Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 

Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền

 
Có bài mới 03.07.2017, 14:53
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 386
Được thanks: 1336 lần
Điểm: 10.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 11
94. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!

Editor: Trà sữa trà xanh

Chuyện Nam Ức Tịnh ra tay lộn nhào ma ma bên cạnh hoàng hậu hơn nữa khiến hoàng hậu giận đến nỗi hồi cung rất nhanh liền truyền khắp cung đình Đông Lâm.

Cả cung đình Đông Lâm không khỏi nghị luận ầm ĩ về Nam Ức Tịnh, vừa kính vừa sợ Cung chủ Ma Cung xinh đẹp tàn nhẫn, nhưng cố tình vào lúc này còn có người dám mời tiệc Nam Ức Tịnh.

Hồng trang xinh đẹp, tóc đen xõa ra, tà mị cùng cao thâm không nói ra được. Nam Ức Tịnh miễn cưỡng ngồi xuống, nhìn trước mắt mỹ phụ cung trang, khẽ cười nói, "La quý phi cố ý mời Ức Tịnh vào cung tụ họp, không biết là có chuyện gì?"

Nếu nàng không có nhớ lầm, trước mắt vị La quý phi này lần đầu thấy nàng có thái độ rất xem thường, bây giờ cười hòa ái như vậy, nhất định là có âm mưu gì, nàng cũng muốn nhìn một chút vị La quý phi có địa vị ngang hàng với hoàng hậu Hà Phinh Đình là một nhân vật như thế nào.

La quý phi nghe Nam Ức Tịnh thờ ơ nói, tuyệt không để ý, trên mặt của nàng mang theo nụ cười ôn hòa, hòa ái dễ gần nói với Nam Ức Tịnh, "Bổn cung nghe nói trước đó vài ngày Thập Nhất hoàng tử phi đã có xung đột với hoàng hậu nương nương?"

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi nói, chẳng nói đúng sai cười cười, giống như căn bản không coi Hà Phinh Đình để ở trong lòng, một đôi con mắt màu đen ngược lại có chút hứng thú nhìn La quý phi.

Lúc này La quý phi trăm phương ngàn kế mời nàng vào cung, rốt cuộc là vì cái gì? Nếu nàng ta hỏi tới chuyện xung đột vài ngày trước đó của nàng và Hà Phinh Đình, chắc không phải là muốn thuyết phục nàng giúp nàng ta đối phó Hà Phinh Đình đi?

Nhưng La quý phi ở trong cung cũng không phải là một ngày hai ngày, chẳng lẽ điểm này cũng không nhìn ra sao? Nam Ức Tịnh nàng sẽ cho người khác lợi dụng mình sao?

"Bổn tọa chỉ là ra tay dạy dỗ người thấy ngứa mắt thôi. Cũng không thể coi là cái gì xung đột." Nam Ức Tịnh không mặn không lạt trả lời một câu, hời hợt nói ra lý do xảy ra xung đột mấy ngày trước.

La quý phi nghe Nam Ức Tịnh nói, trong mắt thoáng qua tia thâm sắc, nụ cười ở môi nàng không thay đổi, trong mắt thoáng qua một đạo tinh quang, nói tiếp, "Hoàng hậu nương nương xưa nay thân cư cao vị (ở trên cao), luôn ương ngạnh thành tính. Bổn cung rất thích Thập Nhất hoàng tử phi, nên mạo hiểm nhắc nhở một câu, ngày sau nếu là Nạp Lan Nhược Phong đăng cơ làm đế, lấy tính tình của hoàng hậu nương nương, sợ là sẽ không dễ dàng bỏ qua ngươi."

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi nói, khóe môi lộ ra một nụ cười cao thâm, con ngươi đen nhánh giống như đầm sâu, không nhìn ra dòng suy nghĩ của nàng.

Vòng vo lâu như vậy, rốt cuộc đã nói đến ý chính. Hôm nay La quý phi mời nàng vào cung, quả nhiên là vì lôi kéo nàng. Chỉ là nàng và Hà Phinh Đình bất hòa, cũng không đại biểu nàng phải giúp La quý phi.

La quý phi cố ý khơi lên bất hòa giữa nàng và Hà Phinh Đình, hẳn là ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi thôi. Chỉ cần Nạp Lan Thần Dật và Nạp Lan Nhược Phong tranh nhau ngươi chết ta sống, người vui mừng nhất là Nạp Lan Hạo Hiên rồi. Nàng sao có thể dễ dàng trúng bẫy của La quý phi?

"Nếu La quý phi đã thành thật với nhau, Ức Tịnh cũng xin nói thẳng. Nói đến ân oán với hoàng hậu nương nương, La quý phi được vua cưng chiều nhiều năm như vậy, sợ là hoàng hậu nương nương sớm đã hận thấu xương." Nụ cười ở khóe môi Nam Ức Tịnh không thay đổi, trong mắt hàm chứa mấy phần cao thâm, đã ném mâu thuẫn trở về chính chủ của nó.

La quý phi nghe Nam Ức Tịnh nói, sắc mặt khẽ biến đổi. Nam Ức Tịnh nói không có sai, vua cưng chiều nhiều năm như vậy, Hà Phinh Đình sớm đã hận thấu nàng, nếu không phải là có Nạp Lan Đức bảo vệ, sợ là nàng sớm đã chết trong tay Hà Phinh Đình.

Chỉ là, nếu nàng thật sự là nhờ Thánh Ân, nàng liền nhận. Nhưng đáng tiếc, Nạp Lan Đức căn bản không phải thật sự sủng ái nàng, chỉ là cố ý cưng chiều nàng để làm khó Hà Phinh Đình thôi, nếu không tại sao hắn lại chậm chạp không chịu lập thái tử khác?

"Bổn cung tuổi đã cao, không sợ trả thù, ngược lại Thập Nhất hoàng tử phi còn trẻ trung, cần phải đề phòng hoàng hậu nương nương." La quý phi che giấu một tia cô đơn trên mặt, lộ ra một nụ cười, lần nữa dẫn Nam Ức Tịnh vào cái bẫy nàng đã thiết kế tốt.

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi nói, không khỏi khẽ nở nụ cười. Khuôn mặt nàng cong cong, giống như nghe thấy chuyện rất buồn cười, nhưng trong con ngươi đen nhánh vẫn có sắc bén khiến người khác không khỏi sợ hãi, Nam Ức Tịnh khinh thường nói, "La quý phi có hảo ý, Ức Tịnh xin nhận. Chỉ là nếu bổn tọa dám động thủ với hoàng hậu, sẽ không sợ hoàng hậu đối phó bổn d[d[lqd tọa. La quý phi vẫn nên lo lắng cho tình cảnh của mình đi, không biết thánh sủng kéo dài bao lâu, có thể bảo vệ ngươi không!"

Thật ra thì nàng sớm đã đoán được tâm tư của Nạp Lan Đức, hắn cố ý sủng ái La quý phi, nhưng thật ra là muốn cho Tứ hoàng tử Nạp Lan Hạo Hiên và thái tử Nạp Lan Nhược Phong một cơ hội cạnh tranh, chỉ có khi bọn hắn cạnh tranh lẫn nhau, Nạp Lan Thần Dật mới càng thêm thuận lợi lấy được ngôi vị hoàng đế, chỉ là hắn không ngờ tới Nạp Lan Thần Dật bại lộ thực lực sớm, khiến cho cục diện rối loạn.

Vừa rồi nàng cố ý dò xét La quý phi, từ trong mắt La quý phi chợt lóe lên cô đơn, nàng khẳng định, trong lòng La quý phi nhất định biết Nạp Lan Đức không thật sự sủng ái nàng. Vì vậy nàng cố ý dẫn dắt liên lụy đến bề trên, chính là muốn La quý phi thấy rõ tình cảnh của mình.

Quả nhiên, La quý phi nghe Nam Ức Tịnh nói, sắc mặt liền không đẹp mắt. Nam Ức Tịnh nói không sai, Nam Ức Tịnh có thân phận nữ hoàng Nam Hải, coi như Nạp Lan Nhược Phong thật sự đăng cơ làm đế, vẫn không làm gì được Nam Ức Tịnh. Mà nàng thì không giống.

Hiện tại mặc dù nàng là quý phi nương nương dưới mấy người trên vạn người, bên ngoài giống như được vua cưng chiều, phong quang vô hạn, thật ra thì chỉ có chính nàng mới rõ, sủng ái của vua không đáng tin, một khi Nạp Lan Nhược Phong lên ngôi, tình cảnh này sẽ thành đả kích trí mạng.

Hiện tại nàng càng phong quang vô hạn, ngày sau thì càng thê thảm. Đây chính là tất cả Nạp Lan Đức cho nàng, mặc dù hắn cố ý cưng chiều nàng, tuy nhiên chưa từng quan tâm tới nàng. Nàng cũng không phải nhất định phải tranh đoạt đế vị, nhưng nếu nàng không đi tranh đoạt, thứ chờ đợi nàng chỉ có là thê thảm.

Nam Ức Tịnh nói không sai chút nào. Nàng căn bản không có chỗ dựa trong trận chiến này, nếu một khi nàng thua, đó chính là vạn kiếp bất phục.

"Bổn cung cũng biết tình cảnh của mình khó khăn, cho nên mới muốn hợp tác với Thập Nhất hoàng tử phi, đối phó hoàng hậu!" La quý phi suy nghĩ tình cảnh của mình, cũng biết Nam Ức Tịnh khôn khéo, muốn xem nàng và hoàng hậu ngao cò tranh nhau, sợ là không có dễ dàng như vậy, vì vậy chỉ có thể lùi một bước, lựa chọn hợp tác với Nam Ức Tịnh.

Mặc kệ như thế nào, đối thủ lớn nhất của nàng là Hà Phinh Đình, chỉ cần một khi vặn ngã Hà Phinh Đình cùng thái tử, dựa vào sủng ái của Nạp Lan Đức đối với nàng cùng với thế lực nàng tạo nên, muốn nâng đỡ Nạp Lan Hạo Hiên lên ngôi, liền đơn giản rất nhiều.

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi lời nói, trên mặt không biến hóa, nàng miễn cưỡng dựa vào, giống như  thờ ơ thưởng thức ngón tay của mình. Xem ra La quý phi vẫn không nhận ra tình cảnh của mình, nàng muốn cho La quý phi thấy rõ ràng thực tế, như vậy mới không uổng phí lần vào cung này của nàng.

La quý phi thấy Nam Ức Tịnh chỉ nhìn tay của mình không nói lời nào, không khỏi có chút nóng nảy, nhưng trên mặt vẫn treo nụ cười hòa ái, nhìn Nam Ức Tịnh, cười nói, "Thập Nhất hoàng tử phi cần suy nghĩ một chút sao? Bổn cung cũng không gấp lắm."

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi nói, lúc này dời tầm mắt khỏi ngón tay của mình, chậm rãi nâng tròng mắt lên, bên trong con ngươi đen nhánh mang theo ánh sáng hiểu rõ lòng người, La quý phi chỉ cảm thấy mình giống như bị Nam Ức Tịnh nhìn thấu, ngay cả nụ cười trên mặt cũng có chút méo mó.

Trầm mặc nhìn La quý phi một hồi, Nam Ức Tịnh mới nhếch môi cười nói, "Hoàn cảnh của Bổn tọa và Thần Dật, bổn tọa rất rõ ràng, không cần suy tính. Chân chính nên suy nghĩ chính là quý phi nương nương ngươi. Chẳng lẽ còn cần bổn tọa nói dễ hiểu hơn sao? Bây giờ hoàng thượng sủng ái ngươi là vì cái gì, quý phi nương nương thật không biết?"

La quý phi bị Nam Ức Tịnh hỏi á khẩu không trả lời được. Nạp Lan Đức sủng ái nàng là vì cái gì? Không phải là bởi vì Nạp Lan Đức chán ghét Hà Phinh Đình, vì vậy mới sủng ái nàng sao? Chẳng lẽ còn có nội tình gì sao?

Nhìn con ngươi đen nhánh của Nam Ức Tịnh, nàng chỉ cảm thấy Nam Ức Tịnh giống như là vị thần cao cao tại thượng, thao túng tất cả, ở trước mặt nàng, bất kỳ ý định và thủ đoạn đều bị nhìn thấu.

La quý phi trầm mặc chốc lát, mới nhìn Nam Ức Tịnh, hỏi, "Là vì cái gì? Chẳng lẽ không phải vì muốn đả kích hoàng hậu nương nương sao?"

Nam Ức Tịnh nhàn nhạt nhìn La quý phi, nàng ta cũng không quá đần, có thể biết Nạp Lan Đức không thật sự sủng ái nàng, nếu nàng còn không rõ điều này, Nam Ức Tịnh không cần dài dòng với nàng.

Nghĩ tới đây, Nam Ức Tịnh kiên nhẫn tiếp tục nói, "Vì sao muốn đả kích hoàng hậu nương nương? Là vì muốn Tứ hoàng tử có thể có địa vị ngang nhau với thái tử sao? Nếu người hoàng thượng quan tâm là Tứ hoàng tử, vì sao chậm chạp không chịu lập thái tử mới đây? Trong lòng hoàng thượng yêu thương ai nhất, quý phi nương nương không biết sao?"

Liên tiếp vài vấn đề khiến La quý phi nghẹn họng nhìn trân trối, theo câu hỏi của Nam Ức Tịnh, đã chỉ ra từng vấn đề mà nàng chưa nhìn thấu.

Nàng vẫn không hiểu, nếu Nạp Lan Đức thật chán ghét Hà Phinh Đình tới cực điểm, vì sao chậm chạp không động thủ đối phó Hà Phinh Đình, mà chỉ cho nàng một phần sủng ái hư vô, để cho nàng và Nạp Lan Hạo Hiên dựa vào điều này mà tưởng rằng có địa vị ngang nhau với Nạp Lan Nhược Phong, tuy nhiên nó không hoàn toàn hướng về bọn họ.

Đó là bởi vì hoàng tử trong lòng Nạp Lan Đức cho tới bây giờ đều không phải Nạp Lan Hạo Hiên. Không phải Nạp Lan Hạo Hiên, cũng không phải là Nạp Lan Nhược Phong, mà là Nạp Lan Thần Dật, đứa bé của nữ nhân hắn yêu nhất sinh.

Nạp Lan Đức sủng ái nàng, tất nhiên là vì muốn Hà Phinh Đình không dễ chịu, nhưng Nạp Lan Đức là một Đế Vương, sao lại làm ra hành động trẻ con như vậy, hắn làm như vậy, hơn nữa còn cho nhi tử của nàng có địa vị ngang hàng với thái tử.

Ngao cò tranh nhau ngư ông đắc lợi. Thì ra là Nạp Lan Đức đã sớm có chủ ý, lót đường thay Nạp Lan Thần Dật. Nàng lại chậm chạp không nhìn thấu, hôm nay nếu không phải nhờ Nam Ức Tịnh, sợ là nàng còn không hiểu mấu chốt trong đó.

Nghĩ tới đây, La quý phi không khỏi nhìn về phía Nam Ức Tịnh, dung nhan lấn sương thắng tuyết của nàng không có chút thay đổi nào, chỉ là La quý phi lại âm thầm cảm thấy kinh hãi, phải có bao nhiêu mưu lược và tâm tư mới nhìn thấu đây? Nam Ức Tịnh có thể trở thành nữ hoàng Nam Hải, chắc chắn không chỉ dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn của nàng, nữ tử này, quả thật là đáng sợ.

"Quý phi nương nương đã hiểu chưa?" Nam Ức Tịnh thấy vẻ phức tạp trong mắt La quý phi, biết La quý phi hẳn là đã nghĩ rõ mấu chốt trong đó, nếu nàng đã chỉ điểm đến nước này, La quý phi còn không hiểu, nàng thật hết cách.

La quý phi nghe Nam Ức Tịnh nói, lúc này mới phục hồi tinh thần lại. Nàng nghĩ mình nhìn thấu, thì ra nàng cũng chỉ là một con cờ của Nạp Lan Đức, ngay cả Nạp Lan Hạo Hiên ở trong lòng Nạp Lan Đức cũng không chiếm phân lượng nào. Trong mắt của hắn chỉ có Mộ Dung Nguyệt, chỉ có đứa bé mà nữ tử không thương hắn sinh hạ!

Nàng trăm phương ngàn kế làm nhiều việc như vậy, thì ra chẳng qua là tác thành tính toán của hắn mà thôi!

Nam Ức Tịnh lạnh lùng nhìn uất ức cùng hận ý trong mắt La quý phi, khóe môi nở nụ cười lạnh lẽo, nói trúng tim đen, "Bổn tọa giúp quý phi nương nương thấy rõ tình cảnh, không phải là vì muốn quý phi nương nương uất ức và tức giận. Quý phi nương nương là người thông minh, nên biết phải làm gì!"

La quý phi từ trong uất ức cùng tức giận tỉnh lại, nàng nhìn Nam Ức Tịnh, trong khoảng thời gian ngắn không nói gì. Phải nên làm như thế nào? Hôm nay nhìn thấu tình cảnh của mình, nàng biết nàng muốn đánh bại Nạp Lan Nhược Phong cùng Nạp Lan Thần Dật là không thể nào.

Thật ra thì nàng không có gì cả, ngay cả sủng ái của vua cũng có thể mất đi bất cứ lúc nào. Thật ra vua cưng chiều cũng chỉ vì thành toàn cho Nạp Lan Thần Dật thôi.

Nàng không có gì cả, nhưng vẫn phải gánh chịu những uy hiếp do vua sủng ái mang tới. Một khi thế thái tử lên ngôi, nàng và Nạp Lan Hạo Hiên sẽ vạn kiếp bất phục. Nhưng Nam Ức Tịnh nói rất đúng, bây giờ không phải là lúc uất ức cùng tức giận, bây giờ, người duy nhất nàng có thể dựa vào chính là Nam Ức Tịnh.

Chỉ có đứng về phía Nam Ức Tịnh, trợ giúp Nam Ức Tịnh đối phó hoàng hậu và thái tử, mới có thể cầu được đường sống. Thì ra Nam Ức Tịnh khiến nàng thấy rõ tất cả, chính là vì nói cho nàng biết không cần ảo tưởng chuyện không thực tế, chuyên tâm dốc sức cho Nam Ức Tịnh?

Buồn cười, nàng còn nghĩ lợi dụng Nam Ức Tịnh, nhưng không nghĩ đến ở trước mặt Nam Ức Tịnh, nàng căn bản không có tư cách giở thủ đoạn.

Nam Ức Tịnh mặc cho La quý phi trầm mặc, cũng không lên tiếng cắt đứt La quý phi, cho đến khi thấy trong mắt La quý phi từ từ toát ra một tia chấp nhận, nàng mới cười nói, "Thức thời mới là trang tuấn kiệt. Quý phi nương nương đã nghĩ thông suốt nguyện ý đứng về phía Thần Dật, bổn tọa có thể bảo đảm ngươi ngày sau vinh hoa phú quý, bao gồm Tứ hoàng tử, chỉ cần hắn từ bỏ những ý định đó, bổn tọa cũng có thể bảo toàn hắn."

Cái này đã là cam kết lớn nhất của Nam Ức Tịnh. Kỳ thật lấy thực lực của Nạp Lan Thần Dật, muốn đồng thời đối phó Nạp Lan Hạo Hiên và Nạp Lan Nhược Phong cũng không phải là không thể nào, nhưng lời như vậy, tất nhiên sẽ khiến cho Đông Lâm đại loạn, đến lúc đó Nạp Lan Thần Dật muốn thống nhất thiên hạ, chỉ sợ sẽ bị trì hoãn khá lâu.

La quý phi nghe Nam Ức Tịnh nói, trong mắt lóe lên tia suy nghĩ. Bởi vì Mộ Dung Nguyệt, nàng vẫn cực kỳ ghét Nạp Lan Thần Dật, cũng không có ít lần châm chọc Nạp Lan Thần Dật, nhưng lấy tính tình ẩn nhẫn mười năm của Nạp Lan Thần Dật, tất nhiên sẽ không vì cái này mà tính toán chi li.

Mặc dù thủ đoạn của Nam Ức Tịnh tàn nhẫn bất thường, nhưng nàng nói là làm, nếu Nam Ức Tịnh đã cam kết, tất nhiên là có thể làm được.

Nếu theo lời này, mẫu phi của Nạp Lan Thần Dật đã chết, nàng vẫn có thể trở thành Chúa Tể hậu cung này, về phần Nạp Lan Hạo Hiên, không chiếm được đế vị thì làm Vương Gia, dù sao cũng hơn đánh nhau đến chết sống cũng không chiếm được bất cứ thứ gì tốt.

Nạp Lan Hạo Hiên vốn thích mang binh đánh giặc, không thích đùa bỡn với quyền uy, nếu không phải bởi vì nàng, hắn sẽ không dính líu đến tranh đấu bên trong hoàng thất. Nếu như dựa theo lời Nam Ức Tịnh, cũng chưa hẳn không phải là một chuyện tốt.

La quý phi đang không ngừng phân tích hơn thiệt, suy nghĩ có nên đồng ý điều kiện của Nam Ức Tịnh không, mà Nam Ức Tịnh chỉ khoan thai tự đắc uống rượu, tuyệt không gấp gáp.

Trong mắt của nàng mang theo tự tin và chắc chắn. Nàng đã sớm đoán được La quý phi sẽ đáp ứng. Bởi vì nàng ta căn bản không thể nào lựa chọn.

Lần này nàng vào cung, chính là vì muốn thu phục La quý phi, để cho nàng và Nạp Lan Hạo Hiên trở thành nhân mã của Nạp Lan Thần Dật, như vậy muốn đối phó Nạp Lan Nhược Phong cùng Hà Phinh Đình, liền dễ như trở bàn tay rồi.

Về phần Nạp Lan Hạo Hiên, nàng dám to gan đồng ý với La quý phi có thể bảo toàn hắn, là vì Nạp Lan Thần Dật đã từng nói với nàng, Nạp Lan Hạo Hiên là tướng. Từ trong khẩu khí của Nạp Lan Thần Dật, nàng có thể thấy được Nạp Lan Thần Dật tiếc tài, vì vậy nàng mới dám cam kết với La quý phi.

"Tốt. Bổn cung đồng ý với ngươi." La quý phi suy nghĩ liên tục, cuối cùng đồng ý điều kiện của Nam Ức Tịnh.

Nam Ức Tịnh nghe La quý phi nói, khóe môi lộ ra nụ cười thỏa mãn, ánh mắt nàng mênh mông, từ từ đứng lên, chậm rãi cười nói, "Bổn tọa biết quý phi nương nương là người biết chuyện. Nếu chuyện đã nói xong, bổn tọa cũng không ở lâu."

La quý phi nhìn Nam Ức Tịnh đứng lên xoay người rời đi, một loạt động tác nước chảy mây trôi, không mang theo một tia kéo dài, mà Nam Ức Tịnh nghe thấy nàng đồng ý, trong mắt cũng không có một tia kinh ngạc. Xem ra nàng đã sớm dự liệu tất cả.

Trước khi nàng vào cung, Nam Ức Tịnh đã nhìn thấu mục đích của nàng, hơn nữa đã nghĩ xong sau khi vào cung phải làm như thế nào, đạt tới hiệu quả như thế nào, tính toán chính xác không lầm bước nào, Nam Ức Tịnh phải là một nữ nhân đáng sợ đến mức nào?

Nhưng La quý phi không biết, sau lưng một nữ nhân đáng sợ, thường có một nam nhân đáng sợ hơn. Không thể nghi ngờ Nạp Lan Thần Dật chính là nam nhân đáng sợ hơn.

Nếu nói là Nam Ức Tịnh có ý nghĩ kín đáo, từng bước chính xác, như vậy Nạp Lan Thần Dật chính là tính toán không bỏ sót điều gì, thiên hạ vô song. Hai người đều là nữ nhân nam nhân liên thủ với nhau, d[[dlqd thiên hạ này còn không phải là vật trong túi bọn họ sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà sữa trà xanh về bài viết trên: Candy Kid, LittleMissLe, xuanhien77
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 06.07.2017, 18:48
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 386
Được thanks: 1336 lần
Điểm: 10.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 11
Chương 95: Bắc Mạc kết thân?

Editor: Trà sữa trà xanh

Nam Ức Tịnh thuận lợi thu phục La quý phi cùng Nạp Lan Hạo Hiên, thế cục vốn phức tạp lập tức trở nên đơn giản. Lấy thế lực của Nạp Lan Thần Dật, hơn nữa còn có Nạp Lan Hạo Hiên, muốn đối phó Nạp Lan Nhược Phong và Hà Phinh Đình sẽ rất dễ dàng.

Mọi thứ đã sẵn sàng. Chỉ cần Nạp Lan Đức hạ chiếu lập thái tử mới, Nạp Lan Thần Dật liền thuận lợi ngồi lên ghế hoàng đế Đông Lâm. d[d[lqd Chỉ là cố tình có người không chịu nhìn thế cục Đông Lâm ổn định.

" Hạ Văn Cử và Hạ U Lan muốn tới Đông Lâm làm khách sao?" Nam Ức Tịnh nhìn tình báo nhận được trên tay, bên trong con ngươi đen nhánh hiện ra một tia suy nghĩ, lúc này Hạ Văn Cử chạy đến Đông Lâm làm cái gì? Hơn nữa còn mang theo Hạ U Lan, không phải là muốn kết thân với Đông Lâm chứ?

Đã lâu nghe danh Hạ U Lan là tài nữ đệ nhất thiên hạ đồng thời là mỹ nữ đệ nhất thiên hạ, ngược lại nàng vô cùng muốn gặp vị U Lan công chúa truyền kỳ này. Chỉ là cho dù tài mạo vô song thì như thế nào? Còn không phải cũng trở thành vật hy sinh chính trị sao?

Luôn nghe nói Hạ Văn Cử cực kỳ sủng ái muội muội này, sao lại hi sinh hạnh phúc cả đời của muội muội mình? Nam Ức Tịnh khẽ nhăn chân mày, giống như hơi xúc động.

Nạp Lan Thần Dật thấy Nam Ức Tịnh cau mày, không khỏi đưa tay vuốt ve giữa lông mày nàng, cưng chiều mà dịu dàng nói, "Chau mày làm cái gì? Bọn họ muốn tới thì tới, chẳng lẽ một U Lan công chúa kết đến thân có thể quấy rối cục diện Đông Lâm hay sao?"

Nam Ức Tịnh nghe Nạp Lan Thần Dật nói, biết Nạp Lan Thần Dật đã nhìn thấu mục đích chuyến này của Hạ Văn Cử. Giờ phút này Hạ Văn Cử dẫn theo Hạ U Lan tới đây, tất nhiên là vì kết thân. Kết thân này đại biểu là Đông Lâm và Bắc Mạc kết minh.

Nạp Lan Đức chắc là sẽ không cự tuyệt lần kết thân này. Chỉ là đối tượng của hòa thân này là ai đây? U Lan công chúa là công chúa của một nước, đối tượng hòa thân đương nhiên là hoàng tử .... Người nào cưới Hạ U Lan, thì đồng nghĩa có sự ủng hộ của Bắc Mạc, đây chính là trợ lực không nhỏ.

Nếu để cho Nạp Lan Nhược Phong cưới Hạ U Lan, chỉ sợ cục diện Đông Lâm lại phức tạp rồi.

"Chàng nói Hạ U Lan sẽ gả cho người nào đây?" Nam Ức Tịnh làm như đùa giỡn vừa tựa như lo lắng nhìn Nạp Lan Thần Dật một cái, khóe môi câu nụ cười nhàn nhạt, con mắt sắc thâm trầm, không nhìn ra dòng suy nghĩ của nàng.

Nạp Lan Thần Dật hơi đảo mắt một cái, giống như đang trầm tư cái gì, trong con ngươi đen như mực sáng bóng như ngọc thạch, trầm mặc chốc lát, hắn vừa nhìn về phía Nam Ức Tịnh, khóe môi nở nụ cười bình thản mà chắc chắn, nói từng chữ, "Mặc kệ nàng gả cho người nào, tóm lại sẽ không phải là ta."

Nam Ức Tịnh nghe Nạp Lan Thần Dật nói, khóe môi nở nụ cười. Nàng làm sao không biết thời điểm này nếu cưới Hạ U Lan chính là như hổ thêm cánh, nhưng nàng làm sao có thể trơ mắt nhìn Nạp Lan Thần Dật cưới người khác? Cho nên tha thứ nàng trong tình yêu rất ích kỷ, nàng không tha cho nữ nhân khác.

Mặc kệ là danh kỹ hay là công chúa, mặc kệ ngươi là dung mạo khuynh thành hay là tài tình tuyệt diễm, muốn đến gần nam nhân của nàng, đều không thể! Nạp Lan Thần Dật là nam nhân của nàng, chỉ của nàng.

Tin tức nhận được không tới mấy ngày, Hạ Văn Cử cùng Hạ U Lan song song đi tới hoàng cung Đông Lâm. Nạp Lan Đức cùng một đám hoàng tử quý phi ra đón, mà nàng làm Thập Nhất hoàng tử phi, đương nhiên cũng không khỏi nghênh đón.

Nam Ức Tịnh mặc một váy dài màu đỏ rất bình thường, váy cũng không có kiểu dáng phức tạp, thậm chí không có chút vật rủ xuống nào. Ba ngàn sợi tóc đen của nàng được búi đơn giản bởi một cây trâm. Cho dù là tùy ý, nàng vẫn hấp dẫn tầm mắt mọi người.

Ngay cả Nạp Lan Nhược Phong cũng không thể không thừa nhận, Nam Ức Tịnh cực đẹp. Cho dù trong lòng của hắn hận thấu xương nữ nhân mang đến hậu thuẫn cường đại cho Nạp Lan Thần Dật, nhưng hắn vẫn không tự chủ được bị nàng hấp dẫn. Không chỉ là bởi vì nàng có dung mạo hòa khí chất hơn người, còn bởi vì tài tình và tấm lòng của nàng.

Nam Ức Tịnh không bận tâm ánh mắt bốn phía bị nàng hấp dẫn, chỉ chuyên chú nhìn người tới. Hạ Văn Cử vẫn mặc một áo khoác màu hồng đào, bên trong cợt nhã tùy ý lộ ra tà mị, áo khoác suy sụp suy sụp ở trên người hắn, lại có một cỗ phong lưu riêng.

Nhưng người Nam Ức Tịnh chú ý không phải Hạ Văn Cử, mà là Hạ U Lan bên người hắn. Hạ U Lan mặc một bộ váy màu xanh da trời, màu váy rất nhạt, lại làm nổi bật phong cách cao nhã như lan của nàng. Không thể phủ nhận, Hạ U Lan là cực đẹp, nàng đã thấy qua nhiều nữ tử, không ai sánh nổi dung mạo của Hạ U Lan.

Hạ U Lan búi tóc thật cao, cài lên cây trâm cao quý không chút thô tục, trên mặt trang điểm nhẹ, không nói ra được cao nhã và cao quý. Đại khái chính là từ nhỏ sinh trưởng ở cung đình nên bẩm sinh khí chất cao quý thôi. Cằm của nàng khẽ nâng, đi từng bước một.

Theo Hạ U Lan và Hạ Văn Cử đi tới, tầm mắt của mọi người đều tụ tập trên người của bọn họ. Không khỏi rối rít than thở dung mạo khí độ của bọn họ. U Lan công chúa cao quý hào phóng, mỹ lệ cao nhã, khó trách thanh danh vang xa như vậy.

Nhớ tới danh hiệu mỹ nhân đệ nhất thiên hạ của Hạ U Lan, ánh mắt mọi người không khỏi tự chủ nhìn về phía Nam Ức Tịnh.

Một là màu xanh dương nhàn nhạt, cao nhã giống như hoa lan. Một là màu đỏ khoe khoang, diêm dúa lẳng lơ giống như Mạn Châu Sa Hoa. Đều là nữ tử xinh đẹp hiếm có, thậm chí Hạ U Lan ở trong lòng bọn họ có phần hơn hẳn, nhưng bọn hắn lại cảm thấy, hình như chỉ có Nam Ức Tịnh mới có sức quyến rũ khiến người khác không dời tầm mắt.

Đó là một sức hấp dẫn trí mạng, giống như toàn bộ đều bị hấp dẫn đến trên người nàng. Biết rõ nàng rất nguy hiểm, nhưng vẫn không nhịn được muốn tới gần, vẻ đẹp đến mức tận cùng xinh đẹp, cho dù Hạ U Lan có dung nhan tinh xảo cũng không cách nào sánh rồi.

Nếu thật sự bình tĩnh mà xem xét, chỉ sợ danh hiệu mỹ nhân thiên hạ đệ nhất thuộc về Nam Ức Tịnh. Chỉ là Nam Ức Tịnh là yêu nữ Ma Cung, hành thích vua soán vị, sao có thể so với U Lan công chúa đoan trang hào phóng? Vì vậy người đời đều khen U Lan công chúa, cũng dễ hiểu thôi.

Trong lòng mọi người nghĩ như thế, liền cảm thấy Hạ U Lan này có danh hiệu mỹ nhân thiên hạ đệ nhất là không sai.

Đối với tâm tư của mọi người, Nam Ức Tịnh đương nhiên không biết, cũng không có hứng thú biết. Đối với nàng mà nói, có phải là mỹ nhân đệ nhất thiên hạ không quan trọng, cho tới bây giờ nàng không quan tâm tới ánh mắt của người đời, nếu không nàng sẽ phóng túng tùy ý như vậy sao?

Miễn cưỡng nhìn Hạ U Lan và Hạ Văn Cử đi từng bước một đến trước mặt, ánh mắt hẹp dài đào hoa của Hạ Văn Cử không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Nam Ức Tịnh, trong mắt như có nồng đậm tình ý.

Nam Ức Tịnh bị Hạ Văn Cử nhìn chăm chú không được tự nhiên, Nạp Lan Đức đang nói chuyện với Hạ Văn Cử, thế nhưng hắn vẫn nhìn chằm chằm nàng, đây coi như là có ý tứ gì?

Nam Ức Tịnh nhíu mày, đang muốn nói chuyện, Nạp Lan Thần Dật đã bước tới trước mặt nàng, chặn lại nửa gương mặt của nàng, nhìn về phía Hạ Văn Cử, không mặn không lạt nói, "Hạ thái tử vẫn nhìn chằm chằm vào vương phi của ta, sợ rằng không tốt lắm đâu."

Hạ Văn Cử bị Nạp Lan Thần Dật ngăn trở tầm mắt, cũng không giận, chỉ là thu hồi tầm mắt, khóe môi câu nụ cười sâu xa, từ từ nói, "Thập Nhất hoàng tử thật là quan tâm Ức Tịnh, bản thái tử chỉ mới nhìn hơi lâu, ngươi liền khẩn trương thành ra như vậy? Nếu ngày sau cưới phi tử khác, cũng sẽ quý trọng khẩn trương như thế không?"

Nạp Lan Thần Dật nghe Hạ Văn Cử nói, tròng mắt đen hơi trầm xuống một cái, bên trong hình như tích góp từng chút tức giận, nhưng trên mặt hắn vẫn là nụ cười tao nhã lịch sự, hắn nhìn Hạ Văn Cử, nói từng chữ, "Có thể được làm bạn với Ức Tịnh, cả đời bổn điện đã đủ rồi, tại sao phải cưới phi tử khác? Cái này không nhọc thái tử Bắc Mạc phí tâm."

Hạ Văn Cử nghe Nạp Lan Thần Dật nói, trong mắt thoáng qua chút tình cảm thật nhanh, ánh mắt phức tạp nhìn Nam Ức Tịnh một cái, khôi phục nụ cười bất cần đời, từ tốn nói, "Nhất sinh nhất thế nhất song nhân, nói nhẹ nhàng linh hoạt, sợ là không phải dễ dàng như vậy. Thập Nhất hoàng tử, chúng ta hãy mỏi mắt mong chờ thôi."

Nạp Lan Thần Dật nghe Hạ Văn Cử nói, chỉ là cười nhạt, vẻ mặt ung dung. Mà bên kia Nạp Lan Đức mới nói đến một nửa, lại thấy Nạp Lan Thần Dật và Hạ Văn Cử bàn luận xôn xao, không khỏi có chút tức giận, một là hoàng nhi hắn mến yếu, một là thái tử Bắc Mạc, hắn không biết nói sao, chỉ là cười nói, "Cửa cung gió lớn, thái tử và công chúa tốt hơn nên theo trẫm vào cung thôi."

Hạ Văn Cử nghe Nạp Lan Đức nói, nho nhã gật đầu một cái, cười đối đáp vài câu, coi như là đền bù vừa rồi không kính trọng Nạp Lan Đức.

Trong cung đã sớm chuẩn bị tốt tiệc rượu nghênh đón Hạ Văn Cử và Hạ U Lan. Hạ Văn Cử thoải mái ngồi xuống, mỗi cái phất tay đều có mùi vị phong lưu, nhìn lại Hạ U Lan, ngược lại bộ dáng đoan trang hiền thục. Trừ dung mạo giống nhau, nhìn sao cũng nhìn không ra Hạ U Lan và Hạ Văn Cử là huynh muội.

Nam Ức Tịnh lười biếng thưởng thức món ăn, liền nghe được giọng nói dịu dàng thăm hỏi của Nạp Lan Nhược Phong khiến nàng nổi da gà, "U Lan muội muội đường xa mà đến, chắc là đã mệt?"

Nam Ức Tịnh không khỏi ngước mắt nhìn Nạp Lan Nhược Phong. Bình tĩnh mà xem xét, Nạp Lan Nhược Phong sanh cũng tốt, thường ngày bộ dáng ôn tồn nho nhã, chỉ là nàng khó có thể quên khi còn bé Nạp Lan Nhược Phong đối phó nàng và Nạp Lan Thần Dật như thế nào, Nạp Lan Nhược Phong tuyệt đối không phải là người khiêm tốn gì.

Hiện tại sở dĩ hắn dịu dàng như thế với Hạ U Lan, chắc hẳn là vì muốn cưới nàng, hoặc là nói rõ hơn một chút, chính là vì thế lực sau lưng Hạ U Lan, vì sự ủng hộ của Bắc Mạc.

Hạ U Lan không mặn không lạt cười cười với sự ân cần của Nạp Lan Nhược Phong, ôn hòa lễ độ lên tiếng, "Đa tạ thái tử điện hạ quan tâm."

Sau khi nói xong, đôi mắt đẹp của nàng không để lại dấu vết dời đi, nàng nhìn xung quanh một lần, giống như đang tìm người nào, nhìn một vòng, trong mắt của nàng mơ hồ có mấy phần mất mác, từ từ rũ mắt, đùa bỡn món ăn trước mặt, hiển nhiên là ăn không ngon.

Nam Ức Tịnh thấy một màn như vậy, không khỏi có chút hiếu kỳ nhíu lông mày, nhìn bộ dáng U Lan công chúa, giống như đang tìm người nào đấy. Theo nàng quan sát Hạ U Lan, Hạ U Lan cũng không phải là công chúa khúm núm, mặc cho người định đoạt, cho nên lần này nguyện ý đi theo Hạ Văn Cử tới đây tiến hành kết thân, sợ là có huyền cơ khác.

Nhìn dáng vẻ vừa rồi của Hạ U Lan, chẳng lẽ người mà Hạ U Lan yêu chính là người của Đông Lâm? Nhưng hoàng tử Đông Lâm chỉ có Nạp Lan Nhược Phong, Nạp Lan Hạo Hiên, Nạp Lan Thần Dật, thậm chí những hoàng tử bất tài cũng có mặt ở đây.

Chẳng lẽ nói người trong lòng Hạ U Lan không phải là hoàng tử Đông Lâm sao? Nhưng ở Đông Lâm, trừ hoàng tử ra, tài sản có thể xứng với Hạ U Lan, sợ là chỉ có Tiêu Đông Du, nhưng ánh mắt Hạ U Lan nhìn hắn cũng không có gì khác biệt.

"Đã lâu nghe danh Lạc thiếu chủ kinh thái tuyệt diễm, mưu lược vô song, sao hôm nay không thấy hắn?" Trong lúc Nam Ức Tịnh suy nghĩ, Hạ Văn Cử lười biếng nhìn về phía Nạp Lan Đức, cười hỏi, sau khi hỏi xong còn thích thú nhìn Nạp Lan Thần Dật một cái.

Mà nghe xong Hạ Văn Cử nói, trong mắt Hạ U Lan lộ chút ánh sáng, giống như cực kỳ mong đợi, nhưng nàng che giấu tâm tình của mình cực tốt, khẽ cúi đầu, không tự chủ nâng lên một nụ cười.

Thu hết màn này vào mắt, Nam Ức Tịnh nhíu chân mày lại, bên trong con ngươi đen nhánh hiện ra một chút thâm sắc. Sao nàng lại quên mất.

Dõi mắt cả Đông Lâm, cực kỳ xứng với vị U Lan công chúa tài mạo song tuyệt này, phải là "Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song" Vô song công tử Lạc Huyền Lăng.

Khó trách Hạ U Lan sẽ có dáng vẻ mất hồn mất vía, bởi vì người nàng mong đợi chưa xuất hiện. Khó trách trước kia Hạ Văn Cử lén lút tìm Nạp Lan Thần Dật, yêu cầu Nạp Lan Thần Dật hòa thân, thì ra là Nạp Lan Thần Dật chỗ yếu trong lòng Hạ U Lan.

Nàng dám khẳng định, Hạ U Lan nhất định đã có gì liên quan với thân phận Lạc Huyền Lăng của Nạp Lan Thần Dật, nếu không lấy tính tình tâm cao khí ngạo của Hạ U Lan làm sao có thể chung tình với Lạc Huyền Lăng như thế?

Trong đầu Nam Ức Tịnh suy nghĩ thật nhanh, đồng thời trong mắt Nạp Lan Thần Dật cũng thoáng qua một ý lạnh. Những lời này của Hạ Văn Cử rõ ràng chính là đang cố ý làm khó hắn. Thân phận của hắn, Hạ Văn Cử đã sớm biết rất rõ, không phải sao? Hạ Văn Cử là đang uy hiếp hắn, nếu hắn không chịu cưới Hạ U Lan, Hạ Văn Cử sẽ nói ra thân phận kia của hắn?

Mà Nạp Lan Đức nghe Hạ Văn Cử nói, sắc mặt cũng hơi đổi, nhìn về phía Nạp Lan Thần Dật, sau đó lại cười lên tiếng, "Huyền Lăng không thích cung yến, vì vậy không đến, nếu Bắc Mạc thái tử muốn gặp hắn, ngày mai trẫm tuyên hắn vào cung là được."

Hạ Văn Cử nghe Nạp Lan Đức nói, chỉ là nhẹ nhàng cười một tiếng, hắn cũng không muốn vạch mặt với Nạp Lan Thần Dật, hắn cũng chỉ muốn Nạp Lan Thần Dật ra mặt, vì vậy hắn cười cười, từ tốn lên tiếng, "Cũng tốt. U Lan hiểu một chút về cầm kỳ thư họa, có thể mời Lạc thiếu chủ chỉ một hai điểm."

Lời này vừa nói ra, mọi người biến sắc. Ý tứ của Hạ Văn Cử đã quá rõ ràng rồi, chẳng lẽ nói đối tượng hòa thân lần này của U Lan công chúa là Lạc Huyền Lăng, không phải những hoàng tử khác?

Cẩn thận suy nghĩ, mặc dù ngoài dự đoán, nhưng hợp tình lý. Bàn về thân phận địa vị, Lạc Huyền Lăng không phải không xứng với U Lan công chúa, quan trọng hơn là hiện tại thế cục Đông Lâm còn chưa sáng tỏ, nếu tùy tiện lựa chọn một vị hoàng tử, Bắc Mạc sẽ mạo hiểm rất lớn, nếu là lựa chọn ẩn tướng của Đông Lâm, Bắc Mạc sẽ không sai sót.

Một chiêu này của Hạ Văn Cử thật sự là cao minh, mà một chiêu này cũng nhắc nhở Nạp Lan Nhược Phong một chuyện hắn vẫn không chú ý tới, nếu hắn có thể lôi kéo Lạc Huyền Lăng, vậy hắn sẽ không e sợ Nạp Lan Thần Dật nữa!

Mọi người đều có ý định của mình, tiệc rượu kết thúc trong tình hình ôn hòa. Trở về phủ đệ, Nam Ức Tịnh nhíu mày nhìn về phía Nạp Lan Thần Dật, hỏi, "Chàng biết Hạ U Lan?"

Tuy là câu nghi vấn, nhưng Nam Ức Tịnh nói cực kỳ khẳng định.

Con ngươi đen như mực của Nạp Lan Thần Dật nhìn chằm chằm Nam Ức Tịnh, giống như sao cũng nhìn không đủ dung nhan của nàng, nhìn hồi lâu, thấy trên mặt Nam Ức Tịnh khẽ buồn rầu, hắn mới cười khe khẽ, "Có duyên phận gặp mặt mấy lần."

Nam Ức Tịnh vừa nghe, không khỏi trợn mắt nhìn Nạp Lan Thần Dật một cái. Gặp mặt một lần còn chưa đủ, còn lại vài lần duyên phận? Chỉ là gặp vài lần mà có thể khiến U Lan công chúa nhớ mãi không quên, chỉ sợ cũng chỉ có một mình Nạp Lan Thần Dật mới làm được.

"Chỉ là vài lần duyên phận, liền khiến U Lan công chúa nhớ mãi không quên, Thần Dật thật bản lãnh." Trong lòng Nam Ức Tịnh biết Nạp Lan Thần Dật thật sự không có gì với Hạ U Lan, nhưng vẫn không nhịn được chua chát nói.

Nạp Lan Thần Dật nhìn Nam Ức Tịnh ghen, tuyệt không gấp gáp, ngược lại nở nụ cười, khóe mắt đuôi mày cũng ẩn chứa nụ cười, hắn tự tay kéo tay Nam Ức Tịnh, giống như ai oán nói, "Nhưng so ra còn kém Ức Tịnh. Quyền quý Tứ Quốc đều khuynh tâm với nàng."

Nam Ức Tịnh nghe vậy, không khỏi cười khẽ. Nạp Lan Thần Dật lại tìm lý do, hôm nay nàng quở trách khoản nợ phong lưu của hắn, hắn cũng kéo tới trên đầu nàng. Chỉ là người khác thích bọn họ, bọn họ cũng không có biện pháp, tóm lại chỉ cần trong lòng của bọn họ chỉ có nhau là tốt rồi.

"Chớ ba hoa. Nhanh chóng kể cho ta nghe chuyện xưa lãng mạn của chàng và U Lan công chúa." Khóe môi Nam Ức Tịnh hiện ra nụ cười, buồn rầu trong mắt đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là ánh sáng lười biếng mà tò mò, nàng nhìn Nạp Lan Thần Dật, cười nói.

Mặc dù tin tưởng Nạp Lan Thần Dật và Hạ U Lan không có cái gì, nhưng chuyện giữa hắn và Hạ U Lan, nàng vẫn còn có chút tò mò.

Nạp Lan Thần Dật thấy Nam Ức Tịnh muốn nghe, bất đắc dĩ nhún vai một cái, chậm rãi kể cho Nam Ức Tịnh nghe.

Mấy năm trước. Hắn lấy thân phận Lạc Huyền Lăng đi sứ qua Bắc Mạc một lần. Khi tiến vào kinh thành, vừa vặn gặp Hạ U Lan nữ giả nam trang ra cửa, lúc đó Hạ U Lan bị mấy du côn vô lại quấn, hắn nhìn ra  tín vật hoàng thất Bắc Mạc trên người Hạ U Lan, liền thuận đường ra tay cứu nàng.

Anh hùng cứu mỹ rất bình thường, thậm chí còn là anh hùng không thành thật cứu mỹ nhân, lại khiến công chúa Hạ U Lan cực kỳ kiêu ngạo nhớ kỹ Lạc Huyền Lăng.

Lạc Huyền Lăng vào cung yết kiến. Hoàng thượng sắp đặt buổi tiệc chiêu đãi hắn, Hạ U Lan thân là công chúa Bắc Mạc, đương nhiên cũng tham dự buổi tiệc. Khi đó nàng mới biết, nam tử khí độ bất phàm cứu nàng, thì ra chính là "Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song". Vô song công tử Lạc Huyền Lăng.

Danh tiếng của Vô song công tử Lạc Huyền Lăng, bất luận kẻ nào cũng không xa lạ. Hạ U Lan tự phụ văn chương nổi bật, càng biết rõ Lạc Huyền Lăng. Một vài câu thơ cùng sách luận của Lạc Huyền Lăng, đều khiến nàng hơi khâm phục, hôm nay lại biết hắn là ân cứu mạng của nàng, trong lòng càng hảo cảm với Lạc Huyền Lăng.

Có lẽ bởi vì trong lòng nữ nhân đều có phần d[d[lqd nhỏ mọn, có lẽ là bởi vì tranh cao thấp. Hôm sau Hạ U Lan liền mời Lạc Huyền Lăng đánh cờ, cũng chính là ván cờ ngày đó, khiến Hạ U Lan hoàn toàn yêu Lạc Huyền Lăng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà sữa trà xanh về bài viết trên: Candy Kid
Có bài mới 11.07.2017, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
Đại Thần Bạch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.01.2016, 19:50
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 386
Được thanks: 1336 lần
Điểm: 10.2
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Cuồng hậu, ngoan ngoãn để trẫm sủng - Thủy Thanh Thiền - Điểm: 12
Chương 96: Yêu thầm sẽ vô ích

Editor: Trà sữa trà xanh

"Ta chỉ thuận tay cứu nàng, sau đó đánh cờ một ngày với nàng ta mà thôi." Nạp Lan Thần Dật không hiểu tâm tư của d[[dlqd Hạ U Lan, có chút bất đắc dĩ nói.

Nam Ức Tịnh nghe vậy, chỉ cười. Nạp Lan Thần Dật sao không hiểu, không cần nhìn tướng mạo, chỉ nhìn khí phách trên người, có nữ tử nào không tâm động được? Chỉ cần danh hiệu Vô song công tử, sợ là đã có thể khiến ngàn vạn thiếu nữ xáo trộn tâm tình.

"Hôm nay Hạ U Lan rõ ràng muốn gả cho chàng, nhìn ý tứ của Hạ Văn Cử, nếu như chàng không cưới Hạ U Lan, sợ là hắn sẽ vạch mặt với chàng." Nam Ức Tịnh có chút hứng thú nhìn Nạp Lan Thần Dật, bên trong con ngươi đen nhánh mang theo vài phần giảo hoạt cùng ánh sáng xem kịch vui.

Đây là chuyện Nạp Lan Thần Dật chọc phải, đương nhiên hắn phải giải quyết.

Nạp Lan Thần Dật nhìn bộ dáng không liên quan đến mình vắt giò ngồi xem của Nam Ức Tịnh, không khỏi nổi lên ý trêu đùa, hắn giương mắt nhìn Nam Ức Tịnh một cái, giống như khó khăn nói, "Vậy phải làm sao bây giờ đây? Ta thấy dung mạo và tài nghệ của Hạ U Lan đều cực tốt, không bằng ta gắng gượng cưới nàng ta?"

Nam Ức Tịnh nghe Nạp Lan Thần Dật nói, không khỏi nổi giận lôi đình, con ngươi đen nhánh híp một cái, khóe môi hiện ra một tia cười, lạnh giọng nói, "Chàng thật sự muốn cưới sao?"

"Không dám không dám." Nạp Lan Thần Dật lập tức cười nói, vừa đưa tay ngắt lỗ mũi Nam Ức Tịnh, giọng nói mang theo cưng chiều cùng bất đắc dĩ, "Nhìn dáng vẻ Ức Tịnh muốn giết người, cho ta mượn một trăm cái lá gan ta cũng không dám."

Nam Ức Tịnh nghe vậy, sự phẫn nộ giả tạo trên mặt tiêu tán toàn bộ, không khỏi nở nụ cười. Nạp Lan Thần Dật cưng chìu nhìn nàng, thật ra thì không phải hắn không dám, mà là không muốn.

Cả đời này, hắn chỉ cần Nam Ức Tịnh làm bạn là đủ rồi. Nữ tử có thể sánh vai với hắn từ đầu đến cuối chỉ có Nam Ức Tịnh. Nếu không tìm thấy nàng, cho dù lên trời xuống đất hắn cũng muốn tìm được nàng. Nàng nếu nàng mất đi coi như cô đơn tới già hắn cũng sẽ nhớ tới nàng.

"Vậy ngày mai chàng định làm thế nào?" Nam Ức Tịnh thu hồi nét mặt hài hước đùa giỡn, đổi lại vẻ mặt mấy phần nghiêm chỉnh. Nếu Hạ Văn Cử dẫn theo Hạ U Lan không ngại xa vạn dặm tới Đông Lâm, sợ là không đạt được mục đích sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Nạp Lan Thần Dật nghe vậy, lạnh nhạt cười. Con ngươi đen nhánh giống như ngôi sao sáng, cao nhã giống như mây phía chân trời không thể leo tới. Khóe môi hắn mím lại, khiến người ta cảm thấy cao thâm khó dò, "Nếu ta không cưới, hắn có thể làm khó dễ được ta sao?"

Thật ra thì hắn cũng không phải là không thể cưới Hạ U Lan, dù sao Lạc Huyền Lăng cũng chỉ là một người mang mặt nạ mỏng, mặc kệ là ai, chỉ cần mang theo cái mặt nạ kia, đều là Lạc Huyền Lăng. Hắn hoàn toàn có thể tìm người khác giả trang nói là hắn cưới Hạ U Lan.

Chỉ là hắn không muốn. Thứ nhất, niềm kiêu ngạo của hắn không cho phép hắn lợi dụng tình cảm của một nữ tử vào sự nghiệp lớn sau này của mình. Thứ hai, hắn không muốn bất kỳ thân phận nào của mình sẽ có dính líu quan hệ với nữ tử. Hắn biết nếu làm như vậy, trong lòng Nam Ức Tịnh nhất định sẽ không thoải mái, hắn không muốn nàng chịu uất ức hay không vui chút nào.

Bên này Nam Ức Tịnh và Nạp Lan Thần Dật đang bàn luận chuyện ngày mai vào cung, bên kia Hạ Văn Cử và Hạ U Lan cũng bàn về chuyện này.

Hạ U Lan ngồi trong sân, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống người nàng, càng khiến nàng thêm cao nhã xuất trần, khóe môi nàng mang theo nụ cười nhàn nhạt, trên khuôn mặt trắng nõn có vết đỏ hồng nhàn nhạt, lông mi thật dài rủ xuống, bộ dáng thẹn thùng.

Hạ Văn Cử nhìn muội muội mình xấu hổ, chân mày không khỏi nhíu lại. Hắn biết Hạ U Lan thích Lạc Huyền Lăng, chỉ là Lạc Huyền Lăng chính là Nạp Lan Thần Dật, mà trong lòng Nạp Lan Thần Dật chỉ có Nam Ức Tịnh, Hạ U Lan gả cho Nạp Lan Thần Dật, sẽ có hạnh phúc sao?

Hắn không nói cho Hạ U Lan biết thân phận của Nạp Lan Thần Dật, nhưng hắn tin tưởng coi như hắn nói cho Hạ U Lan biết, Hạ U Lan kiêu ngạo nhất định sẽ không dễ dàng buông tha. Hắn khiến Hạ U Lan gả cho Lạc Huyền Lăng, trừ nguyên nhân chính trị bên trong, còn là về tình cảm.

Hắn đang đánh cuộc. Đánh cuộc Hạ U Lan có thể làm cho Nạp Lan Thần Dật yêu nàng. Nếu Nạp Lan Thần Dật có thể yêu Hạ U Lan, Hạ U Lan có thể đạt được hạnh phúc, mà hắn cũng có thể đi tranh thủ hạnh phúc của hắn.

Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ thẹn thùng của Hạ U Lan, hắn đột nhiên muốn nói cho Hạ U Lan biết tất cả, bởi vì hắn sợ nhìn thấy dáng vẻ muội muội bị tổn thương.

"U Lan." Trầm ngâm hồi lâu, rốt cuộc Hạ Văn Cử vẫn mở miệng hô. Hắn không thể vì tình cảm của bản thân mà lợi dụng muội muội ruột thịt, cho dù như thế nào, ít nhất hắn cũng phải nói cho Hạ U Lan biết sự thật, để cho nàng lựa chọn.

Hạ U Lan đang chìm đắm trong vui sướng vì sắp gặp được Lạc Huyền Lăng, đột nhiên nghe giọng nói có chút nặng nề của Hạ Văn Cử gọi nàng, không khỏi sững sờ, ngước mắt nhìn về phía Hạ Văn Cử, nhíu mày hỏi, "Ca ca, sao vậy?"

Hạ Văn Cử nhìn Hạ U Lan một cái, rốt cuộc hạ tâm sắc đá hỏi, "Hôm nay U Lan có nhìn thấy Thập Nhất hoàng tử Đông Lâm không?"

Hạ U Lan nghe Hạ Văn Cử hỏi, không khỏi nhớ lại bộ dáng Nạp Lan Thần Dật. Hôm nay nàng ở cung yến tìm kiếm bóng dáng của Lạc Huyền Lăng, đúng là có chăm chú nhìn hoàng tử Đông Lâm.

Đồn rằng Thập Nhất hoàng tử Đông Lâm có thân thể yếu đuối miệng không thể nói, gần đây lại có lời đồn nói đó là hắn đang ẩn nhẫn. Tóm lại đối với tên tuổi Nạp Lan Thần Dật, nàng cũng không xa lạ.

Hôm nay nhìn kỹ một chút Nạp Lan Thần Dật, quả thật là có tư thế thiên nhân. Không chỉ có dung mạo thanh tú tuyệt luân, khí chất cao nhã như ngọc, phong cách càng thêm không gì sánh kịp, giống như trong mỗi cái phất tay đều có ý vị không thể dùng lời mà miêu tả.

Một bộ y phục trắng bồng bềnh, lại khiến cho nàng không tự chủ nhớ lại hình ảnh Lạc Huyền Lăng mặc bộ áo bào trắng đứng dưới cây đào đợi nàng đánh cờ.

Ban đầu chính là hình ảnh xa xa như thế, khiến tâm nàng không tự chủ được mà trầm luân. Cho dù là Lạc Huyền Lăng không có dung nhan xuất chúng, nhưng phong cách xuất trần này, cho dù bất luận kẻ nào cũng không sánh bằng, dù là ca ca, cũng không sánh kịp khí độ của hắn.

Huống chi nàng biết, Lạc Huyền Lăng còn có đôi mắt nhìn tốt như vậy. Khi đánh cờ hắn chuyên tâm suy tính, đôi tròng mắt kia giống như ngôi sao lóng lánh, giống như cả thế gian vạn vật bao la toàn bộ đều nằm trong đó.

Hạ U Lan nghĩ tới Nạp Lan Thần Dật, lại không khỏi tự chủ nhớ Lạc Huyền Lăng, nàng đột nhiên kinh ngạc phát hiện, khí chất hai người rất giống nhau, nhưng phong cách của Lạc Huyền Lăng càng cao quý xuất trần hơn một chút.

"Thập Nhất hoàng tử có dung mạo xuất chúng, khí độ bất phàm, có lẽ lời đồn đãi là thật, hắn thật giấu tài." Hạ U Lan cũng không biết dụng ý của Hạ Văn Cử, cho là Hạ Văn Cử đang hỏi ấn tượng của nàng với Nạp Lan Thần Dật, liền nhíu mày, nói suy nghĩ của mình ra.

Hạ Văn Cử nhìn chằm chằm con ngươi Hạ U Lan, mím môi tiếp tục hỏi, "U Lan có cảm thấy hắn rất giống Lạc Huyền Lăng không?"

Đúng là rất giống. Hạ U Lan âm thầm thừa nhận. Nhưng tại sao Hạ Văn Cử đột nhiên hỏi như thế? Hạ U Lan không khỏi nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nàng ngước mắt nhìn Hạ Văn Cử, lại thấy Hạ Văn Cử vẫn nhìn chăm chú vào nàng, ánh mắt phức tạp, giống như thương hại đồng thời lo lắng, nàng không khỏi bật thốt, "Ca, ý của ca là. . . Nạp Lan Thần Dật chính là Huyền Lăng?"

Hạ Văn Cử gật đầu một cái. Sắc mặt của Hạ U Lan đại biến, trong mắt kinh ngạc càng tăng lên.

Nạp Lan Thần Dật và Lạc Huyền Lăng có khí chất giống nhau, nhưng nàng không nghĩ bọn họ sẽ là cùng một người. Thập Nhất hoàng tử Nạp Lan Thần Dật giấu tài và vô song công tử Lạc Huyền Lăng lại là cùng một người sao?

Ngay cả trong lòng cảm thấy kinh ngạc vô cùng, nhưng nếu ca ca nói như vậy, vậy tất nhiên là chính xác. Thì ra bộ dáng thật của hắn là như vậy? Ngày trước nàng đã cảm thấy, khí chất tao nhã như vậy, đôi ngươi xinh đẹp như vậy, thì khuôn mặt chắc chắn là không bình thường.

Nhưng cho tới bây giờ nàng không để ý dung nhan của hắn, bởi vì khí chất của hắn đã sớm khiến nàng bỏ qua dung mạo, nhưng hôm nay nhìn thấy dung nhan tinh xảo của Nạp Lan Thần Dật, thì ra tướng mạo của hắn là như thế?

Khóe môi từ từ nở nụ cười hạnh phúc, trong nháy mắt đọng lại. Sắc mặt của Hạ U Lan khẽ trầm xuống một cái, trong mắt thoáng qua một tia mất mác. Sao nàng lại quên nữ tử tuyệt mỹ ngồi bên cạnh Nạp Lan Thần Dật đây?

Cung chủ Ma Cung Quỳnh Lạc. Nữ hoàng Nam Hải Nam Ức Tịnh. Lời đồn về nàng ấy rất nhiều, nàng cũng rất hiếu kỳ với Nam Ức Tịnh. Hôm nay rốt cuộc nhìn thấy Nam Ức Tịnh, nàng mới chính thức cảm thấy, thì ra thật sự là một vị kỳ nữ tử.

Nam Ức Tịnh có khuynh quốc khuynh thành nàng cũng không kinh ngạc, bởi vì nếu chỉ luận vào dung mạo, nàng cũng không kém Nam Ức Tịnh bao nhiêu, nhưng khí chất phóng túng của Nam Ức Tịnh thì nàng không cách nàng sánh nổi. Khí chất phóng túng không nhìn thấy thiên hạ, sợ là rất nhiều nam tử đều làm không được?

Khó trách ngay cả ca ca cũng động lòng với nàng ấy. Ban đầu khi Đông Lâm giao chiến Nam Hải Nạp Lan Thần Dật cố ý cưới Nam Ức Tịnh nàng cũng không phải không biết, hôm nay ở trong tiệc rượu hai người bọn họ chim cá tình thâm nàng cũng không phải là không nhìn thấy. Hắn đã có kiều thê như thế, nàng còn có thể chen chân vào sao?

Nhưng kể từ năm năm trước nàng gặp hắn, nàng đã yêu hắn. Ròng rã năm năm, nàng cự tuyệt bao nhiêu nam tử ưu tú cầu hôn, ròng rã năm năm, cả ngày lẫn đêm nàng ở trong hoàng cung Bắc Mạc nhìn Đông Lâm, ròng rã năm năm, nàng thu thập bất kỳ tin gì về hắn, ròng rã năm năm, nàng liều mạng bắt chước công tử Tề vẽ hoa mẫu đơn, chỉ vì khi gặp lại hắn có thể tự tay đưa cho hắn.

Nhưng, thế nhưng hắn đã cưới thê tử. Muốn nàng dễ dàng buông tha sao? Buông tha tình yêu và cố chấp trong năm năm này của nàng sao? Không, nàng không làm được. Nàng là Hạ U Lan, là U Lan công chúa vang danh tứ quốc, cho dù Nam Ức Tịnh có tốt hơn, nàng cũng không vì vậy mà buông tha.

Mất mác trong tròng mắt Hạ U Lan từ từ bị quyết tuyệt thay thế, nàng ngước mắt nhìn về phía Hạ Văn Cử, kiên định mà nói ra, "Coi như Nạp Lan Thần Dật chính là Huyền Lăng, coi như hắn đã cưới thê, ta cũng phải gả cho hắn."

Phản ứng của Hạ U Lan không thoát khỏi dự liệu của Hạ Văn Cử. Bởi vì hắn biết rõ, Hạ U Lan và hắn đều cùng một kiểu người, một khi yêu, sẽ không buông tay.

"U Lan, có lẽ hắn sẽ không yêu và coi trọng ngươi. Cho dù như vậy, ngươi cũng muốn gả sao?" Dù sao Hạ U Lan cũng thân muội muội duy nhất của hắn, Hạ Văn Cử vẫn nhịn không được nhắc nhở.

Hạ U Lan ngước mắt nhìn Hạ Văn Cử một cái, khóe môi lộ ra một nụ cười, nói, "Ta từ mười ba tuổi liền bắt đầu thương hắn rồi. Ròng rã năm năm rồi, gả cho hắn đã thành tâm nguyện duy nhất của ta, ca ca, ngươi nói ta buông tay thế nào?"

Đúng vậy. Buông tay thế nào. Từ khi biết Nam Ức Tịnh, mặc kệ nàng là Cung chủ Ma Cung hay là công chúa Nam Hải, mặc kệ nàng là nữ hoàng Nam Hải hay là Thập Nhất hoàng tử phi Đông Lâm, hắn đều không có cách nào buông tay. Cho dù biết rõ nàng đã gả đi làm thê người ta, cho dù biết rõ nàng đã thật tâm với hắn ta, hắn vẫn không có cách nào buông tay.

"Ca ca, ngươi đối với nàng ấy, cũng giống như muội sao." Hạ U Lan nhìn Hạ Văn Cử nhíu chân mày lại thật chặt, thận trọng hỏi. tình cảm Hạ Văn Cử dành cho Nam Ức Tịnh, nàng vẫn để ở trong lòng, chỉ là không nghĩ đến, hai huynh muội bọn họ lại rơi vào tình cảm giống nhau như thế.

Bọn họ là con cưng của trời, cả Bắc Mạc cũng không có ai dám xem thường bọn họ, nhưng cố tình người họ yêu đều không thuộc về họ, thật là chuyện buồn cười làm sao. Nhưng bọn họ đều giống nhau, nếu yêu, sẽ liều mạng tranh thủ.

Hôm sau. Hạ U Lan mặc một bộ váy dài màu hồng phấn, tóc buộc thật cao lên, khí chất thanh nhã cao quý. Nàng đứng trong đình viện, giống như một đóa hoa U Lan, vô cùng tươi mát.

Nạp Lan Thần Dật mặc một bộ cẩm bào màu trắng, phía trên cẩm bào dùng sợi bạc thêu từng đó hoa mẫu đơn lớn, khí độ xuất trần hơn người, trên mặt hắn treo nụ cười tao nhã, từng bước đi tới trước mặt Hạ U Lan, ôn tồn nho nhã nói, "U Lan công chúa."

Hạ U Lan ngoái đầu nhìn lại liền nhìn thấy Nạp Lan Thần Dật, trên mặt hắn mang mặt nạ mỏng, vẫn là hình dáng bình thường, nhưng nàng không thèm để ý rốt cuộc là có bộ dáng gì, nàng chỉ để ý hắn.

Nếu Nạp Lan Thần Dật không nói rõ thân phận với nàng, như vậy nàng liền làm bộ như không biết gì. Hạ U Lan đắm đuối đưa tình nhìn Nạp Lan Thần Dật, khóe môi lộ ra một nụ cười, dịu dàng nói, "Năm năm trước từ biệt ở Bắc Mạc, công tử có nhớ U Lan không?"

Đối với một công chúa được nuôi dưỡng ở thâm khuê mà nói, một câu nói như vậy đã là lớn mật đến mức nào rồi, đủ để thấy được Hạ U Lan đã yêu Nạp Lan Thần Dật rất sâu, vì Nạp Lan Thần Dật, thậm chí ngay cả sự dè dặt của công chúa cũng quẳng ra sau đầu rồi.

Nạp Lan Thần Dật giống như không ngờ tới Hạ U Lan có thể nói chuyện như vậy, hắn nhớ nàng luôn có dáng vẻ thanh cao, sao hôm nay nàng lại có chút khác thường. Chỉ là Nạp Lan Thần Dật vẫn tao nhã lên tiếng, "Công chúa có thân phận tôn quý, Huyền Lăng sao dám nhớ?"

Hạ U Lan nghe Nạp Lan Thần Dật ôn nhã lời nói, trên mặt không khỏi lướt qua một tia mất mác. Ý tứ trong lời của hắn đã rất rõ ràng, hắn căn bản không từng nhớ nàng chút nào, nhưng nàng lại tâm tâm niệm niệm hắn suốt năm năm. Nàng luôn dựa vào việc Lạc Huyền Lăng chưa bao giờ thích lui tới với người khác lại nguyện ý đánh cờ với nàng, nhất định là có điểm khác biệt với nàng. Nhưng thì ra đều do nàng suy nghĩ nhiều.

Kiềm chế nổi khổ trong lòng xuống, khóe môi Hạ U Lan lộ ra nụ cười, dịu dàng lấy bức họa giấu trong tay áo đưa cho Nạp Lan Thần Dật, cười nói, "U Lan trong lúc rãnh rỗi vẽ mấy bức hoa mẫu đơn, nghe nói công tử thích mẫu đơn, liền chọn một bộ đưa cho công tử."

Nạp Lan Thần Dật theo lễ phép nhận lấy bức vẽ hoa mẫu đơn của Hạ U Lan, ngón tay thon dài của hắn mở bức họa ra, bức vẽ mẫu đơn xinh đẹp xuất hiện trước mắt. Hoa mẫu đơn trông rất sống động, có thể thấy được người vẽ tranh cực kỳ dụng tâm, bức tranh hoa mẫu đơn như vậy, sợ là trừ công tử Tề ra, không còn ai có thể vẽ được.

Ngước mắt nhìn Hạ U Lan một cái, trong mắt lướt qua một tia thương tiếc nhàn nhạt, Nạp Lan Thần Dật lần nữa khép lại bức họa, khóe d[d[lqd môi vẫn là nụ cười tao nhã xa cách, lần nữa đưa bức họa cho Hạ U Lan, hắn cười nói, "Bức hoa mẫu đơn của công chúa sinh động như thế, sợ là giá trị ngàn vàng, sao Huyền Lăng dám nhận?"

"Đã đưa cho công tử, công tử liền nhận đi. Chẳng lẽ công tử xem thường U Lan sao?" Hạ U Lan thấy Nạp Lan Thần Dật không chịu nhận, không khỏi có chút hơi cáu rồi. Nàng khổ cực bắt chước khổ luyện mới vẽ ra một bức hoa mẫu đơn như vậy, hắn chẳng những không có chút tình cảm nào, ngay cả nhận cũng không chịu nhận lấy sao? Chẳng lẽ nói tình ý của nàng đối với hắn là tránh không kịp sao?

Nạp Lan Thần Dật thấy bị thương ở trong mắt Hạ U Lan, vẻ mặt của hắn vẫn lành lạnh như cũ, hắn nhìn Hạ U Lan, dịu dàng vô cùng nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn nói từng chữ, "Cũng không phải là Huyền Lăng không chịu tiếp nhận ý tốt của công chúa. Chỉ là Huyền Lăng thích mẫu đơn, là vì nhờ vào đó nhớ nhung một vị cố nhân, hôm nay cố nhân đã tìm được, mẫu đơn liền mất đi ý nghĩa ký thác."

Hạ U Lan nghe Nạp Lan Thần Dật lời nói, như hoa mặt đẹp lập tức trở nên trắng bệch như tờ giấy. Thì ra là hắn thích Mẫu Đan, cũng chỉ là vì nhờ vào đó nhớ nhung một vị cố nhân.

Nhớ nhung một vị cố nhân sao? Sao nàng không biết Ma Cung chính là lấy hoa mẫu đơn làm ký hiệu tín vật. Nam Ức Tịnh nhất định là rất thích mẫu đơn, mà trên y phục hắn thêu hoa mẫu đơn, thu thập hoa mẫu đơn ở khắp nơi, thì ra đều là vì Nam Ức Tịnh mà thôi?

Buồn cười nàng lại vì yêu thích của một nữ nhân khác năm năm qua mỗi ngày khổ luyện vẽ hoa mẫu đơn, quay đầu lại thì ra đều là chuyện cười. Nàng Hạ U Lan là một người kiêu ngạo, hôm nay lại luân lạc đến tình trạng này?

Cho dù nàng buông xuống tất cả dè dặt và kiêu ngạo, hắn vẫn nhẫn tâm quyết tuyệt như vậy sao? Trước sau hắn vẫn cười dịu dàng như vậy, thế nhưng xa cách trong ôn nhu như là một thanh chủy thủ, thẳng tắp đâm vào trái tim Hạ U Lan.

"Như thế. U Lan quấy rầy rồi." Hạ U Lan nỗ lực duy trì nụ cười ở khóe môi, thò tay tiếp nhận bản vẽ trong tay Nạp Lan Thần Dật, ngón tay trắng noãn khảm thật sâu vào lòng bàn tay, nàng nỗ lực không để cho nước mắt rơi xuống, kiêu ngạo xoay người rời đi.

Trong nháy mắt xoay người, nước mắt vẫn nhịn không được chảy xuống. Hạ U Lan từng bước tiến về phía trước, nhưng không biết phương hướng ở nơi nào. Tất cả theo đuổi cùng tín ngưỡng trong năm năm cứ như vậy trong nháy mắt sụp đổ toàn bộ. Nàng chưa từng cảm thấy mình buồn cười đáng thương như thế.

Nhưng ông trời hình như không muốn buông tha cho nàng như vậy. Ở trên đường Hạ U Lan rời đi, thế nhưng gặp được Nạp Lan Nhược Phong, Nạp Lan Nhược Phong thấy Hạ U Lan khóc hoa lê đẫm mưa, mơ hồ đoán được mấy phần.

Đêm qua hắn liền phái người đi mời Lạc Huyền Lăng, nhưng Lạc Huyền Lăng lại có thái độ xa cách khiến cho hắn rất là tức giận, cộng thêm Lạc Huyền Lăng có quan hệ tốt với Nạp Lan Thần Dật, hắn không thể không tính toán lần nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trà sữa trà xanh về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, LittleMissLe, kix242, xuanhien77
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 154, 155, 156

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

13 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

trantuyetnhi: viewtopic.php?style=2&t=404755&start=70 cùng Nhi tham gia game Tình Yêu Nhân Vật nhá mọi người hi
Manh Tiểu Ngư: mình là thành viên mới. mình muốn đăng truyện thì phải làm sao? mặc dù đã xem các bài giới thiệu....
Manh Tiểu Ngư: hi
Đường Thất Công Tử: ///
Jinnn: =)) chưa bao giờ xấu
Tiêu Dao Tự Tại: Mị vẫn xênh nha
Tiêu Dao Tự Tại: Kkk
Jinnn: Dao xênh gái
Lâm Mỵ Mỵ: Ăn sạch bà xã phúc hắc: viewtopic.php?t=395184
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?t=407217
Tiêu Dao Tự Tại: Jin xênh gái
Jinnn: :>
Tiêu Dao Tự Tại: ...
Tiêu Dao Tự Tại: Chấm
Windwanderer: abc
khi con lon ton: Mn đang làm gì ou ag
Mễ Trùng đại nhân: ...
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Tử Liên Hoa 1612: @Bin: bạn up sau nguồn 1 ngày hoặc 3 chap nhé. lúc đăng dùng [img]link%20ảnh[/img] để đăng được nhiều ảnh, còn dùng tệp đính kèm thì chỉ được 5 ảnh thôi
Nhok Alone ( Bin): cả nhà cho e hỏi a ... mún up truyện tranh sưu tầm thì phải mần như thế nào ạ
ღ_kaylee_ღ: 102+103 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3273501#p3273501
Yêu Nguyệt Trọn Đời: nyaaaa~ meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: meow meow
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /hi
Hoa Lan Nhỏ: viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Hoa Lan Nhỏ: PR: Truyện Việt, đây là P2 của Khán giả xuyên phim Sở Kiều Truyện.
Chương 4 Ngụy Đế truy thê: vợ à, đừng chạy
viewtopic.php?t=408117&p=3272787#p3272787
Mong được ủng hộ xo xo
Jinnn: Lang vương tgđ: vợ yêu đc cưng mà hoảng (new c282)
pr truyện: cầu tks + cmt
Vu Kỳ: 00:23'
tiểu tư 1998: chán quá ò ~~~
Tú Vy: Hầy, diễn đàn dạo này rắc rối cả ra... còn đâu tháng năm tha hồ đào hố... huhu... :cry: :cry:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.