Diễn đàn Lê Quý Đôn








images


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 

Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 18.03.2015, 06:48
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 30.12.2014, 18:51
Bài viết: 814
Được thanks: 732 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới [Xuyên không] Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 12
NGHỀ LÀM PHI


images


Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Người dịch: Hằng Nguyễn

Nhà phát hành: Cẩm Phong Books

Nhà xuất bản: NXB Lao động

Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

Số trang: 520

Ngày xuất bản: 03/02/2015

Giá bìa: 124.000đ

Giới thiệu


Xuyên không thành một phi tần nho nhỏ đã mất thánh sủng, Trang Lạc Yên tâm tâm niệm niệm sẽ hoàn thành tốt nghề nghiệp mới của mình - nghề làm phi - một nghề nghiệp vô cùng rủi ro, không thể từ chức, một là làm tốt, hai là chết. Một nghề nghiệp luôn phải phấn đấu vươn lên không ngừng, nhưng lại không được phép để con tim mình rung động. Bởi lỡ rung động rồi, là vạn kiếp không thể quay đầu…

Suy cho cùng, đã là nữ tử thì sẽ có một ngày già đi, lấy sắc tranh tình nhất định sẽ phải nhận kết cục sắc suy tình bạc, bởi Đế vương đa tình, hồng nhan chóng lụi, vậy thì nàng sẽ dùng lí trí này để thuần phục trái tim Đế vương.

Vẫn biết vận mệnh vô thường, Đế vương vô tình, nhưng Trang Lạc Yên nàng không sợ, bởi, trái tim trong lồng ngực nàng, mãi mãi chỉ thuộc về nàng mà thôi!


Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

Châm ngôn: Không viết truyện hành hạ ngược đãi, không làm mẹ kế.

Hiện thực quá tàn khốc, nên trong tiểu thuyết phải mơ mộng một chut.

Xin hãy gọi tôi là Hồ Điệp mami chăm chỉ chuyên cần



Đã sửa bởi point.2506 lúc 19.03.2015, 16:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2015, 06:51
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 30.12.2014, 18:51
Bài viết: 814
Được thanks: 732 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 12
Chương 1

Có người từng nói, nếu chẳng may ai đó bị buộc du hành vượt thời gian ngoài ý muốn, trở thành phi tần trong hậu cung chỉ vì tổ tông mười tám đời nhà mình làm quá nhiều chuyện thất đức thì nàng ta chỉ có hai con đường, hoặc là chủ động đến huấn luyện con tim Hoàng đế, hoặc là cứ bị động ngồi ỳ để Hoàng đế và hậu cung của hắn nuốt chửng.

Trang Lạc Yên từng nhạo báng người này đầu óc có vấn đề, song rất nhanh sau đó nàng lập tức hiểu được một đạo lí, trên thế giới này không có chuyện gì không thể xảy ra, chỉ là ta không thể ngờ tới nguyên nhân của nó mà thôi.

Tháng Ba, hoa đào rực rỡ, nhưng trong hậu cung này, người người đẹp hơn hoa.

Bên ngoài cung điện của Hoàng hậu, phi tần mỗi người mỗi vẻ, người xinh đẹp, người yêu kiều, người quyến rũ đang dẫn thị nữ thong thả bước đi, khi ánh mắt đảo qua nữ tử đang quỳ gối ngoài cửa cung đều mang theo đôi chút hả hê.

“Chủ tử...” Tà Vũ dời mắt khỏi bóng người đang quỳ nọ, hơi sợ hãi hạ giọng, cẩn thận quan sát nét mặt của chủ tử mình.

Trang tiệp dư lạnh lùng liếc nhìn nàng cung nữ: “Sợ hãi như vậy còn ra bộ dáng gì nữa!” Thấy Tà Vũ đứng thẳng dậy, nàng ta mới lộ vẻ mặt khinh khinh nhìn về phía người đang quỳ, “Muội muội của ta tâm cao khí ngạo, hôm nay mất thể diện như vậy, có lẽ đã học được chút gì đó có ích.”

Tà Vũ nhìn ý cười trong mắt Trang tiệp dư, chợt cảm thấy lạnh cả lưng, nói gì thì nói, Trang uyển nghi cũng là muội muội của chủ tử, dù không cùng một mẹ nhưng vẫn là người nhà họ Trang, vậy mà hôm nay chủ tử chẳng thèm nể tình chút nào...

Trưóc đó Trang uyển nghi cũng được sủng ái mấy ngày, vì thế mà đắc ý lên mặt, sau đã thất sủng lại còn thất nghi trước phượng giá(*) nên rơi vào kết cục kia, nghe nói hôm qua mới ốm nặng một trận, hôm nay lại bị phạt quỳ trước cửa cung Hoàng hậu, chỉ sợ sau này không còn địa vị gì trong cung nữa rồi.

(*) Phượng giá: Xe hay kiệu của Hoàng Hậu.

Đau đớn từ đầu gối truyền đến khiến Trang Lạc Yên hiểu ra, không phải nàng đang nằm mơ về một hậu cung hoang đường, hơn nữa còn vì một nguyên nhân nào đó nàng đã thành một phi tần thất sủng ở đây.

Chưa nói đến thất sủng hay không, chỉ nguyên chuyện nàng mới là một uyển nghi nho nhỏ thuộc hàng ngũ phẩm, trong hậu cung mĩ nhân nhiều hơn hoa này, bất kì người nào phân vị cao hơn đều có thể nghiền chết nàng rồi. Nghĩ đến kết cục của một cô gái vừa không có địa vị vừa không có thánh sủng trong cung đình, Trang Lạc Yên thở dài đánh thượt.

Len lén xoa đầu gối dưới tay áo rộng thùng thình, Trang Lạc Yên ngẩng đầu nhìn tấm biển trên cao, cung Cảnh Ương, nơi tất cả nữ tử trong hậu cung đều muốn chuyển vào ở.

Trong tâm trí chồng chất những kí ức không thuộc về mình, Trang Lạc Yên cảm thấy đau cả đầu, vội cúi xuống che giấu cái cau mày. Sống thêm một đời, không thể cứ uất ức bị người ta bắt nạt như thế này được.

Nhưng mà, tổ tông mười tám đời nhà nàng rốt cuộc đã làm chuyện gì thất đức đến nỗi khiến nàng bỗng dưng phải trở thành một thành viên trong tập đoàn người đẹp chuyên tấn công đại boss có tên “Hoàng đế” này, không những thế còn là một thành viên mà cả điểm công kích và phòng ngự đều siêu thấp?

“Ta còn tưởng vị nương nương nào đang quỳ, thì ra là Trang uyển nghi, trông gương mặt xinh xắn đã trắng bệch cả ra khiến ta cũng thấy đau lòng.”

Trang Lạc Yên hơi ngẩng đầu, khóe mắt quét qua một vạt váy màu xanh da trời của người đang nói chuyện, giọng nàng ta còn cố ý nâng cao, hiển nhiên là một người có quan hệ không tốt với chủ nhân cũ của thân thể này, hơn nữa còn rất vui vẻ khi thấy nàng không may, có thể thấy rằng đây không phải một người thông minh. Chỉ cần là một phi tần có tí đầu óc sẽ không trắng trợn bày ra vẻ kiêu ngạo như thế ở ngay cửa cung Hoàng hậu.

“Nô tì xin thỉnh an Mã tiệp dư.” Một cung nữ quỳ bên cạnh Trang Lạc Yên vội vàng dập đầu như thể sợ chậm một chút sẽ khiến Mã tiệp dư bất mãn, người còn lại rất đúng mực, quy củ dập đầu, sau đó lại thẳng lưng như cũ.

“Xin ra mắt Mã tiệp dư.” Trang Lạc Yên nhanh chóng nhớ ra, nữ tử thông minh phải biết co biết duỗi, nàng nghĩ, lúc này lựa chọn cúi đầu thì thông minh hơn so với quay đầu đi.

Trong trí nhớ, vị Mã tiệp dư này vào cung đã mấy năm, mới đầu cũng từng được thánh sủng, song trước đó vài ngày nàng ta từng bị chủ nhân thân thể này chơi xỏ vài lần, nay “Trang Lạc Yên” đã mất thánh tâm nên nàng ta mới hả hê như vậy.

Nếu nói hành vi lần này của Mã tiệp dư rất thiếu suy nghĩ thì những hành vi trong quá khứ của “Trang Lạc Yên” được xếp vào hàng “không có đầu óc”, mới được Hoàng đế chú ý chút xíu đã vội ra oai càn rỡ, rơi vào kết cục cũng không tính oan uổng.

Kiếp trước đã xem không ít phim ảnh về chuyện đấu đá ở hậu cung, những nữ tử chốn cung đình có thể coi là đại diện cho hình ảnh nữ tử tài hoa, dung mạo tài trí vẹn toàn, không thể coi thường bất cứ ai, ấy vậy mà vị Trang uyển nghi này vốn từ một quý cơ tấn phong thành uyển nghi liền quên mất mình là ai rồi. Nàng ta ốm nặng một phen rồi buông tay về Tây thiên, để lại cục diện rối tinh rối mù này cho nàng.

Công việc kiếp trước của nàng cần bản lĩnh nói chuyện như hát hay, diễn xuất ngang ngửa minh tinh màn bạc, đời này xem ra vẫn phải dùng đến “tài năng” ấy để sống. Nhưng đã đến nước này, không đi “chăn dắt” Hoàng đế thì sẽ bị Hoàng đế “huấn luyện”, hai con đường đó, đường nào khốn khổ hơn đây?

Tê dại nơi đầu gối khiến nàng sâu sắc cảm nhận được, chị em ta sống phải sống sao cho vui vẻ nhất, chết cũng phải chết thật oanh liệt, dù là “phục kích” Hoàng đế không thành công cũng còn hơn bị hậu cung này hãm hại đến chết.

Xét từ khía cạnh kinh tế mà nói, “hưởng dụng” Hoàng đế không cần mất phí, ngược lại, đối phương còn phải đảm bảo cho nhu cầu ăn mặc, ngủ nghỉ, chơi bời của mình. Nàng không cần vừa lái xe vừa lo giá xăng tăng, không cần lo gặp phải khách hàng đáng ghét lúc đi làm, thậm chí không cần đi sớm về tối, làm một lượng công việc vô biên và nhận một mức tiền lương hạn định.

Hay là, tính xem nên “dạy dỗ” Hoàng đế này thế nào?! Dù xác suất thành công không cao, chí ít vẫn có một mục tiêu sống ở cái nơi này. Làm người không sợ tình cảnh quá xấu, chỉ sợ không có mục tiêu phấn đấu, phải không nào?

Mã tiệp dư thấy mình khiêu khích hồi lâu, Trang Lạc Yên vẫn không hề phản ứng lại, sảng khoái trong lòng dần hóa thành bất mãn: “Trang uyển nghi, thế nào, một tiệp dư như ta đây không đáng để ngươi đáp lời?!”

“Mã tiệp dư thứ tội, muội muội không dám to gan như thế, có điều Hoàng hậu nương nương lệnh ta quỳ ở đây, ta không dám sơ sểnh nửa phần, xin Mã tiệp dư hiểu cho.” Trang Lạc Yên vùi đầu thấp hơn, không nhìn sắc mặt Mã tiệp dư, chỉ là một quân tốt thí mà thôi, lực sát thương còn không bằng một phần của các phóng viên nhà báo trước đây nàng gặp đâu.

Nhớ hồi đó, sản phẩm sữa của công ty nàng có vấn đề, đối mặt với những câu hỏi của giới truyền thông, nàng vẫn có thể xử lí ổn thỏa, mà miệng lưỡi những phóng viên đó mới gọi là bén nhọn.

Phải rồi, nguyên nhân nàng “bị đày” đến đây... Chẳng lẽ vụ chất lượng sản phẩm của công ty có vấn đề, thân là trưởng phòng PR(*), nàng phải ra mặt trước truyền thông và đối diện với oán khí của khách hàng, vậy nên mới chết thê chết thảm, lại còn bị đá đến loại địa phương “khủng bố” này? Vậy là, chuyến xuyên không khốn khổ này không liên quan gì tới tổ tiên mười tám đời nhà nàng mà đều do nàng gây ra?

(*) PR: public relations (quan hệ công chúng).

Thực tế đã nói cho toàn thế giới một sự thật, những công ty, cửa hàng sản xuất và bán hàng giả nhất định sẽ phải nhận quả báo!

Nhưng mà... liệu nàng có oan uổng quá không? Nàng chỉ là một trưởng phòng PR vô tội mà thôi. Trưởng phòng PR như nàng đã thê thảm thế này, không biết sếp nàng kiếp sau phải đầu thai thành thứ gì mới có thể dẹp được oán khí?

Nhân quả tuần hoàn, cuối cùng sẽ có báo ứng... Quả nhiên là chân lí!

“Cô...” Mã tiệp dư thấy Trang uyển nghi này không coi mình ra gì, nháy mắt mặt đã sầm xuống.

“Tốt, bổn cung vốn nghĩ ngươi là người không biết điểm dừng, song hôm nay thấy ngươi cũng coi như hiểu quy củ, vậy miễn phạt quỳ đi.” Hoàng hậu không biết từ bao giờ đã xuất hiện phía sau hai người, toàn thân tỏa ra quý khí.

“Tần thiếp vì ngôn hành không chỉnh, may được Hoàng hậu nương nương dạy bảo mới hiểu ra thiếu sót, người nhân từ chỉ phạt tần thiếp quỳ, tần thiếp thực sự xấu hổ.” Trang Lạc Yên nói xong, hành đại lễ rồi chậm rãi đứng dậy, thẳng người mới phát hiện đầu gối tê rần, gần như mất cả cảm giác, trên mặt lại vẫn không hề lộ chút đau đớn nào. Có điều học kiểu nói hoa văn này thật ngượng miệng quá.

Chỉ là, người ta muốn sống tốt thì phải học cách thích ứng với hoàn cảnh, câu “vạn vật cạnh tranh trời lựa chọn, kẻ thích nghi thì sinh tồn” không phải là lời suông trong sách giáo khoa tiểu học.

Hoàng hậu thấy Trang uyển nghi tỏ vẻ biết điều như vậy, nét mặt liền dễ chịu hơn một chút. Dù sao cũng chỉ là một uyển nghi đã mất thánh sủng, nể mặt gia tộc họ Trang trong triều cũng có địa vị, cần gì làm mất thể diện của họ, bỏ qua nàng ta lại được tiếng rộng lượng, tội gì không làm.

Một nữ tử chẳng có quá nhiều não như Trang uyển nghi, Hoàng thượng chỉ tò mò mới mẻ chốc lát rồi sẽ nhanh chóng quẳng ra sau đầu thôi, nàng không cần đuổi tận giết tuyệt, hậu cung thêm hay thiếu một người như vậy cũng không có gì bất đồng.

Nghĩ vậy, Hoàng hậu lạnh lùng liếc nhìn Mã tiệp dư một cái, thấy nàng ta run lên sợ hãi rồi mới vươn tay để cung nữ đỡ mình quay vào.

Cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng Hoàng hậu nữa, Mã tiệp dư mới dám lau mồ hôi lạnh trên trán mình, đảo mắt nhìn sang Trang uyển nghi, phát hiện trên mặt đối phương vui giận không rõ, cũng không có nửa phần chật vật, chẳng cam lòng hừ nhẹ một tiếng, mang theo cung nữ thái giám của mình lảo đảo đi mất.

“Chủ tử,” Cung nữ đứng cạnh Trang Lạc Yên thấy Mã tiệp dư bỏ đi, vội vã đỡ nàng dậy, lo âu trong mắt không phải giả bộ.

Trang Lạc Yên liếc nhìn, nếu trí nhớ không có gì nhầm lẫn thì cung nữ này tên là Vân Tịch, do chủ cũ của thân thể này mang theo từ phủ đệ tới đây. Trang phủ đã chuẩn bị rất chu đáo để Trang Lạc Yên tiến cung, chỉ sợ rằng điều duy nhất họ không ngờ tới là tâm cơ Trang Lạc Yên chẳng thích hợp tồn tại trong cung cấm, vậy nên mới rơi vào kết cục như ngày hôm nay.

“Về thôi.” Nhìn thái độ vừa rồi của Hoàng hậu, chắc hắn tạm thời sẽ không gây khó dễ cho mình nữa, việc hiện tại nàng cần làm là nghỉ ngơi thật tốt để hồi phục và lên kế hoạch chu đáo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2015, 12:26
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 30.12.2014, 18:51
Bài viết: 814
Được thanks: 732 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 12
Chương 1 (tiếp)

Đã xem quá nhiều bi kịch của hậu cung trong lịch sử, Trang Lạc Yên hiểu rất rõ ràng, nữ tử với Hoàng đế mà nói chỉ là một công cụ, thích thì nâng niu quý trọng, khi không còn thích nữa thì cũng chỉ như chổi cùn rế rách vứt bỏ mà thôi. Nhưng trong hậu cung này, không có nửa phần thánh sủng thì còn chẳng bằng cung nữ thái giám, nói gì đến thảnh thơi qua ngày?

Nay có cơ hội sống lại, sao không sống cho tự tại? Nếu có thể lưu lại trong lịch sử một cái danh sủng phi gian phi gì đó cũng không uổng công đến đây chuyến này.

Nếu nói hiện tại chuyện gì khiến nàng hối hận nhất thì đó phải là chuyện vì sợ khó tìm việc mới nên không dám bỏ việc ở công ty sản xuất các sản phẩm từ sữa dê nọ, báo hại giờ đây bản thân rơi vào kết cục bị buộc chơi trò cung đấu với những nữ tử này.

Vì Trang thị có địa vị khá cao trong triều đình nên Thượng Xá cục(*) thu xếp cho Trang Lạc Yên ở Đào Ngọc các, một vị trí khá đẹp, bên ngoài còn có vườn đào, nay đang đầu tháng Ba, hoa đào sắp nở rộ. Không biết đợi đến khi hoa nở, nơi đây sẽ đẹp đến nhường nào!

(*) Thượng Xá cục: là một trong sáu cục (bộ phận) chăm lo đến sinh hoạt hàng ngày của Hoàng đế và hậu cung, các bộ phận này được gắn kèm chữ Thượng như Thượng Y cục (quản vấn đề y phục), Thượng Thực cục (quản vấn đề ẩm thực)…

Trang Lạc Yên về đến Đào Ngọc các liền buông mình xuống ghế mềm, mệt mỏi dựa mình để Vân Tịch xoa bóp đầu gối cho. Tay nghề của Vân Tịch rất tốt, Trang Lạc Yên chậm rãi nhắm mắt lại.


Ước chừng thời gian đã qua nửa nén hương, Trang Lạc Yên từ từ mở mắt, thoáng liếc nhìn khắp phòng: “Vân Tịch, Lục Y đâu?”

Vân Tịch cẩn thận quan sát vẻ mặt không giận không vui của chủ tử nhà mình, lòng khẽ run lên: “Nô tì không biết ạ.”

“Mà thôi, nay ta cũng chỉ là một uyển nghi thất sủng, đợi nàng ta trở về, em phái nàng ta đến Thượng Y cục làm tì nữ giặt đồ đi, Đào Ngọc các quá nhỏ, không lưu được nàng ta.” Nói xong, Trang Lạc Yên lại im lặng, không muốn nói thêm nữa.

Vân Tịch ngập ngừng: “Chủ tử, vào lúc này nếu đuổi Lục Y, chủ nhân các cung khác...”

Trang Lạc Yên hừ một tiếng, cười giễu: “Dù sao cũng chẳng tệ hơn được nữa, bên cạnh ta tuyệt đối không thể có một nô tài như vậy.”

Cả kinh, Vân Tịch thoáng giật giật đuôi mày, vội cúi đầu, không dám nhiều lời nữa, lòng lại hơi run rẩy. Trải qua chìm nổi nơi hậu cung, chủ tử đã không còn như xưa nữa.

Đôi khi, chỉ có tàn nhẫn mới mong sống sót được ở nơi này. Kẻ quá mức hiền lành ở trong hậu cung, cho dù sống, chẳng qua cũng chỉ là sống không bằng chết. Mà nàng, một người làm công tác đối ngoại nhiều năm như vậy, đương nhiên rất hiểu làm thế nào mới có lợi cho mình nhất, nàng đã sớm không còn là cô bé ngây thơ hiền lành nữa rồi.

Đến bữa trưa, qua chính ngọ mới có người từ Thượng Thực cục đưa đồ ăn tới, thức ăn không được tốt lắm, thậm chí đã chẳng còn hơi nóng. Trang Lạc Yên thờ ơ nhìn đồ ăn trên bàn, đám nô tì nhìn không ra là tức giận hay đau buồn.

Thức ăn dọn lên bàn xong, Trang Lạc Yên thấy tổng cộng chỉ có bốn món, một bát canh, một đĩa điểm tâm. Canh đã nguội, điểm tâm nhìn cũng không phải đồ mới ra lò. Nàng rửa tay, ăn một miếng măng tây xanh thái sợi, tuy không tươi non nhưng mùi vị cũng khá. Kiếp trước quá bận rộn vì công việc, thường xuyên phải ăn đồ ăn nhanh và mì ăn liền trừ bữa, vậy nên đối với nàng, loại đồ ăn này hoàn toàn có thể nuốt được.

Thấy chủ tử không nổi giận vì đồ ăn do Thượng Thực cục đưa tới, cung nữ thái giám trong phòng thở phào một hơi.

Trang Lạc Yên dùng bữa trưa xong, Lục Y cuối cùng cũng về tới Đào Ngọc các. Nàng bưng tách trà, không hề nhìn tới Lục Y đang quỳ trước mặt mình, cho đến nửa nén hương sau mới thở dài một tiếng: “Xưa nay ta không phải là loại người thích làm người khác khó xử, hôm nay Lục Y ngươi tùy tiện rời vị trí làm việc riêng, nhưng nể tình chúng ta từng là chủ tớ một thời gian, cho ngươi tới Thượng Y cục, còn về phần đi làm gì sẽ do Vân Tịch nói chuyện với người của bên ấy, không lo chẳng có việc gì để làm đâu.”

“Chủ tử!” Lục Y không ngờ Trang uyển nghi đã rơi vào tình trạng thê thảm thế này còn dám làm ra loại chuyện như vậy, nghĩ nàng đang quá tức giận nên nói liều bèn dập đầu liên tục xin tha: “Cầu chủ tử khai ân, cầu chủ tử khai ân, sau này nô tì không dám nữa...”

“Phúc Bảo, chặn miệng nàng ta lại, hôm nay ta mệt rồi, không muốn nghe những lời này nữa” Trang Lạc Yên đứng lên, quyết định hưởng thụ quyền lợi mỗi ngày của các cung phi - ngủ trưa.

Nếu nhìn vào những phúc lợi như ăn ngon ngủ đẫy mà xét thì, làm cung phi có vẻ tốt hơn nhiều so với vị trí trưởng phòng trước đây của nàng.

Đây có coi là phúc lợi bồi thường cho thân phận xui xẻo khi xuyên không không nhỉ?

Trong xã hội “đối xử với nữ tử như đàn ông, đối xử với đàn ông như súc vật” của kiếp trước, ngủ trưa chỉ có trong chuyện cổ tích, có người hầu hạ ăn ngủ lại càng là mơ mộng hão huyền.

Vậy nên, Trang Lạc Yên cảm thấy rất thỏa mãn, bởi vì nàng tin rằng, sếp nàng kiếp sau nhất định sẽ phải sống những ngày không bằng heo chó, dù sao đó mới là đầu sỏ mọi tội lỗi, có so sánh mới thấy chênh lệch, có chênh lệch mới có thể cân bằng tâm lý. Huống chi, cha mẹ nàng đã mất từ lâu, nay nàng ra đi sẽ không có ai đau lòng thương tiếc, điều này cũng có thể coi như vận mệnh bồi thường, cho nên nàng nhận mệnh.

Đương nhiên, thỉnh thoảng Hoàng đế đến một lần, giải quyết nhu cầu nào đó của bản thân, tiện thể thăng chức cho mình, thì tốt hơn.

Mùa xuân tuyệt vời như vậy, không ngủ trưa không được.

***

“Em nói hiện tại được sủng ái nhất là Thục quý phi, Nhu phi và Yên quý tần?” Sau khi ăn no bụng ngủ đẫy giấc, Trang Lạc Yên gọi những người hầu hạ bên mình lại, thăm dò tình hình hậu cung xong, rốt cuộc cảm thấy mình hẳn là nên hăng hái phấn đấu hướng về phía trước.

“Bẩm chủ tử, đúng là như vậy. Thứ nhì là ba người Ninh phi, Từ chiêu dung, Diệp thục nghi, ba vị nương nương ấy cũng rất có địa vị trước mặt Hoàng thượng, còn Hiền phi và Viện phi là người đã hầu hạ Hoàng thượng khi ngài còn là Thái tử, địa vị khác người thường. Gần đây Hoàng thượng cũng từng sủng ái Trang tiệp dư... cùng với Bạch dung hoa và Kim lương nghi.” Vân Tịch thấy Trang uyển nghi nghe đến Trang tiệp dư thì không hề có nửa điểm khác thường, trong lòng thầm hiểu chủ tử nay đã biết kiềm chế tính tình hơn xưa, bèn yên lòng, như vậy Đào Ngọc bọn họ sau này cũng có thể có chút hi vọng.

Kỳ thực, bàn về nhan sắc, chủ tử nhà mình ở hậu cung này có thể coi như nổi bật, da trắng mịn màng, tóc đen như mực, nét mày như núi mùa xuân, nếu không phải vậy, bằng vào tính tình trước đây của chủ tử, làm sao có thể khiến Hoàng thượng yêu thương một bận, chỉ tiếc tính tình đó đã làm lãng phí dung mạo bậc này.

Thục quý phi và Yên quý tần vừa xinh đẹp vừa có vũ đạo đẹp mắt, Nhu phi hát hay, Ninh phi vẽ đẹp, Từ chiêu dung giỏi thơ từ, Diệp thục nghi khí chất hơn người, ngay cả Bạch dung hoa và Kim lương nghi cũng là người dịu dàng như nước khiến người ta yêu thương, có thể thấy năng lực của các phi tần trong hậu cung đều không tầm thường. Nếu ở kiếp trước, người nào cũng sẽ thuộc dạng có hàng đàn vệ tinh cao cấp xung quanh, chỉ tiếc sinh nhầm nơi mất rồi.

Ngay cả Trang tiệp dư, tỉ tỉ khác mẹ với thân thể này cũng là một nữ tử có nhan sắc hơn người, gần đây nhận được đôi lần thánh sủng, chẳng trách chủ nhân thân thể này chỉ được sủng hạnh vài lần đã bị Đế vương ném ra sau đầu.

Đối với một vị Đế vương mà nói, chỉ sở hữu một nhan sắc hơn người thì không đủ để giữ được lòng vua, bởi vì trong hậu cung, thứ nhiều nhất chính là những gương mặt xinh đẹp,

Về phần hai người được sủng ái nhất là Thục quý phi và Yên quý tần đều giỏi múa, Trang Lạc Yên gian xảo nghĩ thầm, những người có sở trường về múa phần lớn đều có thân thể dẻo dai, thắt lưng mềm mại, đại khái có thể thỏa mãn phương diện nào đó của Đế vương. Bởi vì, dù các điều kiện bên ngoài tốt đến đâu đi nữa, đối với Đế vương, cái phương diện kia mới là quan trọng nhất.

Trang Lạc Yên lúc này chẳng qua chỉ là một uyển nghi thuộc ngũ phẩm, vậy nên chỉ có ba cung nữ, ba thái giám phục vụ cạnh bên, loại bỏ mấy người thiếu trung thành, hiện chỉ còn cung nữ Vân Tịch, Thính Trúc, thái giám Phúc Bảo, may mà Đào Ngọc các không có chuyện gì quan trọng cần làm, nay ít người lại được cái thanh tịnh.

“Hiện nay bên cạnh ta chỉ có ba người các ngươi, đã dùng người thì không nghi ngờ, đã nghi ngờ sẽ không dùng người, ngày sau chúng ta có vinh cùng hưởng, có họa cùng chịu, nếu ta cưỡi mây cao nhất định không để các ngươi hãm trong bùn lầy.” Trang Lạc Yên đương nhiên không tin thứ trung thành vĩnh viễn, nhưng chỉ cần vào lúc này, những người đó trung với nàng là đủ, nàng không tiếc những lời có cánh với bọn họ.

“Nô tài thề chết theo chủ tử.” Ba người quỳ xuống trước mặt Trang Lạc Yên, tất cả bọn họ đều ngóng trông Đào Ngọc các có một tương lai tốt đẹp. Chủ tử được sủng ái, làm nô tài ở hậu cung này cũng đứng được thẳng lưng, bọn họ chẳng phải chỉ trông mong điều đó sao?

Người ta muốn sống tốt thì phải học thích ứng với hoàn cảnh, cho nên dù là quỳ gối trước người khác hay người khác quỳ gối với mình, Trang Lạc Yên cũng có thể bình tĩnh thừa nhận, nữ tử thông minh phải biết co biết duỗi, hôm nay quỳ trước người khác, chờ ngày mai người ta sẽ quỳ gối trước mình.

Có nhan sắc không có nghĩa sẽ được ân sủng nhưng không có nhan sắc mà muốn tranh lấy ân sủng thì càng thêm khó khăn. Trong hậu cung, nhan sắc không phải điều kiện đủ nhưng vẫn là điều kiện cần.

Đàn ông đều háo sắc, bất luận là Đế vương hay kẻ phàm phu tục tử, cũng chẳng liên quan đến chuyện hắn là minh quân hay hôn quân.

Trang Lạc Yên cảm thấy may mắn vì mình có một “cái vỏ” đủ xuất sắc, kiếp trước nàng vẫn tự nhận mình có vài phần xinh đẹp nhưng so với thân thể này thì vẫn kém xa lắm.

Song, một cô gái xinh đẹp, ngoại trừ vẻ ngoài mĩ lệ còn cần có làn da mềm mại, dáng vẻ uyển chuyển khiến đàn ông động lòng nhưng lại không được quá điệu đàng, thừa sẽ khiến người ta thấy kiểu cách gượng gạo, thiếu lại thành ra chẳng đủ phong tư. Chủ nhân cũ của thân thể này ngoài một dung mạo đẹp ra còn thiếu vài thứ nữa, vì vậy nàng ấy đã thất sủng rất nhanh.

Hậu cung chưa bao giờ thiếu người được sủng ái, cũng chưa từng thiếu người không được lòng vua, cho nên mới nửa tháng sau, phi tần trong cung đã mất hứng chế nhạo Trang uyển nghi, thậm chí quen việc nàng không còn xuất hiện ở những nơi náo nhiệt. Dần dần, danh hiệu Trang uyển nghi chầm chậm biến mất khỏi cửa miệng các phi tần.

“Chủ tử, ngoài kia hoa đào đang độ nở rộ, người có muốn ra ngoài ngắm một lát không ạ?” Mặc dù đã giữa xuân nhưng tháng Ba năm nay vẫn se lạnh như tiết xuân hàn, Thính Trúc lấy chiếc áo choàng hơi cũ phủ lên vai Trang Lạc Yên.

Trang Lạc Yên nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, kéo kéo áo choàng sát người, đưa tay cho Thính Trúc: “Cũng hay, dù sao mấy ngày này cứ ở mãi trong phòng quả có hơi buồn chán.”

Bên trái cửa chính Đào Ngọc các là một vườn đào nhỏ, vì Trang uyển nghi thất sủng nên hiếm khi có phi tần tới đây. Trang Lạc Yên bước vào một mảnh không gian hồng nhạt thơ mộng, tính học đòi văn vẻ ngâm đôi câu thơ từ rồi lại hối hận mình không chịu đọc “Ba trăm bài thơ từ thời Đường Tống”, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ nhớ được một câu:

“Má phấn giờ đâu, đâu vắng tá,

Hoa đào còn bỡn gió xuân đây.”(*)

(*) Trích trong bài “Thơ đề ở ấp phía Nam Đô Thành” của Thôi Hộ - bản dịch thơ của Tản Đà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2015, 12:27
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 30.12.2014, 18:51
Bài viết: 814
Được thanks: 732 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 12
Chương 1 (tiếp)

Có điều lúc này nàng đang vui vẻ ngắm hoa, lại ngâm một câu thơ buồn bã da diết như vậy thật sự không thích hợp, cuối cùng đành lắc đầu bỏ cuộc, tiện tay hái một nhành hoa cài lên tóc. Kiếp trước không dám làm loại chuyện kiểu cách này, hôm nay cuối cùng cũng có dịp hoàn thành giấc mộng công chúa thời thiếu nữ của mình.

“Chủ tử, bông hoa này được người cài lên tóc càng khiến hoa trông mềm mại xinh đẹp hơn.” Thính Trúc thấy Trang Lạc Yên hào hứng liền tiến đến nói mấy câu vui vẻ.

“Không cần an ủi ta như vậy, hoa đào rực rỡ thế này, một người như ta sao dám so sánh, chẳng qua được nhờ cái đẹp của hoa mà thêm chút nhan sắc thôi.” Nàng nhìn vườn đào nở rộ, chợt nhớ một người chị từng nói, làm con gái đừng giống như hoa đào, tuy nở rực rỡ ít ai bằng nhưng khi héo rũ thì chẳng còn nửa phần khiến người tiếc thương.

Chị ấy là một người lãng mạn văn vẻ nên mới có cách ví von ấy, còn nói theo cách của Trang Lạc Yên, nữ tử chỉ cần đừng đem toàn bộ hi vọng đời mình treo vào thứ gọi là “tình yêu của một người đàn ông”, làm hoa gì cũng thế, sẽ luôn được thanh thản chẳng bị ai ràng buộc.

“Nếu nói đến điểm tốt nhất của hoa đào thì đó chính là trái đào kết giữa mùa hè nóng bức mà hương vị lại ngọt ngào thanh mát ngon miệng. Nói đến đây, Trang Lạc kỳ vọng nhìn những cây đào, loại hoa quả không dính một chút hóa chất độc hại nào như vậy đều rất đáng quý.

“Nếu chủ tử thích, đợi đến khi đào chín, chúng ta hái nhiều một chút làm đào khô nhé?” Thính Trúc cẩn thận đỡ Trang Lạc Yên, tránh để nàng vấp ngã.

“Không cần đâu, ta thích ăn đào chẳng qua là yêu cái tươi mới của nó, nếu làm đào khô thì còn gì hay nữa.” Trang Lạc Yên lắc đầu, nhấc váy vươn tay nâng một cành hoa.

Hôm nay nàng mặc chiếc váy dài màu trắng tuyết điểm thêu hoa đào, tuy trông rất hợp với cảnh vật lúc này nhưng cử động khá bất tiện, vừa rồi hoa đào còn rơi vào cổ áo khiến nàng cảm thấy hơi ngứa ngáy khó chịu.

Cung trang của nữ tử cổ đại trong mắt người hiện đại đều là tinh phẩm, chỉ có một điểm duy nhất không ổn, đó là khó sử dụng, nhưng nữ tử thường vì cái đẹp mà vượt qua tất cả khó khăn khổ cực, Trang Lạc Yên cũng đang cố găng phấn đấu hướng về mục tiêu này.

Chủ tớ hai người vất vả lắm mới tìm được bàn đá trong vườn đào, chưa kịp ngồi xuống, một trận gió thổi tới, cánh hoa đào trút xuống như mưa, nếu ai đó tình cờ nhìn thấy có thể sẽ tán thưởng một câu “hoa đẹp người còn đẹp hơn hoa”. Về phần Trang Lạc Yên, lúc này nàng đang che mắt, thiếu chút nữa thì dụi đỏ cả lên. Trong phim “mỹ nhân đứng dưới màn mưa hoa, mỉm cười nhè nhẹ” là một cảnh mới đẹp làm sao, thế nào đến lượt nàng lại thành bụi rơi vào mắt thảm hại như vậy chứ.

“Thính Trúc, đỡ ta quay về.” Dụi nhẹ vài cái, cảm thấy càng dụi càng khó chịu, cuối cùng nàng quyết định quay về lấy khăn ướt để lau.

Vươn tay cả buổi không thấy ai đỡ, nàng nhíu mày một cái: “Thính Trúc?” Không nghe được tiếng trả lời của Thính Trúc, Trang Lạc Yên cố mở bên mắt chưa bị bụi bay vào, vừa nhìn một cái liền quỳ ngay xuống.

“Tần thiếp bái kiến Hoàng thượng.” Cái gì mà ngoảnh đầu nhìn lại kinh diễm người xem, cái gì mà một bài thơ đoạt được trái tim Hoàng đế, toàn bộ đều trôi sông trôi biển hết rồi. Hiện giờ chỉ còn một gương mặt nhắn như quả táo héo, có thể đẹp được đến đâu, có thể quyến rũ động lòng người đến mức nào?

“Miễn lễ.” Thành Tuyên đế tuổi chưa tới ba mươi, từ trong ra ngoài đều phù hợp với yêu cầu dành cho nam nhân vật chính trong tiểu thuyết tình cảm, thứ thiếu duy nhất chắc là nam nhân vật chính có thể si tình đến chết đi sống lại vì nữ nhân vật chính.

“Khanh là...” Ước chừng người đẹp yêu kiều bên Hoàng đế nhiều quá, hoặc là Trang Lạc Yên “đổi tim” thành một người khác làm Hoàng đế không nhận ra ngay, dù là nguyên nhân gì, trong lòng nàng đã hiểu được một điều, vị Trang uyển nghi từng được sủng ái mấy lần này đã sớm bị Thành Tuyên đế quẳng ra khỏi đầu.

Nếu nàng nhớ không lầm, vị Thành Tuyên đế này có cái tên rất phù hợp với vai nam chính trong tiểu thuyết tình cảm, Phong Cẩn.

Phần cứng phần mềm đều trang bị đầy đủ như vậy, chẳng trách khiến cho mọi nữ tử trong cung đều tranh giành quyết liệt. Chưa nói đến sự tôn sùng đối với đia vị Đế vương ở thời đại này, chỉ nói đến chuyện những cô gái ngây thơ từ nhỏ lớn lên trong khuê phòng lại gặp một thanh niên tài mạo vẹn toàn như vậy, sao có thể không rung động?

Tranh giành tình nhân cũng vậy, tranh quyền lực cũng thế, có thể cười đến cuối cùng chẳng có mấy người, mà Đế vương lại có thể sống vẻ vang thoải mái suốt đời, còn có vô số mỹ nữ làm bạn. Vậy nên, dù người đàn ông đó đẹp như Phan An(*), tài trí hơn người, cũng không đáng để trao cả tấm chân tình.

(*) Phan An: Tên khác là Phan Nhạc, người Hà Nam, sống vào thời Tây Tấn, được xem như một kỳ nhân của lịch sử Trung Hoa, được xếp đứng đầu “tứ đại mỹ nam Trung Hoa cổ đại”.

“Hồi bẩm Hoàng thượng, tần thiếp là uyển nghi Trang thị của Đào Ngọc các.” Trang Lạc Yên định mỉm cười một cái nhưng mắt cay quá, nước mắt cứ trào ra khiến nàng trông càng chật vật khó tả.

Thành Tuyên đế lúc này mới nhớ ra cô gái trước mặt là ai, thì ra là muội muội của Trang tiệp dư, lúc đầu nhìn vốn nghĩ là một người ưu tú, chỉ tiếc lâm hạnh vài lần lại cảm giác nhạt nhẽo vô vị, liền không tới nữa, hôm nay nhìn lại, dường như cũng không tẻ nhạt như đã nghĩ.

“Đỡ chủ tử nhà ngươi trở về, hầu hạ cẩn thận.” Thành Tuyên đế tự tay lau vệt nước mắt trên mặt Trang Lạc Yên, giọng nói bình thản, không lộ ý chán ghét.

Trang Lạc Yên thở ra một hơi, nàng cũng không muốn hùng tâm tráng chí của mình còn chưa bắt đầu lên đường đã mắc cạn chết khô trên bãi cát.

Nhưng mà đại não của vị Hoàng đế này thật không có vấn đề gì chứ, tốt xấu gì cũng là người mới được lâm hạnh cách đây một tháng, sao đã quên mất người ta nhanh như vậy?

Trưa hôm đó, giữa lúc Trang Lạc Yên đang dùng một bàn đồ ăn đã nguội quá nửa thì ban thưởng từ cung Kiền Chính lại truyền xuống.

Vật phẩm ban thưởng không nhiều, chỉ là đôi trâm cài tóc hoa đào bằng ngọc lưu ly và vài mảnh lụa cống điểm thêu hoa đào.

Ngắm nghía cây trâm bằng ngọc lưu ly, chế tác rất tinh tế, ở thời này có thể được coi là một món đồ rất đẹp đẽ quý giá, nhưng trong mắt một người đã nhìn quen pha lê thạch anh như Trang Lạc Yên lại không hề khiến nàng có hứng thú, chỉ hơi nghi hoặc, lẽ nào bộ dáng chật vật thảm hại sáng nay của mình đã khiến Hoàng đế nhìn bằng con mắt khác?

Xem ra khẩu vị của anh chàng Hoàng đế này hơi có vấn đề đây.

***

Hậu cung không một ai tin Trang Lạc Yên có thể đứng lên một lần nữa, tuy nàng ta có vài phần nhan sắc nhưng tính tình lại kém cỏi, có thể được sủng ái bao lâu. Vậy mà nay lại truyền ra tin Hoàng thượng ban thưởng nàng ta, điều này khiến tâm tình những người khác có hơi phức tạp.

“Hoàng thượng ban đôi trâm lưu ly đó cho Trang uyển nghi?” Hoàng hậu vân vê phật châu trong tay, vẻ mặt thản nhiên nói, “Xem ra Trang uyển nghi này cũng có chút ít thủ đoạn, bổn cung đã coi thưòng nàng ta rồi. Mà thôi, Hòa Ngọc, đi lấy mảnh gấm tháng trước bổn cung nhận được đưa sang Đào Ngọc các.”

“Thưa vâng.” Hòa Ngọc cẩn thận lui ra ngoài, đến tận lúc quay người vẫn không thấy nét mặt Hoàng hậu có nửa điểm biến hóa.

Đào Ngọc các lúc này náo nhiệt hơn mấy ngày trước rất nhiều, người của Thượng Cung cục lũ lượt đem những thứ đồ dùng cần thiết tới, như thể hoàn toàn chẳng nhớ ra những chuyện đã làm ngày trước. Trang Lạc Yên cũng coi như không nhớ, chỉ để bọn họ bỏ các thứ lại rồi về, không hề tỏ vẻ kiêu ngạo hách dịch, nhưng thái độ này của nàng lại càng khiến bọn thái giám thêm bất an.

Nếu bị mắng một trận, chuyện cũ coi như cho qua, nhưng hôm nay vị Trang uyển nghi lần thứ hai lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng này lại chẳng có một chút phản ứng gì, có thể thấy tâm kế của nàng ta không giống ngày xưa. Nhưng ở trong hậu cung, một vị chủ nhân như vậy càng không thể làm mất lòng, bởi vì đôi khi, người nữ tử thoạt nhìn càng dịu dàng thì thủ đoạn lại càng độc ác

“Bẩm chủ tử, cung nữ Hòa Ngọc từ cung Hoàng hậu nương nương tới bảo là Hoàng hậu nương nương nghe nói sức khỏe của người đã bình phục nên thưởng vài thước gấm,” Vân Tịch đến bên cạnh Trang Lạc Yên, “Còn có Thục quý phi, Ninh phi, Từ chiêu dung, Yên quý tần cũng cho người đưa vài thứ tới đây.”

“Đều thu cả đi, cảm tạ người ta thế nào các em đều biết rồi đấy.” Trang Lạc Yên hiểu, những người này làm thế không phải vì muốn lôi kéo mình mà chủ yếu là thị uy, muốn nhắc nhở nàng chẳng qua chỉ được Hoàng đế ban thưởng. Trong mắt bọn họ, mình chỉ là một uyển nghi nho nhỏ gọi đến thì đến, sai đi phải đi mà thôi, dù là ai tặng đồ cho mình cũng có thể dùng hai chữ “ban thưởng”.

“Vâng.” Vân Tịch lui ra, nháy mắt với Phúc Bảo đang đứng bên cạnh, hai người đem toàn bộ đồ ban thưởng ghi lại rồi nhập kho, không mang lên trình cho Trang Lạc Yên xem xét.


Cung Kiền Chính, Phong Cẩn dùng xong bữa trưa liền xem tấu chương, thái giám nội thị(*) bưng khay đựng thẻ bài của phi tần đến, thẻ bài có cái làm bằng bạc, bằng đồng hay bằng gỗ, thế mới biết, khi thân phận chênh lệch thì ngay cả thẻ tên cũng bị phân biệt đối xử thế nào.

(*) Nội thị: Thái giám chăm sóc đến sinh hoạt hằng ngày của Hoàng đế.

Vốn không có ý định lật thẻ bài, Phong Cẩn vừa định nói “lui ra”, đột nhiên nhớ tới, trưa nay sau khi hạ triều đi ngang qua vườn đào, vô tình bắt gặp vẻ bối rối thảm hại Trang Lạc Yên, vậy mà lại khiến hắn cảm nhận được nét tự nhiên và ngây thơ. Cái nhìn tình cờ ấy cũng làm tâm trạng của hắn thoải mái hơn cả gặp một nụ cười nghiêng thành nghiêng nước.

Nhấc một thẻ bài bằng gỗ nhìn thoáng qua cái tên trên đó, hắn chầm chậm nắm lấy: “Đêm nay Đào Ngọc các thắp đèn.”'

“Bẩm vâng.” Thái giám nội thị liếc nhìn thẻ bài, thấy trên đó có khắc “Đào Ngọc các Trang thị uyển nghi Lạc Yên”, thầm nghĩ, sợ là Đào Ngọc các lại có dịp nở mày nở mặt vài ngày đây.

Trang Lạc Yên nhận được lệnh truyền thắp đèn từ thái giám nội thị, có hơi ngạc nhiên nhưng cũng không cảm thấy ghét bỏ chuyện Hoàng đế đến lấn giường mình. Thấy đám cung nữ thái giám đều lộ vẻ mừng rỡ, luống cuống phân công nhau chuẩn bị thứ nọ thứ kia, nàng thở dài một tiếng, có thể thấy, thất sủng đối với một cung phi mà nói là chuyện đáng sợ đến nhường nào.

Tắm rửa, thay quần áo, đốt hương, đến khi Thính Trúc và Vân Tịch định trang điểm cho nàng thì, Trang Lạc Yên cuối cùng lên tiếng: “Các em cứ để đó cho ta.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 18.03.2015, 12:29
Hình đại diện của thành viên
Lớp trưởng
Lớp trưởng
 
Ngày tham gia: 30.12.2014, 18:51
Bài viết: 814
Được thanks: 732 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nghề làm phi - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 12
Chương 1 (tiếp)

Nam giới đang vào lúc kích động mà đột nhiên nếm phải mùi son phấn nồng nặc thì hầu hết đều giảm hứng thú. Huống chi, loại mỹ phẩm chế tác thủ công thời này có hàm lượng chì rất cao, tuy có thể khiến da thịt trắng nõn nổi bật nhưng bôi suốt một đêm sẽ làm da tổn thương mạnh, làn da của cơ thể này rất đẹp, chỉ cần thoa một lớp phấn mỏng là được rồi.

Dưới ánh nến mờ ảo, đôi mày lá liễu như thêm phần mềm mại thanh thoát, càng dễ gợi lên tâm tình tiếc ngọc thương hương của phái mạnh, giữa trán lại tô điểm một đóa hoa đào hồng nhạt, mơ hồ gợi lại ý cảnh sáng nay, chắc chắn sẽ khiến vị Hoàng đế này âm thầm thích thú một phen.

Người ta thường nói, vẻ ngoài của nữ tử như một khúc gỗ, nhan sắc có ba phần dựa vào mái tóc đẹp, ba phần do quần áo, bốn phần nhờ trang điểm, quần áo mặc quá diễm lệ thì mị hoặc quyến rũ, mặc quá lộ liễu thì thô tục tầm thường, chí ít phải biết mặc thế nào để Hoàng đế vừa nhìn sẽ không cảm thấy bạn đang khẩn cấp muốn bò lên giường. Một mỹ nhân mặc bộ váy dài chiết eo cùng chiếc áo cánh màu trăng non đứng trong bóng đêm sẽ có đôi nét thanh thoát xuất trần.

Đặt mình vào vị trí Đế vương mà xem xét, không khéo càng cảm thấy xa vời lại càng kích thích khát vọng chinh phục, chẳng phải gã nào mang trong mình tâm nguyện chinh phục thế giới đều ít nhiều mắc cái tật này sao?

Vẫy lui Thính Trúc và Vân Tịch đang tính biến đầu mình thành bàn cắm châu ngọc và thân thành giá đeo trang sức, Trang Lạc Yên vuốt ve mái tóc đen óng ả, bảo Thính Trúc búi tóc kiểu phi tiên, cài lên cây trâm ngọc lưu ly mà Thành Tuyên đế mới ban tặng, trông hợp đến bất ngờ.

Thính Trúc và Vân Tịch chứng kiến những thay đổi của chủ tử nhà mình, vừa sợ hãi vì sự tính toán đến từng chi tiết của nàng vừa mừng vì nàng có được thủ đoạn bậc này, nhìn thái dương dần hạ phía chân trời, hai người thấp thỏm chờ bóng đêm buông xuống.

Hành cung chốn cũ tiêu điều,

Chỉ hoa kia vẫn nở đều thắm tươi(*)

(*) Trích trong bài thơ “Hành cung” của Nguyên Chấn, nhà thơ thời Trung Đường, Nguyễn Văn Chử dịch.

Ngự giá đi qua, mang theo bao hi vọng của những cô gái chốn thâm cung, lại có bao nhiêu giai nhân âm thầm chịu cảnh “tóc vẫn xanh mà tình vội bạc” trong một đêm này.

Nhưng dù vậy, liệu có bao nhiêu người thực sự thờ ơ trước phồn hoa rực rỡ của hậu cung? Ở nơi này, ai nấy đều mong mình là kẻ chiến thắng cuối cùng, lại không hay rằng, vận mệnh như lục bình lập lờ mặt nước, phận lênh đênh chẳng thể níu lại bến bờ.

Thành Tuyên đế là một minh quân nên dù có thoáng choáng ngợp trước nhan sắc của Trang uyển nghi thì điều đó cũng chưa đủ khiến hắn bỏ lại chính sự, sớm tới Đào Ngọc các. Đến khi chính sự xong xuôi, hắn đứng dậy đi tới Đào Ngọc các thì đã qua giờ tuất(*).

(*) Giờ Tuất: Tầm 19 – 21 giờ.

Thái giám nâng ngự liễn bước trên con đường lát đá, mỗi bước hầu như không phát ra một âm thanh nhỏ nào. Khi Phong Cẩn ngửi thấy mùi hương hoa đào thoảng trong không khí thì Đào Ngọc các đã ngay trước mặt. Vén bức màn che, phía trước chỉ thấy đèn lồng treo trước một tòa lầu nho nhỏ. Trong bóng đêm, người con gái mặc áo cánh váy dài chiết eo màu trăng non, tay cầm đèn lồng lục giác bằng lưu ly lặng lẽ đứng trước cửa, dưới ánh đèn mờ ảo, cây trâm bằng ngọc lưu ly trên tóc lấp loáng như ánh mắt hạnh phúc. Cảnh tượng ấy khiến người xem vừa liếc nhìn liền lo lắng, liệu gió đêm có làm nàng bị lạnh hay không, rồi sẽ không nhịn được kéo người ấy vào lòng mà bảo hộ.

Đuôi mày Phong Cẩn thoáng động, ngự liễn dừng lại, hắn nhìn người con gái ấy dịu dàng cúi đầu, bước ra khỏi kiệu, nắm lấy đôi tay mềm mại: “Ái phi không cần đa lễ.” Sau đó vươn tay bao bọc người đó vào trong áo choàng của mình như muốn che chở.

Bàn tay của Đế vương được giữ gìn rất tốt, lòng bàn tay có một lớp chai mỏng, có lẽ do quá trình tập cưỡi ngựa bắn cung để lại. Trang Lạc Yên rũ mắt, để mặc Hoàng đế ôm mình vào phòng, đèn lưu ly trên tay nhẹ nhàng lay động theo từng bước chân Đế vương, chiếc bóng sau lưng cũng khẽ lung lay.

Treo đèn lên giá gỗ khắc hoa, nhìn Hoàng đế đang xem bức tranh bé heo mập đáng yêu mà mình vẽ lúc nhàn rỗi ban chiều, Trang Lạc Yên bưng một tách trà lài nóng đến: “Hoàng thượng, ban đêm lạnh, uống một tách trà nóng cho ấm người.”

“Bức tranh này của ái phi...” Thành Tuyên đế muốn nói “trông chẳng ra sao”, đúng là so với kĩ thuật của Ninh phi thì thực sự kém xa lắm, nhưng liếc mắt tới vòng eo nhỏ mềm như nước, hắn chỉ khẽ cười, nói, “Đúng là có vài phần khác biệt.”

“Hoàng thượng nói thật ạ? Thiếp đã luyện rất lâu đấy, hôm nay bọn họ còn khen tranh của thiếp có tiến bộ. Nói xong, nét vui mừng trên mặt đã lộ ra, không chút giấu giếm.

Phong Cẩn tiếp nhận tách trà, nhìn vẻ cao hứng trên mặt Trang Lạc Yên, lại nhớ tới đây chỉ là một cô gái mới vào cung chưa lâu, từng cái nhăn mày, từng nét cười trên khóe môi đều còn vương nét thơ ngây, tuy nhiên phong thái cũng quyến rũ khác thường, có lẽ hôm nay sẽ được một phen vui vẻ.

Buông tách trà, nắm lấy đôi tay hơi lành lạnh bởi sương đêm, hắn nói: “Đã muộn rồi, cũng nên nghỉ ngơi.” Vừa cúi đầu lại thấy gương mặt mới rồi còn cười đến ngây thơ nay đã giăng một rặng mây hồng, kiều diễm lạ thường, khiến người ta vừa nhìn đã muốn ăn ngay vào bụng.

Tháo trâm cởi áo màn hương ấm, uyên ương quấn quýt tiếc đêm tàn. Đối với đàn ông, nữ tử có xinh đẹp đến đâu đi nữa mà trên giường cứ đờ đẫn như con cá chết thì hứng thú cũng chẳng còn bao nhiêu.

Trang Lạc Yên căn cứ suy tính phải vui vẻ hưởng thụ, cùng Hoàng đế hăng hái một hồi, hai người đều rất thỏa mãn đối với lần vận động này.

Phong Cẩn kéo người nằm bên cạnh vào lòng mình, da thịt dưới tay non mịn khác thường khiến hắn nhịn không được, tay lại di chuyển. Mùi vị của Trang uyển nghi này quả nhiên không tầm thường, lúc hành sự khiến hắn gần như không kiềm chế được mà xong xuôi, thật sự tuyệt không thể tả, đêm nay khẩu vị của hắn lại được dịp tăng lên.

Nghĩ vậy, bàn tay hắn chầm chậm lần xuống, muốn nếm lại tư vị ngon miệng kia một phen.

“Hoàng thượng, thiếp... thực sự không còn chút sức lực nào rồi.” m thanh thẹn thùng yếu ớt không thể khiến Phong Cẩn dừng động tác trên tay, ngược lại khiến hắn càng thêm thú tính, một màn điên cuồng lại bắt đầu.

Trang Lạc Yên ôm cổ hắn, hưởng thụ sự hầu hạ từ bậc Đế vương, híp mắt vui vẻ nghĩ, quả nhiên, đàn ông đều thích nữ tử khen mình dũng mãnh, kỹ thuật của anh chàng Hoàng đế này cũng không tệ, làm nàng rất hài lòng.

Ngoài phòng, cung nữ thái giám vùi đầu im lặng, tựa như không nghe được động tĩnh bên trong. Cao Đức Trung là thái giám tổng quản của Hoàng đế ra hiệu cho tiểu thái giám đi chuẩn bị vật dụng tắm rửa, ngẩng đầu nhìn lầu các vắng vẻ, thầm nhủ, nếu không có gì bất ngờ, Đào Ngọc các này sẽ được náo nhiệt vài ngày đây.

Phong Cẩn liếc nhìn cô gái đã ngủ mê man trong lòng mình, tâm tình vui vẻ ôm người ta ra gian ngoài, bước vào bồn tắm đã chuẩn bị sẵn, nhìn những vệt hồng trên làn da trắng ngần, khóe miệng thoáng nhếch lên.

“Hoàng thượng, thắt lưng thiếp đau quá!” Người trong thùng tắm lười biếng giật giật thân, kéo bàn tay dày rộng xuống hông mình, bộ dáng mơ mơ màng màng hiển nhiên không hề ý thức được, hành vi của mình đã là vô lễ trước mặt Hoàng đế.

Phong Cẩn hơi sửng sốt, lập tức độ cong của khóe môi càng thêm rõ ràng, bị nữ nhân yêu cầu xoa bóp eo cũng coi như một trải nghiệm mới lạ nhỉ.

Kỹ thuật mát xa của Hoàng đế kỳ thực không tốt lắm, song được cái thoải mái ở tinh thần, khiến Hoàng đế hầu hạ xoa bóp, quá là thỏa mãn hư vinh của nữ tử rồi, lòng hư vinh của Trang Lạc Yên được một phen thăng tận mây xanh.

Nước vừa đủ độ ấm, lại vừa vận động mạnh một trận, Trang Lạc Yên ngáp một cái, mơ màng ngủ mất.

Gần tới giờ mão, Cao Đức Trung hầu Phong Cẩn thay y phục, đây vốn là công việc của phi tần thị tẩm, nhưng hôm nay ông ta thấy Trang uyển nghi ngủ rất say, hoàn toàn không có khả năng tỉnh ngay, nhìn Hoàng thượng rón rén đi ra như thể không định đánh thức Trang uyển nghi, ông liền cẩn thận bước tới hầu thánh thượng thay đồ.

Đi ra cửa phòng, Phong Cẩn phát hiện chỉ có hai cung nữ và một thái giám ở bên ngoài, không khỏi nhướng mày hỏi: “Các ngươi đều là người hầu hạ Trang uyển nghi, vậy những nô tài khác đâu?”

“Hồi bẩm Hoàng thượng, hầu hạ thân cận bên Trang uyến nghi chỉ có ba người bọn nô tài thôi ạ.” Phúc Bảo quỳ trên mặt đất thận trọng trả lời.

Nghe vậy, lông mày Phong Cẩn càng nhướng cao hơn, quay sang Cao Đức Trung: “Ngươi đi nói với điện Trung Tỉnh bố trí mấy nô tài được việc đến Đào Ngọc các, đường đường một chủ tử lại chỉ có ba nô tài hầu hạ là sao?”

“Vâng, thưa Hoàng thượng.” Cao Đức Trung cúi đầu nhìn chằm chằm đôi giày lụa dưới chân, như thể đã quen với việc phi tần nào được sủng ái thì người đó được ưu tiên rồi.

Đợi thánh giá đi xa, Trang Lạc Yên vốn đang ngủ say trên giường bỗng mở mắt, khóe môi mềm mại đáng yêu thoáng cong lên.

Đàn ông nào cũng chỉ như vậy mà thôi, cho dù giỏi giang đến đâu thì trong xương tủy vẫn có khuynh hướng M(*)!

(*) M: Viết tắt của từ Masochist, xu hướng thích bị hành hạ.

***

Dựa theo quy củ trong cung, mỗi phi tần được Hoàng đế sủng hạnh, sáng sớm hôm sau phải tới thỉnh an Hoàng hậu, đôi khi Hoàng đế thương tiếc mỹ nhân cũng sẽ miễn người đó thỉnh an. Tối qua, lúc mơ mơ màng màng, Trang Lạc Yên nghe được Thành Tuyên đế nói sáng hôm sau nàng không cần đi thỉnh an, nhưng nàng không phải là Trang Lạc Yên xưa, biết rằng tại hậu cung này cậy có sủng ái của Hoàng đế mà kiêu ngạo cuối cùng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Không có bản lĩnh mê hoặc lòng người của Đát Kỷ thì đừng có học thói hành xử của Đát Kỷ mới phải, huống chi yêu phi lừng lẫy ấy sau cùng cũng chẳng được chết già.

Cẩn thận trang điểm và ăn mặc dựa theo phục trang uyển nghi, không quá diễm lệ cũng không thể quá nhạt nhòa giản đơn, bởi vì ở nơi này, cố tình khiến bản thân giản dị quá mức lại thành một kiểu cố ý nổi bật, sẽ khiến người khác chướng mắt.

Hoàng hậu ở cung Cảnh Ương, đây cũng là nơi ở của Hoàng hậu các đời từ khi lập triều đến nay. Hoàng hậu hơn Hoàng đế một tuổi, tuy không được sủng ái nhưng Hoàng đế rất tôn trọng Hoàng hậu, vậy nên địa vị của nàng trong cung khá vững chắc, tiếc rằng Hoàng hậu chỉ sinh được một công chúa, lại mới hai tuổi đã không còn, vì vậy mấy phi tần được sủng ái mới có cơ hội làm mưa làm gió trong cung.

Trong hậu cung, thất sủng thì dễ, phục sủng mới khó, cho nên khi các phi tần thấy Trang uyển nghi tới thỉnh an Hoàng hậu, trong lòng đều cảm thấy hơi khó chịu. Rõ ràng chỉ là một người đàn bà nhan sắc chẳng có bao nhiêu, thủ đoạn gì để lấy lại được sự chú ý của Hoàng thượng?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 162 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ciel99, conmeoconmeo, khanhthi, lovivivi1213, Me Cam, Wheeloordemer, Yahoo [Bot] và 778 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 67, 68, 69

2 • [Hiện đại] Mẹ kế của Lọ lem - Oa Qua Oa [Hoàn]

1 ... 53, 54, 55

[Hiện đại] Mẹ cha tìm tới cửa rồi! - Tô Cẩn Nhi

1 ... 64, 65, 66

4 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 20/02]

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 108, 109, 110

[Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [Hoàn]

1 ... 41, 42, 43

8 • [Hiện đại] Vẫn còn vương vấn - Phong Tử Tam Tam

1 ... 38, 39, 40

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 18, 19, 20

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 98, 99, 100

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 63, 64, 65

12 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 80, 81, 82

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 7/2)

1 ... 37, 38, 39

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 111, 112, 113

17 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 65, 66, 67

18 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Thập lý đào hoa - Đường Thất Công Tử (Tái bản)

1 ... 15, 16, 17

19 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 19/02/2017]

1, 2, 3, 4, 5

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 34, 35, 36


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
ciel99
ciel99
Quỳnh ỉn
Quỳnh ỉn

LogOut Bomb: NguyệtHoaDạTuyết -> Cẩm Tú
Lý do: Tét yêu Tú
thienbang ruby: Pr: Game đố vui nhận quà
nguyet1531995: chuyện h
thienbang ruby: He he :D
nguyet1531995: mình viết truyện mới bạn nào ủng hộ cho mình yk
Trần Thu Lệ: nghe nguy hiểm vey?
thienbang ruby: Hi love làm quen nha^^
thienbang ruby: Lát em sẽ làm cho ss nhớ :))
thienbang ruby: Oki ss^^
Trần Thu Lệ: mà ss thấy tên e quen quen, nhưng ko nhớ nổi
loverex: nhô ruby cho love làm quen nha
Trần Thu Lệ: ờ, avt e bé đó
thienbang ruby: Na ngủ ngon ^^
thienbang ruby: Ss lệ vậy vẫn là trần thu lệ nhưng mà nick mới ạ
Trần Thu Lệ: na ngủ ngon :3
Nana Trang: wonan~~~
Nana Trang: chào mọi ngủ, ngủ ngon nhé~
thienbang ruby: Hi love
Trần Thu Lệ: sớm vậy :))
Nana Trang: ss làm cú đêm ghê
Nana Trang: Lệ: e ms edit xog, h c.bi đi ngủ nè~
loverex: hiu hiu
Trần Thu Lệ: à Trần Thu Lệ, mà đợt trước bị virut nên ss bỏ :)
loverex: nhô m.n :)
thienbang ruby: Hi Yang :kiss:
thienbang ruby: Nick cũ ss k ol nữa hay sao í ss ơi
Angelina Yang: uh, Tú học di nha
Huy _ Tú: Tú đi học bài Yang sữa đi tối Tú đọc nha
thienbang ruby: Ss lệ nick fb ss h là gì í
Huy _ Tú: ==! k biết người đó

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.