Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 08.02.2018, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.04.2017, 16:02
Bài viết: 2562
Được thanks: 574 lần
Điểm: 8.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hài] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Điểm: 49
Chương 19 Âm mưu lại nổi lên (một)

Editor: Lãng Nhược Y

Bởi vì giằng co suốt một đêm nên ngày hôm sau Hàn Hàn ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao quá đầu mới tỉnh lại. Mở mắt nhìn xung quanh phòng, sau đó xoay đầu liếc nhìn đồng hồ cát đặt trên bàn, đã là giờ Thìn hai khắc, Hàn Hàn cả kinh, vậy mà đã hơn 9 giờ, nàng vội vàng xoay người ngồi dậy.

“Cô nương, ngài tỉnh rồi sao?” Bích Tiêu nghe thấy tiếng động, bưng chậu rửa mặt bước vào.

“Ừ.” Hàn Hàn gật đầu, ngày đầu tiên khi đại di mụ đến, tuy không đau, nhưng vẫn có cảm giác cả người mệt lã, thiếu sinh lực. Nàng định rửa mặt để lấy lại tinh thần, nhưng bàn tay vừa chạm vào trong nước đã sửng sốt: “Sao lại là nước ấm?” Bởi vì là mùa hè, cho nên mấy hôm nay nàng đều dùng nước lạnh.

“Vương gia phân phó, trong lúc cuộc sống gia đình của cô nương đến, phải hết sức chú ý đến sinh hoạt hàng ngày của cô nương. Không thể ăn món ăn lạnh, không thể dùng nước lạnh, không thể làm việc quá sức.” Bích Tiêu nhớ lại lúc chủ tử nghiêm trang dò hỏi mình khi nữ nhi đến những ngày đó thì cần chú ý những gì, liền có một loại xúc động muốn đâm tường. Không phải chủ tử nhà mình luôn không gần nữ sắc sao, sao lại quan tâm đến chuyện của nữ nhân như vậy? Tuy nàng là ám vệ, nhưng cũng là nữ tử mà đúng không? Cùng một nam nhân thảo luận những vấn đề này, rất xấu hổ có được không?

Mặt Hàn Hàn 囧, sau đó dần dần nóng lên. Biết đối phương cũng chỉ muốn tốt cho nàng, rầu rĩ "Ừ” một tiếng: “Một lát nữa ta sẽ đi nấu cơm.”

“Vương gia cũng đã phân phó, cô nương không cần làm việc vất vả, để phòng bếp chuẩn bị là được rồi.” Bích Tiêu nhận lấy khăn lau mặt của Hàn Hàn, “Vương gia đã căn dặn phòng bếp hầm canh gà, có lẽ đã nấu xong, ta đi lấy cho cô nương.”

“Đi đi.” Hàn Hàn gật gật đầu, “Hỏa Nhi đâu rồi?” Hỏa Nhi là tên mới mà nàng đặt cho tiểu hồ ly.

"Từ sáng đến giờ đều không thấy, chắc lại chạy ra ngoài chơi rồi.” Bích Tiêu lắc đầu. Từ khi tiểu hồ ly cào Tình Không bị thương, làm hại Tình Không trúng độc, nàng và diiendaanleequyydonnTình Không đã không dám đến gần nó nữa.

Hàn Hàn cũng hiểu cảm giác của hai tỷ muội họ, móng vuốt của Hỏa Nhi có kịch độc, lại chỉ nghe lời của mình—— ách, hình như nó cũng rất sợ Mộ Dung Ý, nếu Mộ Dung Ý uy hiếp, đại khái nó cũng sẽ nghe —— Nếu Hỏa Nhi lại đột nhiên kích động cào Tình Không hay Bích Tiêu, mà mình và Mộ Dung Ý lại không ở đó, vậy mạng nhỏ của các nàng chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.

Gật gật đầu: “Không sao, chờ nó chơi mệt thì sẽ tự chạy về thôi. Đi nào, ta với ngươi ra ngoài dạo một chút, ngủ lâu quá, cả người đều cứng lại rồi.”

Tình Không từ bên ngoài bước vào: “Cô nương, ngài muốn đi ra ngoài sao?"

"Ừ, ra vườn dạo một chút.”

“Nghe nói hôm nay Hoàng Thượng truyền thánh chỉ xuống, cô nương có muốn đi xem thử không?” Tình Không đã nghe tin này từ sáng sớm, thấy Hoàng Thượng thua thiệt trong tay chủ tử, nàng vô cùng hưng phấn, nên muốn đi xem náo nhiệt.

“Thánh chỉ? Thánh chỉ gì thế?” Hàn Hàn khó hiểu, “Lại tứ hôn sao?”

"Cái này thì nô tỳ cũng không rõ lắm. Chỉ là trên đường nô tỳ đến đây, có nhìn thấy đại thái giám thân cận bên người Hoàng thượng Lý tổng quản. Mỗi lần hắn tới Vương phủ đều là tuyên chỉ, cho nên nô tỳ đoán, lần này hắn cũng tới truyền chỉ.” Tâm tư Tình Không xoay chuyển cực nhanh, vội nói.

Hàn Hàn cũng không nghĩ nhiều: "Không nên đi. Nhìn thấy thánh chỉ thì chúng ta phải quỳ lạy đúng không?” Nhưng nàng không muốn quỳ lạy người khác.

“……” Tình Không chợt nghẹn. Chủ tử thân là Nhiếp Chính Vương, có đặc quyền không cần quỳ tiếp chỉ, nhưng bọn họ là nô tỳ, cần phải quỳ lạy.

Hàn Hàn bày ra bộ dạng "ta biết mà", cười nói: “Không đi không đi, chúng ta ra vườn đi dạo.” Vừa nói, một chân đã bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi Lạc Huy Uyển, Hàn Hàn đã thấy Vu quản sự và một đám oanh oanh yến yến đi về phía này.

Hàn Hàn kinh ngạc một chút: “Vu quản sự, đây là?” Sao đột nhiên lại có nhiều nữ tử như vậy?

Vu quản sự thấy Hàn Hàn, vội cười nói: "Họ đều là người do Hoàng Thượng hạ chỉ ban xuống. Nô tài phụng lệnh Vương gia, chuẩn bị dẫn qua cho lão gia.”

Hàn Hàn kéo kéo khóe miệng: “Vương gia đúng là hiếu thuận.” Chỉ sợ từ cổ chí kim, người liều mạng đưa nữ nhân cho phụ thân của mình như vậy, chỉ có một mình hắn.

Nàng nhìn bọn họ, hoặc quyến rũ, hoặc tao nhã, hoặc thanh thuần, hoặc lạnh nhạt, âm thầm sơ lượt qua một lần, có hơn hai mươi người, nhịn không được kinh ngạc nói: "Họ đều là người mà Hoàng Thượng ban cho Vương gia sao?”

Vu quản sự lắc đầu: “Có mấy người là ban cho Vương gia, Vương gia không cần, liền giao họ cho lão gia. Còn lại đều là ban cho Định Xa Tướng quân. Định Xa Tướng quân nghe nói Vương gia giao bọn họ cho lão gia, nên cũng lệnh nô tài dẫn những người Hoàng thượng ban cho tướng quân đưa qua luôn.”

“Định Xa tướng quân?” Đôi mắt to tròn của Hàn Hàn đầy nghi hoặc.Hiển Vũ tướng quân là Mộ Dung Lân, điều này nàng biết. Nhưng từ khi nào lại có thêm một Định Xa tướng quân?

“Chính là Lân công tử.” Vu quản giải thích, "Là phong hào Hoàng thượng vừa hạ chỉ phong vào sáng nay. Nói là việc bắt giam Lân công tử vào ngục lúc trước đều do Hoàng thượng nghe lầm kẻ gian, chưa kịp làm rõ mọi chuyện đã kết luận qua loa. Bởi vậy, trong lòng bệ hạ rất áy náy, nên đã đề bạt Lân công tử từ tứ phẩm Hiển Vũ tướng quân lên thành tam phẩm Định Xa tướng quân.” Có lẽ những lời này chính là một cái tát lên mặt Hoàng Thượng, nhưng Vu quản sự vẫn không cảm thấy có gì không ổn. Dù sao hắn cũng chỉ trần thuật sự thật, nếu có truyền ra ngoài, Hoàng Thượng cũng không thể làm gì hắn.

Lúc trước Thần Quốc nhỏ yếu, bị người khi dễ, nếu không nhờ Vương gia nam chinh bắc chiến mấy năm, mở mang bờ cõi Thần Quốc, thì Thần Quốc có thể trở thành một trong tam đại cường quốc sao? Khi Tông Chính đế đăng cơ, tuổi còn rất nhỏ, các thế lực xung quanh lại như hổ đói rình mồi, nếu không nhờ Vương gia dốc sức nâng đỡ, hắn ta có thể yên ổn chấp chưởng ngai vàng sao?

Vong ân phụ nghĩa, cũng không nghĩ lại xem Thần Quốc và hắn ta ngày hôm nay là nhờ ai mang đến. Ngôi vị hoàng đế còn chưa ngồi ổn, đã gấp gáp diệt trừ Vương gia, bức Vương gia không thể không phản kích, cuối cùng tạo nên thế cục hiện nay.

Bởi vậy, ở trong mắt Vu quản sự, Hoàng Bộ Thần Minh chính là một con bạch nhãn lang*, người như vậy, không đáng để Vương gia tận tâm.

"Thì ra là thế.” Hàn Hàn gật gật đầu, ánh mắt sắc bén phát hiện giữa nhóm nữ tử có mấy người khi nhìn thấy nàng, trong mắt bọn họ liền hiện lên sự ghen ghét và tàn nhẫn. Nàng nhịn không được bĩu môi, tặng các ngươi cho người khác chính là huynh đệ Mộ Dung Ý, nhìn ta hung ác như vậy làm gì?

Bước qua một bên, tránh đường: "Mệnh lệnh của Vương gia quan trọng hơn, Vu quản sự đi trước đi đi.”

Vu quản sự cười gật gật đầu, mới vừa bước lên hai bước, từ bụi hoa bên kia lại có một nữ tử bước ra.

Vu quản sự sửng sốt, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, hơi hơi cúi đầu hành lễ: “Nhị phu nhân.”

Hàn Hàn nhướng mày, không ngờ lại là người quen. Đây không phải là người bị Mộ Dung Ý tặng cho phụ thân hắn làm bình thê, Trần Y Nhân sao?

Tuy nói sẽ tổ chức hôn lễ bù, nhưng đến bây giờ cũng chưa từng tiến hành. Nghe nói người của Trần gia có đến Vương phủ vài lần, sau đó trực tiếp đưa nàng ta tới cửa rồi quay về, Mộ Dung Ý ngay cả liếc mắt một cái cũng không có.

Chỉ là sau khi Trần Y Nhân vào Vương phủ, liền thành thành thật thật ở trong hậu viện không ra ngoài. Sao hôm nay lại đến đây?

Nhị phu nhân? Sắc mặt Trần Y Nhân trắng nhợt, chỉ cảm thấy ba chữ này giống như dao nhọn cắm vào tim, đau đến tận xương.

Cắn cắn môi, ánh mắt liếc qua một nhóm nữ nhân, rồi dừng lại trên người Hàn Hàn. Nhìn toàn thân Hàn Hàn là một bộ y phục yên la lục sắc mềm mại nhẹ nhàng, tinh thần phấn chấn đứng ở đó như giọt sương sớm ngày hè. Trần Y Nhân cảm thấy hai mắt phát đau, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng phun ra một câu: “Mạc cô nương, không biết chúng ta có thể nói chuyện hay không.”

“Không thể, Vương gia đang chờ, ta không có thời gian.” Vừa nhìn liền biết nàng ta không có ý tốt, trừ phi mình choáng váng, mới có thể đồng ý.

Biểu cảm trên mặt Trần Y Nhân thay đổi, bỗng nhiên quỳ xuống, rưng rưng chực khóc: “Mạc cô nương, ta biết mình sai rồi, cầu cô nương nói với Vương gia giơ cao đánh khẽ, đừng ban ta cho Mộ Dung gia chủ…… Lúc trước ta được ban cho Vương gia làm hôn thê, cũng chỉ vì Vương gia trúng độc hôn mê, tính mạng bị đe dọa, nên mới dùng hôn lễ để xung hỉ. Trong lòng ta ngưỡng mộ Vương gia là bậc anh hùng, đã một lòng nghĩ sẽ thủ tiết tuẫn táng cùng ngài. Thế nhưng trời cao thương xót, sau khi tứ hôn tình trạng của Vương gia đã dần tốt lên…… Ta biết, Mạc cô nương vừa tới kinh thành, mà thân thể Vương gia cũng đã tốt lên rồi, nên cô nương không biết một đoạn gút mắc trước đó. Từ đó không chấp nhận được vị hôn thê đột nhiên xuất hiện này, cho nên khi chen chân vào giữa ta và Vương gia, cô nương cảm thấy làm như vậy là không có gì sai…. Nếu cô nương thích Vương gia, chỉ cần nói một tiếng, ta sẽ lập tức nhờ phụ thân và tổ phụ tiến cung thỉnh Hoàng Thượng thu hồi thánh chỉ, chỉ là…… Chỉ mong cô nương giúp ta nói vài lời với Vương gia, thỉnh Vương gia thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, cho ta hồi phủ. Ta sẽ dùng quãng đời còn lại để ăn chay niệm Phật, thành toàn cho hai người….” Lời còn chưa dứt, đã khóc không thành tiếng. Trên dung mạo như hoa như ngọc đầy nước mắt, phảng phất như tiểu cô nương nhận hết khi dễ và uất ức mà không dám phản kháng.

Vu quản sự trừng mắt, những lời này của nàng ta chẳng phải nói Vương gia bội tình bạc nghĩa, vong ân phụ nghĩa sao. Thân phận của Trần Y Nhân hiện giờ là bình thê của lão gia, là chủ tử danh chính ngôn thuận, hắn một không thể đánh, hai không thể mắng, cũng không thể sai người kéo nàng ta xuống, chỉ có thể tức giận đứng ở một bên nghe.

Trần Y Nhân vừa nói xong, trong nhóm nữ tử có một người lập tức đáp lại: “Tiểu nữ gia thế trong sạch, vì ngưỡng mộ uy danh của Vương gia nên mới chủ động tiếp chỉ, chỉ mong có thể đến phụng dưỡng Vương gia, không ngờ lại bị Vương gia chuyển tặng cho người khác…… Tiểu nữ phúc mỏng, nếu không thể phụng dưỡng bên người Vương gia, nguyện xin rời đi, từ nay ăn chay niệm phật, cầu phúc vì Vương gia, cũng coi như hoàn thành một tâm nguyện của tiểu nữ.”

Có một người đi đầu, mấy chục nữ tử sôi nổi quỳ xuống, tuy lời nói không giống nhau, nhưng đều là một ý: Các nàng vui mừng tiến vào Vương phủ, tưởng rằng được hầu hạ Vương gia và tướng quân, không ngờ Vương gia và tướng quân lại có thể làm lơ thánh chỉ, ban các nàng cho người khác. Vì vậy nản lòng thoái chí, chủ động xin rời đi.

Vu quản sự giận đỏ mắt, tuy nói những người này là tới hầu hạ Vương gia, nhưng kỳ thật cũng chỉ là một quân cờ trong tay Hoàng Thượng. Nếu đồng ý cho những người này rời phủ, lỡ sau này Trần Y Nhân lại đem buổi nói chuyện hôm nay thêm mắm thêm muối mà truyền ra ngoài, vậy thanh danh của Vương gia sẽ bị ảnh hưởng.

Cho nên, bất luận như thế nào cũng không thể để các nàng rời đi. Nếu không giữ được, thì xử lý toàn bộ, còn tốt hơn để các nàng rời khỏi đây làm bại hoại thanh danh Vương gia.

Hàn Hàn đứng gần Vu quản sự nhất, tất nhiên cũng nhìn thấy sát ý trong mắt Vu quản sự. Bất đắc dĩ liếc mắt xem thường, Vu quản sự này ngày thường là một người khôn khéo, sao vừa gặp phải những nữ tử này thì liền trở nên ngớ ngẩn như vậy.

Trước tiên phải an bài những người này thật tốt, nếu hôm nay thật sự đánh chết các nàng, giúp người phía sau màn nắm được một lí do tốt, thì mới khiến thanh danh của dien33dan4leequy7don9 Mộ Dung Ý xấu hoàn toàn đấy.

Bước lên hai bước đứng phía trước Vu quản sự, khẽ mỉm cười nhìn nhóm nữ tử: “Các ngươi nói, các ngươi một lòng ngưỡng mộ Vương gia, cho nên mới chủ động cầu thánh chỉ tới vương phủ để phụng dưỡng Vương gia?”

--- ------ ------ --------
* Bạch nhãn lang: là một danh từ riêng chỉ loại vong ân bội nghĩa, tâm địa hung tàn.
Lang, trời sinh hung ác, là biểu tượng của hung tàn lãnh huyết, cũng chính là không hiểu nhân tính, đặc biệt, con lang có 'điếu bạch nhãn' thường hung tợn hơn cả.
Bạch nhãn (mắt trắng), nghĩa là không có con ngươi không nhìn thấy gì, cũng như không có con mắt, không thấy tính người.
- Điếu bạch nhãn: khóe mắt ngoài xếch lên, nhãn cầu có màu trắng chiếm đa số, nhìn vào thấy hung quang lòe lòe.
Nếu nói Trung sơn lang là lấy oán trả ơn, thì Bạch nhãn lang còn tệ hơn, có đối xử với nó thế nào, nó cũng sẽ hại người, chính là không chút cảm động.
...
Một cách giải thích khác, nói Bạch nhãn lang là một cách nói hình tượng.
Bởi vì phía trên mắt sói thường có chùm lông trắng, thường thường người TQ hay gọi là Chó bốn mắt, hơn nữa vành mắt khá đen.
Thường thường ở bên ngoài thấy sói, nhìn mắt nó không rõ bằng chùm lông trắng trên mắt, nên tưởng đó mới là mắt, phần nhiều đều cho nó là con Chó bốn mắt.
Người Đông Bắc khi nói đến Bạch nhãn lang là ý chỉ loại người lúc bình thường thì có vẻ hiền lành dễ bảo như chó, lúc không ngờ đến mới lộ ra bản chất hung tàn của sói.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Nhược Y về bài viết trên: Hothao, Kimanh1257, Trường Âm, bichvan, hatrang221, thanh.truc.thai, ●Ngân●
     

Có bài mới 12.02.2018, 11:51
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.04.2017, 16:02
Bài viết: 2562
Được thanks: 574 lần
Điểm: 8.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hài] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Điểm: 48
Chương 20 Thắng tuyệt đối (hai)

Editor: Lãng Nhược Y

Chúng nữ tử sửng sốt một lúc. Tuy không phải bọn họ tự cầu xin thánh chỉ, nhưng ý nghĩa cũng không khác, nghĩ nghĩ rồi gật đầu: "Bọn ta mang theo một lòng thiệt tình mà đến đây, không ngờ lại rơi vào hoàn cảnh này…… Nếu đã như thế, không bằng để bọn ta rời đi, miễn cho……”

Hàn Hàn không đợi các nàng nói xong, cười cười gật đầu, cao giọng nói: "Thì ra Hoàng Thượng lại thiện tâm như thế, chỉ vì thành toàn tâm nguyện của một nhóm mỹ nhân, mà có thể không màn đến tâm ý của Vương gia. Ừm, nếu Hoàng Thượng dễ nói chuyện như vậy, hôm nào nhân lúc hầu hạ Vương gia tiến cung, ta cũng muốn xin một vài tâm nguyện.” Nói xong, cười nhìn tỷ muội Tình Không, “Tuy ta không phải là mỹ nhân, nhưng tốt xấu gì cũng là con dân Thần Quốc. Hoàng Thượng là một minh quân, sẽ không vì sắc đẹp mà phân biệt đối xử. Các ngươi nhớ nhé, nếu sau này có cơ hội nhìn thấy mặt rồng, có yêu cầu gì thì nên can đảm cầu xin, biết không?”

Tình Không Bích Tiêu nghẹn cười, vội vàng gật đầu: “Nô tỳ nhớ kỹ!”

Có mấy nữ tử miệng mồm lanh lợi, tính tình táo bạo, nghe vậy lập tức dựng lông mày, trừng Hàn Hàn: “Ngươi là cái gì, chẳng qua chỉ là một tiện tì, có tư cách gì mà muốn gặp Hoàng Thượng!”

Tình Không nghe vậy giận dữ, vừa muốn động thủ, Hàn Hàn đã nhanh chóng ngăn lại, nhướng mày nhìn về phía mấy nữ tử kia: “Các ngươi vừa thấy ta đã quỳ xuống. Các ngươi có tư cách gặp Hoàng thượng, tại sao ta lại không có tư cách?”

Mặt bọn họ đỏ lên. Bọn họ quỳ xuống cũng chỉ vì muốn phối hợp diễn trò với Trần Y Nhân, không phải muốn quỳ thật. Nghe Hàn Hàn nói như vậy, vừa thẹn lại vừa giận, rốt cuộc quỳ không được nữa, bò dậy trừng mắt nhìn Hàn Hàn, tức giận nói: "Bọn ta là do đích thân Hoàng Thượng ngự tứ, chỉ dựa vào thân phận tiện tì này của ngươi, cũng dám nhận một quỳ này hay sao?”

Bọn họ không quỳ, những người khác cũng sôi nổi đứng lên.

Nhất thời chỉ còn một mình Trần Y Nhân quỳ trên mặt đất. Trần Y Nhân khẽ cắn môi, trên mặt thoáng qua sự phẫn hận. Nếu không phải phụ thân sai người truyền lời muốn nàng diễn một màn bôi xấu thanh danh Mộ Dung Ý, hơn nữa chuyện này cũng vừa đúng lúc giúp nàng trút cơn giận, thì còn lâu nàng mới đến đây tự rước lấy nhục như vậy. Bây giờ thì tốt rồi, những người khác đều đứng lên, chỉ còn nàng quỳ, nhìn qua lại càng có vẻ hèn mọn. Nhưng nếu nàng đứng lên, công sức bỏ ra vừa rồi đều sẽ uổng phí hết.

Dịch dịch đầu gối, Trần Y Nhân liếc Hàn Hàn, âm thầm nghĩ cách hắt bát nước bẩn lên người tiện tì này. Há to mồm, vừa muốn nói chuyện, đã bị Hàn Hàn chặn trước.

Khóe mắt Hàn Hàn thoáng nhìn động tác của Trần Y Nhân, nhìn thấy rõ sự phẫn nộ trên mặt nàng ta, trong lòng tỏ vẻ xem thường. Chỉ mới như thế mà đã chịu không nổi rồi sao? Không phải muốn quỳ gối giả dạng tiểu nữ tử yếu đuối sao? Tốt lắm, ta sẽ phối hợp thật tốt với ngươi.

Thu hồi tầm mắt, ánh mắt dừng trên người chúng nữ tử, ý cười trên mặt càng thêm rực rỡ: "Thì ra các ngươi cũng biết là Hoàng Thượng ngự tứ sao? Nếu đã là Hoàng Thượng ngự tứ, các ngươi không đi cầu xin Hoàng Thượng, quỳ gối ở đây cầu xin Vu quản sự làm gì?”

“Hoàng Thượng ban bọn ta cho Vương gia và tướng quân, thế nhưng Vương gia lại chuyển tặng cho Mộ Dung gia chủ, Vương gia rõ ràng là……” Một nữ tử phản ứng lại, tiếp lời Hàn Hàn, nói ngay vào trọng điểm.

“Thánh chỉ kia viết cái gì?” Hàn Hàn đánh gãy lời nói của nàng ta.

Bị Hàn Hàn chặn ngang khi đang nói chuyện, nữ tử rất không vui, sắc mặt trầm xuống. Nhưng đây là phủ Nhiếp Vhính Vương, nàng ta không thể biểu hiện quá mức, chỉ có thể tỏ vẻ không kiên nhẫn nói: "Tại sao ta phải nói với ngươi?”

Vu quản sự җdiiendaanleequuydoonҗ đứng ở một bên nói: "Thánh chỉ của Hoàng Thượng nói, ban xuống vài nữ tử để hầu hạ Vương gia, tùy Vương gia sai bảo.”

Hàn Hàn gật gật đầu: “Chính là như vậy, thánh chỉ cũng đã nói rất rõ ràng, là để các ngươi hầu hạ Vương gia, không phải giám thị Vương gia. Nhưng các ngươi lại muốn một tấc không rời, đây là ý gì? Cái gọi là hầu hạ, chính là phải giúp chủ tử tử phân ưu giải sầu. Vương gia một lòng hiếu thuận, ban các ngươi cho lão gia chủ để các ngươi có thể thay ngài tận hiếu. Rõ ràng là các ngươi phụng chỉ mà đến Vương phủ, lại được Vương gia coi trọng như vậy, sao lời vừa đến miệng các ngươi, lại biến thành kháng chỉ không tuân? Các ngươi bôi nhọ danh dự của Vương gia như vậy……. Ai nha, tuổi ta còn nhỏ, lại luôn sống trong thôn, không có kiến thức. Vu quản sự, bôi nhọ thanh danh Nhiếp Chính Vương là tội gì vậy?” Hàn Hàn nhìn Vu quản sự, bộ dáng hơi sợ sệt.

Vu quản sự vội vàng tiếp lời: “Là tử tội.” Mạc cô nương này thật lợi hại, chỉ cần nói mấy câu thì đã đem vấn đề chuyển ngược lên người đối phương rồi.

“Nói hươu nói vượn, bọn ta bôi nhọ Vương gia khi nào!” Chúng nữ tử tức giận muốn nổ tung. Mỗi người bọn họ đều trẻ tuổi xinh đẹp, còn phải dựa vào bản thân và dung mạo để tìm một cuộc sống tốt. Nếu thật sự mang trên người tội danh bôi nhọ Nhiếp Chính Vương này, đầu của bọn họ đã khó giữ, thì nói gì đến tiền đồ tương lai.

Hàn Hàn bị dọa nhảy dựng, vỗ ngực: “Các ngươi kích động cái gì? Ta chỉ phân tích cho các ngươi nghe, cho các ngươi thấy rõ tính lợi hại trong đó, cũng không phải muốn giết các ngươi.”

Chúng nữ tử nghiến răng, tuy Hàn Hàn không trực tiếp ra tay giết bọn họ, nhưng nàng lại là người bức bọn họ vào đường chết.

Giải quyết xong bên này, Hàn Hàn vẫy vẫy tay: “Vu quản sự nên đi xin chỉ thị Vương gia đi, ta chỉ là một tiểu trù nương, không nên đứng ở đây tranh cãi, nếu làm những mỹ nhân này hiểu lầm rồi ghi hận trong lòng, như vậy không phải oan chết ta sao.”

“Ta sẽ đi xin chỉ thị của Vương gia ngay.” Vu quản sự nói, xoay người định dẫn bọn họ rời đi.

Nhưng những nữ tử đó lại không có ý định rời đi, một nữ tử y phục màu vàng nhạt liếc nhìn Trần Y Nhân đang quỳ trên mặt đất, khóe môi gợi lên một chút trào phúng, cười lạnh: “Vị cô nương này thật là uy phong, quở trách bọn ta còn chưa tính, hiện giờ nhị phu nhân của Mộ Dung gia chủ, thứ mẫu của Vương gia quỳ trước mặt ngươi, vậy mà ngươi cũng có thể làm như không thấy, thản nhiên nhận lễ, còn nói chỉ là một tiểu trù nương, thật là buồn cười!”

Vẻ mặt Vu quản sự trầm xuống, mắt lạnh lùng nhìn nữ tử vừa nói chuyện. Mạc cô nương đã ra mặt vì chủ tử, đương nhiên hắn không thể đứng nhìn Mạc cô nương bị người ta chèn ép. Sau này cần phải báo với Vương gia, trừ khử nữ nhân này.

Nữ tử bị Vu quản sự nhìn sợ hãi rụt cổ lại, sau đó không biết nghĩ tới điều gì, liền đứng thẳng người, khẽ nâng cằm, nhìn Hàn Hàn đầy kiêu căng.

Hàn Hàn vỗ nhẹ một cái vào ót, giống như vừa phát hiện ra Trần Y Nhân vẫn con quỳ trên đất, kinh ngạc hô một tiếng rồi nhảy qua một bên, tránh khỏi quỳ lạy của Trần Y Nhân: “Ai nha, Trần tiểu thư, sao ngươi vẫn còn quỳ trên đất vậy? Tuy ngươi và Mộ Dung gia chủ chưa bái đường thành thân, nhưng tốt xấu gì cũng đã cùng chung chăn gối với nhau mấy ngày. Thân phận của Mộ Dung gia chủ cao quý, đừng nói là người trên giường, cho dù là con chó dưới chân của ông ấy thì ta cũng không nhận nổi một quỳ như thế này đâu. Ngươi xem, những mỹ nhân này biết ta không nhận nổi một quỳ của các nàng nên đã tự đứng lên rồi, sao ngươi vẫn còn quỳ ở đây như thế? Ai nha nha, ta nói đầu óc của ngươi nha…. Cho dù là đùa giỡn thì cũng không nên làm như vậy chứ!”

"Phụt ——” Vu Thanh vừa nghe được tin liền theo Mộ Dung Ý chạy tới. Đứng ở xa nghe thấy những lời này của Hàn Hàn, nhịn không được mà cười ra tiếng, quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Ý, “Vị Mạc cô nương mà chủ tử nhìn trúng này, quả nhiên đặc biệt.”

Con ngươi lạnh lùng quyến rũ của Mộ Dung Ý hiện lên ý cười, hơi thở lạnh lẽo trầm mặc trở nên nhu hòa, dừng chân lại, nhàn nhạt "Ừ” một tiếng, nhìn nàng từ phía xa.

Lúc ở trong thôn, miệng lưỡi của tiểu nha đầu này đã vô cùng lanh lợi, không ngờ sau khi vào kinh, lời lẽ lại càng trở nên sắc bén. Đối đáp những lời lẽ khiêu khích vô cùng trôi chảy thành thạo, không hề có nửa điểm giống với một tiểu cô nương thôn quê chưa hiểu sự đời.

Nhịn không được mà âm thầm đắc ý, người hắn nhìn trúng, phải như thế chứ.

Chăm chú nhìn nét vui mừng trên mặt Mộ Dung Ý, Vu Thanh không lên tiếng, chỉ quay đầu lại nhìn Hàn Hàn đang đứng ở phía trước, trong con ngươi hiện rõ một suy nghĩ sâu xa. Chủ tử đối với tiểu cô nương này, thật không bình thường.

Đương nhiên Hàn Hàn không biết có người đang đứng cách đó không xa quan sát mình, sau khi nói xong những lời kia, liền dùng ánh mắt vô tội nhìn về Trần Y Nhân, trong mắt đều là bất mãn và lên án. Ta muốn xem xem, với bộ dạng này của ta, ngươi còn có thể làm gì?

So với vẻ nhu nhược vô tội của Trần Y Nhân, Hàn Hàn cũng không kém!

Trần Y Nhân nghẹn một búng máu ở ngực, tức giận run người. Cái gì gọi là không bái đường không thành thân, tốt xấu gì cũng cùng chung chăn gối mấy ngày? Rõ ràng là tát vào mặt nàng ta, nếu truyền ra ngoài, nàng ta còn mặt mũi nào gặp người chứ!

Cắn răng trừng mắt nhìn Hàn Hàn, hận không thể bước lên xé gương mặt hồn nhiên như trẻ con kia của nàng.

Nữ tử áo vàng thầm than không tốt, biết Trần Y Nhân sắp không nhịn được nữa. Trần Y Nhân có thể quỳ đến bây giờ thì đã cực kỳ miễn cưỡng rồi, sợ sẽ không thể kiên nhẫn thêm, vội vàng ngắt lời: "Lời này của cô nương không đúng rồi. Rõ ràng là chung thân đại sự của Trần nhị phu nhân, sao vừa đến miệng cô nương lại biến thành nói giỡn chứ. Chẳng lẽ là do cô nương luôn tùy tiện đối với chung thân đại sự của mình, nên cũng cảm thấy người khác đều như vậy?”

Hàn Hàn nhăn mày lại, liếc nhìn nữ tử kia. Vóc người nàng ta cao gầy, một bộ y phục màu vàng nhạt mỏng manh bao lấy dáng người lả lướt hấp dẫn, diện mạo không xuất chúng, chỉ có khí chất lạnh nhạt là tương đối đặc biệt một chút.

Từ lúc bắt đầu, nàng ta vẫn luôn châm ngòi. Lúc đầu Hàn Hàn còn cảm thấy kỳ quái, tuy nàng và Trần Y Nhân không tiếp xúc nhiều, nhưng từ lời nói cử chỉ của Trần Y Nhân cũng có thể nhìn ra đó chính là một cái pháo trúc, là đại tiểu thư bị nuông chiều nên kiêu căng quen rồi, hoàn toàn không thể giả dạng tiểu mỹ nhân nhu nhược mà quỳ xuống đất dập đầu như thế. Hiện tại xem ra, có lẽ đã thông đồng với người ngoài để diễn vở kịch này từ sớm rồi!

Lông mi thật dài chớp chớp, Hàn Hàn cong môi, vô cùng ngây thơ nhìn nữ tử áo vàng, nói những lời khiến người ta tức giận: “Tuổi ta còn nhỏ, không hiểu chung thân đại sự là gì, thoạt nhìn cô cô lớn tuổi hơn ta rất nhiều, thì ra vẫn luôn nhọc lòng vì chung thân đại sự của mình sao? Khó trách cô cô cầu xin Hoàng thượng cho mình đến đây hầu hạ nam nhân, còn nói cái gì ngưỡng mộ, chẳng qua cũng chỉ là một nữ tử….” Lắc đầu nói, “Ta không nói chuyện với cô cô, kẻo ngươi sẽ dạy hư ta mất, dù sao ta cũng là một nữ nhi thanh danh trong sạch.”

Cô cô? Hầu hạ nam nhân? Gương mặt của nữ tử áo vàng nhanh chóng tím đen, mở to mắt trừng Hàn Hàn, nhất thời không biết nên phản bác như thế nào.

Từng hàng vạch đen trượt dài trên trán Vu quản sự, thế nào gọi là càn quấy, hôm nay hắn đã được chứng kiến rồi. Đồng thời, hắn cũng có một nhận thức hoàn toàn mới đối với tài ăn nói của Hàn Hàn. Vu quản sự âm thàm thề trong lòng, sau này nhất định không được đấu võ mồm với nàng!

Hàn Hàn nói xong nghiêng đầu nhìn về phía Trần Y Nhân: "Sao ngươi vẫn còn quỳ thế? Không phải mọi người vừa nói ngươi không cần quỳ sao? Chẳng lẽ ngươi thích quỳ?” Nói xong bước lên hai bước, quay lưng về phía mọi người. Trên mặt Hàn Hàn hiện lên ý cười, không tiếng động nói: quả nhiên là phạm tiện!

Lửa giận trong lòng Trần Y Nhân xông thẳng lên đỉnh đầu, tức giận đứng lên, trong miệng mắng: “Tiện tì, ngươi muốn chết……” di3nd4nl3qu9d0n.c0m Còn chưa nói xong một câu, bởi vì quỳ nửa ngày nên máu ở chân lưu thông kém, lảo đảo một cái, tay vung lên ngã lên người Hàn Hàn.

Hàn Hàn bị dọa nhảy dựng, bước qua một bên: “Này này, sao ngươi lại động thủ chứ? Cho dù ta không cẩn thận nói đúng sự thật, ngươi cũng không nên thẹn quá thành giận.”

“Bịch” một tiếng, Trần Y Nhân té ngã trên đất.

Hàn Hàn vô tội chỉ tay: “Nhìn đi, không phải ta bắt nàng ta quỳ, mà là nàng ta không muốn đứng lên.”

Chuyện đã tới bước này, nữ tử áo vàng cũng biết không thể chiếm được điều gì tốt, nếu còn cố chấp tiếp tục thì cũng chỉ tự rước lấy nhục. Hừ một tiếng, dẫn đầu chúng nữ tử rời đi.

Vu quản sự thấy thế cũng vội vàng dẫn người đi.

Người đều đã đi, Hàn Hàn không thú vị liếc nhìn Trần Y Nhân: “Tục ngữ nói, sính làm vợ, bôn làm thiếp, nếu ngươi đã không thích làm bình thê của lão gia chủ, chi bằng để ta nói với Vương gia, đem hôn lễ bỏ đi, cho ngươi trực tiếp làm thiếp được không.” Nói xong xoay người rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Nhược Y về bài viết trên: Candy2110, Hothao, Kimanh1257, Thu Heo, Trường Âm, bichvan, dinh_dang, hatrang221, shirochan, thanh.truc.thai, ●Ngân●
     
Có bài mới 21.02.2018, 19:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xích Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.04.2017, 16:02
Bài viết: 2562
Được thanks: 574 lần
Điểm: 8.28
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hài] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Điểm: 54
Chương 21 Ngài thích ta?

Editor: Lãng Nhược Y

Nhìn Hàn Hàn lách người bước đi, Trần Y nhân tức giận cắn môi, trong mắt hiện rõ sự phẫn nộ và ác độc. Chờ đi, một ngày nào đó nàng sẽ khiến cho tiện tì này muốn sống không được muốn chết không xong!

Bội Nhi thấy mọi người đều đã đi rồi, vội vàng tiến lên đỡ chủ tử nhà mình dậy: “Tiểu thư, người không sao chứ?”

“Cút!” Trần Y Nhân hạ một cái tát lên mặt Bội Nhi. Tiện tì đáng chết này vừa rồi dám đứng một bên không hé răng, làm hại nàng bị nha đầu ti tiện kia cười nhạo.

“Tiểu thư……” Bội Nhi bị đánh, cả ngưởi lảo đảo một chút, ngẩng đôi mắt đầy sợ hãi nhìn về phía Trần Y Nhân, nhưng ngẫm lại tương lai của chính mình, vẫn nhịn không được mà mở lời nhắc nhở, “Vừa rồi nữ đầu bếp kia nói……”

Nhớ lại Hàn Hàn vừa nói muốn nàng ta làm thiếp, Trần Y Nhân bĩu môi miệt thị. Nàng ta tốt xấu gì cũng là cháu gái của Thái phó, bị ban cho một nam nhân còn lớn tuổi hơn phụ thân mình như Mộ Dung Phong làm bình thê cũng đã đủ uất ức rồi, nếu còn hạ xuống làm thiếp, không cần nàng ta lên tiếng, phụ thân và gia gia của nàng ta cũng nhất định sẽ không đồng ý. Đây không chỉ là mặt mũi của một mình Trần Y Nhân, mà là mặt mũi của phủ thái phó.

Tiểu tiện tì này quá kiêu ngạo, chẳng lẽ ả ta thật sự nghĩ rằng được Nhiếp Chính Vương xem trọng một chút, là có thể muốn làm gì thì làm sao!

Vu Thanh xem xong trò hay, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Tiểu nha đầu này thật đanh đá, nhưng để phó với loại thiên kim tiểu thư tự cho mình là đúng như vậy, quả thật cần phải đanh đá một chút. Vương gia, ngài xác định tiểu cô nương này lớn lên từ trong thôn sao? Thủ đoạn này, sợ là ma ma trong cung cũng không bằng.”

Những ma ma trong cung chẳng qua chỉ dựa vào một chút hình pháp* để ra oai mà thôi, nếu bàn về thủ đoạn và lời lẽ, thì đúng là không đuổi kịp tiểu nha đầu.

Con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý lạnh nhạt liếc nhìn gương mặt nho nhã của Vu Thanh: “Bổn vương tự mình sai người tìm hiểu, còn có thể là giả sao?”

Vu Thanh gật gật đầu: “Nói cũng đúng. Còn nhị phu nhân kia, ngài định xử trí như thế nào?”

“Nếu nàng ta không thích làm bình thê, vậy thì làm thiếp đi. Báo với phụ thân ta và phủ Thái phó một tiếng, nói không cần chuẩn bị hôn lễ nữa.” Lạnh lùng nói xong, Mộ Dung Ý thản nhiên xoay người bước trở về.

Mặt Vu Thanh cứng đờ: “Chỉ sợ Trần thái phó sẽ có ý kiến, chuyện này truyền ra ngoài, đối với thanh danh của Vương gia cũng không tốt.” Dù sao Trần Y Nhân cũng là cháu gái của Trần Thương, lại từng là vị hôn thê của Nhiếp Chính Vương, sự chú ý của mọi người đặt trên người nàng cũng không ít. Vạn nhất Hoàng Bộ Thần Minh mượn cơ hội này bịa đặt phỉ báng, như vậy sẽ rất bất lợi đối bọn họ.

“Có ý kiến thì thế nào?” Khóe môi Mộ Dung Ý nở một nụ cười khinh thường, “Còn về thanh danh, bổn vương có để ý đến thứ đó sao?”

Vu Thanh nghẹn lời. Ngẫm lại một lúc, hình như là vậy, nếu không Vương gia cũng sẽ không ban vị hôn thê của mình cho lão gia chủ.

Mộ Dung Ý không nhìn hắn, đôi mắt chăm chú nhìn Hàn Hàn đang bước tới, chợt nhớ lại chuyện tối hôm qua, gương mặt tuấn mỹ cương nghị hiện lên sự quẫn bách: “Bổn vương còn có việc, mọi chuyện trong phủ ngươi tự đi xem qua rồi xử lý là được.” Nói xong xoay người rời đi.

Trong mắt Vu Thanh thoáng qua sự kinh ngạc, hành động này của chủ tử, thoạt nhìn có cảm giác giống như đang chạy trối chết.

Quay đầu nhìn Hàn Hàn đang đi tới, đột nhiên nổi lên hứng thú, nở một nụ cười nho nhã, tỏ vẻ như vô tình đi ngang qua.

“Vu quản gia.” Tình Không tinh mắt, nhìn thấy Vu Thanh liền vội vàng hành lễ.

Hàn Hàn sửng sốt, nhìn nam tử mặc một bộ áo bào màu trắng, cười nho nhã đứng ở phía trước, có chút giật mình: “Ngài chính là Vu quản gia?” Đây không phải là nam tử trẻ tuổi nàng nhìn thấy ở thư phòng lần trước sao? Không ngờ hắn lại là quản gia!

“Thế nào, Mạc cô nương cảm thấy rất kỳ quái sao?” Vu Thanh cười ôn hòa, tinh tế đánh giá Hàn Hàn một lượt.

Nghe nói tiểu cô nương này năm nay mười bốn, thoạt nhìn so với bạn bè cùng lứa tuổi nhỏ nhắn hơn một chút.

Nhưng làn da lại trắng nõn tinh tế, không chút phấn son, nhìn rất thoải mái dễ chịu. Đôi mắt to đen lúng liếng thông minh lanh lợi, mi mắt cong cong, má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, khiến người ta vừa nhìn thấy liền buông bỏ lòng phòng bị. Tuy không phải mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rất ưa thích.

Vu Thanh đánh giá Hàn Hàn, Hàn Hàn cũng không dấu vết nhìn Vu Thanh.

Người trước mắt nhìn qua không lớn tuổi lắm, chỉ khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi. Ngũ quan không tính là tinh xảo, nhưng hợp chúng lại với nhau lại tạo nên một cảm giác vô cùng hài hòa. Hắn mặc một bộ trường bào màu trắng, đứng ở nơi đó khẽ mỉm cười một cái, giống như ánh mặt trời tháng sáu chiếu vào đáy lòng, khiến người ta cảm thấy thật ấm áp.

“Ta chỉ là không ngờ, Vu quản gia lại trẻ tuổi như thế mà thôi.” Thấy đối phương hòa nhã dễ gần, Hàn Hàn cười càng tự nhiên hơn.

“Ồ? Vậy quản gia trong tưởng tượng của Mạc cô nương là thế nào?”

“Ta nghĩ, người đó hẳn là một trưởng giả mặt đầy nghiêm túc.” Hàn Hàn không e dè nói, thấy Vu Thanh tỏ vẻ khó hiểu, cười giải thích, “Bởi vì Vu quản sự và Lâm quản sự đều đã lớn tuổi, quản gia phải quản lý toàn bộ sự vụ trong phủ, dĩ nhiên cần phải lớn tuổi một chút mới càng có uy tín.”

Vu Thanh cười gật đầu: “Nghe rất có đạo lý, xem ra ngày mai ta cần phải dán thêm một bộ râu, để khi quản lý sự vụ sẽ thuận tiện hơn một chút.''

Hàn Hàn cười bổ sung: “Nên vẽ thêm vài nếp nhăn, nhìn mới chân thật.”

Ý cười trong mắt Vu Thanh càng đậm, đang muốn mở miệng, bỗng nhiên cảm thấy có một đôi mắt nhìn chằm chằm lưng hắn đầy sát ý, bất đắc dĩ dừng lời: “Ta còn có việc cần xử lý, Mạc cô nương cứ tự nhiên.” Nói xong xoay người rời đi. Không phải chủ tử đã đi rồi ư, sao hắn lại cảm thấy lạnh thế này?

Hàn Hàn khó hiểu chớp chớp mắt, vừa rồi vẫn còn tốt, sao đột nhiên lại đi rồi?

**

Liên tiếp ba ngày sau, Hàn Hàn ở trong vương phủ không được làm gì cả. Ăn, mặc, ở, đi lại đều bị người bao, không cho nàng động tay một chút nào.

Mấy ngày nay không biết Mộ Dung Ý thật sự bận rộn, hay là cố ý trốn tránh nàng, Hàn Hàn chưa từng gặp hắn một lần.

Nhàm chán xoay xoay túi lưới trong tay, Hàn Hàn cau mày nhìn ra bên ngoài Lạc Huy Uyển: “Vương gia còn chưa trở về sao?”

“Chưa.” Tình Không trả lời tương đối trôi chảy.

Mấy ngày nay Mạc cô nương hỏi hành tung của Vương gia không biết bao nhiêu lần, người không biết có lẽ còn cho rằng Mạc cô nương nhớ nhung Vương gia, nhưng chỉ có bọn họ biết, Mạc cô nương muốn tìm Vương gia chỉ để xin được ra ngoài sớm một chút mà thôi.

Hàn Hàn bĩu môi, buông túi lưới trong tay xuống, nhìn về phía Bích Tiêu: “Nhờ ngươi đi truyền lời cho Tiếu Nguyên Bồi, truyền thế nào rồi?”

Bích Tiêu gật gật đầu: “Đã truyền lời cho hắn rồi.” Kỳ thật nàng vừa mới ra khỏi phủ thì đã bị ám vệ cản lại, đến mặt của Tiếu Nguyên Bồi cũng chưa nhìn thấy.

“Hắn nói thế nào?” Hàn Hàn hứng thú hỏi. Tên tham ăn kia chắc sẽ khóc lóc lên án nàng một phen đi?

“A?” Bích Tiêu sửng sốt, chột dạ đáp, “Tiếu công tử có vẻ không được vui, nhưng cũng không nói gì cả.” Người bình thường đều phản ứng như vậy đúng không.

“Hắn không có nháo?” Hàn Hàn kinh ngạc. Không phải hắn luôn cố chấp đối với thức ăn ư? Sao đột nhiên lại dễ nói chuyện như vậy?

“Không, không có.” Bích Tiêu vội vàng phủ nhận.

“Hắn có nói sẽ tiếp tục chờ hay không?” Dù sao cũng phải nói rõ cho hắn biết, tạm thời nàng không thể xuất phủ. Nếu hắn cứ tiếp tục chờ thì không ổn.

“Cái này….” Bích Tiêu nghẹn lời, vấn đề này.... Nàng không có truyền lời, cũng không biết Tiếu Nguyên Bồi có tiếp tục chờ ở đó hay không. Tất cả đều tại Ám Nhất, khi không bảo nàng lừa Mạc cô nương làm gì.

Thấy Bích Tiêu không nói lời nào, Hàn Hàn nhướng mày: “Chẳng lẽ hắn không nói gì sao?” Điều này càng không giống với tính cách của hắn! Ánh mắt của Hàn Hàn hiện lên vẻ nghi ngờ.

Một ý niệm chợt xuất hiện trong đầu, nhưng nàng còn chưa kịp suy nghĩ cặn kẽ, đã bị tiếng nói lạnh lùng quyến rũ quen thuộc đánh gãy: “Túi lưới đã đan xong rồi à?”

Hàn Hàn cả kinh, ngồi thẳng người, ngước mắt lên liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn ngược ánh sáng bước vào phòng.

Mộ Dung Ý! Ánh mắt Hàn Hàn sáng lên, cầm lấy túi lưới nhanh chóng chạy tới trước mặt hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, cười sáng lạn như hoa: “Ngài về rồi sao?”

“Ừ.” Mộ Dung Ý đáp một tiếng. Thấy Hàn Hàn vừa nhìn thấy mình đã vui vẻ như thế, trong lòng hắn dâng đầy ý cười. Ba ngày nay không gặp nàng, một phần là vì sự việc ngày ấy khiến hắn ngượng ngùng, không biết nên làm như thế nào. Một phần là bởi vì Hoàng Thượng đã giao hai quân doanh ngoài thành cho hắn xử lý, hắn phải đích thân đi kiểm tra.

Vươn tay ra xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Hàn: “Ba ngày này có uống thuốc đúng giờ không?”

Nhắc tới uống thuốc, khuôn mặt nhỏ của Hàn Hàn lập tức suy sụp. Vốn dĩ nàng chỉ cần uống một chén mỗi ngày, nhưng từ khi đại di mụ tới, một ngày đều phải uống hai chén, nói cái gì khí huyết hư nhược, cần phải bồi bổ.

Hại nàng bây giờ vừa thấy thuốc bổ liền muốn phun ra.

Tuy biết Mộ Dung Ý chỉ có ý tốt, nhưng mà mỗi ngày đều phải uống, thật sự rất khó chịu.

Thấy biểu cảm đau khổ của Hàn Hàn, mặt Mộ Dung Ý hơi trầm xuống: “Không uống?” Con ngươi hẹp dài liếc nhìn Tình Không và Bích Tiêu, tiểu nha đầu không uống thuốc, bọn họ lại dám không báo cho hắn biết. Thật vất vả mới có thể khiến thân thể tiểu nha đầu tốt lên một ít, tuyệt đối không thể gián đoạn giữa chừng.

Hàn Hàn cũng cảm nhận được Mộ Dung Ý không vui, trong mắt thoáng qua chút khó hiểu: “Ngài quan tâm ta như vậy làm cái gì?” Linh quang chợt lóe, nhớ tới lời nói ngày đó của Trần Y Nhân, bật thốt lên hỏi, “Không phải là thích ta đó chứ?” Sao có thể?

Không ngờ Hàn Hàn lại đột nhiên hỏi như vật, Ám Tam đang ẩn nấp ở chỗ tối lập tức trừng lớn đôi mắt nhìn chủ tử nhà mình, lỗ tai dựng thẳng lên, chỉ sợ sẽ bỏ qua một chi tiết nhỏ. Đây chính là tin tức có sức công phá rất lớn nha. Chủ tử vẫn luôn đối xử đặc biệt với Mạc cô nương, lúc đầu còn tưởng chủ tử báo đáp ơn cứu mạng của Mạc cô nương, nhưng sau này suy nghĩ kĩ lại, hình như có chút không đúng. Nếu nói chủ tử thích Mạc cô nương, quả thật cũng rất có khả năng, nhưng chủ tử chưa từng thừa nhận, bọn họ cũng chỉ đoán mò mà thôi. Bây giờ rốt cuộc cũng có cơ hội chứng thực rồi.

Tuy Tình Không và Bích Tiêu vẫn cúi đầu giả bộ không nghe thấy cái gì hết, nhưng lỗ tai cũng cẩn thận lắng nghe động tĩnh của chủ tử, đối với vấn đề này, các nàng cũng rất tò mò.

Mộ Dung Ý cảm nhận được lực chú ý của người xung quanh, trong lòng hơi lúng túng, trên mặt xuất hiện vẻ mất tự nhiên, nhìn đôi mắt to tròn của Hàn Hàn, chợt duỗi tay gõ vào ót nàng một cái: “Nói hươu nói vượn cái gì đó? Bổn vương là người đói bụng ăn quàng như vậy sao?”

Đói bụng ăn quàng? Trên trán Hàn Hàn trượt xuống một hàng vạch đen, mình có kém cỏi như vậy sao? Nàng đã nói mà, chỉ cần dựa vào dung mạo và quyền thế của đối phương, muốn tìm loại nữ tử nào mà không thấy, làm sao có thể thích một người không dung mạo lại không tài nghệ như nàng. Điều này rõ ràng là không phù hợp với tiêu chuẩn chọn thê tử ở cổ đại. Trần Y Nhân nói hươu nói vượn cố ý bôi nhọ thanh danh của Mộ Dung Ý, vậy mà mình cũng có thể nghe theo, quả nhiên bản thân càng ngày càng đần!

Chỉ là, “Vậy ngài bắt ta uống thuốc mỗi ngày để làm gì?” Thuốc bổ đó cũng rất quý giá có được không?

Trong lòng Mộ Dung Ý càng xấu hổ, trên mặt lại càng thêm hờ hững, liếc mắt nhìn Hàn Hàn một cái: “Không điều dưỡng thân thể mình cho tốt, làm sao có thể nấu cơm thật tốt cho bổn vương.”

“Ngài còn ban cho ta hai nha hoàn?” Đây là điều nàng đã muốn hỏi từ lâu.

“Là nữ đàu bếp riêng của bổn vương, đương nhiên có chút khác biệt.” Ngữ khí hờ hững như đang trần thuật một sự việc vô cùng bình thường.

“……” Tốt rồi, Hàn Hàn vô cùng khẳng định mình đã suy nghĩ quá nhiều. Nhưng mà, trước kia không hỏi cũng không cảm thấy có gì không ổn, bây giờ hỏi xong, trong lòng đột nhiên lại cảm thấy có chút tủi thân, không thích nàng còn vừa kéo vừa ôm lại thân thiết như vậy làm gì! Thật là quá đáng! Sau này nhất định sẽ không để người xấu này chiếm lợi như thế nữa!

Mộ Dung Ý không chú ý đến phản ứng của Hàn Hàn, chỉ nghĩ cách nhanh chóng kết thúc cái đề tài xấu hổ này, con ngươi hẹp dài liếc sang tỷ muội Tình Không đang đứng một bên: “Đi sắc thêm một chén thuốc mang đến đây.”

Hàn Hàn quay đầu nhìn hắn: “Sắc thuốc làm cái gì?”

“Bổn vương nhìn ngươi uống.” Mộ Dung Ý nói xong, rất tự nhiên duỗi tay kéo Hàn Hàn đi tới một cái ghế ngồi xuống.

Hàn Hàn uốn éo thân mình, tránh khỏi bàn tay to của Mộ Dung Ý: “Không cần đi, hôm nay ta đã uống thuốc rồi.” Tuy rằng thuốc rất đắng, nhưng nàng vẫn buộc bản thân uống hết, dù sao thuốc này đối với thân thể của nàng cũng rất có ích.

Con ngươi Mộ Dung Ý trầm xuống, đối với động tác tránh né của tiểu nha đầu rất là không vui, cánh tay dài duỗi ra, ôm Hàn Hàn vào trong ngực: “Uống thuốc xong, bổn vương sẽ dẫn ngươi đi ra ngoài.” Nghẹn ba ngày, tiểu nha đầu này chắc đã buồn sắp hỏng rồi.

Hàn Hàn xoắn người giãy giụa: “Không cần ngài dẫn, ta tự đi.” Giơ túi lưới trong tay lên, “Ta đan xong túi lưới rồi.”

Đôi mắt Mộ Dung Ý nhìn qua túi lưới trong tay Hàn Hàn. Vẫn dùng sợi màu xanh đen, thoạt nhìn khá cân xứng đẹp đẽ, so với cái thứ nhất tốt hơn rất nhiều, mặt trên còn điểm thêm chỉ vàng, hiển nhiên đã bỏ ra không ít công sức.

Vươn tay ra, cất túi lưới vào trong vạt áo: “Cũng không tệ lắm.”

“Nếu Vương gia đã hài lòng, có phải về sau ta có thể tùy ý xuất phủ hay không?” Giãy giụa nửa ngày, khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàn Hàn trở nên đỏ bừng, rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.

Hầu kết Mộ Dung Ý chuyển động một chút, nhìn đối phương khẽ nhếch đôi môi mềm mại như cánh hoa, miệng chợt trở nên khô đắng, vội vàng quay đầu đi, trong mũi phát ra một tiếng “Ừ” xem như là trả lời.

“Ta có thể ra ngoài nấu cơm cho Tiếu Nguyên Bồi đúng không?” Ánh mắt Hàn Hàn sáng lên, cả khuôn mặt cũng nhu hòa hẳn đi. Đã đồng ý với người khác mà không thể thực hiện, trong lòng thật sự rất khó xử.

“Ngươi nói cái gì?” Mộ Dung Ý bỗng nhiên nghiêng đầu, trong con ngươi lạnh lùng quyến rũ hiện lên một chút âm trầm.


Đã sửa bởi Lãng Nhược Y lúc 25.04.2018, 20:52.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Nhược Y về bài viết trên: Heohong, Hothao, Kimanh1257, Thu Heo, Trường Âm, bichvan, caocaovuvu, hanayuki001, hatrang221, thanh.truc.thai, ●Ngân●
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: A Thụy, chansy12, Chu Thu Trang, Diemut, lq0410, Lynhluv, Maria Nyoko, thanhthien10, ●Ngân● và 208 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2330 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1373 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1306 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 994 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 899 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 813 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 773 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 303 điểm để mua Gà sừng sộ
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 735 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Dịch Tử Hiên vừa đặt giá 322 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 327 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1242 điểm để mua Thần nước
Sunlia: bão về r bà con ơi ==
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 699 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1181 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2111 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 305 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 279 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1482 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1410 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1341 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.