Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn

 
Có bài mới 20.08.2015, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 6233 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn - Điểm: 9
THÊ CHỦ DỊU DÀNG

images


Tác giả: Giai Mộc Phồn Ôn
Thể loại: Xuyên không, nữ tôn, sủng, ngọt, có chút ngược.
Độ dài: 82 chương
Converter: ngocquynh520
Editor: coki (Mèo đen đeo kính)
Nguồn: diễn dàn Lê Quý Đôn

Truyện chỉ được đăng duy nhất tại Diễn đàn Lê Quý Đôn


Giới thiệu:

Chẳng qua là do số phận đen đủi rơi trúng đầu, đầu tiên là bị bạn trai thanh mai trúc mã phản bội. Sau đó lần đầu tiên quyết định buông thả chính mình đi quán bar uống rượu thì ngay tại lúc hắc nguyệt phong cao lại gặp phải bọn trộm cướp, không cẩn thận bị chết một cách oan uổng. Kết quả là xuyên qua một nơi không có trong lịch sử, vương triều Kim Bích nữ tôn nam ti.

Cửu cửu không đau, nãi nãi không thương, nàng phải tuân lệnh mẫu thân ở rễ tại Tô gia lại không nghĩ tới, ở phu gia cũng không được yêu thích. Bình thường không phải các đồng chí xuyên qua đều được yêu thích sao? Cộng thêm không làm gì cũng được sao? Tại sao đến phiên nàng lại nghèo túng thê thảm như vậy?

Dịu dàng bao dung bao nhiêu đi nữa cũng không đổi được sự cảm thông và tôn trọng, nàng quyết định buông tha cho kiếp sống sâu gạo. Hừ, nàng muốn phất cờ khởi nghĩa, tiêu sái lưu lạc thiên nhai. Nhưng mà, Tô thiếu gia, cái người lúc nào cũng khinh bỉ xem thường nàng, cũng chính là phu lang cường hãn xuất đầu lộ diện của nàng, thái độ đối xử với nàng ngày càng kì quái. Chẳng lẽ hắn yêu nàng?

Chương đầu tiên sẽ được post vào ngày 2/9



Đã sửa bởi coki lúc 01.02.2016, 18:08, lần sửa thứ 14.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.09.2015, 12:50
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 6233 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn (0/82) - Điểm: 12
Chương 1: Xuyên qua.
Editor: coki (Mèo)

Đầu năm nay xuyên qua là chuyện bình thường như cơm bữa. Đi trên đường thứ chú ý nhất không phải là tai nạn giao thông, rơi xuống nước thứ đáng lo lắng nhất không phải là chết đuối, đụng vào tường thứ quan tâm nhất không phải là cục u trên trán mà phải cảnh giác chuyện xuyên qua, đặc biệt cảnh giác chuyện đột nhiên xuyên qua. Ví dụ như Giang Thanh Ly đi, chẳng qua buổi tối đi bar về muộn một chút, uống nhiều một chút, có cảm giác hơi say một chút, bước thấp bước cao giống như đang giẫm lên vải bông, hơn nữa trên đường tối thui khó có thể tìm ra Đông Tây Nam Bắc. Ngươi nói đi, quốc gia của chúng ta thiếu điện thiếu nước hay sao mà cả mấy ngọn đèn đường cũng không bật nổi mà nàng càng không thể ngờ vào một đêm hắc nguyệt phong cao lại xui xẻo gặp hai tên trộm cướp mới vào nghề. Một tên gầy nhom tay đang cầm dao còn run rẩy lợi hại hơn so với người bị cướp là nàng, kết quả cuối cùng là nàng bị con dao đang cầm trên cái tay run rẩy kia đâm trúng. Uống nước lạnh cũng bị nghẹn chắc trên đời này không có ai xui xẻo hơn nàng cả.

Khi tỉnh lại thì Giang Thanh Ly phát hiện mình cũng giống như bao nhiêu đồng chí xuyên qua đang nằm trong một căn phòng thật cổ đại, thật phú quý, nhìn cách bài trí trong phòng liền nói lên gia thế không hề tầm thường của chủ nhân thân thể này . Cảm giác đầu tiên giống như đang ở phim trường diễn kịch cổ trang nhưng dựa theo kinh nghiệm nhiều năm xem tiểu thuyết mà nói thì nàng chắc chắn xuyên qua một trăm phần trăm rồi. Nàng nằm không nhúc nhích, bốn phía cũng thật im lặng, hiện tại trong phòng chỉ có mùi đàn hương thoang thoảng làm cho cảnh vật tựa như ảo ảnh  này có thêm mấy phần chân thật.

Trời sinh voi thì sinh cỏ. Đây chính là cổ huấn, người lười biếng như nàng cũng chi có thể tuân theo không có lựa chọn nào khác. Trước mắt chuyện đầu tiên cần tìm hiểu là thân phận của nàng ở đây là gì?

Xuyên qua đối với nàng không phải là chuyện không tốt, cái gọi là hy vọng chắc là như vậy đi. Nàng vốn tưởng rằng mình đã đi đến đường cùng, nếu tình yêu vô tư của thanh mai trúc mã mà cũng có thể dễ dàng tan vỡ như vậy, nếu người nam nhân tuấn tú tao nhã nhất trong lòng nàng cũng không thể vượt qua được sự mê hoặc của sắc đẹp thì thế gian này đến tột cùng là có loại tình yêu tuyệt đối không thể dứt bỏ, không quan tâm tới bản thân mình hay không?

Đang lúc Giang Thanh Ly suy nghĩ tới xuất thần thì đội nhiên cửa bị đẩy ra, một tiểu cô nương ăn mặc giống nha hoàn bưng chậu rửa mặt tiến vào, nhìn thấy Giang Thanh Ly thì trợn to hai mắt hoảng sợ buông tay, cái chậu rửa mặt màu bạc liền rơi xuống, thanh âm thanh thúy, nước văng lên thật cao. Nàng giống như bị kinh sợ thật lớn, mắt hạnh ngân ngấn nước, kêu lên: “Tam……..Tam tiểu thư tỉnh!” Cảm giác đầu tiên của Giang Thanh Ly chính là dung mạo của nàng ở thế giới này nhật định là rất xấu, nhìn xem, dọa sợ tiểu cô nương nhà người ta.

Trong lúc đó ngoài phòng liền vang lên tiếng bước chân gấp gáp, chỉ chốc lát sau trong phòng chật ních một đám người xa lạ.

“Thủy Nhi, con đã tỉnh, có sao không?” Một nam nhân khoảng tầm ba mươi mấy tuổi bộ dáng ôn hòa ngồi trước giường, tràn ngập lo lắng cùng từ ái dịu dàng, nhìn nàng hỏi.

Giang Thanh Ly nhẹ nhàng lắc đầu, nàng không rõ lắm tình huống ở trước mắt nên tốt nhất vẫn là không nên hành động, lấy bất biến ứng vạn biến mới là tốt nhất. Tục ngữ đã nói cẩn thận thì không thừa bao giờ.

“Thủy Nhi,con rất tùy hứng. Hôn sự là lệnh của phụ mẫu, lời người mai mối, nên tuân theo. Huống chi thân thể da thịt là của phụ mẫu ban cho, căn bản là con không có tư cách buông tha sinh mệnh của mình.” Một nữ tử khoảng chừng bốn mươi tuổi đứng giữa mọi người, sắc mặt uy nghiêm, chậm rãi mở miệng nói, giọng điệu lạnh nhạt mà nghiêm khắc. Nàng mặc cẩm y hoa phục, hai mắt hơi phù thũng, dáng người trung niên có chút mập mạp nhưng vẫn có thể nhận ra được nàng là gia chủ, lời nói rất có phân lượng.

Nước mắt nam nhân ngồi bên giường lại tuôn rơi, ưu thương không thể mở miệng nói nên lời.

“Ai nha, Tam muội, muội tỉnh thì tốt rồi. Làm tỷ tỷ ta lo lắng gần chết.” Người đang nói chuyện là một nữ tử cao gầy mặc y phục màu vàng nhạt, biểu tình khoa trương, vừa nhìn thấy liền biết chính là loại người dối trá.

“Đúng vậy, Tam muội, Nhị tỷ ta cũng thực lo lắng.” Lên tiếng là một nữ tử thấp lùn mập mạp núc ních, khi cười trên mặt chất đầy một đống nếp nhăn, nhìn như Phật Di Lặc nhưng lòng dạ lại gian trá khó lường.

Giang Thanh Ly vẫn đang trong tình trạng ngốc trệ, trong đầu dùng sức suy nghĩ về mối quan hệ gia đình có chút phức tạp này, cảm thấy tất cả có chút kì lạ.

Cuối cùng nữ tử hẳn là mẫu thân của nàng lạnh nhạt tổng kết: “Một tháng sau hôn sự của con vẫn diễn ra như cũ, con không cần lại đùa giỡn náo loạn. Liễu Miên, trông coi cho tốt nữ nhi của ngươi.”

“Vâng, thê chủ.” Phụ thân của “Thủy Nhi” cúi đầu thấp giọng đáp.

Thê chủ? Giang Thanh Ly cả kinh, đã nói là có chút quái dị mà, hóa ra là xã hội nữ tôn. Nữ tôn nam ti! Nàng luôn luôn ở trong trạng thái kinh ngạc thẳng đến khi tất cả mọi người trong phòng đều rời đi cũng không có phát hiện. Trước mắt chỉ còn một người là phụ thân nàng. Hắn đau xót nhìn nàng, trong mắt đều là không muốn cùng ưu thương.

“Thủy Nhi, đây đều là số mệnh. Đều là tại ta, có trách chỉ trách ta là tiểu quan được mẫu thân con  chuộc về, không có gia thế hiển hách, thân phận thấp kém lại không được sủng ái mới liên lụy tới con như thế. Phụ thân thật xin lỗi con”. Nam nhân vừa nói xong nước mắt liền tuôn rơi như mưa.

Giang Thanh Ly không kìm lòng được khi thấy người ta chảy nước mắt, vừa thấy người ta chảy nước mắt liền mềm lòng, nhất là nước mắt nam nhi. Huống chi muốn trách thì phải trách nữ nhân kia không phải hắn.

Tình huống hiện tại là một tháng sau nàng phải ở rể mà ở nơi này nữ nhân ở rễ là chuyện bị người ta xem thường nhất, cho nên chủ nhân của thân thể này mới cảm thấy bị khuất nhục thật lớn lấy tự sát để phản kháng nhưng mà bởi vì một khắc kia thời không xoay chuyển, nàng mới mạc danh kì diệu xuyến đên nơi này.

*Mạc danh kì diệu: Không hiểu tại sao.

“Phụ thân.” Giang Thanh Ly vốn tưởng rằng rất khó mở miệng xưng hô như vậy nhưng thực tế lại rất dễ dàng, có thể là vì nhu nhược cùng thân tình tha thiết trong mắt người kia: “Con không trách người, con sẽ chấp nhận, sẽ không tiếp tục làm chuyện để cho người thương tâm.”

“Là phụ thân có lỗi với con.” Liễu Miên đưa tay ôm thật chặt Giang Thanh Ly, thất thanh khóc rống.

Nàng không thể làm gì hơn là vỗ nhẹ lưng an ủi hắn. Nam nhân nơi này thật đúng là nhu nhược mà nữ nhân như mẫu thân nàng thì quá mức cường hãn, thật sự là có chút không thích ứng được.

Từ phụ thân cùng nha hoàn thiếp thân Tử Trúc, nàng mới từ từ biết rõ đầu đuôi. Thân thể này vốn tên là Quân Nhược Thủy, là thứ xuất Quân gia Tam nữ nhi. Bởi vì phụ thân Liễu Miên xuất thân thanh lâu được mẫu thân chuộc về, vừa mới bắt đầu cũng là lời ngon tiếng ngọt như hoa trong gương trăng trong nước sau khi mê luyến qua đi thì liền quăng hắn sang một bên, kể cả nữ nhi là nàng cũng không thèm quan tâm.

Có thể bởi vì Quân Nhược Thủy ra đời do sinh non nên tất cả mọi người trong phủ liền đồn đãi nàng không phải là huyết mạch của gia chủ lại càng ngấm ngầm suy đoán không biết nàng là dã loại của phụ thân Liễu Miên với người nào đó ở thanh lâu. Chính điều này đã tạo nên cá tính nhẫn nhục chịu đựng nhát gian sợ phiền phức của Quân Nhược Thủy, cả ngày  cùng phụ thân ở trong tiểu viện của mình, cửa lớn không ra cửa nhỏ không tới giống như là khuê phòng công tử. Mỗi ngày đều ở trong phòng đọc sách, không nói chuyện nhiều, gặp người khác cũng lặng lẽ né tránh cho nên ở trong phủ thường bị Đại tiểu thư và Nhị tiểu thư khi dễ.

Mà nàng lại nổi danh là tốt tính tốt khí, một lần ra cửa bị xe ngựa của một vị công tử thế gia đụng trúng kết quả là nàng liên tục nói xin lỗi làm cho công tử thế gia trong ngoài đều mười phần vênh váo, nghêng ngang rời đi. Việc này truyền khắp thành Lâm Giang , Quân Nhược Thủy yếu đuối vô năng mọi người đều biết.

Quân Nhược Thủy ở rể tại Tô gia, lại còn là thủ phủ của thành Lâm Giang. Tô gia không có nữ nhi, Đại thiếu gia cùng Nhị thiếu gia đã xuất giá, Tam thiếu gia trước mắt vẫn còn là khuê tử. Kỳ thật cũng không tính là khuê tử, Tô tam thiếu gia từ nhỏ đã có tài kinh thương thiên phú, thường xuất đầu lộ diện theo Tô gia gia chủ xử lý chuyện buôn bán, khôn khéo giỏi giang, cũng không phải là khuê trung nam tử bình thường. Có lẽ vì vậy nên mãi mới không tìm được thê chủ thích hợp. Huống hồ gia nghiệp Tô gia phải có người kế thừa cho nên Tô tiam thiếu gia muốn cưới một người ở rể Tô gia, đoạt đi nữ tử cũng là vì Tô gia bọn họ.

Chẳng qua nàng không rõ lắm tại sao lại chọn nàng? Đại khái vì tính cách yếu đuối dịu ngoan của nàng nên khi qua đó ở rễ Tô tam thiếu gia vẫn có thể tùy ý làm bậy như cũ mà không cần băn khoăn đến thê chủ sao?

Nhưng vấn đề cuối cùng là mẫu thân nàng, Quân Mẫn Đình làm sao có thể đồng ý? Cho dù nàng là thứ xuất, cho dù phụ thân nàng là tiểu quan thanh lâu nhưng trên danh nghĩa nàng vẫn là Quân gia Tam tiểu thư, nếu để cho nàng ở rể thì vẫn tổn hại đến mặt mũi Quân gia. Quân Mẫn Đình không cần mặt mũi sao? Nàng ta sẽ không sợ bị người khác nhạo báng sao?

Thật đúng là không thể hiểu nối.

Một tháng này Giang Thanh Ly vẫn là Quân Nhược Thủy như trước, trầm mặc  kiệm lời. Bất quá cũng may là Quân Nhược Thủy sưu tầm rất nhiều sách, phần lớn là hoa cỏ dược thảo, y học, lịch sử linh tinh. Mỗi ngày nàng đều đọc sách mà mẫu thân trên danh nghĩa mỗi ngày vẫn phái người giám thị nàng, sợ nàng tự sát một lần nữa. Bất qua nàng ta quá mức lo lắng rồi, Giang Thanh Ly cũng không có dũng khí tự sát, chết tử tế không bằng còn sống, chỉ có còn sống về sau mới có thể cảm nhận được những điều tốt đẹp mà mình chưa từng biết tới. Nói nàng lạc quan cũng tốt, sợ chết cũng tốt, dù sao đối với tình huống trước mắt này thì nàng thật sự rất là vui vẻ. Dù sao nơi này cũng là xã hội nữ tôn, ở vấn đề nam nữ thì người chịu thiệt thòi luôn là nang nhân. Nàng đi Tô phủ làm sâu gạo, thoát khỏi hoàn cảnh áp lực hiện tại cũng là chuyện tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 05.09.2015, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 624
Được thanks: 6233 lần
Điểm: 9.94
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ tôn] Thê chủ dịu dàng - Giai Mộc Phồn Ôn (2/82) - Điểm: 12
Chương 2: Ở rể.
Editor: coki (Mèo)

Ngày thành thân đó thời tiết rất đẹp, tháng năm xuân về, các loài hoa nở rộ ở khắp nơi, đua nhau khoe sắc.

Đường phố trong thành Lâm Giang vô cùng náo nhiệt. Mọi người đều đổ ra đường nhìn Tô tam thiếu gia thú thê chủ. Phố lớn ngõ nhỏ đều chật ních người vây xem, nửa khen nửa chê đối với đội ngũ rước dâu. Quân Nhược Thủy mặc hỉ phục màu đỏ thẫm, ngồi trong một chiếc xe ngựa hoa lệ theo đội ngũ kèn hoa đi vào Tô phủ.

Tất nhiên Tô Tử Bội sẽ không nghênh đón đoàn rước dâu bởi vì nam tử không nên xuất đầu lộ diện mà nên an ổn ở trong phòng cùng với thê tử dạy con. Cho nên Tô Phủ phái quản gia Lý Hân tới trước đón dâu. Ngược lại với nam tử nhu nhược phần lớn nữ tử nơi này đều có võ công. Vương triều Kim Bích ai cũng yêu thích cởi ngựa bắn tên vì người ở đây giành được quốc gia từ trên lưng ngựa cho nên không phải chỉ riêng hoàng gia quý tộc mà cả nữ tử của dân chúng bình thường đều biết một chút về cởi ngựa bắn tên. Vì vậy khi đội ngũ rước dâu của Tô gia đưa cho Quân Nhược Thủy một con ngựa trắng thì quả thật làm nàng ngẩn ngơ ngay tại chỗ. Tuy rằng nàng biết ngựa ăn cỏ, không cắn người nhưng muốn nàng cởi con quái vật cỡ lớn kia thì vẫn không nhịn được mà sợ hãi. Nàng tin tưởng nhất định sắc mặt hiện giờ của mình rất không tốt, e ngại, khó xử, còn có một chút bối rối không biết làm sao bởi vì một đám người đang chờ, nhìn nàng giống như nhìn quái vật.

Nàng thật sự muốn ngửa mặt lên trời thở dài một phen, không hiểu tại sao ông trời quăng nàng đến thế giới nữ tôn này? Là để cho nàng chịu đau khổ nhục nhã sao? Bởi vì là thứ xuất, phụ thân không được sủng ái, mẫu thân của thân thể này cũng không quan tâm đến nàng. Nhiều thế hệ buôn bán làm cho người nàng ta đầy mùi tiền, thế mà lại dùng ngàn lượng vàng làm cái giá để bán nữ nhi của mình tới làm rể Tô gia.
Bất quá ngoại trừ phụ thân Liễu Miên thì đối với thân tình của những người này cũng không ôm bất kỳ hy vọng nào, dù sao nàng cùng bọn họ là người xa lạ, không có quan hệ gì cả. Trước như vậy, về sau  vẫn vậy. Chẳng qua trừ việc thích ứng với mọi hoàn cảnh bên ngoài thì hình như nàng cũng chẳng con lựa chọn nào khác. Dù sao nơi này là nữ tử làm chủ, cho dù Tô tam thiếu gia có điêu ngoa một chút, tùy hứng một chút nhưng  cũng không thể nào chèn ép nàng chứ?

Ở dưới con mắt khinh thường của mọi người, Quân Nhược Thủy ngồi trên xe ngựa hoa lệ, trong tiếng hỉ nhạc và đội ngũ đón dâu đông đảo chạy nhanh về phía Tô Phủ thành Đông. Dọc theo đường đi nàng có thể nhìn thấy ở ngã tư đường chật ních người vây xem, tiếng nghị luận, tiếng cười nhạo thậm chí là phỉ nhổ cùng khinh bỉ văng vẳng ở bên tai. Bất quá nàng thật sự không để ở trong lòng. Nàng vốn đến từ thế kỉ hai mươi một, ở thế giới đó nam nữ ngang hàng, ưu tiên nữ tử là phong độ thân sĩ. Hơn nữa, nam lớn lấy vợ nữ lớn gả chồng, nàng tuyệt đối không cảm thấy dọa người. Muốn trách thì trách cái thế giới này thật là không thể hiểu nổi mà nàng cũng không có khí lực để đi bảo vệ nam nhân.

“Người ngồi trong xe ngựa chính là Quân Nhược Thủy sao? Tướng mạo gầy gầy, bình thường, khó trách muốn ở rể.” Nàng đã nhìn chính mình ở trong gương đồng tuy rằng không tính là quốc sắc thiên hương nhưng cũng coi như là thanh lệ động lòng người, tú sắc khả san đi chứ?

“Phi, thật là sự sỉ nhục của nữ nhân chúng ta, vậy mà cam nguyện đi ở rể.” Quân Nhược Thủy bĩu môi, ta có nguyện ý hay không thì lão nhân gia ngài quản làm cái quái gì? Chuyện của ta ta tự quản.

“Vậy mà nàng ta ngay cả ngựa cũng không cưỡi, thành thân mà ngồi xe ngựa, thật sự là không có mặt mũi.” Ta là Computer, ngươi biết sao?

“Nàng ta đến Tô gia ở rể cũng sẽ không có ngày lành đâu, người nào mà không biết Tô tam thiếu gia điêu ngoa tùy hứng, võ công trác tuyệt, lại tiếp nhận sinh ý của Tô gia, mỗi ngày đều xuất đầu lộ diện, quả thật rất là mạnh mẽ. Tuy rằng ngày thường diện mạo rất xinh đẹp nhưng đã qua tuổi cập kê mà vẫn không có người tới cửa cầu hôn. Gia đình nghèo thì trèo cao không nổi, gia đình môn đăng hộ đối vừa nghe tới phẩm hạnh của Tam thiếu gia thì lập tức bỏ trốn mất dạng.” Một giọng nói vui sướng khi người gặp họa nói.

“Đúng vậy, hắn như vậy nếu như chơi đùa nếm thử mùi vị mới mẻ thì được nhưng nếu muốn lấy về nhà làm phu quân quả thực là muốn mạng của ta mà.”

Hắc hắc, Quân Nhược Thủy cực kì thích nghe chuyện bát quái. Bất quả nếu chuyện thật sự là như vậy thì nàng liền cảm thấy tiền đồ của mình quả thật có chút khó khăn. Tuy rằng từ miệng hạ nhân trong nhà cũng biết được một số tin tức linh tinh của Tô Tử Bội, Tử Trúc cũng nói tường tận tất cả những gì nàng ta biết nhưng dù sao nàng vẫn cảm thấy một nam nhân như hắn ở tại thế giới nữ tử sẽ không làm ra chuyện gì làm nàng quá mức lo lắng.

Huống chi không thể trêu thì nàng trốn không được sao?

“Ta hận nhất chính là tiểu bạch kiểm ăn bám. Tại sao lại có nữ nhân không biết liêm sỉ như vậy?”

“Thật sự là làm mất mặt hết nữ nhân chúng ta. Ngươi xem, nàng ta còn cười nữa kìa!”

Cầu xin các người không có liên quan thì không cần hận đời như vậy có được không? Trong lòng nàng nói thầm. Ta đều căn cứ theo tâm tình giải trí của đại chúng, tự đem mình trở thành trò cười náo nhiệt cho các ngươi xem vậy mà còn không cảm ơn ta?
Quân Nhược Thủy hưng trí dào dạt nhìn đám người mãnh liệt ngoài cửa sổ xe ngựa, có cảm giác giống nhưng một vị lãnh tụ quốc gia tham gia lễ duyệt binh quốc khánh, chỉ kém không có vẫy tay chào nói “Các đồng chí vất vả” nữa thôi. Nếu có người trả lời một câu “Vì nhân dân phục vụ” chắc nàng sẽ kích động đến rơi lệ. Là đồng hương! Những lời này cũng có thể làm ám hiệu, về sau có chuyện gì cũng đều có thể giữ bí mật, phải không?

Đang lúc nàng suy nghĩ đến hồn bay lên trời, quên hết tất cả thì một vật lạ bay vào trong cửa sổ xe ngựa, trúng ngay vào đầu nàng. Nếu như nàng đang mơ thì đau cũng không phải là đau như thế, chính là một tiếng giòn vang, trên trán chảy xuống một chất lỏng sềnh sệch màu vàng làm cho nàng cảm thấy ghê tởm. Ai da, là trứng gà? Nàng nổi giận đùng đùng nhìn ra ngoài cửa xe, chỉ nghe thấy một trận cười vang từ xung quanh. Trong nhất thời khổ không có chỗ nói, oan không có chỗ nói, hận không có chỗ báo, tức giận không thôi.

“Phu nhân, ngài lau đi.” Một gã sai vặt ở bên ngoài màn xe hảo tâm đưa cho nàng một cái khăn xanh, thần sắc giả bộ quan tâm nhưng đáy mắt chính là bộ dáng vui sướng khi người gặp họa.

Nàng tiếp nhận khăn lụa, lau tung tung sau đó kéo màn xe xuống để tránh các vật thể như thiêu thân lao vào lửa bay về phía nàng. Nàng tựa lưng vào đệm nhắm mắt dưỡng thần. Ngay từ đầu nàng đã xem mình như người ngoài cuộc, cũng giống như những người ngoài đó đang xem trò khôi hài. Mãi cho đến khi trứng gà nệm trúng mới làm nàng tỉnh táo lại, tuy rằn thân thể này là của Quân Nhược Thủy nhưng trải qua tất cả mọi chuyện lại là Giang Thanh Ly nàng. Cũng may nàng có năng lực tâm lý cường đại, dù sao bây giờ nàng cũng đã là trò cười của thành Lâm Giang, trở thành đối tượng bị mọi người khinh bỉ và phỉ nhổ, ngay cả tên sai vặt của Tô phủ cũng không coi nàng ra gì thì chắc chắn rằng Tam thiếu gia kia cũng là người không dễ đối phó. Nàng không khỏi khóc thét một tiếng, có chút lo lắng cho tương lai của mình.

Thành Lâm Giang cũng thật lớn, đã đi được nửa canh giờ mà vẫn chưa hết đoạn đường từ Quân gia thành Tây đến Tô gia thành Đông. Quân Nhược Thủy ngồi trên xe ngựa lay động giống như đang ngồi trên xích đu, say sưa đi vào giấc mộng. Không có biện pháp , nàng chính là người trời sinh có thể thích ứng trong mọi hoàn cảnh, trong khổ tìm vui, cho dù có gặp chuyện gì cũng không thể bạc đãi chính mình.

Hoảng hốt bị người ta đánh thức. Một thanh âm rất là đáng ghét nói: “Phu nhân, tỉnh tỉnh. Đến Tô phủ rồi.”

“À.” Nàng lên tiếng, xoa xoa đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhìn nhìn người đang nói chuyện, là gã sai vặt đưa cho nàng cái khăn, lúc này đang nhẫn nại nhìn nàng. Quân Nhược Thủy để cho hắn nhấc màn lên sau đó nhảy xuống xe ngựa, không nghĩ tới mình không đứng vững được, thiếu chút nữa ngã thành chó ăn thỉ (shit), vẫn là nhờ gã sai vặt kia kéo nàng lại mới không đến mức phải ngã đến khó coi trước mặt mọi người. Quân Nhược Thủy cảm kích nhìn hắn một cái. Sau khi từ biệt hắn ta liền quăng cho nàng một vẻ mặt xem thường.

Đến khi bị lôi kéo bái thiên địa cùng với một nam tử đội khăn che mặt, Quân Nhược Thủy mới giương mắt nhìn cao đường, một nữ tử trung niên chừng năm mươi tuổi, mái tóc có chút hoa râm, trên trán cũng hiện ra nếp nhăn do từng trải bể dâu nhưng mặt mày vẫn sắc bén, ánh mắt lợi hại như muốn xuyên thấu nàng. Nàng mỉm cười lạnh nhạt trấn định. Có lẽ ở trên thương trường, ở trong Tô phủ, nàng ta là người không giận mà uy, mạnh mẽ vang dội nhưng đối với nàng  mà nói, nàng không cầu người, người không thể kiềm chế nàng được.

Tiệc rượu ở Tô phủ được tổ chức rất náo nhiệt, khắp nơi giăng đèn kết hoa. Các quan to tôn quý trong thành đều đang dự tiệc rượu linh đình, đương nhiên những người này đều là nữ nhân. Phu lang mà các nàng mang tới đều im lặng ngồi trong biệt viện dành cho nam quyến dùng cơm, chờ cho thê chủ của bọn hắn ăn uống xong lại tới dẫn bọn hắn về nhà. Sau khi Quân Nhược Thủy hoàn thành bái thiên địa liền bị kéo đến bàn tiệc, chính thức khai tiệc.

Uống xong mấy chén, mặt Quân Nhược Thủy liền đỏ hồng tới mang tai, choáng váng đứng lên. Trong tiếng cười đùa của mọi người nàng bị gã sai vặt đưa vào động phòng. Tâm tư của nhạc mẫu đại nhân kia nàng cũng hiểu được, chẳn qua là muốn cho tất cả mọi người biết Quân Nhược Thủy chính là chân tôm mềm không có quan trọng gì, về sau Tô gia đương gia vẫn là Tô Tam thiếu gia.

Cho tới bây giờ nàng cũng không nghĩ tới phải làm chủ nhà này, lý tưởng cao nhất của nàng là hoàn thành trọn vẹn chức phu nhân, chỉ cần đừng bức nàng tới nóng nảy thì sẽ không có chuyện nông nô xoay người làm đương gia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chichutxiu, huong2421988, HànGiai, lan trần và 408 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

2 • [Hiện đại] Gái ế khiêu chiến tổng tài ác ma - Tịch Mộng

1 ... 106, 107, 108

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Vợ xấu thành vợ hiền - Thiển Toái Hoa

1 ... 14, 15, 16

4 • [Hiện đại] Không yêu sẽ không quay lại - Gia Diệp Mạn

1 ... 35, 36, 37

5 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29

6 • [Hiện đại] Tình yêu bá đạo Triền miên với đệ nhất phu nhân - Thiên Diện Tuyết

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại] Thiên kim sủng Tà y hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 49, 50, 51

8 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 1)

1 ... 165, 166, 167

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 133, 134, 135

10 • [Hiện đại] 1001 Đêm Tân Hôn - Thiên Nam Hy

1 ... 172, 173, 174

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/9)

1 ... 65, 66, 67

12 • [Hiện đại] Sổ tay yêu đương của người sói - Khấu Tử Y Y

1 ... 37, 38, 39

13 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 14/09]

1 ... 51, 52, 53

14 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 2)

1 ... 165, 166, 167

15 • [Xuyên không] Nữ nhân sau lưng đế quốc Thiên tài tiểu vương phi - Vệ Sơ Lãng (phần 3)

1 ... 166, 167, 168

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 05/09]

1 ... 7, 8, 9

[Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

1 ... 39, 40, 41

18 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

19 • [Hiện đại] Mẹ 17 tuổi Con trai thiên tài cha phúc hắc - Trình Ninh Tĩnh (phần 1)

1 ... 232, 233, 234

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 37, 38, 39


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Nana Trang
Nana Trang
Tuyết Vô Tình
Tuyết Vô Tình

Tiểu Cương Ngư: Haha cán mốc 8k :sofunny:
Mika_san: Hi all
Mika_san: Game : Phép cộng may mắn
Game: Bạn thuộc cung gì
you hãy đến với box CLB Bói toán-trắc nghiệm nhé vừa kiếm được điểm, vừa có cơ hội giao lưu
Mod của box hòa đồng thân thiện lắm nha
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

Update chương mới, truyện edit đều, HE, mạt thế, không gian. Nhảy hố thôi các nường ơiiiii
ღ_kaylee_ღ: C333 phế hậu của lãnh hoàng: viewtopic.php?t=337915&p=3256887#p3256887
Preiya: bổ sung c18 truyện thiên tài cuồng phi, mn ủng hộ a: viewtopic.php?t=376436&p=3256056#p3256056
Lãng Nhược Y: Nãy giờ đi post bài thôi :D2
Lãng Nhược Y: Ta ở đây
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3256876#p3256876
Sự Hờn Dỗi Ngọt Ngào ra chương mới, cầu thank cầu cmt hihi
trantuyetnhi: ặc ngươi ở đây à YY
Lãng Nhược Y: M.n tham gia game nào, đề rất dễ :D2 Game thử tài tìm kiếm
Tiểu Cương Ngư: Khà khà 5k8 :sofunny: tim sắp đứt
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=403061&p=3256835#p3256835
Chương mới Thông Linh Nhãn vừa ra mời mọi người ủng hộ.
Tuyết Vô Tình: mấy cái tn biến đâu mất
Như Song: [Mở cửa 24/24] Tâm Tình Giăng Kín Lòng Vô đi vô đi nói lên tâm sự của bạn
Tuyết Vô Tình: vắng tanh như chùa bà đanh =)))
Heo Heo Con: ◑▂◐
Tiểu Cương Ngư: :sofunny: cảm giác rất phấn khích trong 4 ngày kênh đã lên 4k2 lượt xem tốc độ rất vi diệu
Ngọc Nguyệt: *ôm* Lâu rồi không gặp, Mika cô cô
Mika_san: Tiểu Nguyệt*ơm ơm * híc rồi không gặp
Ngọc Nguyệt: Gì vại?
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bụi trần xoay tròn với gió lốc _ Tỏ hết tình ta với cõi phàm :( Người về có nhớ bánh canh_Sợi trắng sợi giòn ta làm năm nao :(
Ngọc Nguyệt: Quào, Mika cô cô cũng đỏ rồi...
Ngọc Nguyệt: ...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: ???
Mika_san: Tét ưi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: bà Đào biến hình :shock: hiếm lắm thấy anh iu :D2
Ngọc Nguyệt: Sếp Thiên...
Đào Sindy: chị Tét :)2 ....
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :shock: ... :shock:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.