Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 06.01.2017, 12:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 1013
Được thanks: 96 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 10
Chương 630: Ngoại truyện: Thành • Sâm** (1)

Editor: Chi Misaki

(** couple: Mục Thiên Thành X Văn Sâm)

Từ rất lâu trước kia, anh đã phát hiện ra chính mình không giống người khác.

Từ khi bắt đầu học tiểu học, bạn học nam nữ trong lúc đó đã có cảm tình với nhau. Thời thanh xuân cũng như thế mà nảy mầm.

Thế nhưng anh lại không có, anh luôn cố gắng học tập, mỗi ngày đều không ngừng tiến về phía trước. Thời điểm anh học sơ trung, anh lần đầu tiên phát hiện ra đối tương khiến anh rung động không phải là nữ sinh mà là nam sinh.

Người con trai kia là bạn tốt của nah, nói với anh: "Tớ thích ××."

Trong lòng anh liền không thích.

Ban đầu còn tưởng rằng đối phương trọng sắc khinh bạn, khi anh cảm thấy tình cảm của mình bị phản bội, anh rốt cược cũng phát hiện ra anh bất đồng.

Lúc ở nhà, anh thường hay mò vào phòng làm việc luyện chữ. Anh cẩn thận mô phỏng chữ Tống, từ trên xuống dưới, từ trái qua phải đều thẳng tắp một đám lịch sử điển cố. Ham mê đoạn tụ,....tất cả đều có.

Hai chữ đoạn tụ, anh trước kia không hiểu. Thiên Tử Đại hán luôn có nam sủng, anh cười nhạt. Không nghĩ tới, anh cũng phát triển theo cái hướng này.

Anh từ trước đến nay luôn biết chính mình đang làm cái gì. Nếu tìm một người vợ từ trong đám đàn ông, sau đó tìm một nơi hẻo lánh sinh sống, chỉ sợ là không được. Nếu có thể đến một nơi hoàn toàn xa lạ, thì may ra còn có cơ hội. Hiện tại, chỉ có thể làm bất hòa tình cảm với bạn tốt mới có thể không nghĩ đến cái suy nghĩ kia.

Không dám cùng bạn học cùng giới chơi đùa, chỉ có thể thật sự chăm chỉ học tập.

Tốt nghiệp Sơ trung, anh thi vào trường trọng điểm của tỉnh, là người đứng đầu trấn, vì vậy mọi người đều tới chúc mừng.Văn gia khiêm tốn, không chút phiền hà. Ông nội vỗ đầu anh nói: "Người Văn gia chúng ta vốn có dòng dõi thư hương, nếu không phải chiến loạn, cũng sẽ không lưu lạc đến nơi đây. Cháu vì tổ tông làm vẻ vang là tốt nhưng cũng không nên chỉ đọc sách. Như thế thì chẳng khác nào con mọt sách!"

Thời điểm anh học trung học vẫn không thể hòa nhập cùng với mọi người. Người khác nói anh cao ngạo, chỉ có anh mới biết được nỗi khổ trong lòng mình. Nữ sinh đưa thư tình, anh rất muốn thử một lần... Có lẽ, anh cũng không phải là người như vậy.Nhưng anh thật sự cảm thấy nữ sinh quả thực không bằng nam sinh. Anh thấy nam sinh cười to không quan tâm những thứ khác còn đẹp hơn so với nữ sinh cười thẹn thùng e lệ.

Cứ như vậy trải qua ba năm, anh thuận lợi đỗ vào trường đại học A nổi tiếng cả nước.
Chịu áp lực nhiều năm như thế nhưng anh không hề nghĩ rằng mình sẽ như ngựa hoang sống phóng túng. Dù sao, anh có để ý người nào thì người đó cũng nhất định sẽ không cùng anh trầm luân...

Kế hoạch của anh rất đơn giản, thanh thản học xong bốn năm đại học, tìm một công việc ổn định, sau đó...Hẹn hò, kết hôn, sống chết trải qua cả đời như vậy. Bốn năm học sau anh chẳng những lấy được bằng mà còn có cái nhìn mới về con gái. Tuy không tính là yêu đương gì cả nhưng cũng coi như có thể chấp nhận được. Anh tự nhận là chuyện này không có gì là sai lầm cả.

Sau khi quân huấn kết thúc, anh trở lại phòng ngủ.

Phòng ngủ hiện tại của anh có bốn người, một tên Bàn Tử bỉ ổi, cả ngày không thấy bóng dáng chỉ cần về phòng ngủ thì sẽ nói đến đàn bà và phim sex. Hai người còn lại là Mục Thiên Dương cùng Phương Trì, hai người thành phố A, nhìn khí chất liền biết lai lịch không nhỏ, đang tiếp nhận chuyện quản lý tài sản gia tộc liền không thường xuyên về phòng ký túc.

Luận về diện mạo, anh cùng Phương Trì, Mục Thiên Dương đều là số một, thế cho nên Bàn Tử bì ổi ở trong phòng ngủ này cực kỳ buồn bực lại càng thường xuyên không trở về, mang bạn gái qua đêm ở ngoài.

Văn Sâm mỗi ngày đều ở trong phòng, thường xuyên nghĩ tới việc một mình trông nhà. Anh ngược lại cảm thấy chẳng sao cả, như vậy càng tốt. Phương Trì cùng Mục Thiên Dương đều là những người đẹp, nếu ở cùng anh sẽ khiến anh lâu ngày sinh tình, lúc đó anh thật không biết giấu mặt đi đâu rồi.

Lần đầu tiên nhìn thấy Phương Trì cùng Mục Thiên Dương, liền giống như ham muốn bình thường của một người đàn ông khi nhìn thấy mỹ nữ, con gái nhìn tháy soái ca, trong lòng đều có chút rung động.

Nếu là người bình thường, anh liền theo đuổi. Nhưng cũng chính vì biết mình không bình thường, nên anh chỉ có thể khắc chế, thật may là cũng không có xảy ra chuyện gì.

Giữa kỳ, Mục Thiên Thành từ nước ngoài trở về, chạy tới trường học tìm Mục Thiên Dương. Mục Thiên Dương nhận được điện thoại, không nói gì, chỉ là nhìn Phương Trì nói: "Thiên Thành trở về."

Phương Trì nhíu mày: “ Cậu ta không phải là... Bề bộn nhiều việc sao?" Mục Thiên Thành chạy tới Dong Binh, còn đang nghiêm khắc luyện tập, theo lý mà nói thì không có khả năng có thời gian về nước.

"Ai, nó đã ở cửa trường học rồi." Mục Thiên Dương thấy Bàn Tử, Văn Sâm đều đang ở đây, liền mời bọn họ cùng nhau ăn cơm. Kỳ thật anh là có lòng riêng- - anh phát hiện ra Văn Sâm có năng lực khá tốt. Sau khi tốt nghiệp, nếu không có gì sai sót liền để cậu ta tiến vào công ty của mình. Nhưng anh bình thường bề bộn nhiều việc, Văn Sâm lại rất lạnh lùng, thế cho nên giao tình cũng không nhiều.

Có cơ hội, anh đương nhiên muốn tạo một mói quan hệ tốt, chẳng thế thì người ta dựa vào cái gì mà bán mạng cho anh?

Văn Sâm cũng không cự tuyệt. Anh biết đến Mục Thiên Dương cùng Phương Trì là người có gia thế, cũng muốn học xong bốn năm, nói không chừng cũng có thể tiến vào công ty của bọn họ. Mục thị cùng Viễn Hằng lớn như vậy, anh nếu có cơ hội tiến vào, tự nhiên sẽ không để ý tới những công ty nhỏ khác.

Vì thế, một nhóm bốn người đi ra ngoài trường.

Bọn họ ở đại học A rất có tiếng, chỉ xem ngoại hình, ba cái đại soái ca là có thể làm chết ngất con nhà người ta rồi. Mà Mục Thiên Dương, Phương Trì đều là những thiếu gia nhà giàu, Văn Sâm lại là thủ khoa của bọn họ. Bàn Tử thì vì bỉ ổi mà lấy được cái tiếng. Bốn người bọn họ đi ở trên đường, vô cùng thu hút sự chú ý.

Khi đến gần cổng trường, anh liền nghe được giọng nói vui vẻ của một nam sinh: "Mục Thiên Dương - - nơi này nơi này!"

Văn Sâm ngẩng đầu, liền nhìn thấy được khuôn mặt tươi cười của Mục Thiên Thành, môi mỏng khé nhếch như trăng rằm thoát tục. Anh dừng lại cước bộ, trái tim đập loạn nhịp.

Khóe mắt Mục Thiên Dương giựt giựt, đối với Văn Sâm cùng Bàn Tử nói: "Đó chính là em trai ruột của mình."

Văn Sâm ừ một tiếng, cúi đầu, không dám nhìn kỹ.

Mục Thiên Thành nhiệt tình, Bàn Tử cũng tương đối biết cách ứng xử, vì vậy bữa cơm này cũng không tính là tịch mịch. Cơm nước xong xuôi, mấy người liền đi đánh bi-a.

Bàn Tử sống phóng túng đã thành tánh, chơi vài ván thấy thời gian cũng không sai biệt lắm, liền muốn bồi bạn gái - - Anh thật sự tự ti, đây là chuyện gì xảy ra a? Bốn Đại Soái Ca ở đây, anh liền trở thành cặn bã! Anh muốn giảm béo!Vì vậy mỗi ngày Bàn Tử sẽ đều nỗ lực!

Văn Sâm lần đầu tiên chơi bóng, nhìn nhìn động tác của mọi người. Đều là đàn ông với nhau không có khả năng lại tận tay chỉ dạy. Mục Thiên Thành nhiệt huyết sôi trào, thấy anh như vậy liền ấn tay anh xuống nói: "Như vậy!"

Tay Văn Sâm khẽ run lên liền đánh trật.

"Không việc gì, luyện nhiều thành quen thôi!" Mục Thiên Thành nói tiếp, "Lần đầu tiên đánh được như vậy cũng đã tốt lắm rồi."

Văn Sâm hít sâu một hơi, gật gật đầu. Nghe Mục Thiên Dương nói, cậu ấy ở nước ngoài học tập, về sau liền không có cơ hội gặp mặt rồi. Nghĩ đến đây, anh liền cảm thấy có phần đáng tiếc, vừa đến lúc Mục Thiên Thành chơi bóng, anh cũng vô cùng tự nhiên nhìn Mục Thiên Thành.

Người đầu tiên khiến anh nhất kiến chung tình... Nhìn nhiều thêm chút nữa cũng được.

Mục Thiên Thành đánh bóng xong liền nhìn Mục Thiên Dương nói: "Em phải đi rồi!"

Mục Thiên Dương sửng sốt, lớn tiếng hỏi: "Thằng nhóc này khi nào thì về?"

"Hôm nay a ~ "

Mục Thiên Dương đẩy ngã anh trên mặt đất đánh cho một trận tơi bời. Người xung quanh cả kinh muốn tiến lên khuyên bảo, Phương Trì vội vàng nói: "Bọn hắn là anh em, việc nhà, việc nhà thôi."

Mục Thiên Dương đánh người xong, hỏi: "Về mấy ngày liền mà chú cũng không thèm qua thăm ông nội!"

"Em không dám a." Mục Thiên Thành ôm đầu nói, "Anh đánh xong chưa? Đánh xong rồi thì em đi."

"Mau cút!" Mục Thiên Dương gầm thét.

Mục Thiên Thành đáng thương tội nghiệp đi ra ngoài.

Mục Thiên Dương gọi anh lại: "Đi, đi, anh đưa chú đi." Sau đó liền tạm biệt Phương Trì, Văn Sâm, hai anh em liền kề vai bá cổ đi ra ngoài.

Văn Sâm nghĩ rằng, có lẽ... anh cũng chưa từng nghĩ đến cậu ta...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 06.01.2017, 12:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 1013
Được thanks: 96 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 10
Chương 631: Ngoại truyện: Thành • Sâm (2)

Editor: Chi Misaki

Kỳ thi cuối kỳ kết thúc, đa số sinh viên đều lục tục trở về nhà, ký túc xá cũng dần dần trở lên yên tĩnh.

Văn Sâm đặt vé xe tại tối ngày mai, anh hiện tại không nhẫn lại lắm. Sau khi thi xong môn cuối cùng, anh liền cảm thấy mình có gì đó không đúng lắm, hình như là bị cảm rồi.

Thi xong, anh trở lại phòng ngủ, trực tiếp lên giường. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, liền nghe được tiếng người gõ cửa, anh bò xuống giường, cảm thấy được toàn thân vô lực, dép lê cũng không xỏ được, vịn giường đi tới cửa, mở cửa, ánh mắt hoa lên.

Mục, Mục Thiên Thành...

Mục Thiên Thành mặc chiếc áo lông bụi bẩn, hỏi: "Anh tôi có ở đây không? Mục Thiên Dương ấy."

"Nghỉ rồi..." Văn Sâm suy yếu trả lời, "Cậu ấy về nhà rồi."

"A...." Mục Thiên Thành cào cào đầu, xem ra chỉ có thể về nhà thôi. Cậu lần này cũng chỉ có thời gian một ngày, không dám đối mặt với Mục lão gia. Bất quá, qua năm mới, tốt xấu gì cũng phải về nhà một lần...

Anh đang chuẩn bị đi, lại nhìn thấy Văn Sâm chống bàn, cả người đều suy sụp, vừa thấy liền biết sinh bệnh rồi. Tốt xấu gì cũng là bạn học của anh trai, cậu cũng không thể thấy chết mà không cứu! Thế là cậu liền đi vào: "Anh không sao chứ?"

Văn Sâm quay đầu lại nhìn cậu, ánh mắt mang chút tham lam thật giống như sau đó cậu sẽ biến mất. Nhưng tất cả cũng chỉ là nhìn thôi, còn tình cảm trong lòng...Thật không có biện pháp thổ lộ....

Hốc mắt Văn Sâm thoáng chốc ửng hồng, cố nén nước mắt lắc đầu.

Mục Thiên Thành kinh ngạc, người đàn ông có lệ cũng không thể rơi a, xem ra bệnh đã nguy kịch lắm rồi ! Thế là cậu liền hỏi: "Anh... Anh đã xuống phòng y tế chưa? Có thuốc uống hay không?"

Văn Sâm tiếp tục lắc đầu, ánh mắt trở lên ảm đạm, nhàn nhạt không còn tia sáng như hằng ngày.

Bàn tay Mục Thiên Thành nhanh chóng đặt lên trán anh: "Nóng quá! Nghe nói anh thi vào trường là thủ khoa đúng không? Sẽ không sợ đầu mình bị cháy hỏng đấy chứ?" Nói xong liền muốn dẫn anh đi khám.

Văn Sâm nghĩ, có thể nán lại được bao lâu thì lập tức nán lại bấy lâu đi, anh thật sự là không còn khí lực để đi bệnh viện, liền cứ đi theo cậu ấy vậy. Nửa đường đi thấy anh vô lực dựa tường, Mục Thiên Thành vừa thấy liền sợ anh không đi được bao nhiêu liền ngã, thế là đành nửa khiêng nửa dìu anh.

Khóe miệng Văn Sâm khẽ cong lên, tựa vào trên vai cậu, trong mũi thoang thoảng hương thơm nam tính....

Mục Thiên Thành tìm không thấy phòng y tế của đại học A, mà nếu có tìm thấy chắc cũng không có ai, liền đỡ Văn Sâm ra phòng khám ngoài trường.

Châm cứu lại còn truyền dịch, trên người Văn Sâm chỉ có mấy chục đồng lẻ, không đủ trả tiền thuốc men, phen này lại phải nhờ Mục Thiên Thành hỗ trợ rồi.

Văn Sâm nói: “ Tôi hiện giờ không có tiền, học kỳ sau trả lại cậu."

Mục Thiên Thành vẫy vẫy tay: "Không trả cũng không sao, về sau mời tôi ăn cơm là được rồi."

"Được."

Mục Thiên Thành ngồi ở bên cạnh một lúc, thấy chai dịch truyền thật sự chậm, bèn hỏi bác sĩ: "Còn bao lâu?"

"Khoảng hai giờ nữa đi." Bác sĩ nói.

Mục Thiên Thành nói với Văn Sâm: "Vậy cái kia..."

"Tôi không sao." Văn Sâm nhìn ra cậu đứng ngồi không yên, "Cậu có việc gấp thì cứ đi đi, cám ơn cậu rất nhiều."

"Uh`m, ngủ một giấc đi." Mục Thiên Thành kéo lại chăn đắp cho anh" Buổi tối tôi sẽ sang, hiện tại phải về nhà rồi."

Văn Sâm bỗng nhiên có cảm giác xấu hổ: "Phiền cậu quá..."

"Không phiền chút nào." Mục Thiên Thành vẫy vẫy tay, ra ngoài cùng bác sĩ nói hai câu, liền rời đi.

Văn Sâm không khỏi thở dài, nhắm mắt lại đi ngủ. Đang ngủ mơ mơ màng màng, liền bị người ta lay tỉnh, nhìn đến thì ra là Mục Thiên Thành. Anh vội vàng tỉnh táo lại: "Cậu..."

"Tôi phải ra sân bay, tiện qua thăm anh chút, không nghĩ tới anh còn chưa về." Mục Thiên Thành cười nói, "Có muốn tôi đưa anh về trường học không?"

Văn Sâm tóm được cơ hội ở chung dù là một chút thôi cũng được, thế là anh lập tức đáp ứng: "Được!"

Mục Thiên Thành đưa anh trở về phòng ngủ, vừa đi vừa hỏi: "Anh không trở về nhà sao?"

"Có, tôi đã mua vé về chiều 29."

Mục Thiên Thành sửng sốt: "Hôm nay là 29 a..."

Văn Sâm nán lại, cũng may là xe chạy đêm, liền nhanh về nhà lấy hành lý. Mục Thiên Thành vẫn còn dư dả thời gian, trực tiếp đưa anh đến nhà ga, trong lòng anh lúc này không biết là cái cảm giác gì, chỉ có thể nói tiếng cám ơn.

Mục Thiên Thành nói: "Đi đường cẩn thận chút, đừng ngủ quên, để đồng hương chiếu cố cho anh." Bọn họ khi nãy có gặp qua hai nữ sinh cùng đường với Văn Sâm.

Văn Sâm vừa nghe thấy liền có chút không thích, bất quá anh hiện tại có bệnh, nên Mục Thiên Thành cũng nhìn không ra sắc mặt của anh.

"Trên đường về nhớ bảo trọng." Văn Sâm nói.

Mục Thiên Thành vẫy vẫy tay, liền đi ra sân bay luôn.

Văn Sâm kéo theo hành lý đi vào trạm, hai nữ sinh nghĩ muốn hỗ trợ nhưng anh lại lạnh lùng không thèm để ý tới...

Sau khi lên xe, anh cầm chặt gói thuốc trong tay, mặt trên gói thuốc còn lưu lại hơi ấm của Mục Thiên Thành. Tâm của anh đột nhiên thấy loạn, không biết nên làm cái gì bây giờ.

Mùa đông cũng yên lặng trôi qua, toàn bộ liền trở lên an tĩnh.

-

Lần thứ ba gặp mặt, là vào ba tháng sau.

Mục Thiên Thành lần này có rất nhiều thời gian, vừa tròn 1 tuần, lại đúng dịp lễ mùng 1 tháng 5. Lúc này cũng vừa tròn một tuần nghỉ dài hạn, đám người Mục Thiên Dương cũng rảnh rang. Bất quá Mục Thiên Thành về trước vài ngày, thành ra thời gian nghỉ trùng nhau chỉ có 3 ngày.

Mục Thiên Thành lần này liền không dám giống lần trước nữa, vừa xuống sân bay liền trở về nhà. Bị Mục lão gia giáo huấn cho một trận, lúc này mới mới tắm rửa thay quần áo đi đến đại học A.

Cậu trực tiếp đi vào phòng ngủ, đám người Mục Thiên Dương đang định đi học. Mục Thiên Dương vừa thấy cậu, liền muốn đánh người. Cậu vội vàng nói: "Em về qua nhà rồi!"

Mục Thiên Dương lúc này mới bỏ qua cho.

Văn Sâm vội vàng cầm tiền đưa cho cậu: "Trả lại cậu tiền lúc trước."

Mục Thiên Thành sửng sốt, vội vàng xua tay: "Tôi cũng không phải đến đòi tiền."

Mục Thiên Dương hỏi: "Sao lại như vậy?"

Mục Thiên Thành cảm thấy một người đàn ông bệnh thành như vậy, thật sự là không còn mặt mũi, liền không dám nói. Văn Sâm thì lại không quan tâm nhiều như vậy lập tức kể lại một hồi, để cho Mục Thiên Thành cầm lấy tiền.

Mục Thiên Thành nói: "Anh không phải nói là mời tôi ăn cơm sao? Lát nữa mời anh tôi cùng Phương Trì một bữa là được.”

"Được."

Giờ lên lớp tiếp theo cũng không phải là quan trọng lắm, mấy người cũng không đi, trực tiếp đến quán nướng ở bên ngoài trường, uống bia, sau đó đi chơi bóng.

Mục Thiên Thành nhìn Văn Sâm, cười nói: "Ai ôi, tiến bộ không ít a."

Văn Sâm cười nhạt: "Có muốn so một chút không?"

"So liền so!" Mục Thiên Thành nói.

Một hồi so tài với nhau, Văn Sâm liền thua vô cùng thê thảm.

Mục Thiên Thành cảm thấy xấu hổ, vỗ vỗ vai anh, cũng không biết nói gì để an ủi.

Đáy lòng Văn Sâm trái lại có chút cao hứng, nhàn nhạt cười nói: "Thua thì thua thôi."

Buổi tối, Mục Thiên Thành cùng Mục Thiên Dương về nhà. Thật không mấy khi Mục Thiên Thành ở đây, cả nhà tự nhiên là làm một bữa cơm đoàn viên, khiến cho Mục Lão gia tử vui vẻ không thôi.

Ban ngày, Mục Thiên Thành không có việc gì, chạy tới trường học chơi đùa. Nhìn thấy xã đoàn có tổ chức du lịch, dự tính sẽ đến cảnh khu bên cạnh. Anh nghĩ thấy Mục Thiên Dương trừ bỏ đọc sách thì cũng chỉ có quản lý công ty, bình thường rất ít nghỉ ngơi, thế là liền đăng ký cho anh một suất....

Cậu cũng muốn đi, thế nhưng người ta lại không nhận, bởi vì cậu không phải là sinh viên đại học A. Đột nhiên cậu nảy ra ý tưởng liền nói: "Nếu Mục Thiên Dương, Phương Trì, Văn Sâm đi, tôi đăng ký thêm một suất nữa được chứ?"

Mục Thiên Dương, Phương Trì, Văn Sâm đều là những đại soái ca của trường, tùy tiện lôi ra một người cũng đủ để đè chết bao người a, thế là trong lòng người ta cũng nở hoa mà cho cậu một suất.

Báo danh xong cậu mới đi nói cho đám người Mục Thiên Dương, trong lòng Văn Sâm vừa động, tự nhiên liền đáp ứng. Không có nhiều thời được ở chung, anh tự nhiên phải nắm lấy cơ hội này...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 06.01.2017, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 1013
Được thanks: 96 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 10
Chương 632: Ngoại truyện Thành • Sâm (3)

Editor: Chi Misaki

Phương Trì không thích mấy loại hoạt động như thế này, nhưng cũng không có phản đối, Mục Thiên Dương thì lại trách cậu nhiều chuyện.

Mục Thiên Thành nói: "Em là nghĩ muốn để cho anh thả lỏng một phen!"

Về sau nói cho Mục lão gia, Mục lão gia nghĩ đến cháu trai cũng thật vất vả, cũng thấy đau lòng, liền để cho bọn họ đi.

Thiên Tuyết lúc ấy mới có chín tuổi, còn đang học tiểu học. Anh trai trở lại, cô nhóc thật không dễ dàng gì mới xin nghỉ được, thế mà anh trai lại cùng người khác đi lêu lổng, liền giận dỗi ở nhà khóc một trận thật lâu.

Mục Thiên Dương mang theo một túi sách, ngồi trên xe cũng xem tài liệu, thỉnh thoảng lại cầm quyển sổ ghi chép kế hoạch. Mục Thiên Thành thấy anh ra cửa đi du lịch cũng không quên công việc, thế là cậu buồn bực, còn thêm chút áy náy - - Mục thị không phải là trách nhiệm của một mình Mục Thiên Dương, cậu cũng có phần a.

Sau cơm trưa , mọi người nghỉ ngơi, một mình cậu đi dạo lung tung, đi đến phía sau núi, liền nhìn thấy Văn Sâm cùng một cô gái đứng chung một chỗ.

Văn Sâm nói: "Thực xin lỗi, tôi đã có người trong lòng rồi."

Mục Thiên Thành cả kinh, vừa muốn tránh đi, hai người kia liền đã phát hiện ra cậu, thành ra cậu đi cũng không được mà ở lại cũng không xong.

Đáy mắt Văn Sâm hiện lên chút ánh sáng, lẳng lặng chăm chú nhìn vào mắt cậu.

Cô gái kia nhìn theo ánh mắt anh cũng không biết phải làm như thế nào liền đặt một phong thư màu hồng sang bên cạnh tảng đá chỗ Văn Sâm đang đứng, sau đó liền rời đi.

Mục Thiên Thành có chút xấu hổ.

Văn Sâm ngồi trên chiếu, nhìn về dãy núi phía xa xa.

Mục Thiên Thành đành phải đi qua, liếc nhìn phong thư trên tàng đá một cái, bìa thư là những nét chữ thật xinh đẹp. Cậu vừa rồi cũng không chú ý tới diện mạo của cô gái kia lắm.

Cậu ngồi xuống bên cạnh Văn Sâm, cười nói: "Hoa đào đến a."

Văn Sâm cười nhẹ: "Tôi cũng không cần."

"..." Vẻ nho nhã là để làm chi nha? Mục Thiên Thành trợn mắt nhìn anh, đột nhiên than thở không thôi.

"Làm sao vậy?"

Mục Thiên Thành thật sự cũng muốn tìm người tâm sự, nói đến tình hình Mục thị trước mắt, sau đó nói: "Người nào thừa kế tài sản đối với tôi cũng không sao cả. Dù sao bản than tôi kiếm được tất cả đưa cho anh trai cũng chẳng sao. Nhưng mà lúc này mọi việc đều là anh ấy làm, tôi ngồi không cũng được hưởng hoa hồng, cái gì cũng không quản, cảm thấy mình rất có lỗi với anh ấy..."

Văn Sâm nghĩ một chút, cười nói: "Cậu có thể cưới một người vợ xuất sắc để cô ấy vì Mục thị cống hiến sức lực là được mà."

"A?" Ánh mắt Mục Thiên Thành sáng lên, sau đó liền suy sụp cúi đầu, "Lấy vợ về là để yêu thôi, làm sao có thể làm như vậy được? Vạn nhất như thế anh trai lại tưởng tôi muốn đoạt gia sản thì làm sao bây giờ? Vạn nhất vợ tôi lại muốn chiếm tài sản thì làm sao bây giờ? Trên thế giới này cũng không ít anh em trong gia đình chưa kết hôn thì hòa thuận, kết hôn một cái, liền có chuyện.”

"Cũng phải." Những gia tộc lớn Văn Sâm cũng đã thấy nhiều, nhiều khi anh em trong nhà cưới vợ vào cửa, con dâu cảm thấy cha mẹ chồng bất công, liền xảy ra mâu thuẫn.

Hai người ngồi một lúc, liền có người tìm đến, nói muốn tiếp tục xuất phát, thế là hai người liền đứng dậy đi tụ họp.

Mục Thiên Thành nhìn đến bức thư tình trên tảng đá, liền huých Văn Sâm một cái: "Anh không xem?"

Văn Sâm liếc cậu, lắc đầu.

Mục Thiên Thành cảm thấy như vậy thạt không tốt, liền khuyên nhủ: "Tốt xấu gì cũng không nên đối xử với con gái nhà người ta như vậy a..."

"Tôi đã nói rất rõ ràng rồi." Văn Sâm cảm thấy thống khổ không thôi. Có một loại yêu, thật sự là không thể nào nói thành lời.

Mục Thiên Thành cũng không khuyên anh nữa, nhớ đến việc anh nói có người trong lòng, nếu còn nhận thư tình liền cũng thấy không ổn cho lắm.
Đoàn người có hơn hai mươi người, lúc xuất phát có mấy người đi về phía Văn Sâm. Văn Sâm né sang một bên, nói với Mục Thiên Thành : "Người vừa rồi chỉ là người đưa thư."

"A?" Mục Thiên Thành sửng sốt, nhìn về phía cô gái đang đi tới, xung quanh đều bị vây bởi một đám người, hình như là hoa hậu giảng đường đại học A. Cậu nhịn không được mở to mắt, hỏi Văn Sâm, "Kia thật đúng là hoa hậu giảng đường?"

Văn Sâm thấy đoàn người của hoa hậu giảng đường đang đi tới, liền xoay người rời đi, hoa hậu giảng đường liền thương tâm, không còn mặt mũi nào để đuổi theo nữa. Mục Thiên Thành đuổi theo: "Anh còn muốn sao nữa? Hoa hậu giảng đường mà anh còn chướng mắt? Tôi còn tưởng rằng anh cự tuyệt người vừa rồi, không nghĩ tới lại là hoa hậu giảng đường a..."

Văn Sâm bẻ cành cây bên đường ném mạnh xuống sông, không nói chuyện.

"Cũng được mà!" Mục Thiên Thành vỗ vỗ vai anh, "Tôi xem vị hoa hậu giảng đường này cũng không tệ lắm, đáng tiếc anh lại có người trong lòng rồi..."

Buổi tối ở trên núi có đốt lửa trại, đại đa số mọi người đều chơi thật sự vui vẻ, duy có mình Văn Sâm bộ dáng đẹp trai nhất phòng, lại cứ nhất định không tham gia, thành ra người phát động phong trào cũng không biết phải nói gì.

Mục Thiên Thành quệt quệt mồ hôi, anh trai cậu thì chỉ ngồi bất động, cậu liền kêu Phương Trì cùng đi khiêu vũ với mình. Phương Trì do dự một chút, cũng không thể để cho một đám nữ sinh khó chịu, liền đi nhảy một lúc.

Văn Sâm nhìn anh, uống liền ba lon bia, lại mang theo một lon mới đi về phía bóng đêm.

Mục Thiên Thành nhìn Mục Thiên Dương, Mục Thiên Dương trực tiếp trở về khách sạn viết dự án quy hoạch. CMN! Em trai anh đấy mà anh cũng không thèm quan tâm lấy một phen? Mục Thiên Thành chui ra khỏi đám người, đi tìm Văn Sâm.

Văn Sâm tựa vào tảng đá, nghe thấy tiếng hát sau lưng, liền cảm thấy vô cùng cô đơn.

"Anh không sợ có rắn à?" Sau lưng truyền đến một giọng nói.

Anh cười, quay đầu nhìn Mục Thiên Thành đang đi tới. Sau lưng Mục Thiên Thành là ánh lửa sáng lạn. Trái tim anh đột nhiên quặn thắt, anh nghĩ muốn thổ lộ. Anh không muốn Mục Thiên Thành chỉ coi anh như một người bạn, ít nhất anh muốn để cho đối phương biết, anh thích cậu ấy. Còn sau đó thì sao ư? Hoàn toàn không có sau đó.

"Làm sao vậy?" Mục Thiên Thành ngồi xuống bên cạnh anh, "Chính anh cự tuyệt người ta, xong giờ lại ngồi đây uống rượu giải sầu."

Hoa hậu giảng đường đã bị nam sinh khác kéo đi khiêu vũ rồi, nam sinh kia cũng thật biết chọn thời điểm, thừa dịp người ta vừa mới thất tình liền cố gắng tiếp cận theo đuổi.

"Tôi không thích cô ấy." Văn Sâm khàn khàn nói, đột nhiên quay đầu lại nhìn cậu, "Tôi không thích con gái."

"A?" Mục Thiên Thành sửng sốt, kinh ngạc nhìn anh. Trong bóng đêm, ánh lửa bập bùng, hai gương mặt lúc sáng lúc tối.

"Tôi thích đàn ông." Văn Sâm nói xong liền uống một ngụm rượu.

Mục Thiên Thành im lặng hồi lâu, đầu óc thật không biết nghĩ cái gì. Hơn nửa ngày cậu mới cảm thấy trên lưng đổ mồ hôi lạnh, nhịn không được run lên: "Anh...Anh hẳn không nên..."

Văn Sâm vừa nghe thấy, bàn tay liền run rẩy nắm chặt chai rượu, sau đó ánh mắt anh yên lặng chăm chú nhìn vào mắt cậu.

"Tôi... Thật con mẹ nó!" Mục Thiên Thành sợ tới mức đứng bật dậy chạy đi.

Văn Sâm nở nụ cười, đầu tựa vào gối, tiếng khóc trầm thấp thoang thoảng đâu đây.

Mục Thiên Thành trở lại khách sạn về phòng mình, nhìn lại hai cái giường đơn trong phòng....

Cậu cũng Văn sâm được xếp cùng một phòng, cậu đột nhiên rùng mình. Văn Sâm nằm ở trên giường, trong đầu không phải là chỉ toàn nghĩ cái gì loạn thất bát nháo đi? Anh đột nhiên cảm thấy mình đang ngủ mà không bị người ta bạo hoa cúc thật đúng là may mắn!

Mục Thiên Thành rơi lệ chạy tới phòng bên cạnh, mếu máo nhìn người đang múa bút thành văn Mục Thiên Dương: "Anh..."

"Làm sao?" Mục Thiên Dương quay đầu liếc cậu một cái, tay với lon bia bên cạnh uống một ngụm "Muốn đi chơi thì chơi nốt hôm nay đi, ngày mai liền trở về nhà!"

Mục Thiên Thành nhìn anh, thấy xấu hổ khi đã quấy rầy anh, thế là lại trở về phòng.

Ở trong phòng ngồi một lúc, đầu óc cậu liền trở lên hỗn loạn. Trước không biết thì không sao, nay cậu biết liền không có biện pháp có thể ngủ yên rồi.Thế là cậu liền chuẩn bị lều trại, nghĩ muốn ở trên núi dựng trại dã ngoại nên liền đi ra ngoài....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 06.01.2017, 12:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 1013
Được thanks: 96 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 10
Chương 633: Ngoại truyện: Thành • Sâm (4)

Editor: Chi Misaki

Đi đến cầu thang liền nhìn thấy Văn Sâm đi lên, cơ thể cậu lập tức cứng đờ.

Văn Sâm vịn cầu thang, từng bước từng bước đi đến trước mặt cậu, phát hiện ra có người chặn đường, lúc này anh mới ngẩng đầu lên.

Mục Thiên Thành thấy sắc mặt anh ửng hồng, rõ ràng là uống rất nhiều rượu.

Tay vịn cầu thang của Văn Sâm phát run, anh chậm rãi nghiêng người nhường đường. Mục Thiên Thành đi qua bên cạnh anh, anh đột nhiên vươn tay, bắt được ta của cậu. Mục Thiên Thành có chút chấn động, quay đầu trừng anh.

Ánh mắt anh si ngốc nhìn cậu, đáy mắt tràn đầy yếu ớt.
Mục Thiên Thành gỡ tay anh ra, vác lều trên vai, bước nhanh xuống dưới.

Nửa đêm, trời “thương” cậu liền đổ mưa. Mục Thiên Thành căm tức kéo trại trở về phòng.

Văn Sâm nằm ở trên giường, căn bản là không ngủ được, nghe thấy có tiếng động, liền đứng dậy xem chút.

Mục Thiên Thành ném trại lên mặt đất, đóng cửa lại, vào phòng tắm.

Văn Sâm nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, chậm rãi nằm xuống. Anh run rẩy lấy tay che mắt mình, trong lòng đau đớn.Anh không nên thổ lộ... Cậu ấy làm sao có thể tùy tiện cùng anh? Bất quá... Kết thúc tại đây cũng được. Không thấy nhau, tuyệt giao, tất cả cũng sẽ qua nhanh thôi.

Tiếng nước trong phòng tắm bỗng dừng lại, anh nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra, liền bình tình giả bộ ngủ. Một lát sau, cước bộ tựa hồ như dừng lại trước giường anh, anh liền bở tay xuống, liền thấy Mục Thiên Thành quấn khăn tắm, toàn thân đầy nước đứng ở trước mặt anh.

Mục Thiên Thành cười lạnh một tiếng: "Ở nước ngoài loại sự việc này cũng không thiếu, tôi ở trong quân đoàn cũng gặp không ít. Tôi cho rằng, tôi sẽ không phải là người như vậy." Nói xong, cậu liền xốc chăn trên người Văn Sâm lên.

Văn Sâm sợ tới mức nhảy dựng lên.

Cậu liền đè người xuống, trong mắt tràn đầy phẫn nộ: "Như thế nào? Sợ rồi sao? Anh nghĩ muốn dọa người trước không nghĩ tới chính mình bị dọa sao."

Văn Sâm ngơ ngác nhìn cậu.

Tay cậu mò tới chiếc quần...xi-líp của Văn Sâm, Văn Sâm bắt được tay cậu, nghĩ muốn cản lại. Nhưng Văn Sâm làm sao có thể là đối thủ của cậu?

Mục Thiên Thành nghĩ muốn giáo huấn anh một trận!

Mục Thiên Thành nghĩ đối với cậu chuyện này cũng chẳng sao cả. Cậu cảm thấy bởi vì có liên quan đến chức nghiệp, cho nên cũng không có khái niệm gì về trinh tiết cả. Trước kia sẽ không có nghĩ tới lần đầu tiên của mình sẽ như thế nào. Nhưng hôm nay người đàn ông này dám khiêu khích cậu!

Cậu chỉ nghĩ Văn Sâm là biến thái, sợ Văn Sâm một ngày nào đó sẽ đụng tới Mục Thiên Dương cùng Phương Trì, cho nên muốn giáo huấn đối phương một trận thật tốt!

Văn Sâm thấy cậu cường thế, cho nên cũng đã thỏa hiệp rồi.

Mục Thiên Thành không hề có kinh nghiệm, tự nhiên cũng sẽ không có chuẩn bị nhiều, Văn Sâm bị đau đến chết đi sống lại, nhưng anh vẫn gắt gao bám chặt lấy thắt lưng cậu.

Sau khi chấm dứt, Văn Sâm thiếu chút nữa thì ngất đi.

Mục Thiên Thành lùi lại, nhìn thấy ga trải gường hỗn loạn, liền tự mình dọn dẹp, sau đó nhìn Văn Sâm cười lạnh: "Thích đàn ông, liền là kết quả này, anh hẳn là không nghĩ tới đi?"

Văn Sâm suy yếu mở mắt, vạn phần đau lòng.

Mục Thiên Thành mặc quần áo tử tế lại, xách hành lý của mình lên: " Anh nói với anh trai tôi, tôi có việc đi trước!" Đi tới cửa, cậu lại quay trở về, bóp chặt lấy cằm Văn Sâm , sẵng giọng nói, "Tôi cảnh cáo anh, không được đi trêu chọc anh tôi cùng Phương Trì, nếu không thì anh sẽ biết tay tôi!"

"Tôi... Không..." Văn Sâm nghĩ muốn nói cho cậu, anh không muốn đi trêu trọc ai cả, anh là thật lòng....

Mục Thiên Thành bỏ lại anh, rời khỏi phòng.

Mục Thiên Thành trở lại Dong Binh Đoàn, tìm trong đội hai đồng chí có hiểu biết về nam x nam cái gì đó. Đối phương kinh ngạc địa nhìn cậu: "Anh... Anh cũng không phải là đã ngủ với người ta rồi chứ?"

"Uh`m, có người mời tôi ngủ cùng với anh ta, tôi liền ngủ, tôi nhận ra anh ta hẳn là lần đầu tiên..."

Mục Thiên Thành được người ta truyền thụ cho một ít kinh nghiệm, lại cũng người ta đùa vui một chút, thấy cũng đến lúc rồi liền gọi điện về cho người nhà. Vốn là muốn tìm Mục Thiên Dương, nhưng Mục Thiên Dương không ở nhà, thế là cậu liền cùng Mục lão gia tâm sự, sau đó là Thiên Tuyết nghe điện thoại.

Thiên Tuyết trách cậu: "Anh cũng không chơi với em!"

"Được rồi được rồi, lần sau trở về liền dẫn em đi chơi, qua hai năm nữa thì tốt rồi." Bây giờ cậu còn đang trong giai đoạn huấn luyện, một năm 365 ngày, cũng chỉ có 5 ngày nghỉ.

Mục Thiên Thành lại gọi điện thoại cho Mục Thiên Dương, hỏi: "Anh như thế nào lại không có ở nhà?"

"Văn Sâm vừa về đến nhà liền phát sốt, anh là bạn cậu ấy cũng không thể không quản được. Trong nhà Phương Trì lại có việc nên trở về rồi."

"A......" Mục Thiên Thành chậm rãi nói, "Vậy thì tìm người chiếu cố anh ta. Em thấy thân thể anh ta chắc sắp hỏng rồi, vừa mới đổ bệnh xong lại bị bệnh tiếp."

"Chú cho rằng người nào cũng như chú chắc? Ở bên ngoài thì cẩn thận một chút!"

Mục Thiên Dương cúp điện thoại, Văn Sâm nằm ở trên giường quay đầu lại: "Là ai vậy? Thiên Thành?"

"Uh`m, nó đến trường học rồi gọi điện thoại trở về báo bình an."

"A......" Văn Sâm nằm xuống giường. Lúc trước vẫn nói Mục Thiên Thành ra nước ngoài học, không nghĩ tới lúc này lại nghe nói tới "Dong Binh đoàn", chắc là ở nơi khác rồi.

"Có việc thì gọi bạn học phòng đối diện nhé, tôi phải đi học đây." Mục Thiên Dương nói. Nói là chăm sóc, nhưng Mục Thiên Dương cũng không biết chăm sóc người khác như thế nào, chẳng qua là coi chừng người ta thôi, vạn nhất người ta có ngã ra thì anh còn đỡ hay làm cái gì linh tinh khác.

Văn Sâm gật đầu, còn nói thêm một tiếng "Cảm ơn", nhưng trong lòng là thống khổ đâu ai hiểu được .

Anh không nghĩ tới, Mục Thiên Thành lại độc ác như vậy. Nếu đối xử với anh độc ác hơn chút thì tương lai còn có hi vọng. Còn như bây giờ...Có lễ cậu ấy cũng không thèm để ý tới anh rồi?

Về sau có hai lần, Mục Thiên Dương ở tại phòng trọ nhận điện thoại của Mục Thiên Thành, Văn Sâm vừa nghe liền biết là cậu ấy gọi tới, vì thế liền lật sách viết chữ cũng chậm lại, ý đồ muốn nghe ngóng đôi chút tin tức.

Nghỉ hè năm đó, Văn Sâm định đi làm thêm để học hỏi kinh nghiệm. Mục Thiên Dương cứ như vậy kéo anh tới công ty mình, bắt đầu thực tập luôn.

Mục Thiên Dương muốn cho anh cơ hội, cũng là để chính mình bồi dưỡng trợ thủ sau này. Vì cùng bằng tuổi nên Mục Thiên Dương không nghĩ tới sẽ cho anh nắm chức vụ cao trong công ty . Nếu Văn Sâm cảm thấy làm việc vặt cũng thật mất mặt, vậy thì anh cũng chẳng cần bồi dưỡng nữa!

Cũng không tồi, Văn Sâm cẩn trọng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, mọi việc đều nhất nhất hoàn thành.

Mục Thiên Dương hết sức hài lòng, cảm thấy anh có thể tiếp nhận mọi nhiệm vụ bên trên giao xuống, liền nghĩ đến anh sẽ có một trợ thủ đắc lực trong tương lai, trong lòng anh lại cảm thấy thật đắc ý.

Văn Sâm làm việc tại công ty khoảng một tháng, một ngày nào đó đến văn phòng Mục Thiên dương đưa tài liệu xong, đang định xuống tầng trệt, thì đi đến cửa thang máy liền gặp Mục Thiên Thành, nhịn không được có chút sửng sốt.

Mục Thiên thành cũng vô cùng ngạc nhiên, hỏi: "Anh như thế nào lại ở đây?"

"Làm thêm." Văn Sâm trả lời.

Mục Thiên Thành gật gật đầu, đi phía trước một bước, lại quay đầu nói: "Xế chiều ngày mai tôi phải đi."

Văn Sâm sửng sốt, gật đầu, đi xuống lầu. Ý tứ của cậu ấy là....buổi sáng ngày mai cậu ấy không có thời gian tới đây?

Buổi tối, Mục Thiên Thành tự nhiên phải về nhà ăn cơm, nhưng Văn Sâm, Phương Trì đều là bạn tốt, cũng nên tụ tập một buổi. Cậu chỉ trở về có một ngày, lại không thể chia thời gian ra được, Mục Thiên Dương đành phải kéo Văn Sâm cùng Phương Trì về nhà mình.

Văn Sâm trong lòng cảm giác có chút kỳ quái, cũng không phản đối.

Đến khi đến Mục gia, Mục Thiên Thành cùng Phương Phi đều đi trêu đùa tiểu mỹ nhân Thiên Tuyết rồi. Văn Sâm ngồi ở phòng khách, không nói gì.

Buổi tối ăn cơm xong, Phương Trì tự mình lái xe về nhà nên nói: "Tớ đưa Văn Sâm về trường học."

"Để em đưa anh ấy đi!" Mục Thiên Thành đột nhiên vui vẻ nói, sau đó liền đóng cửa xe lại, "Anh đi nhanh đi, em lấy xe anh em là được."

Mục Thiên Dương lạnh giọng: "Chú có bằng lái?"

"Nước ngoài thì có tính không?"

"..."

"Được rồi, em rảnh liền đi thi lấy bằng, anh để em đi đi!"

Mục Thiên Dương sợ cậu liều mạng, liền nói: "Vị trí tay lái cũng không giống nhau - - "

"Em có thể lái mà!" Mục Thiên Thành đoạt lấy chìa khóa xe, kêu Văn Sâm lên xe.

Mục Thiên Dương cũng không có ý định muốn ngăn cản cậu, chỉ có thể nói: "Tự giải quyết cho tốt, đi đứng cẩn thân cho anh!"

Mục Thiên Thành vẫy vẫy tay, xe quay đầu, sắc mặt liền thay đổi.

Văn Sâm liếc cậu một cái, không nói lời nào, trong lòng có chút lo sợ bất an.

Mục Thiên Thành đầu ngón tay gõ gõ tay lái hỏi: "Mấy tháng này, anh đi tìm người đàn ông khác?"

Văn Sâm cả kinh, quay đầu lại nhìn cậu, thốt lên: "Không có!"

Mục Thiên Thành gật đầu: "Tốt lắm, chúng ta đi thuê phòng."

Văn Sâm: "..."


Đã sửa bởi Lãnh Thiếu Phong lúc 17.02.2017, 14:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 17.02.2017, 14:48
Hình đại diện của thành viên
Cựu học sinh
Cựu học sinh
 
Ngày tham gia: 22.04.2016, 14:37
Tuổi: 19 Nam
Bài viết: 1013
Được thanks: 96 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 10
Chương 635: Ngoại truyện: Mẹ Từ

Editor: Chi Misaki

Bắt đầu từ mùa đông năm ngoái, mẹ Từ liền không ngừng sinh bệnh. Vừa vào đông đã phải ở lại bệnh viện vài ngày, qua năm mới lại vào ở vài ngày, hiện tại vừa mới qua tháng Giêng, lại không tốt rồi. Bà cảm thấy chính mình cũng sắp chết, liền muốn thanh thản ở nhà chờ chết, mặc cho chồng con, họ hàng thân thích tới khuyên bảo, bà cũng không muốn đi.

Từ gia lúc này không chỉ một mình bà là bệnh nhân, bà nội Từ cũng đã bị bệnh vài năm, gần đây bệnh tình lại càng trở lên nguy kịch.

Bên kia cũng không khuyên được, bà nội Từ cầm lấy quyển sổ tiết kiệm đã nhàu nát, có vài lời di ngôn muốn nói với con cháu: " Ta chết rồi cũng không cần tốn tiền tốn bạc của con cháu , bản thân ta có, thế này là đủ rồi, không cần làm lớn, cầm lấy số tiền này, có thể làm như thế nào thì liền làm như thế đấy đi..."

Bà đã nói được những lời này, mọi người đều nghĩ bà lần này cũng sẽ không chết được. Cũng đã khuyên bà không cần nói những lời này, dưỡng bệnh cho thật tốt, kết quả lời còn chưa có dứt, bà thật sự đã đi rồi.

Người luôn luôn muốn chết, mà bà nội Từ bị bệnh vài năm, rốt cục cũng đã chết, mọi người đều cảm thấy thanh thản hơn được một chút. Tuy là được thả lỏng nhưng người trong nhà vẫn rất khổ sở, khóc đến cực kỳ thương tâm, cho nên không khí của gia đình có tang cần có thì vẫn phải có.

Từ gia rất nhanh liền bận rộn. Theo tập tục địa phương thì nhà có người chết đều phải bắn pháo .Bà nội Từ vừa chút hơi thở cuối cùng, chú Từ liền kêu con trai đi bắn pháo, vì thế hơn phân nửa người trong thôn đều biết bà cụ đã đi rồi.

Cơ thể mẹ Từ tốt lên được chút nhưng trong nhà có người mất nên vẫn phải giữ vững tinh thần mà tới. Bà cùng bà nội Từ đấu tranh cả đời, bây giờ chuyện gì cũng chẳng muốn quản. Nhưng cũng bởi vì trong lòng không muốn quản, nên hành động biểu hiện ra bên ngoài lại càng phải quản, chẳng thế thì họ hàng gần xa đến đây, người ta sẽ nói như thế nào?

Lo xong việc hậu sự, mẹ Từ liền cũng vô lực nằm trên giường.

Từ Thanh ở bên cạnh chăm sóc bà, bà mơ mơ màng màng tỉnh lại, cầm lấy tay Từ Thanh nói: "Mẹ đi rồi, con phải chăm sóc ba con thật tốt!"

"Mẹ, người không nên nói lung tung." Từ Thanh nói, "Trước cứ uống thuốc mà ông nội Lưu đã kê đơn, nếu vẫn không tốt vậy thì liền đến bệnh viện khám lại.Nếu như mẹ đi rồi, ba sẽ phải làm sao bây giờ?Mẹ cũng nên vì ba mà suy nghĩ một chút ..."

Mẹ Từ im lặng một hồi, nghĩ đến người bạn già, lại không nỡ chết. Bà ở trên giường trở mình một cái, hai mắt trống rỗng nhìn trần nhà, sau đó hỏi: "Thanh Thanh... Con nói cho mẹ biết, em trai con lúc trước cùng cái người họ Đinh kia...rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Từ Thanh sửng sốt. Chuyện này cũng đã trôi qua bao nhiêu năm rồi, làm sao đến bây giờ mẹ vẫn còn nhớ???

"Con cũng biết." Mẹ Từ nói, "Mẹ đã trách nhầm đứa nhỏ ấy phải không?"

Từ Thanh trầm mặc một phen, thấy bà vẫn lẳng lặng nhìn cô, cô liền đem chân tướng chuyện Từ Trọng cùng Uyển Tình kết hôn ra nói: "Đây cũng không phải là lỗi của một mình Uyển Tình, mà mẹ cũng đừng trách em trai, thằng bé lúc ấy cũng rất khổ sở... Em ấy là muốn để cho mẹ vui vẻ."

Mẹ Từ khóc rống lên: "Mẹ biết... Mẹ đều biết... Các con là do mẹ sinh, làm sao mẹ lại có thể không biết a?"Khi đó chỉ có thể đem sai lầm đổ lên đầu người khác thì bà mới tiếp tục kiên trì được..

"Đứa nhỏ này trái lại cũng không mang thù..." Mẹ Từ nói, tay nắm chắc bàn tay Từ Thanh, "Con đã giúp con bé, ngược lại nó càng nhớ rõ...! Phải nhớ làm chuyện xấu, tất có báo ứng!"

Từ Thanh há miệng thở dốc, cô cũng không biết phải nói gì.Nếu như thực sự gặp báo ứng cô cũng không biết phải khuyên giải lão nhân gia người như thế nào.

Mẹ Từ nói: "Nếu con không gặp báo ứng thì con trai con sẽ gặp báo ứng. Nếu con trai con không gặp báo ứng thì cháu con cũng sẽ gặp mà thôi...Em trai con đã chết, cũng coi như ông trời chừng phạt gia đình ta rồi!"

"Mẹ... Mẹ không cần phải suy nghĩ nhiều!" Từ Thanh hô lên một tiếng, lại sợ bà quá thương tâm, nên muốn ngắt mạch suy nghĩ của bà.

Mẹ Từ lắc đầu, thấp giọng nói: " Trong lòng bà nội con cũng thực ngoan độc a... Cái kia...Con là cháu nội hai, về sau nhất định cũng phải cẩn thận."

"Dạ." Từ Thanh gật đầu.

"Lúc trước bà nội con cùng cô con đồng thời mang người đi, đi đến nửa đường, bà nội con không muốn tiễn tặng, liền muốn đem người giết chết..."

Từ Thanh thở hốc vì kinh ngạc.

"Lúc ấy bà nôi con xúi dục cô con vất đứa nhỏ kia xuống ruộng. Cũng may là cô con chạy về, bà ta mới có thể thu tay lại, nếu không thì cũng đã chết từ lâu rồi!"

"Mẹ... Mẹ làm sao mà biết?" Từ Thanh kinh hãi hỏi. Tuy trong ấn tượng của cô, bà nội có chút nghiêm khắc, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến bà nội lại có tâm giết người!

"Là cô con vụng trộm nói cho mẹ biết." Mẹ Từ cuộn cuộn chăn, cảm thấy sống lưng có chút ớn lạnh, "Bà nội con cũng không biết làm sao có thể nhẫn tâm như vậy? Khẳng định là bà ta đã làm rất nhiều chuyện xấu nên ông trời muốn trừng phạt, khiến cho em trai con phải chết..."

Từ Thanh cảm thấy tâm tình bà không được ổn định, liền không giám hỏi tiếp nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy, có khi chính cô cũng sẽ không thể chấp nhận được nên đành nói: "Mẹ, mẹ cũng đừng suy nghĩ nhiều nữa, mẹ nên dưỡng thân thể cho thật tốt! Tiểu Kiệt cũng sắp kết hôn rồi, chờ thằng bé sinh con, nhà mình liền có người nối dõi tông đường!"

Tiểu Kiệt là con trai thứ hai của Từ Thanh. Từ sau khi Tử Trọng mất, cô và chồng liền thống nhất để Tiểu Kiệt sửa thành họ"Từ", để cho Từ gia có người nối dõi tông đường.

Mẹ Từ gật đầu, vỗ vỗ tay cô: "Con hẳn sẽ hạnh phúc hơn mẹ..."


--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 56, 57, 58

5 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

7 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

12 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 22, 23, 24

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 27/03]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

17 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • List truyện ngôn tình hoàn theo tên tác giả [update 01/03]

1 ... 12, 13, 14


Thành viên nổi bật 
Tử Tranh
Tử Tranh
angel.remix
angel.remix
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

romote: =,.= *hôn mông rex*
loverex: bye ca :) e cũng đi ngủ
romote: pp
romote: =)) chú ta nghe lời vk đến mù quáng
Shin-sama: mà h em đi chà đồ :v bye 2 người nghen :wave:
Shin-sama: :v Không tin tưởng rồi thì làm gì cũng thấy chướng mắt cả. Mà cũng chỉ còn cách đứng xem thôi
romote: =))) nói chung là ko ghét cũng ko thích vk ck chú, nhưng tránh xa 1 chút cho an toàn, bữa còn kêu ba mẹ ta nuôi con giùm họ vì ko có tiền để nuôi ấy =)) khổ, người già, sợ bị cướp tài sản thừa hưởng
Shin-sama: chỗ e cũng có người bị nhập rồi. mà người ta không có biểu hiện rõ hay quay cuồng la hét đâu
loverex: :)) chúng ta có duyên đó
Shin-sama: hehe tên trùng chữ Q nè mụi :))
loverex: e kết bạn rồi đó :)
Shin-sama: cũng phải coi người bị nhập nói gì mới đoán được thực hư
romote: ko phải ta ko tin tưởng vụ người bị nhập, mà là ko tin tưởng nhân phẩm vk ck chú thôi =v=
romote: quyến rũ ba ta
loverex: :)) ca có fb ko cho e đi
romote: lỡ mướn cô nào ở miền tây trẻ đẹp nào đó quyến rũ mà ta thì chết =))) dù s gần đó cũng có khu công nghiệp gái gú miền tây quá trời
Shin-sama: rex: hehe có dịp lên đó chơi lâu thì ka liên lạc cho
romote: =v= quan trọng là ta ko tin tưởng nhân phẩm vk ck chú ta cho lắm
loverex: shin: a ở đồng nai hả :) có dịp lên đây chơi nè
romote: ko bik, ms đây à, chú ta ms gọi
romote: =))) đất nhà họ ở mười mấy năm trước cũng là do ba ta trả, gần đây còn đòi muốn ghi đăng ký dưới tên vk ck chú ta lại ở ủy ban
Shin-sama: mà nghe nói mấy người bị vong theo thường hay chết sớm
Shin-sama: chắc uất ức lắm
Shin-sama: chị họ tỷ có nói gì ko?
romote: cũng ko tin tưởng
Shin-sama: rex: chỗ shin cách e 3 tiếng đi xe bus
romote: này thật chứ ta cũng tin tưởng nhân phẩm chú ta lắm, nhất là sau chú ta cưới phải con vk của ổng xong, hai người đó cứ ba chớp ba nhái
loverex: e học ở sài gòn shin à
romote: xong nãy chú ta gọi điện kêu ba ta lên gặp liền :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.