Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 271 bài ] 

Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn

 
Có bài mới 27.10.2016, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Lớp phó kỷ luật
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 23.03.2016, 08:55
Bài viết: 455
Được thanks: 184 lần
Điểm: 0.37
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 1
Hong chuong moi   hóng



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 30.10.2016, 19:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 9781 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 10
Chương 133.

Lát nữa phải tìm người tới xem bé một chút có đụng phải cái gì hay không.

Lục Điêu Thuyền yên tĩnh, chớp đôi mắt xinh đẹp giống bà nội nhìn về phía vừa rồi.

Thời tiết nóng lên, Doãn Thiên Lương ôm nữ nhi trở về phòng, cũng nên để con nhìn một lát thôi, nếu không buổi tối sẽ..., vào phòng lại nghi ngờ nhìn cái hướng đó.

Hai người vừa vào phòng, từ cái mái nhà đứa trẻ vừa nhìn từ từ ló ra hai cái đầu.

“Ông lão, cháu gái chúng ta thật là đẹp mắt, trắng mập mạp.”

“Yêu Nhi, tại sao chúng ta không đi thẳng về? Như vậy có thể ôm cháu gái.”

“Cái này, chúng ta phải xem tình huống một chút rồi hãy nói, chẳng may phu thê son người ta không hoan nghênh chúng ta trở về, không phải chúng ta tự tìm không vui sao?”

“Không đâu, dù sao chúng ta cũng là trưởng bối của bọn họ, hai đứa trẻ cũng không phải là con bất hiếu, làm sao lại...”

“Ông còn không biết tính tình nhi tử như thế nào sao? Đừng nói phụ mẫu, kể cả là ông nội, bà nội hắn cũng có thể không nể tình.”

“Vậy cũng được... Nhưng giờ hắncũng làm phụ thân rồi, chẳng lẽ hẹp hòi như vậy sao?”

“Nhìn kỹ rồi hãy nói.”

“Yêu Nhi, chúng ta còn phải tiếp tục màn trời chiếu đất sao?”

Rốt cuộc mỹ nhân cũng quay đầu lại, liếc ông một cái: “Nếu không ông về trước thăm dò tiếng gió một chút?”

Buổi tối Lục Quân Tắc trở về, tiến vào trong cửa viện chợt dừng bước, nhưng cũng chỉ trong chốc lát lại tiếp tục cất bước đi về phía trước, trở về phòng khóe miệng còn mang theo ý cười.

Lúc ấy ánh mắt Doãn Thiên Lương nhìn chằm chằm nữ nhi đang ngủ.

“Ô a, Điêu Thuyền sao thế?” Lục Quân Tắc hỏi vội, sắc mặt bé con đỏ thắm, hô hấp đều đặn nhìn rất tốt tại sao lại có chút khẩn trương?

“Bây giờ còn không sao, nhưng hình như ban ngày bị cái gì hù dọa, tay chỉ thẳng vào nóc nhà gọi.” Doãn Thiên Lương nói.

“À, chuyện này.” Lục Quân Tắc nhẹ giọng cười, nói nhẹ gì đó bên tai nàng, Doãn Thiên Lương nhíu mày một cái.

“Phụ thân và mẫu thân thật là... Đến cửa nhà rồi còn ngồi trên mái nhà.” Doãn Thiên Lương nói. Thì ra nữ nhi nhìn thấy hai lão già dở hơi kia, rốt cuộc cũng biết trở về, cũng biết muốn vào cửa cũng không dễ dàng sao?

“Dù sao thời tiết cũng đẹp, bọn họ thích ngồi thì để họ ngồi mấy ngày.” Lục Quân Tắc nói.

Đũng là nhi tử vô lương tâm.

Nhưng nàng cũng đồng ý, ai bảo bọn họ đùa giỡn nàng.

Mấy ngày kế tiếp, trong lúc rảnh rỗi Doãn Thiên Lương sẽ ôm nữ nhi ra ngoài phơi nắng, ánh mắt len lén dò xét bốn phía, quả nhiên thấy hai cái đầu như ẩn như hiện.

Doãn Thiên Lương bắt đầu nói cho đứa trẻ nghe về bà nội của bé, bà nội xinh đẹp hoạt bát cỡ nào, cười lên rất đẹp mắt.Dĩ nhiên trẻ con nghe không hiểu, nhưng có người nghe hiểu được là tốt rồi.

Kể chuyện xưa đến ngày thứ tư, nói bà nội xinh đẹp đẩy mẫu thân xuống tháp thì cuối cùng trên nóc nhà có giọng nói.

Một âm thanh mang theo tức giận: “Yêu Nhi, tại sao lại đẩy con dâu xuống? Là tầng bảy đấy... Con dâu lại không có da dày thịt béo như nàng, lại không có võ công...”

Doãn Thiên Lương cười, nói về phía nóc nhà: “Phụ thân, mẫu thân, trời nắng như vậy, xuống uống ly trà lạnh đã.”

Hai cái đầu phóng lớn... nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Doãn Thiên Lương trừng mắt nhìn mẹ chồng: “Mẫu thân, bản lĩnh của ngài?”

“Chút tài mọn thôi mà, không đáng giá nhắc tới.” Mẹ chồng còn khiêm tốn, ôm lấy Lục Điêu Thuyền: “Tiểu Điêu Thuyền của ta, bà nội nhớ muốn chết, muốn ôm lại không ôm được.”

Con mắt trong suốt của đứa trẻ lóe sáng, im lặng nhìn người đẹp đang khoa chân múa tay.

“Điêu Thuyền bảo bối, cười một cái cho bà nội xem.”

Đứa trẻ vẫn nhìn, không cười.

Không khí có chút lúng túng.

“Trẻ con có thể hơi sợ người lạ.” Ông già nói.

“Biết mới lạ... Tính tình giống phụ thân nàng khi còn bé.” Người đẹp nói.

Có thể câu nói này mới làm đứa trẻ cười, tóm lại, ánh mắt Lục Điêu Thuyền chậm rãi cong lên, cười khanh khách.

Lục Quân Tắc trở về thấy phòng khách có bốn người đang vui vẻ hòa thuận, trên mặt không có chút kinh ngạc, chẳng qua là nhàn nhạt nói: “Biết trở về?”

Phụ mẫu hắn cười khan hai tiếng như trả lời, sau đó liền nói sang chuyện khác như khen Lục Điêu Thuyền, Lục Điêu Thuyền lớn, chọn hết ưu điểm của hai người, nhất định lớn lên là một mỹ nhân.

Vợ chồng son nghe không lên tiếng, chỉ có đại mỹ nhân nói miệng đắng lưỡi khô.    


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 30.10.2016, 20:00
Hình đại diện của thành viên
Thủ quỹ
Thủ quỹ
 
Ngày tham gia: 01.09.2016, 00:24
Bài viết: 99
Được thanks: 53 lần
Điểm: 1.25
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 1
Thì ra là hai ông bà già dở hơi....

Hóng chương mới! Thanks!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 20.11.2016, 21:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 9781 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 10
Chương 134.

“Chao ôi, được, hai lão già chúng ta có lỗi được chưa? Nhìn vẻ mặt của từng người các ngươi thật giống như ta làm gì các ngươi vậy?” Rốt cuộc người đẹp lầm bầm lầu bầu nói không được nữa.

“Chuyện này có thời gian nói chuyện riêng với mấu thân một chút.” Lục Quân Tắc nói.

“Nói chuyện riêng? Ai muốn nói chuyện riêng với ngươi, trong này phụ thân ngươi cũng có phần, không thể đổ lỗi cho một mình ta.” Người đẹp nói.

Lông mày Lục Quân Tắc nhíu lại: “Không có mẫu thân đe dọa phụ thân dám làm sao?”

Lông mày lá liễu của người đẹp dựng thẳng: “Được rồi, muốn thế nào? Nhưng nói cho con biết, coi như đuổi ta ra khỏi nhà cũng được, nhưng phải dẫn theo Điêu Thuyền, khó khăn lắm mới được nhìn thấy cháu gái.”

“Ha ha.” Lục Quân Tắc cười khẽ hai tiếng: “Chuyện này có thời gian bàn lại.”

“Mẫu thân, còn nữa.” Doãn Thiên Lương nói. Hại nàng chạy hai nghìn dặm cũng không sao, coi như du lịch, nhưng lừa nàng nói tảng đá chết... Không thể dễ dàng tha thứ, nếu không sau này còn lừa gạt thế nào nữa.

Người đẹp làm ra vẻ đáng thương: “Lương Nhi, vì mẫu thân muốn tốt cho con.”

“Mẫu thân, chuyện này có thời gian hãy nói. Bây giờ trời cũng không còn sớm, hai ngài màn trời chiếu đất cực khổ, nên nghỉ ngơi sớm chút mới phải.” Doãn Thiên Lương ôm nữ nhi từ trong ngực bà nội.

“Lương Nhi, không thể để Điêu Thuyền ngủ cùng ta sao?” Trong giọng nói lộ ra vẻ khát vọng.

Doãn Thiên Lương cười cười: “Mẫu thân, ngài vừa nói nếu đi cũng phải ôm Điêu Thuyền đi, bé mới vừa được mấy tháng vẫn chưa rời được mẫu thân đâu.”

“Đúng vậy, đã về rồi còn muốn chạy đi đâu nữa? Lương Nhi, để mẫu thân giúp đỡ mang theo Điêu Thuyền được không?” Người đẹp mẹ chồng nói.

“Được, đương nhiên là được. Nhưng mà mẫu thân, ngài lang thang bên ngoài hơn một năm, chỉ sợ là mệt chết rối, ngài nghỉ ngơi trước, lúc nào nghỉ ngơi đủ ngài tới đây ôm Điêu Thuyền, dù sao ngài không đi, còn sợ chạy hay sao?” Doãn Thiên Lương cười nói, gọi nha hoàn đi chuẩn bị y phục, lão phu nhân muốn đi ngâm suối nước nóng.

Hai người ôm nữ nhi nhỏ ra phòng khách trở về phòng, Lục Quân Tắc im lặng không lên tiếng. Doãn Thiên Lương len lén nhìn hắn ta, biết hắn ta đang suy nghĩ cái gì. Bởi vì cái đó cho nên mới muốn một mình nói à?

Lục Điêu Thuyền không ngủ, nằm ở giữa phụ thân và mẫu thân nháy mắt nhìn đỉnh màn.

“Phù Huống kia thật ra không tệ, nhưng ban đầu hắn cho là ta phải hưu phu đấy.” Doãn Thiên Lương chợt mở miệng.

“Á?” Người khác nhàn nhạt kéo câu nghi vẫn.

“Thật ra thì lúc đó có ý nghĩ, dù ai trong chúng ta hưu ai cũng được.” Doãn Thiên Lương tiếp tục nói.

Cuối cùng Lục Quân Tắc chuyển tầm mắt từ trên mặt Lục Điêu Thuyền đến trên mặt nàng, con mắt lóe sáng trong suốt nhìn.

“So sánh với việc anh có thể còn sống, ai hưu ai cũng không có gì quan trọng.” Doãn Thiên Lương nói, ngón tay bị Điêu Thuyền nắm, mềm nhũn.

“Đương nhiên là có.” Lục Quân Tắc ngừng lại chút: “Vi phu phải khổ tâm ba năm chờ nàng lớn lên, trong lúc đó thủ thân như ngọc, nếu như vậy còn bị hưu, công lý ở chỗ nào?”

Á... Đây là lý luận kiểu gì? Thủ thân như ngọc, nghe không được tự nhiên.

“Cũng không còn muốn hưu phu, chỉ là suy nghĩ mà thôi.” Doãn Thiên Lương nói.

“Vậy cũng không được.” Lục Quân Tắc suy nghĩ một chút: “Xem ra địa vị của vi phu vẫn chưa vững chắc, hay là như vậy, ô a, ký giấy cam đoan cho ta đi, chẳng may bị mất chức quan làm bình dân, trong lòng vi phu cũng có cái cam đoan.”

“Giấy cam đoan gì?” Doãn Thiên Lương liếc xéo hắn ta. Đúng là không sáng tạo, muốn học nàng.

“Giấy cam đoan vĩnh viên không hưu phu.” Lục Quân Tắc nói.

Đề phòng cưới vợ bé, đề phòng hưu phu... Tính ra nàng vẫn đáng tiền nhỉ? Ao, nàng có thể cướp đoạt sao? Sớm biết Phù Huống còn có thể có tác dụng thì ngay từ lần đầu tiên thấy Phù Huống trở về nhà, chắc cũng không cần phải đánh thái cực quyền.

“Cái này sao... Xét thấy mấy năm nay biểu hiện của anh cũng không tệ lắm, suy nghĩ chút rồi nói.” Doãn Thiên Lương nói.

Lục Quân Tắc liền hừ nhẹ từ trong lỗ mũi.

Lục Điêu Thuyền vẫn chưa ngủ, không biết nhìn thấy cái gì thú vị, đột nhiên trong lỗ mũi nho nhỏ cũng nặn ra một tiếng: “Hừ”...

“Vật nhỏ, dám hừ, không có tự nhiên có, không có ta nào có con?” Doãn Thiên Lương lắc lư tay nhỏ bé, Điêu Thuyền cười khanh khách. Trẻ con không cười, hơn nửa đêm... Quá dọa người.

“Mình nàng thì làm được gì...” Phụ thân Điêu Thuyền nói.

“Có người ba năm cũng không có dùng gì? Nếu không phải nhờ mẫu thân suy nghĩ để người ta mở mang đầu óc... Chắc Điêu Thuyền còn phải chờ mấy năm nữa, nói, công lao của mẫu thân rất lớn.” Doãn Thiên Lương nói: “Mẫu thân thông minh như vậy làm sao có thể để mặc ta một mình trên đường? Chẳng qua là bà thích núp trong bóng tối xem náo nhiệt thôi.”

“Không cần nói tốt cho bọn họ, hai ông bà già càng ngày càng không nghiêm chỉnh.” Lục Quân Tắc nói.

“Lúc đầu còn làm được một chuyện đứng đắn.” Doãn Thiên Lương phản bác. Lục Quân Tắc khiêu khiêu lông mày ý bảo nói: “Nuôi cho Điêu Thuyền của chúng ta một người phụ thân. Ha ha...”

Điêu Thuyền cũng cười khanh khách với Lục Quân Tắc, hình như rất đồng ý với ý kiến của mẫu thân, hình như rất hài lòng với người phụ thân này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới 24.11.2016, 19:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3728
Được thanks: 9781 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Xuyên không] Thứ nữ yểu điệu - Đông Ly Cúc Ẩn - Điểm: 10
Chương 135.

Mỗi ngày Lục Điêu Thuyền đều tỉnh dậy sớm, chỉ cần không tiểu tiện không thoải mái thì một mình nằm chơi đùa kín đáo, nhưng hôm nay lại có chút kì quái, y y nha nha không ngừng làm Doãn Thiên Lương không ngủ được.

“Xú nha đầu, trúng số độc đắc à? Vui vẻ cái gì.” Một bên Doãn Thiên Lương nói thầm một bên dụ dỗ, cửa vừa mở ra, một trận gió quét đến bên giường.

“Điêu Thuyền, chơi với bà nội.” Người đẹp tiện tay ôm đứa trẻ trong tay Doãn Thiên Lương qua.

“Mẫu thân, sao ngài lại dậy sớm như vậy?” Doãn Thiên Lương nhìn bên ngoài một chút, vẫn còn tối mà.

“Dậy sớm, chờ nửa ngày ở ngoài, không nghe thấy trong nhà có động tĩnh, sợ các con còn ngủ.” Người đẹp nói.

Còn chịu khó hơn ôm cây đợi thỏ.

Lục Quân Tắc luyện công buổi sáng xong trở về nhìn thấy tình cảnh này thì thở dài.

Gả vào bao nhiêu lâu, lần đầu tiên cả gia đình ăn bữa cơm đoàn viên, Doãn Thiên Lương không tự chủ nhìn về phía bố chồng, sao vẫn rối bù như thổ phỉ thế kia?

Ăn cơm xong Lục Quân Tắc lại ra ngoài. Nhìn hai lão ngoan đồng trước mắt cùng một tiểu thâm trầm, trong lòng Doãn Thiên Lương vui vẻ, cả nhà cứ bình thường như vậy.

“Điêu Thuyền mau lớn lên, lớn rồi bà nội dẫn ngươi đi du sơn ngoạn thủy, ta cũng không thích ở trong phủ, không có gì vui.” Người đẹp nói.

Doãn Thiên Lương không lên tiếng, bố mẹ chồng chìm nổi trong quan trường nhiều năm như vậy không thể không rõ tình hình bây giờ, nếu bọn họ không nóng nảy lại thật sự có thể yên tâm.

“Muốn chơi cũng phải giải quyết chuyện trước mắt đã rồi hãy nói.” Bố chồng mở miệng.

“Trước mắt có chuyện gì? Quân Tắc có thể xử lý tốt, ông nha, không có ở đây cũng để long dạ thảnh thơi đi.” Người đẹp nói: “Lại nói, chuyện quan trọng trước mắt cũng không sánh bằng chuyện của Điêu Thuyền.”

Hôm nay tiểu Điêu Thuyền rất vui vẻ, cười không ngừng, nghe vào trong tai Doãn Thiên Lương, êm tai như tiếng chuông gió.

Buổi chiều Lục Quân Tắc trở về, ôm Lục Điêu Thuyền, còn chưa ngồi nóng đít liền nghe “ầm” một tiếng.

“Lục thúc, sao thế?” Lục Quân Tắc hỏi.

“Lão Lục à, càng già càng không ổn.” Phụ thân Lục Quân Tắc nói.

“Thánh chỉ đến.” Giọng chú quản gia rất nghiêm túc.

Lục Quân Tắc vội vàng sai bày hương án, mang theo cả nhà già trẻ quỳ nhận thánh chỉ.

Thánh chỉ là ý chỉ thứ nhất của tân hoàng, không biết viết gì.

Nàng quỳ gối sau lưng Lục Quân Tắc, bên cạnh là bố mẹ chồng.

Thánh chỉ viết đại loại là, Hoàng đếvừa mới ngồi lên long ỷ, cảm thấy không hề vững chắc, cảm thấy tiểu tử Lục Quân Tắc là hạng người có biệt tài, hơn nữa cũng nghỉ phép lâu như vậy, người cũng lên khôi phục tiếp tục làm việc cống hiến, còn nữa, bàn về thân phận hắn ta còn là thập thất thúc, tiểu tử ngươi liền ngoan ngoãn trở về làm việc cho ta, sẽ không bạc đãi ngươi.

Doãn Thiên Lương phát hiện hoàng đế nói cũng thật quang minh chính đại, thập thất thúc, tiền nhiệm còn là biểu ca đó, người dạng gì? Đá chúng ta về nhà ăn ngô. Bây giờ cũng không nói rõ ràng đã cho chúng ta trở về cống hiến? Nào có chuyện dễ dàng như vậy.

“Thần tiếp chỉ, Ngô hoàng vạn tuế.” Lục Quân Tắc lên tiếng lại rất vững vàng không có tí gợn sóng.

Quên đi, thông cảm cho hắn ta, quan lớn một cấp đè chết người, huông chi là BOSS cao nhất. Trò chơi giết người chơi nhiều nhưng cũng có người không thể đắc tội.

Thái giám vẫn là thái giám lần trước, lần này cười giống như vai hề tô son phấn trên sân khấu.

Thái giám vui vẻ cầm phần tiên Doãn Thiên Lương muốn tu bổ vườn hoa, phần chấn, ngây ngất đi.

Lục Quân Tắc giao thánh chỉ cho quản gia cầm đi, Doãn Thiên Lương dõi theo quyển trục màu vàng kia, xong rồi, mộng phú quý rảnh rỗi của nàng bị cuốn lụa kia phá vỡ rồi.

Ngược lại thập thất thúc này rất thông minh, bắt đầu trực tiếp sử dụng người tiền nhiệm không muốn gắp, phải biết ơn hắn đấy. Bây giờ chợt có xúc động muốn nhìn lén chân dung thập thất thúc, vừa chỉ không gọi cái kia còn là cấp bậc của chó ngao Tây Tạng.

Đạo thánh chỉ này xuống, trước cửa Lục phủ có thể giăng lưỡi bắt chim lập tức ngựa xe như nước, danh tiếng bái phỏng có nhiều, một lát lão Vương gia lão Vương phi, một lát tiểu Vương phi mới sinh sản xong, ngay cả tiểu Điêu Thuyền cũng bị rất nhiều phu nhân quan viên vây xem nhiều lần.

Cái này gọi là lòng người dễ đổi!

Doãn Thiên Lương mệt đến cả người bủn rủn, cười đến cứng cơ. Nằm lỳ ở trên giường để Lục Quân Tắc xoa bả vai.

“Có phải vườn nhà chúng ta không xây nữa đúng không?” Doãn Thiên Lương hỏi.

“Chỉ có thể chờ một chút, chờ Hoàng thượngnền móng ổn là có thể.” Lục Quân Tắc nói.

Doãn Thiên Lương không lên tiếng.

“Ô a?”

“Thập Thất thúc này là dạng người gì? Coi như Doãn Liệt không có nhi tử nhưng còn có huynh đệ, làm sao đến phiên thập thấtthúc làm Hoàng đế.” Doãn Thiên Lương nói.

“Ô a, những chuyện này tốt nhất không nên biết. Chỉ cần biết hắn là minh quân là được rồi.” Lục Quân Tắc nói

Doãn Thiên Lương quay người lại: “Vậy anh nói đi, thật sự Doãn Liệt đã chết rồi sao?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Trả lời đề tài  [ 271 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 43, 44, 45

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 60, 61, 62

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại yêu An Tử Thiên - Chi Hoãn

1 ... 21, 22, 23

4 • [Hiện đại] Đầu lưỡi - Ức Cẩm

1 ... 30, 31, 32

5 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 16/07]

1 ... 30, 31, 32

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Vòng tròn - Uyển Tử Mễ

1 ... 29, 30, 31

[Hiện đại - Trùng sinh - Mạt thế] Mạt thế trùng sinh chi nữ vương trở về - Lưu Cẩn Du

1 ... 50, 51, 52

8 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 117, 118, 119

9 • [Hiện đại] Quay đầu - Lệ Ưu Đàm

1 ... 32, 33, 34

10 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 84, 85, 86

11 • [Hiện đại - Phản xuyên] Hoàng ân cuồn cuộn - Tùy Hầu Châu

1 ... 23, 24, 25

12 • Trang sức + phụ kiện đủ loại FREE SHIP

1 ... 6, 7, 8

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 89, 90, 91

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ký sự hậu cung - Thập Nguyệt Vi Vi Lương

1 ... 86, 87, 88

15 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 02/07]

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Hài] Suỵt! Đại ca bị đè rồi - Bối Nhi Quá Kỳ

1 ... 78, 79, 80

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 28/5)

1 ... 38, 39, 40

18 • [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng Cô dâu nhà giàu - Tiêu Tương Thập

1 ... 82, 83, 84

19 • [Xuyên không] Nghịch thiên độc sủng Cuồng phi thật yêu nghiệt - Sa Thần

1 ... 97, 98, 99

20 • [Hiện đại] Cưới chui tổng giám đốc xin bình tĩnh - Ngu Thiên Tầm

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Gián
Gián
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Vong Ưu Tình
Vong Ưu Tình

Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: ách, vậy là bị chậm 4 số rồi :D3 nhọ thật, mà phụ thân thi luôn, khỏi đợi số, ko lại bị trễ :))
Nhok Alone ( Bin): ta xui ơi là xui luôn == thiết nghĩ ta định lấy số 26 xong bị giựt đắng
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: :flower: cố lên người nhé, con ủng hộ người! Mà đúng là phụ thân xui thiệt :D3
Nhok Alone ( Bin): tối nay thi == còn 3 ngày nữa mà
Nhok Alone ( Bin): == ta vẫn có a . chỉ khổ nỗi ta vẫn có 1 sự xui xẻo
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân có thi miss nữa hay ko? :))
Nhok Alone ( Bin): ngân ngân hảo con
Ngân¤Nguyệt: Phụ thân: :hug:
Nhok Alone ( Bin): xin chào
Ngân¤Nguyệt: Chào mn chiều hảo :flower:
Jinnn: bạn Miệu Hiên k spam nhé
Miệu Hiên: Xin chào~~
Miệu Hiên: Hello~
Miệu Hiên: Ni man hao~~~
Nhok Alone ( Bin): ==
Thố Lạt: pr: Tình sâu sao lưu luyến - Lam Chi Noãn
Nhok Alone ( Bin): ..
Nhok Alone ( Bin): chẹp chẹp
Hạ Quân Nguyệt: "Ta (anh/em) và ngươi (anh/em) quen nhau hơn nửa năm, nhưng vẫn chưa nếm thử tay nghề của ngươi (anh/em), ta (anh/em) nghĩ muốn ăn gà xé cay, sườn xào chua ngọt, đầu cá băm ớt,..."
kimphuong172839: ."我和你认识大半年了, 都还没尝过你的手艺呢, 我想吃宫保鸡丁, 糖醋排骨, 剁椒鱼头..."
mọi người giúp với, mấy cái món ăn mình hk hiểu?
--Tứ Minh--: vắng quá...
Bạch An Thần Quân: vắng teo :(
nhoxyeu: Adi con bị nhập viện mấy ngày r bùn wa k pít chừng nào đc về
Nhím1512: này là thương cho roi cho vọt đó. adi thương mới mắng con :))
nhoxyeu: Adi s mắng con a
Nhím1512: mon thúi :v
nhoxyeu: Òa òa
Nhím1512: viewtopic.php?style=2&t=405024
Nhok Alone ( Bin): ..
Sam Sam: :))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.