Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 20.03.2018, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V113.3 - Điểm: 41
Chương V113.3: Địa vị (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Trong căng tin dần đông đúc hơn.

Học viện Bạch Đế chỉ có một căng tin cho sinh viên nhưng được cái nó rộng cực kỳ, có tổng cộng năm tầng, cấu tạo trông như một chiếc bánh gatô năm tầng vậy, rất độc đáo và thú vị. Tầng một có sức chứa ba ngàn người; tầng hai tạo thành một vòng tròn nằm trong tầng một, sức chứa hai ngàn người, sinh viên dùng bữa trên tầng hai có thể nhìn xuống tầng một; tầng ba lại là một vòng tròn nữa nằm trong tầng hai, nhìn xuống được hai tầng dưới, sức chứa một ngàn người, cứ thế tiếp tục, đến tầng cao nhất thì chỉ còn khoảng năm mươi người.

Cạnh cầu thang là một chiếc thang máy màu đen.

Thức ăn và cách bài trí mỗi tầng một khác. Bàn ăn trên tầng năm được làm từ một loại đá trắng có hoa văn vàng mà chỉ nhìn thôi đã thấy xa xỉ, ghế sôpha đỏ êm ái, chất lượng không thua gì nhà hàng năm sao, trong khi đó, ở tầng một chỉ là những hàng bàn dài bình thường bằng gỗ. Sinh viên tầng năm cứ ngồi tại chỗ gọi món là sẽ có nhân viên tới phục vụ tận bàn, còn dưới tầng một thì phần ai nấy tự đi xếp hàng lấy đồ ăn.

Một sự phân chia cấp bậc rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn, nó nhắc nhở họ về địa vị của mình, thúc đẩy họ phải đạp lên kẻ khác bằng mọi giá.

Đang giờ ăn sáng nên cả năm tầng đều đông sinh viên.

Một sinh viên tầng hai va vào một sinh viên đang định bưng cơm vào tầng một ăn, nước quả vô tình đổ lên giày sinh viên tầng hai, bắt đầu cho một màn hiếp đáp vô tình vô lý. Ấy thế nhưng người tầng một chỉ dám cúi đầu làm ngơ, người tầng hai thì trông xuống tìm tiêu khiển, còn người từ tầng ba trở lên, họ chỉ quan tâm đến bữa ăn của mình mà thôi… Mấy thứ này là chuyện thường ngày ở huyện rồi.

Mộc Như Lam vừa vào căng tin đã gặp cảnh tượng này, những người khác tựa hồ cũng trông thấy cô, cả căng tin bỗng chốc im ắng hẳn đi, cả trên tầng năm cũng có người nhìn xuống.

Đang ngồi ăn trên tầng năm, nhóm Tần Phá Phong nghe ồn ào thì cũng đi ra ban công xem, vì chuyện xảy ra ở khu ngoài rìa nên họ đứng trên tầng năm vẫn thấy, lúc phát hiện Mộc Như Lam cũng đang đứng nhìn hai bên xô xát, bọn họ không khỏi nổi hứng xem trò vui.

Tần Lãnh Nguyệt nhếch môi, Mộc Như Lam sẽ giúp tên sinh viên tội nghiệp kia chăng? Người ta va phải mình mà người bị đánh lại là mình, nhìn kiểu gì cũng thấy thật bất bình nhỉ? Có điều dưới chế độ cấp bậc này, Mộc Như Lam đứng top 1 mà lại đi giúp kẻ xếp dưới thì sẽ làm phật lòng những sinh viên top khác, khi đó trên bảng bình chọn gương mặt đê tiện sẽ xuất hiện tên cô ta ngay, có khi còn là hạng nhất ấy chứ. Còn nếu không giúp? Vậy thì không hợp với hình tượng thiên sứ thánh thiện của cô ta cho lắm.

Sao lại dính tới cô ta rồi? Tần Phá Phong cau mày, sao con bé này lần nào ra mặt cũng gặp chuyện phiền phức vậy trời? Đừng nói là nó sẽ giúp bịch rác kia thật đấy nhé? Bảng xếp hạng gương mặt hấp dẫn và bảng xếp hạng gương mặt đê tiện được tính theo phiếu bầu, mỗi sinh viên có quyền bỏ mỗi bảng một phiếu bằng thẻ của mình, phiếu bỏ rồi là không được đổi, trừ khi tên người nhận phiếu bị xóa khỏi hệ thống, khi đó lá phiếu sẽ được chuyển sang đối tượng khác. Nếu Mộc Như Lam dám giúp thành phần ở tầng chót, hắn đảm bảo sẽ có không ít người bỏ phiếu đê tiện cho cô!

Khác với bảng hấp dẫn, bảng đê tiện xếp càng cao tức là càng bị khinh, hạng nhất bảng này là một danh hiệu hết sức đáng hổ thẹn. Hơn nữa lá phiếu được dùng ở đây là phiếu nặc danh nên người bỏ phiếu hoàn toàn không sợ bị trả thù.

Cậu sinh viên gầy gò bị đánh nằm rạp ra đất ngẩng nhìn Mộc Như Lam, tên bắt nạt phách lối kia cũng nhìn cô. Người đánh ra chiều hơi ái ngại, còn người bị đánh thì mang ánh mắt cầu cứu, có lẽ là do Mộc Như Lam trông rất giống một thiên sứ sẵn sàng giúp đỡ người khác.

Chậc, mới sáng sớm đã có chuyện rồi sao?

Mộc Như Lam nghiêng đầu, từ từ tiến về phía họ.

Mọi người nín thở dõi theo, những sinh viên ngồi tầng một bất giác siết chặt dao nĩa trong tay, cô ấy định giúp cậu ta sao? Nếu vậy thì cô ấy cũng sẽ giúp họ phải không?

Bên cạnh đó có vài người cũng ngồi tầng một nhưng lại mang suy nghĩ khác, bởi họ thuộc số sinh viên đứng đầu vùng xám, có thể bứt lên bất cứ lúc nào nên ít khi bị đối xử quá quắt, phải nhờ những vụ bắt nạt như thế này thì họ mới thể hiện được sự khác biệt đẳng cấp của mình.

Thấy Mộc Như Lam ngày càng lại gần, kẻ đánh rút tay về rồi gượng gạo nhìn cô, không biết cô định làm gì.

Mộc Như Lam dừng bước, giữa cái nhìn phức tạp của đám đông, cô nói nhẹ tênh, mày hơi nhíu lại, nom nghiêm nghị và đầy uy nghi, “Thật khó coi. Có cần tôi dạy cậu cái gì gọi là phép ứng xử nơi công cộng không?”

Các cô gái ngồi tầng năm mỉm cười, trên gương mặt lạnh lùng cao quý là những đôi mắt sáng vẻ tán thưởng.

Mộc Như Lam mà nghiêm lên thì hầu như ai cũng phải nể sợ. Tên sinh viên bị khiển trách không giữ nổi vẻ hống hách nữa, thay vào đó là sự bối rối của một đứa trẻ khi bị phụ huynh nghiêm khắc răn dạy. Đám đông nghe Mộc Như Lam nói vậy cũng không khỏi ngạc nhiên, sau đó thì bắt đầu đỏ mặt tự vấn.

“Cần không?” Mộc Như Lam nghiêm giọng hỏi. Giờ phút này cô tựa hồ không còn là cô bé mười bảy tuổi – nhỏ hơn tất cả mọi người ở đây nữa, mà chính là vị hội trưởng tối cao của học viện Lưu Tư Lan.

“Không, không cần!” Tên thanh niên nọ lập tức lắc đầu, không dám nhìn thẳng vào Mộc Như Lam.

“Cậu cần dựa vào việc hà hiếp kẻ yếu để chứng tỏ sức mạnh của mình sao?”

“X-xin lỗi!” Hắn ta lúng túng.

Lúc nào cũng vậy, kẻ ngồi trên luôn thích ức hiếp người dưới vế mình, địa vị càng gần tầm trung là người ta lại càng thích làm vậy để chứng tỏ sự ưu việt của bản thân. Tất cả mọi người đều ngầm hiểu điều đó, nhưng bây giờ Mộc Như Lam nói toạc ra thế khiến họ không dễ chịu chút nào, tức giận chỉ chiếm một phần, chủ yếu là thấy đau khi bị cô “tát” tỉnh. Hành động hà hiếp kẻ yếu để chứng tỏ sức mạnh của họ, trong mắt những người đứng top có lẽ cũng chẳng khác gì một trò hề…

“Tránh ra.”

Hai người vội vàng tránh sang bên, để lộ đường vào thang máy.

Mộc Như Lam bước vào, thang máy đưa cô lên trên, trong một thoáng, người ta có cảm giác như cô là vị nữ vương đang ngồi trên xe ngựa đi tuần tra quốc thổ. Cô mảnh mai nhỏ nhắn thật, nhưng đầu thì chưa bao giờ thôi ngẩng cao. Cô là thiên sứ, nhưng cũng là kẻ tại thượng, chẳng qua bọn họ cứ thích cho rằng cô là thánh mẫu thôi.

Tần Xuất Vân nheo mắt, đứa con gái này mới ngày đầu tiên đã lấy mất hạng nhất của Tần Lãnh Nguyệt, sang hôm sau thì lại ra oai phủ đầu với nhóm sinh viên hạng trung, nhận được sự tán thưởng của nhiều sinh viên đứng top, cô ta… Có khi nào sẽ thật sự đảo lộn học viện Bạch Đế của họ không?

Cả căng tin chìm trong im lặng, Mộc Như Lam muốn lên tầng năm thì đương nhiên phải đi ngang qua các tầng khác, mặc cho mọi người nhìn chăm chăm, cô vẫn bình thản như không. Lúc lên tầng bốn thấy Sefino, cô gật đầu cười với hắn, “Buổi sáng tốt lành.”

“… Buổi sáng tốt lành.” Sự khác biệt trời vực trong cách đối xử của cô làm Sefino không khỏi thụ sủng nhược kinh, và cũng làm những sinh viên tầng bốn khác thấy không thoải mái. Vì cớ gì Sefino lại được cô ấy chào hỏi, kể cả khi là phó chủ tịch hội sinh viên thì hắn cũng chỉ ở tầng bốn chứ mấy… Khoan đã, sao tự nhiên mình lại có cảm giác này? Chẳng lẽ cô ấy là ma nữ biết dùng phép thật sao? Một sự kết hợp giữa thiên sứ và ma nữ?

“Buổi sáng tốt lành.” Nhìn Mộc Như Lam lên đến nơi, Tần Lãnh Nguyệt cười chào hỏi.

“Buổi sáng tốt lành.” Mộc Như Lam cười đáp lại, đang định tìm chỗ ngồi thì bỗng có người lên tiếng.

“Điện hạ, nếu không ngại thì đến đây ngồi đi.” Cách nhóm Tần Lãnh Nguyệt xa xa, tại một chiếc bàn đặt sát ban công, có hai cô gái đang ngồi ngay ngắn, mặt trang điểm nhã nhặn, không cần lời nói hay cử chỉ gì cầu kỳ, ở họ vẫn toát lên cốt cách cao quý.

Điện hạ? Họ đang gọi cô sao?

“Bây giờ cô đang đứng nhất toàn học viện Bạch Đế, đương nhiên là gọi cô rồi.” Cô gái nọ nói.

Họ định mượn sức cô khiêu khích Tần Lãnh Nguyệt à? Thú vị đấy.

Tần Lãnh Nguyệt cười như thể cô ta chẳng chút để bụng chuyện bị Mộc Như Lam cướp ngôi, Mộc Như Lam cũng kệ cô ta, thong thả đi về phía hai người nọ, cô không ngại có đồng minh, tuy tình hữu nghị là một thứ gì đó rất khó hiểu với biến thái nhưng cô cũng không ngại kết thân với vài người để họ giúp cô hiểu rõ hơn tình hình hiện tại.

Chuyện vừa rồi đã ảnh hưởng đến rất nhiều người, trong đó có cả Mộc Như Lam.

Trên các bảng xếp hạng tại đại sảnh dãy phòng học số 1, tên Mộc Như Lam vốn đang đứng chót hai bảng bình chọn hấp dẫn và đê tiện, vậy mà chỉ sau một thời gian ngắn đã vọt lên khoảng giữa. Có người tán thưởng thì hiển nhiên sẽ có kẻ đố kỵ, ngay cả Tần Lãnh Nguyệt cũng được khá nhiều phiếu trên bảng đê tiện, có điều vị trí đầu bảng hấp dẫn của cô ta dễ khiến người nhìn nghĩ những lá phiếu đê tiện dành cho cô ta đều xuất phát từ lòng ghen tị.

Nhìn thứ hạng của Mộc Như Lam trên bảng hấp dẫn, ánh mắt Tần Lãnh Nguyệt u ám. Mộc Như Lam… Sẽ không chiếm luôn vị trí của cô ta trên bảng này đấy chứ? Không, đương nhiên là không thể, cô ta không cho phép. Tuyệt đối không cho phép!

Nữ sinh đi theo Tần Lãnh Nguyệt làm người hầu thấy cô ta nhìn bảng hấp dẫn thì bèn nịnh nọt, “Con bé này làm sao so với điện hạ Nguyệt được, thành tích bằng 0, chẳng qua là nhờ tiền tài mới được đứng nhất, để em cho nó một phiếu đê tiện!” Dứt lời liền quẹt thẻ vào máy cảm ứng làm con số bên cạnh tên Mộc Như Lam tăng thêm một đơn vị, Mộc Như Lam tăng thêm một hạng trên bảng đê tiện.

“Em nữa! Trước giờ chưa có ai làm em ngứa mắt như nó, lá phiếu này phải dành cho nó!”

Tên Mộc Như Lam tăng thêm một hạng.

Tần Lãnh Nguyệt bấy giờ mới bảo, “Đừng làm vậy, làm vậy không công bằng với em ấy, chị tin là em ấy giỏi thật sự. Đến giờ vào lớp rồi đấy mọi người.”

Ở đằng sau, Mộc Như Lam chậm rãi tới xem các bảng xếp hạng trong đại sảnh, Tần Lãnh Nguyệt đứng đầu bảng hấp dẫn, đứng thứ 2789 bảng đê tiện, Mộc Như Lam đứng thứ 2000 bảng hấp dẫn, thứ 2003 bảng đê tiện… Chậc, bảng bình chọn gương mặt đê tiện? Ai lại làm ra cái bảng này chứ, chỉ dùng lá phiếu mà có thế quyết định được nhân cách của một người sao? Đúng là bất lịch sự.

Xem ra có rất nhiều thứ phải dạy họ rồi đây.

Mộc Như Lam lắc đầu, đoạn ôm sách đi lên lầu.

Cùng lúc đó, một người đàn ông ăn mặc như nhân viên trường đi tới cổng học viện Bạch Đế, gã lấm lét nhìn quanh sau đó quẹt tấm thẻ trắng vào máy cảm ứng, xác nhận thân phận xong, cổng tự động mở ra…

Trong phòng giám sát, Hắc Báo gác chân ngủ chảy dãi không biết trời trăng gì…

====
Danh hiệu “gương mặt hấp dẫn” và “gương mặt đê tiện” không phải chỉ nhan sắc nha, giống như “gương mặt triển vọng” vậy đó.



Đã sửa bởi MDL lúc 21.03.2018, 00:01, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.03.2018, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V114.1 - Điểm: 46
Chương V114.1: Cách mạng (1)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Tại học viện Bạch Đế, mỗi sinh viên được đăng ký một chương trình học riêng, khoa Pháp y mà Mộc Như Lam muốn học thì cũng có đấy nhưng trước giờ chỉ để không, bởi Bạch Đế là cái nôi đào tạo nhân tài thương trường, chính trường, hắc đạo, mà đám con ông cháu cha ấy thì đời nào lại đi làm pháp y mổ xác chết? Không phải ai cũng may mắn được chọn ngành học mình thích như Morse, phần đông bọn họ, sau này phải lấy ai cũng đã được định sẵn cả rồi.

Khoa này chỉ có một mình Mộc Như Lam, may mà trong trường Y vẫn còn vài sinh viên y học lâm sàng nên cũng đỡ vắng vẻ.

Cũng vì thế mà giảng viên trở thành của mình cô, phòng giải phẫu thành của mình cô, cả xác chết cũng là của mình cô. Mộc Như Lam khá hài lòng với điều này, như vậy sẽ cô không bị ai quấy rầy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, trừ việc môi trường học hơi trống trải do phòng thì rộng mà sinh viên thì ít, và thi thoảng có người tới dạy lễ nghĩa ra thì Bạch Đế không khác gì Harvard. Morse từng gọi điện tới đúng một lần để hỏi thăm tình hình sống của cô, sau đó thì không liên lạc nữa.

Đương lúc tan học buổi chiều, chúng sinh viên vừa rời giảng đường thì đột nhiên có một bóng đen từ trên trời lao xuống đập cái “bịch”, sọ não nát bấy, máu đỏ nhanh chóng lan ra khắp mặt đường…

Xung quanh lặng đi vài giây, sau đó là những tiếng hét vang lên đầy hoảng sợ.

Mộc Như Lam mới đi ra từ trường Y đã thấy cảnh này. Cô ngước nhìn tòa kiến trúc được xây theo phong cách La Mã cổ đại, có chín tầng cả thảy, ngã xuống… là chết chắc.

Đây chính là học sinh nhảy lầu tự tử.

Hội sinh viên và nhân viên y tế nhanh chóng xử lý thi thể, những sinh viên bị hoảng sợ cũng được trấn an. Thực ra với họ, đây chỉ là một trường hợp sinh viên tự tử bình thường. Một khi đã ký vào thỏa thuận, phụ huynh sẽ mất quyền quản giáo con mình trong một năm, học viện Bạch Đế sẽ bảo đảm an toàn tính mạng cho sinh viên, có điều không bao gồm trường hợp tự tử.

Học viện Bạch Đế hoàn toàn không chịu trách nhiệm với việc sinh viên tự tử, điều này đã được quy định trong thỏa thuận rồi.

Đây là lần thứ ba có sinh viên tự tử vì không chịu được áp lực và chế độ cấp bậc khắc nghiệt của học viện Bạch Đế.

“Đúng là vô dụng, mới vậy đã tự sát…”

“Tên đó hình như là cậu ấm của gia tộc mafia mới phất ở Ý thì phải, có khi nào là ngậm thìa vàng mà lớn không nhỉ?”

“Tên đó xếp hạng mấy vậy?”

“Chắc chắn là nằm trong vùng xám…” Các sinh viên tụ thành từng nhóm, vừa lái xe golf tới nhà ăn vừa nhỏ giọng bàn tán.

Thi thể được đặt lên cán nâng đi ngang qua Mộc Như Lam, cô đứng trên cầu thang ôm sách nhìn xuống, nhận ra đây chính là cậu trai bị bắt nạt trong căng tin lần trước.

“Thật đáng thương, tuổi còn trẻ mà đã lựa chọn cái chết.” Không biết từ khi nào Tần Lãnh Nguyệt đã tới bên cạnh Mộc Như Lam, mặt nhăn mày nhíu đượm vẻ u buồn, “Cậu bé đó, chị nhớ là thành tích cũng không đến nỗi, ngặt nỗi xếp hạng trên bảng tài sản quá thấp – có lẽ là vì gia tộc mới phất nên cậu ấy không có nhiều tiền – làm điểm tổng bị kéo xuống, cứ kẹt trong vùng xám mãi. Phải chi được như em, sinh ra trong một gia đình khá giả thì chắc đã không khổ như vậy.”

Ý là dè bĩu cô đứng hạng nhất nhờ vào tiền chứ gì, coi bộ vẫn chưa hết tức ha? Cũng phải, đang ăn trên ngồi trước thì tự dưng bị người ta đạp xuống, làm sao mà chấp nhận cho nổi.

Mộc Như Lam cười nhẹ, “Chị xuất thân không được tốt, thậm chí còn không có cha mẹ lo cơm áo cho đủ đầy, chắc chị đã phải cực nhọc lắm nhỉ?”

Đáp trả không chút nhân nhượng.

Nụ cười trên môi Tần Lãnh Nguyệt đanh lại, ánh mắt nhìn Mộc Như Lam cũng lạnh dần.

Người Tần gia, tất cả đều là trẻ mồ côi, nếu Tần Lãnh Nguyệt không dựa vào Bạch Mạc Ly thì có nằm mơ cũng không với tới được hạng nhất, nói huỵch toẹt ra là giá trị tài sản của cô ta đều nhờ Bạch Mạc Ly cho cả.

Trong vòng chưa đầy vài ngày giao thiệp với mấy cô gái muốn lôi kéo mình, bọn họ đã kể chuyện này cho Mộc Như Lam, xem ra đây là chuyện chỉ những ai có số má mới được biết.

Sắc mặt Tần Lãnh Nguyệt ngày một tệ đi còn Mộc Như Lam thì cười ngày một dịu dàng, “Vô tình đụng phải nỗi đau của chị rồi sao? Thật ra tôi cũng không có ý gì đâu, quá trình thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả, tỉ như nữ diễn viên dựa vào thân thể để leo cao ấy, cũng có sao đâu, quan trọng là ai sẽ trở thành ngôi sao hàng đầu, đúng không nào?”

So với việc không giải thích, lời giải thích của cô càng khiến người ta muốn nổi điên hơn.

Thế nhưng Mộc Như Lam đang cười, những ai chỉ nhìn không nghe đã bắt đầu bị nụ cười đó mê hoặc, mà cho dù có nghe được thì họ cũng sẽ không nỡ trách cứ, thiên sứ dù có làm gì cũng sẽ được tha thứ.

Tần Lãnh Nguyệt siết chặt tay rồi lại nhanh chóng thả lỏng, cô ta mỉm cười, như thể màn đấu đá vừa rồi không hề xảy ra, “Đúng vậy, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả.”

“Chị hẳn biết tôi có hôn phu rồi.” Mộc Như Lam thật không hiểu nổi suy nghĩ của một số phụ nữ, là do cô biến thái nên cách tư duy bị khác với người thường, hay là cả người bình thường cũng không thể hiểu nổi cách tư duy của mấy đứa não tàn? Rõ ràng cô ta đang mang thai đứa bé của Bạch Mạc Ly, mà Mộc Như Lam thì cũng có hôn phu rồi, thế quái nào cô ta cứ cắn lấy cô không nhả, chẳng lẽ cô ta có máu M? Muốn thách thức sức sáng tạo của cô để tạo ra một rối hai mạng à?

Nụ cười của Tần Lãnh Nguyệt nhạt đi, “Cô có biết giác quan nhạy bén nhất của trẻ mồ côi là gì không?”

Mộc Như Lam không đáp.

“Là trực giác.” Tần Lãnh Nguyệt nhìn Mộc Như Lam, miệng cười nhưng mắt lạnh tanh, “Anh Bạch vốn nên giết cô từ lâu nhưng lại bị nhiều thứ làm trì hoãn, bây giờ tôi cũng không biết là anh ấy không rảnh để mắt đến cô, hay là đã quên xử lý cô rồi. Là phụ nữ với nhau, tôi nghĩ cô nên biết mối nguy hiểm tiềm tàng này.”

Mộc Như Lam nghiêng đầu, không khỏi bật cười, “Ý chị là anh Bạch không giết tôi, thì sẽ yêu tôi sao?”

“Im đi!” Tần Lãnh Nguyệt cáu kỉnh, may mà lúc này không có nhiều người ở đây, bằng không họ đã có thể thưởng thức một vẻ mặt khác của đàn chị nổi tiếng hiền lành rồi.

“Mặc dù tôi cũng muốn giễu chị úng não vì mấy bộ tiểu thuyết lãng mạn, cơ mà vì nghĩ cho cái mạng nhỏ của tôi nên thôi. Nếu chị đã thành thật rằng chị muốn anh Bạch xử lý tôi, thì tôi cũng thành thật với chị…” Mộc Như Lam thôi cười, trong mắt ánh lên sự quỷ dị khó thể nào nắm bắt, “Kẻ muốn giết tôi thường không có kết cục tốt đẹp đâu.” Trùng sinh thành biến thái, tuy Mộc Như Lam không sợ chết nhưng cô vẫn rất quý trọng mạng sống và cực kỳ ghét kẻ muốn hại mình. Cho dù bị chặt tay chặt chân, miễn là miệng còn sức, người còn động, trước khi chết cô vẫn sẽ cắn ngập răng vào chúng, nói không chừng còn dứt ra cả một miếng thịt to.

Dứt lời Mộc Như Lam đi xuống cầu thang, bỗng sực nhớ ra một chuyện, cô ngoái đầu nhìn Tần Lãnh Nguyệt, “Dạo này chị ra ngoài ban đêm nhớ cẩn thận một chút nhé.”

Một lời de dọa?

Tần Lãnh Nguyệt nhíu mày nhìn theo, sau lại cười khẩy, chỉ giỏi khua môi múa mép, học viện Bạch Đế là địa bàn của họ, nó làm được trò gì cơ chứ? Xì! Đúng là nực cười!

Mộc Như Lam thong thả lái xe đến siêu thị mua thịt, cô hiếm khi tới căng tin ăn tối mà hầu như đều tự nấu, nguyên nhân là do đám Tần Phá Phong chướng mắt quá, ngồi ăn ở tầng năm đồng nghĩa với việc phải chịu đựng bọn họ, nhưng ngồi ở tầng thấp hơn thì lại khiến người khác sợ sệt hoặc lăm le nịnh bợ, phiền chết đi được, thôi đành chịu khó lăn vào bếp vậy.

Mỗi sớm đi học và mỗi chiều tan học cô đều thấy con thần ưng Andes của Bạch Mạc Ly đậu trên nóc nhà, hùng dũng oai vệ như một kỵ sĩ, nó ngẩng đầu ưỡn ngực, vừa lịch thiệp lại vừa nguy hiểm. Có điều sau lần bị Mộc Như Lam hù dọa, nó không còn dám ngang ngược diễu võ giương oai trước mặt cô nữa.

Cánh của Tiểu Bạch đã lành rồi nhưng có lẽ do bản năng, mỗi khi Mãnh Sát đậu bên ngoài là nó lại trốn nhủi trong phòng không dám ra, nói cho cùng, bồ cầu mà đối đầu với kền kền thì chỉ có nước bị ăn sạch mà thôi.

Nhưng trước khi bị kền kền ăn thì có lẽ nó đã bị Mộc Như Lam xử mất rồi.

“Chị không nuôi loại vật cưng yếu ớt không biết đánh trả đâu.” Trong phòng bếp, Mộc Như Lam vừa thái thịt vừa nhẹ nhàng nói, “Vô dụng quá thì một ngày nào đó chị sẽ đem cưng đi nấu canh đó.”

Dưới bàn tay tao nhã của Mộc Như Lam, con dao phay sắc lẻm bổ từng nhát một, biến thớ thịt thành những miếng đều tăm tắp, nếu dùng dao mổ thì chắn chắn sẽ nhanh hơn, đẹp hơn, và cũng khiến người ta khiếp đảm hơn.

Chú bồ câu trắng núp trong chậu giương cặp mắt đậu đen mà nhìn Mộc Như Lam, vừa sợ sệt lại vừa muốn tới gần, trông đáng thương vô cùng. Bảo một con bồ câu đi đối đầu với kền kền, khác gì bảo chuột nhắt đi tấn công rắn hổ mang cơ chứ!

Mộc Như Lam đang ăn tối thì có tiếng gõ cửa, đứng trước cửa là một cô gái mặc đồ thể thao, dáng vẻ sang trọng cao quý, “Mình định tới khu thể thao chơi tennis, cậu đi cùng không?”

Khu thể dục, một trong những khu đặc quyền hàng đầu, có bể bơi, sân bóng rổ, sân bóng đá, là nơi tổ chức các hoạt động thi đấu cũng như là sân chơi cho các sinh viên, xếp hạng từ 2000 trở lên mới được vào, dưới 2000 thì ngay cả khu vực quanh cổng cũng không được bén mảng lại gần.

Mộc Như Lam lắc đầu, “Cám ơn, nhưng tôi còn đang ăn tối.”

“Cần mình chờ cậu không?” Cô gái nọ nhìn Mộc Như Lam, cùng nằm trong top 10, thay vì một Tần Lãnh Nguyệt leo hạng nhờ đàn ông, cô ta để ý đến Mộc Như Lam hơn; tuy theo cô ta thì việc Mộc Như Lam dùng tiền để vọt lên đầu không được đàng hoàng cho lắm, nhưng top 10 hầu như ai cũng có tối thiểu một đồng minh, cô ta không gia nhập nhóm của người Tần gia, cứ lẻ loi thế này thì khi xảy ra chuyện sẽ không ai giúp đỡ, vì vậy Mộc Như Lam trở thành lựa chọn duy nhất của cô ta.

“Không cần đâu.” Mộc Như Lam lắc đầu, thấy cô gái nọ bỏ cuộc vào ngồi lại trong xe golf, cô cười thâm thúy, “Tina, đi đường cẩn thận.”

Tina gật đầu cho có, trong lòng cảm thấy hơn bất mãn, đã hơn một tháng rồi mà con nhỏ này vẫn cứ giữ thái độ bình bình đạm đạm, thật chả hiểu nó nghĩ gì, cũng không biết nó có xem mình là đồng minh không nữa.

Đồng minh? Nhìn xe cô ta đi xa, Mộc Như Lam cười tủm tỉm rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, che đi ánh sáng quỷ dị vừa lóe lên trong mắt, xưa nay biến thái không cần đồng minh đâu.

++++

Xe golf bon bon chạy tới khu thể thao, học viện rất rộng mà người thì lại ít nên bình thường đi đường hiếm khi gặp được ai khác, nhất là vào thời điểm mặt trời mới lặn, nhiều sinh viên vẫn còn trong căng tin chưa đi ra.

Từ kí túc xá đến khu thể thao mất tầm ba mươi phút đi bộ, còn nếu lái xe golf chạy hết tốc độ thì chỉ mất chưa tới mười phút.

Hai bên cây cối um tùm, gây cảm giác như đang bước vào rừng rậm, tán cây cao che khuất ánh hoàng hôn, khiến cả không gian chìm vào u ám.

Cô gái xinh đẹp ngẩng cao đầu ngay cả khi ngồi trong xe, vừa nhìn là đã thấy khác hẳn nữ sinh bình thường.

Xe golf chạy vào một đường hầm 10m được dây leo phủ quanh, đèn bên trong tắt ngúm, không biết là chỉ ở khu này hay là cả trường đều thế. Tina đang định bật đèn xe thì đột nhiên xe đứng sựng lại.

Tina cau mày, khởi động vài lần thì nhận ra xe vẫn đang nổ, chỉ là ở dưới bị thứ gì đó kéo lại, không chạy tiếp được.

“Gì vậy trời!?” Tina xuống xe, đưa mắt nhìn ánh sáng le lói phía cửa hầm rồi ngồi xổm xuống nhòm vào gầm xe, lờ mờ thấy một cái móc lớn đang móc xe mình lại.

Móc? Mặt đường chỉ có bùn đất, đâu ra một cái móc lớn thế này?

Tina không nghĩ nhiều, tuy rất khó chịu nhưng chỗ này cách xa kí túc xá, cách khu thể thao cũng còn một đoạn nữa, bây giờ đã hết giờ làm việc của hội sinh viên rồi, cô ta đành phải quỳ xuống, với tay vào bên trong hòng gỡ cái móc ra khỏi xe…

Cây cối rậm rạp chặn mất chút ánh sáng cuối cùng, khiến bóng tối phủ kín cả đường hầm. Cô gái xinh đẹp mặc đồ thể thao tập trung giải quyết cái móc dưới gầm xe, không hề nhận ra có một đôi chân trần đang tiến về phía mình.

Tina vừa sờ tới được cái móc thì nhìn thấy một đôi chân xuất hiện ngay cạnh mình, cô ta ngẩng đầu nhìn chủ nhân căp chân kìa, đập vào mắt là một gương mặt trắng bệch…

++++

Trong đường hầm phủ đầy dây leo đậu một chiếc xe golf trắng, xung quanh vắng tanh không một bóng người, cái móc nọ, từ từ trở về lòng đất…


Đã sửa bởi MDL lúc 29.03.2018, 03:13, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 29.03.2018, 03:19
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V114.2 - Điểm: 39
Chương V114.2: Cách mạng (2)
Editor: Piscestar
Nguồn: diendanlequydon.com (DĐLQĐ)


Ánh đèn sáng ngời phát ra từ căn biệt thự nhỏ hai tầng, trên bệ cửa sổ là con thần ưng Andes hung mãnh to lớn, đôi mắt màu nâu đỏ sậm sắc bén, tràn đầy sát khí, dường như lúc nào cũng trong tư thế tấn công kẻ lạ.

Bạch Mạc Ly ngồi phía sau bàn làm việc, trên mặt bàn đặt một lọ thuốc cùng một ly nước, anh ta uống một ngụm nước, cau mày nuốt xuống hai viên thuốc, rồi cất lọ thuốc vào trong ngăn tủ.

“Boss.” cửa thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Tuyết Khả bước vào, “Thông tin về sinh viên tự tử ngày hôm nay đã được chỉnh sửa hoàn tất, bao gồm thành tích học tập, ấn tượng của giáo viên, cùng với bằng chứng xác thực đây là một vụ tự sát.”

Mục cuối cùng là mục quan trọng nhất, đây là để cho cha mẹ sinh viên biết rằng con của họ tự tử chứ không liên quan gì tới học viện Bạch Đế. Dù thực chất học viện chính là nguyên nhân cơ bản dẫn đến việc này, nhưng kẻ đầu sỏ gây tội chẳng lẽ không phải là bậc cha mẹ coi trọng vật tư lợi ích to lớn của học viện Bạch Đế mà ký tên lên hiệp ước đưa con trẻ vào đây sao ? Thế nên bọn họ cũng chẳng cần có cảm giác áy náy, đâu phải nhà trường ép buộc phụ huynh đem con họ tới đây học.

Bạch Mạc Ly ngước mắt, duỗi tay nhận lấy, tùy tiện lật vài trang, “Gia tộc Tobis ở Ý?” Không có ấn tượng…

“Hai năm trước mới bộc lộ tài năng trong giới mafia, kinh doanh chủ yếu là buôn lậu vũ khí và buôn bán ma túy, tuy rằng thủ đoạn có chút tạp nham, nhưng trong hai năm qua thực lực cũng phát triển không tệ.” Tuyết Khả vô cảm nói, “Người tự tử là con trai duy nhất của gia chủ nhà Tobis.”

Bạch Mạc Ly bình thản gật đầu, gia tộc nhỏ bé, chả cần chú ý.

Hiển nhiên Tuyết Khả cũng cho rằng không cần quan tâm gia tộc nhỏ bé này làm gì, nên những gì cần nói xong cũng bỏ qua một bên. Từ trong tệp văn kiện lấy ra một tờ giấy, đưa tới, “Đây chỉ là bản thảo mà Nhất Tiễn vừa vẽ ra, dường như đã tận dụng hết khả năng để nhớ lại.”

Trên tờ giấy là hình vẽ một sợi dây chuyền, được tạo thành từ những miếng vảy, từng vòng từng vòng đan xen, nhìn khá đặc biệt.

“Đây là chìa khóa két sắt của Desno?” Đôi mắt Bạch Mạc Ly lạnh lùng sắc bén liếc Mãnh Sát, chỉ thấy nó giật giật cánh, đậu trên bệ cửa sổ không nhúc nhích.

“Tả Nhất Tiễn cam đoan, cái này quả thực đào ra từ trong mộ tiến sĩ Desno, ngoài anh ta ra thì tuyệt đối không ai có khả năng bước vào ngôi mộ.”

“Bên bộ phận thiết kế thì sao?” Bạch Mạc Ly buông bản vẽ xuống.

Tuyết Khả lắc đầu, “Không được, chỉ xem thôi thì họ không thể làm được.” Tuy rằng có hơi thất vọng, nhưng nếu đó đúng là chìa khóa két sắt của Desno như trong lời đồn thì việc không thể phục chế nó cũng là chuyện thường tình, bằng không bọn họ cần gì tranh giành vất vả với giáo hội như vậy làm chi?

“Điều Tả Nhất Tiễn về đây.” Không có chìa khóa, bọn họ chỉ còn cách tiếp tục tìm mật mã, để Tả Nhất Tiễn ngây ngốc bên ngoài cũng vô ích, không bằng đưa hắn trở về bóc lột sức lao động.

“Vâng, thưa Boss.” Tuyết Khả đáp lời, xoay người đi ra ngoài.

Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, Bạch Mạc Ly nắm chặt hai tay nhìn bản vẽ trên mặt bàn, trầm mặc nửa ngày, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nhìn con kền kền đang đậu trên cửa sổ, “Mãnh Sát lại đây.”

Mãnh Sát đang nhìn chằm chằm căn phòng của Mộc Như Lam thì quay đầu, từ trên cửa sổ nhảy xuống rồi đi về phía Bạch Mạc Ly.

Bạch Mạc Ly vươn tay xoa xoa đám lông trắng trên cổ nó, “Gần đây mày đặc biệt quan tâm con nhỏ kia, sao vậy? Có chuyện gì sao?” Hắn nuôi nó từ khi nó chỉ còn là một quả trứng, thần ưng Andes thường thích ăn thịt sống hơn thịt đã nấu chín, hắn không những huấn luyện nó không chỉ ăn thịt tươi, mà còn phải thích đi săn hơn kền kền thông thường, ngay cả sư tử hay hổ cũng không là đối thủ của nó. Cùng con người sống chung, động vật sẽ dần có linh tính, mà con ưng của hắn dĩ nhiên rất thông minh.

Mãnh Sát rất lớn, đứng trên vai Bạch Mạc Ly, nó nghiêng đầu, nhìn bản vẽ trên mặt bàn.

Một con chim có thông minh đến mấy cũng không thể trông cậy vào nó nói ra ai biến thái hay không, thật ra Bạch Mạc Ly chỉ muốn xoa đầu nó thôi. Trong cuộc đời của hắn, chỉ có nó mới chân chính thuộc về hắn, từ lúc sinh ra cho đến chết đều sẽ ở bên cạnh hắn không rời, hắn đã nuôi nó mười lăm năm, tuổi thọ của thần ưng Andes có thể hơn năm mươi năm, nói không chừng nó có thể theo hắn đến chết mới thôi.

++++

Sau khi chỉnh sửa lại tư liệu, Tuyết Khả lái xe golf đi ra ngoài. Cô muốn tới khu thể dục tập boxing, lâu rồi không tập, xương cốt cũng muốn gì sét.

Từ khu biệt thự hạng nhất đến khu thể dục phải đi qua một đường hầm dài mười mét, dưới ánh mặt trời nơi này rất đẹp, đặc biệt khi xuân đến, hoa hồng nhỏ nở từng khóm từng khóm, là nơi bí mật thích hợp cho các cặp tình nhân hẹn hò.

Tuyết Khả bật đèn, nhìn đường hầm tối đen đến mức kỳ lạ. Lúc này, đèn trong khuôn viên nên được mở hết rồi chứ, sao nơi này vẫn chưa có? Xung quanh đây có rất nhiều cây cối, dây nho rậm rạp, nhìn cửa đường hầm như một cái hố đen không đáy, khiến người ta có cảm giác bồn chồn không tả nổi.

Khắp nơi không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng phát ra từ chiếc xe golf của Tuyết Khả, gió thổi lá cây vang lên tiếng xào xạc, tĩnh lặng, u tối.

Không hiểu sao có cảm giác bất an…

Tuyết Khả cảnh giác nhìn bốn phía, lại nhận thấy cảm xúc này thật vi diệu, ở học viện Bạch Đế, mỗi học sinh đều có thẻ thân phận, ra vào trường học hoặc đi vào một khu vực nhất định hay chi trả các chi phí v.v đều có thể truy ra được, ngay cả nhân viên công tác cũng không được tự do ra vào công trường, căn bản không có khả năng có người xâm nhập mới đúng…

Hay gần đây thần kinh quá căng thẳng?

Tuyết Khả xoa xoa mi tâm, đột nhiên cảm giác phía sau có cơn gió lạnh buốt thổi qua, đột ngột xoay đầu nhưng cái gì cũng không nhìn thấy…

Chắc chắn có ai đó giở trò!

Tuyết Khả lấy điện thoại kêu người tới xử lý bóng đèn, sẵn tiện kiểm tra xem xung quanh có gì bất thường hay không.

Mấy việc này đều do người của hội học sinh xử lý, thành viên hội học sinh trên bảng xếp hạng tổng hợp không hẳn có địa vị cao, nhưng mặt tốt của việc gia nhập hội là tránh bị người khác khi dễ còn mặt xấu thì bất cứ khi nào học sinh hay trường học gặp vấn đề thì đều sẽ tìm đến bạn, bạn phải sành sỏi nhiều thứ, bao gồm cả việc sửa chữa bảo trì, nói trắng ra, bạn chính là con ở, việc gì cũng phải làm.

Tuy rằng thời điểm này đã hết thời gian làm việc, những Tuyết Khả yêu cầu, ai dám từ chối?

Sefino nhanh chóng dẫn người của hội học sinh đến đây, có nhiều người, cảm giác quái dị dường như cũng phai nhạt dần. Bóng đèn ở những nơi khác nhau đã được kiểm tra lại, không hiểu sao dây nối các nguồn điện lại bị tháo rời, chỉ cần cắm vào là xong. Ánh đèn lập tức tỏa sáng cả khuôn viên, thoạt nhìn cũng không thấy gì bất thường.

“Trong đường hầm đã tìm thấy chiếc xe golf có mã số sinh viên A0105, thẻ từ còn cắm vào xe chưa được rút ra.” A là thứ hạng trong bảng khu vực màu đỏ, 01 có nghĩa là sinh viên năm nhất, 05 là số lớp.

“Xe có vấn đề gì sao?”

“Không có.”

“Đi quanh tìm chủ xe.”

“Dạ.”

Tìm hồi lâu cũng không thấy chủ xe - Tina, máy theo dõi không biết do trùng hợp ngẫu nhiên hay không mà bị một nhánh cây che khuất, ngoài một màu đen kịt thì cái gì cũng không tìm ra. Dữ liệu cuối cùng cho thấy chủ sở hữu của thẻ từ đã ăn tối trên tầng năm của nhà hàng, trong nửa năm nay cũng không hay ra khỏi trường. Tuy nhiên, dường như người đã bốc hơi biến mất khỏi học viện Bạch Đế, trải qua hai ngày tìm kiếm, ngay cả cọng tóc cũng không tìm được, kiểm tra những vùng lân cận quanh xe Tina nửa ngày, cái gì cũng không tìm được, thiếu điều muốn đào ba thước đất để tìm.

Có thể nói, trong học viện Bạch Đế tường đồng vách sắt này, việc học sinh mất tích không thể nào công khai trước công chúng, may thay tính Tina kiêu ngạo, ngoại trừ chủ động tỏ vẻ thân thiện với Mộc Như Lam thì cũng không có bạn bè nên sẽ không ai chú ý cô đi nơi nào.

Gần đây Mộc Như Lam khá bận rộn.

Hệ thống giáo dục của học viện Bạch Đế bất đồng với các trường khác. Tháng một hằng năm sẽ bắt đầu học kỳ mới, sau đó không có nghỉ hè hay nghỉ đông, quanh năm suốt tháng chỉ có lễ Noel là có thể rời khỏi trường học ba ngày, cũng có nghĩa sinh viên năm nhất đã hoàn thành chương trình đầu tiên của đại học. Mộc Như Lam vào trường cũng là khi chương trình học cách xa cô cả một học kỳ, vì để theo kịp tiến độ, Mộc Như Lam phải vùi đầu học tập, cái gì cũng không biết.

Việc học sinh mất tích trong trường học, cũng như hung hăng tát thật mạnh lên danh dự của học viện Bạch Đế, nhưng sự việc vô cùng quỷ dị này bất cứ dùng cách gì cũng không tìm ra manh mối, không kẻ tình nghi, không có gì bất thường, như thể người kia đã bị quỷ bắt đi mất.

Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân là người của học viện nên đương nhiên biết chuyện này, đang là giờ ăn sáng, Tần Xuất Vân dựa lên ban công lầu 5 nhìn xuống dòng người thưa thớt, có người bị người khác va phải, nhưng người bị đụng chỉ trừng mắt liếc nhìn, sau đó bưng đồ ăn lên lầu. Không xỉa xói, không đánh nhau, không hung dữ giẫm đạp tự tôn của người khác. Từ khi Mộc Như Lam đến nơi này, di chứng của giai cấp khắc nghiệt dường như đang thay đổi từng chút một, khung cảnh cùng nhau ăn cơm cùng hài hòa hơn không ít.

Mộc Như Lam…

Tần Xuất Vân nheo mắt, vụ việc sinh viên mất tích kia sẽ không liên quan đến cô chứ? Nên biết rằng, việc này chỉ xảy ra khi cô bước vào Bạch Đế, trước kia trong học viện chưa có chuyện gì xảy ra lệch khỏi quỹ đạo, nếu mỗi lần cải cách đều phải thay máu, Mộc Như Lam lại âm thầm hành động, sẽ tạo nên cách mạng? Liệu nó có cần phải đổ máu nữa không ?

Mộc Như Lam vừa mới chuẩn bị đi đến trường Y thì nhìn thấy Sefino lái xe golf tiến về phía cô, anh ta đưa cho cô túi tài liệu màu vàng, “Bưu phẩm từ Hồng Kông, tôi sẵn tiện mang đến cho cô.”

Mộc Như Lam nhận lấy rồi mỉm cười nhìn anh ta, “Cảm ơn.”

Sefino gật đầu, lái xe rời đi.

Mộc Như Lam thắc măc, bưu phẩm từ Hồng Kông? Của Kha Thế Tình à? Cái gì vậy nhỉ?

====
Chương V115 vào thứ 2 ngày 2 tháng 4.


Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 00:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cappuchino, lanhhuyenbang, lovenoo1510, lu haj yen, Luanrua, Thố Lạt, Tóc Xoăn, windchime và 393 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

7 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 110, 111, 112

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

19 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại] Manh sủng Lãnh vương sủng ác phi - Tô Tiểu Đan

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Lục Thần Duệ
Lục Thần Duệ

Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Hemy Lê vừa đặt giá 880 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 732 điểm để mua Giọt nước
Đường Thất Công Tử: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 800 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 693 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 659 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 351 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 626 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 593 điểm để mua Thiên nga xanh
Lãng Nhược Y: Mỗi lần ngoi là phải pr, đây là nỗi khổ của người nghèo bị vùi lấp giữa đống vật phẩm đấu giá :cry2: Tuyển CTV tổ chức game CLB Văn học
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 661 điểm để mua Giọt nước
Cô Quân: ôi. ta bỏ lỡ chuyện gì r sao :))
Sunlia: sao đây, sao đây... những bấy bì Sun yêu quý sắp rời xa Sun rồi :(
Melodysoyani: Nghèo hết phần thiên hạ :cry: Bạn Sam cho bạn Melody vay ít tiền với :hixhix:
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2825 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2689 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2560 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2437 điểm để mua Mèo: Give me love
Chu Ngọc Lan: Pr cho  nương luôn
Lãng Nhược Y: Rồi, trôi mất cái tin mị pr rồi :cry2:
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 628 điểm để mua Giọt nước
Lãng Nhược Y: Ba cắt cổ dân chúng luôn đi =.=
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: vé lên đồi xem quánh ghen đây một vé 1k mại dô mại dô :guitar:
Preiya: *sút bay* tét
Lãng Nhược Y: Quánh ghen rồi, bán hạt dưa đây :D2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: :drink: :guitar2: chaiyo cố lên, chaiyo cố lên,
hóng quánh ghen đồi chè chuối :D2
Preiya: oa oa oa, ngta k có mà :'(
Sam Sam: -_- tui méc zũ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.