Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Con gái của biển cả - Bái Tang

 
Có bài mới 06.02.2015, 12:06
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 2487
Được thanks: 3568 lần
Điểm: 6.67
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 22 - CẦU HÔN

Đêm.

Mặt sàn bằng đá cẩm thạch bóng loáng đến mức có thể soi bóng người lúc này đang phản chiếu từng đôi giày khiêu vũ và những tà váy đang xoay tròn trên đó.

Bữa tiệc xa hoa để chào đón đội ngũ đi săn trở về. Mà chuyện ta và Meredith gặp gấu và những mạo hiểm trải qua sau đó thì trở thành câu chuyện các phu nhân quý tộc yêu thích. Chuyện không liên quan đến mình mà bọn họ vẫn không ngừng tìm hiểu với vẻ tò mò, để rồi cuối cùng hoảng sợ cảm thán: "May là có tước sĩ Meredith trung thành dũng cảm. Điện hạ, ngài không có việc gì, đúng là tốt quá!"

Ta chỉ có thể mỉm cười trả lời: "Đúng vậy, nhờ có... tước sĩ Meredith trung thành. Thảo nào vương tử điện hạ luôn ca ngợi anh ta là đệ nhất dũng sĩ của Austar..." Nhưng mà, chỉ là vì trung thành sao? Thời khắc này, ta cảm thấy nụ cười trên mặt ta cứng đờ.

Eric tới mời nhảy giải cứu ta ra khỏi đám người. Vương tử dẫn ta đi vào sân nhảy, thấp giọng nói bên tai ta, "Xin lỗi, vừa về cung lại phải tham gia vụ này, không để em nghỉ ngơi cho đỡ mệt được".

Ta trả lời: "Không sao".

Lời nói chưa dứt hắn đã ôm ta xoay một vòng quay cây cột lớn, lúc này ta nhìn thẳng ra ban công bên ngoài cánh cửa rộng mở.

Bước chân đang theo nhịp điệu chợt rối loạn, ta suýt nữa giẫm lên chân hắn.

"Làm sao thế? A, anh nghĩ là em mệt thật rồi. Hay là để anh đưa em về trước, nhé!"

Ta yên lặng không trả lwoif, đến tận lúc vương tử lo lắng hỏi tại sao sắc mặt ta kém như vậy ta mới hồi phục tinh thần lại.

"Không, không cần đâu, Eric. Em rất khỏe. Lát nữa em còn muốn hát cho anh nghe". Ta nói như vừa hạ được quyết tâm.

Đúng vậy, từ lâu đã nên làm điều này rồi.

Giờ khắc này ta chỉ muốn chấm dứt tất cả mọi chuyện này. Có lẽ còn muốn điên cuồng đập phá đồ đạc nữa.

Qua lớp rèn cửa thấp thoáng vì làn gió đêm hây hẩy, ta nhìn thấy một bóng lưng mặc váy trắng cúi đầu dựa vào lan can ban công. Một bóng dáng cao lớn trầm lặng mà mấy ngày nay ta đã quá quen thuộc đứng bên cạnh bóng váy trắng kia, như là đang thổ lộ gì đó với cô ta.

Có điều làm ta đau mắt nhất vẫn là trên vai cô ta đang khoác một chiếc áo choàng tối màu kiểu nam.

Loreley và... Meredith!! Vì sao vẫn luôn luôn trầm lặng mà hắn lại nói chuyện với cô ta bằng vẻ mặt như vậy?

Trong nháy mắt nhận ra hai người đó ta chỉ cảm thấy vù một tiếng, máu trong người dồn hết lên đỉnh đầu, sự khó chịu vẫn còn đâu đó trong ngực ta lập tức biến thành lửa giận ngập trời, đốt sạch mọi lý trí của ta!

Ta muốn hóa thành mãnh thú xông lên xé nát hai người này, nhưng bước chân ta vừa động đã suýt nữa giẫm lên thứ gì đó, lúc này ta mới phát hiện Eric vẫn đang ôm ta khiêu vũ, điều này kéo ta trở lại hiện thực.

Trong nhịp điệu lượn vòng cứng nhắc, ta cảm thấy không biết nên làm thế nào.

Ta có lí do gì để giận dữ gào thét với họ? Hoặc nói, có cần phải làm như thế không? Ta vốn rắp tâm báo thù, trong vài ngày bất ngờ mất tích cùng Meredith tâm niệm này đã bị ta ném đi thật xa, Mà hình ảnh hai người đứng bên nhau kia giống như là một bàn tay tát lên mặt ta, cười nhạo sự do dự từng xuất hiện trong đầu ta đó.

Sau khi đọc nhật ký của con bé người cá không ngờ ta lại dao động! Bây giờ ta hoàn toàn không muốn thừa nhận rằng con bé ngoan ngoãn đáng thương kia đã từng gợi lên lòng thông cảm vốn đã không nhiều của mình.

Vì vậy, ta bắt đầu nghĩ lại mục đích lên bờ lúc đầu - ta cần hủy diệt con gái của Ceto, làm cho nó triệt để hóa thành bong bóng. Nó đã ký khế ước phép thuật, chỉ cần ta khẽ động nó sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được. Cho dù bây giờ nó đổi ý thích người khác cũng không thể vãn hồi được.

Còn Meredith? Hừ, cùng lắm chỉ là một tên người hầu trung thành thôi! Ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!

Mang tâm tình mãnh liệt như vậy, ta chỉ cảm thấy mặt đất mỗi một dấu chân ta bước qua đều như bốc lên ngọn lửa hừng hực, đốt cháy máu trong người ta. Sau khi điệu nhảy này chấm dứt ta khoác tay Eric đi tới cạnh chiếc piano trong góc đại sảnh với tốc độ không cho hắn kịp từ chối.

Nhận được sự gợi ý của ta, các nhạc công trong dàn nhạc vội vàng thay đổi bản nhạc.

Cùng với tiếng nhạc du dương, sau hàng trăm năm bị phong ấn ta lại một lần nữa mở miệng ca hát, bằng giọng hát đã lâu không dùng đến - âm thanh tự nhiên chỉ thuộc về con gái của biển.

Nghe tiếng hat, mọi người tụ tập tới gần như bị ma bắt, ánh mắt đờ đẫn, si ngốc nhìn ta chằm chằm. Linh hồn họ bị tiếng ca lôi kéo nhấp nhô, bay lên không trung, hạ xuống mặt đất - nếu như bây giờ dùng tiếng hát mê hoặc khiến bọn họ chết đi thì có lẽ bọn họ cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo.

Khóe môi ta lộ ra một thoáng cười, nhìn đám quý tộc bình thường vẫn tự cho mình siêu phàm này say mê trong mỗi thang âm, biến thành những con rối bị ta giật dây. Thật muốn làm cho những người này cứ thế bị hủy diệt - vừa hát ta vừa cố gắng kìm nén loại cảm giác kích động tàn khốc này.

Một bài hát đã kết thúc, bọn họ vẫn ngơ ngẩn như chưa hoàn hồn, sau một lúc lặng im tiếng hoan hô ca ngợi nhiệt liệt mới vang lên.

Nhưng đối với ta những điều này đều không quan trọng, đối tượng chú ý của ta chỉ có Eric. Hắn tỉnh táo lại từ trong trạng thái mơ màng, sau đó trên mặt lộ vẻ mừng như điên.

Hắn đưa tay giữ vai ta, xoay người ta về phía hắn, "Là em! Monica! Em chính là cô gái đã cứgaianh đó, tiếng ca này anh không thể nhớ lầm được!"

"Đây là ân huệ thiên thần ban cho anh, ân nhân ta vẫn tìm vậy mà lại chính là người anh vẫn vương vấn trong lòng!" Hắn xúc động đến mức lời nói cũng trở nên không rõ ràng.

Sau đó ngoài dự liệu của ta và tất cả mọi người, vương tử quỳ một gối xuống trước mặt ta.

Hắn dùng một loại giọng điệu và tư thế gần như thành kính, cầm bàn tay ta đặt lên môi khẽ hôn.

"Công chúa điện hạ Monica cao quý, ta, Eric, vương tử vương quốc Austar, thỉnh cầu ngài đồng ý cưới ta, trở thành vợ ta". Eric nói ra câu này tựa như tuyên thệ, mọi người xung quanh không hề phát ra tiếng động nào, tựa như đều đang nín thở.

Đây chính là kết quả ta cần.

Ta gật đầu.

Vương tử đứng lên, ôm ta vào lòng.

Ta đã không nghe thấy tiếng ồn ào ầm ĩ xung quanh nữa. Bởi vì anh mắt ta đã lướt qua đám người nhìn về phía bóng dáng màu trắng đang yếu ớt bám vào cánh cửa ở phía xa xa.

Nhưng bóng người bên người cô ta kia lại bất ngờ không đỡ cô ta - đôi mắt màu đen của hắn chỉ nhìn chằm chằm về phía này.

Không phải hắn rất có phong độ kỵ sĩ sao? Sao không đi săn sóc cô bé yếu đuối kia đi? Ta hừ nhẹ khinh thường, dựa vào vòng tay ấm áp của vương tử.

Lần này, là ta dời ánh mắt trước.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 06.02.2015, 12:07
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 2487
Được thanks: 3568 lần
Điểm: 6.67
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 23 - QUYẾT ĐẤU

"Điện hạ, hít sâu vào nào!"

Ta nghe lời, hít sâu, cảm thấy tức ngực.

"Lần nữa".

Lại hít sâu một hơi, ả hầu gái cường tráng kéo chặt sợi dây phía sau chiếc áo lót bó eo, làm cho ta hầu như muốn lập tức nôn ra tất cả những gì vừa ăn trước đó.

"Đủ rồi!" Còn cứ thế này chắc ta sẽ bị ả siết đến chết ngạt mất! Ta vẫy tay cho thị nữ lui ra. Ả nói với vẻ mặt không biết nên làm thế nào: "Điện hạ còn chưa thử lễ phục mà? Thợ may lại vừa sửa chữa lại một chút".

"Vậy thì bảo ông ấy dửa lại thân váy về độ rộng bình thường chứ không phải bắt ta phải bó eo đến chết ngất rồi mới chui được vào trong đống vải vóc đó!"

Huống chi chẳng lẽ dáng người ta còn không đủ hoàn mỹ sao? Lại còn bắt ta mặc cái áo bó eo đó vào, đúng là cực hình!

Thị nữ và đám nữ quan vội vàng trấn an tâm tình ta đang trở nên cáu kỉnh vô cùng vì chuyện hôn lễ rườm rà. Bọn họ nói đây là mốt hiện nay, vị thợ may đó chính là người của nước láng giềng vẫn luôn dẫn đầu trong phong cách thời trang các nước được Eric cố ý mời tới may áo cưới cho ta.

Ta cau mày, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.

Đang lúc một đám phụ nữ vừa xoay quanh người sau khi ta đã mặc váy cưới vào vừa không ngừng tranh luận xem phải sửa chữa đường viền hoa nơi nào đó như thế nào thì vương tử đến không thể nghi ngờ là tin tức tốt nhất.

Eric đi vào với nụ cười tươi rói, nhìn thấy ta hắn giật mình ngẩn ra một chút. Trên mặt là vẻ say mê và kinh ngạc.

Hắn cầm tay ta lên hôn, nịnh bợ: "Monica, em là cô dâu xinh đẹp nhất thế gian anh từng nhìn thấy! Anh thật sự mong đám cưới đến sớm hơn!"

Ta ra vẻ nhõng nhẽo lườm hắn: "Làm gì có ai tự diễn tự khen như anh cơ chứ! Lễ phục còn chưa may xong mà đã khen thế rồi!"

Hình như vương tử rất hưởng thụ vẻ làm nũng này của ta. Có lẽ để chứng minh câu nịnh bợ của mình là rất đáng tin, hắn còn cố ý hỏi đám thị nữ, nữ quan và các phu nhân đang trù bị hôn lễ xung quanh xem hắn nói có đúng không. Mà những người được hắn hỏi này làm sao dám phản bác hắn trước mặt cả ta và hắn chứ?

Vì vậy, sau khi mọi người đều tỏ ra đồng ý vương tử liền nhìn ta kiêu ngạo như một em bé chờ đợi được người lớn khen ngợi, hay như đang mong chờ ta cho kẹo ăn vậy. Ta cười khẽ, dùng mu bàn tay che miệng, nói: "Không, còn có người ngài chưa hỏi! Nếu ngay cả tước sĩ Meredith ít nói nhất cũng đồng ý với lời nói của ngài thì ta mới chấp nhận lời khen tặng này".

Nghe thấy yêu cầu vô vị này của ta, Eric lập tức đẩy đám người ra, tìm thấy Meredith đứng khuất phía sau một đám người hầu, kéo hắn đến trước mặt ta, tươi cười nói với hắn: "Anh em của ta, bạn xem, cô dâu của ta có phải cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới không?"

Ta hơi nghiêng đầu, như cười như không nhìn Meredith.

Vẻ mặt hắn rất khó hình dung, mất tự nhiên như đã bị đông cứng, chỉ ngơ ngác nhìn ta chằm chằm. Trong đôi mắt đen đó lại không thấy còn có ánh sáng lấp lánh như trước nữa. Hắn chỉ yên lặng, không trả lời.

Thời gian yên tĩnh này quá dài, khung cảnh như mặt hồ đã bị đóng băng, lạnh lẽo và cứng nhắc. Ta hầu như có thể nhìn thấy những người xung quanh đều hóa thành tượng đá, bị đập vỡ từng mảnh rơi xuống.

Mà nụ cười vui vẻ trên mặt vương tử thì chuyển thành nghi hoặc.

Ta mở miệng đánh vỡ yên lặng, "Eric, anh xem, ta đã nói là anh sai mà. Ta hiển nhiên không phải cô dâu xinh đẹp nhất. Đối với Meredith thì cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới có lẽ phải là cô gái anh ấy sẽ cưới?"

Lúc này những người xung quanh mới như vừa sống lại, cười ha ha trêu ghẹo Meredith bằng những lời lẽ dí dỏm.

Có điều, lúc này lại có tiếng huyên náo vang lên ngoài sảnh.

Tất cả mọi người đều nhìn ra cửa, chỉ thấy một bóng dáng mảnh mai xông vào phòng ta, phía sau là hai cô hầu gái lớn tiếng ồn ào, "Tiểu thư! Ngài vừa mới tỉnh lại, xin đừng chạy lung tung như vậy. Ngài cần tìm vương tử điện hạ thì chúng tôi sai người đi thông báo là được rồi mà".

Ha ha, thì ra là con bé người cá. Cục diện đã định, cô ta còn muốn vùng vẫy như thế nào nữa?

Cô ta chạy vội tới trước mặt chúng ta, nhưng còn cách năm bước thì đã bị ngăn cản lại. Nhìn thấy chiếc váy trắng trên người ta, cô ta sững lại như không dám tin, sau đó nước mắt liền rơi xuống đất tí tách.

Không ai nói gì vì tất cả đều bị hình ảnh kì lạ này làm kinh sợ, có điều ta cho rằng nhất định trong lòng bọn họ đều đang hò hét điên cuồng. Một giây sau cảnh tượng này sẽ trở thành tin tức lá cải truyền khắp trong miệng tất cả các phu nhân quý tộc cũng như đám nô bộc. Tình cũ duyên mới quyết đấu, đúng là một chủ đề hấp dẫn.

Đương nhiên, cho dù là trong câu chuyện ngồi lê mách lẻo thì ta cũng phải là người chiến thắng!

Vì vậy, ta co người áp vào Eric, câu trả lời của hắn là đưa tay ôm eo ta, thể hiện lập trường rất rõ ràng.

Loreley nhìn Eric, trong mắt và trên mặt đều lộ vẻ tủi thân và đau đớn, còn có cả tình yêu có thể bất chấp tất cả nữa. Nhưng khi cô ta quay sang nhìn về phía ta thì lại chỉ còn sự căm hận sâu sắc và không cam lòng khi người mình yêu bị cướp mất.

Rốt cục chuyện này cũng đã đến rồi sao? Rốt cục ngươi đã cảm nhận được loại dục vọng tà ác muốn cắn nát xé tan đối phương này rồi sao? Cô bé xinh đẹp và đơn thuần ạ, ta cũng từng bị loại cảm giác này hành hạ! Ta thỏa mãn như đang thưởng thức kiệt tác do chính mình làm ra.

Con bé người cá lắc đầu, hai bàn tay nhanh chóng ra hiệu bằng thủ ngữ, cặp môi bình thường màu phấn hồng lúc này trắng xanh đến mức đáng sợ, há ra khép lại nhưng lại không phát ra âm thanh. Hành động của cô ta run rẩy lộn xộn nhưng cực kì nhanh chóng, có thể thấy sự hỗn loạn trong suy nghĩ và sự vội vàng trong nội tâm.

Eric đọc thủ ngữ của cô ta, trong số những người ở đây chỉ có hắn từng học thứ này: "Cái gì? Em nói, Monica không phải người cứu anh? Em bảo anh không được nhận nhầm?"

Vương tử rõ ràng hàm ý cô ta cần biểu đạt, nhưng bất ngờ lại bật cười nhẹ nhàng.

"Cô bé ngốc nghếch, cho dù Monica không phải người đã cứu anh thì có thể anh sẽ không lập tức xúc động đến mức cầu hôn tại chỗ như vậy, nhưng sau vài ngày anh cũng sẽ đưa ra quyết định này. Điều này là hoàn toàn chính xác, cô ấy chính là người bạn đời anh vẫn tìm kiếm, anh và cô ấy sẽ là một đôi hạnh phúc nhất. Em sẽ chúc phúc cho bọn anh chứ? Anh luôn coi em như em gái. Có lẽ thái độ của anh trước đây đã làm cho em hiểu lầm, bây giờ anh chân thành xin lỗi và mong em tha thứ. Nếu như em gặp được người em thật sự yêu thì em sẽ hiểu được sự khác biệt này, giống như khi anh gặp được Monica".

Những lời nói này của Eric đã đập tan chút hi vọng còn sót lại của Loreley. Cô ta lại làm vài kí hiệu, có điều tư thế đó giống như một cánh bướm xinh đẹp đang vùng vẫy hấp hối.

"Âm thanh... của... Monica không... phải..." Vương tử cau mày đọc theo, vẻ mặt khó hiểu. Hắn tỏ ra thông cảm, "Có phải em bị ốm rồi không? Đã bảo hầu gái gọi thầy thuốc chưa?"

Ta lại hiểu ý con bé người cá, chắc là tối qua cô ta nghe thấy ta hát, nhận ra đó là âm thanh của cô ta trước kia. Chuyện cười! Ngươi có thể khống chế được âm thanh của tự nhiên thuộc về con gái của biển sao? Đồ vật cướp đoạt được bị chủ nhân cũ thu hồi mà còn khóc lóc kể lể như người bị hại? Ngươi cứ khóc đi, không có ai hiểu ý ngươi đâu, bọn họ sẽ chỉ cảm thấy con bé câm nhà ngươi đang điên khùng, ngay cả Eric ngươi yêu cũng sẽ không hiểu.

Con bé người cá vốn đang nhìn Eric với vẻ chờ đợi yếu ớt, sau khi nghe thấy câu hỏi lo lắng của vương tử liền như đột nhiên mất động lực. Tất cả mọi ánh sáng trong mắt nó đều chợt tắt, kể cả là tủi thân, đau đớn, yêu thương hay thậm chí là căm hận hay không cam lòng cũng đều không còn nữa. Đôi mắt màu xám lập tức trống rỗng, đờ đẫn đến mức đáng sợ.

Cô ta nhìn Eric, nhìn ta, toàn thân toát ra một vẻ tiêu điều xơ xác như sắp chết. Sau đó cô ta bị mấy nữ phục vụ vội vàng chạy tới nửa nâng nửa kéo ra ngoài.

Nhìn bóng lưng yếu ớt bệnh trạng của Loreley, Eric thở dài, ôm ta một chút đồng thời biểu thị xin lỗi.

Tiếng thở dài cuối cùng Loreley phát ra như làm ta bị mê hoặc, làm cho ta không tập trung được. Ta nhìn cô ta hầu như bị che khuất phía trước mấy nữ phục vụ, trước ngực chợt cảm thấy dồn nén, gần như không thở nổi. Đáng chết! Nhất định là tại cái yếm thắt chặt quá...

Quay đầu nhìn về phía Meredith phía sau đám người, nhìn thẳng vào mắt hắn, phát hiện tâm tình ẩn chứa trong đó - gọi là tuyệt vọng - dù không dễ đọc hiểu như trong mắt con bé người cá nhưng cũng không khác nhau là mấy, ít nhất cũng làm cho ta phải nguyền rủa cái yếm bị bó quá chặt.

Ta quay đầu, nhắm mắt lại.

Cục diện đã định, không thể sửa đổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.02.2015, 12:12
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 2487
Được thanks: 3568 lần
Điểm: 6.67
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 24 - CHỊ EM

Thời gian cách hôn lễ ngày càng gần, càng nhiều chuyện rườm rà quấn lấy ta, ta thấy phiền phức đến mức từng nghĩ đến bỏ trốn.

Mà trong mấy ngày nay con bé người cá không còn xuất hiện lần nào trước mặt ta nữa, ta chỉ thấy nó một lần ở vườn hoa xa xa. Nhưng Chỉ thoáng qua vậy là đủ rồi, cô ta gầy đến mức dường chu chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay mất. Hình như là ốm rồi, ngay cả mái tóc vàng vốn óng mượt giò cũng xơ xác thành màu cỏ khô.

Nghe nói bên người cô ta giờ có thêm ba nữ quan và một vị thầy thuốc riêng, đây là dặn dò của chính vương tử. Có điều trong miệng mọi người thì hành động tựa như quan tâm đó kì thực còn mang ý giám thị và khống chế để đè phòng cô ta lại xông đến trước mặt ta như ngày đó.

Nghe thấy suy đoán như vậy ta chỉ cười nhạo một tiếng. Đàn ông, tất cả đều như vậy, một khi thay lòng cũng sẽ lập tức trở mặt vô tình. Kỳ thực, bất kể chăm sóc hay khống chế đối với Loreley hiện nay cũng đều không còn quan trọng. Cô ta không thể còn có loại động lực nóng cháy và điên cuồng đó để chạy tới trước mặt ta tranh luận, bởi vì cô ta đã thua triệt để từ lâu rồi. Mũi dao cắm ở trong lòng cô ta đó là do Eric, người cô ta yêu tự tay đâm vào.

Điều này đau đớn hơn bất cứ chuyện gì khác, đau đến mức tất cả phản kháng gì đó đều đã biến mất, chỉ muốn chết đi để không cần phải chịu đựng sự hành hạ đó nữa.

Ta cũng hiểu, bởi vì những gì cô ta đang trải qua chính là những gì ta phải chịu đựng mấy trăm năm trước. Nhưng ta đã gắng gượng được, cắn răng rút mũi dao đó ra và dùng nó để đâm vào ngực con gái kẻ thù.

Cô bé ngoan ngoãn đơn thuần kia từ nhỏ đã được bảo vệ quá tốt, độ ngang ngược kiêu ngạo càng kém xa ta, vì vậy cô ta không hề có sức chống đỡ trước sự tấn công như vậy, chỉ còn cách tan thành tro bụi.

Con bé ngốc nghếch, giờ đây có phải ngươi đang hối hận?

Nhớ tới khế ước phép thuật vẫn đang để ở rãnh biển tuyệt cảnh, ta dự định về một chuyến để cầm nó theo người. Mặc dù khế ước phép thuật không thể bị phá hủy được, ngay cả thần tộc cũng không thể xem nhẹ hiệu quả của nó, nhưng chuyện này vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng, huống hồ nó còn quan trọng với ta như thế.

Ta gọi Bảo Bảo và Bối Bối dậy, trong những lúc chỉ có ta và chúng nó, Bảo Bảo đã không chỉ một lần chơi xấu lăn lộn trên mặt đất và keu ca ở trên này khô quá, thật là muốn về dưới biển.

Vì vậy ta mang hai tên này trở lại biển cả xa cách đã lâu, bỏ lại một đám đông nô bộc và hầu gái tất bật chuẩn bị hôn lễ.

Giống như vòng tay của mẹ, nước biển vẫn dịu dàng mà tràn ngập sinh cơ, ta cảm thấy sức mạnh hao tổn sau khi lên bờ bây giờ lại trở về lần nữa, dòng nước lướt qua thân thể khiến ta cảm thấy thoải mái đến từng lỗ chân lông.

Bảo Bảo và Bối Bối biến trở về bản thể cá chình, vui sướng bơi vòng quanh vui đùa ầm ĩ.

Sau khi bị lưu đày mấy trăm năm ở đây, rãnh biển tuyệt cảnh tối tăm sâu thẳm giờ đây lại cũng làm người ta sinh ra cảm giác quen thuộc và an tâm? Chẳng lẽ ta đã coi nơi này là nhà của mình?

Đúng là buồn cười, ta lắc đầu, trong lòng lại một lần nữa nguyền rủa thằng khốn vô sỉ đã cướp mất cung điện thần biển đó. Sau đó ta dọn dẹp, lựa chọn vài loại dược liệu phép thuật có lẽ cần dùng đến, dự định khi lên bờ sẽ mang đi theo.

Đột nhiên, pháp trận ta tiện tay bày ra trước khi vào đây cảm ứng được có người từ ngoài đến. Bảo Bảo và Bối Bối cũng chấm dứt hành động, chuyển sang tư thế đề phòng.

Là ai vậy nhỉ?

Mở gương ra quan sát, mấy bóng dáng người cá lờ mờ xuất hiện.

"Chúng tôi mang thiện ý tới thỉnh cầu phù thủy biển cả Ursula trợ giúp!" Một giọng nói của phụ nữ vang lên.

Ta nheo mắt suy nghĩ trong chốc lát, đưa tay thu pháp trận lại cho phép người đến vào cửa.

Là một đám người cá.

"Xin hỏi ngài có phải là phù thủy biển cả Ursula?" Con bé người cá dẫn đầu lễ phép hỏi thăm. Thoạt nhìn nó có vẻ nhiều tuổi nhất, khuôn mặt có vài phần tương tự Loreley, cũng có một mái tóc vàng.

"Chị cả, khách khí với như vậy con mụ xấu xa này làm gì? Mụ ta sắp hại chết em út rồi!" Một con người cá có mái tóc màu xám bạc chạy lên, ngón tay chỉ vào ta không hề khách khí.

"Dolly, không được vô lễ!"

"Em có nói sai đâu! Chị đến cầu xin con ma bạch tuộc này không bằng tới nói thẳng với phụ vương để phụ vương giết chết con mụ đê tiện này đi..."

Lời còn chưa nói xong, ta đã hất tay bắn ra một tia sét đánh văng nó vào vách tường, sau đó nằm bẹp dưới đất.

Đám người cá còn lại hoang mang bơi tới vây quanh nó, tíu tít thăm hỏi chăm sóc.

Con người cá dẫn đầu đó tỏ vẻ rất lo lắng, nhưng vẫn không thể không tới xin lỗi ta.

Ta ngồi trên chiếc ghế băng vỏ trai của mình ngẩng mặt xem trò khôi hài này. Ta phát hiện con bé nói năng lỗ mãng đó hình như vẫn chưa được giáo huấn, cho dù máu tươi chảy ra khóe miệng nhưng nó vẫn giận dữ trợn mắt nhìn ta.

Ta mỉm cười nhấc tay ngăn lại con bé dẫn đầu đang xin lỗi rồi thay đổi thủ thế vẫy vẫy tay, con bé người cá tóc màu xám bạc như bị ngoại lực mạnh mẽ lôi kéo, từ góc tường nhanh chóng bay về phái ta.

"A..."

"Dolly!"

"Chị hai!"

Đám người cá còn lại kêu lên sợ hãi định tới cứu nó, nhưng ta vẫy tay làm phép khiến tất cả chúng đứng im tại chỗ, chỉ có thể nhìn ta với vẻ hoảng sợ.

Ta đưa tay túm lấy mái tóc màu xám bạc của Dolly, hung ác kéo nó tới trước mặt mình. Nó kêu lên đau đớn nhưng ánh mắt vẫn nhìn ta căm thù không hề sợ hãi.

"Trước khi biết rõ thân phận đối tượng nói chuyện với ngươi, ta đề nghị ngươi tốt nhất vẫn cần phải lễ phép". Ta nói với nó bằng giọng điệu gần như dịu dàng.

Mặt Dolly đã đỏ bừng, liều mạng vùng vẫy, "Ngươi chính là mụ phù thủy tám chân tà ác..."

"Chị hai, đừng nói nữa, chị sẽ bị bà ta giết mất!"

"Dolly, mau xin lỗi đi. Tiểu thư Ursula, xin ngài nhẹ tay, không phải nó cố ý..."

Ta coi thường lời nói của chúng, chỉ hơi nhếch môi, "Vậy thì ngươi hãy nhìn cho rõ". Nói xong, ta biến từ hình tượng bạch tuộc tám chân về hình dáng vốn dĩ của mình - sau khi lấy lại được vương miện sức mạnh của ta đã khôi phục như cũ.

Đám người cá kia đều sững sờ, trên mặt toàn là vẻ nghi hoặc, như thể chúng không thể hiểu được con quái vật nửa người nửa bạch tuộc này làm sao có thể hoàn toàn biến thành hình người được. Ta mỉm cười thu lại phép định thân nhưng tất cả bọn chúng vẫn không hề nhúc nhích.

"Đây mới là hình dạng chân thực của thần tộc. Đám người cá các ngươi mới là loại nửa người nửa thú thấp hèn, vậy mà còn dám tự nhận là người thống lĩnh hải dương, đúng là buồn cười đến cực điểm".

"Ngươi nói bậy! Phụ vương ta rõ ràng chính là..."

Bốp!

Nó còn chưa nói xong đã bị ta ngắt lời bằng một cái tát.

"Đừng nhắc tới cha các ngươi trước mặt ta", ta ngừng lại một chút, nhìn con bé giương nanh múa vuốt trên tay mình, "Tốt nhất ngươi nên thu lại ánh mắt kiểu này". Có điều nó vẫn chỉ hừ một tiếng, như hận không thể ăn tươi nuốt sống được ta.

"Ôi, đúng là một con bé không nghe lời".

"A!" Cuối cùng nó cũng sợ hãi nhắm mắt lại khuất phục, bọn người cá còn lại cũng kêu lên sợ hãi. Bởi vì mấy cái móng tay dài đỏ tươi của ta đã đưa tới sát mắt nó, dường như có thể móc mắt nó ra bất cứ lúc nào.

"Nếu không, ta cũng không ngại móc nó ra!" Đe doạ xong, ta buông mái tóc nó ra, đẩy nó về phía mấy chị em nó, bọn chúng vội vàng đỡ lấy.

"Còn cha các ngươi đã làm chuyện hèn hạ gì ta cũng không muốn nhắc đến nữa. Các ngươi chỉ cần biết rằng hắn là một tên trộm cắp vô sỉ là đủ rồi".

"Nếu như các ngươi đến nơi này của ta chỉ để chọc giận ta thì các ngươi đã thành công rồi. Ta sẽ rất sẵn lòng giết chết tất cả các ngươi, ý các ngươi thế nào?"

Có lẽ sợ hãi vì lời nói và biểu hiện tàn bạo của ta, bọn chúng cúi đầu không dám nói gì nữa. Cuối cùng vẫn là con bé dẫn đầu xin lỗi ta và nói rõ mục đích đến đây bằng giọng nói run rẩy.

"Chúng tôi muốn xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, đừng thật sự bắt em út Loreley của chúng tôi biến thành bong bóng".

"Khế ước là nó tự nguyện ký vào, không thể nuốt lời huỷ bỏ. Ta cũng lực bất tòng tâm".

"Không, xin đừng nói như vậy, ngài nhất định có biện pháp..." Viền mắt con bé tóc vàng đã hơi rơm rớm.

"Dựa vào cái gì mà tới xin ta? Lời nói suông thì ai chả nói được!"

Thấy ta làm khó dễ như vậy, nó như chợt nhớ ra ddieuf gì đó, vội vàng quay đầu gọi mấy đứa em cầm một cái hộp đến. Ta chỉ thấy cái hộp đó tinh xảo vô cùng, có điều trên đó có một cái khóa lớn nặng nề.

Con bé tóc vàng nhìn ta cầu xin, "Trong này là bảo vật cha tôi coi trọng nhất, bình thường ông ấy vẫn cất dưới gối, ai cũng không được phép động đến. Chúng tôi không ai biết nó là cái gì, chỉ biết cứ cách một thời gian ông ấy lại đuổi hết mọi người đi để một mình mở ra xem. Cho nên chúng tôi đã lấy trộm nó để mang tới đây đổi lấy khế ước của em út".

Ta nhún vai từ chối cho ý kiến, làm phép mở khóa. Cái khóa nặng nề đó phải mất một hồi mới mở ra được. Quả nhiên là được bảo vệ chắc chắn, không biết trong đó là cái gì?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, Bạch Thiên Tuyết, dobaothuy, Eliz, Hienvuvt, luna340, Megumi Anh, Mikneyu79, Nhật Hy, p_nmn, punnie, RalphDrath, Thiên Yết, Tiểu Nghiên, Tiểu Vy, You, Yukisak, yêunghiệt và 789 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

2 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 88, 89, 90

3 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Bệnh bệ hạ cũng không nhẹ - Tô Phù Sơ

1 ... 32, 33, 34

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 166, 167, 168

7 • [Xuyên không - Điền văn] Thiên kim Hạ phủ - Cống Trà

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

10 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 11/12]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

13 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/12)

1 ... 65, 66, 67

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 349 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: Hạ Quân Hạc vừa đặt giá 359 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Độc Bá Thiên: :yes: đc chứ....ăn thì tốn bn đâu
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên có nuôi nổi k tốn tiền ăn lắm đấy
Tiêu Dao Tự Tại: Ôi tội nghịp uống thuốc chưa
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: mát lạnh bạc hà, sảng khoái dài lâu :))
Độc Bá Thiên: Về với Thiên đi, ôm Thiên qua mùa đông này đi Tiêu Tiêu
Tiểu Linh Đang: ốm rồi
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên : nóng ...
Tiêu Dao Tự Tại: Đang: gió lùa mát cực mát cóng luôn
Độc Bá Thiên: trời đang đông...nóng gì :hug:
Tiểu Linh Đang: mát thật
Độc Bá Thiên: hờ hờ...đêm rồi e
Tiêu Dao Tự Tại: Trời nóng quá haha
Tiêu Dao Tự Tại: Mn tối mát nhá
Tiêu Dao Tự Tại: Hờ hờ
Độc Bá Thiên: tuyết tan như nc đá thôi....tan thì ca mang đi đun
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Tuyết tan :think: nó cũng lạnh mà ca
Độc Bá Thiên: Tiêu e :kiss: :hug:
Tiêu Dao Tự Tại: Nguyệt nguyệt
Tiêu Dao Tự Tại: Thiên thiên
Tiêu Dao Tự Tại: Đang đang~~
Tiêu Dao Tự Tại: Hú....
Độc Bá Thiên: mụi nghe tuyết tan chảy chưa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tuyết sưởi ấm :think2: tuyết lạnh lắm ca ới :D2, sưởi một hồi đóng băng luông
Độc Bá Thiên: rét quá....cần tuyết sưởi ấm :hixhix:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: tiếng gió :D2
Độc Bá Thiên: .... tiếng gì nhể :think:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vù... vù... vù.... vút vút
Độc Bá Thiên: à....hú
Tiêu em của Thiên đâu rồi Đang Đang

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.