Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 

Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

 
Có bài mới 16.07.2017, 22:26
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Tiếng Anh
Trial Mod CLB Tiếng Anh
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1396
Được thanks: 2325 lần
Điểm: 4.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 11
Chương 98: Thế cục thay đổi, cả gan mưu ngịch?

Editor: Mèo (meoancamam) - ddlqd

Nghĩ đến điều đau lòng, Hạ U Lan không nhịn được mà khóc lên. Tính tình nàng coi như cũng cứng cỏi, cho dù không đến mức vì chuyện thất trinh mà thực sự đi tìm cái chết nhưng đó cũng là chuyện lớn, muốn nói không hề bị tổn thương đau khổ là không thể.

Hiện giờ lại nghe Nạp Lan Thần Dật nói, nhớ lại trinh tiết bản thân đã mất, người nàng yêu lại chẳng ngó ngàng, sao có thể không đau thương. Nước mắt giống như trân châu đứt đoạn không ngừng chảy xuống.

Vốn Tề công tử chỉ phụng mệnh truyền lời, lại không dự đoán được Hạ U Lan sẽ khóc lên, một mỹ nhân yêu kiều như vậy mà khóc lên quả thật không khác hoa lê đẫm mưa là bao, khiến hắn có chút luống cuống tay chân, nói "Ngươi đừng khóc chứ."

Ngoại trừ một câu ngươi đừng khóc thì Tề công tử cũng không nghĩ ra gì để nói, chỉ có thể không ngừng nói, ngươi đừng khóc chứ.

Vốn Hạ U Lan khóc vô cùng thương tâm, lại nghe Tề công tử nói những lời đó, nhìn thấy dáng vẻ của hắn mười phần mất tự nhiên, không còn dáng vẻ thích ý vừa nãy thì nhịn không được nín khóc, mỉm cười nói "Ngươi cũng chỉ có thể nói mỗi câu này sao?"

Vốn Tề công tử không nhìn nữ tử khóc được, liền bất đắc dĩ khuyên bảo nàng, bây giờ nhìn thấy nàng nín khóc cười mỉm, nụ cười kia giống hệt như cơn gió xuân thổi qua hắn, khiến hắn không khỏi nhìn đến ngây người.

Hạ U Lan nhìn dáng vẻ sững sờ của Tề công tử, không khỏi nói "Làm sao vậy? Vừa rồi nhất thời ta khó kìm lòng, để ngươi chê cười rồi."

Lúc này Tề công tử mới phản ứng kịp, hốt hoảng nói với Hạ U Lan "Trải qua chuyện như vậy, khổ sở cũng bình thường. Công chúa U Lan vẫn không cần nói đến những chuyện không vui này, ta tin tưởng công chúa là một nữ tử rất tốt, nhất định sẽ gặp được lang quân như ý."

Nếu như lời trước đó chỉ là thay Nạp Lan Thần Dật truyền tin, hiện giờ những lời này lại chân thành. Vốn cảm thấy Hạ U Lan quấn quít bên Nạp Lan Thần Dật vô cùng phiền chán, cũng không có hảo cảm với nàng, nhưng sau khi gặp mặt mới thấy được, dù thế nào nàng cũng chỉ là một nữ tử đau lòng vì mất đi người mình yêu thôi, không khỏi có chút cảm thông.

Hạ U Lan nghe Tề công tử nói, thần sắc trên mặt hơi ảm đạm đi. Lang quân như ý sao? Tất cả cuồng dại của nàng đều đưa cho Nạp Lan Thần Dật, cũng đã định trước sẽ không chiếm được tình cảm đạp lại, nàng còn có thể gặp được người trong lòng sao? Coi như với cái thân thể tàn hoa bại liễu này, sẽ còn ai chịu yêu nàng nữa?

Che dấu tiêu điều và ảm đạm trong mắt, Hạ U Lan cố gắng nở nụ cười, nói với Tề công tử "Phiền toái công tử thay ta truyền lời cho Huyền Lăng, chàng muốn làm, U Lan đều tác thành."

Tề công tử nghe Hạ U Lan nói, trong mắt không khỏi hiện lên kinh ngạc. Ý tứ của Hạ U Lan là nàng sẽ giúp đỡ Nạp Lan Thần Dật đổ ngã Nạp Lan Nhược Phong sao?

Lấy trí tuệ của Hạ U Lan hẳn nàng không phải không biết bản thân sao lại mất đi trinh tiết, dù cho nàng không biết được thì nhất định Hạ Văn Cử cũng có thể đoán được vài phần, cho dù là vậy, nàng vẫn muốn trợ giúp Nạp Lan Thần Dật sao?

Đột nhiên Tề công tử có chút đồng tình với Hạ U Lan, Nạp Lan Thần Dật quả thực lạnh lòng lạnh tim, tài nữ xinh đẹp tình thâm như vậy vẫn có thể lạnh lùng từ chối được.

Tề công tử chuyển cáo lại lời nói của Hạ U Lan cho Nạp Lan Thần Dật, vẻ mặt Nạp Lan Thần Dật cũng không biến hóa nhiều, con ngươi đen tuyền vẫn sâu không thấy đáy như trước, gương mặt trong trẻo mà lạnh lùng vẫn tỏa ra ánh sáng lạnh nhạt như ngọc thạch.

Qủa thực Hạ U Lan giống như đã nói trợ giúp Nạp Lan Thần Dật chứng minh Nạp Lan Nhược Phong đắc tội, hơn nữa còn thề sống thề chết không gả cho Nạp Lan Nhược Phong. Người Bắc Mạc gây sự yêu cầu Đông Lâm cho lời giải thích, mà Nạp Lan Đức còn có dáng vẻ "không thể không làm", hạ lệnh phế Thái tử Nạp Lan Nhược Phong, hơn nữa còn giam giữ một năm, tự suy nghĩ về bản thân.

Trừ việc này, Đông Lâm còn bồi thường lượng lớn vàng bạc cho Bắc Mạc, cuối cùng, Bắc Mạc và Đông Lâm đều đạt được mong muốn, chỉ là sự hy sinh này, chính là hạnh phúc cả đời của Hạ U Lan.

Công chúa U Lan danh chấn thiên hạ tự mình đi đến Đông Lâm hòa thân, vốn cho rằng sẽ là một hồi nhân duyên mỹ mãn, thật không ngờ lại lấy về kết quả như vậy. Khi Hạ U Lan và Hạ Văn Cử rời đi, quan lại cùng hoàng tử Đông Lâm đều tiễn đưa đến cổng thành, những con cháu trẻ tuổi từ vẻ mặt si mê nhìn Hạ U Lan đã chuyển thành đồng tình và thương hại.

Hạ U Lan cố gắng không nhìn đến những ánh mắt đồng tình và thương hại của triều thần, nhưng nàng vẫn cảm nhận đươc những ánh mắt nhìn về mình không hề che dấu, giống như mọi người đang nhắc nhở nàng về câu chuyện kinh khủng nàng từng trải qua, tất cả đang nói cho nàng, nàng không còn là thiên chi kiêu nữ cao cao tại thượng trước kia, nàng chỉ là một nữ tử tàn hoa bại liễu mà thôi.

Nam Ức Tịnh nhìn bóng lưng ưu thương cô tịch của Hạ U Lan, ánh mắt nàng lóe lên, dường như nói rõ lo lắng trong lòng. Hãy tha thứ cho sự mềm yếu của nàng, đối với tình địch này, nàng thực sự có chút đồng tình.

"Công chúa U Lan." Nam Ức Tịnh lên tiếng kêu tên Hạ U Lan.

Vốn Hạ U Lan đang thất thần lại nghe được một giọng nữ êm tai vô cùng uyển chuyển gọi mình, nàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Nam Ức Tịnh mặc quần áo đỏ rực như lửa, nụ cười xinh đẹp giống như hội tụ tất cả ánh mặt trời. Nàng xinh đẹp như thế, tự tin kiêu ngạo như thế, Hạ U Lan chưa từng cảm thấy tự ti như bây giờ.

Nàng cố gắng duy trì nụ cười bên môi, nhìn Nam Ức Tịnh, trấn định mà dịu dàng hỏi, "Thập nhất hoàng tử phi gọi bản công chúa có chuyện gì thế?"

"Bổn tọa có lời muốn nói với công chúa." Nam Ức Tịnh nhìn dáng vẻ đề phòng của Hạ U Lan, không khỏi bật cười. Nàng chỉ muốn tốt bụng nhắc nhở nàng ấy một câu, nàng ấy phải đề phòng nàng đến vậy sao? Nhưng nói đi nói lại cũng là thói thường của con người, trải qua chuyện như vậy, còn bị phu nhân người mình thích gọi lại, sinh ra lòng phòng bị cũng là bình thường.

Hạ U Lan nhìn nụ cười dịu dàng khóe môi Nam Ức Tịnh, ánh mắt trong suốt, dường như không giống như dáng vẻ nàng muốn làm khó bản thân. Nghĩ lại lấy khí độ cùng thủ đoạn của Nam Ức Tịnh cũng sẽ không rảnh châm chọc nàng vài câu đâu. Hơn nữa, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng uy hiếp được Nam Ức Tịnh chỗ nào, không phải sao?

Nghĩ tới đây, nụ cười bên môi Hạ U Lan có chút chua xót, nàng nâng mắt nhìn Nam Ức Tịnh, hỏi "Không biết Thập nhất hoàng tử phi muốn nói với U Lan chuyện gì?"

Nam Ức Tịnh thấy được thái độ của U Lan ôn hòa hơn chút, lúc này mới sâu xa liếc nhìn nàng, nói "Tình yêu không liên quan đến những thứ danh phận địa vị tiền tài. Nếu như thật lòng yêu ngươi, liền sẽ không để ý ngươi thất trinh, hắn sẽ chỉ yêu chính bản thân ngươi, ngươi không cần phải cảm thấy vì mất trinh mà kém cỏi một bậc, cho tới bây giờ, trong tình yêu đều luôn ngang hàng."

Hạ U Lan không ngờ Nam Ức Tịnh sẽ nói cho nàng điều này, con ngươi nàng hơi sáng lên, nhìn Nam Ức Tịnh, trong mắt Nam Ức Tịnh sáng rõ cùng nụ cười nơi khóe môi khiến cho nàng không tự giác mà tin tưởng tất cả. Chẳng lẽ thân thể nàng như vậy, vẫn còn có thể chờ mong một tình yêu ngang hàng sao?

Không thể phủ nhận, từng chữ Nam Ức Tịnh nói đều đi vào lòng nàng. Cho dù hiện giờ ca ca có an ủi nàng nghìn lần, cũng không bằng Nam Ức Tịnh nói trúng chỗ đúng cùng sự chân thành. Nữ tử nhạy cảm hiểu rõ khả năng từng gnười, giải thích như vậy thật sự khiến cho người khác không thể không bội phục.

Đây chính là nữ tử Nạp Lan Thần Dật yêu sâu đậm sao? Hạ U Lan nhìn Nam Ức Tịnh thật lâu, khóe môi mới từ từ cong lên, nói với Nam Ức Tịnh, "U Lan hiểu rõ rồi. Cám ơn Thập nhất hoàng tử phi đã nhắc nhở. U Lan cũng mong Thập Nhất hoàng tử phi bình an. Thập Nhất hoàng tử phi cả đời này sẽ hạnh phúc."

Khi nói đến Thập nhất hoàng tử, Hạ U Lan vẫn hơi dừng một chút, ánh mắt nàng không tự chủ được mà nhìn Nạp Lan Thần Dật, lại thấy được Nạp Lan Thần Dật chỉ xa cách ôn hòa nhìn nàng một cái, tất cả sủng nịnh trong mắt chỉ nhìn Nam Ức Tịnh.

Hạ U Lan chậm rãi thu lại ánh mắt, chân thành nhìn Nam Ức Tịnh, trong lòng nàng có chút chua sót cùng thoải mái. Nam tử nàng yêu lâu như vậy rốt cuộc cũng không thuộc về nàng, là nàng quá mức kiêu ngạo, cho ràng nam tử nàng yêu chắc chắn sẽ yêu nàng, lại không ngờ rằng, ông trời lại dùng bài học đau đớn như vậy dạy cho nàng, tình yêu, từ trước đến nay không thể thuận theo con người.

Cuộc sống sau này, có thể gặp được người yêu thượng thật lòng hay không, nàng không biết, nàng chỉ biết, yêu Nạp Lan Thần Dật, nàng chưa từng hối hận, mà bại bởi Nam Ức Tịnh, nàng thua tâm phục khẩu phục.

Nam Ức Tịnh thấy Hạ U Lan đã nghĩ thông suốt, cũng không nói gì nữa, nàng không phải người giàu tình thương, chỉ cảm thấy vốn do bọn họ Hạ U Lan mới mất đi trinh tiết, liền khuyên giải an ủi hai câu, Hạ U Lan có thể nghĩ thông suốt là tốt nhất, còn nếu cứ luẩn quẩn trong lòng, nàng cũng chẳng còn cách khác.

Tiễn bước sứ thần Bắc Mạc, tình hình Đông Lâm vẫn không ổn định như cũ. Hiện giờ Thái tử bị phế, hoàng đế cũng nhiều tuổi, đế vị do ai kế vị, không thể nghi ngờ đã thành vấn đề cần quan tâm nhất Đông Lâm.

Ngay sau đó, hoàng đế bỗng hạ chiếu chỉ sắc phong Thập nhất hoàng tử Nạp Lan Thần Dật làm Thái tử, mà Tứ hoàng tử Nạp Lan Hạo Hiên vẫn luôn như hổ rình mồi với vị trí Thái tử thế nhưng không phản đối, chẳng những không phản đối, dáng vẻ giống như vẫn luôn ra sức vì Nạp Lan Thần Dật.

Vô Sông công tử Lạc Huyền Lăng vẫn luôn không quan tâm đến triều chính cũng bày tỏ đồng ý với việc hoàng thượng sắc lập Thái tử, hơn nữa còn truyền lời, hắn nhất định sẽ tận tâm tận lực giúp đỡ Nạp Lan Thần Dật.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả dòng họ Đông Lâm đều không phản đối. Thập Nhất hoàng tử Nạp Lan Thần Dật luôn bị người Đông Lâm bỏ quên thậm chí còn khinh thưởng thế mà lại một bước nhảy vọt trở thành Thái tử tôn quý nhất Đông Lâm.

Không ai biết Nạp Lan Thần Dật làm thế nào để Nạp Lan Hạo Hiên luôn mơ ước vị trí Thái tử lại hoàn toàn phục tùng hắn, cũng không ai biết Nạp Lan Thần Dật đã dùng cách gì để Vô Song công tử người luôn không liên quan đến triều chính quyết định ủng hộ. Mọi người chỉ thoáng biết được mười năm ẩn giấu này Nạp Lan Thần Dật đã tích lũy được thế lực không nhỏ.

Đại thần trong triều thực ra cũng không có ý kiến gì với hoàng đế, bọn họ chỉ để ý số làm quan cùng con đường công danh của bọn họ, Nạp Lan Thần Dật đã hứa sẽ không truy xét việc bọn họ ủng hộ người nào, đương nhiên bọn họ cũng vui vẻ ủng hộ Nạp Lan Thần Dật, dù sao hiện giờ người sáng suốt đều nhìn thấy được, Nạp Lan Thần Dật chính là cái đích cuối cùng.

Nhưng luôn luôn có người không cam lòng.

Phủ Thái Tử. Nạp Lan Nhược Phong mặc quần áo màu vàng sáng chói, quý khí bức người, vẻ mặt thâm trầm, trong đôi mắt hẹp dài nồng đậm nham hiểm ác độc, hắn híp mắt, âm ngoan cười nói, "Nạp Lan Thần Dật muốn làm hoàng đế? Hừ! Ngược lại Bản Thái tử lại không nhìn ra kẻ vô dụng như vậy lại ẩn giấu sâu như thế!"

Sớm biết mọi chuyện sẽ diễn ra như vậy, trước đây hắn đã nên làm hoặc là không làm, nếu đã làm thì phải đến cùng giết chết Nạp Lan Thần Dật, cho dù có nhận lấy tức giận của Nạp Lan Đức nhưng vẫn nhổ cỏ tận gốc. Mặc cho Nạp Lan Đức giận dữ thì cũng không làm gì được hắn, hiện giờ Nạp Lan Thần Dật đã có thế lực của mình, muốn ra tay với hắn, cũng không còn dễ dàng như trước.

"Hừ! Ta đã sớm biết Nạp Lan Đức luôn luôn nghĩ đến việc truyền ngôi cho con trai của tiện nhân kia, chỉ là không biết tại sao tiện nhân La quý phi kia lại đột nhiên đổi tính, thế nhưng đồng ý ủng hộ Nạp Lan Thần Dật!" Đứng bên cạnh Nạp Lan Nhược Phong là một phụ nhân mặc áo hoa, trên người khoác một chiếc áo choàng che đi khuôn mặt bà, chỉ lộ ra nửa gương mặt có chút vặn vẹo, biểu hiện hận ý trong lòng mình.

Nạp Lan Nhược Phong nghe người bên cạnh nói, bên môi lộ ra nụ cười âm trầm, trong ánh mắt híp lại đầy thù hận, nói "Mẫu hậu có thể nhìn ra phụ hoàng không thực tâm sủng ái La quý phi, sao La quý phi có thể không biết? Nhất định đã có người thuyết phục bà ta thay đổi ý định."

Nói tới chỗ này, Nạp Lan Nhược Phong không khỏi nhớ đến có người truyền tin nói Nam Ức Tịnh tự mình tiến cung gặp La quý phi, hình như từ lúc đó thái độ của La quý phi cũng dần thay đổi, lại từ từ thân thiết với Nạp Lan Thần Dật, tuy Nạp Lan Hạo Hiên vẫn không đợi trời chung với hắn trong triều nhưng dường như đã không còn nóng vội muốn vị trí Thái tử kia nữa.

Chẳng lẽ Nam Ức Tịnh đã thuyết phục được La quý phi thay đổi chủ ý sao? Hắn chưa bao giờ nhìn đến Nam Ức Tịnh, chỉ là hắn vạn lần không ngờ, vì lý do buổi nói chuyện của Nam Ức Tịnh với La quý phi mà đã thay đổi tất cả cục diện.

Hiện giờ La quý phi và Nạp Lan Thần Dật đều đứng về phía Nạp Lan Thần Dật, hơn nữa Nạp Lan Thần Dật vẫn luôn ẩn giấu thế lực, thực sự rất khó giải quyết. Làm hắn đau đầu nhất vẫn là thái độ của Lạc Huyền Lăng.

Lạc gia là gia tộc làm quan lớn ở Đông Lâm, thế lực ẩn ở khắp Đông Lâm này, cụ thể có bao nhiêu đến cả hoàng thất Đông Lâm cũng không rõ. Mà Lạc gia cũng luôn không tự chủ động can thiệp vào triều chính, dù cho hắn có nhiều lần bày tỏ với Lạc Huyền Lăng thì Lạc Huyền Lăng cũng chỉ lạnh lùng đáp lại, nhưng bây giờ lại tự mình bày tỏ ủng hộ Nạp Lan Thần Dật.

Thật sự không biết Nạp Lan Thần Dật có khả năng gì mà có thể khiến Lạc Huyền Lăng đồng ý ủng hộ hắn? (Lấy việc anh Dật chính là Lạc Huyền Lăng thì đương nhiên có thể rồi ) Một khi Lạc Huyền Lăng đứng về phía Nạp Lan Thần Dật, hậu quả cũng không thể tưởng tượng được rồi.

"Vậy bây giờ nên làm gì? Kẻ tiện nhân La quý phi kia đã hợp tác cùng Nạp Lan Thần Dật, mà năm đó việc mẹ hại chết Mộ Dung Nguyệt Nạp Lan Thần Dật cũng biết rất rõ, một khi hắn kế vị tất sẽ không bỏ qua cho mẹ con chúng ta!" Hà Phinh Đình nghe Nạp Lan Nhược Phong nói, trong lòng có chút lo lắng, nếu Nạp Lan Thần Dật lên ngôi, mẹ con bọn họ sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục rồi.

Nạp Lan Nhược Phong nghe Hạ Phinh Đình nói, ánh mắt nguy hiểm nheo lại, trong mắt tỏa ra sát ý, đôi môi lạnh bạc từ từ nở nụ cười máu lạnh, nói "Nếu đã đến bước này, đơn giản chính là không làm, còn nếu đã làm thì phải làm đến cùng."

Hạ Phinh Đình nhìn đến nụ cười máu lạnh của Nạp Lan Nhược Phong, không khỏi trợn mắt, hỏi "Con muốn làm gì?"

Nạp Lan Nhược Phong liếc mắt nhìn Hạ Phinh Đình, nói ra suy nghĩ của mình. Bây giờ Nạp Lan Đức đều một lòng hướng về Nạp Lan Thần Dật, nếu lại chậm chạp chờ dợi, sự kêu gọi của Nạp Lan Thần Dật sẽ càng ngày càng có sức hút, vốn những triều thần ủng hộ hắn cũng sẽ thần phục dưới chân Nạp Lan Thần Dật, vào lúc đó, hắn hoàn toàn sẽ không còn cơ hội nào nữa.

Biện pháp duy nhất bây giờ chính là phá phủ trầm châu (1), giải quyết nhanh gọn. Trực tiếp bức vua thoái vị.

"Phong nhi, con điên rồi sao, ông ấy là phụ hoàng của con mà!" Hà Phinh Đình kinh hãi nhìn Nạp Lan Nhược Phong, không khỏi sợ hãi nói, tuy bà ta tâm ngoan thủ lạt (2) nhưng rốt cuộc cũng chỉ là một nữ nhân, nghĩ đến việc bức vua thoái vị, đó chính là tội mưu nghịch đấy.

Nạp Lan Nhược Phong nghe Hà Phinh Đình nói, trong mắt hiện lên khinh thường, nói với Hạ Phinh Đình "Cũng đến lúc này, mẫu hậu vẫn còn lòng dạ đàn bà sao? Hiện tại nếu không hành động, chỉ sợ thật sự không còn kịp rồi. Bây giờ quyền thế của ông ngoại trong triều coi như cũng vững chắc, trong tay con cũng nắm giữ chút binh lực trong kinh, bây giờ nếu không hành động, ngày sau tất cả thứ này đều sẽ bị phụ hoàng tốt bụng đó cướp đi mang về cho con trai tốt của ông ta đấy!"

Hà Phinh Đình nghe Nạp Lan Nhược Phong nói, nghĩ đến sự tuyệt tình của Nạp Lan Đức, trong mắt cũng hiện lên sự dứt khoát. Không nên trách bà ta tâm ngoan thủ lạt (2), nếu thực sự Nạp Lan Đức đối với bà ta nhẫn tâm như thế, theo như lời nói của Nạp Lan Nhược Phong, hiện tại nếu bọn họ không hành động, đến lúc đó cũng thành người là dao thớt ta là thịt cá rồi.

Nạp Lan Nhược Phong nhìn thấy dứt khoát cùng lạnh lùng trong mắt Hà Phinh Đình, biết Hà Phinh Đình đã đồng ý suy nghĩ của mình, liền lôi kéo bà ta bàn bạc các bước.

"Cái gì, con muốn mẹ hạ độc phụ hoàng con?!" Hà Phinh Đình kinh ngạc nhìn Nạp Lan Nhược Phong, bà ta vốn cho rằng chỉ là bức vua thoái vị thôi, nhưng lúc này Nạp Lan Nhược Phong lại muốn bà giết Nạp Lan Đức?

Dù cho Nạp Lan Đức tuyệt tình với bà nhưng ít nhất vẫn là phu quân của bà, cũng là phụ thân ruột của Nạp Lan Nhược Phong. Thế nhưng Nạp Lan Nhược Phong lại muốn bà tự tay giết Nạp Lan Đức?

Nạp Lan Nhược Phong nhìn thấy kinh hoảng trong mắt Hà Phinh Đình, không khởi vươn tay đè vai bà ta, nói từng chữ "Chẳng lẽ mẫu hậu đã quên ông ta đối xử với mẹ con chúng ta như thế nào sao? Hắn có từng nương tay với chúng ta? Nếu chúng ta bức vua thoái vị thất bại, đợi chúng ta sẽ là kết cục gì? Nếu không giết Nạp Lan Đức, khó bảo đảm được mọi chuyện đều tốt đẹp, đến lúc đó chúng ta chính là kẻ mưu ngịch rồi!"

Hà Phinh Đình vẫn còn chưa hồi thần, chỉ ngây như gỗ nhìn Nạp Lan Nhược Phong, giống như hôm nay mới biết được người con trai này của mình. Bà ta chưa bao giờ thấy được nỗi hận lớn như vậy trên mặt Nạp Lan Nhược Phong, thậm chí còn oán hận Nạp Lan Đức nhiều hơn cả bà nữa.

Thực ra Nạp Lan Nhược Phong như vậy cũng không kỳ lạ, vốn do bà ta hại chết Mộ Dung Nguyệt, Nạp Lan Đức vẫn luôn lạnh nhạt với mẹ con bọn họ. Cho dù Nạp Lan Nhược Phong có là Thái tử cũng không có được một chút thương yêu của Nạp Lan Đức, lúc này mới dưỡng ra một Nạp Lan Nhược Phong với tính cách hung ác nam hiểm, mới có thể còn nhỏ tuổi đã bắt nạt Nạp Lan Thần Dật.

Nhưng điều Nạp Lan Nhược Phong nói có khả thi không? Trực tiếp ra tay giết Nạp Lan Đức, còn nói thánh chỉ trước kia là do Nạp Lan Thần Dật lấy thuốc độc không chế Nạp Lan Đức, người mưu ngịch thực sự chính là Nạp Lan Thần Dật?

--- ------ ------ ------ -------

(1) phá phủ trầm châu: đập nồi dìm thuyền; quyết đánh đến cùng (dựa theo tích: Hạng Vũ đem quân đi đánh Cự Lộc, sau khi qua sông thì dìm hết thuyền, đập vỡ nồi niêu để binh sĩ thấy không có đường lui, phải quyết tâm đánh thắng)

(2) tâm ngoan thủ lạt : thủ đoạn độc ác; lòng dạ độc ác; bụng dạ nham hiểm



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, LittleMissLe, xuanhien77
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 20.07.2017, 15:57
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Tiếng Anh
Trial Mod CLB Tiếng Anh
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1396
Được thanks: 2325 lần
Điểm: 4.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 12
Chương 99.1: Đại kết cục (Thượng)

Editor: meoancamam - ddlqd

Hà Phinh Đình dựa theo kế hoạch, hạ độc vào thuốc Hạ Lan Đức dùng hàng ngày. Mà vốn Hạ Lan Đức và Hà Phính Đình đã sớm bằng mặt không bằng lòng, việc hầu hạ Hạ Lan Đức dùng thuốc vẫn do La quý phi làm. Liền tính thật sự tra ra được Nạp Lan Đức trúng độc chết thì cũng chỉ cần nói tất cả đều do La quý phi làm, mà người khống chế sau lưng La quý phi chính là Nạp Lan Thần Dật.

Hà Phinh Đình nghĩ đến dáng vẻ La quý phi hết đường chối cãi cùng Nạp Lan Thần Dật đeo dây xích phải vào tù, trong lòng không khỏi cảm thấy vui vẻ. Trong con ngươi xinh đẹp của bà ta hiện lên hận thì, khóe môi nhếch lên nụ cười rực rỡ.

"Có chuyện gì mà Hoàng hậu nương nương lại cười vui vẻ như vậy?" Thình lình, Hà Phinh Đình liền nghe được một giọng nói du dương êm tai đằng sau, bà ta có chút kinh hoàng xoay người, liền thấy Nam Ức Tịnh cười như không cười nhìn bà.

Đôi mắt Nam Ức Tịnh đen tuyền mà sâu thẳm, bên trong có ánh sáng long lanh giống như những vì sao, con ngươi đen nhánh giống như hố đen, khiến cho Hà Phinh Đình không thể nhìn ra tâm trạng của nàng bây giờ, chỉ cảm thấy bị nàng nhìn như vậy giống như mọi chuyện không còn chỗ nào để che giấu.

Hà Phinh Đình có chút cảnh giác liếc mắt nhìn Nam Ức Tịnh, trấn định treo lên dáng vẻ hoàng hậu nương nương, có chút kiêu căng nói, "Bản cung đang cười cái gì thì liên quan gì đến Thập nhất hoàng tử phi đâu? Chẳng lẽ đến quyền lợi được cười bản cung cũng không có sao?"

Nam Ức Tịnh nghe Hà Phinh Đình nói, nụ cười dần dần trở nên đầy thâm ý, nàng vươn ngón tay, giống như đang nghịch ngợm những ngón tay xinh xắn của mình, nhìn một lúc mới lười biếng nâng mắt, vẻ mặt nghiền ngẫm nói với Hà Phinh Đình "Hoàng hậu nương nương đương nhiên có quyền lợi được cười, bổn tọa chỉ lo lắng sau này Hoàng hậu nương nương cười không nổi thôi."

Hà Phinh Đình nghe vậy, sắc mặt không khỏi biến đổi. Chẳng lẽ Nam Ức Tịnh đã biết được cái gì rồi? Không thể. Mọi chuyện này bà ta đều để nha hoàn bên cạnh tự mình đi làm, thần không biết quỷ không hay, làm sao Nam Ức Tịnh biết được chứ.

Có chút nghi ngờ liếc nhìn Nam Ức Tịnh, muốn từ trên mặt nàng nhìn ra được chút manh mối nào đó, nhưng vẻ mặt Nam Ức Tịnh lại vô cùng khó hiểu, dáng vẻ cười như không cười khiến Hà Phinh Đình đành phải buông tha ý muốn này, bà ta ra vẻ trấn định nhìn Nam Ức Tịnh. mỉa mai "Ha ha, còn chưa đến cuối cùng, người nào cười không nổi vẫn chưa biết được đâu!"

"Xem ra chưa tới phút cuối thì Hoàng hậu nương nương chưa dừng hả?" Nam Ức Tịnh nghe Hà Phinh Đình nói, con ngươi đen tuyền đột nhiên trở nên sắc bén, nàng chăm chú nhìn Hà Phinh Đình,  gần như không cho bà ta chút cơ hội tạm nghỉ nào, nói từng chữ một "Độc trong thuốc của Hoàng thượng là do Hoàng hậu nương nương hạ?"

Hà Phinh Đình nghe Nam Ức Tịnh nói, máu trên mặt đều bị rút đi. Thế nhưng Nam Ức Tịnh thật sự biết được chuyện này? Sao có thể! Rõ ràng bà ta làm bí mật như vậy, chẳng lẽ nha hoàn bên người bà phản bội?

"Không có bằng chứng thì Thập nhất hoàng tử phi đừng tự ngậm máu phun người, bản cung có thể trị tội ngươi đấy!" Tuy trong lòng Hà Phinh Đình ngạc nhiên nghi ngờ nhưng trên mặt vẫn giả vờ bình tĩnh, bà ta trừng mắt nhìn Nam Ức Tịnh, dáng vẻ vô cùng tức giận.

Nam Ức Tịnh nhìn Hà Phinh Đình ra vẻ bình tĩn thì chỉ không tỏ vẻ cười cười. Con người vẫn luôn như vậy, chết đến nơi nhưng vẫn muốn vùng vẫy giãy chết một phen. Nạp Lan Nhược Phong thật sự cũng không chỉ nghĩ như vậy mới có thể xuất ra cá rách lưới chết này chứ? Chỉ là làm sao bọn họ có thể để bọn hắn có cơ hội làm vậy?

"Không có bằng chứng?" Nụ cười trên môi Nam Ức Tịnh biến mất, thậm chí vẻ mặt cũng không thay đổi, nàng nhìn Hà Phinh Đình, chậm rãi nói, "Đã lục soát được phần còn lại của độc dược trong cung Hoàng hậu nương nương, mà Thải Vân cũng đã thú nhận toàn bộ, nhân chứng vật chứng đều đủ, Hoàng hậu nương nương còn gì để nói không?"

Hà Phinh Đình nghe Nam Ức Tịnh nói, trên mặt mới thực sự lộ ra kinh hãi. Sao lại có thể tìm được độc dược còn lại trong cung bà ta chứ, rõ ràng bà ta đã để Thải Vân đi xử lý sạch sẽ rồi. Xem ra quả nhiên Thải Vân đã phản bội bà ta, uổng công bà ta đối tốt với nó như vậy, nha đầu ti tiện này lại dám phản bội bà!

Nghĩ tới đây, trong mắt Hà Phinh Đình có chút tức giận, màu mắt đỏ lại, dáng vẻ lợn chết không sợ bỏng, nhìn Nam Ức Tịnh, cười khẩy nói, "Cho dù bản cung làm thì như thế nào? Người của Phong nhi cũng đã sớm bao quanh Hoàng cung rồi. Thải Vân rất nhanh sẽ là người chết, cái gọi là nhân chứng vật chứng đều biến mất! Đến lúc đó nhìn xem văn võ trong triều tin yêu nữ nhà ngươi hay tin bản cung đây!"

Nam Ức Tịnh nghe Hà Phinh Đình nói, vẻ mặt không chút kinh hoàng, chỉ cười nhìn Hà Phinh Đình, trong mắt là châm biếm và thương hại, chậm rãi nói "Ồ, đã vây quanh cả hoàng cung rồi sao? Hoàng hậu nương nương quả có ý nghĩ kỳ lạ đấy. Nếu bổn tọa có thể đoán được bà ra tay với Hoàng thượng, sao Thần Dật lại không thể nghĩ đến Nạp Lan Nhược Phong nổi loạn?"

“Ngươi. Ngươi nói Nạp Lan Thần Dật đã sớm biết Phong nhi sẽ mang binh đến đánh?" Nghe Nam Ức Tịnh nói, một chút bình tĩnh cuối cùng trên mặt Hà Phinh Đình cũng triệt để biến mất. Bà ta kinh ngạc không ngờ nhìn Nam Ức Tịnh, cuối cùng vẫn đấu tranh, nói "Dù cho Nạp Lan Thần Dật biết thì như thế nào? Binh quyền của Nạp Lan Hạo Hiên ở tận biên quan xa xôi, cả kinh đô đều là người của Phong nhi, hắn biết rõ thì có năng lực gì chứ?"

"Cả kinh thành này đều là người của Nạp Lan Nhược Phong, Hoàng hậu nương nương chắc chắn chứ?" Nam Ức Tịnh nhìn dáng vẻ không ngờ của Hà Phinh Đình, dường như rất hứng thú, nàng cong môi nở nụ cười nghiền ngẫm, hỏi Hà Phinh Đình.

Hà Phinh Đình bị Nam Ức Tịnh hỏi như vậy không khỏi càng thêm sợ hãi, nhất là vẻ mặt thâm sâu cười như không cười của Nam Ức Tịnh như nhìn thấy được hốt hoảng trong lòng bà. Chẳng lẽ Nạp Lan Thần Dật biết được mấu chốt, còn sắp xếp người của mình đối phó Nạp Lan Nhược Phong rồi?

Nếu thật sự như vậy, hậu quả liền không thể tưởng tượng được rồi. Bà ta hạ độc giết Hoàng thượng, Nạp Lan Nhược Phong dẫn binh với ý đồ bức vua thoái bị, đây đều là tội lớn mất đầu. Dù co bọn họ có là hoàng hậu và hoàng tử, tội danh như vậy cũng khó thoát khỏi cái chết.

Hiển nhiên Nam Ức Tịnh và Nạp Lan Thần Dật đã sớm đoán được toàn bộ, liền chờ đến khi bọn họ tự chui đầu vào lưới, liền một lướt bắt hết. Tốt cho một âm mưu thâm sâu, tốt cho một lòng dạ tàn nhẫn!

Thần sắc Hà Phinh Đình dần dần từ tuyệt vọng thành phẫn nộ, nhìn thấy oán độc và thù hận trong mắt bà ta, Nam Ức Tịnh chỉ khẽ nở nụ cười, nhìn Hà Phinh Đình, nói từng chữ một, "Lúc trước ngươi dám ra tay với mẫu phi Thần Dật, nên biết sẽ có kết cục ngày hôm nay. Ngươi hại chàng nhiều năm bị độc Băng tôi hành hạ, giết ngươi không thể trút được nỗi hận trong lòng ta!"

Hà Phính Đình vốn tuyệt vọng, nghĩ đến khi mọi chuyện bại lộ, sợ vàng mọi vật đều có quy luật, mặc dù tình cảnh tuyệt vọng như vâth nhưng khi bị một đôi mắt sắc bén của Nam Ức Tịnh nhìn như vậy, bà ta vẫn cảm nhận được sợ hãi trong lòng, giống như hận thù cùng tức giận của Nam Ức Tịnh còn đáng sợ hơn cái chết nữa.

Nam Ức Tịnh và Nạp Lan Thần Dật đã sớm đoán được toàn bộ hành động của Nạp Lan Nhược Phong và Hà Phinh Đình. Tỳ nữ bên người nam Ức Tịnh vừa hạ độc xong liền bị người Nam Ức Tịnh phái đi âm thầm theo dõi bắt tại trận, không phải do nàng ta không thừa nhận, mà người Nạp Lan Nhược Phong dẫn đến vừa xông vào hoàng cung, đã bị Nạp Lan Thần Dật bắt hết một lần.

Đương nhiên, cái Nạp Lan Nhược Phong gọi là cả kinh thành đều ở trong bàn tay hắn không phải là giả, chỉ là cái hắn gọi là người của mình hơn một nửa đã bị Nạp Lan Thần Dật thu phục rồi.

Dường như mọi chuyện diễn ra rất nhanh khiến cho người ta không kịp phản ứng.

Nạp Lan Đức lấy lý do bệnh nặng, hạ thánh chỉ truyền ngôi cho Nạp Lan Thần Dật. Mà Hoàng hậu Hà Phinh Đình cho hạ độc mưu hại Hoàng thượng bị chém đầu, liên lụy đến tất cả Hà gia, ngay cả ca ca Hoàng hậu Thừa tướng Hà Tường cũng không may mắn thoát nạn được. Về phần Nạp Lan Nhược Phong có ý đồ bức vua thoái vị, đương nhiên cũng có kết cục giống Hà Phinh Đình rồi.

Ngày hành hình, Nam Ức Tịnh tự mình đến chỗ pháp trường.

Dân chúng nhao nhao vây quanh pháp trường, nhìn trên dưới Hà gia tất cả đều bị trói ở nơi đó. Kia đã từng là Hoàng hậu nương nương và Thừa tướng đại nhân của Đông Lâm, còn có Thái tử điện hạ nữa. Những nhân vật tôn quý như vậy, cả đời bọn họ cũng khó gặp một lần, thật không ngờ bây giờ lại bị xử tử hình, xem ra câu nói phong thủy luân chuyển, một chút cũng không hề sai.

Người Hoàng gia dù hành hình cũng không diễn ra ngay ngoài chợ, nhưng Hoàng hậu nương nương của Đông Lâm, cũng chính là Nam Ức Tịnh lại góp ý nói muốn hành hình ngoài chợ, thế nhưng Hoàng thượng không hề trách tội Hoàng hậu nương nương tham gia chính sự, mà lại cười đồng ý yêu cầu của nàng.

Thực ra dân chúng vây quanh chỗ này, ngoại trừ muốn nhìn Hoàng hậu, Thừa tướng và Thái tử ngày xưa, cũng muốn nhìn Hoàng hậu nương nương Đông Lâm mới, cũng chính là nữ hoàng Nam Hải này. Bọn họ đều phải nhìn được cuồng hậu cả đời được lưu truyền vô cùng kỳ diệu kia rốt cuộc có dáng vẻ ra sao.

Nam Ức Tịnh mặc y phục đỏ rực xinh đẹp vô cùng, tuy không có chút trang sức nặng nề nào nhưng khi mặc trên người nàng lại cao quý không gì sánh kịp. Nàng hơi câu môi, có sự xinh đẹp quyến rũ không nói nên lời, giống như cây thuốc nghiện mang độc, khiến cho người ta dù biết sẽ chết nhưng lại nhịn không được muốn đến gần.

"Hà Phinh Đình, bổn tọa đặc biệt thỉnh ý chỉ, muốn hành hình ngoài chợ, khiến dân chúng lại càng nhớ kỹ ngươi, ngươi có nên cảm ơn bổn tọa thật tốt không?" Nam Ức Tịnh đứng trước mặt Hà Phinh Đình, từ trên cao nhìn xuống bà ta, bên môi là nụ cười rét lạnh mà tàn nhẫn.

Người thương tổn Nạp Lan Thần Dật, nàng tuyệt đối không dễ dàng buông tha. Thương tổn người nàng yêu, đó càng là sai lầm không thể tha thứ hơn cả thương tổn chính nàng.

Hà Phinh Đình nghe Nam Ức Tịnh nói, trên khuôn mặt chật và xám tro hiện lên hận thù. Rõ ràng Nam Ức Tịnh này không hề muốn lưu lại chút danh dự cuối cùng nào cho bà, bà ta hung hăng trừng mắt nhìn Nam Ức Tịnh, giống như bà điên hắng giọng quát to "Nam Ức Tịnh, đồ yêu nữ, điên khùng, tâm ngoan thủ lạt, ngươi làm Hoàng hậu Đông Lâm, Đông Lâm nhất định sẽ mất!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Amelia Johansson, Candy Kid, HNRTV, LittleMissLe, xuanhien77
Có bài mới 21.07.2017, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Trial Mod CLB Tiếng Anh
Trial Mod CLB Tiếng Anh
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1396
Được thanks: 2325 lần
Điểm: 4.75
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 12
Chương 99.2: Đại kết cục (Thượng)

Editor: meoancamam - ddlqd

Giờ phút này Hà Phinh Đình chắc chắn sẽ phải chết, đương nhiên lời nói ra từ miệng cũng không còn chừng mực, bà ta chỉ muốn khiến Nam Ức Tịnh không thoải mái, hoàn toàn không bận tâm lời này của mình đại nghịch bất đạo như thế nào (1).

(1) đại nghịch bất đạo: tội do giai cấp phong kiến gán cho những ai chống lại sự thống trị và lễ giáo phong kiến.

Lời này vừa nói xong, cảm xúc của dân chúng vây xem liền trở nên dữ dội. Mệt cho việc bà ta từng là hoàng hậu nương nương của bọn họ, thế nhưng có thể nguyền rủa Đông Lâm bị diệt vong. Cũng không biết là ai dẫn đầu, mọi người đã trực tiếp nhao nhao cầm mọi thứ trong tay mình ném về phía Hà Phinh Đình, còn tức giận mắng chửi.

Hà Phinh Đình đâu dự đoán được những dân chúng thấp kém này lại dám dùng những thứ bẩn thỉu này ném và bà ta chứ, trên mặt bà ta đầy trứng gà trứng chim, còn có rau củ, thậm chí không thiếu phân heo, bà ta cảm nhận được nhục nhã chưa từng có từ trước tới nay, cái cảm giác nhục nhã này còn đáng sợ hơn so với cái chết, nếu không phải đang bị trói không thể di chuyển, chỉ sợ lúc này bà ta đã phát điên xông lên bóp chết Nam Ức Tịnh.

Đối mặt với căm giận cùng hận ý của Hà Phinh Đình, Nam Ức Tịnh chỉ bình tĩnh đứng đó, môi bất giác cong lên nụ cười nhẹ, ánh mắt thờ ơ lướt qua những người bên cạnh Hà Phinh Đình, sắc mặt Hà Tường tái nhợt, cả người không ngừng phát run, dáng vẻ vô cùng sợ hãi, mà Nạp Lan Nhược Phong lại vẫn giữ được dáng vẻ bình tĩnh, giống như vốn không phải hắn sắp chết.

Nam Ức Tịnh không khỏi nhíu mày liếc nhìn Nạp Lan Nhuợc Phong, nàng luôn luôn không có chút hảo cảm gì với hắn, trước đây chuyện hắn hành hạ nàng và Nạp Lan Thần Dật nàng vẫn nhớ rất rõ, nhưng cũng nói đến dù gì Nạp Lan Nhược Phong cũng coi như nửa bà mối cho nàng và Nạp Lan Thần Dật, vì vậy Nam Ức Tịnh liền tốt bụng hỏi, "Sắp hành hình rồi, dường như phế Thái tử không hề sợ hãi?"

"Người thắng làm vua người thua làm giặc. Nếu thua, ta cũng đã nghĩ đến kết cục này." Nạp Lan Nhược Phong liếc mắt nhìn Nam Ức Tịnh, trong mắt có chút tình cảm phức tạp. Nữ tử khiến hắn hận vô cùng này, nhưng cũng khiến hắn nhịn không được tán thưởng cùng bội phục, nếu như trước kia hắn biết được nàng là nữ tử như thế nào, không bắt nạt mà che chở nàng thật tốt, có phải mọi chuyện sẽ khác biệt không?

Nam Ức Tịnh lại không chú ý tới tình cảm phức tạp kia của Nạp Lan Nhược Phong, môi nàng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn, nói với Nạp Lan Nhược Phong, "Nếu phế Thái tửu đã hiểu rõ như vậy, bổn tọa liền tự mình quyết định, đổi hình phạt chém đầu thành lăng trì, thế nào?"

Nạp Lan Nhược Phong nghe Nam Ức Tịnh nói không khỏi nâng mắt nhìn Nam Ức Tịnh, chỉ thấy được nàng đang cười. Nói đến tàn nhẫn, vẻ mặt của nàng không có chút khác biệt nào, vẫn là nụ cười sáng lạn mà xinh đẹp, hắn thực sự nhịn không được muốn hỏi một câu, rốt cuộc nữ nhân này có trái tim không đây?

Nạp Lan Nhược Phong không nói gì, nhưng Hà Phinh Đình bên cạnh bị vật bẩn dính vào mà chật vật đến không nhận ra nghe như vậy lại lập tức quát um lên, "Ngươi dám! Nam Ức Tịnh, hậu cung không thể tham gia chính sự, chẳng lẽ ngươi không biết sao? Thế nhưng ngươi dám tự mình thay đổi mệnh lệnh của hoàng thượng, đây chính là tội chết!"

Nam Ức Tịnh nghe Hà Phinh Đình gào thế như vậy thì nụ cười trên môi lại càng sâu, trong mắt hiện lên lạnh lùng, nghiêng đầu liếc nhìn Hà Phinh Đình, trên người tỏa ra khí thế kiêu ngạo không hề kiềm chế, không sao cả nói, "Tội chết hay không cũng không do phế hoàng hậu bà định đoạt! Hôm nay bổn tọa làm như vậy, thật muốn nhìn ai dám không theo ý!"

Nói xong, Nam Ức Tịnh liền lên tiếng muốn thay đổi hình phạt, những triều thần này cực kỳ khó xử, nhưng ai cũng biết hoàng thượng cực kỳ sủng ái vị hoàng hậu nương nương này, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể quyết định. Rõ ràng cảm thấy không hợp lý hớp tình nhưng lại sợ đắc tội Nam Ức Tịnh, vì vậy liền đề xuất muốn xin chỉ thị của Nạp Lan Thần Dật.

Nam Ức Tịnh ngược lại cũng không có ý kiến gì với mấy việc này, dù sao xin ý chỉ của Nạp Lan Thần Dật vẫn có chung kết quả thôi, nàng cũng không ngại bôi xấu thêm cho Hà Phinh Đình, cho bà ta lo lắng sợ hãi một lúc. Chẳng qua đáng thương cho Nạp Lan Nhược Phong phải nhận đau đớn của việc lăng trì.

Phải biết rằng đau đớn khi lăng trì của Nạp Lan Nhược Phong, để Hà Phinh Đình nhìn trong mắt nhất định bà ta càng đau đớn hơn đi. Tuy Hà Phinh Đình luôn mong muốn quyền thế nhưng vẫn thật sự yêu thương người con trai này đến tận xương tủy, nếu để bà ta trơ mắt nhìn tất cả thì nhất định sẽ sống không bằng chết.

Chính là nàng muốn Hà Phinh Đình sống không bằng chết, muốn bà ta biết được tâm trạng lúc trước của Nạp Lan Thần Dật biết được chuyện mẫu phi ruột của mình bị độc chết, muốn bà ta phải đau đớn khi mất đi người thân, muốn bà ta trơ mắt nhìn người thân nhất của mình đau đớn mà bất lực không làm gì được.

Người mà quan viên phái đi xin ý chỉ của Nạp Lan Thần Dật trở về, thực sự lại làm cho người ta hiểu được cái gì là mở rộng tầm mắt.

Nạp Lan Thần Dật nói, "Ý chỉ của Hoàng hậu chính là của trẫm. Về sau Hoàng hậu nói gì nghe theo là được, không cần tới xin ý trẫm nữa."

Tuy trong lòng các vị đại thần oán thầm nhưng cũng không dám dị nghị. Dù sao vị tân đế này lòng dạ cực sâu, hoàn toàn không thể nhìn thấu suy nghĩ hắn, nếu không cẩn thận chọc giận hắn còn không biết sẽ có kết cục gì nữa đây.

Quan hành hình dựa theo phân phó của Nam Ức Tịnh liền bắt đầu lăng trì xử tử Nạp Lan Nhược Phong. Vốn lúc đầu dân chúng vây xem cũng hưng trí bừng bừng nhìn, nhưng càng về sau, tận mắt nhìn Nạp Lan Nhược Phong thành máu thịt mơ hồ, rất nhiều người đã không nhìn được nữa, thậm chí có người gan nhỏ đã hôn mê bất tỉnh.

Hà Phinh Đình bị đè lại bên cạnh liều mạng vùng vẫy, liều mạng gào thết. Vốn từ đầu là dáng vẻ điên cuồng nguyền rủa chửi bới Nam Ức Tịnh, càng về sau lại trở thành khóc lóc cầu xin nàng, "Ta van cầu ngươi, buông tha cho Phong nhi đi, toàn bộ đều là lỗi của ta, vì sao ngươi lại muốn hắn nhận lấy đau đớn như vậy?"

Nam Ức Tịnh lại đối với việc này không để tâm. Đến cả mấy quan viên ở đây đều không dám nhìn, nhưng nàng lại nháy cũng không nháy một cái, thậm chí một chút dao động trên mặt cũng không có, nàng lạnh lùng nhìn Hà Phinh Đình nói từng chữ "Ngươi không giữ được trái tim Hoàng thượng, Mộ Dung Nguyệt thì sai cái gì? Thần Dật sai cái gì? Vì sao chàng phải nhận lấy nhiều đau khổ như vậy?"

Hà Phinh Đình cũng chỉ có thể khóc, ánh mắt biến đỏ, bà ta biết bất kể bầ ta nói như thế nào cũng không thể thay đổi ý định của Nam Ức Tịnh, liền trực tiếp điên cuồng bắt đầu mắng, mà Nạp Lan Nhược Phong đang chịu đựng đau đớn như vậy, thậm chí ngay cả kêu to cũng không, thật sự khiến Nam Ức Tịnh bội phục.

Nạp Lan Nhược Phong nhìn chằm chằm Nam Ức Tịnh, đột nhiên nhớ lại những chuyện trước kia hắn từng làm với Nạp Lan Thần Dật và Nam Ức Tịnh, chìm nổi trong nước, bên bờ sống chết, đây cũng chính là cảm giác hiện tại của hắn đi.

Hắn thật sự hạn. Vì sao Nạp Lan Thần Dật lại có thể nhận được tất cả yêu thương của phụ hoàng, mà hắn mặc kệ có cố gắng thế nào cũng chẳng chiếm được một câu khen ngợi, thậm chí một ánh nhìn từ ái cũng không. Vì sao phụ hoàng lại nhớ mãi không quên đối với Mộ Dung Nguyệt, còn đối với mẫu thân lại lạnh bạc như vậy? Mẫu hậu mới đúng là vợ cả của ông ta, chẳng lẽ không phải sao?

Ý thức dần trở nên mơ hồ, Nạp Lan Nhược Phong đã đau đến không còn cảm giác. Hồi tưởng lại toàn bộ mọi chuyện gần đây, đúng là một ngày hắn cũng chưa từng thực sự vui vẻ. Mỗi ngày đều sống trong hận thù cùng không cam lòng, thậm chí đến vợ cũng không cưới, Bỗng nhiên lại nhớ đến Hạ U Lan từng bị hắn cưỡng hiếp, nhất định nàng hận hắn đến chết đi?

Hắn cũng thực sự không ngờ mình lại làm ra chuyện cầm thú như vậy, chỉ là khi nghe được Hạ U Lan luôn miệng nói nàng thích Nạp Lan Thần Dật, ghen ghét đã ăn sâu bén rễ trong lòng hắn đối với Nạp Lan Thần Dật liền che mờ lý trí, mới khiến hắn làm ra chuyện như vậy. Thực ra hắn luôn muốn nói một câu thực xin lỗi với Hạ U Lan, đáng tiếc không còn cơ hội rồi.

"Hoàng hậu nương nương, xin hạ thủ lưu tình." Tiêu Đông Du nghe tin đến nhìn xem, lúc này trên người Nạp Lan Nhược Phong đã bị cắt hai mươi ba đao, cả người đã thành máu thịt lẫn lộn, hắn có chút không đành lòng nhìn qua, quỳ xuống nói với Nam Ức Tịnh.

Tuy hắn chỉ là người của Nạp Lan Nhược Phong trên danh nghĩa, nhưng tốt xấu gì cũng ở bên Nạp Lan Nhược Phong nhiều năm, đối với nỗi khổ của Nạp Lan Nhược Phong cũng hiểu ít nhiều, thực ra hắn cũng là người đáng thương.

Nam Ức Tịnh nghe Tiêu Đông Du cầu tình, nhìn thoáng qua dáng vẻ máu thịt lẫn lộn của Nạp Lan Nhược Phong, nghiêng đầu, lạnh nhạt nói, "Được. Hành hình đi. Tất cả chém đầu."

Người đang lăng trì Nạp Lan Nhược Phong lâu mồ hôi trên trán, lùi về sau một chút. Giơ tay chém xuống, cả nhà Hà gia phong quang khi ấy cứ như vậy biến mất, mà đã từng là Hoàng hậu Thừa tướng và Thái tử cuối cùng cũng hóa thành một nắm đất.

Trải qua chuyện này, trên triều đình liền náo thành một đống hỗn loạn. Đối với ý chỉ của Nam Ức Tịnh chính là lớp sóng này đến lớp sóng khác, nhưng dù ở những lúc đầu sóng ngọn gió này, Nạp Lan Thần Dật vẫn sủng ái Nam Ức Tịnh trước sau như một.

"Hoàng thượng, Hoàng Hậu nương nương hành động tàn nhẫn, không hề có lòng nhân từ, thật sự không thể làm nhất quốc chi mẫu." Một vị đại thần ngôn từ chính nghĩa nói. Bọn họ đều có tâm tư xấu trong lòng, muốn đưa con gái trong nhà lên long sàng, mượn lần này lấy lòng Nạp Lan Thần dật, đương nhiên không hy vọng Nam Ức Tịnh bám lấy vị trí hoàng hậu không rời rồi.

"Đúng vậy Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương ở hậu cung lại tham gia chính sự, lại dám tự mình thay đổi thánh chỉ của hoàng thượng, thực sự là yêu tinh họa quốc, hoàng thượng ngàn vạn lần không thể mê đắm nữ sắc, hủy đi cơ nghiệp trăm năm của Đông Lâm ta!" một cựu thần râu đã hoa râm có chút kích động nói. Suy nghĩ cho giang sơn xã tắc Đông Lâm, tuyệt đối không thể giữ lại yêu nữ Nam Ức Tịnh này tới rối loạn quân tâm (2)!"

(2) quân tâm: lòng vua

"Đúng đúng đúng, hoàng thượng, hoàng hậu nương nương chính là yêu nữ Ma Cung, nữ tử như vậy sao xứng làm hoàng hậu?" Những đại thần khác cũng nhao nhao phụ họa theo.

Nạp Lan Thần dật ngồi trên long ỷ trên cao, khóe môi vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, dường như tuyệt đối không hề tức giận, nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy được trong đôi mắt đen tuyền đã vô cùng u ám, đó chính là điềm báo hắn đã tức giận.

Nhìn triều thần tranh nhau, liên tục bẩm báo, Nạp Lan Thần Dật chỉ cười như không cười nhìn bọn họ, lạnh lùng nghe. Có thể những triều thần này nói một hồi không thấy Nạp Lan Thần Dật phản ứng liền ngừng lại, đồng loạt nhìn về phía hắn.

Nạp Lan Thần Dật thấy những triều thần này không nói lời nào mới lười biếng ngồi thẳng người, đôi mắt sắc bén đảo qua một loạt những người vừa góp lời, lên tiếng, "Các vị ái khanh đều nói xong rồi?"

Vốn những đại thần ngôn từ chính nghĩa bị Nạp Lan Thần Dật đảo mắt qua, trong lòng đều không tự chủ cảm thấy sợ sệt, bị Nạp Lan Thần Dật không nhanh không chậm hỏi như vậy, chính là một người cũng không dám trả lời.

Rõ ràng Nạp Lan Thần Dật không hề biểu hiện chút tức giận nào, rõ ràng hắn vẫn vân đạm phong khinh như vậy, nhưng một câu đó lại khiến bọn họ không biết nên đáp ra sao, thậm chí là không dám trả lời.

Nạp Lan Thần Dật nhìn dáng vẻ câm như hến của những tên triều thần này, không khỏi muốn cười. Mới vừa rồi không phải bọn họ còn nói đến rất xúc động sao, sao bây giờ ngược lại một người cũng không dám nói nữa? Hừ, lại muốn chen lời muốn hắn phế hậu, một đám chán sống rồi?

"Hoàng ái khanh, trẫm nhớ ngươi có một người con gái, nghe nói đoan trang hào phóng, mỹ lệ động lòng người?" Nạp Lan Thần Dật trầm ngâm trong chốc lát, giả vờ như vừa nhớ đến gì đó, cười híp mắt với một đại thần đứng đầu kia nói, vẻ mặt dường như vô cùng ôn hòa, không chút lực sát thương nào.

Hoàng Ái Khanh được Nạp Lan Thần Dật điểm tên nghe muốn hỏi đến con gái nhà mình thì không khỏi kích động. Chẳng lẽ hoàng thượng đã thông suốt, muốn phế Nam Ức Tịnh, lập con gái nhà ông ta làm hoàng hậu sao? Nghĩ tới đây ông ta không khỏi cười nói, "Không sai, quả thật vi thần có một người con gái, nhưng đoan trang hào phóng, mỹ lệ động lòng thì không dám nhận rồi."

Các triều thần nghe Hoàng Ái Khanh này nói, một đám không khỏi lộ ra vẻ mặt ghen tỵ. Thực ra rất nhiều triều thần đều có tâm tư như vậy, chỉ tiếc bị tên Hoàng ái khanh này đoạt trước, ngược lại hoàng thượng lại quan tâm đến con gái nhà ông ta, nếu như con gái ông ta lên làm Hoàng hậu, không phải bọn họ đều là người khổ công làm giá y cho nàng ta hay sao? (*)

(*) Ý ở đây là tên Hoàng Ái Khanh này là đại thần, quan to chức lớn nên dẫn đầu mở miệng đòi phế chị Ức Tịnh, đám quan viên nhỏ hơn chỉ có thể phụ họa theo, thế nên nếu con gái ông ta được làm hoàng hậu mặc áo cưới cùng hoàng thượng thì không phải do bọn họ làm không công giúp sao.

Mà trên mặt tên Hoàng Ái Khanh này cũng có chút dao động, tuy ông ta nói lời khiêm tốn nhưng nếu Hoàng thượng đã nhắc đến con gái nhà ông ta, dù cho không thể làm Hoàng hậu thì ít nhất cũng đủ để làm cung phi rồi. Phải biết rằng ngoại trừ Nam Ức Tịnh làm Hoàng hậu thì Nạp Lan Thần Dật không có lấy một người phi tử, nếu như con gái ông ta được vào cung, địa vị này của ông ta liền thay đổi rồi. Nói không chừng con gái còn có thể khiến Nạp Lan Thần Dật vui vẻ, ông ta còn có thể thăng quan tiến chức đấy.

Nhưng lời tiếp theo của Nạp Lan Thần Dật lại khiến cho sắc mặt mọi người đều thay đổi. Những triều thần kia thì là vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa, mà Hoàng Ái Khanh lại là dáng vẻ sấm sét giữa trời quang. (3)

(3) sấm sét giữa trời quang; tai hoạ đột ngột; đất bằng nổi sóng (xảy ra những chuyện ngoài dự tính

Chỉ thấy Nạp Lan Thần Dật vẫn cười tươi tao nhã như ngọc, ngón tay thon dài nhẹ phất áo bào, giọng nói ôn hòa nhã nhặn, chậm rãi nói, "Hoàng ái khanh không cần phải khiêm tốn. Trẫm thấy con gái nhà ngươi không sai biệt lắm. Người tới, tuyên ý chỉ của trẫm, nữ nhi của Hoàng ái khanh Hoàng La Yên đoang trang hào phóng, mỹ lệ thánh thiện, chính là mẫu mực của nữ tử Đông Lâm ta, bây giờ liền sắc phong thành La Yên Thánh Cô, đến Lưu Thủy Am cầu phúc thay Đông Lâm ta."

Hoàng Ái Khanh đâu thể ngờ sẽ có kết cục như vậy. Hoàng thượng lại có thể sắc phong con gái ông làm thánh cô, ném vào am ni cô ở. Đi am ni cô, đó chẳng phải cả đời đều không thể lập gia đình sao? Thanh xuân của con gái tốt nhà ông không phải bị hủy đi rồi sao?

Nạp Lan Thần Dật nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Hoàng Ái Khanh, không khỏi tốt bụng nhắc nhở, "Tại sao Hoàng ái khanh không tiếp chỉ đi? Chẳng lẽ bất mãn đối với sắp xếp của trẫm? Hay là cảm thấy con gái ngươi cả đời này không thể gả mà cầu phúc thay Đông Lâm rất oan ức?"

Hoàng Ái Khanh nhìn vẻ mặt ôn hòa của Nạp Lan Thần Dật, lúc này mới chính thức nhìn rõ được sau gương mặt ôn hòa nhã nhặn này ẩn giấu lòng dạ phúc hắc đen tối như thế nào. Bị Nạp Lan Thần Dật "ôn hòa" nhìn như vậy, ông ta nào dám nói một chữ không?

Sớm biết vậy ông ta đã không tham gia vào, vậy mà hủy đi cả đời của con gái. Nhưng ông ta cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên trì lĩnh chỉ. Mà những đại thần khác đều thầm cảm thấy may mắn, may mắn bọn họ chỉ phụ họa một chút, cũng không can thiếp vào.

Xem ra Nạp Lan Thần Dật sủng ái Nam Ức Tịnh không phải là giả, thế nhưng có thể nguyện ý vì Nam Ức Tịnh trái ý triều đình, nhưng không ai lại dám nhiều lời một chữ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Amelia Johansson, Bacom, Candy Kid, HNRTV, LittleMissLe, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
ღ_kaylee_ღ: 349 phế hậu của lãnh hoàng:
viewtopic.php?t=337915&p=3274951#p3274951
Tiểu Cương Ngư: Tranh nhi thấy chị không :)) nay thứ 3 :))
Dịch Tử Hiên: Chào mọi người ạ
Ngọc Nguyệt: -_- Hết phim Thanh Vân Chí rồi nhỉ?
BạchThiển512: Có ai xem truyện Tru Tiên Rồi vậy?
Tịnh Hảo: viewtopic.php?t=391592&p=3274879#p3274879
Tịnh Hảo: Chương môi nhất Boss cẩn thận vợ hiền có độc đây. ^^
Snow cầm thú HD: Chưa
BạchThiển512: Bạn ơi bạn có xem truyện Tru tiên Chưa vậy
Snow cầm thú HD: Lap ra đi ờ gen :sofunny:
Hoa Lan Nhỏ: Chương 4 Ngụy đế truy thê: Vợ à, đừng chạy!
viewtopic.php?style=2&t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ :))
Kyz: Pr truyện
Kyz: viewtopic.php?t=408126&p=3274790#p3274790
trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&p=3274785#p3274785
Tình Yêu Nhân Vật kì mới mời mọi người tham gia cùng Nhi nha hi
Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.