Tô Đỉnh và Tịch Không lúc cấp ba, Tô Đỉnh lấy xuống, đặt trong tay suy nghĩ.

Đồng phục học sinh thật xấu xí, mắt kính của Tịch Không cũng thật xấu, trong đầu cô nổ tung thật xấu.

Giống như tất cả đều đã thay đổi , lại giống như không có gì thay đổi.

Cái lược làm nổ rối đầu Tô Đỉnh giống như người đàn ông ôm lấy bả vai, vô tâm nhìn về phía ống kính khoa tay múa chân kéo tay, mà Tịch Không mang kính đáy bình, gương mặt khó có thể che giấu sự khinh bỉ.

Hai năm, số phận vô tình cầm con dao cứng rắn quẹt ngang một cái giữa cô và Tịch Không, lúc Tô Đỉnh tự cho là miệng vết thương lưu lại trong tim chảy máu đầm đìa, tất cả đều giống như đang nằm mơ.

Điện thoại di động đột ngột rung lên, hiển nhiên cắt đứt tưởng nhớ của Tô Đĩnh, lá tin nhắn Tịch Không gửi tới trước khi lên máy bay.

"Đợi anh."

Hai chữ ngắn gọn, là con người Tịch Không, và  dứt khoát.

Tô Đỉnh vô lực ngồi xổm trước tủ trong phòng thay đồ, khóc không thành tiếng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống trên màn hình điện thoại, ngấn ướt hai chữ kia.

Đợi anh? Khốn kiếp, đợi anh thế nào, anh có biết em trải qua rất nhiều khổ sở, nhiều luyến tiếc. . .

Lúc trước còn là anh em với anh, còn chưa cảm thấy làm sao, mỗi ngày đều chơi chung một chỗ, giống như món đồ chơi sang trọng đầu trên đầu giường thoắt một cái đã được đặt vài chục năm.

Nhưng đột nhiên món đồ chơi đó không thấy nữa, vị trí đầu giường trống rỗng, Tô Đỉnh bắt đầu hoảng hốt, làm sao ngủ, không thể ngủ một cách thoải mái.

Cô rất muốn la lối om sòm ăn vạ giữ anh lại, nói cho anh biết không cần đi, không cần đi nước Pháp chó má gì đó. Nhưng. . .

Tô Đỉnh cố gắng kìm nén lấy tay lau nước mắt, cầm di động, gõ hình khuôn mặt cười vô cùng xấu xí, trả lời: "Cố gắng lên ha ha!"

Để điện thoại di động xuống, cả người giống như bị rút hết hơi sức, đau lòng càng ngày càng nghiêm trọng.

Chỉ có thể như vậy thôi, bởi đó là ước mơ của anh, còn anh là ước mơ của cô.


P/S: Chưa có hoàn nhé..còn ngoại truyện Tịch Không (hai)


Đã sửa bởi Lavender - Blue lúc 16.10.2017, 08:56, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lavender - Blue về bài viết trên: nbichhhh0417
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candy2110, Hoacamtu, Hoàng Dung, Lê Thùy, mot minh, Mưa biển, Phù Thủy Cầu Vồng, t.t.t và 335 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 300 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 293 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Ngọc Nguyệt: Dạ chào cụ...
Snow cầm thú HD: == pai ngọ
Ngọc Nguyệt: Không. Cụ ôn thi đi.
Snow cầm thú HD: Uk, sao?
Ngọc Nguyệt: Thiên Chúa?
Snow cầm thú HD:
Ngọc Nguyệt: Cụ theo đạo không?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.