Diễn đàn Lê Quý Đôn












Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 185 bài ] 

Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu

 
Có bài mới 20.10.2015, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 3795
Được thanks: 7339 lần
Điểm: 7.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu [78/79 + 8PN] - Điểm: 10
CHƯƠNG 79: GẮN KẾT (hạ)

* Ba tháng sau

"Xin kiểm tra qua cho cô ấy, có phải cô ấy mang thai rồi không?"

Thời điểm hai người họ đi ra khỏi tòa nhà kia, thì việc trước tiên Tần Trác Luân làm chính là muốn Dale đến kiểm tra xem có phải Thiển Hạ mang thai hay không?

"Oa, mẹ mang thai thì con liền có em trai em gái, dì Dale mau mau kiểm tra cho mẹ con xem."

Phi Phi vui vẻ vỗ tay, tới đón bọn họ đúng là không ít người đi.

"Chuyện này sao, tôi không nói cho các người biết, phải biết rằng có mang thai hay không, trước cử hành hôn lễ, chờ đến buổi tối tân hôn của hai người thì tôi sẽ nói cho các người biết đáp án, mọi người, còn chờ cái gì, mau đi thôi."

Dale gán cho bọn họ một cái bí mật, không hề bật mí chút nào mà hoàn toàn thản nhiên lái xe rời đi.

Nhà Tần Trác Luân.

Hai người một trước một sau bước vào phòng, liền thấy được cha mẹ Tần Trác Luân đều đang ngồi trong phòng khách, giống như bọn họ cũng đã tới nơi này một đoạn thời gian rất dài rồi, nhìn bọn họ cũng rất nhàn nhã tự tại đi.

"Ba mẹ, hai người thế nào lại ở chỗ này?"

Đám người Tần Trác Luân và Thiển Hạ cùng nhau đi vào, còn Phi Phi thì lại chạy đến bên cạnh ông nội cậu ngồi xuống.

"Ông nội bà nội muốn đi chơi với con, đã tới rồi, đã ở đây ba tháng, cha, mẹ nhanh tới đây ngồi, các chú các dì cũng mau lại đây ngồi, để con đi pha trà cho mọi người, con pha trà cực kỳ ngon đó, không tin mọi người có thể hỏi ông nội bà nội, mỗi ngày bọn họ đều thích uống trà con pha đó."

Phi Phi vừa mới ngồi xuống lại đứng lên, lại còn tự mình khen ngợi tay nghề pha trà của chính mình.

"Đúng, đúng như lời cháu trai bảo bối nói đó, chúng ta đã ở nơi này ba tháng, còn có thể ở thêm, chờ đến khi hai người các con kết hôn thì chúng ta sẽ bàn bạc dọn đi, nhưng mà Phi Phi sẽ đi theo chúng ta."

Cha Tần Trác Luân đặt tờ báo đang cầm trên tay xuống nói.

"Kết hôn, chúng con lập tức định ngày lành cử hành hôn lễ, còn chuyện Phi Phi có đi cùng cha mẹ hay không thì còn phải xem tâm ý của bản thân Phi Phi, nếu Phi Phi đồng ý đi cùng ông nội bà nội thì con sẽ để Phi Phi đi, ngược lại nếu Phi Phi đồng ý ở lại với chúng con cũng được, chỉ cần Phi Phi cao hứng là tốt rồi."

Tần Trác Luân đúng là một người cha cực kỳ anh minh.

"Cha đúng là tốt nhất, ông nội bà nội, hai người thua đi, chúng ta đi tới vườn hoa nói chuyện riêng đi ạ, đừng để cha mẹ nghe được. Kia là bí mật nhỏ của chúng ta."

Phi Phi nhẹ nhàng bưng khay trà đi ra, bưng cho mỗi người một ly, một người cũng đều không thiếu, tất cả mọi người đều có một ly trà, cậu đưa trà ngon xong thì liền đi đến bên người ông nội bà nội, thần thần bí bí như vậy rồi kéo ông nội bà nội đi đến hoa viên, cũng không cho mọi người đi theo nhìn, kể cả nhìn lén thì đều không được.

"Không chịu cho chúng ta nhìn sao, mà chúng ta cũng chưa nói đồng ý, vậy chúng ta đi nghe lén, đi, chúng ta đi nghe lén."

Mọi người giống như cũng ngầm hiểu ý với nhau mà hướng hoa viên đi đến, hiện tại ở phòng khách lúc này chỉ còn lại hai người Thiển Hạ và Tần Trác Luân với nhau.

*

Năm năm sau

"Mẹ, mẹ, con muốn ăn Hồ Lô bọc đường, mà anh trai không cho, mẹ, đánh mông anh trai đi, anh trai khi dễ con."

Một bé gái xinh xắn bốn tuổi mặc váy công chúa, bộ dáng vô cùng xinh đẹp đáng yêu, cô bé đi đến bên người mẹ kể tội của anh trai mình, sau đó trốn ở trong lòng mẹ làm bộ dáng lè lưỡi với anh trai của mình.

"Ăn Hồ Lô bọc đường và ăn đường không có gì khác nhau, hiện tại em bị sâu răng không ăn được, nếu như em muốn ăn các loại đồ ăn vặt khác thì anh cũng đều không phản đối."

Phi Phi chín tuổi, bộ dáng giống như ông cụ nhỏ quản dạy em gái mình.

"Mẹ, mẹ nhìn xem, anh trai nhỏ lại còn khi dễ Đóa Đóa, hu hu, Đóa Đóa không cần, Đóa Đóa tức giận."

Bé gái xinh xắn tên là Tần Đóa Đóa, vừa nói xong thì hốc mắt cô bé cũng hơi ươn ướt, giống như đang khóc cực kỳ thương tâm vậy.

"Đóa Đóa đừng tức giận, anh trai đều là vì tốt cho con mà thôi, Phi Phi, bài tập của con đã làm tốt chưa? Đóa Đóa, mẹ phạt anh trai chép phạt một trăm lần bài khoá này có được không? Còn muốn chọn chép phạt bài khoá nào thì con lại tới chọn lựa."

Thiển Hạ cầm lấy một quyển ngữ văn anh ngữ của Phi Phi, sau đó đưa cho cô bé Đóa Đóa.

"Thực nhỏ, hì hì, con muốn anh trai chép phạt bài thiên văn này, một trăm lần đi..., anh trai không thể lười biếng đó, nên con sẽ ở bên cạnh giám sát anh trai làm bài. Đi, anh trai nhanh đi sao chép bài khoá đi, một trăm lần, hì hì, bài thiên văn này có rất nhiều rất nhiều chữ, cũng thực khó,... hiện tại anh trai sẽ bị phạt, hì hì, đi mau, sao chép bài khoá đi."

Nhìn hai bóng dáng nhỏ bé của Phi Phi và Đóa Đóa đi vào trong nhà, khiến Thiển Hạ cảm thấy hạnh phúc thực sự đơn giản là như vậy thôi.

"Bà xã, đang suy nghĩ cái gì, đến đây, ăn một xâu Hồ Lô bọc đường này đi."

Tần Trác Luân ngồi vào bên người Thiển Hạ, tiếp đó đưa cho Thiển Hạ một xâu Hồ Lô bọc đường.

"Anh cho rằng em giống như Đóa Đóa sao, em không ăn, chuyện của công ty anh giải quyết xong xuôi rồi hả?"

Thiển Hạ buồn cười nhìn mặt Tần Trác Luân, thế nào mà anh lại cứ luôn coi cô giống như con của bọn họ vậy, xin đi, bọn họ hiện tại đã là cha mẹ của hai đứa con rồi đó.

"Hôm nay đã xong việc, ngày mai và một tuần sau anh nghỉ làm, bởi vì anh muốn dẫn em ra ngoài đi du lịch tuần trăng mật, một tuần, có thể đi không?"

Tần Trác Luân đều đã lên kế hoạch rất chu đáo, ngày mai chính là ngày kỷ niệm kết hôn của hai người bọn họ, cho nên anh muốn dùng lần du lịch tuần trăng mật này làm quà chúc mừng.

"Lại là du lịch tuần trăng mật, anh xem chúng ta cũng đã đi qua năm lần, em không đi."

Thiển Hạ nghe thấy đi du lịch tuần trăng mật thì liền có chút sợ hãi, bởi vì đi du lịch tuần trăng mật sẽ chỉ có hai người bọn họ, vậy Phi Phi và Đóa Đóa phải làm sao bây giờ, cô không muốn một tuần mà không thấy được Phi Phi và Đóa Đóa đâu.

"Có ba mẹ anh rồi, huống chi Phi Phi lại hiểu chuyện như thế, cho nên em không cần lo lắng cho hai đứa đâu, với lại đi du lịch tuần trăng mật cũng chính là chủ ý của con trai chúng ta mà, không tin em có thể hỏi con xem, mà anh cũng sẽ không lừa em."

Tần Trác Luân đã nói chuyện anh và Thiển Hạ muốn đi du lịch tuần trăng mật trước với con trai Phi Phi rồi, mặc dù anh biết Thiển Hạ cũng sẽ không đi hỏi.

"Nếu là chủ ý của Phi Phi, vậy thì đi thôi, trong nhà thật sự không có việc gì chứ? Nếu không chúng ta dẫn hai con cùng nhau đi, cả nhà chúng ta cùng nhau đi du lịch không phải chơi càng vui vẻ sao!"

Thiển Hạ vẫn có chút không yên tâm về con trai và con gái mình.

"Thiển Hạ, hiện tại hai đứa bé đều đã trưởng thành, đứa bé cũng đã bốn tuổi, đứa lớn cũng đã chín tuổi, cho nên em cứ thoải mái hưởng thụ cuộc sống đi, cả ngày em cứ đeo chuyện của Đóa Đóa và Phi Phi bên người, vậy sao em không suy xét đến cảm thụ của anh, anh sẽ thương tâm, bởi vì anh cảm thấy em không quan tâm anh."

Tần Trác Luân nói xong thì liền quay lại đưa lưng về phía Thiển Hạ, giống như anh đang thật sự thương tâm vậy.

"Anh lại nói đi nơi nào vậy, làm sao em có thể không quan tâm đến anh được, được rồi, chúng ta cùng đi, không mang theo Phi Phi và Đóa Đóa, anh xem anh đi, thế nào mà lại có thể ăn dấm chua với con trai mình đây!"

Thiển Hạ bước lên phía trước trấn an chồng mình, anh thật sự là ghen tị quá đáng yêu rồi.

Phi Phi và Đóa Đóa chính là con trai con gái của anh đó, vậy mà lúc anh xoay người lại thì cô chợt phát hiện vẻ tươi cười trên mặt anh, tiếp đó anh liền cúi đầu hôn môi của cô, khiến cô không có biện pháp mở miệng nói chuyện, anh đúng là hơi tức giận đó, haizz, người đàn ông này càng sống càng bướng bỉnh rồi...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 21.10.2015, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 01.05.2015, 14:23
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 7622
Được thanks: 6448 lần
Điểm: 2.27
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu [78/79 + 8PN] - Điểm: 1
Anh giống trẻ ocn rồi. Nhà có ba đứa trẻ haizzzzzzz


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 22.10.2015, 23:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên tích cực
Thành viên tích cực
 
Ngày tham gia: 21.08.2015, 16:18
Bài viết: 3020
Được thanks: 1913 lần
Điểm: 0.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu [78/79 + 8PN] - Điểm: 1
Cam on ban da edit truyen nay.ci len ban gan ket rui.mog chuog moi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 03.11.2015, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thiên Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 3795
Được thanks: 7339 lần
Điểm: 7.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu [78/79 + 8PN] - Điểm: 10
NGOẠI TRUYỆN VỀ TẦN NGHỊ PHI

Mười chín năm sau.

Lúc này Tần Nghị Phi hai mươi tám tuổi, Tần Đóa Đóa hai mươi ba tuổi, nhưng mà lúc Tần Đóa Đóa mười tám tuổi thì đã sớm kết hôn.

Nói một chút về Tần Nghị Phi, anh chính là con trai của Tô Thiển Hạ và Tần Trác Luân, cũng chính là tổng giám đốc đương nhiệm của tập đoàn Tần đế.

Hôm nay theo như lịch thường ngày, anh lái xe về biệt thự trên núi thăm gia đình.

Nhưng xe lại bị bể bánh ở nửa đường, mà ở đây còn là giữa sườn núi, nhìn trái nhìn phải cũng đều không thấy được bóng dáng người nào...

Nên anh chỉ còn cách gọi điện thoại cho công ty sửa xe cho người đến kéo xe đi, trong khi đó người của công ty sửa xe ít nhất phải bốn mươi phút nữa mới có thể đến, hai mắt anh liền nhìn xuống rồi nhìn lên trên núi, so sánh một lúc lâu rồi anh quyết định đi xuống núi.

Bởi vì xuống núi chỉ cần hai mươi mấy phút đi bộ, còn nếu như đi lên núi thì phải cần hơn bốn mươi phút đi bộ, như thế thì lựa chọn đi xuống núi là thuận tiện nhất rồi.

Ước chừng đi được khoảng mười phút đồng hồ thì anh nghe được âm thanh giống như tiếng kêu cứu mạng của người nào đó vọng lại..

Anh vội ngừng bước một chút, muốn xác định xem có phải mình nghe lầm hay không?

Nhìn vào Tần Nghị Phi của hiện tại, chính là khuôn mặt tuấn tú và ngũ quan hoàn hảo, cộng thêm dáng người cao ngất hoàn mỹ, cùng với một đôi mắt đen thâm thuý rất mê người.

Hình ảnh của anh bây giờ và cha mình là Tần Trác Luân năm xưa thì lại càng tuấn tú, càng hấp dẫn ánh mắt phụ nữ hơn.

Chỉ là lúc này anh hơi hơi nhíu mày, cẩn thận lắng nghe động tĩnh.

Hiện tại lại không còn nghe thấy âm thanh kêu cứu mạng nữa, anh liền lắc đầu, cảm thấy có lẽ mình đã nghe lầm rồi.

Sau đó anh tiếp tục đi xuống núi.

"Cứu mạng, cứu mạng, cứu mạng, người nào tới cứu tôi..."

Lúc này mới thật sự nghe được rõ ràng hơn, thế nên anh nghĩ lúc bắt đầu thì anh cũng không có nghe sai, thật sự có người đang kêu cứu mạng..

Anh lần theo tiếng kêu, sau đó cẩn thận tìm kiếm nơi phát ra tiếng kêu, sau vài phút lần mò thì anh mới tìm được, hoá ra là có mấy tên sơn tặc đang khi dễ một cô gái mặc áo trắng.

Nhưng, nhìn quần áo của cô gái này thế nào lại thấy rất kì quái.

Nhưng những thứ này cũng không phải là trọng điểm chú ý với anh, mà mấy tên sơn tặc muốn ức hiếp cô gái kia mới là chính, nếu anh đã gặp thì cũng không thể không quản rồi.

Tần Nghị Phi lập tức tiến lên đánh ngã gục mấy tên sơn tặc xuống đất, tiếp đó cởi áo khoác của mình bao quanh người cô gái.

"Một cô gái còn ở trên núi buổi tối làm cái gì? Mau đứng dậy, nhà cô ở đâu, tôi đưa cô về nhà."

Anh nghĩ có nên đỡ cô gái đứng dậy hay không, nhưng nhìn vẻ mặt kinh hồn chưa trấn định lại được của cô thì anh vẫn là đỡ cô dậy, tiếp đó để chính cô tự mình đứng lên.

"Anh, anh, anh là người tộc nào, người quốc gia nào, anh đừng tới đây, họ, bọn họ có phải cùng một tộc với anh đúng không?"

Cô gái này nói chuyện rất kì quái, đến gần nhìn xem kỹ lưỡng thì Tần Nghị Phi đoán tuổi của cô gái này ước chừng khoảng mười lăm mười sáu tuổi là cùng, chỉ là cách ăn mặc toàn thân có vẻ cực kỳ cổ điển.

Không phải cực kỳ cổ điển, phải nói đây chính là cách ăn mặc cổ trang.

"Cái gì, quốc tộc gì, cô không đứng dậy đi nhanh thì tôi đây đi, nếu lát nữa mấy người bọn họ tỉnh lại thì cô tự cầu nhiều phúc cho mình đi."

Đưa mắt nhìn một lượt đám sơn tặc nằm dưới đất kia, anh bình tĩnh nói, có lẽ là anh không nên quản nhiều chuyện như vậy.

Nên anh liền xoay người ý muốn rời khỏi nơi này.

"Đừng, chờ một chút, anh, anh thật sự không phải là người của bọn họ, tôi, tôi, tôi cũng không biết vì sao tôi lại tới nơi này, nếu phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ của tôi tìm không thấy tôi sẽ sốt ruột. Vậy anh có thể đưa tôi về nhà không? Cha tôi là Đại Học Sĩ Phượng Khám.”

Cô gái do dự nói xong đi thì cảm thấy người trước mặt mình hẳn không phải là cùng một bọn với mấy người sơn tặc kia đâu, nếu không thì anh ta còn cứu mình làm chi.

Cô nghĩ có lẽ anh ta có thể đưa mình về nhà thì sao.


“Phủ Đại Học Sĩ? Đừng nói với tôi, là cô xuyên không tới?”


Tần Nghị Phi yên lặng lắng nghe, nhưng nghe xong lời của cô gái lại thấy rất kỳ quái, cha mẹ, tỷ tỷ Đại Học Sĩ, ha ha, không phải những cách nói này chỉ dùng ở cổ đại sao?


Tầm mắt của anh rơi vào trên mặt cô gái, muốn nhìn một chút xem có phải là cô đang nói dối hay không, nhưng rõ ràng ánh mắt cô chỉ có hai tròng đen trắng trong suốt, tuyệt đối không giống bộ dáng như đang nói đùa, chẳng lẽ cô thật sự là xuyên không tới?


Này, có phải điều này quá vớ vẩn rồi không?


“Cái gì xuyên không, nhà tôi là phủ Đại Học Sĩ, không sai, chỉ cần anh đưa tôi về nhà thì cha mẹ tôi nhất định sẽ hậu tạ ân công.”


Cô gái hoàn toàn không hiểu ý tứ của anh, cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ này, nơi đây thật xa lạ, anh ta xem ra cũng không giống người xấu, chẳng những thế lại còn rất đẹp mắt, mà anh ta lại vừa mới cứu mình.


Nhưng mà lời nói của anh thì cô lại nghe không hiểu.


“Điều này thật sự không được, hiện tại là thế kỷ hai mươi mốt, không phải cái triều đại gì kia của cô, mặc kệ lời cô nói là thật hay giả, nếu cô thật sự là người cổ đại, như vậy nơi đó khẳng định đối với cô nói là Phủ học sĩ, vậy tôi không thể đưa cô về nhà được, không bằng cô hãy tự sinh tự diệt.”


“Đừng đi, ân công, ai da, chân, chân của tôi đau quá…”


* ân công: người có ơn giúp đỡ *


Cô gái sốt ruột đứng lên muốn đi theo anh, vừa thấy anh định đi khiến trong lòng cô lại càng hốt hoảng.


Nhưng hai chân lại truyền đến cảm giác đau đớn khiến cô không đi được, nguyên nhân là do mắt cá chân bị trật lúc giằng co với đám sơn tặc kia cộng thêm vết cắt của mấy bụi gai ven đường.


“Đừng gọi ân công, chuyện của cô thì chính là cô lo, tôi lại không có hứng thú.”


Tần Nghị Phi không quay đầu mà vẫn tiếp tục đi về phía trước, quả thật anh đã quyết tâm mặc kệ cô gái rồi.


“Không cần đi, anh đã cứu tôi thì không thể mặc tôi ở đây được, anh đã làm người tốt thì nên làm đến cùng, nếu anh không thích tôi gọi anh là ân công thì tôi đây liền không gọi nữa, anh dẫn tôi cùng đi được không. Chỗ này thật đáng sợ!”


Cô rất sợ một lúc nữa sẽ có mấy loài dã thú chạy đến, chỉ ngẫm nghĩ đã sợ hãi, mà hiện tại người cô có thể tín nhiệm cũng chỉ có anh, tuy vậy tên họ anh ta là gì thì cô cũng không biết.


“Tôi đã nói chuyện của cô thì chính cô quản, bớt cho tôi chuốc lấy phiền toái.”


Hôm nay anh đã đầy đủ xui xẻo rồi, cũng không muốn chuốv thêm một cái phiền toái về mình nữa.


“Oa, hu hu, anh cũng là người xấu, anh mặc kệ tôi, oa…”


Anh vừa dứt mấy lời tuyệt tình thì cô gái vậy mà lại oa oa khóc lên, giống như anh chính là một hung thần ác xác nào vậy.


“Cô, thật sự là một đại phiền toái, nơi này không phải nhà của cô, vậy cô muốn tôi đưa cô đi đâu, cô cũng không phải là một đứa bé, tôi cũng không thể đưa cô đi đến Cô Nhi Viện, vậy cô nói xem tôi phải mang cô đi làm cái gì?”


Anh nghe được tiếng khóc của cô thì cực kỳ không kiên nhẫn được nữa, kết quả vừa quay lại liền nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy nước mắt, bộ dáng rất đáng thương…


“Vậy, vậy thì trước, đi nhà anh trước, sau đó lại từ từ tìm nhà cho tôi ở, nếu anh bỏ mặc tôi thì, hu hu, mấy người xấu kia tỉnh lại khi dễ tôi, nê anh không thể bò mặc kệ tôi được…”


Cô nói xong thì cái miệng nhỏ nhắn lại muốn khóc.


“Được, trước mang cô đi đến nhà tôi, nhưng tôi chỉ đáng ứng cho cô ở một đêm, sau một đêm này cô nhất định phải rời khỏi.”


Anh thật sự là chịu không nổi con gái khóc, không có biện pháp nhẫn tâm cứ thế bỏ đi, đành phải trước lưu giữ cô một đêm, sau đó anh tiến lên cõng cô ở trên lưng rồi hai người đi xuống núi.


“Anh quả là người tốt, nên tôi sẽ gọi anh là hạt bụi nhỏ.”


Cô gái ghé vào trên lưng anh, cảm thấy tấm lưng của anh thật an toàn, khiến cô thật sự thoải mái muốn ngủ, tiếp đó chỉ bỏ lại một câu như vậy, lại vẫn chưa nói cho anh biết tên của mình thì đã ngủ thiếp đi.


“Cô tên gì cũng không có quan hệ với tôi.”


Anh hơi dỗi nói một câu, sau đó trừ bỏ tiếng bước chân bước đi trên đường, trừ bỏ rừng núi hai bên truyền đến vài âm thanh côn trùng kêu vang thì tựa hồ cũng chỉ có vài ngôi sao trên trời hoà vào bóng dáng hai người càng lúc càng xa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 06.11.2015, 13:09
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó lao động
Lớp phó lao động
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 22:07
Bài viết: 251
Được thanks: 176 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tổng giám đốc, con được mẹ trộm đi! - Kim Tiêu Tiêu (còn 8PN)
đọc truyện này phải nói là rất chán , anh n9 không sạch gì cả , lucs đầu không sạch thì không nói làm gì . 5 năm  ở với mụ kia mà có quan hệ thì anh chẵng chung thủy gì cả ,


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 185 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

2 • [Hiện đại] Sợ cưới - Tân Di Chỉ

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Chị yên lặng bị ăn đi - Phong Hòa Tẫn Khởi

1 ... 67, 68, 69

4 • [Hiện đại] Em là định mệnh của đời anh - Tiếu Giai Nhân

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/06]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại] Trí thông minh của em thật là uổng phí - Thì Nhĩ - Hoàn

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

9 • [Hiện đại] Ngày em đến - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 48, 49, 50

11 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 83, 84, 85

12 • [Hiện đại] Cảm mến không sợ muộn - Tang Giới

1 ... 16, 17, 18

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 10/06]

1, 2, 3, 4, 5

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Tiến sĩ thất nghiệp - Hồ Như

1 ... 48, 49, 50

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 37, 38, 39

17 • [Xuyên không] Hoàng phi Sở đặc công số 11 - Tiêu Tương Đông Nhi

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ Dạ Nguyệt Vị Minh

1 ... 92, 93, 94

19 • [Hiện đại Trùng sinh] Nữ Phụ Trở Về - Mạt Dược

1 ... 14, 15, 16

20 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 115, 116, 117


Thành viên nổi bật 
PNam Tiểu Thư
PNam Tiểu Thư
Gián
Gián
Cửu Thiên Vũ
Cửu Thiên Vũ

Ma Nhỏ: lôi thôi
Hươu Cao Cổ: you là vk ck với nhà m
Hanatadi Kasumi: ách.. ai là vk ck với nhà ngươi . thôi đi ..pp
Hươu Cao Cổ: Rồi vk ck mình đi ngẩu
Hanatadi Kasumi: dạ.. đi ngẩu
Hươu Cao Cổ: bin . đi thôi * kéo kéo*  chú ấy già rồi già ngủ với trẻ là trẻ lão hóa đấy nhanh  đi ngủ với hươu
Ếch Ộp Kêu: nhanh còn ngủ :)2
Hanatadi Kasumi: pp chú voi
Ếch Ộp Kêu: chú, vô lẹ :)2
Pink Elephant: ấy
Hanatadi Kasumi: ách ăn thịt hươu nhà bin nà bị ma ám a~
Hanatadi Kasumi: hươu .. mình đi ngẩu thôi ..
Chuột Tinh: ngoái đầu, hươu à, lão ếch muốn ăn thịt hươu hon ấy mà :)2
Hanatadi Kasumi: pp Chuột lão bá ..
Hươu Cao Cổ: bin.. dắt tay nhau.. mình cũng đi ngủ thôi
Ếch Ộp Kêu: Trâu già ngủ sớm vì trg tồn thanh xuân :sleep:
Hươu Cao Cổ: nhưng sao hươu lại là hươu nhon nhỉ ?
Chuột Tinh: ngoáp, ngoáp, mọi người ngủ ngoan! bá vai lão ếch! đi nèo :love:
pp Bin con,
pp hươu hiền, pp trâu già :))
Hanatadi Kasumi: p p ếch bá bá đẹp trai
Ếch Ộp Kêu: Hươu nhon đi ngủ đơn thuần :sleep:

Bai bé Bin :wave2:
Hanatadi Kasumi: thấy sao ..??
Chuột Tinh: Trâu: thức nguyên đêm nhiều vào, gan bị tổn hại, thận bị suy, mật bị nghen, tụy lại phải hoặc động nhiều... nổi mụn, lão hóa, ở đó mà đòi thanh vs chả xuân! :)) già rồi thì an phận, thu xếp thời gian nghỉ ngơi đi :hug:
Hươu Cao Cổ: bin thấy hươu ntn này
Ếch Ộp Kêu: chú vô làm ấm chỗ trk...tui đi giải quyết sầu buồn trong ng đã ;) đêm nay dài lắm đây :)2
Hanatadi Kasumi: p p hai vị bá lớn bá nhỏ
Hươu Cao Cổ: ủa chú chuột với chú ếch đi ạ ???
Chuột Tinh: ếch: đi thui  :love: , đi nghỉ ngơi vs t nào, ở trong lâu có dọn sẵn giườn chiếu rồi :hug:
Hươu Cao Cổ: ờ ..
Hanatadi Kasumi: kêu kasumi chi kêu bin cho ngắn
Hươu Cao Cổ: kasumi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.