Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Tâm Hữu Bất Cam - Tùy Hầu Châu

 
Có bài mới 17.02.2015, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới [Hiện đại] Tâm Hữu Bất Cam - Tùy Hầu Châu - Điểm: 7
Tâm Hữu Bất Cam


images

Tâm Hữu Bất Cam
( Không có cam lòng )

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Thể loại : Hiện Đại – HE

Độ dài : 72 chương

Tình trạng : Đang tiến hành

Bản Convert của bạn Nothing_nhh: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=81934

Nguồn: http://www.jjwxc.net/onebook.php?novelid=1526082

Link Wattpad: Link

Nguồn : https://uhoncoc.wordpress.com

♣Giới thiệu♣

Mười năm, Chu Thương Thương từ một chiếc xương sườn của Tô Dần Chính biến thành một cái xương gà (ám chỉ ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc), đáng hận là người kia càng ngày càng quá đáng, xa nhau – không có cam lòng. Có người đề nghị nói, ly hôn thì từ chỗ Tô Dần Chính cầm theo chút tiền, có thể dễ chịu chút hay không?

Nhân vật chính: Chu Thương Thương, Hàn Tranh, Tô Dần Chính.



Đã sửa bởi Tề Ngự Phong lúc 18.02.2015, 21:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: Tocdothuhut, Trần Thu Lệ, bangyeong, ha.27497, yang nhi
     

Có bài mới 17.02.2015, 10:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tâm Hữu Bất Cam - Tùy Hầu Châu - Điểm: 11
Mở đầu: Bề ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa.

Trương Lâm Nghi hôm nay ở khu villa mở mấy bàn, hầu như đem mấy bạn học cũ còn đang ở tại thành phố S phát triển đều mời lại đây, thời điểm có người nói cho hắn Tô Dần Chính cũng đến, Trương Lâm Nghi vẫn còn giật mình.

Sau khi rượu qua ba vòng, ở ghế lô cách vách mở mấy bàn bài, mọi người chơi thật là hăng say, trên bàn bài huyên huyên nháo nháo, Tô Dần Chính an vị ở vị trí cửa chính, ra vẻ tâm tình tốt lắm, trên mặt vẫn chứa ý cười, ra bài vừa nhanh vừa chuẩn.

Vừa vặn bạn học nữ ngồi ở đối diện Tô Dần Chính phải vào buồng vệ sinh, Trương Lâm Nghi liền tiến lên thay nữ bạn học kia đánh tiếp.

Thay đổi bạn chơi, Tô Dần Chính cũng không nói cái gì, ống tay áo vén lên quá nửa lộ ra cánh tay trơn bóng mạnh mẽ, thờ ơ nhìn Trương Lâm Nghi liếc mắt một cái, sau đó lại cúi đầu xem bài trong tay mình vài lần, lông mi rủ xuống ở dưới mắt lưu lại một bóng râm.

“Dần Chính, hỏi một chuyện này?” Trương Lâm Nghi mở miệng, “Mày cùng cái nữ ngôi sao Trần Uyển Di kia, chính là diễn qua một nhân vật tên là Thúy nha đầu gì gì đó, hai người thực cùng một chỗ ?”

Tô Dần Chính thế này mới ngẩng đầu, thầm thầm thì thì mở miệng nói chuyện với bạn chơi đối diện với hắn, Tô Dần Chính trí nhớ khá tốt, nhất là vài năm nay càng lúc càng có thể đem tất cả mọi chuyện nhớ rõ rõ ràng ràng, chẳng qua là nhất thời nhớ không nổi tên của cái người mới hỏi hắn này, lại nghĩ một chút, hình như tên là một cái địa danh, tuy nhiên nhớ rõ ràng là, người này ở thời kỳ đại học đào qua góc tường nhà hắn, đặc biệt mặt dày mày dạn theo đuổi Chu Thương Thương, còn cho rằng hắn không biết.

“Cùng một chỗ a, như thế nào, mày đối với cô ta có hứng thú?” Tô Dần Chính thản nhiên mở miệng.

Trương Lâm Nghi bỗng nhiên quăng bài, nhất thời một phen học theo mỹ nhân cổ điển tung bài tán loạn trên bàn bài xanh biếc, bốn bàn ào ào khiếp sợ, trước lúc Trương Lâm Nghi còn muốn tiến thêm một bước làm ra hành vi công kích, vài người trong lớp hắn làm sứ giả hòa bình chạy nhanh đến giữ chặt hắn.

“Lâm Nghi, đây là làm sao vậy? Ăn thuốc nổ a, nhanh ngồi xuống, nhanh ngồi xuống!”

Trương Lâm Nghi đỏ bừng mặt, một bộ dáng cùng với Tô Dần Chính có thâm cừu đại hận, nhưng mà ngược lại cái gì cũng chưa nói, để cho vài người kéo qua đến phòng cách vách.

Người chơi đối diện với Tô Dần Chính ban đầu trở về, cô nàng mặc sườn xám gấm hoa bắt đầu xóc bài một lần nữa, chia bài… Tiết mục nhỏ vừa mới xảy ra lúc nãy cứ giống như là chưa phát sinh ra.

Nhà cái Tống Nhất Hoằng cười nói: “Dần Chính a, thực đừng cùng Lâm Nghi chấp nhặt, nó chính là một đứa thất bại, thời gian trước vừa bị một con bé 9X lừa thân lừa tiền đấy, trước nữa thì hợp đồng nó phụ trách lại có chút không hài lòng, bây giờ a, khả năng còn có nghĩ không thông đi…”

Tô Dần Chính từ chối cho ý kiến cười cười: “Nhất Hoằng, mày nói nghiêm trọng.”

Tống Nhất Hoằng cười làm lành: “Đúng, đúng… Tao không phải lo lắng tổn thương tình nghĩa bạn học sao, chờ ở đây tan, tụi mình lại đi Cửu Trọng Thiên uống vài chén?”

“Quên đi, về sau có cơ hội lại uống, ngày mai còn phải đi vùng khác một chuyến.”

Tô Dần Chính không đi quán bar, nhưng lại là người ra về sớm nhất, đi ra nhìn thời gian, vừa vặn là 12 giờ. Đi gara lấy xe, ngồi vào trong xe tĩnh lặng, Tô Dần Chính có chút ngẩn ngơ, người lẳng lặng dựa vào lưng xe, sắc mặt bình tĩnh, lôi ra một điếu thuốc, vừa đốt xong lại mất đi hứng thú, qua thật lâu sau mới nâng tay lên hút một hơi, sau đó một làn khói trắng nhàn nhạt chầm chậm từ trong khoang mũi bay ra, giữa ngón tay lóe ra ánh lửa ở trong xe tối đen càng tôn thêm cặp mắt tinh tường của hắn.

Di động bên cạnh đột nhiên rung lên, trên màn hình lóe ra ba chữ “Trần Uyển Di”.

Tô Dần Chính biếng nhác xoa xoa cái trán, bởi vì di động rung lên không dứt, Tô Dần Chính cầm lấy nghe giọng điệu cũng không tốt lắm.

Bên kia di động truyền đến một giọng nữ đặc biệt ngọt dịu, giống như sa tanh, vừa mềm vừa trơn.

“Dần Chính, anh chừng nào thì trở về a?”

Tô Dần Chính cúp điện thoại di động, sau đó thuần thục di chuyển xe, khu villa Kim Tịch này bởi vì ở khúc quanh phía trên đầu rồng, một đường núi mở xuống dưới, đèn đường ảm đạm lui về sau, quang ảnh xe băng đi lấp lánh như dòng sông, sau đó lên trên cao, vòng quá ngọn đèn màu rượu, đỏ xanh tôn lên khu vực nội thành S, cuối cùng mở vào Ngự Cảnh uyển tọa lạc ở quảng trường Dụ Đạt.

Ném cái chìa khóa từ thang máy đi xuống, cửa phòng vừa mở ra, một cái thân thể thơm mềm liền nhào vào trong lòng hắn.

Trần Uyển Di móc lên người hắn, hai chân thon dài xinh đẹp gắt gao kẹp lấy eo hắn, một bàn tay câu ở cổ hắn, một tay sốt ruột lung tung cởi bỏ nút áo sơmi của hắn.

Tô Dần Chính đem Trần Uyển Di vứt ở trên sô pha tại phòng khách, hướng về phía toilet đi đến, tắm rửa.

Tô Dần Chính không biết từ khi nào thì có cái tật xấu chính là không quen cùng người khác xài chung buồng vệ sinh, Trần Uyển Di đã cùng hắn được một khoảng thời gian, cũng không dám bước vào cái chỗ mấy chục mét vuông kia.

Tô Dần Chính tắm rửa đi ra, Trần Uyển Di chỉ mặc một cái T shirt cũ của hắn, tuy rằng trên tư liệu chính thức của Trần Uyển Di ghi thân cao 1m7 Nhưng thật ra cũng chỉ có 1m65, hơn nữa vì để lăn lộn ăn ảnh trong cái vòng nữ ngôi sao này, nên gầy y như que củi.

Cho nên cái T shirt mùa hè này mặc ở trên người Trần Uyển Di phá lệ rộng thùng thình, y phục phía dưới không sai biệt lắm dài đến đùi cô ả.

“Đem cái áo này cởi ra!” Tô Dần Chính dừng lại chà lau tóc, giọng điệu đặc biệt không thể nói rõ là nặng nề, nhưng vẫn làm cho Trần Uyển Di tâm hơi hơi trầm xuống.

“Đừng mà.” Trần Uyển Di cười quyến rũ như tơ, thân mình đưa về hướng Tô Dần Chính, “Đừng nha, em không muốn tự mình cởi, em muốn anh giúp em cởi…”

Nói xong, không thuận không theo nhảy lên dính trên người hắn, một bên dùng thân thể cọ xát hắn, một bên hôn lên cổ Tô Dần Chính, Tô Dần Chính bóp thắt lưng Trần Uyển Di, đem ả kéo lên trên giường.

Thời điểm chấm dứt, Trần Uyển Di làm tổ trong lòng Tô Dần Chính vẽ vòng tròn, khi vừa mới làm làm thế nào hắn cũng bắn không ra, tới cuối cùng vẫn là Trần Uyển Di vội vàng dùng miệng giúp đỡ.

Tô Dần Chính đem người phụ nữ làm tổ trong lòng hắn đẩy ra, tính tình không tốt nói: “Không thấy nóng sao?”

“Không phải chống cảm lạnh sao?” Trần Uyển Di lại dán lên, đặc biệt xúc động cầm khuôn mặt lạnh băng của Tô Dần Chính: “Đạo diễn Vương tìm em ký hợp đồng, Dần Chính, em thực vui vẻ, anh đối với em rất tốt.”

“Đúng vậy, tôi đối với vợ của tôi còn không có xài nhiều tiền như vậy.” Tô Dần Chính đột nhiên nở nụ cười, giơ tay vỗ vỗ mặt Trần Uyển Di, “Tuy nhiên tôi thật khó hiểu, cô diễn trừ bỏ một chiêu chửi người thì vẫn là bị người chửi, cô cứ như vậy thích bị chửi? Làm sao có thể có người tiện như cô vậy?”

“Đáng ghét a, anh này.”

Tô Dần Chính đứng lên đi đến tủ rượu trong phòng khách rót một ly uống, sau đó lại ra ban công đốt điếu thuốc. Mấy năm nay tửu lượng tốt lắm, hơn nữa thuộc cái loại càng uống càng thanh tỉnh, thanh tỉnh đến mức có thể cảm thụ mỗi một chỗ tịch liêu cùng vô lực trong thân thể, lúc này đây gió mát đêm hè trống vắng vô biên này theo lầu 28 xuyên vào ngực hắn, lạnh đến phát đau, như là có tấm bảng quất mạnh vào lồng ngực hắn.

Tô Dần Chính lại đi vào buồng vệ sinh tắm thêm hai lần, tắm rửa xong đứng trước gương xem kỹ bản thân, bên ngoài tô vàng nạm ngọc bên trong mục nát thối rữa, Tô Dần Chính giống như thấy được bản thân vặn vẹo, tràn ngập dơ bẩn, linh hồn dần dần mục nát.

——

Cục xây dựng thành phố G mới điều đến một vị phó cục trưởng, vị phó cục trưởng tuổi trẻ tài tuấn này đẹp đến mê chết một đám nữ nhân viên công vụ chưa kết hôn, bởi vì Hàn Tranh là người mà bí thư thành phố tự mình chiếu cố, cho nên mọi người ngoài thán phục bề ngoài xinh đẹp của anh còn càng thích nghiên cứu quan hệ trong nhà anh, Hàn Tranh là từ Bắc Kinh điều lại đây, lại là người bí thư thành phố chăm sóc, quan hệ như vậy làm cho mọi người không thể không nghĩ Bắc Kinh có quan lớn nào họ Hàn hay không.

Hoàng bí thư an bài tiệc đón gió cho Hàn Tranh, ở vịnh phong cảnh thị xã B ăn món ăn thôn dã, Hàn Tranh không phải người thích ăn mấy món này, cầm đũa bạc gắp mấy miếng, buông xuống sau lại kính Hoàng bí thư cùng cấp trên Ngụy Thịnh Trường của mình một ly, mấy người đang ngồi ăn chung thấy Hàn Tranh lại kính rượu, liên tục noi theo.

Hoàng bí thư của thành phố G là người không uống rượu, mỗi khi trên bàn rượu bao giờ cũng tình ý sâu xa giáo dục nói: “Uống rượu hỏng việc, tác phong đảng kỷ luật đảng của chúng ta không thể rơi vào trong bình rượu được.” Nói xong, liền gọi nhân viên phục vụ mang cho ông ta hộp sữa chua.

Cho nên bữa tiệc có Hoàng bí thư, luôn luôn có sữa chua, trong tiệc mọi người tránh không kính rượu cho ông ấy, Hoàng bí thư cũng vui vẻ tiếp nhận, mỗi khi có người kính rượu ông ta thì mượn sữa chua trên bàn nhấp một miếng nhỏ. Ở bữa tiệc đêm nay, Hoàng bí thư đã uống hết hai hộp sữa chua, sắc mặt hồng nhuận, mười phần sôi nổi.

Đồng dạng sắc mặt hồng nhuận, tinh thần sôi nổi còn có Ngụy Thịnh Trường, Ngụy cục trưởng, ông này tửu lượng điển hình là người Đông Bắc, cái loại mà càng uống càng hưng phấn, Hàn Tranh thấy Ngụy cục trưởng đang cười nhìn mình, cười lại đáp lễ một ly.

Hàn Tranh còn chưa được phân xe, sau khi bữa tiệc kết thúc đi nhờ xe Ngụy cục trưởng trở về.

“Tiểu Hàn, cậu nghỉ ở đâu?” Ngụy cục trưởng hỏi anh.

Hàn Tranh: “Kim Long hoa uyển ở phía trước.”

Ngụy cục trưởng: “Kim Long nhà ở không tiện nghi a, mới mua?”

Hàn Tranh nở nụ cười: “Ngụy cục trưởng nói đùa, nhà là mượn của một người bạn ở tạm.”

Ngụy cục trưởng thấy hỏi không ra cái gì, cũng không lại tiếp tục truy vấn, đối với lái xe phía trước phân phó một câu, gác tay nhắm mắt nghỉ ngơi.

Toàn bộ thùng xe im lặng xuống dưới, Hàn Tranh quay đầu chăm chú nhìn ra ngoài của sổ, đèn đường bốn phương tám hướng rực rỡ óng ánh, ngựa xe như nước, nghe nói đây là thành phố ven biển đẹp nhất, uể oải kéo tới, Hàn Tranh lấy tay đè lên huyệt thái dương, lúc này tài xế ở phía trước bắt chuyện với anh.

“Hàn phó cục là người Bắc Kinh?”

“Không phải.” Hàn Tranh quay đầu, “Tôi là người thành phố S.”

Hàn Tranh vừa trở lại nhà trọ, trong túi di động liền vang lên, vừa ấn nút nghe, bên trong di động liền truyền đến một giọng nữ thanh thanh thúy thúy, “A Tranh, ba ba đồng ý để cho em tới bên chỗ anh công tác, thật tốt nha, như vậy chúng ta lại có thể ở chung.”

Hàn Tranh hứng thú rã rời tựa vào trên khung cửa nghe mấy lời nói nhỏ nhẹ trong di động truyền ra, một tay cởi ra nút áo sơmi, gỡ đã lâu cũng không có gỡ ra nút nào.

“A Tranh, anh đi thành phố G có nhớ em hay không?”

Hàn Tranh kéo áo xuống: “Em nói đi?”

Đầu bên kia di động nghe được đáp án vừa lòng, cười ngây ngô ra tiếng.

Trước khi ngủ, Hàn Tranh rót một ly sữa uống.

Ban đêm yên tĩnh như nước, anh đột nhiên rất nhớ tới cô gái kia, thần khí xinh đẹp, cười rộ lên mặt mày phấn chấn, giống như toàn bộ thế giới càng thêm tươi sáng rực rỡ lên, tuy nhiên đó hẳn là cô của thật lâu thật lâu trước đây.

Chu Thương Thương là chị gái trên danh nghĩa của Tống Thiến, khi đó cô còn cùng Tô Dần Chính làm người yêu, tuy rằng danh hoa đã có chủ, nhưng vẫn như cũ có một đống lớn thanh niên xoa tay hăm he chờ tiếp nhận vị trí của Tô Dần Chính, thí dụ như là XXX, XXX, Hàn Tranh, XXX…

Quan mới vừa nhậm chức, tiệc tùng linh tinh so với công việc còn nhiều hơn, vài ngày kế tiếp, Hàn Tranh có chút mệt mỏi ứng phó, kỳ thật mấy năm nay trạng thái của anh không thể nói là tốt, đối  với người đối với việc dễ dàng lười nhác cẩu thả mỏi mệt.

Buổi chiều, Hàn Tranh bị Ngụy Thịnh Trường kêu đi thảo luận về vài cái công tác khai phá bất động sản ở thành phố G, tới gần thời gian tan tầm Hàn Tranh thu dọn xong này nọ, từ cao ốc hành chính đi xuống dưới, đi xe đến sân bay ở thị xã B.

Buổi tối vốn đang có một bữa tiệc thương lượng về việc đầu tư vào công trình tuyến đường xe điện ngầm từ thành phố A đến thành phố G, Hàn Tranh từ chối bữa tiệc với Ngụy Thịnh Trường, anh không đi.

“Tôi có một người bạn lại đây, cô ấy không quen thuộc thành phố G, tôi cần đi đón cô ấy.”

“Bạn gái?” Ngụy cục trưởng hiếm khi được bát quái.

Hàn Tranh không phủ nhận, thời điểm Hàn Tranh rời đi, Ngụy Thịnh Trường có phần kinh ngạc hỏi thư ký: “Hàn Tranh thật sự có bạn gái sao?”

Ngụy Thịnh Trường khi vừa mới bắt đầu đối với Hàn Tranh có chút thành kiến, nhưng là sau vài ngày ở chung, mặc kệ là khi đang làm việc khảo sát hay là ở trên bàn rượu vụng trộm quan sát, Hàn Tranh đều cho ông ta ấn tượng không tệ, làm việc ổn thỏa, cũng không tự cao tự đại. Trước đó bởi vì thân phận sau lưng của Hàn Tranh nên đối với anh có thành kiến, hiện tại lại thưởng thức trầm ổn khiêm tốn của anh.

Hàn Tranh quan sát tình hình giao thông, thay đổi phương hướng, chờ sau khi xe chạy vào đường chính, di động trên ghế phó điều khiển lại vang lên, Hàn Tranh một tay nắm chắc tay lái, một tay nghe điện thoại.

“Đợi khoảng gần 15 phút nữa, anh đã đang ở trên đường.” Anh nói, ánh mắt nhìn về phía trước, so sánh với ngữ điệu công thức hoá khi làm việc trước đó thì giọng điệu trầm thấp tương đối dịu dàng hơn rất nhiều.

Tống Thiến ở sân bay cầm di động oán giận với Hàn Tranh về thái độ phục vụ không tốt của một tiếp viên hàng không, nói xong, tính trẻ con trề môi ra: “Em nguyền rủa cô ta về sau mua mì ăn liền bên trong không có gói gia vị.”

Hàn Tranh “Ừ” một tiếng, lúc ngắt di động vừa vặn gặp đèn đỏ ngay giao lộ, mở ra FM, bên trong đang phát tiết mục nổi tiếng trong thành phố, giọng nữ trong veo nói du dương mấy chuyện nam nữ si tình, nội dung lằng nhằng anh không chú ý nghe, nhưng là nhạc nền không lời làm cho Hàn Tranh cảm thấy quen thuộc, suy nghĩ lại, ca khúc cũ niên đại 80, có người rất thích đấy thôi

Hàn Tranh hoàn hồn trở về, đạp chân ga chạy lên đường ra sân bay.

Cầm lấy hóa đơn thu phí xong, Hàn Tranh còn chưa có đi vào đại sảnh, di động lại vang.

Hàn Tranh lại nhấn phím thông máy: “Tiểu Thiến, anh đã đến rồi.”

Tống Thiến ngồi ở trên ghế phó điều khiển một hồi ló đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ xe, một hồi nghiêng đầu đánh giá Hàn Tranh: “A Tranh, cơm tối em phải ăn ngon một chút.”

Hàn Tranh kéo khóe miệng, nửa trêu chọc: “Sẽ không bạc đãi em.”

Tống Thiến muốn tiến lên ôm lấy Hàn Tranh: “Vẫn là A Tranh đối với em tốt nhất.”

Hàn Tranh nghiêm lại mặt mày: “Đừng lộn xộn, anh lái xe không yên.”

Tống Thiến le lưỡi, an phận ngồi xuống.

Cơm tối là ở một tiệm món ăn Quảng Đông, Hàn Tranh bởi vì khẩu vị không tốt không ăn bao nhiêu, Tống Thiến bởi vì giảm béo cũng không ăn bao nhiêu, chọn một bàn đồ ăn trên cơ bản từ đầu chí cuối vẫn là để lại trên bàn cơm bằng gỗ lim.

Sau khi ăn xong Hàn Tranh đi theo Tống Thiến mua chút đồ dùng hàng ngày, lúc trả tiền Tống Thiến vụng trộm ở trong giỏ mua sắm ném thêm vài hộp đồ kế hoạch hóa gia đình, Hàn Tranh thản nhiên quét mắt nhìn áo mưa trong rổ, biểu tình không có nửa phần dao động.

Trở lại nhà trọ, Hàn Tranh để cho Tống Thiến ngủ trước, bản thân lại đi phòng sách làm việc, bên ngoài bóng đêm nặng nề, bởi vì cửa sổ không có đóng kín, gió trên lầu cao thổi văn kiện trên bàn rung động sàn sạt.

“Két —— “Đột nhiên cửa bị đẩy ra, Tống Thiến tắm xong đoan chính mang một ly trà xanh tiến vào, toàn thân chỉ mặc một chiếc áo sơmi trắng lấy từ trong tủ quần áo của Hàn Tranh.

Hàn Tranh đứng lên tiếp nhận ly trà trong tay cô: “Làm sao còn chưa ngủ?”

Tống Thiến lắc đầu, vươn tay ôm lấy thắt lưng anh, eo lưng cường tráng làm cho Tống Thiến đỏ cả mặt: “A Tranh, em nhớ anh.”

“Muốn?” Hàn Tranh hỏi, giọng điệu như trước ôn hòa.

Tống Thiến không có trả lời, trực tiếp nhón chân hôn lên cổ Hàn Tranh, Hàn Tranh hơi chút kéo ra khoảng cách giữa anh và Tống Thiến, sau đó ôm lấy Tống Thiến đi đến phòng cách vách.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: orchid1912, tngh218000, trankim
     
Có bài mới 17.02.2015, 10:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 12.10.2014, 11:21
Bài viết: 5047
Được thanks: 4744 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới Re: [Hiện đại] Tâm Hữu Bất Cam - Tùy Hầu Châu - Điểm: 11
Chương 1: Nhưng mà đối với Chu Thương Thương mà nói, năm 15 tuổi ấy, là một màn hài kịch thảm đạm.

Lúc còn rất nhỏ Chu Thương Thương đều cho rằng mình là một người đặc biệt may mắn, thông minh, xinh đẹp, mạnh mẽ, còn có lớn lên trong một gia đình hòa thuận vui vẻ có ‘phụ từ mẫu ái’ khiến cho người ta ước ao.

Thiên chi kiêu nữ hàng thật giá thật, cũng là cái loại “Con nhà người ta” này. Nhưng mà may mắn của Chu Thương Thương dừng lại ở mùa hè thứ 15, một màn tai nạn xe cộ đoạt đi sinh mệnh của vợ chồng bí thư kỷ luật của thành phố B.

Về sau lại phát sinh cái gì đó, cô lại nhiều thêm một người ba, còn là ba ruột, khi dẫn vào cửa sửa lại họ, từ “Chu” biến thành “Tống”, Chu Thương Thương cũng thành Tống Thương Thương, Tống gia Tống Quốc Huyền tuổi đã gần 80 cảm thấy Tống Thương Thương khó đọc, vốn định sửa một cái, nhưng là bởi vì có bệnh ngớ ngẩn người già nghiêm trọng, không đến ngày hôm sau việc này đã bị ném ở sau đầu, đừng nói chọn tên khác, có lần Tống Lâm Sinh mang theo Thương Thương nhìn ông còn hỏi cô tên họ là gì, nghiễm nhiên đã quên đứa cháu gái ông khăng khăng muốn Tống Lâm Sinh dẫn vào cửa này.

Ở trong mắt người khác, có lẽ cô coi như may mắn, tuy rằng không còn là con gái của bí thư kỷ luật thành phố B, tuy nhiên lại là con gái của Tống Lâm Sinh của thành phố S.

Nhưng mà đối với Chu Thương Thương mà nói, năm 15 tuổi ấy, là một màn hài kịch thảm đạm. Cô như thế nào cũng không thể tưởng được mình đang đi trên đường bình bình thường thường lại đột nhiên chuyển biến thành như vậy, rõ ràng xoay ngược nhân sinh của cô, đối với màn đảo ngược nhân sinh mà ông trời an bài cho cô này, cô trở tay không kịp.

Tống Lâm Sinh còn có một đứa con gái, gọi là Tống Thiến, so với Chu Thương Thương nhỏ hơn một tuổi, bộ dạng có chút giống Dương Thừa Lâm, đúng dịp má phải cũng có một nốt ruồi nổi bật như vậy. Khi đó đúng là thời điểm bộ phim Đài Loan ‘Lưu tinh hoa viên’ đang nổi đến không thể nổi hơn, đường lớn ngõ nhỏ tùy ý có thể nghe được “Cùng anh ngắm mưa sao băng, rơi trên địa cầu này…”

Lúc《 Lưu Tinh Hoa Viên 》 mới ra, cũng chính là mấy tháng trước khi vợ chồng Chu Trường An gặp tai nạn xe cộ qua đời, Chu Thương Thương còn đang một bên chuẩn bị thi trung khảo, một bên canh xem《 Lưu Tinh Hoa Viên 》,chưa được vài ngày đã bị cấm chiếu , lúc bác Vương của cục phát thanh truyền hình lúc đến nhà cô ăn cơm, cô còn tính toán cầu xin bác Vương đừng cấm chiếu bộ phim này, phu nhân Trương Lâm đi tới mắng cô càn quấy, Chu Thương Thương ủy khuất trông ngóng về phía Chu Trường An, “Đồng chí Trường An cũng thích xem mà.”

“Không có.” Chu Trường An nhanh chân lắc đầu, “Tuyệt đối không có.”

“Thực không có?” Chu Thương Thương híp đôi mắt, cười giống như con hồ ly, “Ba rõ ràng còn nói Đằng Đường Tĩnh rất đẹp.”

Chu Trường An cầu xin tha thứ nhìn về phía vợ mình: “Anh có nói, nhưng mà mặt sau anh còn nói thêm một câu, vẫn là đồng chí Trương Lâm xinh đẹp hơn.”



Sau lại đi tới Tống gia ở thành phố S, Tống Thiến tiêu tiền mua CD《 Lưu Tinh Hoa Viên 》, Chu Thương Thương ngồi ở bên cạnh cùng cô ấy xem vài lần, xem xem nước mắt liền chứa đầy vành mắt, nước mắt lưng tròng nhìn nữ nhân vật chính trên màn hình, khuôn mặt tròn tròn càng thêm mơ hồ không rõ.

Mùa hè năm ấy, Chu Thương Thương có một đặc điểm rõ ràng, đôi mắt vĩnh viễn đều sưng phù, vốn là một đôi mắt rất xinh đẹp khóc thành suýt mở không ra được. Chu Thương Thương hốc mắt sâu, mày rậm mắt to. Bởi vì Chu Trường An cùng Trương Lâm đều là mắt xếch dài nhỏ, có một thời gian cô không rõ đôi mắt này giống ai, sau lại thấy Tống Lâm Sinh mới hiểu được.

Chu Thương Thương tiểu học sơ trung đều ở thành phố B học, trung khảo bởi vì ba mẹ qua đời không tham gia, đi theo Tống Lâm Sinh tới thành phố S sẽ ở thành phố S đến trường, cho dù cô chưa từng tham gia thi trung khảo, nhưng mà Tống gia vẫn đem cô quăng vào trường trung học tốt nhất ở thành phố S, S nhất trung.

Trước khi nhập học S nhất trung phải tham gia huấn luyện quân sự, lúc nhận được lịch huấn luyện, Tống Lâm Sinh còn đặc biệt tử tế lên lầu hỏi ý kiến cô: “Nếu không muốn tham gia huấn luyện quân sự, nán lại trong nhà cũng được, khai giảng thì trực tiếp đến trường học.”

Chu Thương Thương không chút do dự lựa chọn huấn luyện.

“Có cái gì cần, có thể nói với dì Thẩm Băng.” Tống Lâm Sinh nhìn cô, không nói thêm nữa, xuống lầu.

Thẩm Băng là người vợ đương nhiệm của Tống Lâm Sinh, mẹ Tống Thiến, xinh đẹp dịu dàng, đối với cô vĩnh viễn là nhỏ nhẹ mềm giọng, người không biết tình huống, nhất định cho rằng cô là con ruột của bà.

Nhất trung S huấn luyện quân sự thực hành quản lý phong bế, vì tăng mạnh quản lý, địa điểm cố ý đặt ở quân khu nào đó của thành phố S. Vài ngày trước hôm xuất phát, Thẩm Băng tự mình chuẩn bị đồ dùng hàng ngày cho cô, Chu Thương Thương nói cám ơn, Thẩm Băng vỗ vỗ của bả vai cô: “Dì biết con không có khả năng đem dì trở thành mẹ con, nhưng hãy đem nơi này trở thành nhà của con, được không?”

Chu Thương Thương gật gật đầu, nhất thời cảm thấy Thẩm Băng quả thực là Vương Bảo Xuyến tái thế, điển hình hiền thê lương mẫu trên thế gian. Ngoài cửa ngừng một chiếc xe hơi màu đen, từ trên xe có một chàng trai, đặc biệt trẻ tuổi, mày tuấn mắt to, tóc cắt rất ngắn, có vẻ là người hướng ngoại sôi nổi.

“Chị dâu vẫn khỏe.” Anh ta lên tiếng chào Thẩm Băng, sau đó cười tủm tỉm nhìn cô: “Anh Tống nói chú đến đưa cháu, lên xe đi.”

Chu Thương Thương nói tạm biệt với Thẩm Băng, sau đó không nói một lời lên xe.

Đóng cửa xe, anh ta một bên đốt lửa, một bên nói: “Chú gọi là Hà Thiên, cháu kêu chú Tiểu Thiên đi.”

“Thương Thương.”

“A?”

“Tên của cháu.” Amiđan nhiễm trùng vài tuần lễ, Chu Thương Thương mở miệng nói chuyện tiếng giống như con muỗi.

“Chú biết cháu kêu Thương Thương, anh Tống đột nhiên nổi lên đứa con gái, aiz, nói thật, thời gian trước chú còn thực sợ hãi, việc này làm sao lại giống y như phim truyền hình, gọi là cái gì nhỉ , à là Hoàn Quân Minh Châu…” Hà Thiên cười đến sáng lạn, càng nói càng hưng phấn, “Nói thật, anh Tống số mệnh thật đúng là tốt, đột nhiên liền thêm một đứa con gái lớn như vậy…”

Hà Thiên nói đến một nửa phát hiện có chút không đúng, quay đầu vừa thấy, Chu Thương Thương biểu tình bất thường. Hà Thiên này đột nhiên ý thức được mình vừa mới nói có bao nhiêu hồ đồ, cười nhẹ vài tiếng, sau đó câm miệng, nghiêm túc lái xe.

“Đúng rồi, đây là anh Tống bảo chú đưa cho cháu.” Lúc sắp xuống xe, Hà Thiên nhét vào tay cô một cái điện thoại di động, kiểu máy mới của Nokia, nắp trượt, màu lam, kiểu dáng rất vênh váo.

Chu Thương Thương nhận lấy di động bỏ vào trong túi.

Hà Thiên tiếp tục nói: “Bên trong lưu anh Tống, cũng chính là ba… cháu, điện thoại nhà, còn có chú … Có chuyện gì, gọi điện thoại là được.” Dừng một chút, “Biết dùng chưa, đợi xuống xe chú chỉ cho cháu.”

Chu Thương Thương giương mắt: “Không cần, cám ơn.”

“Aiz ai ai, đứa nhỏ này cũng thật khách khí a…”

Quân khu cung cấp cho nhất trung S điều kiện cũng không tốt, khi Hà Thiên mang túi của Chu Thương Thương bước vào, cao thấp trái phải quét một lần, “Nơi này là người ở sao?” Đem cô kéo đến bên cạnh: “Nếu không muốn ở lại đây ngây ngốc mười ngày, chú lập tức chuẩn bị cho cháu giấy chứng nhận?”

Chu Thương Thương lấy túi xách trong tay Hà Thiên: “Cháu thân thể bình thường, cám ơn.”

Hà Thiên nói thầm một câu: “Chú là ý tốt đó thôi.”

Ký túc xá quân khu phá lệ lớn, toàn bộ nữ sinh trong một ban đều chen chúc trong một cái phòng, tổng cộng có hai mươi chiếc giường. Chu Thương Thương nhận chăn mền, chạy đến trải ra chiếu, cô ngủ ở vị trí dựa sát tường nhất, giường ngủ bên cạnh đã để một ít quần áo cùng mấy quyển sách, Chu Thương Thương nhìn sang, sách giáo khoa trung học, đã cũ, hẳn là mượn từ trên đến, con gái chịu khó đọc sách hẳn là thực im lặng, như vậy tốt lắm.

Chu Thương Thương vốn cũng không phải là người thích yên tĩnh, nhưng là từ sau khi Chu Trường An cùng Trương Lâm qua đời, liền không thế nào thích nói chuyện, cũng không biết có cái tật xấu gì hay không, bản thân biết loại trạng thái này có thể không tốt, nếu như bên cạnh là một người thích nói chuyện, cô sợ mình sẽ làm người ta tẻ ngắt.

Lúc cơm chiều, trong ký túc xá vài cô gái đã đánh thành một vòng, sau đó kết bạn đi ăn cơm, nhìn người khác lục tục đều đi rồi, Chu Thương Thương từ trên giường bò xuống dưới, thật cẩn thận, vừa đứng xuống, một cô gái đeo kính cột tóc đuôi ngựa đột nhiên từ ngoài cửa chạy ào lại.

“Bạn còn chưa có đi ăn à.”

Chu Thương Thương: “Sẽ đi.”

“Vậy đi chung đi.”

ăn tin người ta tấp nập, học sinh ăn mặc đồ lính rằn ri ngây ngốc phân không rõ ràng lắm, Chu Thương Thương cùng cô gái mang kính đến căn tin tìm vị trí ngồi xong, nghĩ đến mình còn không biết rõ tên đối phương, ngượng ngùng hỏi: “Bạn tên gì?”

“Trương Thái Nhi.” Vụng trộm nhìn Chu Thương Thương vài lần, “Còn bạn?”

“Thương Thương.”

“Họ?”

Chu Thương Thương cúi đầu, hơi im lặng chút, “Tống.”

“Tống Thương Thương, tên này thật là có chút kỳ quái.” Hơi hơi do dự, tiếp tục đặt câu hỏi, “Người con trai đưa bạn tới là ai vậy, anh bạn sao?”

Thấy bộ dáng Chu Thương Thương không biết trả lời như thế nào, Trương Thái Nhi bỡn cợt nở nụ cười: “Sẽ không phải là bạn trai chứ?”

“Không phải, không phải.” Chu Thương Thương một hơi thở kẹt trong lồng ngực, lắc đầu giải thích nói, “Thân thích đi.”

Trương Thái Nhi hiển nhiên không tin, nhưng mà cũng không tiếp tục truy vấn, cùng Chu Thương Thương một chỗ chọn cơm, lúc ăn cơm lại hỏi một vấn đề muốn biết nhất, ví dụ như: “Bạn trung khảo thi được bao nhiêu điểm?”

“Mình không tham gia thi trung khảo?”

“A?” Trương Thái Nhi nuốt xuống đồ ăn, “Không thể nào.”

Chu Thương Thương có phần không muốn trả lời, chống lại ánh mắt lăng lăng của Trương Thái Nhi, trả lời: “Trong nhà có chút chuyện, nên không tham gia.”

Đối với một học sinh trung học, tưởng tượng không ra còn có chuyện gì so với thi trung khảo  quan trọng hơn, Trương Thái Nhi tuy rằng kinh ngạc, cũng không có tiếp tục hỏi tiếp, như vừa mới hiểu ra, cô ấy chỉ biết cô gái trước mắt này là một người có quan hệ.

Buổi tối quy định có tự học, buổi tối đầu tiên trên cơ bản dùng để tự giới thiệu và nói chuyện phiếm lẫn nhau, từng người khoác lác về người và chuyện vênh váo ngút trời từ thời sơ trung.

Nữ sinh cơ bản ngồi ở hàng trước, Chu Thương Thương cùng Trương Thái Nhi đi có vẻ trễ, ở hàng thứ hai tìm hai vị trí. Ngồi ở cuối cùng là một loạt năm sáu nam sinh cao to, trong đó có một người đặc biệt phát triển an vị ở phía sau Trương Thái Nhi.

Đột nhiên có người vỗ vỗ bả vai Chu Thương Thương, Chu Thương Thương quay đầu, đối diện là một khuôn mặt mập mạp nhiều mụn trứng cá.

“Bạn học, bạn lúc trước ở trường sơ trung nào?” Vừa dứt lời, xếp sau nam sinh liền có tiếng cười, trong đó có người nói, “Hoa tử, mày thực không tồi nha, chọn người xinh đẹp nhất xuống tay.”

Chu Thương Thương không nói được một lời quay người lại, Trương Thái Nhi chạm vào cánh tay của cô: “Giá thị trường không tệ nha.”

Mặt sau tiếng cười nói còn không dứt, đoán chừng là cùng một trường sơ trung đi lên, cho nên giễu cợt lẫn nhau không ngại gì.

“Hoa tử a, mày thật đúng là không hiểu chuyện, dù sao cũng phải chờ Hàn ca của chúng ta chọn xong mới ra tay a, gấp như vậy, có phải vừa thấy con gái xinh đẹp đã mất đầu óc…”

“Đừng nói lung tung, tao chỉ bồi dưỡng tình nghĩa bạn học, mọi người là cùng một lớp, phải tương thân tương ái biết không?”

“Ui, còn tương thân tương ái kìa, đối phương làm sao còn không để ý tới mày a, có bản lĩnh mày làm cho bạn học nữ kia nói chuyện với mày coi? Nếu cô ấy nói chuyện với mày, tụi này mới tin ——” một nam sinh khác nói tiếp, “Đúng không, Hàn Tranh?”

Hàn Tranh vỗ bả vai Hoa tử: “Đi thôi, Hoa tử.”

Nam sinh bị kêu là Hoa tử tóc trán cắt mái ngố, đứng lên đi đến vị trí chỗ Chu Thương Thương.

“Hi, bạn vừa mới rồi cũng nghe được đi, xin thương xót, nói vài lời với mình, mình gọi là Hoa Câu, Lưu Đức Hoa – hoa, Hoàng gia câu – câu, từ khoa ngoại ngữ thăng lên, mình thật là học sinh tốt, không giống như bọn họ, điểm thi trung khảo hơn 600 đấy, bạn thì sao, trước kia học  khoa nào a, mình đoán khẳng định không phải khoa ngoại ngữ, bằng không xinh đẹp như vậy, mình nhất định gặp qua…”

Chu Thương Thương ngẩng đầu nhìn Hoa Câu vài lần, mở miệng nói: “Mình sơ trung không học ở thành phố B.”

Hoa Câu “À ——” một tiếng thật dài, sau đó hướng về phía sau đắc ý, khi còn muốn cùng Chu Thương Thương tiếp tục nói tiếp, bị Trương Thái Nhi một chưởng phủi đi: “Mình nói bạn người này thực không mặt mũi không da à.”

Hoa Câu cũng không giận, nở nụ cười hỏi Trương Thái Nhi: “Bạn học, còn bạn, tên gọi là gì, về sau mọi người đều quen biết mà?”

Trương Thái Nhi nhịn không được, mím miệng, liếc mắt một cái về phía đám nam sinh đang cười vang ở phía sau, bĩu môi: “Một đám mấy người cũng thật đủ đáng ghét.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tề Ngự Phong về bài viết trên: orchid1912, tngh218000, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoàng Quyên, Hàn Dĩ Nhi, little_loan, NTVH, Thanhthuy2910, Tiểu Anhh, Vệ Tử Y và 581 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 34, 35, 36

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 19, 20, 21

4 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

5 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

9 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

12 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 57, 58, 59

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trúc Quỳnh
Trúc Quỳnh
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1276 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1214 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Aka: Đợi 17 kết quả :))
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1155 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1123 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2009 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: Âu Dương Ngọc Lam -> xichgo
Âu Dương Ngọc Lam: alo alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1912 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2218 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1068 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 250 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Hoa Trà Mi vừa đặt giá 1016 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 2111 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1820 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2009 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1732 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 275 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 1099 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 1045 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 994 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 945 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1912 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 899 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1648 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 855 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.