Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 

Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong

 
Có bài mới 18.08.2015, 14:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3942 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 21
Đây là truyện do muội muội thân yêu của Ôp giới thiệu cho ◠▽◠
Tuy đang lấp mấy hố kia nhưng bị cuồng bộ này quá nên vẫn đào.  
Mở trang đầu ngày hôm nay để Chúc Mừng Sinh Nhật bé Shin luôn!!!!


images


Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương
Tác giả: Vân Phong


Coverter: Ngocquynh520
Editor: ÔpLaChan Lãng Nhược Y
Thể loại: Xuyên không, hài, sủng.


Truyện chỉ đăng tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn.



Giới thiệu:

Ở thế kỷ hai mốt, Mạc Hàn Hàn chính là tiến sĩ của hai ngành thuốc Đông y và Sinh Vật học, trong một buổi sáng bị mất mạng, chuyển kiếp vào trên người cô gái nhỏ vùng nông thôn trùng tên trùng họ, cha mẹ chết sớm, phải trông coi ba mẫu đất cằn cỗi, cùng bà nội bệnh nặng sống nương tựa lẫn nhau, bình thường đi làm ruộng, buôn bán, kinh tế trong nhà cũng dần khá lên, ngày ngày trôi qua an nhàn dễ chịu.

Vốn định đi kiếm chút lợi ích, ai ngờ lượm được một bánh bao nhỏ (đứa bé), một bánh bao nhỏ thì thôi, coi như nuôi thêm một sủng vật cũng rất tốt, nhưng mà ai có thể nói cho nàng biết, tại sao tiểu hài tử kia  lại thiên hạ vô địch cuồng ngạo, phách lối như vậy không? Chủ yếu nhất là, mấy ngày không thấy, thế nào tiểu oa nhi béo mập phấn nộn lại trở thành đại soái ca cao một thước tám chín? Hắn ăn thuốc "Thần tốc" tăng trưởng cơ thể sao?

Mộ Dung Ý, Nhiếp Chính vương điện hạ quyền uy nghiêng nước trong cả triều đình và dân chúng, tính tình âm lãnh thô bạo, thủ đoạn máu tanh tàn khốc đối xử với địch nhân (kẻ thù), nhất thời sơ ý, độc tính phát tác, biến thành bộ dáng còn nhỏ lúc ba tuổi, kết quả là phải chịu khổ sở giày vò, hướng mặt về phía nữ nhân liều lĩnh kia, Mộ Dung Ý cắn răng: Hôm nay ngươi giày vò Bổn vương một chút, nhất định Bổn vương phải giày xéo ngươi một đời! Không, là đời đời kiếp kiếp!


*********


Đoạn ngắn đặc sắc một:

Mộ Dung Ý ba tuổi đang khó chịu, quên mất ghê tởm lúc bị nữ nhân đụng chạm, trong lòng chỉ cảm thấy trăm việc không được tự nhiên: "Mau buông ta ra, ngươi không biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân sao?"

Hàn Hàn nhiều lần lau khô sạch sẽ cho hắn, nghe vậy thì khinh bỉ liếc hắn một cái, đưa tay chạm vào chim nhỏ của hắn: "Cứ như ngươi vậy, cũng được coi là nam nhân sao?"  囧

Trong nháy mắt Mộ Dung Ý như bị sét đánh, trưng ra khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, lại chuyển thành trắng bệch không còn chút máu, rồi trở nên đen thui, đủ mọi màu sắc biến ảo không ngừng, không biết là thẹn thùng hay là tức giận, cũng có thể là lúng túng, nhất thời quên cả phản ứng.


. . . .

Đoạn ngắn đặc sắc hai:

Bên trong thư phòng Nhiếp Chính vương:

Con ngươi hẹp dài của Mộ Dung Ý liếc về chén thuốc trên tay Hàn Hàn, trong mắt xẹt qua một chút trêu tức: "Thuốc quá đắng, ngươi uống đi!"

Khóe miệng Hàn Hàn giật giật, mẹ nó, ngươi ngại đắng, chẳng lẽ ta lại không ngại? Còn nữa, thuốc bổ này rõ ràng là ngươi phân phó sắc lên có được hay không? Để cho ta uống là cái quái gì? ?

Bên này còn chưa nhổ nước bọt xong, con ngươi Nhiếp Chính vương hẹp dài quỷ mỵ lần nữa quét tới: "Chẳng lẽ còn muốn ta uy? Vậy thì Bổn vương liền miễn vi kỳ nan* thôi."

*Miễn vi kỳ nan: Cố gắng mà làm

Hàn Hàn cả kinh, "Không. . . . ." Cần.

Trên môi mềm nhũn, hơi thở lạnh lẽo bao trùm lấy môi, tiếp theo là một ngụm khổ sở. . . . . >

Chén thuốc? Ngay cả suy nghĩ tự tự Hàn Hàn cũng có, từ nhỏ đến lớn, nàng ghét nhất uống thuốc, nhất là bên trong chén thuốc này, vì để trả thù Mộ Dung Ý, nàng đã cố ý tăng thêm một lượng lớn Hoàng Liên (tên một loại thuốc có vị rất đắng)!

Không chờ nàng phản ứng kịp, lại một ngụm thuốc đổ xuống, trong phút chốc Hàn Hàn chảy nước mắt. . . . Cái quái gì vậy có khổ hay không!

Thuốc uy xong rồi, đột nhiên Hàn Hàn mới nhận ra một vấn đề: "Nè, ta nói ngươi có biết cái gì gọi là nam nữ thụ thụ bất thân hay không?" Hai tay chống nạnh, nổi trận lôi đình.

Nhiếp chính vương đại nhân bình tĩnh trở lại ngồi phía sau bàn đọc sách, con ngươi hẹp dài đen nhánh quét nhìn trên dưới người nàng, trong mắt xẹt qua một tia khinh thường, chậm rãi nói: "Ngươi như vậy, cũng được coi là nữ nhân sao?"

Hàn Hàn theo tầm mắt của hắn nhìn xuống, đột nhiên khuôn mặt đỏ lên, mẹ nó, ngực nhỏ thì không phải là nữ nhân sao! ! !


Bài này một chọi một, không có ngược không có sai lầm, tuyệt đối cưng chìu.

Mong mọi người ủng hộ hố (─‿‿─)  



Mục Lục

Quyển một


Chương 1Chương 2Chương 3+4  
Chương 5Chương 6Chương 7
Chương 8Chương 9Chương 10+11
Chương 12Chương 13Chương 14
Chương 15Chương 16Chương 17+18
Chương 19Chương 20Chương 21
Chương 22Chương 23Chương 24  
Chương 25Chương 26Chương 27+28
Chương 29Chương 30Chương 31  
Chương 32Chương 33Chương 34
Chương 35Chương 36Chương 37  
Chương 38+39Chương 40Chương 41
Chương 42Chương 43 ~> 47
Chương 48 ~> 52Chương 53 ~> 56
Chương 57Chương 58Chương 59
Chương 60Chương 61Chương 62
Chương 63Chương 64Chương 65.1
Chương 65.2Chương 65.3Chương 66.1
Chương 66.2Chương 67 ~> Chương 69.1Chương 69.2

Quyển hai

Chương 1 ~> Chương 3Chương 4
Chương 5Chương 6 + 7Chương 8
Chương 9Chương 9.2Chương 9.3 ~> 12
Chương 13 ✌  Chương 14.1 ✌  Chương 14.2 + 15Chương 16
Chương 17Chương 18Chương 19Chương 20
Chương 21Chương 22Chương 23Chương 24
Chương 25Chương 26Chương 27




Đã sửa bởi Lãng Nhược Y lúc 25.04.2018, 12:42, lần sửa thứ 19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.08.2015, 14:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3942 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 25
Chương 1: Nhặt được đứa trẻ

Gió xuân se lạnh, sáng sớm tầng sương mù thật mỏng trên núi vẫn chưa tản đi, cơn gió rét lạnh thổi qua, cây cối trơ trọi vang lên tiếng "Phần phật ", mặt đất trải dài một tầng cỏ khô màu vàng, cứng rắn đứng thẳng giống như tảng đá.

     Mạc Hàn Hàn co rụt cổ, kéo chặt chiếc áo bông cũ rách trên người, thất thiểu tiêu sái đi trên núi, thỉnh thoảng lại thổi hơi trên tay để truyền nhiệt, rồi chà xát hai bàn tay với nhau, cả người chỉ cảm thấy đông lạnh như băng. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, một tầng mây đen từ chân trời bắt đầu ùn ùn trải rộng.

     Mạc Hàn Hàn cau mày, xem ra rất nhanh sẽ có một trận bão tuyết. Trước khi tuyết rơi xuống, nhất định mình phải tìm đầy đủ thức ăn mới được. Nàng dậm chân tại chỗ một lát, để máu nóng trên người tăng tốc chuyển động, cảm thấy cơ thể có một chút ấm áp, liền lấy ra cái cuốc nhỏ từ phía sau giỏ trúc, kiểm tra số hố bẫy đã đào từ mấy ngày trước, không có gì ngoài ý muốn, vẫn lại là không có con gì sập bẫy.

     Mạc Hàn Hàn thở dài, trải cỏ thật tốt lên hố bẫy lần nữa, mặc dù đã biết mấy kiểu phương thức như " há miệng chờ sung" đợi con mồi lọt hố là không lớn, nhưng dù gì cũng phải có một chút hi vọng, không phải sao?

     Còn dư lại bẫy cuối cùng, là một cái giá bắt thú, không ngờ mình nhặt được ở trên núi. Đối với bộ bẫy thú của mình, Mạc Hàn Hàn cũng không ôm hy vọng quá lớn, mắt thấy mây đen đã tiến tới, vội vàng nghiêm chỉnh đi kiếm đồ ăn.

     Căn cứ vào kinh nghiệm ít ỏi lúc còn bé thường đến phía sau núi nhà bà tìm rau dại trước khi mình chuyển kiếp, Mạc Hàn Hàn giới hạn phạm vi trong rừng trúc trên núi để từ từ tìm kiếm tung tích của măng mùa đông.

     Một đầu măng nhọn màu vàng vàng xuất hiện trong tầm mắt, ánh mắt lạnh lùng của Mạc Hàn sáng lên, cầm cuốc nhỏ cẩn thận đào măng nhọn từ trong bùn đất cứng, từ từ, một búp măng mùa đông thật to đã bị đưa ra ngoài, Hàn Hàn lập tức cười híp mắt, cẩn thận thả măng mùa đông vào sọt sau lưng, trong lòng tính toán, được ba bữa ăn là hoàn toàn có thể.

     Có măng mùa đông thứ nhất, rất nhanh có thêm năm búp măng mùa đông nữa được đào lên, Mạc Hàn Hàn chậm rãi đi thong thả đến rìa rừng trúc, ưỡn thẳng thắt lưng lấy hơi, đột nhiên thấy một đoạn gỗ mục thật dài nằm nghiêng trên nhánh cây, nhưng trọng điểm không phải là gỗ mục, mà là những đốm đen rúc vào một chỗ trên đó.

     "Mộc nhĩ!" Hàn hàn thực sự không thể tin vào hai mắt của mình, lúc trước mình lên núi, hao tổn hết khí lực chẳng qua cũng chỉ tìm được một ít mộc nhĩ linh tinh, vậy mà hôm nay lại đào được sáu búp măng mùa đông thật to, còn phát hiện nhiều mộc nhĩ như vậy! Hôm nay vận khí thực sự là tốt đến bất ngờ mà!

     Vội vàng để xuống giỏ trúc sau lưng, cất cuốc, cẩn thận lấy xuống mộc nhĩ trên cây, chờ khi mộc nhĩ đã hái xuống, giỏ trúc cũng nhanh chóng bị lấp đầy.

     Vui vẻ trong mắt Hàn Hàn không dừng được, măng mùa đông mình giữ lại ăn, mộc nhĩ có thể đi bán lấy tiền ở trấn trên, chờ khí trời ấm áp hơn, tin tưởng rằng cuộc sống của mình cũng từ từ khá hơn.

     Bởi vì hưng phấn, hơn nữa không ngừng vận động trong một khắc, trên trán Hàn Hàn rốt cuộc vẫn rỉ ra một tầng mồ hôi, khuôn mặt màu vàng vì lâu ngày không đầy đủ dinh dưỡng mà xuất hiện một tia đỏ ửng.

     Hàn Hàn lau mồ hôi, thở dốc một cái, nhìn mây đen trên bầu trời càng ngày càng u ám, trong lòng lo lắng cho bà nội trong nhà, không dám trì hoãn thêm, vội vàng đeo giỏ trúc lên, ý định đi nhìn bộ bẫy thú lần cuối một chút, sau đó đi xuống núi.

     Gió lạnh càng thêm lạnh lẽo, thổi vào người giống như lưỡi băng quất qua khiến trên da đau nhói.

     Nắm chặt giỏ trúc, Hàn Hàn gia tăng cước bộ, nhanh đến chỗ đặt bẫy thú, khóe mắt liếc thấy một bộ cẩm bào màu đen tuyền lộng lẫy thêu bằng chỉ kim tuyến kết hợp với hoa văn đại dương rộng lớn một bên trên cỏ khô, Hàn Hàn dừng chân lại, nhìn xung quanh một chút, gió lạnh gào thét thổi cây khô vang lên tiếng phần phật, liếc nhìn lại, trừ cây cối, ngay cả cọng lông chim cũng không thấy được.

     Một nơi hoang vu như vậy, tại sao có thể xuất hiện y phục? Hàn Hàn thất vọng đau khổ trong nghi ngờ, y phục hoa mỹ như vậy, nhặt lên bán trên trấn, chắc sẽ kiếm được không ít tiền đi? Mặc dù bộ y phục này xuất hiện rất kỳ lạ! Có lẽ sẽ mang đến cho mình một chút phiền toái, nhưng mà lực hút của đồng tiền càng lớn hơn! Phải biết rằng, lu gạo trong nhà đã nhìn thấy đáy!

     Trong giây lát, Hàn Hàn đã quyết định, nhanh chóng đi đến bộ y phục trước mặt, đưa tay cầm lấy, kéo có chút nặng, Hàn Hàn cau mày, dùng thêm một chút lực kéo nó lên, đồng thời, một hài tử trắng mập từ trong bộ y phục kia lăn ra ngoài!

     Trong nháy mắt Hàn Hàn sợ ngây người!

     Nàng còn tưởng rằng y phục này kéo hơi nặng là bởi vì mặt đất không bằng phẳng, không nghĩ tới bên trong lại có một đứa con nít! Lại còn là một nam hài tử xinh đẹp trần như nhộng!

     Dáng vẻ của đứa bé kia có lẽ mới ba bốn tuổi, mắt nhắm chặt, lông mi đen nhánh thật dài cong cong nhếch lên, giống như một cây quạt, phía dưới mũi nhỏ thẳng dài hoàn hảo là cái miệng nhỏ nhắn đang mím thật chặt, làn da giống như mỹ ngọc tốt nhất, nhìn qua trơn bóng non nớt, hết sức nhẵn nhụi, cánh tay và bắp chân nho nhỏ mập mạp co rúc vào một chỗ, xinh đẹp giống như tiểu tiên đồng đi ra từ trong tranh vẽ.

     Trải qua kinh ngạc, Hàn Hàn vội vàng bế đứa bé từ trên đất lên, nhanh chóng cẩn thận dùng cẩm bào gói kỹ lưỡng, đau lòng sờ vào khuôn mặt nhỏ nhắn bầm đen do đông lạnh của bé, trong lòng mắng chửi: Kẻ lang tâm cẩu phế nào khốn kiếp ngoan độc như vậy, ném một đứa bé đang nhỏ vào trong núi sâu thế này! Đây hoàn toàn là muốn đứa bé chết rét mà!

     Thử một chút hơi thở của đứa bé, đã vô cùng yếu ớt, Hàn Hàn vội vàng liếc mắt nhìn phía hố săn bắt bên kia, không có động tĩnh gì, chắc là cũng không săn được con nào, lập tức ôm đứa bé xoay người chạy xuống chân núi.


Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 05.10.2015, 15:34, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.08.2015, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.06.2015, 12:44
Tuổi: 21 Nam
Bài viết: 468
Được thanks: 3942 lần
Điểm: 12.51
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tiểu kiều thê thôn quê của Nhiếp Chính Vương - Vân Phong - Điểm: 26
Chương 2: Về đến nhà
Editor: Ôp


Nhà của Mạc Hàn Hàn ở đầu một thôn phía tây, cách chân núi rất gần, trong lòng thấp thỏm, tốc độ đi bộ so với bình thời cũng nhanh hơn rất nhiều, dọc theo đường đi chỉ sợ đứa bé sẽ bị gió lạnh đông cứng, Hàn Hàn dứt khoát cởi ra vạt áo trước, bỏ đứa nhỏ vào trong ngực, có cẩm bào bảo vệ bên ngoài, hai tay ôm thật chặt, bình thường nửa giờ đi đường, lúc này chỉ cần đi mười mấy phút đồng hồ đã về đến trước nhà.

     Đẩy ra hàng rào cánh cửa, trong phòng truyền đến tiếng ho khàn khàn: " Khụ khụ…, là Hàn Hàn trở lại sao?"

     Hàn Hàn thưa lại một tiếng: "Vâng, bà nội, hôm nay con ở trên núi đào được rất là nhiều đồ, đủ cho chúng ta ăn bảy tám ngày." Nói xong đẩy cửa nhà ra đi vào.

     Nhà bằng đất tổng cộng có ba gian, ở giữa là phòng chính, cũng chính là nhà bếp, một gian phía đông là để bà nội Hàn Hàn sống, một gian phía tây là của Hàn Hàn.

     Đi vào trong gian phòng phía đông, trên giường gạch mộc có một lão nhân đầu tóc hoa râm đang giùng giằng muốn ngồi dậy.

     Hàn Hàn cả kinh, vội vàng ngăn cản: "Bà nội, người nhanh nằm xuống, hôm nay trời rất lạnh, người lại còn bị bệnh, nếu trúng gió rét lại càng trở nên nghiêm trọng."

     Ngô Mạc thị nhìn nha đầu gầy yếu trước mắt, rõ ràng đã mười bốn tuổi, bởi vì lâu ngày không có đầy đủ dinh dưỡng, cơ thể trưởng thành lên lại giống như đứa nhỏ mười một mười hai tuổi, trong lòng một trận khổ sở: "Khụ..khụ…, nha đầu, bà nội vô dụng, để cho con phải đi theo chịu khổ."

     Hàn Hàn cúi đầu cẩn thận ôm tiểu oa nhi ra từ trong ngực: "Bà nội nói chuyện này để làm gì, không có người thì căn bản con cũng không thể trưởng thành, như thế nào con lại cảm thấy khổ đây? Bà nội yên tâm, chúng ta càng ngày sẽ càng tốt hơn. Đây là đứa bé con nhặt được từ trên núi, bà nội, người giúp con nhìn một chút."

     Xuyên không tới đây được nửa tháng, Hàn Hàn biết người trước mắt cái này chẳng qua mới năm mươi tuổi, thoạt nhìn lại giống như một lão nhân hơn bảy mươi tuổi, bà là thật tâm thương yêu mình, ban đầu nguyên chủ của thân thẻ này vốn là ngã xuống từ trên núi, cũng vì vậy mình mới xuyên vào trong thân thể của nàng ấy, mà Ngô Mạc thị bởi vì mạo hiểm gió rét đi tìm kiếm mình, lại thấy mình hôn mê bất tỉnh làm sợ hãi, khiến cho trong người khí huyết công tâm (khí huyết tích tụ, gay ra bệnh), chờ lúc thân thể mình tốt lên, thì bà ngã bệnh.

     Đại khái cũng do có bệnh trong người nên bà nội hay suy nghĩ lung tung, Ngô Mạc thị mỗi lần nhìn thấy mình làm việc, luôn tự trách bản thân, vào thời điểm này, phương thức tốt nhất chính là dời đi lực chú ý của bà.

     Quả nhiên, vốn Ngô Mạc thị còn muốn tự trách mấy câu nữa, vừa thấy Hàn Hàn giống như ảo thuật ôm một tiểu hài tử ra ngoài, lập tức bị hấp dẫn: "Con cái nhà ai mà xinh đẹp như vậy, thế nào lại bị ném đi!" Vừa nói vừa lấy chăn mền trên người đắp lên cho đứa bé, suy nghĩ một chút lại cảm thấy không ổn: "Con vẫn nên ôm đứa nhỏ này sang phòng của con đi thôi, trên người ta bị bệnh lâu như vậy, đừng đem bệnh khí truyền đến trên người đứa bé, đứa bé nhỏ như vậy là thời điểm dễ dàng bị bệnh nhất, cũng không được làm qua loa!"

     Mạc Hàn Hàn suy nghĩ một chút cũng thấy đúng, vội vàng ôm nhỏ đến gian phòng của mình ở phía tây, kéo chăn đắp cho hài tử kỹ lưỡng, lúc này mới vào nhà chính để xuống giỏ trúc trên người, lại làm thông suốt bên trong lòng bếp, bỏ nước vào trong nồi hơn phân nửa, cầm đá đánh lửa lên đốt củi.

     Ngô Mạc thị cũng là người thiện tâm, thời điểm thấy hài tử cũng biết đứa bé kia chịu lạnh không nhẹ, mặc quần áo tử tế gắng sức ngồi dậy: "Trong nhà còn một ít gừng, com cắt ra nấu chén canh gừng cho đứa bé kia uống, hài tử nhỏ như vậy rất dễ nhiễm bệnh, một lát nữa còn phải dùng nước nóng cho đứa bé ngâm thật tốt mới được!" Vừa nói, vừa kéo cái chậu to bên trong là quần áo ra ngoài. Chỉ mới kéo một chút, đã mệt mỏi thở hổn hển.

     Hàn Hàn vừa mới đốt lửa trong bếp xong, liếc thấy Ngô Mạc thị ra ngoài, vội vàng chạy lại lấy chậu lớn trong tay bà: "Bà nội, người thức dậy làm gì! Những thứ này con cũng biết, tự con lấy là được, bà nhanh trở về phòng nằm đi, bên ngoài có khói lớn, sẽ khiến bà ho khan mất!" Một bên vừa nói, một bên vừa đẩy Ngô Mạc thị đi vào trong phòng.

     Có lẽ Ngô Mạc đoán rằng bệnh tật của bà dọa sợ con bé, tiểu cô nương nhu nhược trước kia bỗng nhiên trở nên cường ngạnh, tính tình nói một không nói hai, chỉ là trong lòng vẫn không yên tâm, không nhịn được dặn dò: "Nếu mệt mỏi thì con không nên cứng rắn chống đỡ, nghỉ ngơi một chút cũng không không sao, thân thể bà nội đã tốt hơn nhiều, con không cần luôn luôn phải lo lắng cho ta."

     Hàn Hàn đáp ứng: "Vâng, con biết rồi. Cũng không có nhiều mệt mỏi gì, chẳng qua là ngồi nhóm lửa, coi như là con đang nghỉ ngơi sưởi ấm đi." Vừa nói, nhìn thấy Ngô Liễu thị nằm xuống trên giường, nàng mới vén rèm xuống ra ngoài tiếp tục nhóm lửa.

     Nhìn thấy nước đã được đun sôi, lấy ra bọc thuốc đang bị treo ngược, bỏ gừng vào, rót thêm một chút nước, thả chút dược một bên vào nồi từ từ chờ đợi.

     Trong nhà dần dần ấm áp lên, Hàn Hàn múc ra nửa bồn nước nóng, đổ thêm một chút nước lạnh, đưa tay sờ sờ trong nước vẫn còn nóng, nhưng không đến nỗi phỏng da, lúc này mới bưng bồn tắm vào trong phòng của mình.

     Nhìn qua đứa nhỏ nằm trên giường vẫn nhắm mắt như cũ, sắc mặt so với lúc mới nhìn thấy tốt hơn nhiều, lúc này mới thở ra nhẹ nhõm, đưa tay sờ sờ trên giường, giường đất đã hơi có chút nhiệt độ, đốt nửa canh giờ nữa, rồi che lại lòng bếp, lúc này trên giường cũng sẽ không quá nóng.

     Hàn Hàn đau lòng suy nghĩ, ôm đứa bé đang nằm trong ổ chăn nhanh chóng đi ra ngoài rồi đặt vào trong chậu nước, chậu nước cũng khá lớn, đứa bé bỏ vào trong chỉ lộ ra một cái đầu, hoàn toàn không cần lo lắng bị chịu lạnh.

     Nước nóng trong nồi không ngừng được nàng múc ra ngoài, lại không ngừng thêm vào nước lạnh. Nước trong chậu cũng thay đổi nhiều lần, cho đến khi khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé thay đổi có thêm chút hồng nhuận, trên chóp mũi rỉ ra một tầng mồ hôi hột, lúc này Hàn Hàn mới hoàn toàn yên lòng.

     Một bên chuẩn bị xong vải bông sạch sẽ, Hàn Hàn vừa định vươn tay muốn bế đứa bé từ trong nước ra ngoài, đứa nhỏ nhắm chặt mắt đột nhiên mở ra, trong nháy mắt một đạo hàn quang hiện lên: "Ngươi là ai?"


Đã sửa bởi ÔpLaChan lúc 07.09.2015, 19:45, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 110 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: donilin_goolinBar, Google Feedfetcher, Heo♥LoveLy, Hoa và tuyết, Hàn Lam, luyen tran, Ny Nguyễn 0994, shiho cao, thucyenphan, Tra Backes, vuthuhang95 và 349 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại] Thê tử của bạo quân - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 104, 105, 106

6 • [Hiện đại] Ly hôn đi điện hạ - Lục Thiếu

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không] Giáo chủ phu nhân bảo ngài đi làm ruộng - Nông Gia Nữu Nữu

1 ... 50, 51, 52

8 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 230, 231, 232

10 • [Hiện đại] Chinh phục vợ yêu - Thương Tiểu Ly [Hoàn]

1 ... 47, 48, 49

11 • [Hiện đại] Hướng dẫn trêu chọc đàn ông - Nhất Tự Mi

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 91, 92, 93

13 • [Hiện đại] Bà xã của thủ lĩnh sát thủ - Ngấn Nhi

1 ... 35, 36, 37

14 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

15 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C576

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại] Hội chứng Stockholm - Thảo Nê Mị

1 ... 13, 14, 15

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

19 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

20 • [Hiện đại] Yêu chỉ là hữu danh vô thực - Lục Xu

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
Daesung
Daesung
007
007
MarisMiu
MarisMiu

Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 484 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 318 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 396 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 340 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 285 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 268 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Đường Thất Công Tử: Re: ★ Ý nghĩa của những giấc mơ (có rất nhiều thể loại khác nhau) ★
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 460 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 301 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: 007 vừa đặt giá 285 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Windwanderer: đến giờ vẫn chưa biết đổi màu nick nó như thế nào
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 376 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nam Cung Vân Điệp vừa đặt giá 270 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Melodysoyani: Pey thúi :<
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
007: Pey già :snog:
Nam Cung Vân Điệp: cảm ơn
Melodysoyani: đăng chương mới rồi ib cho mod tiểu thuyết để báo nhé bạn
Nam Cung Vân Điệp: Cho mình hỏi làm thế nào để báo cho ban quản trị biết tr của mình tiếp tục viết và rời khỏi mục Đã ngừng đăng ạ?
Sam Sam: :v
Tuyền Uri: Đào đúng dòi ahihi :kiss:
Đang tui có nàm giề khiếp đâu :no: sam nè, milo nè cũng đổi màu giống t :">
Tiểu Linh Đang: Khiếp màu của bà quá Ủi
Đào Sindy: V.I.P :)) chứ gì
Tuyền Uri: Màu của bigbang ế bà :love2:
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 322 điểm để mua Bạch tuột
Đào Sindy: vàng quá vàng bà Ri ơi :))
Tuyền Uri: Đã off bom :lol:
007: Quá đao thưng :cry2:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.