Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

 
Có bài mới 15.02.2018, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 44
Chương 49

Editor: Mèo ™



Ba năm này, cô rất ít khi nghĩ đến người nhà của anh. Mẹ của anh đối với cô rất tốt, cho dù là tình huống lúc đó, anh vì cô nên mới bị thương, vậy mà bác trai bác gái cũng không trách cô dù chỉ một lời.

Cố Phán vẫn luôn cảm thấy áy náy với bọn họ.

Trần Thiệu Thần dịu dàng nhìn cô. “Bà hỏi anh khi nào thì về thành phố C.”

Thì ra là sau khi anh về nước, vẫn chưa về nhà.

Cố Phán chần chờ huơ tay hỏi anh: “Anh định khi nào về đó?”

Trần Thiệu Thần nhìn cô. “Em có đồng ý về cùng anh không?”

Cố Phán vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.

Trần Thiệu Thần thở dài. “Không vội, công việc của anh ở đây cũng chưa sắp xếp ổn thoả, trong thời gian ngắn cũng không rảnh mà trở về. Chờ thêm vậy.”

Lúc này, ngoài cửa có tiếng ai đó tra chìa khoá vào ổ, định mở cửa.

Trần Thiệu Thần nhíu mày. “Để anh đi xem.”

Cố Phán nghe thế mới sực nhớ ra, cô quên nói với anh một chuyện rồi.

Diệp Tử Nhuy cầm chìa khoá trong tay, đứng ở cửa, nhìn chăm chăm vào người đang đứng trước mặt mình, cô ấy cực kì ngạc nhiên, mắt chữ A mồm chữ O. “Hơ... Trần sư huynh?!”

Trần Thiệu Thần cười với cô coi như chào hỏi. “Đã lâu không gặp.”

Diệp Tử Nhuy khổ não. “Trần sư huynh, em không biết anh ở dây, nếu không...”

“Vậy tức là em không muốn gặp anh rồi?” Trần Thiệu Thần lắc đầu giả vờ buồn buồn nói.

Diệp Tử Nhuy liên tục lắc đầu phủ nhận. “Đâu có! Em còn ngày ngày mong ngóng anh quay về đó chứ!” Cô ấy đi tới, khẽ nói nhỏ bên tai Cố Phán. “Trần sư huynh về mà cậu cũng không nói với mình một tiếng, nếu biết thì mình không về đây làm phiền hai người rồi.”

Diệp Tử Nhuy quyết định ở lại thành phố B phát triển sự nghiệp, Cố Phán liền rủ cô ấy đến ở cùng với mình từ mấy hôm trước.

Bây giờ Diệp Tử Nhuy mới phát hiện mình đã biến thành một cái bóng đèn siêu cấp lớn.

Tội lỗi đầy người, trời ạh~~

Trần Thiệu Thần nhìn đồng hồ, nói: “Anh về nhé.”

Diệp Tử Nhuy ngại ngùng tự trách. “Sư huynh, vậy em không tiễn anh nữa.”

Cố Phán cùng xuống lầu tiễn anh. Xuống dưới lầu, cô huơ tay nói: “Tử Nhuy ở cùng với em.”

“Ừh!” Trần Thiệu Thần trầm giọng nói. “Hai cô gái ở chung với nhau thì có thể chăm sóc lẫn nhau.” Anh lặng im một lát. “Phán Phán, có phải em cũng nghĩ là anh sẽ không quay về nữa, cho nên em sắp xếp ổn thoả mọi thứ xung quanh cuộc sống của em, chỉ duy nhất không có vị trí của anh thôi?!”

Ánh mắt dịu dàng của anh ẩn hiện vài phần bất đắc dĩ.

Cố Phán bất giác cắn môi, thậm chí cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh. “Em không chắc nữa.” Cô chậm rãi huơ tay ra dấu.

“Không chắc việc gì? Về anh hay về em?” Giọng anh hơi vút cao, như gió nhẹ khẽ lướt qua đầu tim.

Cố Phán hít một hơi sâu, ngước mắt lên nhìn thẳng vào anh. “Em quá phiền phức, vĩnh viễn cũng không thể nào lên tiếng nói chuyện được, anh sẽ vĩnh viễn không thể nghe thấy giọng nói của em, thậm chí sau này em cũng không thể dạy con mình tập nói được...”

Tiếc nuối cả đời này, cùng với nỗi bất đắc dĩ, không cam lòng.

Ánh mắt Trần Thiệu Thần thâm trầm. “Không phải vẫn còn có anh sao?” Giọng nói của anh khẽ khàng dịu dàng vô cùng, nhưng mỗi một chữ nói ra đều chạm thẳng đến trái tim của Cố Phán. “Em lo lắng nhiều như vậy để làm gì. Không nói được thì viết lên lòng bàn tay anh. Anh có thể dạy con tập nói, từ đầu tiên mà anh sẽ dạy con là, gọi em là mẹ...”

Cố Phán ngẩn ngơ, đôi mắt trong veo ngân ngấn ánh nước.

Trần Thiệu Thần thở dài, cũng không muốn để cô chịu quá nhiều áp lực, anh liền đổi đề tài. “Ngày mai em có bận không?”

Cố Phán lắc lắc đầu.

“Có muốn đến công ty của anh tham quan một vòng không?” Trần Thiệu Thần đề nghị. “Đi cùng anh.”

Cố Phán im lặng.

“Ngày mai 8h30 anh đến đón em. Em lên nhà trước đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Trần Thiệu Thần nhìn cô vào thang máy, anh mới rời đi.

Đã thật lâu, Cố Phán không còn tiếp tục mơ thấy giấc mơ kia nữa, nhưng rốt cuộc không hiểu vì sao tối nay cô lại nằm mơ thấy buổi đêm ở sườn núi hôm đó.  Dđ • LˆQ’Đˆ

Cả đêm không ngon giấc, ngày hôm sau, sắc mặt cô uể oải thấy rõ. Khi rửa mặt, cô nhìn mình trong gương, hầu như không còn vẻ tươi tỉnh thường ngày, cô đang phân vân không biết hôm nay có nên đến công ty của Trần Thiệu Thần hay không.

Diệp Tử Nhuy đã làm bữa sáng, gồm có cháo trắng và một vài món ăn kèm. “Tối qua cậu ngủ không ngon à?”

Cố Phán gật gật đầu.

“Kích động lắm đúng không?” Diệp Tử Nhuy trêu ghẹo.

Cố Phán liếc cô một cái, Diệp Tử Nhuy khẽ khom lưng, đưa đôi đũa đặt trước mặt cô, đột nhiên ánh mắt cô lướt qua cổ cô nàng, không nghi ngờ gì, đó là do vết hôn để lại. Cô không tự chủ liền nghĩ ngay đến buổi tối ngày hôm qua, không biết rốt cuộc Tử Nhuy và ông chủ Chu đã xảy ra chuyện gì.

“Bây giờ Trần sư huynh làm gì?”

Cố Phán cầm lấy giấy trên bàn, viết lên: “Hợp tác với bạn cùng lớp mở một công ty phần mềm máy tính.”

Diệp Tử Nhuy đảo tròn mắt. “Ngàn dặm xa xôi trở về thành phố B, là vì có dụng ý khác đúng không?”

Cố Phán im lặng một lúc, viết trả lời: “Tử Nhuy, đổi áo khác đi, tìm cái nào cổ cao ấy.”

Diệp Tử Nhuy cúi đầu, hai má đỏ bừng. “Cháo nguội rồi, cậu ăn nhanh đi.”

Ăn sáng xong, Cố Phán đi rửa bát. Diệp Tử Nhuy đứng ở cửa phòng bếp, nói: “Mình định mấy ngày nữa sẽ đi tìm phòng trọ.”

Cố Phán quay đầu lại.

“Cậu đừng suy nghĩ nhiều, ở đây hơi xa phòng tranh.”

Cố Phán gật gật đầu, chuyện cậu ấy đã quyết định rồi thì không dể gì mà thay đổi.

Trần Thiệu Thần lái xe đến rước Cố Phán, cho Diệp Tử Nhuy quá giang một đoạn đường. Sau khi Diệp Tử Nhuy xuống xe, Trần Thiệu Thần quay sang nhìn Cố Phán. “Tối qua em ngủ không ngon à?”

Cố Phán thở hắt ra một hơi.

Trần Thiệu Thần nhíu mày, mở nhạc lên. “Ngủ thêm một chút đi.” Giai điệu nhẹ nhàng êm dịu vang lên khiến cho tâm trạng luôn căng thẳng của cô dần dần thả lỏng.

Công ty Trần Thiệu Thần cách đại học T khoảng 40 phút chạy xe, toạ lạc trên tầng 26 của một toà lầu khí thế đồ sộ.

Xe dừng lại ở bãi đỗ xe riêng, cô cầm lấy túi xách của mình.

Trần Thiệu Thần nói: “Khoảng thời gian này có rất nhiều chuyện cần phải giải quyết, em thường đến đây bầu bạn với anh nhé.”

Cố Phán cảm thấy Trần Thiệu Thần có sự thay đổi, bây giờ anh còn có thói quen sắp xếp mọi chuyện giúp cô nữa.”

Đến công ty, Cố Phán đi theo phía sau anh, lúc vào trong có người tiến lên báo cáo với Trần Thiệu Thần: “Thiệu Thần, đã tìm được nhà đầu tư tài chính rồi, nhưng đối phương muốn đích thân cậu đến gặp mặt bàn bạc, là một mỹ nữ.” Nói xong, anh ta quay sang nhìn Cố Phán. “Ahh...”

“Cậu tuyển nhân viên mới à?” Người kia hỏi.

Trần Thiệu Thần nhìn cậu ta, trả lời. “Bạn gái của mình, Cố Phán. Đây là Tần Kha, bạn cùng lớp đại học với anh, phụ trách phòng Marketing.”

“Cố Phán à...” Giọng Tần Kha hơi kích động. “Nghe đại danh đã lâu, nay mới được gặp mặt!”

Trần Thiệu Thần lườm cậu ta. “Cậu làm xong việc rồi à?”

Tần Kha trộm cười. “Không phải có khách tới thì nên thoải mái một chút sao? Vậy chuyện nhà đầu tư giao cho cậu đấy.” Người ta chỉ đích danh Trần Thiệu Thần gặp mặt bàn bạc mới chịu mà.

“Chị dâu, khi nào rảnh chúng ta nói chuyện tiếp nhá.” Tần Kha vẫy vẫy tay chào tạm biệt Cố Phán rồi đi làm việc.  Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

Trần Thiệu Thần dẫn cô đến phòng làm việc của anh, căn phòng không lớn lắm, nhưng được bày trí rất gọn gàng sạch sẽ, trên bàn có để hai chậu cây cảnh. Cố Phán nhìn lướt qua đánh giá sơ bộ một lượt.

“Ba năm nay anh vẫn gửi chúng ở nhà cậu mợ anh, đều nhờ cậu mợ và hai đứa em họ chăm sóc giúp.” Anh nói.

Cố Phán sững sờ huơ tay ra dấu. “Rất tươi tốt.”

Trần Thiệu Thần lấy từ trong tủ ra một cái ly, rót một ly nước cho cô. Cố Phán nhìn chiếc ly chăm chú, là một đôi với cái đang đặt trên bàn của anh.

“Em ngồi chơi đi, trên tủ có sách, nếu như chán quá thì tự tìm sách đọc nhé.” Anh trở lại ngồi trước bàn làm việc, đột nhiên khai báo một câu. “Mấy người ngoài kia đều rất nhàm chán, em đừng để ý đến bọn họ.”

Cố Phán gật đầu, huơ tay nói: “Anh cứ làm việc đi.”

Chờ khi xung quanh yên lặng lại, Cố Phán chợt phát hiện, cô vốn không cách nào từ chối lời anh nói được. Cô lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn mẹ gửi cho cô, hỏi công việc như thế nào rồi?

Cố Phán thành thật trả lời.

Mẹ cô vừa hỏi xong, ba cô cũng nhắn tin đến.

“Phán Phán, nếu như gặp được tên nhóc nào thích hợp với con thì cứ dẫn về nhé, ba đánh giá giúp con.” Gia đình cô không giống với nhà người ta, Tống Hoài Thừa vẫn luôn rất quan tâm đến chuyện tình cảm của cô.

“Con biết rồi ạ.” Cố Phán trả lời, nhưng nếu ‘cậu nhóc thích hợp với cô’ vẫn là Trần Thiệu Thần, thì ba sẽ đánh giá như thế nào đây?

“Vậy ba và mẹ con chờ tin tức tốt của con đấy, bên đây chúng ta cũng sẽ giúp con tìm đối tượng.”

Năm tháng y như dao mổ heo. Ai có thể ngờ được Tống Hoài Thừa năm đó cũng sẽ biến thành như thế này chứ. Ôi cuộc đời!!!

Haizz... Cô mới có hai mươi ba tuổi chứ mấy!

Sao ba mình lại gấp gáp đến vậy rồi?

Ngước mắt nhìn về phía người nào đó đang chăm chỉ làm việc đằng kia, anh còn lớn hơn cô hai tuổi, không biết là ba mẹ anh có thúc giục như ba mẹ cô không? Công việc của anh tiếp xúc với nhiều người vậy mà.

“Phán Phán...” Trần Thiệu Thần dừng lại, trầm giọng gọi tên cô.

Cố Phán chợt tỉnh lại, nhìn anh, từ xa huơ tay ra hiệu. “Sao vậy?’

“Em đến đây.” Anh nghiêm túc nói.

Cố Phán đi tới, đứng bên cạnh anh, anh mở máy tính lên, cô khẽ nghiêng người, cho là anh có chuyện gì đó quan trọng.

Bất chợt anh giơ tay kéo cô vào trong ngực mình, Cố Phán không khỏi giật mình hết hồn.

Trần Thiệu Thần uỷ khuất tố cáo. “Anh sai rồi! Vốn không nên dẫn em đến, ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc của anh.”

Cố Phán chu môi, lúc ra cửa cô còn tỉ mỉ thoa lên một lớp son môi đỏ, tôn lên màu da trắng mịn của cô.

Trần Thiệu Thần mím môi, tay anh vững vàng ôm lấy cô.

Cơ thể Cố Phán mềm nhũn, cả người đều dính sát vào người anh. Trong tiềm thức cô còn nhắc nhở chính mình: Đây là chỗ làm việc, đây là chỗ làm việc, n lần. Cô không khỏi hồi hộp căng thẳng, lỡ như có ai đó đi vào thì...

Ai mà biết được lỡ như...

Tần Kha tự nhiên đẩy cửa bước vào. “Thiệu Thần... Ai chaa...” Cậu ta la lên, lập tức quay ra.

Trần Thiệu Thần và Cố Phán  kết thúc nụ hôn trong hoảng loạn.

Son môi của cô đã sớm bị người nào đó ăn sạch rồi.

Hai người cùng bình ổn lại nhịp thở.

Trần Thiệu Thần khẽ cười, giơ tay xoa xoa đôi môi cô. “Uống nước nhiều vào, môi khô quá.”

Đôi gò má ửng hồng của Cố Phán trong nháy mắt nổi lên ba hàng vạch đen.

Ngoài cửa, Tần Kha gõ gõ cửa. “Mình có thể vào chưa vậy?”

“Vào đi!” Trần Thiệu Thần hắng giọng trả lời.

Tần Kha sải bước đi vào. “Mình bị cận 500 độ lận, nên không thầy gì cả đâu. Đã quen vào thẳng phòng cậu mà không gõ cửa rồi, hôm nay quên mất có chị dâu ở đây, xin lỗi nhé.”

Cố Phán càng cúi đầu thấp hơn.

Mất hết cả mặt mũi rồi, sau này ai mà dám theo anh đến đây nữa chứ.

“Ừm, cậu xem thử phương án hợp tác này xem, có chỗ nào cần chỉnh sửa gì nữa không?” Tần Kha nhìn lướt sang Cố Phán. “Trưa nay ăn cơm chung không?”

Trần Thiệu Thần cầm lấy phương án, lạnh lùng trả lời. “Không rảnh.”

Khoé miệng Tần Kha giật giật. “Ai mời cậu, mình hỏi Cố Phán mà.”

Trần Thiệu Thần giương mắt lên. “Cô ấy nghe mình.”

Cậu cũng ngang ngược quá đó! Tần Kha không còn lời nào để nói, đành uất ức đi ra ngoài làm việc.  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

Phòng làm việc lại lâm vào khoảng lặng ngắn ngủi.

Hồi lâu sau, Trần Thiệu Thần lên tiếng, giọng anh khàn khàn. “Phán Phán...” Anh gọi tên cô, hình như từ sau khi quay về, anh rất thích luôn miệng gọi tên cô. Dĩ nhiên, lúc anh gọi tên cô, luôn có cảm giác đây là cái tên hay nhất thế giới này.

Nhịp tim Cố Phán không khỏi đập nhanh thình thịch thình thịch.

“Chúng ta kết hôn đi!”


Hết chương 49

**********


Tác giả có lời muốn nói: Kết hôn rồi thì có thể quang minh chính đại hôn cô rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, SầmPhuNhân, camnhung1303, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, lan trần, mimeorua83, tomcua2325
     

Có bài mới 16.02.2018, 10:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 40
Chương 50

Editor: Mèo ™



Phòng làm việc yên lặng không một tiếng động, kim giây trong đồng hồ tích tắc tích tắc nhích từng chút, tựa như một bài thơ không lời đẹp đẽ tuyệt diệu.

Thật lâu sau Cố Phán vẫn chưa kịp phản ứng lại, Trần Thiệu Thần đã đứng trước mặt cô, anh ngồi xổm xuống, ánh mắt đen láy chăm chú nhìn cô, cô nhìn thấy được hình bóng mình phản chiếu trong mắt anh. “Không phải là xúc động nhất thời, mà là tâm niệm từ rất rất lâu trước kia rồi. Anh biết là em, vẫn luôn là em.”

Cố Phán dùng sức lực rất lớn mới có thể tìm về được năng lực suy nghĩ của mình, cô huơ tay ra hiệu: “Có phải là quá đột ngột rồi không?” Đáy lòng cô dậy lên một hồi lo lắng.

Trần Thiệu Thần vẫn ngước lên, nhìn không chớp mắt, đưa tay cầm lấy tay cô, lên tiếng: “Sao lại đột ngột? Là thuận theo tự nhiên mới đúng.”

Da mặt của người nào đó đúng là càng ngày càng dày.

Vậy, câu trả lời của cô là gì?

Cố Phán có cảm giác lân lân như đang say rượu, bồng bềnh y như đang ngụp lặn trong nước, chênh vênh như đang lơ lững giữa trời, tóm lại là cảm giác lúc này không biết phải diễn tả thế nào mới đúng. Đang lúc giơ tay lên muốn huơ tay ra hiệu thì đột nhiên bụng dưới có một dòng nước ấm trào ra, cô nhíu chặt hàng lông mày, có dự cảm không tốt chút nào.

“Sao vậy?” Trần Thiệu Thần như đã nhận ra gì đó.

Cố Phán lập tức đứng lên, vừa nhanh vừa dứt khoát. Trời mùa hè vốn oi bức, nên Cố Phán ăn mặc có hơi mỏng manh, huống chi hôm nay cô còn mặc một chiếc quần lửng ống rộng màu trắng sữa, thật là thê thảm không dám nhìn.

Bà dì cô sao lại đến vào đúng lúc này cơ chứ.

Trần Thiệu Thần hiểu rõ, anh hơi mất tự nhiên nói: “Nếu như không phải xảy ra tình huống này, anh thật sự cho là em muốn từ chối anh đấy.”

Cố Phán cúi đầu, ngượng ngùng đến nỗi hai tai đỏ bừng, huơ tay nói: “Em về trước đây.”

Trần Thiệu Thần kéo tay cô lại, cầm lấy áo khoác của mình, cột lên eo cô. “Để anh đưa em về.”

“Không cần đâu.” Cố Phán huơ tay nói.

Trần Thiệu Thần nắm lấy tay cô. “Phán Phán, em cho rằng  một khi anh  trở về thì sẽ dễ dàng buông tay vậy sao? Ba năm trước đây em đưa ra quyết định của riêng mình em, vậy thì ba năm sau cũng nên để anh đưa ra quyết định cho cả anh và em chứ.”

Như vậy mới công bằng. Trần Thiệu Thần cũng mới có thể yên tâm.

Lúc đi ra ngoài, mọi người trong công ty đều cùng nhìn sang hai người. Đều là thanh niên trẻ tuổi, tất cả mọi người vừa nhìn là đã ngầm hiểu trong lòng.

Cố Phán cảm thấy Trần Thiệu Thần... Phách lối quá đi mất!.

Cô lặng lẽ ngồi trong xe, bụng dưới căng căng khó chịu, cô ỉu xìu ngồi dựa vào ghế, tràn ngập trong đầu đều là người đang ngồi bên cạnh này đây. “Sư huynh, anh còn phải làm việc mà.”

“Sư huynh, chiều nay anh còn phải họp đấy.”

Trần Thiệu Thần thở dài một hơi. “Phán Phán, gọi tên anh rất khó à?”

Không khó! Nhưng mà cô không quen.

Xe ngừng lại đã một lúc, mà cô cũng không hay biết.

“Anh đi mua chút đồ, em ngồi trong xe chờ anh nhé.” Anh nhẹ nhàng nói, xong mở cửa xe đi ra.

Mười phút sau, anh trở lại, trong tay có cầm theo một túi đồ.

“Phán Phán...” Anh gọi tên cô.

Cố Phán mở mắt ra, mỗi khi bà dì đến thăm cô đều rất dễ buồn ngủ.

“Có muốn anh bế em lên nhà không?” Anh cau mày lo lắng.

Cố Phán lập tức ngồi thẳng người, xuống xe.

Trần Thiệu Thần đi bên cạnh cô. Sau khi vào nhà, Cố Phán cúi đầu đi tắm, đợi khi cô ra ngoài, trên bàn đã đặt sẵn một ly nước đường đỏ.

“Nước cũng bớt nóng rồi, em uống đi.” Trần Thiệu Thần nói. “Giờ bụng còn đau không?”

Cố Phán gật gật đầu, Diệp Tử Nhuy và Đường Thanh không bị đau như cô, không biết là cô bị làm sao nữa. Mỗi lần bà dì đến thăm thì bụng sẽ quặn đau rất khó chịu.

“Trong nhà có túi chườm nóng không?” Anh hỏi.

Cố Phán lắc đầu, lúc dọn nhà cũng không biết là đã để đâu mất rồi.

Trần Thiệu Thần nói: “Em nằm xuống nghỉ trước đi.”

Trần Thiệu Thần đến phòng ngủ ôm một cái chăn mỏng thông khí ra ngoài. Mùa hè ở hành phố B rất oi bức, mà Cố Phán lại sợ nóng, vừa mới đến đầu hè là cô chỉ thích trốn trong nhà bật điều hoà suốt, không có việc gì quan trọng là nhất quyết không ló đầu ra ngoài. Trần Thiệu Thần đắp chăn cho cô kín đến nỗi không khác gì một cái bánh tét.

Vẻ mặt của cô như này (⇀‸↼‶)

Trần Thiệu Thần sờ sờ trán cô, nhiệt độ vẫn bình thường, anh nói với giọng trầm khàn: “Sau này, kết hôn rồi thì sẽ không bị đau bụng nữa.”

Anh nói gì thế?  Cố Phán không dám tin vào tai của mình luôn, cô mở to mắt, ngơ ngác, miễn cưỡng huơ tay ra hiệu: “Ai nói vậy?”

Trần Thiệu Thần quay mặt sang bên, để lại cho cô gò má có chút phớt hồng của mình. “Hi Hi.”

Cố Phán rất muốn cười nhưng vẫn cố nhịn. “Có nhà khoa học nào chứng minh điều này chưa?”

Trần Thiệu Thần: “...”

Cố Phán huơ tay ra hiệu. “Anh đã tốt nghiệp thạc sĩ ở đại học Mỹ rồi mà sao có thể tin lời đồn đãi không có căn cứ khoa học này thế?”

Trần Thiệu Thần trầm ngâm. “Có phải lời đồn đãi vô căn cứ hay không, sau này thử sẽ biết.”

Cố Phán: “...”

Cô mơ màng ngủ mất, nghe được anh đang gọi điện thoại cho ai đó.

“Cậu đi thay mình đi, mình có việc bận, cậu vất vả rồi.” Anh đè thấp giọng mình để không làm ồn cô, Cố Phán lại cảm thấy ấm áp lạ thường.

Khi tỉnh dậy, cô nhìn thấy có một bóng người đang đi qua đi lại trong nhà cô. Tim cô cảm thấy thật an bình. Cơn đau ở bụng cũng giảm bớt rất nhiều.

Ghế salon khẽ lún xuống.

“Phán Phán... Phán Phán...”  Anh dịu dàng gọi tên cô.

Cố Phán giơ tay lên dụi dụi mắt, hai tay vô thức nắm được bàn tay anh, ngón tay cô từng chút từng chút mân mê lòng bàn tay anh, từng đường vân tay quen thuộc, sự ấm áp quen thuộc, ừ, tất cả đều rất quen thuộc.

“Phán Phán...” Anh áp lại gần sát mặt cô.

Sau một giấc ngủ ngon, da dẻ của cô mịn màng đến mức có thể nhéo ra nước.

Đã từng xa nhau tận chân trời, nay đã gần trong gang tấc.

Tại sao anh lại gấp gáp như vậy? Dù cho anh luôn tự nhủ trong lòng là đừng vội vàng, đừng gấp gáp, mọi chuyện phải từ từ, cần phải vỗ về trấn an tiểu bánh mì, để cô ấy yên tâm trước đã, nhưng khi nhìn thấy cô, tất cả mọi tự nhủ đều như hoá thành bọt biển, không thể kềm chế được nữa.

Khi nói ra hai chữ kết hôn kia, chính anh cũng cảm thấy đột nhiên, nhưng vì là cô nên não anh mới bị úng nước, không thể suy nghĩ gì được. Anh rất rất rất muốn bảo vệ tiểu bánh mì của anh mà! Những tình cảm lắng đọng suốt bao năm phun trào như núi lửa tỉnh giấc.

Tay cô vẫn mải miết mân mê trong lòng bàn tay anh, làm lòng anh cũng nhộn nhạo không yên, đáy mắt càng lúc càng đen như bị nhuộm mực.

“Phán Phán... Bây giờ em đang trong tình huống đặc biệt, chớ có quyến rũ anh.” Trần Thiệu Thần nắm chặt tay cô. “Chờ khi em khoẻ lên, anh tuỳ em giày vò. Hôm này thì cố nhẫn nhịn đi.”

Tình cảm tràn đầy trong đáy mắt anh không chút che giấu, Cố Phán lúng túng, rốt cuộc ai mới là người phải cố nhẫn nhịn chứ!

Hai má cô nóng bừng, đỏ đến tận mang tai. Cô yên tự lặng trấn an mình, đều là người lớn hết rồi mà.

Ngoan ngoãn thu tay lại, nhưng cô vẫn không cam lòng. Vươn tay vuốt ve mặt anh. “Anh phải ngoan đó.” Ừ, không khác gì đang vỗ về thú cưng nhà mình.

——— —————————

Ba ngày sau, Diệp Tử Nhuy tìm được phòng trọ mới nên chuyển đi. Hôm chuyển nhà, Diệp Tử Nhuy cảm thấy hơi mất mát, cô cũng không nói gì với Cố Phán.

Một tuần sau, Cố Phán đang vẽ tranh ở nhà thì nhận được một cuộc điện thoại lạ, là từ bệnh viện gọi đến.

“Cố Phán đúng không? Diệp Tử Nhuy xảy ra chuyện, bây giờ đang ở bệnh viện...”

Trong giây phút đó, đầu óc Cố Phán trống rỗng không suy nghĩ được gì, cô chạy nhanh xuống lầu, vô ý đụng phải vài người đang đi vào trước cửa chung cư, cuối cùng bị một người nào đó kéo lại.

“Cố Phán, đã xảy ra chuyện gì thế?” Vẻ mặt Hàn Diệp Hành lo lắng hỏi.

Cố Phán hoảng loạn nên không thể nào viết chữ trả lời nổi.

Hàn Diệp Hành đến đây là để tìm cô, thấy cô như vậy vội vàng trấn an. “Em đừng vội, muốn nói gì thì em gõ chữ lên điện thoại đi.”

Cố Phán cắn răng, khó khăn đánh từng chữ. “Bạn em đang ở trong bệnh viện.”

Hàn Diệp Hành đưa cô đến bệnh viện.

Diệp Tử Nhuy vẫn còn đang trong phòng phẫu thuật.

Cô lặng lẽ đứng ngoài hành lang, cảnh sát cũng đứng bên cạnh cô.

Diệp Tử Nhuy thuê phòng trọ trong một toà nhà tư nhân không bảo đảm chất lượng theo luật an toàn kiến trúc xây dựng. Lúc toàn nhà đổ sập xuống, cô ấy đang ở trong nhà nên bị kẹt trong đó hơn một tiếng đồng hồ mới được cứu ra.

Cố Phán dựa vào tường, đã không còn sức đứng thẳng.

Điện thoại di động vang lên thật lâu, nhạc chuông vẫn đang hát.

Cô run run lấy điện thoại ra, là anh gọi. Trong điện thoại có rất nhiều tin nhắn mới mà cô chưa đọc.

Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, nhận cuộc gọi.

“Phán Phán, em đang ở đâu?”

Bên kia không có âm thanh đáp trả, chỉ có thể nghe được tiếng thở của cô.

“Có đọc tin nhắn của anh chưa?” Giọng anh vội vàng gấp gáp. “Bây giờ em đang ở đâu?”

“Phán Phán, em có nghe anh nói không?”

Phán Phán im lặng khóc.

“Phán Phán, nếu nghe được thì gõ vào điện thoại đi.” Trần Thiệu Thần lo lắng.

Rốt cuộc, Cố Phán cũng giơ tay lên gõ vào điện thoại một cái.

“Cộp” một tiếng, Trần Thiệu Thần mới bớt thấp thỏm một chút. “Phán Phán, mặc kệ xảy ra chuyện gì, đầu tiên em phải bình tĩnh lại trước đã. Bây giờ em nhắn cho anh địa chỉ, anh sẽ đến với em ngay.”

Nước mắt đã lăn dài hai bên má cô.

Hàn Diệp Hành đóng viện phí xong thì đến bên cạnh cô, lấy điện thoại từ trong tay cô, anh ta nhìn lướt qua cái tên đang hiển thị trên màn hình, nhíu mày.

“Alô...”

Trần Thiệu Thần bỗng chốc căng thẳng.

“Là tôi, Hàn Diệp Hành.”

Đầu bên kia điện thoại bỗng im lặng.

Hàn Diệp Hành nuốt nuốt nước miếng. “Diệp Tử Nhuy xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bây giờ đang cấp cứu ở bệnh viện, Cố Phán đã bị doạ sợ rồi.”

Trần Thiệu Thần thở hắt ra. “Hai người đang ở bệnh viện nào?”

Hàn Diệp Hành đọc một địa chỉ.

Cúp máy, Trần Thiệu Thần bất đắc dĩ xuống lầu. Hàn Diệp Hành, ba năm nay thỉnh thoảng sẽ xuất hiện bên cạnh cô ấy!


Hết chương 50

**********


Tác giả có lời muốn nói: Mấy cô gái này đều là người tốt. Diệp Tử Nhuy, Đường Thanh, Kim Nhiễm đều có thật.
Cuộc sống đại học của ta đã qua mấy năm rồi, rất nhớ! Nhưng đáng tiếc là, bốn người cùng phòng kí túc xá chúng ta đã không còn liên lạc với nhau nữa.

Editor có lời muốn nói: Chúc mừng năm mớiiiiii~~~~
Chúc mọi người năm mới vạn sự như ý, bình an, tài lộc, tươi vui nha nhaa~~
Theo như cmt của bạn Truc Tran, thì mèo gấp rút làm và post 1 chương lì xì cho mấy nàng nè :D
Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ nhé!
P/s: Đừng nôn nóng, cảnh H sẽ có thôi, nhưng chưa phải ở mấy chương gần đây. Đừng tin lời thả thính của tác giả, bị lừa đấy =)))))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, camnhung1303, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, kim chân, lan trần, mimeorua83, tomcua2325
Có bài mới 17.02.2018, 01:25
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 226
Được thanks: 1478 lần
Điểm: 38.69
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn - Điểm: 29
Chương 51

Editor: Mèo ™



Mấy tiếng đồng hồ sau, rốt cuộc cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra.

“Bức tường đổ sụp xuống va vào đầu của bệnh nhân, tay phải bị nứt xương nghiêm trọng, người nhà và bệnh nhân nên có sự chuẩn bị tâm lý trước.” Bác sĩ chịu trách nhiệm phẫu thuật chính khoảng hơn 40 tuổi, mặt mũi sạch sẽ lộ ra vài phần đáng tiếc. Có lẽ bọn họ cũng đều biết rồi, cô gái nhỏ nhắn đang còn hôn mê bên trong kia là hoạ sĩ. Theo như kinh nghiệm của ông thì tay của cô gái đó sau này không thể vẽ tiếp được nữa.

Trần Thiệu Thần, Cố Phán, Hàn Diệp Hành cùng im lặng sững sờ.

Trần Thiệu Thần lên tiếng trước tiên. “Cám ơn bác sĩ.”

Bác sĩ gật gật đầu, rời đi.

Diệp Tử Nhuy vẫn còn đang hôn mê chưa tỉnh.

Trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn lại hai người, Cố Phán ngồi ở một góc phòng. Hàn Diệp Hành đã về từ nãy, cô cũng không còn tinh thần để nói lời cảm ơn với anh ta.

Cánh cửa phòng bệnh đột ngột bị đẩy mở ra, qua mấy giây sau Cố Phán mới ngước lên nhìn.

Dưới ánh sáng tối mờ ngoài hành lang hắt lên trước cửa, Chu Nhuận Chi vội vã bước vào, bước chân gấp gáp hỗn loạn.

Cố Phán hơi nhíu mày, cô đứng dậy.

Sắc mặt của Chu Nhuận Chi rất không tốt, anh ta nén giọng mình lại, nói: “Tôi vừa từ Pháp về, bác sĩ cũng đã nói với tôi rồi.”

Vừa từ Pháp về sao?

Nghe nói, vợ chưa cưới của anh ta đang ở Pháp.

Ánh mắt Chu Nhuận Chi tràn đầy đau lòng, bây giờ Cố Phán cũng không biết nên nói gì nữa, an ủi anh ta sao?

Cô đi ra khỏi phòng bệnh, Trần Thiệu Thần đang đứng ngoài cửa, cô đi tới, ôm lấy anh từ phía sau, mặt áp vào lưng anh, tâm trạng thấp thỏm cả ngày mới tạm thời thả lỏng.

Thật may là, ngay lúc này, có anh ở đây.

Như vậy, là tốt rồi!

Trần Thiệu Thần cầm lấy tay cô. “Đừng lo, rồi sẽ ổn cả thôi.”

Cố Phán ôm anh một lúc lâu mới buông tay ra. Cô thở dài, huơ tay ra dấu với anh: “Là anh liên lạc gọi anh ta tới sao?”

Trần Thiệu Thần nhìn vào mắt cô. “Ừhm, em nên nhìn ra được, trong lòng anh ta xem trọng Tử Nhuy hơn là vẻ bề ngoài anh ta thể hiện.”

Cố Phán cong khoé môi. “Nhưng nếu như chỉ dùng sự xem trọng này để anh ta nhận ra được tình cảm của mình, Tử Nhuy cũng quá đáng thương rồi.”

Vẽ tranh, là một nửa cuộc sống của các cô đó!

“Đừng suy nghĩ nhiều nữa.” Anh vuốt tóc cô. “Ngồi xuống một lát đi.”

Anh biết, cô nhất định phải chờ đến khi Tử Nhuy tỉnh lại thì mới có thể yên tâm về nhà nghỉ ngơi.  Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

Đêm khuya, trong hành lang cũng vắng vẻ, không nhiều người qua lại. Hai người ngồi trên băng ghế ở hành lang, Cố Phán dựa đầu vào vai anh.

Sáng hôm sau, Diệp Tử Nhuy tỉnh lại từ trong cơn mê. Cô ấy vừa định giơ tay lên liền nghe được một giọng nói quen thuộc.

“Đừng động đậy...” Người nọ đè tay cô lại.

Diệp Tử Nhuy nhìn lên thì thấy anh ta.

Cằm anh ta lún phún râu, hơn nữa thuận thế nhìn xuống, cô nhận thấy được quần áo của anh ta cũng nhăn nhúm hết cả.

Chu Nhuận Chi nhìn cô thâm trầm. “Có thấy khó chịu chỗ nào không?”

Diệp Tử Nhuy sững sờ, đầu óc trống rỗng bắt đầu hồi tưởng lại. Cô vừa nhớ đến cảnh tượng cả căn phòng đổ sụp xuống trong nháy mắt, sàn nhà run chuyển dữ dội, cô vốn không chạy ra ngoài kịp, đau đớn liền truyền thẳng đến đại não.

Khẽ giật giật ngón tay, cô nhìn xuống, cả cánh tay phải của cô đang được bó bột, năm ngón tay sưng vù không khác gì lạp xưởng.

Cô khẽ mỉm cười. “Em tưởng là mình chết chắc rồi.” Cô nói rất chậm, giọng nói cũng khàn khàn.

Sắc mặt Chu Nhuận Chi chợt biến đổi. “Không được nói bậy.” Anh nặng nề hít một hơi sâu. “Sẽ không đâu.”

Diệp Tử Nhuy nhắm mắt lại. “Chu Nhuận Chi, em đã nằm mơ thấy anh. Mơ thấy anh kết hôn, anh mặc một bộ vest đen lịch lãm, rất đẹp trai, còn đẹp hơn cả ngôi sao Cbiz nữa.”

“Được rồi, đó chỉ là mơ thôi. Nhuy Nhuy, chúng ta nghỉ ngơi trước đã, đừng nói gì cả.”

Diệp Tử Nhuy ừ một tiếng, cô còn chưa kể hết giấc mơ của mình, trong mơ cô thấy anh kết hôn với vợ chưa cưới của mình, mà cô, thì đứng lẫn trong đám người đến dự.

“Em không biết anh lo lắng cho em thế nào đâu, anh tình nguyện người chịu đau đớn là anh chứ không muốn nhìn thấy em như bây giờ...” Tay anh ta run rẩy.

Khoé môi Diệp Tử Nhuy không tự chủ cong lên thành một nụ cười. Vết thương trên mặt đau rát.

——— ———————

Trong phòng làm việc, Trần Thiệu Thần đang xem tài liệu. Lúc này vang lên hai tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

Tần Kha đi vào. “Thiệu Thần, cô Chu đến tìm cậu.”

Chắc đã ba năm không gặp rồi nhỉ.

Chu Chú mặc một bộ đồ công sở được cắt may khéo léo, trang điểm tinh tế, không để người khác nhận ra một chút khuyết điểm nào.

“Thiệu Thần, chuyện hợp tác, cậu vẫn chưa đưa ra cho mình một câu trả lời chắc chắn.” Chu Chú ngồi xuống.

Tần Kha bày ra vẻ mặt vui vẻ như đang xem kịch.

“Ngại quá, mấy ngày nay mình bận một số việc, hiện giờ mình vẫn còn đang căn nhắc.” Trần Thiệu Thần bình tĩnh nói.

“Chuyện của công ty à?” Chu Chú ân cần hỏi.

Lúc này điện thoại của anh báo có tin nhắn đến. “Chờ mình một chút.” Anh lấy điện thoại xem tin nhắn.

Chu Chú âm thầm quan sát, gương mặt anh tràn đầy dịu dàng.

“Chu Chú, bây giờ chúng ta sẽ cùng bàn chuyện hợp tác.”

Sắc mặt Chu Chú rất khó coi, nếu như không trang điểm thì chắc sẽ nhợt nhạt đến thảm hại. “Mình có thể nói chuyện riêng với cậu không?”

Tần Kha rất thức thời. “Mình còn có việc, các cậu cứ nói chuyện đi.”

Ba năm, Trần Thiệu Thần cũng không hề cho cô một chút cơ hội nào, thậm chí còn có ý né tránh cô.  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

“Vẫn là cô ấy sao?” Giọng Chu Chú có chút đè nén. “Ba năm, Trần Thiệu Thần... Ba năm nay, hai người chưa từng liên lạc với nhau. Tại sao?!”

Trần Thiệu Thần nhìn lướt qua chiếc ly đặt trên bàn, đó là cái mà lần trước cô đã uống khi đến đây, anh vẫn để lại trước bàn làm việc của mình, mỗi ngày đều rửa một lần. “Ba năm, hay ba mươi năm thì cũng vậy thôi.”

Một khi đã yêu, thì yêu cả một đời.

Đây là câu trả lời của anh.

Cô cho anh ba năm, vì không muốn ba mẹ anh phải khó xử.

Thế thì, anh trao cho cô cả cuộc đời còn lại của mình.

Chu Chú cười bất đắc dĩ, nụ cười bi thương. “Trần Thiệu Thần, có đôi lúc cậu thật tàn nhẫn.”

Mười ngón tay Trần Thiệu Thần đan vào nhau. “Chuyện hợp tác với công ty cậu, mình cần phải suy nghĩ thêm.”

Chu Chú bất giác cắn môi, từ từ nở nụ cười. “Công việc là công việc, chuyện nào ra chuyện đó. Cậu làm việc tiếp đi, mình về đây.” Giày cao gót dẫm lên sàn phát ra những tiếng cộp cộp vang vọng, cô đơn mất mác.

“Khi nào có thời gian thì gọi Cố Phán ra ngoài dùng cơm nhé, dù gì cũng là bạn bè mà.”

Trần Thiệu Thần suy nghĩ một lát. “Qua một khoảng thời gian ngắn nữa đã, hiện giờ bạn của cô ấy đang nằm viện, mỗi ngày cô ấy đều bận đến đó chăm sóc bạn rồi.”

Chu Chú giật giật khoé miệng. “Cũng được!”

Anh nhìn theo bóng lưng Chu Chú rời đi, lát sau thu hồi tầm mắt, nhìn điện thoại.

“Tối nay anh muốn ăn gì? Em có mua cho Tử Nhuy một con cá, tối nay định nấu canh.”

Trần Thiệu Thần khẽ mỉm cười, thế cũng được. Anh trầm tư một lát, mở điện thoại lên, chọn vào mục ghi âm, có một đoạn âm thanh vang lên.

“Mẹ, mẹ...”

“Mẹ, con yêu mẹ...”

“Phán Phán, đừng leo cao thế...”

Đoạn ghi âm này anh đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần. Không thể nói chuyện được thì sao? Người mà anh yêu chính là một cô gái như vậy.

Đầu ngón tay của anh lướt trên màn hình điện thoại. “Chờ anh về làm cơm tối giúp em.”


Hết chương 51

**********

Tác giả có lời muốn nói: 520. Giải quyết xong tình địch! Sắp tới sẽ đến người lớn trong nhà, lúc đó sẽ không còn đơn giản như này nữa đâu.
Đoạn ghi âm đó ở đâu ra? Ai đưa vậy? Đoán xem!!! ╭(╯e╰)╮


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo ™ về bài viết trên: Bora, HNRTV, Rùa to, SầmPhuNhân, camnhung1303, dtml05, fumi, gaubeodauhoi, lan trần, mimeorua83, phuongnhi82
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dtbinh1998, Linhnatruong, o0maiami0o và 204 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

2 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

3 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 35, 36, 37

4 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 55, 56, 57

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

7 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 239, 240, 241

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

16 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

18 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

19 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 84, 85, 86


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 405 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 290 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: trantuyetnhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 294 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 264 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sofa tình yêu
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Dung Cảnh vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 646 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 714 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 614 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 583 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 679 điểm để mua Love Me
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1285 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2500 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2342 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 1046 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 995 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2229 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 946 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 2121 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1425 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 450 điểm để mua Love Tea
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1450 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 1051 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Gấu vàng có cánh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.