Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 344 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 26.08.2017, 03:29
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 498
Được thanks: 20891 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V97.1 - Điểm: 10
Chương V97.1: Cuộc sống mới (1)
Editor: MDL, Windy Whiskley
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Thành tựu của Hans trong giới tâm lý học là không ai phủ nhận được, thậm chí cả những trọng tội gã từng phạm phải cũng có thể được coi là con dấu chứng nhận năng lực của gã. Chuyên gia tâm lý trên đời này rất nhiều nhưng lên đến đỉnh cao thì lại chẳng được mấy người, bởi có những chuyện không phải chỉ cần cố gắng là xong, nó cần thiên phú.

Hans đã từng làm gì? Tội của gã nhiều không đếm xuể và cái nào cũng kinh khủng đến mức khó tin, đứng đầu trong số đó là khi gã vẫn còn làm viện trưởng bệnh viện tâm thần Coen, gã đã sử dụng sở trường của mình – tâm lý ám thị – lên tất cả các nghiên cứu sinh đến Coen.

Gã đã biến họ trở thành con dao trong tay gã, chém ra những vệt máu đỏ tươi chết chóc. Thế nhưng không một ai phát hiện ra, mãi đến khi một sinh viên tâm lý nhận thấy điểm đáng ngờ thì FBI mới bắt đầu sinh nghi với Hans, cuối cùng xác nhận chuyên gia tâm lý tiếng tăm ngày xưa nay đã bị đồng hóa thành thái nhân cách. Và cậu sinh viên can đảm đó chính là Mặc Khiêm Nhân.

Trước khi bị bắt Han đã ba lần định ám sát Mặc Khiêm Nhân nhưng chẳng những không thành công mà còn bị Mặc Khiêm Nhân tống vào tù, có điều hiển nhiên biến thái không hề thấy sợ, trái lại gã còn vì thế mà nảy sinh hứng thú với Mặc Khiêm Nhân.

Mộc Như Lam ngồi trên giường vừa ăn táo vừa đọc đống hồ sơ vụ án mà cô phải làm nũng vòi cả buổi Mặc Khiêm Nhân mới cho, bên trong là ghi chép về vụ án của mỗi tên tội phạm tại tầng một bệnh viện Coen cùng những hình ảnh máu me đủ khiến người ta phải gặp ác mông, cứ như một tuyển tập truyện kinh dị có minh họa vậy.

Mộc Như Lam đọc một cách thích thú.

Trăng đã lên cao mà Mặc Khiêm Nhân vẫn chưa về bệnh viện Coen, Emilyn cuối cùng cũng bị yêu cầu tạm thời cách chức để nghỉ dưỡng chờ hồi phục tâm lý, lãnh đạo FBI không thể không nhờ Mặc Khiêm Nhân toàn quyền xử lý, đồng ý là phải có hy sinh mới có tiến bộ nhưng hy sinh quá nhiều thì cũng không được.

Đối với Mặc Khiêm Nhân, vụ án này đáng lẽ đã có thể được phá, thế nhưng tính cách lạnh nhạt khiến hắn chỉ bàng quan đứng nhìn. Ai cũng ích kỷ cả, hắn biết sẽ có người bất mãn với sự bất trị của hắn, mà hắn cũng chẳng tha thiết gì cái danh hiệu “độc nhất”, bọn họ muốn bồi dưỡng một Mặc Khiêm Nhân thứ hai thì cứ việc, miễn đừng làm phiền đến hắn là được.

Còn về chuyện trơ mắt nhìn người vô tội bị sát hại, hắn có lương tâm thật, nhưng không nhiều đến “mức đó”. Hơn nữa hắn chỉ đơn giản là theo chân tổ điều tra, bản thân tổ điều tra không có năng lực phá án đâu phải là lỗi tại hắn?

Nói cho cùng, Mặc Khiêm Nhân và Mộc Như Lam giống nhau, họ đều thuộc dạng nửa chính nửa tà, hại người nhưng cũng cứu người.

Mặc Khiêm Nhân chỉ lo Mộc Như Lam bị đám biến thái kia ảnh hưởng, trường hợp tệ nhất là cô vô tình để lộ sơ hở làm Hans phát hiện, có những tên biến thái cực kì nhạy với đồng loại, tuy không nhiều nhưng cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của chúng. Vì vậy hắn nhất quyết không cho Mộc Như Lam tiếp xúc với đám biến thái trong ngục, bây giờ Mộc Như Lam đang rảnh không có gì làm nên bắt đầu tò mò đủ chuyện, Mặc Khiêm Nhân vốn không đủ sức cưỡng lại Mộc Như Lam nhưng vẫn làm cứng đến cùng, bất quá chỉ cho cô đọc các ghi chép về tội của chúng thôi.

Ai mà chẳng tò mò, những kẻ thoạt nhìn ưu tú như thế, rốt cuộc chúng đã làm ra chuyện kinh khủng gì.

Gấp tập hồ sơ vừa đọc lại, Mộc Như Lam mở một tập khác. Monhason Trei, năm nay mới hai mươi hai tuổi, vào tù đã hai năm, trước kia từng làm người mẫu. Nhờ sức quyến rũ khó cưỡng của mình, hắn được xưng là nam người mẫu hàng đầu quốc tế thời đại mới khi còn rất trẻ tuổi, có gần một triệu fan ở châu Âu. Đã xuất bản ba cuốn sách ảnh, lượng tiêu thụ mỗi cuốn nhiều gấp hai lần tất cả các người mẫu cùng thời. Danh tiếng tột đỉnh, là người mẫu thành công nhất trong giới người mẫu năm mươi năm qua. Từng tham gia một bộ phim điện ảnh Hollywood nhưng đã bị bắt trước khi phim ra rạp, về sau bộ phim đó cũng bị cấm chiếu để tránh người ta có ấn tượng khó phai với hắn.

Mọi tin tức liên quan đến hắn đều bị chặn lại. Giới showbiz kẻ đến kẻ đi, người mới hôm qua được tôn là nữ thần gợi cảm sang hôm nay đã bị ngọc nữ thuần khiết thay thế, hai năm sau thời hoàng kim là quá đủ để Monhason rơi vào quên lãng, bây giờ có lên mạng cũng khó mà tìm ra một mẩu tin nào về hắn, nếu không nhờ có fan lưu giữ ảnh của hắn thì phỏng chừng sẽ ai nhớ trên đời này đã từng tồn tại một con người tựa phù dung sớm nở tối tàn như thế.

Mộc Như Lam nhướng mày, cô bắt đầu tò mò về tội của hắn và tại sao hắn lại trở thành thái nhân cách rồi. Không ai tự dưng biến thái cả, có nguyên nhân mới có kết quả, mười năm ủ bệnh chính là minh chứng rõ nhất.

Theo hồ sơ miêu tả, hai năm trước Monhason đã bắt nhốt và bạo hành năm cô gái ở độ tuổi từ mười lăm đến mười tám một cách vô nhân đạo, kinh khủng hơn cả là ép nạn nhân phải ăn phân uống nước tiểu. Sau nửa tháng tra tấn, hắn kết thúc vụ án biến thái bằng cách chôn sống và dìm chết các nạn nhân rồi đi tự thú.

Monhason bình thản đến đáng sợ, suốt cả quá trình từ khai báo đến dẫn cảnh sát tới hiện trường, hắn đều im lặng một cách vô cảm. Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, mẫu tóc lẫn trong phân trong dạ dày nạn nhân trùng khớp với DNA của Monhason.

Đều bị giam ở tầng một nhưng là tội của hắn với những tên khác so ra không cùng một đẳng cấp, bọn chúng hành xử như những “nghệ thuật gia” khát máu, còn hắn thì chỉ đơn thuần là một thằng điên đáng kinh tởm. Thế nhưng các chuyên gia tâm lý học lại xác nhận, hắn không điên, mà là bị thái nhân cách.

Mộc Như Lam nhíu mày, trong đầu nhớ lại chàng trai trẻ tuổi cô gặp khi bước vào nhà giam tầng một, những tên biến thái khác đều đứng dậy nhìn cô chằm chằm, chỉ có mình hắn là ngồi trong buồng giam lẳng lặng nhìn cô, hệt như một người bình thường.

Thật khó mà tin được Monhason và kẻ trong hồ sơ là cùng một người, hơn nữa tư liệu về hắn quá ít, thậm chí không có chỗ nào đề cập đến quá khứ của hắn cũng như động cơ và tâm lý khi phạm tội.

Không giống những phạm nhân khác, Monhason không hành nghiên cứu sinh đến nỗi đứng đi vào nằm đi ra. Hắn là kẻ an toàn nhất để nghiên cứu nhưng đồng thời cũng là kẻ khó để nghiên cứu nhất, bởi vì hắn luôn luôn phớt lờ nghiên cứu sinh, lần duy nhất hắn hành xử bất thường thì lại bị Hans đánh giá là giả, là cố tình…

Một tên thái nhân cách kì quặc…

Mộc Như Lam chớp chớp mắt, chuyển sang đọc một hồ sơ khác.

Quạ kêu, đêm lặn, trăng tà.

Một ngày nữa lại trôi qua, hai tháng hè ngọt ngào với Mặc Khiêm Nhân ở bệnh viện Coen cứ thế kết thúc. Trong thời gian này, Mộc Như Lam chỉ ở không nhưng không hề thấy kỳ nghỉ trôi qua lãng phí, Mặc Khiêm Nhân thì phá án, tầng hai bệnh viện tâm thần Coen có thêm một bệnh nhân kiêm phạm nhân, Emilyn không tới nữa, Hans cũng yên phận không gây thêm chuyện, tựa như lần ám thị tâm lý đó chỉ là một đoạn nhạc đệm ngắn ngủi.

Sau hai tháng, học sinh năm nhất bước lên năm hai, năm hai bước lên năm ba, năm ba mỗi người một ngả, trong chớp mắt, họ dường như trưởng thành hơn rất nhiều.

Rất nhiều năm sau, trong học viện Lưu Tư Lan vẫn còn lưu truyền huyền thoại về cô gái nọ và truyền thống hội trưởng hội học sinh thay phiên nhau bảo vệ học viện Lưu Tư Lan. Mỗi lần như thế, chúng học sinh lại nghĩ đến những con người đoàn kết mà cuồng nhiệt kính yêu một cô gái, không biết tương lai của họ đã ra sao.

Tốt nghiệp cấp ba là đường phân cách ngày cũ với tương lai, họ hẳn đã phải đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời mà họ luôn trốn tránh.

++++

Trong căn biệt thự lộng lẫy.

Thảm đỏ trải dài từ cửa đến dưới chân toạ ỷ cao ngất, bên dưới là vài chiếc sôpha.

Uể oải ngả người vào tay ghế, Thái Sử Nương Tử chán nản nhìn về trước, giọng đều đều, “Khi nào Bùi Dương mới về?”

“Cậu hỏi chi vậy?” Lễ Thân ngồi cạnh thấy cô như vậy thì bất đắc dĩ đay trán. Hội trưởng đại nhân chỉ tạm sống xa họ một thời gian thôi mà? Có phải đi luôn không về đâu? Cứ làm như bị bồ bỏ không bằng, nhìn khó chịu chết được!

“Hết một học kỳ rồi mà cậu ấy vẫn chưa về, các cậu nói thật đi, có phải cậu ấy đã gặp chuyện…” Thái Sử Nương Tử tiếp tục thều thào, trông không khác gì cọng bún thiu. Lam Lam đi rồi, cô thấy tịch mịch quá.

“Cái mồm ăn mắm ăn muối.” Lễ Thân cốc đầu cô rồi nhìn sang Lê Mặc ngồi đối diện, “Nghe nói Lê Dạng thi cùng một trường với hội trưởng đại nhân?”

Lê Mặc gật đầu, trầm lặng như mọi khi.

Lễ Thân và Thái Sử Nương Tử nhìn nhau kinh ngạc. Đêm trước ngày thi đại học, lúc biết nguyện vọng của Mộc Như Lam, nhiều người đã chọn Havard giống cô nhưng sau đócô đã khuyên bọn họ nên lắng nghe tiếng lòng chứ đừng bước theo cô một cách mù quáng. Xét cho cùng mỗi người đều có cuộc sống riêng, thần tượng chỉ là để ngắm nhìn từ xa, họ không thể sống thay bạn hay ở bên bạn mãi mãi. Chia xa là để gặp lại, khi đã khoát lên một diện mạo mới, ngày các bạn hội ngộ sẽ là một ngày đầy những bất ngờ.

Vì lời của Mộc Như Lam mà cơ hồ mọi người đều ngẫm lại, cả Mina cuối cùng cũng chọn MIT thay vì Havard, vậy mà Lê Dạng... Em gái Lê Mặc, cô ấy thích Đoạn Nghiêu, khoan nói đến năng lực của cô ấy mà hãy nhìn mối quan hệ tay ba này đã, tại sao cô ấy lại chọn học cùng trường với Mộc Như Lam? Thật khó hiểu.

Trên cầu thang có tiếng bước chân, nụ cười hờ hững treo trên môi thiếu niên yêu nghiệt, cặp mắt đào thỉnh thoảng sáng lóe như một viên đá quý tuyệt mĩ, đẹp đến hút hồn. Hắn chậm rãi đi đến ngai vàng, vóc dáng cao gầy trông vẫn không mấy hung bạo, thế nhưng ẩn trong nét quyến rũ lại là một áp lực nặng trịch khiến người khác phải nín thở.

Mọi người im lặng nhìn hắn, Thái Sử Nương Tử bất giác ngồi thẳng dậy, thần sắc bớt uể oải hẳn.

“Gọi các cậu tới đây là để thông báo một chuyện.” Âm thanh khàn khàn lướt sát qua tai mỗi người, cảm giác như bị rút mất linh hồn làm bọn họ kinh hãi.

Thái Sử Nương Tử không khỏi dựa sát vào Lễ Thân, cô nuốt nước miếng cái ực, mẹ ơi, lão đại thành tinh thật rồi sao? Sao càng ngày càng giống “yêu ma” vậy? Câu hồn đoạt phách kiểu này, hắn định bày trò gì đây?

“Nhân dịp này, tôi muốn...” Đôi mắt đen nhánh đẹp đẽ mà quỷ quyệt như cầu vồng giữa đêm đen, đôi môi mỏng khẽ mở, bằng chất giọng êm tai tựa âm thanh đất trời, hắn tuyên bố mở đầu chiến tranh, “Đánh một trận lớn.”

Thiên sứ tạm thời rời đi để ác ma ở lại chiến trường. Khi cô trở về, có lẽ chiến tranh đã kết thúc, cảnh còn người mất.



Đã sửa bởi MDL lúc 27.08.2017, 21:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 07.09.2017, 02:39
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 498
Được thanks: 20891 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V97.2 - Điểm: 10
Sau hai lần bị reset phần cmt facebook (lần đầu mất gần 300 cmt và lần sau mất hơn 400 cmt), cuối cùng topic Gia KVQN cũng chạm được mốc 1000 cmt facebook rồi (TvT) *tung bông*

Chương V97.2: Cuộc sống mới (2)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Hồng Kông, Cửu Long.

Chiếc dù lớn ngăn đi nắng hè chói chang, dưới đất và bên đầu đặt hai tảng băng lớn như hai khối cẩm thạch trong suốt. Trên bàn, chiếc máy hát đĩa than nghêu ngao một bài hát từ thập niên sáu mươi. Với dáng vẻ nhàn hạ như một ông lão, gã thanh niên ôm cậu con trai âm nhu cùng ngồi trên xích đu.

“Mộc Như Lam vừa đi Mỹ là A Nghiêu không thèm kiêng kị gì nữa.” Mộ Thanh Phong ngồi cạnh đó ăn dưa hấu ướp lạnh, thật không hiểu nổi Đoạn Ngọc nghĩ gì, trời nóng chảy mỡ thế này, phòng điều hoà thì không chịu ngồi mà lại đòi lên sân thượng, đã thế còn ôm thêm người nữa chứ, bộ không thấy nóng hả trời!

“Nó không sợ thì chúng ta cũng không việc gì phải sợ.” Đoạn Ngọc vừa nói vừa xoa lưng cho Lưu Bùi Dương, không hiểu sao gần đây hắn ngủ không ngon giấc, dù y có hành hắn mệt đến nổi không động đậy được thì hôm sau vẫn thấy hắn nhăn mày như gặp phải ác mộng, chẳng còn hoạt bát vô tư được như trước nữa.

Nhìn hành động của hắn, Mộ Thanh Phong không khỏi nhai chậm lại, nhìn Lưu Bùi Dương ngủ trên người Đoạn Ngọc, hắn cảm thấy mình cần phải nhắc nhở Đoạn Ngọc rằng y đang làm gì.

“Đến lúc phải đưa thằng quỷ con này về rồi chứ?” Mộ Thanh Phong lạnh mặt ném vỏ dưa hấu vào thùng rác.

Đoạn Ngọc đáp lại một cái nhìn khiến tim Mộ Thanh Phong giật thót, “Đưa về?” Hắn là của y, còn “về” đâu nữa?

“Đừng để tôi nghe thấy câu này lần nữa.” Đoạn Ngọc nở nụ cười hiền lành thường lệ, thế nhưng ánh mắt thì lại lạnh băng.

Mộ Thanh Phong đứng dậy, vẻ mặt đanh lại, “Anh từng gọi Đoạn Nghiêu là thằng ngu lụy tình, vậy bây giờ anh đang làm cái gì? Tôi hy vọng anh tự hiểu. Đừng quên lúc trước Đoạn Nghiêu đã tiêu diệt bang Thanh Hổ ở thành phố K và khiến chúng ta hiểu lầm Kha gia ra sao.”

Đoạn Ngọc là hổ, Đoạn Nghiêu cũng là hổ, cho dù hắn nhỏ tuổi và từng ngây thơ thế nào thì chung quy vẫn là hổ.

“Tôi có tính toán của tôi.” Đoạn Ngọc lạnh nhạt nói, “Xuống chuẩn bị nghênh chiến đi.”

Mộ Thanh Phong quay lưng rời khỏi sân thượng.

Đoạn Ngọc cúi đầu nhìn cậu trai trong lòng, vòng tay ôm hắn hơi siết lại, tay kia thì vẫn tiếp tục xoa lưng cho hắn, hơi nước từ tảng băng cùng khí hè nóng bức tạo thành một nhiệt độ hoàn hảo cho giấc ngủ.

Tóc mái đen nhánh che khuất đôi mắt mở hờ của cậu con trai…

++++

Kha gia.

Bác Triệu chỉ huy người hầu chất hành lý lên xe, Akutsu Junko đội mũ rộng vành khoác tay Kha Xương Hoàng cũng đội mũ đi ra, Kha Thế Tình bước song song theo họ.

“Lần này đi chắc phải tết mới về, con nhớ chăm sóc bản thân cho tốt.”  Akutsu Junko dặn dò, “Con cũng đừng làm việc quá sức, nhớ phải ăn ngủ điều độ, mẹ không muốn lúc về thấy con chỉ còn da bọc xương đâu.”

“Mẹ cứ yên tâm đi chơi thật vui với cha đi, đừng lo chuyện ở nhà, con cũng đâu còn nhỏ nữa.” Kha Thế Tình nói, nụ cười nhẹ nhàng nở rộ trên gương mặt ôn nhuận, xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng mẹ.

Đây là lần đầu tiên Akutsu Junko phải xa con trai lâu đến vậy, du lịch vòng quanh thế giới, phải đến tết họ mới về. Akutsu Junko không tránh khỏi lo lắng, lúc ở đây bà còn có thể nhắc nó đi ngủ hoặc nấu đồ ăn tẩm bổ cho nó, bây giờ đi rồi, không biết nó có tự chăm sóc bản thân được không.

“Làm gì phiền phức thế, đàn ông Kha gia mà không sống xa mẹ được sao ?” Kha Xương Hoàng nghiêm mặt gõ quải trượng xuống đất.

Akutsu Junko trừng Kha Xương Hoàng một cái rồi quay lại bảo Kha Thế Tình, “Không biết Lam Lam ở Mỹ có gặp khó khăn gì không, con đừng quên thỉnh thoảng gọi điện hỏi con bé có cần gì không, con bé là tuýp người thích tự gánh vác mọi chuyện, chẳng bao giờ chủ động chia sẻ với người nhà đâu. Mỗi tháng con đừng quên cho Lam Lam tiền chi tiêu đúng hạn… Dạo trước nếu không nhờ Lam Lam thì chúng ta làm gì có được ngày hôm nay, uống nước nhớ nguồn, huống chi Lam Lam đối xử với chúng ta…”

“Con biết rồi ạ.” Kha Thế Tình cắt ngang những lời mà Akutsu Junko đã nói đi nói lại không biết bao nhiêu lần, cứ rảnh ra là bà lại nhắc đến ân tình của Mộc Như Lam, cô là vầng thái dương đã cứu vớt họ trong những tháng ngày tăm tối nhất.

Kha Thế Tình tiễn hai người lên xe, hắn đứng trước cổng sắt nhìn ba chiếc xe màu đen đi xa dần rồi biến mất hắn.

Trong tiết hè nóng bức, hắn vẫn thích mặc áo tôn trung sơn nhạt màu. Màu trắng kem ôn hòa tôn lên thần thái khiêm nhường đậm chất quân tử của hắn, thế nhưng họa tiết rồng bạc thoáng ẩn thoáng hiện lại khắc họa một sự thâm sâu khó lường.

Một người đàn ông mặc âu phục đen đi đến sau lưng hắn, anh ta mím môi cúi đầu, cung kính thấy rõ.

“Chuẩn bị đi.” Kha Thế Tình quay gót trở vào nhà, “Trong thời gian này sẽ có rất nhiều kẻ hành động.”

“Vậy chúng ta phải…”

“Làm ngư ông đắc lợi.”

++++

Mộc Như Lam đến đại học Havard ba hôm trước ngày nhập học, hoàn cảnh và thân phận Mộc Như Lam khá đặc biệt, cô sẽ có giảng viên riêng, giảng viên muốn dạy Mộc Như Lam thì rất nhiều nhưng cô lại chỉ có một, bình thường là giảng viên chọn sinh viên mà nay lại thành sinh viên chọn giảng viên, chỉ nghe thôi đã thấy cao quý đến mức đáng ghen tị rồi.

Đây là nơi đã đào tạo ra tám vị tổng thống Mỹ, bốn mươi bốn người đoạt giải Nobel, ba mươi người đoạt giải Pulitzer, và một số lượng lớn những nhà sáng lập nổi tiếng, nhà lãnh đạo tầm cỡ thế giới, nhà văn, nhà tư tưởng, v.v. Như mọi viện đại học nổi tiếng khác trên thế giới, họ rất vui lòng được bồi dưỡng cô gái tài năng này, chưa biết thành tích của cô sẽ ra sao nhưng không ai là không muốn đầu tư vào cô, quan sát quá trình trưởng thành của cô, nhìn cô sáng lập nên kì tích.

Huống chi cô còn là vị hôn thê của cựu sinh viên giỏi nhất trường, chỉ riêng điều này cũng đủ để có được một chút đặc quyền ở Havard rồi. Thậm chí khi nộp đơn xin nhập học, nếu bố mẹ bạn từng học tại Havard hoặc tài trợ cho Havard thì bạn sẽ được ưu tiên trúng tuyển. Mối quan hệ giữa cựu sinh viên và tài nguyên của trường là suốt đời.

Mộc Như Lam mong chờ cuộc sống đại học vô cùng.

Mặc Khiêm Nhân ra Boston ở với Mộc Như Lam đến tận lúc nhập học.

Havard có hệ thống nội trú, sau khi khai giảng Mộc Như Lam phải vào sống trong ký túc xá, hắn ở lại đây cũng chẳng để làm gì.

Ngày nhập học, các sinh viên khác bận rộn làm đơn từ thủ tục trong khi Mộc Như Lam đã xong xuôi hết từ ba hôm trước, bây giờ cô chỉ cần kéo hành lí đến khu kí túc xá Havard tìm phòng của mình là được.

Còn được biết đến dưới cái tên “đế chế* Harvard”, đại học Harvard rất lớn, nó có tổng cộng mười ba khu giảng đường, bên ngoài Harvard Yard có mười hai tòa kí túc xá lớn ở phía nam và tây bắc, mười bảy dãy kí túc xá loại nhỏ trong Harvard Yard thì chỉ dành cho sinh viên năm nhất, lên năm hai sinh viên sẽ được chuyển sang kí túc xá ngoài bằng cách rút thăm, để lại kí túc xá bên trong cho tân sinh viên.

*Đế chế: bản gốc tiếng Trung là “đế quốc” – từ chỉ thể chế chính trị mà quyền hành nằm trong tay một người; hay hiện đại hơn, là chỉ những tập đoàn, tổ chức siêu cường hùng mạnh hoặc có khả năng lũng đoạn.
Từ “đế chế” trong tiếng Việt cũng có cách dùng tương tự (đế chế Apple, đế chế Samsung, đế chế FIFA, v.v.)
Trước đây chưa tìm hiểu kĩ vụ này nên mình giữ nguyên cụm từ “Bạch đế quốc” theo bản gốc, từ chương sau sẽ là “đế chế Bạch” nhé.

Vì vậy, Mộc Như Lam sẽ cùng các tân sinh viên đa dạng bản sắc từ khắp thế giới sống chung dưới một mái nhà.

Trường xếp Mộc Như Lam vào ở tại tầng ba kí túc xá nữ.

Đội mũ rộng vành, đeo kính râm, vẻ thong thả như tới đây ngắm cảnh chứ không phải nhập học của cô làm không ít người chú ý, khí chất nổi bật và mái tóc đen dài ở một nơi phần lớn là dân da trắng khiến người ta liên tục liếc nhìn.

Bỗng nhiên có ai đó chắn trước mặt Mộc Như Lam, cô ngẩng đầu thì thấy một mái tóc nâu được tết gọn gàng rồi buột lại sau ót, chàng trai châu Á tuấn tú nhìn cô cười khoe chiếc răng khểnh trắng sáng, “Em cần anh giúp đỡ không?”

Anh ta định tiếp cận cô à?

Mộc Như Lam tháo kính râm, cười dịu dàng đáp, “Không cần đâu, cảm ơn đàn anh.”

Mặt chàng trai nọ phát mê, “Cả giọng cũng hay nữa, quá hoàn hảo! … Này em gái, em giúp anh chút chuyện được không ?”

“Ơ…” Mộc Như Lam còn chưa kịp trả lời thì hành lý của cô đã rơi vào trong tay anh ta, vị đàn anh này tỉnh bơ một tay kéo hành lý của Mộc Như Lam, một tay dắt cô đến nhà hát.

“Đúng rồi, anh là sinh viên năm ba trường khai phóng và khoa học, chuyên ngành nghệ thuật sân khấu, tên tiếng trung là Tần Phá Phong, còn em?” Bây giờ anh ta lại chuyển sang dùng tiếng Trung.

“Năm nhất trường y, ngành pháp y, Mộc Như Lam.” So với Kha Như Lam, cái tên Mộc Như Lam nghe thuận tai và cũng dễ đọc hơn.

Tần Phá Phong bỗng quay phắt lại nhìn Mộc Như Lam, bị cái mũ rộng vành che mất tầm nhìn, anh ta hơi xị mặt nhưng bàn tay đang nắm tay Mộc Như Lam lại siết chặt hơn, “Mộc-Như-Lam…” Ba chữ vang lên nhẹ tênh, êm dịu và đầy ý nhị.

Mộc Như Lam ngẩng đầu nhìn anh ta, chỉ thấy một gò má trẻ trung với những đường nét sắc sảo.

====
Huhuhu edit chương này là cả một hành trình lội từ wiki Trung sang wiki Anh rồi đến wiki Việt để tìm hiểu cơ cấu viện đại học Harvard, khi nào rảnh ta sẽ giải thích đại khái để các nàng đọc truyện dễ hiểu hơn nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.09.2017, 00:38
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 498
Được thanks: 20891 lần
Điểm: 9.64
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V98 - Điểm: 10
Chương V98: Ổ sói
Editor: Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Tần Phá Phong cùng Mộc Như Lam đi đến nhà hát, hội trường bên trong rộng vô cùng, những hàng ghế màu đỏ xếp hình bậc thang kéo dài xuống tận sân khấu, trên đó đứng không ít người, có người mặc trang phục diễn đang trao đổi lời thoại, có người đang xử lý ánh sáng, v.v.

Tần Phá Phong kéo Mộc Như Lam vô rồi đặt hành lý của cô dựa vào tường, người trên sân khấu thấy Tần Phá Phong làm vậy thì ngạc nhiên nhìn sang Mộc Như Lam, “Chủ tịch tìm được người đóng vai công chúa rồi à?”

“Ồ, là một thiên sứ châu Á!”

“Trông cũng được đấy, cơ mà phải thử mới biết.” Cũng là người châu Á, nữ đạo diễn nhảy xuống khỏi sân khấu, rảo bước tới chỗ Tần Phá Phong và Mộc Như Lam.

Mộc Như Lam nhìn quanh một lượt, người trong này phần lớn đều là dân châu Á da vàng.

“Tiếng Anh của cô thế nào?” Tần Xuất Vân nghiêm túc hỏi.

“Chị thấy sao?” Mộc Như Lam nhướng mày, lạ nhỉ, còn chưa nói rõ là cần cô giúp cái gì cơ mà.

“Cô tên gì? À mà cô tháo mũ và kính râm xuống cho tôi xem. “

“Cô ta là Mộc Như Lam.” Tần Phá Phong khoanh tay nói, giọng điệu nửa hài hước nửa mỉa mai.

Câu nói của hắn như ném một viên đá xuống mặt hồ yên tĩnh, cả hội trường thoáng chốc lặng đi, mọi người dần chuyển sự chú ý sang Mộc Như Lam, bọn họ dồn mắt vào cô, sắc mặt thay đổi.

Mộc Như Lam nghi hoặc nhìn bọn họ.

Lui về sau một bước, Tần Xuất Vân quan sát Mộc Như Lam bằng một ánh mắt phức tạp, “Thì ra cô là Mộc Như Lam… Nghe danh đã lâu.”

Mộc Như Lam mỉm cười không đáp, tranh thủ có chiếc kính trâm, cô đảo mắt nhìn những người khác, có cảm giác cô gái này có ẩn ý gì đó.

Tần Xuất Vân hỏi Tần Phá Phong, “Để cô ấy đóng vai công chúa có ổn không đấy?” Sau lại liếc mắt sang Mộc Như Lam, khí chất quả thật không tệ, nhìn sơ là đã thấy giống công chúa, nhưng mà….

Tần Phá Phong còn chưa kịp trả lời thì đã có ai đó hét lên the thé từ sau cánh gà. Một cô gái mặc lễ phục cung đình Trung Hoa đi ra, mái tóc vàng của cô ta được chải chuốt thật kỹ lưỡng, khuôn mặt sắc nét tây phủ một lớp trang điểm cầu kỳ, rất có kiểu cách một nàng công chúa xinh đẹp.

Ngặt nỗi tính tình hơi bị…

Cô ta đi nhanh tới, cằm hất lên kiêu ngạo, tức giận đứng trên sân khấu nhìn xuống Mộc Như Lam, “Nó đóng vai công chúa? Anh đùa tôi đấy hả?” Nói đoạn trừng Tần Phá Phong.

“Tất nhiên rồi, đây chắc chắn chỉ là một trò đùa thôi.” Tần Phá Phong nghiêm túc đáp, “Vai công chúa phải là của em, thân ái.”

Cô ta đắc chí nhìn Mộc Như Lam, cao ngạo như một con công đang xòe đuôi giương oai.

Tần Xuất Vân thắc mắc nhìn Tần Phá Phong, chẳng phải anh bảo cô gái này diễn vai công chúa dở tệ nên phải thay người sao? Không thì anh đưa Mộc Như Lam tới đây làm gì?

“Nếu không cần em giúp đỡ thì em đi trước đây. “ Mộc Như Lam không muốn phí thời gian với mấy người này, cô hơi mệt, cô muốn nghỉ ngơi.

“Đương nhiên là cần chứ. Phiền em giúp anh nhé, được không?” Tần Phá Phong đưa tay chắn trước mặt Mộc Như Lam, miệng hắn cười tủm tỉm mà đôi mắt đen thì lại lạnh tanh.

Mộc Như Lam nghiêng đầu, ”Chuyện gì?”

“Bọn anh phải diễn một vở kịch cho học viện Bạch Đế nhưng có một vai mãi không tìm được diễn viên, hôm nay vừa gặp em anh đã biết vai diễn đó sinh ra là dành cho em.” Tần Phá Phong kích động dang tay quay một vòng rồi đột ngột dừng trước mặt Mộc Như Lam, hắn cầm tay cô, ngữ điệu làm người ta nổi hết cả da gà, “Vì thế xin em hãy giúp anh, chuyện này vô cùng hệ trọng, liên quan tới việc câu lạc bộ kịch có được công nhận hay không, có thể trở thành câu lạc bộ chủ chốt trong trường hay không!”

Tần Xuất Vân trợn mắt, câu lạc bộ của họ thiếu người hồi nào thế? Các vai đã được phân xong hết từ buổi chiều rồi mà?

“… Là vai gì vậy?”

Vẻ mặt kích động của Tần Phá Phong tức khắc biến mất, hắn ngồi vào ghế, môi nhếch lên thành một nụ cười giảo hoạt, “Phù thuỷ.”

“Khụ!” Tần Xuất Vân sặc, anh trai cô ta cũng ác quá đi, cứ tưởng ảnh chịu nhẫn nại thêm chút nữa, hóa ra mới vào đã cho người ta lên giàn rồi.

Đám đông xung quanh nhìn Mộc Như Lam giễu cợt.

Mộc Như Lam vẫn bình thản như không, chỉ hơi thắc mắc mấy người này là ai, vì cớ gì mà có vẻ ác cảm với cô – nhất là sau khi biết tên cô thế?

“Giúp anh được không?” Tần Phá Phong thấy Mộc Như Lam đeo kính râm che hết nửa mặt như thế thật mất hứng, bèn vươn tay định tháo nó xuống.

“Mấy người còn ở đây làm gì?” Một giọng nữ lạnh lùng vang lên, nghiêm nghị và đầy trọng lượng, hơn nữa còn nói tiếng Trung. Mộc Như Lam không khỏi quay đầu nhìn, vì thế cánh môi vô tình lướt nhẹ qua mấy ngón tay đang âm mưu tháo kính của cô, làm nó tê rần như có một dòng điện xẹt ngang trong tích tắc.

Tần Phá Phong vội rút tay về, hắn ngẩn ra một hồi rồi cau mày chùi tay vào vạt áo như thể vừa chạm phải một thứ gì đó hết sức dơ bẩn.

Mộc Như Lam thì lại không để ý như Tần Phá Phong, cô thậm chí còn chẳng cảm nhận được gì.

Đưa mắt ra cửa, cô thấy một cô gái đứng ngược sáng trong bộ âu phục cao cấp, cô ta khoanh tay nhìn xuống mọi người, mái tóc đen nhánh được búi gọn ra sau, gương mặt trang điểm sắc xảo, lạnh lùng vô cảm như một nữ vương.

Mộc Như Lam nhận ra người phụ nữ này, lúc cô bị bắt cóc ở sân bay thủ đô, cô ta chính là thư ký đi sau người đàn ông kia.

Xem ra linh cảm của cô khá chính xác, bọn họ thực sự đã gặp lại, không biết sau này sẽ ra sao… Vui rồi đây, cô chưa bao giờ hết mong chờ những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của mình.

“Tiểu Khả Khả hung quá, người ta sợ đó nha.” Bằng giọng Trung lơ lớ, một thiếu niên ngoại quốc mặc trang phục hoàng gia vừa nói vừa xoa xoa ngực như sắp ngất xỉu đến nơi.

“Im mồm đi đồ đần!” Tuyết Khả gắt, “Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi mà các người cứ rề rà ở đây, đến khi nước ngập chân thì tự đi mà nhảy!” Dứt lời, Tuyết Khả quay lưng dợm bỏ đi mặc cho bọn họ than thở, chính vào lúc này, cô ta nhìn thấy Mộc Như Lam.

“Mộc Như Lam?” Sao cừu non lại lạc vào ổ sói thế này?

“Xin chào.” Nếu mấy người này biết nhau thì hẳn cô ta cũng nhận ra cô.

Tuyết Khả đăm đăm nhìn Mộc Như Lam một hồi rồi lạnh lùng quay đi, bóng dáng thướt tha dần biến mất trong vầng sáng. Quả là duyên phận, nợ người ta thì luôn luôn phải trả.

Tuyết Khả vừa đi là hội trường có sức sống hơn hẳn, tất cả vội vào hậu trường thay quần áo, cuối cùng chỉ còn lại Mộc Như Lam, Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân.

“Vậy coi như quyết định rồi nhé, Mộc tiểu thư sẽ diễn vai phù thuỷ, trưa mai sau giờ cơm cô hãy tới đây luyện tập, nhớ phải học thuộc kịch bản, tôi tin cô sẽ diễn tốt.” Không quan tâm Mộc Như Lam nghĩ gì, Tần Phá Phong nói xong thì chống tay nhảy phốc lên sân khấu rồi chạy hậu trường sau màn che.

Một quyển kịch bản bỗng được dúi vào tay Mộc Như Lam, Tần Xuất Vân nói giọng nghiêm túc, “Diễn cho tốt vào… Sẵn tiện khuyên cô một câu, tốt hơn hết cô nên giữ khoảng cách với chủ tịch hội sinh viên Morse Allen.”

Sau khi cả Tần Xuất Vân cũng đã rời đi, Mộc Như Lam cúi đầu nhìn quyển kịch bản trong tay một lát, đoạn đặt nó lên bàn rồi kéo hành lý đi về. Nhịp chân của cô vẫn nhàn nhã như mọi khi, phỏng chừng dù ác quỷ có đuổi sát phía sau thì cũng không thể khiến cô đi nhanh hơn nửa bước.

Thật đáng ghét, chưa được người ta đồng ý mà đã tự tiện quyết định rồi cứ thế dúi đồ vào tay làm người ta không tiện từ chối, ép người ta phải miễn cưỡng giúp mình – hạng người này thật quá ích kỉ, quá trắng trợn. Cơ mà những ai tự chuốc khổ vào thân để làm hài lòng người khác, nói cho cùng cũng đáng đời thôi.

++++

Mặc Khiêm Nhân đưa Mộc Như Lam tới cổng trường, xác nhận cô không cần hắn phụ kéo hành lý vào ký túc xá rồi mới lên đường trở về California, chẳng mấy chốc, chiếc máy bay đã kéo dài khoảng cách địa lý giữa hai người.

Tuy ở trong cùng một đất nước nhưng một đằng đông một đằng nam, vẫn xa xôi lắm.

Mặc Khiêm Nhân nhìn đám mây tuyết trắng như kẹo bông ngoài cửa sổ, ngồi cạnh hắn là một người phụ nữ trung niên đẫy đà mà trước đó đã làm vài hành động thu hút sự chú ý của hắn, bởi vì bên kia có một cô gái trông khá giống bà ta đang liên tục nháy mắt ra hiệu.

Mắt thẩm mỹ và quan niệm của phương Đông và phương Tây khá khác biệt, người Trung thấy người Mỹ cứ từa tựa nhau và người Mỹ cũng gặp khó khăn trong việc phân biệt mặt người Trung. Mặc Khiêm Nhân là một trong số ít những người Trung có thể làm dân ngoại quốc phân biệt được ngay, hơn nữa còn mến hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Có điều dù đối phương lộng lẫy đến thế nào đi nữa, tính tình của hắn cũng chưa bao giờ vì thế mà thay đổi.

Với mấy cô nàng phiền phức này, thứ duy nhất hắn dành cho họ chỉ là sự phớt lờ triệt để.

Sau năm tiếng bay từ Boston đến San Francisco, Schmidt tới đón hắn như thường lệ.

Mặc Khiêm Nhân đi cùng Schmidt, đằng trước có một người đội mũ dạ đen, mặc áo khoác đen, che kín mặt mũi tiến về phía bọn họ. Mặc Khiêm Nhân đứng khựng lại, một cảm giác kì lạ bỗng bủa vây.

Người nọ cúi đầu đi lướt qua Mặc Khiêm Nhân…

Lúc Mặc Khiêm Nhân ngoái lại nhìn thì người nọ đã biến mất như chưa bao giờ xuất hiện.

Hắn cúi đầu, lấy từ trong túi áo ra thứ vừa bị nhét vào mà không có sự cho phép của hắn…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 344 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anhtay.2996, cloud176, Đào Sindy, funplay, Hạt Tiêu, Kim Phượng, Loan Anh Dinh, mybo199 và 267 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 300 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 293 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Ngọc Nguyệt: Dạ chào cụ...
Snow cầm thú HD: == pai ngọ
Ngọc Nguyệt: Không. Cụ ôn thi đi.
Snow cầm thú HD: Uk, sao?
Ngọc Nguyệt: Thiên Chúa?
Snow cầm thú HD:
Ngọc Nguyệt: Cụ theo đạo không?
Snow cầm thú HD: Ờ thi 2 môn nửa là nghỉ tết
Ngọc Nguyệt: Mai cụ thi à?
Snow cầm thú HD: Hmm xì ăn cho ngập họng luôn đi, ta đi ngủ mai đi thi sớm
Ngọc Nguyệt: Okay, hay lắm, con cũng đang thèm mì tôm, lâu lắm rồi không ăn.
Snow cầm thú HD: Trước khi điều đó xảy ra :v ta ngồi ẻm hello kít ty cầu ngọ ăn mì tôm cả năm
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ hồn lìa khỏi xác chưa, đến chỗ con để con thử cái trò cầu cơ online vừa tìm được nào.
Snow cầm thú HD: Khẳng định :v đi đây :3 bệnh thiệt
Snow cầm thú HD: Ngọ bởi vì gặp con nên ta bệnh liệt giường cần phải về chầu ngọc hoàng :D2
Ngọc Nguyệt: Snow, cụ chắc không?
Snow cầm thú HD: Ngọ cụ là đào hoa phong nhã k có êa :v
Ngọc Nguyệt: Khách sáo rồi. Không dám.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.