Diễn đàn Lê Quý Đôn


images










Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Con gái của biển cả - Bái Tang

 
Có bài mới 06.02.2015, 12:06
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 2490
Được thanks: 3416 lần
Điểm: 6.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 22 - CẦU HÔN

Đêm.

Mặt sàn bằng đá cẩm thạch bóng loáng đến mức có thể soi bóng người lúc này đang phản chiếu từng đôi giày khiêu vũ và những tà váy đang xoay tròn trên đó.

Bữa tiệc xa hoa để chào đón đội ngũ đi săn trở về. Mà chuyện ta và Meredith gặp gấu và những mạo hiểm trải qua sau đó thì trở thành câu chuyện các phu nhân quý tộc yêu thích. Chuyện không liên quan đến mình mà bọn họ vẫn không ngừng tìm hiểu với vẻ tò mò, để rồi cuối cùng hoảng sợ cảm thán: "May là có tước sĩ Meredith trung thành dũng cảm. Điện hạ, ngài không có việc gì, đúng là tốt quá!"

Ta chỉ có thể mỉm cười trả lời: "Đúng vậy, nhờ có... tước sĩ Meredith trung thành. Thảo nào vương tử điện hạ luôn ca ngợi anh ta là đệ nhất dũng sĩ của Austar..." Nhưng mà, chỉ là vì trung thành sao? Thời khắc này, ta cảm thấy nụ cười trên mặt ta cứng đờ.

Eric tới mời nhảy giải cứu ta ra khỏi đám người. Vương tử dẫn ta đi vào sân nhảy, thấp giọng nói bên tai ta, "Xin lỗi, vừa về cung lại phải tham gia vụ này, không để em nghỉ ngơi cho đỡ mệt được".

Ta trả lời: "Không sao".

Lời nói chưa dứt hắn đã ôm ta xoay một vòng quay cây cột lớn, lúc này ta nhìn thẳng ra ban công bên ngoài cánh cửa rộng mở.

Bước chân đang theo nhịp điệu chợt rối loạn, ta suýt nữa giẫm lên chân hắn.

"Làm sao thế? A, anh nghĩ là em mệt thật rồi. Hay là để anh đưa em về trước, nhé!"

Ta yên lặng không trả lwoif, đến tận lúc vương tử lo lắng hỏi tại sao sắc mặt ta kém như vậy ta mới hồi phục tinh thần lại.

"Không, không cần đâu, Eric. Em rất khỏe. Lát nữa em còn muốn hát cho anh nghe". Ta nói như vừa hạ được quyết tâm.

Đúng vậy, từ lâu đã nên làm điều này rồi.

Giờ khắc này ta chỉ muốn chấm dứt tất cả mọi chuyện này. Có lẽ còn muốn điên cuồng đập phá đồ đạc nữa.

Qua lớp rèn cửa thấp thoáng vì làn gió đêm hây hẩy, ta nhìn thấy một bóng lưng mặc váy trắng cúi đầu dựa vào lan can ban công. Một bóng dáng cao lớn trầm lặng mà mấy ngày nay ta đã quá quen thuộc đứng bên cạnh bóng váy trắng kia, như là đang thổ lộ gì đó với cô ta.

Có điều làm ta đau mắt nhất vẫn là trên vai cô ta đang khoác một chiếc áo choàng tối màu kiểu nam.

Loreley và... Meredith!! Vì sao vẫn luôn luôn trầm lặng mà hắn lại nói chuyện với cô ta bằng vẻ mặt như vậy?

Trong nháy mắt nhận ra hai người đó ta chỉ cảm thấy vù một tiếng, máu trong người dồn hết lên đỉnh đầu, sự khó chịu vẫn còn đâu đó trong ngực ta lập tức biến thành lửa giận ngập trời, đốt sạch mọi lý trí của ta!

Ta muốn hóa thành mãnh thú xông lên xé nát hai người này, nhưng bước chân ta vừa động đã suýt nữa giẫm lên thứ gì đó, lúc này ta mới phát hiện Eric vẫn đang ôm ta khiêu vũ, điều này kéo ta trở lại hiện thực.

Trong nhịp điệu lượn vòng cứng nhắc, ta cảm thấy không biết nên làm thế nào.

Ta có lí do gì để giận dữ gào thét với họ? Hoặc nói, có cần phải làm như thế không? Ta vốn rắp tâm báo thù, trong vài ngày bất ngờ mất tích cùng Meredith tâm niệm này đã bị ta ném đi thật xa, Mà hình ảnh hai người đứng bên nhau kia giống như là một bàn tay tát lên mặt ta, cười nhạo sự do dự từng xuất hiện trong đầu ta đó.

Sau khi đọc nhật ký của con bé người cá không ngờ ta lại dao động! Bây giờ ta hoàn toàn không muốn thừa nhận rằng con bé ngoan ngoãn đáng thương kia đã từng gợi lên lòng thông cảm vốn đã không nhiều của mình.

Vì vậy, ta bắt đầu nghĩ lại mục đích lên bờ lúc đầu - ta cần hủy diệt con gái của Ceto, làm cho nó triệt để hóa thành bong bóng. Nó đã ký khế ước phép thuật, chỉ cần ta khẽ động nó sẽ muôn đời muôn kiếp không trở lại được. Cho dù bây giờ nó đổi ý thích người khác cũng không thể vãn hồi được.

Còn Meredith? Hừ, cùng lắm chỉ là một tên người hầu trung thành thôi! Ta muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!

Mang tâm tình mãnh liệt như vậy, ta chỉ cảm thấy mặt đất mỗi một dấu chân ta bước qua đều như bốc lên ngọn lửa hừng hực, đốt cháy máu trong người ta. Sau khi điệu nhảy này chấm dứt ta khoác tay Eric đi tới cạnh chiếc piano trong góc đại sảnh với tốc độ không cho hắn kịp từ chối.

Nhận được sự gợi ý của ta, các nhạc công trong dàn nhạc vội vàng thay đổi bản nhạc.

Cùng với tiếng nhạc du dương, sau hàng trăm năm bị phong ấn ta lại một lần nữa mở miệng ca hát, bằng giọng hát đã lâu không dùng đến - âm thanh tự nhiên chỉ thuộc về con gái của biển.

Nghe tiếng hat, mọi người tụ tập tới gần như bị ma bắt, ánh mắt đờ đẫn, si ngốc nhìn ta chằm chằm. Linh hồn họ bị tiếng ca lôi kéo nhấp nhô, bay lên không trung, hạ xuống mặt đất - nếu như bây giờ dùng tiếng hát mê hoặc khiến bọn họ chết đi thì có lẽ bọn họ cũng sẽ ngoan ngoãn nghe theo.

Khóe môi ta lộ ra một thoáng cười, nhìn đám quý tộc bình thường vẫn tự cho mình siêu phàm này say mê trong mỗi thang âm, biến thành những con rối bị ta giật dây. Thật muốn làm cho những người này cứ thế bị hủy diệt - vừa hát ta vừa cố gắng kìm nén loại cảm giác kích động tàn khốc này.

Một bài hát đã kết thúc, bọn họ vẫn ngơ ngẩn như chưa hoàn hồn, sau một lúc lặng im tiếng hoan hô ca ngợi nhiệt liệt mới vang lên.

Nhưng đối với ta những điều này đều không quan trọng, đối tượng chú ý của ta chỉ có Eric. Hắn tỉnh táo lại từ trong trạng thái mơ màng, sau đó trên mặt lộ vẻ mừng như điên.

Hắn đưa tay giữ vai ta, xoay người ta về phía hắn, "Là em! Monica! Em chính là cô gái đã cứgaianh đó, tiếng ca này anh không thể nhớ lầm được!"

"Đây là ân huệ thiên thần ban cho anh, ân nhân ta vẫn tìm vậy mà lại chính là người anh vẫn vương vấn trong lòng!" Hắn xúc động đến mức lời nói cũng trở nên không rõ ràng.

Sau đó ngoài dự liệu của ta và tất cả mọi người, vương tử quỳ một gối xuống trước mặt ta.

Hắn dùng một loại giọng điệu và tư thế gần như thành kính, cầm bàn tay ta đặt lên môi khẽ hôn.

"Công chúa điện hạ Monica cao quý, ta, Eric, vương tử vương quốc Austar, thỉnh cầu ngài đồng ý cưới ta, trở thành vợ ta". Eric nói ra câu này tựa như tuyên thệ, mọi người xung quanh không hề phát ra tiếng động nào, tựa như đều đang nín thở.

Đây chính là kết quả ta cần.

Ta gật đầu.

Vương tử đứng lên, ôm ta vào lòng.

Ta đã không nghe thấy tiếng ồn ào ầm ĩ xung quanh nữa. Bởi vì anh mắt ta đã lướt qua đám người nhìn về phía bóng dáng màu trắng đang yếu ớt bám vào cánh cửa ở phía xa xa.

Nhưng bóng người bên người cô ta kia lại bất ngờ không đỡ cô ta - đôi mắt màu đen của hắn chỉ nhìn chằm chằm về phía này.

Không phải hắn rất có phong độ kỵ sĩ sao? Sao không đi săn sóc cô bé yếu đuối kia đi? Ta hừ nhẹ khinh thường, dựa vào vòng tay ấm áp của vương tử.

Lần này, là ta dời ánh mắt trước.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 06.02.2015, 12:07
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 2490
Được thanks: 3416 lần
Điểm: 6.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 23 - QUYẾT ĐẤU

"Điện hạ, hít sâu vào nào!"

Ta nghe lời, hít sâu, cảm thấy tức ngực.

"Lần nữa".

Lại hít sâu một hơi, ả hầu gái cường tráng kéo chặt sợi dây phía sau chiếc áo lót bó eo, làm cho ta hầu như muốn lập tức nôn ra tất cả những gì vừa ăn trước đó.

"Đủ rồi!" Còn cứ thế này chắc ta sẽ bị ả siết đến chết ngạt mất! Ta vẫy tay cho thị nữ lui ra. Ả nói với vẻ mặt không biết nên làm thế nào: "Điện hạ còn chưa thử lễ phục mà? Thợ may lại vừa sửa chữa lại một chút".

"Vậy thì bảo ông ấy dửa lại thân váy về độ rộng bình thường chứ không phải bắt ta phải bó eo đến chết ngất rồi mới chui được vào trong đống vải vóc đó!"

Huống chi chẳng lẽ dáng người ta còn không đủ hoàn mỹ sao? Lại còn bắt ta mặc cái áo bó eo đó vào, đúng là cực hình!

Thị nữ và đám nữ quan vội vàng trấn an tâm tình ta đang trở nên cáu kỉnh vô cùng vì chuyện hôn lễ rườm rà. Bọn họ nói đây là mốt hiện nay, vị thợ may đó chính là người của nước láng giềng vẫn luôn dẫn đầu trong phong cách thời trang các nước được Eric cố ý mời tới may áo cưới cho ta.

Ta cau mày, chỉ có thể thở dài bất đắc dĩ, để mặc bọn họ muốn làm gì thì làm.

Đang lúc một đám phụ nữ vừa xoay quanh người sau khi ta đã mặc váy cưới vào vừa không ngừng tranh luận xem phải sửa chữa đường viền hoa nơi nào đó như thế nào thì vương tử đến không thể nghi ngờ là tin tức tốt nhất.

Eric đi vào với nụ cười tươi rói, nhìn thấy ta hắn giật mình ngẩn ra một chút. Trên mặt là vẻ say mê và kinh ngạc.

Hắn cầm tay ta lên hôn, nịnh bợ: "Monica, em là cô dâu xinh đẹp nhất thế gian anh từng nhìn thấy! Anh thật sự mong đám cưới đến sớm hơn!"

Ta ra vẻ nhõng nhẽo lườm hắn: "Làm gì có ai tự diễn tự khen như anh cơ chứ! Lễ phục còn chưa may xong mà đã khen thế rồi!"

Hình như vương tử rất hưởng thụ vẻ làm nũng này của ta. Có lẽ để chứng minh câu nịnh bợ của mình là rất đáng tin, hắn còn cố ý hỏi đám thị nữ, nữ quan và các phu nhân đang trù bị hôn lễ xung quanh xem hắn nói có đúng không. Mà những người được hắn hỏi này làm sao dám phản bác hắn trước mặt cả ta và hắn chứ?

Vì vậy, sau khi mọi người đều tỏ ra đồng ý vương tử liền nhìn ta kiêu ngạo như một em bé chờ đợi được người lớn khen ngợi, hay như đang mong chờ ta cho kẹo ăn vậy. Ta cười khẽ, dùng mu bàn tay che miệng, nói: "Không, còn có người ngài chưa hỏi! Nếu ngay cả tước sĩ Meredith ít nói nhất cũng đồng ý với lời nói của ngài thì ta mới chấp nhận lời khen tặng này".

Nghe thấy yêu cầu vô vị này của ta, Eric lập tức đẩy đám người ra, tìm thấy Meredith đứng khuất phía sau một đám người hầu, kéo hắn đến trước mặt ta, tươi cười nói với hắn: "Anh em của ta, bạn xem, cô dâu của ta có phải cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới không?"

Ta hơi nghiêng đầu, như cười như không nhìn Meredith.

Vẻ mặt hắn rất khó hình dung, mất tự nhiên như đã bị đông cứng, chỉ ngơ ngác nhìn ta chằm chằm. Trong đôi mắt đen đó lại không thấy còn có ánh sáng lấp lánh như trước nữa. Hắn chỉ yên lặng, không trả lời.

Thời gian yên tĩnh này quá dài, khung cảnh như mặt hồ đã bị đóng băng, lạnh lẽo và cứng nhắc. Ta hầu như có thể nhìn thấy những người xung quanh đều hóa thành tượng đá, bị đập vỡ từng mảnh rơi xuống.

Mà nụ cười vui vẻ trên mặt vương tử thì chuyển thành nghi hoặc.

Ta mở miệng đánh vỡ yên lặng, "Eric, anh xem, ta đã nói là anh sai mà. Ta hiển nhiên không phải cô dâu xinh đẹp nhất. Đối với Meredith thì cô dâu xinh đẹp nhất trên thế giới có lẽ phải là cô gái anh ấy sẽ cưới?"

Lúc này những người xung quanh mới như vừa sống lại, cười ha ha trêu ghẹo Meredith bằng những lời lẽ dí dỏm.

Có điều, lúc này lại có tiếng huyên náo vang lên ngoài sảnh.

Tất cả mọi người đều nhìn ra cửa, chỉ thấy một bóng dáng mảnh mai xông vào phòng ta, phía sau là hai cô hầu gái lớn tiếng ồn ào, "Tiểu thư! Ngài vừa mới tỉnh lại, xin đừng chạy lung tung như vậy. Ngài cần tìm vương tử điện hạ thì chúng tôi sai người đi thông báo là được rồi mà".

Ha ha, thì ra là con bé người cá. Cục diện đã định, cô ta còn muốn vùng vẫy như thế nào nữa?

Cô ta chạy vội tới trước mặt chúng ta, nhưng còn cách năm bước thì đã bị ngăn cản lại. Nhìn thấy chiếc váy trắng trên người ta, cô ta sững lại như không dám tin, sau đó nước mắt liền rơi xuống đất tí tách.

Không ai nói gì vì tất cả đều bị hình ảnh kì lạ này làm kinh sợ, có điều ta cho rằng nhất định trong lòng bọn họ đều đang hò hét điên cuồng. Một giây sau cảnh tượng này sẽ trở thành tin tức lá cải truyền khắp trong miệng tất cả các phu nhân quý tộc cũng như đám nô bộc. Tình cũ duyên mới quyết đấu, đúng là một chủ đề hấp dẫn.

Đương nhiên, cho dù là trong câu chuyện ngồi lê mách lẻo thì ta cũng phải là người chiến thắng!

Vì vậy, ta co người áp vào Eric, câu trả lời của hắn là đưa tay ôm eo ta, thể hiện lập trường rất rõ ràng.

Loreley nhìn Eric, trong mắt và trên mặt đều lộ vẻ tủi thân và đau đớn, còn có cả tình yêu có thể bất chấp tất cả nữa. Nhưng khi cô ta quay sang nhìn về phía ta thì lại chỉ còn sự căm hận sâu sắc và không cam lòng khi người mình yêu bị cướp mất.

Rốt cục chuyện này cũng đã đến rồi sao? Rốt cục ngươi đã cảm nhận được loại dục vọng tà ác muốn cắn nát xé tan đối phương này rồi sao? Cô bé xinh đẹp và đơn thuần ạ, ta cũng từng bị loại cảm giác này hành hạ! Ta thỏa mãn như đang thưởng thức kiệt tác do chính mình làm ra.

Con bé người cá lắc đầu, hai bàn tay nhanh chóng ra hiệu bằng thủ ngữ, cặp môi bình thường màu phấn hồng lúc này trắng xanh đến mức đáng sợ, há ra khép lại nhưng lại không phát ra âm thanh. Hành động của cô ta run rẩy lộn xộn nhưng cực kì nhanh chóng, có thể thấy sự hỗn loạn trong suy nghĩ và sự vội vàng trong nội tâm.

Eric đọc thủ ngữ của cô ta, trong số những người ở đây chỉ có hắn từng học thứ này: "Cái gì? Em nói, Monica không phải người cứu anh? Em bảo anh không được nhận nhầm?"

Vương tử rõ ràng hàm ý cô ta cần biểu đạt, nhưng bất ngờ lại bật cười nhẹ nhàng.

"Cô bé ngốc nghếch, cho dù Monica không phải người đã cứu anh thì có thể anh sẽ không lập tức xúc động đến mức cầu hôn tại chỗ như vậy, nhưng sau vài ngày anh cũng sẽ đưa ra quyết định này. Điều này là hoàn toàn chính xác, cô ấy chính là người bạn đời anh vẫn tìm kiếm, anh và cô ấy sẽ là một đôi hạnh phúc nhất. Em sẽ chúc phúc cho bọn anh chứ? Anh luôn coi em như em gái. Có lẽ thái độ của anh trước đây đã làm cho em hiểu lầm, bây giờ anh chân thành xin lỗi và mong em tha thứ. Nếu như em gặp được người em thật sự yêu thì em sẽ hiểu được sự khác biệt này, giống như khi anh gặp được Monica".

Những lời nói này của Eric đã đập tan chút hi vọng còn sót lại của Loreley. Cô ta lại làm vài kí hiệu, có điều tư thế đó giống như một cánh bướm xinh đẹp đang vùng vẫy hấp hối.

"Âm thanh... của... Monica không... phải..." Vương tử cau mày đọc theo, vẻ mặt khó hiểu. Hắn tỏ ra thông cảm, "Có phải em bị ốm rồi không? Đã bảo hầu gái gọi thầy thuốc chưa?"

Ta lại hiểu ý con bé người cá, chắc là tối qua cô ta nghe thấy ta hát, nhận ra đó là âm thanh của cô ta trước kia. Chuyện cười! Ngươi có thể khống chế được âm thanh của tự nhiên thuộc về con gái của biển sao? Đồ vật cướp đoạt được bị chủ nhân cũ thu hồi mà còn khóc lóc kể lể như người bị hại? Ngươi cứ khóc đi, không có ai hiểu ý ngươi đâu, bọn họ sẽ chỉ cảm thấy con bé câm nhà ngươi đang điên khùng, ngay cả Eric ngươi yêu cũng sẽ không hiểu.

Con bé người cá vốn đang nhìn Eric với vẻ chờ đợi yếu ớt, sau khi nghe thấy câu hỏi lo lắng của vương tử liền như đột nhiên mất động lực. Tất cả mọi ánh sáng trong mắt nó đều chợt tắt, kể cả là tủi thân, đau đớn, yêu thương hay thậm chí là căm hận hay không cam lòng cũng đều không còn nữa. Đôi mắt màu xám lập tức trống rỗng, đờ đẫn đến mức đáng sợ.

Cô ta nhìn Eric, nhìn ta, toàn thân toát ra một vẻ tiêu điều xơ xác như sắp chết. Sau đó cô ta bị mấy nữ phục vụ vội vàng chạy tới nửa nâng nửa kéo ra ngoài.

Nhìn bóng lưng yếu ớt bệnh trạng của Loreley, Eric thở dài, ôm ta một chút đồng thời biểu thị xin lỗi.

Tiếng thở dài cuối cùng Loreley phát ra như làm ta bị mê hoặc, làm cho ta không tập trung được. Ta nhìn cô ta hầu như bị che khuất phía trước mấy nữ phục vụ, trước ngực chợt cảm thấy dồn nén, gần như không thở nổi. Đáng chết! Nhất định là tại cái yếm thắt chặt quá...

Quay đầu nhìn về phía Meredith phía sau đám người, nhìn thẳng vào mắt hắn, phát hiện tâm tình ẩn chứa trong đó - gọi là tuyệt vọng - dù không dễ đọc hiểu như trong mắt con bé người cá nhưng cũng không khác nhau là mấy, ít nhất cũng làm cho ta phải nguyền rủa cái yếm bị bó quá chặt.

Ta quay đầu, nhắm mắt lại.

Cục diện đã định, không thể sửa đổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 06.02.2015, 12:12
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 2490
Được thanks: 3416 lần
Điểm: 6.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 24 - CHỊ EM

Thời gian cách hôn lễ ngày càng gần, càng nhiều chuyện rườm rà quấn lấy ta, ta thấy phiền phức đến mức từng nghĩ đến bỏ trốn.

Mà trong mấy ngày nay con bé người cá không còn xuất hiện lần nào trước mặt ta nữa, ta chỉ thấy nó một lần ở vườn hoa xa xa. Nhưng Chỉ thoáng qua vậy là đủ rồi, cô ta gầy đến mức dường chu chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay mất. Hình như là ốm rồi, ngay cả mái tóc vàng vốn óng mượt giò cũng xơ xác thành màu cỏ khô.

Nghe nói bên người cô ta giờ có thêm ba nữ quan và một vị thầy thuốc riêng, đây là dặn dò của chính vương tử. Có điều trong miệng mọi người thì hành động tựa như quan tâm đó kì thực còn mang ý giám thị và khống chế để đè phòng cô ta lại xông đến trước mặt ta như ngày đó.

Nghe thấy suy đoán như vậy ta chỉ cười nhạo một tiếng. Đàn ông, tất cả đều như vậy, một khi thay lòng cũng sẽ lập tức trở mặt vô tình. Kỳ thực, bất kể chăm sóc hay khống chế đối với Loreley hiện nay cũng đều không còn quan trọng. Cô ta không thể còn có loại động lực nóng cháy và điên cuồng đó để chạy tới trước mặt ta tranh luận, bởi vì cô ta đã thua triệt để từ lâu rồi. Mũi dao cắm ở trong lòng cô ta đó là do Eric, người cô ta yêu tự tay đâm vào.

Điều này đau đớn hơn bất cứ chuyện gì khác, đau đến mức tất cả phản kháng gì đó đều đã biến mất, chỉ muốn chết đi để không cần phải chịu đựng sự hành hạ đó nữa.

Ta cũng hiểu, bởi vì những gì cô ta đang trải qua chính là những gì ta phải chịu đựng mấy trăm năm trước. Nhưng ta đã gắng gượng được, cắn răng rút mũi dao đó ra và dùng nó để đâm vào ngực con gái kẻ thù.

Cô bé ngoan ngoãn đơn thuần kia từ nhỏ đã được bảo vệ quá tốt, độ ngang ngược kiêu ngạo càng kém xa ta, vì vậy cô ta không hề có sức chống đỡ trước sự tấn công như vậy, chỉ còn cách tan thành tro bụi.

Con bé ngốc nghếch, giờ đây có phải ngươi đang hối hận?

Nhớ tới khế ước phép thuật vẫn đang để ở rãnh biển tuyệt cảnh, ta dự định về một chuyến để cầm nó theo người. Mặc dù khế ước phép thuật không thể bị phá hủy được, ngay cả thần tộc cũng không thể xem nhẹ hiệu quả của nó, nhưng chuyện này vẫn nên cẩn thận cho thỏa đáng, huống hồ nó còn quan trọng với ta như thế.

Ta gọi Bảo Bảo và Bối Bối dậy, trong những lúc chỉ có ta và chúng nó, Bảo Bảo đã không chỉ một lần chơi xấu lăn lộn trên mặt đất và keu ca ở trên này khô quá, thật là muốn về dưới biển.

Vì vậy ta mang hai tên này trở lại biển cả xa cách đã lâu, bỏ lại một đám đông nô bộc và hầu gái tất bật chuẩn bị hôn lễ.

Giống như vòng tay của mẹ, nước biển vẫn dịu dàng mà tràn ngập sinh cơ, ta cảm thấy sức mạnh hao tổn sau khi lên bờ bây giờ lại trở về lần nữa, dòng nước lướt qua thân thể khiến ta cảm thấy thoải mái đến từng lỗ chân lông.

Bảo Bảo và Bối Bối biến trở về bản thể cá chình, vui sướng bơi vòng quanh vui đùa ầm ĩ.

Sau khi bị lưu đày mấy trăm năm ở đây, rãnh biển tuyệt cảnh tối tăm sâu thẳm giờ đây lại cũng làm người ta sinh ra cảm giác quen thuộc và an tâm? Chẳng lẽ ta đã coi nơi này là nhà của mình?

Đúng là buồn cười, ta lắc đầu, trong lòng lại một lần nữa nguyền rủa thằng khốn vô sỉ đã cướp mất cung điện thần biển đó. Sau đó ta dọn dẹp, lựa chọn vài loại dược liệu phép thuật có lẽ cần dùng đến, dự định khi lên bờ sẽ mang đi theo.

Đột nhiên, pháp trận ta tiện tay bày ra trước khi vào đây cảm ứng được có người từ ngoài đến. Bảo Bảo và Bối Bối cũng chấm dứt hành động, chuyển sang tư thế đề phòng.

Là ai vậy nhỉ?

Mở gương ra quan sát, mấy bóng dáng người cá lờ mờ xuất hiện.

"Chúng tôi mang thiện ý tới thỉnh cầu phù thủy biển cả Ursula trợ giúp!" Một giọng nói của phụ nữ vang lên.

Ta nheo mắt suy nghĩ trong chốc lát, đưa tay thu pháp trận lại cho phép người đến vào cửa.

Là một đám người cá.

"Xin hỏi ngài có phải là phù thủy biển cả Ursula?" Con bé người cá dẫn đầu lễ phép hỏi thăm. Thoạt nhìn nó có vẻ nhiều tuổi nhất, khuôn mặt có vài phần tương tự Loreley, cũng có một mái tóc vàng.

"Chị cả, khách khí với như vậy con mụ xấu xa này làm gì? Mụ ta sắp hại chết em út rồi!" Một con người cá có mái tóc màu xám bạc chạy lên, ngón tay chỉ vào ta không hề khách khí.

"Dolly, không được vô lễ!"

"Em có nói sai đâu! Chị đến cầu xin con ma bạch tuộc này không bằng tới nói thẳng với phụ vương để phụ vương giết chết con mụ đê tiện này đi..."

Lời còn chưa nói xong, ta đã hất tay bắn ra một tia sét đánh văng nó vào vách tường, sau đó nằm bẹp dưới đất.

Đám người cá còn lại hoang mang bơi tới vây quanh nó, tíu tít thăm hỏi chăm sóc.

Con người cá dẫn đầu đó tỏ vẻ rất lo lắng, nhưng vẫn không thể không tới xin lỗi ta.

Ta ngồi trên chiếc ghế băng vỏ trai của mình ngẩng mặt xem trò khôi hài này. Ta phát hiện con bé nói năng lỗ mãng đó hình như vẫn chưa được giáo huấn, cho dù máu tươi chảy ra khóe miệng nhưng nó vẫn giận dữ trợn mắt nhìn ta.

Ta mỉm cười nhấc tay ngăn lại con bé dẫn đầu đang xin lỗi rồi thay đổi thủ thế vẫy vẫy tay, con bé người cá tóc màu xám bạc như bị ngoại lực mạnh mẽ lôi kéo, từ góc tường nhanh chóng bay về phái ta.

"A..."

"Dolly!"

"Chị hai!"

Đám người cá còn lại kêu lên sợ hãi định tới cứu nó, nhưng ta vẫy tay làm phép khiến tất cả chúng đứng im tại chỗ, chỉ có thể nhìn ta với vẻ hoảng sợ.

Ta đưa tay túm lấy mái tóc màu xám bạc của Dolly, hung ác kéo nó tới trước mặt mình. Nó kêu lên đau đớn nhưng ánh mắt vẫn nhìn ta căm thù không hề sợ hãi.

"Trước khi biết rõ thân phận đối tượng nói chuyện với ngươi, ta đề nghị ngươi tốt nhất vẫn cần phải lễ phép". Ta nói với nó bằng giọng điệu gần như dịu dàng.

Mặt Dolly đã đỏ bừng, liều mạng vùng vẫy, "Ngươi chính là mụ phù thủy tám chân tà ác..."

"Chị hai, đừng nói nữa, chị sẽ bị bà ta giết mất!"

"Dolly, mau xin lỗi đi. Tiểu thư Ursula, xin ngài nhẹ tay, không phải nó cố ý..."

Ta coi thường lời nói của chúng, chỉ hơi nhếch môi, "Vậy thì ngươi hãy nhìn cho rõ". Nói xong, ta biến từ hình tượng bạch tuộc tám chân về hình dáng vốn dĩ của mình - sau khi lấy lại được vương miện sức mạnh của ta đã khôi phục như cũ.

Đám người cá kia đều sững sờ, trên mặt toàn là vẻ nghi hoặc, như thể chúng không thể hiểu được con quái vật nửa người nửa bạch tuộc này làm sao có thể hoàn toàn biến thành hình người được. Ta mỉm cười thu lại phép định thân nhưng tất cả bọn chúng vẫn không hề nhúc nhích.

"Đây mới là hình dạng chân thực của thần tộc. Đám người cá các ngươi mới là loại nửa người nửa thú thấp hèn, vậy mà còn dám tự nhận là người thống lĩnh hải dương, đúng là buồn cười đến cực điểm".

"Ngươi nói bậy! Phụ vương ta rõ ràng chính là..."

Bốp!

Nó còn chưa nói xong đã bị ta ngắt lời bằng một cái tát.

"Đừng nhắc tới cha các ngươi trước mặt ta", ta ngừng lại một chút, nhìn con bé giương nanh múa vuốt trên tay mình, "Tốt nhất ngươi nên thu lại ánh mắt kiểu này". Có điều nó vẫn chỉ hừ một tiếng, như hận không thể ăn tươi nuốt sống được ta.

"Ôi, đúng là một con bé không nghe lời".

"A!" Cuối cùng nó cũng sợ hãi nhắm mắt lại khuất phục, bọn người cá còn lại cũng kêu lên sợ hãi. Bởi vì mấy cái móng tay dài đỏ tươi của ta đã đưa tới sát mắt nó, dường như có thể móc mắt nó ra bất cứ lúc nào.

"Nếu không, ta cũng không ngại móc nó ra!" Đe doạ xong, ta buông mái tóc nó ra, đẩy nó về phía mấy chị em nó, bọn chúng vội vàng đỡ lấy.

"Còn cha các ngươi đã làm chuyện hèn hạ gì ta cũng không muốn nhắc đến nữa. Các ngươi chỉ cần biết rằng hắn là một tên trộm cắp vô sỉ là đủ rồi".

"Nếu như các ngươi đến nơi này của ta chỉ để chọc giận ta thì các ngươi đã thành công rồi. Ta sẽ rất sẵn lòng giết chết tất cả các ngươi, ý các ngươi thế nào?"

Có lẽ sợ hãi vì lời nói và biểu hiện tàn bạo của ta, bọn chúng cúi đầu không dám nói gì nữa. Cuối cùng vẫn là con bé dẫn đầu xin lỗi ta và nói rõ mục đích đến đây bằng giọng nói run rẩy.

"Chúng tôi muốn xin ngài hãy giơ cao đánh khẽ, đừng thật sự bắt em út Loreley của chúng tôi biến thành bong bóng".

"Khế ước là nó tự nguyện ký vào, không thể nuốt lời huỷ bỏ. Ta cũng lực bất tòng tâm".

"Không, xin đừng nói như vậy, ngài nhất định có biện pháp..." Viền mắt con bé tóc vàng đã hơi rơm rớm.

"Dựa vào cái gì mà tới xin ta? Lời nói suông thì ai chả nói được!"

Thấy ta làm khó dễ như vậy, nó như chợt nhớ ra ddieuf gì đó, vội vàng quay đầu gọi mấy đứa em cầm một cái hộp đến. Ta chỉ thấy cái hộp đó tinh xảo vô cùng, có điều trên đó có một cái khóa lớn nặng nề.

Con bé tóc vàng nhìn ta cầu xin, "Trong này là bảo vật cha tôi coi trọng nhất, bình thường ông ấy vẫn cất dưới gối, ai cũng không được phép động đến. Chúng tôi không ai biết nó là cái gì, chỉ biết cứ cách một thời gian ông ấy lại đuổi hết mọi người đi để một mình mở ra xem. Cho nên chúng tôi đã lấy trộm nó để mang tới đây đổi lấy khế ước của em út".

Ta nhún vai từ chối cho ý kiến, làm phép mở khóa. Cái khóa nặng nề đó phải mất một hồi mới mở ra được. Quả nhiên là được bảo vệ chắc chắn, không biết trong đó là cái gì?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
     
Có bài mới 06.02.2015, 12:13
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 2490
Được thanks: 3416 lần
Điểm: 6.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 10

CHƯƠNG 25 - DAO GĂM


Khi cái hộp mở ra, ta và con bé người cá tóc vàng đều thấy rõ thứ đựng trong đó, nó kêu lên sợ hãi, sắc mặt trắng bệch.

Ta nhẹ nhàng cầm thứ đặt trên lớp lót bằng vải nhung kia lên, nói với nó bằng giọng châm chọc: "Đây chính là bảo vật mà ngươi nói?"

Nó vội vàng cúi đầu, "Tôi thật sự không lừa ngài, tôi cũng không biết tại sao lại là..." Âm thanh của nó thấp dần, tràn ngập nghi hoặc và ảo não.

Nhất định trong đầu đó đang tràn ngập nghi vấn. Vì sao cha nó lại cất kĩ thứ rác rưởi này làm gì? Tại sao chỉ là một cành san hô đã chết?

Nhưng ta biết thứ này đến từ đâu.

Ngày đó, ta vẫn ca hát dưới biển như thường ngày. Ta nhìn đám hải tộc như mê như say xung quanh, hơi nhếch miệng cười. Thân là con gái của biển cả cao ngạo, ta cảm thấy nhàm chán với cuộc sống không có gì thay đổi mỗi ngày này.

Cùng với một đoạn cao âm, tiếng hát của ta như đã biến ảo thành một con cá màu sáng từ chỗ sâu nhất dưới đáy biển lao lên trên mặt biển, chờ mong đến giây phút phá nước bay lên. Nhưng trên đường lại có một đồng đội gia nhập, ngăn cản tốc độ của ta. Nó múa lượn xung quanh tiếng hát của ta, phối hợp với nhau hoàn toàn kín kẽ. Hầu như ta có thể nhìn thấy hai con cá do tiếng hát biến thành đang vui đùa ầm ĩ bơi lên mặt biển đang lấp lánh ánh mặt trời.

Đến thang âm cao nhất, ta dường như nhìn thấy hai bóng dáng quấn lấy nhau phá nước bay lên.

Ta đột nhiên ngừng lại, chờ đợi chủ nhân của tiếng hát này hiện thân, trong đầu chỉ nghe thấy tiếng tim mình đang đập rất mạnh. Bóng người kia chậm rãi bơi ra từ sau một tảng đá ngầm, ánh nắng xuyên qua mặt nước chiết xạ lên mái tóc màu xám bạc của hắn, lấp lánh, lung linh.

Một vầng sáng rực rỡ xuất hiện quanh đầu hắn, còn mê người hơn cả vòng nguyệt quế trên đầu Apollo.

Đôi mắt màu xám nhạt của hắn nhìn ta chằm chằm. Ta cười.

Tiện tay bẻ một cành san hô đỏ tươi bên cạnh, ta đưa tới trước mặt hắn, "Vì lần đầu tiên gặp một giọng hát có thể hợp âm với ta".

Hắn đưa tay nhận lấy. Ta đột nhiên cảm thấy cành san hô tầm thường trên những ngón tay thon dài của hắn lại trở nên quý hiếm như châu báu. Hắn không nói gì, khẽ đưa tay chỉ lên mái tóc ta, dường như nhắc nhở trên đầu ta có thứu gì đó. Ta nghi hoặc cúi đầu đưa tay lên kiểm tra, phát hiện đó là một bông hoa hồng màu trắng đang nở rực rỡ.

Ta hơi kinh ngạc nhìn hắn - ta không hề phát hiện bông hoa đó được cài lên tóc mình lúc nào - hắn lại chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, "Quà đáp lễ của ta!"

Có lẽ khi đó trái tim ta đã rơi vào cái lưới hắn đã dệt sẵn.

Khi đó ta không suy nghĩ xem mình vốn là người làm việc tùy hứng, thời gian địa điểm xuất hiện đều không hề có quy luật, vậy mà tại sao khi nổi hứng cất giọng hát lại trùng hợp gặp ngay một giọng hát có thể hợp ca với mình giữa biển cả mênh mông này? Hơn nữa đóa hoa đó vẫn tươi nguyên, rõ ràng là đã được chuẩn bị từ trước.

Mà sau những tính toán và phản bội đó tại sao hắn vẫn còn coi nhánh san hô này như báu vật? Hắn muốn tưởng nhớ cái gì? Thông cảm cho sự ngu xuẩn của ta hay là tự hào về khả năng lừa gạt của mình? Có lẽ còn cả sự thương xót dối trá kiểu "Ai da, chung quy cô ta thương tổn cũng là do mình"...

Đúng là làm ta cảm thấy buồn nôn.

Ta bóp mạnh, nhánh san hô đã chết chỉ còn xương trắng đó lập tức biến thành bột mịn tan ra trong nước biển không còn lại chút gì.

Người cá tóc vàng sợ đến mức không dám cử động, chỉ cúi đầu khẩn cầu ta cứu em út nó.

Nhìn bộ dáng đó ta nhớ tới con bé người cá với khuôn mặt không khác nó là mấy, từ vẻ cuồng nhiệt lúc tới xin thuốc tới sự đau đớn tuyệt vọng cuối cùng lần lượt hiện lên trong đầu ta.

Giống, giống thật! Con bé kia đã lặp lại tất cả những gì ta từng trải qua.

Cái gọi là bảo vật được đám người cá cầm đến đã gợi lại kỉ niệm sâu sắc nhất của ta, còn những gì em gái chúng phải trải qua lại gợi nhớ đến sự phản bội trước đây. Ta đột nhiên cảm thấy trò chơi chấm dứt như vậy hình như vẫn là quá mức dễ dàng cho nó. Ta rất muốn nhìn nó tiếp tục vùng vẫy trong đau khổ, và cả sự giả nhân giả nghĩa được di truyền từ cha nó nữa. Có phải sau khi thương tổn người khác nó cũng sẽ thể hiện vẻ bất đắc dĩ buồn nôn như cha nó? Nếu như ta cho nó cơ hội được đổi ý thì nó sẽ lựa chọn thế nào?

Thật muốn xem xem thế nào.

Vì vậy, ta mở miệng: "Có thể, nhưng phải đổi bằng tóc của các ngươi. Hiệu lực của khế ước cũng không thể hoàn toàn biến mất, ta cùng lắm cũng chỉ có thể thay đổi đối tượng chịu trả giá".

Yêu cầu của ta là hết sức ngặt nghèo. Mái tóc dài phiêu dật của người cá chính là bản nguyên linh lực của chúng, mà bản nguyên linh lực thì là thứ quyết định tuổi thọ cao hơn nhân loại bình thường và tư cách tiếp xúc với thần linh của tộc người cá - nhưng điều này vẫn không dọa được bọn chúng.

Con bé tên gọi Dolly đó nghe xong lời ta nói lập tức rút một cái vẩy trên đuôi ra, không để ý tới máu tươi đang chảy ròng. Tay trái nó giữ mái tóc màu xám bạc, tay phải cầm cái vẩy sắc bén, xoẹt một cái, mái tóc dài đã bị cắt xuống. Nó mím chặt môi, nâng mái tóc dài của chính mình đưa cho ta. Mấy con người cá khác cũng tới tấp làm theo, từng bó tóc dài đẹp đẽ được chất đống trước mặt ta.

Ta nhận lấy, gom chúng vào một chỗ rồi ném vào lò lửa vẫn dùng để đun nấu thuốc phép, lại rỏ mấy giọt máu của chính mình lên tờ khế ước rồi cũng ném khế ước vào bếp lửa.

Ngọn lửa lập tức biến thành màu xanh lục sáng chói. Một lát sau, một tờ khế ước mới được sửa đổi nội dung nhờ đã hiến tế rất nhiều bản nguyên linh lực của người cá từ trong lò lửa bay ra, cùng với nó là một con dao găm lấp lánh ánh sáng báo hiệu sự chẳng lành.

Ta đưa tay bắt được hai thứ này, đưa con dao găm cho con bé người cá tóc vàng, "Nói với em gái các ngươi, trong đêm tân hôn của người yêu cô ta, hãy dùng con dao này đâm vào trái tim hắn, dùng máu chảy ra từ trái tim hắn rỏ lên hai chân thì sẽ có thể biến lại thành đuôi cá. Nhớ kỹ, nhất định phải thực hiện trước lúc mặt trời mọc, bởi vì đó là thời hạn khế ước được thực hiện. Nếu không, cô ta vẫn sẽ biến thành bọt biển như cũ".

Năng lực lớn nhất của ta chỉ là chuyển cái giá phải trả trong khế ước sang một đối tượng khác. Eric là người tốt, nhưng rất xin lỗi hắn vì hắn là đối tượng duy nhất có thể gánh vác cái giá đó, bởi vì khế ước chỉ liên quan đến ta, Loreley và Eric, ta tự nhiên không thể trở thành người hy sinh, nên muốn cứu con bé người cá thì chỉ có thể buộc hắn phải trả giá. Đã phải trả giá thì tốt nhất vẫn để cho kẻ thay lòng đổi dạ trả giá là ổn nhất.

Sau khi cảm ơn, đám người cá đó vội vàng ra về, ta ngả người ngồi xuống chiếc ghế bằng vỏ trai của mình.

"Ta không thể khoan dung đến mức dừng hôn lễ lại. Mức độ lớn nhất ta có thể khoan dung đó là cho cô ta một lựa chọn. Các ngươi nói xem cô ta sẽ lựa chọn như thế nào? Nhất định sẽ cắm mũi dao vào trái tim vương tử chứ? Mặc dù đau khổ nhưng nhất định cô ta sẽ làm như vậy, sau đó cô ta cũng sẽ dùng điệu bộ bất đắc dĩ đó để thể hiện sự thương tiếc Eric đúng không? Cũng như cách cha cô ta giữ lại cành san hô đó. Kỳ thực nếu như lúc đầu có người cho ta cơ hội như vậy ta cũng nhất định sẽ giết chết Ceto. Cho nên, làm như thế này quả thực là đã cho cô ta một con đường sống. Ta vẫn rất nhân từ mà..." Ta than thở với Bảo Bảo và Bối Bối như vậy, nhưng ngay cả chính ta cũng không biết đến cùng trong lòng ta đang suy nghĩ thế nào.

Một mặt, ta hi vọng cô ta tiếp tục u mê không tỉnh, như vậy Ceto sẽ đau đớn vì mất đứa con gái hắn sủng ái nhất, cũng theo đúng kế hoạch báo thù của ta ban đầu; Nhưng mặt khác, ta lại hơi hơi hi vọng khi đối mặt với phản bội con bé kia sẽ làm cho kẻ phụ lòng phải trả giá - hai loại ý nghĩ trái ngược nhau không ngừng dây dưa trong đầu ta.

Thôi! Ta lắc đầu. Bây giờ cơ hội lựa chọn đã không còn trong tay ta, suy nghĩ nhiều cũng vô ích. Đứng dậy, ta gọi hai con cá chình lên, đã đến lúc trở lại với trò khôi hài trên bờ đó rồi.

Từ dưới biển lên bờ, ta một lần nữa hóa thành hình dáng công chúa Monica, có điều Bảo Bảo lại chơi xấu, không chịu ngoan ngoãn để ta biến nó thành người.

"Ngươi!" Ta tức giận hết cỡ nhưng lại không làm gì được nó. Nó trơn trượt đến mức ta cũng khó mà bắt được.

Bảo Bảo lưu luyến bơi lội quanh chỗ nước cạn, liên tục tránh thoát được bốn tay của ta và Bối Bối (nó đã ngoan ngoãn để ta biến thành hầu gái). Cuối cùng ta đành phải bất chấp tất cả lao tới, nước biển làm ướt váy, toàn thân dính đầy cát, mới tóm được con súc sinh đáng chết này.

Kéo nó lên khỏi nước biển, ta nổi giận đùng đùng gầm lên: "Bắt được mày rồi!"

Câu trả lời của nó là giả chết.

Không để ý tới sự phản kháng này của nó, ta lại biến nó thành tên hầu đồng như trước. Nếu có người nhìn thấy cảnh này thì nhất định sẽ sợ đến cứng họng - dù sao nhìn thấy cảnh một con cá chình bị bọc trong quầng sáng, lơ lửng trên không trung rồi chậm rãi biến thành hình người, cũng không phải một điều tốt đẹp gì.

Biến thành hình người, Bảo Bảo vẫn lưu luyến không rời chạy từ bờ cát xuống biển, cúi đầu xuống nước đùa nghịch.

Ta không để ý đến nó, tập trung làm phép chỉnh trang lại ngoại hình sau pha vật lộn vừa rồi.

Nhưng Bảo Bảo đang lưu luyến vùng vẫy trong nước biển đột nhiên phát ra tiếng kêu cảnh báo the thé.

Ta và Bối Bối nhìn lại theo phương hướng ngón tay nó chỉ - phía sau tảng đá lớn bên kia có người? Đúng là ta đã quá sơ ý rồi!

"Đi ra! Ta biết ngươi ở đó!" Ta cau mày, nhìn về phía tảng đá và quát lên, đồng thời giơ tay lên đề phòng, chuẩn bị xóa bỏ trí nhớ hoặc giết chết luôn cho xong chuyện.

Bóng người kia từ bóng tối đằng sau tảng đá đi lại gần, ta có thể nhận ra bóng dáng trầm lặng đó.

Meredith, lại là hắn!

Hắn đi tới trước mặt ta, hoàn toàn không có biểu hiện sợ hãi nào, thậm chí còn không quên hành lễ với ta, nhưng lại có vẻ rất châm chọc.

Ta cảm thấy mình gần như sắp bật cười vì giận dữ, không lẽ người này vĩnh viễn sẽ luôn bình tĩnh như vậy? Mặc dù nhìn thấy ta không phải nhân loại, hai đứa bé theo hầu bên người thậm chí là cdo cá chình biến thành, nhưng đôi mắt màu đen của hắn vẫn hoàn toàn bình thản.

Nếu hắn hoảng sợ, thậm chí hèn nhát chạy trốn như một người bình thường thì ta sẽ cảm thấy tương đối dễ chịu chứ không phải như bây giờ, ta rất khó quyết định nên đối mặt với hắn bằng thái độ như thế nào.

"Vì sao ngươi không sợ? Ngươi đã nhìn thấy, chắc cũng biết ta không phải nhân loại".

"Không có gì phải sợ".

"Ngươi không sợ ta là yêu quái, là phù thủy, ta sẽ làm hại loài người?"

"Chức trách của tôi là bảo vệ ngài!"

"Người ngươi cần bảo vệ là công chúa Monica. Đó chỉ là ngụy trang của ta".

Hắn cúi đầu, "Nhưng, ngài sẽ trở thành vương tử phi, bất kể thân phận chân thực của ngài là gì".

"Ha ha, ngươi đúng là trung thành với Eric". Bởi vì ta là vị hôn thê của vương tử cho nên cũng nhận được sự thần phục của hắn như vậy sao? Nhưng ta không cần. "Có điều, ta không thể để ngươi giữ lại đoạn trí nhớ này, rất xin lỗi!" Nói rồi, ta giơ tay lên chuẩn bị thi triển phép thuật đối với hắn.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt lại xuất hiện một thoáng bối rối ngoài dự kiến, "Điện hạ, tôi, tôi sẽ không nói ra, kỳ thực từ lâu tôi đã..."

Ta dừng tay lại, nhìn hắn với vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ. Từ lâu đã làm sao? Chẳng lẽ ngụy trang của ta có sơ suất gì?

Meredith nhìn ta, cặp mắt màu đen sáng đến mức đáng sợ, "Từ lâu tôi đã phát hiện cô không phải nhân loại bình thường". Lần đầu tiên hắn không dùng các xưng hô tôn kính với ta nữa.

"Lần nọ người hầu của ngài ăn vụng cá, tôi mang nó đến gõ cửa phòng cô. Trong phòng không có thị nữ khác, nhưng cánh cửa gỗ nặng nề đó lại được mở ra, mà người duy nhất trong phòng khi đó, cũng chính là cô, thì đang ngồi trên ghế cách xa cửa. Nếu là cô mở cửa thì sẽ không thể nhanh chóng về đến vị trí đó như vậy".

Hắn ngừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói, "Còn nữa, lúc đi săn mặc dù cô đã cố ý tụt lại phía sau nhưng tôi vẫn phát hiện bóng dáng cô đột nhiên biến mất, giống như là đã... tàng hình".

"Cho nên ngươi phát hiện ta là người có dị năng? Ngươi biết rõ mà không báo, chẳng lẽ không sợ ta rắp tâm hại người?"

"Không, cô sẽ không làm vậy, cô chỉ..."

Hắn chưa nói xong ta đã nhấc tay, một tia sáng hiện lên, bắn vào giữa trán hắn.

Không thể để hắn nói tiếp được. Dù sao ta cũng sẽ trở thành vương tử phi.

Sau một thoáng ngỡ ngàng, ánh mắt Meredith lại khôi phục vẻ sâu thẳm bình tĩnh như lúc thường.

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, thần sắc như thể cuối cùng cũng tìm thấy mục tiêu cần tìm. Hắn cúi chào thi lễ, một đồng tiền vàng được đục thủng và đeo trên sợi dây như một lá bùa bình an từ cổ áo hắn buông xuống.

Hắn nói, "Điện hạ, rốt cục cũng tìm được ngài. Việc ngài biến mất đã khiến cả vương cung rối loạn".

"Ờ, ra bãi biển giải sầu, giờ đã về rồi. Đi thôi!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Có bài mới 06.02.2015, 12:14
Hình đại diện của thành viên
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
♥♣Mao Thiên Ly♣♥
 
Ngày tham gia: 22.11.2014, 13:10
Tuổi: 1 Nữ
Bài viết: 2490
Được thanks: 3416 lần
Điểm: 6.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đông nhân nàng tiên cá] Con gái của biển cả - Bái Tang - Điểm: 11

CHƯƠNG 26 - NGOẠI TRUYỆN (2) - MEREDITH

Tất cả những gì ta có chỉ là một cái tên: Meredith. À, còn cả một đồng tiền vàng đeo trên cổ từ nhỏ, trên đồng tiền có một cái lỗ, bình thường ta vẫn luôn đeo nó trước ngực như một tấm bùa hộ thân.

Cho dù có đói đến mấy ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện dùng đồng tiền này để đổi bánh mì ăn, ta luôn cảm thấy đó có lẽ là ai đó đã đeo vào cho ta, mặc dù ta không biết là ai, có thể là người thân của mình.

Từ khi ta bắt đầu nhớ được thì ta đã sống cuộc đời phiêu bạt, đã làm mọi việc vì sinh tồn.

Ngày đó, ở bến tàu, ta đã sắp ngất xỉu vì nhịn đói ba ngày liền. Vì cái dạ dày quặn thắt vì đói, ta đã nhắm đến một người có tiền - bên người hắn không có đám đông hộ vệ, lại còn nghênh ngang đeo ví tiền bên hông, hắn nhìn đông nhìn tây như chưa bao giờ tới bến tàu này.

Nếu như thành công thì ta nhất định phải đi mua một đống bánh mì ăn cho sướng miệng. Mang ý nghĩ như vậy, ta chạy qua, va phải con dê béo đó, đắc thủ.

Đáng tiếc là còn chưa kịp mua đồ ăn ta đã bị chặn lại. Một đống hộ vệ của người đó ngụy trang thành người bình thường chạy ra chặn đường ta lại, ta bị bọn họ kéo vào ngõ tối, đánh cho một trận lên bờ xuống ruộng.

Máu tươi che kín hai mắt, cái gì cũng không nhìn thấy, ta chỉ thấy toàn thân đau đớn, có lẽ cách cái chết không còn xa. Có điều khi một bàn tay đầy lông đưa đến cổ ta định giật đồng tiền vàng trên cổ ta xuống thì ta lập tức bảo vệ nó theo trực giác, sau đó há mồm cắn tới. Ta nghe thấy một tiếng kêu thảm, mùi máu tươi tràn ngập miệng mũi. Thật sự là quá đói nên ta liền nuốt dòng chất lỏng mằn mặn và nóng bỏng đó xuống.

Lại mấy cú đá liên tiếp vào người, nhưng khớp hàm ta vẫn không buông lỏng.

Trong lúc ồn ào đó, ta nghe thấy một âm thanh tôn quý: "Mang thằng nhóc này về. Một thằng dã man, huấn luyện được thì sẽ thành một thanh kiếm tốt".

Sau đó ta ngất xỉu, lúc tỉnh lại thì đang ở trong vương cung.

Thì ra người có tiền mà ta chọn làm mục tiêu hôm đó lại là thái tử cải trang vi hành. Ông ấy đã cho ta một cuộc đời mới.

Ngày qua ngày, cùng với những bài học và chương trình huấn luyện, từ một thằng nhóc hoang dại đầu đường ta đã trở thành thị vệ và thư đồng đạt tiêu chuẩn của vương tử điện hạ. Đương nhiên trong quá trình này ta đã phải đối mặt với không ít khinh bỉ và gây khó dễ, nhưng ít nhất ở trong vương cung ta cũng được ăn no, thậm chí sau khi có công bảo vệ vương tử điện hạ trong lần ám sát nọ ta còn được thụ phong tước vị.

Đối với kẻ có thân phận thấp hèn như ta thì đây thật sự là điều khó mà tưởng tượng được.

Đương nhiên ta cũng biết những người khác thảo luận thế nào. Ở trong vương cung mặc dù mọi người không tranh đoạt đồ ăn như đám lang thang ngoài đường nhưng họ lại tranh giành thứ khác.

Cho nên, khi nhìn thấy cô bé không biết nói kia ta hầu như có thể đoán được kết cục của cô ấy.

Quá mức xinh đẹp, nhưng lại yếu đuối, khó mà sinh tồn. Mềm mại như nước, nhất định phải có thùng chứa, một khi thùng vỡ thì lập tức sẽ tung tóe tản mát khắp nơi.

Nhưng có vẻ điện hạ đã yêu đóa hoa mảnh mai đó. Thậm chí anh ấy còn âm thầm lập kế hoạch dùng những hứa hẹn ưu đãi thuế phú để đổi lấy sự ủng hộ của các đại quý tộc có thế lực đối với hôn sự. Ta không đồng ý, nhưng ta vẫn bôn ba để thực hiện mệnh lệnh của anh ta.

Đến tận lúc vị công chúa đó xuất hiện.

Loại hình hoàn toàn không giống nhau, có học thức, có giáo dục hoàn mỹ, diễm lệ vô song, như một ngọn lửa thiệu rụi tất cả, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Ta biết vương tử điện hạ đã bị mê hoặc. Ngay cả ta cũng bất giác chú ý đến cô ấy.

Bởi vì lần đầu nhìn thấy cô ấy, cặp mắt màu lam lộ ra sau chiếc quạt gấp đã khiến ta chú ý, ta cảm thấy ngạc nhiên vì lần đầu tiên có một người phụ nữ không cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của ta.

Cho nên, ta không hề cảm thấy khí chịu khi phải đảm nhiệm chức trách bảo vệ cô ấy.

Nhưng ta dần phát hiện cô ấy còn có một mặt khác.

Trước mặt mọi người, cô ấy tỏ ra điềm đạm, nhã nhặn, nhưng trước mặt cô bé kia cô ấy lại tỏ ra ác độc đến đáng sợ.

Nếu là bình thường thì ta nhất định sẽ cho rằng đây là sự ghen ghét giữa những người phụ nữ. Nhưng cô ấy làm như vậy thì ta lại cảm thấy nghi hoặc. Bởi vì rõ ràng là cô ấy có ưu thế áp đảo, huống hồ xem cách đối đãi hạ nhân của cô ấy hàng ngày có thể thấy cô ấy hoàn toàn không khó tính và xấu xa như những quý tộc hoàng thất khác.

Có điều ta còn chưa kịp suy nghĩ cô ấy đã bất ngờ hôn ta. Đó là một nụ hôn nóng bỏng tràn đầy dư vị. Có lẽ chỉ là vì hứng thú nhất thời, như các phu nhân khác tầm hoan với đám thị vệ cũng là chuyện thường ngày ở huyện. Từ trước đến nay khuôn mặt đáng sợ của ta đã giúp ta không cần phải đối mặt với loại chuyện này, không ngờ cuối cùng chuyện này vẫn xảy ra, mà đối phương là một công chúa.

Ta phát hiện mình bỗng nhiên muốn tìm hiểu rõ nhất cử nhất động của cô ấy. Ta nhớ lại gương mặt cô ấy, rồi chợt phát hiện khi nhìn nghiêng thì gương mặt cô ấy lại rất giống với chân dung người phụ nữ trên đồng tiền vàng đeo trên cổ mình - không biết là nữ vương của đất nước nào.

Đó là những đường nét cực kì xinh đẹp.

Chỉ có điều không thể thuộc về ta.

Khi ta nhìn thấy vương tử điện hạ đẹp trai đặt một nụ hôn lên trán cô ấy ở dưới lều hoa, cảnh này đẹp đến mức một kẻ không hề biết thưởng thức nghệ thuật như ta cũng rõ ràng: Bọn họ xứng đôi biết bao, mà cô bé yếu đuối không biết nói kia thì nhất định sẽ bị tổn thương.

Cô ấy cao quý, xinh đẹp, kiêu ngạo, kiên cường.

Sau khi uống say, cô ấy lại khóc như một em bé.

Sự đau khổ cô ấy thể hiện ra khi đó khiến trái tim ta như bị chém một dao. Cô ấy đã bị phản bội sao? Hel là ai? Vì sao lúc cô ấy tuyệt vọng thì chủ nhân của cái tên cô ấy gọi đó lại không ở bên?

Ta bế cô ấy về phòng cô ấy. May là hầu gái của cô ấy cũng quen biết ta, hơn nữa nó cũng không phải một đứa lắm miệng. Cô bé hầu gái đưa tay định đỡ lấy cô ấy nhưng ta đã tránh ra đi thẳng vào phòng trong.

Đặt cô ấy xuống giường, kéo chăn đắp cho cô ấy, ta chợt cảm thấy việc này rất quen thuộc. Nhưng hành động như thế này sẽ không thể lặp lại lần nữa, điều này không hợp lễ nghi. Có lẽ, cả đời này chỉ có một lần như vậy.

Nhưng ta sẽ bảo vệ cô ấy. Nếu cô ấy trở thành vương tử phi thì cũng sẽ là đối tượng để ta phục vụ suốt đời.

Lúc đi săn, ta vẫn luôn chú ý đến an nguy của cô ấy. Ta phát hiện cũng có chuyện cô ấy không giỏi, đó là cưỡi ngựa. Bộ dáng bất an nhích tới nhích lui trên yên ngựa đó tỏ ra kém rất nhiều so với vẻ ung dung tự nhiên thường ngày. Có điều trong ánh mắt ta, bóng dáng cô ấy bỗng nhiên hoàn toàn biến mất.

Sao có thể như vậy được? Rõ ràng ta vẫn chú ý đến cô ấy!

Ta bắt đầu tìm tung tích cô ấy, dù sao ở đây cũng là trong rừng, huống hồ còn có thể có gấu.

Lúc tìm được cô ấy, tình hình làm cho ta kinh hãi, máu trong người ta gần như đông lại. Ta giương cung bắn tên theo trực giác, sau đó cưỡi ngựa chạy về phía cô ấy.

Trong lúc bối rối ta chỉ có thể kéo cô ấy lên trên lưng ngựa, nhưng vì không phân biệt rõ phương hướng nên ta và cô ấy đã rơi vào tuyệt cảnh.

Ta đưa dây cương cho cô ấy, trong lòng tính toán xem mình có thể giữ chân con dã thú này được bao lâu. Nhưng cô ấy vẫn còn lải nhải nói, dường như không hề hiểu rõ tình cảnh của bọn ta đang nguy hiểm thế nào.

Sẽ phải chết sao? Không quan tâm, quan trọng nhất là bảo vệ được cô ấy. Nếu ta có thể cầm cự một hồi thì cô ấy sẽ chạy thoát được.

Nhưng ta không ngờ được cô ấy lại làm như thế. Nghe thấy tiếng ngựa hí chạy đi, ta tưởng rằng cô ấy đã rời xa nguy hiểm, không ngờ, đến khi ta phản ứng lại thì cả ta và cô ấy đã ở trong trạng thái mất trọng lượng.

Ta cố gắng bảo vệ cô ấy trong lòng. Nếu như ta rơi xuống đất trước thì ít nhất cô ấy còn có một tia hi vọng.

Khi tỉnh lại, ta phát hiện cả hai người lại đều không chết. Ngữ khí châm chọc của cô ấy làm cho ta rất muốn cười. Còn sống, vậy là tốt.

Chưa bao giờ nghĩ sẽ ở bên cạnh cô ấy như thế này, ta không giỏi ăn nói, nhưng nghe cô ấy nói chuyện ta cảm thấy rất vui. Có điều, ta không nhịn được hỏi vì sao cô ấy không chạy trốn, câu trả lời của cô ấy lại làm ta cảm thấy giận dữ.

Ta giận dữ vì cô ấy không chạy trốn là vì cứu ta. Nếu như cô ấy chạy trốn, cho dù chết dưới tay gấu ta cũng vẫn làm tròn trách nhiệm và thực hiện được lời thề đối với chính mình. Không phải lần nào cũng có thể may mắn như vậy, tất nhiên với điều kiện cô ấy chỉ là một người phụ nữ thông thường.

Đúng vậy, những điểm kì lạ ta phát hiện trước đó khiến ta nhận ra có thể cô ấy là người có dị năng. Không phải công chúa nào cũng có sức mạnh kéo một người đàn ông từ dưới đất lên trên ngựa. Có lẽ trong thời khắc nguy cấp đúng là sức mạnh của con người sẽ được phát huy mạnh mẽ, nhưng thái độ lạnh nhạt trước nguy hiểm của cô ấy khiến ta nghiêng về giả thiết dị năng hơn.

Nhưng vậy thì sao? Nhìn gương mặt cô ấy, ta biết mình vẫn sẽ thực hiện chức trách bảo vệ cô ấy.

Cô ấy hỏi ta có thích cô gái nào hay không, ta chỉ có thể lẳng lặng nhìn cô ấy.

Ta có, nhưng ta vĩnh viễn không thể để cô ấy biết. Mà thứ ta có thể hiến dâng chỉ có sự bảo vệ tận tâm mà thôi.

Cô ấy cho phép ta gọi thẳng tên cô ấy, nhưng ta không dám gọi. Ta sợ một khi gọi tên cô ấy thì ta sẽ không thể thay đổi lại cách xưng hô nữa. Mà cuối cùng thì bọn ta vẫn sẽ phải trở lại vương cung, ở đó ta chỉ có thể xưng hô cô ấy là điện hạ.

Vương tử quả nhiên tìm được bọn ta, đó là ba ngày sau. Ta nhớ kĩ những gì cô ấy nói trong ba ngày này, ta khắc ghi gương mặt cô ấy trong lòng.

Bởi vì cô ấy mất tích nên vương tử điện hạ đã phát hiện tình cảm của mình với cô ấy. Qua hành động của vương tử ta có thể nhận thấy điều này, dù sao ta và vương tử cũng lớn lên cùng nhau từ nhỏ, cho nên ta biết, thời gian cử hành hôn lễ của bọn họ sẽ không còn xa.

Từ khoảng cách mấy thân ngựa, ta thi lễ với cô ấy một cách rất tiêu chuẩn, giống như một thị vệ tận chức tận trách nhất.

Cô ấy lau mồ hôi giúp vương tử điện hạ, hai người vẫn xứng đôi như cũ.

Trong tiệc tối, ta đứng giữa đám người nhìn cô ấy, lúc này vẫn là tiêu điểm chú ý của mọi người. Ngay cả khi mệt mỏi cô ấy vẫn thu htus được ánh mặt của tất cả bọn họ. Ta biết mình không thể tiếp tục như vậy, ba ngày chung sống vừa qua đã là ân huệ của trời cao rồi.

Vì vậy, ta lặng lẽ tìm một góc yên tĩnh, dự định ôn lại thời gian ba ngày vừa rồi một lần nữa, xem như là một lần buông thả cuối cùng. Nhưng lúc bước ra ban công ta lại thấy một bóng lưng, bờ vai người đó đang rung lên theo tiếng khóc nức nở.

Ta biết vì sao cô ấy khóc, lúc tiệc tối bắt đầu cô ấy đã bị một đám phụ nữ không có ý tốt vây quanh, một ly rượu đỏ tươi như máu bị cố ý hắt lên người cô ấy, làm ố bẩn vạt váy trắng tinh đó.

Sau đó cô gái này đã yên tĩnh rời khỏi đó, thì ra là đến đây đứng khóc. Nếu là cô ấy thì nhất định sẽ không khóc đúng không? Ta nghĩ rằng nhất dịnh cô ấy sẽ cao ngạo cầm lấy một ly rượu khác rồi đổ lên đầu người làm vương rượu lên váy mình, với khóe môi nhếch lên kiêu ngạo.

Ta đang muốn rời khỏi thì cô bé đó lại quay đầu lại nhìn thấy ta. Đôi mắt màu xám nhạt của cô ấy lấp loáng nước, gió đêm làm cô ấy run rẩy.

Ta chỉ có thể khó xử cởi áo choàng đưa cho cô ấy, vì dưới roi vọt của giáo viên năm đó, lễ nghi và phong độ sớm đã xâm nhập vào tận cốt tủy. Huống chi khi vương tử điện hạ làm sai thì người ăn đòn của giáo viên lễ nghi cũng vẫn là ta, vì vậy ta tự nhiên không thể quên được.

Cô ấy nhận lấy rồi khoác lên người, gật đầu biểu thị cảm ơn rồi dịch sang bên cạnh, tỏ ý mời ta đi tới bên người mình.

Được một phụ nữ mời, đương nhiên ta chỉ có thể nhận lời. Đi tới vị trí bên cạnh cô ấy, ta phát hiện từ đây có thể nhìn thấy mặt biển xa xa.

Cô bé đó đột nhiên viết chữ lên trên lan can, cô ấy viết rất chậm nhưng không sai chữ nào.

Cô ta hỏi ta: "Anh có thích ai không?"

Nhìn cô ấy, ta gật đầu.

Dường như cảm thấy hài lòng, cô ấy tiếp tục viết: "Tôi cũng có. Tôi sẽ vẫn thích anh ấy, vẫn sẽ".

Ta hơi kinh ngạc nhìn cô ấy, trong mắt cô ấy vẫn còn nước mắt, nhưng lại nhìn ta rất kiên định. Lần đầu tiên ta cảm thấy, có lẽ cô gái này không hoàn toàn yếu đuối. Có lẽ, cô ấy cũng có thứ phải giữ vững.

Ánh mắt cô ấy nhìn về phía mặt biển xa xôi. Không nói gì, đương nhiên, cô ấy cũng không thể nói được.

Rất lâu sau, cô ấy lại viết tiếp: "Có thể nói cho tôi nghe không, người anh thích là một cô gái như thế nào?"

Câu này tương đối dài, cô ấy viết sai vài chỗ nên ta phải đọc kĩ một hồi mới hiểu được.

Cô ấy cười khổ, chỉ cổ họng mình, rồi viết tiếp: "Đương nhiên, tôi sẽ không nói với ai đâu".

Ta khẽ cười, chậm rãi mở miệng. Ta nói: "Tôi thích một cô gái, nhưng tôi vĩnh viễn không thể để cô ấy biết. Mà thứ tôi có khả năng hiến dâng bất quá chỉ là sự bảo vệ tận tâm mà thôi".



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân WWW
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chonus, Diệp Tuyết Liên, Dung tran, hoangdu1405, lannhi, minhchau168, ngoung1412, ongbjrak198, Rose tran, samsam.889, tpink7, Trang bubble và 1608 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 81, 82, 83

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Diệp Phi Dạ

1 ... 89, 90, 91

3 • [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

1 ... 53, 54, 55

4 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 58, 59, 60

5 • [Hiện đại] Thanh mai muốn trèo tường - Lạc Mặc Thiển Thiển Slivia [Hoàn]

1 ... 89, 90, 91

6 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 30/12]

1 ... 28, 29, 30

7 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 54, 55, 56

8 • [Xuyên không - Điền văn - Nữ tôn] Thanh dương khê ca - Hạt Táo Xanh

1 ... 52, 53, 54

9 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 78, 79, 80

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 92, 93, 94

11 • [Hiện đại] Cầm thú nuôi nhốt cô gái nhỏ - Lạc Nguyệt Thất Thất

1 ... 90, 91, 92

[Hiện đại] Trò chơi chinh phục Ông xã kiêu ngạo quá nguy hiểm - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 76, 77, 78

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 100, 101, 102

14 • [Xuyên không] Thịnh Thế Đích Phi - Phượng Khinh

1 ... 89, 90, 91

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 12/1)

1 ... 36, 37, 38

16 • [Xuyên không] Hãn phi bổn vương giết chết ngươi - Mê Loạn Giang Sơn

1 ... 101, 102, 103

17 • [Hiện đại - NP] Độc dược mê dục - Mặc Hàn Nghiễn (có chương mới)

1 ... 45, 46, 47

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 125, 126, 127

19 • [Hiện đại] Hủ nữ muôn năm! - Tiểu Ngư Đại Tâm

1 ... 38, 39, 40

20 • [Hiện đại] Khiến em gả cho anh - Minh Nguyệt Đang

1 ... 30, 31, 32


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Ngọc Hân
Ngọc Hân
VânTị
VânTị

Nana Trang: viewtopic.php?t=398132
thank đi thank đi thank đi
nhảy hố đi nhảy hố đi nhảy hố đi
Độc Bá Thiên: Chi ngủ ngon ;)
Độc Bá Thiên: Mon bé iu ngủ ngon :hug:
*cưỡi xe thồ* đi về rừng ngủ thoiiiiii :))
Khánh_Chi: Ta cũng đi ngủ đây..ôm chăn nãy giờ vẫn lạnh
Hôm qua thức khuya ra lớp nằm ngủ suốt
Mn ngủ ngon
Mon Miêu: mà buồn ngủ quá, bye Thiên iu dấu, bye Ủi, bye Chi nha :))
Mon Miêu: Thiên: haha, lo cày chứ tết đi chơi rồi thì lười coi phim lắm :)) haha, còn 10 ngày nữa là tết rồi, hóng - ing
Độc Bá Thiên: Mon bé iu cày có xiền tiêu tết hả :love2:
Mon Miêu: Thiên: tất nhiên rồi *hất tóc* gần tết nên phải cày cho nhanh :D2
Hạc Cúc: : "> đi lun hờn
Khánh_Chi: Nhi ngủ ngon, mơ ác mộng :D
Mon Miêu: Lười: tạm biệt ha~~~~ :wave:
Mon Miêu: Bang: ta thích nhìn đó, thì sao :)) có người bảo vệ nên ta ko sợ đâu nhá :D2
Độc Bá Thiên: Mon bé iu chăm ghê ghê :))
Nguyen Bang: 11h
lazy_nhi: Hạc ca ca, Zy muội muội, Chi, Miêu, Thiên, Bằng ngủ ngon nha
Mon Miêu: Thiên: haha, mấy nay bận quá trời :)) còn chưa luyện xong phim :))
Nguyen Bang: ta ngủ trc đây mn cx ngủ đi thức khuya ko tốt đâu
nhìn j chọc mù h do re mon
Hạc Cúc: Tán zy dám bôm ca : "> :cry:
Mon Miêu: Lười: ùm ùm, hết giân lười rồi đó, lần sao ko được bơ ta đâu đó
Độc Bá Thiên: Mon bé iu lẩu lâu ko thấy tên :)) nhớ quá :(
Mon Miêu: Bang: chậc *nhìn chằm chằm Bang*
lazy_nhi: Miêu xl nhà * ôm xl*
Zy à, cq ca mới nhận của tỷ, tỷ chưa kịp chúc ngủ ngon nữa
Hạc Cúc: Tàn nhẫn~ing
Mon Miêu: Chi: bơ cũng tạm, lạt lắm =]]
Mon Miêu: Thiên iu dấu :)) lâu quá mới gặp
LogOut Bomb: crazy_crazy -> Hạ Quân Hạc
Lý do: *ngáp ngáp* Chúc ca ngủ ngon
Nguyen Bang: do re mon ta tán bao đổ bấy
Mon Miêu: Bang: hả, bang là nam à :think:
Độc Bá Thiên: Mon bé iu :hug:
Khánh_Chi: Miêu: ăn bơ ngon k :D

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.