Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 

Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

 
Có bài mới 01.08.2017, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Tiếng Anh
Trial Mod CLB Tiếng Anh
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1397
Được thanks: 2380 lần
Điểm: 4.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 12
Chương 100.3: Đại kết cục (Hạ)

Editor: Mèo (meoancamam) - ddlqd

"Nhưng hoàng thượng, sứ giả Bắc Mạc chính là thiếu chủ Thiên gia đấy ạ!" Thái giám trẻ thấy Nạp Lan Thần Dật không có chút phản ứng nào, còn cúi đầu nhìn tấu chương thì không khỏi chết không sờn hô.

"Cái gì?!" Rốt cuộc Nạp Lan Thần Dật cũng có phản ứng, trong nháy mắt liền biến mất trước mặt thái giám.

Chỉ còn lại thái giám trẻ với vẻ mặt hóa đá. Hắn nghe thấy sau khi hoàng thượng biến mất nói một câu "Thế nhưng là nam nhân!"

Nhưng mà, đây dường như đâu phải trọng điểm mà.

Khi Nạp Lan Thần Dật đuổi tới, Thiên Thần đã bị Nam Ức Tịnh phái người đưa đến dịch quán của Hách Liên Nghi Huyên. Nam Ức Tịnh thấy dáng vẻ phong trần mệt mỏi của Nạp Lan Thần Dật thì không khỏi lười biếng nhíu mày, kỳ quái hỏi "Chàng vội vã chạy tới chỗ này làm gì?"

"Ta nghe nói nàng cởi y phục của Thiên Thần." Nạp Lan Thần Dật đánh giá trên dưới Nam Ức Tịnh, dáng vẻ oan ức vẽ vòng tròn, chẳng lẽ dáng người Thiên Thần còn so với hắn được sao, Nam Ức Tịnh sao phải cởi y phục Thiên Thần làm gì.

Nam Ức Tịnh thấy dáng vẻ oan ức của Nạp Lan Thần Dật thì không khỏi bật cười. Đây là Nạp Lan Thần Dật đã nghĩ đến chỗ nào rồi.

"Ta đưa hắn đến dịch quán của Nghi Huyên tỷ tỷ rồi."  Nam Ức Tịnh vẻ mặt tươi cười nhìn Nạp Lan Thần Dật, trong con ngươi thậm chí còn mang theo vài phần đùa cợt.

Giờ phút này Nạp Lan Thần Dật lại không có chút dáng vẻ xấu hổ nào, ngược lại tự nhiên nói thầm một câu. "Luôn biết ánh mắt Ức Tịnh sẽ không kém như vậy mà, nhìn ta lõa thể là được rồi!"

Nam Ức Tịnh có võ công cao cường, thính lực đương nhiên phi phàm, nghe Nạp Lan Thần Dật bình tĩnh nói như vậy thì không khỏi mồ hôi tuôn như rơi, người nam nhân này gần đây càng ngày càng không bình thường rồi.

Thiên Thần bị Nam Ức Tịnh đưa đến dịch quán của Hách Liên Nghi Huyên, thuộc hạ của Nạp Lan Thần Dật cũng hành động không chậm, lập tức phái người dùng bồ câu đưa tin thông báo Hạ Văn Cử cùng nhau tấn công Tây Nhạc, hơn nữa còn dẫn đầu mang đại quân đến biên cảnh Tây Nhạc.

Tuy Hạ Văn Cử có chút nghi hoặc vì sao Nạp Lan Thần Dật lại dễ dàng đồng ý nhưng mọi chuyện đã hướng đến mong muốn của hắn, đương nhiên sẽ cảm thấy vui mừng cùng thành công, cũng dẫn đại quân đến biên cảnh Tây Nhạc.

Nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn trái ngược với hắn dự tính. Quân đội Tây Nhạc và Đông Lâm lại liên thủ đối phó với hắn.

Nhìn binh sĩ Bắc Mạc gian khổ chiến đấu với Tây Nhạc và Đông Lâm vây đánh hai bên, Hạ Văn Cử nhíu chặt mày, nhìn về phía Nạp Lan Thần Dật đã một mình một ngựa vọt tới trước mặt hắn, trong mắt hiện lên hung ác nham hiểm, giọng nói lạnh lùng "Tốt cho một chiêu gậy ông đập lưng ông! Tại sao ngươi có thể biết ta đang lừa người, hơn nữa còn có thể thu phục Da Luật Tề?"

Bắc Mạc luôn qua lại thân thiết với Tây Nhạc, Da Luật Tề lại không chịu liên minh cùng hắn, vậy sao Nạp Lan Thần Dật có thể thu phục Da Luật Tề liên thủ cùng Đông Lâm? Huống chi kế hoạch của hắn không sai vào đâu được, trước đó đã thông qua Đổng Thư Thư tình báo sai sự thật, Nạp Lan Thần Dật nên cho rằng Tây Nhạc đã liên minh với Bắc Mạc mới đúng, sao lại có thể nghĩ đến việc thuyết phục Tây Nhạc đối phó Bắc Mạc đây?

Nạp Lan Thần Dật nhìn dáng vẻ tức giận của Hạ Văn Cử, trên môi vẫn là nụ cười ôn hòa nhã nhặn trước đây, ánh mắt thâm thúy, không nhanh không chậm nói, "Hạ thái tử hỏi nhiều vấn đề như vậy, trẫm nên trả lời câu nào trước mới tốt?"

Hạ Văn Cử nhìn Nạp Lan Thần Dật vẫn là dáng vẻ nước chảy mây trôi thì không khỏi tức bốc khói. Hắn nhìn chằm chằm Nạp Lan Thần Dật, trong mắt hiện lên âm độc, lạnh giọng chất vấn "Là tiện nhân Đổng Thư Thư kia nói cho ngươi ư? Chẳng lẽ thù giết nhà còn kém chút tình yêu đáng cười với ngươi sao?"

Nạp Lan Thần Dật nhìn Hạ Văn Cử treo lên khuôn mặt tươi cười bất cần đời cùng vẻ mặt âm ngoan nhưng nụ cười bên môi hắn (Nạp Lan Thần Dật) vẫn chưa từng thay đổi, dường như không bởi vì lời nói của Hạ Văn Cử mà có chút gợn sóng, hắn cười đến tao nhã giống như áng mây trên trời, giọng nói từ tốn "Nàng không nói cho ta biết."

"Đó là Thiên Thần?! Thiên gia đời đời kiếp kiếp bảo vệ Bắc Mạc, thế nhưng hắn lại phản bội ta?!" Hạ Văn Cử nghe Nạp Lan Thần Dật nói, hạn thù trong mắt càng thêm rõ ràng, vì cớ gì hắn luôn cẩn thận, cuối cùng lại thua thảm bại, hắn không cam lòng, không cam lòng!

Nạp Lan Thần Dật không để ý Hạ Văn Cử thất lễ. Khi thất bại không xét đến việc bản thân tính toán sai lầm, lại luôn cho rằng người bên cạnh phản bội, người như vậy sao có thể lấy được thắng lợi?

Nạp Lan Thần Dật nhìn Hạ Văn Cử, ánh mắt thâm trầm, trang nghiêm mang đến uy nghiêm của quân lâm thiên hạ, hắn từ trên cao nhìn xuống Hạ Văn Cử, nhàn nhạt nói "Người nào cũng không phản bội ngươi. Chỉ là Tây Nhạc đã sớm bên phía Đông Lâm từ lâu, ngươi nói ta sẽ tin tưởng lời của Đổng Thư Thư sao? Ta sẽ không biết ngươi đang đặt bẫy sao? Biết người biết ta trăm trận trăm thắng. Hạ Văn Cử, ngươi thua ở chỗ quá tự tin, đối với đối thủ của bản thân còn không rõ."

Hạ Văn Cử nghe được lời nói của Nạp Lan Thần Dật, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch. Tây Nhạc đã sớm liên minh với Đông Lâm, sao có thể? Rõ ràng Tây Nhạc vẫn luôn qua lại tốt với Bắc Mạc, sao có thể đột nhiên gắn bó với Đông Lâm.

"Vì sao? Vì sao Tây Nhạc lại giúp Đông Lâm?" Hạ Văn Cử vẫn nhịn không được hỏi ra.

Hôm nay đấu trận này, hắn cho rằng có thể tiêu diệt đại quân Đông Lâm một lần duy nhất, bởi vậy dường như đã mang đến tất cả binh sĩ tinh nhuệ của Bắc Mạc, nhưng lại bị Nạp Lan Thần Dật phục kích, tiếp đó bị Đông Lâm và Tây Nhạc đánh vào hai phía, hiện giờ thất bại đã định, Bắc Mạc đã mất đi cơ hội thống nhất thiên hạ rồi.

Hắn đã thua. Thua triệt triệt để để rồi. Một bước sai, thua cả ván bài. Chỉ là dù cho hắn đã thua, hắn lại muốn biết rốt cuộc hắn đã thua ở đâu. Vì sao Tây Nhạc lại gắn bó với Đông Lâm, để mưu kế vất vả của hắn đều tan vỡ tất cả.

Nạp Lan Thần Dật nói hắn quá tự tin, đã không hiểu được đối thủ của mình. Nhưng hắn rõ ràng vô cùng hiểu rõ Nạp Lan Thần Dật, thậm chí còn để Đổng Thư Thư đi tính kế hắn. Bởi vì hắn biết Nạp Lan Thần Dật luôn luôn đã dùng người thì không chút nghi ngờ. đối với người thân cận bên cạnh tuyệt đối sẽ không dễ nghi ngờ.

Nhưng lại vẫn xảy ra vấn đề. Đúng rồi. Vấn đề không phải ở trên người Nạp Lan Thần Dật, mà là trên người hoàng đế Tây Nhạc Da Luật Tề. Nạp Lan Thần Dật nói đúng lắm, hắn đã từng đi tìm hiểu Da Luật Tề chưa?

Da Luật Tề cực kỳ trẻ nhưng lại thống trị Tây Nhạc vô cùng trật tự, nhưng lại không có suy nghĩ muốn thống nhất thiên hạ, bởi vậy hắn cũng chưa từng để Da Luật Tề vào mắt, chỉ coi Tây Nhạc như một con cờ mà thôi, sao có thể dụng tâm đi tìm hiểu rõ Da Luật Tề chứ?

"Bởi vì trẫm từng đồng ý với mẫu thân của Thần Dật sẽ bảo vệ nó thật tốt. Bây giờ Thần Dật muốn thiên hạ này, Tây Nhạc chắp tay dâng lên thì có sao?" Toàn thân Da Luật Tề mặc quân phục cưỡi ngựa đến cạnh Nạp Lan Thần Dật, hắn nhìn Nạp Lan Thần Dật bằng ánh mắt vô cùng từ ái, dường như có thể xuyên qua Nạp Lan Thần Dật nhìn thấy Mộ Dung Nguyệt vậy.

Hạ Văn Cử nghe Da Luật Tề nói, ánh mắt lộ ra không thể tin. Vậy mà Da Luật Tề cũng thích Mộ Dung Nguyệt, thậm chí còn vì nàng ta buông tha cả Tây Nhạc? Khó trách những năm gần đây chút biểu hiện dã tâm Da Luật Tề cũng không có, thì ra do hắn chưa từng để giang sơn vào mắt sao?

Hắn vẫn cho rằng Da Luật Tề không có năng lực. Nhưng một hoàng đế không có năng lực sao có thể cai quản được Tây Nhạc tốt như vậy? Hắn không phải không có năng lực, chỉ là hắn không tham luyến thiên hạ, không ham mê quyền thế mà thôi.

Hắn đúng là thua ở đây. Thua ở phần tình cảm Da Luật Tề đối với Mộ Dung Nguyệt? Qủa thật buồn cười!

"Thái tử Bắc Mạc, việc đã đến nước này, ngươi vẫn tự mình kết thúc đi." Nạp Lan Thần Dật nhìn Hạ Văn Cử, trong mắt lạnh nhạt, đối với Hạ Văn Cử một người luôn có dã tâm cùng cố chấp mà nói, vô luận ra sao cũng sẽ không lưu lại tính mạng cho hắn.

Hắn cho tới bây giờ đều hiểu được đạo lý, nhân từ với địch chính là tàn nhẫn với chính mình. Nếu như hôm nay hắn cho Hạ Văn Cử một con đường sống, chẳng khác nào chôn xuống một kết cục thảm hại cho bản thân.

Giờ phút này chiến tranh căn bản đã sắp kết thúc. Quân đội Bắc Mạc chết thì chết, đầu hàng thì đầu hàng. Gia Luật Linh cũng cưỡi ngựa đến trước Hạ Văn Cử, ánh mắt nhìn về phía Hạ Văn Cử mang vài phần thương hại.

Hắn còn nhớ rõ Hạ Văn Cử khi bé vẫn luôn thích kéo ống tay áo của hắn nói chuyện với hắn, cho dù hiện giờ Bắc Mạc và Tây Nhạc đối địch, nhưng hán vẫn nhớ rõ phần tình cảm bạn bè hắn và Hạ Văn Cử đã từng có.

Dường như Hạ Văn Cử thấy được Gia Luật Linh, bên môi hắn lộ ra nụ cười mê hoặc lòng người, lại giống như khôi phục lại dáng vẻ Thái tử bất cần đời táo bạo khi ấy, hắn ngửa mặt lên trời cười nói "Ha ha ha ha, thật không Hạ Văn Cử ta tự mãn tính toán chi tiết lại có ngày bị người tính kế thẩm hại như vậy!"

Binh lính Bắc Mạc còn lại thấy một màn này, đều cúi đầu. Trong lòng bọn họ, Hạ Văn Cử luôn giống như một vị thần hiện giờ nhìn thấy dáng vẻ điên cuồng đau đớn của hắn như vậy, làm sao bọn họ lại không chút xúc động nào chứ?

Chỉ có Nạp Lan Thần Dật vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt như cũ, dáng người cao to ngồi trên ngựa, không chút dao động, có thì chỉ là uy nghiêm của quân vương thiên hạ cùng sự lạnh lùng, hắn nhìn Hạ Văn Cử bằng ánh mắt sâu thẳm.

"Người lạ như ngọc, công tử đời này độc nhất vô nhị. (*) Nạp Lan Thần Dật, ngươi thật sự đảm đương nổi những lời này, cũng xứng với nàng." Sau khi Hạ Văn Cử điên cuồng, vẻ mặt bỗng trở nên cô đơn, trong mắt còn chút dịu dàng như có như không.

(*) Nguyên văn là: Mạch sinh nhân như ngọc, công tử thế vô song.

Trước mắt hắn hiện lên nụ cười tuyệt mỹ của Nam Ức Tịnh. Từ khi lần đầu gặp nàng, hắn không thể ngừng yêu nàng. Chỉ là cuối cùng nàng không thuộc về hắn được. Nàng vĩnh viễn không biết, từ lúc nàng gả cho Nạp Lan Thần Dật kia, hắn đau lòng bao nhiêu.

Khi đó, hắn càng kiên định với quyết tâm thống nhất thiên hạ. Hắn nhất định phải đoạt nàng lại từ bên người Nạp Lan Thần Dật.

"Linh thúc thúc, thiên hạ được thông nhất, nàng chính là nhất quốc chi mẫu. Người sẽ quỳ xuống với nàng, xưng hô hoàng hậu nương nương, người quả thật nguyện ý sao?" Hạ Văn Cử lại chuyển tầm mắt về phía Gia Luật Linh, có chút đồng tình nói. Theo ý hắn, trơ mắt nhìn người mình yêu ở cùng một chỗ với nam nhân khác, là chuyện thống khổ nhất, hơn nữa còn xưng hô đế hậu với bọn họ.

Gia Luật Linh thật không ngờ Hạ Văn Cử lại đột nhiên hỏi hắn vấn đề này. Bên môi không khỏi nở nụ cời, mang theo ba phần chua sót bảy phần thoải mái.

Đã bao lâu hắn không nghe thấy người nhắc đến Nam Ức Tịnh, hắn cũng rất lâu chưa từng nhắc đến nàng rồi. Nhưng chỉ có hắn biết, một người không gặp hắn lại nhớ Nam Ức Tịnh nhiều hơn, nhớ đến thời gian bọn họ ở cùng nhau ít đến thương cảm. Nhưng hắn cũng biết, rốt cuộc Nam Ức Tịnh cũng không thuộc về hắn, hơn nữa Nạp Lan Thần Dật phong hoa tuyệt đại như vậy ở cùng nàng, hắn còn có gì lo lắng nữa?

"Chỉ cần nàng hạnh phúc, ta còn gì không nguyện ý nữa đâu." Trong mắt Gia Luật Linh tràn đầy kiên định cùng chúc phúc, cười nói. Nạp Lan Thần Dật có thể thâm tình với Nam Ức Tịnh bao nhiêu, hắn đã thấy rõ rồi. Một khi đã như vậy, hắn còn gì lo lắng, còn gì không cam nữa?

Ca ca có thể vì một Mộ Dung Nguyệt mà cả Tây Nhạc cũng không cần, mười năm như một ngày, một lòng nhớ kỹ Mộ Dung Nguyệt, hắn chỉ là quỳ xuống xưng nàng một tiếng hoàng hậu nương nương, còn có gì chứ? Chỉ cần nàng có thể hạnh phúc, hắn đã yên tâm rồi.

Hạ Văn Cử nghe Gia Luật Linh nói, dường như nháy mắt đã nghĩ thông suốt. Thôi thôi, không là của hắn, rốt cuộc hắn có cưỡng cầu cũng không được, coi như nghĩ không được đi.

Thiên hạ không thuộc về hắn. Nam Ức Tịnh cũng không thuộc về hắn. Rốt cuộc hắn cũng chỉ còn hai bàn tay trắng.

Kiếm tốt ra khỏi vỏ, máu vẩy sa trường. Dáng người của Hạ Văn Cử từ từ ngã xuống, những binh linh Bắc Mạc đang chiến đấu nơi trọng yếu thấy một màn này cũng đều buông đao xuống, thậm chí còn có người tự vẫn chết cùng Hạ Văn Cử.

Có thể có binh lính trung thành với hắn như vậy, thậm chí nguyện chết cùng hắn, rốt cuộc Hạ Văn Cử cũng không tính là quá thất bại.

Hạ Văn Cử vừa chết, quân đội Bắc Mạc thua cuộc. Tây Nhạc tuyên bố thần phục Đông Lâm. Quân đội Đông Lâm tiến quân thần tốc, bức đến hoàng cung Bắc Mạc, hoàng đế Bắc Mạc vừa trải qua đau đớn mất con, hiện giờ thế cục đã định, không thể không mở cổng thành.

Đến đây. Thiên hạ thống nhất. Nạp Lan Thần Dật quân vương thiên hạ, mà Nam Ức Tịnh cũng thành Hoàng hậu duy nhất trong thiên hạ.

HOÀN CHÍNH VĂN



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, Tiểu Tất Tất, kix242, phuong thi, xuanhien77
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.08.2017, 10:38
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Tiếng Anh
Trial Mod CLB Tiếng Anh
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1397
Được thanks: 2380 lần
Điểm: 4.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 12
Ngoại truyện

Editor: Mèo (meoancamam)


【Đứa trẻ phúc hắc 1】

Ngự hoa viên.

Một nữ tử mặc cung trang màu hồng nhạt, mái tóc búi cao, cài lên cây trâm cực kỳ quý giá, dáng vẻ ung dung cao quý. Khuôn mặt trang điểm tinh xảo, con ngươi ậc nước, chiếc mũi tinh tế, đôi môi xinh xắn, dáng vẻ đáng yêu động lòng người.

Nàng một mình đứng trong ngự hoa viên, kiễng chân trông ngóng, dường như đang chờ đợi ai đó. Nhìn thấy bóng dáng áo trắng đang không nhanh không chậm đang đi đến cách đó không xa, trong mắt nữ tử lộ ra vui vẻ, chỉnh lại xiêm áo một hồi, đi đến chỗ bóng dáng áo trắng kia, thế nhưng còn vô tình ngã sấp xuống đất.

"Ôi." Cả người nàng ngã dưới đất, xem ra cũng không nhẹ, nhưng nàng bị ngã cực kỳ thành thạo, một chút cũng không ngã làm hỏng tóc nàng, khiến cả người nàng khi đứng dậy có chút chật vật, ngược lại có vẻ điềm đạm đáng yêu.

Nạp Lan Thần Dật mang theo Nạp Lan Phượng năm tuổi ra ngoài đi bộ, đúng lúc nữ nhân xa lạ này thế nhưng lại ngã sấp trước mặt hắn. Từ khi đăng cơ làm hoàng đế, thực ra hắn cũng không cần dùng thủ đoạn, nhưng mánh khóe dễ hiểu như thế này vẫn không thể gạt được mắt hắn.

Hắn hơi nhíu mày, trong mắt hiện lên không kiên nhẫn. Những năm gần đây, cho dù hắn đã ra lệnh cả đời này chỉ có Nam Ức Tịnh là hoàng hậu duy nhất, hắn sẽ không cưới nữ nhân nào khác, thậm chí còn giết gà dọa khỉ xử trí mấy nữ nhân muốn quyến rũ hắn, nhưng nữ nhân muốn đến quyến rũ hắn vẫn nối tiếp nhau đến không dứt.

Chẳng lẽ sức quyến rũ của hắn thực sự lớn như vậy sao? Lớn đến nỗi khiến cho những nữ tử này nguyện ý mạo hiểm tính mạng dù một đám người trước ngã xuống, người sau vẫn tiến lên ư? Đáng tiếc, dù cho các nàng chết trước mặt hắn, hắn cũng sẽ không nhìn thêm chút nào.

Nạp Lan Thần Dật nhạy bén thông tuệ cả nước đều biết, nàng ta nếu muốn chiếm được thương xót của Nạp Lan Thần Dật, cú ngã khi nay đương nhiên sẽ không phải giả vờ, cho dù nàng ta đã khống chế cực kỳ tốt thì chân nàng ta cũng thực sự bị thương, bởi vậy nước mắt rơi ra cũng không giả, thế nhưng Nạp Lan Thần Dật chẳng thèm ngó ngàng tới, định đi tiếp.

Nàng ta đang không biết nên làm gì thì lại nhìn thấy Nạp Lan Phượng đi đến trước mặt nàng ta, gương mặt ngây thơ trong sáng. Không thể không nói, dáng vẻ của Nạp Lan Phượng cực kỳ đáng yêu xinh xắn, khiến người ta không thể nào cảm thấy chán ghét được, nhưng khi Nạp Lan Phượng mở miệng, nữ tử này liền mất sạch hảo cảm của mình đối với Nạp Lan Phượng.

Nha đầu chết tiệt này thế nhưng dám gọi nàng ta là bác gái?! Rõ ràng nàng ta mới mười sáu tuổi, so với mẹ đẻ của nó Nam Ức Tịnh còn nhỏ hơn hẳn sáu tuổi, thế nhưng con nha đầu này dám gọi nàng ta là bác gái?!

Tức nhất vẫn là, nha đầu này vừa nói cái gì ấy nhỉ?! Nói cái gì mà nàng ta nãy vẫn đi tốt, vừa thấy Nạp Lan Thần Dật liền ngã sấp mặt luôn, nói nàng ta giống như nữ tử chưa trải việc đời vậy.

Cho dù trong lòng nữ tử này hận nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng không dám nói ác ý với Nạp Lan Phượng. Dù gì Nạp Lan Thần Dật sủng thê như mạng, mà thê tử của hắn lại vô cùng yêu thương con gái này, ai cũng không dám động đến nửa ngón tay của Nạp Lan Phượng, nàng ta sao dám tùy tiện đắc tội Nạp Lan Phượng chứ?

Nữ tử này nhịn xuống tức giận, liếc nhìn Nạp Lan Phượng, nở một nụ cười tươi nói "Thì ra là tiểu công chúa, Tư Vũ tỷ tỷ không cẩn thận bị trật chân, chứ không phải cố tình mạo phạm thánh giá."

Lời nói dịu dàng lịch sự, phối hợp với nước mắt trên mặt quả thật rất có dáng vẻ dịu dàng đáng yêu, còn không quên nhìn trộm Nạp Lan Thần Dật bên đó. Nhưng Nạp Lan Thần Dật là người nào? Trước kia đến Hạ U Lan đệ nhất mỹ nhân danh chấn bốn nước yêu thương nhung nhớ hắn còn không nhìn nhiều một chút, huống chi cái Tư Vũ gì gì đó này chỉ có nhan sắc bậc trung?

Trong mắt trong tim hắn chỉ có duy nhất một Nam Ức Tịnh, theo hắn thấy, Nam Ức Tịnh chính là nữ tử đẹp nhất thế gian này. Nhưng nói đi nói lại, cũng thực sự không có nữ tử nào đẹp hơn Nam Ức Tịnh xuất hiện nữa, người duy nhất có thể so sánh với nàng là Hạ U Lan bây giờ cũng đã bỏ qua khúc mắc, gả cho người ta rồi, nói đến phu quân của Hạ U Lan sao, đó chính là Lạc Huyền Lăng thực sự - Tề công tử.

Nạp Lan Phượng nhìn thấy nữ nhân đáng ghét này thế nhưng còn không chịu thu liễm, còn dám nhìn trộm phụ hoàng bé, trong mắt không khỏi thoáng qua giảo hoạt. Tư Vũ tỷ tỷ? Nàng ta đây là đang khó chịu bé gọi nàng là bác gái sao?

Nghĩ tới đây, Nạp Lan Phượng lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, ngây thơ trong sáng nhìn Hoắc Tư Vũ, dường như khó hiểu nói "Tư Vũ tỷ tỷ? Ta nhớ rõ mẫu hậu chỉ sinh ra một nữ nhi là ta, khi nào có thêm một tỷ tỷ rồi? Hơn nữa bác gái người nhìn trông còn già hơn mẫu hậu ta, sao mẫu hậu ta có thể sinh ra nữ nhân già như người chứ?"

Hoắc Tư Vũ nghe Nạp Lan Phượng nói, thiếu chút nữa tức đến không thở nổi rồi, nàng ta tức giận nhìn Nạp Lan Phượng. Nạp Lan Phượng thấy Hoắc Tư Vũ lộ bản chất, nở nụ cười nhưng trên mặt lại giả vờ sợ hãi, trốn sang bên cạnh người Nạp Lan Thần Dật nói "Bác gái, vì sao người trừng Phượng nhi, Phượng nhi rất sợ."

Trong lòng Hoắc Tư Vũ hận Nạp Lan Phượng đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng Nạp Lan Thần Dật đứng chắn phía trước lại nhìn mình bằng ánh mắt lạnh lùng, nàng ta đành phải gắng sức nở nụ cười dịu dàng, muốn đến gần Nạp Lan Phượng nói "Là Tư Vũ nói bậy, nếu tiểu công chúa không ngại, có thể gọi ta một tiếng dì cũng được."

"Làm càn!" Lúc này Nạp Lan Phượng còn chưa mở miệng thì Nạp Lan Thần Dật đã lạnh lùng quát. Không biết từ nơi nào xuất hiện nữ nhân không biết đúng mực thế này, lại muốn Phượng nhi gọi nàng ta một tiếng dì?

Hoắc Tư Vũ chính là con gái của Binh bộ thượng thư, vốn mấy ngày trước có cơ duyên gặp được Nạp Lan Thần Dật, cả người chấn động, nghĩ đến Ngự Hoa Viên này sẽ lớn mật quyến rũ, ai ngờ Nạp Lan Thần Dật vốn ôn hòa lịch sự khi nổi giận lại thực sự đáng sợ như thế.

Tuy hắn không lớn tiếng quát, chỉ nói một câu làm càn vô cùng đơn giản cùng ánh mắt băng lạnh thấu xương, thế nhưng cũng khiến nàng ta không tự chủ được phát run lên, nước mắt lộp bộp chảy xuống.

Nhìn dáng vẻ khóc như hoa lê đẫm mưa của Hoắc Tư Vũ, Nạp Lan Thần Dật chỉ cảm thấy phiền chán. Hắn ghét nhất chính là thấy nữ nhân cả ngày chỉ biết khóc sướt mướt, chỉ có Ức Tịnh của hắn tốt, chưa từng khóc sướt mướt như vậy. Dù cho Ức Tịnh của hắn khóc cũng sẽ chỉ khiến hắn đau lòng chứ không hề phiền chán.

"Bác gái, người đừng khóc." Nạp Lan Phượng nhìn thoáng qua Hoắc Tư Vũ đang mãnh liệt rơi nước mắt, tốt bugj an ủi, trong mắt Hoắc Tư Vũ thoáng qua kinh ngạc, tiểu ma nữ này sao có thể tốt bụng như vậy được, quả nhiên, câu nói tiếp theo của Nạp Lan Phượng đã chứng minh suy nghĩ của nàng ta "Người vốn đã vô cùng xấu, lại khóc đến lem hết cả tầng phấn dày, Phượng nhi nhìn mà muốn ói."

Hoắc Tư Vũ bị Nạp Lan Phượng trêu tức đến hộc máu, còn chưa kịp nói chuyện, Nạp Lan Thần Dật đã lạnh lùng phân phó thị vệ bên cạnh "Mang nữ nhân này ra ngoài cho trẫm, mặt khác tra rõ xem ai để nàng ta vào, còn có, người thân làm quan trong triều của nàng ta, đều cùng cách chức đi!"

Hoắc Tư Vũ còn chưa kịp phản ứng lại đã bị thị vệ mạnh mẽ ném ra ngoài, để lại cho nàng ta chỉ còn bóng lưng lạnh lẽo của Nạp Lan Thần Dật. Nàng ta thật không ngờ không những Nạp Lan Thần Dật không chút thương tiếc nàng ta, còn nghĩ sẽ làm ra chuyện tuyệt tình như vậy.

Chỉ sợ Hộ bộ thượng thư(*) còn không biết, chỉ vì hành động càn rỡ của con gái mình lại hại ông ta bỏ mất chức quan đã ngồi mười mấy năm.

(*) Bên trên ghi là Binh bộ thượng thư nhưng bên dưới lại là Hộ bộ thượng thư, có lẽ do tác giả nhầm.


【Đứa trẻ phúc hắc 2】

Phụ hoàng, phụ hoàng, Phượng nhi muốn ăn mứt quả!" Nạp Lan Phượng ngồi trên ghế, bỗng nhiên nghĩ ra nói với Nạp Lan Thần Dật.

Nạp Lan Thần Dật đang chơi cờ một mình, chính là đang đến chỗ quan trọng, đâu có hơi sức để ý tới Nạp Lan Phượng, hơn nữa Ức Tịnh nhà hắn đã dặn qua, Phượng nhi đang mọc răng không thể ăn mứt quả.

"Không được." Nạp Lan Thần Dật đơn giản rõ ràng nói, rồi lại tiếp tục chuyên tâm nghiên cứu ván cờ.

Nạp Lan Phượng thấy phụ hoàng không để ý tới bé, lại không cho bé ăn mứt quả, không khỏi giả vờ khóc, tội nghiệp đáng thương nói "Hu hu hu hu, phụ hoàng đáng ghét, phụ hoàng không để ý tới Phượng nhi!"

Nạp Lan Thần Dật có chút bất đắc dĩ liếc nhìn Nạp Lan Phượng, chiêu làm nũng này rốt cuộc là ai dạy bé, cả đời này của hắn và Ức Tịnh đều không thích nhất là cho người khác thấy được điểm yếu của bản thân, vì sao lại sinh ra con gái như thế này chứ.

Không khỏi có chút đau đầu vuốt trán, Nạp Lan Thần Dật sâu xa nói với Nạp Lan Phượng, "Không phải phụ hoàng không quan tâm Phượng nhi, nhưng mẫu hậu con đã nói, không thể ăn mứt quả."

Nạp Lan Phượng vừa nghe, bĩu môi, mất hứng rồi. Nạp Lan Thần Dật không khỏi bất đắc dĩ, hắn chịu không nổi chiêu này của tiểu ma nữ, nhưng mệnh lệnh của Ức Tịnh không thể làm trái.

Nhưng bình thường, nếu như hắn đắc tội tiểu ma nữ Nạp Lan Phượng này đều sẽ không có kết quả tốt. Qủa nhiên, Nạp Lan Phượng đã chạy nhanh như làn khói rồi.

"Mẫu thân, có người bắt nạt Phượng nhi!" Nạp Lan Phượng lộ ra vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, đôi mắt ậc nước chớp chớp, giống như có thể rơi ra nước mắt được rồi, bàn tay nho nhỏ của bé kéo tay Nam Ức Tịnh nói.

Nam Ức Tịnh cực kỳ yêu thương con gái này, thấy dáng vẻ oan ức của Nạp Lan Phượng thì không khỏi đau lòng ôm lấy bé, vài phần tức giận nói "Ai dám bắt nạt con? Mẫu thân đi trừng trị hắn!"

"Nhưng Phượng nhi lo mẫu thân đánh không lại người ấy!" Nạp Lan Phượng kéo tay áo Nam Ức Tịnh, vẻ mặt lo lắng, nhưng nếu nhìn kỹ có thể thấy được loáng thoáng giảo hoạt trong mắt bé.

Nam Ức Tịnh vừa nghe liền nhíu mày, mấy năm nay toàn ở trong cung, rất lâu nàng chưa từng động võ, đến Nạp Lan Phượng cũng không biết thực ra mẫu thân bé chính là cao thủ võ lâm. Nhưng Nam Ức Tịnh cũng không định giải thích nhưng điều này, nàng nói "Mẫu thân đánh không lại còn còn phụ thân con! Để phụ thân con đi đánh hắn!"

"Đây là mẫu thân nói, không thể lừa con...!" Trong mắt Nạp Lan Phượng hiện lên giảo hoạt, động tác ngây thơ nhìn Nam Ức Tịnh.

"Đã bao giờ mẫu thân lừa con đâu, nói đi, là ai bắt nạt con?" Nam Ức Tịnh sờ đầu Nạp Lan Phượng, dáng vẻ từ ái.

"Là phụ thân!" Nạp Lan Phượng cao giọng đáp.

Gương mặt Nam Ức Tịnh xoẹt qua hắc tuyến, mà Nạp Lan Thần Dật đuổi theo Nạp Lan Phượng đến cũng đúng lúc nghe được đối thoại rõ ràng.

Nam Ức Tịnh nhìn Nạp Lan Thần Dật, nói với Nạp Lan Thần Dật  "Không cần giải thích. Thiếp đã đáp ứng Phượng nhi rồi."

Vì vậy, Nạp Lan Thân Dật bèn bất đắc dĩ tự đánh mình, vừa ai oán nghĩ, hắn thật sự trong ngoài không được lòng người mà, rõ ràng đã nghe lời Ức Tịnh không cho Phượng nhi ăn mứt quả, cuối cùng lại rơi vào kết cục này.

Nhưng nói gì thì nói, lấy mưu trí thủ đoạn của Nạp Lan Thần Dật, nếu hắn không muốn thì không ai có thể tính kế hắn. Lấy võ công của hắn, nếu hắn không muốn cũng không ai có thể bắt ép hắn được.

Nạp Lan Thần Dật đối với việc bị thê nữ (*) áp bức, nói ngắn gọn là, đau cũng hạnh phúc.

(*) thê nữ : vợ và con gái.

TOÀN VĂN HOÀN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Amelia Johansson, Bacom, BangSa, Candy Kid, HNRTV, LittleMissLe, Tiểu Tất Tất, jjenny, ngocquynh520, phuong thi, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HelenEmucky, Minh Anh 1402, phinny, phuongcao2k9, quynhle2207, Susipeo Prozz và 716 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 372 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Sắp tới Noel rồi, ước gì có gif cây thông :love: h
Lily_Carlos: Con k ngờ cái gì???
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 365 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Đường Thất Công Tử: thật không ngờ :lol:
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 475 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đóa Ân vừa đặt giá 470 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 460 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 453 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1545 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1539 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 447 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 261 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 441 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1534 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1527 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 436 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 358 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 350 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 381 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 340 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1522 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 1516 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 372 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 256 điểm để mua Lọ nước màu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 247 điểm để mua Lọ nước màu
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bước đi trên đường vắng lặng - Tự hỏi cõi lòng sóng lăn tăn - Biết bao giờ mơ ước hóa vĩnh hằng :(
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Trăng lặn một góc trời
Tình ái chơi vơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.