Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 07.09.2017, 02:39
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24974 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V97.2 - Điểm: 36
Sau hai lần bị reset phần cmt facebook (lần đầu mất gần 300 cmt và lần sau mất hơn 400 cmt), cuối cùng topic Gia KVQN cũng chạm được mốc 1000 cmt facebook rồi (TvT) *tung bông*

Chương V97.2: Cuộc sống mới (2)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Hồng Kông, Cửu Long.

Chiếc dù lớn ngăn đi nắng hè chói chang, dưới đất và bên đầu đặt hai tảng băng lớn như hai khối cẩm thạch trong suốt. Trên bàn, chiếc máy hát đĩa than nghêu ngao một bài hát từ thập niên sáu mươi. Với dáng vẻ nhàn hạ như một ông lão, gã thanh niên ôm cậu con trai âm nhu cùng ngồi trên xích đu.

“Mộc Như Lam vừa đi Mỹ là A Nghiêu không thèm kiêng kị gì nữa.” Mộ Thanh Phong ngồi cạnh đó ăn dưa hấu ướp lạnh, thật không hiểu nổi Đoạn Ngọc nghĩ gì, trời nóng chảy mỡ thế này, phòng điều hoà thì không chịu ngồi mà lại đòi lên sân thượng, đã thế còn ôm thêm người nữa chứ, bộ không thấy nóng hả trời!

“Nó không sợ thì chúng ta cũng không việc gì phải sợ.” Đoạn Ngọc vừa nói vừa xoa lưng cho Lưu Bùi Dương, không hiểu sao gần đây hắn ngủ không ngon giấc, dù y có hành hắn mệt đến nổi không động đậy được thì hôm sau vẫn thấy hắn nhăn mày như gặp phải ác mộng, chẳng còn hoạt bát vô tư được như trước nữa.

Nhìn hành động của hắn, Mộ Thanh Phong không khỏi nhai chậm lại, nhìn Lưu Bùi Dương ngủ trên người Đoạn Ngọc, hắn cảm thấy mình cần phải nhắc nhở Đoạn Ngọc rằng y đang làm gì.

“Đến lúc phải đưa thằng quỷ con này về rồi chứ?” Mộ Thanh Phong lạnh mặt ném vỏ dưa hấu vào thùng rác.

Đoạn Ngọc đáp lại một cái nhìn khiến tim Mộ Thanh Phong giật thót, “Đưa về?” Hắn là của y, còn “về” đâu nữa?

“Đừng để tôi nghe thấy câu này lần nữa.” Đoạn Ngọc nở nụ cười hiền lành thường lệ, thế nhưng ánh mắt thì lại lạnh băng.

Mộ Thanh Phong đứng dậy, vẻ mặt đanh lại, “Anh từng gọi Đoạn Nghiêu là thằng ngu lụy tình, vậy bây giờ anh đang làm cái gì? Tôi hy vọng anh tự hiểu. Đừng quên lúc trước Đoạn Nghiêu đã tiêu diệt bang Thanh Hổ ở thành phố K và khiến chúng ta hiểu lầm Kha gia ra sao.”

Đoạn Ngọc là hổ, Đoạn Nghiêu cũng là hổ, cho dù hắn nhỏ tuổi và từng ngây thơ thế nào thì chung quy vẫn là hổ.

“Tôi có tính toán của tôi.” Đoạn Ngọc lạnh nhạt nói, “Xuống chuẩn bị nghênh chiến đi.”

Mộ Thanh Phong quay lưng rời khỏi sân thượng.

Đoạn Ngọc cúi đầu nhìn cậu trai trong lòng, vòng tay ôm hắn hơi siết lại, tay kia thì vẫn tiếp tục xoa lưng cho hắn, hơi nước từ tảng băng cùng khí hè nóng bức tạo thành một nhiệt độ hoàn hảo cho giấc ngủ.

Tóc mái đen nhánh che khuất đôi mắt mở hờ của cậu con trai…

++++

Kha gia.

Bác Triệu chỉ huy người hầu chất hành lý lên xe, Akutsu Junko đội mũ rộng vành khoác tay Kha Xương Hoàng cũng đội mũ đi ra, Kha Thế Tình bước song song theo họ.

“Lần này đi chắc phải tết mới về, con nhớ chăm sóc bản thân cho tốt.”  Akutsu Junko dặn dò, “Con cũng đừng làm việc quá sức, nhớ phải ăn ngủ điều độ, mẹ không muốn lúc về thấy con chỉ còn da bọc xương đâu.”

“Mẹ cứ yên tâm đi chơi thật vui với cha đi, đừng lo chuyện ở nhà, con cũng đâu còn nhỏ nữa.” Kha Thế Tình nói, nụ cười nhẹ nhàng nở rộ trên gương mặt ôn nhuận, xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng mẹ.

Đây là lần đầu tiên Akutsu Junko phải xa con trai lâu đến vậy, du lịch vòng quanh thế giới, phải đến tết họ mới về. Akutsu Junko không tránh khỏi lo lắng, lúc ở đây bà còn có thể nhắc nó đi ngủ hoặc nấu đồ ăn tẩm bổ cho nó, bây giờ đi rồi, không biết nó có tự chăm sóc bản thân được không.

“Làm gì phiền phức thế, đàn ông Kha gia mà không sống xa mẹ được sao ?” Kha Xương Hoàng nghiêm mặt gõ quải trượng xuống đất.

Akutsu Junko trừng Kha Xương Hoàng một cái rồi quay lại bảo Kha Thế Tình, “Không biết Lam Lam ở Mỹ có gặp khó khăn gì không, con đừng quên thỉnh thoảng gọi điện hỏi con bé có cần gì không, con bé là tuýp người thích tự gánh vác mọi chuyện, chẳng bao giờ chủ động chia sẻ với người nhà đâu. Mỗi tháng con đừng quên cho Lam Lam tiền chi tiêu đúng hạn… Dạo trước nếu không nhờ Lam Lam thì chúng ta làm gì có được ngày hôm nay, uống nước nhớ nguồn, huống chi Lam Lam đối xử với chúng ta…”

“Con biết rồi ạ.” Kha Thế Tình cắt ngang những lời mà Akutsu Junko đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần, cứ rảnh ra là bà lại nhắc đến ân tình của Mộc Như Lam, cô là vầng thái dương đã cứu vớt họ trong những tháng ngày tăm tối nhất.

Kha Thế Tình tiễn hai người lên xe, hắn đứng trước cổng sắt nhìn ba chiếc xe màu đen đi xa dần rồi biến mất hắn.

Trong tiết hè nóng bức, hắn vẫn thích mặc áo tôn trung sơn nhạt màu. Màu trắng kem ôn hòa tôn lên thần thái khiêm nhường đậm chất quân tử của hắn, thế nhưng họa tiết rồng bạc thoáng ẩn thoáng hiện lại khắc họa một sự thâm sâu khó lường.

Một người đàn ông mặc âu phục đen đi đến sau lưng hắn, anh ta mím môi cúi đầu, cung kính thấy rõ.

“Chuẩn bị đi.” Kha Thế Tình quay gót trở vào nhà, “Trong thời gian này sẽ có rất nhiều kẻ hành động.”

“Vậy chúng ta phải…”

“Làm ngư ông đắc lợi.”

++++

Mộc Như Lam đến đại học Havard ba hôm trước ngày nhập học, hoàn cảnh và thân phận Mộc Như Lam khá đặc biệt, cô sẽ có giảng viên riêng, giảng viên muốn dạy Mộc Như Lam thì rất nhiều nhưng cô lại chỉ có một, bình thường là giảng viên chọn sinh viên mà nay lại thành sinh viên chọn giảng viên, chỉ nghe thôi đã thấy cao quý đến mức đáng ghen tị rồi.

Đây là nơi đã đào tạo ra tám vị tổng thống Mỹ, bốn mươi bốn người đoạt giải Nobel, ba mươi người đoạt giải Pulitzer, và một số lượng lớn những nhà sáng lập nổi tiếng, nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới, nhà văn, nhà tư tưởng, v.v. Như mọi viện đại học nổi tiếng khác trên thế giới, họ rất vui lòng được bồi dưỡng cô gái tài năng này, chưa biết thành tích của cô sẽ ra sao nhưng không ai là không muốn đầu tư vào cô, quan sát quá trình trưởng thành của cô, nhìn cô sáng lập nên kì tích.

Huống chi cô còn là vị hôn thê của cựu sinh viên giỏi nhất trường, chỉ riêng điều này cũng đủ để có được một chút đặc quyền ở Havard rồi. Thậm chí khi nộp đơn xin nhập học, nếu bố mẹ bạn từng học tại Havard hoặc tài trợ cho Havard thì bạn sẽ được ưu tiên trúng tuyển. Mối quan hệ giữa cựu sinh viên và tài nguyên của trường là suốt đời.

Mộc Như Lam mong chờ cuộc sống đại học vô cùng.

Mặc Khiêm Nhân ra Boston ở với Mộc Như Lam đến tận lúc nhập học.

Havard có hệ thống nội trú, sau khi khai giảng Mộc Như Lam phải vào sống trong ký túc xá, hắn ở lại đây cũng chẳng để làm gì.

Ngày nhập học, các sinh viên khác bận rộn làm đơn từ thủ tục trong khi Mộc Như Lam đã xong xuôi hết từ ba hôm trước, bây giờ cô chỉ cần kéo hành lí đến khu kí túc xá Havard tìm phòng của mình là được.

Còn được biết đến dưới cái tên “đế chế* Harvard”, đại học Harvard rất lớn, nó có tổng cộng mười ba khu giảng đường, bên ngoài Harvard Yard có mười hai tòa kí túc xá lớn ở phía nam và tây bắc, mười bảy dãy kí túc xá loại nhỏ trong Harvard Yard thì chỉ dành cho sinh viên năm nhất, lên năm hai sinh viên sẽ được chuyển sang kí túc xá ngoài bằng cách rút thăm, để lại kí túc xá bên trong cho tân sinh viên.

*Đế chế: bản gốc tiếng Trung là “đế quốc” – từ chỉ thể chế chính trị mà quyền hành nằm trong tay một người; hay hiện đại hơn, là chỉ những tập đoàn, tổ chức siêu cường hùng mạnh hoặc có khả năng lũng đoạn.
Từ “đế chế” trong tiếng Việt cũng có cách dùng tương tự (đế chế Apple, đế chế Samsung, đế chế FIFA, v.v.)
Trước đây chưa tìm hiểu kĩ vụ này nên mình giữ nguyên cụm từ “Bạch đế quốc” theo bản gốc, từ chương sau sẽ là “đế chế Bạch” nhé.

Vì vậy, Mộc Như Lam sẽ cùng các tân sinh viên đa dạng bản sắc từ khắp thế giới sống chung dưới một mái nhà.

Trường xếp Mộc Như Lam vào ở tại tầng ba kí túc xá nữ.

Đội mũ rộng vành, đeo kính râm, vẻ thong thả như tới đây ngắm cảnh chứ không phải nhập học của cô làm không ít người chú ý, khí chất nổi bật và mái tóc đen dài ở một nơi phần lớn là dân da trắng khiến người ta liên tục liếc nhìn.

Bỗng nhiên có ai đó chắn trước mặt Mộc Như Lam, cô ngẩng đầu thì thấy một mái tóc nâu được tết gọn gàng rồi buột lại sau ót, chàng trai châu Á tuấn tú nhìn cô cười khoe chiếc răng khểnh trắng sáng, “Em cần anh giúp đỡ không?”

Anh ta định tiếp cận cô à?

Mộc Như Lam tháo kính râm, cười dịu dàng đáp, “Không cần đâu, cảm ơn đàn anh.”

Mặt chàng trai nọ phát mê, “Cả giọng cũng hay nữa, quá hoàn hảo! … Này em gái, em giúp anh chút chuyện được không ?”

“Ơ…” Mộc Như Lam còn chưa kịp trả lời thì hành lý của cô đã rơi vào trong tay anh ta, vị đàn anh này tỉnh bơ một tay kéo hành lý của Mộc Như Lam, một tay dắt cô đến nhà hát.

“Đúng rồi, anh là sinh viên năm ba trường khai phóng và khoa học, chuyên ngành nghệ thuật sân khấu, tên tiếng trung là Tần Phá Phong, còn em?” Bây giờ anh ta lại chuyển sang dùng tiếng Trung.

“Năm nhất trường y, ngành pháp y, Mộc Như Lam.” So với Kha Như Lam, cái tên Mộc Như Lam nghe thuận tai và cũng dễ đọc hơn.

Tần Phá Phong bỗng quay phắt lại nhìn Mộc Như Lam, bị cái mũ rộng vành che mất tầm nhìn, anh ta hơi xị mặt nhưng bàn tay đang nắm tay Mộc Như Lam lại siết chặt hơn, “Mộc-Như-Lam…” Ba chữ vang lên nhẹ tênh, êm dịu và đầy ý nhị.

Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn anh ta, chỉ thấy một gò má trẻ trung với những đường nét sắc sảo.

====
Huhuhu edit chương này là cả một hành trình lội từ wiki Trung sang wiki Anh rồi đến wiki Việt để tìm hiểu cơ cấu viện đại học Harvard, khi nào rảnh ta sẽ giải thích đại khái để các nàng đọc truyện dễ hiểu hơn nhé.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.09.2017, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24974 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V98 - Điểm: 36
Chương V98: Ổ sói
Editor: Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Tần Phá Phong cùng Mộc Như Lam đi đến nhà hát, hội trường bên trong rộng vô cùng, những hàng ghế màu đỏ xếp hình bậc thang kéo dài xuống tận sân khấu, trên đó đứng không ít người, có người mặc trang phục diễn đang trao đổi lời thoại, có người đang xử lý ánh sáng, v.v.

Tần Phá Phong kéo Mộc Như Lam vô rồi đặt hành lý của cô dựa vào tường, người trên sân khấu thấy Tần Phá Phong làm vậy thì ngạc nhiên nhìn sang Mộc Như Lam, “Chủ tịch tìm được người đóng vai công chúa rồi à?”

“Ồ, là một thiên sứ châu Á!”

“Trông cũng được đấy, cơ mà phải thử mới biết.” Cũng là người châu Á, nữ đạo diễn nhảy xuống khỏi sân khấu, rảo bước tới chỗ Tần Phá Phong và Mộc Như Lam.

Mộc Như Lam nhìn quanh một lượt, người trong này phần lớn đều là dân châu Á da vàng.

“Tiếng Anh của cô thế nào?” Tần Xuất Vân nghiêm túc hỏi.

“Chị thấy sao?” Mộc Như Lam nhướng mày, lạ nhỉ, còn chưa nói rõ là cần cô giúp cái gì cơ mà.

“Cô tên gì? À mà cô tháo mũ và kính râm xuống cho tôi xem. “

“Cô ta là Mộc Như Lam.” Tần Phá Phong khoanh tay nói, giọng điệu nửa hài hước nửa mỉa mai.

Câu nói của hắn như ném một viên đá xuống mặt hồ yên tĩnh, cả hội trường thoáng chốc lặng đi, mọi người dần chuyển sự chú ý sang Mộc Như Lam, bọn họ dồn mắt vào cô, sắc mặt thay đổi.

Mộc Như Lam nghi hoặc nhìn bọn họ.

Lui về sau một bước, Tần Xuất Vân quan sát Mộc Như Lam bằng một ánh mắt phức tạp, “Thì ra cô là Mộc Như Lam… Nghe danh đã lâu.”

Mộc Như Lam mỉm cười không đáp, tranh thủ có chiếc kính trâm, cô đảo mắt nhìn những người khác, có cảm giác cô gái này có ẩn ý gì đó.

Tần Xuất Vân hỏi Tần Phá Phong, “Để cô ấy đóng vai công chúa có ổn không đấy?” Sau lại liếc mắt sang Mộc Như Lam, khí chất quả thật không tệ, nhìn sơ là đã thấy giống công chúa, nhưng mà….

Tần Phá Phong còn chưa kịp trả lời thì đã có ai đó hét lên the thé từ sau cánh gà. Một cô gái mặc lễ phục cung đình Trung Hoa đi ra, mái tóc vàng của cô ta được chải chuốt thật kỹ lưỡng, khuôn mặt sắc nét tây phủ một lớp trang điểm cầu kỳ, rất có kiểu cách một nàng công chúa xinh đẹp.

Ngặt nỗi tính tình hơi bị…

Cô ta đi nhanh tới, cằm hất lên kiêu ngạo, tức giận đứng trên sân khấu nhìn xuống Mộc Như Lam, “Nó đóng vai công chúa? Anh đùa tôi đấy hả?” Nói đoạn trừng Tần Phá Phong.

“Tất nhiên rồi, đây chắc chắn chỉ là một trò đùa thôi.” Tần Phá Phong nghiêm túc đáp, “Vai công chúa phải là của em, thân ái.”

Cô ta đắc chí nhìn Mộc Như Lam, cao ngạo như một con công đang xòe đuôi giương oai.

Tần Xuất Vân thắc mắc nhìn Tần Phá Phong, chẳng phải anh bảo cô gái này diễn vai công chúa dở tệ nên phải thay người sao? Không thì anh đưa Mộc Như Lam tới đây làm gì?

“Nếu không cần em giúp đỡ thì em đi trước đây. “ Mộc Như Lam không muốn phí thời gian với mấy người này, cô hơi mệt, cô muốn nghỉ ngơi.

“Đương nhiên là cần chứ. Phiền em giúp anh nhé, được không?” Tần Phá Phong đưa tay chắn trước mặt Mộc Như Lam, miệng hắn cười tủm tỉm mà đôi mắt đen thì lại lạnh tanh.

Mộc Như Lam nghiêng đầu, ”Chuyện gì?”

“Bọn anh phải diễn một vở kịch cho học viện Bạch Đế nhưng có một vai mãi không tìm được diễn viên, hôm nay vừa gặp em anh đã biết vai diễn đó sinh ra là dành cho em.” Tần Phá Phong kích động dang tay quay một vòng rồi đột ngột dừng trước mặt Mộc Như Lam, hắn cầm tay cô, ngữ điệu làm người ta nổi hết cả da gà, “Vì thế xin em hãy giúp anh, chuyện này vô cùng hệ trọng, liên quan tới việc câu lạc bộ kịch có được công nhận hay không, có thể trở thành câu lạc bộ chủ chốt trong trường hay không!”

Tần Xuất Vân trợn mắt, câu lạc bộ của họ thiếu người hồi nào thế? Các vai đã được phân xong hết từ buổi chiều rồi mà?

“… Là vai gì vậy?”

Vẻ mặt kích động của Tần Phá Phong tức khắc biến mất, hắn ngồi vào ghế, môi nhếch lên thành một nụ cười giảo hoạt, “Phù thuỷ.”

“Khụ!” Tần Xuất Vân sặc, anh trai cô ta cũng ác quá đi, cứ tưởng ảnh chịu nhẫn nại thêm chút nữa, hóa ra mới vào đã cho người ta lên giàn rồi.

Đám đông xung quanh nhìn Mộc Như Lam giễu cợt.

Mộc Như Lam vẫn bình thản như không, chỉ hơi thắc mắc mấy người này là ai, vì cớ gì mà có vẻ ác cảm với cô – nhất là sau khi biết tên cô thế?

“Giúp anh được không?” Tần Phá Phong thấy Mộc Như Lam đeo kính râm che hết nửa mặt như thế thật mất hứng, bèn vươn tay định tháo nó xuống.

“Mấy người còn ở đây làm gì?” Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, nghiêm nghị và đầy trọng lượng, hơn nữa còn nói tiếng Trung. Mộc Như Lam không khỏi quay đầu nhìn, vì thế cánh môi vô tình lướt nhẹ qua mấy ngón tay đang âm mưu tháo kính của cô, làm nó tê rần như có một dòng điện xẹt ngang trong tích tắc.

Tần Phá Phong vội rút tay về, hắn ngẩn ra một hồi rồi cau mày chùi tay vào vạt áo như thể vừa chạm phải một thứ gì đó hết sức dơ bẩn.

Mộc Như Lam thì lại không để ý như Tần Phá Phong, cô thậm chí còn chẳng cảm nhận được gì.

Đưa mắt ra cửa, cô thấy một cô gái đứng ngược sáng trong bộ âu phục cao cấp, cô ta khoanh tay nhìn xuống mọi người, mái tóc đen nhánh được búi gọn ra sau, gương mặt trang điểm sắc xảo, lạnh lùng vô cảm như một nữ vương.

Mộc Như Lam nhận ra người phụ nữ này, lúc cô bị bắt cóc ở sân bay thủ đô, cô ta chính là thư ký đi sau người đàn ông kia.

Xem ra linh cảm của cô khá chính xác, bọn họ thực sự đã gặp lại, không biết sau này sẽ ra sao… Vui rồi đây, cô chưa bao giờ hết mong chờ những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.

“Tiểu Khả Khả hung quá, người ta sợ đó nha.” Bằng giọng Trung lơ lớ, một thiếu niên ngoại quốc mặc trang phục hoàng gia vừa nói vừa xoa xoa ngực như sắp ngất xỉu đến nơi.

“Im mồm đi đồ đần!” Tuyết Khả gắt, “Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi mà các người cứ rề rà ở đây, đến khi nước ngập chân thì tự đi mà nhảy!” Dứt lời, Tuyết Khả quay lưng dợm bỏ đi mặc cho bọn họ than thở, chính vào lúc này, cô ta nhìn thấy Mộc Như Lam.

“Mộc Như Lam?” Sao cừu non lại lạc vào ổ sói thế này?

“Xin chào.” Nếu mấy người này biết nhau thì hẳn cô ta cũng nhận ra cô.

Tuyết Khả đăm đăm nhìn Mộc Như Lam một hồi rồi lạnh lùng quay đi, bóng dáng thướt tha dần biến mất trong vầng sáng. Quả là duyên phận, nợ người ta thì luôn luôn phải trả.

Tuyết Khả vừa đi là hội trường có sức sống hơn hẳn, tất cả vội vào hậu trường thay quần áo, cuối cùng chỉ còn lại Mộc Như Lam, Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân.

“Vậy coi như quyết định rồi nhé, Mộc tiểu thư sẽ diễn vai phù thuỷ, trưa mai sau giờ cơm cô hãy tới đây luyện tập, nhớ phải học thuộc kịch bản, tôi tin cô sẽ diễn tốt.” Không quan tâm Mộc Như Lam nghĩ gì, Tần Phá Phong nói xong thì chống tay nhảy phốc lên sân khấu rồi chạy hậu trường sau màn che.

Một quyển kịch bản bỗng được dúi vào tay Mộc Như Lam, Tần Xuất Vân nói giọng nghiêm túc, “Diễn cho tốt vào… Sẵn tiện khuyên cô một câu, tốt hơn hết cô nên giữ khoảng cách với chủ tịch hội sinh viên Morse Allen.”

Sau khi cả Tần Xuất Vân cũng đã rời đi, Mộc Như Lam cúi đầu nhìn quyển kịch bản trong tay một lát, đoạn đặt nó lên bàn rồi kéo hành lý đi về. Nhịp chân của cô vẫn nhàn nhã như mọi khi, phỏng chừng dù ác quỷ có đuổi sát phía sau thì cũng không thể khiến cô đi nhanh hơn nửa bước.

Thật đáng ghét, chưa được người ta đồng ý mà đã tự tiện quyết định rồi cứ thế dúi đồ vào tay làm người ta không tiện từ chối, ép người ta phải miễn cưỡng giúp mình – hạng người này thật quá ích kỉ, quá trắng trợn. Cơ mà những ai tự chuốc khổ vào thân để làm hài lòng người khác, nói cho cùng cũng đáng đời thôi.

++++

Mặc Khiêm Nhân đưa Mộc Như Lam tới cổng trường, xác nhận cô không cần hắn phụ kéo hành lý vào ký túc xá rồi mới lên đường trở về California, chẳng mấy chốc, chiếc máy bay đã kéo dài khoảng cách địa lý giữa hai người.

Tuy ở trong cùng một đất nước nhưng một đằng đông một đằng nam, vẫn xa xôi lắm.

Mặc Khiêm Nhân nhìn đám mây tuyết trắng như kẹo bông ngoài cửa sổ, ngồi cạnh hắn là một người phụ nữ trung niên đẫy đà mà trước đó đã làm vài hành động thu hút sự chú ý của hắn, bởi vì bên kia có một cô gái trông khá giống bà ta đang liên tục nháy mắt ra hiệu.

Mắt thẩm mỹ và quan niệm của phương Đông và phương Tây khá khác biệt, người Trung thấy người Mỹ cứ từa tựa nhau và người Mỹ cũng gặp khó khăn trong việc phân biệt mặt người Trung. Mặc Khiêm Nhân là một trong số ít những người Trung có thể làm dân ngoại quốc phân biệt được ngay, hơn nữa còn mến hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Có điều dù đối phương lộng lẫy đến thế nào đi nữa, tính tình của hắn cũng chưa bao giờ vì thế mà thay đổi.

Với mấy cô nàng phiền phức này, thứ duy nhất hắn dành cho họ chỉ là sự phớt lờ triệt để.

Sau năm tiếng bay từ Boston đến San Francisco, Schmidt tới đón hắn như thường lệ.

Mặc Khiêm Nhân đi cùng Schmidt, đằng trước có một người đội mũ dạ đen, mặc áo khoác đen, che kín mặt mũi tiến về phía bọn họ. Mặc Khiêm Nhân đứng khựng lại, một cảm giác kì lạ bỗng bủa vây.

Người nọ cúi đầu đi lướt qua Mặc Khiêm Nhân…

Lúc Mặc Khiêm Nhân ngoái lại nhìn thì người nọ đã biến mất như chưa bao giờ xuất hiện.

Hắn cúi đầu, lấy từ trong túi áo ra thứ vừa bị nhét vào mà không có sự cho phép của hắn…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 20.09.2017, 00:15
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24974 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V99.1 - Điểm: 35
Chương V99.1: Đáp trả (1)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Một mảnh giấy hình vuông phản chiếu trong đôi mắt đen láy của Mặc Khiêm Nhân.

Schmidt đi tới, nghi hoặc nhìn về hướng người đàn ông áo đen vừa biến mất rồi quay lại hỏi Mặc Khiêm Nhân, “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Mặc Khiêm Nhân nhét mảnh giấy vào túi, thản nhiên đi ra ngoài như chẳng có gì xảy ra.

“Này!” Schmidt vội đuổi theo.

Trên đường lái xa đến Coen, Schmidt chốc chốc lại nhìn Mặc Khiêm Nhân qua kính chiếu hậu, qua hồi lâu mà vẫn không thấy Mặc Khiêm Nhân chú ý đến mình, anh ta bèn lên tiếng hỏi, “Cứ để Lam tiểu thư ở lại Boston như vậy à?”

Mặc Khiêm Nhân ngẩng đầu nhìn Schmidt, ánh mắt tỏ vẻ đây là một câu hỏi cực kì ngớ ngẩn, thực ra chính Schmidt cũng thấy thế, không ở lại Boston chẳng lẽ ở nhà mình? Harvard nằm ở nhà mình hay ở Boston?

Sờ sờ chóp mũi, Schmidt cười gượng hai tiếng, “Haha…Thật ra tôi chỉ muốn hỏi chút… Bây giờ vị hôn thê của anh phải đi học, tạm thời không được nghỉ ngày nào, vậy anh có thể giải quyết mấy vụ án ở xa hơn được không?”

Những vụ án do Mặc Khiêm Nhân phụ trách không phải lúc nào cũng trong phạm vi nước Mỹ, khi tội phạm chạy trốn sang các quốc gia khác, Mặc Khiêm Nhân có quyền chọn truy đuổi hay không. Tuy nhiên những trường hợp thế này không nhiều lắm, gần đây có một vụ nhưng Mặc Khiêm Nhân đã từ chối vì lúc đó Mộc Như Lam đang ở cạnh hắn, việc gì hắn lại phải rời xa hôn thê của mình để đi bắt tên biến thái ở tít nước ngoài? FBI hết người rồi chắc?

Mặc Khiêm Nhân nghe vậy thì lạnh nhạt trả lời, “Không đi.” Nói đoạn lấy mảnh giấy trong túi ra xem.

Schmidt đang định hỏi vì sao nhưng khi thấy động tác của hắn qua kính chiếu hậu thì lại nhếch miệng cười gian, “Thư tình hả?”

Thư tình cái con khỉ!

Trên mảnh giấy là vài dòng chữ tiếng Anh được viết dính liền vào nhau, có vẻ như suốt quá trình biết ngòi bút không hề rời khỏi mặt giấy.

Hàng chữ đen lọt vào đôi mắt lạnh nhạt và bình lặng tựa hồ sâu, dần dần khuấy lên từng con sóng nhỏ. Mặc Khiêm Nhân siết chặt tờ giấy trong tay…

++++

Lúc Mộc Như Lam kéo hành lý trở lại Harvard Yard thì đã có khá nhiều tân sinh viên chuyển đồ xong. Mộc Như Lam đến gõ cửa phòng kí túc xá của mình và có tiếng trả lời ngay tức khắc. Cô mở cửa ra, gặp hai người bạn cùng phòng.  

Đang sửa soạn giường nằm, bọn họ thấy Mộc Như Lam thì hơi dừng tay. Hai bạn cùng phòng của cô, một là người ngoại quốc tóc vàng, người còn lại thì nằm ngoài sự đoán.

Mộc Như lam nhìn Lê Dạng, chiếc kính râm che đi ánh mắt ngạc nhiên.

“Hey, cậu là ‘Lan’ phải không? Mình là Jennifer nhưng cậu cứ gọi mình là ‘Jen’.” Cô gái tóc vàng vốn định làm một màn chào hỏi thật thân thiện nhưng khi nhìn thấy Mộc Như Lam thì lại chỉ biết ngẩn ra, miệng không thốt được lời nào, tay thì máy móc xếp chăn. Cuối cùng cô quăng luôn chăn sang bên, tò mò tới gần Mộc Như Lam hỏi, “Cậu là thiên sứ phải không?”

Lớn đến từng này tuổi, đây là lần đầu tiên Jennifer gặp một cô gái mang đến cảm giác ấm áp như thế này! Giống như ngâm mình trong suối nước nóng vậy, thư thái đến mức muốn ngủ thiếp đi.

Mộc Như Lam bật cười lắc đầu, lấy từ trong túi ra một cây kẹo que, “Cậu thích kẹo que vị táo không?” Cô để ý thấy trên bàn Jennifer có rất nhiều đồ ăn vặt.  

“A, có chứ! Cảm ơn cậu, đổi lại, mình sẽ cho cậu xem hình các hot boy trường mình trong vòng nửa tiếng nhé!” Jennifer cao hứng đề nghị.

“... Cám ơn.” Mộc Như Lam cười, nụ cười của cô luôn khiến người ta có cảm giác thân mật, như nụ cười của người lớn khi chiều chuộng như một đứa trẻ, nó làm Jennifer không khỏi ngượng ngùng.

“Mình có cảm giác trước đây đã gặp cậu ở đâu rồi.” Jennifer vân vê góc áo, thấy Mộc Như Lam nhướng mày, cô suy nghĩ thêm chút rồi chốt một câu, “Nhưng mình quên mất rồi……”

Mộc Như Lam cười không đáp.

Mộc Như Lam kéo vali tới chiếc giường duy nhất còn trống. Kí túc bố trí không gian căn phòng rất hợp lý và thoải mái. Ba giường đơn được sắp xếp không quá gần hay quá xa, mọi người có đủ không gian riêng tư nhưng không đến mức xa cách, xem ra nhà trường khá là coi trọng mối quan hệ giữa các sinh viên.

Lê Dạng bỏ chăn mền đã phơi khô và quần áo vào trong tủ. Mộc Như Lam vừa lấy ga giường ra khỏi vali, đang chuẩn bị trải ra thì một đôi tay trắng nõn chìa tới, giúp cô cầm một góc tấm ga, Mộc Như Lam nhìn lên, lọt vào mắt là gò má lạnh nhạt của Lê Dạng.

Lê Dạng làm rất thành thạo, giúp Mộc Như Lam trải ga giường xong, cô chẳng nói chẳng rằng về lại giường mình bấm điện thoại. 

“Cảm ơn cậu.” Mặc dù việc trải ga giường Mộc Như Lam tự cũng làm được nhưng cô vẫn muốn nói cảm ơn.

Lê Dạng lạnh nhạt ừ một tiếng rồi dán mắt vào điện thoại, không quan tâm tới cô nữa.

Mộc Như Lam chớp mắt, tiếp tục lấy chăn ra xếp. Lê Dạng thích Đoàn Nghiêu nên chưa bao giờ gần gũi với cô, điều này thì Mộc Như Lam hiểu, thế nhưng bây giờ Lê Dạng lại ở đây, rốt cuộc là tại sao? Đáng lẽ phải nhân lúc cô vắng mặt mà bồi dưỡng tình cảm với Đoàn Nghiêu mới đúng chứ? Ai dà… Thôi kệ, cô không có hứng tìm hiểu.  

Tiếp theo là lễ khai giảng dành cho tân sinh viên và các hoạt động khác.

Trong số các sinh viên năm nhất, Mộc Như Lam đứng đầu cả về thành tích lẫn năng lực nên hiển nhiên được chọn làm đại biểu tân sinh viên.

Các sinh viên tập trung trong hội trường, ranh giới giữa tân sinh viên và các anh chị khóa trên thể hiện rất rõ ràng.

Nghe thấy tiếng bước chân trên bục, những con người đã được giáo dục đàng hoàng lịch sự giữ im lặng, tập trung nhìn về phía trước.

Trên bục là một chàng trai mặc âu phục màu đen, Mộc Như Lam còn chưa kịp nhìn rõ mặt anh ta thì xung quanh đã xôn xao, Jennifer kích động đến mức run lên, “Chủ tịch hội sinh viên, Morse Allen Figuero! Anh ấy đúng là người đàn ông hoàn hảo nhất thế giới!”

Mộc Như Lam mất hứng, người đàn ông của cô mới là hoàn hảo nhất thế giới.

Vừa nghĩ đến đó thì cô bỗng nghe thấy một giọng nói trống trải như vang lên từ chân trời xa xôi, sâu lắng tựa tiếng hát của nàng tiên cá.

Mộc Như Lam ngước lên để rồi vô tình chìm vào một đôi mắt màu xám nhạt. Morse đang nhìn cô, sau đó anh ta quay đi, như thể cái liếc mắt vừa rồi chỉ là một sự tình cờ ngẫu nhiên. 

Ngay trong khoảnh khắc đó, Mộc Như Lam cảm giác được rất nhiều ánh mắt găm vào mình, không rõ là của ai, chỉ biết chúng không hề mang theo thiện ý.

Cứ thấy bất an, nhưng đến tận khi người ta vỗ tay như sấm sau bài phát biểu của Mộc Như Lam, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra cả.  

++++

Hôm sau.

Trời mới tờ mờ sáng mà Mộc Như Lam đã thức giấc, cô nhìn đồng hồ mà ngạc nhiên, bây giờ mới bảy giờ, đúng y theo đồng hồ sinh học của cô. Thế mà khi ở chung với Mặc Khiêm Nhân nó lại không chịu chạy, xem ra không phải là nó bị hư, mà là biết lựa lúc nghỉ ngơi.

Mộc Như Lam dậy sớm nhưng Jennifer còn sớm hơn, cô nàng ôm sách bước từ ngoài vào, gục đầu ủ rũ như gà trống bại trận.

“Chào buổi sáng.”

Jennifer nhìn cô, uể oải đáp, “Chào buổi sáng.”

Mộc Như Lam rời giường, định đánh răng rửa mặt xong thì tản bộ một chút rồi ăn sáng chuẩn bị đi học, cùng lúc đó Jennifer bất mãn lăn lộn ở trên giường, “Aaaa thư viện hết chỗ ngồi rồi!”    

“Lần sau cậu dậy sớm hơn một chút là được.” Mộc Như Lam nói nhẹ nhàng, ra hiệu cho Jen nhỏ tiếng lại để Lê Dạng còn ngủ.

“Vừa mới khai giảng thôi đó. Biết thế lúc đăng ký nguyện vọng mình chọn Bạch Đế cho rồi...” Jennifer lầm bầm, cô cứ tưởng chuyện Harvard bốn giờ sáng hết chỗ trong thư viện chỉ là nói quá lên! Bây giờ đã được tận mắt chứng kiến!

Mộc Như Lam đã thay quần áo xong, vừa đi đánh răng rửa mặt thì Jennifer ở ngoài sực nhớ ra, “Mình nhớ mình gặp Lan ở đâu rồi! Ở học viện Bạch Đế đó!” Ngặt nỗi Mộc Như Lam đã đi vào nhà vệ sinh mất rồi, Jennifer hiếu kỳ cũng muốn vào theo nhưng lại bị tin nhắn điện thoại làm phiền, cô đọc tin nhắn, sau đó hét toáng lên rồi chạy thoắt ra ngoài.

Mộc Như Lam định đi ăn sáng với Jennifer nhưng vừa ra khỏi WC thì đã không thấy Jennifer đâu nữa, cô đành tự mình đi.

Giọt sương mai rũ xuống nơi đầu lá, đợi mặt trời ló dạng để được toả sáng rực rỡ.

Mộc Như Lam rời khỏi Harvard Yard, đi đến nhà ăn sinh viên gần nhất.

Trong nhà ăn đã có không ít người nhưng không khí lại khá trầm, tiếng nói chuyện cũng rất nhỏ, có người cầm sách đọc như mất ăn mất ngủ.

Tuy Mộc Như Lam không cố ý thu hút ánh nhìn của người khác nhưng điều đó dường như là bất khả thi với “vầng hòa quang” trời sinh của cô, chưa kể đến chuyện hôm nay cô không hề đeo kính râm hay đội mũ.

Từng ánh mắt chích lên người Mộc Như Lam, đã quen bị người ta nhìn chằm chằm, Mộc Như Lam ung dung xếp hàng chọn bữa sáng, thế nhưng những người đứng trước lại liên tục ngoái đầu nhìn cô, hệt như lúc Mộc Như Lam mới vào học viện Lưu Tư Lan, cơ mà sau này khi họ đã quen với việc có một người như vậy trong trường rồi thì đâu lại vào đấy thôi. 

Bỗng nhiên, Mộc Như Lam nghe thấy một giọng nữ xa lạ nói tiếng Trung, “Là cô?!”

====
Thứ 5 và thứ 6 tuần này sẽ có chương mới~


Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 13:14, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 112, 113, 114

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 173, 174, 175

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 113, 114, 115

9 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

10 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 77, 78, 79

11 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

14 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Chinh phục trợ lí nhỏ - Dịch Tử Hiên

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

18 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37

20 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Eun
Eun
Phèn Chua
Phèn Chua

Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Ngọc Nguyệt: Đường Thất vẫn chăm chỉ như thế.
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 327 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 310 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 335 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 294 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 318 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Họa Thiên vừa đặt giá 301 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 500 điểm để mua Princess 4
Độc Bá Thiên: Ri
Mộ Tử Vân: Nhìn người ta đấu mà ngậm ngùi nhìn lại số điểm bản thân :cry:
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 646 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Phèn Chua: Cái ca mô :cry2:
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 279 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: linhlunglinh vừa đặt giá 614 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 3044 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2898 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 583 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 554 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 526 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 500 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 385 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 365 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 346 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 264 điểm để mua Người đẹp và mô tô
ღsoixam࿐: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Người đẹp và mô tô

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.