Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 

Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

 
Có bài mới 14.08.2017, 23:34
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.06.2014, 16:05
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 556 lần
Điểm: 3.62
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia - Điểm: 12
[size=150]Chương này là chương cuối cùng đây nàng và 4pn nữa nha
Chương 91(1): (Đại kết cục) Ta đổi với ngươi.
Edit: Lệ Hy

Gần đây An Thân Vương phát giác ra Quai Quai càng ngày càng ngủ ít hơn, thời gian mở to mắt chơi đùa nhiều hơn so với trước kia, thích nhìn đồ  sáng bóng, sẽ phát sáng gì đó. Trước kia cần cổ mềm như bột cũng trở nên cứng cáp hơn, nghe thấy chỗ nào có thanh âm hoặc là động tĩnh, sẽ đột nhiên đầu phấn điêu ngọc trác xoay xoay nhìn về phía phát ra âm thanh. Cặp mắt đen lúng liếng giống như bảo thạch thẳng tắp nhìn chằm chằm, miệng thường xuyên "Ân ân a a y y..." Có đôi khi hắn cảm giác thực là  nhàm chán, lại vẫn thích để ngón tay bé xíu mũm mĩm  gặm trong miệng.

Phần lớn thời gian ban ngày Quai Quai ở Thanh Ngọc hiên, bộ dáng ngọc tuyết đáng yêu của bé, làn da nhỏ trắng hơn tuyết hơn sương, không thích khóc chỉ thích cười, quơ tay nhỏ cả ngày y y nha nha chọc người yêu thích. Đừa một lúc là cười khanh khách, Tần ma ma và bọn nha đầu không ngừng yêu thích, thường xuyên dùng đồ chơi nhỏ dụ dỗ bé, bé cũng cực kỳ hưng phấn cực kỳ cổ động, nằm  trong lòng Sính Đình, khoa tay múa chân vui vẻ theo. Dù sao tinh lực của trẻ sơ sinh cũng có hạn, ngủ nhiều mới có thể lớn nhanh. Cho nên buổi tối trở lại chỗ An Thân Vương, phần nhiều Quai Quai đã ngủ thiếp đi, hơn nữa ngủ rất sâu.

Ở dưới đèn An Thân Vương nhìn Quai Quai ngủ ngon, ánh mắt ngay cở chớp cũng không nỡ. Cặp mắt linh hoạt ngây thơ của bé giờ phút này bởi vì ngủ say mà khép lại, đuôi mắt xếch lên, trên hai má trắng nõn nổi lên hai mảnh đỏ ửng, lông mi đen tuyền thật dài che trên gương mặt nhỏ nhắn, tạo thành hai bóng mờ, cái mũi nhỏ hơi nhếch lên, miệng nhỏ đỏ thắm khẽ chu, trong lúc ngủ say  vẫn mang theo vẻ đẹp tuyệt trần vô tội yếu đuối của mẫu thân  và cao quý tuấn nhã của Hiên Viên Húc.

Nhìn bé bướng bỉnh đáng yêu, chọc người mến yêu,  An Thân Vương cảm giác trái tim cũng sắp  tan chảy,  không nhịn được cúi người, hôn một chút lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng nhuận của bé. Trước kia An Thân Vương cũng hôn Quai Quai như vậy, mỗi lần bé đều chỉ kháng nghị ấp úng động động miệng nhỏ hồng hào vài cái, sau đó an tĩnh tiếp tục đi ngủ. Hôm nay không biết vì sao, bé lại đột nhiên khẽ  "ân hừ", tiếp theo ánh mắt đen lúng liếng mở to, hình như là  ánh sáng chọc đến mắt bé, bé nhắm mắt lại rồi phút chốc mở, sau đó vô cùng ngây thơ nhìn An Thân Vương, miệng nhỏ toét ra nụ cười ngọt ngào.

"Ai...! Quai quai tiểu tâm can!" An Thân Vương yêu thương hôn bé một chút, thấy bé thức dậy, cho rằng bé muốn đi tiểu, lập tức thuần thục ôm bé, xuy tiểu cho bé.

Tiểu tử kia  có lẽ đã nhịn tiểu, chim nhỏ vểnh lên đái rất xa. An Thân Vương nhìn chim nhỏ tinh thần chấn hưng giữa đùi bé, ánh mắt vui mừng cũng đã nheo lại. Nhưng mà đái xong tiểu tử kia cũng không ngủ, nằm trong cũi đong đưa, đầu xoay xoay, an tĩnh nhìn ánh sáng, miệng nhỏ nhắn hồng hồng khẽ nhếch, giống như có chút tò mò.

An Thân Vương sợ bé bị đói, liền gọi bà vú cho hắn uống sữa. Bé ăn no một trận, vẫn không hề buồn ngủ, dùng móng vuốt nhỏ gắt gao nắm chặt một ngón tay của tổ phụ chơi đùa, ánh mắt lấp lánh nhìn chung quanh xem đến xem đi, vui vẻ đá chân nhỏ, thường thường vươn cái chân trắng nõn nà đến bên miệng An Thân Vương. An Thân Vương làm bộ mút mút chân trần của bé, chẳng những bé không sợ hãi, ngược lại cao hứng cười khanh khách không ngừng.

Hai tổ tôn chơi đùa không biết mệt, chơi đùa một lúc liền chơi đến trời tờ mờ sáng, sau đó một già một trẻ ngáp, xoa mắt đi ngủ.

Liên tiếp vài ngày, Quai Quai đến Thanh Ngọc hiên đều ngáy o o, Sính Đình cảm thấy rất kỳ quái. Hôm nay vừa lúc là ngày mộc hưu ( ngày nghỉ) của Hiên Viên Húc, hắn còn ; trông ngóng chơi đùa một ngày  với con trai đáng yêu của hắn rồi. Trong ngày thường hắn thao luyện quân đội ở đại doanh, lúc về phủ không sai biệt lắm chỉ có thể nhìn hài tử một cái, đùa bé cười khanh khách hai tiếng, sau đó Quai Quai sẽ được phụ vương tiếp đi.

Bởi vì thời tiết dần dần nóng lên, Quan Quai mặc cực ít, che chăn nhỏ mỏng ngủ  trên giường nệm, ánh mắt Hiên Viên Húc mềm mại, ngón tay xoa xoa mái tóc mềm của Quai Quai, thấy bé hơi ra ồ hôi, vội vàng vén chăn nhỏ lên thay bé. Sau đó không ngừng lần mò tay nhỏ cũng cầm gắt gao ngay cả khi bé ngủ, còn có bàn chân mềm mại, trong lòng mềm không được. Này thật sự là vật nhỏ thần kỳ, mới vừa sinh ra đã mềm, nho nhỏ, để cho hắn vừa yêu vừa sợ, chung quy sợ mình không nắm giữ được lực đạo  tốt làm đau bé, nhưng chỉ là đứa nhỏ  thơm thowm mềm mềm, lại có thể khuấy động chỗ mềm mại nhất trong lòng hắn!

Trước kia hắn cảm thấy tiểu hài tử vừa ầm ĩ lại phiền, nhưng nhi tử của mình thấy thế nào cũng đáng yêu. Có một lần hắn giơ Quai Quai lên cao chọc bé chơi, đứa nhỏ này chẳng những không sợ lại còn khanh khách vui vẻ, sau cùng có thể là biểu hiện cảm thấy của phụ thân bé không tệ, cực kỳ hưng phấn mà thưởng phụ thân bé một đầu nước tiểu đồng tử (bé trai)chính cống.

Nước tiểu nong nóng mang chút mùi tanh tưởi giội lên Hiên Viên Húc sửng sốt, nếu dựa theo phản ứng thường ngày của hắn, khẳng định sẽ lập tức ném hài tử cho bọn nha đầu. Mà khi đó thân thể hắn cương cứng, không nhúc nhích tí nào, vẫn cứ ngửa mặt nhận lễ rửa tội bằng nước tiểu đồng tử. Mãi đến khi Quai Quai đái xong một giọt cuối cùng, mới ném hắn cho bọn nha đầu thật sự vất vả đang cố nén cười. Ngẫm lại cũng không thể tưởng tượng nổi, chính là vì các lão nhân nói tiểu hài tử đang tiểu tiện không thể bị cắt ngang, sợ bị bệnh, cho nên một người thích sạch sẽ như hắn, ngay cả nước tiểu của Quai Quai lại có thể chịu được.

Mùi trên người Quai Quai rất dễ chịu, mùi sữa lại thêm làn da non mềm nữa, càng ngửi càng muốn nữa, Hiên Viên Húc  không nhịn được cúi người, hít vài hơi thật sâu hương vị dễ ngửi trên người Quai Quai, hôn 'bẹp' một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của bé.

Trong lúc ngủ mơ Quai Quai cau cái mũi nhỏ đáng yêu, miệng nhỏ chu chu, mắt nhắm lại tự mình lật người lại, biến thành

nằm sấp trên giường, mông vểnh cao nằm úp sấp, tiếp tục ngủ. Có đôi khi bé cực kỳ thích nằm sấp ngủ, Sính Đình sợ bé ngủ như vậy hít thở không tốt, thường xuyên thay bé lại người lại.

Hiên Viên Húc nhìn bé thật sự  quá đáng yêu, nở nụ cười ha ha, vừa hôn trên  cánh tay nhỏ vừa đến sau cùng, hắn vẫn chưa thỏa mãn nhẹ nhàng cắn một chút trên mông nhỏ đang cong lên của Quai Quai, sau đó ngẩng đầu, không cam lòng nói: "Tại sao nó thích ngủ như vậy? Mỗi ngày đều như thế sao?"

Sính Đình có chút lo lắng nói: "Mấy ngày hôm trước chơi đùa cũng vui, tay nhỏ chân nhỏ đá loạn giẫm đạp, mấy ngày nay giống như là ngủ không đủ, cả ngày lật cái mông nhỏ ngáy o o."

Hiên Viên Húc hơi trầm ngâm chút, ôm chầm Sính Đình, hôn nàng  một chút, trầm thấp nói: "Không cần lo lắng, triệu thái y đến xem thử."

Chỉ chốc lát, thái y dở khóc dở cười rời khỏi phủ An Thân Vương.

Vẻ mặt Sính Đình khinh bỉ nhìn An Thân Vương, người nói người là một đại nhân, vì để chơi đùa cùng bé mà đảo điên ngày đêm chẳng phân biệt được.

Hiện tại Quai Quai là đầu quả tim trên người An Thân Vương, người nào cũng không  thể thay thế. An Thân Vương sợ Sính Đình vì sai lầm lần này của hắn mà không cho hắn mang Quai Quai, vội vàng cam đoan không bao giờ mang mang như vậy  nữa, về sau nhất định để cho Quai Quai ngủ ngon giấc, phàm là hắn sai lầm một lần nữa, mặc cho nhi tức xử trí.

...

Một đêm xuân tình hoa tan, trước gương mỹ nhân mệt mỏi vẽ lông mày.

Sính Đình ngồi ở trước gương, để cho nha hoàn Tiểu Miêu vấn tóc thay nàng. Thính Vũ gả cho Tiểu Bắc xong, thành tiểu tức phụ trẻ tuổi, cũng thành vợ quản sự Thanh Ngọc hiên, cả ngày vội vàng không thấy bóng người, tất nhiên là không thể hầu hạ bên người Sính Đình rồi.

Hiên Viên Húc luyện  võ xong, lúc trở về, nhìn thấy mỹ nhân dậy muộn, đang trang điểm trước gương, búi tóc vén lên, trên búi tóc đen cắm nghiêng một trâm bạc, cả người khinh sam (áo nhẹ) Thanh lịch, ăn mặc giống như Tây Thi.

Hắn đơn giản dựa trước cửa lẳng lặng nhìn, con ngươi sâu thẳm tràn đầy thâm tình làm say lòng người. Ánh mặt trời xuyên  qua màn lụa mỏng chiếu vào, lốm đa lốm đốm chiếu vào thái dương của Sính Đình, giống như có ánh vàng lóng lánh tỏa ra, càng nổi bật lên vẻ đẹp tuyệt sắc vô song, đẹp như lạc thần của nàng, Hiên Viên Húc mỉm cười nhìn kiều thê của mình, trong lòng là một mảnh yên lặng thỏa mãn.

Từ trong gương thấy hắn ôm cánh tay nghiêng người dựa, Sính Đình không nhịn được cười, xoay người nhìn Hiên Viên Húc, trêu tức nói: "Lông mày ta vẽ thế nào?" Người khác đều là trượng phu vẽ mày cho thê tử, hắn lại chỉ vẽ giúp nàng lúc không có bọn nha đầu, lại đơn thuần là đùa nháo, chẳng những không khéo hơn, còn muốn vẽ lông mào của nàng đến loạn thất bát tao, mỗi lần đều phải trang điểm một lần nữa. Hễ là bên người nàng có một nữ nhân tồn tại, tư thái của hắn sẽ cự tuyệt xa xa phòng tránh, phong độ nhanh nhẹn mỉm cười nhìn nàng.

Nàng lặng yên đứng lên, xiêm y buộc chặt vào người, lộ ra dáng người thon thả mê người, từ khi sinh Quai Quai xong, bộ ngực sữa của nàng càng đầy đặn hơn trước kia, lại càng xinh đẹp phong tình hơn vài phần trước kia không có. Mà nụ cười dịu dàng của nàng càng nổi bật lên khuôn mặt đẹp tuyệt nhân gian của nàng. Hiên Viên Húc nháy cũng không nháy dừng ở trên người nàng, chỉ cười không nói. Nàng thật sự là lớn lên đẹp đến mức động lòng người, làm cho không người nào có thể kháng cự, để cho hắn chỉ nghĩ muốn giấu nàng, không muốn để cho bất luận kẻ nào nhìn thấy nàng.

Sính Đình bị nụ cười của hắn làm cho trên mặt phớt lên đóa mây hồng, che giấu oán trách nói: "Chỉ biết quấy phá, nhìn cái gì vậy, chưa thấy qua ? Đầu đầy mồ hôi,  còn không đi tắm?"

Hiên Viên Húc liền đứng  bất động ở cửa, bình tĩnh cười nàng như vậy, cũng không nói gì, trái lại nhìn Sính Đình có chút kỳ quái. Sính Đình không nhịn được đi qua, hỏi hắn: "Chàng đang nhìn cái gì? Trên mặt ta có sai chỗ nào à?"

Hiên Viên Húc hé miệng cười giảo hoạt, một tay ôm chầm eo của nàng, gắt gao ôm vào lòng, thấp giọng nói bên tai nàng: "Đêm qua động phòng nến đỏ tắt, đợi trời sáng trước lạy cữu cô, điểm trang vừa dứt thì thầm hỏi, họa mi đậm nhạt đúng không? Ha ha!"

Lại bị hắn đùa giỡn nữa rồi! Sính Đình vừa tức vừa thẹn, đảo mắt liền đánh giá, bọn nha đầu trong phòng đều đã chạy không thấy bóng người, vì thế đẩy hắn ra, vung đôi bàn tay trắng như phấn  lên liền muốn đánh hắn, hiện tại nàng càng ngày càng bạo lực, nghiện đánh hắn.

"Nhưng không cần động tay động chân." Hiên Viên Húc duỗi nắm lấy tay nhỏ của nàng nắm trong  lòng bàn tay, để bên miệng hôn, sau đó thấp giọng yêu cầu nói:" Bồi phu quân đi tắm rửa được không?"

"Không biết xấu hổ! Tối qua không phải mới. . ." Sính Đình mặt càng đỏ hơn, trách móc hắn, thủy mâu ẩn tình gợn sóng mênh mông, uyển chuyển động lòng người. Hai ngày này thời tiết dần dần nóng, Quai Quai được An Thân Vương và vương phi mang tới biệt trang chơi đùa, hắn càng không quan tâm, càng nghiêm trọng hơn với trước kia. Tối hôm qua hăng hái dâng cao chơi đùa đến nửa đêm, bằng không thì sao nàng có thể ngủ thẳng lúc này mới dậy.

"Chậc chậc! Nương tử, nàng thực tà ác, quá không thuần khiết, suốt ngày chỉ nhớ chuyện này, nhân gia chỉ muốn nàng giúp đỡ  chà lưng đấm bóp lưng, nói chuyện phiếm đơn thuần." Miệng Hiên Viên Húc chậc chậc, vẻ mặt chỉ trích nói, dừng một chút, rất nhanh lại nói tiếp: "Nhưng mà nếu nàng nguyện ý, phu quân cũng vui lòng hầu hạ nàng..." Hiên Viên Húc cố ý dừng chuyện lại, ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt tràn đầy đỏ ửng của nàng, ánh mắt sâu không thấy đáy cười như không cười.

"Quỷ mới nguyện ý!" Sính Đình mặt bạo hồng, rốt cuộc là ai không thuần khiết hả? Là ai tà ác hơn chứ? Có còn thiên lí hay không,  thật sự cực kì tức giận, đưa chân liền đá giữa đùi hắn. "Ta cho chàng lên mặt."

"Oa! Nương tử, nàng độc ác lắm! Mưu sát chồng." Hiên Viên Húc lập tức buông tay nhỏ của nàng ra, thò tay nhanh nhẹn bắt lấy cẳng chân mảnh khảnh của nàng, bàn tay to thon dài nắm xong liền không buông ra, sau đó một cánh tay kia còn không ngừng vuốt ve trên chân nàng, thấp giọng cười nói: "Ta còn muốn cho Quai Quai đệ đệ muội muội, nếu nàng không cẩn thận làm gãy nó, không phải thật sự muốn ta làm hòa thượng đi." Ngoài miệng trêu đùa, tay hắn không có  ý tốt càng sờ càng lên trên chân nàng, trước mắt đã sắp sờ  đến đùi ấm áp của nàng.

Thân thể Sính Đình mẫn cảm run run, toàn thân không khỏi mềm nhũn, vốn một chân kim kê độc lập (gà vàng không phụ thuộc), lúc này lại càng chống đỡ không nối muốn ngửa về phía sau, vì thế để giọng mềm mại nói, "Chàng buông trước."Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu.

"Về sau còn như vậy, ba ngày nàng cũng đừng nghĩ xuống giường." Mặt Hiên Viên Húc hiện lên vẻ đắc ý, ghé vào bên tai nàng trầm thấp uy hiếp, biết nghe lời phải mà buông chân của nàng ra, sau đó duỗi cánh tay ôm thân thể mềm mại của nàng.

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Sính Đình cực kì sợ hắn nói được thì làm được, gật đầu như giã tỏi, ôm lấy bàn tay to của hắn lắc lắc, làm nũng nói: "Gia, ta cũng không dám nữa." Trừ bỏ bảo bối kế, mỹ nhân kế cũng  không thể thiếu.

Cực kỳ rõ ràng bộ dáng muốn được ủng ái này của nàng lấy lòng Hiên Viên Húc thật sâu. Con ngươi đen của hắn càng phát ra sâu thẳm, tỏa sáng lấp lánh, đáy mắt không hề che dấu sung sướng nữa, biết nàng cũng không phải một năm hai năm, chưa bao giờ thấy nàng  cười tự nhiên như vậy, vô cùng xinh đẹp làm nhìn đến hứng thú.

Hiên Viên Húc nhất thời mặt ngọc rực rỡ, mặt mày ẩn tình, sóng mắt lưu chuyển liếc nàng một cái, khóe miệng hơi vểnh, rũ mắt xuống, thấp giọng dụ dỗ nói: "Nàng có muốn biết vì sao ta thích nàng như vậy không? Thích điểm nào của nàng nhất?"

"Muốn nha?" Sính Đình không cần nghĩ ngợi gật đầu nói, trong lòng cũng tò mò, nàng từ đầu đến cuối cũng không biết vì sao hắn thích nàng như vậy, không biết chỗ nào của mình có thể hấp dẫn bá vương này yêu thương.

"Đến, tướng công tỉ mỉ nói cho nàng nghe!" Hiên Viên Húc nhẹ nhàng mổ lên môi của nàng, khóe miệng treo lên nụ cười quỷ dị, ôm lấy nàng đi đến gian phòng phía sau.

"Gia, thế tử phi, Liễm Diễm chủ đến bái phỏng thế tử phi!" Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói bình tĩnh vô ba của Đại Nhã. Thở dài, mỗi lần chỉ cần là lúc  thế tử cùng thế tử phi thân mật cùng một chỗ, Hiểu Phong ba người các nàng luôn luôn đùn đẩy nhau vào, cuối cùng tất nhiên là đẩy nàng ra nhận lấy cái chết. Bởi vì biểu tình  trên mặt nàng ít, bẩm báo chuyện nhìn qua việc chung làm chung, rất giống hồi sự như thế, không hơn.

Cước bộ của Hiên Viên Húc dừng lại, hơi có chút ảo não, mắt thấy thịt béo hôm nay đã đến bên miệng lại muốn bay, không cam lòng nói: "Để cho nàng chờ, nói thế tử phi có chuyện quan trọng đang vội."

"Đừng!" Sính Đình vội vàng gọi Đại Nhã lại, hơi hơi trừng mắt nhìn Hiên Viên Húc, sau đó ngoiaf mặt nói với Đại Nhã: "Đại Nhã, mời Liễm Diễm huyện chủ đến tiểu trúc (nhà nhỏ bắng trúc) Tử Đằng , trà ngon nước tốt điểm tâm chiêu đãi nói thế tử phi đang chỉnh trang, lập tức sẽ đến."

Đại Nhã lĩnh mệnh mà đi. Hiên Viên Húc lại không vừa ý, quay khuôn mặt nhỏ nhắn của Sính Đình lại, hung hăng hôn vài cái, bất mãn nói "Rất không dễ có thể cùng gia một lúc, nàng ta quan trọng hơn ta?"

Sính Đình  đang âm thầm suy nghĩ ở trong lòng, Hiên Viên Liễm, làm sao có thể đến bái phỏng mình? Vì thế thuận miệng lấy lệ với hắn: "Tướng công chàng là quan trọng nhất, ai cũng không thể so được với chàng, Quai Quai cũng xếp sau tướng công."

Hiên Viên Húc cũng không phải dễ gạt, nghe thấy nàng ví mình và Quai Quai, tự nhiên nhìn ra trong lời của nàng có ý  qua loa, liền vui mừng cười nói với nàng: "Thích! Coi bộ dáng không yên lòng của nàng này, người không có tâm, lúc này phu quân đại nhân đại lượng, buông tha nàng, nhưng mà nàng phải biết tri ân đồ báo (báo đáp), để cho phu quân vừa ý, trong lòng thoải mái mới được." Nói xong, hai tay quay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại, để cho nàng thật sự nhìn vào hai mắt của mình.[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lệ Hy về bài viết trên: Min Hồng Hạnh, MysB, Nhạc Băng Tiênt, bichvan, conluanho, Đinh Thu Hiền
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.08.2017, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.06.2014, 16:05
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 556 lần
Điểm: 3.62
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia - Điểm: 12
[size=150]Chương cuối đêyyy~ Còn ngoại truyện nữa nhá. Các nàng ráng chờ   :D5  :D5

Chương 91(2): Đại kết cục
Edit: Lệ Hy

Sính Đình nhìn con ngươi đen động lòng người của hắn, môi anh đào nở một nụ cười cực kì quyến rũ, nhẹ nhàng mà nói: "Như thế nào mới là báo đáp? Tướng công muốn ta làm  thế nào?"

Hiên Viên Húc mỉm cười không đáp, vươn ngón tay thon dài  ra vuốt ve qua lại trên cánh môi như hoa của nàng, ánh mắt sáng quắc giống như dấy lên ngọn lửa, tiếp theo rút tay về, ái muội điểm điểm môi mỏng mê người gợi cảm của chính mình, đáp án không cần nói cũng biết.

Khuôn mặt tinh xảo của Sính Đình nhíu lại, cũng không già mồm cãi láo nữa, cánh tay mềm mại đã vòng quanh cổ hắn, kiễng chân lên, môi đỏ mọng chủ động đến gần, hôn lên môi mỏng của hắn.

Cơ hồ ngay lập tức, Hiên Viên Húc mạnh mẽ mở ra hai tay, ôm chặt lấy eo nhỏ của Sính Đình, cúi đầu ôm hôn nàng thật sâu, đôi môi mềm mại của hắn trằn trọc triền miên bên trong môi nàng, quấn quít lấy nhau, thân thể cũng không tự chủ được hết sức kéo căng ma sát nàng, dây dưa hết sức căng thẳng.

"Ưm!" Sính Đình rên rỉ một tiếng, đầu ngửa ra sau, tránh làn môi của hắn ra, nhỏ giọng nhắc nhở hắn: "Tướng công, ta còn  phải đi gặp khách nữa!" Hắn mút quá dùng lực, đợi lát nữa môi sưng đỏ gặp người thế nào? Nói với người ta là ăn ớt cay?

"Nàng thực đáng ghét!" Hơi thở của Hiên Viên Húc dồn dập, thấp giọng oán giận, một tay nắm cả eo nhỏ của Sính Đình, một tay xoa phía sau lưng đơn bạc của nàng, ác ý dùng bộ phận nào đó càng không ngừng cọ xát thân thể của Sính Đình, thoải mái nhắm mắt lại. Nhưng thế này cũng không thể làm hắn thỏa mãn, hắn còn muốn nhiều hơn.

Sính Đình đã sớm cảm giác cực nóng đang kêu gào muốn nhô lên ra kia của hắn, thân thể cũng bị hắn làm cho tê dại như nhũn ra, nhưng lúc này không phải là lúc cũng hắn hoan hảo, Hiên Viên Liễm còn đang chờ nàng! Đành phải mềm giọng an ủi hắn: "Không phải nói là  nàng có việc gấp tìm ta, buổi tối ta bồi chàng còn không được sao?" Hắn quá vô liêm sỉ, cũng trách nàng quá yếu đuối, luôn luôn không thể giữ vững lập trường, chỉ biết nhục nước mất chủ quyền.

"Tối hôm nay, chuyện gì nàng cũng phải nghe ta!" Hiên Viên Húc được một tấc lại muốn tiến một thước, thừa dịp thắng lợi truy kích.

"Được được được! Chàng muốn thế nào cũng được, được chưa?" Sính Đình luôn miệng xin khoan dung, hắn đã nghe câu này, chỉ là buổi tối liều mình bồi quân tử.

Hiên Viên Húc lúc này mới thỏa mãn, thâm tình, tràn ngập quyến luyến mơn trớn mặt nàng, mắt sắc ôn nhu lại, giọng nói cũng dịu dàng, "Ừm, thế này mới ngoan! Đêm nay nàng đều nghe ta, tối mai ta lại nghe lời nàng, nàng muốn thế nào thì là thế đó, có được không?"

...

Cây tử đằng treo vân mộc, dây hoa nên mùa xuân. Lá dày giấu tiếng chim, làn gió thơm của mỹ nhân để lại.

Tiểu trúc Tử Đằng được xây bên hồ, hoa tử đằng tuyệt đẹp mê người rủ xuống bên cạnh tiểu trúc, có thể chạm tay đến. Cuối xuân, đúng là lúc cây tử đằng nở hoa đẹp nhất, nhưng thấy một chuỗi cành hoa tuệ cực lớn rủ xuống, trong tím có xanh, sáng rực như ráng chiều, nhánh cây màu nâu lộn xộn như rồng rắn uốn lượn.

Trong tiểu trúc, mâm đựng trái cây trên bàn có hoa quả tươi mới, cái đĩa tinh mỹ chứa mấy tloại điểm tâm tinh xảo, Hiên Viên Liễm tao nhã ngồi bên cạnh bàn, chậm rì rì bưng trà uống, đột nhiên, nàng giống như có chút cảm ứng, không muốn người biết khẽ chống mặt, nhìn phía trước tiểu trúc.

Sính Đình được mấy  nha đầu vây quanh, từ hành lang hoa tử đằng chân thành động lòng người đi tới.

"Đường tẩu, hôm nay Liễm Liễm đột nhiên tới chơi, không quấy rầy đến đường tẩu chứ?" Hiên Viên Liễm cười đứng lên, đón Sính Đình đi tới, dịu dàng làm lễ với nàng.

Sính Đình kéo tay nàng, cười nói: "Cầu còn không được, Quai Quai theo công công bà bà đến biệt trang đùa giỡn vài ngày, mang  rất nhiều người đi, ta còn đang cực kỳ rảnh rỗi!"

Nhất thời hai người cùng nhau ngồi xuống, Hiên Viên Liễm cũng cười thú vị: "Quai Quai thật đáng yêu! Bộ dáng thật xinh đẹp, ta còn chưa thấy qua tiểu tử nào tuấn tú hơn hắn!"

"Phì!" Sính Đình buồn cười, che mặt mà cười, sau đó nói với Hiên Viên Liễm: "Còn chưa cao bằng cọng hoa tỏi non! Đã là tiểu tử." Phàm là một người làm mẫu thân, không người nào không thích nghe người khác khen ngợi hài tử của mình, Sính Đình là người phàm tục, cho nên cũng không ngoại lệ.

Hiên Viên Liễm cũng bật cười, giữa hai người cũng xem như trò chuyện với nhau thật vui.

Sính Đình uống trà, thấy trên bàn có bánh Tử La và Tử La cao, không khỏi cười cười, kêu Hiên Viên Liễm nếm thử cái này một chút, chính mình cũng ăn một cái, mùi vị không tệ, không khỏi gật gật đầu, quay đầu nói với Đại Nhã: "Quả là không sai, các ngươi cũng nếm thử."

Mấy nha đầu nói tạ ơn, cực kì tự tại đi ăn bánh rồi. Hiên Viên Liễm thấy chủ tớ các nàng cực kì thân thiết, không giống chủ tớ mà giống như tỷ muội, nội tâm hơi có chút kỳ quái, nhưng trong lòng nàng còn chứa tâm sự khác, tất nhiên là sẽ không hỏi những việc nhỏ  này, chỉ cảm thấy biểu tẩu này có lẽ trước kia chưa gả vào vương phủ thân phận không cao, còn không học cách làm thế tử phi đi!

Sính Đình thấy bộ dáng nàng như có tâm sự lo lắng, cũng không ngạc nhiên truy hỏi, đều là người không có chuyện không lên Tam Bảo Điện, nếu chỉ đến tìm nàng tán gẫu một chút Quai Quai đáng yêu bao nhiêu, chuyện lớn cũng không nhất định cần  thận trọng như vậy . Lúc này nàng cảm thấy gió mát, cảnh đẹp, trà ngon, còn có đồ ăn ngon, thật sự là hưởng thụ cuộc sống, chỉ là nghĩ đến vừa rồi đáp ứng Hiên Viên Húc qua loa, phải làm những chuyện muốn làm buổi tối này, không khỏi khiến nàng có chút hãi hùng, trong đó lại mang chút ẩn ẩn chờ mong nói không rõ, ai! Gần son thì đỏ, gần mực thì đen, có phải nàng bị hắn làm cho hư hỏng rồi hay không?

Hiên Viên Liễm chần chừ hồi lâu, cắn cắn môi, phất tay để cho nha đầu phía sau mình đi xa một chút, mới thấp giọng nói: "Đường tẩu, Liễm Liễm có chuyện muốn hỏi tỷ, có thể để bọn nha đầu tránh đi hay không?"

Sính Đình cười mỉm, ôn nhu nói: "Muội có việc gì cứ việc nói, các nàng không có tai nghe, chỉ có đường ca muội không cho các nàng rời đi, lời ta nói các nàng không nghe."

Hiên Viên Liễm thấy  vẻ mặt nàng tuy cười, nhưng trong dịu dàng mang theo kiên trì, nhưng sẽ không nhượng bộ  chút nào, chỉ có thể bất đắc dĩ gật gật đầu, nàng lại cắn môi, một câu để trên bờ môi giống như muốn nói ra, cuối cùng vẫn  không ngăn được ước vọng muốn biết bức thiết trong lòng, giọng nói rất nhỏ, gần như chỉ là tiếng nói cho chính nàng ấy nghe, hỏi Sính Đình: "Đường tẩu, người có quen biết Thanh Diên công tử?"

Sính Đình hơi giật mình , có chút ngạc nhiên, sau đó lập tức phản ứng kịp: "Thượng Quan Vân?"

"Đúng, nghe nói trước kia  đường tẩu và hắn... là bằng hữu của hắn." Hiên Viên Liễm nói lí nhí, cúi đầu tay cuộn khăn, có chút do dự nên nói như thế nào mới tốt. Nàng nghe Liêu Tiếu Yên nói người nọ đối xử với đường tẩu phi thường tốt, từng tranh đoạt tẩu với đường ca, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, như vậy cũng không có gì đáng trách, đường tẩu lớn lên như vậy, nếu là nam nhân đều muốn cướp đoạt được đi! Nhưng hiện tại đường tẩu đã xuất giá, lại có Quai Quai đáng yêu và đường ca, hắn hẳn là quên đường tẩu đi trở về cuộc đời của chính mình.

Sính Đình nhìn Hiên Viên Liễm vài lần, thấy nàng mặc dù có chút xoắn xuýt khó tả, nhưng trên mặt tú lệ nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt, còn có thể nhìn ra một chút vẻ tiểu nữ nhi, cảm thấy có chút hiểu rõ, liền cười khẽ, tự nhiên thoải mái thừa nhận: "Đúng vậy, ta và hắn là bằng hữu."

Trong lúc đó Thượng Quan Vân và nàng không có chỗ nào không thể cho ai biết, liền tính gợn sóng nhỏ bé từng phát sinh kia thì cũng là chuyện qua đi đã lâu, Hiên Viên Húc cũng chưa từng so đo, những người khác lại càng không có quyền xen vào. Hơn nữa, trừ bỏ mặt ngoài mọi người nhìn thấy những chuyện này, Thượng Quan Vân và Thẩm Y Nhân và chính mình, trong lúc này có tồn tại  tình nghĩa giữa bằng hữu, không có quan hệ tình yêu nam nữ, nhưng những thứ này không cần giải thích với người ngoài, chỉ càng tô càng đen.

Hiên Viên Liễm có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn bộ dáng bình bình thản thản của Sính Đình, ngược lại không biết nói cái gì cho phải. Nàng trầm mặc rất lâu mới nói: "Biểu tẩu, ta... Ta không phải có ý tứ này... Ta..."

Sính Đình chỉ mỉm cười lắc đầu, tỏ ý mình không  để ý, sau đó nâng chung trà lên thổi trà.

Hiên Viên Liễm nổi lên dũng khí nói: "Ta chỉ muốn hỏi hiểu biết của biểu tẩu về Thượng Quan công tử một chút , ca ca ta nói muốn ta và hắn..." Dù sao cũng là nữ nhi, nói đến nam tử khác vẫn có chút khó có thể mở miệng, sắc mặt nàng đỏ bừng, cúi đầu càng thấp hơn, lộ ra cổ trắng nõn mà thon dài  xinh đẹp.

Lúc Tết Nguyên Tiêu, ngẫu nhiên nàng gặp được Thượng Quan Vân, hình như Thượng Quan Vân và mẫu thân nàng bái phỏng thân bằng hảo hữu trên kinh. Vừa đúng lúc nàng cũng đi nhà kia, tình cờ gặp mặt, ánh nhìn kia, một cái chớp mắt kia, nam tử tuấn mỹ như trích tiên kia liền tiến vào trong mắt của nàng, lòng của nàng. Vốn tưởng rằng sẽ chỉ là một giấc chiêm bao ngắn ngủi, hắn chỉ có thể là người trong mộng trong khuê phòng của nàng, lại chưa từng nghĩ ca ca cũng có ý để nàng gả cho Thượng Quan Vân.

Nghe được lời nói của ca ca, tất nhiên là nàng khó nén vui sướng, nhưng nàng lại cực kỳ tự ti, sợ mình không xứng với nam tử đạm bạc yên lặng, vân đạm phong khinh kia. Về sau nàng lặng lẽ tìm tiểu thiếp của phụ thân, hóa ra là mỹ nữ đệ nhất võ lâm Liêu Tiếu Yên hỏi thăm. Ai ngờ Liêu Tiếu Yên nghe thấy nàng hỏi thăm Thượng Quan Vân, chỉ kéo khóe miệng cười trào phúng, sau đó giọng nói chua xót nói rất nhiều lời mà nàng nghe không hiểu, tóm lại đại ý là hỏi nàng còn không bằng đến hỏi đường tẩu  tốt của ngươi.

Nghe lời nói châm chọc khiêu khích như vậy của Liêu Tiếu Yên, trong lòng Hiên Viên Liễm ít nhiều có chút rõ ràng , cũng hiểu tâm tình chua xót này của nàng ta, nàng ta có danh hiệu mỹ nữ đệ nhất võ lâm, nhưng lại gả cho lão cha vô dụng kia, được sủng ái không đến hai ngày thì bị lão cha ném một bên. Hậu viện của lão cha mình có quá nhiều nữ nhân, tất cả đều là cao thủ trạch đấu, Liêu Tiếu Yên lúc mới đầu còn ỷ vào một thân võ công, ra tay giáo huấn mấy tiểu thiếp và di nương khiêu khích nàng ta, nhưng lại càng dẫn tới nhiều người tức giận khó phân, thêm nữa nàng ta lại không được sủng ái, cho nên bị những nữ nhân  này chỉnh đến cực kỳ thảm. Hiện tại, lão cha của nàng lại càng có bản lĩnh, vậy mà nạp chất nữ ruột của Đinh vương phi thẩm thẩm trở về, hoàng gia thì sao, chuyện cô chất (cháu)  cùng hầu một phu (chồng) cũng có có khối người, huống chi chỉ là đường huynh đệ. Nhưng mà từ nay về sau, hậu viện của lão cha càng náo nhiệt rồi...

Sính Đình nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Hiên Viên Liễm, nghe nàng cẩn thận thăm dò, còn có gì mà không rõ. Nàng nhẹ nhàng lôi kéo bàn tay không tự chủ được nắm lại của Hiên Viên Liễm, giúp nàng mở từng ngón tay một ra, sau đó nhìn  vào mắt nàng, lấy giọng điệu vô cùng nghiêm túc nói: "Ta chỉ có thể nói cho muội, Thượng Quan Vân là một người rất tốt, một người đáng được người khác quý trọng, những thứ khác muội phải tự từ từ mò mẫn, cởi bỏ." Nói xong, nàng mỉm cười nhìn Hiên Viên Liễm.

Hiên Viên Liễm nhìn ánh mắt của nàng giống như đôi mắt đen lúng liếng của Quai Quai, không tự chủ được gật gật đầu…

Quai Quai ngày một lớn lên, hiện tại càng ngày càng thích gặm ngón tay, có khi sẽ để tất cả ngón tay vào trong miệng gặm, có đôi khi người khác ôm bé, bé sẽ gặm mặt người khác, làm mặt của người ta đầy nước miếng. Lúc Quai Quai bắt đầu mọc răng, có hơi phát sốt, có lẽ bởi vì khó chịu, có khi bé sẽ khóc hu hu,  y y nga nga không ngừng như nói với người khác hắn thống khổ  bao nhiêu, lúc này, An Thân Vương sẽ khóc cùng hắn.

Hắn học được ngồi, nhưng lại không chịu bò. An Thân Vương cực kỳ lo lắng, cả ngày cầm ngựa gỗ nhỏ gọi ở phía trước Quai Quai: "Quai Quai, đến, tổ phụ có đồ chơi này, bò qua đây, qua đây sẽ cho cháu!"

Quai Quai nhìn thoáng qua ngựa gỗ nhỏ, lão thần khắp nơi, nam tử hán đại trượng phu, không bò thì không bò.

An Thân Vương nhanh trí, bảo người làm trải một tấm thảm lớn ở chỗ trống trong sân, để Quai Quai ở trên thảm. Lão nhân gia hắn cởi giày, tự mình bò trên  đất cho Quai Quai xem, vừa bò vừa dỗ Quai Quai: "Quai Quai, cháu nhìn tổ phụ, cháu xem, chơi vui không?"

Mới đầu Quai Quai ngẩn người, không rõ tổ phụ đang làm gì, sau đó yên lặng nhìn tổ phụ bò qua bò lại, tiếp theo liền cười lộ ra răng nhỏ, vỗ bàn tay nhỏ vui vẻ một lúc. Sau đó hắn lập tức khom  người xuống, hai tay chống trên tấm thảm, oạch, oạch rất nhanh bò về phía trước, khiến mọi người kinh hãi trợn mắt há hốc mồm, hồi lâu mới hồi thần lại. Hoá ra nhân gia không phải là không biết bò, chỉ là khinh thường bò thôi.

...

Thời gian trong nháy mắt mà qua, rất nhanh Quai Quai biết chạy khắp nơi.

Có một ngày, khó có được  Hiên Viên Húc ở nhà nghỉ mộc hưu. Giữa trưa là lúc cảm xúc mạnh mẽ bừng bừng phấn chấn, giữ Sính Đình đã nghĩ ban ngày tuyên dâm. Hai người chính đang triền miên trong nụ hôn, giở trò, y phục cũng cởi không sai biệt lắm, tiếng tiểu hài tử "huỳnh huỵch" chạy vào  lập tức truyền vào trong tai hai người. Hai người mặt đỏ giống trứng tôm nấu chín, luống cuống tay chân mặc y phục.

Sính Đình mặt đỏ như gấc, tâm hoảng ý loạn, vừa ba chân bốn cẳng mặc quần áo, vừa nhỏ giọng oán trách: "Chàng còn không đóng cửa!"

Hiên Viên Húc rất nhanh hôn nàng một chút, cười khẽ nhỏ giọng nói bên tai nàng: "Không phải quên sao, chỉ đổ tại nàng quá mê người, hiện tại mặc cũng không còn kịp rồi, con ở bên giường rồi." Bây giờ toàn bộ sức chống cự của hắn  với nàng bằng không, một ánh mắt một cái mỉm cười của nàng đều để cho tâm thần hắn kích động, không khống chế được. Hiện tại hắn cũng cực kỳ buồn bực, lúc này tên đã trên dây, cũng không thể bắn, có cái gì thảm hơn việc này không?

"Mẫu thân, mẫu thân, Quai Quai muốn lên." bàn tay nhỏ của Quai Quai không ngừng vỗ giường, miệng ngọt ngào ngây thơ không ngừng gọi. Buổi trưa mỗi ngày bé sẽ chợp mắt một chút ở chỗ Sính Đình, lúc này đã đến giờ rồi.

Bất đắc dĩ, Hiên Viên Húc đành phải dùng chăn đơn tạm thời che khuất thân thể, một tay mang hắn lên giường nhỏ.

Quai Quai sắc mặt đỏ lên, thở hồng hộc thành công chen vào giữa phụ thân và mẫu thân. Không chú ý đến phụ thân anh minh thần võ của bé đang bối rối dùng chăn  đơn che khuất nửa người dưới, và để trần nửa người trên. Chui vào trong lòng mẫu thân thơm thơm, thỏa mãn thở phào nhẹ nhõm.
Vẻ mặt của Hiên Viên Húc dục cầu bất mãn (chưa thỏa mãn mong muốn), chỉ dám vụng trộm trừng mắt  với bé, khuyên bảo thật tốt: "Con về trên giường của con ngủ đi, nam tử đại trượng phu sao có thể ngủ trên giường mẫu thân?"

Quai Quai nãi thanh nãi khí, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: "Phụ thân ngươi không phải là đại trượng phu sao? Làm sao mỗi ngày đều ngủ trên giường mẫu thân?" Bây giờ hắn còn nhỏ, lẫn lộn ngươi và người nói.

Khuôn mặt tuấn tú của Hiên Viên Húc đen lại: "Nàng là nương tử của ta! Về sau con có nương tử của mình là có thể không cần ngủ một người."

Con ngươi đen lúng liếng của Quai Quai xoay xoay, ra vẻ cau cái mũi nhỏ, độ lượng nói rằng: "Vậy phụ thân ngươi nhanh tìm một nương tử cho ta, ta đổi với ngươi, nương tử ta ngủ với ngươi, ta ngủ với mẫu thân."

"Phì!..." Sính Đình lấy tay níu chặt y phục mình mới vừa mặc lên trên người, tuy vẫn cực kỳ hỗn độn, trực tiếp vùi đầu vào gối, bả vai không ngừng co rút, nở nụ cười không được, "Con mới bao nhiêu tuổi, đã muốn tìm nương tử..., ôi, tướng công chàng  tìm tiểu tức phụ cho con sớm một chút đi! Sau đó, chàng  làm công công còn phải giúp con lừa ngủ tiểu tức phụ, không biết tiểu tức phụ có đái dầm  hay không?"

"Cho nàng ngứa da, ta cắn chết nàng!" Hiên Viên Húc buồn cười lại tức giận bổ nhào vào trên người Sính Đình, há mồm liền muốn cắn nàng. Chỉ là ngẫm lại loại cảnh tượng đó, khóe miệng liền co rút, đứng bên cạnh nhi tử thân thể nho nhỏ là một nữ oa càng nhỏ hơn, hai người mặc một thân hồng y, tiểu nữ oa còn che khăn voan đỏ, hai người đang phu thê giao bái, nữ oa một cước giẫm lên hỉ bào, té ngã về phía trước, vừa vặn ngã vào thân thể của nhi tử, hai người lăn thành một đoàn...

"Phụ thân, Quai Quai non mềm hơn, ngươi hay là cắn Quai Quai đi! Mẫu thân sợ đau!" Quai Quai vội vàng đưa cánh tay nhỏ che chở mẫu thân, dũng cảm dâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn non mềm, hơn nữa nhắm mắt lại, một bộ dáng hiên ngang lẫm liệt.

Hiên Viên Húc nhìn nhi tử thực ngây thơ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn hồng nhuận, còn có hàng mi dày không ngừng rung động của bé, không nhịn được nở nụ cười, đưa ngón tay điểm trán Quai Quai, thoáng dùng chút lực, liền đẩy Quai Quai ngã trên giường nệm, miệng cười mắng: "Tiểu bại hoại, không uổng công mẹ con thương con."

Sính Đình cũng rất cảm động, ánh mắt đều đã ươn ướt một chút, không nhịn được ôm Quai Quai, hung hăng hôn bé vài lần, sau đó muốn nâng Quai Quai từ trên giường dậy, lại đột nhiên cảm thấy một trận trời đất ngả nghiêng, sau đó trước mắt tối sầm, ngã trên giường.

"Sính Nhi! Sính Nhi!" Hiên Viên Húc vội vàng ôm nàng vào trong ngực, lo lắng không ngừng gọi.

"Mẫu thân, mẫu thân, ngươi làm sao vậy?" Quai Quai vẫn không rõ tại sao mẫu thân như vậy, nhưng  miệng gọi không ngừng.

Chỉ chốc lát, thái y đã bị một  thị vệ kẹp dưới nách, rất nhanh nhắc tới phủ An Thân Vương. An Thân Vương vui mừng chạy thở hồng hộc  đi theo sau mông bọn hắn, ha ha , khiến người ta mất hứng cũng khó! Lại  có mang tiểu bao tử (baby), tâm nguyện lớn nhất cũng là yêu thích lớn nhất của lão , là mang tiểu bao tử.

Không đến một ngày, toàn bộ kinh thành lại truyền khắp thế tử phi phủ An Thân Vương lại mang thai, nữ nhân này có vận khí tốt khiến rất nhiều người ngầm cắn răng. Không phải nói hoàng tộc Hiên Viên kết hôn nhiều năm không có mang có khối người sao, vì sao nàng sinh một nhi tử vô cùng tuấn mỹ, lúc này mới vài năm đã lại mang thai một đứa nữa?

Để cho người căm phẫn là thế tử vẫn chỉ độc sủng mình nàng, vô luận nữ nhân nào cũng không cần, kết hôn nhiều năm cũng không có một thị thiếp, bất luận nữ nhân bên ngoài xinh đẹp bao nhiêu, hắn cũng không nhìn đến, như này còn làm cho người ta sống thế nào, sống thế nào?[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lệ Hy về bài viết trên: Hạ Thiên Vũ, Min Hồng Hạnh, MocLy, MysB, Nhạc Băng Tiênt, anvils2_99, bichvan, conluanho, linda11311
Có bài mới 24.08.2017, 22:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngư Ngưu Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 22.06.2014, 16:05
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 300
Được thanks: 556 lần
Điểm: 3.62
Có bài mới Re: [Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia - Điểm: 12
[size=150]Gửi các nàng một chương trước nhé! Hơi vội nên có sai gì cứ nhắc nha.

Chính văn ngoại truyện 1
Edit: Lệ Hy

Hoàng hôn ấm áp, trong gió đêm mang theo một chút cảm giác man mát trong suốt. Nam tử cao lớn vững chãi, dáng vẻ nhàn nhã khoanh tay đứng trước gió, một thân cẩm sam màu xanh nhạt, không nhiễm một hạt bụi, giữa tà áo bào rộng rãi mơ hồ mang theo gió mát nơi đầu núi, mũ ngọc buộc mái tóc bay theo gió, khuôn mặt như ngọc tuấn mỹ không tỳ vết, trong mắt phượng hẹp dài gợn sóng mênh mông, tà tà xếch lên, đôi môi mỏng mà hồng khẽ nhếch, tạo thành một đường lạnh lùng.

Hiên Viên Liễm ung dung thản nhiên chống đỡ cạnh nha hoàng thân cận nhất, sau đó từng bước một, chậm rãi, cẩn thận đi về phía người rõ ràng là người trong võ lâm kia, tay áo phất phới, nam tử càng giống như  tiên giáng trần không nhiễm trần tục.

Thượng Quan Vân lẳng lặng đững im dưới tàng cây lớn, nghe thấy tiếng y phục sột soạt, hắn nghiêng đầu nhìn, ánh mắt lại rất lạnh nhạt.

Nhìn thấy là Hiên Viên Liễm, hắn không hề giật mình, tao nhã hữu lễ hơi hơi gật đầu, thản nhiên nói: "LIễm Diễm huyện chủ."

Hiên Viên Liễm mỉm cười, nhẹ nhàng bước về phía hắn, chân thành nói: "Mạo muội quấy rầy công tử, đã đắc tội rồi, mong rằng thứ lỗi." Nàng nhớ nên muốn đến nhìn hắn, đặc biệt  ăn mặc tỉ mỉ một phen, tỏ ra cẩn thận, y phục màu đỏ tươi hoa lệ tinh mỹ, hình mây thêu kín trên áo, viền tay áo và viền váy khâu ngọc nhỏ, theo giơ tay nhấc chân của nàng mơ hồ phát sáng.

Thượng Quan Vân quay đầu, cười vân đạm phong thanh, ý cười lại không đạt đến đáy mắt sâu thẳm của hắn: "Huyện chủ khách khí rồi, nơi này là nhà của huyện chủ, sao lại nói là quấy rầy?" Hôm nay hắn nhận được lời mời của Hiên Viên Đường đến chúc mừng tin vui Hiên Viên Đường có nhi tử, đưa lễ đến xong vốn định cáo từ rời đi, chủ nhân lại năm lần bảy lượt giữ lại, cho nên hiện tại hắn còn không thể thoát thân.

Hàng năm hắn cũng cùng mẫu thân lên nhà ngoại ở kinh thành, thăm hỏi thân thích. Vài năm nay, mỗi lần hắn đến kinh thành nhất định sẽ đi bái phỏng phu thê thế tử An Thân Vương. Tất nhiên Hiên Viên Húc tìm đủ mọi cách tăng thêm cản trở, nhưng mỗi lần hắn đến cũng đều có thể nhìn thấy vẻ mặt vui sướng của Sính Đình. Hiên Viên Húc thấy hắn như gặp kẻ thù truyền kiếp, hắn cũng nhìn Hiên Viên Húc không vừa mắt, có thể cho nam tử ôm được mỹ nhân về thêm chút buồn phiền, mà lại có thể nhìn thấy nữ tử mình tâm tâm niệm niệm, cớ sao mà hắn không làm chứ?

Tuy nhiên mỗi lần hắn nhìn thấy Sính Đình xong, trong lòng cũng không dễ chịu, nhưng hắn vẫn đang hứng thú dạt dào với kinh thành, cũng tốt hơn người cay độc vô cùng thâm sâu, biết rõ làm như vậy là làm tổn hại chính mình, lại vẫn không oán không hối, muốn ngừng mà không được.[d.d.l.q.d]

"Công tử. . ." Hiên Viên Liễm mắt cũng không nháy nhìn mặt bên động lòng người của hắn, cách gần nửa năm  không thấy, vẻ tuấn tú của hắn càng mang theo một chút thanh dật xuất trần, dưới mày kiếm mê người là đôi mắt phượng chớp động vẻ cơ trí. Từ khi nghe được chuyện của hắn và đường tẩu, nàng liền để tâm phúc đi tìm hiểu tỉ mỉ một lần, nội tâm chua xót không chịu nổi, hóa ra, hắn là một nam tử lạnh nhạt như vậy, lại có tình cảm sâu đậm với đường tẩu, chò dù đã bị vết thương tình cảm nhưng cũng không thay đổi bản chất si tình này.

Nhưng mà bản thân, lần đầu vội vàng liếc mắt gặp mặt ngoài ý muốn, là vừa gặp đã thương hắn, về sau cho dù bọn hắn gặp mặt, cũng chỉ là dừng lại ở mức độ quen sơ, vừa không là người xa lạ, càng không thể là bằng hữu. Hơn nữa mỗi lần trở ngại thân phận, ngay cả khe hở nàng cũng không có để nói chuyện với hắn. Hôm nay có lẽ là ca ca cường ép giữ lại, để người ta dẫn hắn đến chỗ này gặp lại nàng, coi như là cấp cơ hội nói chuyện với nhau  cho bọn hắn.

Chỉ là dáng vẻ hắn ung dung, bộ dáng đi dạo nhàn rỗi giống như không biết ca ca đề cập chuyện kết thân với hắn, từ đầu không mở miệng nhắc tới việc này, vậy nàng nên mở miệng như thế nào đây? Nếu trực tiếp nói với hắn, hắn có xem thường nàng  hay không, cảm thấy nàng là một nữ tử nông cạn lỗ mãng?

Rõ ràng, cách khi đó đã vài năm, đến bây giờ hắn cũng chưa từng thực sự quên đi đường tẩu, đối với ánh mắt liên tiếp ghé mắt và bày tỏ của nữ tử khác, hắn vẫn làm như không thấy. Vốn nàng không có khuynh thành tuyệt sắc như đường tẩu, cũng không có quen biết hắn thời gian dài bằng đường tẩu, bị hắn đối xử đạm mạc như vậy, lòng của nàng thật sự bị tổn thương. Có gió lạnh tận xương gào rít thổi qua chỗ trống trong lòng, mang đến hàn ý ngừng cũng ngừng không được,  giống như từ đầu đến chân bị ngâm trong nước lạnh, cùng với cảm giác vô lực trước nay chưa từng có.

Hiên Viên Liễm hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí nói: "Đường tẩu nói công tử cực kỳ thích ăn hạt dẻ rang đường, ta bảo tiểu tỳ chuẩn bị một chút, công tử có muốn nếm thử?" Nói như thế nào mình cũng là người của hoàng tộc Hiên Viên, nếu muốn đạt được sự xem trọng của nam tử này, thì phải mạnh tay đánh cuộc! Nếu không tuổi mình càng ngày càng lớn, hắn có thể chờ, nàng cũng không thể chờ, chẳng lẽ thật sự lại vội vã bất đắc dĩ gả cho một nam tử mình không thích? Mặc dù đối phương quyền cao chức trọng, cũng có lẽ đối tốt với nàng, nhưng cuộc đời ngắn ngủi này của nàng cũng không thiếu thứ gì, chỉ thiếu một nam tử trọng nghĩa trái ngược với lão cha Hiền quận vương của nàng.

Chính như lời đường ca nói, ra tay trước thì chiếm được lợi thế, ra tay sau thì thiệt thòi. Muốn có! Liền mở ra năm ngón tay, sử dụng hết sức lực để bắt hắn, xem tính nhẫn nại của ai tốt, xem khí lực của ai lớn, thời gian lâu, chung quy sẽ có một người chịu thua, đây gọi là "quấn quít sẽ hoàn thành ước nguyện của mình rồi". Nhưng nàng biết, nhất định nàng sẽ không chịu thua trước...

Đường ca còn nói "Nữ truy nam cách một tầng sa", chỉ cần ngươi có dũng khí chọc thủng tầng lụa mỏng này, thì đạt được trái tim của nam kia như vật trong túi. Tuy nàng nửa tin nửa ngờ lời nói của đường ca, nhưng không thể phủ nhận lời nói của đường ca thật sự kích động lòng người.

"Ta thích ăn hạt dẻ rang đường?" Thượng Quan Vân ung dung cười, xoay người đối mặt với Hiên Viên Liễm nói: "Sính Đình nói?"

Hiên Viên Liễm thở dài nhẹ nhõm một hơi, chẳng những chẳng những nở nụ cười, còn mở miệng, cái này tốt! Vì thế cũng xinh đẹp cười nói: "Đúng vậy! Ta cũng không biết đường tẩu nói đúng hay không, nhưng các ngươi là bằng hữu  đã nhiều năm, đoán chừng hẳn là sẽ không sai đâu." Nói xong, nàng khẽ vỗ tay.

Mấy tiểu tỳ mặc đồ đen từ cửa viện đi vào, trong tay bưng hạt  dẻ thơm ngọt và trà nước, đặt lên bàn đá cách bọn họ không xa xong, sau đó lại lặng yên không một tiếng động rời khỏi sân.

"Công tử, mời!" Hôm nay Hiên Viên Liễm cũng không thể hiện kiêu căng của một huyện chủ chút nào, tư thái để thấp khắp nơi, cực kỳ dịu dàng thanh tú.

"Huyện chủ mời!" Ý cười  trên khóe môi Thượng Quan Vân càng sâu, một đôi mắt phượng nháy hai cái, đôi mày kiếm chậm rãi nhếch lên, không nhanh không chậm đi đến bên cạnh bàn ngồi xuống. Nhìn trên bàn là từng viên từng viên hạt dẻ tròn đầy, từng viên vàng óng, màu sắc tươi đẹp, một cỗ mùi thơm ngọt mê người bay lên. Hắn dùng khăn mềm ẩm để một bên lau tay, sau đó vươn tay tùy ý chọn một viên, để ở trong lòng bàn tay tỉ mỉ quan sát.

Bàn tay của hắn thon dài như bạch ngọc, để hạt dẻ vàng rực sáng bóng ở lòng bàn tay, khóe miệng mang theo ý cười sung sướng, có một loại tà mị mê hoặc người, một hình ảnh đẹp không sao tả xiết. Để cho Hiên Viên Liễm ngồi đối diện hắn tim đập rộn lên, hô hấp hơi hơi cứng lại.

Hiên Viên Liễm yên lặng lau  tay sạch sẽ, sau đó cầm lấy một viên hạt dẻ nóng lên, Nàng rất nhanh đã lột xong, sau đó đặt trên một đĩa sứ trắng, nhẹ nhàng để đĩa sứ trắng nhỏ trước mặt Thượng Quan Vân, có chút không yên bất an mà nói: "Thượng Quan công tử nếm thử đi!" Nàng xuất thân cao quý, nô tỳ bên người nhiều như mây, từ trước đến nay lớn như vậy đều là áo đưa đến tay, cơm đến há mồm, còn là lần đầu tiên khuất phục nịnh hót một người nam tử như vậy. Nhưng nàng không muốn đánh trận mà không có chuẩn bị, biết hắn thích ăn hạt dẻ, nàng liền để nhóm thị nữ chuẩn bị hạt dẻ mỗi ngày, nàng cũng không ăn, chỉ học cách bóc hạt dẻ như thế nào, mà muốn bóc hoàn hảo không tổn hao gì. Vì thế, móng tay dài nàng tỉ mỉ  nuôi dưỡng đều bị vỏ hạt dẻ cứng rắn làm hư hại rồi.

Một phen khổ tâm của nàng không vô ích, Thượng Quan Vân nhặt hạt dẻ nàng bóc lên, tán thưởng nói: "Bóc rất tốt, xem ra huyện thật sự là khổ công một phen, nhớ lần đầu tiên ta bóc hạt dẻ, làm cho hạt dẻ bên trong lồi lõm, vô cùng thê thảm, bị các nàng hung hăng cười nhạo một trận, nói ta là gối thêu hoa, ngay cả việc nhỏ bậc này cũng làm không xong." Hắn giống như lâm vào hồi tưởng, khóe miệng hiện lên một chút không biết là giống như chua xót hay là mỉm cười ngọt ngào.

Bàn tay Hiên Viên Liễm để dưới bàn lặng lẽ nắm thành quyền, trực giác của nàng nói cho nàng, hắn nói "Các nàng" chính là nữ tử, là ai? Nghĩ như vậy, nàng liền hỏi như thế: "Các nàng là ai?" Sao có thể cười nhạo chàng? Những lời này nàng vội vàng nuốt vào trong bụng, suýt chút nữa  trực tiếp hỏi ra.

Thượng Quan Vân không có trả lời câu hỏi của nàng, nhìn hạt dẻ trong tay nhiều lần, vẫn tự nhiên thấp giọng kể ra: "Ta nghĩ mãi không ra, hương vị hạt dẻ không dám nói là rất tốt, vì sao người kia thích ăn như thế, nếu ta làm hỏng một viên hạt dẻ nướng tốt của nàng, nàng vừa dậm chân vừa sinh khí, sau đó kiên quyết không cho ta chạm vào hạt dẻ,  nhưng lòng dạ của nàng cực kỳ yếu đuối, sẽ chia hạt dẻ nàng bóc xong cho ta ăn...Nghĩ xem Thượng Quan Vân ta từ nhỏ được người khen thông tuệ tuyệt luân, sao lại bị việc nhỏ bậc này làm khó, vì thế, ta có thời gian liền ngầm học bóc hạt dẻ, bản lãnh không phụ lòng người, cuối cùng có thể  bóc mỗi viên hạt dẻ hoàn mỹ vô khuyết, dù đã như vậy, ta vẫn cố ý bóc hư mấy hạt dẻ để trêu chọc nàng tức giận, bởi vì..." Nói đến đây, đột nhiên hắn dừng câu chuyện, "Đông" một tiếng cầm hạt dẻ trong tay ném vào trong đĩa. [d.d.l/q.d]

Hiên Viên Liễm nghe lời dông dài của hắn vốn trong lòng đã phức tạp không hiểu, lúc này thấy hắn đột nhiên dừng lại, liền có chút chua xót hỏi : "Người kia có phải là đường tẩu không?"

"Cho nên!" Thượng Quan Vân đột nhiên đứng dậy, trên cao nhìn xuống nàng, chút ý cười vừa rồi cũng biến mất, giọn nói trong veo mà lạnh lùng: "Huyện chủ, việc ta  bóc hạt dẻ, sở dĩ ta thích ăn hạt dẻ, vì ta ăn hết hạt dẻ bóc không hoàn mỹ rồi..." Nói xong, hắn vung ống tay áo, xoay người đi tới cửa viện, áo bào rộng rãi lắc nhẹ, làn tóc đen dài chậm rãi phất phơ, càng đi càng xa, chỉ để lại cho nàng một bóng lưng tiêu sái.

Hiên Viên Liễm đột nhiên nắm hạt dẻ trên bàn lên, hung hăng đập trên mặt đất, hạt dẻ tròn căng hoảng hốt, lăn đi xung quanh.

Đợi bóng lưng Thượng Quan Vân dần dần mất hẳn, nước mắt Hiên Viên Liễm mới chậm rãi rơi xuống, hai tay nàng bụm mặt, bả vai run lên. Nàng phải làm thế nào mới có thể đào hết một người khác trong lòng một người ra, thế nào mới có thể chiếm được một chỗ nhỏ nhoi trong suy nghĩ của hắn.

Đúng lúc này, có người chậm rãi đi vào, nhàn nhạt mà nói: "Ta chỉ cần một người thê tử, không cần một  nữ nhân săn sóc, yêu thương ta,  cho nên, ta không thể lột hạt dẻ vì ngươi, ngươi cũng không cần lột cho ta, nếu ngươi muốn quá nhiều, ta đây tuyệt đối không hợp với ngươi, ta sẽ nói rõ ràng với lệnh huynh..."

Hiên Viên Liễm kinh hỉ mà đột nhiên ngẩng đầu, bất chấp lau đi nước mắt trên mặt, nhìn gương mặt quen thuộc mà lại xa lạ, vội vàng nói: "Ta sẽ không muốn quá nhiều, ta sẽ chiếu cố chính mình..." Nàng luống cuống tay chân xóa đi nước mắt trên mặt, nói tiếp: "Ta... Ta sẽ làm một người thê tử mà chàng cần." Sau khi nói xong, nàng không  giống nữ tử thẹn thùng cúi đầu như vậy, mà là bình tĩnh nhìn hắn, lo sợ bất an chờ đợi của hắn.

Bên miệng Thượng Quan Vân nở nụ cười khẽ, giống như  có chút vừa lòng câu trả lời của nàng: "Ta sẽ tới cầu hôn." Nói xong, không có một chút lưu luyến xoay người mà đi.

Những lời này hung hăng níu lấy trái tim của Hiên Viên Liễm, nàng bắt được cơ hội không phải sao? Ngay sau đó, nước mắt lại muốn ngừng cũng không ngừng được, mãnh liệt rơi xuống.

Thượng Quan Vân chậm rãi rời đi lại buồn bã ủ rũ, từ nay về sau, hắn chỉ có thể tỉ mỉ phác họa người kia trên bức tranh thôi.[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lệ Hy về bài viết trên: Hạ Thiên Vũ, Min Hồng Hạnh, Minh Uyen 1512, MocLy, MysB, Nguyên Lý, Nhạc Băng Tiênt, chalychanh, conluanho, mít ướt
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 157 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: tuantrinh vừa đặt giá 199 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
LogOut Bomb: Windwanderer -> Tiểu Linh Đang
Lý do: Chào nha
ღ_kaylee_ღ: 204 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3300261#p3300261
Đào Sindy: hay ha
Độc Bá Thiên: ảnh anh là ảnh em gái anh đó :)2 cứ nhìn e anh là suy ra ảnh
Đào Sindy: em cảm thấy chưa đủ. vả lại ảnh anh đâu.
Đào Sindy: thế ư
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 284 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Độc Bá Thiên: em có anh làm kỷ niệm rồi...nhẫn chi cho tốn kém
Đào Sindy: toàn đại gia thôi chơi ko lại. Kỷ niệm ngày cưới ko mua nổi cái nhẫn :cry2:
Đào Sindy: cầu thanks
xem thêm: viewtopic.php?t=383268&p=3300224#p3300224
Độc Bá Thiên: ơ...học bài sao cùng ca tâm sự đc :(((
Độc Bá Thiên: mụi mụi :) sao ba chấm thế
Hoàng Phong Linh: thôi, đi học đây, pp mọi người
Hoàng Phong Linh: Thiên: ....
Độc Bá Thiên: E iu đấu vật chi cho tốn điểm. Em iu tự ngắm mình là thấy đẹp nhất rồi mà :kiss:
Lãng Nhược Y: Bậy, ta có làm gì đâu *lắc đầu như cối *
Hoàng Phong Linh: Đào: Ta cx vậy, vừa vào nhưng chẳng thấy gì có thể mua T^T
Đào Sindy: Tối call nha anh. :kiss3:
Hoàng Phong Linh: nhô đào
nhô sunlia
Nhô phượng
Đào Sindy: Đồ đẹp bị ủi cướp hết r
Đào Sindy: Nay ko có vật phẩm gì đẹp nên ko mua đc.
Hoàng Phong Linh: đang định tìm ca t8m, hì hì~~
Đào Sindy: Thế à
Độc Bá Thiên: thơm thơm...nhớ ca như nào nào :">
Sunlia: đông thế
Hoàng Phong Linh: thiên ca * ôm ôm* nhớ ca quá à~~
Độc Bá Thiên: Mụi mụi tối ấm :hug:
Kim Phượng: nàng lại làm chuyện mờ ám gì sau lưng ta à  :think:
Hoàng Phong Linh: hi~ Livi-chan~

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.