Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 185 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 27.11.2017, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 674
Được thanks: 3929 lần
Điểm: 27.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 46
Chương 11: Phong ba trên dạ yến

Edit + Beta: Preiya

Rõ ràng là lời hộ vệ nói rất không khách khí, khiến cho từng người trong Tán Tu Liên Minh nôn nóng dậm dậm chân, gương mặt đỏ lên, nếu không phải là Dạ Nhược Ly chưa hạ lệnh thì bọn họ đã sớm không khách khí đối với cái tên hộ vệ mắt chó xem người thấp này rồi.

Những người còn lại đều ôm tâm trạng xem kịch vui, dường như có thể đoán trước được kết cục của đám người kia.

"Nơi này xảy ra chuyện gì hả?"

Đột nhiên, một tiếng nói lạnh nhạt theo gió đêm truyền vào trong tai mọi người.

Mọi người theo tiếng nhìn lại, dưới ánh trăng bao phủ, liền thấy một nam tử trung niên mặc cẩm bào chậm rãi cất bước đi tới, nhất cử nhất động hiển thị rõ ưu nhã quý tộc, thần sắc lộ ra uy nghiêm bẩm sinh.

Theo sát bên cạnh y là một vị nam tử thanh sam, khi nam tử nhìn thấy Hồng Lam sau lưng Dạ Nhược Ly, ánh mắt liền không dời nổi nữa, trên khuôn mặt tuấn tú giương lên nụ cười vui vẻ, nếu không phải ngại vì Lĩnh Chủ thì hắn đã sớm đi về phía bên này.

"Lĩnh Chủ đại nhân," mắt lạnh xẹt qua đám người Tán Tu Liên Minh, hộ vệ tiến lên hai bước, cung kính chắp tay ôm quyền, "Đám người kia tự xưng là thế lực đến từ Tinh Nguyệt Thành, muốn mượn cơ hội lẫn vào phủ Lĩnh Chủ, cũng nói là Lĩnh Chủ mời bọn họ tới đây, hừ, cũng không nhìn một chút bọn họ là cái thứ gì chứ? Cũng xứng tiến vào phủ Lĩnh Chủ? Thật may là thuộc hạ nhạy bén phát hiện ra quỷ kế của bọn họ, nếu không thì chỉ sợ đều sẽ bị gian kế của bọn thôn quê này thực hiện được."

Hả hê quét mắt nhìn Tán Tu Liên Minh, hộ vệ khẽ hất cái cằm lên, tựa như có lẽ hắn ta đã có thể nhìn thấy được cảnh tượng thê thảm bị trục xuất khỏi Lạc Sơn Lĩnh của thế lực này.

Trừ phi đầu óc bị rút ra, nếu không thì làm sao Lĩnh Chủ muốn mời thế lực ở địa phương thôn quê Tinh Nguyệt Thành này chứ?

Vậy mà, hắn ta không có chú ý tới, lúc hắn ta nói lời này thì sắc mặt của Lĩnh Chủ đã đen đến không thể đen được nữa.

Con mẹ nó, lẫn vào phủ Lĩnh Chủ sao? Phủ Lĩnh Chủ của mình có tư cách gì đáng giá để bọn họ lẫn vào? Những người này nguyện ý tới tham gia dạ yến, đã là cho vị Lĩnh Chủ y mặt mũi rồi.

Đừng quên Minh Chủ Tán Tu Liên Minh này chính là Thần Phẩm Luyện Đan Sư, vả lại thủ hạ có mười khôi lỗi có thể đối kháng với Thần Vương, mà vị hôn phu của nàng, lại càng thêm giết Nguyệt Dạ Ma Lang trong nháy mắt.

Cho dù những tin tức này còn chưa truyền tới Lạc Sơn Thành, nhưng y thân là Thành Chủ thì không thể nào không biết.

Lấy thực lực của bọn họ, muốn tiêu diệt một Lĩnh Chủ như y, căn bản không phải là việc khó gì, nếu không phải là mình còn có cái phong hào Lĩnh Chủ này, sao lại có thể so sánh với bọn họ?

Nghĩ đến đây, Lĩnh Chủ lạnh lùng nhìn hộ vệ, hai tay chắp sau lưng, bước nhanh đi về phía Dạ Nhược Ly.

Một cái liếc mắt lạnh lùng này của y khiến cho hộ vệ giống như rơi vào hầm băng, băng hàn thấu xương, còn không đợi hắn ta nghĩ xem rốt cuộc bản thân mình đã phạm sai lầm gì, chỉ thấy Lĩnh Chủ trước giờ ở trong mắt mọi người chưa bao giờ cẩu thả nói cười, thế nhưng lại lộ ra một nụ cười.

Mặc dù nụ cười này là miễn cưỡng nặn ra, nhưng đúng là y cười…

Mọi người trông thấy cảnh này đều trợn to hai mắt, bất quá chỉ một câu nói kế tiếp của Lĩnh Chủ liền khiến cho cằm của mọi người cũng thiếu chút nữa trật khớp.

"Nhược Ly đại sư, không nghĩ tới ngài thật sự vẫn là tới tham gia yến hội của phủ Lĩnh Chủ ta, đại sư có thể tới, ta cảm thấy rất vinh hạnh."

Lúc này Lĩnh Chủ không còn là hình tượng uy phong lạnh nhạt trước sau như một nữa, trên tuấn nhan mang theo nụ cười nhàn nhạt, tưởng như hai người khác nhau với y của thường ngày, làm cho người ta không thể không hoài nghi có phải y đã bị quỷ nhập vào thân rồi không.

Hơn nữa vừa rồi Lĩnh Chủ gọi nàng là đại sư? Chẳng lẽ nàng là đại sư chức nghiệp gì đó? Điều này sao có thể? Thoạt nhìn nữ tử này cũng chỉ khoảng chừng hai mươi tuổi đi?

"Không, không thể nào!" Cả người hộ vệ run lên, mặt lộ vẻ hoảng sợ, gian nan nuốt một ngụm nước miếng, tự lẩm bẩm.

Lúc hắn ta đang suy nghĩ nên vì mình giải thích thế nào thì Lĩnh Chủ đã ngẩng đầu lên, mâu quang uy nghiêm lạnh lùng đã quăng tới đây, dưới cái nhìn chăm chú của y, hắn ta chỉ cảm thấy không có chỗ che giấu.

"Lại đây nhận lỗi với Nhược Ly đại sư đi."

Hoàn hồn từ trong hoảng sợ, hộ vệ vội vàng quỳ rạp xuống đất, hung hăng dập đầu vang lên mấy tiếng: "Nhược Ly đại sư, xin ngài tha thứ lỗi lầm của ta, ta thật sự không biết ngài là khách nhân của Lĩnh Chủ, xem ở trên phân thượng người không biết không có tội, xin bỏ qua ta một lần."

Sự việc này từ đầu đến cuối, Dạ Nhược Ly đều là nhỏ giọng nói chuyện với Cung Vô Y, chính là ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn hắn ta một cái, với nàng mà nói, loại tiểu nhân vật này thật sự không khơi dậy nổi bao nhiêu hứng thú.

"Đi thôi."

Khẽ cau mày, Dạ Nhược Ly nhàn nhạt nói một câu.

Đưa mắt nhìn theo bóng dáng đoàn người rời đi, hộ vệ thở phào nhẹ nhõm một hơi, lúc hắn ta cho là tránh được xử phạt thì một tiếng nói uy nghiêm chậm rãi bay tới: "Ngươi rời đi đi, từ nay về sau, ngươi không còn là người của phủ Lĩnh Chủ nữa."

Thân thể khẽ run lên, hộ vệ chưa từng ngờ tới, bởi vì sai lầm nhất thời của hắn ta mà mất đi công ăn việc làm ổn định, trên mặt không khỏi lộ vẻ tuyệt vọng, không có công việc ở phủ Lĩnh Chủ, với thực lực của hắn ta ở tại Lạc Sơn Thành thì đều không phải là cái gì hết.

Hơn nữa trong lúc đang trực, bởi vì hắn ta luôn xem thường những tiểu thế lực tới cửa nịnh bợ kia, ngược lại đắc tội không ít người.

Tuy những tiểu thế lực kia là nhỏ, nhưng mất đi sự che chở của phủ Lĩnh Chủ, muốn tiêu diệt hắn ta, quả thực là dễ như trở bàn tay…

Bên ngoài phủ Lĩnh Chủ có không ít người chứng kiến cảnh này, lúc này thầm hạ quyết tâm, phải về nói lại cho người trong gia tộc, ngàn vạn lần đừng đi trêu chọc người Tán Tu Liên Minh, nếu không ngay cả người không thể trêu chọc tại Tinh Nguyệt Thành, ai biết có thể liền không cẩn thận chọc tới Tán Tu Liên Minh hay không?

"Nhược Ly đại sư, mời các ngươi tự tiện trước, ta đi một chút liền quay lại."

Lĩnh Chủ mỉm cười chắp tay ôm quyền, sau khi nói xong câu này, liền đi về phía người quen đằng trước.

Mà động tác này của Lĩnh Chủ đều chiếu vào trong mắt những khách nhân, lúc nhìn thấy sau khi y ra cửa mang vào đoàn người, mặt bất giác lộ vẻ kinh ngạc, thật sự là không rõ thân phận của những người này, vì sao Lĩnh Chủ sẽ đích thân tới trước nghênh đón.

Cung Vô Y nhìn khắp bốn phía, sau khi nhận ra được rất nhiều tầm mắt tụ tập trên người hai người, âm lãnh trong mắt phượng hơi thu lại, đưa tay ôm chặt Dạ Nhược Ly, đi về phía chỗ trống trong đó.

"Này, ngươi chính là Hồng Lam? Là nữ tử Thanh ca ca thích kia?"

Hai người mới vừa vào chỗ ngồi, liền có một tiếng quát khó nghe nhảy vào trong tai.

Đưa mắt nhìn sang chỉ thấy một vị nữ tử phấn sam xinh xắn yêu kiều đứng trước mặt Hồng Lam, hai tròng mắt khinh thường quét qua Hồng Lam, khẽ hất cái cằm lên, kiêu ngạo nói: "Ta xem cũng không có gì đặc biệt, nghe nói còn là nữ nhân của một tiểu thế lực, ta cảnh cáo ngươi, lập tức rời khỏi Thanh ca ca, ta mới là vị hôn thê của huynh ấy, chỉ bằng ngươi còn chưa có tư cách xứng với Thanh ca ca."

Nghe được lời nữ tử phấn sam nói, Hồng Lam khẽ nhíu mày, chẳng biết tại sao cảm thấy tâm tình có một tia phiền não.

"Nếu như ngươi có thời gian tranh cãi ầm ĩ với ta, không bằng đi học thế nào quyến rũ nam nhân đi, ngay cả nam nhân của mình cũng không trông coi được, còn không biết xấu hổ tự xưng là vị hôn thê của hắn?"

"Ngươi…" Nữ tử phấn sam tức giận đến đỏ bừng cả khuôn mặt, ánh mắt càng phát ra hung ác, "Nếu như không phải là ngươi xuất hiện trong sinh mệnh của Thanh ca ca, sao huynh ấy có thể vứt bỏ ta không để ý tới chứ? Cho nên ngàn sai vạn sai đều là lỗi sai của ngươi, không có lời của ngươi, trong mắt Thanh ca ca cũng chỉ biết có một mình ta!"

Theo ý nàng ta, từ trước đến giờ bản thân mình cũng không có sai, sai cũng chính là người khác, mà Y Lạc Thanh nhìn nàng ta chướng mắt, nguyên nhân hoàn toàn là bởi vì nữ tử này, thiếu đi nàng thì Thanh ca ca của nàng ta sẽ điên cuồng yêu nàng ta.

"Ngu ngốc."

Hồng Lam bỏ lại hai chữ này, xoay người rời đi cũng không quay đầu lại, nàng ta nhíu chặt lông mày lộ ra vẻ không kiên nhẫn.

Nghĩ đến nửa năm qua Y Lạc Thanh luôn âm thầm tương trợ, tâm tình của Hồng Lam càng ngày càng phiền não, đồng thời trong lòng xuất hiện một chút không biết làm thế nào, tại sao cái người từ trước đến giờ đánh không đánh lại, mắng không cãi lại, cuồng chịu ngược lại để cho tâm tình của nàng sinh ra ảnh hưởng?

"Ngươi đi chết đi!"

Dưới sự ghen tỵ và không cam lòng, nữ tử kia hoàn toàn mất đi lý trí, rút ra bội kiếm tùy thân, một cỗ sát ý chợt bay lên, lập tức lấy khí thế sét đánh uy mãnh đánh úp về phía sau lưng Hồng Lam.

Nếu là ngày thường, với thực lực Thần Tướng cấp thấp của Hồng Lam, cũng đủ để phát hiện nguy cơ sau lưng, đáng tiếc hiện giờ nàng đang suy nghĩ vấn đề của mình, căn bản không có phát hiện.

Lĩnh Chủ ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, bị dọa sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, y nghĩ muốn ngăn cản, nhưng rõ ràng là đã không còn kịp nữa…

"Hồng Lam tiểu thư!" Sắc mặt Y Lạc Thanh đại biến, đầu óc lập tức trống rỗng, không chút nghĩ ngợi mở ra bước chân liền phóng về phía Hồng Lam, mà hai mắt trong suốt như nước kia đã tràn ngập lửa giận.

Nghe tiếng nói của Y Lạc Thanh, Hồng Lam chậm rãi xoay người, chỉ thấy một thanh kiếm tản ra hàn quang đã tới trước mặt nàng, cách nàng chỉ có một chút, nghiễm nhiên nàng phải chống lại nhưng không có cơ hội này.

Vào thời khắc mấu chốt, bạch y xẹt qua, chưởng phong bén nhọn đột nhiên thổi về phía nữ tử đó, trong chốc lát, kiếm trong tay nữ tử đó ầm ầm rơi xuống đất, thân thể giống như không bị khống chế bay ngược về phía sau ra ngoài.

Thân thể mềm mại run lên, Hồng Lam ngước mắt nhìn nữ tử bạch y đứng ở trước người nàng, trong mắt lộ ra một tia quang mang phức tạp.

Hiện tại tính toán ra, dường như nàng có lẽ đã được nàng ấy cứu ba lần…

"Ầm!"

Thân thể nữ tử nặng nề ngã trên mặt đất, nàng ta dùng sức chống mặt đất đứng lên, con ngươi oán độc nhìn chằm chằm vào Dạ Nhược Ly.

"Ngươi là ai? Lại dám cứu tiện nhân kia ở trong tay của ta, ngươi có biết ta là ai không? Ta là người Triệu gia Lạc Nguyệt Quốc, ngươi dám đả thương ta, tuyệt đối khó thoát khỏi cái chết! Y thúc thúc, giúp ta bắt hai tiện nhân chết tiệt này lại, ta muốn băm vằm bọn họ thiên đao vạn quả, khiến cho bọn họ chết không toàn thây!"

Triệu gia?

Nghe lời nói này, những người vốn là đang xem kịch vui đồng thời run rẩy, không khỏi đồng tình nhìn Dạ Nhược Ly và Hồng Lam.

Ở Lạc Nguyệt Quốc, Triệu gia có thể nói là quý tộc trong quý tộc, cùng với Y gia là hai đại thế lực kế dưới hoàng quyền, có được quyền uy tuyệt đối, không phải là thế lực bình thường có thể trêu chọc.

"Câm mồm!"

Sắc mặt Lĩnh Chủ đại biến lần nữa, bởi vì y đã thấy khuôn mặt tuấn tú của vị mỹ nam hồng y yêu nghiệt kia âm trầm xuống, vội vàng mở miệng quát lên, cũng lau mồ hôi lạnh trên trán một phen.

Vị này chính là người giết Nguyệt Dạ Ma Lang trong nháy mắt, nếu như hắn muốn đại khai sát giới phủ Thành Chủ, y tuyệt đối sẽ không ngăn được, về phần sau này Triệu gia có tính sổ với y thì Triệu Lan tuyệt đối sẽ không thấy được nữa.

"Y thúc thúc?" Triệu Lan bị mắng không hiểu ra sao cả, bất giác quay đầu nhìn về phía Lĩnh Chủ, "Nữ tử này ra tay với ta, chẳng lẽ không phải là thúc nên bắt nàng lại sao? Đừng quên, ta là người Triệu gia."

Triệu gia? Triệu gia ngươi trái dưa hấu!

Nếu như bọn họ muốn giết người ở chỗ này, ngược lại ta cũng muốn nhìn một chút, ở phía xa ngoài vạn dặm thì Triệu gia có thể che chở được ngươi không!

Thấy Lĩnh Chủ không có chút xu thế ra mặt cho nàng ta, khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Lan lạnh xuống: "Y thúc thúc, chẳng lẽ thúc không nhìn tới hôn ước của hai nhà chúng ta sao? Thúc có thể giải quyết loại phế vật này rất nhanh, vì sao lại chậm chạp không muốn động thủ? Hay là nói quan hệ giữa thúc và phế vật này không tầm thường? Hừ, bản thân ta phải đi về hỏi Gia chủ Y gia và các Trưởng lão một chút, có phải không tính đến hôn ước này không!"



Đã sửa bởi Preiya lúc 13.04.2018, 20:44, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Quỷ Yêu, Vĩnh Ann, kotranhvoidoi, shirochan
     

Có bài mới 30.11.2017, 16:53
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 674
Được thanks: 3929 lần
Điểm: 27.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 50
Chương 12: Không cẩn thận trượt tay một cái

Edit + Beta: Preiya

Vào lúc này, khuôn mặt tuấn tú của Cung Vô Y âm trầm đáng sợ giống như là cuồng phong bạo vũ, âm lãnh trong mắt phượng như có sóng to gió lớn, quanh thân của hắn đã tản mát ra một cỗ khí thế cường đại.

Đúng tại lúc này, một tiếng nói thương lão lạnh nhạt chợt vang lên phá vỡ không khí quỷ dị vào thời khắc này.

"Giải trừ hôn ước sao? Đã như vậy, Y gia ta giải trừ hôn ước với Triệu gia ngươi thì lại làm sao?"

Dưới ánh trăng, lão giả chắp hai tay sau lưng, cất bước đi vào, trên khuôn mặt thương lão treo lên nụ cười thản nhiên, một bộ dáng hòa ái dễ gần, thế nhưng hai mắt khôn khéo của lão giả này lại làm cho người ta biết rằng lão cũng không phải giống mặt ngoài như thế.

"Thần Hoàng?" Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, thần sắc từ từ mang theo một tia ngưng trọng, "Không ngờ là Thần Hoàng cường giả, không nghĩ tới Lạc Sơn Lĩnh nho nhỏ này còn sẽ xuất hiện Thần Hoàng."

Khi nhìn thấy lão giả đón ánh trăng đi vào, Lĩnh Chủ không khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Phụ thân, rốt cuộc người đã tới."

Phụ thân, thế nhưng lão lại là phụ thân của Lĩnh Chủ? Đó chính là nói lão giả này chính là Thái thượng Trưởng lão Y gia Y Ân Lạc tại Hoàng Thành Lạc Nguyệt Quốc, một Thần Hoàng cường giả vô cùng uy danh?

Không ngờ tới, lần này tới đây tham gia dạ yến có thể nhìn thấy cường giả như thế, vẻ mặt của tất cả mọi người đều hiện ra ý mừng rỡ.

"Ngươi chính là nữ tử khiến cho Thanh Nhi nóng ruột nóng gan sao? Không tệ, không tệ…"

Lão giả dừng lại bước chân, hài lòng gật đầu một cái, chợt ánh mắt liếc về phía Dạ Nhược Ly, trong mắt xẹt qua một tia tinh quang.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra từ trong ánh mắt của lão, lão nhìn cũng không phải là Hồng Lam Tán Tu Liên Minh, mà là vị nữ tử bạch y phong hoa tuyệt đại trước mặt nàng kia.

Nữ tử này có lai lịch gì, vì sao Thái thượng Trưởng lão Y gia sẽ nhìn nàng như thế?

"Y gia gia?" Trong nội tâm Triệu Lan cả kinh, không thể tin được nhìn Y Ân Lạc, hiển nhiên chưa từng dự liệu được, thế nhưng lão lại không để ý mặt mũi Triệu gia mà giải trừ hôn ước ngay tại chỗ này.

Không, tuyệt đối không có khả năng, thê tử của Thanh ca ca chỉ có thể là nàng ta, trên đời này cũng chỉ có nữ nhi Triệu gia nàng ta mới có thể tương xứng với Thanh ca ca ưu tú!

"Y gia gia, loại phế vật giống như nàng, có cái gì không tệ chứ?" Cắn cắn môi hồng, Triệu Lan oán hận trừng mắt nhìn Hồng Lam.

Nếu như ánh mắt có thể giết người, Hồng Lam đã sớm bị nàng ta giết mấy trăm lần trong nháy mắt.

"Triệu Lan, ngươi trở về Hoàng Thành đi."

Chắp hai tay sau lưng, tiếng nói lạnh nhạt của Y Ân Lạc chậm rãi thổi qua.

Thân thể mềm mại của Triệu Lan run lên, liều mạng cắn môi, hai mắt nổi lên nước mắt, đúng lúc này, một tiếng nói âm lãnh thực cốt truyền đến từ bên cạnh, khiến người ta cảm thấy thân mình như đang ở trong nơi âm u tối tăm.

"Đi? Nàng ta không thể đi!"

Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, một tập hồng y thoáng qua, rơi vào trước người Dạ Nhược Ly.

Nam tử tuyệt thế như yêu nghiệt chậm rãi ngẩng đầu lên, sát ý trong mắt phượng hẹp dài tàn phá bừa bãi, trên dung nhan tuấn mỹ rất là yên tĩnh như trước khi mưa to ở ngoài đại dương nhưng lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi từ trong nội tâm.

"Sỉ nhục thê tử của ta, muốn đi, há có thể dễ dàng như vậy!"

"Rầm!"

Khí tức bạo ngược bộc phát ra, hung hăng vọt tới Triệu Lan.

Tất cả mọi người đều sợ ngây người, vô luận như thế nào Triệu Lan cũng là một nữ tử, lại càng là mỹ nữ như thế, thế nhưng lại có người không thương hương tiếc ngọc chút nào, ra tay nặng như thế, sao hắn có thể bỏ được chứ?

Trên đời này, nam tử có thể một lòng cuồng dại với một nữ tử, trong mắt cũng không chứa được người khác đã ít lại càng ít, đương nhiên cũng sẽ không có người hiểu Cung Vô Y.

Trừ nữ nhân Dạ Nhược Ly này ra, với hắn mà nói, những người còn lại không có khác gì với cẩu và miêu.

Trong lòng Y Ân Lạc cả kinh, lão chẳng thể nào nghĩ tới, Cung Vô Y trực tiếp liền hạ sát thủ, nếu nha đầu Triệu Lan này thật sự chết ở địa bàn Y gia, đám người Triệu gia kia còn không tới Y gia liều mạng sao?

Lúc này không quản được nhiều như vậy, thân hình chợt lóe lên, ngăn ở trước người Triệu Lan, ống tay áo rộng rãi nhẹ nhàng vung lên, dễ dàng hóa giải khí thế của Cung Vô Y.

Bất quá dễ dàng này là cái nhìn của người khác, chỉ có Y Ân Lạc biết, thực lực của nam tử này rất mạnh, coi như không cao hơn mình nhưng cũng không kém nhiều lắm.

Hơn nữa, để cho lão lại càng kỳ quái chính là thế nhưng lão lại nhìn không ra tuổi tác của nam tử này…

"Y gia gia!"

Triệu Lan bị dọa sợ đến mức chui ra sau lưng Y Ân Lạc, trên khuôn mặt yêu kiều xinh đẹp hiện đầy hoảng sợ, vào thời khắc vừa rồi kia, nàng ta cảm nhận được rõ ràng mình cách tử vong gần đến như vậy.

Khẽ nhíu mày một cái, Y Ân Lạc lạnh lùng xẹt qua Triệu Lan, lúc nhìn về phía Cung Vô Y thì khuôn mặt thương lão treo lên mỉm cười thản nhiên: "Vị công tử này, ngươi có thể xem trên mặt mũi của lão phu mà bỏ qua cho nàng ta một lần không? Nếu nàng ta chết ở chỗ này, phỏng chừng ngươi cũng chạy không thoát khỏi sự truy sát của Triệu gia."

Mắt phượng càng lúc càng âm trầm, khí thế trên người Cung Vô Y không thu liễm lại chút nào, trong giọng nói trầm thấp lộ ra sát ý nồng nặc.

"Đã sỉ nhục thê tử của ta, nhất định phải có giác ngộ tiếp nhận tử vong!"

Nghe thấy lời này, người ở đây đều là ngây ngẩn cả người.

Nam tử này ngu ngốc hay sao? Không có nghe nói Triệu Lan là người của Triệu gia sao? Vì một nữ nhân mà làm kẻ địch của Triệu gia sao? Có đáng giá không? Nữ tử tại Phong Vực này rất nhiều, kiệt xuất cũng không phải số ít, hắn cần gì làm như vậy?

"Cô nương, ngươi khuyên nhủ tướng công của ngươi đi!"

Y Ân Lạc thở dài một hơi, lão đã nhìn ra, muốn hắn thu tay lại, nhất định phải do nữ tử kia ra mặt nói chuyện.

"Yêu nghiệt," mâu quang xẹt qua trên người Y Ân Lạc, khóe môi Dạ Nhược Ly câu lên nụ cười thản nhiên, "Lần này bỏ qua cho nàng ta trước đi, dù sao nàng ta cũng không có phạm phải sai lầm gì quá lớn, không cần thiết làm quá mức."

"Phu nhân phân phó, làm sao vi phu dám không nghe theo?"

Thu lại sát khí toàn thân, khóe môi Cung Vô Y câu lên, phất phất hồng bào, xoay người đi tới bên cạnh Dạ Nhược Ly.

Mâu quang chợt lóe lên, tiếu ý trong mắt Dạ Nhược Ly càng sâu hơn, thản nhiên nói: "Y tiền bối, ta nghĩ ngài tìm ta nhất định là có chuyện quan trọng, nếu không, chúng ta tìm một chỗ yên tĩnh để trao đổi một chút."

Từ trong biểu hiện của Y Ân Lạc, Dạ Nhược Ly liền biết lão sẽ không vô sự bất đăng tam bảo điện*, mà mình có thể cám dỗ được lão chỉ có đan dược, chắc hẳn lão cũng là vì thế mà tìm đến nàng.

*vô sự bất đăng tam bảo điện: ý là không có việc gì thì không tìm tới

"Được, chúng ta đi qua bên kia nói chuyện một chút."

Chậm rãi thở phào nhẹ nhõm một hơi, trên mặt Y Ân Lạc tràn đầy tiếu ý đi về phía Dạ Nhược Ly, đi song song về hướng chỗ trống.

Ngay tại lúc này, Dạ Nhược Ly đứng ở bên cạnh Y Ân Lạc chợt xoay người lại, vung ống tay áo lên, một đạo kim quang lấy khí thế sét đánh tập kích về phía Triệu Lan, có chứa sắc bén phá hủy tất cả.

Biến cố đột phát này, thật sự ngoài dự đoán, thế cho nên mọi người đều không kịp phản ứng.

"Phốc xuy!"

Kim quang xâm nhập vào trong cơ thể, trong nháy mắt sắc mặt Triệu Lan trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi, giống như pháo hoa tản ra trên bầu trời rồi lại rơi đầy đất.

Y Ân Lạc kinh ngạc trừng lớn mắt, cười khổ lắc đầu một cái: "Tên tiểu gia hỏa ngươi thật đúng là không chịu thua thiệt, ngay cả lão phu cũng bị ngươi lừa, ai, thật không biết tính tình này của ngươi là tốt hay là xấu."

Tên tiểu gia hỏa này thật đúng là để cho người khác không biết phải làm sao, nàng thật sự chỉ khoảng chừng hai mươi tuổi thôi sao? Tại sao lại có tâm cơ và mưu trí thâm trầm như vậy? Thế mà lại mê hoặc lão, thừa dịp lão không chú ý liền hạ ngoan thủ.

"Xin lỗi, vừa rồi ta không cẩn thận trượt tay một cái, cũng không phải cố ý muốn ra tay với nàng ta đâu." Dạ Nhược Ly giang tay ra, vẻ mặt kia muốn vô tội bao nhiêu thì có bấy nhiêu vô tội, tựa hồ như nàng thật sự không phải là cố ý đả thương người.

Trượt tay? Trượt tay ngươi trái dưa hấu! Tại sao ngươi trượt tay không phải công kích về phía trước mà là xoay người công kích Triệu Lan? Chỉ có ngu ngốc mới có thể tin tưởng lời này của ngươi.

Mà người Tán Tu Liên Minh đều đã từng thấy qua Dạ Nhược Ly khí phách hiên ngang, lạnh lùng vô tình, nhưng chưa từng thấy qua vẻ mặt vô tội như thế của nữ tử này, nếu không phải đã từng chứng kiến những chuyện nàng đã làm trước đây, thật sự rất dễ dàng tin tưởng nàng là một người vô tội.

Phúc hắc, quá phúc hắc rồi, thì ra là Minh Chủ còn có thời điểm phúc hắc thế này…

"Phu nhân, vi phu đã sớm biết, nàng không phải là cố ý ra tay," khóe môi Cung Vô Y giương lên, cất bước đi tới bên cạnh Dạ Nhược Ly, kéo nàng ôm vào trong lòng, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú thoáng qua một chút hài hước, "Nữ tử thiện lương giống như phu nhân ta, thế nào sẽ làm ra chuyện giết người vậy chứ? Phu nhân, nàng thấy vi phu nói có đúng không?"

Thiện lương?

"Khụ khụ! Khụ khụ khụ!"

Chợt nghe được lời nói vô sỉ như thế, Hồng Lạc Thiên đột nhiên bị sặc bởi nước miếng của mình, dùng sức ho khan mấy tiếng, tuấn nhan đỏ lên, trái lại vẻ mặt của những người Tán Tu Liên Minh còn lại, Lĩnh Chủ và Y Ân Lạc biết được chuyện đã xảy ra đều là cổ quái.

Thiện lương? Nếu nữ tử này chính là hạng người thiện lương thì trên đời này cũng sẽ không có kẻ ác.

Vô luận như thế nào, hai chữ thiện lương này đều không hề liên quan tới nữ tử này.

Y Ân Lạc bất đắc dĩ thở dài một hơi, mâu quang quăng về phía Dạ Nhược Ly, nói: "Tiểu gia hỏa, không biết nha đầu Triệu Lan thế nào?"

"Vừa rồi ta không cẩn thận xuống tay nặng một chút, cho nên…" Quét mắt liếc nhìn Triệu Lan ngã trên đất, dáng vẻ Dạ Nhược Ly xem thường nói, "Có lẽ nàng ta sẽ trở thành một phế vật."

Khóe miệng hung hăng co rút, Y Ân Lạc im lặng nhìn Dạ Nhược Ly.

Không cẩn thận? Nàng không cẩn thận không khống chế được lực đạo liền có thể phế Triệu Lan, nếu nàng cẩn thận thi triển, chẳng phải là trực tiếp giết đối phương sao?

Hơn nữa biến thành phế vật còn tàn nhẫn hơn việc giết Triệu Lan thật xa. Ở bên trong gia tộc, nếu nàng ta trở thành một phế vật thì chẳng khác nào với việc mất đi tất cả, thậm chí là cả đời này đều phải trôi qua trong sự khinh bỉ khinh thường khi nhục của mọi người.

Với tính tình cao ngạo của Triệu Lan, làm sao có thể chịu đựng được?

Xem ra nữ tử này rất hiểu nắm bắt tâm lý của người khác, lão có thể nhận định nàng muốn giết chết Triệu Lan thì quả thật là dễ như trở bàn tay, nhưng nàng lại không làm như thế mà là cố ý để cho Triệu Lan trở thành tàn phế, hung hăng nghiền nát tôn nghiêm của kẻ địch.

Phải biết rằng, Triệu Lan cũng là một thiên tài của Triệu gia, không biết tiểu biến thái này lại đến từ đâu.

"Ha ha, tiểu gia hỏa, hiện tại chúng ta hẳn là hàn huyên một chút đi?" Áp chế nội tâm khiếp sợ, Y Ân Lạc cười đến hòa ái dễ gần, trong mắt xẹt qua quang mang khôn khéo.

Chẳng biết tại sao, thấy vẻ tươi cười này của Y Ân Lạc, Dạ Nhược Ly lại cảm giác mình đang nói chuyện với một con hồ ly.

"Được." Gật đầu một cái, trong nội tâm Dạ Nhược Ly lại dâng lên cảnh giác, nàng cũng không muốn bị lão đầu này tính toán.

Thở phào nhẹ nhõm một hơi, Y Ân Lạc làm tư thế mời, liền dẫn Dạ Nhược Ly đi về phía chỗ trống trong góc.

Về phần Triệu Lan ra sao thì lão hoàn toàn không để mắt đến, nói cho cùng tuy Triệu gia mạnh mẽ nhưng cũng không làm gì được lão cả, chẳng qua là lão cũng muốn nhìn một chút, nữ tử này có tư cách đáng giá để lão liều mạng bảo vệ không.

Vừa ngồi xuống, vẻ mặt Y Ân Lạc tươi cười nhìn Dạ Nhược Ly, hai tay nhẹ nhàng đan xen vào nhau, nói: "Tiểu gia hỏa, ta nghe nói ngươi là một Thần Phẩm Luyện Đan Sư?"

Quả nhiên là như thế…

Dạ Nhược Ly chậm rãi gật đầu, cũng không phủ nhận, dù sao chuyện này đã là bí mật được công khai ở Tinh Nguyệt Thành.

"Ha ha, ta muốn nhờ tiểu gia hỏa ngươi giúp một việc, Y gia ta có một tộc nhân thân mang trọng bệnh, mà mấy năm trước, ta không ngờ có thể được đến một đan phương luyện chế ra đan dược có thể trị khỏi bệnh, cho dù Lạc Nguyệt Quốc ta cũng có một Thần Phẩm Luyện Đan Sư, đáng tiếc đan dược này không phải là một Thần Phẩm Luyện Đan Sư bình thường có thể luyện chế, ta chỉ là muốn lấy được một hứa hẹn từ ngươi, chờ đến sau này lúc ngươi có thể luyện chế thì giúp ta luyện chế đan dược này."

Dứt lời, Y Ân Lạc lấy ra một tờ giấy từ trong không gian giới chỉ, đưa đến trước mặt Dạ Nhược Ly.

Khẽ nhíu mày, Dạ Nhược Ly nhàn nhạt hỏi: "Ngươi bỏ ra cái gì?"

"Điều kiện, ta nguyện ý chấp nhận bất kỳ một cái điều kiện nào của ngươi, thậm chí giúp ngươi hoàn thành bất kỳ một chuyện nào đó!" Hít thở sâu một hơi, thần sắc Y Ân Lạc kiên định nói: "Thế nhưng thời gian của ngươi chỉ có ba năm, bởi vì thân thể của hắn chỉ có thể chịu đựng được ba năm."

Thuận tay cầm tờ giấy trên bàn lên, Dạ Nhược Ly chỉ nhìn lướt qua liền để xuống: "Nếu như không đoán sai thì thiên phú của người tộc nhân này trác tuyệt, thể chất cực kém, hơn nữa mỗi khi đêm trăng tròn đều sẽ thống khổ khó có thể chịu đựng được, ta có thể nói cho ngươi biết, ta có thể cứu hắn, bất quá đan phương trên tờ giấy này lại có một chút sai lầm, nếu thật sự luyện chế ra đan dược này, chỉ sợ người tộc nhân này đã chết bất đắc kỳ tử."


Đã sửa bởi Preiya lúc 13.04.2018, 20:47, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Hothao, Quỷ Yêu, Tử Đình_12, kotranhvoidoi, shirochan
Có bài mới 03.12.2017, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Bạch Sắc Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.02.2014, 15:27
Bài viết: 674
Được thanks: 3929 lần
Điểm: 27.55
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 47
Chương 13: Ngươi biết ta là ai sao?

Edit + Beta: Preiya

Lời nói lạnh nhạt như mây gió giống như là tảng đá lớn hung hăng đập vào trong lòng Y Ân Lạc.

Thân thể già nua hơi run lên, lão không dám tin trợn to hai mắt, trên dung nhan tràn đầy kinh ngạc: "Ngươi… ngươi nói cái gì? Làm sao ngươi biết tình trạng bệnh, hơn nữa làm sao ngươi có thể nhìn ra được đan phương này có vấn đề chứ?"

Khóe môi thản nhiên câu lên, Dạ Nhược Ly dựa vào trên người Cung Vô Y, liếc mắt nhìn Y Ân Lạc, giọng nói vẫn lạnh nhạt như mây gió như cũ: "Rất đơn giản, thông qua phân tích dược tính của dược liệu liền có thể suy đoán ra, bất quá muốn cụ thể còn cần chờ ta nhìn thấy tộc nhân này của ngươi mới có thể hạ phán đoán, có một vài đan dược phải luyện chế theo thể chế cá nhân."

Mặc dù câu này là hờ hững như vậy nhưng lại làm cho Y Ân Lạc bị dọa sợ đến mức im re.

Nàng chỉ là liếc mắt nhìn đan phương một cái thì có thể đoán được tình trạng bệnh? Này… Điều này cũng con mẹ nó quá biến thái rồi, không biết tên tiểu gia hỏa này là đến từ đâu, cho dù Phong Thần đã từng là Đệ nhất Luyện Đan Sư Phong Vực, cũng không thể nào làm đến mức độ như thế?

"Ha ha, tiểu nha đầu ngươi nói không sai, từ nhỏ thiên phú của người tộc nhân Y gia ta dị bẩm, hai mươi tuổi đột phá Thần Tướng, hai mươi lăm tuổi đột phá tới Thần Vương, hiện giờ hai mươi bảy tuổi cũng đã trở thành Thần Vương trung cấp, thế nhưng bởi vì do thể chất của hắn, mặc dù hắn là Thần Vương trung cấp nhưng thực lực ngay cả Thần Tướng đỉnh phong cũng không bằng."

Hai mươi tuổi tới Thần Tướng, hai mươi lăm tuổi tới Thần Vương? Thiên phú bực này e là cũng đứng đầu trong danh sách cả Phong Vực, có lẽ ngay cả sư phụ Phong Thần tiện nghi này của nàng cũng không thiên tài được như hắn.

Đáng tiếc, có được thiên phú cường hãn như thế, nhưng hết lần này tới lần khác lại không thể thi triển ra thực lực vốn có, đây coi như là một bất hạnh lớn.

"Được, ta sẽ đi tới Hoàng Thành một chuyến, lúc đó ta sẽ đi Y gia giúp ngươi cứu trị vị tộc nhân kia của ngươi." Bỏ lại lời này, Dạ Nhược Ly đứng lên, vỗ vỗ tay áo, liền định rời đi.

"Chờ một chút!" Nhìn thấy nàng muốn rời đi, Y Ân Lạc vội vàng đưa tay ra ngăn cản bước tiến của nàng, "Tiểu gia hỏa, nếu như không ngại thì đồng hành với ta đi, ha ha, ta nghe nói ngươi đắc tội một số người, có ta ở đây liền không người nào dám động tới ngươi."

Hiện tại Dạ Nhược Ly là hy vọng duy nhất của lão, làm sao lão cũng không thể để cho hy vọng này xảy ra bất kỳ nguy hiểm nào.

Trầm mặc trong chốc lát, Dạ Nhược Ly gật đầu một cái, có người nguyện ý đảm đương bảo tiêu miễn phí, lại cớ sao mà không nhận lấy chứ? Mặc dù nàng không sợ Thiên Thủy Lĩnh và Triệu gia, nhưng có Y Ân Lạc ở đây, nàng cũng có thể tiết kiệm được một đống phiền toái lớn.

"Được, chờ sau khi ta an bài hết mọi chuyện kế tiếp, chúng ta liền có thể rời đi."

Vung vung tay áo, Dạ Nhược Ly cũng không quay đầu lại, cùng Cung Vô Y rời đi, dần dần biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Người Tán Tu Liên Minh thấy Minh Chủ mình rời khỏi đại sảnh yến hội, lập tức đứng dậy cáo từ, lần lượt đi theo sau Dạ Nhược Ly rời đi.

Sau khi trở lại Tán Tu Liên Minh tại Tinh Nguyệt Thành, Dạ Nhược Ly liền phân phó những việc kế tiếp, nghe nói nàng phải đi, mọi người đều không bỏ được, nhưng cũng biết, đây đối với Tán Tu Liên Minh mà nói là một cơ hội trời cho.

Còn thừa lại chín viên Thiên Tướng Đan, Dạ Nhược Ly giao tất cả cho Hồng Lạc Thiên, để cho hắn tự phân phối, mình thì không để lại một viên nào, dù sao chỉ cần có dược liệu, bất cứ lúc nào nàng cũng có thể luyện chế.

Mà đoạn thời gian nàng và Cung Vô Y không có ở đây, nói không chừng sẽ có cường giả tới cửa, vì vậy Tán Tu Liên Minh phải mau chóng tăng thực lực lên để phòng ngừa ngộ nhỡ.

Chờ sau khi nàng an bài toàn bộ mọi chuyện xong, một Phi Long khổng lồ đứng trên bầu trời Tinh Nguyệt Thành, thân thể khổng lồ che lại ánh sáng phía chân trời, lộ vẻ âm trầm vô biên.

Lập tức, cư dân Tinh Nguyệt Thành đồng thời ngẩng đầu lên, khiếp sợ ngưng mắt nhìn Phi Long trên bầu trời.

Trên lưng Phi Long, lão giả đứng đón gió, hai tay chắp sau lưng, bạch y tung bay bồng bềnh, như có một cảm giác tiên phong đạo cốt*, mắt lão rũ xuống, nhìn chăm chú vào mọi người đang nhìn lão ở phía dưới, khuôn mặt già nua giương lên nụ cười hòa ái dễ gần.

*tiên phong đạo cốt: hình dung người có khí khái thần thái không giống người thường (nguồn: baike.baidu.com)

"Tiểu gia hỏa, có phải chúng ta nên xuất phát rồi không?"

"Ừ," Dạ Nhược Ly gật đầu một cái, tầm mắt quét về phía mọi người sau lưng, nói, "Trong khoảng thời gian ta không có ở đây, nếu như có cường giả tới cửa, không đấu lại thì không cần liều mạng, tất cả đều chờ ta trở lại."

"Dạ, Minh Chủ."

Mọi người đồng thời chắp tay ôm quyền, cung tiễn Dạ Nhược Ly rời đi, mãi cho đến khi bóng dáng của bọn họ biến mất, mới xoay người trở lại Tán Tu Liên Minh.

Hoàng Thành, chính là vùng đất nơi hoàng tộc Lạc Nguyệt Quốc trú đóng, vì vậy mới gọi là Hoàng Thành, mà nơi này cũng không phải là nổi danh giàu có, không biết hào hoa hơn cái tiểu địa phương Tinh Nguyệt Thành kia bao nhiêu lần.

Lúc này, ngoài cửa thành phía Đông Hoàng Thành, có bốn người cất bước đi vào.

Chỉ thấy lão giả bên trái, chòm râu màu trắng, hai tay chắp sau lưng, mặc dù khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn, nhưng lại tràn đầy tinh thần, trong hai mắt lóe ra quang mang khôn khéo.

Bên cạnh lão giả là đôi tình lữ ân ái.

Dung mạo hai người này đều là kinh diễm phi phàm khiến cho người đi đường nhao nhao ghé mắt nhìn.

Mà trong tay nữ tử còn dắt theo một nữ oa oa phấn điêu ngọc trác, thoạt nhìn bộ dáng chỉ có năm sáu tuổi, trong tay cầm rất nhiều đan dược, không ngừng nhét vào trong cái miệng nhỏ của nàng, vả lại còn phát ra tiếng nhai thanh thúy.

"Ừm, ăn thật ngon, Nhược Ly, ngươi còn không? Cho ta thêm một chút nữa đi!"

Thiên Lưu chớp chớp đôi mắt to, vươn tay về phía Dạ Nhược Ly, khuôn mặt khả ái giương lên nụ cười ngọt ngào.

Không chút do dự, Dạ Nhược Ly lấy mấy bình đan dược từ trong Huyền Linh giới chỉ ra, một tia ý thức liền đến trong tay Thiên Lưu.

Nhìn những viên đan dược bị lãng phí kia, khóe miệng Y Ân Lạc chợt giật giật, cả trái tim đều đau nhức, hận không thể đoạt lấy toàn bộ đan dược trong tay Thiên Lưu.

Bại gia tử, thật sự là bại gia tử, lão chưa từng thấy qua người nào lãng phí đan dược như vậy, phải biết những thứ kia chính là đan dược đó! Mặc dù không phải là thuộc về lão, nhưng nhìn thấy bị lãng phí như thế, bất luận kẻ nào cũng sẽ cảm thấy đau lòng.

Lắc đầu một cái, Y Ân Lạc bất đắc dĩ thở dài một hơi, lúc định thu hồi tầm mắt, liền thấy một con Kim Văn Hổ mạnh mẽ xông đến từ phía trước.

Một thiếu niên ngồi trên lưng Kim Văn Hổ, một tay cầm trường tiên, trường tiên màu đỏ hung hăng quất vào trên lưng Kim Văn Hổ, đau đớn kịch liệt khiến Kim Văn Hổ phát ra một tiếng gào to bi thống thật dài, mạnh mẽ xông về phía trước trên đường.

Sắc mặt Thiên Lưu lập tức lạnh xuống, có lẽ đều là huyền thú, thứ nàng không nhìn được nhất chính là nhân loại ngược đãi huyền thú, hơn nữa giữa hổ và miêu còn có một chút liên hệ…

Ném đan dược trên tay thẳng lên trời, Thiên Lưu há miệng tiếp lấy đan dược, nhai nhai hai cái liền nuốt xuống, nàng lau khóe miệng một cái, thân hình chợt lóe lên liền ngăn ở giữa đường, ánh mắt lãnh lệ nhìn chăm chú vào thiếu niên trên lưng hổ.

Người đi trên đường bất giác dừng lại bước chân, kinh ngạc nhìn về phía nữ hài ngăn ở giữa đường.

"Đây là hài tử nhà ai thế? Người nhà của nữ hài đâu? Chẳng lẽ nữ hài muốn đi tìm cái chết hay sao?"

"Ai, hài tử đáng thương, phỏng chừng nếu bị Kim Văn Hổ này đụng bay ra ngoài, căn bản thân thể nho nhỏ này của nữ hài sẽ không chịu nổi."

Dường như có lẽ dự liệu được thảm kịch sau đó, mọi người đồng thời lắc đầu, ánh mắt thương tiếc, thậm chí có một số lại quay mặt đi, tựa như không đành lòng nhìn thấy nữ oa oa phấn điêu ngọc trác này ngã trong vũng máu.

Nhưng cả một nhóm bên ngoài, không có ai tiến lên cứu.

Bất quá với nhãn lực của Y Ân Lạc, đương nhiên biết rằng, xui xẻo sẽ là vị thiếu niên kia, bởi vì lão có thể thấy được, vị tiểu nữ hài thoạt nhìn chỉ có năm sáu tuổi này, rõ ràng là số tuổi thật sự không dừng lại ở đó, hơn nữa nàng vẫn là một huyền thú…

Khẽ giơ bàn tay lên, một đạo chưởng phong bén nhọn nhanh chóng thổi qua, lao thẳng về phía thân thể của thiếu niên.

"Oanh!"

Bất ngờ không đề phòng, thiếu niên xoay người đảo lộn xuống đất, bởi vì tay của hắn còn gắt gao nắm lấy cái đuôi của Kim Văn Hổ, trực tiếp liền bị Kim Văn Hổ kéo ra xa một trượng, đến trước mặt Thiên Lưu mới dừng lại.

Kim Văn Hổ hiểu là nữ hài trước mắt cứu nó, trong đồng tử màu vàng kim lộ ra một tia cảm kích.

"Hả?" Dạ Nhược Ly quét mắt nhìn Kim Văn Hổ, khẽ cau mày, trong mắt lộ ra một chút sáng tỏ.

"Tiểu gia hỏa, ngươi phát hiện ra cái gì vậy?"

Nhận thấy được vẻ mặt của Dạ Nhược Ly, trong mắt Y Ân Lạc hàm chứa tiếu ý, hòa ái dễ gần lên tiếng hỏi dò.

"Không có gì, đầu Kim Văn Hổ này là Thần Tướng đỉnh phong, bất quá bị phong ấn cưỡng ép phần lớn lực lượng, thế cho nên thực lực hiện tại của nó chỉ tới Thánh Thú, khó trách sẽ bị một tên phế vật hàng phục."

Trong tròng mắt khôn khéo thoáng qua kinh ngạc, thần sắc Y Ân Lạc ngưng trọng quét mắt nhìn Kim Văn Hổ, quả thật phát hiện ra một đạo phong ấn trong cơ thể của nó. Thế nhưng đạo phong ấn này cực kỳ bí ẩn, ngay từ đầu mình cũng không chú ý tới, nhưng nàng làm sao lại phát hiện ra chứ?

"Xú nha đầu!" Thiếu niên nhếch nhác từ dưới đất bò dậy, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm Thiên Lưu, "Ngươi biết ta là ai không? Ta chính là Kiền Lăng Kiền gia, thế nhưng ngươi lại dám công kích ta?"

"Kiền gia?" Khóe môi khinh thường giương lên, trong giọng nói của Thiên Lưu mang theo vài phần lãnh ý, "Ta không cần biết ngươi là người của gia tộc nào, dù sao ta nhìn ngươi không thuận mắt, ngươi có thể làm gì được ta hả?"

"Hí!"

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh, tiểu nha đầu này cũng quá phách lối cuồng vọng đi, hơn nữa, thoạt nhìn bộ dáng của nàng chỉ có năm sáu tuổi, tại sao lại có thực lực cường hãn như vậy?

"Hừ, ta cho ngươi biết, Kiền gia ta là Đại Quý tộc Lạc Nguyệt Quốc, nếu như ngươi thức thời thì mau chóng ngoan ngoãn quỳ xuống nói xin lỗi ta đi, nói không chừng bản thiếu gia sẽ hảo tâm thả cho ngươi một con đường sống!"

Sắc mặt hơi biến đổi, thiếu niên nắm chặt hai quả đấm, âm lãnh trừng mắt nhìn Thiên Lưu.

"Ngươi muốn ta nói xin lỗi sao? Cũng không phải là không thể…" Thiên Lưu chớp chớp mắt, nụ cười trên môi càng phát ra lạnh lẽo.

"Này còn không sai biệt lắm!" Khẽ hất cái cằm lên, vẻ mặt thiếu niên đắc ý.

Thế nhưng lời nói kế tiếp của Thiên Lưu không khỏi làm cho sắc mặt hắn ta đại biến.

"Nếu là ngươi chết rồi thì nói không chừng ta sẽ đi tới trước mộ phần xin lỗi ngươi, nhưng lúc ngươi còn sống, vậy thì tuyệt đối không có khả năng!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lạnh lùng như băng, rất khó có thể nghĩ tới đây là biểu tình sẽ có trên một nữ hài năm sáu tuổi, mặc dù lúc này trên mặt nàng có treo lên nụ cười, nhưng lại lạnh lẽo làm người ta kinh sợ.

Cho dù là Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y thì cũng chưa từng thấy qua Thiên Lưu như vậy, giống như biến thành người khác…

"Thiên Lưu?"

Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, nàng cảm nhận được lửa giận đến từ trên người Thiên Lưu rất rõ ràng, tại sao Thiên Lưu lại sẽ tức giận đến mức như thế vì một huyền thú vốn không quen biết chứ?

Bỗng đột nhiên, Dạ Nhược Ly phát hiện ra mình quá không hiểu rõ Thiên Lưu, dù sao mỗi người đều có quá khứ của mình, nàng cũng không biết cuộc sống Thiên Lưu thế nào trước khi gặp mình.

"Xú nha đầu, ngươi rượu mời không uống thích uống rượu phạt! Bản thiếu gia sẽ để cho người khác biết, ngươi đắc tội với người không nên đắc tội!"

Giơ bàn tay lên, vẻ mặt thiếu niên tức giận đánh về phía Thiên Lưu, lúc Thiên Lưu sắp có động tác, một đôi tay khô lão chợt đưa ra, nắm lấy cánh tay của thiếu niên thật chặt trong bàn tay.

Thiếu niên sửng sốt một chút, chợt tức giận ngẩng đầu lên, hắn ta thật muốn xem là ai lớn mật dám đến ngăn trở hắn như thế!

Trong nháy mắt ngẩng đầu lên, đập vào mắt chính là khuôn mặt thương lão, trên mặt lão giả mang theo nụ cười thản nhiên, trong giọng nói lạnh nhạt hiển lộ ra một tia uy nghiêm.

"Tiểu tử Kiền gia phải không? Ngươi có biết lão phu là ai không?"


Đã sửa bởi Preiya lúc 13.04.2018, 20:48, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Preiya về bài viết trên: Quỷ Yêu, kotranhvoidoi, shirochan
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 185 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Quyền thiếu cưng chiều vợ yêu khó nuôi - Cố Nhiễm Nhiễm

1 ... 57, 58, 59

4 • [Xuyên không - Điền văn] Con gái nhà nông - Lý Hảo

1 ... 57, 58, 59

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 98, 99, 100

6 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

7 • [Xuyên không] Sủng phi của ngốc vương Đích nữ đại tiểu thư phế vật - Cạn Hạ Vân

1 ... 50, 51, 52

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Bá đạo yêu em - Lý Mộ Tịch [Hoàn]

1 ... 13, 14, 15

10 • [Xuyên không] Gả cho nhân viên công vụ thời Bắc Tống - Lập Thệ Thành Yêu

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C510

1 ... 70, 71, 72

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

13 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

15 • [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

17 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 27, 28, 29

18 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

19 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33


Thành viên nổi bật 
Phèn Chua
Phèn Chua
Lãng Nhược Y
Lãng Nhược Y
Mộ Tử Vân
Mộ Tử Vân

Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 294 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 1042 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Thố Lạt vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 979 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: dienvi2011 vừa đặt giá 316 điểm để mua Gấu nâu thích nhảy
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 299 điểm để mua Sóc nâu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 931 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1105 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 991 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 279 điểm để mua Gà con và bong bóng
Lãng Nhược Y: Bạn vào các box truyện, các CLB hoặc thư viện ảnh/ thư viện nhạc gửi cảm nhận cũng đc nhé :))
Lãng Nhược Y: Tiểu Mộc, bạn phải gửi đủ số bài viết mới nt đc
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1051 điểm để mua Harris Spin
Tiểu Mộc: khi nào mới nt dc vậy ạ ?
Chu Ngọc Lan: Acc của bạn chưa nhắn tin được đâu :)2
Tiểu Mộc: ai chỉ ta cách nhắn tin với huhu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 942 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 896 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 852 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 810 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 717 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 681 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 647 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 615 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1000 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 584 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tiểu Anhh vừa đặt giá 555 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hoàn Châu cách cách
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 894 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Lâm Mỵ Mỵ vừa đặt giá 865 điểm để mua Hoàn Châu cách cách

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.