Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 22.09.2017, 13:55
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25052 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V99.2 - Điểm: 38
Chương V99.2: Đáp trả (2)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Mộc Như Lam ngoảnh lại thì thấy có hai cô gái lạ mặt tay cầm khay đựng bữa sáng đứng cách đó không xa. Một người nhìn cô căm tức - hình như là người vừa mới lên tiếng, người còn lại thì trông đằm hơn nhưng ánh mắt cũng sắc không kém. Sau vài giây quan sát, Mộc Như Lam chắc chắn mình không biết bọn họ, đoán chừng là cá mè một lứa với Tần Phá Phong, thật chả hiểu nổi sao cô lại dính tới mấy người này.

Thấy Mộc Như Lam không đáp, Tần Tịch Dương bực bội bước nhanh tới chỗ cô, Tần Nhược Liễu hơi do dự rồi cũng đi theo.

“Ê! Bị câm hả?!” Dám làm lơ mình!

Mộc Như Lam cười, “Chứ cô muốn tôi nói gì đây? Tôi đâu có quen biết cô.”

“Cái gì?! Cô không biết tôi là ai?!” Tần Tịch Dương phát cáu, làm như không biết cô thì nên đi nhảy lầu cho rồi, “Không ngờ cô lại… Hóa ra cô không biết tôi à.” Tần Tịch Dương gãi đầu cười ngượng ngùng.

Phì…

Mộc Như Lam bật cười, cả gương mặt cô như sáng lên, đôi mắt cong cong tựa hai vầng trăng khuyết, Tần Tịch Dương nhìn mà ngẩn ngơ. Chết… Chết tiệt! Giống nữ thần quá…

“Dương Dương.” Tần Nhược Liễu nhỏ giọng gọi, kéo hồn vía Tần Tịch Dương trở lại thân xác.

Nhận ra mình vừa bị Mộc Như Lam mê hoặc, Tần Tịch Dương xụ mặt, “Mụ phù thủy xấu xa này! Không được ếm bùa tôi! Còn lâu tôi mới thích cô nhé! Hừ!”

Tần Nhược Liễu nhíu mày, sau quay sang cười ôn hòa với Mộc Như Lam, “Dương Dương không cố ý, cậu đừng để bụng.”

Mộc Như Lam nhếch môi không đáp, thấy vậy Tần Tịch Dương lại sửng cồ lên, “Sao nào? Cô ý kiến cái gì?!”

Phải bị Tần Nhược Liễu nhéo một cái rõ đau thì Tần Tịch Dương mới miễn cưỡng ngậm miệng lại, cô ta lấy nĩa xiên nửa miếng trứng trên khay nhét vào miệng, vừa nhai vừa bặm trợn trừng Mộc Như Lam, hừ, đồ xấu xa!

Tần Nhược Liễu lấy từ trong cuốn sách triết học ra quyển kịch bản bị Mộc Như Lam bỏ lại ở nhà hát, mỉm cười bảo, “Đây là kịch bản cậu để quên ở nhà hát, anh trai mình bảo mình mang tới cho câu, tụi mình đều là sinh viên năm nhất mà.”

Mộc Như Lam chỉ nhìn lướt qua rồi tiếp tục nối vào hàng người đang ngắn dần đi, “Nó không phải của tôi.”

Tần Nhược Liễu nhất thời không biết đáp thế nào, nhìn đám đông đằng trước, cô ta chợt nói to bằng tiếng Anh, “Vì bị phân vai phù thủy nên cô chê à? Cô muốn vai công chúa đến vậy sao?”

Dứt lời, một cô gái theo dõi họ nãy giờ lập tức hậm hực đi tới, cả căn tin xôn xao, thiên kim tiểu thư của nhà đầu tư lớn nhất nhì Harvard, được ngầm xưng là “công chúa điện hạ”, không ai ở đại học Harvard dám động chạm cô ta. 

Mộc Như Lam nhận ra đây chính là người đóng vai công chúa trong câu lạc bộ hôm qua. Cô ta khá cao, thêm đôi giày cao gót là ngót 1m8, vóc dáng rất đẹp, có thần thái kiêu hãnh đặc trưng của đại tiểu thư nhà giàu. Cô ta hùng hổ đi đến trước mặt Mộc Như Lam, từ trên cao nhìn xuống, mày cau lại tức tối, “Cô muốn cướp vai của tôi?”

Tần Nhược Liễu lập tức giải thích, “Molly đừng lo, anh mình đã bảo chỉ có cậu mới đóng được vai công chúa, nhưng mà hình như cô bạn này chỉ thích vai công chúa, không chịu vai phù thủy.”

“Ha!” Molly đắc ý bật cười, cầm kịch bản trên tay Tần Nhược Liễu nhét vào tay Mộc Như Lam, “Cô phải đóng vai phù thủy! Vai công chúa là của tôi! Biết điều một chút đi!… ‘Phải nghe lời thì mới có dòi ăn’.” Molly đột nhiên thốt ra một câu tiếng Trung sứt sẹo.

*Câu gốc là "Phải nghe lời thì mới có kẹo ăn" =))))

Mộc Như Lam bất lực, bạch liên hoa nào cũng khôi hài thế này thì lấy đâu ra hứng mà đáp trả. Để ý thấy nụ cười trào phúng của Tần Nhược Liễu, Mộc Như Lam nhíu mày, nhận lấy kịch bản, “Thôi được, tôi diễn.” Nhưng sẽ theo kịch bản của tôi. 

Molly hớn hở vênh mặt như một ả nữ hoàng vừa thắng trận, gõ gót giày lộp cộp bước đi.

Tần Nhược Liễu và Tần Tịch Dương cũng hứng chí bỏ đi, Tần Tịch Dương còn ngoái lại lè lưỡi với cô.

Cầm kịch bản, Mộc Như Lam đi lên chọn món ăn, từ chối lời mời của một sinh viên lạ mặt rồi tự tìm bàn ngồi ăn. Đang ăn sáng trong yên lặng thì bỗng nhiên có một bóng đen đổ xuống, Mộc Như Lam ngẩng đầu, một nam sinh đẹp như tượng tạc đang đứng trước mặt cô, mái tóc màu đậm, đôi mắt xám nhạt mang dòng máu Ý, bình lặng tựa mặt biển phủ sương. 

Sự xuất hiện của chàng trai này khiến xung quanh Mộc Như Lam không giữ được bình tĩnh, tiếng thì thầm bàn tán vang lên khắp tứ phía, nhiều nhất là từ các nữ sinh.

“Có chuyện gì không?” Mộc Như Lam cười hỏi.

“Sau bữa sáng đến hội sinh viên gặp tôi.” Giọng nói xa xăm tựa như phát ra từ chân trời bao la. Dứt lời anh ta bỏ đi, không nhìn Mộc Như Lam thêm chút nào nữa.

Ngày đầu tiên khai giảng, xảy ra rất nhiều chuyện.

Mộc Như Lam tiếp tục ăn sáng, không mấy để tâm đến Morse.

Ăn sáng xong, Mộc Như Lam dựa vào bản đồ đi tới chỗ hội sinh viên. Ở đây không phải là học viện Lưu Tư Lan, cô cũng không còn là hội trưởng hội học sinh nên cần biết điều một chút, vả lại đối phương là hội trưởng hẳn hoi chứ không phải thành phần như Tần Phá Phong. Hơn nữa cô cũng tò mò muốn biết vì sao một sinh viên năm tư như anh ta lại đích thân đến đây gặp mình. Nhắc mới nhớ, Tần Xuất Vân từng khuyên cô tránh xa Morse thì phải?

Coi bộ cuộc sống đại học sẽ thú vị lắm đây, nhiều người kỳ lạ thế này, sẽ dẫn đến rất nhiều chuyện kì lạ.

Đi hơn hai mươi phút mới tới trụ sở hội sinh viên, đó là một khu nhà cổ kính lát gạch màu xám, tựa như tòa tháp giam cầm nàng công chúa.

Dưới sự hướng dẫn của thành viên hội sinh viên, Mộc Như Lam đến trước cửa phòng làm việc của hội trưởng, cô gõ gõ cửa, từ bên trong truyền ra tiếng của Morse.

“Mời vào.”

Khẽ đẩy cửa ra, Mộc Như Lam thấy Morse đang ngồi ở bàn công tác, tay cầm bút máy chuyên tâm làm việc. Lát sau, anh ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào Mộc Như Lam.

“Cô đề nghị với trường rằng người hướng dẫn cô phải là tôi?” Morse lạnh nhạt hỏi.

Mộc Như Lam ngẩn ra, anh ta đang nói cái gì vậy?

Morse nhìn cô, môi hơi nhếch lên, ánh mắt đanh lại, tựa như sương mù cuồn cuộn trên mặt biển.

Mộc Như Lam cố gắng nhớ lại, sau đó mới tròn mắt ngac nhiên, “A… anh là sinh viên xuất sắc nhất của ngành Luật…”

Mộc Như Lam nhớ ra rồi, ba ngày trước khi khai giảng, cô tới trường chọn giảng viên nhưng không có ai làm cô hài lòng, từng được Ive đích thân dạy dỗ nên cô đã trở nên khó tính, vì thế cô nói, “Giảng viên nào cũng xuất sắc nên tôi không biết phải chọn ai. Hay là thế này, tôi muốn có một hướng đi khác biệt để tiếp thu tri thức tốt hơn, dù gì các lớp sau khai giảng cũng sẽ có giảng viên chuyên môn, vì vậy tôi muốn được đàn anh hoặc đàn chị xuất sắc nhất ngành Pháp y giảng dạy, có được không?”

Lần đầu tiên có người không muốn giáo viên mà lại muốn học sinh dạy mình, lúc đó trường không đồng ý ngay vì chuyện này cần có sự đồng ý của người trong cuộc, Mộc Như Lam gần như đã quên bẫng đi, vậy mà bây giờ…

“Cô thất vọng lắm sao?” Morse một tay chống cằm, chiếc bút màu đen đi chuyển giữa những ngón tay.

“Anh đồng ý chỉ bảo tôi sao?” Mộc Như Lam không trả lời mà chỉ hỏi.

Cô gái thông minh.

Đôi mắt Morse ánh lên vẻ tán thưởng, đoạn, anh ta cúi đầu tiếp tục đọc tài liệu, “Mỗi buổi chiều sau khi tan học tới đây gặp tôi.”

“Được.” Mộc Như Lam mỉm cười trả lời rồi đi ra ngoài. Anh ta sẵn sàng dạy thì đương nhiên cô cũng sẵn sàng học. Cô chưa bao giờ từ chối cơ hội mài sắc món vũ khí của mình, cho dù người dạy có là ma quỷ đi chăng nữa, đến Ive cô còn dám học thì Morse có là gì?

Mộc Như Lam chạy từ trụ sở hội sinh viên về trường Y, xém tí nữa đã muộn học.

Lớp của cô có tổng cộng ba mươi sinh viên, nam nhiều hơn nữ, tính cả Mộc Như Lam cũng chưa được bảy bạn nữ. Ngành pháp y áp lực rất nặng nên hiếm có con gái chọn học ngành này, thường thì cuối cùng họ đều chuyển qua những ngành gần hay thậm chí là không liên quan.

Với tình trạng nam nhiều nữ ít, nữ sinh chỉ cần hơi xinh đẹp là sẽ được ái mộ ngay, chưa đến hai tiết mà Mộc Như Lam đã trở thành hoa khôi của lớp. Sau bài phát biểu đại diện tân sinh viên ngày hôm qua, trên bảng xếp hạng các hot boy hot girl mà người Âu-Mỹ chiếm đa số đã có thêm ảnh chân dung của Mộc Như Lam, chễm chệ ngay vị trí thứ hai, chẳng mấy chốc cô đã trở thành người nổi tiếng.

Ồ, hoa khôi số một là Molly Maison.

“Đúng là đi đến đâu gây họa đến đó.” Tần Phá Phong nhai nhai sơri, âm dương quái khí nói, ngay lập tức có một nắm đấm đáp ngay xuống đầu hắn.

“Im đi! Ồn ào quá! Tớ đang bực mình đó!” Gino quát, tóc tai bù xù.

“Cậu vẫn còn muốn xin vào đó nghiên cứu hả?” Tần Phá Phong ăn tiếp một trái sơri khác rồi nhổ hạt ra phùn phụt.

“Thằng cha viện trưởng kia làm tớ tức chết được! Tức chết được!” Gino tức tới độ đầu bốc khói, cái tên Amon kia đã từ chối hơn chục tờ đơn xin của hắn!

“Bị từ chối hơn chục lần rồi mà còn chưa bỏ cuộc à, cậu cố chấp vừa thôi. Thế mới nói hồi trước chọn ngành tâm lý làm gì, đằng nào lão đại cũng không cho cậu khám. À mà, cậu đổi đối tượng nghiên cứu khác là được chứ gì.” Tần Phá Phong tiếp tục ăn, cầm điện thoại xóa hình Mộc Như Lam trong diễn đàn, hừ, càng thấy cô ta nổi tiếng hắn càng khó ở!

Gino xù lông, “Cái gì? Đổi người khác?! Đùa à! Đây là luận văn tốt nghiệp của tớ! Phải oanh động thế giới! Ngoài Hans ra thì bài nghiên cứu về tên nào cũng có trên báo hết rồi!”

Là sinh viên năm tư ngành Tâm lý học ở đại học Harvard, Gino là một tên đại cứng đầu cứng cổ! Thằng cha Amon kia cứ từ chối đi, hắn vẫn còn hẳn một năm để đấu tranh! Hắn sẽ tiếp tục gửi đơn đến khi được đồng ý mới thôi! Phiền chết tên kia luôn!

Tần Phá Phong mặc kệ hắn, ôm di động ngồi xóa lia lịa, bao nhiêu bình luận khen ngợi cũng xóa đi hết, tuy khiến nhiều người la ó cơ mà kệ cha nó!

“Cậu đang làm gì đấy?” Gino đi tới, thấy bạn thân đang làm gì thì bĩu môi, “Sao cậu chơi thiếu đạo đức thế?”

“Đừng có lắm chuyện, rảnh không? Xóa phụ tớ với.”

“Ok, ở đâu? Xóa ai đây?”

“…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.09.2017, 01:48
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25052 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V99.3 - Điểm: 47
Chương V99.3: Đáp trả (3)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Sóng nối từng cơn lăn tăn trên bờ biển, cuối cùng vỡ tan thành những đóa bọt trắng rồi biến mất như chưa từng xuất hiện.

Vài ba con ốc mượn hồn theo sóng dạt lên dải cát, chúng vội vàng bò về dòng nước để rồi một lần nữa bị đẩy trở lại bờ.

Có dấu chân ai trải dài trên bãi biển vắng ngắt, ánh hoàng hôn rực lửa in xuống làn cát chiếc bóng nghiêng nghiêng của một người đàn ông.

Mặc Khiêm Nhân đứng nhìn hai căn biệt thự cách đó không xa. Ở một đất nước theo chủ nghĩa tư bản, quyền tư hữu tài sản được pháp luật bảo vệ rất tốt, công dân có quyền tư hữu vĩnh viễn với nhà cửa và đất đai mà mình đã mua hợp pháp.

Vì thế, một trong hai căn biệt thự này thuộc sở hữu của Mặc gia.

Ở đây không khí nóng bức được gió biển xua đi, cả cái nắng gay gắt của California cũng dịu đi rất nhiều, là một nơi tuyệt hảo để đến nghỉ mát thư giãn – nếu không có tin đồn rằng ở đây từng xảy ra một vụ án biến thái giết người kinh hoàng.

Nghe nói hai căn biệt thự này là do một cô gái xây cho mình và cho cha mẹ. Cô ấy muốn sống tự lập nhưng cũng không muốn xa cha mẹ nên đã thuê người xây hai căn biệt thự gần nhau. Lúc chuẩn bị mua nhà, ba Mặc thấy không cần phải mua đến hai căn, hơn nữa có hàng xóm kế bên cũng tốt, vì thế chỉ mua một căn.  

Đó chính là khởi đầu của cơn ác mộng Mặc gia.

Và cũng là khởi đầu chấp niệm của Mặc Khiêm Nhân.

Mặc Khiêm Nhân chưa bao giờ quay lại nơi này, suốt mười mấy năm qua, hôm nay là lần đầu tiên.

Hắn thả bộ đến căn biệt thự thuộc về mình, đài phun nước trước cửa nay đã bị gió biển thổi cạn sau một thời gian dài, thay vào đó là một lớp bụi dày. Hẳn đẩy nhẹ cửa, một cơn gió thổi vào làm bụi bặm trong nhà bay tán loạn.

Mặc Khiêm Nhân đứng đợi một lát rồi đeo khẩu trang đi vào.

Cảnh tượng bên trong vẫn không hề thay đổi: chiếc sôpha bị rạch nát bởi dao, chiếc ghế dựa đổ nghiêng cùng chiếc bàn trà nằm chỏng chơ trên đất, thậm chí trong tủ lạnh vẫn còn trái cây và thức ăn đóng hộp đã hết hạn nhiều năm, ngoài ra còn có những mảng máu khô đóng bụi, những mặt tường gồ ghề, và cả sợi dây thừng đã từng siết chặt tay chân hắn. Dường như cát bụi đã ngưng đọng mọi thứ vào khoảnh khắc ấy và khảm chúng xuống thật sâu, dù có ai mang thứ gì đi thì dấu tích ngày hôm đó vẫn hiện rõ mồn một.

Căn nhà này là tài sản của Mặc gia nên không có ai khác giúp họ dọn dẹp, còn họ thì đã chọn cách lãng quên nó.

Yên lặng bao trùm, ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ, rọi vào căn nhà cô tịch hoang vắng.

Hắn đứng đó, cảm thấy như được quay về mười lăm năm trước, khi hắn vẫn còn là một cậu bé trói gà không chặt hay núp sau tấm lưng gầy của bố, được bố hết mực bảo bọc…

Chợt bóng tối ập đến, hắn cúi đầu, tóc mái che đi cảm xúc trong đôi mắt đen, đến khi ngẩng lên thì còn lại chỉ là vẻ lạnh nhạt bàng quan trước mọi sầu khổ.

Hắn thờ ơ nhìn cái góc phòng nơi cậu bé mang đôi mắt giống hắn đang bị trói chặt, người nó run lên bần bật, mặt giàn giụa nước mắt… Hắn lạnh lùng dời mắt đi, tiếp tục bước về trước.

Quá khứ đó, đối với hắn chỉ là một tấm gương đã vỡ tan tành.

Hắn sẽ không bị quá khứ đánh bại, không ai có thể quật ngã hắn, kể cả chính hắn.

Từng dấu chân in xuống mặt sàn đầy bụi, hắn đi lên tầng hai, một vết máu mới tinh đập vào mắt, sau một hồi ngập ngừng, hắn lần theo vết máu lên tầng ba.

Xung quanh im lặng như tờ, tiếng bước chân của hắn cũng khẽ khàng vô cùng.

Đứng trên cầu thang, Mặc Khiêm Nhân ngẩng đầu nhìn máu chảy xuống từ mặt sàn tầng ba.  

Ngay trước đầu cầu thang lên tầng ba là một xác chết lõa thể bị đóng đinh vào thánh giá giống như Jesus, máu từ cổ họng cô gái chảy lỏng tỏng xuống sàn, chỉ một chút nữa thôi, chất lỏng sềnh sệch và ngọt ngào ấy sẽ chạm vào đôi giày của Mặc Khiêm Nhân.

Mặc Khiêm Nhân nhấc chân bước lên phần sàn không bị dính máu. Đứng trước thi thể, hắn đeo vào đôi găng cao su vừa lấy từ trong túi rồi nhẹ nhàng nâng đầu cô gái lên, bấm mạnh vào má để cô ta mở miệng, quả nhiên sâu trong khoang họng có một mảnh giấy.

Hắn lấy tờ giấy ra, trên đó viết một bài thơ tiếng Anh chứa chút ít thông tin.

Sau mười mấy năm chờ đợi, cuối cùng hắn cũng nhận được lá thư mời chết chóc của tên thủ phạm, để xem lần này ai mới là kẻ phải chết.

Lạnh lùng nhìn thi thể vô tội bị dùng làm mồi câu, hắn lấy di động gọi FBI tới xử lý.

Kẻ thích trò chơi kiểu này, đảm bảo không phải hạng vừa.

Đây là một vụ giết người nhắm vào Mặc Khiêm Nhân, hung thủ muốn dẫn dụ hắn.

FBI tỏ ra khá bất mãn khi biết Mặc Khiêm Nhân là nguyên nhân khiến người vô tội bị sát hại, yêu cầu hắn phải cấp tốc phá án trong tối đa là một tháng.

“Tôi sẽ giải quyết vụ này.” Mặc Khiêm Nhân nói đoạn rời khỏi văn phòng FBI, giọng điệu vẫn lạnh lùng như mọi khi nhưng lại khiến người ta có cảm giác lần này hắn sẽ không dừng tay cho đến khi nghiến nát được tên hung thủ.

Schmidt mở cửa xe Mặc Khiêm Nhân rồi lái xe đến bệnh viện tâm thần Coen. Nhìn Mặc Khiêm Nhân nhắm mắt tựa lưng vào ghế, Schmidt không khỏi lo lắng, “Amon, cậu không sao chứ?” Kẻ thù giết cha hắn đã lộ diện, hơn nữa gã còn muốn chơi trò đuổi bắt với hắn.

Mặc Khiêm Nhân hơi hé mắt để lộ ánh nhìn lạnh buốt. Tim Schmidt thịch một cái, cộng tác và lái xe miễn phí cho Mặc Khiêm Nhân đã lâu, Schmidt cũng phần nào hiểu tính tình của hắn. Mặc Khiêm Nhân gần như là người vô cảm, vẻ bàng quan luôn thường trực trên khuôn mặt hắn, tựa hồ thế giới này không hề tương xứng với hắn.

Vậy mà bây giờ… Chẳng lẽ hắn đã bị kích thích?

“Amon, cậu…”

“Tôi sẽ biến mất trong hai tháng.” Mặc Khiêm Nhân nói, “Tuyệt đối không được cho bất cứ ai biết nơi ở của tôi.”

Schmidt tròn mắt, rốt cuộc hắn định làm gì?

“Anh bảo vệ cho cô ấy.” Mặc Khiêm Nhân nhìn ra cửa sổ, đôi mắt đen nhánh như hòa vào màn đêm, không biết từ khi nào, hắn đã có một người mà hắn không thể để mất.

“Cô ấy” là ai khỏi nói cũng biết, thế nhưng Schmidt vẫn lo, “Rốt cuộc cậu định làm gì?” Đừng có mù quáng vì thù hận rồi gây chuyện gì tày trời nhé!

Mặc Khiêm Nhân nhắm mắt lại, lông mi phủ lên làn da tái nhợt hai bóng đen nho nhỏ. Khi đôi mắt sắc bén đã khép lại, vẻ thanh nhã của hắn khiến người ta khó thể tưởng tượng được sự cường đại bên trong.

++++

Sau bốn giờ chiều mới hết tiết cuối, giảng viên đứng trên bục giảng bài còn Mộc Như Lam thì ngồi dưới làm bài tập riêng. Chương trình học của năm nhất hầu như đều là kiến thức căn bản, mà mấy cái đó Mộc Như Lam đã tự học hồi năm ba cao trung rồi. Đại học học theo hệ thống tín chỉ, Mộc Như Lam có thể tự phân phối chương trình, vì vậy cô đã đăng ký thêm vài môn kì sau, phải học trước thì mới tốt nghiệp sớm được. Còn chuyện làm luận văn, đợi tới đó hẵng hay.

Mộc Như Lam định đi đến chỗ hội sinh viên nhưng vừa mới ra khỏi cổng trường Y thì đã chạm mặt Tần Tịch Dương, Tần Nhược Liễu và Tần Xuất Vân.

“Sao hồi trưa cô không đến nhà hát?” Tần Xuất Vân không vui, trang phục đã được chuẩn bị xong, sân khấu cũng đã dàn dựng đâu vào đấy, vậy mà Mộc Như Lam lại dám cho bọn họ leo cây?

“Chị đừng giận mà.” Tần Nhược Liễu nhìn thoáng qua Mộc Như Lam, “Có lẽ là bạn Mộc bận quá, chắc ngôi vị đứng đầu cả nước làm bạn ấy vất vả lắm.”

Ôi trời, lại nữa, lại là cái thể loại độc địa thích thêm mắm dặm muối châm ngòi ly gián người khác.

Mộc Như Lam gật gật đầu, “Tôi bận lắm.”

“Bận bịu không phải là lý do để cô cho bọn tôi leo cây!” Tần Xuất Vân càng cáu tiết hơn, sao nó dám tỉnh bơ như thế!

“Tôi cứ cho các người leo cây đó.” Mộc Như Lam nghiêng đầu cười vô tội.

“Cô…”

“Không chỉ hôm nay mà cả ngày mai lẫn ngày mốt tôi cũng sẽ không đi tập diễn. Cô không chịu thì cứ mời người khác đóng, ok?” Mộc Như Lam vừa nói vừa cười, Tần Xuất Vân tức đến mức đầu bốc khói, Tần Nhược Liễu cắn môi, Tần Tịch Dương thì lại hơi hơi thấy nể… Không! Còn lâu mình mới nể! Mình cũng rất tức!

Tần Xuất Vân không biết phải đáp trả ra sao, bọn họ vốn muốn bôi bác Mộc Như Lam nên mới cho cô đóng vai phù thủy, vai phù thủy trong kịch bản của họ đảm bảo ghê tởm tới độ khiến khán giả muốn quăng trứng thối, nào ngờ, con cừu này dám chơi họ như thế! Tức chết mất!

“Mộc tiểu thư không thấy mình làm vậy là quá đáng à?” Tần Nhược Liễu cau mày.

“Có hả?” Mộc Như Lam vẫn nhìn bọn họ mà cười, chính điều này càng làm họ khó chịu hơn, “So với hành động hà hiếp một cô gái yếu ớt của các người, tôi tự thấy mình còn thua xa.”

Có người dừng chân cách đó không xa.

Ồ, hóa ra không phải là một con cừu nhu nhược mà là một cô mèo hung hăng.

Tần Phá Phong không biết ở đâu chui ra, định bá cổ Mộc Như Lam nhưng cô đã kịp lùi sang hai bước làm hắn chụp hụt.

Ấy thế mà Tần Phá Phong không hề tỏ ra lúng túng, hắn đút tay vào túi rồi híp mắt cười tỉnh rụi, “Ai bắt nạt tiểu thiên sứ đáng yêu thế này? Hửm?”

Cái kiểu “mèo khóc chuột” này đúng là buồn nôn.

Mộc Như Lam cười nhạt dần, ai nhìn vào cũng biết cô không vui.

“Nói tóm lại, hoặc là các người tìm người khác đóng vai phù thủy, còn không thì đừng có ra lệnh cho tôi.” Nụ cười của Mộc Như Lam tắt hẳn, khí thể nghiêm nghiêm của hội trưởng hội học sinh Lưu Tư Lan toát ra, đôi mắt trong trẻo không còn ấm áp như trước nữa, “Tôi đã quen đứng trên cao, vậy nên tôi rất xem thường những thành phần hạ đẳng suốt ngày ảo tưởng về vị thế của mình.”

Đừng thấy cô tốt tính mà tưởng cô ngốc, ý xấu của bọn họ rõ rành rành ra đó, ai mà chẳng biết. Nguyên tắc của cô là người ta kính cô một thước, cô kính lại họ đúng một thước.

Lũ ngu xuẩn.

Mộc Như Lam quay lưng đi tới chỗ Morse – không biết hắn đã khoanh tay đứng đó nhìn họ từ bao giờ – mặc kệ những kẻ đang á khẩu trước lời lẽ sắc bén của cô.

Nhìn Mộc Như Lam, Morse nở một nụ cười khích lệ hiếm thấy, “Khá lắm.”

“Cảm ơn.” Mộc Như Lam cười.

“Đi thôi.” Morse đi trước, Mộc Như Lam theo sau, trông có vẻ chậm nhưng thật ra cô không hề bị tụt lại.

Morse thấy thật thú vị, nhớ lại câu Mộc Như Lam nói lúc nãy, anh ta càng không kiềm được nụ cười, đôi mắt xám ánh lên vẻ thâm thúy. Cô gái kiêu ngạo này, chẳng lẽ cô không biết nói thế sẽ càng làm chúng muốn lôi cô xuống bùn hơn?

Đến khi bóng dáng Mộc Như Lam và Morse mất hút sau góc ngoặt thì mấy người Tần gia mới hoàn hồn, à không, trừ Tần Tịch Dương, cô nàng tròn mắt ngơ ngác, dáng vẻ hồi nãy của Mộc Như Lam… Sao mà ngầu quá đi!

“… Cô ta đi chung với Morse đấy hả?” Sắc mặt Tần Xuất Vân rất không tốt.

“Đúng là Morse đấy.” Tần Phá Phong hờ hững đáp. Hắn tháo kính xuống hà vài hơi vào tròng, mắt tóe lửa căm thù, được lắm, con ả này dám chọc tức hắn! Rõ ràng nó mới là kẻ phải bò dưới đáy, được đứng trên cao chỉ là nhờ ăn cướp của người khác mà thôi! Nó dựa vào cái gì mà dám nói câu đó!

“Mẹ kiếp! Cô ta không coi lời mình ra gì cả!” Trán Tần Xuất Vân nổi gân xanh, hiếm lắm cô ta mới có ý tốt cảnh báo Mộc Như Lam tránh xa Morse ra, vậy mà nó lại tự chui vào chỗ chết? Thôi được, cô ta thừa nhận thực ra cũng không phải là mình có ý tốt gì, chỉ là sợ Mộc Như Lam ngủm nhanh quá, bọn họ chơi không đã!

“Người ta vốn dĩ đứng ở trên cao…” Tần Nhược Liễu nhẹ nhàng đổ thêm dầu vào lửa, khỏi cần nói cũng biết vế sau chính là “đời nào chịu nghe lời chị.”

Nhìn mọi người thế này, Tần Tịch Dương bỗng nhận ra dường như mình không thương anh chị em cho lắm, bọn họ bị chọc tức phát điên mà mình lại thấy Mộc Như Lam thật ngầu, vì vậy bèn siết tay nói hùng hồn, “Anh chị em mình không phải hạng hạ đẳng! Trừ Nhược Liễu ra!”

Vừa đắc ý chưa được mấy giây, Tần Nhược Liễu nghe vậy thì sầm mặt, cô ta nghiến răng, tất cả đều xuất thân từ cùng một cô nhi viện, thế quái nào bọn họ thân thiết với nhau mà lại trừ cô ta ra?!

Thế nhưng Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân lại không thấy Tần Tịch Dương nói có gì sai, một người nửa giận nửa cười ôm Tần Tịch Dương vò đầu, người còn lại thì trừng mắt, ý bảo em đi chỗ khác chơi đi, đừng có ở đây ham vui.

++++

Morse dẫn Mộc Như Lam vào trường Y, trường Y rất rộng, Mộc Như Lam quẹo trái quẹo phải một hồi mà chóng cả mặt.

Hành lang đích đến của họ gây cảm giác lạnh lẽo như thể có hàn khí không ngừng tuôn ra từ mỗi căn phòng, Mộc Như Lam không khỏi nổi da gà.

Thần sắc của Morse vẫn rất bình thản, anh ta nhẹ nhàng mở cửa căn phòng cuối cùng, một luồng khí lạnh phả vào mặt hai người, sau đó đập vào mắt là những thi thể ngâm trong bình chất lỏng…

====
Mị vẫn còn sống đây…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.10.2017, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25052 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V100.1 - Điểm: 39
Chương V100.1: Bạch Đế (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Trong trường Y đương nhiên không thể thiếu “vật liệu” và “dụng cụ”, đây là những đồ dùng học tập hoàn toàn hợp pháp.

Mộc Như Lam nhìn từng thi thể ngâm trong dung dịch formalin, có hơi bất ngờ khi Morse cho cô tiếp xúc với những thứ này ngay từ đầu.

“Không chỉ giới giáo dục Trung Quốc mà cả trong giới giáo dục Mỹ cũng có rất nhiều người biết đến thành tích của cô. Nếu cuộc thi nào cô cũng đạt điểm tối đa thì tự học hẳn đã là một chuyện quá quen thuộc với cô.” Thấy Mộc Như Lam không có vẻ gì là hoảng sợ, đôi mắt xám của Morse ánh lên vẻ tán thưởng. So với những kẻ hữu danh vô thực, anh ta thích người có thực lực và danh tiếng song hành hơn.

Mộc Như Lam không đáp mà chỉ quan sát một thi thể khỏa thân lơ lửng trong bình dung dịch formalin.

“Chắc cô đã tự học xong chương trình nhập môn rồi, có gì không hiểu không?”

“Cũng không.”

Đi được vài bước, Morse quay đầu lại thì thấy Mộc Như Lam vẫn đang khom lưng nhìn cái xác trong bình dung dịch như một đứa trẻ hiếu kỳ nhìn món đồ chơi mới, trông vừa đáng yêu vừa hơi kỳ dị. Anh ta bèn lên tiếng, “Lại đây.”

Bấy giờ Mộc Như Lam mới đứng dậy đi qua.

Morse dẫn Mộc Như Lam vào sâu hơn, ở đó có một loạt bàn giải phẫu, giá đèn, dao phẫu thuật, v.v. Ngoài ra còn có hai cái xác được đặt sẵn trên bàn giải phẫu. Morse đưa cho Mộc Như Lam một đôi găng tay cao su rồi vừa đeo găng phần mình vừa nói, “Trước khi tan học tôi đã nhờ giảng viên môn Giải phẫu tử thi chuẩn bị chúng.”

Mộc Như Lam gật đầu rồi đeo găng vào. Nhận lấy con dao giải phẫu mà Morse đưa cho, cô cảm thấy anh ta hoặc rất tin tưởng vào năng lực của cô, hoặc có yêu cầu rất cao đối với người theo học, và hiển nhiên sự thật là vế sau, cũng may người theo học là cô chứ sinh viên bình thường ai mà chịu nổi ngày đầu tiên đi học đã phải giải phẫu tử thi thật? Không có quá trình làm quen mà cũng chẳng có kiến thức căn bản.

Trên bàn giải phẫu nằm một cái xác phụ nữ đã không còn tóc, Mộc Như Lam đứng cùng hướng với Morse để tiện cho việc học tập.

Thấy Mộc Như Lam cầm dao giải phẫu không chút run tay, Morse nhướng mày, vốn anh ta còn thắc mắc sao cô lại chọn học ngành Pháp y nhưng bây giờ xem ra cô bẩm sinh đã hợp với công việc này. Có người học một hai năm lý thuyết mà lần đầu cầm dao còn run lẩy bẩy, cô gái này thì ngược lại, mới chỉ có mười bảy tuổi.

Con dao giải phẫu quay một vòng giữa những ngón tay thon dài, dễ dàng hấp dẫn ánh mắt người đứng xem, “Tôi chỉ làm một lần.” Dứt lời, Morse cầm dao từ từ rạch lên bụng cái xác…

Mộc Như Lam tập trung quan sát, kỹ thuật của Morse rất điêu luyện, mới nhìn còn tưởng là pháp y chuyên nghiệp. Anh ta vừa làm vừa giảng, “Đây là một thi thể không người nhận được phát hiện ở ngoại ô vào năm ngoái, cuối cùng người ta đành để cô ta làm nên cống hiến lớn nhất đời mình: trở thành một viên gạch đóng góp cho tiến bộ của nền y học nhân loại.” Một cách đầy thành thạo, Morse lấy từng cơ quan nội tạng ra, “Lồng ngực bị lõm chứng tỏ trước khi chết ngực đã bị va đập mạnh. Đây này, độ cong bề mặt phổi bất thường. Nhưng đây không phải vết thương trí mạng, nhìn trái tim đi, đó là một trái tim bệnh. Có thể cô gái này đã vấp ngã trong lúc chạy trốn, ngực đập vào đá làm phổi bị thương, bệnh tim phát tác dẫn đến tử vong.”

Mộc Như Lam lẳng lặng quan sát, bên dưới gương mặt bình tĩnh là khối óc đang vận động điên cuồng như một cỗ máy. Không giống Ive, cái Morse dạy cô mới là pháp y học, tuy cả hai đều đến từ trường Y Harvard nhưng kiến thức và cách đối đãi cơ thể con người lại khác nhau hoàn toàn.

Morse hơi nhìn sang, vô tình chạm phải ánh mắt của Mộc Như Lam, tim anh ta thịch một cái. Đây là lần đầu tiên anh ta bắt gặp một ánh mắt như thế này… Không, không phải lần đầu tiên, kẻ mang ánh mắt giống cô lúc này cũng có, nhưng so với cô thì của chúng hung ác và xấu xa hơn.

Ánh mắt khát vọng một thứ gì đó đến điên cuồng.

Đối với Mộc Như Lam, tri thức chính là nhánh cỏ nơi bờ vực, là ốc đảo giữa sa mạc, là bạn đồng hành trên hành trình đối mặt với tử thần. Cô biết thứ gì có thể cứu mình nên luôn dùng hết sức bình sinh để đuổi theo nó, đến mức trở thành một chấp niệm không thể nào từ bỏ.

“Sao anh không làm tiếp?” Mộc Như Lam không khỏi lấy tay sờ lên mặt, trên mặt cô dính gì à? Sao tự dưng Morse nhìn cô chằm chằm thế? Chẳng lẽ… Cô đã vô tình có biểu cảm gì kỳ quặc? Nhưng nãy giờ cô đâu có nảy ra ý tưởng tà ác nào đâu?

Morse ảm đạm nhìn Mộc Như Lam, đoạn anh ta tiếp tục, “Khi giải phẫu não phải chú ý, dao rất dễ làm tổn thương não…”

Mộc Như Lam nhìn Morse lấy não ra, trông nó như một miếng thạch trái cây màu trắng khắc đầy hoa văn, lúc được đặt vào trong bình thủy tinh còn nảy đàn hồi vài cái.

Morse không dạy từ đầu, ngay cả cách dùng dao cũng không hề bày, dường như anh ta cho rằng Mộc Như Lam là một thiên tài đã nắm hết mấy thứ đơn giản này rồi, bọn họ nên đi luôn vào trọng tâm thì hơn. May thay Mộc Như Lam đã tự học trước kiến thức căn bản về giải phẫu học, bằng không còn lâu mới theo kịp anh ta.

Trời tối dần, đến khi Morse giải phẫu xong thì đã là hai tiếng sau, anh ta cất dao hỏi Mộc Như Lam, “Học được hết chưa?”

Mộc Như Lam nghiêng đầu, “Không biết nữa.”

“Thử một chút xem.” Morse đánh mắt sang cái xác còn lại, nó vốn là để cho Mộc Như Lam.

Mộc Như Lam gật đầu đi tới chỗ cái xác kia, Morse thì cởi găng chuẩn bị đi rửa tay sát trùng.

Anh ta vừa cởi găng vừa nhìn Mộc Như Lam làm, Mộc Như Lam cầm dao giải phẫu rất vững, cách cô nhẹ nhàng rạch lên ngực cái xác thật sự không kém anh ta ban nãy chút nào.

Morse kinh ngạc dừng tay, chuyên chú dõi theo từng động tác của Mộc Như Lam…

Anh ta không thể không thừa nhận, Mộc Như Lam thật sự là một thiên tài xứng đáng với kỳ vọng của Harvard, chỉ tiếc nhân tài ngành Y này lại chọn theo học ngành Pháp y. Nếu tốt nghiệp ngành Pháp y thì cho dù có xuất sắc đến mấy, công việc sau này của cô cũng chỉ có thể là pháp y hoặc giảng viên, thỉnh thoảng tham gia điều tra vài vụ án hình sự. Nhu cầu về pháp y của xã hội là hữu hạn, vì vậy thành tựu cô có thể đạt được cũng hữu hạn nốt. Cứ loanh quanh bên mấy cái xác thế này, người học ngành Pháp y chưa bao giờ đạt được giải Nobel.

Nhìn sang dân ngành Y mà xem, số bác sĩ đạt giải thưởng y học nhiều không đếm xuể, rồi còn bao nhiêu người được đi vào lịch sử nhân loại nữa.

Hai chuyên ngành, chỉ khác nhau một chữ nhưng lại chênh lệch một trời một vực.

Đưa tay vuốt môi dưới, Morse lên tiếng hỏi, “Cô còn học ngành nào khác nữa không?”

“Ừm… Tôi định học chút y học lâm sàng.” Cô thấy cách Ive lấy hết nội tạng ra mà vẫn không làm nạn nhân chết khá là thú vị nên cũng muốn học thêm chút giải phẫu ngoại khoa và dược lý.

Quả là một nhân tài, nên đầu tư bồi dưỡng để sau này sử dụng.

Morse gật gù nghĩ, đoạn, anh ta lấy một tấm thẻ từ ra đặt lên bàn giải phẫu, “Nếu cô muốn học nhiều hơn thì từ giờ trở đi, mỗi tuần đến chỗ này một lần.”

Dứt lời liền xoay người bỏ đi, Mộc Như Lam nhìn qua tấm thẻ nhưng không thấy rõ là cái gì, bèn tiếp tục giải phẫu.

Màn đêm bao trùm, phòng giải phẫu chỉ còn lại một người sống là Mộc Như Lam.

Trong căn phòng tràn ngập mùi formalin, Mộc Như Lam đứng quay lưng về phía những bình chất lỏng ngâm xác, cô hơi nhếch môi, ra chiều rất tận hưởng việc lướt lưỡi dao sắc lẻm trên cái xác này, chỉ hiềm nó bị ngâm trong formalin quá lâu nên cảm giác có hơi thay đổi, thậm chí đến máu cũng chẳng còn. Tiếc thật, nếu là đồ tươi thì tốt biết mấy.

++++

Mặc Khiêm Nhân vừa tới bệnh viện tâm thần Coen là phi ngay lên lầu dọn đồ, Joey toát mồ hôi lo lắng đuổi theo hắn, “Amon… Anh vội đi đâu thế?” Khuya lắc khuya lơ rồi, vừa nhìn mặt là đã thấy chẳng lành, cái bầu không khí khẩn trương như sắp ra trận này là thế nào a!

“Đi tra án.” Mặc Khiêm Nhân chọn nhanh mấy bộ quần áo cho vào túi xách rồi đi ra ngoài.

“Thật không? Chỉ là đi tra án thôi à?” Joey bán tín bán nghi, hắn chưa bao giờ thấy viện trưởng đi tra án mà “nhiệt tình” như thế này cả, tuy vẻ mặt vẫn lạnh nhạt vô cảm như mọi khi nhưng lần này lại có cảm giác gì đó rất khác.

Mặc Khiêm Nhân phớt lờ Joey, xách túi đi thẳng ra ngoài, chợt hắn dừng chân ngoái đầu lại, “Lau sạch sàn nhà cho tôi.”

“…” Vì hắn đã đặt chân xuống sàn nên phải lau cho sạch á?! Đậu xanh rau má hắn có mang dép trong nhà mà! Thôi, hắn cũng quen rồi. Chẳng qua là ngày ngày nhìn Amon đối xử với Mộc Như Lam đặc biệt hơn hẳn, một cộng sự lâu năm như hắn thấy tổn thương nặng nề!

Cơ mà coi bộ hắn nghĩ quá rồi, nhìn xem, cái vẻ thản nhiên khó ưa thường ngày của Amon vẫn còn đó, có lẽ lần này Amon chỉ phấn khích hơn một chút mà thôi.

Nghĩ vậy, Joey thả lỏng đi nhiều, tà tâm được dịp rục rịch, viện trưởng vắng mặt thì phó viện trưởng là to nhất, sau khi Ive trốn thoát, hắn làm việc rất thận trọng, ngay cả quà gửi tới cũng không dám nhận, bây giờ…

“Anh cứ việc cho người ta vào nghiên cứu bọn phạm nhân ở tầng một tiếp đi.” Mặc Khiêm Nhân vừa đi vừa lạnh nhạt nói.

Joey còn chưa kịp cười thì đã nghe Mặc Khiêm Nhân nói tiếp, “Thể nào cũng có một nghiên cứu sinh giết chết anh thôi.”

Joey khóc không ra nước mắt.

“Có vẻ Hans đã đánh hơi được chuyện gì hay ho nên bắt đầu rục rịch rồi. Nếu anh không muốn chết thì trước khi tôi về không được để hắn bước chân khỏi tầng ba, nghiêm cấm bất cứ ai đứng trước mặt hắn ba giây.”

Hans nhất định sẽ tức điên lên cho xem. Joey lau mồ hôi, quyết định sẽ không bao giờ lên tầng ba nữa, hắn không muốn nhìn thấy Hans, ánh mắt của gã quá đáng sợ, lũ biến thái khác gây cho hắn cảm giác như mình là bữa cơm trưa, còn Hans thì lại khiến hắn cảm thấy mình thua cả đống phân bò! Mà Hans khi tức lên… hắn thật sự không dám tưởng tượng!

Chiếc xe nhanh chóng rời bệnh viện tâm thần Coen. Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng nhìn con đường đen dài bất tận trước tay lái, ánh mắt sắc bén như có thể rạch đôi bầu trời.

====
Mới 1 tuần không vào diễn đàn mà sao lùm tum thứ lạ lẫm thế này… Tôi là ai đây là đâu?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: daisy.belides, m0n.prim, Tuyết Tan và 185 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 83, 84, 85

11 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

15 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

16 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

17 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

18 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

19 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Trà Mii
Trà Mii

Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster vàng
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> nashiki96
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> Tầm Mộng
Lý do: Cho Điệp xin lỗi~~
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 295 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Mộ Tử Vân vừa đặt giá 553 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 354 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 404 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 818 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 525 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 862 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 820 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 747 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 710 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 778 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 383 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 631 điểm để mua Đôi chim non
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 740 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 279 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 600 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: Nam Cung Vân Điệp -> mèo suni
Lý do: Ta hứa ta bomb hết sẽ không bomb nàng nữa T^T
Shop - Đấu giá: mèo suni vừa đặt giá 264 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 250 điểm để mua Garu và Pucca
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 703 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 280 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.