Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 

Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo

 
Có bài mới 16.12.2016, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 05.08.2016, 12:48
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 43
Được thanks: 35 lần
Điểm: 9.16
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo - Điểm: 10
Chương 72

Thái tử ra ngoài du ngoạn một tháng cũng không có đi lâu, dù sao bị trì hoãn ở Trác Châu một ngày một giờ, khó khăn lắm mới đến thành Vạn Yển ở một ngày rồi trở về liền.

Thành Vạn Yển là sở hữu của Triệu Vương Cố Nguyên Triều, Triệu Vương phi là họ hàng của Hoàng hậu, tiểu Quận chúa Cố Thượng Cẩm là hòn ngọc quý trên tay của Triệu Vương. Lần này Thái tử cũng không có làm gì, chẳng qua là lúc rời đi mang theo tiểu Quận chúa đến Hoàng Thành, Triệu Vương đuổi theo sau lưng của hai đứa nhỏ hai ngày, cuối cùng tiểu quận chúa muốn cùng chơi đùa vui vẻ với Thái tử ca ca, ngoan quyết tâm từ bỏ Triệu vương, đi theo vị Thái tử xinh đẹp này.

Vì thế, Triệu Vương thề muốn dưỡng nhi tử của mình là Cố Thượng Dụ trở thành thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử, đem nữ nhi chạy ở bên ngoài bắt về.

Đầu mùa hè Triệu Vương phi thật vất vả mới trở về phủ đệ, tự nhiên sẽ không bỏ năm mới để cùng phu quân và nhi tử đuổi theo nữ nhi bỏ trốn, vì vậy tạm thời chịu đựng uể oải, toàn tâm toàn ý ở nhà giúp chồng dạy con, quyết định lơ là cảnh giác địch nhân, nghĩ trước động sau.

Cho nên, vửa về đến nhà Hạ Phân chỉ thấy tiểu quận chúa uyển nhược cùng Thái tử đang đứng ở trước cửa, mà Thái tử ở dưới chân đạp sưng mặt người đánh xe, mà quận chúa một tay tái nhợt vô lực cầm cây, hai tiểu bá vương ngửa đầu về phía Hạ Phân: “Tiểu Báo, mau xuống xe, theo chúng ta khoa chân múa tay.”

Một là ác bá lớn nhất trong Hoàng Thành, Thái tử, một là nổi danh ác nữ thành Vạn Yển, nữ Quận chúa, cho dù người bên ngoài nghe thấy cũng đã sợ run tè trong quần, bọn hắn bây giờ liên hiệp thành một đội, quyết định phải tiêu diệt uy phong của Tiểu Báo, đem tiếng xấu của hai vị ác bá ngày càng loan xa. Sau lưng bọn họ tất cả thư đồng, thái giám, nha hoàn, bà tử đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, rất bình tĩnh.

Thời điểm xe ngựa của Hạ Lệnh Mị vào thành, nàng cùng Uông Vân Phong tách ra. Nàng là lén nhà rời đi, tự nhiên không thể cùng Uông Vân Phong trở lại, chỉ có thể để lão quản gia cố ý chuẩn bị xe ngựa từ thiên môn mà vào, mà Uông Vân Phong và nhi tử đi theo cửa chính.

Hạ Phân nghe được lời tuyên chiến, ý chí chiến đấu hừng hực bốc lên, đang chuẩn bị nhảy xuống ngựa, đem hai người trước mắt đánh cho nước mắt giàn giụa, cũng đã sớm nghe tin tức, Uông Vân Phong đã đi ra ngoài, hướng về Thái tử, cười lạnh hỏi: “Thái tử tìm đến tiểu nhi là vì tỷ thí?”

Thái tử lôi kéo tiểu Quận chúa hào khí ngút trời, ngẩng đầu ưỡn ngực nói: “Đúng vậy, Thái tử ta vì cuộc chiến hôm nay đã chờ rất lâu, ân oán giữa ta và Hạ Phân cũng nên chấm dứt.”

Uông Vân Phong gật đầu: “Chính xác là nên chấm dứt. Bất quá, nếu tỷ thí, trước tiên nên chọn nơi chốn, mời người có đức ra làm trọng tài quyết định, cũng mời phụ mẫu đi xem cuộc chiến, cùng nhiều người cùng xem, đôi bên ký khế ước sinh tử…”

Thái tử a một tiếng: “Phụ mẫu cùng xem sao?”

“Đúng vậy! Tỷ thí có thể so văn, cũng có thể so võ. Bất kể loại tỷ thí nào, kết quả của nó cũng làm cho Hoàng thượng, Hoàng hậu hiểu được học thức nông sâu của Thái tử.”

Thái tử mặt khổ nói: “Phụ Hoàng phải xử lý triều chính, mẫu hậu sẽ không dễ dàng rời cung.”

“Nhưng.”, Uông Vân Phong than thở, “Thật là đáng tiếc.” Vẻ mặt của hắn căn bản không phải là tiếc hận, ngược lại lộ ra điểm… nhẹ nhõm?!

Uông Vân Phong lại chuyển sang tiểu quận chúa, “Triệu vương cùng Triệu Vương phi thì sao…”

Tiểu quận chúa há to miệng: “Ta đánh nhau, cho tới bây giờ mẫu phi đều không biết, phụ thân nếu biết ta thua, ta sẽ bị phạt thêu hoa, hu hu.” Thuê hoa cái gì, quá tàn nhẫn không có nhân đạo.

Uông Vân Phong sâu sắc đồng tình: “Thật đáng tiếc.” A, hắn lần này cảm thấy thật đáng tiếc. Đáng tiếc không phải là tình cảnh của Tiểu quận chúa, thật ra là khoái chí.

Khoác trên người dáng vẻ cáo già, hết sức bình tĩnh bóp chết ý tưởng của bọn họ từ trong trứng nước, sau đó mang theo Hạ Phân, đối với hai con tiểu bá vương ủ rũ ở bên cạnh nói: “Hai vị nếu đã tới, không bằng vào phủ uống một chén trà đi.”

Mãi đến thời điểm bưng chén trà, Thái tử mới lẩm bẩm một câu: “Uông đại nhân, ngươi đây là lấy lớn hiếp bé, lừa gạt chúng ta phải không?”

Uông Vân Phong thổi một ngụm trên mặt trà, cười đến ôn hòa: “Làm gì có chuyện đó. Nếu như Thái tử thật sự có thể mời Hoàng thượng và Hoàng hậu tới xem cuộc chiến, Uông mỗ cảm thấy sẽ để cho Phân nhi khoa chân múa tay cùng các vị.”

Thái tử cũng không dễ dàng buông tha người như vậy, hắn thường mang theo tiểu quận chúa, thỉnh thoảng còn dắt theo đích nữ của Hoàng hậu là Nữ Linh công chúa đi tìm Hạ Phân “nói chuyện phiếm”.

Bởi vì gần đến lễ mừng năm mới, thư viện thả lỏng. Hạ Phân rời thư viện quá lâu, chưa kịp tham gia cuộc thi, Uông Vân Phong cố ý dẫn hắn đến gặp viện trưởng. Ở trước mặt nhìn hai vị mặt lạnh, Hạ Phân thi thử, tên ở vị trí thứ ba, tức là thứ ba từ dưới đếm lên, sau khi trở về, cái mông liền không rời khỏi ghế. Vì thế, Thái tử có chút hả hê, mỗi ngày sẽ ôm theo sách đến Uông phủ, ở trước mặt Hạ Phân đang viết chữ rung đùi đắc ý, sau đó tựa như chó săn để cho Uông Vân Phong tự mình khảo hạch phê duyệt, mấy lần Hạ Phân hận thiếu chút nữa đánh nhau với Thái tử.

Tiểu quận chúa khó có lần đi an ủi người khác, an ủi Hạ Phân: “Thật ra thì ngươi so với ta lợi hại hơn, ngươi thứ ba từ dưới đếm lên, ta đếm ngược thứ mười. Phương diện này, ta phải bảo ngươi sư huynh.”
Nghe cuộc nói chuyện, Tiểu Bạch lệ rơi đầy mặt đi tìm Hắc Tử: “Ror61 cục thứ a lợi hại hay thứ mười lợi hại hơn?”

“Đương nhiên thứ ba.”

“Vậy nếu là đếm ngược thì sao?”

“Ừ, vẫn là thứ ba.” Tiệu Bạch chạy vội, Tiểu Bạch đi tìm Quyển Thư giải quyết vấn đề.

Quyển Thư vò đầu bứt tau, bừng tỉnh rồi nói: “Có lẽ, là bởi vỉ tên của tiểu thiếu gia không tốt. Muốn tên của ngài cũng tràn đầy thư hương, mặc hương như ta, vừa dễ nghe cũng biết có hàm dưỡng có tài có học…”

Tiểu Bạch đọc tên của Quyển Thư mấy lần: “Không có gì khác nhau hết, còn không bằng Hắc tử oang oang đọc còn dễ thuộc hơn.”

Quyển Thư lấy ống đựng bút trong thư phòng đập vào người Tiểu Bạch: “Ngươi thì biết cái gì! Một Tiểu Bạch, lại dám coi rẻ ta! Hắc Tử có cái gì tốt, hắn cũng không bằng Bạch Nghiên Mực!”

Vì vậy, Bạch Nghiên Mực đi ngang qua, rất khinh bỉ trợn tròn hai mắt nhìn hai người: “Thiếu gia ít đọc sách, tự nhiên thi không tốt. Cùng tên của ngài không quan hệ.” Lại sờ cằm, “Có lẽ thiếu gia vì gần mực thì đen, với các ngươi mù chữ ở chung một chỗ, tự nhiên cũng biến thành mù chữ.”

“Ngươi mới mù chữ đó!” Quyển Thư và Tiểu Bạch thẹn quá hóa giận, rốt rít nhặt đồ đập trên người Bạch Nghiên Mực.

Ở Uông gia, tuyệt đối là không có mù chữ!

Thời điểm hai mươi bốn tháng chạp, cư nhiên nổi lên trận tuyết nhỏ. Đây là trận tuyết đầu mùa đầu tiên, cũng là lần đầu tiên Hạ Phân thấy tuyết. Hắn ra đời ở trên biển, lớn lên ở xung quanh toàn là nước, lần đầu tiên nhìn thấy nước trong suốt, ở trong tuyết lăn lộn.

Sáng sớm Hạ Lệnh Mị ngồi trong đại sảnh, an bài mọi người quét dọn vệ sinh. Võ sinh cũng tới trước, luân phiên khởi động cánh tay tự mình phụ một tay dọn dẹp vệ sinh. Mỗi nhà mỗi hộ đều bận rộn, Thái tử và tiểu quận chúa không sống nổi ở trong cung, chạy đến tìm Hạ Phân. Thời điểm này, không có dư người ở xung quanh để phục vụ bọn họ, Hạ Lệnh Mị giam Hạ Phân lại trong viện, để cho ba đứa trẻ cùng chơi đùa, chỉ phái mấy nha hoàn và lão mẹ cùng phục vụ, không muốn bọn họ chạy ra ngoài chơi.

Hạ Phân đang lúc đơn độc trong phòng luyện võ, là do Uông Vân Phong cố ý xây cho hắn, gian phòng không lớn, có thể chứa hơn hai mươi đứa trẻ ở bên trong, trên vách tường cũng treo đầy binh khí mà Hạ Phân đem về từ Trác Châu.

Bọn chúng rất vui vẻ, tự mình lựa vũ khí yếu thích. Vũ khí cũng không có lấy ra, chưa từng thấy qua máu. Ba người bị lão mẹ bắt thay võ phục, mang theo gậy trúc mà khăn trùm đầu da bện lại, đầu gối cổ tay cùng có da lông bảo vệ, tường kép bên trong còn rất nhiều cây bông. Tiểu quận chúa ngay cả quần cũng không chịu mặc vào, mâc xiêm y của nam tử, chọn trường kiếm hướng Hạ Phân đâm tới.

Hạ Phân bị đánh, một bên coi chừng tiểu nha hoàn đang bưng mặt thét chói tai; Thái tử té xuống; lão mẹ liền rưng rung nước mắt, kêu tiểu tổ tông, Quan Âm Bồ Tát; tiểu quận chúa bị đánh ngả trái ngã phải, một đám nhân sị bình tĩnh vây xem nói chuyện phiếm. A, tiểu quận chúa da dày thịt béo, thời điểm ở Hạ phũ sẽ bị đánh khôn ít, hiện tại bị đánh tới tấp như thế cũng khiến nàng cảm nhận được đau đớn, không sao không sao.

Hay nói, tiểu quận chúa là hầu tử, ngươi ra mắt sợ bị hầu tử đánh sao? Nàng không đánh người, người khác sẽ A Di Đà Phật.

A a a, chân tiểu thiếu gia bị tiểu quận chúa đạp! Tiểu quận chúa người thật xấu, sao có thể khi dễ thiếu gia của chúng ta.

Một cuộc ác chiến đánh cho mồ hôi nhễ nhại, lúc Hạ Lệnh Mị mở cửa mời bọn họ đi ăn cơm, liền thấy ba dã thú mệt mỏi nằm úp sắp té xuống đất, ai ai kêu đau.

Hạ Lệnh Mị giận điên, buổi chiều phạt bọn họ chép sách, không chép xong không cho đi ngủ, hơn nữa rất ác treo ngược tóc bọn họ trên xà nhà, đầu treo cổ tự tử chỉ thiếu đùi đầy gai.

Thái tử lớn như vậy, chưa có từng viết qua pháp điển kinh Phật, nếu không có chép qua “gia quy”. Không thể không nói, không hổ là Ngự Sử Uông gia, nhà kia chung quy đều theo khuôn phép, mỗi một chuyện sai lầm đều bị trừng phạt nghiêm khắc, ngươi từ nhỏ ăn rớt chiếc đũa, ỷ vào thế lực ức hiếp dân nữ, chỉ cần làm sai, cũng sẽ bị phạt cho lệ rơi đầy mặt, chỉ hận không dấn thân làm người, hơn nữa không muốn đầu thai đến Uông gia = =.

Gần đây Hạ Phân đi theo cha của hắn, bị phạt đã thành thói quen, hai tay của hắn múa bút thành văn, cái đó nhanh chóng; tiểu quận chúa đi theo bên người Triệu Vương Phi, mỗi lần gây họa đều chép sách viết chữ, đó cũng là thuận tay, ngay cả miệng cũng chứa một bút lông; Thái tử điện hạ thì, đàng hoàng đoan chính bút thẳng tắp, chưa từng thấy một vạn chữ “gia quy”, nội tâm như một đàn dã thú chạy qua, bề ngoài như cũ là một cây viết trên một khoản giấy hoa…

Sao sao sao!

Ô ô, phụ hoàng, ta nên nghe lời của người, sớm hiểu rằng Uông đại nhân chính là sói đội lớp cừu! Toàn gia hắn đều là cầm thú, không lấy mạnh hiếp yếu còn thích tội liên đới gia tộc, quá ghét.

Năm mới, đang rơi vào trong Thái tử, trong bối thư của Hạ Phân, trong từng bước thêu hoa của quận chúa.

Trước đêm ba mươi, hoàng đế mở một bữa tiệc, mời quan viên trong triều cùng chung vui.

Lần đầu tiên Uông Vân Phong mang theo thê tử và nhi tử, bước vào cửa cung.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 18.12.2016, 21:27
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 05.08.2016, 12:48
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 43
Được thanks: 35 lần
Điểm: 9.16
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo - Điểm: 10
Chương 73

Cũng không phải lần đầu tiên Hạ Phân đến hoàng cung, so với các con em thế gia khác, hoàng cung thiếu chút nữa trở thành nhà thứ hai của hắn.

Hoàng đế dẫn quần thần và con em thế gia khai tiệc ở điện Kỳ Phúc, Hoàng hậu dẫn công chúa và mệnh phụ phu nhân ở phía sau điện xem ca múa. Yến hội chỉ vừa mới bắt đầu, Hoàng đế và Thái tử thấy triều thần đến, chỉ thấy Hạ Phân sau lưng Uông Vân Phong.

Hoàng đế ngoắc Hạ Phân lại chỗ hắn, hiền hòa hỏi thăm bài vở của hắn. Hạ Phân đã sớm lãnh giáo quy củ nghiêm cẩn của Hoàng cung, hắn hiểu được kỳ thực vị Hoàng đế này không giống như vẻ bề ngoài vô hại như vậy. Ngược lại, thời điểm Hoàng đế cười càng dịu dàng, nói không chừng trong lòng hắn đang mài dao, chuẩn bị đăm người khác một nhát. Trước khi Hạ Phân vào cung, cha mẹ hắn đã dặn dò nhiều lần, nói chuyện phải nhìn sắc mặt, trong lòng hắn sớm đã khẩn trương. Hắn từ tốn trả lời các hạng thành tích của văn võ, Hoàng đế cười ha hả: “Uông ái khanh, ngươi làm quan văn cư  nhiên không dạy tốt con trai của mình, đây là lỗi lớn a.”

Uông Vân Phong quỳ xuống, chỉ nói: “Dạy con không nghiêm là lỗi của cha, Hoàng thượng nói phải.”

Hoàng đế sờ sờ cái mũ quan của Thái tử: “Nghe nói ngươi còn chưa cho nhi tử đại danh.”

“Đúng vậy.”

Hoàng đế ừ, nghĩ ngợi một chút: “Trẫm thay ngươi đặt cho hắn một cái tên đi. Họ Uông, tên Tử Phong. Thái tử, ngươi nghĩ thế nào?”

Thái tử khom người cung kính nói: “Phụ hoàng ban tên cho, là phúc khí của Uông Tử Phong. Nhi tử thay Tử Phong đa tạ ân điển của phụ hoàng.” Dứt lời, liền dập đầu cảm ơn.

Uông Vân Phong lập tức lôi kéo Hạ Phân, hôm nay cũng chính là Uông Tử Phong dập đầu tạ ơn.

Hoàng đế diễn một tuồng kịch này, mọi người cũng hiểu đây là vì bản thân Uông Tử Phong. Từ lúc Thái tử tạ ơn, Uông Tử Phong này liền là người thân cận bên cạnh Thái tử, người bình thường cũng không dám khinh thường thân phận của hắn.

Mỗi lần lễ mừng năm mới, Hoàng đế đại xá, đồng thời ban thưởng cho quan lại. Uông Vân Phong được Hoàng đế ban tên cho nhi tử, từ ngũ phẩm lên tới tứ phẩm làm Ngự Sử giám sát, mặc dù không bằng chức tam phẩm trước kia, làm cho không ít người an tâm.

Sau nửa canh giờ Hạ Lệnh Mị nghe được thánh chỉ từ chỗ của Hoàng hậu, nhất thời lòng cảm thấy chua sót. Nữ quyến Hạ gia tất cả bình tĩnh tự nhiên, hiển nhiên cũng nghĩ đến kết quả. Uông Vân Phong đắc tội với người thế gia, khó tránh có nhiều người hận hắn, nhưng mà mọi người đều là đại gia khuê tú, tâm tình chuyển một cái rồi biến mất, không bao lâu thì quay trở lại với không khí náo nhiệt ca múa của yến tiệc. Khóe mắt Hạ Lệnh Mị nhìn về phía cao chủ vị của Hoàng hậu, nhưng đối phương không chú ý đến nàng. Mãi cho đến lúc rời cung trước, nàng mới nhìn thấy cung nữ thân tín của Hoàng hậu, đối phương nhỏ giọng nói một câu: “Thân phận Ngự Sử khác biệt, kính xin Uông đại nhân giữ mình trong sạch.”

Tay Hạ Lệnh Mị căng thẳng, xoay người trở về, hướng về phía cung Phượng Huyền bái một lạy.

Ra khỏi cung, màn đêm buông xuống.

Trong xe ngựa, Uông Vân Phong không kiên nhẫn đang cải chính tên Uông Tử Phong với nhi tử cố chấp: “Nhớ, sau này có người gọi con là Hạ Phân, con nhất định phải nhắc nhở đối phương, con bây giờ gọi là Uông Tử Phong.”

Uông Tử Phong phụng phịu: “Hạ Phân dễ nghe hơn.”

Chân mày của Uông Vân Phong cau lại: “Con muốn bị phạt sao?”

“Không muốn.”

“Vậy thì nghe lời của cha nói.”

“Hừ!”

Hạ Lệnh Mị lên xe ngựa, buồn cười nói: “Một cái tên kêu cả bảy năm, không phải nói đổi là có thể đổi liền được. Không bằng sau này ở trước mặt người ngoài thì gọi con là Uông Tử Phong, còn cha mẹ thì gọi con là Phân nhi, có chịu không?”

Uông Tử Phong nhào đến trong ngực của mẹ hắn, dùng đầu xoa bụng của nàng: “Sau này đệ đệ muội muội gọi con là Phân ca ca.”

Uông Vân Phong có chút tức giận, lại có chút cưng chiều, kéo nhi tử từ trên người của Hạ Lệnh Mị ra: “Vậy thì nhủ danh sẽ gọi Phân nhi đi.” Nói đến đây, cái ẩn điển này cũng là do ban đầu trước khi rời thành Bắc Định đi cứu nạn thiên tai đã cầu với Hoàng đế, chỉ là tránh cho Uông gia thế hệ trước ở bên trong gây sóng gió. Nhi tử của hắn, đương nhiên phải họ Uông. Hắn sẽ không nói, đây cũng là buồn phiền ở bên trong lòng của Hạ Lệnh Mị, ở Hoàng thành này tin đồn gì cũng có thể có, mặc dù tin đồn đã được đập tan nhưng hắn cũng không muốn nàng chịu một chút ủy khuất nào. Về phần mình, cũng thừa nhận trước kia cũng bị những thứ này chê cười, cũng đã qua, nàng cũng sẽ không biết.

Đến đêm ba mươi, toàn gia bái tế tổ tiên, ăn cơm tất niên, lại phát bao lì xì cho người làm, khó có được một phen náo nhiệt.

Tinh thần lão quản gia so với trước đây tốt hơn hẳn. Thời điểm mỗi ngày bận việc, cũng có thể vừa đi vừa lắc cái mông. Vốn ở ngày ba mươi hắn muốn mới gánh hát đến diễn trong phủ. Phải biết rằng năm trước tất cả phụ đệ của thế gia trong thành Bắc Định chỉ có phủ đệ của Uông Vân Phong là vắng tanh, không chỉ… mà còn giống với chủ nhân, ngay cả người làm cũng không dám ở trước mặt hắn đùa giỡn, khi đó lão quản gia sẽ cho mời gánh hát đến, từ giờ Ngọ hát cho đến tối, mãi cho đến khi tiếng chuông gõ vang, mới có thể tuyên bố yến tiệc náo nhiệt giả dối này.

Nhưng mà năm nay lại có phu nhân và tiểu thiếu gia, có thêm hai vị chủ tử, trên mặt Uông lão gia  thả lỏng và thỏa mãn. Căn bản Hạ Lệnh Mị không biết có gánh hát đến cho nên sai người mua không ít pháo hoa.

Đợi cho bên trong Hoàng cung đốt pháo hoa vang đầy trời, Uông Tử Phong cũng nắm cái pháo hoa, đốt mấy chục cái, phút chốc có khói lửa bay lên nhuộm thành một màu. Bên trong binh doanh không có những thứ này, Uông Tử Phong một mình chiếm đoạt tất cả pháo hoa, nhanh nhẹn bày chúng ra chỗ đất trống, theo khói lửa bốc lên rồi cười to, bụi rơi xuống đầu cũng không để ý.

Trên mặt đất chứa một tầng bụi dày, Tụ Ngọc cuối cùng nhìn không được nữa, cùng Huỳnh Thạch mang hắn đi tắm rửa.

Bạch Nghiên Mực và Quyển Thư cũng trở về nhà, Tiểu Bạch và Tiểu Hắc bố trí phòng vệ, rồi tụ tập trên nóc nhà, nhìn thoáng qua pháo hoa trong đình viện rồi uống một hớp rượu, sao mấy chiêu. Vũ Sinh từ trong phòng nhỏ đi ra, đến phòng bếp trộm mấy cân thịt bò và vài món điểm tâm phu nhân tự tay làm, sau đó người không biết quỷ không hay lẻn vào hầm rượu trộm vài vò rượu ngon, cùng nhau tụ tập đến một chỗ yên tĩnh trong viện, bắt đầu dạy hai tiểu tử choai choai làm nam tử hán đại trượng phu. Làm nam nhân mà nói, lễ mừng năm mới cũng không cần trốn trong bóng đêm lén hâm mộ người khác, bọn họ cùng huynh đệ tụ tập, uống rượu ăn thịt, sau đó… Nửa đêm thì đi sở quán Tần lâu, tự do sung sướng qua hết đêm, mới không uổng cuộc đời này.

Nửa đêm trôi qua, cuối cùng Hoàng thành phồn hoa cũng trở nên yên tĩnh.

Uông Tử Phong một tay đưa cho Uông Vân Phong binh thư, cố tình quấn lấy ngang hông của Hạ Lệnh Mị đòi nàng tìm người làm nhuyễn kiếm cho hắn, còn đá văng văn phòng tứ bảo ở trên giường, khóa trường mệnh nặng nề ở trên cổ, sắc mặt hồng hồng ngủ mê man…
Hạ Lệnh Mị cầm khăn lau mồ hôi cho hắn, thay hắn cởi áo bên ngoài, đắp chăn rồi mới oán trách Uông Vân Phong ngồi bên ngoài: "Ở trong binh doanh con cũng chưa từng uống nhiều rượu như vậy, chàng biết con không thể uống được, còn kích động để cho nó uống một chén lớn như vậy, tối nay biết được hắn không chịu được."”

Uông Vân Phong ngồi cách bình phong, ở trong phòng ngoài ấm áp đang tự châm cho mình một chén, nghe vậy cười nói: “Sau này hắn phải làm Đại tướng quân, không uống được rượu sao được.”

Hạ Lệnh Mị đi tới: “Hắn còn chưa tới bảy tuổi.”

Uông Vân Phong đứng dậy, đỡ nàng ngồi xuống, Hạ Lệnh Mị đẩy bàn tay của hắn ra: “Thiếp không có yếu ớt như vậy.”

Uông Vân Phong ngửi mùi hương ở cổ nàng, thở ra mùi rượu ấm áp, một bộ dáng uể oải, hắn khẽ cười nói: “Ta nguyện ý làm như vậy, lại không có người nhìn thấy.”

Hạ Lệnh Mị cảm thấy làm cha như hắn cũng uống say rồi, dời ly rượu trong tay hắn: “Đừng uống nữa. Muốn đón giao thừa trên cây hay không.”

Uông Vân Phong thân người dài, dựa vào nàng nói nhỏ: “Đón giao thừa muốn làm gì?”

Hạ Lệnh Mị suy nghĩ một chút: “Trước kia ở nhà mẹ đẻ, một đám tỷ muội ở chung một chỗ với nhau cười đùa, ừ, chàng có muốn chơi mạt chược hay không, thiếp cho người gọi lão quản gia tới, hoặc là Bạch Tử với Hắc Tử cũng được. Lão quản gia quanh năm suốt tháng quá mệt mỏi, để cho hắn tối nay ở nhà hưởng phúc đi.”

Uông Vân Phong đưa tay ôm eo của nàng, không nhịn được dùng đầu ma sát ở bụng của nàng. Trong phòng đốt Địa Long, Hạ Lệnh Mị chỉ mặc váy mỏng, bên ngoài có nón áo bảo vệ, nàng cũng uống một chút rượu, hiện tại thân thể có chút nóng rang, nàng cảm thấy say rồi.
Trò chuyện một hồi, Uông Vân Phong lại không trả lời, Hạ Lệnh Mị suy nghĩ cũng biết hắn không muốn ở cùng một chỗ với người ngoài, cũng liền thôi.

Hai người lẳng lặng dựa vào một chỗ, cũng không nói điều gì, thỉnh thoảng Uông Vân Phong sẽ uống một hớp rượu, nhoài người đến chỗ Hạ Lệnh Mị muốn đưa rượu vào miệng nàng. Nếu là lúc trước, Ngự Sử Uông Vân Phong nghiêm túc, lạnh lùng cũng sẽ không làm vậy, Hạ Lệnh Mị định nói khi say phải ngoan. Cùng người say nói chuyện quả thật không được, chỉ có thể uống rượu cùng hắn, hắn từng ngụm từng ngụm rót vào, Hạ Lệnh Mị uống từng ngụm. Đến cuối cùng, áo bên ngoài của Hạ Lệnh Mị cũng bị cởi ra, trâm cài tán loạn, mắt say lờ đờ sương mù, gương mặt trắng nõn không tỳ vết đỏ rực thoạt nhìn mê người.

Ngoài phòng yên tĩnh, bên trong nhà mơ hồ có thể nghe được tiếng nước. Thỉnh thoảng Uông Vân Phong đổi góc hôn nàng, nhè nhẹ vuốt ve bụng nàng, thỉnh thoảng lẩm bẩm một câu nghe không rõ lắm. Hạ Lệnh Mị say không được tỉnh táo, chỉ cảm thấy tay hắn ôm nàng rất chặc, hô hấp phả trên mặt, lại nóng. trong mơ màng, làn váy lụa bị vén lên, cả người nóng như thiêu đốt, làm nàng không phân biệt được đây là mộng hay là đang ở đâu.

Tựa hồ còn nghe được Uông Vân Phong đang hỏi nàng: “Sau này đi đến cùng với ta có được không?”

Nàng cười cười, không trả lời.

Người kia liền siếc chặc eo của nàng, kể từ lúc mang thai, eo của nàng rất sợ nhột, Hạ Lệnh Mị tránh né, chỉ có thể nói: “Được.”

Uông Vân Phong còn nói: “Hứa sau này không rời khỏi ta nữa, được không?”

Hạ Lệnh Mị suy nghĩ một chút, người nọ động tác lại tăng thêm, nàng hô một cái, gật đầu nói: “Được.”

Uông Vân Phong cảm thấy còn chưa đủ, tiếp tục ở sát lỗ tai nàng nói: "Nói Hạ Lệnh Mị là nương tử của Uông Vân Phong."”

Nàng vẫn luôn là nương tử của hắn, còn phải nói sao.

Ngón tay của hắn lại sờ loạn trên lưng của nàng, nàng cảm thấy mình rất nóng, nửa mang theo nức nở nói: “Ta là nương tử của chàng.”

Người bên trên thỏa mãn, thở dài hôn mồ hôi ướt hai bên thái dương, liếm đi nước mắt của nàng.

Hạ Lệnh Mị cảm thấy mệt mỏi, mơ hồ hỏi hắn: “Giờ nào rồi?”

“Còn sớm.” Hắn nói, “Cách cả đời của chúng ta còn sớm, rất sớm.”

Hạ Lệnh Mị gõ nhẹ sau lưng hắn: “Nặng quá, mau xuống.”

Uông Vân Phong lại đang cười, lật người nằm bên cạnh nàng, cầm chăn đắp cho hai người.

Trên bàn bên, bầu rượu kia đã sớm ngã trái ngã phải, không còn một giọt nào, cũng không biết là ai đã uống sạch.

Tác giả có lời muốn nói: Ai yêu, một chương ôn tình

Mấy lần thiếu chút nữa viết thịt, lệ rơi đầy mặt ~~`


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 09.03.2017, 22:55
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 05.08.2016, 12:48
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 43
Được thanks: 35 lần
Điểm: 9.16
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo - Điểm: 11
Chương 74

Đầu năm mới, trong thành mọi người bắt đầu đi thăm bằng hữu.

Uông Vân Phong sớm đã đưa thiệp, đầu năm đến Hạ gia bái phỏng nhạc phụ, nhạc mẫu. Lúc ba năm tân hôn kia, Uông gia đại tang, hắn về nhà, đã là ba năm, sau đó thì Hạ Lệnh Mị bỏ đi hết bảy năm về Hạ gia, coi như cẩn thận, đây cũng là lần đầu tiên tới bái kiến nhà nhạc phụ, liền phá lệ trang trọng.

Hạ gia có đã lâu, lúc trước là đại tộc thế gia, từ tiền triều đến năm đã hai trăm năm, mấy phen mưa gió nhưng vẫn đứng vững, làm cho người ta phải tôn trọng.

Vào mùng một năm mới, Uông Vân Phong đưa Uông Tử Phong đi bái kiến tộc trưởng Uông gia, trước sự chứng kiến của mấy lão tộc nhân, dâng hương cho tổ tiên, đưa tên Uông Tử Phong ghi vào gia phả. Cho nên đến Hạ gia, Uông Vân Phong phải giới thiệu thân phận của Uông Tử Phong cho mọi người.

Uông Vân Phong vì thân phận của nhi tử mà hao tốn rất nhiều tâm tư, lôi kéo cả Hoàng hậu đi bái kiến tổ mẫu. Nhiều năm nay, năm trước phần lớn con cháu Hạ gia cũng trở về, lão gia, phu nhân, các thiếu gia, tiểu thư tập trung thành một hàng, nhốn nháo rộn ràng, mọi người nở nụ cười với nhau, ồn ào cả một trạch viện lớn.

Thái tử nhỏ nhưng có bối vị cao, ra lệnh một tiếng, nhất thời mọi người đều phải ngoan ngoãn nghe lời của hắn, giống như một đám gà nhỏ kéo thành một đám đang đấu đá lung tung trong vườn hoa của Hạ gia, lệnh vừa ban đến, xa xa nhìn thấy nhất thời hóa thành một con chim ưng lớn, vây xung quanh đám gà con, tuyên bố muốn bắt vài con về ăn.

Bầy gà này nhìn thoạt nhỏ yếu, kì thực chính là những con gà con nham hiểm xấu xa. Có võ công xuất chúng, đánh người không nháy mắt, xinh đẹp tài hoa hủy người không thương tiếc, là cái hố binh thư trận pháp mọi người để ý tới, miệng lưỡi sắc nhọn, mắng người không ngại bẩn, cũng có lúc vui vẻ giết người vô hình, còn có vừa khóc vừa cười để người câm như ăn Hoàng liên… Mỗi người mỗi vẻ, nửa chén trà liền ăn lão ưng vào bụng = =, xương đều không còn.
Ghê tởm chính là có một con gà tầm thường, chân ngắn sớm đã chạy như điên đi tố cáo với lão tổ tông.

Đầu năm mới, ngày mà mọi người trong nhà đều vui vẻ, Liễu Lệnh Mặc bị phạt quỳ ở Phật đường.

Thời điểm Hoàng hậu mang theo ba đứa nhỏ đi thăm hắn, hắn đã đói bụng đến nỗi lưng muốn dán vào ngực, nằm trên bồ đoàn than thở.

Thái tử lúc này vỗ vỗ vào vai vị tiểu cữu này: “Thiên tương hàng đại nhâm vu tư nhân dã, tất tiên khổ kỳ tâm chí, ngạ kỳ thể phu, không phạp kỳ thân…” ( ta không hiểu, mọi người ai biết chỉ ta với : (( )

Quận chúa lôi kéo váy áo của Hoàng hậu, nghiêm mặt nói: “Thái tử đệ đệ thật đáng ghét, ta nghe không hiểu gì hết.”

Uông Tử Phong mang theo một cái giỏ, đưa cho Liễu Lệnh Mặc: “Cho ngươi.”

Liễu Lệnh Mặc thiếu chút nữa rơi lệ, ôm Uông Tử Phong nói: “Vẫn là Phân nhi tốt nhất.”

Thái tử, quận chúa cùng rống to: “Tiểu cữu cữu thật là đáng ghét!"

Cha mẹ Hạ Lệnh Mị thuộc chi thứ hai, mà nàng chính là đại nữ nhi, từ nhỏ lớn lên trong yêu thương của cha mẹ. Cái tình thương đó cũng giống như tình thương mà nàng và Uông Vân Phong dành cho Uông Tử Phong, chỉ cần là hài tử nhà mình, cha mẹ đều yêu vô điều kiện.

Lần này thấy cả nhà ba người bọn họ đều tới, nhị phu nhân Hạ gia nắm tay Hạ Lệnh Mị, nức nở nói: “Nghĩ thông suốt là tốt rồi.”

Giống như Hạ Lệnh Mị và Uông Vân Phong là tiểu hài tử, cãi nhau mang theo thị phi, qua thời gian này, bọn họ liền tự nhiên ở cùng một chỗ.

Năm mới sẽ kéo dài đến mười lăm, Hoàng đế và các cận thần sẽ vào triều trước vào ngày mùng tám, cùng Hoàng đế thương thảo triều chính. Lúc này Uông Vân Phong chỉ là tứ phẩm, mặc dù Hoàng đế thăng quan cho hắn, nhưng tạm thời chưa dùng đến hắn, để cho hắn vui vẻ tự tại, mỗi ngày dạy Uông Tử Phong học.

Mà một ngày này, có một vị hi khách đến phủ, chính là vị Cổ Lang nhiều tháng không thấy.

Cổ Lang mặc một thân kim thiền cẩm, vải vóc giống như cánh ve nhẵn nhụi, màu sắc diễm lệ, hiện nay rất thịnh hành được mọi người yêu thích.

Uông Vân Phong tính tình lãnh ngạo, thường mặc là màu tím hoặc là màu trắng. Mang theo ngọc quan, đai lưng là ngọc khấu của Uông gia, treo một túi hương rủ xuống, mùa hạ chơi cờ, mùa đông uống rượu, giơ tay nhất chân đều mang theo khí chất con em nhà thế gia.

Uông Vân Phong không mong trông thấy Cổ Lang, hắn ta đã từng bày tỏ sự ái mộ với Hạ Lệnh Mị, là một nam tử rất đáng ghét. Đáng tiếc lần này, Cổ Lang tới cửa bái phỏng, nói là muốn thăm cố nhân. Uông Vân Phong không muốn hắn gặp Hạ Lệnh Mị, không thể làm gì hơn là gắng gượng chiêu đãi hắn. Bây giờ khách ở Uông gia quá ít, lão quản gia nhất thời không đề phòng là có sói vào nhà, Uông Vân Phong cảm thấy mình nên nói chuyện với lão quản gia.

“Hạ quan vừa tới Hoàng thành chưa đến một tháng. Là người mới đến, cũng không có đồng lieu, đúng lúc nghe Uông đại nhân đã trở về phủ, lúc này mới đi bái phỏng, tự ôn chuyện cũ.”

Vào năm trước, triều đình sẽ cho triệu quan viên tới báo cáo công việc, sau đó sẽ căn cứ vào công trạng để thuyên chuyển chức vị lần nữa. Báo cáo công tác thì cần phải có học vấn, có người có thể rất nhanh nhìn thấy thiên nhan, có người thì sẽ chờ, chờ ba năm khác đến, không có cách nào có thể trở lại địa phương, ở Hoàng thành cũng không có người thu xếp xoay vòng, dần dà trở thành những quan viên địa phương không có quyền lợi, coi như mới bổ nhiệm, cũng không được người khác tôn trọng, mấy năm hao tổn như thế này cũng không thể hồi phục.

Cho nên, Hoàng đế muốn đem một vị trọng thần trong triều ra làm con cờ để an bài người của mình vào, để con cờ được an bài vào Hoàng thành báo cáo công việc. Coi như có trọng thần sắp đặt ở phía sau, Hoàng đế cũng tán dương mấy câu, đem giữ  người bên mình, không có người nào trong lòng không run sợ chức vụ; hoặc là chỉ thấy thuyên chuyển đối phương đi đến vùng đất xa xôi nào đó, giết gà dọa khỉ.

Trước kia Cổ Lang ỷ vào Hoa gia. Ở thành Bắc Định Hoa gia không có căn cơ (nền móng), tới đây cũng không tìm được biện pháp, lần này mới nhớ tới Hạ Lệnh Mị, sau đó mới hỏi thăm được mới biết được thế lực của Uông Vân Phong ở Uông gia ở thành Bắc Định này.

Uông Vân Phong biết tính toán của hắn, nhưng Uông Vân Phong hắn là ai chứ, hắn giỏi nhất là nói chuyện giả thành thật, thật nói thành nửa giả nửa thật, nếu nói trên triều hắn đứng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất, cũng chỉ có thể đành nhận thứ ba. Hai người nói chuyện phiếm thật lâu, Cổ lang vẫn không lấy được câu trả lời của Uông Vân Phong, ngược lại nói đến Hoa gia, sau đó nói một cách tự nhiên đến chuyện tào lao của Hoa gia.

“Hoa cô nương đột nhiên mất tích hơn nửa tháng, sau đó một ngày lại trở về Hoa gia. Sau không biết duyên cớ nào, cãi vã với Hoa lão gia mấy ngày, cư nhiên lại vô căn cứ.” Cổ Lang nhìn trộm sắc mặt của Uông Vân Phong, uống một ngụm trà rồi nói tiếp, “Có người nói là Hoa cô nương là bị sơn tặc bắt đi, có người nói nàng trốn theo tình lang, cũng có người nói nàng bị Hoa lão gia ép gả, uất ức mà không từ ý định tự sát…”

Uông Vân Phong cười lạnh, xen lời hắn: “Bổn quan đã có vợ có con, đối với họ ngoại tiểu thư khuê phòng không có hứng thú.”

Cổ Lang giày xéo trang phục của hắn cả nửa ngày, kết quả tới lúc Uông Vân Phong chỉ uống nửa chén trà, cái gì cũng không lấy được lại bị đuổi đi. Vốn định nịnh hót một chút, bên kia Uông Vân Phong đã phất tay áo đi hậu viện.
Hoa Bảo Hà, Uông Vân Phong đã sớm quên nữ tử này. Khi đó nàng không giải thích được lại vây lấy hắn, sau đó lại không giải thích được bí ẩn mất tích, hắn chưa từng dò la nguyên nhân trong đó. Hắn chỉ nhớ mấy ngày kia Hạ Lệnh Mị đặc biệt ăn một hủ dấm lớn, còn thân ảnhPhân nhi thỉnh thoảng cầm trường thương chạy ra, có lẽ Hoa Bảo Hà mất tích cùng Phân nhi có liên quan ư?

Uông Vân Phong chuẩn bị chờ Phân nhi trở lại hỏi một chút, tiểu tử thúi kia, lại lén trốn ra ngoài chơi rồi.

Hiện tại, tiểu tử thúi trong lòng Uông Vân Phong kia, đang cưỡi ngựa mà chẳng lo lắng tý nào, cùng Thái tử và Quận chúa rời khỏi Hoàng cung. Hoàng đế xử lý triều chính không rãnh rỗi bồi Thái tử đi săn thú, còn Quận chúa ngây ngô ở trong Hoàng cung cũng chả thú vị, nhất quyết muốn xuất cung đi chơi. Hai đứa bé hợp kế lại, quyết định chuồn êm, nhân tiện mang theo Uông Tử Phong. Sau lưng của bọn họ là một đoàn thái giám, thị vệ, Ngự Lâm quân đằng sau cùng xe của Uông Tử Phong đi theo sau lưng, không gần không xa.

Uông Tử Phong lấy tay chỉ: “Ca ngươi nói, chỉ cần ra ngoài chơi được, ngươi sẽ thay ta chép sách. Nếu là cha ta đánh ta, ngươi cũng phải thay ta chịu đựng.”

Thái tử gật đầu liên tục: “Không sai, trời sập xuống đã có ta ở đây.”

Bên cạnh có tiếng cười chen vào: “Các người trẻ con thì có khả năng gì, vậy chúng ta những đại nhân thì làm gì đây?”

Ba người tiếng nói vang vọng, chỉ thấy trên đỉnh đầu có bóng người che phủ, giống như trên sân khấu chỉ toàn màu đen, che lấp bọn họ.

Uông Tử Phong trợn mắt: “Ngươi là Trang thúc thúc mà mẫu thân nói sao.”

Trang Hắc Tử thấy Uông Tử Phong cổ tay đeo Phật châu màu bạc Hoàng Tước, cười nói: “Trí nhớ của tiểu thiếu gia thật tốt.”
Uông Tử Phong cùng cha hắn giống nhau như đúc, không thích người khác hỏi thăm đến mẫu thân của hắn. Lập tức xoay quai hàm: “Mẫu thân và phụ thân ở chung một chỗ, sẽ cho ta đệ đệ và muội muội.”

Trang Hắc Tử cười ha ha: “Tiểu thiếu gia muốn đi nơi nào?”

Quận chúa đã lớn tiếng trả lời: “Đi săn thú.”

Trang Hắc Tử không đồng ý: “Mùa đông khắc nghiệt, nào có con mồi chạy đến chứ. Các ngươi nếu cảm thấy buồn chán, có thể đi tiêu cục của ta chơi một chút. Năm trước các phú thương bắt không ít con mồi, chờ năm sau vận chuyển đi nơi khác để bán, đang đặt chúng ở tiêu cục của ta nuôi đây.”

Quận chúa cảm thấy ly kỳ: “Con mồi có thể đặt ở tiêu cục sao?”

Trang Hắc Tử cười nói: “Thứ gì cũng có thể đặt ở tiêu cục, bất kể là động vật, còn là… người, chỉ cần ở tiêu cục, nó liền an toàn và bí mật nhất. Bất kể kẻ nào cũng đừng nghĩ cướp lấy thương phẩm từ tay tiêu sư (người vận chuyển hàng), cũng không có ai có thể ở trước mặt người trong tiêu cục cướp đồ không thuộc về bọn họ.”

Ba đứa bé nhạc nhiên kêu to, Quận chúa đầu tiên bị hấp dẫn, muốn nhanh chóng đến xem.

Tiêu cục của Trang Hắc Tử ở địa giới thành Tây gần cửa thành, hai bên có chợ cùng những cửa hàng nhỏ, đường phố hai bên là những dân chúng bình thường, thỉnh thoảng có thể thấy người giang hồ vác đao kiếm đi ngang qua.

Ở đây không giống với trước cửa nhà thế gia, càng gần hơn với dân chúng, lại càng thêm nguy hiểm.

Thái giám và thị vệ cố ý bảo bộ chủ tử ở chính giữa, binh lính cơ trí nhìn quanh khắp nơi, cho đến khi nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc mới đánh dấu tay, không bao lâu, người nọ liền ẩn vào trong đám người. Ngự lâm quân còn cảm thấy không yên lòng, lôi kéo cỗ xe cùng tiến lên, đứng trước Thái tử. Ở trong ba đứa trẻ, tôn quý nhất chính là Thái tử, vô luận là người nào đều phải bảo vệ an toàn cho hắn trước tiên.

Tác giả có lời muốn nói:  Tạp văn = =


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 09.03.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Tổ trưởng
Tổ trưởng
 
Ngày tham gia: 05.08.2016, 12:48
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 43
Được thanks: 35 lần
Điểm: 9.16
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo - Điểm: 11
Chương 75

Ấn tượng của Trang Hắc Tử về trẻ nhỏ vẫn luôn dừng lại ngay lúc đối với Trang Sinh. Trang Sinh trong trí nhớ của hắn, mặc dù là dùng một chút tài mọn để uy hiếp người khác, nhưng thiếu niên kia chưa bao giờ lợi dụng điểm yếu của đối phương để giết hại người ta. Hắn lấy tâm tình của ca ca đối xử với đệ đệ của mình, chẳng sợ người đời nói hắn là “Hái hoa tặc”.

Trang Sinh đã từng cười vì coi bản thân hắn như kẻ trộm, đó cũng là cái “Nhã kẻ trộm”. Hắn thích những cô gái xinh đẹp và thiện lương, thưởng thức tính cách đơn độc ngây thơ của các nàng, cũng không quan tâm các nàng làm bộ nhu thuận, thậm chí hắn vui vì nhìn thấy các nàng vì muốn lấy được sủng ái mà sử dụng tất cả tâm cơ thủ đoạn, từ đó hai tay dính máu tươi.

Hắn thưởng thức, là một bông hồng có gai, là cô gái cười có lúm đồng tiền nhưng tràn đầy huyết lệ.

Hạ Lệnh Mị cười rất trực sảng (lòng dạ ngay thẳng), là nữ tử giang hồ lanh lẹ, nhưng đằng sau nụ cười của nàng cũng mang sự mỏng manh của nữ tử thế gia.

Lần đầu tiên lúc Trang Hắc Tử nhìn thấy Hạ Lệnh Mị, liền không tự chủ được muốn đến gần. Bởi vì là huynh đệ, bọn họ luôn lệ thuộc vào mẫu thân, đối với khao khát về tình yêu cũng tương tư như vậy, bọn họ nhìn thấy đằng sau sự kiên cường của nữ tử là sự mỏng manh, nhưng họ lại yêu thích sự mỏng manh kiên định của nàng.

Mà Hạ Lệnh Mị lại phát huy sự kiên định kia đến cực hạn, giống như Phỉ Thúy bao quanh một viên bảo thạch, mặc dù mộc mạc nhưng sáng chói rực rỡ.

Lúc Trang Hắc Tử biết được ân oán giữa Hạ Lệnh Mị và Trang Sinh, hắn cũng tự động cắt đứt tất cả khả năng cùng Hạ Lệnh Mị.

Hài tử của nàng…. Trang Hắc Tử hơi hơi híp mắt, hài tử chỉ cao bằng nửa người của hắn, tuyết ở trên đầu dưới ánh nắng đang phát ra ánh sáng chói mắt.

“Thì ra là Hỏa Hồ à, ta còn tưởng rằng dị thú gì ghê gớm lắm!” Tiểu quận chúa nhìn tiểu dã thú đang la điên cuồng xèo xèo trong chiếc chuồng, không thú vị nhún vai: “Ở thành Vạn Yển, thương nhân người nào mà chả lấy được Hỏa Hồ. Trước hai năm, cha ta sẽ dùng mười mấy con hồ ly làm áo cho ta, ta đều chán ngấy.”

Trang Hắc Tử cảm thấy mặt trời hôm nay có chút nóng, làm tốc độ hòa tan tuyết có chút chậm, làm sao lại thấy nóng như vậy. Hắn che lồng tre lại: “Món hàng này muốn đưa ra đảo bên ngoài. Những đảo quốc kia băng trên sông không tan, chưa từng thấy qua cái gì quen mặt. Đối với chúng ta Hỏa Hồ cũng không mới lạ, tự nhiên cũng không coi là đồ hiếm.”

Một bên Uông Tử Phong oán trách Quận chúa: “Những người các người đều được nuông chiều quen rồi, một chút gió lạnh cũng sẽ mặc áo lông, nếu mà ra đến biển lớn thì hỏng bét, lúc bơi dưới nước cũng không di chuyển được.” Hoàng đế đã từng phái giám sát đi đốc thúc chuyện hải chiến, còn không phải bộ dạng chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng dáng vẻ chọc người làm cho người khác chán ghét cùng cực. Một năm kia, gió biển tàn phá bừa bãi, giám quân vội vã đánh thắng trận liền bẩm báo công trạng, mỗi ngày đều thúc giục Hạ tướng quân xuất binh. Uông Vân Phong bướng bỉnh, một ngày gió lớn kia, đạp đối phương xuống biển, cũng may Hạ tướng quân sớm có phòng bị, nắm được thắt lưng của giám quân, hắn mới thoát khỏi nạn táng thân cá phúc (làm mồi cho cá), bất quá một thân áo khoác chống lạnh kia thật sự là làm khổ người khác, cơ hồ phải kéo hắn đến biển cho bằng được.

“Thời điểm ở trên thuyền. Hạ bá bá nói cho ta biết, da lông của động vật còn không bằng một cái vây cá.” Uông Tử Phong dáng vẻ dùng hai tay khoa tay múa chân, thấy thế Quận chúa nuốt xuống một ngụm nước miếng: “Ta biết, vây cá ăn ngon lắm. Bất quá thành Vạn yển quá ít, cũng rất đắt. Lần sau ngươi nói Hạ bá bá mang về nhà một chút đi, chúng ta len lén để phòng bếp nấu.”

Thái tử cảm thấy mất mặt với dảng vẻ của hai tên quỷ tham lam: “Vây cá có gì đặc biệt chứ, nhà ta có rất nhiều, tối nay đi nhà ta ăn đi.”
Quận chúa mở to cặp mắt sáng lóa: “Tốt tốt!” Dù sao Thái tử cũng là Thái tử, ăn cũng không thể vượt qua hắn.

Trang Hắc Tử ho khan một tiếng, tiếp tục dẫn bọn họ nhìn bọn trân thú. Lần này còn chưa có đến gần lồng tre, đã nghe mùi hôi thối bốc đến, trong đó là một cái lồng sắt lớn hơn, không có bài trí những vật phẩm khác, ngược lại đốt cháy sạch một chậu than đầy, người còn chưa đến gần đã cảm nhận được một tầng sát ý đè nén.

Quận chúa còn chưa có tiến lên, Thái tử liền cẩn thận kéo hai tỷ đệ lại.

Trang Hắc Tử đứng sau lưng bọn họ, cũng không biết chạm vào cơ quan nào, lồng tre bốn phía phân tản ra, bên trong lồng tre là một con dã thú màu vàng đang xù lông. Con ngươi như chuông đồng, trên cổ dày đặc lông, lỗ tai giơ lên, tứ chi căng cứng thể hiện nó đang phát cáu, trong móng của nó mơ hồ nhìn thấy một tia huyết nhục, đang mở miệng cắn xé một con dê con. Nhìn thấy ba khuôn mặt xa lạ, lập tức bò dậy từ trong đống thịt, gầm thét, nhào vào lồng tre vững chắc.

Thái tử khẩn trương chế trụ hai người khác, sống lưng cứng còng tuy nhiên vẫn duy trì tư thái không sợ, chỉ có mình hắn biết, nếu là dã thú kia có dấu hiệu ra ngoài, hắn sẽ không do dự mang người bên cạnh chạy trốn.

Quận chúa tuổi lớn nhất, mặc dù là nữ tử nhưng lá gan cũng không nhỏ như tiểu thư khuê phòng. Nàng đảo đảo đôi con ngươi mở to, cười hỏi Trang Hắc Tử: “Nó thật là to! Nó là cái gì? Ta chưa thấy bao giờ.”

Trang Hắc Tử ở sau lưng ba người, cười nói: “Nó chính là sư tử, vua sa mạc. Nó có thể vồ một con tuần lộc trong nháy mắt, móng vuốt bén nhọn có thể làm tê liệt cổ họng của bất cứ con vật nào, hàm răng của nó dễ dàng cắn nát xương người, ăn hết nội tạng, cắn đứt ruột, gặm nát bắp đùi…”

Thái tử chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt kia đã cười híp lại như đường chỉ may: “Trang thúc thúc hiểu thật rõ ràng. Có phải trước kia các người đã cho nó ăn qua thịt người hay không?”
Trang Hắc Tử sửng sốt, chỉ để lộ ra bên ngoài sự vui vẻ, sâu xa khó lường: “Tiểu công tử ngươi nói thử xem?”

Uông Tử Phong bỗng chốc cuộn người, hai tay chạm đất, đầu nhỏ nâng thật cao lên, thấp giọng nói cái gì. Thái tử nghe cẩn thận, chính là: “Xé nó.”

Mọi người nhất thời cả kinh, không biết Uông Tử Phong đột nhiên ra vẻ ta đây làm gì. Chỉ có Thái tử mơ hồ nghĩ đến điều gì, ngồi xổm nửa người xuống, nhìn như tùy ý nhưng thật ra đang đè mạnh ngăn chặn bả vai của Uông Tử Phong: “Tử Phong có phải ngươi thích nó không?”

“Xé nó.”

“Giết nó sau được không? Cho mẫu thân ngươi làm áo da, còn cho cha ngươi làm canh tẩm bổ.”

Cặp mắt Uông Tử Phong sáng lên, một thân yểm khí đột nhiên biến mất không còn, mở miệng nói: “Nó có thể ăn?”

Thái tử gật đầu: “Dĩ nhiên.”

Cặp mắt Uông Tử Phong sáng lên, cùng Quận chúa liếc nhìn về phía Trang Hắc Tử, cùng kêu lên: “Ta muốn nó!”

Trang Hắc Tử lập tức ngạc nhiên lại tức cười: “Các người không sợ nó sao?”

Ba đứa trẻ đều kêu lên: “Sợ nha!”

Trang Hắc Tử đổ mồ hôi lạnh: “Vậy các người cần nó làm gì?”
“Cũng là bởi vì sợ, cho nên chúng ta mới cho nó ăn nha!” Ba đứa trẻ hưng trí bừng bừng, một bộ dạng thèm nhỏ dãi, nhìn chằm chằm vào con sư tử đang gãi móng.

Thái tử đầu tiên nói lên yêu cầu: “Ta muốn lấy lông nó làm choàng cổ, lông xù khẳng định rất thoải mái.”

Quận chúa giơ tay kêu to: “Ta muốn lấy nó làm tiên (trường tiên: roi), còn lại để cho cha ta ăn!”

Uông Vân Phong lập tức nói: “Ta muốn thận nó, thịt nhất định rất mềm, cho mẫu thân ta bổ thắt lưng. Thịt chân sau có thể cho phụ thân bổ chân, chân trước ta ăn, còn có đầu…”

Thái tử cắt đứt hắn: “Đầu phơi làm tiêu bản, ta muốn treo ở trong thư phòng của ta!”

Không đến một chun trà, ba đứa trẻ thương lượng phân chia con sư tử, đồng thời níu lấy vạt áo củaTrang Hắc Tử: “Đưa nó cho chúng ta đi!”

Trang Hắc Tử không nhịn được quay ngược lại từng bước: “Này… Không phải của ta, là khách hàng muốn tiêu cục đưa nó đi.”

Ba đứa trẻ bất kể những điều này, bọn họ lôi kéo quần áo của Trang Hắc Tử, bất tri bất giác lôi kéo hắn đi tới đình viện. Cách đó không xa, thiếu nữ vội vàng chạy tới, thấy Uông Tử Phong không tự chủ mở miệng, tiếp theo kêu: “Hắc Tử ca.”

“Thật sơ sót, ngươi nếu đã đến rồi, người đâu mang ghế mời khách ngồi…”

“Chúng ta muốn sư tử!”

“Khụ khụ!”
“Cho chúng ta sư tử!”

“Hắc Tử ca.”

Có lẽ ba đứa trẻ quá ầm ĩ, làm người ngoài hoài nghi, có lẽ tiêu cục giữ bí mật đối với hàng hóa tự nhiên bị lộ ra, mặt khác tin tức lại nhanh chóng lan truyền nhanh chóng, nếu không tại sao ngày hôm sau,  mọi người lại muốn đi tiêu cục dò nhìn một chút chuyện chứ. Còn có quan viên hỏi thăm được hôm đó là Thái tử xuất môn đơn giản, lại liên tưởng đến dị thú, rồi thận trọng như vô ý dò xét gia chủ của tiêu cục, muốn lấy cho được dị thú kia, đưa tới làm lễ vật cho Thái tử.

Những thứ này không nói Hoàng cung, không tới hai ngày Uông Vân Phong đều biết được, hắn bất mãn với nhi tử về việc lẻn ra ngoài chơi  đùa.

Uông đại nhân tức giận, Uông Tử Phong tất nhiên sẽ gặp xui xẻo đi.

Tiếp đó mấy ngày bị dày vò, Uông Tử Phong chạy tới tố cáo với Hạ Lệnh Mị: “Mẫu thân, phụ thân không cho con ăn thịt.”

Uông Vân Phong đi theo sau lưng nhi tử, nghe đến lời này cũng phàn nàn với Hạ Lệnh Mị: “Ta cũng không ăn thịt, hắn ăn thịt cái gì chứ.”

Hạ Lệnh Mị nghe vậy cũng không hiểu ra sao: “Trong phủ không có bạc sao? Ngay cả thịt cũng không có mà ăn.” Cũng không đúng, mỗi ngày nàng đều ăn chim bồ câu, tổ yến, cũng không nghe quản gia nhắc đến trong phủ nghèo túng như vậy. Mặc dù hiện tại nàng không thể quản gia, nhưng Uông gia cũng không lụn bại nhanh như vậy chứ?

Uông Tử Phong ôm lấy vòng eo của Hạ Lệnh Mị, lấy đầu cọ xát vào bụng của nàng: “Phụ thân không cho phép ta ăn thịt, con rất đói bụng. Phụ thân còn phạt con chép sách, không cho phép ra ngoài chơi, không cho phép luyện võ, không cho phép bắt cá, không cho phép con trèo tường, cũng không cho phép…” Một tràng nói không cho phép, lượn quanh bên tai nàng cũng khiến Hạ Lệnh Mị cảm thấy choáng váng.
Nàng tát một phát vào người Uông Vân Phong, giơ lên móng vuốt, trừng mắt: “Chàng khi dễ con ta!”

Uông Vân Phong cảm thấy oan uổng: “Hắn cũng là con ta.”

“Nhưng là chàng không cho phép con ăn thịt.”

Uông Vân Phong cất tiếng gọi nhi tử, ôm nương tử vào trong ngực xoa xoa, ôm chặt. Hắn nghe đại phu nói, sau khi bụng lớn lên, vòng eo của nữ tử mang thai rất mỏng manh, mỗi ngày ôm chặt như vậy thật tốt. Nhưng trong mắt nàng không thấy bộ dáng hắn lúc này, hắn ở bên tai nàng khai thông, thấp giọng nói bên tai nàng: “Làm Phụ thân đói bụng, nào có đạo lý như vậy.” Tay hắn dừng ở bụng nàng đi xuống, ám hiệu ý vị mười phần, nói: “Đại phu nói bốn tháng đã…”

Hạ Lệnh Mị nghẹn họng nhìn trân trối, chỉ cảm thấy bên tai làn nhiệt nóng, đốt đỏ gương mặt của nàng, không nhịn được nữa quay đầu trừng hắn một cái: “Vậy chàng còn không cho hắn luyện võ?”

“Tháng hai, con sẽ đi thư viện, vốn là so với người khác chậm một năm, võ công hoàn hảo, đọc sách thì rối tinh rối mù, hiện tại canh giờ luyện võ của hắn từ hai canh chuyển còn một canh mà thôi.” Uông Vân Phong lạnh lùng liếc Uông Tử Phong một cái, “ Nàng biết lần trước hắn đi ra ngoài chơi, trong bao lâu không? Chọc cái gì không chọc? Hơn nữa hắn ở trong phủ cũng không sống yên ổn, cư nhiên nhảy xuống sông bắt cá chép, bây giờ là tháng một, bị bệnh thương hàn thì phải làm sao? Còn có trèo tường, nàng biết hắn ra ngoài để gặp ai không?”

Hạ Lệnh Mị sắc mặt càng thêm đỏ, lần này là nói dối: “Lúc trước hắn cũng thích trèo tường như vậy, chàng đã thấy bản lãnh của hắn. Huống chi, con thiếp, coi như làm sai, chàng cũng không thể bạc đãi không cho hắn ăn a!”

Uông Vân Phong hận đến nghiến răng, hôm nay Hạ Lệnh Mị mang thai, tính khí kia mỗi ngày một dạng, nói đạo lý gì với nàng cũng không thông, vừa vặn đứa nhỏ này lại tìm mẫu thân để dựa dẫm, tiếp tục như vậy sợ rằng người làm phụ thân như hắn sẽ không còn địa vị.

Hắn đột nhiên nắm nhi tử lên ném ra khỏi viện, lạnh giọng kêu người: “Bạch Nghiên Mực, theo dõi hắn cho ta, nếu là hôm nay không có viết xong “Nhẫn kinh”, cũng không được phép ăn cơm.” Đóng cửa rầm một cái, ngăn nhi tử đang kháng nghị ở ngoài cửa, vội vàng chạy vào nhà trong, hướng về Hạ Lệnh Mị quật cường cười lạnh.

“Ta nghĩ, chúng ta cần thương lượng lại việc giáo dục nhi tử.”

Hạ Lệnh Mị lâu rồi chưa thấy bộ dáng lạnh lùng của hắn như hiện giờ, không khỏi có chút sợ hãi, nhưng cổ vẫn còn ngẩng lên: “Chàng nói, ta nghe.”

Uông Vân Phong đã ôm lấy nàng vào phòng ngủ: “Lý do của ta rất đơn giản, ta ăn no, nhi tử liền có thịt để ăn.”

Bên trong chỉ còn nghe được giọng Hạ Lệnh Mị thẹn quá hóa giận, thét chói tai, một trận ầm ĩ đi qua, mơ hồ truyền đến tiếng phu thê hai người đang nói, những thứ này, làm nhi tử Uông Tử Phong cũng không biết.

Giống như, Uông Tử Phong không hiểu mình ăn thịt cùng phụ thân ăn thịt thì giống nhau chỗ nào.

Tác giả có lời muốn nói:  Ho khan~~~
A, mọi người Halloween vui vẻ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 10.03.2017, 01:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Mộc Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Mộc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.09.2015, 14:01
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 388
Được thanks: 2344 lần
Điểm: 9.2
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nương tử, vi phu muốn ăn thịt - Tuần Thảo
Mừng em quay trở lại, cố gắng hoàn truyện này nhé...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 160 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

2 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/06]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Ngày em đến - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 48, 49, 50

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Cảm mến không sợ muộn - Tang Giới

1 ... 16, 17, 18

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/06]

1, 2, 3, 4, 5

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Tiến sĩ thất nghiệp - Hồ Như

1 ... 48, 49, 50

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

17 • [Xuyên không] Hoàng phi Sở đặc công số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

19 • [Hiện đại Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

1 ... 14, 15, 16

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 115, 116, 117


Thành viên nổi bật 
PNam Tiểu Thư
PNam Tiểu Thư
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Ma Nhỏ: lôi thôi
Hươu Cao Cổ: you là vk ck với nhà m
Hanatadi Kasumi: ách.. ai là vk ck với nhà ngươi . thôi đi ..pp
Hươu Cao Cổ: Rồi vk ck mình đi ngẩu
Hanatadi Kasumi: dạ.. đi ngẩu
Hươu Cao Cổ: bin . đi thôi * kéo kéo*  chú ấy già rồi già ngủ với trẻ là trẻ lão hóa đấy nhanh  đi ngủ với hươu
Ếch Ộp Kêu: nhanh còn ngủ :)2
Hanatadi Kasumi: pp chú voi
Ếch Ộp Kêu: chú, vô lẹ :)2
Pink Elephant: ấy
Hanatadi Kasumi: ách ăn thịt hươu nhà bin nà bị ma ám a~
Hanatadi Kasumi: hươu .. mình đi ngẩu thôi ..
Chuột Tinh: ngoái đầu, hươu à, lão ếch muốn ăn thịt hươu hon ấy mà :)2
Hanatadi Kasumi: pp Chuột lão bá ..
Hươu Cao Cổ: bin.. dắt tay nhau.. mình cũng đi ngủ thôi
Ếch Ộp Kêu: Trâu già ngủ sớm vì trg tồn thanh xuân :sleep:
Hươu Cao Cổ: nhưng sao hươu lại là hươu nhon nhỉ ?
Chuột Tinh: ngoáp, ngoáp, mọi người ngủ ngoan! bá vai lão ếch! đi nèo :love:
pp Bin con,
pp hươu hiền, pp trâu già :))
Hanatadi Kasumi: p p ếch bá bá đẹp trai
Ếch Ộp Kêu: Hươu nhon đi ngủ đơn thuần :sleep:

Bai bé Bin :wave2:
Hanatadi Kasumi: thấy sao ..??
Chuột Tinh: Trâu: thức nguyên đêm nhiều vào, gan bị tổn hại, thận bị suy, mật bị nghen, tụy lại phải hoặc động nhiều... nổi mụn, lão hóa, ở đó mà đòi thanh vs chả xuân! :)) già rồi thì an phận, thu xếp thời gian nghỉ ngơi đi :hug:
Hươu Cao Cổ: bin thấy hươu ntn này
Ếch Ộp Kêu: chú vô làm ấm chỗ trk...tui đi giải quyết sầu buồn trong ng đã ;) đêm nay dài lắm đây :)2
Hanatadi Kasumi: p p hai vị bá lớn bá nhỏ
Hươu Cao Cổ: ủa chú chuột với chú ếch đi ạ ???
Chuột Tinh: ếch: đi thui  :love: , đi nghỉ ngơi vs t nào, ở trong lâu có dọn sẵn giườn chiếu rồi :hug:
Hươu Cao Cổ: ờ ..
Hanatadi Kasumi: kêu kasumi chi kêu bin cho ngắn
Hươu Cao Cổ: kasumi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.