Diễn đàn Lê Quý Đôn














Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 443 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 12.03.2017, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 445
Được thanks: 18415 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V79.4 - Điểm: 10



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Đã sửa bởi MDL lúc 26.03.2017, 22:18, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
     
Có bài mới 19.03.2017, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 445
Được thanks: 18415 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V80.1 - Điểm: 10
Chương V80.1: Trị liệu (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon.com (DĐLQĐ)

Mộc Như Lam đang ở Mặc gia nói chuyện với Kha Xương Hoàng và Akutsu Junko. Họ đã quyết định ngày mai sẽ về Hồng Kông, bây giờ Kha Xương Hoàng đang dặn dò Mộc Như Lam, thứ nhất là mau mau kết thúc đợt trao đổi học sinh để về thành phố K đi, cái nữa là nếu có bị Mặc Khiêm Nhân ăn hiếp thì cứ gọi điện về mách để họ đòi lại công bằng cho cô. Lão Mặc sốt ruột nói đỡ cho cháu trai, còn mẹ Mặc và Akutsu Junko thì bất đắc dĩ nhìn nhau cười.

Bỗng đột nhiên Tô Trừng Tương hớt hải xông vào nhà làm lão Tô và mọi người giật cả mình.

Phòng khách vốn đang ồn ã vui vẻ chợt lặng đi, tất cả nhìn Tô Trừng Tương bằng ánh mắt ngạc nhiên.

Tô Trừng Tương bấy giờ mới ý thức được mình hơi thất lễ, cô lúng túng đứng im tại chỗ, mắt nhìn Mộc Như Lam ngồi trên ghế sô pha cùng Kha Xương Hoàng và lão Mặc, cổ họng khô khiến cô chẳng muốn nói lời nào khác, vì thế cô nhìn thẳng sang Mặc Khiêm Nhân, thở dốc, “Anh Khiêm Nhân, anh ra đây một chút, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”

“Trừng Tương? Sao thế ? Xảy ra chuyện gì à?” Mẹ Mặc đứng lên, hơi cau mày.

Tô Trừng Tương không đáp mà chỉ đăm đăm nhìn Mặc Khiêm Nhân tỏ vẻ không vui khi thấy cô.

Lòng đầy chua sót nhưng sự kiêu hãnh khiến cô không muốn tỏ ra yếu thế trước mặt một đám đông có Mộc Như Lam, cô bình tĩnh nhìn Mặc Khiêm Nhân, “Tin em đi, anh sẽ không muốn em nói ra chuyện này ở đây đâu.” Nói đoạn cô liếc Mộc Như Lam một cái.

Mộc Như Lam hơi nhéo mắt, người không hề nhúc nhích.

Ánh mắt lạnh sắc lẻm của Mặc Khiêm Nhân khiến Tô Trừng Tương suýt nữa lui lại mấy bước. Hắn đứng thẳng dậy, chậm rãi lướt qua Tô Trừng Tương đi ra ngoài, sau đó cô cũng theo sau.

Sự im lặng trùm lên phòng khách, mọi người nhìn nhau nghi hoặc, mẹ Mặc và Mặc Vô Ngân bồn chồn lo lắng, còn Kha Xương Hoàng và lão Mặc thì lại nghĩ Tô Trừng Tương đến nhờ Mặc Khiêm Nhân hỗ trợ phá án.

Mặc Khiêm Nhân dẫn Tô Trừng Tương đi ra cánh cổng bên ngoài tứ hợp viện lần trước, trên con đường đá yên tĩnh, một ngọn đèn đường cô đơn đứng cách đó không xa.

“Chuyện gì?” Mặc Khiêm Nhân dừng bước, vào vấn đề chính.

Tô Trừng Tương như tham lam nhìn Mặc Khiêm Nhân, cô biết mình thế này thật trơ trẽn, nhưng cô không kiềm chế được. Hít sâu hai cái, Tô Trừng Tương an ủi trái tim căng thẳng của mình một chút rồi hỏi, “Kha Như Lam… Có phải tinh thần cô ấy có vấn đề không? Hay cô ấy là một kẻ thái nhân cách? Xin anh đừng nói dối, anh Khiêm Nhân, dù gì em cũng đã theo anh bao nhiêu năm, mấy thứ khác em không bằng anh nhưng việc bảo vệ tâm lý tối thiểu thì em vẫn làm được!”

Đúng thế, nhìn thấy cảnh tượng đó mà không sợ, thậm chí còn bình thản như thể đó chỉ là vài con cá, vậy thì chỉ có một cách giải thích — Hệ thống cảm xúc của Mộc Như Lam có vấn đề.

Không phải ai có vấn đề về cảm xúc cũng là thái nhân cách, một số bị rối loạn cảm xúc bẩm sinh, một số là do thiếu thốn tình cảm nên mới không biết đến hỉ nộ ái ố. Và trường hợp của Mộc Như Lam thì chắc chắn không phải kiểu bị thiếu thốn tình cảm.

Nếu mang bệnh tâm thần thì chắc chắn đối phương sẽ có những hành vi bất thường giữa cuộc sống bình thường, thế nhưng Mộc Như Lam lại không có, cô ấy trông hết sức bình thường hay thậm chí là vô cùng ưu tú… Chỉ thái nhân cách mới như thế, thái nhân cách, chúng chính là những tên điên tỉnh táo giỏi ngụy trang che mắt người khác!

Mà nếu Mộc Như Lam là thái nhân cách thì lời yêu của cô ta chỉ là một câu nói dối vô nghĩa!

Mới nghĩ đến đó là Tô Trừng Tương đã thấy người nóng lên, nỗi không cam tâm và sự phẫn nộ khôn xiết nuốt lấy từng tế bào, cơ hồ muốn bùng lên.

Cái nhìn lạnh lẽo của Mặc Khiêm Nhân đẩy Tô Trừng Tương rơi vào địa ngục hàn băng, và đồng thời cũng làm cô khẳng định được câu trả lời.

Mộc Như Lam quả nhiên không phải người bình thường!

Tô Trừng Tương cười mỉa mai, khuôn mặt xinh đẹp tái đi dưới ánh đèn, “Thái nhân cách… Ha… Anh đi yêu một con ả thái nhân cách, anh điên hả Mặc Khiêm Nhân?!” Tô Trừng Tương gần như hét to ba chữ “thái nhân cách”. Chuyện này thật không thể nào chấp nhận nổi! Cô có thể thừa nhận mình thất bại, có thể thừa nhận Mộc Như Lam không thua gì mình, nhưng cô không thể nào chấp nhận chuyện Mộc Như Lam có vấn đề tâm lý! Mặc Khiêm Nhân mà lại đi yêu một kẻ thái nhân cách!

“Tôi yêu ai liên quan gì đến cô?” Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng nhìn Tô Trừng Tương, giọng điệu bình thản khiến cô không khỏi lúng túng, “Thái nhân cách đã là gì, dù Lam Lam có là tội phạm giết người thì tôi vẫn yêu. Cô phẫn nộ không cam tâm là do tự cô cố chấp theo đuổi tôi, cớ gì giận cá chém thớt.”

Chỉ một câu đơn giản như thế, biết bao phẫn nộ đều hóa lặng câm.

Phải rồi, tất cả là do cô tự cố chấp, chẳng ai ép cô theo sau Mặc Khiêm Nhân, chẳng ai ép cô cố gắng vì Mặc Khiêm Nhân nhiều như thếcả. Cô phẫn nộ là vì Mộc Như Lam có được Mặc Khiêm Nhân, cô không cam tâm là vì cho rằng mình chậm chỉ một bước, tất cả đều từ cái tự cố chấp của cô mà ra.

Tô Trừng Tương siết tay, mắt ươn ướt, “Đúng, là do em tự chuốc lấy, đã vậy em không đứng ở vị trí một người yêu anh nữa, bây giờ em sẽ nói chuyện với tư cách một nhà tâm lý học có hiểu biết về thái nhân cách, em ngang hàng với anh! Anh yêu một kẻ thái nhân cách là tự chuốc họa vào thân! Nỗi đau khổ của anh sẽ còn kinh khủng hơn em bây giờ gấp bội! Thái nhân cách nữ vốn ít nhưng lúc phát cuồng sẽ không thua gì thái nhân cách nam, có khi còn đáng sợ hơn!”

Tô Trừng Tương yêu Mặc Khiêm Nhân sâu đậm, nếu Mộc Như Lam là người bình thường thì cô sẽ bỏ cuộc và chúc phúc cho họ, nhưng Mộc Như Lam lại không phải! Dù là lấy tư cách một người bạn, cô cũng quyết phản đối Mặc Khiêm Nhân ở bên một kẻ thái nhân cách!

Hiểu biết của cô về biến thái không chỉ qua loa trong vài quyển sách như Lục Tử Mạnh, cô tốt nghiệp tiến sĩ ngành tâm lý học đại học Harvard hẳn hoi! Bọn chúng giỏi nói dối, ngụy trang, không thể lý giải cảm xúc của chúng, chúng nói “em yêu anh” hay “cho tôi ly cà phê” đều như nhau. Ừ thì không phải kẻ thái nhân cách nào cũng giết người phạm pháp, nhưng khi bị kích động thì tất cả bọn chúng đều có khả năng trở thành những con quỷ cuồng sát!

Trong các tài liệu ghi chép về tội phạm thái nhân cách khắp thế giới, những ai có người nhà thái nhân cách là đáng thương nhất, bởi vì gia đình của thái nhân cách thường đều bị chúng giết sạch, kể cả bố mẹ vợ con! Không gia đình nào có thái nhân cách mà hạnh phúc được cả, bởi tất cả



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Có bài mới Hôm qua, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Lớp phó kỷ luật
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 445
Được thanks: 18415 lần
Điểm: 9.51
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V80.2 - Điểm: 12
Lưu ý: Đọc lại V80.1.

Chương V80.2: Trị liệu (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon.com (DĐLQĐ)

Hôm sau.

Thứ bảy.

Cuối tuần học viện Mộ Hoa cho nghỉ học, vậy mà ba lớp năm ba vẫn tập trung đầy đủ ở trường, ngay cả Hoắc Dạ Chu cũng có mặt.

“Các cậu tới đây làm gì?” Tô Bắc Thiệu trừng mắt nhìn lớp số ba, hỏi Hoắc Dạ Chu, “Con chim của cậu đâu?” Mộc Như Lam nói rõ, chừng nào lớp ba còn có mặt con chim của Hoắc Dạ Chu thì chừng đó cô sẽ vẫn không ưa lớp này! Tô Bắc Thiệu trơ trẽn bóp méo ý của Mộc Như Lam.

“Ai cần cậu lo.” Hoắc Dạ Chu nâng kính, bình thản nhã nhặn đáp lại một câu.

Thời Nhất cười tủm tỉm khoát vai Thời Ngũ, ỏng ẹo cứ như không có xương.

Bọn họ muốn tới khu có kí hiệu hải âu mà hôm trước đã quật bọn họ tơi tả. Lần đầu tiên đi là vì Mộc Như Lam, lần thứ hai này đi là do tâm lý cố chấp của thiếu niên. Lần trước bị bẫy trong đó cho no đòn, mặt bị thương thê thảm, bọn họ hiển nhiên sẽ khó chịu, hiển nhiên sẽ muốn đi nữa, để xem đằng sau đống bẫy là thứ gì.

Cả bọn từ từ đi tới địa điểm mục tiêu mà không biết Lương Khâm Luân đang kinh ngạc cầm kính viễn vọng nhìn bọn họ, ba lớp, bốn mươi lăm nam sinh… cùng nhau đi đến khu hải âu, đây đúng là lần đầu tiên trong lịch sử! Đặc biệt là là Hoắc Dạ Chu, Lương Khâm Luân cử tưởng rằng hắn sẽ kiên trì đấu tranh đến cùng cơ, ai ngờ mới đó đã tự nhảy xuống hố rồi…

Mộc Như Lam thật không hổ là nhân tài được quốc gia gửi gắm kỳ vọng, anh ta phục sát đất luôn. Mấy ông lão kia chắc là đang cười không thấy mặt trời rồi, chậc.

Chợt nhớ tới vụ giết người xảy ra trong học viện gần đây, Lương Khâm Luân lại cau mày, đáng lo thật đấy, một tai hoạ ngầm đang gần trong gang tấc…

Mộc Như Lam và Mặc Khiêm Nhân đưa vợ chồng Kha Xương Hoàng ra sân bay, trong lúc đợi qua cổng kiểm an, Mặc Khiêm Nhân nhận được điện



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
       
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 443 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: beyours07, DangTrang, hatrang221, huyền.uha, Hàn Lam Mộc, Lepeepinge, lonbia214, Lucy21, Lệ Sơ, Maria Nyoko, miemei, nguyennguyen, reddevil2302, thanhthanh2502, vi phương, VOV, windchime và 867 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cuộc sống hạnh phúc của tiểu nương tử - Ngư Mông

1 ... 42, 43, 44

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng phi - Cửu Lam

1 ... 91, 92, 93

3 • [Hiện đại] Ông xã phúc hắc vợ ngốc đáng yêu - Ti Mộng

1 ... 91, 92, 93

4 • [Hiện đại] Ngạo mạn và biến đen - Tô Mịch

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại] Nương tử đứng lại Hoàng hậu muốn đào hôn - Nguyệt Thanh Thu

1 ... 78, 79, 80

6 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 86, 87, 88

[Hiện đại] Bà xã mua được - Nại Lương Ngư

1 ... 45, 46, 47

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Giảo phụ - Cống Trà

1 ... 63, 64, 65

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 19/03]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Trùng sinh] Ác độc nữ phụ trùng sinh - Ngưng Huy Tuyết Đọng

1 ... 55, 56, 57

11 • [Hiện đại - NP] Chiếm đoạt tiểu bạch thỏ - Bạch Hắc

1 ... 68, 69, 70

[Hiện đại - Trọng sinh] Đời người bình thản - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 68, 69, 70

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 26/2)

1 ... 37, 38, 39

14 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 17/03]

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại] Xin chào chàng trai trẻ - Y Phương

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không - Trùng sinh] Hạnh phúc tái sinh - Đào Lý Mặc Ngôn [Cực Phẩm]

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Độc gia sủng hôn - Thịnh Thái Hạ Vy

1 ... 96, 97, 98

18 • [Xuyên không] Bệnh vương độc sủng kiều thê - Vi Lạp

1 ... 26, 27, 28

19 • [Trùng sinh - Hắc bang] Nữ vương hắc đạo Ông xã chớ làm loạn - Dực Yêu

1 ... 98, 99, 100

20 • [Hiện đại] Đoạt hôn 101 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 109, 110, 111


Thành viên nổi bật 
angel.remix
angel.remix
Tử Tranh
Tử Tranh
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Tiểu Cương Ngư: loiz=> lỗi
Tiểu Cương Ngư: Diễn đàn bị loiz thời gian :)2 sớm  2 tiếng :sofunny:
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: pp all nha
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: hoi
Đào Sindy: Ộp ộp
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: bài đó ta nghe lâu lắm rồi á
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: lilpig
Mèo Hoang: thôi ta cũng thoát đây
Windwanderer: hô hô nghe tau thích mi đi mấy chế
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: :v
Đào Sindy: Bye Nguyệt.
Đào Sindy: Chia buồn với Tâm nhé :D3:
--Tứ Minh--: thoi, đi ngủ, hơn 9h rồi, pai pai mọi người nhé, ngủ ngon
Đào Sindy: Rời bỏ cuộc chơi quá sớm.
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: =__=!~~
Đào Sindy: Có con luôn à. Ú ồi
Đào Sindy: Tâm. Chỉ trách số phận.
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: bận quá nên thôi :v
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: không
--Tứ Minh--: cô mèo, ca ấy bận chăm con nhỏ nên gnhir rồi
Mèo Hoang: k làm quản l ý bên cv nữa à
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: giờ thời oanh liệt nay còn đâu
--Tứ Minh--: đấy là do ca mà
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: trước ka uy phong lẫm liệt làn anh đại của cả 1 web
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: toàn bị ăn hành
--Tứ Minh--: đấy là do ca chứ, tại ca không giữ vưỡng được lập trường mà
Đào Sindy: Mà lấy về có yêu vợ ko đấy :))
Đào Sindy: Tâm. Cọ trai luôn có lỗi.
Shin-sama: thảo nào chưa vượt qua được biển :v
ღ๖ۣۜBảo๖ۣۜTâm: trách bản thân tin người quá mà ~~~~

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.