Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi

 
Có bài mới 22.01.2013, 23:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 433
Được thanks: 1520 lần
Điểm: 8.24
Có bài mới [Hiện đại] Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi - Điểm: 7
  Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc


images


Tác giả: Thần Hi

Độ dài: 10 chương

Convert: ngocquynh502

Edit: pé Đơ

Beta: tiểu vân

Giới thiệu:

Hạ Vân Vi nghĩ, cô là phụ nữ của thời đại mới, làm sao có thể đồng ý việc cha mẹ tùy ý sắp đặt hôn ước cho mình? Mà muốn thoát khỏi việc phiền toái này phương pháp trực tiếp nhất chính là tìm đến “vai nam chính” thương lượng.

Thế mà người đàn ông này lại từ chối hủy hôn với cô, còn nói cái gì mà cho cô thời gian ba tháng, muốn cô tự thuyết phục mình thay đổi tình cảm bản thân?

E hèm, yên tâm, cô nhất định sẽ “thuyết phục” anh thật tốt, làm bản thân anh một chút cũng không muốn cưới cô…..

Làm cái gì vậy! Cô trêu anh như thế mà anh cũng không tức giận, cũng không mang cô về nhà, chỉ nói………...anh tuyệt đối sẽ không buông tha cô?

Ai có thể nói cho cô biết, cô rốt cuộc phải làm gì bây giờ?



Đã sửa bởi TT.MinhDung lúc 06.02.2013, 23:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 23.01.2013, 11:42
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 07.07.2012, 09:52
Bài viết: 192
Được thanks: 57 lần
Điểm: 0.42
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi - Điểm: 1
Pót đi! Pót đi!!! Truyện này ngược hay sủng zậy ss? Bao nhiu chương? Lịch pót ntn??? (Hỏi hơi nhìu! Ss thông cảm. Sứa hơi nhìu chuyện!)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 23.01.2013, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 433
Được thanks: 1520 lần
Điểm: 8.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi - Điểm: 10
Phần mở đầu: Biệt thự nhà họ Hạ

Nhà họ Hạ có tổng cộng sáu người, ngoại trừ hai vợ chồng thì còn bốn người con gái là: Hạ Tâm Diệp, Hạ Vân Vi, Hạ Chi Liễn và Hạ Thiên Cẩn.

Cô con gái lớn là Hạ Tâm Diệp, tính cách có chút gấp gáp nóng nảy, là người thoải mái, không tính toán những chuyện vặt vãnh, thích tự do tự tại, cuộc sống của cô không hạn chế không bó buộc, yêu hận rõ ràng, là một cô gái có cá tính. Hiện tại cô là một chuyên gia thiết kế thời trang, nhưng do không thích xuất đầu lộ diện nên toàn bộ trang phục do mình thiết kế đều lấy danh nghĩa của những người bạn tốt để tuyên truyền.

Cô con gái thứ hai là Hạ Vân Vi, là người duy nhất trong nhà không thể đoán được tính cách. Toàn thân luôn phản phất hơi thở lười biếng vô hại, trong mắt luôn mang theo ý cười khiến đàn ông nhìn vào liền say mê. Là một cô gái vô cùng quyến rũ.

Sở thích của cô chính là trêu chọc người khác, đối với những người cô ghét hoặc không thích cô sẽ trưng ra vẻ mặt vô hại, chủyếu cũng chỉ muốn lừa họ. Cô từ nhỏ đã thông minh, lại biết quản lý tài sản, tuổi còn trẻ đã là một cô gái có tiền lại xinh đẹp, mong muốn cả đời chính là sống nhàn nhã, nhẹ nhàng, có thể làm điều mình thích.

Cô con gái thứ ba là Hạ Chi Liễn, là người im lặng ít nói, tính cách có chút nhát gan, hiện là một họa sĩ vẽ tranh minh họa có chút danh tiếng, cô không giỏi việc tạo lập quan hệ giữa người với người nên ở cùng Hạ Vân Vi, ngoài người nhà cô hầu như không có bạn bè, mỗi ngày chỉ biết ôm máy tính dồn sức làm việc.

Cô con gái út là Hạ Thiên Cẩn, cô là người khiến cả nhà đau đầu nhất. Vốn là người cởi mở thoải mái, không hiểu thế nào mà từ khi tốt nghiệp đại học tính cách cô lại thay đổi hoàn toàn, trở thành một người lạnh lùng khó có thể thân thiết.

Để tiện cho công việc nên cả bốn người đều lần lượt dọn ra ngoài ở, khó có cơ hội tề tụ đông đủ. Nhưng hôm nay, các thành viên trong gia đình lại đến đông đủ, tập trung hết trong nhà.

Người đứng đầu nhà họ Hạ, Hạ Vĩ Phong, chủ tịch tập đoàn Hạ thị và phu nhân là Lương Kiều Kiều giờ phút này đang ngồi bên trong đại sảnh, không ngừng quan sát bốn cô con gái phía đối diện……….
     
“Tâm Diệp, con đã 28 rồi”. Hạ Vĩ Phong tâm trạng vui vẻ nhìn chằm chằm cô con gái lớn.

“Đúng vậy ạ”. Tâm Diệp ngẩng đầu nhìn cha mình, không hiểu vì sao ông lại hỏi một câu như vậy.

“Đúng vậy! Đúng là nên kết hôn”.

“Hả?”. Tâm Diệp sững sờ ngước nhìn cha mẹ.

Hạ Vĩ Phong nhìn vẻ mặt không thể tin của con gái nói: “Mấy ngày trước, cha gặp lại người bạn cũ thời đại học, phát hiện con và con trai bọn họ đều đã đến tuổi lập gia đình, cũng nên xử lý chuyện hôn nhân của các con một lần cho xong”.

Tâm Diệp đứng lên, hai tay chống nạnh, đôi lông mày nhíu lại sắp thành một đường thẳng, chất vấn cha mình: “Xử lý một lần chuyện kết hôn của chúng con? Con từ lúc nào lại có hôn ước với con trai bọn họ? Sao mà chính con cũng không biết thế?”.

“Sao? Cha vẫn chưa nói với các con sao?”. Hạ Vĩ Phong hoài nghi nhìn về phía vợ mình. Lương Kiều Kiều lắc đầu một cái tỏ ý không có.

Hạ Vĩ Phong thấy vậy dùng sức vỗ trán mình, nói: “À, là cha quên, thiệt là, chuyện quan trọng thế này sao cha lại quên nói cho các con chứ?”.

Tâm Diệp nhìn cha mẹ mình: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”. Sau đó lại quay sang nhìn các cô em gái một cái, cả ba cô em đều đồng thời lắc đầu.

“Các con quên rồi sao? Khi còn bé, bạn bè cha từng mang con trai bọn họ đến đây chơi, khi đó cũng đã quyết định hôn sự của các con”. Nói xong Hạ Vĩ Phong gượng cười, ông đương nhiên biết bọn trẻ lúc ấy còn quá nhỏ, làm sao có thể nhớ được.

“Chúng con?”. Vân Vi chau mày, cô nghe ra trong lời nói của cha mình lộ ra sơ hở.

Lương Kiều Kiều nói: “Đúng vậy! Để xem, cả ba con cũng đã đến tuổi kết hôn, không bằng cùng nhau giải quyết một lần cho xong”.

Tâm Diệp không vui lớn tiếng nói: “Chuyện như vậy sao cha mẹ không nói sớm?”. Sau đó lại nói: “Con thậm chí còn chưa nghĩ đến chuyện kết hôn”.

“Đúng đấy! Tại sao phải kết hôn? Sống như vậy không phải rất tốt sao?”. Không có gì vướng bận. Vân Vi lạnh giọng thốt ra câu này, nói cách khác cô cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn.

Chi Liễn bĩu môi, cúi đầu nói: “Con…….Con cũng vậy…….”. Sau đó lại lắc đầu để biểu đạt suy nghĩ của mình.

Chỉ còn mỗi Thiên Cẩn lạnh nhạt ngồi một bên, ngay cả nói cũng chẳng muốn nói. Chẳng qua từ trên vẻ mặt lạnh nhạt ấy cho thấy cô đối với chuyện kết hôn này cũng không còn nhớ.

Lương Kiều Kiều không đồng ý với lời nói của các con: “Phụ nữ là phải lấy chồng sinh con, các con sao lại không muốn kết hôn?”. Bà nhíu mi nhìn chằm chằm họ. Nhớ lại ngày đó, khi bà 19 tuồi đã sinh Hạ Tâm Diệp rồi.

Hạ Vĩ Phong vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chuyện này đã sớm được quyết định, các con không muốn cũng không được”.

Người trước sau chưa từng mở miệng, Thiên Cẩn rốt cuộc cũng lên tiếng: “Muốn con kết hôn, đây là chuyện không thể nào”.
Dù cho năm nay cô đã 25 tuổi, có lẽ đối với một số người mà nói, đây là thời điểm tốt để kết hôn, nhưng mà đối với cô, chỉ mỗi cô biết, cả đời này cô sẽ không có khả năng kết hôn sinh con dù chỉ một ngày.

Tâm Diệp tức giận, ngồi xuống ghế sofa: “Con cũng không muốn”.

Hai tay cô khoanh trước ngực, bộ dạng như nhẫn nhịn.

Cái gì gọi là chuyện đã được quyết định khi còn bé? Trong đầu cô bây giờ nửa điểm ấn tượng cũng chẳng có.

Nhìn các chị em dũng cảm biểu đạt ý kiến của mình, Chi Liễn là người ít can đảm nhất cũng cố gắng dùng sức phe phẩy cái đầu đang rủ xuống.

Chỉ còn mỗi Vân Vi là lộ ra vẻ mặt trầm tư. Qua lời nói của cha, trong đầu cô hình như cũng dần hiện lên hình ảnh một cậu bé.

Hạ Vĩ Phong nghiêm túc nhìn các cô con gái của mình: “Bất luận các con có đồng ý hay không thì chuyện cũng đã quyết định, khi đến thời điểm các con không muốn cũng phải gả”. Ông không ngờ đến họ sẽ phản đối kịch liệt như thế, ngay cả muốn thương lượng cũng không được.

Lúc đầu khi đề nghị chuyện này cũng là muốn tốt cho bọn họ. Kết thông gia với người quen biết, thứ nhất vì là bạn bè thân thiết con gái gả đi sẽ không bị chịu khổ, thứ hai là con trai bọn họ ai cũng là người ưu tú, không phải lo lắng cho các cô chọn sai đường.

Bình thường, bọn họ ai cũng rất biết điều, hiếu thảo, lại rất nghe lời, nhưng tại sao khi nói đến chuyện này ai nấy cũng đều trở nên không nghe lời như vậy?

Sáu người giằng co hồi lâu, không ai còn tâm trạng để nói chuyện phiếm. Cuối cùng, Hạ Vĩ Phong lắc đầu, cùng vợ đi vào phòng.

Sau khi hai người đi, bốn cô con gái vẫn ngồi tại chỗ không nhúc nhích. Qua một lúc lâu cũng có người lên tiếng trước.

Gương mặt Chi Liễn như sắp khóc, cô kéo kéo Vân Vi, nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì của chị mình: “Vân Vi….. phải làm thế nào đây? Em, em không muốn cưới……..”. Vừa nghĩ đến việc sẽ phải sống với một người đàn ông mình không hề quen biết thì trong lòng cô lại cảm thấy lo lắng.

Vân Vi trưng ra vẻ mặt tràn đầy tự tin, vuốt vuốt đầu em gái, giọng nói mang theo nụ cười như muốn tiếp thêm can đảm cho em mình: “Đừng lo lắng”.

Tâm Diệp mệt mỏi dựa vào ghế sofa, không nhịn được than thở: “Làm sao mà không lo lắng. Ngay cả mẹ cũng đồng ý cuộc hôn nhân này”. Thiệt là, cha mẹ không có chuyện gì làm hay sao lại tìm chồng cho bọn cô! Cô vẫn là người đầu tiên phải chịu khổ.

Vân Vi quay sang nhìn cô em út của mình, muốn biết ý cô thế nào: “Thiên Cẩn, em thì thế nào?”.

Bị kêu đến tên, Thiên Cẩn nhìn Vân Vi một lúc lại nhún vai tỏ vẻ không quan tâm: “Em sẽ không cưới”.

Trong đầu hiện lên một âm mưu đen tối, Vân Vi cười nhìn mọi người: “Được rồi! Nếu tất cả chúng ta đều không muốn lấy chồng, vậy cách giải quyết chỉ có một, chính là………trốn”. Trên mặt cô hiện lên nụ cười má lúm rực rỡ, trong ánh mắt là sự thông minh kèm theo chút bướng bỉnh.

“Vậy có thể trốn được bao lâu?”. Tâm Diệp nhụt chí nói.

Vân Vi mở miệng, chặn lại sự nóng nảy gấp gáp của Tâm Diệp: “Em còn chưa nói hết, chị đừng gấp như vậy chứ”. Sau đó lại nói tiếp: “Trước tiên phải trốn đi, tìm một người đàn ông đến giúp, sau đó dẫn anh ta về nhà gặp cha mẹ để cha mẹ hủy hôn ước không phải là được sao”.

Đợi đến khi hôn sự bi hủy, lại nói với cha mẹ là đã chia tay người đàn ông kia, hơn nữa tâm hồn bị tổn thương, như vậy bọn họ sẽ không ép buộc các cô nữa, không phải sao?

“Chị hiểu rồi, dù cho không được tốt lắm nhưng miễn cưỡng có thể sử dụng được”. Tâm Diệp chợt hiểu ra, vui vẻlên, trong đầu không ngừng tính toán.

Chi Liễn mặc dù nghe được nhưng không hiểu gì, cô hỏi Vân Vi: “Vậy bây giờ phải làm gì?”. Muốn cô tìm đàn ông? Đây thật là chuyện đáng sợ, cô sợ nhất là đàn ông.

Vân Vi vỗ nhẹ đầu em gái, trên mặt cười đến rực rỡ: “Hiện tại sao? Trốn a!”.

Nói rồi cả bốn cô đều chạy vọt ra cửa, chuẩn bị tiến hành “Kế hoạch hủy hôn”.

Đến khi cả bốn cô con gái đều đi mất, hai vợ chồng đi từ trong gian phòng ra, trên mặt không giấu được nụ cười.

Muốn chạy trốn? Vậy phải xem bản lãnh của các cô thế nào, làm sao có thể trốn thoát khỏi lòng bàn tay bọn họ.

Lại nói từ đầu…..19 năm trước……

Hôm nay đối với nhà họ Hạ là một ngày tốt, bởi vì người đứng đầu nhà họ Hạ, Hạ Vĩ Phong và bạn bè thời đại học đang trên đường đi vào nhà.

Nhớ lại ngày đó, bọn họ là một đám bạn tốt, tuy rằng mọi người đến từ những nơi khác nhau trên thế giới nhưng tính cách lại rất giống nhau, chính vì vậy dù cho đã tốt nghiệp nhiều năm nhưng tình bạn giữa năm người họ cũng không vì khoảng cách mà thay đổi.

Vì để gắn kết thêm tình nghĩa mà bọn họ đã tính toán “thân lại càng thêm thân”. Hôm nay chính là ngày “Ghép đôi” ấy.

Sáng sớm chuông cửa nhà họ Hạ vang lên. Cửa chính vừa mở bảy người lớn và bốn cậu bé trai tuổi tác xấp xỉ nhau tiến vào.

“Các cậu đến rồi! Mau vào ngồi, tớ chờ các cậu đã lâu rồi”. Hạ Vĩ Phong tâm trạng vui vẻ, vừa dùng tiếng Trung để chào hỏi, mặt khác lại chăm chú quan sát các cậu con trai đi bên cạnh bọn họ, khóe miệng cười càng lúc càng lớn.

Vì tình bạn thân thiết mà cả năm người bạn tốt đều học tiếng mẹ đẻ của nhau. Cho nên bốn người còn lại đều dùng tiếng Trung để nói chuyện.

Một người đàn ông trong số đó là Lạp Kiệt Nhĩ-Á Phổ Tư Tam Thế* dùng đôi mắt tinh anh nhìn về phía sofa, thấy bốn bé gái trông đáng yêu như thiên sứ: “Con cậu à? Thật đáng yêu, sao một chút cũng không giống cậu?”.

“Sao lại không giống? Con gái tớ đứa nào cũng giống tớ. Các cậu không thấy đôi mắt đáng yêu đó là di truyền từ tớ sao!”. Hạ Vĩ Phong kiêu ngạo lớn tiếng, tay chỉ vào đôi mắt mình.

Một người đàn ông ngồi ở đầu khác, Kurosawa Vũ Lang, hết sức không đồng ý: “Hừ! Đó là giống vợ cậu, con gái người ta lớn lên mà giống cha không dọa chết người à”.

“Tốt lắm! Các người đừng tranh cãi ai giống ai nữa, chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm”. Còn có ba người phụ nữ, vẻ mặt bất đắc dĩ đồng thanh nhắc nhở chồng mình.

“Nói cũng đúng, chẳng qua là…….làm sao quyết định đây? Chằng lẽ phải chọn số?”. Người nói là một người đàn ông vô cùng lạnh lùng, anh ta hiện là người cầm đầu tổ chức Zehder Mafia Cổ Mông, Mặc Tây Nhĩ*

“Chẳng thà chúng ta xem đoán số vậy”. Người nói là Hạo Hoàng, anh ta chưa từng kết hôn đã tiếp nhận vị trí người đứng đầu gia tộc, đồng thời cũng chịu trách nhiệm việc giáo dục người thừa kế tiếp theo.

Người thưa kế tiếp theo, Xa Nhân Hạo là một cậu bé được Hạo Hoàng nhận nuôi từ cô nhi viện.

Lần này Hạo Hoàng chính là mang theo Xa Nhân Hạo tham gia “ghép đôi”.

“Các anh đừng làm rộn nữa được hay không?”. Lần này là bốn người phụ nữ cùng đồng thanh hét lớn.

Vợ của Hạ Vĩ Phong, Lương Kiều Kiều đề nghị: “Không bằng ta quan sát một chút trước đi. Không phải mọi người cũng muốn ở đây vài ngày sao? Cũng không cần gấp như vậy”.

“Được rồi! Cũng chỉ có như vậy là tốt nhất”. Trừ phương pháp này ra, mọi người thật sự cũng không nghĩ ra được phương pháp nào khác.

Nhưng đến buổi chiều, bốn người đàn ông vẫn lén lút chơi đoán số quyết định chọn người ghép đôi.

Bốn cô gái nhỏ ngây thơ, đơn thuần, cứ như vậy…………từng câu truyện được mở ra………..




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
     
Có bài mới 23.01.2013, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó văn thể mỹ
Lớp phó văn thể mỹ
 
Ngày tham gia: 27.12.2012, 00:27
Bài viết: 114
Được thanks: 61 lần
Điểm: 0.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi - Điểm: 3
Ui.. Nàg ơi.. Ta thấy chỗ nào cần chú giải, xong đoạn đấy hoặc nàng đóng mở ngoặc () giải thích luôn đi. Chứ thế này, đến hết chương ta cũg chả nhớ nó chú giải cái gì. @@

Ui zời nàng ơi. Nữ chính là Hạ Vân Vi lão nhị à.. Ta cứ đinh ninh là lão tứ lạnh lùg kia là hạ vân vi a... @@


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 25.01.2013, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.01.2013, 22:49
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 433
Được thanks: 1520 lần
Điểm: 8.24
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cô nàng xinh đẹp của tổng giám đốc - Thần Hi - Điểm: 10
Vân Vi ngồi nghỉ mát bên trong sân, cô bé mở to đôi mắt trong suốt, vẻ mặt tràn ngập hiếu kì nhìn chằm chằm vẻ mặt không chút thay đổi của cậu con trai kia, xem ra là một cậu bé hung hăng.

Gương mặt cô bé hồng hồng, có hai lúm đồng tiền dễ thương, khóe miệng mang theo nụ cười ngây thơ. Mà ở phía đối diện, từ đầu đến cuối câu bé Kurosawa Sâm Xuyên cũng không muốn nhìn cô, chỉ mãi nhìn về một hướng khác.

Cậu một chút cũng không muốn biết vì sao cha mẹ lại mang cậu đến nơi này, còn để cậu một mình đối mặt với một cô bé.

“Anh, Vi Vi ở đây làm anh giận sao?”. Vân Vi chỉ 10 tuồi, cô bé thật không hiểu tại sao anh ấy lại không thèm để ý đến cô.

Từ nhỏ cô là đứa trẻ được cả nhà thương yêu nhất, hễ người nào gặp cô, dù là người lớn hay trẻ nhỏ ai cũng đều khen ngợi cô, yêu thương cô, muốn cô quan tâm, không phải sao?

Nhưng cậu bé này, từ đầu đến giờ anh nhìn cũng không thèm nhìn cô một cái, cũng không để ý đến cô chút nào, ngay cả khi cô nói chuyện anh cũng xem cô như người vô hình, không thèm ngẩng đầu nhìn cô.

Sâm Xuyên nghe được giọng nói cô bé dịu dàng đáng thương, nhưng cậu vẫn như trước không thèm để ý đến cô.

Vân Vi chờ một lúc sau, vậy mà anh một chút cũng không có phản ứng, lúc này cô có chút bực tức.

Cô thở hồng hộc, hai gò má phồng lên, bĩu môi trong lòng tràn đầy không cam lòng: “Anh, anh…………”.

Cô bé lớn tiếng gọi, chỉ mong anh để ý hay giống như những người khác khen ngợi cô.

Sâm Xuyên vẫn như cũ vẻ mặt không chút thay đổi, nhưng lần này quá đáng hất mặt lên giả vờ như không nghe thấy cô gọi.

Có trời mới biết giờ phút này cậu rất muốn trở lại Nhật Bản, tuy chỉ 15 tuổi nhưng cậu đối với bản thân yêu cầu rất cao, không chỉ việc học ở trường phải giỏi, mà còn yêu cầu cha mẹ cho mình học thêm những thứ khác, với hy vọng sau này lớn lên có thể tiếp nhận và quản lý sự nghiệp của cha mình dễ dàng hơn. Cho nên đối với cậu, bị đưa đến Đài Loan quả thật là việc làm lãng phí thời gian quýgiá.

Vân Vi thấy anh vẫn không để ý đến mình thì nhíu lại đôi mày nhỏ nhắn.

Giờ phút này trên gương mặt cô đã không còn nét ngây thơ và nụ cười hồn nhiên trước đó, mà thay vào là đôi mắt mở to nhưng đã không còn vẻ đơn thuần.

Cô bé nhảy xuống ghế, phủi phủi những cánh hoa còn vương trên quần áo, sau đó kiêu ngạo ưỡn thẳng người đi về phía Sâm Xuyên.

Sâm Xuyên nghe thấy tiếng bước chân của Vân Vi, tưởng rằng cô bé sẽ rời đi.

Vân Vi đi đến đứng trước mặt anh, sau đó lại nhìn quanh bốn phía…………….Rất tốt, không có người, ngoài anh và cô bên ngoài không có một ai.

Vân Vi hài lòng cười, nhưng nụ cười lại không mang nét đáng yêu mà lại mang một tia bướng bỉnh và……đáng sợ.

“Này! Đầu gỗ bự”.

Lời vừa nói ra, Sâm Xuyên ngây ngẩn cả người, cậu cho là mình đã nghe nhầm. Lần này, cuối cùng cậu cũng ngẩng đầu lên, hiếu kì nhìn chằm chằm cô gái nhỏ trước mặt.

Cô bé này……vừa nãy còn ngọt ngào đáng yêu như một tiểu thiên sứ, vậy mà bây giờ…..….Cậu cố gắng xác định, cậu nhìn cô bé, cô hung hăng như một tiểu ác ma.

“Đúng vậy! Là tôi gọi anh, anh làm gì cũng không để ý đến người khác à, tôi gọi anh nhiều lần như vậy, là con trai anh cũng phải trả lời một tiếng chứ, để con gái dịu dàng gọi mình hoài như thế là rất bất lịch sự, cha mẹ không dạy anh điều đó sao”. Vân Vi hai tay chống nạnh trách mắng.

Thật là một tên con trai thối tha, cô trước giờ trong mắt mọi người luôn là một cô bé dễ thương đáng yêu, cớ sao phải chọc cô tức giận hại cô phá hỏng hình tượng thế này cơ chứ?

Vẻ lạnh lùng trên mặt Sâm Xuyên rốt cuộc cũng thay đổi, bởi cô gái này làm cậu thấy thú vị. Cậu tưởng rằng tính cách cô sẽ giống với vẻ ngoài, là một cô bé điềm đạm chỉ biết để lộ nụ cười đáng yêu làm cho người ta cảm thấy chán ghét. Nhưng không nghĩ đến vào lúc này…………..

“Đừng nghĩ rằng anh lớn tuổi hơn tôi mà xem thường tôi, tôi cho anh biết, tôi và mọi người không thích anh, anh không quan tâm tôi, tôi cũng không thèm để ý anh”. Vân Vi chu chu cái miệng nhỏ nhắn, trong mắt thật sự mang theo tức giận, cũng chẳng thèm quan tâm trên mặt anh lúc này có chút giật mình.

“Em…..là Vân Vi?”.

Sâm Xuyên cảm thấy thú vị. Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cậu trưng ra vẻ mặt lạnh nhạt thì ngay cả cha mẹ cũng không dám quản cậu nói chi là đến người khác. Tuy tuổi còn nhỏ nhưng trên người cậu lại tỏa ra sự chínchắn vượt quá số tuổi, làm cho người khác cảm thấy rất khó thân thiết.

“Đúng vậy! Thì sao?”. Vân Vi dùng sức hất mặt, học theo bộ dáng lúc nãy anh đã đối xử với cô, cũng không thèm nhìn anh một cái.

Sâm Xuyên khóe miệng nhếch lên để lộ nụ cười, cậu đương nhiên biết là cô gái nhỏ này học mình: “Em rất thú vị”.

Lời vừa nói xong, không biết vì sao, tâm trạng cậu đột nhiên tốt hẳn lên.

Thú vị?

Lần này, Vân Vi nhíu mày nghiêm trọng hơn.

Ngoại trừ xinh đẹp, đáng yêu, dễ thương như công chúa ra, cô bé chưa từng nghe ai nói cô thú vị bao giờ.

Đây là khen ngợi sao?

Vân Vi không hiểu, cô thật sự không hiểu. Nhưng Vân Vi biết một điều, từ nhỏ đến lớn cô luôn sống trong sự ca ngợi của người khác, nhưng tên con trai thối tha này lại làm cô cảm thấy dường như bản thân mình bị người ta khinh thường.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau. Mà chính xác là một người nhìn đối phương bằng ánh mắt thú vị, người còn lại nhìn đối phương với ánh mắt ngập tràn lửa giận.

Đột nhiên, cửa nhỏ phía sau sân bị người khác mở ra một khe hở nhỏ.

“Sao rồi?”. Một người phụ nữ mặc ki-mô-nô lén núp tại đó, theo sau là một người đàn ông cũng mặc ki-mô-nô.

Vì không muốn quấy rầy hai đứa trẻ trong sân nên cha mẹ Sâm Xuyên chỉ có thể núp ở đây lén lút quan sát tình hình.

Mẹ Sâm Xuyên, Kurosawa Ngọc Diệp nhỏ giọng lại kích động quay ra sau nói với chồng mình là Kurosawa Vũ Lang: “Anh tin không, con trai chúng ta ấy vậy mà mới vừa cười, tuy rằng chỉ là nụ cười nhỏ, nhưng em xác định thật sự là con chúng ta vừa cười”.

Kurosawa Vũ Lang không tin, hỏi: “Thật sự?”.

Đứa con này của ông bắt đầu từ năm 4 tuổi đến nay có lẽ cũng chưa bao giờ cười, cả người lạnh như một tảng băng, sao lại có thể cười vào lúc này?

“Thật, em nghĩ có lẽ Vân Vi đã nói gì đó thú vị làm con chúng ta cười”. Ngọc Diệp suy đoán như vậy.

Kurosawa Vũ Lang vẻ mặt hưng phấn nói: “Nói cách khác………cô bé này thật sự rất xứng đôi với con trai chúng ta”.

“Đúng vậy, chính là cô bé ấy”. Trước nay chưa từng có người nào khiến nét mặt con trai cô trở nên ôn hòa, Vân Vi thật là không tầm thường! Ngọc Diệp hài lòng nở nụ cười.

“Nếu như vậy, chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng báo cho Vĩ Phong chúng ta sẽ đính ước với cô bé này”.

“Đúng vậy, đúng vậy, xem ra chuyến đi lần này thật không uổng phí”.

Xem ra trong mắt hai người họ, cậu con trai và cô gái nhỏ ở đằng xa kia thật rất xứng đôi, một nói một cười vui vẻ.

Nhưng sự thật?

Do Vân Vi đưa lưng về phía cửa nên từ đầu đến cuối hai người họ chỉ thấy được nụ cười của con trai mình mà không hay biết rằng, trên gương mặt của cô gái bé nhỏ này đang vô cùng tức giận. Rõ ràng, ấn tượng của cậu trong mắt cô vô cùng tệ.

Vân Vi thề, suốt đời này cô quyết sẽ không quên anh, người con trai khiến người ta cảm thấy chán ghét.

Nhưng cô bé không biết rằng, cũng chính thời điểm ấy, cô đã bị cha mẹ mình đem “bán”, cuộc đời của cô sẽ phải gắn liền với người con trai này…..



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân YIM
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi lee, ChieuNinh, nhokcoicodon, Nuong Nuong, phamhoung, Ronaldgew, trà hoa và 1503 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 16, 17, 18

4 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

8 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại] Phúc hắc không phải tội - Quân Minh Ngã Tâm

1 ... 50, 51, 52

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

11 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36

17 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Đổi chồng Cưng chiều em đến nghiện - Quân Tử Hữu Ước

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Xích Liên Nhi
Xích Liên Nhi
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

Lâm Nguyên Nhi: Game Tôi thích......vì.....
(Game) Đây là ai?
Lâm Nguyên Nhi: /\
Quỷ Vương: Văn thơ lai láng chẳng đc câu
Phong_Nguyệt: ....
Phong_Nguyệt: hello
Angelina Yang: à, tớ ngồi góp ý thui mờ, đại nhân sai xuống nhà nên lâu
Angelina Yang: Tú : xem tin nhắn nha
Tú Vy: Hỏi người sao cứ lặng thinh...
Để ta tự nói một mình ng ơi...
Phong_Nguyệt: ...
Tú Vy: Tháng năm như chiếc võng đưa...
Mấy khi chậm rãi lúc vừa thật nhanh...
Phong_Nguyệt: ...
Phong_Nguyệt: .
Melodysoyani: =/
Huy _ Tú: * buồn *
Huy _ Tú: hờ hờ k dc hả yang sao im dạ
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Di Tử Hàn: CLB Manga và Anime
Ảnh Manga-Anime  
(Game)Đây là ai
[Game] Nhân vật bí ẩn! Đây là ai?(New: Kì 20 trang 20)
[Tổng hợp]List truyện tranh của DDLQD
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: .
Huy _ Tú: rồi yang xem thử đi
Angelina Yang: qua tin nhắn diễn đàn luôn, cứ xong 1-2 đoạn thì đưa tớ góp ý
Angelina Yang: uh, Tú gửi tớ đi
Huy _ Tú: ==! yang ơi
Huy _ Tú: xong 2 đoạn đó rồi yang xem nhá
Huy _ Tú: Yang
Angelina Yang: Tú ghép bản CV của tớ đưa vào trong QT của Tú cho dễ làm hơn đi
Angelina Yang: à, luôn giữ rịt Bạch Thấm ở trên lầu cùng chính mình
Huy _ Tú: Yang edit chương đó chưa ?
Angelina Yang: ách, Tú xem bản CV tớ đưa đi, để tớ còn biết là câu nào
Huy _ Tú: An dời luôn là lôi kéo trắng thấm ở trên lầu mình nhất khối địa bàn  
giúp với Yang ơi
Angelina Yang: Tú : khi nào edit mà gặp khó thì bảo tớ

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.