Diễn đàn Lê Quý Đôn



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 12.08.2017, 23:49
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 484
Được thanks: 20424 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V94.1 - Điểm: 10
Nàng Gấu Mina đọc lại post sửa lỗi của nàng hôm trước nha, ta rep giải thích những chỗ nàng thắc mắc rồi đấy ;)

Chương V94: Bóp nát
Editor: MDL, Lam Tuyết Hàn
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Mộc Như Lam không biết Joey đang nghĩ gì, cô chỉ muốn nhờ Mặc Khiêm Nhân giúp cô buộc tóc thôi. Lúc đi ra cửa tình cờ nghe Joey nói đến chuyện của Steve Karen, cô không khỏi tò mò hỏi Mặc Khiêm Nhân, “Steve Karen là ai?”

Mặc Khiêm Nhân thấy Mộc Như Lam đang mang đôi dép lê của hắn, kích cỡ đối lập càng làm cho bàn chân của cô trông nhỏ nhắn đáng yêu.

“Một gã cuồng tự ngược.” Mặc Khiêm Nhân nói. Đó là một gã điên từng giết tất cả những ai muốn ngăn cản gã tự ngược, thời điểm đó báo chí địa phương đưa tin rất ồn ào, ở California không ai không biết gã này và những vụ án của gã.

Mộc Như Lam như có chút suy tư, bất tri bất giác bị Mặc Khiêm Nhân đẩy vào phòng rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Joey nhìn hành động của Mặc Khiêm Nhân, lát sau mới đưa cái gối ra, “Amon, trả anh này.”

Liếc cái gối Joey đã qua tay Joey, Mặc Khiêm Nhân nói giọng ghét bỏ, “Giặt sạch cho tôi.”

“…” Bệnh sạch sẽ mà cũng phân biệt đối tượng nữa à?!

++++

Hành lý của Mộc Như Lam đã được lính gác cổng đem lên, cô thay một chiếc váy chiffon rồi để Mặc Khiêm Nhân buộc tóc đuôi ngựa, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, sau đó mới theo Mặc Khiêm Nhân xuống lầu.

Cùng lúc đó ở tầng một.

Thi thể đã được kiểm tra xong, nhân viên y khoa bệnh viện Coen mặc áo blouse thấy Mặc Khiêm Nhân đến thì trực tiếp báo cáo, “Trên người có rất nhiều vết thương, ở má, đùi, lưng, cánh tay, tổng cộng có mười ba chỗ. Trong móng tay phát hiện có vụn thịt. Vết thương chí mạng là ở lưỡi, hắn ta nhai nát lưỡi rồi nuốt…”

Mặc Khiêm Nhân không phải chịu trách nhiệm với tính mạng của mỗi phạm nhân trong bệnh viện vì một khi biến thái muốn chết thì sẽ khó có ai lường được thủ đoạn của chúng, giống như tên vừa chết vậy.

Có điều đây thường không phải là vấn đề mà người ta phải để tâm, bởi biến thái ít tên nào đi tự sát. Lòng tự cao, chủ nghĩa cá nhân, và ý thức về sự ưu việt của bản thân không cho phép chúng tự kết thúc sinh mạng của mình; ngay cả một kẻ cuồng tự ngược là Steve Karen cũng tự bôi thuốc sau mỗi lần hành hạ bản thân, đến khi nào vết thường lành hẳn gã mới tiếp tục công cuộc tìm kiếm khoái cảm vặn vẹo mà người thường không thể tưởng tượng được.

Hiện tại xảy ra chuyện như thế này là vì người đàn ông kia không phải Steve Karen nhưng lại nghĩ mình là Steve Karen, ông ta tự ngược theo bản năng, cuối cùng đã kết liễu chính mình.

Đây rõ ràng là một vụ án giết người mà hung thủ chính là viện trưởng tiền nhiệm của bệnh viện tâm thần Coen – Hans.

Anh nhân viên đó bị Hans làm tâm lý ám thị nên mới nghĩ người đàn ông đó là Steve Karen.

“Tiếc thế, tôi vốn muốn cô nàng thiên sứ giúp tôi chuyển lời cho con bọ đáng thương kia cơ.” Hans nhún vai tiếc rẻ, thái độ như thể gã không phải là một tên sát nhân mà là một người đàn ông khiêm tốn lễ độ đáng được ngợi khen.

Như mọi khi, gã ngồi trên ghế với một phong thái hết sức tao nhã và nụ cười ôn hòa thường trực trên môi, trên bàn là một quyển sách triết học Ý tựa đề “Thời gian ngưng đọng”, đôi mắt xanh như hồ nước phản chiếu hình ảnh của Mặc Khiêm Nhân.

Cái nhìn của Mặc Khiêm Nhân ngày càng lạnh đi.

Hans cong môi cười lắc đầu, “Chậc chậc, Amon, cậu nên giết cô ấy đi thì hơn, một nhược điểm như thế sẽ khiến cậu thất bại thảm hại đấy.”

“Tôi không giống ông, ông vĩnh viễn yếu hèn và ngu xuẩn hơn tôi.” Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng trả lời.

Nụ cười của Hans lập tức chìm xuống, ánh mắt gã càng ngày càng quỷ dị.

Mười lăm năm trước khi Mặc Khiêm Nhân mười tuổi, Hans hai mươi tư tuổi, gã đã có một cô người yêu ngọt ngào dễ mến. Cô gái đó chính là chất xúc tác và điểm mấu chốt của việc Hans bị đồng hóa. Cô ấy là nạn nhân đầu tiên của Hans, trước lúc Hans bị bắt cô vẫn luôn yên giấc trong một quan tài thủy tinh, và không bao giờ tỉnh lại nữa.

(MDL: Má ôi tới đây mới biết Hans đã 39-40 tuổi rồi, thôi thôi phải gọi là “ông” thôi)

“Ông dẹp cái suy nghĩ đó đi.” Mặc Khiêm Nhân lạnh nhạt nói, đôi mắt như có thể nhìn thấu mọi giả dối lạnh đến đáng sợ, một áp lực nặng trịch bất hkả kháng bao trùm cả tầng giam.

Tầng một im lặng đến mức có thể nghe được tiếng kim chạm đất.

Trong hai buồng giam gần buồng của Hans nhất, hai tên biến thái vội thụt vào trong chăn. Lạnh chết mất , sếp nổi giận thật rồi.

“Nếu tôi không muốn thì sao?” Một hồi lâu sau, Hans duỗi thẳng người dậy.

“Tôi sẽ đưa ông lên tầng ba.” Mặc Khiêm Nhân thản nhiên nói. Tầng ba là khu nữ phạm nhân mà bọn biến thái tầng một ghét nhất, sống chúng với đám đàn bà điên khùng, bọn chúng sẽ không được chợp mắt một giây nào cả, các ả thậm chí còn không thèm yên lặng nghe chúng nói một câu hoàn chỉnh nữa là.

“Cậu không muốn biết câu trả lời mà cậu kiếm suốt mười năm nay à?” Hans không sợ, mười năm nay gã vẫn luôn nghiên cứu tính cách của Mặc Khiêm Nhân, nghiên cứu nhược điểm của hắn, điểm chí mạng của hắn, và làm sao để giết được hắn… Cái chết của bố là chuyện mà đời này hắn không thể nào quên, hắn nhất định, nhất định phải bắt được tên hung thủ.

Thù giết cha không đội trời chung, huống chi là hắn đã tận mắt chứng kiến bố mình chết thảm, người bình thường thấy cảnh đó mà không phát điên là đã may mắn lắm rồi.

Nghe Hans nói vậy, Mặc Khiêm Nhân đang dợm bỏ đi cũng phải dừng chân, “Thể nào tôi cũng tìm ra thôi.”

Tiếng bước chân dần xa, đám biến thái hai bên nín thít nhìn Mặc Khiêm Nhân rời đi. Mỗi tháng sẽ có vài ngày viện trưởng tiền nhiệm và viện trưởng đương nhiệm đấu đá nhau như thế này. Thế nhưng bọn họ biết, Hans khác xa Mặc Khiêm Nhân, Mặc Khiêm Nhân có ý chí kiên cường và lãnh khốc hơn Hans nhiều. Hans luôn ôm ý đồ ám thị tâm lý Mặc Khiêm Nhân mà lần nào cũng bị hắn ám thị lại, hai bên triệt tiêu lẫn nhau, mất hết tác dụng.

So với Hans, Mặc Khiêm Nhân mới thực sự là quân vương cao cao tại thượng.

Hans nhìn theo Mặc Khiêm Nhân, khóe môi vặn ra một nụ cười méo mó, “Hahahaha…”

Thế nên gã mới muốn kéo Amon thân ái vào đây. Thật sự, gã rất rất rất muốn thấy cảnh hắn nhấc lên một trận gió tanh mưa máu. Amon hợp với thế giới này hơn cả gã, hắn không phải biến thái nhưng còn cao ngạo, hấp dẫn, gan lì, duy ngã độc tôn hơn cả biến thái… Quan trọng nhất là, hắn lạnh lùng tàn nhẫn.

Gã sẽ không bao giờ quên được, mười lăm năm trước, một thằng nhóc chưa đến mười hai tuổi tay dính đầy máu đi ra từ trong tòa nhà bị vây kín bởi FBI, vẻ mặt nó bình tĩnh đến đáng sợ, cơ thể nhỏ bé hơi run nhưng không cần bất kì ai đỡ. Sau lưng nó là tên biến thái suýt bị nó giết chết và ông bố đã bị phanh thây của nó. Một người như thế thì làm sao gã không thấy hứng thú cho được? Làm biến thái chẳng phải tốt hơn sao? Không cần dè chừng gì hết, không phải đau khổ gì cả, thích gì thì làm nấy, Mặc Khiêm Nhân đáng lẽ phải trở thành biến thái, hắn đáng lẽ phải thế!

++++

Trong văn phòng của Mặc Khiêm Nhân, Mộc Như Lam chống cằm ngồi nhìn đồng hồ tích tắc từng giây, trong đầu nhẩm tính xem Mặc Khiêm Nhân xuống đó đã bao lâu rồi. Mặc Khiêm Nhân không cho cô đi xuống tầng nhà giam — Cũng phải thôi, hắn đời nào cho cô đặt chân vào một chỗ như thế cơ chứ.

Hôm qua Joey dẫn cô xuống đó nên bị Mặc Khiêm Nhân phạt đi dọn toilet công cộng trong bệnh viện rồi kìa.

Vào văn phòng, Mặc Khiêm Nhân vừa dời mắt khỏi điện thoại liền bắt gặp một đôi mắt phủ sương, tĩnh lặng và đẹp đẽ, cả thời gian cũng quyến luyến không muốn rời khỏi cô, thế giới của cô an yên là thế.

Hắn suýt nữa đã lạc trong đó, may thay được lý trí kéo về.

“Em vẫn chưa ăn xong.” Mặc Khiêm Nhân nhìn bữa sáng mà hắn đã bảo người ta nấu cho Mộc Như Lam, lúc này sữa còn một nửa, bánh còn một nửa, chân giò hun khói cũng còn một nửa. Chơi đùa cả đêm mà cô ấy không đói sao?

Mộc Như Lam cười híp mắt, cô dịu dàng nói, “Để cho anh ăn.”

Tim Mặc Khiêm Nhân thịch một cái, trong đôi mắt luôn bình thản kia hiện lên gợn sóng, “Để lại cho anh?”

“Ừ.” Hắn cứ tất bật suốt từ lúc rời giường đến giờ, một ngụm nước cũng chưa được uống.

“… Cảm ơn.”

Lại nữa, lại là cái cảm giác này, hắn thấy tim mình như căng ra, nặng nề mà thật hạnh phúc, thế nhưng hắn lại không thể bắt lấy nó, chỉ biết để nó mãi tồn tại như vậy…

Hắn hơi hiểu tại sao Hans lại muốn giết người phụ nữ mình yêu rồi, chính cái cảm giác này đã làm gã mê luyên, gã sợ nó biến mất, sợ cô ấy yêu người khác, đem cảm giác này đến cho người khác. Hans không nắm bắt được nó, thành ra cuối cùng gã đã chọn cách cực đoan nhất để lưu giữ nó.

Tuy nhiên Mặc Khiêm Nhân lại thấy đây là một biểu hiện ngu xuẩn đến cùng cực, yếu hèn đến cùng cực. Nếu gã đủ tự tin thì sao lại sợ mình không bảo vệ được mối tình nhìn thì mong manh nhưng thật ra rất bền chặt đó? Mặc Khiêm Nhân tin Mộc Như Lam, cũng như hắn tin tưởng chính mình vậy.

Hai người vừa ăn uống xong xuôi thì Schmidt tới, hắn muốn đưa Mặc Khiêm Nhân đến vùng ngoại ô xảy ra vụ án hôm qua. Lúc nhìn thấy Mộc Như Lam, biểu cảm Schmidt cũng y như Joey vậy, được cái là đặc vụ FBI nên hắn bình tĩnh lại nhanh hơn. Mặc dù đã biết vợ chưa cưới của Mặc Khiêm Nhân đang ở đây nhưng tận mắt thấy họ bên nhau ngọt ngào thế này vẫn thật khó tin.

“Em đến có làm phiền anh không?” Lúc biết Mặc Khiêm Nhân phải đi phá án, Mộc Như Lam thấy hơi áy náy, cô chỉ biết hào hứng tới đây mà lại quên rằngMặc Khiêm Nhân công việc bề bộn, có khi cô làm vướng chân hay quấy rầy hắn không chừng.

“Không, anh rất vui.” Mặc Khiêm Nhân nắm tay cô.

“Em đi với anh được không?”

Mặc Khiêm Nhân còn chưa kịp nói gì thì Schmidt đã vội lên tiếng, sợ cái tên Mặc Khiêm Nhân chiều vợ vô độ này sẽ đồng ý, “FBI phá án, không được…”

“Em có chỗ nào muốn đi không? Anh đưa em đi rồi buổi chiều tới đón em nhé?” Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng liếc Schmidt một cái rồi quay sang hỏi Mộc Như Lam.

“Được.” Mộc Như Lam gật đầu nhu thuận, tựa như một chú mèo ngoan ngoãn thu hồi móng vuốt của mình trước mặt người ngoài.

Schmidt tức khắc đổi vẻ mặt, trông cứ như một ông chú lolicon bỉ ổi…

++++

Mộc Như Lam xuống xe ở phim trường Universal Studios Hollywood, cùng xuống xe với cô còn có hai vệ sĩ mà Mặc Khiêm Nhân cho đi theo bảo vệ Mộc Như Lam, cả hai đều là quân nhân đã qua huấn luyện được FBI phái tới bảo vệ Mặc Khiêm Nhân.

Hắn phải bảo vệ cô, nhưng không phải là bẻ gãy cánh của cô rồi giấu cô dưới đôi cánh của hắn, mà lại cho cô một khoảng trời rộng lớn hơn, để cô tự do bay lượn.

Không được đi điều tra với Mặc Khiêm Nhân, Mộc Như Lam thấy cũng bình thường, cô mà đi được mới là có chuyện.

Mùa hè là thời điểm phù hợp nhất để đi du lịch Los Angeles, nhưng thay vì chen chúc giữa một đống người, Mộc Như Lam lại thích một mình tận hưởng hơn, hai vệ sĩ đi sau cô cũng giữ khoảng cách nhất định, cô hoàn toàn không bị nhìn chằm chằm một cách khó chịu.

Đầu đội mũ rộng vành, mắt đeo kính râm màu đen, dù đang ở một nơi xa lạ, Mộc Như Lam vẫn khoái hoạt như cá gặp nước. Đôi chân cô nhẹ nhàng tựa bước trên mây, nụ cười trên môi dịu dàng vui thích, ai đứng gần cũng thấy vui lây.

++++

Chiếc xe đen dừng tại một khu đất vắng vẻ trong thị trấn nhỏ, ở ven đường có một cái cống không nắp bị vây lại bởi những dải băng vàng, cạnh đó đứng các thành viên tổ FBI phụ trách vụ án này.

Mặc Khiêm Nhân vừa xuống xe là Emilyn lập tức đi tới báo cáo tình hình cho hắn, nhanh hơn tất cả những đồng nghiệp trước đây, “Thi thể được phát hiện lúc bảy giờ mười chín phút sáng nay, bước đầu xác định thời điểm tử vong là từ mười giờ đến mười một giờ đêm qua, cách thức gây án giống hệt những vụ trước, nạn nhân mất mạng do bị đập vào đầu làm chấn thương não…”

Mặc Khiêm Nhân không đáp mà bước thẳng đến chỗ cái xác vừa được vớt lên một lúc lâu. Không như những vụ trước, cái xác này còn mới và chưa bị phân hủy, vì vậy phải kiểm tra thật kỹ trước khi làm sạch đống bùn dính trên nó.

Emilyn nhanh nhạy đưa cho hắn một đôi găng tay cao su.

Bọn họ không đưa thi thể về ngay mà ở lại bảo vệ hiện trường chính là để chờ Mặc Khiêm Nhân đến. Hắn có khả năng nhìn thấy thứ người khác không thể, không một manh mối nào có thể thoát khỏi cặp mắt của hắn. Hắn là Amon, là người mà trong học viện đặc công không ai không ngưỡng mộ, và cũng là thần tượng của cô ta!

Đeo găng tay vào, Mặc Khiêm Nhân ngồi xổm xuống bắt đầu kiểm tra, hắn luôn bắt đầu từ chỗ người ta dễ bỏ qua nhất, sau đó tìm ra manh mối và kết luận bằng những thứ lặt vặt thoạt trông không có chút tác dụng gì.

Tất cả mọi người dán mắt vào từng động tác của Mặc Khiêm Nhân…

Trung Quốc. Hồng Kông.

Kì thi đại học đã kết thúc nhưng vẫn chưa có kết quả, cô gái mọi năm đến Hồng Kông nghỉ hè nay lại hào hứng đi máy bay qua Mỹ.

Kha gia.

Biết tin Mộc Như Lam sang Mỹ, Kha Xương Hoàng dọng mạnh quải trượng xuống đất, dứt khoát ngồi hẳn xuống sô pha, “Hừ! Đúng là vịt giời, kì nghỉ dài thế mà cũng không biết đường tới Hồng Kông mấy ngày!”

Akutsu Junko tủm tỉm bóc vỏ cam cho lão, lựa lời bảo, “Năm nào con bé cũng tới Hồng Kông hai lần, chỗ nào mà nó chẳng chơi chán rồi.”

Kha Xương Hoàng nghiêm mặt nhìn sang, “Bà cũng chán rồi sao?”

Akutsu Junko tiếp tục bóc một quả cam khác, không thèm để ý tới lão. Kha Xương Hoàng thấy vậy bèn nhoài người sang, hừ một tiếng rồi nhìn bà đầy ẩn ý, “Hôm trước tôi bảo bà đi Tam Á với tôi mà bà không chịu…”

Chà, nghe như đang dỗi ấy nhỉ.

Akutsu Junko còn lâu mới nói cho lão biết, với bà, ở đâu có Kha Xương Hoàng ở đó chính là thiên đường, khi trẻ đã thế, bây giờ vẫn vậy. Lão mà biết thì sẽ sướng nổ mũi cho mà xem.

Akutsu Junko đưa quả cam đã được bóc vỏ cho Kha Thế Tình đang im lặng ngồi bên, “Ăn đi, gần đây con bị nóng trong người mà còn ít uống trà thảo mộc, thôi ăn chút trái cây đi.”

Kha Thế Tình ngẩng đầu nhận lấy quả cam, “Cảm ơn mẹ.”

Kha Xương Hoàng nhìn Kha Thế Tình, “Gần đây công việc gặp vấn đề gì à?” Từ một tháng trước, Kha Xương Hoàng đã xác nhận được năng lực cũng như dã tâm của Kha Thế Tình và giao hết sản nghiệp Kha gia cho hắn. Tuổi lão cách Akutsu Junko xa quá, lão chắc chắn sẽ đi trước bà, khi xưa đã bỏ lỡ quá nhiều, giờ đây lão muốn được ở bên bà, đền bù cho bà mỗi ngày.

“Không.” Kha Thế Tình ôn hòa đáp nhưng chát giọng lại hơi lơ đãng, tóc mái che đi một phần đôi mắt hắn làm người ta không thể thấy rõ vẻ mặt.

“Dạo này nhìn con cứ không yên.” Akutsu Junko cũng quan tâm hỏi, không biết từ khi nào, Kha Thế Tình cứ hay ngẩn người.

“Không có gì đâu mẹ.” Kha Thế Tình đứng dậy, “Con chỉ hơi mệt thôi, con lên lầu trước đây.”

Nhìn Kha Thế Tình lên lầu, Akutsu Junko trừng Kha Xương Hoàng, “Làm gì mà ông giao hết công việc cho nó ngay thế, ít nhất cũng phải để nó làm quen trước đã chứ?”

Kha Xương Hoàng ngồi thẳng dậy, “Hừ, hồi xưa tôi tiếp nhận trọng trách lúc mới năm mười lăm tuổi đây này, đàn ông Kha gia, có chút xíu này mà cũng không giải quyết được thì còn nói làm gì?”

Akutsu Junko liếc lão, nghĩ bụng phải nấu thức ăn tẩm bổ cho Kha Thế Tình.

Kha Xương Hoàng dịch sát lại, “Chúng ta đi du lịch Tam Á đi?”

“Không đi.”

“Hay là Pháp?”

“Không đi.”

“…”

Kha Thế Tình vào phòng làm việc, bình hoa trên giá sách in bóng gương mặt người đàn ông ôn nhuận, cùng một cặp mắt sâu không lường được.

Hắn cầm điện thoại lên, “Giúp tôi gửi một thứ…”

Hắn rút từ trong tập tài liệu trên bàn ra một tờ giấy, kí tự của bệnh viện thoáng ẩn thoáng hiện trên măt giấy. Cúp điện thoại, hắn đưa tay chạm lên nhành lan kiều diễm cắm trong bình. Giữa bầu hương nhẹ nhàng phiêu đãng, những ngón tay trắng nõn mơn trớn đóa hoa, sau đó bóp nát nó…



Đã sửa bởi MDL lúc 16.08.2017, 23:35, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 17.08.2017, 03:07
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 484
Được thanks: 20424 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V95 - Điểm: 12

Ơ kìa?

Ơ kìa kìa?

Chẳng phải ta đã dặn các nàng từ lâu lẩu lầu lâu rồi sao :D ???

Dặn đến n lần luôn, trước khi ta chốt ở V71.1 ↓↓↓↓

images

Còn cái thím ở dưới phần bình luận cho facebook ấy (`︿´)
Thím bỏ ngoài tai lời mị dặn rồi đọc sót thì đừng có chất vấn như thể mị ăn mất miếng nào của thím như vậy nhé. Mị thấy bị xúc phạm nặng nề đấy. Thức đến giờ này để beta rồi đăng truyện mà đọc cmt của thím mị tức muốn ói máu (╯°益°)╯彡┻━┻



Chương V95: Mồi nhử
Editor: Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Đến Universal Studios Hollywood thì không thể không đi xem phim. 

Cầm một bịch bắp rang và một ly trà sữa, Mộc Như Lam vào rạp xem một bộ phim hoạt hình 4D dài hai tiếng rồi đến công viên Kỷ Jura chơi tàu lượn siêu tốc, sau đó đi du thuyền tham quan rừng nguyên thuỷ nhân tạo. Suốt chuyến tham quan, du khách cần chuẩn bị tâm lý cho cuộc gặp gỡ với những loài khủng long “hung bạo”. Họ sẽ đụng độ một con thằn lằn sấm cao tận 15m, để tránh bị nó tấn công, họ phải lao từ một thác nước cao 25m xuống, vì thế khi cuộc hành trình kết thúc, du khách chắc chắc sẽ ướt sũng cả người. 

Mùa hè ở California là mùa du lịch, người ta tới lui rất đông, rất nhiều người đi sát bên cạnh Mộc Như Lam làm hai vệ sĩ đi sau cô không khỏi đề cao cảnh giác. Giờ thì họ hiểu vì sao Mặc Khiêm Nhân lại muốn họ bảo vệ Mộc Như Lam rồi, nãy giờ số người tiếp cận Mộc Như Lam phải nói là đếm không xuể, hơn nữa bọn họ còn phát hiện vài kẻ khả nghi bám theo cô với ánh mắt kỳ quặc, cứ như khao khát nhưng lại không dám đến gần. 

Đột nhiên đằng trước xảy ra hỗn loạn, có tiếng cái gì đó đổ xuống đất làm đám đông kêu lên sợ hãi. 

Có ai đó đang chạy trốn, một đám người mặc áo đen đuổi theo phía sau. Giữa quảng trường đông đúc, cảnh tường này khiến  không ít người xôn xao, ai không biết còn tưởng ở đây đang đóng phim ấy chứ.

Mộc Như Lam dạt sang một bên cùng những người khác, làm gì có chuyện đạn bắn tới nơi mà lại đứng ngây ra chịu trận? 

Đến khi đối phương chạy tới gần, Mộc Như Lam mới thấy rõ người đang bị truy đuổi, thật bất ngờ, đó là một chàng trai người Á, anh ta có mái tóc đen, mặc áo hoạ tiết da báo, nút áo chỉ cài tới giữa ngực khoe ra làn da trắng, sợi dây chuyền màu bạc đung đưa theo nhịp chân của anh ta. 

Đeo chiếc kính mắt hình chữ nhật màu vàng nâu, cằm nhọn, môi mỏng. 

Bước chân anh ta nhanh nhẹn và mạnh mẽ như một con báo.

Anh ta lao vùn vụt, nhanh chóng mở đường máu chạy khỏi đám đông. Lúc chạy ngang qua Mộc Như Lam, như bị hấp dẫn bởi một lực hút kì lạ nào đó, anh ta đột nhiên quay sang nhìn Mộc Như Lam, trong nháy mắt, cô cảm nhận được cái nhìn sắc lẻm đằng sau lớp kính. Một cơn gió bất ngờ ùa tới thổi mái tóc Mộc Như Lam bay tới trước ngực người đàn ông, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, anh ta đã chạy biến, còn đầu Mộc Như Lam lại đau đau, đến khi nhận ra thì đã thấy một sợi dây chuyền mắc vào tóc cô. 

Sự kiện vừa rồi dường như không hề làm gián đoạn hứng thú đi chơi của mọi người, Mộc Như Lam đến một bồn phun nước gần đó ngồi xuống, tay cầm sợi dây chuyền lúc nãy. 

Sợi dây chuyền được chế tác khá đặc biệt, nhìn thì rất mảnh nhưng thực chất là một chuỗi những miếng tròn giống vảy rắn, không thể cuốn gọn nó nhét vào túi được vì vảy sẽ kẹt vào nhau, chưa kể tóc cô đang bị mắc vào sợi dây chuyền. Có lẽ anh chàng ban nãy đeo vội không cài chắc sợi dây nên nó mới bị rớt ra dễ dàng như vậy. 

Mộc Như Lam nghĩ đây hẳn là một vật rất quan trọng nên bèn ngồi đây chờ, cô cũng hơi mệt rồi, ngồi đây có thể quan sát nơi mà cô vừa đứng. 

Thời gian từ từ trôi qua, nhờ có hai vệ sĩ cao to nhìn khó nhằn đứng hai bên, Mộc Như Lam cũng được yên tĩnh phần nào. Mãi đến khi Mặc Khiêm Nhân gọi điện tới cô vẫn không gặp được ai, vì thế đành cho sợi dây chuyền vào trong túi xách rồi đi ra ngoài cùng hai vệ sĩ. 

… Xe chuyên dụng của FBI trông không khác những chiếc ô tô màu đen bình thường là bao.

Trong xe, Schmidt đảm nhận vị trí tài xế như thường lệ, bên cạnh là Emilyn, phía sau là Mặc Khiêm Nhân. 

Emilyn để một xấp tài liệu trên đùi, thỉnh thoảng lại báo cáo kết quả cho Mặc Khiêm Nhân nhưng hầu như hắn không trả lời. Emily muốn cùng họ tới bệnh viện tâm thần Coen, theo bản thoả thuận giữ bí mật, Emilyn sẽ được Mặc Khiêm Nhân hướng dẫn nghiên cứu phạm nhân biến thái trong bệnh viện tâm thần Coen, mỗi tuần hai lần, bây giờ chính là một trong hai lần đó, 

Emily không biết bọn họ đang đợi ai nhưng cô ta không dám hỏi, cô ta biết Amon ghét người linh tinh hỏi chuyện linh tinh, nếu đó là người cô ta cần biết thì Schmidt đã nói trước rồi.

Mặc Khiêm Nhân xuống xe, Emilyn nhìn ra ngoài cửa sổ thì thấy Mặc Khiêm Nhân đang mở cửa cho một cô gái không rõ mặt, hơn nữa còn cẩn thận che tay trên đầu cô ấy để cô ấy không đụng vào trần xe. Emily nhìn mà ngây người.

Mộc Như Lam ngồi vào trong xe, tháo kính râm và mũ xuống, lúc nhìn thấy người phụ nữ ngồi trước, cô dừng tay một lúc rồi rồi gật đầu với cô ta, “Chào chị.”

Emilyn tròn mắt nhìn Mộc Như Lam, một hồi lâu sau mới gượng gạo gật đầu “Chào… Chào em.” Cô ta không khỏi nhìn sang Mặc Khiêm Nhân nhưng có vẻ hắn không định giới thiệu, vì thế nên đành nhìn sang Schmidt, ngặt nỗi Schmidt đang lái xe nên cũng không muốn mở miệng. 

Chiếc xe chạy trong im lặng, Mộc Như Lam ngủ thiếp đi trên vai Mặc Khiêm Nhân, Mặc Khiêm Nhân thì đọc tài liệu, dù không ai nói gì nhưng bầu không khí quanh họ vẫn khiến người ta không thể nào xen vào.

Emilyn nhiều lần muốn lên tiếng nhưng thấy khung cảnh yên bình phía sau thì lại không thốt nên lời, cuối cùng khi phát hiện cặp nhẫn trên tay hai người, cô ta dứt khoát quay lại làm việc của mình. 

Mặt trời ngả về tây, tia sáng màu cam dần dần bị ánh trăng thay thế.

Xe tiến vào núi Coen, rừng rậm hai bên sột soạt huyên náo, thoắt ẩn thoắt hiện bóng dáng một chú nai.

Mộc Như Lam được đánh thức nhẹ nhàng, đôi mắt mờ nước đã mở nhưng cơ thể lại không chịu nhúc nhích. Cô ôm chặt cánh tay Mặc Khiêm Nhân, ngáp một cái thật đáng yêu rồi dụi dụi vai hắn chuẩn bị ngủ tiếp.

Có bàn tay ai đó đỡ lấy đầu của cô, một giọng nói lạnh nhạt mà dễ chịu vang lên, “Ăn tối rồi hẵng ngủ tiếp.”

Mộc Như Lam ngáp thêm cái nữa, đang định dụi mắt thì bị nắm tay dắt ra ngoài, Mộc Như Lam vừa ra khỏi xe liền ôm eo Mặc Khiêm Nhân, tựa vào hắn mà đi. Cô thích cảm giác tiếp xúc da thịt với hắn, rất là thích, rất là dễ chịu, cứ như người đàn ông này sinh ra để dành cho cô, thượng đế đã vì cô mà tạo ra hắn vậy.

Đi được một lát, Mộc Như Lam dần tỉnh hẳn, thức ăn ở nhà ăn Coen ngon lắm, ngửi mùi thôi là đã thèm nhỏ dãi.

Hiện tại người ở trong nhà ăn không quá đông, đêm mùa hè thường trôi rất nhanh, lúc này trăng đã lên cao, giờ ăn tối đã qua từ lâu rồi.

Schmidt và Emilyn ngồi ăn cơm ở một bàn khác, Emilyn nghe điện thoại, cô ta cau mày, đứng dậy đi về phía Mặc Khiêm Nhân.

“Anh Amon, đã xác định được danh tính cái xác, đó là một sinh viên năm nhất đại học California, thành tích rất nổi trội, chưa bao giờ ra vào quán bar hay khu đèn đỏ.” Emilyn nói xong thì mặt biến sắc. Cách thức gây án giống nhau nhưng nạn nhân có sự thay đổi, vốn dĩ bọn họ cho rằng hung thủ chỉ nhắm đến những phụ nữ có lối sống không lành mạnh, nào ngờ… Đây chẳng khác nào phủ nhận mọi suy luận trước đó, sẽ rất khó khoanh vùng thủ phạm nếu không biết cách hắn ta lựa chọn con mồi. 

Mộc Như Lam lẳng lặng ăn, Mặc Khiêm Nhân đưa cho cô ly nước, mặt mày bình thản, “Biết rồi.”

Emilyn nhìn Mộc Như Lam một cái rồi lui xuống.

Cô ta ăn không vô nữa, rời nhà ăn tới khu nhà giam tầng một.

Đối tượng nghiên cứu của cô ta là một kẻ phạm tội nhẹ hơn nhưng dường như còn khó đổi phó hơn cả đám biến thái cùng tầng, xưa nay chưa ai thành công nghiên cứu tâm lý của hắn – cựu nam người mẫu quốc tế Monhason Trei. 

Khu nhà giam tầng một.

Thông thường mỗi khi có ai tới đây nghiên cứu hắn, đám biến thái quanh đó hầu như đều yên lặng lắng nghe, bởi bọn chúng muốn tìm chút trò vui trong việc lời nói của người nọ. 

Emilyn ngồi trên chiếc ghế trước buồng giam của Monhason, bộ âu phục màu đen ôm lấy cơ thể đầy nữ tính. Có kẻ giật giật cánh mũi như vừa bắt được hương vị nào đó trong không khí, sau đó gã đê mê khép hờ mắt, “Ừm… Cô Emilyn thích uống rượu bạc hà nhỉ, mùi bạc hà nồng thế này cơ mà. Ồ, bữa tối là sườn cừu nướng chín bốn phần, khẩu vị lạ thật đấy. Ngoài ra mùi vùng kín của cô cũng rất nồng, hôm nay cô bị cái gì kích thích à? Hay là đang khát hơi đàn ông?”

Emilyn cố gắng phớt lờ những lời lẽ kì cục khó chịu này để tập trung vào người đàn ông im lặng ngồi đọc sách nãy giờ mà không thèm nhìn cô ta lấy một cái. Hắn có mái tóc xoăn ngắn màu nâu và một gương mặt có thể thể hiện muôn vàn sắc thái biểu cảm – muốn gợi cảm có gợi cảm, muốn đáng yêu có đáng yêu. Đến cả tư thế ngồi ngẫu nhiên của hắn cũng đẹp xuất sắc như có sự chỉ dẫn của đạo diễn, trông hắn không giống phạm nhân mà giống một đại minh tinh đang nghỉ ngơi hơn. 

Hắn là tên sát thủ hoàn hảo có thể hấp dẫn tất cả mọi người. 

“Chào buổi tối, anh Monhason.”

Monhason vẫn chăm chú vào quyển sách, không buồn để tâm tới Emilyn.

Emilyn đang định tiếp tục thì bỗng nhiên bị một giọng nói cắt ngang, “Này cô đặc công… À không, phải nói là cô gái đang trong kì thực tập, cô lại đây một chút được không?”

Giọng nói phát ra từ phía buồng giam cách ly, nghe rõ mồn một giữa không gian tĩnh lặng.

Là Hans.

Emilyn làm như không nghe thấy. Thực ra cô ta vô cùng tò mò về vị viện trưởng tiền nhiệm của bệnh viện tâm thần Coen từng vang danh trong giới tâm lý học này, nghe đâu trình độ cũng ngang ngửa Mặc Khiêm Nhân, có điều cô ta biết gã cực kì nguy hiểm nên đành phải làm như không nghe thấy gì. 

“Có vẻ các cô đang gặp một vụ án khó, tôi có một cách đơn giản giúp các cô nhanh chóng bắt được tên tội phạm đấy.” Hans cười ôn hoà, “Chỉ cần chút cám dỗ là đủ, mà hiện tại bên cạnh các cô cũng vừa hay có một miếng mồi nhử.”

====
@Đỗ Ánh Tuyết: Thật ra ta cũng chả biết tiếng Trung đâu nhưng vẫn bám theo bộ này hai năm có lẻ đấy thôi. Nàng thấy nản thì ngưng vài tháng rồi quay lại đọc một lèo nhiều chương cũng được. Khi đó cứ cmt mô tả tình tiết gần nhất nàng nhớ, ta sẽ chỉ nàng tới chỗ cần tìm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.08.2017, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 484
Được thanks: 20424 lần
Điểm: 9.61
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V96 - Điểm: 10
Chương V96: Ám thị
Editor: Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Emilyn không hiểu ý Hans nói mồi nhử là gì nhưng cũng hơi bất ngờ, cô ta bất giác nhìn quanh, cả tầng im phăng phắc, những kẻ khác đều đang theo dõi với nụ cười trên môi, đấu trí luôn là tiết mục ưa thích của chúng.

Dù sao bọn chúng ở đây lâu cũng chán quá rồi, hơn nữa cũng không có nhiều nghiên cứu viên tìm tới chúng như tìm tới Ive. Nhắc mới nhớ, tên Ive đúng là may mắn, chắc bây giờ đang tự do tự tại ở đâu rồi.

Emilyn nhìn về phía buồng giam của Hans nhưng gã lại im lặng như muốn lấp lửng gợi tò mò. Emilyn từ từ lại gần, đôi mắt ánh vẻ nghi hoặc và hiếu kỳ.

Hans đang ngồi đọc một cuốn sách triết học, nghe thấy tiếng động đằng trước, gã ngẩng lên nhìn Emilyn, miệng cười nhạt, “Chào buổi tối, quý cô Emilyn.”

Emilyn càng kinh ngạc hơn, “Ông… Làm sao ông biết tên của tôi…”

“Dĩ nhiên tôi biết, cô năm năm liền là nữ sinh viên xuất sắc nhất học viện đặc công FBI, đặc biệt nổi trội trong lĩnh vực hành vi học con người. Bố là chủ một nông trại, cậu là đặc vụ CIA.” Hans mỉm cười.

Emilyn thấy sống lưng tê rần, “Làm sao ông biết?”

Hans cười, “Trên người cô toàn là sơ hở, không chỗ nào không nói cho tôi biết về quá khứ và tham vọng tương lai của cô.”

Không ai thích bị người khác nhìn thấu cả, cảm giác như bị lột sạch quần áo giữa nơi đông người vậy. Sắc mặt Emilyn cũng vì thế mà hơi thay đổi.

Thật ra Hans đang nói dối, gã bị bắt từ ba năm trước, năm năm trước khi vẫn còn là viện trưởng bệnh viện tâm thần Coen, gã đã đọc tư liệu về những sinh viên được chọn vào viện Tâm lý học, thời điểm đó Emilyn đạt thành tích cao nhất. Gã đã phân tích tính cách của Emilyn: hiếu thắng, thông minh, cố chấp, lý trí, nặng tham vọng, ý thức trách nhiệm cực cao. Người như thế sẽ không bao giờ xao nhãng, đứng trên đỉnh rồi là không bao giờ nhường ngôi, thế nên cô ta chắc chắn sẽ nỗ lực bảo vệ ngôi vị của mình, suy luận những điều này cũng đơn giản thôi.

“Vậy làm sao ông biết chúng tôi đang gặp một vụ án khó ?” Emilyn siết nắm tay, răng hơi nghiến vào nhau. Quả nhiên cô ta vẫn còn cách mục tiêu rất xa, rất rất xa.

“Cô ngồi mà lưng thẳng đơ, mày nhíu lại có vẻ buồn phiền, lo âu, mất tập trung. Nếu là đang ganh tị với ai thì vẻ mặt sẽ rất xấu nhưng cô không như thế, cô thể hiện sự tôn sùng và mến mộ quá rõ ràng.” Hans cau mày nhìn Emilyn lo lắng.

Tim Emilyn đập thịch một cái, cô ta lập tức đổi đề tài, “Thế, mồi nhử mà ông vừa nói…. Là cái gì?”

Hans mỉm cười vắt tréo chân, hai tay nhẹ nhàng đặt trên đầu gối, thoạt nhìn rất lịch thiệp và nhã nhặn, cặp mắt gã sâu hoắm làm người ta nhìn mà sợ hãi, “Xem ra thực lực của cô không rực rỡ được như thành tích nhỉ.”

Emilyn mím môi không đáp.

“Bạn gái Amon… Cô bé thiên sứ đáng yêu đó, cả trong công việc lẫn cuộc sống đều xứng được đứng cạnh hắn hơn cô.”

“Ông Hans…” Sắc mặt Emilyn xấu đi. Cô ta tôn sùng Mặc Khiêm Nhân, có lẽ là có chút mến mộ nhưng không đến mức đó. Đừng nói tới việc ghen ghét Mộc Như Lam, được cộng tác với Mặc Khiêm Nhân là cô ta đã thỏa mãn lắm rồi, nó là một trong số ít những chuyện tốt lành xảy đến với cô ta. Vậy mà Hans lại nói Mộc Như Lam xứng được làm việc với Mặc Khiêm Nhân hơn cô ta?

“Mồi nhử mà tôi nói chính là cô ấy. Cô gái đẹp tựa thiên sứ đó là một miếng mồi nhử trời sinh. Chỉ cần thả cô ấy vào giữa vùng nghi phạm, không cần điều tra gì nhiều cũng dư sức dụ tên tội phạm ra, bởi vì khí chất của cô ấy rất dễ hấp dẫn những sinh vật hắc ám, bản thân cô ấy cũng nhạy cảm với biến thái. So với cô, cô ấy không cần kiến thức chuyên môn vẫn có ích hơn nhiều.” Giọng Hans ôn hoà, ánh mắt gã như trói chặt Emilyn, từng cơn lốc xoáy cuồn cuộn nổi lên như muốn nhấn chìm cô ta.

“Này, đối tượng nghiên cứu của cô là tôi cơ mà?” Một giọng nói chợt phá vỡ bầu không khí bàng quang xem trò vui, Emilyn hoàn hồn, mồ hôi lạnh túa ra, cô ta lui ngay về sau một bước.

Cùng lúc đó, tiếng loa phát thanh trong ngục giam vang lên, có vẻ như người trong phòng điều khiển đã phát hiện Emilyn tự tiện nói chuyện với phạm nhân khác mà người đó còn là Hans, “Yêu cầu nghiên cứu sinh rời khỏi đó ngay lập tức! Tôi lặp lại! Yêu cầu cô rời khỏi đó ngay lập tức!”

Emilyn lập tức đi ra ngoài, sắc mặt cô ta khó coi, ánh mắt thậm chí còn hơi sợ hãi.

Vẻ mặt Joey cũng không dễ chịu gì, Emilyn vừa ra tới nơi đã bị chộp tay lôi đi không chút phong độ quý ông, “Tôi không quan tâm Hans nói với cô cái gì, cô quên hết ngay cho tôi! Kỳ nghiên cứu của cô bị huỷ! Sau này không cần đến đây nữa!”

Bệnh viện tâm thần Coen có luật lệ riêng của nó, cho dù Emilyn được FBI bồi dưỡng thì phạm luật vẫn là phạm luật. Coen lớn thế này, ngục giam còn được thiết kế đặc biệt như thế, mỗi nghiên cứu sinh đều phải tuân theo luật lệ, không được tự tiện nói chuyện cùng bất kỳ ai, Emilyn rõ ràng đã phạm luật!

Hans là chúa nói dối, lời gã thốt ra câu nào câu nấy nghe như thật nhưng thực chất là dối trá! Gã có thể âm thầm khuếch đại cái đen tối trong lòng người ta, tẩy não người ta dễ như trở bàn tay!

Emilyn phạm luật cũng là vì Hans, thật tức điên lên được! Uổng công lúc trước cô ta tự tin thề thốt với Amon!

Emilyn không thể không theo Joey đi lên lầu, dưới ánh nhìn của các nhân viên, cô ta hơi chột dạ.

Joey tạm thời không để ý tới cô ta, chỉ nổi giận đùng đùng muốn trừng phạt Hans. Nghiên cứu sinh không được tự tiện nói chuyện với phạm nhân khác khi chưa có sự cho phép, mặt khác phạm nhân cũng không được dụ dỗ nghiên cứu sinh nói chuyện với chúng, bằng không sẽ bị trừng phạt bằng cách chuyển lên cái tầng ba mà chúng ghét nhất — hiếm lắm mới có thứ làm chúng ghét tới độ phải ngoan ngoãn tuân thủ luật lệ nên đương nhiên phải tận dụng, phải biết rằng dạo trước Ive phách lối đến mấy cũng phải kiêng kị hình phạt này.

Mấy con mụ đó đúng là đồ thần kinh!

Nhà giam tầng một.

Emilyn đã đi ra ngoài nhưng trò hay tựa hồ vẫn chưa kết thúc.

Từng ánh nhìn hứng thú dừng trên người Monhanson – tên biến thái trẻ tuổi nhất trong đám bọn chúng. Hắn luôn mang dáng vẻ im lìm kiệm lời, nếu không có một lần nửa đêm không ngủ được, hắn ngồi trên giường “thâm tình” nhìn Ive ở buồng giam đối diện đến mức Ive muốn phát khùng thì chúng đã nghi ngờ hắn không phải biến thái, bởi vì biểu hiện của hắn quá bình thường. Tuy bọn chúng thoạt nhìn cũng bình thường nhưng thỉnh thoảng vẫn luyên thuyên về “quá khứ huy hoàng” của mình.

Vậy mà bây giờ, một Monhanson luôn thờ ơ với Emilyn lại phá không cho Hans làm tâm lý ám thị lên Emilyn… Là vì cô bé thiên sứ kia sao?

Hans rất là phấn khích, chỉ cần khiêu chiến được giới hạn của Mặc Khiêm Nhân, gã thấy bị bó lại như một con tằm rồi đưa lên tầng ba ở ba ngày với đám nữ biến thái thần kinh cũng đáng. Gã tò mò, liệu Mặc Khiêm Nhân có bảo vệ được Mộc Như Lam như hắn vẫn tự tin không? Hắn có sẵn sàng chiến đấu vì cô gái đó không? Hắn có thể làm đến mức nào đây? Ha… Tò mò thật đấy hahaha…

Tình yêu đích thực ấy hả? Chẳng qua là vì chưa gặp sóng gió mà thôi. Để rồi xem.

Joey báo cáo cho Mặc Khiêm Nhân về sự việc của Emilyn, tuy Emilyn đã trịnh trọng xin lỗi, cô ta cũng không hiểu sao mình lại quên mất luật lệ mà đi về phía Hans, cứ như bị ma lực hấp dẫn vậy, đám biến thái luôn có một loại ma lực khiến người ta khó lòng kháng cự; thế nhưng cuối cùng cô ta vẫn bị từ chối thẳng thừng và buộc phải rời khỏi viện tâm thần Coen ngay trong đêm đó.

Những ngày tiếp theo vụ án vẫn không có tiến triển gì, tên biến thái này khó giải quyết ngoài dự tính, ban đầu họ còn cho rằng vụ này không quá khó nên chỉ định để Mặc Khiêm Nhân hỗ trợ phá án chứ không toàn quyền phụ trách, bây giờ coi bộ phải giao hết cho hắn thôi.

Hỗ trợ và toàn quyền phụ trách không giống nhau, người hỗ trợ chỉ cần bàng quan theo dõi và trợ giúp khi người phụ trách cần, hắn sẽ chỉ ra ở đâu có vấn đề nhưng sẽ không giải thích kỹ càng, mặc kệ đối phương có hiểu hay không. Gọi thì đến đuổi thì đi. Nhiều khi người ta sẽ không cho hắn biết chuyện trừ khi bản thân họ cũng đã bó tay, trong khi bề ngoài thì họ làm như có gì cũng báo cáo với Mặc Khiêm Nhân trước tiên.

Có lẽ là đã bị cái gì kích động, Emilyn đột nhiên dốc sức hơn hẳn, lúc cấp trên muốn nhờ Mặc Khiêm Nhân trợ giúp tổ phá án, Emilyn lại khẩn thiết xin cho mình thêm chút thời gian, cô ta nhất định sẽ giải quyết được vụ án.

Về việc Emilyn phạm luật và bị đuổi khỏi bệnh viện tâm thần Coen, một mặt cấp trên thấy Emilyn làm họ mất hết thể diện, mặt khác lại thấy Mặc Khiêm Nhân quá mức hống hách và cho rằng hắn kiêu căng như thế là vì xưa nay họ luôn lệ thuộc vào hắn.

Giá mà bọn họ cũng có một nhân tài phá án trong tổ chức thì hay biết mấy.

Vì vậy, tuy bất mãn nhưng họ vẫn đặt nhiều kỳ vọng vào Emilyn, bất chấp mạng người, bọn họ chọn giao cho Emilyn quyền phụ trách vụ án này.

Không hi sinh thì sẽ không tiến bộ.

++++

Ngoài phòng nắng chiếu rực rỡ, gió hè nóng bức lách qua những tán cây nghe xào xạc, tiếng ve inh ỏi bên tai cả ngày lẫn đêm.

Nhìn người đàn ông của mình nghiêm túc ngồi làm việc trên sô pha, Mộc Như Lam cong khoé môi, cứ thế nhìn hắn chăm chú, thật kỳ lạ, cô có thể ngồi không nhìn hắn cả ngày không chán. Điểm thi đại học đã có rồi, không ngoài ý muốn, cô đỗ thủ khoa. Bên trường cũng đã gọi điện tới mời cô ghé qua trường một lần trước khi nhập học vào mùa thu, để cô tự chọn giảng viên cho mình. Thế nhưng cô lại lười, thà ăn không ngồi rồi ở đây chứ không muốn đi đến đó.

Mặc Khiêm Nhân ở California, Havard thì ở Boston, cả hai đều là nơi có chất lượng sống cao nhất nhưng một ở phía Đông nước Mỹ, một lại ở phía Tây.

Khoảng cách địa lý hơi xa.

Thời gian vương vãi từng giọt xuống mặt sàn, trong căn phòng không quá rộng vang lên âm thanh nhẹ nhàng của hai cây bút sột soạt trên giấy. Mặc Khiêm Nhân có nhiều tài liệu phải xử lý, Mộc Như Lam thì có nhiều sách phải xem, nhiều bài tập phải làm. Kiến thức trên đại học phức tạp hơn cao trung nhiều lắm, cô cần nỗ lực hơn nữa.

Xét cho cùng, đặc quyền càng nhiều thì trách nhiệm càng nặng, nếu biểu hiện của cô kém hơn kỳ vọng của người ta thì sẽ dẫn đến tình trạng lúng túng. Chính vì thế không phải ai giỏi cũng có được đặc quyền ngay từ đầu, trừ phi người đó là kẻ dũng cảm, hoặc là kẻ không biết tự lượng sức, trường hợp của Mộc Như Lam thì hiển nhiên nằm ở vế trước.

Bất tri bất giác, một nửa tiếng sột soạt ngừng lại.

Mặc Khiêm Nhân ngẩng đầu nhìn cô gái đang nghiêm túc ngồi học trên chiếc sô pha đối diện, mái tóc đen nhánh buộc kiểu đuôi ngựa – là hắn buộc cho cô, chiếc váy màu xanh nhạt – là hắn mặc cho cô, chiếc nhẫn trên tay – là hắn đeo cho cô. Trong căn phòng khuất nắng, cô lẳng lặng ngồi đó, ánh mắt tập trung xinh đẹp không sao tả xiết, ấm áp đến mức không tin được – Cô là của hắn.

Con người là một sinh vật tham lam, nắm được rồi thì sẽ không muốn buông ra. Hắn muốn từng chút từng chút chiếm hữu linh hồn cô, muốn khảm cô thật sâu vào lồng ngực, như một con thao thiết* không bao giờ no.

*Thao thiết: một loài thần thú xuất hiện trong thần thoại phương đông, có khả năng cắn nuốt rất kinh khủng, sau khi nuốt chửng vạn vật, thao thiết tự nuốt chính mình rồi hóa thành hư vô.

Đôi mắt lạnh nhạt phẳng lặng như mặt gương nhẹ nhàng rung động, khí chất lạnh lùng từ trong xương như cũng tan đi một ít. Hắn đứng dậy, lát sau trước mặt Mộc Như Lam xuất hiện một ly trà và một hộp sôcôla.

Trà giúp nâng cao tinh thần, đường giúp não bộ hoạt động hiệu quả hơn.

Mộc Như Lam ngẩng đầu, mắt cười xinh đẹp như cặp trăng khuyết, “Cám ơn.”

“Cần anh giúp em không?” Mặc Khiêm Nhân nhìn cuốn sách trên tay cô.

“Có phiền anh không?”

“Không đâu.” Sao mà phiền được.

Mộc Như Lam chớp chớp mắt, cố ý bày trò, “ Em muốn ăn pudding do Khiêm Nhân làm.”

Mặc Khiêm Nhân nhìn cô gái đang cười xấu xa, chút dịu dàng khó thấy ánh lên trong đôi mắt, “Được.”

Vì vậy, vị quân vương không dính bụi trần của bệnh viện Coen xắn tay áo sơmi màu trắng đi vào bếp nhà ăn, dáng vẻ vừa trung khuyển thê nô vừa cao ngạo lạnh lùng của hắn làm nhân viên nhà ăn không biết nên khiếp đảm hay là nên mê mệt, sự đối lập này… Thật hoàn hảo! Quả là một người đàn ông chỉ trong mơ mới có!

Mặc Khiêm Nhân vừa rời phòng không bao lâu thì chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông. Mộc Như Lam ngước mắt nhìn qua đoạn cúi đầu tiếp tục đọc sách, cô không nên tùy tiện nhận điện thoại ở đây. Thế nhưng chuông điện thoại hết tắt rồi lại reo, ồn ào làm Mộc Như Lam không tài nào học tiếp, cuối cùng đành phải bắt máy.

“Hello, đây là bệnh viện tâm thần Coen, viện trưởng và phó viện trưởng tạm thời không có ở đây, xin vui lòng gọi lại sau.” Mộc Như Lam đang chuẩn bị cúp điện thoại thì từ đầu dây bên kia vang lên giọng một người phụ nữ.

“Đợi đã!” Trong tâm trí Emilyn như vang vọng một lời nguyền ma quái, “Nhờ cô giúp tôi một chuyện được không?”

“Hửm?” Mộc Như Lam nhướng mày.

Tâm lý ám thị của Hans xem ra đã phần nào có tác dụng rồi.

Nghe Emilyn trình bày, Mộc Như Lam nhíu mày, dễ dàng đoán được đây là chủ ý xấu của Hans, gã muốn lợi dụng cô hòng chọc tức Mặc Khiêm Nhân. Đáng tiếc gã lợi dụng ai chứ không thể lợi dụng cô, không đời nào gã có thể đẩy cô vào một hiểm cảnh như làm mồi nhử cho tội phạm được.

Mộc Như Lam cúp điện thoại, thẳng thừng từ chối lời thỉnh cầu của đối phương.

Cô không phải người tốt và càng không phải là anh hùng trừ gian diệt ác. Cô đã giết người, tuy kẻ cô giết hầu hết đều là lũ ung nhọt xã hội có chết cũng không hết tội nhưng bọn chúng có một điểm tương đồng – đó là đụng đến cô.

Cô không ngừng săn đuổi bọn Kim Bưu Hổ, nguyên nhân chính không phải vì hành động kinh tởm của chúng mà là vì chúng làm cô thấy áy náy, thành ra phải giết chết chúng cô mới ngủ ngon được. Nếu chúng không đụng đến cô, không đi quá giới hạn của cô, không động vào vảy ngược của cô thì hà cớ gì cô phải giết chúng? Kẻ xấu trên đời nhiều thật nhưng cảnh sát cũng không ít đâu, không tới lượt một người tâm thần như cô làm anh hùng trừ gian diệt ác.

++++

Emilyn bị cúp máy, trước mặt cô ta lúc này là hai thi thể còn mới, thời gian tử vong chưa đầy hai mươi tiếng. Xem ra lần này họ đã gặp phải một tên tội phạm phách lối rồi, thi thể ngày càng được đặt ở nơi dễ phát hiện, số nạn nhân cũng ngày càng tăng, thậm chí bọn họ còn nghi ngờ hắn ta không có kiểu con mồi cố định mà chỉ giết chóc ngẫu nhiên để cười nhạo năng lực làm việc của họ.

Các nhân viên trong tổ điều tra nghi hoặc nhìn cô ta, đã qua nhiều ngày mà vụ án do cô phụ trách vẫn chưa có tiến triển gì, ai cũng bảo mời Amon đến xử lý nhưng cô ta lại khăng khăng muốn tự mình làm...

Tổ trưởng tổ điều tra cũng dần không giữ được bình tĩnh, nếu từ đầu đã không cho Amon nhúng tay mà đến cuối vẫn phải nhờ vả hắn thì đúng là mất thể diện FBI.

“Thực ra, có một cách rất đơn giản.” Emilyn nắm chặt cái điện thoại, “Nếu có cô ấy hỗ trợ thì tốt quá.”

“Gì cơ?”

“Để cô ấy đi làm mồi nhử.”

Ý kiến này không có gì mới lạ, giống như nằm vùng trong nội bộ kẻ thù thôi, dân chúng hợp tác với cảnh sát là chuyện thường tình. Chỉ hiềm tình huống có thể chuyển biến nguy hiểm, trừ khi vạn bất đắc dĩ, còn không ít ai để dân chúng dính đến án giết người. Hơn nữa chuyện này bắt buộc phải có sự đồng ý từ người dân đó, bởi vì họ không phải là quân nhân đã thề hy sinh từ lúc nhập ngũ, không ai có quyền yêu cầu một công dân bình thường đi mạo hiểm – kể cả tổng thống, đó không phải là nghĩa vụ của họ.

Đề nghị của Emilyn chẳng những không được chấp thuận mà trái lại còn làm cô ta bị khiển trách vì Mộc Như Lam vẫn còn là trẻ vị thành niên, họ không thể để một cô bé đi mạo hiểm được.

Emilyn ngồi trên dãy ghế nhựa dọc hành lang, đầu hơi cúi xuống, mái tóc đổ lên gương mặt cô ta một khoảng tối tăm. Trong đầu Emilyn văng vẳng giọng nói của Hans. Thực lực của cô ta không rực rỡ được như thành tích, Mộc Như Lam xứng đáng đứng cạnh Mặc Khiêm Nhân hơn cô ta, cô ta chỉ có thể ghen tị...

Từng câu từng chữ, bám lấy cô ta như một lời nguyền rủa.

++++

Nhìn cuốn sách triết học trên tay, Hans cười ôn hoà, đôi mắt xanh ánh lên sự hào hứng quỷ dị.


Đã sửa bởi MDL lúc 23.08.2017, 23:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baoboicuatoi, chinteo, emyeutruongem, thanh.truc.thai, Thao Vu và 205 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu

1 ... 95, 96, 97

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 155, 156, 157

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

5 • [Hiện Đại] Những bí ẩn của lãnh đạo thú tính - Lý Tiểu Lang

1 ... 218, 219, 220

6 • [Cổ đại] Cung Phi Thượng Vị Ký - Như Ngư Hoa Lạc

1 ... 60, 61, 62

7 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 29/09]

1 ... 51, 52, 53

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân không lựa chọn - Yên Hoa

1 ... 66, 67, 68

10 • [Hiện đại] Tình yêu phô trương - Tiếu Giai Nhân

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 14/10)

1 ... 65, 66, 67

13 • List truyện ngôn tình sủng hoàn + Ebook [Update 14/10]

1 ... 7, 8, 9

14 • [Cổ đại] Tiểu sủng phi của nhiếp chính vương - Thụy Tiếu Ngốc

1 ... 50, 51, 52

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Sủng Phi Đường - Đinh Đông Nhất

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Tam giác mùa hè (Liệt Đồ) - Giải Tổng

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại] Gặp phải giáo sư độc miệng - Đan Tứ Tịch

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại] Chỉ trách lúc trước mắt bị mù - Bản Lật Tử

1 ... 22, 23, 24

19 • [Xuyên không - Đồng nhân] Chân ái vĩnh hằng - Mạn Không

1 ... 31, 32, 33

20 • [Hiện đại] Mật máu cố yêu - Thủy Nguyệt Huyên

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Đường Thất Công Tử
Đường Thất Công Tử
Vu Kỳ
Vu Kỳ
Lily_Carlos
Lily_Carlos

Trâu Bò Siêu Cấp: :wave: hú hú, Trâu hú hú hú
Chu Ngọc Lan: Chị phan em uri :slap:
Độc Bá Thiên: tên e hay lắm...Vạn Thiên Tuế
lanhlungphan: tên gì em @@
Độc Bá Thiên: ss Phan: e kb vs ss lâu lẩu rồi...mà ss có xác nhận đâu :(((
lanhlungphan: độc độc, chị có face nè, haha
lanhlungphan: Cám ơn chu ngọc lan và minhhy nha
lanhlungphan: có ai biết giá trị của mớ đồng cắc xu hào đó không vậy? 1 đồng bằng bao nhiêu xu, bao nhiêu hào. Nếu mua 1 cân gạo thì cần bỏ ra bao nhiêu?
minhhy299: lanhlungphan: bạn Hồ Như, Mai Tuyết Vân và Hoa Sơn Trà đều là tác giả VN và viết truyện rất hay đó
Chu Ngọc Lan: Tỉu phân tiền xưa đa số sài đồng, cắc, xu, hào :)2
Độc Bá Thiên: Lâu lẩu rồi Tiểu Thanh của e cũng ko lên đây  rồi :( :cry3:
Độc Bá Thiên: Quá lâu lẩu rồi  ss ko gặp em và e cũng ko gặp đc ss :hug: thật là nhớ nhớ ngàn nhớ :hug:
lanhlungphan: Lau quá không gặp em, Độc Độc <3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: lúc nào cũng vắng nhỉ
Độc Bá Thiên: 3
Yêu Nguyệt Trọn Đời: hi
Độc Bá Thiên: ss Phan :hug: :kiss:
lanhlungphan: big bag, đã tìm và rất đau đầu
Chu Ngọc Lan: Phì... youtube mần ăn như cái quần... dô coi thôi mà quét kênh bảo spam khóa... bà kiện gg đùa :chair:
V.I.P ❤ BIG BANG: Tiểu phân gg thẳng tiến :)2
Niệm Vũ: viewtopic.php?t=398605

PR truyện mạt thế, không gian, nữ cường, HE, edit đều, cầu ủng hộ :bird:
Nguyễn Khai Quốc: viewtopic.php?t=402782&p=3274648#p3274648 các bác tiếp tục ủng hộ Giống Rồng của Quốc nhé
lanhlungphan: chị muốn hỏi về một số vấn đề, ví dụ như tiền tệ việt nam ngày xưa, chữ viết và ngôn ngữ.
ღ_kaylee_ღ: 104+105 phế sài muốn nghịch thiên, ma đế cuồng phi:
viewtopic.php?t=404940&p=3274665#p3274665
Cô Quân: Mời you tới với  boxThú cưng cây cảnh có rất nhiều điều thú vị!~~
Cùng chơi game kiếm điểm
Game Thú Cưng Chuyện Chưa  Kể !! Dễ cực kì!!!
Hay đến với các bản tin được update thường xuyên

Điểm Tin Hoa Cây Cảnh
Điểm Tin Thú Cưng, Động Vật
Hạ Quân Nguyệt: Chị Phan, em 75 này, chị tìm tác giả việt làm gì thế?
lanhlungphan: Chị đang đau đầu quá em ơi, giúp chị với!!
lanhlungphan: Ai đây @@
Hạ Quân Nguyệt: chị Phan :hug:  :hug: i nớp vui
lanhlungphan: Có ai biết người Việt Nam nào viết truyện xuyên không hay không? Chỉ Phan với, huhu...

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.