Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 

Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

 
Có bài mới 06.01.2017, 12:13
Hình đại diện của thành viên
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 5473
Được thanks: 5531 lần
Điểm: 3.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 11
Chương 625: Người một nhà yêu nhau lắm cắn nhau đau

Editor: Chi Misaki

Sau khi đã quyết định sinh đứa nhỏ, Mục Thiên Dương đêm đó liền không dùng biện pháp tránh thai, tựa theo đó mà không ngừng cày cấy. Có thể là do không có nguyên nhân nào gây trở ngại, anh làm so với bình thường càng thêm nhuần nhuyễn.

Vì mục tiêu tạo người vĩ đại, Mục Thiên Dương tự nhiên là hàng đêm đều làm lụng vất vả, sự việc lại biến thành Uyển Tình cùng anh kháng nghị. Thế nhưng anh vẫn dõng dạc tuyên bố: "Đây đều là vì Tiểu Tam nhà chúng ta a..."

"Cái gì mà Tiểu Tam? !" Uyển Tình thiếu chút nữa đạp anh xuống giường. Cô còn trẻ còn xinh đẹp như thế này mà anh đã dám đi tìm Tiểu Tam sao??

Mục Thiên Dương vội vàng nói: "Nói sai rồi, nói sai rồi... Là đứa nhỏ thứ ba của chúng ta!"

Qua vài ngày, Uyển Tình thật sự là quá mệt mỏi, liền nói: " Em cảm thấy được... Khả năng là đã có rồi đi..."

"Không thể nào? !" Mục Thiên Dương kinh ngạc, lúc này mới được vài ngày a? Anh thực sự dũng mãnh vậy sao?

"Mang thai ba tháng đầu cần đặc biệt chú ý." Uyển Tình đáng thương tội nghiệp nói, "Mà em lại còn là sản phụ lớn tuổi nữa...
Vẫn là ngừng lại trước quan sát vài ngày đi, nếu như không mang thai, chúng ta lại tiếp tục."

Mục Thiên Dương sửng sốt một phen, anh nhéo lấy cái mũi của cô nói: "Em là không muốn anh chạm vào em đi?"
"Lo lắng của em cũng là có đạo lý a? Như vậy không phải là em đang đau lòng thay anh sao?" Nói xong liền dùng chân cọ cọ chân anh.

Mục Thiên Dương run lên một phen, đè cô lại: "Em đây là đang tự đốt lửa thiêu thân có biết hay không? Rốt cuộc là em muốn hay không muốn?"

Uyển Tình chớp chớp mắt, đặc biệt vô tội nói: "Không có, em nghĩ muốn làm nũng."

Làm nũng...Trời a... Thật sự khiến cho anh có cảm giác thành tựu a! Mục Thiên Dương cúi đầu, hung hăng cọ vài cái lên cần cổ của cô, sau đó xoay người nằm xuống, ôm cô vào lòng:
"Ngày mai liền đi mua cái kia... Kia gọi là cái gì ? Mua hết về thử một phen!"

"A...." Uyển Tình lên tiếng, ở trong lòng anh tìm một vị trí thoải mái, tay vòng qua eo anh nhịn không được lần mò Đao Ba.

Mục Thiên Dương hỏi: "Có phải có chút ghê tởm hay không?"

"Làm sao có thể?" Uyển Tình nói, "Này là công lao của người đàn ông
a.”
"Có muốn anh đi mua mấy cái về hay không?" Mục Thiên Dương vài năm nay sống quá hạnh phúc, anh luôn muốn ở nhà, anh chưa bao giờ thử mua cái này!

Uyển Tình cũng rất phối hợp, đứng lên hành hung anh một trận: "Không cho phép!"

Sau đó hai người lại ngọt ngọt ngào ngào ôm đi ngủ, rõ là... ân ân ái ái khiến người ta phát hờn. Ông trời cũng phải một vừa hai phải thôi chứ.
Ngày hôm sau, Uyển Tình đi mua que thử thai về thử, một vạch, không có gì khác thường!

Nghĩ đến Mục Thiên Dương nếu biết được tin tức này sẽ rất thất vọng- - Anh khẳng định lại đè cô ra tiếp tục "Cố gắng" - - Cô tự thấy con đường phía trước thật tăm tối a...

Cô không có ý định nói ra, Mục Thiên Dương lại nhớ rất rõ ràng, buổi tối còn hỏi cô: "Thế nào thế nào..."

"Cái gì mà thế nào?"

"Tiểu Tam - - ách, bụng của em...."

"A..." Uyển Tình kinh ngạc nhìn anh, "Em quên rồi."

Mục Thiên Dương suy sụp nâng mặt, xoa xoa mái tóc cô: "Ngày mai anh giúp em đi mua, nhớ đừng quên."

"Vẫn lại là tự em đi thôi!" Uyển Tình hoảng sợ nói. Một người đàn ông.... Lại là một đại soái ca làm sao có thể đi mua cái đồ linh tinh này chứ? Uyển Tình sờ xoạng khuôn mặt anh, nói: "Anh thực đẹp trai a!"

"Cho nên so với ngày hôm qua em lại càng yêu anh hơn rồi sao ?" Mục Thiên Dương nhíu mày.

"Đó là đương nhiên." Uyển Tình trịnh trọng gật đầu.

Ngày hôm sau, Mục Thiên Dương nhớ tới "Tiểu Tam" của anh, nên anh không có đi hiệu thuốc mà trực tiếp kéo Uyển Tình tới bệnh viện.

Không mang thai! Liền là không mang thai!

Mục Thiên Dương không khỏi có chút mất mác, vừa đúng hai ngày không XXOO, khuya về nhà anh lại tiếp tục cố gắng.
Anh đột nhiên nghĩ đến, việc này liền không thể gấp, thôi cứ để thuận theo tự nhiên vậy, cho nên anh cũng không điên cuồng giống mấy ngày trước.

Một tuần sau, Uyển Tình đột nhiên phát hiện, dì cả của cô có phải nên đến rồi hay không? Cô lật lịch xem, đã chậm hai ngày rồi ! Trong lòng Uyển Tình nhảy dựng lên, lại kiên trì hai ngày, vẫn không có tới. Cô khẩn trương cầm que thử thai thử một lần, cô chờ mong cái vạch kia xuất hiện !

Cô xoay mòng mòng trong phòng, làm sao bây giờ a? Nên thông báo tin này cho Mục Thiên Dương như thế nào đây?

Cô là lần đầu tiên gặp phải loại tình huống như thế này, thật sự không biết nên làm như thế nào mới có thể làm cho anh cao hứng đây!

Là trước nói cho anh biết, sau đó cùng anh đến bệnh viện xác nhận, hay là đi bệnh viện xác nhận trước sau đó nói cho anh biết?Cô cảm thấy được chắc chắn anh sẽ muốn cùng cô đến bệnh viện.Vạn nhất que thử thai không chuẩn, đi bệnh viện kiểm tra cũng không giống như vậy thì phải làm sao bây giờ?

Uyển Tình có chút sầu não.

Xế chiều đi đón con tan học về, Mục Thiên Dương thấy vẻ mặt cô u sầu, liền hỏi: "Làm sao thế?"

"Ai..." Uyển Tình sờ sờ đầu Triển Huy, "Trong nháy mắt con cái cũng đã lớn như vậy rồi, em cảm thấy mình thực sự đã già."

Con gái nghi hoặc liếc nhìn cô một cái, vẻ mặt muốn nói lời an ủi, lại chưa kịp lên tiếng đã bị Triển Huy vốn đang cúi đầu chơi game ngắt lời : "Thời kỳ mãn kinh đến rồi."

Uyển Tình sửng sốt, quay đầu trừng mắt nhìn đứa nhỏ.
Lúc này ô tô đã đi qua đường mòn, khí trời cuối thu mát mẻ, phong cảnh rất hợp lòng người,...

Mục Thiên Dương phanh gấp xe một cái, sau đó mở cửa xuống xe, túm lấy Triển Huy ở ghế sau ra- - không ngừng đánh vào mông thằng bé!

"Dám nói mẹ con như vậy!" Anh nói xong câu này liền vất Triển Huy ở ven đường rồi nghênh ngang rời đi.

Triển Huy nắm máy chơi game ngổn ngang trong gió: Con đến cùng có phải là do cha sinh ra hay không???

Cậu đứng đó một hồi, một chiếc Porsche xa xa dừng lại bên cạnh cậu. Cửa kính xe mở ra, lộ ra Mục Thiên thành đang ngồi ở vị trí lái xe, ngồi ở ghế phụ là Trâu Tranh, ghế đằng sau là Thiên Tuyết, A Thành, Tiểu Triển Dương. Hôm nay là Chủ nhật, tất cả đều quay về Mục gia sum họp, hưởng thụ bữa cơm gia đình đầm ấm.

“ Cháu như thế nào lại ở đây?" Thiên Tuyết trừng to mắt hỏi.

Tiểu Triển Dương vẫy vẫy tay, cao hứng hô: "Anh, anh..."

Triển Huy rơi lệ cáo trạng: "Ba lại đánh cháu sau đó vứt cháu ở đây!"

Mọi người đều sửng sốt một phen, nói: "Thật là đứa nhỏ đáng thương a, ba cháu cũng không khỏi có chút quá đáng đi.”Sau đó liền gọi cậu lên xe.

Mục Thiên Thành nói: "Ba cháu vốn là cầm thú, đừng đi theo ba cháu nữa, đi theo chú đi~ "

"Không được nói ba cháu như vậy!" Triển Huy nói.

Mục Thiên Thành: ...

Trâu Tranh hỏi: "Ba cháu vì sao lại đánh cháu?"

Không nói thì thôi, vừa dứt lời Triển Huy đều là một bộ dáng muốn khóc, rồi đem sự việc kể lại một lần, còn nói: "Có một lần mẹ hỏi ba một câu tiếng Anh, cháu bảo mẹ cháu là ngu ngốc, ba liền phạt cháu đi tưới cây... Cháu nhất định không phải là ba cháu sinh đi!"

"Đúng vậy đúng vậy, cháu là do ba cháu nhặt được ở thùng rác về nuôi, về sau đi theo chú thôi..."

Triển Huy bất đắc dĩ gầm nhẹ: "Cháu sẽ không phản bội cha cháu!"

"Một nhà các người quả thật là yêu nhau lắm cắn nhau đau a!" Thiên Tuyết nói, "Bất quá nói mẹ cháu đang thời kỳ mãn kinh là không nên, chờ mười năm sau nói lại thì chắc không có vấn đề gì."

"Vì sao ạ?" Kỳ thật Triển Huy căn bản không có biết "Thời kỳ mãn kinh" bốn chữ này có ý nghĩa gì cả. Chỉ là cậu không cẩn thận nghe được từ trên TV , khung cảnh lại rất giống hoàn cảnh vừa rồi của Uyển Tình.

Thiên Tuyết nói: "Bởi vì mười năm sau, cháu là người lớn, mà ba cháu cũng đã già, cháu liền đánh thắng được ba cháu rồi.”

Triển Huy: ... Đây là điều mà một người cô nên nói sao? Cậu rốt cuộc là có một đám người nhà như thế nào a?

Tiểu Triển Dương tò mò nhìn người mẹ xinh đẹp của mình, A Thành bất đắc dĩ phải che lại lỗ tai cậu, không thể để cho đứa trẻ này sớm liền bị vấy bẩn như vậy được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 06.01.2017, 12:14
Hình đại diện của thành viên
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 5473
Được thanks: 5531 lần
Điểm: 3.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 11
Chương 626: Phản ứng của ba.

Editor: Chi Misaki

Tắm rửa xong, Uyển Tình liền thử lại lần nữa, nhìn que thử thai xuất hiện hai vạch đỏ, cô liền đi ra khỏi phòng tắm.

Mục Thiên Dương ngồi ở đầu giường xem văn kiện, cau mày, sắc mặt có chút không tốt. Xem được một nửa, anh liền quăng tập văn kiện sang một bên.

Uyển Tình thấy thế đi đến hỏi: "Làm sao vậy?"

"Không có việc gì." Anh không muốn thấy chuyện công ty làm cô phiền lòng, liền nói, "Ngày mai liền xa thải vài người!"

Uyển Tình cười cười, chọc vào hai má anh mấy cái mới nói: "Nghe nói giám đốc các anh sở dĩ được gọi là tổng giám đốc là vì suốt ngày chỉ biết xa thải người khác."

"Hừ, ai bảo bọn họ không biết nghe lời.” Mục Thiên Dương hừ lạnh một tiếng, cả người toát ra một cỗ khí thế không giận mà uy, nhưng đối với cô lại nhanh chóng đổi sang vẻ ôn nhu lấy lòng, "Bà xã..."

Anh cọ cọ vào gáy cô vài cái, sau đó trực tiếp cọ đến trước ngực, mái tóc còn ẩm ướt đảo qua da thịt Uyển Tình khiến cô có chút ngứa ngứa liền đẩy anh ra: "Không sấy tóc sao!"

"Em giúp anh sấy đi." Mục Thiên Dương nói, " Anh thích em sấy tóc cho anh."

"Không thành thật." Uyển Tình mặt đỏ rần lên, nhớ tới vô số lần cô giúp anh sấy tóc trước đó. Anh ngồi ở trên giường, mặt đối mặt với cô, mà cô thì ngồi chồm hỗm ở trước mặt anh, mặt anh vừa lúc đối diện với ngực cô, sau đó anh sẽ...

Cô đem que thử thai nhét vào trong tay anh: "Cầm lấy!" Sau đó đi lấy máy sấy.

Mục Thiên Dương cười hắc hắc, sau đó nhìn thấy cái gì trong tay, lúc này mới sửng sốt một phen. Con mẹ nó, Không phải anh hoa mắt chứ? Cái này giống như cái mấy hôm trước anh đã từng lên mạng nghiên cứu một phen....

Anh thật sự nhìn, nhìn... Đây hai vạch là đại biểu cho... Anh ngẩng đầu, bắt gặp Uyển Tình cầm máy sấy tóc đi tới, cả người đều đã rơi vào trong u mê: "Đây là..."

Uyển Tình cắm dây điện xong, liền sấy tíc cho anh.

Anh khó có thể tin được, ngây ngốc hỏi: "Có?"

Uyển Tình gật đầu.

Mục Thiên Dương lại ngây người trong chốc lát, đột nhiên đoạt lấy máy sấy tóc, tự mình sấy tóc, miệng liến thoáng không ngừng: "Anh làm, anh làm...Em như thế nào lại làm việc này a? Em bây giờ là người vô cùng quan trọng..."

Uyển Tình ngồi ở trước mặt anh, đột nhiên có chút u buồn: "Vậy là bình thường em là người không quan trọng sao?"

Âm thanh máy sấy tóc ù ù vang lên, Mục Thiên Dương không có được câu nói này của cô. Một lát sau, anh a lên một tiếng, liền ném máy sấy tóc lên trên giường. Anh bị phỏng rồi!

Uyển Tình cấp bách vội vàng cầm lấy máy sấy tóc, lại sấy cho anh thêm hai phút nữa.

Mục Thiên Dương bịt lấy lỗ tai, cảm giác như mình đang nằm mơ.

Uyển Tình cầm lấy máy sấy, muốn mang trả lại trong ngăn kéo.

Mục Thiên Dương liền nhảy dựng lên: "Đứng lại đứng lại, em đi đâu a? Cẩn thận thân thể một chút."

" Em chỉ muốn cất..."

"Anh tới anh tới...Anh tới cất! Em nhanh ngồi xuống, à không nằm xuống đây, nằm im không được động đậy. Anh đẩy cô lại trên giường, chính mình cầm máy sấy, bước đi cũng trở lên quỷ dị như bay.

Một lát sau, anh quay trở về, nhìn Uyển Tình. Uyển Tình nghĩ nghĩ, anh không phải là ngốc luôn rồi chứ?

Mục Thiên Dương đột nhiên từ trên đất nhảy lên giường, ôm ôm cô la hét ầm ĩ: "A - - a a - - ha ha ha ha hô hô - - "

Uyển tình: ...

Đám người Thiên Tuyết đêm nay ngủ lại đây, nghe được âm thanh này bỗng dưng hoảng sợ: " Anh cả lại lên cơn điên à?"

Uyển Tình trong lúc cấp bách vội vàng đè Mục Thiên Dương lại: "Bình tĩnh! Không cần dọa đến Bảo Bảo!"

Mục Thiên Dương lập tức bình tĩnh lại, đặc biệt nghiêm túc buông cô ra, để cho cô nằm xuống, sau đó nằm úp sấp trên bụng cô: "Bảo Bảo, Bảo Bảo... Không phải sợ, ta là ba con... Ha ha ha ha..." Người nào đó quỷ dị cười rộ lên.

Thiên Tuyết toàn thân nổi da gà, cảm thấy vô cùng dọa người. Người ở phòng khác không nghe thấy được, Thiên Tuyết lắng nghe thật lâu, lại phát hiện xung quanh đều tĩnh mịch, nhịn không được run lên vài cái: "Có phải mình gặp ảo giác rồi hay không ?" Cô lay A Thành.

A Thành vẻ mặt mặt không cảm xúc: "Làm sao vậy?"

"Anh không có nghe thấy gì sao?"

"Nghe thấy cái gì?"

Thiên Tuyết sửng sốt, đột nhiên co rúc vào trong ngực anh. A Thành thập phần hưởng thụ yêu thương nhung nhớ của cô, nói: "Không có việc gì không có việc gì, mọi việc đã có anh đây."

Ngày hôm sau, cả người Mục Thiên Dương đều không được bình thường. Thiên Tuyết cảm thấy chắc chắn tối qua không phải cô gặp ảo giác, lúc ấy khẳng định là tiếng kêu của anh trai! Xong rồi, có phải anh trai bị trúng tà rồi không?

Trong lúc ăn điểm tâm, Mục Thiên Dương vẫn luôn cười trộm, cười đến nỗi cả người Uyển Tình đều nổi da gà. Những người khác cũng cảm thấy vô cùng sợ hãi, bầu không khí vô cùng quỷ dị

Ông nội Mục đành phải hỏi: "Thiên Dương, con không sao chứ?"

"Không có việc gì!" Mục Thiên Dương nghiêm túc nói, sau đó cúi đầu gặm bánh mì, gặm được hai miệng, lại ha ha hắc hắc cười rộ lên, cười đến sởn cả gai ốc.

Triển Huy nghĩ nghĩ: Chẳng lẽ không phải mẹ đang ở thời kỳ mãn kinh mà là ba sao?? Đúng rồi, thời kỳ mãn kinh này rốt cuộc là cái trò chơi gì? Tan học trở về, cậu nhất định phải tra máy tính một phen mới được.
Mục Thiên Dương điên xong một hồi, lát sau lúc muốn đưa con trai đi học, Uyển Tình không dám để cho anh lái xe. Anh vội vàng đảm bảo: "Yên tâm yên tâm, anh nhất định sẽ lái thật tốt, em làm sao có thể lái xe được?"

"Không cho anh cười nữa." Uyển Tình cảnh cáo.

"Uh`m!" Mục Thiên Dương nghiêm túc gật đầu, hai tay che mặt một phen, sau đó vẻ mặt trở lên vô cùng nghiêm túc. Triển Huy hoảng sợ, tay cũng thử che mặt mình một phen, sau đó soi vào cửa kính: Không thay đổi a! Ba biến sắc mặt cũng thật nhanh, cậu cũng phải luyện thật tốt mới được!

Sau khi đưa con trai đến trường học, Mục Thiên Dương liền đưa Uyển Tình đến bệnh viện. Lúc đầu lái xe rất nhanh, về sau nghĩ đến Uyển Tình là phụ nữ có thai, liền lái chậm lại, chậm đến mức các xe phía sau phải tuýt còi không ngừng giục anh đi nhanh hơn...

Uyển Tình hỏi: "Anh rốt cuộc có biết lái xe không đấy?"

Mục Thiên Dương bất đắc dĩ liếc cô một cái: "Em đừng quấy rầy anh , anh đang khẩn trương a."

"..."

Anh có bao nhiêu khẩn trương, liền không cần phải nói nữa rồi. Trải qua sự chuẩn đoán chính xác của bệnh viện, Uyển Tình đích thị là đã mang thai, sau đó Mục Thiên Dương liền hồ đồ. Khẩn trương đưa cô về nhà, sau đó gọi điện thoại cho Thiên Tuyết, Thiên thành: chị dâu hai người mang thai rồi!

Sau đó gọi điện thoại đến công ty: Lão tử muốn nghỉ sinh, đám người các cậu ai cũng không được quấy rầy!

Toàn bộ công ty đều phát hoảng!

Thời điểm Thiên Tuyết đi tới nhà họ Mục, Mục Thiên Dương đang ngây ngô cười. Uyển Tình bất đắc dĩ ngồi ở bên cạnh xem tạp chí, cô thật sự không có cách nào có thể tiến vào thế giới của anh.

Thiên Tuyết hỏi Uyển tình: "Cậu thật sự mang thai sao?"

Uyển Tình gật đầu.

Sau đó Thiên Tuyết liền đem Mục Thiên Dương giẫm cho tỉnh dậy: "Anh đúng là tên cặn bã! Có hai đứa con còn chưa đủ sao? Làm sao còn muốn Uyển Tình sinh thêm nữa??Sản phụ lớn tuổi rất nguy hiểm a..."

Mục Thiên Dương thôi ngây ngô cười, bắt đầu khẩn trương trở lại.

Uyển Tình ăn cơm, đi đường hay đi toilet bất cứ lúc nào anh cũng lo lắng. Chỉ cần Uyển Tình ngáp dài, hay duỗi lưng gì gì đó , cả người anh như muốn bay qua. Mọi người thấy được phản ứng này cũng không khỏi cảm thấy quá mãnh liệt rồi.

Uyển Tình vốn là một người vợ hiền, mẹ đảm. Cô tự nhiên không để cho chồng con gặp chuyện không may, vì thế liền nghĩ biện pháp dời đi lực chú ý Mục Thiên Dương.

"Anh muốn nó là con gái hay con trai?"

"Con trai!" Mục Thiên Dương khẳng định trả lời.

"Con gái không tốt sao?"

"Tốt! Nhưng một mình Nhan Nhan là đủ rồi!" Con gái cũng rất tốt a, nhưng một mình anh không biết phải chia sẻ tình cảm như thế nào, cho nên vẫn là con trai thì tốt hơn!

Cô lại hỏi tiếp: "Đặt tên cho con là gì mới tốt đây?"

"Mục Triển Lạc!"

"...Anh không phải là muốn con trai sao?"

" Con trai kêu tên này cũng tốt. Con gái dùng tên này lại càng tốt, là trai hay là gái dùng tên này đều được." Dù sao anh cũng rất dụng tâm suy nghĩ một cái tên trai gái đều hợp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên
Có bài mới 06.01.2017, 12:16
Hình đại diện của thành viên
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
▽¤ღ๖Trà ~ Mii๖ღ¤▽
 
Ngày tham gia: 05.01.2016, 08:16
Tuổi: 14 Nữ
Bài viết: 5473
Được thanks: 5531 lần
Điểm: 3.29
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương - Điểm: 11
Chương 627 Mục Triển Lạc chào đời

Editor: Chi Misaki

Để bù lại tiếc nuối lúc trước, Mục Thiên Dương vô cùng yêu thương chăm sóc Uyển Tình lúc mang thai. Công ty liền không thèm quản, một hai tháng mới đi đến công ty một chuyến, xong việc liền về luôn, hơn nữa còn phải là Uyển Tình đuổi anh đi thì anh mới đi!

Một lần, Uyển Tình kéo tay anh đặt trên bụng mình. Anh không hiểu sao, một lát sau cảm giác dưới lòng bàn tay có cái gì đó động đậy. Anh vô cùng kinh ngạc nhìn cô: "Con.. Con đá anh?"

"Uh`m."

Mục Thiên Dương nhìn cô, không nhúc nhích, một lát sau anh cụp mắt xuống, hốc mắt có chút bỏng rát.

Anh ôm cô, trách cứ nói: "Em là người phụ nữ xấu!"

"Thực xin lỗi."

Nếu năm đó anh ở bên cạnh cô... Nếu anh ở đây... Đây là toàn bộ những gì anh nên sớm được hưởng thụ.

Triển Huy cùng Triển Nhan phát hiện ra mọi người đối mẹ vô cùng săn sóc, mẹ lại không đưa hai anh em đi học, thật kỳ quái. Về sau khi phát hiện bụng mẹ đang dần to ra, mới hỏi Ngô Nhã: "Bà nội, mẹ con có phải có tiểu bảo bảo rồi hay không?"

"Đúng vậy, các cháu sắp được làm anh chị rồi, nhất định phải chăm sóc mẹ thật tốt."

"Làm chị ạ?" Triển Nhan vô cùng đắc ý nhìn Triển Huy một cái, giống như đang nói: anh không cho em làm chị, bây giờ còn không phải em sắp được làm chị rồi sao? Hừ ~

Triển Huy cũng không phải là cực kỳ vui mừng nói: " Anh vốn là anh mà." Chẳng có gì thú vị cả.

Bất quá hai người vẫn là cực kỳ vui vẻ, thường xuyên học ba mình ghé vào trên bụng Uyển Tình nói chuyện cùng với bảo bảo sắp ra đời. Sau bị ba kéo ra, hai người liền thảo luận xem nên sinh em gái tốt hay em trai mới tốt.

Triển Huy rầm rì nói: " Sinh em gái đi, anh sẽ không cần em gái bây giờ nữa!"

Triển Nhan lấy bút vẽ rùa trên mặt cậu: "Nếu như có thể sinh anh trai thì tốt rồi! Em cũng không cần một người anh trai như vậy!"

Uyển Tình dự tính ngày sinh là sau ngày bọn nhỏ kỷ niệm sinh nhật 10 tuổi. Nếu không phải có đứa thứ ba đến, đương nhiên sẽ cực kỳ náo nhiệt. Nhưng cũng không vì Uyển Tình sắp sinh, mà Mục Thiên Dương bỏ qua sinh nhật bọn nhỏ, anh vẫn tổ chức cực kỳ náo nhiệt! Chỉ là lần này Uyển Tình không thể tự mình sắp xếp, anh liền vội trước vội sau, cúc cung tận tụy!

Sau khi sinh nhật bọn nhỏ, mọi người liền chuẩn bị đưa Uyển Tình đi bệnh viện. Cô là sản phụ lớn tuổi, đương nhiên không thể xảy ra sơ suất nào được.

Dự tính ngày sinh là cuối tháng, trước hai ngày liền đến bệnh viện. Kết quả sau khi đến bệnh viện hai ngày, đứa nhỏ vẫn thật sự ở yên trong bụng mẹ. Điều này thật không bình thường rồi.

Con trai không vội, nhưng người làm ba này lại rất nỏng nảy a! Mỗi ngày đều tìm bác sĩ hỏi, đây chính là điều không bình thường nha? Có thể có gì ngoài ý muốn hay không ? Nếu có gì ngoài ý muốn anh cũng không muốn sống nữa - -

Bac sĩ nghĩ ngợi: Đây là sinh con, cũng không phải mắc bệnh nan y a, cậu lo cái lông gì?

Những người khác đều cảm thấy Mục Thiên Dương quá mức khẩn trương, liền mặc kệ anh! Lại đợi thêm trọn vẹn năm ngày nữa, nghe nói những sản phụ cùng Uyển Tình mang thai đều đã sinh hết rồi, tất cả mọi người rốt cuộc cũng không bình tĩnh được nữa!

Uyển Tình lại nghĩ: Đứa nhỏ sau này sẽ rất điềm tĩnh, như vậy cũng tốt...

Vừa nói xong, cô liền đau bụng, sau đó trong phòng bệnh đều người ngã ngựa đổ.

Mục Thiên Dương muốn theo vào phòng sinh, cô thấy dáng vẻ khẩn trương của anh lại sợ hãi chính mình còn chưa có ngất anh liền đã hôn mê rồi. Cô chỉ có thể chỉ vào Mục Thiên Thành nói: "Giữ chặt anh ấy! Nếu không giữ được liền trói vào cái cột ở ngoài cửa ý!"

"Được!" Mục Thiên Thành lập tức áp chế anh trai!

Uyển Tình rốt cục cũng được thả lỏng mà vào phòng sinh. Người bên ngoài cực kỳ lo lắng, cô ngược lại lại chẳng cảm thấy gì, vào la hét hai tiếng sau đó chắc sẽ được đưa ra ngoài phòng sinh.

Tuy nói tuổi cô có chút lớn nhưng cũng không tính là cao lắm. Cô tuy quá ngày sinh nhưng mấy tháng nay các phương diện khác đều đã cực kỳ chú ý. Vì vậy, dù có chút đau nhưng chắc cũng không đến mức muốn chết đi sống lại.

Nào biết, cô đau một ngày một đêm, thế nhưng đứa nhỏ vẫn không chịu ra!

Mục Thiên Dương đã muốn phát điên rồi, anh đã chuẩn bị trả lời cho câu hỏi của bác sĩ " bảo vệ mẹ hay bảo vệ đứa nhỏ". Anh chắc chắn sẽ nói bảo vệ đứa nhỏ, sau đó anh sẽ sót xa mà bảo tiểu Triển lập một cái mộ nhỏ. Là lập mộ ở giữa mộ bà nội với mộ ba, hoặc là giữa mộ ông ngoại với mộ mẹ vợ.

Đúng lúc này, bác sĩ tìm anh, thế nhưng lại là hỏi anh có muốn sinh mổ hay không??.

Mục Thiên Dương xù lông: " Sao ông không nói sớm a! Đau con mẹ nó cũng không phải là ông!" Mẹ kiếp, hù chết anh rồi!

Vẻ mặt bác sĩ vô cùng nghiêm túc: "Là các người nói muốn sinh tự nhiên , bất quá xem bộ dạng hiện tại, hẳn là không sinh được."

Vì thế, sau khi sinh mổ, một đứa trẻ nặng 4 kg ra đời. Mục Thiên Dương nhìn đến Uyển Tình được đẩy ra ngoài khi đó, sắc mặt trắng bệch, nhất thời ngứa tay ngứa chân, chạy đến phòng sơ sinh, nghiến răng nghiến lợi: Chờ thằng nhóc con lớn lên ba sẽ tính sổ với con... Dám hại mẹ con vất vả như vậy, để xem ba có đánh con nhừ tử hay không!

Tội nghiệp thay tiểu Triển Lạc số khổ, sữa còn chưa được uống lấy một ngụm đã bị ba mình ghi hận rồi.

Uyển Tình có mấy ngày ở cữ vô cùng mĩ mãn, không khác mấy ngày ở cữ của Thiên Tuyết lúc trước là bao. Nhà họ Mục thậm chí còn náo nhiệt hơn lúc Thiên Tuyết ở cữ. Kim lão phu nhân ở trong này, một đống người Long Diễm Minh thường xuyên lượn qua lượn lại. Bang Nghĩa Hải, Lâm lão đại đều đến nhìn qua, chụp vài tấm hình rồi mới chịu rời đi. Đam người Quản Vận Phương, An Tiểu Kết, Liễu Y Y đều lần lượt ghé thăm.

Mục Thiên Dương ôm đứa trẻ không buông tay, bên cạnh còn có một đống người muốn cướp. Trừ lúc cho con uống sữa, Uyển Tình liền nhìn không thấy mặt Tiểu Triển Lạc, rảnh rỗi đến mốc meo.

Nửa tháng sau, cô cảm thấy chính mình cũng đã mọc rễ, ngẫu nhiên phát hiện ra Triển Huy đi theo Mục Thiên Thành chơi game, liền hỏi: "Triển Huy, con làm bài tập đến đâu rồi? Lấy ra đây cho mẹ kiểm tra!"

Triển Huy lập tức đi lấy sách vở qua, cô kiểm tra xong một lượt, liền không có sai, bài tập mỗi ngày đều làm vô cùng tốt. Lại kiểm tra Triển Nhan, Triển Nhan tuy có vội vàng vẽ tranh, nhưng bài tập nên làm cũng đều đúng hạn hoàn thành, trừ bỏ bài hôm nay còn chưa có làm qua, bài tập mấy ngày trước đều đã làm. Cô nhìn lại Triển Huy, mới phát hiện ra thằng bé đã làm bài cho cả ngày mai, tay nhịn không được liền xoa bóp mặt cậu.

Dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, cô ngồi kiểm tra lại một lượt đúng sai. Triển Huy viết chữ rất ngoáy, hạ bút cực nhanh, trong quá trình liền không thấy đến một dấu gạch xóa. Chữ viết của Triển Nhan rất chỉnh tề, cũng có vài chỗ sửa lỗi linh tinh.
Uyển Tình nhìn vài trang giấy sau quay sang nói với Triển Huy: "Luyện chữ."

Triển Huy nháy mắt mấy cái.

" Vài năm nữa con viết thư tình cho bạn gái cũng không thể dùng máy tính đi??”

Triển Huy mặt đỏ rần lên, tới cùng cũng chỉ là đứa trẻ 10 tuổi, nào có biết thích hay không thích cái gì đâu. Bây giờ cậu chỉ biết nhìn xem trong lớp có bạn gái nào thuận mắt hay không, thuận mắt thì đến bắt nạt chút cho đỡ buồn!

Luyện chữ đi luyện chữ đi... Về sau chữ đẹp để còn đi tán gái!

Hai đứa nhỏ trái lại rất tự giác, mười năm sau, tiểu Triển Lạc cũng an ổn trưởng thành. Sinh nhật qua đi cũng giống như hôm nay, thằng bé cùng chú mình chạy đi chơi game. Uyển Tình thấy vậy liền muốn xem bài tập của con.

Mục Triển Lạc run rẩy đi lấy bài tập nghỉ hè đến, Uyển Tình xem qua, một kỳ nghỉ hè mà mới làm được có mấy tờ. Cô liếc thằng bé một cái làm cậu sợ tới mức co rúm lại.

Uyển Tình nghĩ đến thằng bé này nghịch ngợm, đã mấy lần đều bị thầy giáo mời qua xử lý, tức giận đến muốn đánh người!

Triển Lạc co giò bỏ chạy, Uyển Tình cũng không đuổi theo. Một lúc sau Mục Thiên Dương xách cậu đến vườn hoa, để cho cậu tưới cây!

Triển Lạc nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu: " Ba ngược đãi trẻ em!"

"Tưới xong nhớ làm bài tập!" Mục Thiên Dương nói.

Triển Huy giờ đã là một soái ca đẹp trai khiến người ta không giám nhìn thẳng, một thân thuần thục lão luyện, ai không biết lại còn tưởng là Mục Thiên Dương. Bình thường ở bên ngoài, anh luôn làm một khuôn mặt poker, lạnh lùng tàn khốc, nhưng khi đối diện với em trai lại cười đến như ánh mặt trời sáng lạn.

Triển Huy sờ đầu Triển Lạc, cười nói: "Lại chọc mẹ tức giận? Không có việc gì, anh còn nhỏ cũng từng phải đi tưới cây! Nếu không phải vì mẹ mà bị ba đánh vài cái, thì sẽ không biết xấu hổ mà nhận mình là con trai Mục Thiên Dương rồi ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà Mii về bài viết trên: Cyclotron, Tiểu Nghiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 633 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: halm219, kieu244, min_neko, sany29, trangphap2100, Trâm Su, tutranvu216, XUAN TRANG TRAN và 1500 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

4 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 85, 86, 87

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 164, 165, 166

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

13 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trở về lúc ba tuổi rưỡi - Giai Nhân Chuyển Chuyển

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

18 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
MarisMiu
MarisMiu

Rùa Lười: ._.
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=406121&p=3299232#p3299232
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 179 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 174 điểm để mua Ly kem cacao
Snow cầm thú HD: Game
Ngọc Nguyệt: Pp.
Lãng Nhược Y: pp Ngọc
Ngọc Nguyệt: Thôi kệ đuê.
Muộn rồi, đi ngủ đi.
Lãng Nhược Y: Có cảm giác như bị troll =__=
Ngọc Nguyệt: Chậc...
LogOut Bomb: Windwanderer -> Windwanderer
Lý do: Tự sát
Thư Niệm: :slap: cái mở đầu gia tộc bánh :slap: đệt tán típ
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trâu Bò Siêu Cấp
Lý do: it is justice
Thư Niệm: :slap: tau tán mài
Trâu Bò Siêu Cấp: :D2 Ba yêu con Yy ơi
LogOut Bomb: Windwanderer -> Trường Âm
Lý do: Fire in the hole
Trường Âm: Bom nổ, ván cả đầu @@ :cry2:
LogOut Bomb: Windwanderer -> Luna
Lý do: Say oh yeah
Trâu Bò Siêu Cấp: :slap: tau ăn YY :chair:
Thư Niệm: :slap: :chair: chớt đi
Thư Niệm: :slap: kao tán mài tét kao là kon mài à
LogOut Bomb: Trâu Bò Siêu Cấp -> Lãng Nhược Y
Lý do: :chair:
LogOut Bomb: Lãng Nhược Y -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Ba à, ăn con gái...này người ta gọi là loạn luân :slap:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Phượng buồn ngủ nhờ ta ăn hộ
Lãng Nhược Y: Bánh quy dành cho chim Phượng, bánh Tét hông có cửa :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy con gái, ba mún ăn cả 2 bánh :">
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai tặng mị mâm bánh bao, bánh quy mị eo suốt đời
Lãng Nhược Y: Ba, nhớ bánh bao thì về nhà, chui vào chăn mà ôn mẫu thân. Đừng bày tỏ nơi công cộng, ta nhớ phu quân :slap:
Ngọc Nguyệt: =.= Tui đang đọc mấy cái fic về hanahaki...
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bánh quy lềnh bềnh trên biển, vô tình gặp gỡ phượng vàng, phượng hốt bánh quy về núi ở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.