Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 03.05.2015, 22:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8053 lần
Điểm: 19.28
Có bài mới [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu - Điểm: 9
images

QUÃNG THỜI GIAN TƯƠI ĐẸP CỦA CHÚNG TA

Tác giả: Tùy Hầu Châu
Tên gốc: Thập quang trong chúng ta (Người nhặt ánh sáng???)
Độ dài: 62 chương
Nguồn raw: Tấn Giang
Convert: ngocquynh520
Edit: tiểu an nhi + Mạn Nhi (LQĐ)
Beta: tviolet
Nguồn: http://diendanlequydon.com


Giới thiệu:


Một đồng nghiệp có quan hệ tốt len lén hỏi cô cùng BOSS từng có quan hệ gì.

Lục Già thành thực khai báo chi tiết, loại bỏ lòng hiếu kỳ của đồng nghiệp: "Ba tôi từng chia rẽ anh ấy và bạn gái."

Và cả: "Tôi từng viết thư tình theo đuổi anh ấy nữa."

Đồng nghiệp hưng phấn hẳn lên: "Kết quả ra sao?"

"Không theo đuổi được."

Cũng có mấy người nhiều chuyện hỏi quan hệ giữa anh và cô.

Từ trước tới nay anh không thích nhiều lời.

Về phần nguyên nhân, à, anh thực sự không muốn có bất kỳ quan hệ gì với người phụ nữ chân đạp nhiều thuyền, bỏ dở giữa chừng kia.

Có phải tình cảm còn chưa hết nên đang tìm một cái cớ hay không. Thật ra thì sự thực rất đơn giản ——

Chỉ cần cho tôi một lý do, tôi sẽ ở bên em cả đời.



Lời của editor: Đây là hố mới của mình thay thế cho hố hụt ngày hôm qua. Tiếc là bộ đào hôm qua đã có nhà làm trước, lần này mình search kỹ lắm rồi, he he  :sofunny:

Truyện của Tùy Hầu Châu thì đảm bảo về chất lượng nhé vì tác giả viết rất chắc tay, ai đã từng đọc Kén cá chọn canh hay Đừng kiêu ngạo như vậy thì chắc đã biết  :-D


Mong mọi người ủng hộ  :thanks:



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 23.10.2015, 14:05, lần sửa thứ 28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.05.2015, 17:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8053 lần
Điểm: 19.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [1/??] - Điểm: 52
CHƯƠNG 1:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Tối nay, Lục Già có một bữa tiệc cưới phải tham gia, cô dâu Mạnh Điềm Điềm là bạn tốt hồi trung học của cô. Bắt đầu là bạn cùng bàn, sau khi cho nhau mượn mấy quyển tạp chí linh tinh thì tình cảm trở nên gắn bó khăng khít. Lúc đó Mạnh Điềm Điềm thường mua “Tri âm”, còn cô thì thích “Tiểu thuyết nguyệt báo”; hai đứa nhỏ yêu thích văn học là thế vậy mà lúc thi tốt nghiệp cũng chẳng phát huy được chút văn vẻ nào. Kết thúc kỳ thi, Mạnh Điềm Điềm ở lại phía nam học Đại học; còn cô phải đi ra phương bắc, điểm số của cô vừa đủ với nguyện vọng một nhưng tiếc là lại bị điều chuyển.

Sau khi tốt nghiệp Đại học, Lục Già vẫn ở lại phương bắc; Mạnh Điềm Điềm và bạn trai Chung Tiến cùng nhau mở nhà hàng lẩu lớn nhất tại Đông Châu, một đường tình yêu thuận lợi, buôn bán phát đạt. Khoảng cách giữa hai miền nam bắc xa xôi, thật may là tình bạn của hai người vẫn không thay đổi; thỉnh thoảng lại cùng nhau tán gẫu đôi câu vui buồn. Mạnh Điềm Điềm kiên trì lấy phiếu ưu đãi miễn phí của nhà hàng lẩu dụ dỗ cô nhanh chóng trở về Đông Châu. Nhưng tiếc là sức dụ hoặc của phiếu ưu đãi đó không đủ mạnh, mãi cho đến khi cô nhận được thiếp mời của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến mới chịu quay về.

Hôn lễ của Mạnh Điềm Điềm được cử hành theo kiểu truyền thống Trung Quốc. Bỏ qua tất cả những nhà hàng hiện đại tại Đông Châu, tiệc cưới được quyết định tổ chức tại đại sảnh có tên là "Đoàn tụ sum vầy" của sơn trang Thái Hồ. Sơn trang Thái Hồ vốn là khu du lịch cấp 4a của Đông Châu, nằm ở giữa sườn núi phía tây thành phố, nổi tiếng với suối nước nóng thiên nhiên.

Mạnh Điềm Điềm có ý tưởng rất hay, sau khi tiệc cưới kết thúc thì có thể để bạn bè cùng nhau ngâm suối nước nóng, đánh bài thư giãn. Vậy nên mới cố ý nhắc nhở Lục Già đừng quên mang theo bikini thật khêu gợi.

Sau khi tham gia tiệc cưới còn đi ngâm suối nước nóng nữa hả? Lục Già nhét hai miếng vải con con vào trong túi, quả thật đây là lần đầu tiên cô mang theo đồ bơi đi tham gia hôn lễ.

Tới gần tối, sau khi thu thập xong xuôi chuẩn bị xuất phát, đồng chí lão Lục cười tủm tỉm hỏi cô có muốn đi xe của ông không. Lục Già uyển chuyển cự tuyệt: "Ba à, thật ra con cũng là người ham chút hư vinh đấy."

Lão Lục giả giận cười mắng: "Đi xe của ba thì làm sao? Nó không đủ khả năng thỏa mãn lòng hư vinh của con hả?"

Lục Già tuyệt nhiên không khách khí: "Mazda 3 cổ điển, hộp số tự động, sử dụng 12 năm, nếu không phải nhà nước hủy bỏ chính sách báo hỏng thì nó nên sớm được báo hỏng rồi."

Lão Lục không thể tiếp nhận được sự thật này: "Sao lại báo hỏng, mới chạy được 12 vạn km mà."

"Được, vậy chúng ta không báo hỏng nữa." Lục Già bị chọc cười, liếc mắt hí hửng nói: "Ba, hay lần sau có triển lãm xe chúng ta đi xem một chút. Ba cũng đổi sang xe mới đi, con trả tiền."

"Đổi cái gì mà đổi." Đáy mắt lão Lục không che giấu nổi sự thỏa mãn: "Ba không đổi xe, nhưng nếu con đã quyết định quay về Đông Châu làm việc thì cũng nên mua xe cho mình để tiện đi lại. Nói ba nghe xem, loại xe nào có thể lọt được vào mắt của con, cha già sẽ chi tiền."

"Tạ chủ long ân!" Lục Già ra sức cảm tạ một phen, đột nhiên lại nhớ tới cái hồng bao mừng đám cưới quan trọng nhất, suýt thì quên mất nó. Quay trở lại phòng tìm phong bao tiền mừng đã chuẩn bị sẵn, trước khi đi tranh thủ lôi xấp tiền ra đếm lại một lượt.

Ngón tay lật tiền nhanh thoăn thoắt.

Lão Lục nhìn động tác đếm tiền của cô, bình luận: "Đếm tiền nhanh thật đấy."

Lục Già khoe khoang nói: "Đương nhiên rồi ba, chuyên ngành của con mà!"

Đã đếm xong, tổng cộng có 2888 đồng.

"Chậc, mừng cũng không ít đâu nhỉ." Lão Lục nói.

"Không sao cả, sang năm con tranh thủ đòi cô dâu chú rể mừng lại phong bao gấp đôi cái này là được." Lục Già cùng lão Lục nói đùa vài câu, sau đó xếp gọn tiền mừng nhét vào hồng bao.

Cô lấy di động ra nhìn thời gian một chút, đã đến lúc xuất phát rồi.

Lão Lục còn quan tâm đến vấn đề giao thông, Lục Già vừa thay giày vừa nói: "Có một bạn học tiện đường chở con cùng đi rồi."

Lão Lục nhạy cảm hỏi một câu: "Nam hay nữ?"

"Nam, là một anh chàng rất đẹp trai." Lục Già thuận miệng nói, đeo túi xách bước ra khỏi cửa.

Lão Lục vẫn còn hỏi với theo: "Con nói thật đấy hả?"

"Ngại quá, là giả!" Lục Già cười cười đi xuống lầu, tiếng cười trong trẻo nhỏ dần rồi tiêu tán. Lão Lục sờ sờ mũi, phục hồi lại tinh thần vội hướng về phía cầu thang nhắc nhở Lục Già xuống lầu chậm một chút, cũng không biết cô có nghe thấy hay không.

Rất nhanh, một giọng nói thanh thúy từ dưới lầu vọng lên đáp lại: "Con biết!"

Ồ, vẫn có thể nghe được.

—— Chỉ có điều, biết cái gì mà biết!

——

Lục Già đi đến chỗ hẹn đợi hồi lâu. Bạn học còn chưa tới, cô nhàn nhã đứng ở bên đường nhìn xe cộ chạy qua chạy lại, tâm tình vui vẻ.

Khoảng hơn mười phút sau, khi trong tay đã bị nhét tới mấy tờ rơi quảng cáo, một hồi còi ô tô vang lên, chủ xe liên tục ấn còi ba lần. Lục Già nhìn chiếc xe màu đỏ đang chầm chậm đỗ lại trước mặt mình, cửa sổ xe hạ xuống, ở vị trí tay lái là bạn học Dương San Ny sẽ cùng cô đến dự hôn lễ ngày hôm nay.

Rốt cuộc cũng tới rồi.

Lục Già vui mừng lên tiếng chào hỏi, mở cửa xe. Trong xe không có người nào khác, cô rất tự nhiên ngồi vào ghế lái phụ.

Thật ra Lục Già với Dương San Ny cũng không thân thiết gì lắm, lúc học trung học đã không chơi với nhau, sau khi tốt nghiệp lại càng không quen thuộc. Cho nên hai ngày trước khi Dương San Ny chủ động hẹn cô cùng tham gia hôn lễ của Mạnh Điềm Điềm, cô thực sự có hơi kinh ngạc.

Sau khi ấn định thời gian, Dương San Ny còn thật chu đáo hỏi cô: "Hai chúng ta cùng đi một xe là được rồi, vậy đi xe của cậu hay là của mình?"

Lục Già: "Mình không có xe, cậu đến đón mình nhé."

Dương San Ny mất một lúc lâu mới trả lời lại: "Thật ngại quá, thế thì đi xe của mình nha. Nhãn hiệu bình thường thôi, hy vọng Lục mỹ nhân đừng ghét bỏ nó."

. . .

Dương San Ny khởi động hệ thống sưởi trong xe, Lục Già đóng cửa kính lại. Xe dành cho phái nữ có giá chừng 30 vạn, “nhãn hiệu bình thường thôi” hẳn là một cách nói khiêm tốn đi.

“Ting ting”. Âm báo tin nhắn của di động Lục Già vang lên, Dương San Ny quay sang hỏi cô: "Là bọn họ nhắn tin thúc giục hả?"

Lục Già nhìn qua tin nhắn rồi ấn luôn nút xóa, lắc đầu nói: "Không phải, là tin quảng cáo của mạng di động."

Dương San Ny cười cười, sau đó tán gẫu về mấy đề tài chả có gì mới mẻ, như nói về công việc hay đối tượng kết hôn. Cả hai vấn đề này Lục Già đều không có đáp án nào tốt: Chỗ làm đầu tiên cô bị sa thải, tuy rằng công việc mới đã chắc chắn nhưng cô lại chưa chính thức đi làm nên xấu hổ không muốn kể ra; còn về đối tượng kết hôn ——

Lục Già nhìn thẳng về phía trước: "Vẫn chưa có."

Dương San Ny cười như không cười: "Hay tại nhiều sự lựa chọn quá nên hoa mắt rồi?"

Lục Già nói sang chuyện khác: "Còn cậu thì sao?"

“Cũng bình thường." Dương San Ny nói, trên mặt toát lên vẻ hài lòng với cuộc sống hiện tại, dừng một chút lại nói tiếp: "Bạn trai của mình đi Đức Châu công tác, không thể cùng mình đến hôn lễ được."

Lục Già không có hứng phụ họa theo, nhàn nhạt nói vu vơ: "Đức Châu? Nghe nói gà hầm ở đó ngon lắm."

"Không phải Đức Châu của Sơn Đông, mà là Đức Châu của nước Mỹ." Dương San Ny liếc cô một cái, còn dùng Tiếng Anh nhấn mạnh thêm một lần nữa: "Chính là State of. . . ."

Dương San Ny còn chưa kịp nói hết, Lục Già đã cắt ngang hỗ trợ nói nốt vế sau: "State of Texas?"

(Texas có phiên âm là Đức Châu – Dézhōu trong Tiếng Trung)

Dương San Ny nhẹ ừ hai tiếng, sau đó không nói thêm gì nữa.

Dương San Ny không vui lái xe, xe nhỏ đi qua đường vành đai phía tây thành phố khi màn đêm đã buông xuống. Khung cảnh thành phố tràn ngập giữa đèn hoa rực rỡ, huy hoàng xán lạn, mặt sông xa xa phản chiếu những chiếc đèn lồng lễ hội bắt mắt, trông giống như một dải lụa đỏ lạc vào giữa dòng sông, nhẹ nhàng dập dềnh theo mặt nước. Hơi ấm trong xe lại khiến Lục Già thấy buồn man mác, cô hạ cửa sổ xe xuống một chút, gió lạnh đầu xuân nhất thời tràn vào bên trong, thoải mái hơn hẳn.

Giao thông của Đông Châu so với mấy thành phố lớn ở phương bắc quả thực tốt hơn rất nhiều, xe cộ đi lại thông thuận. Chỉ có điều lúc chạy trên đường thì không sao, nhưng lúc gần tới sơn trang lại phải gặp vấn đề. Buổi tối tầm nhìn không được tốt lắm, mấy trăm mét cuối cùng Dương San Ny đi vô cùng gian nan, Lục Già lại không thể nổi giận, chỉ có thể cố gắng nhẫn nhịn trấn an bản thân: không vội không vội.

Cũng may thời gian tổ chức tiệc cưới khá trễ, cho nên khi hai người đến được bãi đỗ xe thì cũng đi sớm hơn rất nhiều người rồi.

——

Cửa trước của đại sảnh “Đoàn tụ sum vầy” náo nhiệt tưng bừng, Mạnh Điềm Điềm nói hôn lễ được tổ chức theo kiểu truyền thống, quả nhiên hội trường được trang trí theo phong cách rất Trung Hoa. Lục Già còn chưa bước vào đã bị tấm màn che lớn treo trên đỉnh đầu làm cho lóa mắt, ngoài ra trên bàn trưng bày còn có những vật dụng kiểu cổ như: Lò than nhỏ, kim xưng (cân bằng kim loại), rượu giao bôi, lò sưởi, nến đỏ khăn đỏ. . .  Không ngờ còn có cả một cái yên ngựa uy phong lẫm liệt!

Đương nhiên đáng chú ý nhất vẫn là cô dâu chú rể.

Mạnh Điềm Điềm toàn thân mặc váy đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, khăn quàng vai, xinh đẹp khả ái. Chú rể Chung Tiến bên cạnh mặc áo bào đai ngọc, trên đầu còn cắm một cái lông công. Diện mạo Chung Tiến vốn là loại hình thư sinh nhã nhặn, vận bộ đồ này cực kỳ phù hợp.

Mạnh Điềm Điềm đắc ý hỏi cô: "Không tệ phải không?"

Lục Già cười đến run rẩy, tiến lên ôm chầm lấy Mạnh Điềm Điềm: "Tân hôn vui vẻ, trăm năm hòa hợp."

Dương San Ny cũng mở miệng: "Sớm sinh quý tử."

"Cám ơn nha." Mạnh Điềm Điềm hài lòng nhìn cô cùng Dương San Ny, nhưng Chung Tiến đứng bên cạnh lại nhịn không được oán giận một câu: "Lục Già, em nhìn xem, anh là bị ép buộc."

"Nói cái gì thế?" Mạnh Điềm Điềm cấu véo Chung Tiến một hồi, sau đó mới dẫn cô và Dương San Ny đến trước cái bàn trải một tấm vải đỏ thẫm, trên tấm vải đó đã có không ít những lời chúc phúc đến từ bạn bè người thân của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến.

" Lục Già, cậu viết vào chỗ này đi." Mạnh Điềm Điềm chỉ chỉ vào một chỗ trống.

Lục Già cầm bút đang định xuống tay, thì bỗng nhìn thấy cái tên được ký ở phía trên —— Từ Gia Tu, chữ viết kia thanh mảnh có lực.

Quả nhiên là tình bạn lâu năm mới có thể quan tâm nhau tới mức này, Lục Già "cảm động" nhìn Mạnh Điềm Điềm, cúi xuống viết một câu chúc phúc, sau đó tự nhiên ký xuống hai chữ "Lục Già" ở chỗ trống phía dưới ba chữ “Từ Gia Tu”.

Mạnh Điềm Điềm còn lén lút nói cho cô biết, Từ Gia Tu được sắp xếp ngồi ở bàn số 6. Lục Già bị cận thị nhẹ, ở khoảng cách xa thì nhìn không được rõ lắm, cô nhìn theo hướng Mạnh Điềm Điềm chỉ; tuy rằng không nhìn thấy gì nhưng vẫn có thể “cảm nhận” được sự náo nhiệt từ bàn số 6 truyền đến.

"Tiếc là đã kín chỗ hết rồi, đều là bạn học của anh Chung Tiến." Mạnh Điềm Điềm tiếc nuối nói.

Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến đều sắp xếp cho bạn học của mình ngồi ở hai bàn phía trước, tiện cho việc tham dự tiệc của bọn họ. Hai bàn này còn phải phân ra của nhà trai và của nhà gái, Lục Già ở bên nhà gái, nhưng cô cũng là “bạn học của bạn học” của Chung Tiến, bởi vì cô dâu và chú rể trước kia. . . học ở hai lớp cách vách nhau.

Lúc đó quan hệ của học sinh giữa hai lớp đặc biệt thân thiết, cô và Mạnh Điềm Điềm quyết định cùng nhau viết thư tình theo đuổi Chung Tiến và Từ Gia Tu của lớp bên cạnh. Về kỹ năng viết thư tình, cô tự nhận thấy mình viết còn hay hơn Mạnh Điềm Điềm, mà lại cực kỳ có thành ý nữa nhé. Ví dụ như Mạnh Điềm Điềm chỉ viết có 600 ký tự, cô bỏ đi dấu ngắt câu mà vẫn còn những 800, đủ số lượng chữ yêu cầu của kỳ thi cao đẳng ngữ văn. Ngoài ra cô còn cho thêm không ít những câu nói hay và những từ đơn Tiếng Anh để trang trí xung quanh.

Kết quả, Mạnh Điềm Điềm thuận lợi bắt được Chung Tiến, bây giờ cũng tu thành chính quả, còn cô từ đầu tới cuối đến cái tay của Từ Gia Tu cũng chưa được sờ vào.

Thực tế đau buồn chứng minh, chất lượng của thư tình không phải là nhân tố quan trọng quyết định trong tình yêu, mấu chốt là không được theo đuổi sai người.

. . .

Lục Già và Dương San Ny vẫn tới hơi chậm một chút, hai bàn phía trước dành cho bạn học đều đã kín người, chỉ còn dư lại mấy bàn trống ở trong góc.

Hai người đành phải chờ những người khác đến cho đủ nhân số một bàn.

Lục Già và Dương San Ny cùng ngồi chờ, nhưng mãi mà không thấy có người đến. Sắc mặt Dương San Ny đã có chút bực bội, lấy điện thoại ra chơi giết thời gian. Lục Già không biết làm gì, nâng cằm nhìn ngó xung quanh. Cô có một đôi mắt to sáng sủa rất có thần thái, lơ đãng nhìn quanh cũng có thể phát ra “tín hiệu”.

Rất nhanh có người quen bắt được “tín hiệu” liền đi về phía các cô, há to miệng biểu đạt sự kinh ngạc khi hai người bị “bỏ quên” ở chỗ này: "Lục Già, Dương. . . San Ny. . . Sao các cậu lại ngồi đây vậy?"

". . . Bọn mình đến hơi muộn."

Nói chuyện một hồi, bạn học nam tốt bụng lại nhiệt tình kiên quyết không chịu để các cô ngồi một mình ở trong góc, lập tức dẫn hai người đi đến bàn ăn phía trước, lưu loát yêu cầu nhân viên phục vụ mang thêm hai cái ghế tới đây.

Hành động khoa trương ồn ào như vậy, hiển nhiên thu hút được ánh mắt của mấy bạn học nam bên bàn số 6 của nhà trai kia.

Nhân viên phục vụ chuyển ghế dựa đến, nói rằng mỗi bàn chỉ có thể thêm được một ghế nữa thôi.

Chuyện này thật khó xử, bạn học nam đành phải quay sang bàn số 6 nói: "Từ Gia Tu, bàn của các cậu có thể thêm người không?"

Người đàn ông ngồi giữa bàn đột nhiên bị hỏi, lơ đãng quay đầu lại. Anh ngồi thoải mái dựa lưng vào ghế, kéo ống tay áo, khẽ đặt một cánh tay lên trên mặt bàn. Đối với tình huống bên này của Lục Già và Dương San Ny, anh chỉ nhàn nhạt quét mắt qua một cái, hơi gật đầu nói: "Có thể."

Sau đó, bạn học nam dẫn theo Dương San Ny đi tới.



Đã sửa bởi tiểu an nhi lúc 04.05.2015, 20:58, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 05.05.2015, 15:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 14.04.2014, 16:36
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1122
Được thanks: 8053 lần
Điểm: 19.28
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu [2/??] - Điểm: 53
CHƯƠNG 2:

Edit: tiểu an nhi (LQĐ)

Hôn lễ của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến sắp bắt đầu, cả đại sảnh tổ chức tiệc chìm trong tiếng nhạc lãng mạn nhẹ nhàng, mọi người đều vui vẻ.

Lục Già bóc một viên kẹo cưới bỏ vào trong miệng, kẹo mềm thật ngọt. Cô và Dương San Ny chia ra ngồi hai bàn khác nhau. Lúc đó khi bạn học nam hỏi Từ Gia Tu, nhân viên phục vụ rất tinh ý đặt ghế của Dương San Ny ngay tại bên phải Từ Gia Tu, khoảng cách vừa khéo là một cánh tay, có thể tùy lúc mà chăm sóc.

Bàn bên đó vốn là dương thịnh âm suy, Dương San Ny mặc chiếc váy đỏ nổi bật bỗng chốc làm sáng bừng cả bàn ăn. Trước kia, Dương San Ny cũng được coi như là hoa khôi của lớp các cô, nên hiện giờ thỉnh thoảng lại có người nhìn Từ Gia Tu với ánh mắt hâm mộ. Chẳng qua đương sự lại chẳng có phản ứng gì, giống như bên cạnh anh chỉ là một cái bình hoa, không mang lại chút ảnh hưởng nào.

Lục Già âm thầm khen ngợi Từ Gia Tu một phen, phong cách gọn gàng, cách nói chuyện thoải mái, hai chữ “Có thể” vừa rồi anh thốt ra cũng vô cùng tự nhiên.

Không nghĩ tới sau nhiều năm như vậy mà người này vẫn hấp dẫn như thế, loại hình cổ điển như anh thật có sức dụ hoặc khó cưỡng.

Chỉ tiếc, tất cả đều có số mệnh hết rồi, cô rất muốn ngồi ở bên cạnh Từ Gia Tu để ôm đùi anh. Nhưng tại sao lại để cho Dương San Ny sang bên đó ngồi chứ?

Ngoài mặt Lục Già chẳng có biểu hiện bất mãn gì, tuy vậy bạn học nam vẫn cố ý giải thích một chút; không ngờ bạn học nam trông có vẻ đơn giản này lại suy nghĩ thấu đáo đến thế, anh ta nói: "Trong khối chúng ta, lớp 10 bọn họ là lớp sài lang hổ báo nhất, để cậu đi qua đó thì quá nguy hiểm, còn Dương San Ny thì là hoa đã có chủ rồi, không đáng lo. "

Lục Già cảm thấy câu nói này có điểm nào đó không đúng, hỏi lại: "Nhìn mình giống hoa vô chủ hả?"

Bạn học nam “Ai da” hai tiếng, rất nhanh trả lời: "Mạnh Điềm Điềm nói như thế mà!"

Lục Già có chút bất đắc dĩ, có lẽ bạn học nam này cũng không biết quá nhiều về tình hình năm đó. Dù sao lời nói bảo vệ của anh ta cũng làm cô cảm thấy ấm áp trong lòng, nếu như không có câu tiếp theo.

"Nghe nói trước kia Từ Gia Tu và Dương San Ny từng có một đoạn thời gian…….. cho nên —— cậu biết mà."

Bạn học nam cười bí hiểm, nở nụ cười gian xảo, ghé lại gần cô thầm thầm thì thì buôn chuyện. Khi nói đến ba chữ “cậu biết mà”, đôi lông mày đậm của anh ta nhếch nhếch, dáng vẻ giống như đang ám chỉ “mình biết chuyện này đấy”.

Cằm của Lục Già gần như rớt hẳn xuống, Từ Gia Tu và Dương San Ny từng có ……?

Nhắc lại những sự kiện yêu đương, tỏ tình từ thuở xa xưa có vẻ không được hay cho lắm, nhưng đây lại là chuyện mà mọi người luôn làm không biết mệt. Thậm chí nó còn được coi là một hành động hoài niệm lại thứ tình cảm ôm ấp tuổi thanh xuân.

Đôi lông mày nhướng cao của bạn học nam còn chưa hạ xuống: "Không ngờ phải không?"

Đúng, thật sự là không ngờ. Lục Già gật gật đầu, đại não vẫn còn đang sửng sốt, cô quả thực không hề biết đến một chút gì về chuyện này. Tin tức bất thình lình xuất hiện mang theo lực ảnh hưởng không hề nhỏ, giống hệt như khi cô nghe được tin thần tượng của mình sắp kết hôn lúc trước vậy. Cực kỳ khiếp sợ!

"Nhưng tất cả đã là quá khứ rồi." Bạn học nam thu lại khóe miệng, ánh mắt dò xét lại quét về phía bàn số 6 bên kia.

Lục Già cũng không nhịn được lén lút liếc vài lần, cho đến khi Từ Gia Tu đột nhiên xoay người lại.

Có một số việc thực là kỳ quặc, ban đầu cô không hề thấy có gì bất thường giữa Từ Gia Tu và Dương San Ny, nhưng sau khi “tám chuyện” xong, cô lại thấy nhất cử nhất động của hai người này đều mang theo ám muội.

——

Rốt cuộc hôn lễ của Chung Tiến và Mạnh Điềm Điềm cũng bắt đầu.

Không có nhạc diễu hành hôn lễ như trong giáo đường, mà là tiếng pháo cùng nhạc tấu hỉ truyền thồng. MC nam mặc trang phục đời Đường đứng trên sân khấu trang trọng thâm tình ngâm lên: "Một dải lụa đỏ, hai người dắt tú cầu, ba đời nối tình duyên."

Dưới nền nhạc hỉ, Chung Tiến một thân áo bào đỏ thẫm cùng Mạnh Điềm Điềm dắt tú cầu trong tay chậm rãi tiến vào bên trong. . . Có không ít người đứng lên chụp ảnh. Mới đầu Chung Tiến còn ngại ngùng cười cười, nhưng cũng chả giữ được lâu, sau đó há miệng ra cười rộ lên, sảng khoái hướng về phía mọi người vẫy vẫy tay.

Lục Già muốn chụp mấy tấm hình chính diện, đợi đến khi Chung Tiến và Mạnh Điềm Điềm bước qua chậu than, cô giơ máy ảnh lên ấn nút, máy ảnh vang lên hai tiếng “tách tách”. Cúi đầu xem tấm ảnh vừa chụp được: Cô dâu chú rể đều không tệ, ngoài ra dưới ánh đèn rực rỡ còn có một sườn mặt vô tình lọt vào ống kính. Gương mặt thon dài, sống mũi cao thẳng, hàm dưới khẽ nâng, dáng vẻ thật thanh nhã tuấn tú.

Ảnh chụp rất đẹp, bất kể là cô dâu chú rể hay Từ Gia Tu vô tình lọt vào, cô quyết định lưu giữ tấm hình này.

Toàn bộ hôn lễ đều được thực hiện theo kiểu truyền thống, nhảy qua yên ngựa gỗ gì đó, hay phu thê giao bái, đốt nến mừng long phượng đều lần lượt được thực hiện. Sau đó MC hào hứng hô lên đã đến lúc cần "Cảm tạ bà mối".

Bà mối?

Hai phần tử yêu tương đối sớm như Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến mà cũng có bà mối ư? Sao cô lại không biết? Lục Già cảm thấy cảm xúc đêm nay của mình có thật nhiều cung bậc, giống như nam MC kia không ngừng thay đổi nét mặt.

Ai nha? Mấy người bên dưới sân khấu đều vô cùng tò mò, Lục Già cũng thế.

MC đem microphone giao cho Mạnh Điềm Điềm, Mạnh Điềm Điềm nở một nụ cười xinh đẹp, sau đó thanh thanh cổ họng, đưa mắt nhìn về một hướng. Lục Già cùng ghé mắt nhìn theo Mạnh Điềm Điềm. Rốt cuộc Mạnh Điềm Điềm cũng hô lên vào microphone.

"Lục Già!"

"Hả. . ." Lục Già quay ngoắt đầu lại, kinh ngạc há hốc mồm. Sao có thể? Cô mà là bà mối á?

Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong hội trường đều tập trung ánh mắt về phía cô, người phụ trách đèn chiếu sáng cũng rất nhanh nhạy, lập tức chiếu hết mấy ánh đèn rực rỡ qua bên này. Thôi xong rồi! Lục Già âm thầm nôn ra máu, tận lực trưng ra một nụ cười trông tự nhiên nhất có thể. Nhưng có ai nói cho cô biết, là bà mối thì nên cười như thế nào hay không. . .

"Chúng ta cùng chào đón bà mối vừa trẻ trung vừa xinh đẹp lên sân khấu nào!"

Sống hai mươi mấy năm, đây là lần đầu tiên Lục Già dùng thân phận bà mối để lên sân khấu, quả thực tâm tình hiện giờ có chút kích thích. MC cực kỳ nhiệt tình mời cô bước lên, chuyện làm bà mối như ván đã đóng thuyền. Cô đứng ở giữa sân khấu tự nhiên cúi chào: Thật ngại quá.

MC lại bắt đầu khoa trương khen ngợi, Lục Già cảm thấy nam MC này nhất định là người có khả năng tán dương giỏi nhất trên thế giới. Kết thúc một đoạn khen như rót nước vào tai, rốt cuộc MC cũng nói vào chủ đề chính, anh ta hỏi cô dâu chú rể nguyên nhân sâu xa liên hệ giữa hai người và bà mối là gì.

Lục Già mím môi nhịn cười, cô cũng muốn biết Mạnh Điềm Điềm sẽ nói như thế nào. Cô liếc mắt nhìn Mạnh Điềm Điềm, cô nàng lại nháy mắt lại với cô. Chắc sẽ không phải là. . . Lục Già đột nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành, quả nhiên Mạnh Điềm Điềm bắt đầu lội ngược dòng thời gian.

Mạnh Điềm Điềm chân thành trực tiếp nói thẳng: "Nếu lúc trước không có Lục Già ra sức cổ vũ thì tôi cũng không có đủ dũng khí để viết thư tình cho Chung Tiến."

Lục Già: ". . ."

Cô có thể cảm nhận được hai gò má của mình lúc này đang cháy phừng phừng, nóng đến mức muốn khóc. Cô cổ vũ Mạnh Điềm Điềm khi nào? Cổ vũ lúc nào chứ, sao cô lại không nhớ rõ?

Rõ ràng lúc đó là cô tự cổ vũ chính mình mà!

May mắn thay, tuy Mạnh Điềm Điềm không quá đáng tin, nhưng cũng không đến mức nói hết chuyện đó ra. Chỉ nói là Lục Già đã cho cô nàng có thêm động lực, thậm chí còn hỗ trợ sửa chữa, biên tập lại thư tình giúp cô nàng.

Lục Già nghẹn ngào trong lòng: Quả thật năm đó cô rảnh đến phát chán mới giúp sửa chữa lá thư tình đến câu cú cũng không lưu loát kia của Mạnh Điềm Điềm.

Dưới sân khấu đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay, Lục Già còn đang âm thầm cảm khái, vừa quay sang đã thấy MC giơ sẵn một cái microphone khác đưa cho cô.

Hở, định làm gì nữa? Còn muốn cô phải nêu đôi câu cảm nghĩ sao?

Giờ phút này hai lòng bàn tay của Lục Già đã ướt đẫm mồ hôi, mỗi một gương mặt bên dưới sân khấu đều rất mơ hồ, dường như cô chỉ có thể nhìn thấy Từ Gia Tu đang ngồi ở phía trước khẽ nâng cằm lên, nhìn cô chăm chú, có vẻ nhàn nhạt không để tâm, nhưng lại có chút nghiêm túc đến lạ kỳ.

Đột nhiên Lục Già rất muốn biết Từ Gia Tu đang suy nghĩ cái gì, không cần biết anh đang nghĩ ra sao, cô chỉ hy vọng anh đã quên đi chuyện năm đó. Đúng, cô hi vọng anh quên.

Lục Già cầm microphone trong tay, khi đó đã mất mặt thất tình, bây giờ không thể còn thua cả phong thái nữa. Cô ngập ngừng một chút rồi mở miệng nói: "À. . . Ha ha. . . Sự thật cũng không có khoa trương như lời cô dâu nói đâu, chủ yếu là do hai người họ tự tạo nên lương duyên cho chính mình thôi. Còn về vai trò của tôi, đại khái. . . có thể coi là “vô tâm trồng liễu, liễu rợp bóng” đi. . . Cám ơn mọi người!"

Đúng, chính là “vô tâm trồng liễu, liễu rợp bóng”, trước câu này là câu gì? Đó là “có tâm trồng hoa, hoa không nở”!

Cô nghĩ, hai câu này có thể tổng kết chính xác nhất sự kiện viết thư tình của cô và Mạnh Điềm Điềm năm ấy.

——

Lục Già uể oải ghé người vào bên cạnh bờ suối nước nóng thở dài, nước suối sủi bọt lăn tăn bốc hơi nóng mờ ảo, cô hận mình không thể biến thành một con cá để phun ra bong bóng nước cho thay đổi tâm tình.

Hôn lễ của Mạnh Điềm Điềm và Chung Tiến kết thúc cũng là lúc hội gặp mặt bạn học bắt đầu. Sơn trang cung cấp mấy chục suất tắm suối nước nóng miễn phí, còn tặng thêm hai phòng tắm hơi và chơi bài, vừa vặn có chỗ cho mấy bạn học nam có nơi để hoạt động giải sầu. Tiếc là cô dâu chú rể đều đã mệt đứt hơi, không thể tham gia với mọi người được. Nhất là chú rể Chung Tiến, sau hôn lễ còn phải nhờ hai bạn học nam dìu về phòng tân hôn trong sơn trang.

Đối với những người còn lại, vừa tắm suối nước nóng thoải mái, vừa chơi bài giải trí, thấy mệt thì vào phòng tắm hơi nghỉ ngơi. Ai nấy đều vô cùng thỏa mãn, thi nhau bày tỏ lần tham dự hôn lễ này thật quá có lời.

Da của Lục Già vốn mỏng, ngâm nước nóng nửa giờ cả người giống hệt như con tôm luộc, nhất là khuôn mặt, đỏ bừng bừng.

Thật ra, cả tối nay gần như lúc nào mặt cô cũng trong trạng thái đỏ ửng. . .

Điều đáng mừng duy nhất là mặt đỏ thì số cũng đỏ.

Sơn trang cung cấp miễn phí hai phòng dùng để chơi bài, bạn học của nhà trai và nhà gái chia ra mỗi lớp một gian. Không khí náo nhiệt ồn ào, mọi người đã lâu không gặp được nhau nên ai cũng tham gia chơi hết mình.

Có hai người của lớp 10 bên phòng cách vách chạy qua đây, thăm dò tình huống bên này của lớp 9. Nói vài câu tán gẫu với mấy bạn học nam rồi lại chuyển sang trêu đùa mấy bạn học nữ, một trong hai người cười hỏi các cô: "Bàn này của các cậu ai thắng nhiều nhất?"

"Lục Già đó." Một bạn học nữ trả lời.

Lục Già ngẩng mặt lên, vui vẻ nói: "Là do vận may không tệ thôi." Các cô chơi không lớn, cái thắng được nhiều nhất không phải là tiền, mà là niềm vui. Cô vốn không tin cái gì gọi là “đen tình đỏ bạc”, có được kỹ năng bài bạc như hiện giờ chẳng qua là do năm trước đi cùng với lão Lục về nhà ông bà nội chơi hai ngày, cô luôn chơi mạt chược với mọi người mà thôi.

"Vậy bên kia của các cậu thì sao?" Dương San Ny lên tiếng hỏi: "Ai là người thắng nhiều nhất?"

"Còn phải nói, là Từ Gia Tu. Hạo Tử thua mới thê thảm, chỉ còn mỗi cái quần cộc." Nhắc đến tình hình chiến đấu của bên đó, bọn họ nhất thời cảm thấy thật hưng phấn.

"Phụt ——" Một bạn học nữ bị chọc cho bật cười: "Các cậu chơi lớn thật đấy."

"Đúng nha, bọn mình bên kia chơi rất vui. Đến bây giờ Hạo Tử vẫn còn chưa thắng để lấy được quần về, các cậu có muốn qua đó xem không?" Hai người này cười gian xảo, ra sức mời mọc.

Các bạn học nữ: ". . ."

Sau đó, không biết là ai dẫn đầu, mấy bạn nữ cùng nhau đứng dậy chạy sang phòng chơi bài bên cạnh. Ngay sau đó là tiếng gào thét tức giận của Hạo Tử truyền đến: "Này —— đừng có chụp ảnh!"

Các bạn nữ trong phòng đều bị dụ đi hết, các bạn nam còn lại của lớp 9 ngẩn người. Cái lớp 10 kia thật quá âm hiểm! Dám dùng chiêu thức hèn hạ này!

——

Lục Già không đi vào đó, có một bạn học nam của lớp 10 đứng bên cạnh cô nhìn có hơi quen mắt, cô nhất thời không nhớ nổi tên, chỉ có thể cười cười.

"Kệ cho bọn họ vào đó, chúng ta ở bên này chơi cờ phi hành (*) đi."

Cờ phi hành? Đáng tiếc đêm nay cô “phi” không được rồi, Lục Già tìm một lý do thoái thác: "Mình….. đi mua đồ ăn cho mọi người."

Lục Già định tìm một bạn học nữ đi mua đồ ăn vặt cùng mình, đáng tiếc bọn họ đều bị sắc đẹp của mấy nam sinh bên lớp 10 dụ dỗ đi hết rồi. Sơn trang có cửa hàng tiện lợi mở cửa 24h, từ đây tới đó cần đi qua một đoạn đường lát đá không được sáng sủa cho lắm. Cô có một tật xấu – rất sợ bóng tối.

Lúc đi trên đường cô không ngừng lẩm bẩm hát hò linh tinh để lấy thêm can đảm, ánh đèn sáng rực của cửa hàng tiện lợi trông đặc biệt đáng yêu. Chỉ có điều, tới lúc cô khom người đứng chọn ở giá hàng mới phát hiện ra giá cả ở đây tuyệt nhiên không đáng yêu chút nào, ước chừng còn đắt hơn siêu thị bên ngoài gấp mấy lần. Dương San Ny nói người nào thắng lớn thì bỏ tiền ra đãi mọi người, cô không ngại mời khách nhưng số tiền cô thắng được hôm nay cũng không đủ mua mấy gói khoai tây chiên.

Chọn chọn lựa lựa mãi mới được một giỏ đồ ăn vặt vừa túi tiền, cô xách đến quầy thu ngân. Con mèo chiêu tài nhỏ bên cạnh cửa ra vào đột nhiên kêu lên một tiếng "Hoan nghênh quý khách". Lục Già quay đầu lại, thấy một thân hình thon dài đẩy cánh cửa kính bước vào.

Á. . . Là Từ Gia Tu.

Cần phải chào hỏi thật tốt mới được. Trong khi Lục Già còn đang suy nghĩ lựa chọn từ ngữ cho thích hợp thì Từ Gia Tu đã đi về phía cô. Không có chào hỏi, không có bắt chuyện, thậm chí đến tên cũng không gọi, anh trực tiếp nhìn đống đồ ăn vặt trong giỏ mua hàng của cô mở miệng nói: "Chỗ này không đủ đâu, cô đi lấy thêm đi."

Lục Già: "À, được." Nếu đi lấy thêm. . . thì anh trả tiền đấy!

Quả thật Từ Gia Tu tới đây là để trả tiền.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Minh thoi, Thuylobe711, Tây Tây Công Tử và 289 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 36, 37, 38

2 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 130, 131, 132

5 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

18 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

19 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Minh Huyền Phong
Minh Huyền Phong
susublue
susublue
yentula
yentula

Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 350 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 288 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 280 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 789 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1675 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 1410 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 626 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 499 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 273 điểm để mua Piano
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 474 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 595 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1341 điểm để mua Quà tặng Hamster
Aka: :slap: :samurai: :chair: con cá chiên nói bậy
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 279 điểm để mua Cún con say ngủ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 565 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 450 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 537 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 427 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 510 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 405 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 484 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Đường Thất Công Tử: Re: Bạn hợp với tiểu thuyết ngôn tình nào nhất?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Ly kem 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 460 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2702 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1594 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 384 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.