Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 

Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường

 
Có bài mới 22.08.2015, 13:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.04.2015, 23:42
Bài viết: 150
Được thanks: 246 lần
Điểm: 8.8
Có bài mới [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 7
images


Tác giả: Luyện Vân Thường
Số chương: 63
Convert: ngocquynh520
Editor: Quinn Dun
Nguồn:diendanlequydon.com


Giới thiệu:

Thế gian này luôn có một người sẽ khiến bạn ngay cả mạng của mình cũng không cần huống chi chỉ là một ánh mắt ? Cô đã sớm phải lòng anh, ước định cùng nhau nhìn ngắm mọi cảnh vật trên đời.--- -----

--- --------Lời tựa. Lời nói đầu giữa cô và anh, năm năm đầu, ngăn cách bởi sinh ly tử biệt. Ba năm tiếp, là ký ức sâu đậm nhất trong cuộc sống hiện tại của cô, hai năm về sau , mây tan trăng tỏ gắn bó với làng giải trí, đây hiển nhiên không phải là nơi nảy sinh tình yêu hay hứa hẹn, nhưng mười năm này lại là mười năm quan trọng nhất trong đời, vì cô gặp được người duy nhất ấy. Tổng kết : Đây là một thâm tình không thể chối từ. Nhưng trịnh trọng nói rõ truyện này không ngược không ngược. Nam chính đối với nữ chính cưng chiều tuyệt đối.

P/s: Em cảm ơn ss ngocquynh520 và ss Búnn nhiều ạ


Lưu Ý: Toàn bộ chú thích trong truyện đều do ngừơi dịch biên soạn



Đã sửa bởi Quinn Dun lúc 12.01.2016, 13:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 23.08.2015, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.04.2015, 23:42
Bài viết: 150
Được thanks: 246 lần
Điểm: 8.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 11
Chương 1:

Editor : Quinn Dun

Lúc Hạ Minh Y đến nơi, đại sảnh của quán rượu im ắng, chỉ còn giọng nói của người đẹp ở trên bục đang đọc tên trong danh sách

" Mã Hiểu Hà, Trịnh Phong, Trương Hồng, Lưu Diễm, Chiêm Tinh Tinh.."

Theo danh sách công bố từ cô , thỉnh thoảng tiếng xôn xao bàn tán từ trong đám người truyền đến hâm mộ hoặc ghen tỵ.Hơn ngàn người ở trong đại sảnh, chi chít những cái đầu đen đều giương mắt nhìn lên, Hạ Minh Y căn bản không nhìn thấy rõ tình huống phía trước.

Cô muốn đến gần hơn một chút, lại bị mấy người hung hăng phía trước ngăn cản: "Làm gì? Đừng chen lấn!"

Bước chân của cô ngượng ngùng dừng lại, trong lòng vô cùng sốt ruột. Buột lòng phải kéo một bạn nam bên cạnh hỏi: "Đây là công bố danh sách vai diễn quần chúng sao?"

"Thôi đi, danh sách vai diễn quần chúng mà đáng điều động binh lực như vậy sao? Buổi sáng trang web chính thức của đoàn văn công đã chính thức công bố, đây đều là công bố diễn viên chính......!"

"Cái gì?" Hạ Minh Y kêu lên, đã nhanh như vậy sao? Cô vừa thi thử xong liền mua vé  trở về, ai ngờ vẫn còn chậm một bước. Không nghĩ tới chọn lựa đều đã xong cả rồi.

Giống xác minh lời nói của người bạn nam này, cô mới vừa hỏi xong liền nghe giọng nữ dễ nghe ở trên đài nói: " Phía trên muốn tuyên bố danh sách diễn viên, xin mời những ai có tên sau khi kết thúc đến phòng công tác lầu một ký tên. Lần lựa chọn này kết thúc mỹ mãn, cảm ơn...."

Trong lòng Hạ Minh Y run lên, sốt ruột muốn xông vào. Ai ngờ người bạn nam bên cạnh lại vô cùng tinh quái  kéo cô qua nhỏ giọng nói :" Tuy bên phía sản xuất vẫn giữ bí mật để gây cảm giác thần bí trong ngành điện ảnh, nhưng tôi nghe nói nam chính lần này là thuộc về Tô Ly đó!"

Nghe đến cái tên này, cả người Hạ Minh Y cứng đờ, định quay sang hỏi rõ ràng. Không ngờ người bạn nam lại bị những cô gái bên cạnh bắt được : " Thật là Tô Ly sao? Nhưng chẳng phải nói là nam chính luôn cố gắng giữ bí mật hả? Sao anh biết được thế?"

" Anh họ của tôi là nhân viên phục vụ của quán rượu này mà, anh ấy nói hôm qua nhìn thấy..." Người bạn nam thần bí nói.

Làm cho những tiếng thét của những người khác vang lên :" Thật hả? Tô Ly vậy mà lại muốn tới Thành phố Tân Diêu, tôi thật không thể tin được!"

…………………………………………..

Tiếng ngạc nhiên và bàn luận như  những gợn sóng lăn tăn ngày càng lan rộng ra, những fan cuồng  kích động bàn tán xem nam chính rốt cuộc là do ai nhận. Nhân cơ hội này, Hạ Minh Y khom người chen qua, sau một lúc cô cũng xuyên qua đám người tiến vào trong đại sảnh.

" Đợi một chút!" Giọng nói trong trẻo lảnh lót vang lên trong đại sảnh, tiếng nói chuyện của mọi người bị tiếng nói ấy át xuống,  cô chạy lên sân khấu như một ngôi sao băng.

" Chị ơi, đợi một chút, em vừa mới trở về, có thể cho em một cơ hội được không?" Hạ Minh Y chớp đôi mắt to sáng ngời , mong đợi hỏi.

<<Quyết chiến chi tịch >> được  biên kịch và quay ở thành phố Tân Diêu, tuyển chọn diễn viên quần chúng thậm chí là những  diễn viên chính, cơ hội này đối với cô mà nói rất quan trọng . Từ khi đang đi học mà nghe đến tin tức này cô liền nhanh chóng lên mạng đăng ký nhưng bởi vì gần đây thi cuối kỳ, thời gian sắp xếp sát quá nên thật vất vả cô mới dành ra được một ngày  liền lập tức trở về, thật không ngờ vẫn đến muộn.

" Ách..... Em gái à, thật xin lỗi, lựa chọn của chúng tôi đã kết thúc rồi, người cũng đã được chọn xong xuôi.”  Lý Thanh thầm đánh giá  Minh Y, chậc chậc, điều kiện thật tốt , đáng tiếc là bọn họ không cần nữa rồi.

" Chị à, có thể cho em cơ hội không? Bây giờ em có thể diễn, cho dù là nhân vật rất nhỏ cũng được nữa..."

Nhìn thấy cặp mắt chờ đợi sáng ngời của Minh Y, Lý Thanh chẳng biết vì sao lời nói tới miệng vẫn không thốt ra được. Nhưng người bên dưới có vẻ không đồng ý, kết quả buổi tuyển chọn đã có rồi , có người vui có người buồn, cô dựa vào đâu mà lên đó ?

" Mau xuống đây, mau xuống đây!"

" Tại sao cô nói diễn liền diễn chứ , không phải chỉ là có chút xinh đẹp thôi sao?"

" Bảo vệ làm gì đi, người khác cũng có thể xông lên sân khấu, thật là vô dụng mà!"

………………………………..

Những người lúc từng có kinh nghiệm lúc này chợt hoàn hồn lớn tiếng quát thể hiện bất mãn trong lòng mình.

Đạo diễn nổi tiếng, biên kịch nổi tiếng, thậm chí còn có Đại Bài nổi tiếng trong truyền thuyết , những người đóng vai quần chúng lần này ai mà chẳng muốn được chọn chứ? Dù sao đối với thành phố Tân Diêu mà nói, cơ hội này đúng là cơ hội ngàn năm có một !

Nghe những người bên dưới bất mãn quát lớn, sắc mặt Hạ Minh Y có chút quẫn bách,  nhưng vẫn cố chấp nhìn nhân viên phía trước mặt.

" Đạo diễn Mã , làm sao bây giờ?" Lý Thanh quay đầu hỏi người đạo diễn phía sau sân khấu.

Hạ Minh Y kinh ngạc nhìn qua, vừa nhìn thấy không khỏi kinh ngạc , quả nhiên là Mã Ngạn Cương làm đạo diễn, còn có diễn viên đang nổi hoa đán Lâm Diên nữa!

(* hoa đán để chỉ những  diễn viên đóng vai cô gái có tính cách hoạt bát hoặc phóng đãng chanh chua.)

Cô vừa xuống xe lửa liền lập tức đến đây, căn bản không biết tình huống ở đại sảnh như thế nào, bây giờ đến bước này tuy vô cùng quẫn bách xấu hổ nhưng cũng chỉ có thể tiếp tục kiên trì thôi.

Tầm mắt chuyên môn của đạo diễn Mã quét khắp người cô một lượt rồi nói :" Điều kiện không tồi, để lại thông tin đi, khi nào có nhân vật thích hợp chúng tôi sẽ liên hệ với cô."

Những người phía dưới nghe vậy thở dốc vì kinh ngạc, đạo diễn Mã nói câu này chính là khẳng định sau này sẽ dùng rồi. Ai chú ý tin tức thời sự giới giải trí cũng đều biết đạo diễn Mã nổi tiếng trong ngành là nhất ngôn cửu đỉnh!

Những người bên dưới sân khấu, có người hâm mộ cũng có người ghen ghét nhìn Hạ Minh Y trên sân khấu. Trong lòng họ thầm oán trách tại sao người xông lên sân khấu lúc nãy không phải là mình?

Nhưng.... lúc sau, Hạ Minh Y vẫn chưa từ bỏ ý định, đau xót nghĩ:" Đạo diễn, cơ hội lần này đối với tôi rất quan trọng, chỉ cần một vai diễn nhỏ cũng được nữa,  có được không đạo diễn?"

" Cái người này sao lại làm càn như vậy chứ?" Dưới sân khấu không biết nữ sinh nào lên tiếng quát.

" Đúng vậy, được lợi mà còn ra vẻ nữa đúng không?"

Những câu chỉ trích ồn ào vang lên khiến cho mọi người đáp lại, càng lúc tiếng quở trách càng nhiều , vang vọng khắp đại sảnh.

Mặt của Hạ Minh Y đỏ lên , cô vẫn cố chấp to gan , tuy bị mọi người trước mặt quở trách nhưng cô vẫn khẩn trương quẩn bách.

Đột nhiên xuất hiện tình huống như vậy, ngay cả Lâm Diên nãy giờ vẫn ngồi hăng say chơi game trên điện thoại cũng không nhịn được ngẩng đầu lên xem. Sau đó lắc đầu cười , lại là một cô gái một lòng muốn nổi danh thôi.

Chuyện đột nhiên xảy ra không ai chú ý đến, phía sau sân khấu một cầu thang bị bức màn che xung quanh, một dáng người đàn ông trẻ tuổi anh tuấn đi xuống.

Vẻ mặt anh tuấn tú, tóc rơi xuống trán, một đôi mắt trầm tĩnh thâm thúy, một loại ánh sáng ngọc óng ánh lóe ra như Hắc Diệu Thạch, giữa trán một đôi lông mày nhạt phong cách tự nhiên, lúc này môi mỏng của anh nhấp nhẹ, sức quyến rũ phát ra khắp người làm cho người ta nhìn không rời mắt.    

Vừa mới xuống lầu anh liền nhìn thấy cảnh tượng như vậy, bước chân vốn nhanh nhẹn liền chậm lại. Định tựa lưng vào lan can ở  sau, hai cánh tay khoanh lại, ung dung nhìn phía trước.

Từ trước đến giờ chưa có ai vì vai quần chúng mà cố chấp đến mức này. Theo lý thuyết một tổ diễn kịch vai quần chúng căn bản sẽ không điều động binh lực như vậy. Nhưng kinh phí điện ảnh lần này của thành phố Tân Diệu không ít, theo như mong muốn của đối phương muốn làm long trọng một chút, mới có những chuyện này. Có lẽ nguyên nhân chính là khó gặp được một màn như vậy, cho nên mới phải tò mò.

Ánh mắt của anh theo trên người nhìn xuống một vòng..... Khóe miệng khẽ cong dâng lên, muốn nhìn một chút xem kế tiếp cô sẽ làm như thế nào.

Tiếng mắng dung tục khó nghe truyền đến :" Cô như thế nào lại không biết xấu hổ như vậy?! Trên không có tuyển người nhiều như vậy, cũng không phải là một mình cô, có cần thiết ở chỗ này làm mất mặt thành phố Tân Diêu của chúng tôi không?"

"Đúng thế, đúng thế! Thật không biết xấu hổ!"  

"Mau xuống đây!"

………………..



Sắc mặt của Hạ Minh Y đỏ lên , cô cúi đầu, răng cắn môi dưới, một lúc sau cô lại nâng mặt lên, trong mắt dường như bốc cháy ngọn lửa sáng ngời.

"Chỉ là vì kỳ thi cuối kỳ đại học tôi mới bỏ lỡ không về kịp, cho nên mới muốn tranh thủ một chút, cũng không phải dựa vào ở trên mời lại không đi. Mỗi người đều có một ước mơ, tôi cũng chính vì ước mơ của mình mà nỗ lực. Nhưng điều này cùng nhân phẩm của tôi không có vấn đề gì chứ?"

Ánh mắt sáng của cô quét nhìn xuống phía dưới, bởi vì tức giận sắc mặt có chút đỏ bừng. Tuy nhiên cũng muốn lập tức chạy xuống rời đi khỏi đây , nhưng mục đích lần này suy nghĩ lại một chút, vẫn là nhịn xuống.  


Lý Thanh thấy thế, ra dấu tay khiến hiện trường yên tĩnh lại, xoay người nhìn Hạ Minh Y ôn hòa hỏi: " Cô gái nhỏ, cô có thể cho tôi biết vì cái gì lại nhất định phải làm diễn viên quần chúng này sao?"

Cô hỏi những lời này, trong nháy mắt tất toàn trường mọi người đều nhìn qua đây. Một lúc lâu tất cả mọi người đều rất tò mò, cô vì cái gì lại cố chấp như vậy. Nhiều người không được tuyển chọn như vậy, chẳng qua là có vẻ mất mác mà thôi, không có ai lại níu chặt giống như cô không rời.

Sau đó bên cạnh, thanh niên khôi ngô mắt phượng sâu thẳm nhìn hướng Hạ Minh Y, dường như anh cũng rất tò mò cái đáp án này.  


"Tôi...." Hạ Minh Y chần chừ trong chốc lát, rồi sau đó nhìn ánh mắt Lý Thanh, thành khẩn và kiên định nói: "Tôi chỉ là rất thích biểu diễn, đây là yêu thích của tôi, cũng là mơ ước của tôi. Đây cũng là lần cuối cùng tôi vì ước mơ cố gắng, cho nên, rất quan trọng!"

Cô nói xong lời cuối cùng, vẻ mặt có chút chua sót. Có lúc không phải ước mơ nào cũng có thể thực hiện được. Cũng có lúc do hoàn cảnh nên nhất định cả đời không có duyên với nó.

Bỗng nhiên đôi mắt người thanh niên trẻ tuổi căng thẳng, thoáng cái xôn xao, trong đầu có cái gì nhẹ nhàng bay qua. giồng như đồng dạng chấp nhất, đồng dạng chua sót......

Lý Thanh nhìn đến cặp kia ánh mắt sáng ngời, nhiều năm trước trong lòng đã sớm cứng rắn lăn lộn trong làng giải trí, kỳ lạ lại có chút lộ vẻ cảm động.

Cô xoay người về hướng đạo diễn nói: "Đạo diễn, nếu không?"

  Đạo diễn Mã ánh mắt sắc bén chốc lát nhìn trên người Hạ Minh Y, một hồi lâu mới nói: "Nhưng mà bây giờ thật sự không nhận người......"

Lúc này là hoàn toàn vô vọng rồi.... Hạ Minh Y biết vậy nên tiếc nuối mất mác, vẻ mặt vốn đang sáng sủa rực rỡ trong nháy mắt liền ảm đạm xuống.

Đại sảnh hoàn toàn yên tĩnh, lúc cô đang chuẩn bị đi....

"Cắt! Nói dễ nghe như vậy, còn không phải là muốn nổi tiếng! Là kỹ nữ, con cái sẽ không cần nghĩ muốn lập bàn thờ cho chính mình, hiện tại ở mọi nơi đều là bán nhục cầu ở trên, cô tâm tư thật là thâm!" Không biết phía dưới mọi người kinh động, một câu nói bão tố ngoan độc như vậy lại nói ra.

Nghe vậy, không chỉ riêng Hạ Minh Y, thành viên tổ diễn kịch cũng lộ vẻ mặt bất mãn, tiếp theo đây không phải là đều sẽ đem bọn họ ra mắng sao?

Người khác xem cũng á khẩu không trả lời được, người này cũng sẽ không nói, đạo diễn cùng diễn viên đều còn tồn tại nha!

Hạ Minh Y đang chuẩn bị phản bác, đột nhiên trong đại sảnh vang lên một giọng nam dịu dàng êm tai, mùa hè đang nóng bức dường như cũng trở nên mát mẻ.  


"Cô thật là cố chấp nha.."

Mới nghe đến giọng nói này, đạo diễn Mã cùng Lâm Diên bên cạnh mấy phó đạo diễn thần sắc trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Vậy thì giữ lại, làm trợ lý cho tôi đi!" Chủ nhân giọng nói không nhanh không chậm nói xong câu đó.

Vừa dứt lời, anh thanh niên tuấn tú vốn đang ở trên lầu, đã như một loại gió xuân đi ra.

Nhất thời toàn trương yên tĩnh lại, chỉ còn lại tiếng hút không khí liên tiếp.

Một lát sau....

"Tô Ly! Tô Ly!"

.....

Tiếng hoan hô vang lên!


Đã sửa bởi Quinn Dun lúc 03.11.2015, 14:26, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.08.2015, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor
Cựu Editor
 
Ngày tham gia: 16.04.2015, 23:42
Bài viết: 150
Được thanks: 246 lần
Điểm: 8.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người mạnh là thiên hậu - Luyện Vân Thường - Điểm: 11
Chương 2:

Editor: Quinn Dun

Các fan nhiệt tình sau khi kinh ngạc liền cuồng nhiệt gọi tên của anh, một vài người kích động thậm chí liều mạng chen lấn về phía anh ,muốn đến gần hơn một chút.

Tô Ly khẽ cười, nụ cười như trong trẻo như gió, ấm áp như ngọc, anh giơ tay chào hỏi với fan, đổi lại là fan càng cuồng nhiệt hét lên.

" Hahaha, cậu chịu không được nên xuống đấy à?" Đạo diễn Mã là người phản ứng .

" Không ngờ người luôn lạnh nhạt như Tô Ly cũng có lúc tốt như vậy." Lâm Diên có chút châm biếm nói.

Tô Ly khẽ cười lướt qua cô sau đó dừng lại ngay phía đạo diễn Mã :" Trong nhà Tiểu Diệp có việc nên trở về rồi,đợi công ty điều người đến chi bằng tại đây chọn-- Đạo diễn Mã hẳn không để ý chuyện tôi kiếm chút tiền riêng chứ?"

" Làm sao có thể như vậy chứ? Cậu cứ làm theo ý cậy đi." Sắc mặt đạo diễn Mã hòa nhã hiếm thấy.

Lâm Diêu khẽ hừ một tiếng quay mặt đi , anh khẽ nhíu mày lại.

Đám người chật đông nghẹt trong đại sảnh chen chúc nhau, liều mạng chen lên phía trước dường như như vậy mới đến gần người đang đứng trên sân khấu kia hơn, giống như người đàn ông ấy đang tỏa sáng.

Bảo vệ chỉ có thể ngăn lại những fan cuồng như hóa điên kia lại, cũng không thể trách những người hâm mộ được , ở thành phố thuộc tốp ba của nước như thành phố Tân Diêu này có thể nhìn thấy ngôi sao nổi tiếng Tô Ly có thể không kích động sao?

" Tô Ly! Tô Ly, em yêu anh!"

" Đúng là Tô Ly kìa ! Thật là đẹp trai, còn đẹp hơn trên ti vi nữa !"

" Em cũng muốn làm trợ lý của anh!"

" Sao cô gái kia may mắn như vậy !"

……………………………………………………………………………

Đối với việc bản thân xuất hiện dẫn đến hỗn loạn Tô Ly sớm đã quen , trong tiếng hoan hô lẫn lộn anh bình tĩnh xoay người từ trên  nhìn xuống sân khấu. Thật không ngờ đối phương cũng đang nhìn anh, thậm chí trong nháy mắt lúc anh xoay người đối phương nhịn không được lùi về sau hai bước , đáy mắt lộ vẻ thất vọng và kháng cự.

Con mắt xinh đẹp của Tô Ly có chút nheo lại.

Là anh, thật sự là anh!

Từ lúc anh xuất hiện , Hạ Minh Y giống như bị sét đánh, không nói bất kỳ lời nào chỉ ngơ ngác nhìn người đàn ông vân đạm phong khinh kia.

Người xem bên dưới điên cuồng la hét cô không nghe được gì, nhân viên đứng bên cạnh cô vẻ mặt đầy ý cười cô cũng không nhìn , cô chỉ nhìn thấy khuôn mặt ý cười cách mình hơn mười mét kia. Chính là anh, thật sự là anh! Hạ Minh Y dường như nghe được tiếng tim mình đập, thình thịch từng tiếng từng tiếng, máu trong người dường như cũng sục sôi lên.

Đáng tiếc lại không phải là xúc động hưng phấn !

Trong đầu chợt nhớ lại cuộc đối thoại một ngày có thể xuất hiện ba lần của nhiều năm về trước.

" Y Y, anh ta có đẹp không?"

" Đẹp! "

" Có phải là người đẹp nhất trên thế giới  không?"

" Ách.... thật!"

" Hahaha.... " Người đó đắc ý cười lớn , " Anh ấy là của  chị, em  không được giành đâu nha!"  

( do tiếng Trung từ 我 là tôi, anh, chị, mình,…..  , do mình không đọc bản convert trước, edit tới đâu đọc đến đó nên sau này biết ai nói với Minh Y thì mình sẽ sửa lại xưng hô cho phù hợp, mấy bạn thông cảm.)

Hốc mắt đột nhiên cay , đã lâu không khóc , những chua xót đau đớn xa lạ kéo Minh Y từ hồi ức trở về hiện tại. Cô cuống quít nén nước mắt xuống. Lý Thanh bên cạnh hưng phấn đẩy đẩy cô : " Là vui mừng quá đúng không, đứa nhỏ này , vui mừng đến khóc luôn rồi!"

" Quả nhiên là kích động đến ngu ngốc luôn rồi!" Lâm Diên liếc mắt nhìn Hạ Minh Y đang ngây người, đứng dậy rời đi.

Kích động?

Tô Ly lại nhìn sang lần nữa, đúng là kích động nhưng không phải là kích động vì vui mừng ! Từ khi anh xuất hiện , fan dưới khán đài nhiệt tình như nước, điên cuồng thét chói tai, nhưng chỉ có cô... biểu hiện rất nhỏ vừa rồi của cô anh tin tưởng mình không nhìn nhầm.

Anh đột nhiên có chút hứng thú, hy vọng quyết định tạm thời này của mình không có sai lầm , mà vẻ mặt của anh hẳn là không nhìn nhầm.

Không cần biết ra sao ..... Cô hẳn là không nên khiến bản thân mình thất vọng !

Tô Ly một lần nữa chào hỏi các fan bên dưới không ngừng thét chói tai rồi xoay người tiêu sái rời đi , vân đạm phong khinh giống như lúc anh đến vậy.

Phía sau còn vang lên tiếng gì, Hạ Minh Y cũng không biết. Cô như khúc gỗ bị người khác kéo qua kéo lại. Đợi đến khi phản ứng lại cô đã đứng trước cửa phòng của Tô Ly rồi, mà Tô Ly lúc này đang nhìn cô cười thân thiện.

Hạ Minh Y cả kinh lui về sau hai bước , trong nháy mắt kinh ngạc thật lớn. Tô Ly lập tức nhăn mày, mùi vị bị kháng cự lại ......thật đặc biệt.

" Cô còn muốn đứng đó bao lâu?" Giọng nói tao nhã êm tai vang lên, anh lạnh nhạt lên tiếng lại không khiến người khác cảm thấy bất ngờ. Hạ Minh Y có chút bối rối.

Trước giờ cô chưa từng nghĩ đến sẽ gặp anh vì thế cô càng không có sự chuẩn bị cho việc về sau sẽ thường xuyên ở cùng anh. Nhưng ... ...

Năm năm rồi, anh quả nhiên vẫn như thế. Dường như chẳng thay đổi gì cả , năm tháng khiến cho khí chất  và bề ngoài càng thêm thành thục ,tuấn tú. Đây chính là Tô Ly.

Mày kiếm anh khí, đôi mắt phượng hẹp dài sáng chói, dung mạo thanh tú xinh đẹp, khí chất hơn người, dáng người cao lớn. Mỗi bộ phận của anh đều như kiệt tác của trời.

Giờ phút này Hạ Minh Y đột nhiên không có khí phách muốn chạy trốn đi. Thậm chí cô còn chua xót nghĩ, nếu như " cô ấy" ở đây thì thật là tốt!


Dường như Hạ Minh Y ngẩn ra quá lâu, Tô Ly có chút không kiên nhẫn.

" Cô mà còn như vậy tôi sẽ hối hận đó...." Mặc dù nhất thời cao hứng nhưng anh không muốn chuốc lấy phiền phức cho mình.

Hạ Minh Y lập tức kịp phản ứng : " Xin lỗi, tôi không phải cố ý, tôi đảm bảo sẽ không có lần sau."

Cô nghiêm túc giải thích. Thân thể Tô Ly khẽ dừng lại, không tỏ ra ý kiến gì. Sau khi ngắn gọn giải thích xong, Tô Ly đưa hợp đồng ra, Hạ Minh Y thấy vậy bỗng nhiên biến sắc.

" Sao thế? Cô cảm thấy không hài lòng?" Tô Ly nhíu mày hỏi, anh tự thấy điều kiện như vậy là quá tốt rồi. Không phải không hài lòng mà là....

" Rất hài lòng, chỉ là tôi xấu hổ." Một tháng nghỉ hè có thể đi làm kiếm được 1500 tệ coi như không tệ, anh  trả cho cô 1500 mà còn có thể bàn bạc thêm! Hạ Minh Y bắt đầu có chút đứng ngồi không yên.

" Vì thế?" Đôi mắt phượng hẹp dài của Tô Ly có chút ý cười?

" Vừa bao ăn bao ở, 2000 tệ thì được rồi."

Nét mặt Tô Ly chớt lóe lên chút kinh ngạc, lớn như thế này nhưng lần đầu tiên có người vì tiền mà làm khó dễ mình. Nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc của cô , trên mặt anh hiện lên ý cười thuận theo.

" Ký tên trước. Chuyện này nói sau đi. Đưa lí lịch tóm tắt cho tôi."

Ký tên xong còn nói gì nữa chứ.... Cô cầm bút lên nghiêm túc ký tên mình.  Nhìn thấy nét bút màu đen được gió hong khô, trong lòng cô giống như một nhóm sương mù bỗng nhiên tản ra.

" Hạ Minh Y, tại sao cô nhất định muốn diễn vai quần chúng vậy?" Vấn đề này Lý Thanh đã từng hỏi qua nhưng anh vẫn muốn hỏi lại một lần nữa, dường như đáp án lần trước nghe được vẫn chưa đủ. Dưới ánh đèn ấm áp trong phòng, ánh mắt sâu thẳm của anh sáng rực.

Sơ yếu lí lịch của Hạ Minh Y nếu như không phải là giả thì cô thật sự rất ưu tú. Sinh viên đại học năm hai của khoa Văn học đại học W , được học bổng quốc gia, làm biên tập của báo trường, biên kịch đạo diễn diễn viên của " Tiêu Điểm" , năm 201x được giải biên kịch tốt nhất mỗi năm, năm 201x đạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất của đại học trong " Giang thành tháng năm Lạc Mai hoa."

Người như vậy, ở trong trường rất ưu tú, không nói đến biên kịch , cô tham gia một vài kịch bản chẳng phải cũng là biểu diễn sao? Giống như phấn đấu nỗ lực vì ước mơ mình vậy.

Hạ Minh Y dừng một chút, rũ mắt xuống :" Biểu diễn là yêu thích lớn nhất của tôi, nhưng tôi không có cách nào chọn lựa con đường này, vì vậy đối với ước mơ không thực tế này tôi lựa chọn cách làm này để kết thúc nó. Đây là lần cuối cùng tôi vì ước mơ của mình mà cố gắng..."

Bởi vì mang theo tuyệt vọng nên cô mới có thể cố chấp như vậy.

Tìm một bộ phim thật sự, có đạo diễn giỏi nhất, biên kịch và diễn viên giỏi nhất ở quê hương của mình. Tại đây tham gia diễn một lần, Hạ Minh Y cảm thấy đời này coi như đã hoàn chỉnh rồi.

" Vì thế cô lựa chọn đến đây vì ước mơ của mình mà cố gắng, sau đó có thể an tâm trở về con đường mình nên đi đúng không?" Tô Ly có chút cao giọng. Đáng tiếc cô nghiêng đầu nếu không sẽ phát hiện trong mắt anh chợt lóe sáng.

Hạ Minh Y nghe ra trong giọng nói của anh có chút trách cứ đột nhiên cũng tức giận :" Nếu không thì phải làm sao? Đây là chuyện của tôi, không có liên hệ gì với anh hết?"

Ngữ khí bỗng chốc thay đổi , Tô Ly nghe thấy vậy ý thức được điều gì liền khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt lúc trước. Hạ Minh Y không biết lúc nào bản thân đã ở phòng của Tô Ly, sau đó lại bị dẫn đến phòng của mình.

Sau khi ngồi thật lâu trong phòng, tiếng chuông điện thoại đánh thức cô đang trầm tư.

" Hạ Minh Y , cậu chơi trò mất tích với mình đúng không? Điện thoại thì tắt máy, mình tìm cậu cả ngày mới biết là cậu trở về rồi , thành phố Tân Diêu không phải là quê của cậu sao?" Vừa nhấn nút nghe liền nghe thấy giọng nói của Sở Xuyến truyền đến.

" Xuyến Xuyến." Hạ Minh Y bình tĩnh gọi , sau đó đem chuyện xảy ra lúc chiều kể cho cô nghe.

" Mình cảm thấy mình làm không tốt, mình không khống chế được bản thân của mình." Âm thanh của cô cuối cùng chìm xuống.

" Hạ Minh Y, cậu dám nổi giận với Tô Ly? Việc này nếu để lộ ra ngoài , mạng của cậu cũng không đủ cho đám fan kia đâu. Bỏ đi.... " Sở Xuyến cũng bình tĩnh lại :" Y Y, cậu ghét anh ta như vậy, ghét đến hận? Nhưng khoảng cách hai người vẫn xa như thế , có thể cùng xuất hiện sao? Tô Ly rốt cuộc như thế nào mình không biết, nhưng mọi người đánh giá anh ta là một ngôi sao đến mức này đã không sai tí nào. Cậu có muốn buông ra không ? Bất luận làm chuyện gì đều phải làm cho tốt, đó không phải là phong cách của cậu sao? Nếu đã ký hợp đồng thì cố gắng làm cho tốt, có thể đối với hiểu biết của cậu về anh ta, cậu sẽ phát hiện anh ta và người mà cậu tưởng tượng sẽ không giống nhau đâu?"

" Ừ." Hạ Minh Y rầu rĩ đáp.

" Y Y, không cần biết chuyện gì, không điều tra thì không có quyền lên tiếng. Cậu hiểu ý mình chứ."

" Để mình nghĩ kỹ đã, cậu không cần nói với người khác."

Cúp điện thoại, Hạ Minh Y dọc theo vách tường trượt ngồi xổm xuống. Muốn nói là hận cũng không hẳn là vậy! Chỉ là trong năm năm dài dằng dặc cô đã quen dùng cảm xúc không bình thường này để bản thân đạt được sự cân bằng trong cảm xúc. Vậy, có thể xem là chán ghét không.....

Cô lắc lắc đầu, chưa điều tra thì không lên tiếng. Ý của Sở Xuyến chính là trước khi biết chính xác không thể một gậy đánh chết người khác. Nên như vậy, cô hít sâu một hơi rồi đứng lên : " Lúc nãy mình phát hỏa anh ta cũng không tức giận, xem ra không giống người xấu lắm , mình muốn từ từ đến."

Trong lúc cô đang tự nói với bản thân, Sở Xuyến lại gọi điện thoại đến nhắc cô đừng quên cuộc thi vào ngày mai.

Nếu như Sở Xuyến không nói , Hạ Minh Y có lẽ cũng thật sự quên mất chuyện này. Thấy thời gian không còn sớm nữa, cô cuống quít gõ cửa phòng của Tô Ly xin phép nghỉ.

" Bây giờ đã là năm giờ chiều rồi." Vốn dĩ Tô Ly tính nói  nhưng nhìn thấy thần sắc lo lắng của cô liền biến thành một câu nhắc nhở.

Đến nhà ga xe lửa đã sáu giờ rồi, tuy trở về nhưng nửa đêm mới đến nơi. Ý tứ của Tô Ly cô hiểu.

" Vậy là anh cho phép rồi hả?" Hạ Minh Y vui sướng cười, không ngờ anh nói chuyện tốt như vậy, " Anh yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu, tôi ở trên xe còn có thể ôn bài nữa! Đến trạm là có người đến đón tôi rồi.

" Được, bản thân chú ý một chút, mau trở về sớm." Tô Ly không nói tạm biệt xoay người đi vào phòng.

Cho đến khi tiếng bước chân " Lộc cộc lộc cộc." ngoài cửa mất đi anh bỗng nhiên đứng lại, tầm mắt như có như không nhìn về hướng Hạ Minh Y vừa rời đi. Bản thân mình vừa rồi là mơ hồ có chút quan tâm ! Như vậy vẻ mặt chấp nhất, bộ dáng thất vọng chua sót còn có câu nói " Biểu diễn là ước mơ lớn nhất của tôi nhưng tôi không có cách nào chọn con đường này..... " đều khiến anh đột nhiên nhớ đến nhiều năm trước thiếu niên mười tám tuổi ấy.... Nói ra sợ người khác không tin , những lời này là Tô Ly thật sự miêu tả bản thân mình.

Anh bỗng dưng nhớ đến câu nói thật lâu trước đây-- Cậu sẽ gặp một người , anh ta và cậu giống nhau , vì thế cậu cứ cho rằng cậu sẽ gặp lại bản thân mình.

Anh bất dắc dĩ lắc đầu, nhớ về vấn đề vừa rồi-- Ngày mai là ngày khởi công của đoàn phim ở thành phố Tân Diêu. Hạ Minh y không biết khác biệt nho nhỏ này, như Đạo Hỏa Tuyết, rước lấy phiền toái cho chính mình.


Đã sửa bởi Quinn Dun lúc 03.11.2015, 14:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 67 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

4 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

6 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

7 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

8 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

9 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

10 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

13 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 36, 37, 38

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 136, 137, 138

17 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

18 • [Hiện đại] Tổng tài lạnh lùng xin dịu dàng chút - Tố Diện Yêu Nhiêu

1 ... 114, 115, 116

19 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 50, 51, 52


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Cô Quân
Cô Quân

Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=403119&p=3258398#p3258398
Tiểu Cương Ngư: Úy hí hí
Windwanderer: CÁI ĐỀ TÀI NÀY HAY NHỂ =))
Windwanderer: viewtopic.php?t=405724&p=3258376#p3258376
Cô Quân: hôm nào chả vắng
Libra moon: ???
Windwanderer: em chào chị moon
Windwanderer: vắng
Libra moon: Hôm nay vắng
xoài dầm mắm đường: có mấy đâu nà :*
Libra moon: Tỷ có nhiều nick a
ღ๖ۣۜMinhღ: PR truyện:
Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi (new chương 67)
Libra moon: Dạ, hết rồi ạ. Có thể nói là khỏe hơn voi.
Cô Quân: ý da lộn hàng :sofunny:
xoài dầm mắm đường: Lib :hug: ừa, hết ốm chưa muội
Libra moon: Cố lên tỷ, người chăm chỉ hiền lành sẽ được báo đáp những điều tốt lành mà
ღ๖ۣۜMinhღ: bomd bay đầy trời núp thôi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Pinkylady
Cô Quân: Lib muội , củm ơn nà :* con đường còn dài lắm
Libra moon: Quân tỷ, chúc tỷ mau đc trở thành mod nha
Cô Quân: oki Minh, cảm ơn đã nhắc nhở :D3
ღ๖ۣۜMinhღ: Nấm cô, một tin chỉ pr được tối đa 5 link thôi nhé. Pr dư bị phạt đấy
LogOut Bomb: xoài dầm mắm đường -> Tuyết Vô Tình
Lý do: vì một thế thới hòa bình :))
Cô Quân: #Pr mời you ghé qua xem có rất nhiều điều thú vị :”>

Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Những Mẩu Truyện Vui về Thú Cưng, Động Vật
Những Điều Thú Vị Trong Thế Giới Động Vật
Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Kỹ Thuật Trồng và Chăm Sóc Cây Cảnh
Tuyết Vô Tình: vì một thế giới hòa bình :))
LogOut Bomb: Tuyết Vô Tình -> trantuyetnhi
LogOut Bomb: trantuyetnhi -> Vn02406
Lý do: hữu nghị
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=377492&start=140
Trắc Nghiệm Tâm Lý Tầng IV  mời mọi người tham gia
Tiểu Linh Đang: pr viewtopic.php?t=404038&start=24
Tiểu Cương Ngư: Why? Why... H này đã bắt đầu làm... London 12h40

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.