Diễn đàn Lê Quý Đôn
http://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn
http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=379606
Trang 22/23

Người gởi:  Mèo ™ [ 17.03.2018, 16:16 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

Chương 63

Editor: Mèo ™


Vừa mới tỉnh dậy, là thời khắc Diệp Tử Nhuy buông lỏng phòng bị nhất, gương mặt cô vẫn đầy cảm xúc chưa kịp thu lại, phiền lòng, buồn ngủ, mệt mỏi, còn có mơ hồ... Bên má phải cô vì nằm nghiêng quá lâu nên đã in hằn lên vài vệt đo đỏ dài khoảng 5 6 cm.

“Ông chủ Chu...” Giọng cô khàn khàn, dường như cô đã trải qua một sa mạc mà không có một giọt nước vậy. “Sao ông lại ở đây?” Cô hỏi ngay mà không cần suy nghĩ gì, hỏi xong cô liền hối hận. Ông ấy là ông chủ, chưa về thì có gì kì lạ đâu.

Diệp Tử Nhuy cười cười, che giấu sự đường đột lúc nãy của mình.

Phòng làm việc yên tĩnh, ánh đèn phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Hai người đứng ở đây cũng khá là lúng túng.

Vẻ mặt Chu Nhuận Chi vẫn bình thản như thường. “Tôi quay lại lấy chút đồ. Bây giờ cô mới về sao? Để tôi đưa cô về.”

Diệp Tử Nhuy im lặng mấy giây sau mới phản ứng được. “Dạ được, cám ơn ông.”

Chu Nhuận Chi khẽ cười. “Tử Nhuy, tôi chỉ lớn hơn cô một chút thôi, nói chuyện với tôi không cần dùng kính ngữ đâu. Như vậy sẽ làm tôi có cảm giác như mình đã già 80 tuổi đấy.”

Diệp Tử Nhuy cúi đầu đi bên cạnh anh, ở giữa hai người có một khoảng trống, không xa không gần. Cô nhìn xuống nền gạch hoa văn, đan xen hợp lý. “Ông là ông chủ của tôi.” Giọng cô rất nhỏ.

Khoé miệng Chu Nhuận Chi nhếch lên thành một nụ cười nhạt, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.

Buổi tối mát rượi, tối nay các vì sao đều ẩn trong mây, chỉ có đèn đường toả sáng trong đêm. Xe khởi động, chậm rãi lướt đi.

Bên trong xe là một bầu không khí yên tĩnh.

“Về trường đúng không?” Anh hỏi.

Diệp Tử Nhuy suy nghĩ một chút. “Vâng!” Thật ra thì bây giờ đã muộn, kí túc xá cũng đóng cửa mất rồi, thôi, cô đành vào tiệm internet ngủ đỡ mấy tiếng đồng hồ vậy.

Xe đừng lại trước cổng trường đại học T, Diệp Tử Nhuy nghiêng đầu sang nói với anh. “Ông chủ Chu, cám ơn ông.”

Ngón tay Chu Nhuận Chi nhẹ nhàng gõ gõ trên vô lăng, không biết đang suy nghĩ gì, ánh sáng bên trong xe hơi tối, Diệp Tử Nhuy cũng không thấy rõ vẻ mặt anh. Đột nhiên anh lên tiếng: “Về đến phòng rồi thì gửi tin nhắn cho tôi.”

Diệp Tử Nhuy gật gật đầu, trong lòng không khỏi khen thầm, đàn ông lớn tuổi đúng là rất tỉ mỉ chu đáo. Tỉnh táo lại nào, đừng để bị ông ấy mê hoặc chứ!

“Có số điện thoại của tôi không?” Trước khi cô xuống xe, đột nhiên Chu Nhuận Chi hỏi một câu.

Diệp Tử Nhuy khựng lại, cô bước xuống xe, đứng trong vệ đường, không biết nên trả lời sao. Cô không thể nói không có số điện thoại của ông chủ mình được, dù sao thì trong túi xách vẫn còn danh thiếp của anh.

“139xxxxxxxx, số điện thoại di động của tôi, lưu lại đi.” Anh đọc với tốc độ chậm rãi.

Diệp Tử Nhuy sững sờ một lát rồi lấy chiếc điện thoại cũ của mình ra. “139xxxxxxxx, lưu rồi.”

Cô rất thông minh, Chu Nhuận Chi chỉ vừa đọc một lần, cô đã nhớ kỹ.

Chu Nhuận Chi lái xe rời đi, Diệp Tử Nhuy vẫn còn ngây ngốc đứng ở đó, cô nhìn chăm chăm vào số điện thoại của anh đã được lưu trong điện thoại mình, không khỏi cong môi cười một cái, sau đó ném điện thoại vào túi xách của mình.

Đi tới đi lui trước cổng trường đại học vài vòng, vẫn không nên quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác. Cô thẳng tiến đến tiệm internet ngay khúc cua trước mặt.

Chu Nhuận Chi cũng không hiểu tại sao ngày hôm đó mình lại muốn quay trở lại, có lẽ là vì lo lắng cho một cô gái hơn nửa đêm mà còn ở bên ngoài như cô sẽ gặp phải nguy hiểm gì đó. Anh chỉ muốn xác định cô có vào kí túc xá an toàn hay không, nhưng không ngờ lại thấy cô vẫn còn lang thang ngoài đường một mình.

Chu Nhuận Chi dừng xe ở lề đường đối diện, anh nheo mắt nhìn theo bóng lưng cô.

Nhiệt độ ban đêm có 6, 7 độ, cô chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, cổ áo đều được dựng lên bao quanh cổ mình. Có lẽ là vì thấy lạnh, nên cô luôn khoanh tay lại, bước chân cũng rất nhanh. Chu Nhuận Chi chỉ có một suy nghĩ, cô gái này vẫn luôn có thói quen như vậy, một mình bước về phía trước, mắt luôn nhìn thẳng, như thế sẽ không thấy được những người xung quanh mình.

Chỉ cần cô nhìn về hai bên một chút thôi, thì sẽ phát hiện được xe của anh đang dừng ở đó.

Chu Nhuận Chi lấy điện thoại di động ra, tìm được số điện thoại của cô, gọi đi.

Cô gái phía trước bỗng dừng chân.

Bản nhạc giao hưởng kinh điển vang lên, Diệp Tử Nhuy không nghĩ ra còn ai có thể gọi điện thoại cho cô lúc này, cô cho rằng nhất định là điện thoại quấy rối, nhưng tiếng chuông vang lên mười mấy giây cũng không hề ngắt máy. Lúc này cô mới lấy điện thoại ra, thấy người gọi đến là dãy số quen thuộc lúc nãy, da đầu cô như bị nhúng nước lạnh. »diễn ♡ đàn ♡ lê ♡ quý ♡ đôn«

“Ông chủ Chu?” Cô nghe máy, cực kì ngạc nhiên.

“Về tới kí túc xá chưa?” Chu Nhuận Chi trầm trầm hỏi.

Diệp Tử Nhuy im lặng một lát, cô hít một hơi sâu, lạnh quá. “Vâng, đã đến dưới sảnh rồi, rất nhanh sẽ về đến phòng. Ông chủ Chu, ông còn việc gì sao?”

Chu Nhuận Chi cau chặt mày lại, mím môi, trong lòng rối loạn khó hiểu, dường như thật lâu sau mới lên tiếng: “Quay đầu lại.”

Giây phút nghe thấy câu nói đó, trong lòng Diệp Tử Nhuy như bị một vật nặng đè xuống, cô sững sờ quay đầu lại, liền nhìn thấy bóng dáng của một người cao lớn đang đứng ở phía xa xa, một tay đút trong túi quần, một tay đang cầm điện thoại áp lên tai.

Diệp Tử Nhuy cứng đờ người, gió rét thổi thốc vào mặt, cô lạnh cóng đến run lẩy bẩy, vẫn cầm chặt điện thoại trong tay, hoang mang lo lắng y như một đứa trẻ nói dối mà bị vạch trần vậy.

Chu Nhuận Chi băng qua đường đi đến trước mặt cô. “Tại sao không về kí túc xá?” Giọng của anh không phải như đang chất vấn, mà giống một trưởng bối đang quan tâm đến tiểu bối của mình.

Diệp Tử Nhuy nuốt nuốt nước miếng, tâm trạng dần bình ổn lại. “Muộn quá rồi, quản lý kí túc xá cũng đã đóng cửa ngủ mất rồi. Tôi thấy không nên quấy rầy người khác nên định đi tìm chỗ nào đó ngủ tạm một đêm.” Tại sao anh quay lại? Tại sao? Là vì trùng hợp ư?

“Tôi đi với cô.” Chu Nhuận Chi lên tiếng, chân đã bước đi trước.

Gió đêm vẫn thổi không ngừng, hai người bước đi trên vỉa hè dành cho người đi bộ. Anh luôn trầm mặc không nói, đương nhiên Diệp Tử Nhuy cũng không dám chủ động bắt chuyện. Sau khi đi được một đoạn đường khá dài, Chu Nhuận Chi mới ngừng lại, hỏi: “Mệt chưa?”

“Dạ?” Đại não Diệp Tử Nhuy vẫn chưa bắt kịp tiết tấu của anh. “Không mệt. Tôi chưa mệt.”

Chu Nhuận Chi quay sang nhìn cô, nhíu mày: “Lên xe ngồi đi.”

Kết quả là, trong xe lại xuất hiện hai người quen thuộc, lại nói chuyện thêm một hồi, Diệp Tử Nhuy mệt mỏi dựa đầu vào ghế ngủ ngon lành.

Chu Nhuận Chi nhẹ nhàng điều khiển ghế thấp xuống, cởi áo khoác của mình đắp lên người cô.

Anh nheo nheo mắt, nhưng không cảm thấy buồn ngủ gì cả.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, lúc ánh mặt trời ló dạng, Diệp Tử Nhuy tỉnh dậy vì đói. Thấy người đang ngồi ngủ bên cạnh, trong đầu cô trống không một mảng, vẻ mặt cũng không che giấu sự ngạc nhiên.

Sáng sớm hôm nay sương mù dày đặc giăng lối, trời nhiều mây u ám, khó mà nhìn rõ được phía trước. D ̴ đªп ˱L/Q/Đ˲

Diệp Tử Nhuy không dám gây ra tiếng động nào quá lớn, cô chỉ xoa xoa cái cổ đang nhức mỏi của mình.

Chu Nhuận Chi đã tỉnh từ nãy, chỉ là vẫn nhắm mắt nằm đó không chịu dậy. Anh biết Diệp Tử Nhuy đang làm gì. Diệp Tử Nhuy thấy anh vẫn còn ngủ, thử mở cửa xe, vậy mà mở được, không có khoá. Cô rón rén bước xuống, đứng trước cửa xe, cô hơi trầm ngâm trong chốc lát, quay đầu nhìn anh một cái rồi rời đi. Đi tới một quán ăn gần đó thì dừng lại, đi vào mua một phần bữa sáng, rồi quay trở lại xe.

Chu Nhuận Chi ngồi trên xe, dưới bọng mắt đen như mắt gấu trúc. Diệp Tử Nhuy đứng từ phía xa xa quan sát tình hình trong xe, cô không dám đến đó. Cuối cùng lòng cảm kích đã chiến thắng sự rối rắm trong lòng.

Cô gõ gõ cửa xe, tấm kính cửa sổ từ từ hạ xuống.

Chu Nhuận Chi lẳng lặng nhìn cô, gương mặt anh vẫn anh tuấn như vậy, dù chưa rửa mặt vẫn hấp dẫn mê người, ông trời thật không công bằng mà.

Diệp Tử Nhuy nặn ra một nụ cười mỉm. “Ông chủ Chu, cám ơn ông. Bánh nướng của tiệm bán đồ ăn sáng đó rất ngon, chúng tôi thường hay xếp hàng mua ăn, mời ông dùng thử.”

Cô nhanh chóng đưa cho anh. “Tôi về chuẩn bị đi học đây.”

“Chờ một chút...” Anh gọi giật lại.

Diệp Tử Nhuy ngạc nhiên dừng lại.

“Sau này, buổi tối đừng ở bên ngoài một mình.” Anh nghiêm nghị nhắc nhở.

Diệp Tử Nhuy cũng đáp: “Ông chủ Chu, buổi tối cũng không nên chạy loạn ngoài đường đâu.” Nói xong, cô lém lỉnh chuồn đi mất.

Cả ngày hôm đó, bài giảng của giáo viên trên lớp đều bị Diệp Tử Nhuy nghe tai này ra tai kia, không tiếp thu được một chữ. Trong lòng như có gì đó đang chậm rãi nảy mầm, loại cảm giác đó rất kì diệu, ngọt ngào, chua xót, xen lẫn chút tham lam và e sợ.

Cô cho rằng mình bị bệnh rồi.

Diệp Tử Nhuy phát hiện thứ tình cảm mà cô dành cho Chu Nhuận Chi không đơn thuần là của nhân viên đối với ông chủ bình thường nữa. Trong lòng cô rất rối loạn.

Sau đó, khi làm thêm trong phòng tranh, có thể tránh được Chu Nhuận Chi thì tránh, cơ hồ hai người cũng không có chạm mặt nhau nhiều.

Chu Nhuận Chi là ai chứ, thời gian lâu dài, đương nhiên anh liền nhận ra. Chỉ là anh cũng chưa xác định được trái tim mình muốn gì.

Mùa đông năm nay, Diệp Tử Nhuy không có ý định trở về nhà mừng năm mới. Mùa đông ở thành phố B rét lạnh hơn nhiều so với miền Nam. Mỗi ngày cô đều chạy qua chạy lại giữa trường học và các nơi làm thêm, cơ thể càng ngày càng gầy hẳn đi.

Chu Nhuận Chi biết ngoài làm thêm ở phòng tranh của mình ra, cô còn làm thêm ở nhiều nơi khác nữa, nhưng không nghĩ cô sẽ quay mình như chong chóng như vậy.

Diệp Tử Nhuy là một cô gái rất kiên cường, anh đã biết điều này từ lâu.

Gần cuối năm, trong phòng tranh càng ít người hơn, Chu Nhuận Chi đã cho bọn họ nghỉ phép về quê ăn tết rồi. Hôm đó, Diệp Tử Nhuy nhận được khoảng lương cuối năm của mình, rất dư dả, cô cười cười nói với chị kế toán phòng nhân sự: “Cám ơn chị.”

Chị kế toán rất thích cô. “Muốn cám ơn thì cám ơn ông chủ đấy, tiền này là do ông ấy chi trả mà.”

Diệp Tử Nhuy le lưỡi cười. “Em không dám đâu.”

Chị kế toán cười. “Hôm nay nữa thôi là được nghỉ tết rồi, không còn việc gì thì về sớm đi. Gần cuối năm nên siêu thị giảm giá rất nhiều, có rảnh thì đi xem thử, thích thì mua một ít. Haizz, chị nói em đấy, đừng cả ngày ăn mặc như bà cô già như vậy, cô gái trẻ thì nên mặc những bộ quần áo tươi sáng mới đẹp.”

Cô ăn mặc như vậy cho tiện, quần áo đậm màu dù bị dính màu vẽ cũng sẽ không gây chú ý lắm.

Cô không ngờ hôm nay sẽ đụng mặt với Chu Nhuận Chi, không phải anh đã đến Pháp rồi à? Không đón năm mới với vợ chưa cưới sao? Diệp Tử Nhuy đội mũ lưỡi trai, cô lặng lẽ kéo sụp nón xuống, đại khái như vậy anh sẽ không nhìn đến cô.

Chu Nhuận Chi đang nói chuyện với một người bạn, hai người vừa nói vừa đi đến đây. Dđ • LˆQ’Đˆ

Diệp Tử Nhuy đi lướt qua hai người họ thì ánh mắt của anh cũng thoáng nhìn cô, hơi sững người, lời nói cũng khựng lại.

Người bạn thấy vậy, hỏi: “Sao vậy?”

Chu Nhuận Chi bất đắc dĩ cười cười. “Không có gì, không biết từ khi nào thì mình bắt đầu làm cho người ta tránh xa rồi.”

“Ai tránh xa cậu chứ. Đừng có đùa!” Người bạn trêu ghẹo.

Diệp Tử Nhuy đi đến siêu thị thật, vòng tới vòng lui, cô mua được một cái áo vải nhung, nhưng không phải mua cho cô. Trả tiền xong, cô liền muốn trở về kí túc xá. Lúc này điện thoại di động reo lên, là một dãy số quen thuộc.

Do dự hồi lâu, cô mới nghe máy.

“Ông chủ Chu...” Giọng cô rất khẽ.

“Cô đang ở đâu?” Chu Nhuận Chi hỏi. “Đừng nói dối tôi.”

Diệp Tử Nhuy bất giác cắn cắn môi. “Ông chủ Chu, ông từ Pháp về rồi sao?” Cô nhìn về phía trước, bầu trời u ám, lúc này đã có mưa tuyết nhỏ, lác đác vài bông tuyết rơi xuống.

Chu Nhuận Chi bạnh mặt, anh đứng trước cửa sổ thuỷ tinh trong phòng làm việc, ngắm nhìn về phương xa, ánh mắt sâu thêm vài phần.

Điện thoại rơi vào trầm mặc.

Một phút im lặng kia, hai người đều đang nghĩ về đối phương.

Diệp Tử Nhuy cười, một tay cô đang ôm cái túi đựng chiếc áo vừa mới mua cho mẹ. Mẹ cô là một người phụ nữ đáng thương. “Ông chủ Chu, năm mới vui vẻ.”

Cô cúp máy, đứng ngơ ngác ở đó hồi lâu.

“Chị ơi....” Một cô bé kéo tay, đưa cho cô một tờ khăn giấy.

Thì ra là cô đang khóc.

“Chị ơi, đừng khóc. Em tặng chị cây kẹo này, rất ngọt đó.” Diệp Tử Nhuy nhận lấy khăn giấy. “Cám ơn em.” Mẹ của cô bé đang đứng ở đằng xa nhìn, gật gật đầu với cô.

Một giây tựa như vạn năm, dường như Chu Nhuận Chi cũng cảm nhận được gì đó.

Chờ đến khi anh gọi lại cho cô, thì cô không nghe máy.

Trước đó, Diệp Tử Nhuy nhận được một cuộc điện thoại từ dì hàng xóm kế bên nhà mẹ của cô. “Tiểu Diệp Tử, mẹ con vừa mới ngất xỉu, con mau về nhà ngay đi, thật là đáng thương mà...”

Diệp Tử Nhuy mơ hồ có một dự cảm xấu. “Dì Lưu, mẹ con sao rồi?”

Trong điện thoại ấy là một bầu không khí trầm mặc khiến người ta không hít thở được.

“Ung thư dạ dày... Cũng sắp tết rồi, con mau về nhà với bà ấy đi.”

Diệp Tử Nhuy như tắt nghẹn, mông lung đi trên đường như người mất hồn, không quấn khăn quàng cổ, không mang bao tay. Cô không biết mình về trường bằng cách nào, đợi đến khi tới dưới sảnh lầu kí túc xá nữ mới có một bàn tay giữ chặt cô lại.

“Cô đã đi đâu?” Giọng nói của Chu Nhuận Chi cực kì lo lắng.


Hết chương 63

**********


Người gởi:  Mèo ™ [ 20.03.2018, 22:38 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

Chương 64

Editor: Mèo ™


Dáng vẻ thất hồn lạc phách của Diệp Tử Nhuy đã khiến Chu Nhuận Chi hiểu ra gì đó. Anh lo lắng cho cô, trong khoảng thời gian không gọi được cho cô, tim của anh như đang treo trên sợi chỉ mỏng manh, bất cứ lúc nào cũng có thể đứt phựt. Trong giây phút đó, rốt cuộc anh cũng đã hiểu rõ, thì ra cô bé này đã vô tình chiếm lấy một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng anh. Một đường chạy thẳng đến trường đại học T, đứng đợi trước sảnh dưới lầu kí túc xá nữ, cuối cùng cũng tìm được cô rồi.

Vào dịp lễ tết, sinh viên ở lại trường cũng không quá nhiều, lúc này sân trường vắng lặng hơn hẵn ngày thường.

Giờ phút này, trong lòng anh có một giọng nói cứ lặp đi lặp lại. Không được buông tay, không được buông tay, không được buông tay...

Anh lấy khăn quàng cổ của mình choàng cho cô, từ lúc vừa nhìn thấy cô, anh đã biết được nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó rồi. Cô bé bướng bỉnh này, còn kiên cường hơn cả bức tường thành.

“Sao thế?” Anh hỏi.

Diệp Tử Nhuy nhìn anh bằng đôi mắt mông lung, cổ dần ấm lên được một chút, cô có thể cảm nhận được một mùi hương nam tính tản mát ra từ chiếc khăn quàng cổ này, suy nghĩ vẫn còn đang lơ lửng. Từ từ cũng tìm lại được sự tỉnh táo, vẻ mặt cô lạnh nhạt: “Ông chủ Chu, sao ông lại ở đây?” Giọng nói mệt mỏi và bất lực.

Chu Nhuận Chi nhìn sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của cô, không có một chút sinh khí nào. “Tử Nhuy, tôi biết cô đang lo lắng về điều gì. Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau, còn bây giờ tôi dẫn cô đến bệnh viện.” Mới vừa chạm vào bàn tay cô anh đã nhận ra, cô đang sốt, cả người nóng bừng lên.

Diệp Tử Nhuy cau chặt lông mày. “Tôi không sao, chỉ là hứng chút gió lạnh thôi. Cám ơn ông, tôi còn có việc bận, mời ông hãy về cho.” Nói xong cô không nhịn được mà ho mấy tiếng.

Chu Nhuận Chi nắm chặt tay cô. “Đã sốt đến như vậy mà còn nói không sao.”

Diệp Tử Nhuy hít sâu một hơi, cố giằng tay ra nhưng không được, cô mệt mỏi, cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. “Ông chủ Chu, bây giờ tôi phải về nhà. Thật sự tôi không có thời gian đến bệnh viện đâu.”

“Về nhà?” Chu Nhuận Chi hỏi: “Về Chiết Giang sao?”

Diệp Tử Nhuy khó khăn gật gật đầu. “Vâng, đúng vậy.”

Lúc này điện thoại di động của cô reo vang, cô liền nghe máy ngay lập tức. “Trần sư huynh?”

“Đã chuyển tiền vào tài khoản của em rồi, Phán Phán nhờ anh chuyển lời cho em, có chuyện gì thì liên lạc với cô ấy, không cần phải lo lắng đến chuyện tiền nong.”

“Cám ơn.” Diệp Tử Nhuy thì thào nói.

“Bây giờ đang là cận tết, em về nhà nhớ chú ý an toàn. Đã mua vé máy bay chưa?”

“Em đã đặt vé rồi, chuyến máy bay sáng ngày mai.” Chỉ là giá cả thì không hề rẻ chút nào.

“Vậy thì tốt, cần phải tin tưởng vào sự tiến bộ của nền y học ngày nay.” Trần Thiệu Thần trấn an cô.

“Em biết, cám ơn hai người, em đi thu dọn đồ đạc đã, cúp máy trước nhé.”

Quan sát vẻ mặt và giọng nói của cô từ nãy đến giờ, Chu Nhuận Chi vẫn chưa thể đoán ra rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, anh nghiêm mặt lại.

Cúp điện thoại, cô quay đầu lại nhìn Chu Nhuận Chi, ánh mắt đã không còn trống rỗng như lúc nãy nữa. “Ông chủ Chu, tôi lên phòng trước đây.” Nói xong, cô cũng không nhìn anh thêm lần nào, trong lòng cũng không còn tâm trạng đâu mà suy nghĩ gì nữa.

Diệp Tử Nhuy chỉ lên phòng thu dọn đồ đạc khoảng 10 phút, khi xuống lầu, sau lưng chỉ nhiều thêm một cái ba lô màu đen, cũng không mang thêm gì khác.

Nhìn thấy Chu Nhuận Chi vẫn còn đang đứng ở chỗ cũ, anh đang gọi điện thoại cho ai đó.

Lúc Diệp Tử Nhuy đi ngang qua thì nghe thấy anh nói một cái tên, trong nháy mắt, sắc mặt cô liền thay đổi.

Chu Nhuận Chi quay đầu lại thì nhìn thấy cô, từ trong con ngươi màu nâu không nhìn ra được tâm tình gì.

“Tôi đưa cô đến sân bay.” Anh giơ tay lấy cái ba lô từ trên vai cô xuống.

Diệp Tử Nhuy hết cách, chỉ cười khổ nghe theo.

Trên đường, Chu Nhuận Chi gọi vài cú điện thoại.

“Đúng, vé máy bay đến thành phố H nhanh nhất, hai vé. Chuẩn bị thêm thuốc hạ sốt và thuốc cảm.” Anh phân phó. “Được, tôi chờ anh ở sân bay.”

Anh cúp máy, Diệp Tử Nhuy cũng có cơ hội lên tiếng. “Tự tôi có thể về một mình, ông chủ Chu, ông không cần đi theo tôi làm gì.”

Chu Nhuận Chi nhìn về phía trước. “Được rồi, bây giờ đừng tranh chấp với tôi nữa, chờ đến sân bay rồi chúng ta lại nói tiếp.” Anh trầm trầm giải thích. “Tôi vừa từ Pháp về là đi tìm cô luôn, từ chiều hôm qua đến giờ vẫn chưa được chợp mắt chút nào đâu.”

Giờ bọn họ đang lái xe trên đường cao tốc, nếu không cẩn thận sẽ rất dể xảy ra chuyện đó. DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Diệp Tử Nhuy cắn môi, bất đắc dĩ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng rối rắm không yên.

Hơn bốn mươi phút sau, bọn họ cũng đến sân bay.

Chu Nhuận Chi dừng xe, cả hai người cùng đi vào đại sảnh sân bay. Bọn họ tìm được chỗ trống, ngồi xuống.

“Đừng lo lắng quá, chờ thêm một chút nữa thôi.” Anh an ủi cô.

Diệp Tử Nhuy không che giấu tâm tình của mình. “Thật ra thì ông không cần đi theo tôi, dù sao chúng ta...” Vốn không có quan hệ gì cả.

“Là ông chủ thì nên quan tâm đến nhân viên của mình, không được à?” Anh cau mày, nói cứ như là chuyện bình thường nhất trên đời. Sau đó, anh dựa đầu vào ghế tranh thủ nghỉ ngơi.

Diệp Tử Nhuy cũng không nói gì nữa, cô vẫn luôn siết chặt tay, nhìn những hành khách xung quanh mình, trong lòng mờ mịt. Chiếc điện thoại cũ kỹ của cô không có trình duyệt hỗ trợ truy cập internet, bây giờ cô muốn lên mạng tìm hiểu thử xem, rốt cuộc ung thư dạ dày là loại bệnh gì?

Ngồi gần bên cạnh là một thanh niên trẻ, khoảng hơn 20 tuổi. Diệp Tử Nhuy thấy cậu ta đang cầm điện thoại mà không làm gì cả, liền hỏi:

“Ngại quá, có thể làm phiền cậu tìm hiểu trên mạng giúp tôi một việc được không?”

Cậu thanh niên quay sang nhìn cô, sau đó liếc nhìn chiếc điện thoại Nokia đời cũ của cô, mới hỏi: “Cô muốn tìm hiểu gì?”

Diệp Tử Nhuy mấp máy đôi môi khô khốc của mình: “Ung thư dạ dày.”

Cậu thanh niên ngạc nhiên. “Cô?”

“Không phải tôi, là người thân của tôi. Làm phiền cậu.”

Cậu thanh niên nhanh chóng search từ khoá ‘ung thư dạ dày’, có rất nhiều trang web liên quan hiện ra, cậu ta đưa điện thoại cho cô. “Cô tự mình xem đi.”

Diệp Tử Nhuy run tay nhận điện thoại, chọn một vài trang web xem, đáy mắt dần mơ hồ.

“Tôi cho rằng nền y học trong tương lai nhất định có thể chữa được căn bệnh ung thư quái ác này, dể dàng như chữa bệnh cảm cúm thông thường hay ăn một đĩa cơm sườn vậy.” Cậu thanh niên trầm trầm nói.

Sắc mặt Diệp Tử Nhuy ngày càng trắng bệch.

Đột nhiên Chu Nhuận Chi đưa tay lấy đi điện thoại trong tay cô, đưa lại cho chính chủ, anh nghiêm nghị nói: “Đừng lo lắng quá như vậy, cô còn chưa biết rõ tình hình thế nào mà.”

Diệp Tử Nhuy biến sắc. “Vậy thì ông biết được bao nhiêu? Bà ấy là người thân nhất của tôi, làm sao ông có thể hiểu được cảm giác của tôi lúc này chứ?” Bây giờ cô không khác gì một bé nhím nhỏ đang xù lông tự vệ vậy.

Chu Nhuận Chi nhìn cô. “Lúc tôi 12 tuổi, mẹ tôi đã qua đời vì ung thư.” Cho nên, anh là người hiểu tâm trạng của cô lúc này hơn ai hết.

Sự nóng nảy của Diệp Tử Nhuy bị anh dập tắt chỉ trong nháy mắt. “Xin lỗi.” Cô đã vô cớ trút giận lên anh.

Chu Nhuận Chi hơi cong môi cười. “Bây giờ cô phải nghỉ ngơi lấy lại tinh thần đã, tiếp theo còn một trận đánh ác liệt cần phải đương đầu đấy.”

“Vâng.” Cô không nhìn anh.

30 phút sau, có một người đàn ông trung niên mang đến những vật dụng cần thiết mà lúc nãy anh dặn dò.

Chu Nhuận Chi nhận lấy. “Liên lạc với những chuyên gia về ung thư dạ dày ở thành phố B giúp tôi.”

Đáy lòng Diệp Tử Nhuy bỗng cảm thấy ấm áp.

“Vâng, anh yên tâm.”

Chu Nhuận Chi quay sang nói với Diệp Tử Nhuy: “Chuyến bay lúc 6 giờ 50 phút, chúng ta đi ăn gì đó trước đã.”

Diệp Tử Nhuy đồng ý đi theo phía sau anh, một câu nói ‘Cám ơn’ khẽ khàn bay vào tai anh.

Mấy tiếng sau, máy bay đáp xuống sân bay thành phố H.

Diệp Tử Nhuy bắt xe đến thẳng bệnh viện, sau khi máy bay hạ cánh, cô liền liên lạc ngay với anh trai mình.

“Bây giờ mẹ sao rồi?”

“Mới vừa ngủ, chờ em đến chúng ta sẽ nói tình huống cụ thể sau.”

“Ừ.”

Đến bệnh viện, Diệp Tiêu Uy đã đứng ngoài cửa phòng bệnh chờ cô, đã hơn nửa năm không gặp em gái, anh lại cảm thấy hơi xa lạ.

“Tử Nhuy...” Thấy có một người đàn ông bên cạnh em gái mình, anh không khỏi có chút nghi ngờ.

Diệp Tử Nhuy thản nhiên giới thiệu. “Ông chủ Chu, là chủ của phòng tranh nơi em làm thêm. Biết chuyện của mẹ, vừa đúng lúc ông ấy đang công tác ở đây nên đến thăm.”

“Ông Chu, cám ơn ông.”

“Đừng khách khí.” Ánh mắt Chu Nhuận Chi nhẹ nhàng lướt qua Diệp Tiêu Uy. “Chỉ có một mình cậu chăm sóc mẹ thôi sao?”

“Đúng vậy. Bà con thân thiết của mẹ đều ở tỉnh khác, là hàng xóm đưa bà vào viện, tôi bảo bọn họ về nhà nghỉ ngơi hết rồi.”

Diệp Tử Nhuy hỏi: “Bác sĩ nói sao?”

Diệp Tiêu Uy trầm mặc. Chu Nhuận Chi lên tiếng nói: “Tôi có chút việc, hai người cứ nói chuyện đi.”

Anh vừa đi, hai anh em cùng trò chuyện với nhau: “Anh cũng vừa mới biết, năm ngoái mẹ đã làm một cuộc phẫu thuật. Bác sĩ nói tình hình lần này không tốt lắm.”

Diệp Tử Nhuy dựa vào vách tường lạnh lẽo. “Ông ta có biết không?”

Ông ta... Cũng chính là ba ruột của anh em bọn họ.

“Anh không nói, anh nghĩ mẹ cũng không muốn nói cho ông ấy biết.”

Diệp Tử Nhuy cười lạnh. “Ngày mai em đi tìm ông ta.”

“Tử Nhuy, em bình tĩnh một chút.” Anh kéo tay cô lại.

“Đây là ông ta nợ mẹ. Lúc còn trẻ mẹ chúng ta vì ông ta mà đã chịu biết bao nhiêu vất vả? Ông ta thì tốt rồi! An ổn hưởng thụ tình yêu đích thực của đời mình. Đã nhiều năm như vậy, ông ta có còn một chút lương tâm nào hay không? Ông ta có bao giờ để tâm đến mẹ sống chết ra sao đâu!” Cô kích động vung tay ra. “Anh, nếu như mẹ có chuyện gì, cả đời này em sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ta, không bao giờ!” Trong mắt cô tràn đầy thù hận.

“Tử Nhuy, em cũng đừng quá chấp nhất, bây giờ quan trọng nhất là bệnh tình của mẹ.”

Cả người Diệp Tử Nhuy lạnh như băng, trong lòng vừa đau nhói vừa thương mẹ. Nhưng cô che giấu tâm tình mình cực giỏi, quyết không để lộ ra chút tia mềm yếu nào. Từ lúc xuống máy bay, cô đã luôn suy nghĩ rất nhiều chuyện.  die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Chuyện của mẹ cô, ba cô, còn có Chu Nhuận Chi nữa.

“Anh, anh dẫn ông chủ Chu đến khách sạn gần đây đặt phòng nghỉ ngơi trước đi.” Cô từ từ nhắm mắt lại, dựa vào tường.

Ngay cả những nghi ngờ trong lòng đối với mối quan hệ giữa Diệp Tử Nhuy và ông chủ Chu đó cũng lắng xuống hết. Anh nghe theo lời em gái, quay người đi tìm Chu Nhuận Chi.

Tất cả dần dần trở nên yên ắng.

Ngày hôm sau, đã có một chút ánh nắng chiếu rọi khắp thành phố, khiến cho giá rét ở đây thêm vài phần ấm áp.

Mẹ Diệp được sắp xếp ở trong một phòng bệnh nữ dành cho 3 người, mỗi bệnh nhân đều có chồng con đến chăm sóc. Hôm nay sắc mặt bà vô cùng tốt, có lẽ là vì được gặp lại con gái mà bà ngày đêm mong nhớ.

“Con có muốn ăn táo không? Để mẹ gọt cho.” Mẹ Diệp vừa nói vừa cầm quả táo lên.

Diệp Tử Nhuy chau mày. “Không cần, chúng ta trò chuyện thôi.”

Mẹ Diệp luôn miệng nói “Được! Được!” Bà liếm đôi môi khô của mình, ngón tay níu lấy chăn, những động tác nhỏ này khiến Diệp Tử Nhuy thấy đau rưng rức.

“Hình như con còn gầy hơn cả trước khi thi tốt nghiệp trung học nữa, món ăn miền bắc không hợp khẩu vị sao?” Giọng mẹ Diệp hơi khàn khàn, rõ ràng là bà đang rất hồi hộp khẩn trương, nhưng trong giọng nói không che giấu được sự vui sướng.

Kì thi tốt nghiệp trung học?

“Lúc đó bà lén đến thăm tôi sao?” Diệp Tử Nhuy lên tiếng.

“Mẹ vừa đúng lúc đi qua trường của các con, hôm đó có rất nhiều phụ huynh đi theo chờ ngoài cửa đấy.”

Hôm đó có nhiều phụ huynh và học sinh như vậy, bà vẫn có thể tìm thấy cô giữa đám đông, nhất định là đã đợi rất lâu. Bởi vì, cô là người đi ra trễ nhất.

“Thành phố B rất tốt, trường của con rất đẹp, cái gì cũng có hết.” Cô im lặng một lúc mới nói tiếp: “Khi nào trời ấm lên, con và anh hai đưa mẹ đến đó chơi.”

Ánh mắt mẹ Diệp sáng lên. “Có thể không? Nhuy Nhuy...”

Diệp Tử Nhuy cười: “Đương nhiên rồi.”

Diệp Tử Nhuy nói chuyện với bác sĩ rất lâu, bác sĩ nói nếu như muốn tiến hành trị liệu thì phải làm ngay bây giờ, càng sớm thì càng có cơ hội hơn.

Nhưng mà, cũng chỉ được khoảng nửa năm mà thôi.

Nếu tình trạng diễn biến tốt, thời gian kéo dài lâu hơn cũng có thể được.

Đương nhiên bọn họ muốn chữa trị cho bà, nhưng hai anh em họ vẫn còn là học sinh, kiếm đâu ra được nhiều tiền như vậy.

Diệp Tử Nhuy xuống dưới lầu đóng viện phí, Chu Nhuận Chi vẫn luôn im lặng trầm mặc, cho đến khi cô trở lại, anh nhìn thấy cô cau chặt mày nhìn tờ hoá đơn tạm tính trong tay, tim anh như có thứ gì đâm vào, chua xót.

“Cô không cần lo chuyện tiền nong.” Anh nói.

Diệp Tử Nhuy ngước mắt lên nhìn anh, trong đáy mắt trong veo đó không gợn một chút tạp chất nào. “Ra ngoài nói chuyện đi.” Cô đề nghị.

Cái lạnh của miền Nam hoàn toàn khác với miền Bắc, loại cảm giác lạnh lẽo đó, còn kèm theo cả gió và ẩm ướt, khiến người ta rất khó chịu.

Diệp Tử Nhuy cúi đầu, nhìn theo hai cái bóng kéo dài trên mặt đất. “Bác sĩ nói mẹ tôi chỉ còn nửa năm nữa thôi.”

Hai người dừng bước.

“Mẹ tôi cũng biết, nhưng hình như bà hoàn toàn không thèm để tâm đến. Bà là người hiểu rõ hơn ai hết.” Cổ họng như có thứ gì chặn lại. “Ba mẹ tôi ly hôn đã rất nhiều năm, mẹ tôi không phải là người ở đây, sau khi ly hôn, ông ngoại tôi bảo mẹ về quê, nhưng bà không chịu, nói rằng bà không còn mặt mũi nào mà trở về nữa. Thật ra bà muốn ở lại đây là vì để được ở gần anh em chúng tôi mà thôi. Mặc dù nhiều năm qua, chúng tôi rất ít khi gặp mặt nhau. Tôi từng hận bà, hận bà đã bỏ rơi tôi. Tôi không tài nào hiểu được suy nghĩ đó của bà, ba tôi có thể cho tôi cuộc sống đầy đủ vật chất thì sao chứ, tôi không cần.” Hai vai cô run rẩy.

Chu Nhuận Chi lên tiếng: “Đứng ở lập trường của bà, lúc đó bà chỉ có thể chọn lựa như vậy.”

“Đúng vậy. Nhưng khi đó tôi còn rất nhỏ, tôi không hiểu chuyện đó. Tôi chỉ cảm thấy là mình bị bỏ rơi. Ngày bà ấy rời đi, tôi đã khóc nháo rất dữ dội, tôi bảo bà dẫn tôi theo... Nhưng bà đã đẩy tôi ra.” Cô khổ sở nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. “Ông xem, tôi cũng rất hư, ghi hận nhiều năm như vậy. Nhưng mà...” Đột nhiên cô thay đổi đề tài. “Cho dù tình cảm giữa ba và mẹ tôi như thế nào, thì vợ kế của ông đúng là đã trái với luân thường đạo lý. Tôi phỉ nhổ vào hành động đó. Giữa bọn họ là tình yêu đích thực, vậy tình cảm giữa ba mẹ tôi là gì? Cho nên, Chu Nhuận Chi, em và anh là không thể nào.”

Sắc mặt Chu Nhuận Chi trầm xuống, anh thở dài một hơi. “Đồ ngốc. Rốt cuộc em biết được bao nhiêu chuyện của anh? Những người khác nói thế nào về anh thì em liền tin như vậy à?”

Diệp Tử Nhuy không trả lời câu hỏi này của anh.

Chu Nhuận Chi cười khổ. “Cha mẹ cô ấy là đối tác làm ăn với ba mẹ anh, mẹ anh rất thích cô ấy, người lớn hai bên cũng đã lập hôn ước từ khi chúng ta còn rất nhỏ, điều này có liên quan đến lợi ích của hai nhà, còn có một số nguyên nhân đặc biệt khác, đủ mọi nguyên nhân, chờ sau này anh sẽ nói rõ với em sau. Nhưng anh đảm bảo, em tuyệt đối sẽ không bao giờ trở thành người trái với luân thường đạo lý, sẽ không bị bất cứ ai khinh thường phỉ nhổ cả, nếu không, anh nguyện cả đời này cô độc đến già, em tin không?” Anh thật bất đắc dĩ, anh mà cũng có lúc ngây thơ như vậy ư.

“Anh cũng không biết vì sao lại là em. Chuyện đời đâu ai ngờ tới mà...” Chu Nhuận Chi nắm chặt tay cô. “Đừng chau mày nữa, như bà lão ấy. Chuyện của mẹ em, anh đã  liên lạc với bác sĩ chuyên môn bên thành phố B rồi, chờ qua năm mới, chúng ta cùng đến đó.”

Diệp Tử Nhuy si ngốc nhìn anh, đáy mắt anh đong đầy tình ý, để trong nhất thời cô không thể từ chối được.  Die nd da nl e q uu ydo n

Lời cự tuyệt của mình lại đổi được lời thật lòng của anh, người đàn ông này cũng không vô tình máu lạnh như cô nghĩ.

Trở về phòng bệnh, Chu Nhuận Chi và cô cùng vào gặp mẹ Diệp.

Mẹ Diệp đang trò chuyện với những bệnh nhân cùng phòng. “Con gái tôi lúc nhỏ rất giống con trai, như tomboy vậy, nhưng lớn lên thì rất xinh đẹp.”

“Bây giờ chắc đang học đại học nhỉ?”

“Đúng vậy, khoa mỹ thuật của đại học T ở thành phố B.”

“Lợi hại vậy sao. Bà đúng là có phúc thật, sinh được một trai một gái thì còn gì bằng.”

Mẹ Diệp cười: “Hai đứa nó là niềm hạnh phúc lớn nhất mà ông trời ban cho tôi đó.” Nụ cười của bà rực rỡ như một bông hoa đang nở rộ.

Diệp Tử Nhuy quay đầu lại nhìn anh: “Hay anh tránh mặt trước đã, ở đây có quá nhiều người, em sợ bọn họ hiểu lầm.”

Chu Nhuận Chi bật cười: “Ngược lại, anh lại muốn bị mẹ em hiểu lầm đấy. Đi thôi...”

Cô kéo kéo áo khoác của anh. “Haizz.. Sẽ doạ mẹ em mất.”

“Không đâu, mẹ em rất vui vẻ mà.” Anh trở ngược tay, nắm lấy tay cô.

Diệp Tử Nhuy vội vàng rút tay về.

Mẹ Diệp cũng nghe con trai nói rồi, con gái có dẫn theo một người đàn ông cùng về. Nhưng lúc gặp mặt anh thì bà lại hơi kinh ngạc một chút.

“Bác gái, chào bác.” Anh ôn hoà chào hỏi.

Sau khi Diệp Tử Nhuy nghe anh gọi hai tiếng ‘bác gái’, đột nhiên những lo lắng bất an trong lòng đã bay biến đi đâu mất. Nếu tính ra thì mẹ cô cũng không lớn hơn anh bao nhiêu tuổi.

Mẹ Diệp sững sờ. “Ông Chu, mời ngồi.”

Chu Nhuận Chi liếc mắt nhìn ai đó đang ngồi bên cạnh chờ xem diễn biến tiếp theo, cô thì hay rồi, lúc này còn không mau mau bay ra nói đỡ cho anh nữa.

“Bác gái, bác gọi Nhuận Chi là được rồi.” Chu Nhuận Chi khiêm tốn lễ độ nói.

“Vậy, mời ngồi mời ngồi. Nhuy Nhuy, mau mời cậu Chu ngồi đi...”

Diệp Tử Nhuy vẫn đứng im. “Mẹ, anh ấy không mệt đâu.”

“Con bé này.” Mẹ Diệp không biết nói gì, nhưng cũng nhìn ra được ít nhiều... Bà nhìn Chu Nhuận Chi. “Cậu và Nhuy Nhuy...” Bà cũng nhìn ra, điều kiện của người đàn ông này vô cùng tốt.

Chu Nhuận Chi trả lời: “Nhuy Nhuy đang làm thêm ở phòng tranh của cháu, chúng ta quen biết nhau khoảng nửa năm rồi. Cô ấy rất nổ lực, là một cô gái tốt.”

Mẹ Diệp đau lòng. “Hoá ra là vậy. Con bé rất bướng bỉnh, vừa mới thi tốt nghiệp cấp 3 xong đã đi làm thêm rồi, tôi biết sau khi lên đại học nó sẽ tiếp tục làm việc như bán mạng mà. Cám ơn cậu đến thăm tôi.”


Hết chương 64

**********

Người gởi:  Mèo ™ [ 22.03.2018, 20:40 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

Chương 65

Editor: Mèo ™



Diệp Tử Nhuy cũng không biết phải giải thích mối quan hệ giữa cô và Chu Nhuận Chi với mẹ và anh như thế nào nữa. Nhưng tất cả mọi người đều đoán ra được. Nếu không, ai mà rảnh rỗi theo cô về quê, trăm bận ngàn vội lo lắng cho gia đình cô khi năm mới tết đến chứ?!

Mẹ Diệp cũng đã âm thầm hỏi Diệp Tử Nhuy: “Cậu Chu không về nhà đón Tết sao?”

Diệp Tử Nhuy ấp úng. “Anh ấy đến đây vì có việc, làm xong thì mới về.”

Mẹ Diệp cười cười, cuối năm tết đến rồi, còn việc gì mà bận nữa chứ.

Ba Diệp cuối cùng cũng biết chuyện mẹ Diệp bị bệnh. Nhiều năm qua, ông đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với vợ cũ, bà cũng không cần một đồng tiền trợ cấp nào của ông.

Nếu đã không có tình cảm, chi bằng dứt khoát hẳn, khỏi dây dưa làm gì cho phiền lòng nhau.

Ông vẫn luôn cảm thấy áy náy với bà, cho nên khi gặp Lý Nhiên, bọn họ cũng phải trải qua quá trình phân vân đầy sóng gió mới đi đến quyết định ở bên nhau. Mà ông cũng cảm thấy thiệt thòi cho Lý Nhiên về ý định không muốn sinh con thêm và hai đứa con riêng của mình.

Diệp Tiêu Uy về đến nhà, ba Diệp đang ngồi đọc sách trong phòng khách. “Về rồi à, dạo gần đây bận việc gì mà ngày nào cũng ra ngoài hết vậy?”

Diệp Tiêu Uy cởi áo khoác ra. “Có chút việc, ba, có gì ăn không? Con đói sắp chết rồi.”

Ba Diệp nhíu mày: “Chuyện gì mà phải bán cả xe thế?” Sắc mặt ông nghiêm nghị.

Diệp Tiêu Uy trả lời: “Gia đình của bạn con có việc, cần dùng tiền gấp.”

“Bạn nào? Cần tiền thì ba có thể cho mượn.” Ba Diệp nhìn anh.

“Không cần, tạm thời đã giải quyết được rồi.”

“Giải quyết được rồi?” Ba Diệp hỏi ngược lại: “Ung thư dạ dày có thể giải quyết dể dàng thế ư?”

Cả căn phòng yên tĩnh, căng thẳng dồn nén khiến người ta khó mà hít thở nổi.

Sắc mặt Diệp Tiêu Uy không chút thay đổi. “Ba biết rồi sao?”

“Nếu không phải hôm nay giáo sư Vương nói với ba chuyện này, chắc hai đứa vĩnh viễn cũng không muốn cho ba biết phải không?”

Diệp Tiêu Uy thở hắt ra một hơi: “Là thế này, ba cũng biết tính cách của mẹ thế nào mà, bà không muốn cho người không liên quan biết.”

Ba Diệp nghe xong cũng thở dốc theo. “Tiêu Uy, ngay cả con cũng oán trách ba sao? Em gái con viện lý do học đại học để bỏ nhà đi, bây giờ con cũng...”

“Ba, thật ra con rất hâm mộ Nhuy Nhuy, nó có thể dứt bỏ tất cả mà rời đi như vậy. Con biết mấy năm nay ba cũng không vui vẻ gì, thế nhưng đó là sự lựa chọn ban đầu của ba, bây giờ có muốn hối hận cũng đã muộn rồi, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm với quyết định của mình.”

“Ha ha, Diệp Tiêu Uy, bây giờ con đủ lông đủ cánh rồi đúng không? Muốn nói lý lẽ với ba sao? Con cút ngay cho ba!” Ba Diệp tức giận cầm ly trà trên bàn ném thẳng vào Diệp Tiêu Uy, anh cũng không tránh, ly trà đập vào trán, cũng chỉ đau trong nháy mắt.

“Ba...” Diệp Tiêu Uy chau mày. “Mẹ con chỉ còn nửa năm nữa thôi...” Nói xong, anh đi lên phòng mình.

Tay ông run rẩy không ngừng, hồi lâu sau mới ngồi phịch xuống ghế sô pha.

Hơn 50 tuổi, tóc ông cũng đã bạc đi nhiều, sau chuyện kia, bây giờ nhìn ông như già thêm 10 tuổi.

Lúc Diệp Tử Nhuy gặp lại ba mình, cô vốn không có một chút gì gọi là nhớ thương sau một năm dài xa cách. Hai cha con ngồi đối diện nhau, mặt đối mặt, cũng chỉ có lạnh nhạt và lạnh nhạt.

“Nhuy Nhuy, một năm này con sống thế nào?” Ba Diệp trầm giọng hỏi.

“Cũng không tệ lắm.” Cô lạnh nhạt trả lời.

“Hình như đã gầy đi nhiều, học tập rất vất vả hả?” Ông thở dài. “Con là con gái của ba, con gái dùng tiền của ba là chuyện rất bình thường. Sao lại đi làm thêm làm gì, sau này đừng như vậy nữa.”

Bàn tay Diệp Tử Nhuy để trên bàn từ từ nắm chặt lại. “Ba, trước kia con vẫn luôn muốn bỏ đi, không muốn ở lại căn nhà đó nữa. Mẹ không quan tâm con, con rất đau lòng. Con cũng không thể nào chấp nhận được việc ba mình vì ‘tình yêu đích thực’ mà vứt bỏ người vợ tào khang(*) của mình. Con rất may mắn khi không gặp phải mẹ ghẻ ngược đãi, nhưng xin lỗi, con không thể tiếp nhận bà ta được. Dĩ nhiên, bà ta cũng không cần sự tiếp nhận của con, bạn bè xung quanh ba đều đã công nhận bà ta là bà Diệp từ lâu. Có ai thèm nhớ đến người đã từng là bà Diệp trước kia nữa chứ?”

(*) Người vợ tào khang: ám chỉ người vợ (cũng là vợ cả) cưới khi chồng còn nghèo hèn, cùng ở bên chồng vượt qua mọi thử thách hoạn nạn. Tiếng Việt còn gọi là người vợ tấm cám.

“Nhuy Nhuy...” Ba Diệp lớn tiếng gọi tên cô. “Hôm qua, anh con cũng đã nói với ba, hai đứa vẫn còn nhỏ, mẹ con bị bệnh sẽ phải tốn không ít tiền, ba biết bà ấy không muốn dùng tiền của ba. Vậy thì đừng nói cho bà ấy biết...” Ông lấy trong túi ra một tấm thẻ ngân hàng. “Mật mã là ngày sinh của con.”

Cô không nhận tấm thẻ trên bàn. “Ba, nếu như con nhận số tiền này, thì có phải áy náy trong lòng ba sẽ vơi bớt đi không?” Đột nhiên cô bật cười. “Ba, mẹ tôi không cần số tiền này. Chắc ông không biết, trước đây bà đã phẫu thuật cắt đi nửa cái dạ dày. Sống hay chết, bà đã không còn màng tới từ lâu rồi. Năm đó, ông muốn ly hôn với bà, chẳng khác nào bắt bà sống không bằng chết. Nhưng bà vẫn còn luyến tiếc anh em tôi. Thật ra, bà đã sớm buông xuôi. Mặc dù học thức của mẹ tôi không cao, tính cách cũng nhàm chán vô vị, nhưng mắt nhìn sự đời của bà quá mức thấu đáo, nếu không năm đó bà cũng sẽ không đồng ý chuyện ly hôn một cách thoải mái như vậy.”

Sắc mặt của ba Diệp tối sầm xuống.

“Ba, tôi không thể nhận chiếc thẻ này. Đây là chuyện giữa hai người, tôi không dám xen vào. Tôi phải đi rồi, ba cũng tự chăm sóc mình tốt nhé.” Diệp Tử Nhuy bình tĩnh nói.

Cô đến bệnh viện dùng cơm trưa với mẹ.

Xế chiều, Chu Nhuận Chi tới thăm, nói chuyện với mẹ Diệp một hồi, Diệp Tử Nhuy mới đưa anh về khách sạn. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Mấy ngày nay Diệp Tử Nhuy cũng mệt mỏi quá sức. Đến khách sạn, Chu Nhuận Chi nắm lấy tay cô, cô vừa muốn rút tay về liền nhìn thấy người ở phía trước, ánh mắt lạnh lùng.

“Người quen à?” Chu Nhuận Chi hỏi.

Diệp Tử Nhuy và anh bước vào thang máy. “Vợ của ba em.”

Đến phòng khách sạn, Chu Nhuận Chi lấy một ly nước cho cô. “Nghỉ ngơi một lát đi.”

Diệp Tử Nhuy ngồi trên ghế salon, không khí ấm áp trong phòng làm cho người khác cảm thấy thật thoải mái. Cô uống nước xong, nói: “Bà ấy là một người rất coi trọng sự nghiệp, sau khi kết hôn với ba em, lại tiếp tục học thạc sĩ, sau đó học tiếp lên tiến sĩ. Ba em không muốn sinh thêm con nữa, bà ấy cũng không một câu oán hận. Bà ấy rất thoải mái, cũng chịu khó chăm lo cho anh em em, có lẽ bà ấy rất muốn trở thành mẹ của chúng em, đáng tiếc... Lúc họp phụ huynh ở trường tiểu học đều là do bà ấy đi.”

Chu Nhuận Chi ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe. “Lần đầu tiên, cô giáo còn hỏi một câu, ‘Có phải chị là mẹ của Tử Nhuy không?’ Lúc đó em liền ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói với cô giáo, ‘Cô ấy là học sinh của ba em, ba em nhờ cô ấy đến họp phụ huynh giùm thôi.’ Có phải em rất xấu xa không?”

Chu Nhuận Chi cầm ly nước trong tay cô. “Vị trí của người mẹ không ai có thể thay thế được. Em lên giường ngủ một lát đi.” Anh bế cô lên, cơ thể Diệp Tử Nhuy cứng đờ, giường trong khách sạn êm hơn giường ở nhà nhiều, nằm rất thoải mái.

“Một lát thôi.” Chu Nhuận Chi dịu dàng nói.

“Ừm, ngủ hai tiếng, cài đồng hồ báo thức giúp em nhé.”

“Ừ!”

Cô nhắm mắt lại, nhưng trong lúc nhất thời không thể nào chìm vào giấc ngủ ngay được, cô xoay qua xoay lại trở mình vài lần.

“Sao vậy?” Chu Nhuận Chi hỏi.

Diệp Tử Nhuy mở mắt ra, hoàng hôn lặng lẽ phủ xuống, đã hơn 5 giờ chiều.

“Anh không về nhà đón năm mới sao?”

Chu Nhuận Chi nhìn cô. “Em muốn anh về ư?”

Diệp Tử Nhuy không trả lời, hai gò má ửng đỏ như hai rạng mây hồng.

Chu Nhuận Chi tự nhiên nằm xuống phần giường còn trống bên cạnh cô, một hồi lâu sau anh mới lên tiếng: “Sau khi anh lên đại học, ba anh đã bắt đầu đi du lịch vòng quanh thế giới, khi tâm trạng vui vẻ sẽ viết du ký.”

“Đi một mình sao?” Diệp Tử Nhuy kinh ngạc hỏi.

Chu Nhuận Chi đáp: “Đi cùng với một vài người bạn, hoặc những người tình cờ gặp trong chuyến đi. Đây cũng là ước định giữa ba và mẹ anh.”

Diệp Tử Nhuy nhỏm dậy nhìn anh, muốn an ủi anh, nhưng cũng không biết nên nói gì.  Chu Nhuận Chi chỉ ngoái đầu lại nhìn cô, cười cười: “Ba anh yêu mẹ anh rất nhiều.” Die nd da nl e q uu ydo n

Nội tâm Diệp Tử Nhuy rất xúc động, ba mẹ cô lại hoàn toàn khác với họ. Không, ba cô đã dồn cả trái tim vào cái gọi là tình ‘tình yêu đích thực’ kia. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, nhắm mắt lại, nói nhỏ: “Cám ơn anh.”

Chu Nhuận Chi rướn người qua đặt lên trán cô một nụ hôn. “Cô bé ngốc của anh, mau ngủ đi nào.”

Diệp Tử Nhuy trong lúc mơ màng đột nhiên nghĩ đến người con gái mang danh vợ chưa cưới của anh, cảm thấy tình cảm giữa anh và cô có mấy phần không thật. Thôi, hay là chờ sau này rồi nói đến chuyện đó vậy.

Chu Nhuận Chi ở lại khách sạn gần bệnh viện, tính ra anh cũng đã đến thành phố H này 4 ngày rồi. Mẹ Diệp và những bệnh nhân ở cùng phòng của bà cũng có ấn tượng tốt với anh, khi anh đến thăm cũng sẽ hỏi một vài câu: “Ánh mắt của tiểu Nhuy thật tốt, sao hôm nay bạn trai con còn chưa tới vậy?”

Cô chỉ biết cười cười.

Mẹ cô chưa từng hỏi rõ ràng chuyện giữa cô và Chu Nhuận Chi, còn anh trai cô thì đã hỏi một lần. “Chu Nhuận Chi bao nhiêu tuổi? Hình như lớn hơn chúng ta khoảng 5, 6 tuổi thôi đúng không?”

Nào chỉ có 5, 6 tuổi chứ!

Diệp Tử Nhuy trả lời qua loa, Diệp Tiêu Uy cười giảo hoạt: “Dù có lớn hơn bao nhiêu tuổi thì cũng phải gọi anh một tiếng anh vợ.” Tính sao anh cũng lớn hơn.

Diệp Tử Nhuy hấp háy mắt: “Anh muốn người ta gọi anh một tiếng ‘anh’ sao?”

“Có vấn đề gì à? Tôn ti trật tự, em là em gái anh, cậu ta là một đôi với em, tương lai sẽ là chồng của em gái, đương nhiên phải gọi anh một tiếng anh vợ rồi!” Diệp Tiêu Uy nói năng hùng hồn.

“Thế thì, anh tự đi mà nói với anh ấy.” Diệp Tử Nhuy không thể tưởng tượng ra hình ảnh đó được.

Diệp Tiêu Uy hừ một tiếng, đối mặt với Chu Nhuận Chi, anh không dám nắm chắc phần thắng.

Năm nay, Chu Nhuận Chi đón tết ở thành phố H với mẹ Diệp và hai anh em Diệp Tử Nhuy, bữa cơm tất niên đơn giản nhưng cũng rất ấm cúng náo nhiệt. Ai nấy cũng đều nhìn ra được mẹ Diệp rất vui vẻ.

Ở trước mặt bà, Diệp Tử Nhuy lạnh nhạt trước sau như một cũng lộ ra dáng vẻ một cô gái nhỏ hiếu thảo dịu dàng, đây cũng là lần đầu tiên Chu Nhuận Chi chứng kiến mặt này của cô.

Diệp Tiêu Uy và Chu Nhuận Chi ngồi ở phòng khách xem chương trình Gala Mừng Xuân của đài Hồ Nam, Diệp Tử Nhuy ở trong phòng bệnh trò chuyện với mẹ Diệp, bà vốn thích yên tĩnh, hôm nay ồn ào cả một ngày, bà cũng thấy hơi mệt mỏi, lúc này đang nghỉ ngơi trong phòng. Bà lấy ra ba bao lì xì: “Nhuy Nhuy, đây là mẹ mừng tuổi các con.”

Diệp Tử Nhuy ngây ngẩn cả người: “Mẹ...”

“Nghe lời, đây là truyền thống rồi.” Cô nhớ khi còn bé, mỗi khi năm mới tết đến, ba và mẹ đều chuẩn bị bao lì xì mừng tuổi cho anh em cô. “Mấy năm trước, mẹ muốn đưa cho các con mà không có cơ hội, năm nay rốt cuộc cũng được đón tết với hai anh em con rồi, còn có cậu Chu nữa. Cậu ấy không ngại đường xa tới làm khách nhà chúng ta, con cầm ra đưa cho cậu ấy giúp mẹ đi. Năm mới không được khóc, cố nhịn đi nào.”

Diệp Tử Nhuy nằm dựa vào mép giường, mặt áp sát vào nệm, ga giường là loại kiểu dáng cũ, các hình bông hoa hoạ tiết bên trên khiến người ta thấy thật hoài niệm. “Con xin lỗi, mẹ... Mấy năm nay là do con quá cố chấp.”

Mẹ Diệp vuốt vuốt tóc cô: “Con gái ngốc, con không biết mẹ thấy hai anh em con như bây giờ thì đã vui vẻ đến thế nào đâu. Nhuy Nhuy, con đó, sau này đừng nên cố chấp nữa. Cũng đừng oán hận ba con, dù sao ông ấy cũng là ba ruột của con, ơn sinh thành dưỡng dục nặng tựa Thái sơn. Biết chưa?”

“Vâng.” Cô thì thào đáp.


Bảy tháng sau, mẹ Diệp qua đời. Diệp Tử Nhuy chìm trong đoạn thời gian chán chường tuyệt vọng, mẹ ruột qua đời đã mang đến sự đả kích không nhỏ cho cô, tâm tình tuột dốc không phanh. May mà, vẫn còn Chu Nhuận Chi thời thời khắc khắc luôn ở bên cạnh làm trụ cột tinh thần cho cô, cô cũng từ từ vượt qua được nỗi đau này. d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Trong những cuộc tán gẫu lúc trước của hai mẹ con, mẹ Diệp thường hay cố tình hay vô ý thúc đẩy chuyện tình cảm giữa cô và Chu Nhuận Chi. Cho nên, thời gian sau này, cho dù cô đã quyết định xa anh, mỗi khi nhớ đến đều thấy cõi lòng đau xót.

Thời gian trôi qua thật nhanh, vừa kết thúc năm hai đại học thì bạn thân của cô – Cố Phán đã chia tay với Trần Thiệu Thần. Rất nhiều người đều cảm thấy tiếc nuối cho bọn họ. Cô và Đường Thanh muốn an ủi Cố Phán, nhưng Cố Phán đã dựng nên một bức tường kiên cố, nhốt chặt mình vào trong, khiến người khác không thể nhận ra được nỗi buồn của cô ấy.

Rõ ràng là yêu nhau nhiều như thế, cuối cùng vẫn vì tốt cho đối phương mà không thể không buông tay.

Sau lần đó, họ không hề nhắc đến những gì liên quan đến Trần Thiệu Thần trước mặt Cố Phán nữa, hai năm trôi qua trong bình lặng, quên hết tất cả, xem như chưa từng xảy ra những ngày tháng vui vẻ hạnh phúc giữa hai người.

Cho đến khi một buổi đêm trước khi tốt nghiệp, bọn họ tâm sự với nhau, rốt cuộc cũng nhắc đến tên Trần Thiệu Thần. Sắc mặt Cố Phán khẽ thay đổi nhưng khoé môi vẫn cong lên thành một nụ cười.

Đường Thanh hỏi: “Cố Phán, tại sao khi đó cậu nhất quyết phải chia tay Trần sư huynh?”

Cố Phán viết lên giấy: “Mình sợ sẽ liên luỵ anh ấy.”

Rốt cuộc là tình cảm sâu đậm cỡ nào mới có thể dũng cảm quyết định như thế?

Học kì cuối cùng của năm tư đại học, mỗi người đều bận rộn không ngớt. Diệp Tử Nhuy chưa từng nghĩ tới một năm này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời sau này của cô.

Khi một cô bạn cùng lớp một tay cầm bằng tốt nghiệp, một tay cầm giấy hôn thú, ba người Diệp Tử Nhuy, Cố Phán và Đường Thanh đều vui vẻ trêu ghẹo cô ấy, khi nào tổ chức hôn lễ nhớ phải mời bọn họ tham dự đấy.

Hôn nhân đã từng là chuyện xa vời với Diệp Tử Nhuy, có lúc cô còn cực liệt bài xích nó, nhưng bởi vì gặp anh mà thay đổi.

Nhưng... Vợ chưa cưới của Chu Nhuận Chi, đã trở về.

——— ——————
Ngoại truyện ngắn

Chuyện thường ngày của tiểu Huy.

Lúc tiểu Huy bắt đầu học nói, người lớn hai bên nội ngoại đều rất đau não, bởi vì Cố Phán không thể nói được nên khó mà phụ trách được việc này. Ai nấy cũng đều rất quan tâm đến vấn đề đó, ngoại trừ ba của tiểu Huy.

Mỗi ngày anh sẽ dạy cậu nhóc gọi ‘Mẹ’, những người khác cũng góp sức dạy dỗ. Không hề ngạc nhiên khi từ đầu tiên mà tiểu Huy gọi là ‘Mẹ’. Cố Phán hạnh phúc vô bờ bến, ôm cậu nhóc mập mạp trong ngực mà nước mắt chảy dài.

Trần Thiệu Thần đau lòng cho bà xã đại nhân, quay sang túm nhóc con lên dặn dò: “Tiểu Huy lớn nhanh nhé, sau này không được làm mẹ khóc nữa đâu đấy. Tiếp theo, gọi ‘Ba’ xem nào...” Tiểu Huy mở to mắt nhìn ba mình, nghiêng đầu nghiêm túc ngẫm nghĩ, kết quả là... “Mẹ... Mẹ...”


Hết chương 65

**********

Trang 22/23 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/