Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 

Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

 
Có bài mới 27.07.2017, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.07.2014, 08:23
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 390
Được thanks: 1949 lần
Điểm: 31.29
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển - Điểm: 43
Chương 128: Nhất định tra tấn thiếu nam

Editor: Á bì

Thứ ba, Mạnh Tĩnh Nghiên đã không còn có lý do gì mà không đi học nữa. Dưới ánh mắt đầy lo lắng, cô mang cặp lên đi ra khỏi nhà. Ba Mạnh vì quá lo lắng nên đuổi theo, nói muốn lái xe chở cô đi học. Một đường đi này hai ba con đều không có nói chuyện, mãi đến khi gần tới trường học, ba Mạnh mới lưỡng lự mở miệng, “Nghiên Nghiên, nếu Thành Trạm Vũ bắt nạt con, thì cứ nói cho ba biết, mặc dù nhà nó thế lực không nhỏ, nhưng ba cũng không phải là người bất tài, nhất định sẽ không để cho nó sống tốt.”

Đây chính là tình thương của ba, sâu lắng nhưng rất nhiệt liệt. Đối với ánh mắt kiên định của ba, hốc mắt của Mạnh Tĩnh Nghiên đã ướt, cuối cùng không xúc động mà nói ra tất cả cho ba biết.

“Yên tâm đi ba, anh ấy không có bắt nạt con.” Bổ nhào lên người ba, hung hăng hôn một cái thật to lên mặt ba rồi mới mở cửa xuống xe.

Nhìn theo hướng con gái rời đi, ba Mạnh sờ nơi mà con gái mới hôn, trong mắt không khỏi tràn đầy ý cười, “Con nhóc thối này!”

Chờ tới khi không thấy bóng dáng của Mạnh Tĩnh Nghiên, ba Mạnh mới đổi hướng lái xe đi làm.

Khó có dịp hôm nay được ba chở đi học, tới có chút sớm, trong lớp còn chưa có bao nhiêu người. Tới sớm như vậy thì bài tập ngày hôm qua còn chưa có làm xong, trước tiên mượn bài tập đã. Mạnh Tĩnh Nghiên nhẹ chân nhẹ tay đi vào lớp học mà không đưa tới sự chú ý của bạn học nào khác, tất cả mọi người còn đang vùi đầu cực khổ.

Đi đến chỗ ngồi của mình, bỏ cặp xuống, lấy bài tập từ trong cặp ra. Chỉ là bỏ một lớp thôi, bài tập cũng đã tăng lên hai mươi trang, đây chính là nỗi khổ của cấp ba! Lấy ra một quyển lật đi lật lại, một quyển bài tập, một quyển ôn tập, còn có một quyển kiểm tra mà cô giáo sẽ thu.

Lật tới cuối quyển, nhìn thấy bài kiểm tra toán tuần trước cô mới làm, phiền chán vo tròn nó lại ném vào góc bàn học, rồi hung hăng nhét túi sách vào, ngăn tầm mắt cô, nhắm mắt làm ngơ.

Dần dần trong phòng học cũng nhiều người hơn, có mấy bạn nữ có quan hệ tốt với Mạnh Tĩnh Nghiên nên chạy lại quan tâm hỏi sao ngày hôm qua không thấy cô tới lớp, gọi điện cũng không được. Còn có người nhạy bén thấy sắc mặt của cô không được tốt, hỏi cô có phải là bệnh rồi hay không.

Có mấy người mặt dày không biết chuyện trêu ghẹo có phải cãi nhau với Thành Trạm Vũ hay không, tâm tình không tốt nên không có lên lớp.

Người nói vô tâm người nghe có ý, một câu nói lơ đãng đã làm cho Mạnh Tĩnh Nghiên đau chân, giận dữ nói với người kia, "Mau đi đi, ngồi vào chỗ của cậu đi, nhanh chút nhanh chút, mình còn nhiều bài tập chưa làm xong đây! Cậu đó, lấy quyển tiếng anh tới cho mình mượn đi!"

Nghe chuông lên lớp cũng vang lên, mọi người giải tán ngay lập tức.

Lúc này Mạnh Tĩnh Nghiên mới thở gấp thông khí một chút, thẳng sống lưng ngồi sụp xuống, dùng tay ôm đầu dựa vào bàn học. Ánh mắt lại nhìn vào bài kiểm tra, làm như đang tự nghĩ bài này nên làm thế nào, kỳ thật suy nghĩ của cô đã sớm bay xa tới tận đâu rồi.

Điện thoại cũng được cô đặt chế độ rung, để ở trong túi quần cô. Chỉ cần hơi rung là sẽ có cảm giác ngay.

Trường Số 1 là một trường trung học trọng điểm ở thành phố A, nhưng cũng giống như những trường khác đều không cho phép học sinh được sử dụng điện thoại. Cái thứ điện thoại này làm ảnh hưởng tới việc học, còn là hàng cấm. Nhưng ma cao một thước đạo cao một trượng, có mấy học sinh nhà giàu có tinh thần kháng cự mạnh vẫn luôn lén lút sử dụng. May mà học sinh cao trung vẫn chưa kiếm được tiền nhiều, điện thoại lại là vật hiếm, học sinh có điện thoại còn không nhiều, nên vẫn chưa ảnh hưởng tới tâm tình của thầy cô giáo.

Cô mạo hiểm tính mạng của mình lén mở điện thoại lên, thậm chí giống như bệnh vậy, mặc dù không có cuộc gọi nhỡ hay tin nhắn, nhưng vẫn luôn thấy diện thoại của cô đang rung, thường lấy ra kiểm tra một chút, nhưng cái vật nhỏ kia từ đầu tới cuối vẫn luôn nằm im trong túi của cô, im lặng.

Giờ nghỉ trưa, Mạnh Tĩnh Nghiên lười biếng gục xuống bàn không muốn di chuyển, bạn ngồi cùng bàn thấy tâm trạng cô không tốt, quan tâm hỏi cô có khó chịu ở đâu không, còn quan tâm nói muốn đi mua cơm giúp cô, lại bị cô uyển chuyển từ chối. Lấy điện thoại ra nắm trong tay, dựa theo ánh sáng nhìn vẫn không có tin nhắn, không cuộc gọi nhỡ nào, cô nhìn thời gian, thấy nên khoá điện thoại lại rồi.

Cả ngày hôm nay, Thành Trạm Vũ chưa từng lộ mặt, ngay cả một câu trả lời thoả đáng cũng chẳng thấy.

Mạnh Tĩnh Nghiên ha ha cười, quả nhiên đàn ông chính là loài thay đổi nhanh nhất trên thế giới, chỉ cần chiếm được thì sẽ không biết quý trọng.

"Ong ong, ong ong~"

Lúc cô không còn ôm hi vọng nào nữa, điện thoại đang ở trong tay lại đột nhiên rung mạnh lên! Mạnh Tĩnh Nghiên giật mình, tay phải nhanh chóng mở điện thoại ra--là một dãy số lạ.

Theo như kinh nghiệm trước kia của cô mà nói, số lạ nhắn tới không phải là báo cô đã trúng giải này giải kia, rồi dẫn cô tới mấy trang web xxx để lĩnh giải, còn không thì tin báo 'ba mẹ' tôi xảy ra chuyện, bây giờ đang ở đồn cảnh sát, cần gấp 1000 nguyên tới tài khoản của bạn tôi. Phần lớn đều là mấy tin nhắn lừa đảo, đúng rồi, còn có mấy cái chứng từ, hay thông tin mua nhà mấy thứ linh tinh nữa.


Thoáng dừng hai giây, mấy thứ không nên nghĩ đã bị thanh trừ, mới mong ngóng mở tin nhắn ra. Thật là một đoạn dài, Mạnh Tĩnh Nghiện đọc từng từ xuống dưới: Hi người đẹp, anh là Chu Quảng Siêu, còn nhớ anh không?  Hôm qua thấy em có bộ dáng uống quá say, tính mang em tới chỗ anh nghỉ tạm nào ngờ gặp phải bạn nên mới giao em cho cậu ấy. Lo cho em hôm qua uống quá say mà hôm nay sẽ đau đầu, nên muốn nhắc em nghỉ ngơi cho tốt, vậy không phiền em nữa. Vậy giờ em sao rồi, tốt chứ?


Chu Quảng Siêu, Mạnh Tĩnh Nghiên nhớ anh ta. Nhưng chẳng có hứng thú gì với anh ta cả, tắt điện thoại, ỉu xìu nằm sấp xuống bàn.


Lúc này, trong lòng cô ngoại trừ đang chửi rủa Thành Trạm Vũ ra, không biết nên nói cái gì. Đàn ông à, ăn xong rồi bỏ chạy, chẳng suy nghĩ tới chuyện chịu trách nhiệm, bình thường thì lời ngon tiếng ngọt, đều là kẻ lừa đảo khẩu phật tâm xà lừa cho phụ nữ vui vẻ!


Nhớ lại trước kia phần lớn thời gian của Thành Trạm Vũ đều ở bên cạnh cô, nhưng chưa từng nói lời ngon tiếng ngọt gì, làm cho cả người toả ra cảm giác an toàn và đáng tin. Càng nghĩ lại càng giận: lời ngon tiếng ngọt mà anh ấy cũng luyến tiếc cho mày! Là kẻ lừa đảo bậc nhất!


"Ong ong, ong ong~" điện thoại lại rung lên hai lần, Mạnh Tĩnh Nghiên ngừng chửi rủa lại, kích động mở ra đọc tin nhắn ngắn. Làm cho cô như quả khí cầu rơi xuống, vẫn là dãy số lạ kia, nói cách khác, tin nhắn này vẫn là của Chu Quảng Siêu nhắn tới.


"Một năm trước đã gặp nhau một lần ở đại C, hôm trước lại gặp nhau ở nhà hàng, giữa chúng ta cũng có duyên phận đó nha! Có thể kết bạn không? Anh là phó chủ tịch hội học sinh ở Đại C, không phải là người xấu, thật đấy!"


Chẳng lẽ trên mặt người xấu lại viết mình là người xấu sao? Mặc kệ anh ta! Tắt tin nhắn, lại ngồi ngẩn người ở trên ghế.


Nhưng mà cô cũng xem nhẹ trình độ bám người siêu cấp của Chu Quảng Siêu quá, phải biết rằng, anh ta tìm Mạnh Tĩnh Nghiên đã một năm, suốt cả một năm đấy! Tốt xấu gì cũng là sinh viên được vài năm, ở bên cạnh lại không thiếu người đẹp, nên cũng biết chút tâm lý của các người đẹp, không như Thành Trạm Vũ, đầu gỗ vụng về, vào thời điểm mấu chốt lại mê muội, còn phải dựa vào mấy cái biện pháp ôi thiu từ người khác. Anh là đại biểu cho loại người dám nghĩ dám làm, sợ bỏ qua cơ hội lần này, không biết về sau có cơ hội gặp lại hay không.


Tin nhắn lại gửi tới, lần này ngắn tới mức chỉ có một câu: Em biết Lục Hoằng Văn sao?


Thấy ba chữ quen thuộc này, tim nhỏ của Mạnh Tĩnh Nghiên run lên. Bất kể như thế nào từ đầu tới cuối cô vẫn không thể bình tâm đối với người kia. Từ lúc yêu nhau tới kết hôn, còn có đứa nhỏ của bọn họ vô duyên đến với thế giới này nữa, bất kể như thế nào Lục Hoằng Văn cũng đã để lại một con dấu không thể xoá đi ở trong lòng của cô.


Hai tay run lên, bấm mấy chữ 'không biết', khi phục hồi thì tin nhắn đã gửi tới Chu Quảng Siêu.


Chu Quảng Siêu ở đầu bên kia vui vẻ tới mức muốn nhảy dựng lên, cuối cùng cũng nhận được tin nhắn rồi! Mặc dù câu chuyện từ trên người một học sinh nam khác, nhưng tốt xấu gì cũng xem như là có tiến bộ không phải sao? Hai tay nhanh chóng đánh như bay trên bàn phím, sau khi đánh xong còn cẩn thận đọc lại lần nữa, rồi mới gửi tới cho Mạnh Tĩnh Nghiên.

"Ngày đó em say rượu, trong miệng vẫn luôn gọi tên của Lục Hoằng Văn, khéo như vậy, anh cũng có một người bạn tên là Lục Hoằng Văn, ngày đó cậu ta cũng ở trong khách sạn, em cũng đã gặp qua cậu học sinh nam đó rồi, anh còn nghĩ em biết cậu ta chứ."

"Phải đúng là khéo quá."

"Ừ, chắc là uống say quá rồi nói bậy bạ đó! Em còn nói đứa bé gì nữa, mới đầu làm cho anh giật cả mình, sau này mới phản ứng kịp, xem em còn nhỏ như vậy, làm sao có con được chứ đúng không? Mà nói này, em bao nhiêu tuổi rồi? Còn học cấp ba hay lên đại học rồi?" Kỳ này thì tin nhắn hơi dài.

Chu Quảng Siêu cố gắng không để lại dấu vết tìm hiểu thông tin cá nhân của Mạnh Tĩnh Nghiên, mắt anh nhìn điện thoại sáng quắc, giống như muốn đốt một lỗ thủng trên điện thoại vậy. Cô gái nhỏ anh tâm tâm niệm niệm một năm, không bắt lấy cô, làm sao có thể cam tâm cho được?

Sau khi mở tin nhắn ra Mạnh Tĩnh Nghiện giật cả mình! Đứa nhỏ! Làm sao cô có thể nói ra chuyện này!

Đây chính là bí mật của cô, ngoại trừ cô, không có ai biết đến sứ tồn tại của nó. Thậm chí ngay cả Lục Hoằng Văn, chồng của cô, cũng chưa từng biết đến nó. Có thể nói đây chính là bí mật lớn nhất của cô, giờ thì rõ ràng cô đã nói ra ở trước mặt của Lục Hoằng Văn sau khi cô say! Nhưng cô chẳng nhớ gì cả!

Trong nháy mắt thân thể của Mạnh Tĩnh Nghiên căng thẳng cứng đờ, cô, có phải đã nói ra những lời cô vốn không nên nói ra hay không?

"Em mới mười bảy, còn chưa trưởng thành đâu, năm nay mới học cấp ba. Tối hôm đó thật sự cảm ơn anh, em có tâm sự, nên mới uống hơi nhiều, xảy ra chuyện gì em cũng không nhớ. Nếu không có anh, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa, cảm ơn anh."

Thái độ của cô chuyển biến cực nhanh làm cho Chu Quảng Siêu thụ sủng nhược kinh, Mạnh Tĩnh Nghiên chưa trả lời anh quá ba câu, giờ lại trả lời dài như vậy, hơn nữa giọng điệu lại thân thiết vô cùng, vả lại còn cảm ơn anh nữa, đây chính là tiến bộ đến cỡ nào!

Anh lại hoàn toàn không biết Mạnh Tĩnh Nghiên muốn gần gũi anh là muốn moi thông tin từ miệng anh, muốn biết tối hôm đó sau khi say cô đã nói những gì, có nước mắt nước mũi đầm đìa bi thương nói chuyện đứa nhỏ của bọn họ với Lục Hoằng Văn hay không? Có nói chuyện chính mình trùng sinh ra hay không?

Tấm chân tình của cậu thiếu niên đó vẫn trong sáng đập thình thịch, rạo rực. Đáng tiếc, từ đầu đến cuối mục đích của Mạnh Tĩnh Nghiên lại không hề trong sáng, mọi chuyện đều mang theo mục đích. Tấm lòng của cậu thiếu niên như viên pha lê sớm muộn gì cũng sẽ bị cô làm cho vỡ vụn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn á bì về bài viết trên: BAT101126, Nguyễn Vũ An Thy, hienpham1619, lyroti
     

Có bài mới 31.07.2017, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.04.2016, 19:49
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 141
Được thanks: 823 lần
Điểm: 40.07
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển - Điểm: 42
Chương 129 Không có người bên cạnh.
editor: thao1504

Mạnh Tĩnh Nghiên chịu trả lời tin nhắn của hắn, Chu Quảng Siêu vô cùng mừng rỡ liền cùng cô nói chuyện phiếm giải buồn. Tâm tư lại đang muốn theo đuổi người ta, dĩ nhiên là muốn hiểu rõ cô hơn một chút. Đối với chuyện cô nói khi say rượu, về Lục Hoằng Văn cùng chuyện đứa nhỏ không hề nhớ rõ. Cứ như vậy, chỉ qua một hai câu thăm dò, trò chuyện không được mấy câu, Mạnh Tĩnh Nghiên đã có thể thăm dò được chuyện xảy ra hôm đó.

Nói không thở phào một cái là giả, trùng sinh a, so xuyên qua còn thần kỳ kinh dị hơn.

Năm năm sau mười năm sau, truyện xuyên không chiếm hơn phân nữa sô truyện ngôn tình của phái nữ, các nữ sinh ngày ngày trầm mê ở trong tiểu thuyết luôn nhắm mắt lại ảo tưởng mình lúc nào đó sẽ xuyên không, có thể xuyên không đến một triều đại nào đó. Nếu là khi đó khi mình say rượu không cẩn thận đã nói lộ ra, người ta chỉ coi như cô do đã coi quá nhiều tiểu thuyết nên nói xằng nói bậy mà thôi.

Nhưng ở niên đại này, các loại tiểu thuyết phức tạp như xuyên không còn chưa có lưu hành, nếu như không chú ý nói lộ ra, không chừng liền bị bắt làm chuột bạch, bắt đến một phòng thí nghiệm trên hòn đảo không biết tên để người ta có thể giải phẩu thí nghiệm. Các nhà Khoa Học Gia đều bị điên!

Chu Quảng Siêu muốn hỏi Mạnh Tĩnh Nghiên một chút về chuyện Lục Hoằng Văn cùng chuyện đứa nhỏ, kết quả cô Mạnh này cư nhiên qua cầu rút ván, biết nội dung mình muốn biết, lập tức trở mặt không để ý tới hắn, lấy lý do thời gian nghỉ trưa kết thúc, lập tức phải đi học, liền chấm dứt tin nhắn giữ hai người.

Nam sinh bên kia điện thoại khó tránh khỏi không vui, nhưng chính bản thân mình cũng đã học qua lớp mười hai, cùng biết đây là thời điểm học tập rất khẩn trương, không giống như lên đại học khi vô học có nghe hay không cũng có thể, ở ngay trên bàn học chơi game trên điện thoại thầy giáo cũng sẽ không quản. Trung học đệ nhị thì không thể được, thầy giáo quản nghiêm lắm.

Liền tin cái cớ này của Mạnh Tĩnh Nghiên, uất ức trong lòng mới tản đi không ít. Chợt nhớ tới mình đã quên hỏi  Mạnh Tĩnh Nghiên học ở trường nào! Tên họ là gì, chiều cao, thể trọng, trường học, chuyên nghiệp cái gì, một chút cũng không biết gì, nhưng hắn trừ dùng thủ đoạn biết số điện thoại của cô bé thì cũng chỉ biết cô gọi là Mạnh Tĩnh Nghiên, vẫn là nghe bạn của cô gọi cô như vậy mới biết!

Thất sách! Thật là thất sách a!

Chu Quảng Siêu liền nhanh chóng coi lại tin nhắn, sau đó gởi tin nhắn hỏi thăm thông tin cá nhân của Mạnh Tĩnh Nghiên. Đáng tiếc, Mạnh Tĩnh Nghiên đã qua sông, cũng phá hủy kiều, điện thoại di động rung lên nhìn thấy tin nhắn của Chu Quảng Siêu gởi tới, lại cất vào trong túi quần —— không có lợi ích, không cần trả lời.

Buổi trưa đang ở trong phòng học đợi một buổi trưa, cơm trưa cũng không ăn. Bạn học ngồi cùng bàn rất thân thiếp giúp cô mua một ổ bánh mì một cây xúc xích, cùng một bình nước liền ăn.

Cô không thích ăn bánh mì, bánh bích quy loại này thức ăn khô khan, uống nước ăn cũng sợ bị nghẹn. Có mấy lần buổi sáng mẹ dậy trễ, chưa làm cơm cho cô, Thành Trạm Vũ thì sẽ gọi đến nhà hàng đặt mua nhưng món cô thích ăn trước, vừa tan học lập tức thuê xe đưa thức ăn cho cô. Chưa bao giờ sẽ để cho cô ăn bánh mì, bánh bích quy.

Rất miễn cưỡng ăn một nửa, Mạnh Tĩnh Nghiên nhìn nữa ổ bánh mì trong tay ngẩn người. Chỉ là cơm trưa thật đơn giản mà thôi, tại sao dường như tùy ý đều có thể thấy bóng dáng của Thành Trạm Vũ ? Thật là, Địa Cầu có thể thiếu ai mà có thể dừng lại không di chuyển chứ? Chẳng lẽ không có Thành Trạm Vũ, cô không thể ăn cơm?

Đùa gì thế!

Hung hăng cắn một miếng bánh mì thật lớn, nhanh chóng nhai hai cái liền cứng rắn nuốt vào trong bụng. Bộ dạng kia nhìn đầy khổ ải cùng cừu hạn, giống như đang coi bánh mì này trở thành Thành Trạm Vũ mà đối đãi.

Tan học, cũng không có người chờ ở cửa trường học, chờ cô cùng nhau về nhà. Học bù lúc nghỉ hè không giống học kỳ bình thường mỗi ngày đều học tới vô cùng muộn mới được ra về, thời gian lên lớp vốn đã chiếm dụng ngày nghỉ của học sinh, trường học liền an bài giáo trình nhẹ một chút, chỉ học hơn hai giờ vào buổi trưa, không cho bọn học sinh áp lực quá lớn.

Khó khi hôm nay các thầy giáo có lòng từ bi, không có cho bao nhiêu bài tập, Mạnh Tĩnh Nghiên liền không muốn về nhà sớm như vậy, tan học liền đi theo dòng người đến trạm xe buýt, tìm xe buýt có tuyến đường đi đến siêu thị.

Trước khi lên xe không cảm thấy gì, đợi đến khi chen lấn đi lên, đứng ở trong đám người giống như nhân bánh quy bị kẹp lại, dẹp cả ruột gan. Đang là giờ tan trường, đang là thời điểm tan trường tan làm, trong xe có rất nhiều người, chen lấn không nói, còn có mấy cái mùi kia, đã đủ ‘ ôm cột ba ngày ’ rồi.

Trong lúc mùa hè mặt trời rực lửa, chỉ cần nhúc nhích chút là toàn thân đầy mồ hôi, trong xelại có không chú ý vệ sinh  cá nhân, thật muốn đưa tay lên bóp chặt mũi! 15019281

Đời trước Mạnh Tĩnh Nghiên sống trong một gia đình điều kiện không tốt, tuy nói là nữ nhi được nuông chiều, muốn xe đưa xe rước cuối cùng cũng không có điều kiện kia. Từ nhỏ đã tự mình chen trên xe buýt đi học, đi về. Vì vậy, ở chờ ở trạm xe, ngồi trên xe buýt, còn kết giao không ít bằng hữu đấy.

Hiện tại cũng không giống như vậy, ba mẹ có sự nghiệp, cho cô ăn ngon mặc đẹp không nói, tiền tiêu vặt cũng không tiếc với cô. Từ nhà cách trường học lại gần, không phải ba lái xe đưa đón, chính là cùng Thành Trạm Vũ hai người đi bộ về nhà, hẳn là lâu lắm rồi cũng không từng ngồi qua xe buýt. Không trách được cô lại không thích ứng được, thì ra là đã bị ba mẹ cùng tên khốn kia cho cưng chìu làm cho yếu ớt rồi.

Chóp mũi  Mạnh Tĩnh Nghiên đau xót, thật tốt, tự nhiên nổi hứng đi siêu thị làm gì? Ngồi xe buýt làm gì! Càng đáng ghét hơn, là cho dù ngồi xe buýt, lại nâng tên khốn kia lên! Thật là đáng ghét!

Cũng may từ trường học đến siêu thị không xa, chỉ qua ba bốn trạm, liền nghe xe  báo tới trạm, đi theo đám người chen lấn đến cửa sau xuống, cơ hồ không cần động đã bị dòng người chen lấn đấy cho xuống xe ——. Kinh nghiệm trước kia tự nhiên biết chuyện này, Mạnh Tĩnh Nghiên lắc đầu cười mình, không ngờ chỉ ngồi xe buýt mà thôi, còn nhớ về một thuở xa xưa nữa chứ.

Đẩy xe vào lối vào, cầm cặp học nặng nề bỏ vào trong xe đẩy, lên lầu hai nhìn thấy cái gì cũng đều để trong xe. Chờ xe đầy sẽ để từng cái từng cái về chỗ cũ. Hết cách rồi, lúc tâm tình cô không tốt chỉ thích làm như vậy, cũng không biết là bao lâu mới bỏ được tật xấu này. Nhà có hơn mười cái siêu thị, trong nhà cái gì cũng không thiếu, mua một xe đầy như vậy hồi đi về cũng không có chổ để, cũng chỉ có thể lần nữa trả lại lên giá hàng.

Sau một lần nữa để lại phân nữa đồ đã lấy, Mạnh Tĩnh Nghiên phát hiện mình bên cạnh cách đó không xa nhiều hơn một  người mặc đồng phục an ninh. Vóc dáng không cao, nhưng là dáng dấp trắng trẻo, mặc đồng phục cũng có vẻ tinh thần.

Cô cười, kiểu này chắc đã coi cô là ăn trộm đi, đặc phái xuống một vị nhìn cô, chỉ cần cô có một động tác gì bất thường sẽ bắt cô lại.

An ninh này cũng rất tích cực đi , mạnh tiểu nữu nhi để các hàng hóa đặt lại chỗ cũ, mất cũng nửa giờ, hắn liền nhìn chằm chằm nửa giờ. Để lại mất một giờ, hắn liền nhìn chằm chằm một canh giờ. Mắt nhìn chằm chằm thiếu chút nữa một con gà chọi rồi

Mạnh Tĩnh Nghiên cũng không để ý, ba có nhân viên  nghiêm túc với trách nhiệm như vậy là chuyện tốt a!

Sau khi để tất cả các thứ cuối cùng lên chỗ cuối cũ, tâm tình nhẹ nhõm không ít. Sau đó  ném xe lại một chỗ giao cho tiểu bảo an kia xử lý, mình đi lên thang máy dành riêng cho nhân viên đi lên lầu đi nhìn phòng làm việc của ba một chút.

Những năm gần đây nhất siêu thị của ba càng làm càng lớn, chỉ ở Thành phố A đã mở ra mười mấy siêu thị, còn phát triển đến thành thị xung. Tất cả lớn nhỏ gần 20 chi nhánh, mỗi siêu thị đều có phòng làm việc của ba, có thể không bận rộn không ? Làm lão bản sao có thể thoải mái được chứ
Không biết  hôm nay ba có làm việc ở  siêu thị này không? Mạnh Tĩnh Nghiên muốn vụn trộm đi lên xem một chút, cho hắn kinh hỉ.

Cũng không đợi cô lên thang máy, liền bị này tiểu an ninh ngăn lại, "Cô bé, đây là lối đi của nhân viên, khách hàng miễn vào, xin ngài đi ra bên ngoài đi thang cuốn đi lên lầu."

"Ha ha, anh là người mới tới?" 111ct.

An ninh cứng đờ, đây là ngày đi làm đầu tiên của hắn, khó khăn lắm mới được người khác giới thiệu, đúng là mới đi làm không có vượt qua vòng đầu đâu, không biết phạm sai lầm gì mà bị một tiểu cô nương này nhìn ra, cứng rắn nói: "Lối đi công nhân viên, người không nhiệm vụ miễn vào, xin ngài phối hợp."

Thận trongh, nghiêm túc với công việc, vẫn không quên nói năng lịch sự, không tệ!

Mạnh Tĩnh Nghiên cảm thấy hắn làm tiểu bảo an là rất không được trọng dụng, liền muốn nói chuyện với ba một chút, đổi cho hắn cương vị tốt hơn, chợt liền nhớ lại trước khi đến hình như là tiến cử một nhân tài cho ba, bạn học kiếp trước của mình, một người rất có thủ đoạn, gọi là Tiêu Vũ Nam.

Sau khi giới thiệu Tiêu Vũ Nam với cha, cô dường như cũng không hỏi lại chuyện cô ta nữa. Không biết bây giờ cô ta thế nào, ba có vì một câu của mình  mà đổi vị trí cho cô ta hay không đây?

Không thấy tiểu bảo an trước mặt, cô căn bản đã quên người Tiêu Vũ Nam này, chưa từng nhớ tới qua. Chỉ khi nào nhớ tới, liền khẩn cấp muốn trông thấy cô ta, nhìn cô ta hiện tại trãi qua như thế nào. Thật là, cô càng nghĩ càng xuất thần. Im lặng suy nghĩ.

Cũng không trách cô, người nào mà không có chút lòng hiếu kỳ chứ.

Năm đó Tiêu Vũ Nam không hề tốt nghiệp trung học đệ nhất, sau đó chính mình ở trong thương trường mướn cửa hàng buôn bán đồng phục. Hiện tại thế nào? Cô ta có thể bởi vì mình một câu nói mà thay đổi  quỹ đạo  cuộc sống vốn có?

Nhà khí tượng học nói tới, bươm buớm trong rừng mưa nhiệt đới xung quanh con sông Amazon thuộc lãnh thổ Nam Mỹ, thỉnh thoảng vỗ cánh mấy cái, hai tuần lễ  sau có thể gây một trận lốc xoáy cho nước Mĩ.

Đây chính là hiệu ứng cánh bướm, cô chính là con bướm nhỏ này, có thể ảnh hưởng hưởng đến người khác hay không?

Tiểu bảo an ninh thấy cô chậm chạp không nói lời nào, cho là cô không phối hợp, liền kéo cánh tay của cô kéo cô ra ngoài. Mạnh Tĩnh Nghiên mới hồi phục lại tinh thần, vùng khỏi tay của tiểu bảo an , "Anh gọi điện kêu quản lý Từ đến đây, nói tôi là Mạnh Tĩnh Nghiên, là hắn biết."

Cô biết quản lý Từ!

Chuyện như vậy liền hiểu  rõ ràng, có quan hệ với quản lý Từ. Tiểu bảo an vội vàng dung bộ đàm liên lạc với quản lý Từ, quản lý Từ bên kia nghe tên của Mạnh Tĩnh Nghiên, thái độ lập tức chuyển 180°, thậm chí còn kêu hắn đưa điện thoại giao cho Mạnh Tĩnh Nghiên, vừa quan tâm tình huống học tập của cô, còn nói vợ hắn đã mua quà tặng cho cô để ở đâu, nhanh chóng đến phòng làm việc lấy một chuyến, buổi tối muốn mời cô ăn cơm tối, nói nguyên một tràng.

Khi Mạnh Tĩnh Nghiên không còn bình tĩnh, Từ quản lý mới thả cô. Đợi cô tiến vào than máy của nhân viên, thấy tiểu bảo an dùng ánh mắt ngơ ngác  mình  Mạnh Tĩnh Nghiên suy nghĩ, mình lúc nào thì mình đã trở thành giai cấp đặc quyền rồi?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thao1504 về bài viết trên: BAT101126, Nam Cung Vân Điệp, Nguyễn Vũ An Thy, hienpham1619, maimai0906
     
Có bài mới 02.08.2017, 08:18
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 16.08.2013, 11:44
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 1301
Được thanks: 12802 lần
Điểm: 27.78
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển - Điểm: 41
Chương 130: Cha lệch khỏi đường ray!

Có gì thì có chứ đừng có bệnh, không có gì nhưng đừng không có tiền. Thế nên mới có câu một phân tiền làm khó anh hùng chứ nào nghe thấy tiền đè chết người đâu? Lại nghĩ đến đời trước, mặc dù không đến nỗi nghèo rớt mùng tơi, nhưng vì muốn góp tiền mua nhà, nên mỗi lần tiêu tiền cũng đều phải tính toán tỉ mỉ, hận không thể xé ra làm ba phần. Ngẫm lại hiện tại, bất động sản đứng tên cô phải có đến ba bốn cái, diện tích đều từ 60 đến120 mét vuông, còn có cái gì không hài lòng!

Càng nghĩ càng thấy phấn chấn ngây ngất, cuộc sống này của cô có khối người thèm muốn hâm mộ ấy chứ! Cô cam nguyện làm một con sâu gạo hạnh phúc, không lý tưởng thật tốt!

Thang máy rất nhanh đã lên đến tầng cao nhất, phòng làm việc của cha Mạnh ở trên này. Ra khỏi thang máy đi thẳng, quen cửa quen nẻo cứ thế mà tiến vào.

Cách rất xa đã nhìn thấy cửa phòng làm việc đang mở, xem ra đúng lúc cha cô cũng ở đây. Mạnh Tĩnh Nghiên muốn cho cha mình một bất ngờ, buổi sáng ông đưa cô đi học, hiện tại cô tới đón ông tan việc, đi nhờ xe về nhà. Từ nơi này lái xe về nhà, đi ngang qua một sạp bán gà nướng treo ngược, chú bán gà nướng kinh doanh ở đây từ trước khi Mạnh Tĩnh Nghiên ra đời, đến giờ đã vài chục năm, làm ăn tương đối tốt, có rất nhiều khách quen đến đấy mua.

Nhưng vì không có cửa hàng, chỉ bày máy nướng ở trên đường nên cha mẹ cô sợ không sạch sẽ, không cho cô ăn, lần nào cũng khiến cô thèm chết đi được. Haiz, đời trước khi không có tiền, cô thích đi ăn vặt ở các ngõ nhỏ trong hẻm nhất, cha mẹ cũng không ngăn trở. Hiện tại có tiền lại không được ăn như ý, thật là khiến người ta không biết nói cái gì cho phải.

Nghĩ đến mùi vị gà nướng vừa thơm vừa cay đó, Mạnh Tĩnh Nghiên không nhịn được nuốt nuốt nước bọt. Không được! Hôm nay nhất định phải đòi cha cô mua cho bằng được! Không mua liền. . . . . . Không được, dù sao thì phải nhanh nhanh đến đó mua ăn thôi!

Lão yêu bà bốn mươi mấy tuổi hiếm khi nổi tính trẻ con, ngay cả bản thân cũng không để ý, mặt dày lặng lẽ tiến vào phòng làm việc, muốn cho ông bất ngờ.

Vậy mà bàn làm việc lại không có ai, trái phải nhìn chung quanh một vòng, cũng không có phát hiện bất kỳ sinh vật sống nào. Cửa thì mở, nhưng người đã đi nơi nào?

Chợt từ xa truyền đến tiếng bước chân! Mắt Mạnh Tĩnh Nghiên sáng lên, cúi người chui vào chân bàn làm việc, cũng may vóc dáng cô nhỏ nhắn nên mới có thể chui lọt, người từ bên ngoài tiến vào tuyệt đối sẽ không nhìn thấy.

Chờ đến gần một chút, Mạnh Tĩnh Nghiên mới nhận ra tiếng ‘ cạch cạch cạch ’ ngoài kia chính là âm thanh của giày cao gót, nói cách khác, đi tới phòng làm việc là một phụ nữ, mà không phải cha mình! 囧, cô thật sự quá kích động, nghe tiếng bước chân liền xẹt một cái trốn vào dưới mặt bàn, không thèm phân biệt người đến có phải là cha mình hay không!

Đang định từ dưới chui ra, nhưng lại không kịp, bước chân của người kia đã càng ngày càng gần, lúc này mà bò ra có khác nào bị người ta vừa vặn nhìn thấy! Không thể làm gì khác hơn là an ủi mình, trời sinh voi sinh cỏ, đợi lát nữa cô ta đi thì chui ra là được.

Kết quả là cô nhóc nhà họ Mạnh an phận núp ở gầm bàn, không nói tiếng nào, chỉ sợ người khác phát hiện con gái của ông chủ có sở thích chui gầm bàn, về sau ai tới đây cũng phải cúi đầu nhìn dưới mặt bàn trước tiên, tìm xem có người ở đó hay không, hình tượng xem như bị hủy hết rồi !

"Nam Nam, ông chủ hôm nay lại không đến, bữa cơm tình yêu của cô lại lãng phí rồi!"

Mạnh Tĩnh Nghiên vốn không muốn nghe lén, nhưng tiếng nói mềm mại kia đã thu hút sự chú ý của cô, ông chủ trong miệng cô ta không phải là cha mình đấy chứ? Nghe giọng điệu kia ắt hẳn đang có ý muốn đào góc tường nhà lão Mạnh đây?

Bởi vì chỗ nói chuyện của hai người kia lại ở trong phòng làm việc của cha Mạnh, nên không khó để cho Mạnh Tĩnh Nghiên liên tưởng ‘ ông chủ ’ kia và cha mình?

Dù sao hiện tại cô đang ở dưới gầm bàn, muốn đi lại không thể đi, chẳng khác nào đầu trộm đuôi cướp, không đúng, cô phải là ‘ quân tử dưới bàn’ mới đúng. Thôi thôi mặc kệ quân tử gì gì đó, tập trung nghe họ nói đi đã!

"Một tháng ông chủ tối đa cũng chỉ tới chỗ này tám chín lần, đã thế còn không nhất định ăn cơm trưa ở đây, có thế ăn được hai ba bữa cơm cô chuẩn bị đã không tệ rồi. Còn cô nữa đấy, ngày nào cũng dậy thật sớm, đi chợ mua đồ ăn, rau dưa trái cây tươi ngon, nghĩ các biện pháp đổi món cho ông chủ. Ông ấy lại chẳng cho cô thêm tiền lương, không hiểu người nào đó toan tính cái gì đây! Từ từ nhấm nháp, nếu thật sự thích ông ấy, vậy thì phải mạnh dạn lên, chủ động xuất kích, để cho người ấy không thể không đối mặt với sự tồn tại của cô!".

Bởi vì đời trước hôn nhân của Mạnh Tĩnh Nghiên cũng vì xuất hiện người thứ ba mà tan vỡ, thế nên đời này hận nhất là những thứ khích bác ly gián, hủy hoại hạnh phúc gia đình của người khác kia. Nghe thấy những lời như vậy, trong lòng nhất thời không thoải mái, siết chặt quả đấm, muốn điều tra xem người phụ nữ này là ai, bảo cha Mạnh đuổi việc cô ta! Thật không phải người tốt mà!

Đang suy nghĩ, lại nghe thấy một giọng nói nhẹ nhàng sáng ngời vang lên: "Nhược Vũ, cô không hiểu đâu. Muốn bắt được tâm của một người đàn ông nhanh nhất phải thông qua dạ dày của người đó. Tôi nghe nói vợ của anh ấy là một nữ cường nhân trong ngành giáo dục của thành phố chúng ta. Người như vậy, tuy thành công trong sự nghiệp, nhưng chắc chắn sẽ ít quan tâm chăm sóc đến gia đình. Mỗi ngày làm bữa trưa tính là gì, cái tôi muốn chính là anh ấy dần dần quen với sự có mặt của mình, luôn ôn nhu săn soc bên cạnh, đến lúc nào đó không thể rời bỏ được! Hiện tại kể cả anh ấy không đến, tôi vẫn tỉ mỉ chuẩn bị bữa trưa, thể hiện tấm chân tình của mình!"

"Hì hì, tuy nói vợ tào khang không thể phụ, nhưng vợ của ông chủ cũng đã hơn bốn mươi, có đàn ông nào sự nghiệp thành công mà không muốn có một đóa hoa giải ngữ xinh đẹp trong nhà chứ?".

Hai người phụ nữ hi hi ha ha cười nói trong phòng làm việc, không biết bản thân đã khiến cho người nào đó đang trốn dưới gầm bàn tức giận gần chết!

Thật sự là giỏi tính toán!

Quả nhiên là có người nhìn gia đình mình sống quá tốt mà đỏ mắt, muốn túm lấy  góc áo ‘ông chủ lớn ’! Đúng là không biết liêm sỉ, gấp gáp dán lên, người muốn làm tiểu tam lúc nào cũng có! Đời trước cha cô không có người nào, cũng không thấy có người nào thích ông cả? Đây chẳng phải là chỉ nhìn trúng tiền của lão Mạnh thôi sao!

Mạnh Tĩnh Nghiên cũng không gấp gáp, cô ở dưới gầm bàn, haingười kia buôn chuyện trên trời dưới đất cũng không phát hiện ra cô ở đây, nhưng tầm mắt của cô cũng bị cản trở, không thể nhìn thấy mặt mũi hai tiểu tam kia ra sao. Có điều cô cảm thấy giọng nói của người này rất quen tai!

Mẹ kiếp! Ai dám phá hư gia đình của cô, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật, gặp tiểu tam giết tiểu tam!

Hai người kia vừa trò chuyện vừa cầm đồ ăn ra phòng ăn ăn thử, sau khi đóng cửa phòng làm việc lại liền đi ra ngoài. Lúc này, Mạnh Tĩnh Nghiên mới từ phía dưới bò ra ngoài, buồn bực nhìn phòng làm việc trống không.

Cô không biết bây giờ ba cô có biết chuyện có người mong muốn ngả vào lòng ông hay không, nếu như hiểu rõ thì sẽ nghĩ như thế nào? Ông cũng ghét bỏ mẹ cô sao? Do dự tình cảm vợ chồng mấy chục năm, lại còn có một cô con gái kẹp ở giữa? Hay là dứt khoát phản ứng đủ điều, rằng không biết có người đang ‘ thầm mến ’mình?

Cha mẹ cô nâng đỡ nhau mấy chục năm mới có thành tích như hôm nay, lại ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn mình. Tuy nói vợ chồng nhà ai mà không có lúc cãi cọ ồn ào, nhưng bây giờ đã có tiền lại muốn ồn ào ly hôn? Không được! Kiên quyết không được!

Mạnh Tĩnh Nghiên quyết định thật nhanh, lại nghĩ chuyện như vậy tuyệt đối không thể nói cho mẹ cô biết được, việc cấp bách trước tiên là dùng cách nào thử dò xét ý tứ của lão Mạnh. Nếu mẹ cô mà biết lại náo loạn hết lên, làm cho cả nhà không được yên ổn, còn tạo điều kiện cho tiểu tam chui vào!

Đúng rồi! Mẹ cô, bà có biết không?

Hay là cả hai thật ra đều biết cả, chỉ giả vờ diễn vợ chồng ân ái ở trước mặt mình, con gái bọn họ đang học cuối cấp III, là giai đoạn quan trọng nhất chuyển sang một tầm cao mới trong cuộc sống, không muốn bởi vì chuyện gia đình mà ảnh hưởng đến học tập?

Chân tướng mà như thế thì chẳng khác nào phim truyền hình chiếu vào giờ vàng!

Kế hoạch tiêu diệt tiểu tam vốn đơn giản lại vì không biết thái độ của cha mẹ mình thế nào mà biến thành mớ bòng bong. Cô nàng nỗ lực hồi tưởng lại quá trình ở chung giữa cha mẹ mình ở nhà, hết thảy đều giống như trong quá khứ, vợ chồng già ăn ý, đôi lúc cãi vả rồi lại làm lành. Nhưng dường như là hai người họ lại không ôm bất cứ hy vọng nào với đối phương, chỉ hết sức chuyên chú diễn tốt vai của chính mình, cho nên mới nhẫn nhịn bao dung nhiều mặt, mới ít xảy ra cãi vã như thế?

Mạnh Tĩnh Nghiên chán nản ngồi trên ghế giám đốc, bởi vì đột ngột ngồi xuống nên chiếc ghế theo quán tính còn xoay một vòng, đúng ngay vị trí cửa sổ, từ đấy có thể thấy những tòa nhà cao tầng chọc trời cùng với những người đi đường, xe cộ qua lại bé xíu như con kiến.

Cô có cha mẹ vô điều kiện cưng chiều, cũng có tiền tai cả đời vung vẫy khắp nơi   không hết, cùng với bạn thân tâm ý tương thông. Thậm chí còn có thể đỗ vào bất kỳ trường đại học trong nước nào, kể cả Thanh Hoa hay Bắc Đại. Tất cả mọi người đều đặt  kỳ vọng rất cao nơi cô, tạo một tiền trình tốt cho tương lai

Một chút cũng không tiếc nuối.

Thậm chí cô còn nghĩ rằng nếu như ông trời cảm thấy đời này cô đã quá hạnh phúc, nhất định phải bắt cô chết đi, thì ngay cả chút tiếc nuối cũng không hề có mà chỉ có lòng biết ơn vì đã cho cô sống lại mười mấy năm qua.

Hiện tại thì sao, Mạnh Tĩnh Nghiên cười khổ. Mặc dù ông trời không đến nỗi thu nhận cô lên trên đó uống trà với mình nhưng cũng không để cô sống xuôi gió xuôi nước nhất định phải để cô gặp phải chuyện không hài lòng. Biết rõ cô không ôm hy vọng với tình yêu cực kỳ coi trọng gia đình, quan tâm đến cha mẹ mình thì lại nhất định an bài một tiểu tam tới phá hư, tới hủy diệt hạnh phúc của cô!

Cô thà bị mất đi tất cả tiền tài giàu sang mà trở về cuộc sống giống như trước đây, cha mẹ cô vẫn thương hòa thuận, nắm tay nhau bình dị sống qua ngày!

Nhưng trên đời này làm gì có thuốc hối hận, cha cô đã trở thành Tổng giám đốc công ty nổi tiếng toàn tỉnh, mẹ cô cũng là một chuyên gia giáo dục có danh tiếng, ai cũng không thể khinh thường sự cố gắng cùng thành công của bọn họ! Tất cả đã không thể trở về như lúc đầu!

Chợt, Mạnh Tĩnh Nghiên nắm chặt quả đấm, oán hận hạ quyết tâm.

Nếu như cha cô thật sự bị tiểu tam kia quyến rũ, từ bỏ mình và mẹ, thì cô sẽ ở bên cạnh nhìn chằm chằm! Để xem tiểu tam kia có canh giữ được ông hay không!

Phụ nữ, đôi khi sẽ phải hung ác một chút!

Dùng sức đấm một cái lên trên bàn, oán hận nghĩ, tiền nhiều làm gì chứ, thật là khốn kiếp!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn BAT101126 về bài viết trên: Hothao, Hắc Hồ, Keobonggon2013, Nguyễn Vũ An Thy, hienpham1619, nammoi, phuochieu90, sweetthanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 141 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: langthang, Minh thoi, phan anh thu, tiểu sắc vi và 221 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 279 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1351 điểm để mua Nữ hoàng 2
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1285 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1222 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1732 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1162 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 919 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1105 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 874 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1051 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1648 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Bé mua sắm
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> marialoan
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 813 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bấm vào profile nick mình - -> Ấn chữ Điểm nó sẽ hiện ra khung, trên cùng là chỗ tặng điểm
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.