Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

 
Có bài mới 23.05.2018, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngư Chi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngư Chi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2017, 13:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 103
Được thanks: 86 lần
Điểm: 39.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đế vương sủng thần - Hoa Vũ Băng Lan - Điểm: 33
Chương 92: Hiệp ước một năm hòa bình

“Vậy thì thử một chút...” Thủy Thu Hương tăng sức lực trong tay, sắc mặt Hoa Huyên Lãnh biến đổi.

“Coi như bây giờ ngươi giết hắn, đối với chúng ta mà nói, cũng chẳng có tổn thất nào….” Cô Độc Úy nhìn ra, lần này Thủy Thu Hương thực sự nổi sát tâm, nếu Hoa Huyên Lãnh không đồng ý, có lẽ đầu của hắn sẽ thuận lợi rơi xuống đất.

“Vị phu nhân này, ngươi xuống tay có thể nhẹ hơn một chút hay không?” Hoa Huyên Lãnh ngượng ngùng cười, hoàn toàn không có giác ngộ rằng mình sắp chết trong tay người khác.

“Ừ….” Thủy Thu Hương lôi Hoa Huyên Lãnh về phía cỗ kiệu, hắn bất đắc dĩ nhìn hồng y nữ tử cậy mạnh trước mặt mình, không hề có chút phản kháng.

Thủy Thu Hương ấn đầu hắn vào trong kiệu, hung tợn nói: “Cứu hắn, không cứu được hắn ngươi cũng phải chết….”

Đáng thương cho Hoa Huyên Lãnh chỉ có thể khoát tay, “Vị phu nhân này, ngươi buông phải tại hạ ra thì mới xác định kĩ có cứu hay không…...”

“Ngươi dám!” Thủy Thu Hương lạnh lùng nói, ở La Sát Môn không có một ai dám phản kháng mệnh lệnh của nàng, mà thần y trước mặt này khiến cho nàng hầu như không còn kiên nhẫn.

“Ai!” Hoa Huyên Lãnh khẽ thở dài, “Vị phu nhân này, coi như tại hạ sợ ngươi, phiền ngươi buông tay, nếu người bên trong không kịp thời cứu có lẽ sẽ mất mạng, cho dù ngươi dùng thuốc cũng không khá hơn được.”

Thủy Thu Hương nghe vậy vội vàng buông ra, “Cứu người!”

Hoa Huyên Lãnh bất đắc dĩ, chỉ đành vén rèm lên, Hoa Huyên Lãnh biến sắc, “Là hắn!”

Thủy Thu Hương lạnh lùng nhướn mày, “Cứu người, ai cho ngươi nhiều lời như vậy?”

Hắn từ trong cơn chấn kinh hoàn hồn, bất đắc dĩ cười nói: “Nghe nói Thánh hoàng đế bị chính người mình yêu đâm chết, thì ra là thật.”

Thủ Thu Hương biến sắc, “Tiểu tử thối!”

“Ta biết rõ nên làm thế nào, kính xin phu nhân dời kiệu đến nhà trọ, chỗ này không có cách nào làm vì đồ của tại hạ để ở đó.”

Thấy người này, Hoa Huyên Lãnh đã quyết định cứu hay không cứu, cứu giúp thiên hạ tránh được đại loạn, không cứu thiên hạ tất loạn, nữ nhân này là tiền hoàng hậu, nếu thật sự để nàng đánh Thánh Hoàng triều, thiên hạ sẽ không có ngày an bình.

“Được!” Thủy Thu Hương lập tức bảo thị nữ nâng kiệu trở về.

Hoa Huyên Lãnh quay đầu lại cười với Thấm Lan, “Giải quyết xong chuyện ở đây, ta sẽ đi Thánh Hoàng tìm nàng, Hoàng đế Thánh Triều chắc không để ý việc có thêm một người nữa phải không?”

Vế sau đúng là nói cho Cô Độc Úy nghe. Cô Độc Úy nhếch môi cười, “Trẫm không ngại có thêm một thần y!” Ý tứ đã rất rõ ràng rồi.

Người đó là Cô Thiên Quyết, bọn họ cũng đoán được, người đó còn lưu lại một hơi thở, năm năm trước, Thủy Thu Hương không hạ tử chiêu, đâm lệch kiếm một chút.

“Nhớ kĩ lời ngươi nói, nếu hắn tỉnh, các ngươi phải biến mất.” Vân Thiển nhắc nhở.

Thủy Thu Hương cẩn thận dò xét nam tử bạch y đứng bên cạnh Cô Độc Úy, hai người là một đôi trời sinh, không khỏi khiến nàng ta nhíu mày.

Con trai mình lại đứng bên cạnh bọn họ, nhớ ngày đại chiến đó, Cô Độc Hồng quyết tuyệt ra đi, khiến cho người mẫu thân như nàng hết sức đau lòng.

Cô Độc Hồng không đổi sắc nhìn Thủy Thu Hương, nó từng nói qua, nàng không phải mẹ nó, từ khi nó sinh ra, nàng chưa một lần làm hết chức trách của người mẫu thân, nàng không có tư cách.

“Chỉ cần hắn tỉnh lại, ta sẽ thực hiện lời hứa của mình!” Thủy Thu Hương nói được làm được.

“Như vậy thì tốt!” Vân Thiển cong môi mỏng, như vậy lúc Độc Cô Quyết tỉnh lại, Thủy Thu Hương sẽ biến mất khỏi thế giới của bọn họ, không lưu lại dấu vết, hắn vĩnh viễn cũng không nhớ lại.

“Vân đại nhân, mặc dù thân thể ngươi không đáng ngại, nhưng nếu ngươi lại sử dụng nội công, sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ trong bụng.” Hoa Huyễn Lãnh thật lòng nói, lần này cũng không phải lừa gạt.

Vân Thiển nhướn mày, nàng tất nhiên biết, cho nên, đứa bé còn chưa ra đời, huyết chiến tốt nhất không nên xảy ra, nếu không sẽ một xác hai mạng.

“Đứa bé?”

Người không biết đều khiếp sợ nhìn bụng Vân Thiển….

“Ngươi là nữ nhân?” Vẫn là Thủy Thu Hương phản ứng nhanh, tầm mắt lạnh lẽo dừng trên người Vân Thiển.

Vân Thiển không nói, Cô Độc Úy càng mím chặt môi.

“Hừ, không ngờ tiểu sư muội vì để cho lão gia an tâm, lại dám che dấu chân tướng lâu như vậy, khá lắm tiểu sư muội.” Thủy Thu Hương nói lời này không biết khen hay là cười nhạo.

“Đây là ta tự nguyện, nếu ta không muốn, những năm gần đây không phải che giấu như thế!”

Vân Thiển biết nàng ta nghĩ gì, nàng một thân áo trắng đứng trong gió, tuyên bố sự thực với bọn họ, bí mật này sớm muộn cũng bị vạch trần, bây giờ nói ra cũng không sao.

“Ngươi là nữ nhân cũng được, nam nhân cũng chẳng sao, đều không liên quan đến ta.” Thủy Thu Hương vung tay lên, mười thị nữ nâng kiệu theo Hoa Huyên Lãnh.

Vân Thiển nhìn bọn họ đi xa, trong lòng có gì đó lặng lẽ buông xuống.

Cô Độc Úy lẳng lặng đan chặt tay cùng nàng, Vân Thiển ngước mắt, dịu dàng như nước.

“Ngươi là nữ…..” Không biết qua bao lâu, Cô Độc Hồng mới tìm được thanh âm của chính mình, thân thể run rẩy nhìn vào đôi mắt dưới mặt nạ của Vân Thiển, hắn vẫn cho rằng mình hiểu nàng, nhưng không ngờ, đến cuối cùng, lại không phải.

Vân Thiển trịnh trọng gật đầu.

“A!” Cô Độc Hồng cười tự giễu.

Thấy nét mặt đau đớn của hắn, Vân Thiển không dám nhìn, có một số việc nàng thân bất do kỉ.

Tây Lâu Mạch và Thích Uẩn Cẩm cũng quên phản ứng, nam nhân mà bọn họ khổ sở theo đuổi thì ra là nữ tử, hơn nữa còn mang thai đứa bé của người khác, đây thật sự quá buồn cười, quá châm chọc.

Hoa Huyên Lãnh nói qua, Vân Thiển mang thai không được chém giết, nếu không sẽ một xác hai mạng, đây tuyệt đối không phải nói giỡn, Cô Độc Úy ôm nàng càng chặt hơn.

Dưới tình huống này, chỉ sợ bọn họ mất khống chế, không cần để ý mà cướp đoạt Vân Thiển.

Nàng biết Cô Độc Úy lo lắng cho mình, nàng khẽ nắm chặt tay an ủi hắn.

Vì Vân Thiển, hôm nay không thể đánh, Cô Độc Úy sẽ bảo vệ nàng, nhưng còn Tây Lâu Mạch và Thích Uẩn Cẩm thì sao đây? Bọn họ có như thế không, không ai biết được đáp án.

Ba người ở thế giằng co, không ai nhường ai, cũng không có ai ra tay trước.

Biết Vân Thiển là nữ nhân, bọn họ có thể buông tay sao, nàng thân là nam nhi đã khiến thiên hạ đại loạn, nếu là nữ nhi, không phải…..

Không người nào dám tưởng tượng khi tam quốc chân chính đối lập nhau như thế nào, có thể không ai chiếm được, mà tất cả đều mất mạng.

Tây Lâu Mạch và Thích Uẩn Cẩm nhíu mày, lời Hoa Huyên Lãnh nói không phải bọn hắn không nghe thấy, nếu lúc này bọn họ muốn giành nàng, chính là một cỗ thi thể, hơn nữa còn là hai mệnh.

Lấy tính tình của nàng, nếu họ đánh nhau, dưới áp chế của đại quân, Cô Độc Úy chết, nàng cũng chết theo.

Như thế khó có thể quyết định, hiện tại, sống hay chết là do bọn hắn lực chọn, đánh chính là nàng chết, còn rút lui thì mất đi Vân Thiển.

Đột nhiên Vân Thiển tách khỏi người Cô Độc Úy. Hắn biết nàng sẽ không làm loạn, chỉ lẳng lặng nhìn.

“Một năm….” Vân Thiển giơ một ngón tay, thanh âm ôn nhã nói.

Nghe thấy lời của Vân Thiên, mọi người ngưng bặt.

“Một năm này, ta chỉ muốn một năm này, tam quốc kí hòa ước một năm, một năm sau chiến hay không do các ngươi quyết định.”

Một năm sau nàng thuận lợi sinh đứa bé, đến lúc đó không cần lo lắng nữa.

Lời nói của nàng vừa dứt, mấy người liếc mắt nhìn nhau.

Bọn họ đều hiểu ý Vân Thiển, mà nàng cũng không sợ bọn họ biết ý đồ của mình, cái nàng muốn chính là hiệu quả như vậy.

Một năm sau, có lẽ bọn họ sẽ nghĩ thông suốt, cho dù tam quốc đánh nhau, cũng sẽ bị nước nhỏ nhòm ngó, thiên hạ sẽ đại loạn, ai cũng nghĩ còn sống.

Tây Lâu Mạch khẽ cười, sắc môi tái nhợt, buồn bực họ nhẹ, “Được, một năm.” Chắc như đinh đóng cột, vô cùng sảng khoái, hắn cũng không có ý định hại chết nàng.

Thấy Tây Lâu Mạch đáp ứng yêu cầu vô lý như vậy, Thích Uẩn Cẩm nhíu mày, hắn có ý gì đây? Nhưng Thích Uẩn Cẩm cũng không thể làm gì khác, nhìn Vân Thiển, gật đầu.

Giấy và bút đưa lên, có người dùng lưng làm bàn, giấy tuyên thành trắng mà Thấm Lan dùng bồ câu đưa tin, không ngờ lúc này có đất dụng võ.

Nội dung Vân Thiển tự mình nói, sau đó Cô Độc Úy, Thích Uẩn Cẩm, Tây Lâu Mạch kí tên rồng bay phượng múa, không có ai nhìn nội dung bên trong, nhìn bọn họ kí tên, Vân Thiển khẽ cười.

Gió thổi khô vết mực, Vân Thiển thu giấy vào lòng.

Tây Lâu Mạch và Thích Uẩn Cẩm nhìn về phía Vân Thiển, Cô Độc Hồng yên lặng đứng một bên, nhìn bọn họ kí hòa ước, nhìn tà áo trắng của nàng, suy nghĩ bay xa.

“Như vậy, một năm sau gặp trên chiến trường.” Trước khi rời đi, Vân Thiển chắp tay với hai người, môi khẽ cười, rõ ràng tâm tình của nàng rất tốt.

Cô Độc Úy kéo nàng đi, nơi này không thích hợp để Vân Thiển ở lâu.

“Đợi chút!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Uyên Xưn về bài viết trên: Hothao, Vô Tình, chalychanh, hanayuki001, vuthuhang95
     

Có bài mới 25.05.2018, 12:53
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Ngư Chi Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Ngư Chi Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.07.2017, 13:24
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 103
Được thanks: 86 lần
Điểm: 39.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đế vương sủng thần - Hoa Vũ Băng Lan - Điểm: 46
Chương 93: Thiển nhi, hy vọng nàng có thể hạnh phúc!

Editor: Uyên Xưn
--- ------ ------ ---

Vân Thiển nhìn về phía Tây Lâu Mạch vừa phát ra tiếng nói.

Hắn nhìn nàng, hồi lâu, đôi môi tái nhợt mấp máy, “Nếu như, nếu như người ngươi gặp trước là a, ngươi có đối đãi với ta giống như hắn hay không?”

Mùi máu tanh xông lên theo làn gió, không có một ai nói chuyện, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, tất cả mọi người đổ dồn ánh mắt vào bay y thiếu nữ, đôi mắt dưới mặt nạ không người nào có thể thấy rõ.

Gió thổi qua vạt áo, Cô Độc Úy nắm chặt tay nàng, hắn có chút khẩn trương.

“Không biết…..”

Vân Thiển phá vỡ sự yên lặng ngắn ngủi.

Tây Lâu Mạch cười tự giễu, trong lòng đau đớn không nói ra được, nhưng vẫn muốn lấy đáp án, “Tại sao…..” Rất khó hỏi vấn đề đó.

Cô Độc Úy không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nắm chặt tay nàng.

Vân Thiển ngửa đầu nhìn vào mắt hắn, nàng biết, hắn yêu thương nàng, chỉ có hắn mới đi vào tim nàng, “Bởi vì, ngươi không phải người mà ta thích!” Thanh âm thanh nhã của Vân Thiển truyền đến.

Tây Lâu Mạch sững sờ, ngay sau đó cười tự giễu, vung tay, cho đại quân rút lui.

Thích Uẩn Cẩm phức tạp nhìn Vân Thiển một cái, xoay người đi theo phương hướng khác, hai nam nhân này, không biết mang theo tâm tình nặng nề như thế nào, nhưng nàng biết, một năm sau, có lẽ sẽ không gặp lại.

Một năm này rất ngắn, nhưng trong một năm này đủ để rất nhiều biến hóa xảy ra, lần này bọn họ buông tay đã định trước, cả đời này chỉ có thể đứng xa nhìn Vân Thiển hạnh phúc, chỉ có thể nhìn…..

Vân Thiển lại nhìn sang Cô Độc Hồng, đôi môi dưới mặt nạ mấp máy, “Hi vọng ngươi có thể tìm được hạnh phúc của mình…..”

Nàng cuối cùng không biết nên nói gì với hắn, đây là lời cuối cùng trước khi chia ta, sau đó, nàng nắm ta Cô Độc Úy, đưa lưng về phía Cô Độc Hồng.

Cô Độc Hồng nhìn hai bóng dáng kề cận nhau phía trước, xoay người, dứt khoát mang theo La Sát Môn thoái ẩn giang hồ, bên cạnh nàng đã có người bảo vệ, mình căn bản là dư thừa.

Thiển nhi, hy vọng nàng hạnh phúc!

Gió thổi từ bốn phương tám hướng, mỗi người có một lối đi riêng cho mình, kết thúc từ nơi này, thiên hạ sẽ không còn chiến tranh, tối thiểu hạ sẽ hòa bình trong một thời gian, không ai biết, hiệp ước đó đang nằm trong ngực Vân Thiển.

“Thiển nhi, chúng ta hồi triều thành thân có được không?” Cô Độc Úy ôm lấy Vân Thiển, nhẹ nhàng hỏi.

Vân Thiển ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lấy giọng dịu dàng chắc chắn nói: “Được!”

Cô Độc Úy cong môi, cười vui vẻ.

Khi Vân Phi, Lạc Song nhận được tin tức bọn họ sắp đại hôn, không để ý đến thú vui tiếu ngạo giang hồ mà vội vàng chạy về.

Tổ phụ, tổ mẫu của Vân Thiển đã biết nàng không phải nhi tử từ lâu, chấn kinh đến nỗi chạy từ quê lên, nhưng cuối cùng vẫn là Vân Thiển mất bao công sức khuyên nhủ mới không huyên náo quá lớn.

Họ cũng già rồi, biết Vân Thiên vô hậu, nhưng nếu nàng là hoàng hậu không giống như vậy, lợi dụng việc này khống chế cả hai.

Cô Độc Úy vừa về tới triều đã công bố chuyện đại hôn của hai người với cả thiên hạ, thiên hạ lập tức xôn xao.

Vân công tử, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân lại là nữ tử, hơn nữa sắp trở thành hoàng hậu.

Tin tức này thật khiến lòng người kinh ngạc.

Hoàng đế Thánh triều đại hôn, khắp chốn vui mừng.

Những đại thần từng cực lực phản đối Vân Thiển nay cũng biết điều ngậm miệng, nữ nhi người ta cũng mang long thai rồi, bọn họ còn có thể nói cái gì…. Cũng không ai biết chuyện sẽ phát triển đến bước này.

Ngày đại hôn, mười dặm phố dài trải thảm đỏ, còn có vô số chủng loại hoa hồng rải đường đón kiệu.

Hoàng đế tự mình đón kiệu, tự mình đón thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, hôm nay là một ngày đáng nhớ.

Lô Quốc.

Tây Lâu Thiên nghe tin đại hôn, vẻ mặt rơi lệ, ông trời thật biết hành hạ người, thì ra người trong lòng nàng lại là một nữ nhi.

“Công chúa!” Sau lưng mấy nha hoàn đặc biệt khó chịu.

“Khó trách nàng ấy lại cự tuyệt ta, khó trách hoàng huynh đối với nàng ấy nhớ mãi không quyên, vì nàng mà nguyện tranh đoạt giang sơn, chỉ có nàng ấy mới là người xứng để tam quốc tranh giành.”

Tây Lâu Thiên đứng trước cửa sổ, lẳng lặng lau nước mắt, bên ngoài gió thổi, lá rơi đầy đất, trong lòng bi thương.

“Thay ta gửi một phần quà đến Thánh Hoàng Triều, nói với bọn họ, ta chúc họ tân hôn hạnh phúc!” Sau khi nói xong với cung nữ, nàng bước ra khỏi điện.

“Vâng!” Cung nữ cung kính cúi đầu, theo phân phó của công chúa mà làm.

Tây Lâu Thiên đi từ Thiên điện đến điện Thái tử, mùa đông đã qua,  nhưng mà trong hoàng cung Lô quốc là một mảnh yên lặng, cả tòa thành vây trong bị thương, lạnh lẽo đến mất cảm giác.

Tây Lâu Thiên không biết hoàng huynh nghĩ như thế nào, khi nàng nhận được tin này, trong lòng, ở một góc nào đó có thứ gì dần sụp đỏ, không cách nào bù đắp.

Nàng hy vọng hoàng huynh của mình thành toàn cho người mình yêu, nàng không hề đồng ý với cách làm cướp đoạt của hắn, phải giống như Hồng Vương gia, hành động phóng khoáng.

Bóng dáng Tây Lâu Thiên đi trên hành lang dài trống trải của hoàng cung, sau lưng tà váy phượng hòa kéo lê, không có bất kì cung nữ nào theo sau, bởi họ đã bị nàng cho lui xuống hết.

Tây Lâu Thiên tìm được người kia dưới gốc cây khô, chỉ có một mình hắn, lẳng lặng đứng chắp tay, mắt nhìn chăm chú, mất hồn vào nụ hoa héo úa.

Tây Lâu Thiên nhấc tà váy dài, bước lên từng bậc thang nhỏ, đi về phía Tây Lâu Mạch đang quay lưng về phía mình.

“Hoàng huynh…..”

Dưới cây khô, gương mặt đó vẫn tuấn mĩ tuyệt sắc như vậy, ngũ quan như điêu khắc rõ ràng, chỉ là ít đi một phần phóng khoáng không câu nệ.

Hôm nay hắn không mặc triều phục Thái tử, mà khoác lên mình trang phục như lần đầu tiên đến Nhã Các, áo trắng, tóc đen, dưới đôi mày kiếm là ánh mắt tràn ngập ưu thương.

Hắn không quay đầu nhìn Tây Lâu Thiên, chỉ đứng im như một pho tượng.

Hốc mắt nàng đỏ lên, không ngờ huynh muội bọn họ lại cùng yêu một người, nhưng quay đầu lại, trời cao như trêu đùa người, không ai có lỗi.

“Hoàng huynh…..anh cũng nhận được tin tức, có một số việc, không nên cưỡng cầu…. Huống chi hai người họ đúng là yêu nhau…..” Tây Lâu Thiên thiện lương, nàng hy vọng hai người kia thực sự hạnh phúc.

Tây Lâu Mạch vẫn đứng im như cũ, không có một chút phản ứng.

“Thật ra thì, như Hồng Vương gia mới thật sự là yêu, hoàng huynh, thật ra thì huynh chưa thật sự hiểu yêu là gì, huynh chỉ muốn cướp đoạt, chưa từng nghĩ tới dùng phương thức khác để cảm động người ta. Cô Độc Úy cũng bởi vì hy sinh cho người kia rất yêu, nên mới có được tình yêu…..”

Ai cũng biết Cô Độc Úy đã từng bỏ qua ngôi vị hoàng đế, nếu không phải chuyện sau này có Hồng Vương gia tham gia, có lẽ mọi chuyện sẽ không thay đổi như vậy.

Tây Lâu Thiên không để ý tới Tây Lâu Mạch có nghe lời mình hay không, nàng ngửa đầu đè nén nước mắt, thật ra thì thanh âm của nàng đã có chút nghẹn ngào, nhưng ngược lại bản thân lại muốn an ủi hoàng huynh, cố gắng thuyết phục mình không cần bi thương, kết quả như thế này không phải rất tốt sao?

“Hoàng huynh, cho nên, xin huynh hãy buông tay thôi. Đừng tự đè nén bản thân, anh cũng không hiểu rõ người kia, có những thứ không phải huynh lấy được thì có thể có được, lòng của nàng ấy, các huynh vĩnh viễn cũng không có được…..”

Tây Lâu Thiên hít mũi, tiếp tục nói: “Bởi vì các huynh từ đầu tới cuối không chịu tự đối diện, yêu, cũng không phải cướp lấy, kính xin hoàng huynh hiểu rõ, chớ làm chuyện khiến bản thân hối hận, lại càng không muốn bức chết người mình yêu, như vậy lòng sẽ đau hơn so với lúc này….” Sau câu này, Tây Lâu Thiên cũng không nói thêm gì nữa.

“Yêu?” Hồi lâu, tấm lưng thẳng của Tây Lâu Mạch chậm rãi xoay lại, đôi mắt hoa đào là một mảnh sương mù, hình như có thứ gì đó vây khốn không xua đi được.

Nàng gật đầu với hoàng huynh mình, “Hoàng huynh không biết yêu là gì…..”

“Yêu sao?” Đã từng có một người nói những lời như vậy, nói hắn không hiểu thế nào là yêu. Chẳng lẽ hắn thật sự không hiểu, vậy thì vì nguyên nhân gì, người kia không chọn hắn?

Tây Lâu Mạch ngẩng đầu thê lương nhìn bầu trời, gió thôi tung tà áo trắng, “Thì ra là vậy.” Hắn không khỏi bật cười, giống như đang cười nhạo bản thân, mà cũng không giống.

Thật ra thì hòa ước hôm đó hắn vô cùng rõ ràng, ở đó ghi không phải một năm, mà là cả đời.

Nhưng hắn đã kí không chút do dự, coi như là bồi thường một thứ gì đó, có lẽ làm như vậy chưa chắc đã được người kia tha thứ, nhưng mà hắn lại vẫn làm.

“Nàng nói đúng, chúng ta không hiểu yêu là gì.”

Không biết qua bao lâu, Tây Lâu Mạch mới khẽ thở dài, bước từng bước nhỏ xuống bậc thang dài hướng vào thâm cung.

“Hoàng huynh?” Tây Lâu Thiên yếu ớt gọi.

“Hoàng huynh của muội đã kí hòa ước cả đời không xâm phạm, thiên hạ muốn loạn, phải chờ ta chết già mới có thể xảy ra.” Giọng nói du dương của hắn truyền từ xa lại.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tây Lâu Thiên phát ra ánh sáng lạ, “Là thật? Hoàng huynh….chờ muội với!”

Nàng nhấc váy đuổi theo hắn, hai huynh muội sóng vai đi bên nhau, hết sức nhẹ nhành, hình như sau cơn mưa trời lại sáng.

Thuật quốc.

Thích Uẩn Cẩm một thân hắc bào đứng trước lan can cung điện Ngọc Thạch, phía sau là hai người áo đen đang quỳ một chân, “Đều đã đưa rồi?” Thanh âm lạnh lẽo không nhìn ra tâm tình lúc này của hắn.

“Bẩm Thái tử điện hạ, đã đưa rồi!” Dứt khoát trả lời.

“Đi xuống đi.” Thích Uẩn Cẩm khẽ phất tay.

“Vâng!” Hai người khom lưng, lùi về phía sau, còn lại một người mặc hắc bào đứng yên đó.

Hai người kia sắp đại hôn, nhưng tâm tình hắn lúc này lại bình tĩnh lạ thường, giống như chuyện này chưa bao giờ phát sinh, sự xuất hiện của hắn chỉ như phù dung sớm nở tối tàn, sẽ không ai biết có một người như hắn.

Chắc hẳn người có hai má lúm đồng tiền đó đang hạnh phúc cũng sẽ không nhớ đến mình, nghĩ đến nụ cười hạnh phúc của nàng, Thích Uẩn Cẩm nhận ra nàng chưa từng có nụ cười thật lòng.

“Như thế, chính là cách tốt nhất, coi như hòa ước đó bản cung làm sính lễ cho các ngươi.” Hòa ước cả đời.

Nam tử hắc bào xoay người vào hành cung dài, ở đó sớm đã có cung nữ chờ hầu hạ.

Thánh Hoàng triều, pháo nổ đầy trời, cả bầu trời đêm sáng như ban ngày.

Cô Thiên Quyết và Thủy Thu Hương đã quay lại với nhau, thời khắc này đang rời Lô Quốc, ngẩng đầu nhìn bầu trời phía xa, thấy Thánh Hoàng triều một mảnh vui mừng.

Thủy Thu Tích không tiếp tục trở về Thánh Hoàng triều, chỉ có Thủy Thu Hương biết người kia đi đâu, không người nào biết Thủy Thu Tích sống hay là chết, nàng ấy chỉ báo nơi của mình để mọi người khỏi phải đi tìm.

Chỉ là nơi đó cũng biết là đâu.

Cô Độc Hồng cũng không biết đi đâu, cũng không xuất hiện nữa, nhưng mà, cái bóng lưng lạnh lùng vô tình đó lại nhiều hơn một cô gái trẻ bên người.

Về phần Hoa Huyên Lãnh có đả động được nữ nhân tên Thấm Lan không, không ai biết được, thần y mĩ danh có lẽ đang chìm nổi trên còn đường tìm thê.

Vân gia từ đó cũng ít đi một nhi tử, lại nhiều thêm một nữ nhi.

Mà giờ phút này, nữ nhi của bọn họ đang ngồi cùng Thánh hoàng đế trên mái ngói, tựa vai vào nhau, lẳng lặng nhìn pháo hoa.

Vân Thiển và Cô Độc Úy bỏ đi giá y trên người, mặc trang phục bình thường, giống như lúc ở Nhã Các.

“Thiển nhi….đêm đã khuya…….” Nam nhân nhắc nhở.

“Ừ, pháo hoa này không tệ, ngắm thêm một chút, ngày mai không còn nữa.” Vân Thiển tựa đầu vào bả vai rắn chắc, nhìn bầu trời, môi mỏng khẽ nở nụ cười hạnh phúc.

“Thiển nhi, nên làm chuyện chính rồi….” Giọng nói trầm thấp mang theo hấp dẫn vang lên tai, ý đồ rõ ràng như thế, Vân Thiển còn không biết mới lạ.

“Ta mệt mỏi, để cho ta yên tĩnh một lát thôi….”Nàng tìm vị trí thoải mái trong lồng ngực hắn mà dựa, nhắm mắt lại, bên tai là tiếng pháo hoa nổ.

Cô Độc Úy thấy mĩ nhân chủ động tựa vào người, khóe môi tà ác nhếch lên, bế ngang cô gái mặc tuyết y, “Thiển nhi, đây chính là nàng tự đưa đầu vào lưới.”

Vân Thiển cả kinh, đôi mắt mở to, “Úy ca ca, ta đan mang bầu, ngươi không thể làm cái kia….”

Độc Cô Úy cúi đầu xuống, cắn nhẹ vào tai nàng, mang theo giọng nói có lực, “Thiển nhi, ta sẽ cẩn thận không làm nó bị thương, tối nay hãy ngoan ngoãn ở cùng ta….” Phía sau lời nói dần biến mất khỏi tiếng nổ vang vọng.

Độc Cô Úy ôm ngang Vân Thiển vào lòng, không kịp chờ đợi đi về hướng Tử Kim điện.

Thiển nhi, giờ này nàng hẳn là hạnh phúc!

Mấy nam nhân đồng thời nhìn về bầu trời đen đặc, nơi đó có pháo hoa nở rộ.

--- ------ ------ ------ ---
HOÀN CHÍNH VĂN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Uyên Xưn về bài viết trên: Hothao, Vô Tình, chalychanh, hanayuki001, zazathuy89
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 113, 114, 115

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

15 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24



Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 379 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 345 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 360 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 699 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 535 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 790 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 751 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 508 điểm để mua Beautiful blue candles
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Preiya vừa đặt giá 482 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 664 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 345 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 459 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 436 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 631 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 714 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 310 điểm để mua Quạt điện đỏ
Shop - Đấu giá: Windwanderer vừa đặt giá 600 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Hoàng Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.