Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 

Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

 
Có bài mới 30.05.2017, 19:33
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2767
Được thanks: 21588 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C98.2) - Điểm: 12
NOTE: Bộ truyện này 107 chương, nên đến giờ chưa hoàn được đâu nhé.

Chương 98.2: Lấy chồng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đối mặt với tình huống “Chúng bạn xa lánh”, Diêu Tam Tam định kéo cửa xe, né tránh đợt công kích đầu tiên.

Bào Kim Đông vội vàng lấy ra cây dù đỏ, bảo vệ cô dâu, hai người chỉ dựa vào một cây dù, nhanh chóng tránh đông tránh tây, đối mặt với vài lượt người ngựa trấu cám công kích, bỏ chạy thẳng về phía phòng cưới trong tiếng cười vui của mọi người.

Nghe nói có nhiều chỗ trong hôn lễ kiêng kỵ dùng đến cây dù, mà trong tập tục hôn lễ lại “Che dù”, cái này gọi là “Không tranh giành với ông trời”, ngày này khi cô dâu lấy chồng, thân phận siêu nhiên, địa vị cao nhất, phải mở cây dù kiêng kỵ, không được tranh với ông trời. Mặt khác, cũng ngụ ý vợ chồng mới cưới gió mưa chung lòng, một đường đồng hành.

Ngày này, phòng cưới đã khóa lại từ sáng sớm, cô dâu chưa đi vào trước, bất kỳ ai cũng không có tư cách bước vào một bước chân.

Đến cửa phòng cưới, “người toàn phúc” giữ khóa cửa nhanh chóng mở cửa phòng cưới, cô dâu lập tức dưới sự bảo vệ của chú rể chạy vào trong phòng.

Mặc dù như thế, vào phòng cưới, trên đầu, trên mặt Diêu Tam Tam vẫn dính đầy trấu cám, nhìn thật hơi tức cười. Búi tóc xinh đẹp của cô cũng không biết dùng bao nhiêu keo xịt tóc, tất cả trên mặt đều là mỹ phẩm, bởi như vậy, trấu cám dính đầy lên trên, các bậc bề trên cũng không cho phủi xuống, bạn nghĩ đi, sao có thể phủi ‘Phúc’ đi chứ!

Trên đầu Bào Kim Đông cũng bị thằng nhóc gian xảo nào tung một đống trấu cám. Tóc anh ngắn, trấu cám d1en d4nl 3q21y d0n theo động tác của anh rớt xuống, ngay cả trên lông mi cũng dính đầy, anh vừa mới giơ tay lên, các bác các thím đi theo vào vội vàng ngăn anh lại, không cho phủi xuống, Bào Kim Đông cười bất đắc dĩ, ngón tay cẩn thận vạch mắt ra, dính vào trên lông mi, ngăn cản tầm mắt đó.

Trong sân đã sớm có người bày bàn, kéo cha mẹ nhà họ Bào và cha mẹ nhà họ Diêu ngồi lên. Thảm đỏ rải đất, Bào Kim Đông ôm lấy Diêu Tam Tam ra ngoài, trang trọng quỳ xuống dập đầu cho cha mẹ hai bên. Làm cha không kìm được vui mừng, làm mẹ lại vội vàng đỡ cô dâu chú rể lên.

Quỳ lạy cha mẹ, tiếp theo do người trẻ tuổi náo nhiệt, mấy thanh niên theo chú rể đồng loạt xông lên, lôi kéo cô dâu chú rể chào lạy lẫn nhau. Thế nào gọi là chào lạy lẫn nhau? Đè xuống thôi! Chú rể cúi người chào không tới chín mươi độ, vậy thì ấn chú rể xuống! Đáng thương Bào Kim Đông hôm nay làm chú rể, cũng đành phải tùy lũ thanh niên chưa ráo đầu bình thường không dám lỗ mãng giày vò thôi!

Trở lại phòng cưới, tiếp tục náo nhiệt, trước để cô dâu chú rể ăn mỳ trường sinh...

Phong tục thật đúng là nhiều!

Diêu Tam Tam thật sự hơi hối tiếc. Sớm biết, cô đã ở nhà “Cưới” Bào Kim Đông là xong rồi, nào nhiều chuyện như vậy? Nhưng mà trước mắt cô không dám nói lời này ra.

Thời gian cô hối tiếc không được bao lâu, rất nhanh đã có người khuyến khích chú rể hôn cô dâu, để cho chú rể nói “Lịch trình lừa vợ”...

Tiệc mừng bắt đầu vào buổi trưa, vẫn náo nhiệt đến chiều muộn, tiệc mừng chủ yếu là chuyện của Bào Kim Đông.

Ở nơi này, mời rượu dường như do chú rể ra mặt, cô dâu thân phận cao quý, không cần mời rượu, chỉ cần để cho các dâu phụ làm bạn, ngồi ở trong phòng cưới là được rồi.

Phải nói Dương Bắc Kinh và Lục Cạnh Ba cũng đủ nghĩa khí. Hai người anh rể, một bưng ly rượu, một cầm bầu rượu nhỏ tinh sảo, đi theo Bào Kim Đông lần lượt mời rượu mười mấy bàn khách, tửu lượng của Dương Bắc Kinh có hạn, uống xong một vòng, chú rể không uống say, Lục Cạnh Ba thật sự hơi say.

Không thua thiệt ban đầu lúc Lục Cạnh Ba kết hôn, Bào Kim Đông trượng nghĩa ngăn cản rượu giúp anh!

Bào Kim Đông được mấy người bạn chiến đấu đưa vào phòng cưới, nghe nói đều đường xa tới, mấy năm không gặp, gặp mặt liền nói uống rượu ôn chuyện với nhau, trở lại hơi trễ. Chị cả chị hai của cô và chị dâu cả nhà họ Bào đi cùng, thấy trời đã trễ rồi, nên kêu mấy dâu phụ trong nhà rời đi, chỉ để lại Bào Kim Đông cho Diêu Tam Tam.

Nhà mới bên này không có người khác ở, rất nhanh chỉ còn lại hai người bọn họ rồi.

“Anh uống nhiều?”

“Sao có thể chứ!” Bào Kim Đông cười, “Bọn họ đều hiểu chuyện, không ai rót rượu anh.”

Thật sao? Toàn mùi rượu.

Diêu Tam Tam hơi bận lòng nhìn anh, đêm tân hôn để cho cô phục vụ một người say rượu, cô bảo đảm sẽ từ từ từ từ dinendian.lơqid]on tính sổ với anh.

“Thật sự không có chuyện gì!” Anh cười hì hì giơ tay bảo đảm, nhìn dáng vẻ, say thì có lẽ không say, chỉ có điều cũng đã lâng lâng rồi.

Bào Kim Đông đi tới, cầm mặt cô suy nghĩ, nhìn hồi lâu phun ra một câu: “Thật xấu xí!”

Anh nói gì? Diêu Tam Tam nhíu mày. Không say đúng không?

Bào Kim Đông không hề cảm thấy nguy cơ chút nào, vẫn đang cầm mặt cô, cười, “Trang điểm cái gì chứ! Kỹ thuật nát bét, mất tự nhiên. Một tầng dày như vậy, lột xuống cũng đủ một cái bánh rán, làm vợ anh thành xấu.” Bào Kim Đông nói. Anh thật lòng cảm thấy, cô dâu trang điểm đậm, đẹp thì đẹp thật, nhưng che đậy phần thanh tú của cô.

Diêu Tam Tam chậm rãi thả hai tay đã chống nạnh xuống, dẩu môi cười.

“Em ăn cái gì chưa?”

“Ăn một ít.”

Chị cả nấu nồi cơm nhỏ cho cô, bận rộn không có khẩu vị, cô chỉ uống nửa chén canh.

Bào Kim Đông cười cười, giống như ảo thuật móc ra trái cà chua, Diêu Tam Tam vừa nhìn trái cà chua đỏ au này, nghĩ tới mùi vị chua ngọt mát mẻ, đột nhiên hơi thèm ăn. Những năm ấy lều lớn vẫn còn rất ít, lúc này ít thấy cà chua ở nông thôn, Diêu Tam Tam ăn lại hỏi một câu: “Anh lấy ở đâu ra?”

“Trộm chỗ đầu bếp làm tiệc mừng.”

Phụt!

Tưởng tượng một chút, chú rể âu phục thẳng thớm, đi phòng bếp trộm cà chua? Diêu Tam Tam cười rất không có lương tâm.

“Anh nghĩ suốt một ngày mệt mỏi, em nhất định không có khẩu vị gì.”

Cô ăn cà chua, Bào Kim Đông thì tìm cây chổi, qua loa quét mấy cái trong phòng, đầy phòng đều là xác vỏ hạt dưa, vỏ kẹo, nhìn khó chịu. Nhưng anh lại không chịu khó hơn, tiện tay quét thành một đống rác ở phía sau cửa, mặc kệ.

Cà chua lành lạnh ăn vào bụng, trong dạ dày quả nhiên nhẹ nhàng sảng khoái hơn.

Bạn hỏi đêm tân hôn?

Trời ạ, ngày này dành cho hai người! Trên đầu tóc Bào Kim Đông còn mang theo trấu cám, trên người dính vết rượu, trên đầu Diêu Tam Tam đầy keo xịt tóc khô ráp, lúc vấn tóc ấy dùng kẹp tóc nhỏ màu đen có nửa cân, cũng dính đầy trấu cám...

Hai vợ chồng nhỏ tìm kiếm chung quanh, cũng may, có người chuẩn bị nước nóng, phòng bên cạnh để mấy phích nước nóng tràn đầy! Xem ra có người có kinh nghiệm. Hai người gội đầu tóc của mình, rửa mặt dọn dẹp. Đồ trang điểm của cô dâu đương nhiên không được tốt lắm, Diêu Tam Tam cũng không chuẩn bị mấy thứ đồ nước tẩy trang, không thể diee ndda fnleeq uysd doon làm gì khác hơn là cầm xà bông thơm rửa thêm hai lần.

Rửa sạch lớp phấn son, cõi đời này lại thêm một đôi vợ chồng củi gạo, ước chừng chính là như vậy đi!

Khó khăn lắm mới trở lại diện mạo thật sự như cũ, Diêu Tam Tam xõa tóc còn hơi ướt, đã bổ nhào lên giường. Mệt quá!

Nhưng Bào Kim Đông ngăn cô lại, nói ngủ khi tóc ướt khẽ bị cảm, cứng rắn kéo cô dậy, tìm máy sấy, sấy khô tóc cho cô.

Mặc kệ, giờ cũng nửa đêm! Tóc mới khô một chút, Diêu Tam Tam đã té nhào lên giường, mắt không sai biệt lắm sẽ phải nhắm lại.

Cô muốn ngủ, nhưng mà có một người đầy đủ kiên nhẫn và tinh lực, giống như bóc bánh chưng, bóc từng tầng vỏ bánh chưng ra, vừa lột ra, lại không nhịn được động tình hôn lên.

Đêm tân hôn, sao có thể để sống uổng chứ?

“Ghét... Ngủ có được không?”

“Không được.”

“Trước để cho em ngủ một lát thôi...”

“Ngày mai để cho em ngủ cả ngày...”

“Van anh... Vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ... Sáng sớm mai có được không?... Không cho phép anh bắt nạt người ta...”

“Không bắt nạt em, anh bảo đảm, chỉ một lần thôi có được không... Thật sự bảo đảm...”

Hôn lễ là cái gì?

Hôn lễ, cũng chỉ là một lễ nghi của cuộc đời, hai người chung lễ nghi, sinh ra một gia đình mới.

Ấm áp, dịu dàng, ấm cúng, vậy là đủ rồi!

Đương nhiên, nhẹ nhõm không mệt người, thì tốt hơn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 01.06.2017, 16:38
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2767
Được thanks: 21588 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C99) - Điểm: 12
Chương 99: Người đẹp nhất

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bản thân Diêu Tam Tam cũng ngượng ngùng – ngày sau ngày cưới, cô lại có thể thật sự ngủ một ngày, thật ra thì cũng không thể coi như cả ngày, cũng chỉ ngủ thẳng đến buổi chiều mà thôi.

Theo như tập tục địa phương, kết hôn ngày thứ hai, vợ chồng mới cưới sẽ không đảm nhiệm hay tham dự hoạt động gì, nhiệm vụ chính là ăn được ngủ được nghỉ ngơi tốt, suy cho cùng là một bố trí săn sóc trong tục lệ kết hôn.

Diêu Tam Tam thi hành cái “Ngủ được” phải hết sức đến nơi đến chốn, về phần “Ăn được”, thật lòng xin lỗi, hình như cô không nhớ rõ ăn xong rồi.

Thật ra thì Diêu Tam Tam đã tỉnh một lần trước đó rồi, mệt mỏi, chính là không muốn động. Thời gian này thật sự mệt muốn chết  rồi, trước hôn lễ lại liên tiếp thức đêm, thiếu ngủ nghiêm trọng, nên xác định miễn cưỡng ngủ nướng, mơ hồ nhớ Bào Kim Đông người kia còn vỗ vỗ cho cô ngủ, giống như dụ dỗ con nít. Ỷ lại thì ỷ lại, ước chừng lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

Tỉnh lại lần nữa, mở mắt ra, trong nhà hết sức tối tăm, cô mất tinh thần hồi lâu, suy nghĩ một chút, đây là sáng sớm, hay là hoàng hôn? Hơn nữa trên giường chỉ có một mình cô, trong nhà không có chút động tĩnh nào, người kia đâu?

Bò dậy, cô sờ soạng bốn phía, tìm thấy điện thoại của mình ở trên đầu giường, mở máy, mới hơn hai giờ chiều? Ngoài trời đầy mây sao? Nếu không sao ngoài trời tối vậy? Không cần phải nghĩ, gọi cho Bào Kim Đông.

Chỗ nào đó reng reng mấy tiếng, cắt đứt không nhận, mấy phút sau, Bào Kim  Đông đẩy cửa đi vào, một mảng ánh sáng ngời lập tức vui sướng đi theo sau anh bổ nhào vào.

Diêu Tam Tam nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa, chớp mắt mấy cái, cuối cùng phản ứng kịp. Người này kéo rèm cửa sổ cực kỳ chặt chẽ, cửa sổ khép chặt, bởi vì tạo ra “Ban đêm” cho cô yên tâm ngủ nướng.

“Đã tỉnh rồi hả?”

“... Tỉnh.” Thật túng quẫn mà.

“Em thật đúng là có thể ngủ.” Bào Kim Đông kéo một tầng rèm cửa sổ thật dày ra, lưu lại một tầng rèm cửa màu trắng viền hoa, gọi cô, “Đứng lên đi, cũng nên đói bụng.”

“Anh đi làm gì thế?”

“Đi bên nhà cũ bên kia, ngày hôm qua làm tiệc mừng, trong nhà lộn xộn lung tung, cùng nhau dọn dẹp một chút.”

Nhà cũ chỉ bên nhà họ Diêu, bây giờ di ien n#dang# yuklle e#q quiq on hai người kết hôn dọn vào nhà mới, nên phân chia ra như vậy.

“Có người nào hỏi em không?” Diêu Tam Tam hỏi hết sức chột dạ.

“Không có. Thật.”

Bào Kim Đông đương nhiên biết cô lo lắng điều gì, cười đến nghẹn, đi tới định kéo cô. Diêu Tam Tam vốn kéo cao chăn, nửa tựa đầu vào giường, bị anh lôi kéo, tiện thể ngồi dậy, sau đó... Lại vội vàng tuột xuống, như cá trốn vào trong chăn, trần truồng chứ sao.

Cô tội nghiệp mà nhìn anh: “Cầm quần áo cho em.”

Bào Kim Đông cười mập mờ, ánh mắt sáng quắc, nhìn dáng vẻ lười biếng mơ hồ của cô, lại không nhẫn tâm làm chuyện xấu, đi ra ngăn kéo tìm quần áo cho cô. Đồ lót thoải mái, áo len mỏng, áo khoác âu phục nhỏ màu đỏ. Đây là quần áo mới hồi môn trong ngăn kéo của cô, còn có vài món đồ nữa, đều là màu đỏ chót – không cần hoài nghi, làm cô dâu mới, một tháng này, cô đều chỉ ăn mặc quần áo đỏ tươi chói mắt như vậy.

Diêu Tam Tam thật sự không thích màu đỏ! Cô luôn thích màu sắc nhẹ nhàng khoan khoái.

Bào Kim Đông hiển nhiên cũng không hiểu được cái gì gọi là “Phi lễ chớ nhìn”, đứng ở đằng kia nhìn cô. Nhưng do tính tình, Diêu Tam Tam không cách nào thản nhiên trần trụi mặc quần áo giống như anh, dưới ánh nhìn hơi soi mói cười cười của anh, Diêu Tam Tam núp ở trong chăn mặc đồ lót vào, áo len mỏng, lại mặc áo khoác, chân trần, rốt cuộc đứng lên từ trên giường.

“Bọn họ đều ở đây?”

“Đều ở đây. Anh rể cả, anh rể hai đang dọn dẹp sân, chị cả chị hai đều ở đây ôm đứa nhỏ tán gẫu nói chuyện, cha mẹ đang xử lý đồ ăn thừa trong tiệc mừng ngày hôm qua, đưa cho hàng xóm người thân chung quanh.” Bào Kim Đông tốt bụng, báo cáo tường tận từng thứ, nụ cười trên mặt vẫn như cũ, miệng kia rõ ràng toét ra theo chiều rộng.

Nói xong lại bổ thêm một câu: “Thật sự không có ai có ý tứ hỏi đến em, thật ra thì anh cũng không dậy quá sớm.”

Đều ở đây à? Có thể tưởng tượng, nếu như bây giờ cô đi nhà cũ, sẽ phải đối mặt tới tận mấy cặp ánh mắt chú ý, các ánh mắt chế nhạo đủ loại, nếu không chừng còn bị chị cả chị hai trêu ghẹo mấy câu. Bọn họ ở nhà mới không đốt lửa, cách gần như vậy, ăn cơm đương nhiên đi nhà cũ ăn.

Diêu Tam Tam quyết định thật nhanh, định không mang giày nữa, lại ngã ngồi ở trên giường, lười biếng nói một câu: “Thôi đi, em ngủ quên, ngược lại không đói lắm, dứt khoát không đi về.”

Cũng may bên phòng cưới có đủ loại điểm tâm, Bào Kim Đông đi cầm cho cô ly sữa đậu, cầm vài món điểm tâm cô thích ăn, sau đó mới rời đi. Buổi tối lúc quay lại nhớ cầm cho cô một chén canh củ cải thịt viên nóng hổi, hai hộp bánh rau hẹ.

Cuộc sống sau khi cưới của Diêu Tam Tam, bắt đầu trong một ngày lười biếng thanh thản ở đây.

Sau khi cưới ngày thứ ba, theo như phong tục phải lên mộ phần báo việc vui.

Đối với đón dâu bình thường, chú rể mang theo cô dâu mới lên viếng mồ mả tế bái, mà đối với Bào Kim Đông mà nói, bái tế mồ tổ nhà họ Diêu, tương đương với vào trong gia tộc nhà họ Diêu, anh chính là con trai trưởng nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh của nhà họ Diêu rồi.

Cũng không biết tục lệ cũ kỹ lưu truyền xuống bao nhiêu năm, bây giờ người trẻ tuổi chỉ coi nó thành một phong tục mà thôi, đối với Diêu Liên Phát mà nói, cũng coi như đầy đủ coi trọng, không chỉ tự mình dẫn Bào Kim Đông và Diêu Tam Tam đi, còn báo cho bên ông cụ Diêu.

Ở nơi đó, phụ nữ không có việc không lên mộ phần, bà nội Diêu vốn không quá coi trọng nhà con trai lớn, bởi vì di1enda4nle3qu21ydo0n chuyện cho Tam Văn làm con thừa tự không thành, vẫn một bụng ý kiến với việc Bào Kim Đông kén rể đến, nên đương nhiên sẽ không đi, ông cụ Diêu liền tự cầm chút vàng mã viếng mồ mả đi.

Viếng mồ mả đốt vàng mã, đốt bánh pháo, dán giấy đỏ lên trên mộ phần, Bào Kim Đông và Diêu Tam Tam cùng nhau cúng tế, đứng dậy cười cười với ông cụ Diêu, kêu một tiếng: “Ông nội.”

“A, được, được!” Ông cụ Diêu gật đầu liên tục, dù sao tuổi cũng lớn, eo bắt đầu cong, mấy năm trước còn là ông cụ khỏe mạnh, bây giờ đã là dáng vẻ tuổi già sức yếu, đi bộ cũng chậm rì rì.

So sánh ông cụ Diêu với bà nội Diêu, đại thể trên mặt làm việc còn không có trở ngại, nhìn ông cụ đứng trước mặt đôi trẻ, ba đứa cháu gái từng bị xem nhẹ coi thường nhất, xinh đẹp đứng đằng kia, quần áo tinh xảo, xinh đẹp xuất chúng, trong ngọt ngào lộ ra hạnh phúc và tự tin, khí chất đó càng tao nhã không tầm thường như vậy, phối hợp với Bào Kim Đông đứng bên cạnh con bé, cao lớn to con, khí thế hiên ngang.

Đôi mắt già nua vẩn đục của ông cụ Diêu cũng sáng thêm mấy phần.

Một nhà con lớn nhất, bây giờ thật sự khác biệt. Nhớ những năm này bà nội Diêu thiên bị bạc đãi, ngẫm lại mấy đứa cháu trai ở trong nhà khiến cho người ta nhức đầu, ông cụ Diêu thật sự không biết nên oán người nào nên hận người nào.

“Ông nội, lên mộ phần xong rồi, theo quy củ cháu nên đi các nhà gặp người lớn, ông nội nói, cháu nên đi mấy nhà?” Diêu Tam Tam mỉm cười hỏi.

Kết hôn ba ngày đến thăm các bậc cha chú, không phải đi uổng công, cha chú các nhà đều phải chuẩn bị một phần bao tiền lì xì, bà nội Diêu và chú hai, chú ba bên kia, kết hôn đều không, cái này kêu bọn họ có phải đến nhà không? Buồn cười!

“Bà nội cháu... Hai ngày nay chuyện vặt nhiều, chú thím các cháu... Cũng không cần đi đâu, người trong nhà, không cần khách khí nhiều.”

Nhà con lớn nhất sống tốt lắm, thật ra thì ông cụ Diêu rất muốn ba con trai hòa thuận, lấy ảnh hưởng và địa vị của nhà con lớn nhất ở trong thôn hiện nay, bao nhiêu cũng có thể mang theo một hai đứa con trai nhà khác, trước mặt người ngoài cũng dễ nhìn. Nhưng ông cụ Diêu nhớ tới mình làm một vài ba chuyện mù quáng vớ vẩn, thật sự không có mặt mũi mở miệng, lại nói nếu hai đứa nhỏ này đi, bà nội Diêu, con dâu hai con dâu ba bọn họ rất có thể khó gần không cởi mở, chữ tiền phủ đầu, bao lì xì cũng không chuẩn bị, không phải bết bát hơn?

Phụ nữ chỉ biết suy nghĩ nông cạn!

Trong lòng ông cụ Diêu không khỏi oán hận mắng một câu, móc bao lì xì từ trong túi tiền ra, đi tới nhét vào trong tay Bào Kim Đông, vừa nhét vừa nói: “Cầm đi, hai cháu kết hôn thành gia, ông nội nên cho, mua cho cháu ít đồ.”

Bào Kim Đông làm sao có thể lấy? Anh tự tay chặn tay ông cụ Diêu, thoải mái rút bao tiền lì xì ra, nhét trở về trong túi ông cụ Diêu, cười cười nói: “Ông nội, chúng cháu không cần, trong nhà không thiếu cái gì. Cháu là người dưới, phải làm ra tiền hiếu kính ông nội mới đúng.”

Kết hôn ngày thứ tư, theo lý là ngày lại mặt, Bào Kim Đông đương nhiên mang theo Diêu Tam Tam, đi một vòng các nhà cha chú họ Bào, thăm mấy ông cụ nhà họ Bào.

Đi nhà ông nội Bào Kim Đông trước, thái độ của ông cụ rất thú vị, bởi vì cháu trai sắp tới, nên sớm một chút bày một bàn vài đồ ăn vặt, chuẩn bị điểm tâm nước trà, phải nói cũng rất xem trọng, nhưng lại vẫn có vài phần cảm giác không được tự nhiên, hình như cố ý lên mặt.

Đoán chừng còn đang để ý tới chuyện đứa cháu trai xuất sắc nhất kén rể thôi. Diêu Tam Tam đương nhiên cũng không để ý, người bị cô lừa tới, cũng không cần ông cụ có ý kiến gì không? Đối phó với người già ý mà, cô chỉ cần miệng ngọt gọi người ta.

“Ông nội, ông muốn ăn cái gì? Cháu bóc hột đào cho ông nhé?”

Răng lợi ông cụ vẫn còn tốt lắm, thật sự chờ Diêu Tam Tam lột hột đào, nhận lấy ăn, Diêu Tam Tam lại vội vàng bưng một ly trà nóng tới.

“Ông nội, ngài uống một ngụm trà.”

Bào Kim Đông cười nhìn, cũng không giúp một tay, ông cụ Bào nhấp một ngụm trà, nhìn Diêu Tam Tam, lại còn nói một câu: “Kim Đông đến nhà các cháu, con bé này, nhìn rất hiểu chuyện, chỉ có điều hơi ngang ngược chút, về sau cháu không thể bắt nạt nó.”

Con rể kén rể, kiếm sống ở gia đình die nd da nl e q uu ydo n nhà gái, khí khái đàn ông thường không đủ, thường chịu tức giận. Ông cụ Bào đương nhiên lo lắng cái này!

Diêu Tam Tam nheo mắt nhìn Bào Kim Đông, len lén cười, cháu nội ông nào có điểm nào lớn lên giống bánh bao? Ai bắt nạt ai chứ!

Bào Kim Đông hết sức quan tâm ông cụ Bào, Diêu Tam Tam nghĩ, chỉ cần ông cụ bớt căng thẳng với cô, về sau cô sẽ giống như Bào Kim Đông hiếu kính ông cụ.

Trăng mật còn chưa kết thúc, đầu tháng tư, khu ươm giống bắt đầu làm việc.

Căn cứ kinh nghiệm năm ngoái, năm nay Diêu Tam Tam lại làm kích thước lớn ra, kế hoạch ươm giống năm nay còn nhiều gấp đôi năm ngoái, cộng thêm năm nay còn có cá kim châm, cũng tính toán phải ấp ra được một lượng lớn cá giống có thể nuôi dưỡng.

Năm ngoái Diêu Tiểu Cải ấp ra một ít cá kim châm giống, đặc biệt dùng ao cá nuôi, bây giờ có thể cung cấp ra một nhóm cá cha mẹ, chỉ có điều mới nuôi một năm, vì bảo đảm chất lượng cá cha mẹ ươm giống, Diêu Tam Tam đã sớm bắt đầu thu mua cá kim châm ở xung quanh.

Cô thu mua cá kim châm, không giống như người khác thu mua cá theo cân, mà thu mua theo con, dĩ nhiên, chỉ cần sống, không thể có tổn thương. Quá nhỏ không cần, bình thường, cũng dài nửa gang tay, hai đồng tiền một con. Một con cá kim châm có thể đạt tới bốn lạng, cô lại có thể ra giá cao mười đồng, thứ này chưa trưởng thành, nửa cân trở lên, vốn không thấy được.

Đến lúc này, gần sông lớn phía tây có thể tùy ý thấy được người bắt cá kim châm.

Đồng thời, Bào Kim Đông ra bút lớn bao mười mấy mẫu mặt nước ở đập chứa nước, còn ủy thác cho Lục Cạnh Ba mời một nhân viên kỹ thuật chuyên môn, muốn làm lồng đựng lưới nuôi cá kim châm, năm anh tốt nghiệp cấp hai, một lòng muốn bao thầu đập chứa nước nuôi cá, bây giờ cũng coi như thực hiện được tâm nguyện. Nhưng nhân lực trong nhà thật sự chưa đủ, công nhân có thể mướn, ai tới quản lý đây?

Thời kỳ bây giờ, cửa hàng bên tỉnh thành không bán cá chạch bùn, nhưng đầu mùa xuân chính là thời điểm canh cá diếc uống ngon, Bào Kim Đông ký hợp đồng với mấy hộ nuôi dưỡng, đơn đặt hàng tiêu thụ, cá diếc và cá lóc bên này chuyển đến tỉnh thành từng xe, tình hình buôn bán ở cửa hàng mặc dù bớt chút so với thu đông, buôn bán lại cứ theo lẽ thường. Bào Kim Đông định để Bào Kim Lai ở lại trông nom cửa hàng, còn mình tạm thời lưu lại thu xếp chuyện cá kim châm. Chỉ cần tất cả lên quỹ đạo, cá bột nuôi thả xuống, sắp xếp xong công nhân, một mình Diêu Tam Tam có thể quản lý.

Nhưng mà năm nay khu ươm giống, lại có một vấn đề tuyệt đối không thể coi thường, liên quan đến một nhân vật rất quan trọng – công chúa Lục Viên Viên lạnh nhạt còn chưa đầy ba tháng, quá nhỏ, hơn nữa tuy nhỏ nhưng dáng vẻ không nhỏ, thời gian này người khác đều bận rộn việc vui của Diêu Tam Tam, công chúa lạnh lùng được Diêu Tiểu Cải ôm cả ngày đã quen, bây giờ trừ mẹ con bé ra, người khác ôm bé thì có ý kiến, Trương Hồng Cúc và Lục Cạnh Ba còn có thể miễn cưỡng ôm một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu lại rất không vui, người khác càng thêm đụng cũng không cho đụng.

Điều này khiến cho Diêu Tiểu Cải làm sao làm chuyện khu ươm giống được?

Diêu Tam Tam chậm rãi đi vào sân nhà họ Diêu, từ xa đã nghe thấy tiếng oa oa của trẻ nít cao vút. Viên Viên vừa khóc náo loạn, nghe âm thanh này, hôm nay tính khí công chúa nhỏ còn phát không nhẹ, không ai dỗ dành con bé sao?

Diêu Tam Tam bước nhanh mấy bước, vào trong phòng Diêu Tiểu Cải, đưa đầu vào nhìn, không nhịn được bật cười. Chỉ thấy Diêu Tiểu Cải hai tay chống nạnh, cúi người, đang mắt lớn trừng mắt nhỏ với bé cưng trên giường, hai mẹ con đang đấu đấy!

Nhìn lại tiểu Viên Viên, nhắm hai mắt xinh đẹp, không hào phóng đạp loạn, cố gắng biểu đạt bất mãn của mình.

Lục Cạnh Ba đi làm, Trương Hồng Cúc khẳng định không có nhà rồi? Nếu không đã sớm chạy đến ủng hộ cháu gái ngoại, hung hăng mắng Diêu Tiểu Cải một trận.

Diêu Tam Tam đi nhanh qua, đẩy Diêu Tiểu Cải một cái, trách cứ chị gái: “Sao chị lại làm khổ con bé vậy? Căng lên với một đứa bé, chị được lắm đấy!” Nói xong đi tới, chu môi lại, chậc chậc đi dụ dỗ tiểu Viên Viên.

“Em đừng xía vào!” Diêu Tiểu Cải đưa tay kéo Diêu Tam Tam ra, mặt căng lên nói, “Chị cần phải bẻ gãy tính khí ngang ngạnh này của con bé. Tụi em cứ nuông chiều con bé đi, em nhìn con bé một chút xem, về sau dáng vẻ xinh xắn, tính tình lại không tốt, còn tuyệt vời như thế nào?”

Ngay cả bản thân Diêu Tiểu Cải cũng phải thừa nhận, con gái mình là một cô bé xinh đẹp hàng đầu. Lại nói con gái nhà họ Diêu đều đẹp mắt, dáng dấp Diêu Tiểu Cải hết sức xinh đẹp xuất chúng, tướng mạo Lục Cạnh Ba cũng rất tuấn tú sáng sủa, con nhóc tiểu Viên Viên này quả thật thừa hưởng tất cả ưu điểm của cha mẹ, còn xuất sắc hơn rất nhiều. Con bé mới hai ba tháng, người nào nhìn thấy ai cũng thán phục xinh đẹp, gương mặt nho nhỏ này, mặt mày này, miệng nhỏ này, đã cho thấy nền tảng xinh đẹp từ trong bào thai.

Có người đánh cuộc, nói không tới mười mấy năm, tiểu Viên Viên này nhất định sẽ là cô gái xinh đẹp nhất trong mười tám dặm thôn, còn vượt qua cả mẹ cả dì con bé.

Vậy còn cao đến đâu!

Trong đầu Diêu Tiểu Cải bắt đầu phát tán ra suy nghĩ vô hạn, đủ loại ý tưởng, quy kết ra một ý niệm: Con bé này, không quản tốt con bé là không thể!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.06.2017, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 2767
Được thanks: 21588 lần
Điểm: 10.88
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh (C100.1) - Điểm: 12
Chương 100.1: Vớt ra ngoài

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhìn chị hai và tiểu Viên Viên cứng lên, Diêu Tam Tam không khỏi buồn cười.

“Con bé mới bao lớn? Chị hai, chị cứ lo quát con bé đi, nếu mẹ trở lại nhìn thấy, chị lại bị chửi!”

“Người nào trở lại cũng không được!” Diêu Tiểu Cải đưa tay chỉ tiểu Viên Viên, chỉ con bé nói, “Con khóc đi, bà ngoại con, cha con đều không ở nhà, mẹ xem ai cho con chỗ dựa!”

“Chị được rồi, cũng không thể nghĩ xem, tính khí này của con gái chị theo tính khí của ai!” Diêu Tam Tam cười nói, “Con bé có chỗ nào không như ý rồi hả? Có phải đói bụng không?”

“Mới vừa bú no rồi, cũng không đi tiểu ướt, con bé chính là muốn kêu chị ôm ra đi dạo bộ, chị mệt chết đi được. Người khác con bé không cho ôm, ôm một cái sẽ khóc nháo, con bé đều không chịu để Cạnh Ba và mẹ bế, cả ngày lẫn đêm cứ bám lấy chị. Nếu Cạnh Ba và mẹ không ở nhà, chị ngay cả thời gian đi vệ sinh cũng không có!”

Được rồi, làm mẹ khổ cực mà!

Thế nhưng nhìn cục bột nhỏ tròn này, thật sự làm cho người ta không đành lòng nhìn con bé khóc rống. Diêu Tam Tam nghẹn cười khuyên giải: Chị hai, con nít không phải lập tức dạy dỗ tốt, lại nói con gái có chút tính tình cũng tốt, bớt lớn lên lại bị bắt nạt. Chị cứ trị con bé như vậy, khóc đến người ta cũng cuống lên, đây đâu phải là cách?”

“Con bé đây chính là lấy bản lĩnh khóc, con bé vừa khóc đã có người ôm con bé dụ dỗ con bé, nên con bé hơi một tý di3nd@nl3qu.yd0n không như ý sẽ khóc nháo. Ai cũng đừng để ý đến con bé, cứ để cho con bé khóc một lát, con bé dần dần sẽ biết khóc không có tác dụng.”

Công chúa lạnh nhạt khóc rống hồi lâu, không ai để ý, cũng có thể do khóc mệt, tiếng khóc chợt ngừng nghỉ, nhưng vẫn còn cố gắng mím môi, hít hít cái mũi nhỏ, dáng vẻ uất ức.

“Đàng hoàng rồi chứ?”

Diêu Tiểu Cải hả hê vừa dứt lời, không ngờ công chúa lạnh nhạt chỉ nghỉ ngơi dưỡng sức một chút, bất ngờ một tiếng khóc tiếng sao cao hơn tiếng trước vang lên, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lên. Diêu Tiểu Cải chấp nhận ôm lấy Viên Viên, vỗ sống lưng nhỏ, bất đắc dĩ nói: “Vật nhỏ, nếu như con làm mẹ tức chết mệt chết đi được, bảo cha con tìm mẹ ghẻ cho con đi!”

Loại đề tài “Tìm mẹ ghẻ” này, gần đây Diêu Tiểu Cải nói ra không chỉ một lần, nguyên nhân cuối cùng, chính là sau khi Lục Cạnh Ba được điều vào cục nông nghiệp, lại có vài nữ đồng nghiệp chưa cưới hỏi thăm anh có đối tượng chưa, vài “Người nhiệt tình” còn lại giúp một tay đi hỏi Lục Cạnh Ba, Lục Cạnh Ba trả lời hết sức thú vị, “Không có đối tượng. Chính là trong nhà có một cô vợ, còn có một cô con gái bảo bối.”

Đã nói Lục Cạnh Ba là một người phúc hắc, đùa bỡn người mà!

Kết quả chuyện này qua một người bạn cùng trong đơn vị của Lục Cạnh Ba, truyền vào trong lỗ tai Diêu Tiểu Cải, Diêu Tiểu Cải cũng không chỉ một lần lấy ra nhạo báng Lục Cạnh Ba, Lục Cạnh Ba cũng không nóng nảy, chỉ nghĩ đều là tình thú giữa vợ chồng.

“Tam Tam, chuyện mướn thợ khu ươm giống như thế nào?” Diêu Tiểu Cải hỏi, vừa ôm con gái trong ngực ra cửa, đi vòng quanh trong sân.

Vừa ra đến bên ngoài, công chúa lạnh nhạt quả nhiên giãn hai đầu chân mày ra, miệng nhỏ cũng không vểnh, trên khuôn mặt nhỏ bé rõ ràng hoàn toàn tự nhiên, Diêu Tam Tam nhìn mà buồn cười.

“Mới nhận thêm tám, cộng thêm năm ngoái quen tay, gần đủ không sai biệt gì lắm đúng không?” Diêu Tam Tam nói, “Chị có rảnh rỗi thì đi qua xem chút.”

“Em nhìn là được rồi, chị không cần nhìn, chút điểm này em còn có thể không có ánh mắt?”

Mấu chốt là trong lúc này chị cũng không đi được đi! Diêu Tam Tam nhìn tiểu Viên Viên trong ngực chị gái, cười.

“Chị hai, Kim Thành nói với em, muốn cho Bào Tiểu Song cũng tới khu ươm giống của chúng ta, chị xem có được không?”

“Dĩ nhiên được rồi! Cô gái kia tính tình yên tĩnh, trầm ổn, người cũng chịu khó, sao lại không được?” Diêu Tiểu Cải di@en*dyan(lee^qu.donnn) suy nghĩ một chút lại nói, “Con bé cũng coi như người trong nhà, nhìn cũng thông minh ngay ngắn, em chú ý bồi dưỡng thêm, về sau quầy hàng lớn cần người nhiều, để con bé dẫn đầu quản lý gì đó.”

Diêu Tam Tam gật gật đầu, cô cũng đang định bồi dưỡng người dưới, khu ươm giống cũng không thể chỉ trông cậy vào hai chị em cô và chị hai, trước mắt tạm được, nhưng quầy hàng lớn hơn nữa, không chú ý tới được. Hai chị em thương lượng, chia công nhân ra làm hai tổ, năm ngoái quen tay thu xếp đi ươm giống cá kim châm, công nhân mới nhận thu, thu xếp hai công nhân cũ mang theo đi ươm giống cá chạch bùn.

Đối với Diêu Tiểu Cải mà nói, cô đã sớm mò xong ươm giống cá chạch bùn rồi, năm ngoái cô đã thử thí nghiệm thành công ươm giống cá kim châm, cửa kỹ thuật đã giải quyết, coi như có kinh nghiệm, nhưng dù sao mới bắt đầu làm, vẫn nên cẩn thận một chút.

“Viên Viên còn nhỏ, bây giờ chị vốn không phân thân nổi, năm nay em thật sự hơi lo lắng.” Diêu Tam Tam nói xong, đưa tay trêu chọc tiểu Viên Viên.

“Không có chuyện gì, chính là thời gian này trong nhà bận rộn, người khác ít trông con bé được, đeo dính chị. Kêu mẹ nhìn con bé nhiều, con bé có thói quen là được. Lại nói công nhân cũ đều quen tay rồi, không cần em nhìn chằm chằm.”

Diêu Tiểu Cải nói xong đột nhiên nhíu mày, giễu cợt em gái, “Thật ra thì em đều hiểu phương pháp kỹ thuật, tự em cũng có thể làm được, làm gì mà tỏ vẻ không có chị thì không được!”

“Em đã nói rồi, chị trông nom ươm giống, em tập trung nuôi dưỡng và tiêu thụ.” Diêu Tam Tam cười hì hì nói, “Rời chị vốn không được. Anh Kim Đông lại lấy mười mấy mẫu mặt nước nuôi cá kim châm, lui về sau anh ấy lo cho cửa hàng, bên này không phải đều là chuyện của em sao?”

Hai chị em tro chuyện, ôm Viên Viên đi một chút trong sân, hình như hài lòng với cảnh xuân tươi đẹp bên ngoài, cũng có lẽ ngày xuân được nắng ấm phơi thoải mái, tiểu Viên Viên không lâu lắm đã ngủ mất rồi.

Ngủ thiếp đi cũng không tiện đối phó, nếu con bé ngủ chưa sâu, thì phải ôm, đi đến bên giường vừa đặt xuống, lập tức tỉnh. Diêu Tiểu Cải không thể làm gì khác hơn là đong đưa, đợi đến khi con bé ngủ say, mới nhẹ nhàng đi vào trong nhà, đặt lên giường đắp kín chăn, làm giống như hoạt động của đặc vụ, nhẹ chân nhẹ tay đóng cửa đi ra ngoài.

Làm mẹ này, thật sự không dễ dàng!

Hai chị em mỗi người kéo một cái ghé, Diêu Tiểu Cải lại đi bưng dâu tây đỏ tươi mê người ra, lúc này dâu tây trồng lộ thiên, mùi vị hết sức ngon. Hai người ngồi dưới hành lang, vừa ăn dâu tây vừa nói chuyện.

“Mẹ mình đâu?” Diêu Tam Tam hỏi, hồi lâu vẫn không thấy mẹ trở lại, Trương Hồng Cúc bình thường rất ít khi đi ra ngoài.

“Đi ra ngoài với cha rồi.” Diêu Tiểu Cải bình bình thản thản nói, “Hình như bên ông bà nội đã xảy ra chuyện gì đó!”

“Đã xảy ra chuyện gì?” Diêu Tam Tam die ennd kdan/le eequhyd onnn vội hỏi, bên chỗ bà nội Diêu gặp chuyện không may là rất bình thường, mấy năm nay Nhị Văn càng không ngừng gây chuyện, sẽ không sống yên ổn, kéo theo Tam Văn, Trụ Tử cũng gây lộn lung tung. Vậy mà xảy ra chuyện lớn gì, gọi cả Trương Hồng Cúc đi?

Phải biết, mấy năm nay Trương Hồng Cúc vốn không tiếp lời bên kia.

“Không biết chuyện gì, Đại Văn vội vàng hấp tấp gọi, hình như bà nội mình bị sao đó.” Diêu Tiểu Cải cười nói, “Dù sao cũng không phải là chuyện tốt gì.”

“Bị bệnh? Hơn nữa bệnh nhỏ tội gì gọi mẹ mình đi theo, chẳng lẽ... Bị bệnh nặng rồi?” Không thể trách Diêu Tam Tam nghĩ theo hướng xấu, thật sự tương đối khác thường.

“Không biết, Đại Văn và cha nói gì đó, lòng hiếu thảo của cha quá lớn, nên lôi kéo mẹ mình vội vã đi. Chị ôm Viên Viên, nên không hỏi kỹ.” Diêu Tiểu Cải cắn dâu tây nói, “Em kết hôn còn chưa tròn tháng đâu, nếu bà nội bị gì kia, còn phải để tang. Xúi quẩy!”

Nhìn dáng vẻ nói năng nhẹ nhàng của chị hai, giống như đang nói thời tiết hôm nay, nói chị đủ lạnh lùng đi, không bằng nói bà nội Diêu làm người đủ thất bại!

Đến chiều muộn Trương Hồng Cúc và Diêu Liên Phát còn chưa trở lại, Diêu Tam Tam và Diêu Tiểu Cải ăn cơm trước, rồi trở về phòng tân hôn của mình.

Đến tối, Bào Kim Đông mang đến tin tức xác thật: Bà nội Diêu không có bệnh gì nặng, chính là đột nhiên bất tỉnh té xỉu, đưa vào bệnh viện cứu chữa.

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó? Nhập viện rồi chứ sao, đang đợi kiểm tra toàn bộ, sợ não có tụ máu.”

“Tại sao lại đột nhiên té bất tỉnh?”

Bào Kim Đông liếc nhìn cô một cái, nói: “Tức giận sôi sục thôi. Nhị Văn bị công an bắt, Trụ Tử cũng bị bắt theo, đoán chừng không thuận lợi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 147 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aanhvovi, Bạch Thiên Tuyết, catharinanguyen, Corny, NanaHachi, ThuTrang238, TranGemy, vuthuhuong.uth3 và 1028 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

12 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 9/1]

1 ... 52, 53, 54

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

16 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 176, 177, 178

19 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần II)

1 ... 189, 190, 191

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 97, 98, 99



lamhan0123: ~(≥▽≤)/~  ốc điểm đưa tui cô tui nui trăm tủi ngủm
lamhan0123: Tiết tháo ko ăn được ╭(╯^╰)╮
Hoàng Phong Linh: Uri, đại giầ cx quỵt điểm nửa hả? Tiết tháo của cô đâu (⊙o⊙)?
Ngọc Nguyệt: Vậy nuôi đống tiền đó không tốn cơm?
lamhan0123: Nui tốn cơm ="=
Ngọc Nguyệt: Ori, "tôi cảnh cáo em, đừng trêu đùa với tôi" *tắt* Sao cô nỡ...
lamhan0123: Đưa đây điểm ~(≥▽≤)/~ í còn cô tui hơm lụm đâu ╭ ╭(╯ε╰)╮
Ngọc Nguyệt: Hể, chán ghê. Vậy mà tui còn định viết di chúc...hm...
lamhan0123: Điểm đó cúng theo nóa lun :v
Ngọc Nguyệt: Ori, tui đang nghĩ, nếu như 1 nick bị ban thì số điểm của nick đó sẽ đi đâu về đâu?
lamhan0123: Linh thường là kiu Ri :)2 cho mí đồng chí quánh chữ ủi :chair:
lamhan0123: :)2 vậy mới bảo có bao nhiu đưa đây tui giữ cuối năm lấy lãi
Ngọc Nguyệt: Hờ, chán ghê, nếu năm ngoái tui để cô Ori giữ 100 điểm của tui lâu hơn chút thì đã có lãi rầu...
Hoàng Phong Linh: Ri nào -_-
lamhan0123: Úy hí hí bạn Ri quỵt điểm :)2
Hoàng Phong Linh: cái game của bà sao quá cả tháng rồi sao chưa tổng kết phát điểm hả??? Tui đang cày điểm đó -.-
Hoàng Phong Linh: bà đó
lamhan0123: Ủ là đứa lào ra có người thân kím :blahblah:
lamhan0123: Ốc thúi ㅡ.ㅡ
Hoàng Phong Linh: ủ, tui đang tìm bà,
chúng ta cùng nhau bàn luận nhân sinh chút  đi
Ngọc Nguyệt: Ồ là Ori.
Ngọc Nguyệt: ...*ngẩng đầu nhìn trời* số điểm của mình thật là số đẹp
lamhan0123: Uri =.,=
Hoàng Phong Linh: ta đang cày nè, nhưng thấy nản quá !!
Cầu đùi để ôm
Ngọc Nguyệt: Lam han là ai vại?
Ngọc Nguyệt: Phong, cày đi tỷ
lamhan0123: Ôm đùi đại da ㅡ.ㅡ
Hoàng Phong Linh: muội ko nhìn thấy sao. giờ ta chỉ có 15 đ
Hoàng Phong Linh: ta muốn mua đồ, nhưng nghèo quá đi ._.
lamhan0123: (๑>◡<๑)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.