Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ – Dạ Nguyệt Vị Minh

 
Có bài mới 21.01.2017, 00:55
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1309
Được thanks: 7782 lần
Điểm: 22.65
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ – Dạ Nguyệt Vị Minh - Điểm: 31
Chương 124.2
Edit: Thu Lệ

Muốn chứng minh cô là Niên Nhạc Nhạc, cũng không có gì là khó khăn. Tuy những ngày tháng Niên Nhạc Nhạc sống ở gia tộc Bố Tư Nặc không được bao lâu, nhưng rất nhiều bí mật gia tộc nội bộ chỉ có người thừa kế mới có thể hiểu rõ, cô vẫn biết rõ một chút, hơn nữa biểu hiện của Niên Nhạc Nhạc trong lúc đặc huấn, không rõ chi tiết, thuật lại những chuyện mình đã từng trải qua, đối với người nào mà nói cũng rất dễ dàng.

Nhưng điều kiện tiên quyết là, người thống lĩnh của gia tộc này có bằng lòng tin tưởng hay không.

Mà hiển nhiên, Will đã vui lòng tin tưởng cô, thậm chí Diệp Cẩn Niên cảm thấy, thật ra là Will vì muốn chứng minh chuyện này nên mới tới, bởi vì mấy người ông ấy mang tới, hoặc nhiều hoặc ít cũng sẽ có chút liên lạc với Niên Nhạc Nhạc, ví dụ như Phỉ Kỳ.

Đối với Phỉ Kỳ, phần lớn ấn tượng của Diệp Cẩn Niên chính là thiếu nữ om sòm suốt ngày đi theo phía sau cô trong học việc Y Nhĩ, mái tóc quăn màu vàng, đôi con ngươi màu xanh biếc, tuổi trẻ lại tràn đầy sức sống.

Trước đây cô cho rằng Phỉ Kỳ là người của Holkeri, nhưng hôm nay mới biết, có lẽ cô ta là người do Will phái tới. Không thể nói là khổ sở, dù sao từ lúc vừa mới bắt đầu Diệp Cẩn Niên cũng biết mục đích của cô ta không đơn thuần. Từ đầu đến cuối, Qúy Thừa Hi gì đó đều có phong cách của riêng mình, phần thư mời lúc đó cũng giống vậy, tuy rằng cô chỉ tùy ý xem một chút, cũng đã nhớ khác biệt, huống chi là cả ngày mù quáng sùng bái bọn học sinh.

Nếu mọi người đều nhận được gì đó, sao có trong thời gian đã qua giờ dùng cơm bị người ta giẫm đạp đến chật vật như vậy? Phỉ Kỳ được lén lút đưa đến học viện Y Nhĩ, ngoài trừ cô ấy ra thì không có bạn học khác nào nguyện ý đến gần Diệp Cẩn Niên, đối với chuyện này, Diệp Cẩn Niên cũng không gạt bỏ, bởi vì như thế cô sẽ được yên tịnh rất nhiều, nhưng cũng không chứng tỏ cô sẽ thích bị người ta tính kế.

Sợ rằng không ai có can đảm đón nhận một chiếc máy theo dõi ở bên cạnh mình lâu dài với tình hữu nghị được, Phỉ Kỳ không phải bạn bè, điều này Diệp Cẩn Niên đã hiểu rõ từ sớm.

Về phần cuối cùng khiến Will tin tưởng cô, phải nhờ vào người đàn ông gọi mình một tiếng “chị nhỏ”, Diệp Cẩn Niên không biết tên của anh ta, nhưng cô nhớ người này từng xuất hiện trong bữa tiệc mừng thọ của Thiệu Thiên Ngạo, còn đưa cho cô một khẩu súng ji­wurezha màu bạc. Cũng vào lúc đó, cô biết quan hệ của Niên Nhạc Nhạc và gia tộc Bố Tư Nặc. Nếu Will vẫn theo dõi Niên Nhạc Nhạc từ đầu đến cuối, vậy ông ấy nhất định hiểu rõ, cô đã dùng khẩu súng ấy may mắn thoát hiểm không chỉ một lần.

Quả nhiên, khi cô nhẹ giọng nói một tiếng cám ơn, đầu tiên người nọ chỉ hơi sững sờ một chút, sau đó ánh mắt dịu dàng không ít, cung kính cúi đầu: "Có thể đến giúp chị nhỏ, là vinh hạnh của tôi." Nhiều hơn một chữ xưng hô đơn giản, cũng đã cho Will đáp án.

Cô là Niên Nhạc Nhạc, từ lúc Will gọi ra cái tên này trở đi, thì cô cũng đã mang trên đầu mình một cái mũ người thừa kế của gia tộc Bố Tư Nặc, đây cũng là lợi thế tốt nhất để cô rời khỏi biệt thự này.

Dĩ nhiên, cuối cùng người lên xe rời đi, không phải là cô, mà là Linda.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nếu dì Vãn đã cam kết sẽ đưa cô rời đi, dĩ nhiên cô sẽ không mạo hiểm lựa chọn cùng rời đi với Nam Cung Minh Húc.

Chỉ là Diệp Cẩn Niên không ngờ, dì Vãn sẽ cùng mình không mưu mà hợp, thừa dịp hỗn loạn lúc ngã bệnh, bắt Linda giả trang thành cô.

Linda sợ hãi Flores bao nhiêu, từ ngày đầu tiên Diệp Cẩn Niên nhìn thấy cô ta cũng đã rất rõ ràng. Mà dì Vãn lại có thể khiến cho cô ta cam tâm tình nguyện thay thế cô lên xe, điều này làm cho Diệp Cẩn Niên bắt đầu xem kỹ lại vị trưởng bối dễ gần này lần nữa.

Là phần tự tin trong lòng quá mức mạnh mẽ, mới có thể để mặc cho cô nhìn dì Vãn thành bộ dạng bệnh tật ốm yếu, hay là bởi vì bản năng muốn dối gạt cô, không muốn để cô nhìn thấy rõ một số chuyện gì đó?

Nếu rời khỏi đây là chuyện dễ dàng như vậy, thì tại sao người ở trước mắt này chưa bao giờ xuất hiện trong thế giới của cô?

Nghĩ như vậy, trong mắt Diệp Cẩn Niên liền nhiều hơn một chút cảm xúc nghi vấn, vừa vặn chạm vào ánh mắt của dì Vãn cũng đang nhìn về phía cô.

"Dọn dẹp một chút rồi đi thôi." Dì Vãn nhìn vào ánh mắt mang theo vài phần phức tạp của Diệp Cẩn Niên, sau một hồi trầm mặc, trực tiếp rút kim đang ghim trên mu bàn tay, đi ra cổng.

Sau lưng, Diệp Cẩn Niên khẽ cười khổ.

Bóng đêm tối dần.

Flores bị Will gọi đi, Verney và Thành Minh cũng đã đi ra cửa bắt ‘Diệp Cẩn Niên’, căn biệt thự mới vừa rồi còn náo nhiệt, giờ phút này có vẻ hết sức vắng lặng.

Diệp Cẩn Niên đi theo sau lưng dì Vãn, đi qua những nơi quen thuộc trong biệt thự một lát, cuối cùng dừng lại trước cửa một căn phòng chứa đồ xem ra đã bỏ từ lâu.

Động tác của dì Vãn rất nhuần nhuyễn, cẩn thận di chuyển tủ sách trong góc tường, vén thảm lên lộ ra một chiếc chìa khóa có hình dáng đặc biệt, sau đó, mở tủ bảo hiểm trong góc khuất.

Mượn ánh đèn lờ mờ, Diệp Cẩn Niên thấy bên trong trống rỗng.

Ai sẽ nghĩ tới, một tủ bảo hiểm không bình thường chút nào, lại là kết nối với một lối đi!

Nơi này được xây dựng theo bố cục của nhà họ Diệp, như vậy nhà họ Diệp. . . .

"Nhà họ Diệp cũng có một con đường như vậy, chỉ là sau đó bị cha con ra lệnh chặn lại." Nhìn ra nghi vấn của Diệp Cẩn Niên, dì Vãn mở miệng nói, sau đó kéo tay Diệp Cẩn Niên: "Đi thôi, tôi đưa con ra ngoài."

Diệp Cẩn Niên gật đầu một cái, đi vào theo dì Vãn.

Sở dĩ cô lựa chọn dùng Linda thay thế mình, điều kiện tiên quyết chính là dì Vãn nói cho cô biết, bà biết rõ cách rời khỏi biệt thự này.

“Cạch.” Dì Vãn lục lọi một hồi trên tường, rốt cuộc tìm được chốt mở, thắp sáng ánh đèn lờ mờ trên tường, chiếu sáng cả đường hầm.

Lối đi đóng kín không nhìn thấy nơi cuối, nơi xa giống như một cái động to đen ngòm, giống miệng của một con mãnh thú trong đêm tối. Khiến Diệp Cẩn Niên có chút không thoải mái nhíu lông mày.

"Nơi này thường cách một đoạn sẽ có một lối rẽ, con đi theo sau lưng tôi là được." Dì Vãn nhẹ nhàng nói.

Mỗi khi đi qua một đoạn, Dì Vãn sẽ chuyển một hướng, sau đó dẫn đầu đi tới thắp sáng một chiếc đèn trên tường, ánh sáng yếu ớt này không đủ để để cho hai người thấy rõ đường dưới chân, cho nên hai người đi vô cùng chậm chạp.

"Có phải con rất khó hiểu khi tôi đối xử với Linda như vậy?" Đi một lát, sắc mặt dì Vãn rõ ràng trắng hơn lúc nãy mấy phần, lại mang theo nụ cười nhàn nhạt quay đầu nhìn về Diệp Cẩn Niên.

"Dì tên là Lâm Đạt." Diệp Cẩn Niên cũng nhìn lại, thật ra thì từ lúc dì Vãn bảo Linda thay cô lên xe thì cô đã biết, dì Vãn cũng hiểu rõ Linda chỉ là Niên Niên giả

"Đúng vậy, Lâm Đạt." Dì Vãn cười khẽ, khóe môi nhuộm mấy phần khổ sở: "Tựa như con nói, nơi này có giống đi nữa cũng không phải là nhà, chỉ là thỉnh thoảng dối gạt mình một chút, có ít còn hơn không mà thôi."

"Vậy tại sao dì nhất định phải dối gạt mình?" Không chịu được khống chế, Diệp Cẩn Niên bật thốt lên hỏi. Tại sao phải đối xử với một người biết rõ là ảo tưởng cũng không đi tìm cô.

Dì Vãn ngẩn ra, sau đó cười khổ lắc đầu, ân oán của đời trước ai có thể nói rõ được, huống chi, bà còn có Flores.

Mà Diệp Cẩn Niên hỏi ra miệng đồng thời cũng đã hối hận, thân phận của dì Vãn không khó đoán, loại thân thiết theo bản năng đã cho cô lời giải thích tốt nhất, mà câu hỏi của cô, cũng chỉ là thêm làm khó mà thôi.

"Xin lỗi. . ." Diệp Cẩn Niên rũ mắt nhẹ nhàng nói.

"Là tôi nên xin lỗi mới đúng!" Dì Vãn thở dài, nhìn Diệp Cẩn Niên rũ mắt tràn đầy đau lòng: "Bởi vì một số cổ phần của nhà họ Diệp ở Nhật Bản, là do tôi mang tới Bố Tư Nặc . . ."

Nghe được lời nói của fì Vãn, Diệp Cẩn Niên bỗng chốc ngẩng đầu, không thể tin nhìn dì Vãn, trong đầu không ngừng thoáng qua các loại khả năng, nhưng rất nhanh, những suy tính này đều bị ném ra sau đầu, lực chú ý cũng bị một chuyện khác hấp dẫn.

Sâu trong lối đi hẹp, thế nhưng có một tia sáng từ bên kia xuyên qua.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, K thien, Lạc thần2k, Ngocngo1, Thu Tham 501, Uyên Xưn, heisall, huyenhihi, ongbjrak198, phuong thi, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 04.03.2017, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1309
Được thanks: 7782 lần
Điểm: 22.65
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ – Dạ Nguyệt Vị Minh - Điểm: 57
Chương 125

Bỗng dưng dừng bước chân lại, Diệp Cẩn Niên quay đầu nhìn về Dì Vãn hỏi thăm: "Nơi này còn có những người khác biết?"

Sắc mặt của dì Vãn cũng biến thành nghiêm túc, nhiều năm trước, sau khi bà rời khỏi khỏi thành phố Kỳ Lâm, vì nhớ nhung con gái còn nhỏ nên đã bắt chước kết cấu của nhà tổ họ Diệp để xây dựng nên biệt thự này, ngay cả Flores cũng không hiểu rõ bí mật trong đó, chứ đừng nói chi là những người khác, chỉ ngoại trừ. . .

"Linda từng nhìn thấy dì dùng một lần, nhưng đáng lẽ không phải là cô ấy mới đúng." Dì Vãn nghĩ rồi nói ra, từ lần bệnh nặng trước, Linda vẫn ở lại bên cạnh chăm sóc bà, trong một lần lơ đãng bị cô ta thấy.

Mới vừa rồi Linda bị Diệp Cẩn Niên để Nam Cung Minh Húc mang đi, bây giờ có lẽ đã bị Flores phát hiện, về thời gian, cũng sẽ không tới đây nhanh như vậy.

Linda?

Diệp Cẩn Niên chợt nhớ lại trước đây không lâu, Linda từng khiêu khích mình, chỉ có cô ta mới biết rời khỏi đây như thế nào thôi, lúc ấy cô cho rằng Linda chỉ đang giận lây nên tùy tiện nói, thì ra là có nguyên nhân này ở bên trong.

Dì Vãn sẽ không tùy tiện nói cho người khác biết về con đường này, nhưng Linda thì chưa chắc, rõ ràng, con đường này đã không còn an toàn nữa.

Phía trước mơ hồ có ánh đèn pin nhỏ nhẹ đung đưa, giống như ánh nến chập chờn trong gió, nhưng nơi này là lối đi khép kín, tại sao có thể tồn tại gió được? Nhìn bóng tối trong góc không tản ra được,trái tim Diệp Cẩn Niên chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành: "Chúng ta lui về trước đã."

"Có phải là tổng giám đốc Nam Cung không?" Dì Vãn do dự hỏi một câu, trước khi Nam Cung Minh Húc đi, bà từng thông báo cho cậu ta chờ ở phía bên kia, có phải do bọn họ gấp gáp quá cho nên tiến vào?

Đi đường này đã coi như là đánh cuộc được ăn cả ngã về không, nếu bây giờ lui về, Flores tuyệt đối sẽ không nương tay với Diệp Cẩn Niên.

Cái gọi là tình thế nóng lòng sẽ bị loạn, dì Vãn hoàn toàn không phát hiện loại suy đoán này không logic đến cỡ nào, Linda và Nam Cung Minh Húc cùng rời đi, trong thời gian giống nhau, Linda sẽ không tới đây, Nam Cung Minh húc dĩ nhiên cũng không thể.

Chỉ là, Diệp Cẩn Niên đã không còn thời gian giải thích, kéo tay dì Vãn đi ngược lại nơi lúc nãy, tiếng bước chân hơi nặng trong thông đạo kích lên tiếng vang giống như là sóng gợn lăn tăn trên mặt nước, từng vòng từng vòng lượn quanh nơi sau trong lòng, sau đó, sau lưng chợt truyền đến tiếng cười khẽ:

"Diệp Cẩn Niên, đi vội vã như vậy làm cái gì?"

Đêm, dần dần dày đặc.

Chiếc xe hơi màu đen chậm rãi chạy xuống núi, đến khúc quanh về thành phố trên quốc lộ, trực tiếp lái thẳng hướng về thành phố, khi đến trạm xăng dầu dọc đường, dừng lại trước một trụ xăng chờ đổ xăng. Trên xe mấy người xuống xe đi vào cửa hàng tiện lợi 24h gần đó, sau hai phút, lại lên xe rời đi.

Mới vừa khởi động, chiếc xe Porsche màu xám tro theo sát phía sau lập tức đuổi theo kịp, còn có mấy người bước nhanh vào trong cửa hàng tiện lợi dò xét một vòng, cho đến khi không phát hiện người khả nghi xuống xe, mới rối rít rời đi.

Mà trong chiếc xe vừa mới đổ xăng xong, một đôi tròng mắt đen tỉnh táo nhìn những người đó rút lui hết, mới lấy điện thoại di động ra bấm gọi đi: "Tư Hữu, những người đó đã đi rồi."

"Diệp Cẩn Niên, à, không đúng, bây giờ tôi phải gọi cô là Niên Nhạc Nhạc rồi." Trong bóng tối, một người phụ nữ từ từ bước ra, cô ta mặc bộ đồ công sở màu đen bó sát buộc vòng quanh vóc người mảnh khảnh, trên tay quấn băng vải, tóc dài cột tại sau ót, rút đi vẻ nhu nhược thường ngày, bên môi chứa đựng một nụ cười lạnh lùng: "Cô đoán xem, nếu như lần này cô lại chết trong tay tôi, thì cô có cơ hội sống lại một lần nữa không?"

Diệp Cẩn Niên nheo lại mắt Sở Nhược đang từ từ đến gần, tỉnh táo tính toán cục diện lúc này, từ trong góc có bốn người đi ra cũng nhanh chóng vây quanh hai người, bất kể là từ hành động hay đến hơi thở, đều không đơn giản.

Quả nhiên là báo ứng kiếp này, ban ngày cô mới cứu người phụ nữ này, bây giờ báo ứng đã lập tức tìm tới cửa.

Khi Sở Nhược đi ra dì Vãn cũng đồng thời bước lên một bước, chắn trước người Diệp Cẩn Niên, đây cũng là nguyên nhân cố ý đi theo Diệp Cẩn Niên, giả như thật bị người của Flores phát hiện, cố kỵ có bà ở đây, nguy hiểm của Diệp Cẩn Niên sẽ giảm xuống rất nhiều.

Khi thấy rõ người đi ra là Sở Nhược, không đợi Diệp Cẩn Niên mở miệng, Dì Vãn liền kinh ngạc ra tiếng."Y Đằng Nhược?"

"Phu nhân, rất vinh hạnh vì bà còn nhớ tôi." Sở Nhược cong môi, cung kính hành lễ với dì Vãn: "Nếu như bây giờ bà muốn trở về, bọn họ sẽ để cho bà đi."

"Cô là người nhà Y Đằng, nếu Linda đã nói cho cô biết con đường bí mật này, vậy cũng có nói cho cô biết thân phận của nó ở đây là gì chứ?" Dì Vãn cười lạnh, cầm ngược tay Diệp Cẩn Niên, thấp giọng giải thích với Diệp Cẩn Niên một câu: "Linda là con gái nuôi nhà Y Đằng."

Diệp Cẩn Niên hiểu rõ gật đầu, quả nhiên, Flores đặc biệt tin tưởng nhà Y Đằng, Thành Minh, Sở Nhược còn có Lynda, đều được tuyển chọn từ nhà Y Đằng.

"Không sai, là thế thân của Diệp Cẩn Niên, Linda còn nói cho tôi biết, thiếu gia Flores cũng không biết đến con đường mật đạo này." Sở Nhược cười như không cười nhìn hai người: “Nếu phu nhân không muốn đi, vậy thì đừng đi, vừa đúng mẹ con đi chung một đường."

"Cô dám!" Dì Vãn tức giận trách mắng, đổi lấy một tiếng hừ lạnh khinh thường của Sở Nhược, khẽ giơ tay, bốn người đồng thời tiến tới gần hai người.

"Sở Nhược, ân oán giữa hai chúng ta không cần kéo người khác vào." Diệp Cẩn Niên nhìn Sở Nhược rút đi vẻ mặt ngụy trang, nhàn nhạt mở miệng, không biến sắc đưa dì Vãn ra sau lưng mình: "Cô cũng không muốn đắc tội với Flores, không phải sao?"

"Vốn dĩ tôi cũng không muốn, nhưng nếu thật sự để cho bà ấy đi, ngày nào đó vì để cho bà ấy vui vẻ mà Flores kết liễu tôi, chẳng phải tôi rất oan uổng hay sao?" Sở Nhược nhún vai cười lạnh nói, sau đó nhìn đồng hồ trên cổ tay một chút: "Được rồi Diệp Cẩn Niên, tôi phí miệng lưỡi với cô nhiều như vậy cũng chính là muốn cho cô biết rõ, có kéo dài thời gian nữa cũng như không, bây giờ Minh Húc cũng đã sắp lên máy bay rồi, cô cho rằng sau khi thừa nhận mình chính là Niên Nhạc Nhạc, thì anh ta còn có thể tiếp tục xen vào chuyện của cô nữa sao?"

"Dĩ nhiên, cô cũng không còn cơ hội làm Niên Nhạc Nhạc tiếp nữa rồi, thân thể của con nhóc kia cũng không sống qua khỏi tối nay." Nói như vậy, trong mắt Sở Nhược thoáng qua vẻ ác độc, nhìn về phía mấy người kia mở miệng: "Trước hết, hãy loại bỏ tên nghiệt chủng trong bụng cô ta, sống chết mặc kệ!"

Mấy người nghe được mệnh lệnh, bắt đầu từ từ thu nhỏ vòng vây lại, dĩ nhiên trước đó Sở Nhược đã từng dặn dò bọn họ, không có ai tùy tiện tiến lên, mà là cẩn thận thống nhất bước chân từ từ thu hẹp bao vây, chờ cơ hội tiến lên.

Nắm tay dì Vãn, Diệp Cẩn Niên lui từng bước một về phía sau, cho đến hai người đều dựa lưng vào trên vách tường mới dừng lại, sau đó giống như là khoanh tay chịu trói cụp mắt xuống, khiến cho người ta không nhìn thấy rõ cô đang suy nghĩ gì.

Khoảng cách càng ngày càng gần, thậm chí có thể bị bắt được tiếng hít thở của đối phương, rốt cuộc, tay của một người trong đó thử đưa về phía Diệp Cẩn Niên, bỗng nhiên mạnh mẽ đánh về phía bụng Diệp Cẩn Niên.

Chính là vào lúc này!

Diệp Cẩn Niên bỗng chốc mở mắt, hiện ra ánh sáng lạnh trong tròng mắt! Cùng lúc đó, dì Vãn vẫn đứng bên cạnh cô ra tay trước, nhấc chân quét về phía người đang tấn công Diệp Cẩn Niên.

Tất cả mọi người coi Diệp Cẩn Niên là kẻ địch lớn, nên không để quá nhiều lực chú ý lên thân thể vẫn hình dáng ốm yếu xuất hiện trước mặt mọi người của Dì Vãn, cho tới dưới tình huống này, tất cả mọi người đều giật mình, mà thừa dịp khoảng không này, đã đủ cho Diệp Cẩn Niên nhanh chóng tránh được một cú đánh mạnh mẽ này.

Ánh lạnh hiện ra, sát khí lạnh thấu xương bắn ra tán loạn từ trong tay Diệp Cẩn Niên, lại ngoài dự đoán không phải tấn công về phía người nào trong bốn bọn họ, mà là. . . đèn trên tường.

Choang ——

Tiếng vỡ vụn thanh thúy vang lên cùng với đó là bóng tối bao phủ xuống xuống, mật đạo vốn dĩ mờ tối trong nháy mắt tối đen như mực trong.

Lấy tĩnh chế động, tất cả tấn công đều dừng lại một thoáng.

Tay Diệp Cẩn Niên và dì Vãn giao nhau có chút ẩm ướt, vội vàng truyền cho nhau chút tin tức vào giữa lòng bàn tay, nhờ vậy mới lấy được phần ăn ý này, nếu như thất bại, hậu quả không cần nói cũng biết.

Dĩ nhiên, đây chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

“Tách”! Trong bóng tối bỗng nhiên sáng lên một ánh lửa. Là một trong bốn người đốt sáng bằng bật lửa. Mà một giây tiếp theo, điều anh ta nhìn thấy chính là khuôn mặt chứa nụ cưới quỷ dị, khóe mắt khép lại khẽ cong lên, giống như là đang cười nhạo hành vi của anh ta. Ngay sau đó, là trước ngực đau nhức, cùng với cuối cùng là hiện ra ánh sáng màu đỏ của chiếc dao găm, tất nhiên, đó là máu của mình. . .

Trong mật đạo, ánh sáng lóe lên ngắn ngủi rồi sau đó lại lâm vào bóng tối, trong không khí bắt đầu có mùi ngai ngái của máu lan tràn, mãnh mẽ kích thích thần kinh người ta.

Trong lúc người đó ngã xuống, Diệp Cẩn Niên đồng thời nhanh chóng nghiêng người tránh né tấn công từ phí khác, trong bóng tối cố gắng hết sức giấu giếm hơi thở của mình.

Bóng tối và ánh sáng đánh vào thị giác, theo bản năng con người sẽ nhắm mắt lại. Mà cô chính là lợi dụng gián đoạn ngắn ngủi này loại trừ đi người đã đốt lên ánh lửa đó.

"Đáng chết, giết cô ta cho tôi!" Tiếng hét giận dữ Sở Nhược vang lên trong mật đạo. Tấn công gần như vậy quá mức bất lợi với cô ta, nếu không phải bởi vì ban ngày đã bị Flores đoạt mất cây súng lục tùy thân, cộng thêm Thành Minh luôn theo dõi như bị trúng tà, cô ta cũng không cần phí sức như vậy. Đáng chết, đều do người phụ nữ Diệp Cẩn Niên này gây họa!

Có vết xe đổ vừa rồi, sẽ không còn ai ngu ngốc lên tiếng tiết lộ vị trí của mình, đáp lại Sở Nhược, chỉ có tiếng vọng lại kéo dài trong mật đạo.

Mất đi thị giác phán đoán, dưới tình huống này những giác quan khác sẽ trở nên tương đối nhạy cảm.

Ở gia tộc Bố Tư Nặc, từng người được đề cử thừa kế đều sẽ tiếp nhận kiểu cường độ huấn luyện giác quan này, mà Diệp Cẩn Niên càng là người nổi bật trong đó.

Trong mật đạo chợt yên tĩnh lại, giống như âm thanh một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy.

Một cơn gió lạnh truyền tới sau lưng, mang theo sát khí lạnh thấu xương, Diệp Cẩn Niên nghiêng người lắc qua, chuẩn xác giữ chặt cổ tay của anh ta. Dao găm lóe ánh lạnh trực tiếp đâm vào xương sườn của anh ta. Cùng lúc đó, nơi khoảng cách chưa đủ một mét, tiếng xé gió bắt đầu khởi động, một công kích khác tràn đầy sát khí đã khởi động.

Diệp Cẩn Niên cả kinh, cô nhớ rõ, đó là vị trí của dì Vãn.

Không chút do dự, dao găm vốn đã cận kề thân thể của người đó bỗng thay đổi phương hướng, ngăn cản tấn công của một người trong đó thay dì Vãn.

Tiếng dao găm đâm rách da thịt vang lên lẫn lộn với tiếng kêu rên thật thấp của người đàn ông, máu đặc dính nhuốn đầy lòng bàn tay, tản ra mùi vị làm người ta muốn nôn mửa.

Mà ở trong này, một tiếng xương vỡ vụn nhỏ đã hoàn toàn bị che kín, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của mấy người.

Bởi vì động tác này của Diệp Cẩn Niên, mới khiến người kia dễ dàng thoát ra khỏi khống chế của cô, cũng bởi do vị trí khá xa nên đòn tấn công kia của Diệp Cẩn Niên chỉ làm một trong hai người tấn công dì Vãn bị thương nặng chứ không đủ để trí mạng.

Thay đổi vị trí lẫn nhau, Diệp Cẩn Niên lui về bên cạnh dì Vãn.

Trong không khí ngày càng nặng mùi máu tươi khiến hô hấp của Diệp Cẩn Niên có chút nặng nề, trong bóng tối, ánh sáng trong trong con ngươi lóe lên u lãnh bén nhọn, coi như trừ đi Sở Nhược, cục diện một chết một thương, ít nhất còn phải diệt trừ một người nữa mới được.

Diệp Cẩn Niên đến gần, dì Vãn lập tức cảm thấy Diệp Cẩn Niên khác thường, thân thể căng thẳng khác thường khiến cho bà có chút không yên lòng muốn ngăn chặn trước người Diệp Cẩn Niên, lại bị Diệp Cẩn Niên đột nhiên đưa cánh tay trái ra ngăn cản, cùng lúc đó, cảm thấy thân thể Diệp Cẩn Niên chấn động mạnh một cái, bà cả kinh cũng không dám làm bừa.

Cũng chính nhờ một động tác như vậy, làm cho đối phương nhạy bén tìm được cơ hội, tấn công về phía Diệp Cẩn Niên.

Vừa mới tấn công một vòng, Diệp Cẩn Niên gắt gao cắn răng, tập trung tinh thần đối phó với thế tấn công của đối phương, nhưng cơn đau nhức truyền đến từ tay trái đã bắt đầu ảnh hưởng đến phán đoán của cô, dẫn đến sơ ý một chút bị con dao của đối phương đả thương cánh tay trái hành động bất tiện.

Dưới tình thế cấp bách, Diệp Cẩn Niên xoay khuỷu tay mạnh mẽ tấn công vào xương sườn của anh ta, thừa dịp anh tan bị đau rút về tay, đầu dối hung hăng tấn công lên đỉnh đầu, cán dao nặng nề chém lên gáy anh ta.

Theo tiếng đối phương nặng nề ngã xuống đất, Diệp Cẩn Niên giơ tay lên lau đi mồ hôi đã chảy đến khóe mắt. Còn có hai. . .

Từ từ mở mắt nhìn về phía bên kia mật đạo một cái, Diệp Cẩn Niên chợt có chút tự giễu, cô vậy mà gửi gắm hi vọng vào người đó.

Tay trái đau đớn bứt rứt lan tràn toàn thân, vì đánh với hai người kia thay dì Vãn, cô bỏ qua cơ hội giết chết đối phương, nhưng cô buông tha không có nghĩa là đối phương sẽ thu tay lại, tiếng động đó bị che giấu dưới tiếng kêu và tiếng xương cốt vỡ vụn, từ cổ tay trái bị thương của cô, mà chính động tác ngăn cản dì Vãn vừa rồi, không thể nghi ngờ là khiến vết thương càng thêm nghiêm trọng.

Trên trán rỉ ra mồ hôi lạnh ngưng tụ lại, chảy xuống theo gương mặt. Diệp Cẩn Niên cố gắng hết sức nhịn được tiếng rên sắp tràn ra khỏi miệng, khiến cơn đau lan tràn ra toàn thân, cuối cùng dần dần hỗn hợp với cơn đau bén nhọn dưới bụng.

Mỗi một động tác đều mạnh mẽ dứt khoát, quyết không dây dưa dài dòng.

Hai chọi ba, nếu là bình thường, Diệp Cẩn Niên rất tự tin liều mạng, nhưng giờ phút này bụng đau nhói đã càng ngày càng rõ ràng, cô không thể mạo hiểm.

Hình như là phát hiện Diệp Cẩn Niên không tập trung, khi hai người còn lại tấn công lên lần nữa, động tác rõ ràng mạnh mẽ hơn rất nhiều, liên tiếp mất hai thủ hạ, Sở Nhược cũng không để ý đến cánh tay bị thương của mình mà cùng gia nhập vào.

Chiến đấu mấy phen, thể lực của Diệp Cẩn Niên đã sớm gần như cực hạn. Bụng đau đến hơi choáng váng, cảm giác buồn nôn khiến Diệp Cẩn Niên hung hăng cắn chặt răng, trong đầu choáng váng từng mảng. Loại đau đớn này, từng tồn tại trên bàn mổ, thân thể cô đã trải qua.

Mồ hôi không ngừng chảy xuống, cho dù nhắm mắt lại trong bóng tối, Diệp Cẩn Niên cảm nhận vị mặn chát tràn vào trong mắt, sau đó hóa thành nước mắt cùng nhau chảy xuống.

Trong lòng, đã trở nên tuyệt vọng.

Một lần đánh trả cuối cùng, Diệp Cẩn Niên hung hăng đâm dao găm vào ngực của người phía bên trái, đau đớn đã biến đòn tấn công kế tiếp thành một loại bản năng chết lặng, trong thoáng chốc giống như cảm thấy có một luồng ánh sáng xuyên qua đôi mắt đang khép chặt, đó là màu máu đỏ tươi.

"Diệp Cẩn Niên mày chết đi!" Bóng tối đánh úp lại, cô nghe được tiếng hét cuồng loạn của Sở Nhược.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Candy Kid, HNRTV, K thien, Lạc thần2k, Ngocngo1, Thu Tham 501, maimai0906, meomeo1993, phuong thi, san san, sâu ngủ ngày
Có bài mới 11.03.2017, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lân Hỏa Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 13:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1309
Được thanks: 7782 lần
Điểm: 22.65
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Con dâu danh môn nuôi từ nhỏ – Dạ Nguyệt Vị Minh - Điểm: 58
Chương 126
Edit: Thu Lệ

Khi Diệp Cẩn Niên tỉnh lại, phát hiện mình đang ngủ trên một chiếc giường xa lạ, bên tai mơ hồ có tiếng nhạc nhẹ nhàng du dương, đập vào mắt, là một không gian trắng chói mắt như tuyết.

Phản ứng đầu tiên của Diệp Cẩn Niên chính là kiểm tra bụng của mình, ngay sau đó an tâm nở nụ cười trên đôi môi tái nhợt.

Ông trời phù hộ, đứa bé vẫn còn ở đó.

Diệp Cẩn Niên thở phào nhẹ nhõm.

Trong hốc mắt chợt dâng lên một nỗi chua xót khó tả, trong lòng thật sự cảm động và cảm ơn, đã từng ném trải mùi vị mất đi một lần, cô mãnh liệt hy vọng và yêu mến đứa bé không dễ gì có được này, cô yêu đứa bé này, đứa bé của cô và Thiệu Tư Hữu.

Tay phải thận trọng vuốt ve trên bụng, cảm thụ may mắn sống sót sau tai nạn này.

Theo động tác này của cô, ống truyền dịch trong suốt thật dài treo ngược ở trước mặt cô lung lay mấy cái, ngay tiếp theo trên mu bàn tay phải có chút nhói đau.

"Tỉnh!" Bên cạnh khẽ vang lên tiếng hô vui mừng, tiếp đó trước mặt Diệp Cẩn Niên bỗng tối sầm, giữa không trung rới xuống một cái ôm thật chặt: "Ôi chao, Nhạc Nhạc bảo bối, em hù chết bọn chị rồi."

Giọng nói mềm mại xinh đẹp ôm trong ngực, sau khi ôm xong, Ân đại mỹ nhân theo thói quen vung mái tóc quăn màu nâu của mình lên, mở miệng cười, dưới sự kích động đã đổi lại cách gọi trước kia của Niên Nhạc Nhạc, nếu không phải vết thương bên tay trái đang nhắc nhở, Diệp Cẩn Niên suýt chút nữa tưởng mình đã trở lại thân thể của Niên Nhạc Nhạc.

Sau lưng Ân Dao, Diệp Cẩn Nhiên cũng đang rất vui mừng.

"Chị, Ân Dao?" Diệp Cẩn Niên nháy nháy mắt, cong môi lên nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói mang theo chút khàn khàn do mới tỉnh.

Ân Dao và Diệp Cẩn Nhiên cùng nhau đỡ Diệp Cẩn Niên ngồi dậy, sau lưng kê một cái gối mềm nhạo báng mà nói cười: "Trước đó, bác sĩ đẹp trai nói em nhanh nhất phải đến buổi tối mới có thể tỉnh lại, bây giờ mới buổi trưa, xem ra anh rể lạnh lùng trong bệnh viện cũng chỉ là lang băm nha."

Lúc này Diệp Cẩn Niên mới phát hiện mình đã được đón về bệnh viện Ái Anh của thành phố Kỳ Lâm, đối với chuyện xảy ra trước khi hôn mê, ấn tượng của cô có chút mơ hồ, mơ hồ nhớ Sở Nhược mắng cuồng loạn, còn có một lồng ngực ấm áp thiết thực, nhưng mà bây giờ tỉnh lại có thể nhìn thấy chị gái và Ân Dao, cũng bày tỏ mình đã an toàn.

"Em đã ngủ hai ngày rồi, uống nước trước đi." Diệp Cẩn Nhiên rót chén nước ấm đưa đến khóe miệng Diệp Cẩn Niên: “Tư Hữu vẫn còn ở bên nước Anh, trong khoảng thời gian này khổ cực cho cậu ấy rồi."

Diệp Cẩn Niên gật đầu một cái, trên tay trái đã bị băng bó một lớp thạch cao thật dày, những vết thương khác trên người cũng đều được xử lý xong, có lẽ là bởi vì cả người tỉnh táo lại nên chỉ hơi nhúc nhích, Diệp Cẩn Niên đã cảm thấy rất đau, liền dứt khoát dựa vào tay Diệp Cẩn Nhiên uống vài ngụm.

"Nhóc con ngốc, gầy nhiều như vậy." Để ly xuống, Diệp Cẩn Nhiên đau lòng nhìn mặt em gái mình rõ ràng gầy xuống, có chút giận trách sờ sờ đầu Diệp Cẩn Niên.

Diệp Cẩn Niên cong môi cười yếu ớt, có chút xin lỗi nhìn cô.

Từ lúc bị bắt đi đến giờ đã qua ba tháng, cuối cùng cũng trở lại cuộc sống của mình, vui sướng đến nỗi giống như một giấc mơ không chân thật, mỗi một động tác cũng sẽ làm cho đáy lòng cảm thấy ấm áp.

Chỉ là, khi một bó đỏ tươi đụng vào tầm mắt, Diệp Cẩn Niên ngược lại thật sửng sốt một chút.

Trên tủ giường để bình hoa thủy tinh, đóa hoa hồng đỏ tươi ướt át dưới ánh mặt trời sau giữa trưa thật rực rỡ, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt.

"Bảo bối Nhạc Nhạc đói bụng không?" Thấy Diệp Cẩn Niên nhìn chằm chằm vào bó hoa mất hồn, Ân Dao cọ tới cười hỏi: "Chị đi mua cho em chút chào, có đặc biệt muốn ăn gì không?"

“Gì cũng được!" Diệp Cẩn Niên trả lời, suy nghĩ một chút lại bổ sung một câu: "Ở đây chị gái quen thuộc hơn, hay là để chị đi đi."

"Vậy để cho Ân Dao ở cùng với em, đừng ngủ trước, chị sẽ trở lại nhanh thôi." Diệp Cẩn Nhiên nghe vậy, lập tức nói, sau đó trao đổi một ánh mắt với Ân Dao, xoay người đi ra ngoài.

"Chị biết bảo bối Nhạc Nhạc muốn tiếp xúc nhiều với chị mà." Ân Dao cười hì hì bắt cái ghế ngồi ở bên giường, đưa tay giúp dịch dịch góc chăn giúp cô, phát hiện Diệp Cẩn Niên vẫn nhìn mình chằm chằm, trên mặt lộ ra mấy phần chột dạ, yếu ớt nói: "Cái đó, em mới tỉnh, không thể nói quá nhiều nha."

Diệp Cẩn Niên có chút buồn cười nhìn Ân Dao rõ ràng đây là hành động không muốn để cho cô đặt câu hỏi, cô cố ý để chị gái đi, cũng bởi vì có mấy lời không hy vọng hỏi trước mặt chị gái, nói thí dụ như dì Vãn.

"Ân Dao, những người đi cùng với em đâu?" Vẻ mặt nghiêm túc, Diệp Cẩn Niên hỏi.

Nụ cười trên mặt Ân Dao nhất thời trở nên có chút cứng ngắc, chần chờ nhìn Diệp Cẩn Niên, Diệp Cẩn Niên cũng nhàn nhạt nhìn lại, kiên trì trong mắt khiến Ân Dao khẽ thở dài một cái, một hồi lâu, miễn cưỡng mở miệng: "Phu nhân Vãn không cùng trở về thành phố Kỳ Lâm, mà là trở về chỗ của Flores, lúc bà ấy rời đi không bị tổn hại gì, Flores cũng không làm khó gì bà ấy. . ."

Diệp Cẩn Niên gật đầu một cái, đây là một kết quả đã sớm đoán được, nhưng giờ phút này nghe được đáp án, tâm tình vẫn còn có chút xuống thấp, trong lòng dì Vãn, rốt cuộc Flores vẫn quan trọng hơn.

Nhìn thấy Diệp Cẩn Niên vẫn nhìn mình như cũ, Ân Dao cụp bả vai bất đắc dĩ tiếp tục mở miệng: "Sở Nhược bị thương không nhẹ, tạm thời bị nhốt bên Long Việt, Long Việt nói, chờ thân thể em khá hơn sẽ để đích thân em đến xử lý."

Diệp Cẩn Niên lại gật đầu, ân oán của cô và Sở Nhược nên để hai người tự giải quyết, người bị nhốt trong tay Long Việt, cô rất yên tâm.

"Còn mấy người làm em bị thương, ba chết, một bị thương, tất cả đều bị đưa đến chỗ Flores." Thấy Diệp Cẩn Niên vẫn đang nhìn mình, Ân Dao dứt khoát uốn éo xoay mặt đi, lầm bầm nói.

Lời này thật khiến Diệp Cẩn Niên chợt nhớ tới ánh mắt đau xót của Thành Minh lúc cô uy hiếp Sở Ngược, thay vì rơi vào tay Flores, còn không bằng chết sảng khoái sớm một chút, nghĩ đến cũng đúng, bởi vì biết rõ điểm này, cho nên bọn họ mới cố ý an bài thế này.

Dĩ nhiên, bọn họ trở lại bên cạnh Flores là bị thương, tàn phế, sống hay chết, cũng đã không còn trong phạm vi quan tâm của Diệp Cẩn Niên nữa rồi.

Hỏi xong ‘tất cả’ tung tích của mọi người, Diệp Cẩn Niên mới thu hồi ánh mắt, lười biếng tựa vào giường bắt đầu an tĩnh hưởng thụ ánh mặt trời thoải mái sau giữa trưa.

Ân Dao yên lặng chờ nửa ngày không nghe thấy Diệp Cẩn Niên nói chuyện, xác định cô không có ý định hỏi nữa, mới len lén thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt cũng khôi phục lại bình thường.

"Muốn nghe nhạc." An tĩnh một lát, Diệp Cẩn Niên chợt mở miệng.

Trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, cô từng nghe thấy một giai điệu hết sức quen thuộc, là bản nhạc kịch——《 Vừa gặp đã yêu 》 mà trước kia cô và Thiệu Tư Hữu đã từng đi xem. Chỉ là đã được sửa đổi, không còn cao vút mạnh mẽ chấn động lòng người như trước kia nữa, mà trở thành nhẹ nhàng trợ giúp cho giấc ngủ.

Đột nhiên câu nói này khiến Ân Dao sợ hết hồn, sau đó vỗ ngực một cái đứng lên, đi qua căn phòng bên cạnh: "Em thật sự có nghe được hả? Lúc em hôn mê cứ ngân nga ca khúc này mãi, bác sĩ bảo bọn chị thỉnh thoảng để cho em nghe."

"Dạ." Diệp Cẩn Niên đáp một tiếng nhắm mắt lại, khi đó cô cho rằng đứa bé này sẽ không giữ được, tuyệt vọng nghĩ đến Tư Hữu là tất cả động lực để cô kiên trì.

Tay phủ lên bụng khẽ nhô ra, độ cong bên môi mở rộng, bảo bảo, mẹ nhớ ba con rồi phải làm sao đây?

Nhìn Diệp Cẩn Niên giống như là ngủ thiếp đi, nét mặt cười đùa của Ân Dao dần dần thu lại, thả nhẹ động tác đi tới bên cửa sổ, sau lưng, Diệp Cẩn Niên từ từ mở mắt ra, canh chừng bóng lưng của cô, lại quay đầu liếc nhìn bình hoa hồng xinh đẹp trên bệ cửa sổ, như có điều suy nghĩ. . . . . .

Thân thể của Diệp Cẩn Niên từng bị thương rất nặng trong trận tai nạn ô tô, ba tháng đầu lại sống bên cạnh Flores, tinh thần vẫn rất áp lực. Từ hôm tỉnh lại trở đi, rất nhiều tật xấu ẩn mà không phát lập tức rối rít tìm tới, ở trong bệnh viện điều dưỡng hơn nửa tháng, bụng dần nhô lên rõ ràng, thân thể lại càng gầy thêm rõ ràng, thấy thế Ân Dao và Diệp Cẩn Nhiên lại càng thêm đau lòng, mỗi ngày đổi thay đổi rất nhiều cách để bổ sung dinh dưỡng cho cô.

Trải qua mấy tháng trị liệu, hai mắt của Diệp Dương đã hoàn toàn hồi phục, chỉ là vào giữa trưa phải đeo kính râm khi ra cửa, mỗi ngày cậu đều đi theo Diệp Sóc đến bệnh viện thăm Diệp Cẩn Niên, thỉnh thoảng lộ ra vẻ mặt phù hợp tuổi tác của một đứa trẻ nên có, cũng làm cho người dì Diệp Cẩn Niên yêu thích không buông tay.

Đối với chuyện của dì Vãn, Diệp Sóc trốn tránh, Diệp Cẩn Niên cũng có ý định cho qua đề tài này, làm như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy, chỉ là có mấy lần Diệp Cẩn Niên tỉnh ngủ nhìn thấy ánh mắt của cha đang nhìn mình, kiểu ánh mắt như đang nhìn xuyên qua khuôn mặt tương tự để tưởng niệm một người khác, khiến Diệp Cẩn Niên biết, cha cô cũng không thoải mái như vẻ ngoài của ông.

Thiệu Tư Hữu đang ở nước Anh, thậm chí ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có, lúc đầu, Ân Dao còn có chút lo lắng cho Diệp Cẩn Niên, nhưng mỗi lần nhắc tới Diệp Cẩn Niên chỉ nhàn nhạt cong môi lên, không có ý định hỏi tới.

Chuyện ích lợi duy nhất từ cuộc bắt cóc lần này đã rơi vào tay chị gái Diệp Cẩn Niên là Diệp Cẩn Nhiên, quan hệ giữa cô và Toàn Hạo rõ ràng đã dịu đi, nụ cười trên mặt cũng càng thấy nhiều hơn, lúc một nhà ba người ở chung một chỗ đều khiến Ân Dao lấy ra cười giỡn nhạo báng, dáng vẻ hoà thuận vui vẻ khiến Diệp Cẩn Niên rất vui mừng.

Cứ như vậy trôi qua nửa tháng, Diệp Cẩn Niên vẫn dùng thủ đoạn vừa đấm vừa xoa, khiến bác sĩ đẹp trai trong miệng Ân Dao bảo đảm với những người khác, lấy được sự cho phép đến chỗ Ẩn Long gặp mặt Sở Nhược, dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là phải có người đẹp nhà họ Ân đi cùng.

Vẫn là chung cư không tầm thường chút nào đó, chỉ khác biệt là lần này Diệp Cẩn Niên được đích thân Long Hi đón vào tổng bộ ‘Ẩn Long’, so với lần trước bị người ta bịt mắt đưa vào, có thể nói là khác nhau một trời một vực.

Cột đá màu trắng có khắc hoa văn hình rồng, hai hàng ghế trống chỗ ngồi được xếp đặt chỉnh tề, tất cả đều được bố trí như lúc đầu, chỉ là lần này, không có người thiếu niên tái nhợt, nằm tư thế ngủ lười biếng trên ghế bị ánh đèn bao trùm.

"Cô chờ chút, anh tôi rất nhanh sẽ tới." Quý Thừa Hi, cũng chính là Long Hi bây giờ, dẫn hai người Diệp Cẩn Niên đến chỗ ngồi bên cạnh, nói.

Diệp Cẩn Niên gật đầu, từ lúc tỉnh lại đến bây giờ, Diệp Cẩn Niên chỉ có thể coi là gặp Long Việt một lần, ngày đó anh đứng sau lưng Diệp Sóc và Diệp Dương, khi Diệp Cẩn Niên ngẩng đầu lên chỉ để lại một bóng lưng rời đi vội vã.

Đã từng là một bang phái ‘Ẩn Long’ có địa thế sinh sôi nảy nỡ, thế lực rắc rối phức tạp, Tổ phụ Long Việt lấy chữ ‘Ẩn’ để biểu đạt quyết tâm lặng lẽ rút khỏi, nhưng chỉ là một ước mơ tốt đẹp mà thôi. Ai cũng biết, ở trên con đường này chân chính lui về phía sau có nghĩa là gì.

Trải qua một số việc thay mặt giấu tài của cha Long Việt, để lại cho Long Việt hai cục diện, một là vinh quang đỉnh cao, hai là hoàn toàn lụn bại, có thể nghĩ áp lực của Long Việt lớn thế nào. Thật may là những năm này căn cơ của anh dần dần ổn định, Qúy Thừa Hi cũng được gia tộc thừa nhận, lấy thân phận Long trở lại ‘Ẩn Long’ một lần nữa, có thể giúp anh chia sẻ một chút.

Diệp Cẩn Niên quay đầu lại liếc nhìn Ân Dao bên cạnh, nhớ lần đầu tiên, lúc Ân Dao thấy Long Việt hưng phấn đến nỗi thiếu chút nữa thét chói tai, dáng vẻ bây giờ lại yên tĩnh như vậy khiến Diệp Cẩn Niên cảm thấy hết sức bất ngờ, nơi này chính là tổng bộ Ẩn Long.

Đang định mở miệng hỏi, sau lưng bỗng truyền đến một loạt tiếng bước chân dồn dập.

"Tới rồi?" Long Việt mặc toàn thân áo sơ mi màu đen đơn giản, trên khuôn mặt trắng nõn, một đôi mắt đen bóng như ánh sao nhìn về phía Diệp Cẩn Niên, đôi môi đỏ tươi khẽ nâng lên, giọng nói lành lạnh lại mang theo chút mừng rỡ, đi thẳng về phía cô.

"Ừ!" Diệp Cẩn Niên có chút vặn lông mày nhìn tơ máu rõ ràng trong mắt Long Việt, khi anh đến gần, cô rã ràng ngửi được mùi máu tanh, kích thích thần kinh của cô: "Mới từ dưới phòng tối lên đây?"

Long Việt là người có bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng, nhiều năm trước thấy dáng vẻ thiếu niên nắm quyền sinh sát trong tay nhưng lại chán ghét máu tanh, Diệp Cẩn Niên còn bị sợ hết hồn, cũng vì vậy, khi Ẩn Long xử lý tất cả mọi chuyện tranh cãi nội bộ trong bang phái và nhốt tù nhân đều ở trong phòng dưới mặt đất, bình thường Long Việt sẽ không đặt chân đến đó.

Mà bây giờ, đã khác rồi.

Nhìn đã Long Việt đã cao hơn mình rất nhiều, dung mạo cũng ngày càng thành thục, trong lòng Diệp Cẩn Niên thầm cảm thán, thiếu niên đã từng bốc đồng đó thật sự trưởng thành rồi.

"Trước có mấy người không quá an phận, tôi đi xem một chút." Long Việt không để lại dấu vết lui về phía sau một bước, sai người đưa nước chanh cho Diệp Cẩn Niên để giảm bớt khó chịu, thấy Diệp Cẩn Niên vẫn còn nhíu lông mày, mở miệng nói: "Chuyện kế tiếp Long Hi sẽ xử lý, cô muốn đi gặp Sở Nhược sao?"

Diệp Cẩn Niên gật đầu một cái.

"Mùi vị dưới tầng hầm không được tốt, để tôi cho người đưa cô ta đến phòng khác, cô ở đây chờ một chút." Long Việt xoay người phân phó một thủ hạ đi làm, ngồi xuống bên cạnh nói: "Tôi thấy cô ta ngược lại là phạm nhân an phận nhất. Nửa tháng trước có người của Long Uyên lẫn vào, vốn dĩ cô ta có thể thừa lúc hỗn loạn mà chạy trốn, không ngờ vẫn ở lại."

"Tổn thất nghiêm trọng không?" Diệp Cẩn Niên ngẩn ra, vội vàng hỏi.

Ngày đó ở bệnh viện, thấy Long Việt vội vã rời đi, cô đoán được nhất định bên ‘Ẩn Long’ đã xảy ra chuyện, nhưng nếu như Long Việt không đề cập tới, thân phận của cô cũng không thích hợp chủ động đi hỏi.

"Tiểu lâu la mà thôi." Long Việt nhún nhún vai, trong mắt pha lẫn nụ cười, có chút tà khí vễnh môi: "Long Uyên làm như vậy, đúng lúc cho tôi một lý do để loại trừ ông ta."

"Đừng khinh thường, phải cẩn thận hơn nữa." Mới vừa rồi còn buồn bực tổng bộ ‘Ẩn Long’ trở nên không chịu nổi một kích như vậy từ lúc nào, ngay cả một chi thứ của nhà họ Long cũng có thể gây hỗn loạn, bây giờ nhìn thấy vẻ mặt tà khí này của Long Việt, Diệp Cẩn Niên cũng biết, một nửa là thuộc về công lao của người trước mắt này.

"Biết rồi." Long Việt tốt tính đáp, thấy người chịu trách nhiệm đưa Sở Nhược đi đã trở lại, đứng dậy định dẫn Diệp Cẩn Niên đi qua đó.

"Có thời gian theo tôi qua đó còn không bằng vào phòng ngủ nghỉ ngơi một lát đi.” Diệp Cẩn Niên kéo cánh tay Long Việt, trong mắt chứa đầy vẻ không đồng ý, Long Việt không thể đẩy trách nhiệm, nghe giọng điệu hơi nhỏ của anh ta cũng biết, tên nhóc này đã lâu rồi không được nghỉ ngơi: "Tùy ý sai người đưa tôi tới là tốt rồi, tôi cũng có lời nói muốn nói riêng với Sở Nhược."

"Tôi không sao. . ."

Long Việt chút bất đắc dĩ, thấy vẻ mặt kiên trì của Diệp Cẩn Niên biết chỉ có thể thỏa hiệp, vì vậy sai người khác dẫn Diệp Cẩn Niên vào, chỉ chỉ ghế nằm cách đó không xa: "Vậy tôi ở bên đây nghỉ ngơi."

"Ừ." Diệp Cẩn Niên gật đầu một cái, theo người kia đi vào bên trong, giọng nói nhẹ nhàng truyền đến: "Long Việt, cám ơn anh."

Sau lưng, trong đôi mắt sâu đen tối của Long Việt xẹt qua một tia đau đớn, lại nhanh chóng tiêu diệt trong mảnh đen vô vọng này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trần Thu Lệ về bài viết trên: Candy Kid, Ngocngo1, Thu Tham 501, maimai0906, meomeo1993, phuong thi, san san, sâu ngủ ngày, tuyetnhung96
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candy Kid, DươngDương, Google Adsense [Bot], hanhltdst, Jisoo078312, neyiah109, Thiên Tước và 383 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 78, 79, 80

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 450 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Windwanderer: thật ra thấy nó ngọt =.=
Windwanderer: từ lâu tớ luôn thích giọng con gái Huế
cò lười: Giọng con gái Huế rất chi là nhẹ nhàng
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 360 điểm để mua Cỏ ba lá
Windwanderer: tnn toàn báo tin đặt giá mua đồ
Windwanderer: không biết giọng con gái Huế ra sao nhỉ =.=
Windwanderer: năm nay thi miss có ng ở Huế
Nhị Thiếu: có ai ko ạ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 427 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 279 điểm để mua Bút chì
Mía Lao: viewtopic.php?t=406446 bạn vào đây post 1c rồi đợi mod liên lạc :))
Nhị Thiếu: tiền bối nào giúp em đăng truyện với ạ xin hậu tạ
Nhị Thiếu: ad ơi có thể hổ trợ em viết và đăng truyện được không em viết cũng kha khá mà không biết cách đăng
Yajonglee: Q
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn Có Phải Là Dĩnh Hỏa Trùng Chính Hiệu
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Mía Lao: Hi
Ly Mộng: :wave2: muốn tám quá, ko biết d đ có ai onl để làm quen nói chuyện ko   :think: :sweat:
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: Tự sát
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 264 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 384 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 454 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 392 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 345 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 250 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 372 điểm để mua Thỏ đánh đàn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.