Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 

Gần nhau lúc phồn hoa tan mất - Thủy Dạ Lam

 
Có bài mới 06.11.2012, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuyên không] Gần nhau lúc phồn hoa tan mất - Thủy Dạ Lam - Điểm: 10
Gần nhau lúc phồn hoa tan mất


images


Tác giả: Thủy Dạ Lam

Converter + Editor: ngocquynh520

Nội dung:

Nàng là công chúa Kỳ quốc, quanh năm bị bệnh nằm trên giường. Một tờ chiếu thư lại khiến nàng trở thành cửu ngũ chí tôn, đứng đầu quốc gia trong thiên hạ. Nhưng để bảo vệ sự bình an của Kỳ quốc nàng đành phải đẩy đệ đệ mới sáu tuổi lên ngai vàng.

Hắn là hoàng tử Bắc Liêu, thiên hoàng tôn quý, lại lẻn vào Kỳ quốc làm sát thủ ở Ám Ẩn các. Sau cái nhìn vội vã mà ấn tượng không thể mờ phai, từ đó cục trong cục kế trong kế, không còn dễ dàng khống chế nữa.

Hắn là chiến thần Kỳ quốc, tư thế hào hùng, Thống soái tam quân bình định bạo loạn ở Nam Lĩnh, nửa đời trên lưng ngựa chiến, chỉ vì tranh quyền đoạt thế, giang sơn mỹ nhân biết làm sao chọn lựa.

Hồng trần vạn trượng, bọn họ có thể chân thành hứa hẹn, cầm tay đến già?

Khi quyết định quyền lợi, liệu bọn họ có thể buông tay đúng lúc, đứng trên thiên hạ?

Một khúc ca hết, phồn hoa thành không.

Ai ở nơi ngàn cánh buồm lướt qua khẽ ngâm thiên trường địa cửu.

Ai ở nơi phồn hoa tan mất hứa hẹn đến trời cùng đất tận.


P/S: Nữ chính thông minh, nam chính rất mạnh mẽ, toàn tâm toàn ý vì nữ chính <~~ câu này là của 1 bạn bên TQ giới thiệu, chứ mình chưa đọc =]]



MỤC LỤC


Mở đầu
QUYỂN 1: ĐẾ VƯƠNG TƯỚNG QUÂN NIẾT BÀN

Chương 1 Chương 2 Chương 3
Chương 4  Chương 5 Chương 6
Chương 7 Chương 8 Chương 9
Chương 10 Chương 11 Chương 12
Chương 13

QUYỂN 2: KỲ QUỐC CHI GIÓ NỔI TÌNH TRÀO

Chương 14 Chương 15 Chương 16
Chương 17 Chương 18 Chương 19
Chương 20 Chương 21 Chương 22
Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27

QUYỂN 3: LOẠN THẾ CHI MƯU ĐỊNH THIÊN HẠ

Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33
Chương 34 Chương 35 Chương 36
Chương 37 Chương 38 Chương 39
Chương 40 Chương 41 Chương 42
Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48
Chương 49 Chương 50 Chương 51
Chương 52 Chương 53 Chương 54
Chương 55 Chương 56 Ngoại truyện 1
Chương 57 Ngoại truyện 2

QUYỂN 4: BẮC LIÊU CHI NẮM TAY NHAU MÀ CHẾT

Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63
Chương 64 Chương 65 Chương 66
Chương 67 Chương 68 Chương 69
Chương 70 Chương 71 Ngoại truyện 3
Chương 72 Ngoại truyện 4 Ngoại truyện 5



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.11.2012, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Xuyên không) Gần nhau lúc phồn hoa tan mất - Thủy Dạ Lam - Điểm: 10
Mở đầu

Mở đầu

Trong màn đêm an tĩnh, nàng lại tỉnh táo mở mắt ra lần nữa, đập vào mắt lại là tấm rèm cổ trên đỉnh đầu, cùng với căn phòng cổ kính và ánh nến hơi tối trên bàn. Cuối cùng nàng cũng chỉ có thể khẽ thở dài, tiếng than phiêu tán trong màn đêm tĩnh mịch.

Không muốn trằn trọc trở mình, suy nghĩ lung tung trên giường, nàng xoay người, cầm chiếc áo choàng đặt ở bên giường khoác lên, đi ra khỏi phòng, chậm rãi bước đi thong thả đến mái đình trong vườn hoa. Nàng ngồi trên bậc thang, vòng tay ôm chặt lấy mình, tựa đầu trên lan can.

Nàng tới nơi này đã bao lâu rồi? Có lúc tỉnh lại vào lúc nửa đêm rạng sáng thế này, chung quanh mờ mịt, trái tim chợt trở nên trống không, không tìm được điểm tựa, không biết mình đang ở đâu. Sau đó sự khủng hoảng sẽ không ngừng lan tràn, xông lên đầu.

Muốn trở về không? Có lúc cũng từng hỏi mình như vậy, chỉ là trở về thì có nghĩa lý gì?

Ở thời đại đó, tuy nàng có cha mẹ, nhưng bọn họ chưa bao giờ lo lắng cho nàng.

Từ lúc bắt đầu có trí nhớ, nàng chỉ biết tắt đèn trước, sau đó từ từ bò lên giường trong bóng tối mịt mờ.

Không có cha, không có nụ hôn ngủ ngon, không có mẹ thì thầm kể truyện cổ tích.

Chỉ có bóng đêm sâu thẳm.

Lúc mười tuổi, nàng trông thấy một quả cầu thủy tinh có thể phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Gom góp hết tiền riêng của mình vẫn không đủ, cho nên khi thấy trong ví của mẹ lòi ra tờ một trăm đồng thì ma xui quỷ khiến thế nào, nàng lại lấy trộm. Nàng đặt quả cầu thủy tinh đó ở đầu giường để ánh sáng nhẹ nhàng đó giúp nàng xua đuổi bóng tối.

Khoảng thời gian đó nàng rất vui vẻ, bởi vì mỗi khi mở mắt ngắm nhìn, nàng biết sẽ không còn bóng tối nữa.

Nàng thích cảm giác có ánh sáng lan tỏa khắp phòng, có đôi khi ngỡ rằng đó chính là hạnh phúc. Sau đó vẫn bị mẹ phát hiện, đánh nàng một trận rất đâu tra hỏi xem lấy tiền làm gì. Mẹ tự tay ném vỡ quả cầu thủy tinh trước mặt nàng, những mảnh vụn kia bắn vào trên người, giống như nện thẳng vào lòng của nàng, tạo nên những cơn đau buốt mơ hồ.

Lặng lẽ lan tràn.

Không ngừng không nghỉ.

Mầm móng căm hận bắt đầu bén rễ trong lòng nàng, lặng yên không một tiếng động.

Từ khi biết đồ càng muốn giữ lại càng không giữ được, thì nàng bắt đầu lạnh nhạt. Nàng luôn an tĩnh trong dòng người xô bồ, nhìn người đến rồi lại đi, đi rồi lại đếni, xa lạ rồi quen thuộc, quen thuộc rồi lại xa lạ, đến gần mỗi người, nhưng vẫn giữ vững khoảng cách nhất định. Nàng không biết mình có thể giữ lại cái gì, cho nên cũng không cố gắng giữ lại nữa.

Ở thời đại đó, dường như thật sự không có thứ gì đáng để mình trở về.

Như vậy sao mình tới được nơi này?

Nàng nhìn thấy một đứa trẻ khoảng sáu bảy tuổi, làm nũng muốn mua mứt quả ở con đường đối diện, mà người mẹ đó thì nhẹ nhàng vỗ về, trong mắt tràn ngập cưng chiều, rất là hạnh phúc! Người mẹ đó rốt cuộc không thể từ chối đứa bé, vì vậy liền bảo đứa bé chờ ở đó, để bà băng qua đường mua mứt quả. Bả mỉm cười dịu dàng với đứa trẻ đứng đối diện. Chưa bao giờ hạnh phúc gần sát nàng đến vậy, giống như chỉ cần giơ là có thể chạm vào. Tất cả đều rất là tốt đẹp, nàng lẳng lặng đứng nhìn họ. Nếu như đứa bé kia không cười quá rực rỡ, quá vui vẻ, muốn chạy tới bên cạnh mẹ nó, có lẽ tất cả mọi chuyện sẽ không xảy ra. Nhưng khi ánh đèn sáng ngời hắt vào mắt nàng, nàng nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt người mẹ. Vì vậy không chút do dự, nàng lap tới đẩy đứa bé trai kia ra.

Cảnh cuối cùng nàng nhìn thấy là mứt quả trong tay người mẹ lăn trên mặt đất, lấp lánh dưới ánh đèn pha chói mắt. Nàng lại đột nhiên nhớ lại quả cầu thủy tinh vỡ nát năm mười tuổi, từng mảnh không trọn vẹn giống như như giấc mơ hạnh phúc, gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt.

Đau —— thật sự rất đau ——

Quay đầu đi, nàng rốt cuộc thấy được người mẹ đó kinh hãi kéo tay đứa bé bình yên vô sự.

Như vậy thật tốt, hạnh phúc vẫn tồn tại. Mình chết đi, sẽ không có ai khẩn trương như vậy.

Không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại, nhưng  không phải ở thế kỷ hai mươi mốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: An Du, Tâm Thường Lạc, mait, ngô thị huyền, nh0chaykh0c109, nhím xù 89, p3su96, soonsun89, thanhbt, tiểu.kỳ, tôm chiên xù
     
Có bài mới 11.11.2012, 07:07
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37090
Được thanks: 79602 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: (Xuyên không) Gần nhau lúc phồn hoa tan mất - Thủy Dạ Lam - Điểm: 33
Quyển 1: Đế vương tướng quân Niết Bàn.


Chương 1: Hận này dằng dặc, biết thưở nào phai

Đau——đau quá——

Không phải mình đã chết sao? Tại sao vẫn còn đau đến vậy?

"Công chúa! Công chúa! ——"

"Công chúa tỉnh rồi, nếu công chúa có chuyện gì —— nô tỳ biết làm sao ăn nói với nương nương đây." 3rong cơn mê man, nàng nghe thấy tiếng nghẹn ngào đầy lo lắng, có vẻ hơi gấp gáp của một nữ tử.

Ai đang khóc? Còn có người quan tâm đến mình sao? Là ai vậy?

Nàng cố gắng mở mắt ra, thấy một nữ tử mặc y phục cổ khoảng mười lăm tuổi, đang lo lắng đứng bên giường nhìn nàng bằng đôi mắt ngấn lệ.

Nàng ta là ai? Hình như mình không biết nàng? Tại sao nàng ấy lại khóc?

Nàng khó hiểu vươn tay: "Đừng khóc —— cô——" Nàng giật nảy mình, bởi vì nàng nhìn thấy cánh tay mìnhđưa ra rất nhỏ, giống như một cô nhóc mười tuổi. Nàng giãy dụa ngồi dậy, nhìn thấy 0một gian phòng được xây dựng theo lối kiến trúc cổ xưa.

"Công chúa, thân thể công chúa suy yếu, không nên ngồi dậy. Nếu công chúa cần gì, nô tỳ xin lấy giùm công chúa." Nữ tử kia thấy nàng tỉnh lại, thì hồ hởi nhìn nàng.

"Ta—— không cần gì cả—— chỉ là —-" nàng dừng một chút, không biết nên trao đổi với nữ tử này thế cnào.

"Xin công chúa đừng nghĩ quẫn, chắc chắn bnương nương luôn hi vọng công chúa sống thật khỏe mạnh." Nữ tử kia vội vàng khuyên nhủ nàng.

"Ngươi—— ngươi là ai?" Nàng khẽ nhíu mày. Bất kể thế nào, phải biết tên của nàng ta trước đã.

"Công chúa, ngài làm sao vậy? Nô tỳ luôn theo hầu nương nương và công chúa, sao công chúa lại——" Trong mắt của nữ tử thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

"Ta dường như —— đã quên rất nhiều việc, không nhớ rõ bản thân, cũng không nhớ rõ rất nhiều chuyện." Nàng hơi do dự một chút, vẫn quyết định nói như vậy, có vẻ tương đối hợp lý.

"Công chúa mất trí nhớ! —— vậy——" Thoạt đầu nữ tử kia có vẻ cực kỳ nóng nảy, sau đó hình như nghĩ đến chuyện gì, "Công chúa thật sự không nhớ rõ chuyện trước kia, không nhớ nương nương nữa sao ——" Nữ tử hơi chần chờ, lặng lẽ quan sát nàng.

"Ta —— quả thật không nhớ ra ——" Nàng khẽ nhíu mày, giống như đang cố hết sức suy nghĩ.

Trong mắt nữ tử kia lại thoáng hiện lên vẻ nhẹ nhõm: "Công chúa không cần phải lo lắng, từ nhỏ công chúa đã có nô tỳ hầu hạ. Công chúa không nhớ thì có nô tỳ giúp người nhớ, nô tỳ sẽ giúp công chúa nhớ lại chuyện trước kia."

"Uh! Vậy ngươi tên gì?" Nàng lại nằm xuống giường lần nữa, nhìn nữ tử kia, mặc dù tuổi của nàng ta chỉ khoảng mười sáu mười bảy, nhưng trong thời gian ngắn đã lập tức tỉnh táo đón nhận sự thật nàng mất trí nhớ, có thể thấy được nàng ta cũng là một nữ tử thông minh. Mặc dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng nàng thật sự cảm thấy mệt chết được. Giống như thật vừa trở về từ quỷ môn quan, không, chính xác mà nói đã lượn một vòng ở quỷ môn qua rồi!

"Nô tỳ tên là Bích Ngô, luôn phục vụ mẫu thân công chúa - Lam Bình nương nương, nô tỳ nhìn công chúa lớn lên, cho nên công chúa không cần phải lo lắng." Bích Ngô nhìn nàng, đôi mắt tràn đầy tình thương xa lạ.

Nàng chợt nghĩ, chưa từng có ai dùng ánh mắt như thế nhìn nàng, nàng đột nhiên thấy hâm mộ vị công chúa đó, thân phận tôn quý lại có rất nhiều người thương yêu. "Uh, vậy thì tốt ——" thân thể suy yếu khiến nàng lại thiếp đi.

Đợi đến thân thể nàng từ từ khôi phục, nàng rốt cuộc cũng biết thân thế của thân thể này.

Quốc gia của nàng tên Kỳ, nàng là công chúa của quốc gia này, tên là Ninh Tiểu Thất, bởi vì đứng thứ bảy, cho nên mới có cái tên đó. Khi nàng nghe thế, khóe miệng liền nhếch lên thành một đường cong châm chọc.

Nhất định là một công chúa không được sủn áig, bằng không cũng sẽ không bị tùy tiện đặt tên như thế. Hóa ra phỏng đoán lúc trước của mình là sai, còn tưởng rằng có thể hướng ké hạnh phúc của nàng ta.

Nàng nhẹ nhàng thở dài, vận khí của mình thật là kém, đi tới một thời không khác, vẫn là như thế.

Tại thời không đó, mình không có vướng bận, cho nên khi mình đến đây cũng không quá bài xích, dù sao trước kia mình cũng không ngừng đổi chỗ ở, công việc, không biết mình có thể dừng lại ở đầu, cũng không biết có gì có thể khiến mình dừng lại. Không ngừng tỉnh lại ở những hoàn cảnh xa lạ. Vào buổi sớm yên tĩnh, có thể nghe được âm thanh của những người dậy sớm mua đồ ăn sáng, tiếng xe hơi ấn còi, sau đó lại quên mất bây giờ mình đang ở đâu.

Như vậy đã rất tốt rồi, dù sao cũng không chết.

Lam Bình nương nương - mẫu thân Tiểu Thất đã qua đời một tuần trước khi nàng đến. Tiểu Thất bởi vì nỗi đau mất mẹ, buồn bã quá độ cho nên mới ngã bệnh.

Sau này Tiểu Thất chính là nàng, mà nàng chính là Tiểu Thất.

Nàng nghĩ, dù sao Tiểu Thất vẫn hạnh phúc, có lẽ mẫu thân của nàng rất thích nàng, nếu không nàng cũng sẽ không đau đớn đến thế.

Trong cuộc sống vốn có rất nhiều điều không biết và ngoài ý muốn.

Nàng đã đi nơikhác, nhưng trong lòng vẫn trống rỗng, trắng tay không có gì.

Thật may là, cổ đại còn có nến, nàng ngủ cũng không thổi tắt nến, ánh nến như ánh hoàng hôn, ấm áp, khiến cho nàng cảm thấy an tâm.

Chỉ là —— nửa đêm nàng vẫn thức giấc, sau đó sẽ cảm thấy bản thân vô dụng. Không phải do nàng chưa quen với cuộc sống nơi đây, mà trong lòng vẫn tồn tại nỗi buồn đau mịt mờ. Bất kể ở đâu, vẫn không có cách nào thoát khỏi.

Nhưng vẫn có điểm không giống, chính là Bích Ngô.

Khi nàng rời phòng  lúc nửa đêm theo thói quen, Bích Ngô sẽ phủ thêm áo choàng thật dày cho nàng. Bích Ngô cũng không phải một nữ tử lắm lời, chỉ là mỗi lần thấy nàng mặc áo lót mỏng manh, nàng luôn không ngại phiền phức phủ thêm áo cho nàng, quan tâm trách cứ nàng không nên mặc ít y phục như vậy mà đi ra ngoài. Sau nhiều lần khuyên nhủ không có hiệu quả, Bích Ngô cũng không nói thêm gì nữa, đã quen với sự cổ quái của nàng, khoác thêm áo cho nàng xong, yên lặng ở bên cạnh nàng. Khi đó nàng cảm thấy ấm áp, tựa như cảm giác khi ánh nến kia chiếu vào mặt. Có một sự an tâm dịu dàng hiếm thấy.

Nàng cũng không cự tuyệt ý tốt của Bích Ngô. Nhưng thấy Bích Ngô dù mỏi mệt vẫn đi theo thì nàng luôn không an lòng. Dù sao nàng biết Bích Ngô vẫn cho rằng nàng chính là công chúa, cho nên mỗi khi chạm đến ánh mắt đau lòng của Bích Ngô thì luôn cảm thấy áy náy. Sự khác thường và hoảng hốt của nàng, ở trong mắt của Bích Ngô đều là vì nàng mất đi mẫu thân. Nhưng, sự thật lại không phải như thế. Nàng cũng không phải Tiểu Thất, cũng không phải đang khổ sở vì mất đi mẫu thân, nhưng không cách nào giải thích cho Bích Ngô biết được.

Trước kia có lẽ Tiểu Thất là một công chúa tính khí ôn hòa, dù sao không được yêu thương, không có tư cách kiêu ngạo. Cho nên Bích Ngô càng giống như là tỷ tỷ của Tiểu Thất, mặc dù ở một thời không khác số tuổi của nàng không khác Bích Ngô mấy, nhưng trong tiềm thức của nàng coi nàng ấy như tỷ tỷ, dù sao ở chỗ này nàng cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi.

Khi nàng không cẩn thận ngủ quên trên hành lang trong đình, Bích Ngô sẽ cẩn thận ôm lấy nàng, đặt nàng lên giường. Mặc dù khi Bích Ngô ôm lấy nàng thì nàng đã tỉnh, nhưng nàng thích sự ấm áp này, thích cả lồng ngực có hương thơm đặc biệt của nữ tử. Có lúc, nàng nghĩ, được mẫu thân ôm vào lòng chắc là sẽ ấm áp, làm người ta an tâm như thế.

Tiểu Thất, mặc dù nàng cảm thấy cái tên này được đặt tùy ý, nhưng nàng vẫn ưa thích nó, không hoa lệ, thật đơn giản. Cho nên nàng cứ lấy tên Tiểu Thất đi.

Nếu như thế kỷ hai mươi mốt đã trở thành quá khứ, như vậy ——

Như vậy rất tốt.

Dù sao cũng có một người cho ngươi sự ấm áp lúc ngươi thấy lạnh. Mặc dù cô ấy không cách nào xua đuổi khủng hoảng trong lòng giùm ngươi.

Nàng vẫn luôn là một người khát vọng ấm áp. Cho nên khi thấy chiếc xe kia vọt tới đứa bé thì nàng quên mình xông ra ngoài, thậm chí không kịp suy nghĩ gì. Nàng chỉ thấy được ấm áp, hạnh phúc, cho nên không đành lòng thấy nó ầm ầm sụp đổ ngay trước mắt mình, cho nên phải trả giá bằng cả sinh mệnh, nàng cũng bằng lòng.

Cho nên, một khắc sau cùng đó là nàng tâm cam tình nguyện, thậm chí hết sức vui mừng.

Bởi cho tới bây giờ nàng không hề mong mỏi được sống.

Có lúc, nàng sẽ nghĩ tới cha mẹ ở thời không đó, sẽ nghĩ gì khi bọn họ nghe tìn mình chết, bọn họ sẽ có biểu hiến như thế nào? Sẽ hối hận vì chưa từng quan tâm tới nàng hay là sẽ cảm thấy không sao cả? Dù sao mình có ở đó hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến cuộc sống của họ.

Nhưng nàng không thấy được, giống như tất cả mọi chuyện đã không còn liên quan tới nàng nữa. Nàng vẫn không hiểu được vì sao bọn họ không thích nàng, lại sinh ra nàng?

Sinh mạng được kéo dài, lại không còn mảy may quan hệ đến họ.

Khi tình yêu đã phai mờ, thì cũng khó lòng căm hận nữa.

Tất cả mọi chuyện đều có thể tha thứ, chỉ cần không còn liên quan đến tình yêu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: An Du, Keobonggon2013, celifer118, marialoan, nh0chaykh0c109, nhím xù 89, thanhbt, tiểu.kỳ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 97 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichvan, Bạch Tử Vũ, Cún đi bộ, h3ob3o, hanayuki001, heartofstone, Hoacamtu, huyenkthh, Ida, June276, meobanhsua, Murasaki, neyiah109, Nga Le, syrachen, ta la ta, thanhtam0209, toilatoi-84, Vân Hy, YuiYuii và 1269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 35, 36, 37

2 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

3 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 127, 128, 129

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

13 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

16 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

19 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

20 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
susublue
susublue

Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Đường Thất Công Tử: :shock2: :shock2:
Độc Bá Thiên: Ri đậu thai rồi.... ô la la
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 437 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 415 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693 mọi người ủng hộ Liên với ^^
Aka: 2 vạch
Đường Thất Công Tử: ?
Aka: Có rồi :">
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1276 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 490 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 337 điểm để mua Thiên thần 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 420 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2572 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Chuối chín cây vừa đặt giá 399 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1214 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 360 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1517 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: tieuhanhtinh vừa đặt giá 320 điểm để mua Thiên thần 4
Nguyễn Khai Quốc: Giống Rồng
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3418369#p3418369 ai còn nhớ xin hãy ghé đọc :)
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.