Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 

Tiểu tam mạnh nhất lịch sử - Quán Trang Cà Phê

 
Có bài mới 27.08.2015, 20:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1123
Được thanks: 7777 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới [Hiện đại - Hệ thống] Tiểu tam mạnh nhất lịch sử - Quán Trang Cà Phê - Điểm: 7
images

TIỂU TAM MẠNH NHẤT LỊCH SỬ

Tác giả: Quán Trang Cà Phê
Thể loại: Hệ thống, xuyên nhanh, nữ phụ…..
Convert: U tịch cốc (TTV.vn)
Editor: Teru + tiểu an nhi
Nguồn: diendanlequydon.com


Giới Thiệu:

Đây là một trò chơi đòi hỏi người chơi phải gan dạ.

Mà tôi luôn luôn dũng cảm. Tiểu tam yêu tiền, trong lòng mọi người đều biết rõ, bà đây chỉ có yêu tiền của mi. Cứ thẳng thắn như vậy có khi lại càng kiếm được nhiều hơn so với mong đợi ấy.

Đương nhiên, phải có “Em thật sự yêu anh” phối hợp diễn cùng. Nếu không thì trực tiếp về nhà làm ruộng đi.

Đàn ông chính là như thế, chán ghét bà vợ ở nhà; vì vậy nên khi có tiền phải tìm ngay một cô tình nhân phong tao, yêu cầu đối phương phải thuần khiết như hoa sen trắng, không coi trọng vật ngoài thân.

Mà tôi, chỉ là phối hợp với họ mà thôi —– Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 25.12.2015, 19:47, lần sửa thứ 15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 27.08.2015, 20:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1123
Được thanks: 7777 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hệ thống] Tiểu tam mạnh nhất lịch sử - Quán Trang Cà Phê - Điểm: 11
CHƯƠNG 1: Thế giới thứ nhất

Edit: Teru


Phòng khách sáng sủa sạch sẽ —— nếu bỏ qua cái ghế dựa đổ chỏng chơ trên mặt đất thì đúng là như vậy.

Hiển nhiên, vợ cả đã tới rồi.

Ngô Khiết Tào gọi cái này là…… gậy đánh tiểu tam.

Loại phụ nữ đó chỉ biết làm thế mà thôi, không biết phải làm gì với ông chồng của mình. Muốn làm ầm ĩ một trận nhưng lại sợ đối phương giận dữ đòi ly hôn, cho nên chỉ có thể ra tay với cái kẻ gọi là “hồ ly tinh” kia.

Ngón tay xinh đẹp của Ngô Khiết Tào gõ nhẹ lên bàn trà, chớp chớp đôi mắt với hàng mi được chuốt mascara thật đậm, trong nháy mắt để lộ ra phong tình khó nói nên lời.

Liếc mắt nhìn qua đồng hồ treo trên tường, cô lấy gương nhỏ ra cẩn thận trang điểm lại. Đôi môi đẹp đẽ được tô thêm một lớp son đỏ thanh nhã nữa. Sau đó, Ngô Khiết Tào mỉm cười mở miệng: “Không sáng tạo chút nào.”

Kinh nghiệm nói cho cô biết, loại tiết mục bị chồng ruồng bỏ này thường kém hơn so với vở kịch tiểu tam khóc náo một chút.

Vì thế cô hung hăng quệt mạnh son môi, vệt son đỏ xẹt ngang qua má nhìn khá thê thảm, trông vừa suy sụp lại vừa yêu dị. Cầm lấy cái gương trang điểm, Ngô Khiết Tào ngó trái ngó phải, nhìn tác phẩm vừa mới hoàn thành hài lòng mỉm cười. Ngay sau đó, cô đưa ly rượu đỏ đã rót sẵn từ trước đến bên môi, ngửa đầu lên lộ ra cần cổ tuyệt đẹp, dứt khoát nghiêng cốc nhưng lại không nuốt vào.

Chiếc áo trắng như tuyết trong nháy mắt nhiễm một màu đỏ loang lổ.

Ngô Khiết Tào lại cầm lên một ly rượu đỏ khác, nhẹ nhàng lắc lắc cái ly chân dài, sắc đỏ lưu lại trên thành ly trông thật mê hoặc — tựa như son môi vừa được lau đi.

Hết thảy đã chuẩn bị xong, chỉ còn chờ con cá cắn câu nữa thôi.

Đúng lúc này, cửa mở ra.

Lí Ngang không ngờ lọt vào tầm mắt mình lại là tình huống như thế này.

Đập vào mặt không phải là một bàn ăn thơm ngon như mọi lần, không có âm thanh “đinh đinh đang đang” của muôi xào đụng vào inox, cả cái ghế dựa vốn luôn được dựng ngay ngắn cũng đổ chỏng chơ ở một bên.

Mùi rượu xộc thẳng vào mũi Lí Ngang, trong phòng khách chỉ còn lại tiếng rót rượu và tiếng chai rượu đập mạnh xuống bàn trà.

Cô gái ngày thường vẫn xuất hiện với đôi mắt sáng long lanh hiện giờ đang quay lưng về phía anh ta, vô cùng suy sụp.

“Anh đã đến rồi sao?” Ngay cả đầu cũng không quay lại, Ngô Khiết Tào vẫn tiếp tục động tác rót rượu trên tay.

Lí Ngang không lên tiếng trả lời.

Bước tới đoạt lại ly rượu, lúc này Lí Ngang mới phát hiện ra người phụ nữ luôn kiêu ngạo này đã sớm lệ rơi đầy mặt, ngay cả son môi cũng không thèm để ý tới.
Cái này thật không bình thường.

“Lí Ngang……” Ngô Khiết Tào giữ chặt lấy tay anh ta, vẻ mặt hoảng hốt mở miệng,“Lí Ngang……” Cô cúi đầu gọi .

“Rốt cuộc em làm sao vậy?” Lí Ngang nhẹ nhàng vuốt tóc mai vướng vào miệng Ngô Khiết Tào ra, lên tiếng hỏi.

“Anh đừng nói gì cả, chỉ cần nghe em nói thôi.”

“Chúng ta…… chia tay đi.”

Lí Ngang lập tức đứng bật dậy: “Em nói giỡn cái gì đó?” Sau vài giây sửng sốt, anh ta dường như hiểu ra điều gì, cười lạnh ra tiếng: “Tiền không đủ ư?”

Một cái thẻ được vứt ngay xuống bàn trà trước mặt Ngô Khiết Tào.

Ngô Khiết Tào nhìn chằm chằm cái thẻ, thật lâu sau mới cứng ngắc ngẩng đầu: “Anh thật sự nghĩ em là người như vậy sao?”

Lí Ngang không trả lời, tuy rằng cảm thấy chuyện này có hơi lạ, nhưng với tôn nghiêm của đàn ông thì dù có làm cho tình nhân mình hết mực yêu thương đau lòng, anh ta cũng nhất quyết không chịu cúi đầu nhận sai.

Hai người cứ như vậy nhìn nhau, mãi đến khi Ngô Khiết Tào không kiên trì nổi nữa mới nở nụ cười tự giễu:“Cũng phải, ở trong mắt của anh em chính là người như thế.”

Nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Ngô Khiết Tào, Lí Ngang đưa tay lên muốn đặt lên vai cô, định an ủi một chút. Nhưng không ngờ Ngô Khiết Tào lại linh hoạt né tránh.

Hành động tránh né không giống như trêu đùa bình thường, lần này quả thực là không muốn anh ta đụng vào.

Tay của Lí Ngang cứng ngắc ở giữa không trung.

“Cô ta tới tìm em.” Không phải câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.

Ngô Khiết Tào không phủ nhận, cũng không nói cô ta đến như thế nào; giờ phút này, tươi cười miễn cưỡng trên mặt của cô phối hợp với nước mắt không ngừng chảy xuống, trông thực sự rất quái dị. Nhưng Lí Ngang lại cười không nổi.

Tiếng nói yêu kiều đứt quãng:“Lí Ngang…… chia tay đi. Tạm thời buông tha cho anh, cũng chính là buông tha cho em.”

“Em thật sự, thật sự cảm thấy mệt mỏi rồi.”

“Em ghét người khác gọi mình là tiểu tam, ghét mỗi lần tỉnh giấc lúc nửa đêm không có hơi ấm bên cạnh, ghét phải làm việc đó ở trong văn phòng…… Không thích cảm giác yêu đương vụng trộm. Em còn ghét mỗi lần nhìn thấy anh đi cùng với cô ta, em phải dừng lại chào một tiếng ‘Phu nhân Tổng giám đốc’.”

“Thật ra……” Ngô Khiết Tào né tránh động tác muốn lau nước mắt giúp cô của Lí Ngang, cô quật cường tùy ý quệt đi, nhìn thẳng vào mắt đối phương:.“Em lại càng ghét chính bản thân mình.”

“Em hư vinh, em thừa nhận; lúc trước, chính là nhìn vào thân phận Tổng giám đốc của anh mới tự lên kế hoạch theo đuổi, anh cứ cho là như vậy đi!”

“Phải! Em thừa nhận, em hạ lưu. Còn anh, giàu có, đẹp trai, gia thế tốt, tính cách tốt, lại hào phóng. Đối với người vừa bước vào chốn thành thị xa lạ như em là một lựa chọn không thể tốt hơn được nữa.”

“Em dùng mỹ mạo và tuổi thanh xuân của mình đổi lấy tiền bạc và sự bảo hộ của anh. Đúng là một giao dịch tốt. Phải không?”

“Em đã từng nghĩ……” Ngô Khiết Tào khóc không thành tiếng, tay lau liên tục cũng không thể hết nước mắt. Cô đơn giản trực tiếp lấy tay che mắt, cố nén nghẹn ngào:“Em nghĩ cuộc giao dịch này có thể duy trì thế cân bằng. Nhưng, ngay cả người và chó ở cùng một chỗ với nhau trong thời gian dài cũng sẽ sinh ra cảm giác nha.”

“Trước kia em dự tính ở cùng với anh năm năm. Năm năm sau, nhất định em sẽ có phòng ở, phòng ở không cần quá lớn, chỉ đủ cho ba người là tốt rồi. Em sẽ tìm một người đàn ông yêu em, em cũng yêu anh ấy, nuôi một con chó và sinh cho anh ấy một đứa nhỏ, vô ưu vô lo, thật tốt đúng không?”

“Nhưng kế hoạch đó lại bị phá vỡ, em đã vuột mất nó rồi. Em không biết từ khi nào, người đàn ông trong giấc mộng đó của em lại biến thành anh.”

Lí Ngang không chen ngang vào câu nào, nhưng không hiểu sao trái tim trong lồng ngực lại đập càng lúc càng nhanh. Việc này nằm ngoài dự kiến của anh ta, cảm giác vui sướng lập tức tràn đầy trong lòng, còn xen lẫn một ít chua xót.

Đây là cảm giác anh ta chưa từng có bao giờ.

“Em ảo tưởng người đàn ông làm bạn suốt đời với em năm năm sau là anh, muốn cha đứa nhỏ của em cũng là anh. Thậm chí em còn ác độc tới mức nguyền rủa vợ anh chết sớm một chút. Nếu như vậy thì cái danh xưng ‘Phu nhân’ mà em hằng mong ước kia sẽ thuộc về em. Công ty của anh phá sản cũng không sao, không còn tiền thì chúng ta có thể thực sự ở bên nhau rồi.”

Lúc này Ngô Khiết Tào mới nở một nụ cười hạnh phúc, ánh mắt xa xăm, dường như đang nhìn thấy viễn cảnh hạnh phúc của năm năm sau.

Chỉ tiếc sau khi tỉnh mộng, lại chính là đau thương thấu đến tâm gan.

Cô gái có bề ngoài thành thục này không biết nghĩ đến cái gì, đột nhiên trở nên lạnh lùng, mở miệng nói:“Anh xem, tiểu tam chính là tiểu tam, em ác độc lắm phải không? Ngay cả em cũng không nhận ra bản thân mình nữa.”

Cô quay đầu, ở trên sườn mặt trơn bóng của Lí Ngang hôn nhẹ một cái.

Cô nói: “Đây là nụ hôn cuối cùng, chúng ta kết thúc rồi.”

Nói xong, Ngô Khiết Tào xoay người chuẩn bị lên lầu thu dọn lại quần áo, chân váy trắng thanh nhã xoay nhẹ giữa không trung.

Trong lúc Lí Ngang không thốt được nên lời, cô đã đi thẳng tới chân cầu thang.
Lí Ngang đành phải chịu thua mở miệng: “Em thắng rồi.” Giọng nói trầm thấp lại bối rối.

Ngô Khiết Tào nghe không rõ lắm, chỉ thấy bên tai truyền đến tiếng bước chân dồn dập. Cô vừa quay đầu lại thì một đôi tay đã vươn ra, cả người cô lập tức được kéo vào cái ôm ấm áp.

Cái mũi bị đập bất ngờ có hơi đau đớn, nhưng Ngô Khiết Tào lại được ôm sát vào vòm ngực vững chắc, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ ngay sát bên tai.

Đỉnh đầu truyền đến tiếng nói của Lí Ngang, anh ta đặt cằm tựa trên đỉnh đầu của cô, “Em thắng rồi. Anh nghĩ giấc mộng kia của em – chúng ta có thể cùng nhau thực hiện.”

Ngô Khiết Tào nhịn không được mở to hai mắt, không thể tin nổi.

Lí Ngang nâng khuôn mặt anh ta yêu thương lên, hôn lên đỉnh đầu, vầng trán, mí mắt, cái mũi. Sau đó là mục tiêu cuối cùng, anh ta dịu dàng hôn lên đôi môi cô, khẽ liếm vành môi, nhưng không đưa lưỡi vào xâm nhập.

Khác với cuồng nhiệt trước kia, đây là một nụ hôn đơn giản và cũng là chân thành nhất.

“Thực xin lỗi, đến bây giờ anh mới dám thừa nhận, anh yêu em,” Lí Ngang nói, “Bắt đầu hay kết thúc giao dịch của chúng ta là do anh quyết định, không phải em.”

“Mà hiện tại anh nói rõ cho em biết: Hai chúng ta sẽ không chấm dứt.”

“Em là người phụ nữ xấu xa…… Anh sẽ vì em ly hôn với vợ sao?” Ngô Khiết Tào bất an hỏi.

“Phu nhân của anh chỉ có thể là em.”

“Lí Ngang, điều này thật giống như đang nằm mơ!”

“Em còn có rất nhiều năm để chứng minh đây không phải giấc mộng.”

“Lí Ngang……”

“Hửm?”

“Lí Ngang……”

“Sao thế?”

“Không có gì cả, chỉ muốn gọi anh thôi.”

“Lí Ngang……”

“Ừ.”

“Lí Ngang…… Em yêu anh.”

“Ừm……  Anh biết.”

Lí Ngang vĩnh viễn sẽ không biết, cô gái vừa mới còn bởi tình yêu mà chịu biết bao day dứt kia đang lén lút vươn tay, cầm chiếc thẻ nằm trơ trọi trên mặt bàn lên.

Anh ta cũng sẽ không biết, tình nhân của anh ta đắc ý cười trong hư không, không tiếng động dùng khẩu hình miệng nói: ‘Ngốc, đồ quả dưa.’


–[ Thế giới công lược thứ nhất chấm dứt.

Nhiệm vụ: Được tổng giám đốc thừa nhận tình yêu 〔 Đã hoàn thành 〕

Khiến cho tổng giám đốc cùng vợ cả ly hôn 〔 Đã hoàn thành 〕

Cộng điểm: 2000 điểm.

Số điểm người chơi hiện có: 2000 điểm.]–

[Mặt khác: Người chơi không cần bởi vì vợ cả tìm đến hôm nay mà mềm lòng, vốn dĩ không nên dễ dàng bỏ qua cho vợ cả. Ít nhất cũng phải khiến cho đối phương phá sản. Tiểu tam đủ tư cách thì không cần có lòng dạ yếu đuối và sự đồng tình.]

[ Người chơi đừng quên bài học đã học được trong quá trình chơi.]

[ Chúc ngài chơi vui vẻ.]


Trích lời của Ngô Khiết Tào: Nhìn vào cái chết mà sống, theo ý của tôi, đó chính là vào khoảnh khắc trước khi chết kia mới hiểu được ý nghĩa của cuộc sống.

Nói trắng ra thì chính là một người muốn chết nhưng lại không dám chết. Chỉ có gặp phải khốn cảnh, chọn đúng thời điểm khó khăn để nói những lời dễ nghe, thì mới có thể đạt được thành công. Nghề nghiệp này của chúng tôi, thường đột phá ở điểm đó.

Đây là một trò chơi đòi hỏi người chơi phải gan dạ.

Mà tôi luôn luôn dũng cảm. Tiểu tam yêu tiền, trong lòng mọi người đều biết rõ, bà đây chỉ có yêu tiền của mi. Cứ thẳng thắn như vậy có khi lại càng kiếm được nhiều hơn so với mong đợi ấy.

Đương nhiên, phải có “Em thật sự yêu anh” phối hợp diễn cùng. Nếu không thì trực tiếp về nhà làm ruộng đi.

Đàn ông chính là như thế, chán ghét bà vợ ở nhà; vì vậy nên khi có tiền phải tìm ngay một cô tình nhân phong tao, yêu cầu đối phương phải thuần khiết như hoa sen trắng, không coi trọng vật ngoài thân.

Mà tôi, chỉ là phối hợp với họ mà thôi —– Tôi luôn luôn chuyên nghiệp.


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 28.10.2015, 12:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.08.2015, 20:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 1123
Được thanks: 7777 lần
Điểm: 9.82
Có bài mới Re: [Hiện đại - Hệ thống] Tiểu tam mạnh nhất lịch sử - Quán Trang Cà Phê - Điểm: 11
CHƯƠNG 2: Thế giới thứ hai (1)

Edit: Teru


–[Thế giới công lược thứ hai bắt đầu. Nhiệm vụ: Được Vân Diệp bao dưỡng; làm Vân Diệp thống khổ]

[Chúc ngài chơi vui vẻ]



Tại rất nhiều thời điểm, chất lượng tốt xấu của quần áo quyết định tâm tình của con người.

Bởi vậy hiện tại, tâm tình của Ngô Khiết Tào cực kỳ không tốt.

Vải thô ráp chất lượng thấp đang không ngừng ma sát vào da cô, cảm giác có thứ gì đó dính vào vải mà gạt mãi không hết, thậm chí còn tản ra cái mùi kinh khủng rẻ tiền. Thứ mùi này khiến cho cô cảm thấy ghê tởm.

Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục thôi. Vì thế cô cúi đầu thoáng nhìn qua váy ngắn trên người, rồi lại ngẩng lên tiếp tục kẻ mắt.

“Rốt cuộc chị có đang nghe em nói hay không?”

Bút kẻ mắt chệch lên một nét, Ngô Khiết Tào lấy tay lau lau khóe mắt: “Chị vẫn đang nghe, cậu cứ tiếp tục.”

“Chị không nên tới chỗ đó làm việc.”

Ngô Khiết Tào mặt không đổi sắc, chỉ có bàn tay khẽ run lên một chút, vẫn không để ý tới cậu thiếu niên đang nói không ngừng; cô cầm lên một tờ khăn giấy, cẩn thận lau vết chì kẻ mắt bị nhoen ra.

“Nơi đó không phải nơi cậu có thể đến.”

“A? Vậy em có thể đến đâu đây?”

Thiếu niên cảm thấy khó khăn, dứt khoát nhắm mắt lại:“Bạn học của em từng nói, nữ tiếp viên ở chỗ đó …… đều phải bán thân.”

Tựa như bất chợt nhấn phải một nốt nhạc trầm, thân thể Ngô Khiết Tào lập tức cứng ngắc. Thật lâu sau, cô khẽ chuốt lông mi, nhìn khuôn mặt trong gương của mình mở miệng; chỉ có lên tiếng, cô mới phát hiện ra giọng nói của bản thân có bao nhiêu khô khốc: “Chị không bán thân.”

“Ý em không phải như vậy!”

“Không”. Ngô Khiết Tào nghiêng người quay đầu qua, mặt đối mặt với cậu thiếu niên: “Ý cậu chính là như thế.”

“Ngô Hạ Nhàn, có phải cậu cảm thấy công việc của chị khiến cậu mất mặt đúng không? Mà cũng không đúng, bạn học của cậu còn chưa biết đến công việc của chị cơ mà.”

“Chị, chị đừng như vậy.” Sự bi thương trong đôi mắt của Ngô Khiết Tào khiến Ngô Hạ Nhàn cuống quít, cậu vội bước lên nắm lấy tay cô.

Ngô Khiết Tào gạt tay của em trai mình ra, nhanh chóng vơ lấy cái ví rẻ tiền trên mặt bàn, xoay người bước ra ngoài.

Cô lưu loát mở cửa phòng, dừng lại nhưng không quay đầu nói với Ngô Hạ Nhàn: “Con đường chị có thể đi, chỉ có mỗi con đường này thôi. Ngô Hạ Nhàn, chị biết cậu không không thể quen với những tháng ngày kham khổ sau khi bố mẹ qua đời, nhưng cậu vẫn còn đang đi học, ít nhất chị cũng phải kiếm được tiền sinh hoạt phí cho cậu.”

Ngô Khiết Tào bất chợt xoay người, chỉ tay vào vách tường, mở to mắt đối diện với em trai: “Chẳng lẽ cậu có thể chịu đựng được loại phòng ở như thế này sao? Ngô thiếu gia.”

Đây là căn phòng cho thuê đã cũ nát; vật dụng cũ kỹ, mục nát không biết phải làm như thế nào. Gia tộc phá sản, bố mẹ thậm chí còn không thể để lại một gian phòng nhỏ cho bọn họ.

“Ầm” một tiếng, cửa phòng đóng sập lại.

Ngô Hạ Nhàn đứng sững tại chỗ, muốn đuổi theo nhưng làm cách nào cũng không nhấc nổi chân.

Cậu rất muốn nói với cô: Không phải cậu sợ mất mặt, mà chỉ là lo lắng chỗ tạp nham đó không phù hợp với người chị gái xinh đẹp hiền lành trong lòng cậu .

Ngô Hạ Nhàn muốn biểu hiện sự quan tâm, lại chẳng hiểu tại sao lời nói ra khỏi miệng lại thay đổi ý nghĩa như vậy.
Nhưng người chị gái cậu muốn quan tâm đã đi xa rồi, một chút hơi thở cũng không lưu lại.

Ngô Hạ Nhàn rối rắm cắn cắn môi dưới.

——— —————————-

Tiếng nhạc sàn ầm ĩ đánh thẳng vào lỗ tai, kích thích mạnh tới thần kinh. Ánh đèn đẹp mắt, lấp lóe chiếu lên sàn nhảy. Cả nam lẫn nữ đứng giữa sàn nhảy vặn vẹo thân thể, áp sát lấy nhau mà nhảy không ngừng.

Đều là khách quen ở đây, chỉ cần ánh mắt chạm vào nhau là có thể hiểu được ý của đối phương.

Nếu nhìn thuận mắt thì lập tức kết thành cặp chạy lấy người; còn về phần sau đó làm cái gì thì trong lòng ai cũng hiểu rõ.

Nếu nhìn không vừa mắt thì cũng chẳng cần hành động gì nhiều. Trực tiếp dời tầm mắt tìm kiếm mục tiêu kế tiếp là được.

Đây là quán bar nổi tiếng nhất thành phố B, ở trong này, cả nam lẫn nữ đều dỡ lớp ngụy trang xuống, chỉ còn lại xa hoa lãng phí đã khắc vào trong xương.

Giống như thường ngày, Ngô Khiết Tào đi xuyên qua sàn nhảy, vừa tới quầy bar đã nghe được một giọng nói bén nhọn truyền đến: “Aiz, sao bây giờ em mới đến?”

Ngô Khiết Tào cười làm lành: “Chị Trương, hôm nay có chút việc nên em tới muộn.”

“Chị có quản em có chuyện gì hay không đâu.” Chị Trương kéo lấy cánh tay cô, chỉ chỉ về một hướng rồi nói: “Này, có thấy không? Anh chàng đẹp trai kia kìa.”

Đưa ánh mắt qua, Ngô Khiết Tào nhìn thấy một người đàn ông đang nhàn nhã gác chân, cũng là mục tiêu của nhiệm vụ lần này.

“Có thấy.” Cô nói.

“Người đó là Vân thiếu, khá giàu có, hơn nữa tính tình cũng không tệ. Chị biết hoàn cảnh hiện giờ của em, nếu em có thể mời được anh ta mua rượu thì nhất định có thể bán được giá cao đấy!”

Chị Trương cứng rắn nhét vào tay cô hai chai rượu, Ngô Khiết Tào bước hai bước, quay đầu, chân thành nói:“Cám ơn chị.”

Chị Trương không trả lời, nhưng thật ra vẫn luôn cảm thông với cô gái tốt bụng gặp khó khăn này. Chỉ có điều chị không biết, đó chính là cô gái tốt bụng kia, trên đường mang rượu đến, mặt không đổi sắc kéo vạt áo xuống thấp, lộ ra khe rãnh tuyết trắng mê người.

Khi Ngô Khiết Tào bước tới trước mặt Vân Diệp, anh chẳng quan tâm tới việc các anh em xung quanh đang ôm ấp mỹ nhân trong ngực, chỉ ngồi lặng lẽ nghịch di động trong tay, thỉnh thoảng cười khẽ hai tiếng. Ngô Khiết Tào đoán là anh đang nói chuyện với bạn gái.

Đây là một trong những điều cần kiêng kị nhất. Một tiểu tam thông minh thì không nên xuất hiện ở trước mặt kim chủ khi anh ta đang nghĩ tới người phụ nữ khác.

Vì thế cô ngọt ngào mở miệng: “Xin chào tiên sinh, xin hỏi ngài có muốn mua rượu hay không?”

Vân Diệp không trả lời, thậm chí ngay cả đầu cũng không thèm ngẩng lên.

“Tiên sinh?”

“Vân Diệp thật có diễm phúc nha,” Người đàn ông bên cạnh đang ôm mỹ nữ mở miệng: “Sao cậu có thể không quan tâm tới người ta được cơ chứ?”

Một người đàn ông khác hứng thú bỏ một quả nho vào miệng, lên tiếng: “Không phải cậu ta đang vì tình yêu đích thực mà thủ thân như ngọc hay sao?”

“Aiz ~~~~~ mỹ nữ, mỹ nữ, em đừng để ý đến cái tên đầu gỗ đó làm gì. Lại đây, tới chỗ anh này.”

“Dáng người cũng được lắm.”

Không để ý tới những người ồn ào xung quanh, tựa như không hề cảm thấy xấu hổ, Ngô Khiết Tào vẫn giữ vững nụ cười lấy lòng như trước, hướng thẳng về phía mục tiêu: “Tiên sinh.”

“Rượu của tôi chất lượng rất tốt đó,”

“Cút.” Rốt cuộc Vân Diệp cũng ngẩng đầu lên.

Đập vào mắt là hình ảnh một cô gái trang điểm thật đậm, trang phục táo bạo rất vừa người. Thoạt nhìn quả thực không tệ, trọng điểm là lớp son phấn thật dày kia khiến cho người ta nhìn không rõ dung mạo của cô.

Có vẻ như nhìn không rõ dung mạo, nhưng không phải nhất định ai cũng thế.

Bởi vậy Vân Diệp nhận ra cô gái này, anh thử gọi: “Ngô Khiết Tào?”

Xung quanh lập tức xôn xao.

“Ồ, quen biết nhau à?”

“Cậu không từ chối nữa rồi?”

“Không phải đang vì tình yêu đích thực mà thủ thân như ngọc ư? Vân Diệp, cậu đây là……”

Vân Diệp không trả lời, anh chỉ nhìn cô gái một tháng trước vẫn còn tâm cao khí ngạo không chịu cúi đầu kia, lại hô một tiếng “Ngô Khiết Tào.”

Cảm nhận được âm điệu khẳng định trong giọng nói của đối phương, Ngô Khiết Tào vẫn mạnh miệng không muốn thừa nhận:“Tôi không biết người này. Tiên sinh, nếu anh không muốn mua rượu thì tôi xin phép.”

Nói xong, ngay cả liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi trên sofa cô cũng không dám, lập tức cúi đầu xoay người bước đi.

“Đại tiểu thư của nhà họ Ngô khi nào lại nghèo túng tới mức này?”

Bước chân của Ngô Khiết Tào không hề thay đổi.

“Tôi có thể giúp em.”

Nghe được câu nói đó, Ngô Khiết Tào mới dừng lại quay đầu, nhìn người đàn ông đang cách mình một đoạn kia.

Anh còn thật sự nói: “Tôi sẽ tận lực giúp em.”

Không thể phủ nhận, Ngô Khiết Tào đã động tâm, sau vài giây trầm mặc, cô đồng ý: “Đợi tôi hết giờ làm, anh ở chỗ này chờ tôi.”

Chú ý tới những ánh mắt trêu chọc của bạn bè Vân Diệp xung quanh. Cô bổ sung thêm: “Chỉ có hai người chúng ta.”

Nói xong, cũng chẳng để ý tới nét mặt của Vân Diệp, bước nhanh tới trước mặt một người đàn ông ngồi ở bàn khác. Chuẩn bị lại khuôn mặt hòa nhã một lần nữa, cô ngọt ngào lên tiếng: “Tiên sinh, ngài muốn uống thêm rượu không?”

Cuối cùng Ngô Khiết Tào cũng có thể bán được rượu, cái giá phải trả chính là phải ngồi tiếp rượu, uống say như chết.

Vân Diệp chỉ có thể ôm cô lên xe.

Mở máy điều hòa, Vân Diệp khoanh hai tay trước ngực, lẳng lặng nhìn Ngô Khiết Tào đỏ bừng hai má vì say rượu.

Sau đó, anh mở một chai nước khoáng, bất ngờ đổ nước xuống đỉnh đầu cô.

“Này! Anh có biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc không?” Ngô Khiết Tào bị nước lạnh dội xuống kinh ngạc mở to mắt, giơ tay gạt chai nước ra.

“Đã tỉnh chưa?”

“……Rồi.”

“Có thể bắt đầu nói chuyện. Em muốn tôi giúp em như thế nào?”

Ngô Khiết Tào không nói gì. Cô cúi đầu gạy gạy móng tay, toàn tâm toàn ý, giống như đang thực hiện một chuyện rất quan trọng.

Nhưng Vân Diệp lại chú ý tới chân cô đang run nhè nhẹ.

“Em đang lo lắng.”

“Lo lắng cái gì? Nực cười.”

“Nếu tôi không đến, em sẽ vẫn ở nơi này tiếp rượu?”

“Tiếp rượu thì làm sao? Chẳng lẽ anh cho rằng tất cả nữ tiếp viên đều làm cái trò kia?”

Vân Diệp lẳng lặng nhìn cô. Cho dù Ngô Khiết Tào cật lực che giấu, anh vẫn có thể nhận ra được sự thống khổ trên nét mặt của cô.

Vân Diệp đành phải nói sang chuyện khác: “Lúc trước chúng ta còn vì một con mèo đồ chơi mà cãi nhau mãi.”

Ngô Khiết Tào hỏi lại: “Chuyện khi nào?”

“Không nhớ rõ, chỉ nhớ là khi còn rất nhỏ thôi.”

Ngô Khiết Tào im lặng một chút. Một lúc sau mới mở miệng: “Lúc đó, Ngô thị còn chưa phá sản, ba mẹ tôi cũng không có tự sát.”

“Em không nên làm việc ở chỗ này.”

“Đừng có nói mấy lời giả tạo như vậy!” Ngô Khiết Tào nắm chặt lấy vạt váy, các đốt ngón tay dần trở nên trắng bệch, “Vậy anh nói xem tôi có thể làm được gì bây giờ? Một người không tốt nghiệp đại học thì có thể làm được cái gì?”

“Vân thiếu! Anh không biết hoàn cảnh của tôi hiện giờ thì xin anh đừng nói chuyện theo kiểu đạo đức giả như vậy đi.”

“Đúng là còn những việc khác nữa, như người dọn vệ sinh, tẩy bồn cầu…… Nhưng những việc đó thu nhập được bao nhiêu? Ngô Hạ Nhàn còn đang chờ tôi nuôi đấy.”

“Nói thế nào đi nữa thì nó cũng là em trai của tôi. Tôi không thể hoàn tất việc học, thì nhất định sẽ cho nó học hành đàng hoàng!”

“Vậy chỉ có ba con đường thôi, một là làm gái gọi, hai là làm nữ tiếp viên, cuối cùng là được bao dưỡng. Tôi tuyệt đối không để chính mình sa đọa vào con đường thứ nhất được.”

Ngô Khiết Tào ngẩng đầu, nhìn Vân Diệp châm chọc: “Hiện tại anh không muốn cho tôi đi tiếp rượu, sao hả, anh muốn bao dưỡng tôi à? Anh? Bao dưỡng? Nực cười……”

Vân Diệp đột nhiên không biết phải nói cái gì, anh thật không ngờ một phút tâm huyết dâng trào đi quản chuyện của người khác của bản thân lại dẫn đến hậu quả này.

Vừa vặn di động của Vân Diệp vang lên. Anh thuận thế thoát ra khỏi cục diện xấu hổ hiện tại, ấn nút nghe điện thoại.

“Alo.”

“Anh…… đang ở quán bar.”

“…… Ngồi cùng với mấy người Mẫn Nam.”

“Ừm.”

Sau khi tắt điện thoại lại là một đoạn trầm mặc.

Thật lâu sau, Vân Diệp dường như hạ quyết tâm, mở miệng nói: “Được, tôi bao dưỡng em.”


–[ Chúc mừng người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ: Được Vân Diệp bao dưỡng.

Điểm đạt được: 500 điểm.]

[ Số điểm hiện có của người chơi: 2500 điểm.]

[ Chúc ngài chơi vui vẻ.]


Trích lời của Ngô Khiết Tào: Ở rất nhiều thời điểm có thể dùng đến những lời dạy của người xưa. Ví dụ như phép khích tướng.

Ngây thơ, e dè có thể được coi là đáng yêu, nhưng thật ra lời nói quá e dè thì vĩnh viễn sẽ không đạt được mục đích . Bởi vậy, vào thời khắc mấu chốt phải biết bỏ qua rụt rè, sử dụng phép khích tướng.

Làm ít mà đạt được nhiều.

Đồng thời, phải dẫn kim chủ rơi vào một hoàn cảnh khiến cho anh ta không thể không nói dối bạn gái/ vợ. Phải biết rằng, nói dối là bước đầu của sự phản bội.

Đàn ông ấy mà, chỉ cần có lần thứ nhất, thì sẽ có lần thứ hai. Càng ngày nói dối sẽ càng nhiều, nhiều đến mức về sau không thể không chia tay, như vậy với tư cách là tiểu tam, mục đích của chúng ta đã đạt được.

Tôi chỉ hướng dẫn thêm mà thôi, tôi luôn luôn chuyên nghiệp.


Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 28.10.2015, 12:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 37 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: annhilinh, boogoo97, caoviyen_73, Chu Mỳ, Dct.dlh, hulala, meoconlunar, Minhthutran227, Miyu1105, mjckie, natalicao, nunawin, pipichiuchiu, t.t.t, ThuyDung, xuniis, zukichen, 小小英 và 2050 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100

2 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

3 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 75, 76, 77

4 • [Hiện đại] Chỉ hoan không yêu Tổng giám đốc xấu xa chớ thô lỗ - Hải Diệp

1 ... 64, 65, 66

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 21/11]

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

1 ... 40, 41, 42

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Sủng thê manh y tài nữ - Thích Hề

1 ... 23, 24, 25

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Chồng trước có độc - Khu Khu Nhất Nhật

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại - Hắc bang] Mị sát - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 45, 46, 47

14 • [Hiện đại] Vợ yêu tổng tài phóng ngựa tới đây - Lăng Thanh Điểu

1 ... 45, 46, 47

15 • [Xuyên không - Huyền huyễn] Cưa đổ thượng thần băng lãnh - Vị Hi Sơ Hiểu

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 97, 98, 99

17 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

18 • [Xuyên không - Dị giới] Nam thừa nữ thiếu thật đáng sợ - Kim Đại

1 ... 36, 37, 38

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

[Cổ đại] Bị nhốt vong quốc công chúa - Độ Hàn

1 ... 139, 140, 141


Thành viên nổi bật 
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Thư Niệm
Thư Niệm
Sunlia
Sunlia

Snow cầm thú HD: Hmm....
Thanh Xuân 430: Cần editor làm chung bộ này.
viewtopic.php?style=6&t=387204&start=126
Bộ này thuộc thể loại hiện đại sủng - trùng sinh, nội dung ok. Nếu có ai yêu thích bộ này và muốn làm chung thì nhắn lại cho mình.
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ý xuân hòa hợp quyển 2 c20
ღ_kaylee_ღ: 168 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3289378#p3289378
trantuyetnhi: Chào ông xã nha.
Đường Thất Công Tử: hi bà xã :)
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=180
Game trắc nghiệm tâm lý kì II tầng V mời các bạn tham gia.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3288968#p3288968
Games kì mới, mời các bạn vào chơi với Nhi
Snow cầm thú HD: Uk
Windwanderer: vắng tanh vắng ngắt
Luna: viewtopic.php?style=2&p=3288803#p3288803 => ủng hộ em đê m.n
Sunlia: attention... snow cũng mê bài này hả?
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c288)
pr truyện: cầu tks + cmt
ღ_kaylee_ღ: 165 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288687#p3288687
Đào Sindy: ???
Snow cầm thú HD: you just want attention
you don't want my heart...
Cô Quân: Mờiyou tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Luna: PR : viewtopic.php?style=2&t=408531&p=3288434#p3288434
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?p=3288402#p3288402 các bác ủng hộ Giống Rồng và Quốc nhé
Windwanderer: abc
ღ_kaylee_ღ: 162 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3288379#p3288379
Lãng Nhược Y: Ngươi biết là cho dù có phao ta vãn ko thể trả lời mà :cry: Chưa từng đọc/ coi chúng luôn :cry2:
Lãng Nhược Y: Nhi nhi
Rachel mun: thanks bạn nhi nhá !
trantuyetnhi: Mai là có rồi.
trantuyetnhi: Bên trong có để ngày đó Mun.
Rachel mun: game kia mun xin kiếu , khó suy nghĩ wá đi @_@
Rachel mun: game tynv ta đã trả lời ùi, bh có kquả vậy nhi ?
trantuyetnhi: Hai game vào cái nào cũng được hehe
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=80

viewtopic.php?style=2&t=377492&start=170

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.