Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

 
Có bài mới 21.02.2016, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 31.05.2015, 15:33
Bài viết: 344
Được thanks: 1003 lần
Điểm: 8.46
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đế vương sủng thần - Hoa Vũ Băng Lan - Điểm: 12
CHƯƠNG 79. XUẤT CHINH (Phần 1)

Editor: nhamy111

********************************

Nhìn đến đám lão thần này, trong lòng Vân Thiển rất sinh khí, không phải nàng lấy quyền thế của mình bức người, mà đám lão thần lấy uy đến áp chế bọn họ.

“Thân là nam tử mà ngươi làm loạn hậu cung, phá hỏng đại hôn của hoàng thượng, đuổi tân hoàng hậu ra khỏi hoàng cung, hiện tại còn lại mơ chiếm hậu vị, mê hoặc hoàng thượng...” Triệu thừa tướng thẳng sóng lưng, dùng nét mặt già nua lạnh lùng chỉ trích nàng

Hắn vừa nói xong, các thần bắt đầu giận dữ phụ họa, các tiếng chỉ trích Vân Thiển hại nước hại dân, tiếng mắng lập tức vang vọng trong đại điện làm rối tai người.

Cô Độc Úy nhíu mày, đang định phạt các tên loạn thần đó, nhưng Vân Thiển phía sau đã lên tiếng.

“Hừ!” Vân Thiển lạnh lùng hừ ra một tiếng, tiến lên trước vài bước, từ trên cao nhìn xuống, quét mắt một lượt qua các vị đại thần, “Triệu thừa tướng, bản quan nhớ rõ tân hoàng hậu kia đúng là nữ nhi của ngài phải không! Triệu thừa tướng bất bình vì nữ nhi, ta có thể hiểu được, nhưng mà, các ngươi có từng nghĩ tới, hoàng hậu này cũng không phải do hoàng thượng nguyện ý cưới, đây đều là do Thái hậu của các người tự chủ trương làm ra, bản quan bất quá vì bảo vệ cho chính mình mới ra hạ sách này, có tội gì?”

“Ngươi thân là nam tử nhưng lại dùng nhan sắc của mình đoạt lấy sủng ái của hoàng thượng, chặt đứt dòng dõi của hoàng thượng, ngươi cố ý rắp tâm...”

“Rắp tâm tự nhiên vì thủ hộ người mình yêu...” Vân Thiển đột nhiên lạnh giọng nói.

“Ngươi...”

Vân Thiển bỗng nhiên lãnh thị nhìn các đại thần, “Các vị đại nhân không thèm lo nghĩ giải quyết vấn đề biên quan, chạy đến Tử Kim điện gây chuyện là có ý gì đây? Chuyện quốc gia bị diệt vong kém quan trọng hơn chuyện Vân Thiển? Quốc gia sắp bị tiêu diệt, các ngươi còn có tâm tư ở đây phân hơn thua những thứ này, các vị đại nhân thật đúng là ái quốc a!”

Vân Thiển vừa nói xong một câu, một đám lão đại thần mặt đều đỏ lên, chi chi ngô ngô, nói không ra một câu

“Muốn đuổi ta đi trước hết phải giải quyết khó khăn trước mắt của nước nhà, quốc gia bị hủy thì còn nói chi đến việc có hậu hay không hậu, một đám ngu xuẩn!”

Một câu “ngu xuẩn” của Vân Thiển thốt ra, mắng cho toàn bộ người trong đại điện đều sửng sốt.

Từ khi nào mà vị đại nhân ôn hòa lại đối xử với bọn họ lãnh liệt như vậy? Trước kia Vân Thiển đều dùng bộ dạng hảo tính tình đối xử với mọi người, đối với ai cũng vô cùng nhường nhịn, hôm nay không biết ăn nhầm thứ gì mà lại ăn nói lớn tiếng như vậy.

Cô Độc Úy thoải mái tựa vào ghế, tâm tình cực kỳ tốt, bên môi còn giương lên nụ cười tà mị, từ đầu đến cuối cũng không nói lấy một cấu, giống như nơi này cũng chỉ có một mình Vân Thiển có thể nói chuyện mà thôi.

“Ngươi...”

“Như thế nào, chẳng lẽ các vị đại nhân còn chưa giác ngộ được điều gì sao? Hay là muốn chờ đại quân của bọn họ tiến đánh vào mới biết điều mình đang lo lắng là dư thừa?” Vân Thiển phất tay áo trắng, dường như đang rất tức giận, đạm thanh nói.

Các vị đại thần, ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, ai cũng không nói được điều gì.

Thái độ chuyển biến đột ngột như vậy của Vân Thiển thật đã hù dọa đến bọn họ.

“Các vị ái khanh đều lui xuống hết đi...” Lúc này, Cô Độc Úy mới hợp thời mở miệng, cho đám lão già đáng ghét đó lui xuống.

“Vâng!” Có lẽ bọn họ đã thực sự bị Vân Thiển đánh thức, mỗi người đều bốn mắt nhìn nhau, sau đó bất đắc dĩ yên lặng lui ra, Triệu thừa tướng thấy các vị đều lui xuống, sắc mặt tức giận chuyển thành màu đen, nhưng cũng bất đắc dĩ lui xuống, ai bảo người ta ăn nói có đạo lý, lại còn có hoàng thượng làm chỗ dựa, những người làm thần tử như bọn họ có thể thay đổi được cái gì.

Nhìn các vị đại thần lui xuống, tứ tướng vẫn đứng trong đại điện như cũ, chờ tiếp tục tiến hành vấn đề phía sau.

Thấy sự việc nháo nhào cũng kết thúc, tứ tướng rốt cuộc cũng có cơ hội mở miệng nói ra chuyện của mình, cũng không kịp nghĩ vì sao Vân Thiển đột nhiên lớn tiếng tàn khốc đến như vậy, cầm tin tức trong tay nhất nhất cấp báo lên Cô Độc Úy.

Sau khi nghe tin tức của bọn họ, Cô Độc Úy không khỏi nhíu mày, khi nói đến điểm trọng yếu, mắt không khỏi hướng đến vẻ mặt lạnh lùng của Vân Thiển.

Vân Thiển cũng không lui xuống phía sau, mà là đứng ra giữa bọn họ nói, “Ta cũng chỉ có một câu kia, chủ chiến...” Bọn họ ra tay, chẳng lẽ chờ người ta đến đến điều kiện khiến mình khó xử. Mà Thuật quốc bên kia, ngay cả điều kiện cũng đều không có, chỉ muốn hủy diệt Thánh Hoàng triều, đó là tâm nguyện cuối cùng của Cô Nhật Quyết, nói vậy Thủy Thu Liên chắc chắn sẽ thực hiện lời hứa hẹn đó.

Mấy người nhìn nhau, không dám kết luận.

Nhớ tới năm năm trước đây, Thủy Thu Liên mang thi thể Cô Nhật Quyết đi, tổng làm cho bọn họ có một loại cảm giác bất an, cũng làm cho bọn họ đột nhiên cảm thấy mình đã làm ra sai lầm rất quan trọng gì rồi.

Bỗng nhiên, sắc mặt nàng phát lạnh, đáy mắt vừa chuyển thành một mảnh thị huyết, “Nếu hoàng thượng tin ta, cho ta tiếp quản một chi quân, như thế nào?” Nàng nghiêng mặt, thật sự nhìn Cô Độc Úy.

Lúc này đây, một thân sát khí của nàng không hề được che lấp, nếu đã đưa bọn họ bức đến mức này thì làm sao nàng có thể để cho một mình Cô Độc Úy đối mặt, đây cũng chính là thời điểm nàng ra giúp hắn một tay.

Lời Vân Thiển thốt ra, không riêng gì bọn họ chấn kinh, ngay cả Cô Độc Úy cũng kinh ngạc nhìn Vân Thiên, lời của nàng không giống như đùa giỡn, Cô Độc Úy không phải không tin Vân Thiển, nhưng hành quân đánh giặc luôn luôn là chuyện mà nam nhi bọn họ phải đảm nhận, mà Vân Thiển thì hắn không muốn làm nàng có nửa điểm tổn thương gì, cho nên, hắn do dự.

“Không phải Thiển nhi nói không thích giết chóc, vì sao hôm nay lại muốn...”

“Không thích, nhưng không có nghĩa là sẽ không làm, giết chóc, vĩnh viễn là việc thích hợp nhất của ta!” Mũi nhọn thị sát lóe lên, sát khí tản ra cả người, Vân Thiển như vậy làm cho người ta khiếp sợ, bọn họ có cảm giác không dám tới gần nàng, càng làm cho người ta cân nhắc không ra bên dưới cặp mắt thị sát kia rốt cuộc đang ẩn giấu tâm tư gì.

Cô Độc Úy lẳng lặng nhìn vân Thiển, lại chung quy không dám đáp ứng yêu cầu của nàng.

“Thiển nhi, thực tế trận chiến này không thể không đánh, nhưng mà, lúc này để cho ta tự mình làm đi, có được không?” Hắn không muốn Vân Thiển vì hắn mà bị thương, như vậy, hắn tình nguyện Vân Thiển cái gì cũng không cần biết, chỉ cần ngoan ngoãn đứng sau lưng hắn để cho hắn vĩnh viễn bảo vệ nàng.

Vân Thiển biết Cô Độc Úy đang băn khoăn, nhưng vì Cô Độc Úy, nàng có thể không cần che giấu cái gì nữa, xuất ra thực lực chân chính của mình.

“Hoàng thượng, ngay tối nay đại quân xuất động, thỉnh hoàng thượng hạ chỉ thị!” Hạ Ký Phong nhìn hai người, chắp tay nói.

Nhìn bầu trên đen kịt bên ngoài, Vân Thiển không khỏi nhíu mày, thời điểm này xuất chinh là vô cùng tối, gió tuyết đã dừng lại đúng lúc, nhưng mà...

“Hoàng thượng sẽ xuất phát đêm nay?” Đột nhiên, Vân Thiển nghĩ tới một vấn đề rất trọng yếu, lạnh lùng quay đầu lại, hung hăng trừng mắt nhìn bộ dạng ung dung bình thản của Cô Độc Úy.

Cô Độc Úy nghe vậy không khỏi cười khổ một tiếng, “Thật đúng là cái gì cũng không thể lừa gạt Thiển nhi ngươi, đúng vậy, ta đã tiếp nhận ý kiến của Thiển nhi, nên tự nhiên là bắt bọn họ gấp rút thực hiện, ngăn chặn hậu hoạn...” Thân hình thon dài của Cô Độc Úy đứng lên, đi về hướng Vân Thiển.

Nghe được câu trả lời thành thực của người này, sắc mặt Vân Thiển trầm xuống, “Nếu lúc này ta bất tỉnh nhân sự, có phải ngươi sẽ gạt ta đi biên quan hay không?”

“Thế gian này người hiểu ta nhất chính vẫn chính là Thiển nhi của ta, ngay cả tâm tư của ta cũng có thể đón được, nhưng mà...” Thân hình Cô Độc Úy chợt lóe lên, đến trước mặt Vân Thiển, một tay không hề có dấu hiệu gì đánh xuống.

Vân Thiển chỉ cảm thấy trước mặt một màu đen, thân thể mềm nhũn ngã vào trong lòng Cô Độc Úy, ý thức cuối cùng của nàng chính là, nàng bị Cô Độc Úy đánh xỉu.

Thấm Lan bên người thấy thế vội vàng ra tay, nhưng đã không kịp, lại bị Cô Độc Úy vung tay áo đánh lui ra ngoài, Thấm Lan lạnh lùng nhíu mày, không uổng là một sát thủ, “Nàng là chủ tử của nô tỳ!” Cho nên, cho dù là Cô Độc Úy cũng không thể làm như vậy, cho dù là vì tốt cho Vân Thiển, nhưng Thấm Lan biết, mặc dù như vậy nhưng ngày hôm sau Vân Thiển tỉnh lại, chắc chắn sẽ nhất định đuổi theo.

Cô Độc Úy ôm Vân Thiển, lạnh lùng nhìn Thấm Lan, “Ngươi trung thành, ta biết, nhưng mà đây cũng vì bảo vệ nàng” Hắn không thể mang theo nàng bên người, như vậy có thể làm nàng bị thương, hắn làm không được.

Thấm Lan không khỏi hừ lạnh một tiếng, “Thật sự là ngu xuẩn, hoàng thượng nghĩ rằng chủ tử có thể ngồi chờ chết như vậy, chờ ngài trở về?”

Cô Độc Úy nhíu mày, nhìn thiên hạ trong lòng, “Nàng biết dụng tâm lương khổ của ta” Cho nên, Thiển nhi, ngươi nhất định phải chờ ta trở về, đừng vọng động.

“Xin thứ lỗi cho nô tỳ nói thẳng, tính tình chủ tử, Hoàng thượng ngài là người hiểu rõ nhất, ngài cho rằng chủ tử sẽ mặc kệ ngài, ngoan ngoãn chờ ngài trở về?” Kia quả thực nằm mơ đi.

Cô Độc Úy đương nhiên hiểu rõ Vân Thiên sẽ không ngoan như vậy, nhưng mà, có thể lưu lại nhất thời thì chính là lưu, “Ngươi chỉ cần chiếu cố chủ tử ngươi cho tốt, cái khác, ta không hy vọng ngươi nhúng tay vào...” Nói xong, lưu luyến không rời đem Vân Thiển đặt lên ghế dài, nhìn thiên hạ nhắm chặt hai mắt, loại tình cảm không xa rời ngày càng nồng đậm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhamy111 về bài viết trên: Aiki, Huyền Anh, Huỳnh Phi, Lê Quí, Thỏ_bông, Vô Tình, chalychanh, hamburg, hắcmiu2110, pink291999, thỏ_chậm_chạp, Đường Kỳ Y
     

Có bài mới 24.02.2016, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 31.05.2015, 15:33
Bài viết: 344
Được thanks: 1003 lần
Điểm: 8.46
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đế vương sủng thần - Hoa Vũ Băng Lan - Điểm: 12
CHƯƠNG 79. XUẤT CHINH (Phần cuối)

Editor: nhamy111

*********************************

“Hoàng thượng, đã đến giờ...” Phó Vãn Tình ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, quay đầu nhắc nhở Cô Độc Úy.

Nguyên lai bọn họ đã sớm thương lượng xong, chính là bị những đại thần này làm dang dở, quyết định, bọn họ đã sớm đưa ra, ngay cả đại quân cũng đã chuẩn bị xong.

Cô Độc Úy quay lưng, đem long bào trên người kéo xuống, lộ ra một bộ khôi giáp! Đứng dậy, đưa lưng về phía Vân Thiển đang lẳng lặng nằm phía sau, lưng lạnh lùng cao ngạo như gió tuyết.

Đây là nam nhân xuất sắc nhất Thánh Hoàng triều, cả người hắn toát lên đầy sức quyến rũ, trên gương mặt hắn lại tràn đầy hàn băng.

Đây là lần đầu tiên Cô Độc Úy mặc khôi giáp như vậy, một thân sức quyến rũ tăng thêm một tầng dày đặc, đẹp không nói thành lời!

Thiển nhi, nhất định phải chờ ta. Nhìn Cô Độc Úy như vậy, bọn họ đột nhiên phát hiện hoàng đế trẻ tuổi trước mắt này đúng là đẹp đến kinh tâm động phách.

Cô Độc Úy đột nhiên vung tay ném một cái binh phù về phía Thấm Lan, Thấm Lan lạnh nhạt nhận trong tay, nâng mắt.

“Đây là mười vạn binh mã cấp cho Thiển nhi, đến thời điểm tất yếu nhất định giao cho nàng, tương lai, có lẽ sẽ không cần dùng đến...”

Dứt khoát xoay người, dẫn tứ tướng đi ra khỏi đại môn hoàng cung, người quyết tuyệt ra đi là như vậy, đáy lòng so với tiết đông còn muốn lạnh hơn vài phần.

Không thể làm cho người mình yêu thương thay mình chịu khổ, bởi vì toàn bộ thiên hạ đều biết điều kiện hai quốc gia kia đưa ra là cái gì, muốn hắn lấy Vân Thiển trao đổi, tuy nói không biết Thuật quốc bên kia muốn Vân Thiển là do nguyên nhân gì, nhưng đối với Cô Độc Úy mà nói, mục đích của đám người đó đều như nhau.

Bọn hắn đều biết, lần xuất chinh này lành ít dữ nhiều.

Bọn hắn không có nghi thức xuất chinh, lại càng không có cảnh tượng văn võ bá quan nghênh đưa.

Càng không có cáo thiên.

Suốt đêm yên lặng khởi hành đi biên quan, hoàng đế triệu tập đại quân rời đi, toàn bộ Thánh thành hoàn toàn không biết, mà người duy nhất biết được hiện đang lẳng lặng nằm nhắm mắt như trước.

Năm mươi vạn đại quân Cô Độc Úy dẫn dắt, hăng hái hướng về biên quan, vó ngựa bắn tung tóe từng cụm bông tuyết, tuyết ngừng, gió quất, thổi tung bay vạt áo của mỗi người. (nhamy111: Úy ca ca cưng Thiển tỷ chít được, dẫn theo có năm mươi vạn đại quân, để lại cho Thiển tỷ cả mười vạn)

Bỗng nhiên tiếng vó ngựa mãnh liệt vang lên! Như kình lôi, như sét đánh, như gió táp mưa sa, khí thế lôi đình của vạn quân đánh thật mạnh vào lòng mọi người.

Đây chính là khí khái nam nhi!

Là huyết tử sa trường!

Thiên hạ đại chiến chỉ tại một đêm đã định, do một ý niệm mà thành

Bọn họ có cái mà bọn họ cần bảo vệ, Thánh Hoàng triều là tất cả của bọn họ, Thánh Hoàng triều bị hủy, như vậy thì bọn họ sẽ không còn gì nữa.

Mà hai quốc gia lẳng lặng tiếp cận, bất luận như thế nào cũng không thể tưởng được Cô Độc Úy thực sự làm như vậy, nếu bọn họ biết Cô Độc Úy suốt đêm lặng yên mang đại quân xuất quan, liệu bọn họ còn có thể bình tâm chờ đợi không?

Trận chiến vì một hồng nhan!

Sắc trời dần sáng, trời đất bao la ôn hòa với ánh mặt trời nhè nhẹ buổi sáng, nhưng chỉ vài giây tiếp theo, ánh nắng lại chậm rãi lui xuống, sắc trời từ từ âm u trở lại.

*****

Ý thức dần dần trở lại trong bóng tối, thời điểm Vân Thiển mở to mắt, cái gì cũng không nói, nhìn Tử Kim điện rỗng tuếch, con ngươi đen thăm thẳm của Vân Thiển bình tĩnh đến nỗi làm cho người ta đoán không ra nàng thật sự bình tĩnh như thường hay là đang giận dữ.

Thấm Lan thủ phía sau, lẳng lặng nhìn Vân Thiển lặng yên đi ra khỏi Tử Kim điện, nhìn Vân Thiển như vậy, Thấm Lan có một loại cảm giác không nói nên lời, nhưng bước chân vẫn bám theo sát.

“Che mặt lại!” Dứt lời, không biết từ chỗ nào, Vân Thiển từ phía trước ném đến cho Thấm Lan một cái khăn che mặt màu trắng, vừa nói vừa chậm rãi bước ra cửa cung.

Thấm Lan cũng không hỏi vì sao, theo lời Vân Thiển lấy khăn bịt kín dung nhan tuyệt thế, theo sát phía sau.

“Chủ tử, đây là hoàng thượng muốn nô tỳ giao lại cho ngài!” Nói xong, Thấm Lan đưa binh phù đến trước mặt Vân Thiển.

Vân Thiển không thèm liếc mặt một cái, lạnh nhạt tiếp nhận, không có nửa điểm biểu cảm, một đường đi ra cửa cung.

“Hắn còn nói gì thêm?” Ngữ khí Vân Thiển bình thản, căn bản như không phải vì nguyên nhân Cô ĐỘc Úy đột nhiên rời đi mà khó chịu.

“Muốn ngài chờ hắn...” Mặt Thấm Lan không chút thay đổi nói, nàng không biết tình cảm là cái gì, nàng là sát thủ không thể có tình cảm.

“Ừm” Chờ? Vân Thiển không khỏi ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn bầu trời.

“Chủ tử tính làm gì tiếp theo?” Nhìn Vân Thiển đi trên tuyết, Thấm Lan không khỏi hạ mắt nhìn binh phù trên tay nàng.

Mười vạn binh mã, vậy là đủ rồi!

Con ngươi đen của Vân Thiển dưới mặt nạ vòng vo một hồi, đột nhiên dừng bước, nhìn Thấm Lan, nhìn không ra ý gì, “Ngươi từng giết bao nhiêu người?” Đột nhiên lạnh nhạt hỏi một câu.

Thấm Lan ngốc lăng, vốn đang nghĩ Vân Thiển sẽ nói cái gì, lại không nghĩ ràng nàng hỏi lại là vấn đề này, “Nhớ không rõ...” Giết người cũng không cần nhớ rõ số lượng.

“Đi thôi, nếu đi theo ta sẽ không được hối hận, càng không được phản bội, thái hậu có thể bồi dưỡng ra ngươi, nhưng ta có thể hủy diệt ngươi, nếu ngươi không tin cũng có thể thử xem...” Vân Thiển xoay người bước đi, không nhìn biểu tình trên mặt Thấm Lan, lấy thông minh của Thấm Lan sẽ có thể biết mình nên làm như thế nào.

Thấm Lan thản nhiên nhìn theo bóng dáng gầy yếu, dứt khoát đi theo, không có nửa điểm do dự. Thân làm sát thủ, lại là người bị thái hậu tống xuất, Thấm Lan làm gì có nửa điểm lựa chọn nào, chỉ có thể đi theo con đường phía trước

Người ở độ tuổi của Thấm Lan có một thân tuyệt thế võ học như vậy đúng là không dễ, Vân Thiển đã nhìn ra điểm này ở Thấm Lan nên mới cho phép nàng đi theo mình, ngay cả Doanh Doanh cũng thua nàng một bậc, nhân tài như vậy rất thích hợp đi theo bên cạnh mình.

Vân Thiển đạp bước nhỏ, nắm binh phù thật chặt trong tay, nhìn trời, thở dài. Hắn muốn mình ngoan ngoãn chờ hắn trở về, chuyện như vậy có thể phát sinh với mình sao? Nghĩ đến chuyện vô vị Cô Độc Úy thực hiện, Vân Thiển không khỏi cảm thấy buồn cười, hắn như vậy làm sao có thể để nàng yên tâm chờ đợi, chẳng lẽ hắn quên, là hai quốc gia tiếp cận chứ không phải là một quốc gia...

Huống chi, những người bên trong đó, còn có người thiếu nợ nàng, làm sao nàng có thể không đi đòi được chứ. Hơn nữa, nàng vốn đã đáp ứng sẽ giúp hắn, sao có thể nuốt lời.

Nhã các

Vào những ngày đông Nhã các lại càng náo nhiệt, thương nhân từ các nơi đến  đều nhất nhất đến Nhã các để thể hiện rõ thân phận của mình, địa phương như Nhã các chính là nơi thích hợp nhất cho những người thích thể hiện thân phận địa vị như bọn họ.

Vân Thiển mang theo Thấm Lan đi vào, Thanh Y cùng Doanh Doanh liền chạy tới nghênh diện.

“Công tử!” Hai người trăm miệng một lời.

“Ừm” Nói xong lướt qua hai người bọn họ đi vào lầu các, hai người phía sau nhìn nhau, bóng dáng xuất hiện phía sau Vân Thiển thật ngoài ý muốn của bọn họ, bọn họ vội vàng theo phía sau vào lầu các.

Doanh Doanh cùng Thanh Y quét mắt nhìn Thấm Lan một thân lạnh nhạt, Thấm Lan che mặt nên tất nhiên bọn họ không thấy được diện mạo chân chính của nàng, nhưng mà hơi thở như vậy, nữ tử như vậy, liếc mắt một cái liền nhìn được ngay, đó không giống người bình thường. Người có thể đi theo bên cạnh Vân Thiển, nói như vậy năng lực nhất định cao hơn bọn họ, trong lòng hai người bọn họ có chút không thoải mái, tất cả là vì bọn họ theo Vân Thiển nhiều năm, đột nhiên có người xuất hiện chiếm đi vị trí của bọn họ, nói không khó chịu là giả.

“Công tử!” Doanh Doanh đang muốn dâng một ly trà, bị Thấm Lan đang ở một bên giành lấy đổ trước một ly đưa đến trước mặt Vân Thiển, động tác trong tay Doanh Doanh hơi hơi cứng đờ

“Đây là Thấm Lan, hai người này không cần ta giới thiệu với ngươi chứ, ngươi nhất định là đã điều tra rõ ràng rồi!” Thái hậu muốn đưa nàng đến trước mặt nàng, tự nhiên là đã điều tra rõ ràng những người bên cạnh nàng.

Thấm Lan im lặng gật đầu.

Nhìn thái độ này của Thấm Lan, hai người không khỏi nhíu mày, nguyên lai công tử thích người như vậy đi theo? Khi nào thì bên cạnh công tử lại có nữ nhân như vậy tồn tại rồi? Vì sao ngay cả một chút tin tức bọn họ cũng không có thu được?

Thấm Lan hướng về hai người bọn họ tháo khăn che mặt, nhẹ nhàng phúc thân, xem như lễ gặp mặt, tiếp theo lại đem khăn che mặt gắn lại lần nữa.

Nhìn dung nhan tuyệt thế, trong nháy mắt hai người bọn họ có chút sửng sốt, không nghĩ tới nữ tử này thật đúng là không phải tầm thường, Doanh Doanh luôn cảm thấy dung mạo của mình đã là nhất trong đám nữ nhân, không nghĩ tới nữ tử còn nhỏ tuổi này mà lại có mỹ mạo như vậy, nếu không phải thiên hạ đệ nhất mỹ nhân ngay trước mặt bọn họ, chỉ sợ bọn họ đã bị dung nhan này làm cho khiếp sợ.

Thu hồi ngây ngốc, bọn họ nhìn sắc mặt lạnh nhạt, thậm chí là có chút ngưng trọng của Vân Thiển, công tử đến tìm bọn họ, phía sau lại mang theo một nữ tử nhỏ tuổi như vậy, chắc chắn là đã xảy ra chuyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.03.2016, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 31.05.2015, 15:33
Bài viết: 344
Được thanks: 1003 lần
Điểm: 8.46
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đế vương sủng thần - Hoa Vũ Băng Lan - Điểm: 12
Rất xin lỗi mọi người, dạo này công việc của bợn hơi nhìu, vẫn còn dây dưa đến tuần này. Hôm nay tranh thủ edit được một phần pót lên cho mọi người xem. Nhưng do gấp gáp, nên nếu có lỗi gì thì mọi người chỉ ra để mình sửa lại nhoa

Cảm ơn các bạn. Giờ thì chúc mọi người xem vui nhoe ^ ^

****************************

CHƯƠNG 80. TRÚNG BẪY (Phần 1)

Editor: nhamy111

****************************

“Công tử, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?” Doanh Doanh chưa từng thấy qua Vân Thiển như vạy, trong lòng thật lo lắng có phải đã xảy ra chuyện lớn gì trong hoàng cung hay không

“Phát lệnh khẩn cấp, triệu tập mọi người...” Vân Thiển ôn nhu, nghiêm túc thản nhiên lên tiếng, mang theo ý tứ không thể kháng lệnh.

Thanh Y cùng Doanh Doanh sửng sốt, lệnh khẩn cấp này chưa bao giờ phát ra, rốt cuộc bây giờ chuyện gì đã xảy ra mà làm cho người luôn luôn không dễ dàng vận dụng lệnh khẩn cấp lại yêu cầu tập hợp tất cả mọi người? Cho dù năm năm trước cũng không có, cho nên sắc mặt của Doanh Doanh và Thanh Y trở nên ngưng trọng.

“Dạ” Thanh Y lập tức lên tiếng, phi nhanh bóng dáng ra khỏi lầu.

Vân Thiển đi đến phía trước cửa sổ, nhìn sắc trời âm u, tuyết cũng vừa rơi xuống...

Cho nên, nàng tại đây, dưới màn tuyết rơi đã rời Thánh hoàng triều đi đến biên cảnh, vòng qua một hướng khác thẳng tiến đến phía sau phía sau nơi Lô quốc cùng Thuật quốc đóng quân, từ sau lưng bọn họ thực hiện hành động xuất kỳ bất ý, nhiệm vụ khó khăn như vậy nàng tự nhiêm muốn người của mình đảm nhận vì như vậy thì cơ hội thành công sẽ nhiều hơn.

Tiến vào phía sau nơi đen tối nhất, quân doanh.

Vân Thiển cầm binh phù trong tay, điều ra năm vạn binh mã, chỉ để lại mười lăm vạn binh mã thủ Thánh thành. Nơi quân doanh, một bóng áo trắng tung bay trong gió, phía sau là Thấm Lan, Thanh Y cùng Doanh Doanh sóng vai đứng thẳng. Trước mặt bọn họ là Vân Thiển, nàng đang tự mình lựa ra năm vạn tinh binh, mỗi người bọn họ đều có một sở trường riêng, đương nhiên, Vân Thiển càng coi trọng khí thế cùng tinh thần của bọn họ, có đôi khi người có ý chí cao thường có thể thắng được các cao thủ võ công tuyệt đỉnh.

Mà bên trái, các hắc y vệ hòa vào cùng bóng đêm, đây là một ngàn người Vân Thiển tự mình huấn luyện, không nhiều cũng không ít, nhưng hơi thở phát ra trên mỗi người bọn họ thì các binh linh thông thường đều không thể so sánh được

Nâng mắt, nhìn bầu trời.

“Doanh Doanh, Thanh Y! Năm vạn người này trao trên tay hai người, hy vọng các người đừng làm ta thất vọng, nghe rõ, các ngươi cùng năm vạn nhân mã này nhất định phải ẩn giấu hành tung của mình, đến thời điểm cuối cùng, năm vạn nhân mã này có tác dụng rất quan trọng, nếu ta chưa phát tín hiệu thì tuyệt đối không thể bại lộ hành tung, ý của ta các ngươi hiểu rõ chứ...” Câu cuối cùng này, Vân Thiển là muốn nói với năm vạn nhân mã.

“Hồi đại nhân, hiểu rõ!” tất cả cùng kêu lên, khí thế như vậy làm Vân Thiển rất hài lòng.

“Công tử, chúng ta mang năm vạn nhân mã đi như vậy, bên người chỉ có một ngàn người có quá ít hay không?” Doanh Doanh nhíu mày nhìn năm ngàn hắc y nhân đứng thẳng trong gió.

“Một ngàn người đủ rồi!” Nếu có thể, nàng rất muốn hành động một mình, nhưng hiện tại phải ám sát người nàng muốn ám sát là những tên thủ lãnh trọng yếu, nhân số cũng là vấn đề rất quan trọng.

“Công tử, người phải trăm ngàn cẩn thận...” Nhìn bóng dáng Vân Thiển, Doanh Doanh không nhịn được chảy nước mắt, mang theo nức nở nhè nhẹ nói

Vân Thiển đi lúc này đây là đi làm một việc vô cùng mạo hiểm, có thể nói, một ngàn người bọn họ ra đi, nhưng thật sự rất có khả năng có đi không có về.

“Đi!” Vân Thiển thản nhiên quét mắt liếc hai người một cái, thản nhiên hô to, thân hình nhỏ gầy vừa chuyển, năm ngàn người liền phi thân theo nàng vào trong bóng tối, đối với thân thủ của Vân Thiển, một ngàn hắc y nhân này tự nhiên không thấy kinh ngạc mà xem đó là một loại chuyện tình đương nhiên.

Nhìn bọn họ biến mất ở cửa quân doanh, mặt Thanh Y không chút thay đổi, xoay người, “Đừng làm vướng víu công tử, làm hết khả năng của chúng ta, đây là việc chúng ta phải làm vì công ty...”

Doanh Doanh đè nén lệ biệt ly xuống, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Thanh Y, gật đầu thật mạnh

Năm vạn người, yên lặng không một tiếng động đi về hướng ngược chiều với Vân Thiển, đạp lên lớp tuyết trắng lưu lại từng dấu chân

Hoàng thượng mang theo năm mươi vạn binh mã rời đi, thái hậu lại không biết tung tích, đại nhân cũng không thấy bóng dáng, Thánh hoàng triều lập tức rơi vào lo âu thấp thỏm, tất cả đều không biết chuyện gì kế tiếp đang chờ đợi bọn hắn.

Một trận chiến này của thiên hạ là không thể tránh hỏi.

Lấy Thánh hoàng triều làm nguyên nhân, lấy tính mạng làm tiền cược, sát ý tung hoành, huyết khí tràn ngập.

Dung mạo ôn nhu được che dấu dưới mặt nạ là khí phách thị huyết dâng trào.

Vân Thiển nàng, cho tới bây giờ cũng không phải là người lương thiện, vì chính mình, còn là vì Cô Độc Úy, nàng quyết muốn tử chiến đến cùng, dùng một ngàn người này của nàng đối đầu cùng Thuật Quốc và Lô Quốc, có lẽ đối với người ngoài mà nói, nàng đây là đang si tâm vọng tưởng, nhưng chuyện nàng muốn làm, không có chuyện nào bất thành.

Ra đến biên cảnh, một ngàn người bọn họ tránh thoát vo số cặp mắt, thuận lợi đi vào bên trong biên thành Thuật quốc, một ngàn người yên lặng không tiếng động tiến đến sau lưng bọn họ.

Ngàn dặm bôn ba, phong trần mệt mỏi, mười ngày sau, Vân Thiển rốt cuộc đã như ý nguyện, mang theo người của nàng đứng nơi bãi cát vàng cách Thuật quốc cùng Lô quốc hơn mười dặm. Đối mặt với nhiệm vụ kích thích như vậy, Vân Thiển như tìm về với cảm xúc mênh mông dâng trào của nhiều năm về trước.

Thuật quốc cùng Lô quốc đều ra điều kiện với Thánh hoàng triều, cho nên bọn họ sẽ không dễ dàng động thủ, Vân Thiển lại thần không biết quỷ không hay đến sau lưng bọn họ, giấu mình trên núi cao, nhìn về hướng thành trì Thánh hoàng triều xa xôi, lại cuối đầu xuống dưới, phía dưới đúng là chỗ hạ trại của mấy trăm vạn đại quân, đầu người rậm rạp làm cho Vân Thiển không khỏi nhíu mày.

Một ngàn người của mình có thể đánh được với mấy trăm vạn đại quân này không? Có phải có chút giống người si nói mộng? Đến lúc này, Vân Thiển vẫn hoàn toàn không có chút lòng tin nào.

“Chủ tử, xem ra bọn họ cũng không có hành động...” Đứng bên cạnh Vân Thiển, Thấm Lan chậm rãi nói.

Vân Thiển gật đầu, bọn họ đều không mặt quân trang chính quy, đều là mặt quần áo nhẹ nhàng ra trận, tốc độ so với quân đội gì đó đều nhanh hơn, đối với tốc độ của bọn họ, Vân Thiển thật vô cùng tin tưởng.

Nhìn một ngàn người mệt nhọc quá độ vì cưỡng chế đi nhanh, Vân Thiển quyết định nghỉ ngơi một lúc tại nơi này, đem dùng lương khô mang theo để bảo trì thể lực của mình

Lại là một đêm tối đen, một ngàn người bọn họ tỉnh táo lại từ trong bóng tối. Thân ảnh tuyết trắng của vân Thiển đột nhiên nhảy dựng lên, Thấm Lan đang ngủ trong liều của Vân Thiển cũng đồng thời tỉnh lại, ngủ trên tuyết nếu không có nội công che chở căn bản không thể ngủ được, hành động nhảy lên của Vân Thiển làm cho không riêng gì Thấm Lan bừng tỉnh mà mọi người cũng đều thức giấc, một ngàn hắc y nhân cũng đồng thời mở hắc đồng sắc bén ra.

“Chủ tử...” Thấm Lan không biết Vân Thiển phát hiện cái gì, nhỏ giọng hỏi.

“Tối nay phải đánh bất ngờ...” Nàng đột nhiên có một loại dự cảm không tốt, dường như ngọn núi cao này đã làm nàng đã bỏ qua cái gì đó, làm cho nàng thật không yên tâm, rất muốn xuống núi để tìm xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sao đột nhiên vậy?

Thấm Lam không biết trong lòng Vân Thiển bất an, tuy rằng không tán thành, nhưng cũng không ngăn cản Vân Thiển, chỉ nhận lệnh phân phó một ngàn hắn y nhân vừa mới nghỉ ngơi.

Hành động vào đêm tối mùa đông đối với bọn họ mới là cơ hội tốt nhất.

Mười ngày, Cô Độc Úy bên kia cũng không có chút động tĩnh nào, chính là loại tình huống trầm tĩnh yên lặng này làm cho nàng cảm thấy bất an, trong lòng sợ suy đoán của mình trở thành sự thật.

“Chết tiệt...” Nhìn bầu trời vào đông dễ dàng tối đen, Vân Thiển hung hăn thấp giọng rủa một tiếng, có một loại phẫn nộ không tên tràn ngập trong lòng nàng.

Trên người Vân Thiển tràn đầy băng lãnh, miệng cắn một thanh chủy thủ thân hình gầy yếu cùng quần áo trắng như tuyết nhìn xa xa căn bản không thể nhìn ra đây là một người.

Vân Thiển tính toán, tốt nhất là một ngàn người bọn họ yên lặng đánh tráo với quân đội của địch, xuống tay sẽ nhanh hơn.

Đương nhiên, dung mạo của Vân Thiển căn bản không thể tràn trộn vào địch doanh, Thấm Lan là nữ tử, thân hình quá mức nhỏ gầy, thực dễ bị quân địch phát hiện sơ hở, cho nên, một ngàn người này đều phải đồng thời lẻ vào.

Trong bóng tối, bông tuyết như những đóa hoa lặng lẽ rơi xuống.

Một đêm này đây lại nghênh đoán trận đại tuyết thứ hai của mùa đông, Vân Thiển rốt cuộc vẫn bất chấp tuyết lớn bước lên phía trước đến đằng sau đại quân.

Lặng yên xuống núi, xuyên qua tuyết trắng, cho dù quần áo màu đen, nhưng trong bóng tối này bọn họ vẫn có thể ẩn nấp rất tốt, nếu không phải cao thủ giống Vân Thiển, căn bản đều bị nhìn thấy như những thấy như những bóng đen di động.

Bông tuyết rơi, áo trắng cùng áo đen bí mật đi cùng nhau, tiếp cận bóng tối bên cạnh lính gác, bất động thanh sắc khóa cổ bọn họ, ngay sau đó hắc y nhân thay thế vị trí lính gác.

Vân Thiển làm một loạt hành động này quá mức thuận lợi, thuận lợi đến nổi làm cho nàng ngày càng bất an, người của bọn họ càng ngày càng tiếp cận doanh bộ.

Vân Thiển cùng Thấm Lan tách ra hành động ở hai bên, một người mang theo năm trăm người phân biệt hành động nơi trại quân Thuật quốc cùng Lô quốc, hai quốc gia này đồng thời hạ trại trên bình nguyên này nhưng không can thiệp vào chuyện của nhau, thật sự là chuyện đáng ngạc nhiên.

Vân Thiển dựa vào trực giác của mình, nàng biết hành động của mình đã bị đối phương nhìn thấu, nhưng vì sao lại không ngăn cản. Vân Thiển đánh vào sau gáy người phía trước, hắc đồng dưới mặt nạ đột nhiên nhìn lên bầu trời, một mảnh đen kịt, trừ bỏ bông tuyết rơi xuống thì cái gì cũng không nhìn thấy.

Mày liễu Vân Thiển chợt nhíu, mây đen trong lòng dày đặc.

Đáng giận!!!

“Mau đi thôi!” Liều lĩnh hét lớn một tiếng, năm trăm người phía sau đại kinh, biết rằng hành động bọn họ đang tiến hành đã bị người phát hiện, trong lòng hoảng hốt, xoay người liền phi ra ngoài.

Vân Thiển cắn răng thật chặt, tự trách mình quá sơ suất, vậy mà lại không phát hiện sắc trời quá tối, cả một vùng doanh trại thế mà không có một cây đuốc, tình huống như vậy nói rõ nàng đã rơi vào bẫy rồi, Tây Lâu Mạch, nàng cuối cùng lại xem thường hắn.

Có lẽ là bất an trong lòng Vân Thiển làm cho nàng mất đi năng lực phán đoán vốn có mới trúng bẫy như vậy, Tây Lâu Mạch cố ý thiết kế bẫy vì bọn họ.

Lao ra tới bên ngoài, bên kia là chỗ hắc ám, sắc mặt Thấm Lan âm trầm dẫn năm trăm người vội vàng rời đi.

Sắc mặt Vân Thiển lãnh khốc, lần này nàng đã đánh giá sai chính năng lực của mình, quả nhiên không chấp hành nhiệm vụ thường xuyên cũng làm cho trí lực giảm xuống.

Một ngàn người tập trung lại cùng nhau, không có lệnh Vân Thiển bọn họ cũng không dám lui trở về, bởi vì phía sau đã sớm bố trì đầy người, quân hai quốc gia đã vây kín một ngàn người bọn họ cùng một chỗ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhamy111 về bài viết trên: Huỳnh Phi, Vô Tình, chalychanh, hamburg, hắcmiu2110, pink291999, thỏ_chậm_chạp, xuanhien77, Đường Kỳ Y
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: BangSa, Ck Linh Dâm, IAmAHealer, lan trần, Lạp Lạp, nevercry1402, thucyenphan, Tiên tử, Totoro yuki và 938 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 114, 115, 116

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 80, 81, 82

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

18 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 420 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 332 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 427 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 279 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
LogOut Bomb: o0maiami0o -> Epiphyllum1410
Lý do: :)))
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 405 điểm để mua Hà mã lười
Etalts: mọi người ủng hộ t với nha
Etalts: PR: Trùng sinh chờ em lớn
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 384 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 623 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 364 điểm để mua Hà mã lười
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 399 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 315 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 299 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Phèn Chua: Bà đào vote cho bổn Ri nào :cry2:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 592 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 283 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 563 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: Tiêu Tương vừa đặt giá 831 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Junwei: PRTRUYỆN CÁI NHÉ [Xuyên không] Phì Lũ đại náo dị giới
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 474 điểm để mua Ếch xanh 1
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 310 điểm để mua Bút chì
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 450 điểm để mua Ếch xanh 1
Minh Huyền Phong: Ko sao đâu chị :>
Sam Sam: Lỡ tay đấu, bạn Phong đấu lại giùm mình nhé! Xl bạn.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.