Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 20.03.2018, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25462 lần
Điểm: 30.26
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V114.1 - Điểm: 46
Chương V114.1: Cách mạng (1)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Tại học viện Bạch Đế, mỗi sinh viên được đăng ký một chương trình học riêng, khoa Pháp y mà Mộc Như Lam muốn học thì cũng có đấy nhưng trước giờ chỉ để không, bởi Bạch Đế là cái nôi đào tạo nhân tài thương trường, chính trường, hắc đạo, mà đám con ông cháu cha ấy thì đời nào lại đi làm pháp y mổ xác chết? Không phải ai cũng may mắn được chọn ngành học mình thích như Morse, phần đông bọn họ, sau này phải lấy ai cũng đã được định sẵn cả rồi.

Khoa này chỉ có một mình Mộc Như Lam, may mà trong trường Y vẫn còn vài sinh viên y học lâm sàng nên cũng đỡ vắng vẻ.

Cũng vì thế mà giảng viên trở thành của mình cô, phòng giải phẫu thành của mình cô, cả xác chết cũng là của mình cô. Mộc Như Lam khá hài lòng với điều này, như vậy sẽ cô không bị ai quấy rầy.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, trừ việc môi trường học hơi trống trải do phòng thì rộng mà sinh viên thì ít, và thi thoảng có người tới dạy lễ nghĩa ra thì Bạch Đế không khác gì Harvard. Morse từng gọi điện tới đúng một lần để hỏi thăm tình hình sống của cô, sau đó thì không liên lạc nữa.

Đương lúc tan học buổi chiều, chúng sinh viên vừa rời giảng đường thì đột nhiên có một bóng đen từ trên trời lao xuống đập cái “bịch”, sọ não nát bấy, máu đỏ nhanh chóng lan ra khắp mặt đường…

Xung quanh lặng đi vài giây, sau đó là những tiếng hét vang lên đầy hoảng sợ.

Mộc Như Lam mới đi ra từ trường Y đã thấy cảnh này. Cô ngước nhìn tòa kiến trúc được xây theo phong cách La Mã cổ đại, có chín tầng cả thảy, ngã xuống… là chết chắc.

Đây chính là học sinh nhảy lầu tự tử.

Hội sinh viên và nhân viên y tế nhanh chóng xử lý thi thể, những sinh viên bị hoảng sợ cũng được trấn an. Thực ra với họ, đây chỉ là một trường hợp sinh viên tự tử bình thường. Một khi đã ký vào thỏa thuận, phụ huynh sẽ mất quyền quản giáo con mình trong một năm, học viện Bạch Đế sẽ bảo đảm an toàn tính mạng cho sinh viên, có điều không bao gồm trường hợp tự tử.

Học viện Bạch Đế hoàn toàn không chịu trách nhiệm với việc sinh viên tự tử, điều này đã được quy định trong thỏa thuận rồi.

Đây là lần thứ ba có sinh viên tự tử vì không chịu được áp lực và chế độ cấp bậc khắc nghiệt của học viện Bạch Đế.

“Đúng là vô dụng, mới vậy đã tự sát…”

“Tên đó hình như là cậu ấm của gia tộc mafia mới phất ở Ý thì phải, có khi nào là ngậm thìa vàng mà lớn không nhỉ?”

“Tên đó xếp hạng mấy vậy?”

“Chắc chắn là nằm trong vùng xám…” Các sinh viên tụ thành từng nhóm, vừa lái xe golf tới nhà ăn vừa nhỏ giọng bàn tán.

Thi thể được đặt lên cán nâng đi ngang qua Mộc Như Lam, cô đứng trên cầu thang ôm sách nhìn xuống, nhận ra đây chính là cậu trai bị bắt nạt trong căng tin lần trước.

“Thật đáng thương, tuổi còn trẻ mà đã lựa chọn cái chết.” Không biết từ khi nào Tần Lãnh Nguyệt đã tới bên cạnh Mộc Như Lam, mặt nhăn mày nhíu đượm vẻ u buồn, “Cậu bé đó, chị nhớ là thành tích cũng không đến nỗi, ngặt nỗi xếp hạng trên bảng tài sản quá thấp – có lẽ là vì gia tộc mới phất nên cậu ấy không có nhiều tiền – làm điểm tổng bị kéo xuống, cứ kẹt trong vùng xám mãi. Phải chi được như em, sinh ra trong một gia đình khá giả thì chắc đã không khổ như vậy.”

Ý là dè bĩu cô đứng hạng nhất nhờ vào tiền chứ gì, coi bộ vẫn chưa hết tức ha? Cũng phải, đang ăn trên ngồi trước thì tự dưng bị người ta đạp xuống, làm sao mà chấp nhận cho nổi.

Mộc Như Lam cười nhẹ, “Chị xuất thân không được tốt, thậm chí còn không có cha mẹ lo cơm áo cho đủ đầy, chắc chị đã phải cực nhọc lắm nhỉ?”

Đáp trả không chút nhân nhượng.

Nụ cười trên môi Tần Lãnh Nguyệt đanh lại, ánh mắt nhìn Mộc Như Lam cũng lạnh dần.

Người Tần gia, tất cả đều là trẻ mồ côi, nếu Tần Lãnh Nguyệt không dựa vào Bạch Mạc Ly thì có nằm mơ cũng không với tới được hạng nhất, nói huỵch toẹt ra là giá trị tài sản của cô ta đều nhờ Bạch Mạc Ly cho cả.

Trong vòng chưa đầy vài ngày giao thiệp với mấy cô gái muốn lôi kéo mình, bọn họ đã kể chuyện này cho Mộc Như Lam, xem ra đây là chuyện chỉ những ai có số má mới được biết.

Sắc mặt Tần Lãnh Nguyệt ngày một tệ đi còn Mộc Như Lam thì cười ngày một dịu dàng, “Vô tình đụng phải nỗi đau của chị rồi sao? Thật ra tôi cũng không có ý gì đâu, quá trình thế nào không quan trọng, quan trọng là kết quả, tỉ như nữ diễn viên dựa vào thân thể để leo cao ấy, cũng có sao đâu, quan trọng là ai sẽ trở thành ngôi sao hàng đầu, đúng không nào?”

So với việc không giải thích, lời giải thích của cô càng khiến người ta muốn nổi điên hơn.

Thế nhưng Mộc Như Lam đang cười, những ai chỉ nhìn không nghe đã bắt đầu bị nụ cười đó mê hoặc, mà cho dù có nghe được thì họ cũng sẽ không nỡ trách cứ, thiên sứ dù có làm gì cũng sẽ được tha thứ.

Tần Lãnh Nguyệt siết chặt tay rồi lại nhanh chóng thả lỏng, cô ta mỉm cười, như thể màn đấu đá vừa rồi không hề xảy ra, “Đúng vậy, quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả.”

“Chị hẳn biết tôi có hôn phu rồi.” Mộc Như Lam thật không hiểu nổi suy nghĩ của một số phụ nữ, là do cô biến thái nên cách tư duy bị khác với người thường, hay là cả người bình thường cũng không thể hiểu nổi cách tư duy của mấy đứa não tàn? Rõ ràng cô ta đang mang thai đứa bé của Bạch Mạc Ly, mà Mộc Như Lam thì cũng có hôn phu rồi, thế quái nào cô ta cứ cắn lấy cô không nhả, chẳng lẽ cô ta có máu M? Muốn thách thức sức sáng tạo của cô để tạo ra một rối hai mạng à?

Nụ cười của Tần Lãnh Nguyệt nhạt đi, “Cô có biết giác quan nhạy bén nhất của trẻ mồ côi là gì không?”

Mộc Như Lam không đáp.

“Là trực giác.” Tần Lãnh Nguyệt nhìn Mộc Như Lam, miệng cười nhưng mắt lạnh tanh, “Anh Bạch vốn nên giết cô từ lâu nhưng lại bị nhiều thứ làm trì hoãn, bây giờ tôi cũng không biết là anh ấy không rảnh để mắt đến cô, hay là đã quên xử lý cô rồi. Là phụ nữ với nhau, tôi nghĩ cô nên biết mối nguy hiểm tiềm tàng này.”

Mộc Như Lam nghiêng đầu, không khỏi bật cười, “Ý chị là anh Bạch không giết tôi, thì sẽ yêu tôi sao?”

“Im đi!” Tần Lãnh Nguyệt cáu kỉnh, may mà lúc này không có nhiều người ở đây, bằng không họ đã có thể thưởng thức một vẻ mặt khác của đàn chị nổi tiếng hiền lành rồi.

“Mặc dù tôi cũng muốn giễu chị úng não vì mấy bộ tiểu thuyết lãng mạn, cơ mà vì nghĩ cho cái mạng nhỏ của tôi nên thôi. Nếu chị đã thành thật rằng chị muốn anh Bạch xử lý tôi, thì tôi cũng thành thật với chị…” Mộc Như Lam thôi cười, trong mắt ánh lên sự quỷ dị khó thể nào nắm bắt, “Kẻ muốn giết tôi thường không có kết cục tốt đẹp đâu.” Trùng sinh thành biến thái, tuy Mộc Như Lam không sợ chết nhưng cô vẫn rất quý trọng mạng sống và cực kỳ ghét kẻ muốn hại mình. Cho dù bị chặt tay chặt chân, miễn là miệng còn sức, người còn động, trước khi chết cô vẫn sẽ cắn ngập răng vào chúng, nói không chừng còn dứt ra cả một miếng thịt to.

Dứt lời Mộc Như Lam đi xuống cầu thang, bỗng sực nhớ ra một chuyện, cô ngoái đầu nhìn Tần Lãnh Nguyệt, “Dạo này chị ra ngoài ban đêm nhớ cẩn thận một chút nhé.”

Một lời de dọa?

Tần Lãnh Nguyệt nhíu mày nhìn theo, sau lại cười khẩy, chỉ giỏi khua môi múa mép, học viện Bạch Đế là địa bàn của họ, nó làm được trò gì cơ chứ? Xì! Đúng là nực cười!

Mộc Như Lam thong thả lái xe đến siêu thị mua thịt, cô hiếm khi tới căng tin ăn tối mà hầu như đều tự nấu, nguyên nhân là do đám Tần Phá Phong chướng mắt quá, ngồi ăn ở tầng năm đồng nghĩa với việc phải chịu đựng bọn họ, nhưng ngồi ở tầng thấp hơn thì lại khiến người khác sợ sệt hoặc lăm le nịnh bợ, phiền chết đi được, thôi đành chịu khó lăn vào bếp vậy.

Mỗi sớm đi học và mỗi chiều tan học cô đều thấy con thần ưng Andes của Bạch Mạc Ly đậu trên nóc nhà, hùng dũng oai vệ như một kỵ sĩ, nó ngẩng đầu ưỡn ngực, vừa lịch thiệp lại vừa nguy hiểm. Có điều sau lần bị Mộc Như Lam hù dọa, nó không còn dám ngang ngược diễu võ giương oai trước mặt cô nữa.

Cánh của Tiểu Bạch đã lành rồi nhưng có lẽ do bản năng, mỗi khi Mãnh Sát đậu bên ngoài là nó lại trốn nhủi trong phòng không dám ra, nói cho cùng, bồ cầu mà đối đầu với kền kền thì chỉ có nước bị ăn sạch mà thôi.

Nhưng trước khi bị kền kền ăn thì có lẽ nó đã bị Mộc Như Lam xử mất rồi.

“Chị không nuôi loại vật cưng yếu ớt không biết đánh trả đâu.” Trong phòng bếp, Mộc Như Lam vừa thái thịt vừa nhẹ nhàng nói, “Vô dụng quá thì một ngày nào đó chị sẽ đem cưng đi nấu canh đó.”

Dưới bàn tay tao nhã của Mộc Như Lam, con dao phay sắc lẻm bổ từng nhát một, biến thớ thịt thành những miếng đều tăm tắp, nếu dùng dao mổ thì chắn chắn sẽ nhanh hơn, đẹp hơn, và cũng khiến người ta khiếp đảm hơn.

Chú bồ câu trắng núp trong chậu giương cặp mắt đậu đen mà nhìn Mộc Như Lam, vừa sợ sệt lại vừa muốn tới gần, trông đáng thương vô cùng. Bảo một con bồ câu đi đối đầu với kền kền, khác gì bảo chuột nhắt đi tấn công rắn hổ mang cơ chứ!

Mộc Như Lam đang ăn tối thì có tiếng gõ cửa, đứng trước cửa là một cô gái mặc đồ thể thao, dáng vẻ sang trọng cao quý, “Mình định tới khu thể thao chơi tennis, cậu đi cùng không?”

Khu thể dục, một trong những khu đặc quyền hàng đầu, có bể bơi, sân bóng rổ, sân bóng đá, là nơi tổ chức các hoạt động thi đấu cũng như là sân chơi cho các sinh viên, xếp hạng từ 2000 trở lên mới được vào, dưới 2000 thì ngay cả khu vực quanh cổng cũng không được bén mảng lại gần.

Mộc Như Lam lắc đầu, “Cám ơn, nhưng tôi còn đang ăn tối.”

“Cần mình chờ cậu không?” Cô gái nọ nhìn Mộc Như Lam, cùng nằm trong top 10, thay vì một Tần Lãnh Nguyệt leo hạng nhờ đàn ông, cô ta để ý đến Mộc Như Lam hơn; tuy theo cô ta thì việc Mộc Như Lam dùng tiền để vọt lên đầu không được đàng hoàng cho lắm, nhưng top 10 hầu như ai cũng có tối thiểu một đồng minh, cô ta không gia nhập nhóm của người Tần gia, cứ lẻ loi thế này thì khi xảy ra chuyện sẽ không ai giúp đỡ, vì vậy Mộc Như Lam trở thành lựa chọn duy nhất của cô ta.

“Không cần đâu.” Mộc Như Lam lắc đầu, thấy cô gái nọ bỏ cuộc vào ngồi lại trong xe golf, cô cười thâm thúy, “Tina, đi đường cẩn thận.”

Tina gật đầu cho có, trong lòng cảm thấy hơn bất mãn, đã hơn một tháng rồi mà con nhỏ này vẫn cứ giữ thái độ bình bình đạm đạm, thật chả hiểu nó nghĩ gì, cũng không biết nó có xem mình là đồng minh không nữa.

Đồng minh? Nhìn xe cô ta đi xa, Mộc Như Lam cười tủm tỉm rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại, che đi ánh sáng quỷ dị vừa lóe lên trong mắt, xưa nay biến thái không cần đồng minh đâu.

++++

Xe golf bon bon chạy tới khu thể thao, học viện rất rộng mà người thì lại ít nên bình thường đi đường hiếm khi gặp được ai khác, nhất là vào thời điểm mặt trời mới lặn, nhiều sinh viên vẫn còn trong căng tin chưa đi ra.

Từ kí túc xá đến khu thể thao mất tầm ba mươi phút đi bộ, còn nếu lái xe golf chạy hết tốc độ thì chỉ mất chưa tới mười phút.

Hai bên cây cối um tùm, gây cảm giác như đang bước vào rừng rậm, tán cây cao che khuất ánh hoàng hôn, khiến cả không gian chìm vào u ám.

Cô gái xinh đẹp ngẩng cao đầu ngay cả khi ngồi trong xe, vừa nhìn là đã thấy khác hẳn nữ sinh bình thường.

Xe golf chạy vào một đường hầm 10m được dây leo phủ quanh, đèn bên trong tắt ngúm, không biết là chỉ ở khu này hay là cả trường đều thế. Tina đang định bật đèn xe thì đột nhiên xe đứng sựng lại.

Tina cau mày, khởi động vài lần thì nhận ra xe vẫn đang nổ, chỉ là ở dưới bị thứ gì đó kéo lại, không chạy tiếp được.

“Gì vậy trời!?” Tina xuống xe, đưa mắt nhìn ánh sáng le lói phía cửa hầm rồi ngồi xổm xuống nhòm vào gầm xe, lờ mờ thấy một cái móc lớn đang móc xe mình lại.

Móc? Mặt đường chỉ có bùn đất, đâu ra một cái móc lớn thế này?

Tina không nghĩ nhiều, tuy rất khó chịu nhưng chỗ này cách xa kí túc xá, cách khu thể thao cũng còn một đoạn nữa, bây giờ đã hết giờ làm việc của hội sinh viên rồi, cô ta đành phải quỳ xuống, với tay vào bên trong hòng gỡ cái móc ra khỏi xe…

Cây cối rậm rạp chặn mất chút ánh sáng cuối cùng, khiến bóng tối phủ kín cả đường hầm. Cô gái xinh đẹp mặc đồ thể thao tập trung giải quyết cái móc dưới gầm xe, không hề nhận ra có một đôi chân trần đang tiến về phía mình.

Tina vừa sờ tới được cái móc thì nhìn thấy một đôi chân xuất hiện ngay cạnh mình, cô ta ngẩng đầu nhìn chủ nhân căp chân kìa, đập vào mắt là một gương mặt trắng bệch…

++++

Trong đường hầm phủ đầy dây leo đậu một chiếc xe golf trắng, xung quanh vắng tanh không một bóng người, cái móc nọ, từ từ trở về lòng đất…



Đã sửa bởi MDL lúc 29.03.2018, 03:13, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.03.2018, 03:19
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25462 lần
Điểm: 30.26
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V114.2 - Điểm: 39
Chương V114.2: Cách mạng (2)
Editor: Piscestar
Nguồn: diendanlequydon.com (DĐLQĐ)


Ánh đèn sáng ngời phát ra từ căn biệt thự nhỏ hai tầng, trên bệ cửa sổ là con thần ưng Andes hung mãnh to lớn, đôi mắt màu nâu đỏ sậm sắc bén, tràn đầy sát khí, dường như lúc nào cũng trong tư thế tấn công kẻ lạ.

Bạch Mạc Ly ngồi phía sau bàn làm việc, trên mặt bàn đặt một lọ thuốc cùng một ly nước, anh ta uống một ngụm nước, cau mày nuốt xuống hai viên thuốc, rồi cất lọ thuốc vào trong ngăn tủ.

“Boss.” cửa thư phòng nhẹ nhàng bị đẩy ra, Tuyết Khả bước vào, “Thông tin về sinh viên tự tử ngày hôm nay đã được chỉnh sửa hoàn tất, bao gồm thành tích học tập, ấn tượng của giáo viên, cùng với bằng chứng xác thực đây là một vụ tự sát.”

Mục cuối cùng là mục quan trọng nhất, đây là để cho cha mẹ sinh viên biết rằng con của họ tự tử chứ không liên quan gì tới học viện Bạch Đế. Dù thực chất học viện chính là nguyên nhân cơ bản dẫn đến việc này, nhưng kẻ đầu sỏ gây tội chẳng lẽ không phải là bậc cha mẹ coi trọng vật tư lợi ích to lớn của học viện Bạch Đế mà ký tên lên hiệp ước đưa con trẻ vào đây sao ? Thế nên bọn họ cũng chẳng cần có cảm giác áy náy, đâu phải nhà trường ép buộc phụ huynh đem con họ tới đây học.

Bạch Mạc Ly ngước mắt, duỗi tay nhận lấy, tùy tiện lật vài trang, “Gia tộc Tobis ở Ý?” Không có ấn tượng…

“Hai năm trước mới bộc lộ tài năng trong giới mafia, kinh doanh chủ yếu là buôn lậu vũ khí và buôn bán ma túy, tuy rằng thủ đoạn có chút tạp nham, nhưng trong hai năm qua thực lực cũng phát triển không tệ.” Tuyết Khả vô cảm nói, “Người tự tử là con trai duy nhất của gia chủ nhà Tobis.”

Bạch Mạc Ly bình thản gật đầu, gia tộc nhỏ bé, chả cần chú ý.

Hiển nhiên Tuyết Khả cũng cho rằng không cần quan tâm gia tộc nhỏ bé này làm gì, nên những gì cần nói xong cũng bỏ qua một bên. Từ trong tệp văn kiện lấy ra một tờ giấy, đưa tới, “Đây chỉ là bản thảo mà Nhất Tiễn vừa vẽ ra, dường như đã tận dụng hết khả năng để nhớ lại.”

Trên tờ giấy là hình vẽ một sợi dây chuyền, được tạo thành từ những miếng vảy, từng vòng từng vòng đan xen, nhìn khá đặc biệt.

“Đây là chìa khóa két sắt của Desno?” Đôi mắt Bạch Mạc Ly lạnh lùng sắc bén liếc Mãnh Sát, chỉ thấy nó giật giật cánh, đậu trên bệ cửa sổ không nhúc nhích.

“Tả Nhất Tiễn cam đoan, cái này quả thực đào ra từ trong mộ tiến sĩ Desno, ngoài anh ta ra thì tuyệt đối không ai có khả năng bước vào ngôi mộ.”

“Bên bộ phận thiết kế thì sao?” Bạch Mạc Ly buông bản vẽ xuống.

Tuyết Khả lắc đầu, “Không được, chỉ xem thôi thì họ không thể làm được.” Tuy rằng có hơi thất vọng, nhưng nếu đó đúng là chìa khóa két sắt của Desno như trong lời đồn thì việc không thể phục chế nó cũng là chuyện thường tình, bằng không bọn họ cần gì tranh giành vất vả với giáo hội như vậy làm chi?

“Điều Tả Nhất Tiễn về đây.” Không có chìa khóa, bọn họ chỉ còn cách tiếp tục tìm mật mã, để Tả Nhất Tiễn ngây ngốc bên ngoài cũng vô ích, không bằng đưa hắn trở về bóc lột sức lao động.

“Vâng, thưa Boss.” Tuyết Khả đáp lời, xoay người đi ra ngoài.

Cửa phòng mở ra rồi đóng lại, Bạch Mạc Ly nắm chặt hai tay nhìn bản vẽ trên mặt bàn, trầm mặc nửa ngày, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nhìn con kền kền đang đậu trên cửa sổ, “Mãnh Sát lại đây.”

Mãnh Sát đang nhìn chằm chằm căn phòng của Mộc Như Lam thì quay đầu, từ trên cửa sổ nhảy xuống rồi đi về phía Bạch Mạc Ly.

Bạch Mạc Ly vươn tay xoa xoa đám lông trắng trên cổ nó, “Gần đây mày đặc biệt quan tâm con nhỏ kia, sao vậy? Có chuyện gì sao?” Hắn nuôi nó từ khi nó chỉ còn là một quả trứng, thần ưng Andes thường thích ăn thịt sống hơn thịt đã nấu chín, hắn không những huấn luyện nó không chỉ ăn thịt tươi, mà còn phải thích đi săn hơn kền kền thông thường, ngay cả sư tử hay hổ cũng không là đối thủ của nó. Cùng con người sống chung, động vật sẽ dần có linh tính, mà con ưng của hắn dĩ nhiên rất thông minh.

Mãnh Sát rất lớn, đứng trên vai Bạch Mạc Ly, nó nghiêng đầu, nhìn bản vẽ trên mặt bàn.

Một con chim có thông minh đến mấy cũng không thể trông cậy vào nó nói ra ai biến thái hay không, thật ra Bạch Mạc Ly chỉ muốn xoa đầu nó thôi. Trong cuộc đời của hắn, chỉ có nó mới chân chính thuộc về hắn, từ lúc sinh ra cho đến chết đều sẽ ở bên cạnh hắn không rời, hắn đã nuôi nó mười lăm năm, tuổi thọ của thần ưng Andes có thể hơn năm mươi năm, nói không chừng nó có thể theo hắn đến chết mới thôi.

++++

Sau khi chỉnh sửa lại tư liệu, Tuyết Khả lái xe golf đi ra ngoài. Cô muốn tới khu thể dục tập boxing, lâu rồi không tập, xương cốt cũng muốn gì sét.

Từ khu biệt thự hạng nhất đến khu thể dục phải đi qua một đường hầm dài mười mét, dưới ánh mặt trời nơi này rất đẹp, đặc biệt khi xuân đến, hoa hồng nhỏ nở từng khóm từng khóm, là nơi bí mật thích hợp cho các cặp tình nhân hẹn hò.

Tuyết Khả bật đèn, nhìn đường hầm tối đen đến mức kỳ lạ. Lúc này, đèn trong khuôn viên nên được mở hết rồi chứ, sao nơi này vẫn chưa có? Xung quanh đây có rất nhiều cây cối, dây nho rậm rạp, nhìn cửa đường hầm như một cái hố đen không đáy, khiến người ta có cảm giác bồn chồn không tả nổi.

Khắp nơi không có ánh đèn, chỉ có ánh sáng phát ra từ chiếc xe golf của Tuyết Khả, gió thổi lá cây vang lên tiếng xào xạc, tĩnh lặng, u tối.

Không hiểu sao có cảm giác bất an…

Tuyết Khả cảnh giác nhìn bốn phía, lại nhận thấy cảm xúc này thật vi diệu, ở học viện Bạch Đế, mỗi học sinh đều có thẻ thân phận, ra vào trường học hoặc đi vào một khu vực nhất định hay chi trả các chi phí v.v đều có thể truy ra được, ngay cả nhân viên công tác cũng không được tự do ra vào công trường, căn bản không có khả năng có người xâm nhập mới đúng…

Hay gần đây thần kinh quá căng thẳng?

Tuyết Khả xoa xoa mi tâm, đột nhiên cảm giác phía sau có cơn gió lạnh buốt thổi qua, đột ngột xoay đầu nhưng cái gì cũng không nhìn thấy…

Chắc chắn có ai đó giở trò!

Tuyết Khả lấy điện thoại kêu người tới xử lý bóng đèn, sẵn tiện kiểm tra xem xung quanh có gì bất thường hay không.

Mấy việc này đều do người của hội học sinh xử lý, thành viên hội học sinh trên bảng xếp hạng tổng hợp không hẳn có địa vị cao, nhưng mặt tốt của việc gia nhập hội là tránh bị người khác khi dễ còn mặt xấu thì bất cứ khi nào học sinh hay trường học gặp vấn đề thì đều sẽ tìm đến bạn, bạn phải sành sỏi nhiều thứ, bao gồm cả việc sửa chữa bảo trì, nói trắng ra, bạn chính là con ở, việc gì cũng phải làm.

Tuy rằng thời điểm này đã hết thời gian làm việc, những Tuyết Khả yêu cầu, ai dám từ chối?

Sefino nhanh chóng dẫn người của hội học sinh đến đây, có nhiều người, cảm giác quái dị dường như cũng phai nhạt dần. Bóng đèn ở những nơi khác nhau đã được kiểm tra lại, không hiểu sao dây nối các nguồn điện lại bị tháo rời, chỉ cần cắm vào là xong. Ánh đèn lập tức tỏa sáng cả khuôn viên, thoạt nhìn cũng không thấy gì bất thường.

“Trong đường hầm đã tìm thấy chiếc xe golf có mã số sinh viên A0105, thẻ từ còn cắm vào xe chưa được rút ra.” A là thứ hạng trong bảng khu vực màu đỏ, 01 có nghĩa là sinh viên năm nhất, 05 là số lớp.

“Xe có vấn đề gì sao?”

“Không có.”

“Đi quanh tìm chủ xe.”

“Dạ.”

Tìm hồi lâu cũng không thấy chủ xe - Tina, máy theo dõi không biết do trùng hợp ngẫu nhiên hay không mà bị một nhánh cây che khuất, ngoài một màu đen kịt thì cái gì cũng không tìm ra. Dữ liệu cuối cùng cho thấy chủ sở hữu của thẻ từ đã ăn tối trên tầng năm của nhà hàng, trong nửa năm nay cũng không hay ra khỏi trường. Tuy nhiên, dường như người đã bốc hơi biến mất khỏi học viện Bạch Đế, trải qua hai ngày tìm kiếm, ngay cả cọng tóc cũng không tìm được, kiểm tra những vùng lân cận quanh xe Tina nửa ngày, cái gì cũng không tìm được, thiếu điều muốn đào ba thước đất để tìm.

Có thể nói, trong học viện Bạch Đế tường đồng vách sắt này, việc học sinh mất tích không thể nào công khai trước công chúng, may thay tính Tina kiêu ngạo, ngoại trừ chủ động tỏ vẻ thân thiện với Mộc Như Lam thì cũng không có bạn bè nên sẽ không ai chú ý cô đi nơi nào.

Gần đây Mộc Như Lam khá bận rộn.

Hệ thống giáo dục của học viện Bạch Đế bất đồng với các trường khác. Tháng một hằng năm sẽ bắt đầu học kỳ mới, sau đó không có nghỉ hè hay nghỉ đông, quanh năm suốt tháng chỉ có lễ Noel là có thể rời khỏi trường học ba ngày, cũng có nghĩa sinh viên năm nhất đã hoàn thành chương trình đầu tiên của đại học. Mộc Như Lam vào trường cũng là khi chương trình học cách xa cô cả một học kỳ, vì để theo kịp tiến độ, Mộc Như Lam phải vùi đầu học tập, cái gì cũng không biết.

Việc học sinh mất tích trong trường học, cũng như hung hăng tát thật mạnh lên danh dự của học viện Bạch Đế, nhưng sự việc vô cùng quỷ dị này bất cứ dùng cách gì cũng không tìm ra manh mối, không kẻ tình nghi, không có gì bất thường, như thể người kia đã bị quỷ bắt đi mất.

Tần Phá Phong và Tần Xuất Vân là người của học viện nên đương nhiên biết chuyện này, đang là giờ ăn sáng, Tần Xuất Vân dựa lên ban công lầu 5 nhìn xuống dòng người thưa thớt, có người bị người khác va phải, nhưng người bị đụng chỉ trừng mắt liếc nhìn, sau đó bưng đồ ăn lên lầu. Không xỉa xói, không đánh nhau, không hung dữ giẫm đạp tự tôn của người khác. Từ khi Mộc Như Lam đến nơi này, di chứng của giai cấp khắc nghiệt dường như đang thay đổi từng chút một, khung cảnh cùng nhau ăn cơm cùng hài hòa hơn không ít.

Mộc Như Lam…

Tần Xuất Vân nheo mắt, vụ việc sinh viên mất tích kia sẽ không liên quan đến cô chứ? Nên biết rằng, việc này chỉ xảy ra khi cô bước vào Bạch Đế, trước kia trong học viện chưa có chuyện gì xảy ra lệch khỏi quỹ đạo, nếu mỗi lần cải cách đều phải thay máu, Mộc Như Lam lại âm thầm hành động, sẽ tạo nên cách mạng? Liệu nó có cần phải đổ máu nữa không ?

Mộc Như Lam vừa mới chuẩn bị đi đến trường Y thì nhìn thấy Sefino lái xe golf tiến về phía cô, anh ta đưa cho cô túi tài liệu màu vàng, “Bưu phẩm từ Hồng Kông, tôi sẵn tiện mang đến cho cô.”

Mộc Như Lam nhận lấy rồi mỉm cười nhìn anh ta, “Cảm ơn.”

Sefino gật đầu, lái xe rời đi.

Mộc Như Lam thắc măc, bưu phẩm từ Hồng Kông? Của Kha Thế Tình à? Cái gì vậy nhỉ?

====
Chương V115 vào thứ 2 ngày 2 tháng 4.


Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 00:24.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 02.04.2018, 23:53
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25462 lần
Điểm: 30.26
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V115.1 - Điểm: 44
Chương V115.1: Vận mệnh (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Mộc Như Lam mở cái túi giấy màu vàng ra, trong đó có một xấp giấy A4 khoảng mười tờ, cô cầm đọc một hồi, đây là hợp đồng chuyển nhượng tài sản có hiệu lực pháp lý, có chữ ký và đóng dấu tên của Kha Thế Tình.

Kha Thế Tình cho cô hai phần ba bất động sản của Kha gia?! Kể cả khi trong đó có vài món vô giá không tính được vào trong điểm trên bảng xếp hạng tài sản, chừng này vẫn dư sức đưa Mộc Như Lam lên hạng nhất…

Mộc Như Lam cau mày, không hiểu ông cậu út này muốn gì, bảo cô vào học ở Bạch Đế, sau đó để cô đứng nhất bảng tài sản, bây giờ còn gửi cho cô cả bản hợp đồng này… Dù có là Kha Xương Hoàng thì tài sản để lại cho cô cùng lắm chỉ khoảng một phần hai thôi – đó đã là miếng bánh to nhất cho một đứa cháu gái ngoại vốn đáng lẽ phải nhịn đói, vậy mà Kha Thế Tình lại cho cô hẳn hai phần ba? Rốt cuộc hắn định làm gì? Nếu đây là do hắn muốn trả ơn cô tử tế với mẹ con hắn mấy năm qua thì cũng hơi quá vô tình rồi, đừng nghĩ xấu cho cô như vậy chứ…

Bỏ bản hợp đồng vào lại trong túi, Mộc Như Lam quay đi học bài, giờ có gọi qua hỏi chắc Kha Thế Tình cũng chỉ trả lời cho có, không sao, cô có rất nhiều thời gian, sớm muộn gì cũng sẽ có ngày tất cả mọi bí mật bị phơi bày, chỉ cần cô còn sống.

++++

Hồng Kông.

Hương trà lững lờ thấm đượm mùi hoa lan, mái tóc của chàng trai mặc áo tôn trung sơn trắng đã dài thêm đôi chút nhưng vẫn giữ nguyên vẻ dịu ngoan, bàn tay trắng nõn nhẹ nâng ấm rót hai cốc trà xanh, một cốc dành cho người đàn ông ngồi đối diện, cốc còn lại không biết là cho ai.

Nhìn chén trà đó, Mộ Thanh Phong buột miệng hỏi người đang ngồi quỳ trên tatami, “Còn vị khách nào nữa à?”

Kha Thế Tình đổ nước vào ấm trà, từng cử chỉ toát lên sự tao nhã tự nhiên, giống như đang biểu diễn nghệ thuật vậy, hắn nở nụ cười ôn hòa, “Không có.”

“Vậy cốc trà này cho ai?” Chẳng lẽ lúc uống trà một mình hắn cũng có thói quen rót dư ra một chén? Quái đản thật.

“Vận mệnh.” Kha Thế Tình đáp.

Nếu Kha Thế Tình không giữ vị trí gia chủ Kha gia, không có sở thích làm ngư ông đắc lợi, thì có lẽ Mộ Thanh Phong đã nghĩ rằng hắn là một cao nhân nhìn thấu hồng trần.

Mộ Thanh Phong nhếch miệng cười lạnh, hắn đưa mắt nhìn vườn hoa nằm sau căn đại biệt thự lộng lẫy rồi lại hướng sự tâp trung về Kha Thế Tình, “Anh tin vào mấy thứ như vận mệnh sao?”

“Mọi vật trên đời đều đã được an bài, tôi chỉ tuân theo mà thôi, phải vậy thì cuộc sống mới đỡ cực khổ.” Kha Thế Tình tự rót cho mình một cốc trà, hương trà khô chát mà ngòn ngọt theo xoang mũi lan vào phổi, xoa dịu mọi nỗi ưu phiền.

“Vậy vận mệnh hẳn đã nói cho anh biết khi nào thì nên động tay hái quả, khi nào thì nên làm cao nhân không màng thế sự.” Mộ Thanh Phong nói kháy. Tên Kha Thế Tình này thốt ra câu đó mà không thấy ngượng mồm à, trong cuộc chiến giữa Đoàn Nghiêu và Đoàn Ngọc, giữa Ám Long và phe Đoàn Nghiêu, kẻ được lợi nhất chính là hắn ta chứ ai! Nếu Mộ Thanh Phong hắn không phát hiện sớm thì đến khi cuộc chiến giữa hai anh em Đoàn gia kết thúc, chỉ sợ Ám Long đã trở thành một cái xác khô quắt dưới hàm răng của tên ma cà rồng Kha Thế Tình rồi.

Kha Thế Tình không mấy bận tâm đến lời châm chọc của Mộ Thanh Phong, “Ai tôn trọng vận mệnh thì sẽ được vận mệnh tôn trọng lại. Vận mệnh bảo tôi chịu cực khổ thì tôi sẽ chịu cực khổ, bảo tôi thăng tiến thì tôi sẽ thăng tiến; vận mệnh bảo tôi bước lên vị trí nào, tôi sẽ tận tâm tận lực hoàn thành nghĩa vụ của vị trí nấy. Anh Mộ muốn tôi dừng bán vũ khí cho Ám Long thì cũng phải xem vận mệnh quyết định sao đã.”

“Anh nói dễ hiểu hơn tí được không?!” Sao hắn ta không đi làm hòa thượng hay thầy bói mẹ đi! Vận mệnh vận mệnh, vận mệnh cái con khỉ!

“Nói dễ hiểu hơn là, anh em Đoàn gia không đánh nhau thì tôi sẽ không bán được vũ khí, vậy tự nhiên tôi sẽ hết làm ngư ông thôi.”

“…” Mả cha nó chứ vận mệnh chỉ dẫn! Hắn ta không bán được vũ khí thì còn ngồi một chỗ thu lợi cái đếch gì!

Mộ Thanh Phong chỉ muốn lật luôn cái bàn trà lên cho rồi, cơ mà nghĩ lại đây là đồ của Kha gia, hơn nữa nó lại nặng quá không nhấc lên được, thôi thì ngồi yên vậy.

Cuối cùng Mộ Thanh Phong đành buồn bực rời đi mà chẳng thu hoạch được gì.

Từ sau khi đám vợ bé bị đuổi đi, Kha gia trở nên im lặng hơn rất nhiều. Kha Xương Hoàng, Akutsu Junko, và lão quản gia đi du lịch vòng quanh thế giới rồi, trong nhà chỉ còn lại mấy người hầu, vừa rộng vừa trống vắng, chẳng bằng ra Noãn các đằng sau ở.

Guồng nước ngoài sân quay một vòng dưới bầu trời đêm, nhỏ róc rách những giọt suối mát lành.

Ngồi quỳ trên tatami, chàng trai ôn nhuận nghiêng ấm trà, rót cho mình một cốc, cho vận mệnh một cốc. Hắn vươn tay mơn trớn mấy đóa lan trong bình, dáng ngồi thẳng thớm nhưng không hề cứng nhắc, cử chỉ mềm mại nhưng chẳng chút ẻo lả, vài sợi tóc mái đung đưa, cùng hơi trà hôi hổi, che đi đôi mắt hắn…

Cửu Long.

Đoàn Ngọc đã tỉnh lại sau hơn một tháng điều trị, vết thương chí mạng không phải từ con dao suýt găm vào tim, mà là hình ảnh cậu trai kia dứt khoát rút dao ra rồi quay lưng bỏ đi không chút lưu tình.

Y ngồi tựa vào giường bệnh nhìn màn đêm bao phủ ngoài cửa sổ, đằng sau lớp áo bệnh nhân là mấy lớp băng gạc liền, sắc mặt y tái nhợt, thoạt trông yếu ớt lạ thường.

Nghe tiếng cửa phòng mở, Đoàn Ngọc quay phắt lại nhìn, thấy người đến là Mộ Thanh Phong thì ánh mắt y lại tối đi.

Mộ Thanh Phong bất lực dằn khay đồ ăn xuống bàn, “Có ăn không thì bảo?” Không ăn là hắn vứt cho chó ngay đó!

“Cảm ơn.”

“Ăn thì ăn liền đi, nó mà nguội mất là tôi đem cho chó ăn đấy!” Mộ Thanh Phong thô lỗ xé bọc lấy thức ăn nóng hầm hập ra, mặt đen sì sì, “Anh mà cứ thế này thì để Đoàn Nghiêu thắng luôn đi, còn tranh với giành cái rắm gì nữa?!”

“Không tranh ư?” Trên môi Đoàn Ngọc vẫn là nụ cười dịu dàng mà nguy hiểm ngày nào, “Tại sao lại không tranh? Nó muốn cướp đi thứ vốn là của tôi mà lại không phải trả giá đắt sao?”

“Anh đang nói đến Ám Long, hay là nói đến thằng quỷ Lưu Bùi Dương kia?”

“… Không liên quan đến cậu.” Ánh mắt Đoàn Ngọc lạnh đi tức thì.

“Rồi rồi, tôi kệ đó, anh chỉ cần cho tôi một câu trả lời là được, bây giờ Ám Long đang trong tình trạng một mất một còn với Đoàn Nghiêu, Kha Thế Tình thì ngồi giữa ăn lãi kếch sù, anh định làm gì để phá vỡ cục diện bế tắc này đây?”

“Đơn giản thôi.” Bàn tay cầm thìa của Đoàn Ngọc siết chặt đến nỗi hằn xương trắng, “Để Đoàn Nghiêu biết Mộc Như Lam đã bị cuốn vào chuyện két sắt Desno đi, để xem con kiến hôi mà chạy vào vùng bão tố, thì sẽ bị cuồng phong xé xác, hay là sẽ bị quật văng ra, không có lấy nổi một cơ hội đến gần.”

“Cái gì?” Mộ Thanh Phong nhíu mày, két sắt Desno gì cơ, sao lại dính tới Mộc Như Lam?

“Nói chung cứ để Đoàn Nghiêu biết Mộc Như Lam có thể sẽ chết là được.” Ánh mắt Đoàn Ngọc lạnh băng, đúng thế, y phải công nhận Đoàn Nghiêu đã đi nước cờ Lưu Bùi Dương vô cùng cao tay, nhưng y có nhược điểm thì đã sao? Chí ít y vẫn có thể dõi theo Lưu Bùi Dương, cậu ta không thể chạy ra ngoài tầm mắt y được, nhưng tử huyệt của Đoàn Nghiêu… Mộc Như Lam thì lại đang ở trong địa bàn của thế lực mạnh nhất nước Mỹ, Đoàn Nghiêu muốn nhìn một cái cũng khó.

“… Mộc Như Lam… Sẽ chết sao?” Mộ Thanh Phong chần chừ hỏi.

“Ai biết.” Y nói lập lờ nước đôi.

Các thế lực ngoại quốc đang dậy sóng, trong nước cũng bắt đầu hỗn loạn không yên, tựa hồ sắp có một thế cục mới xuất hiện, thế giới sẽ được sắp xếp lại một lần nữa.

++++

Hai tuần trôi qua yên bình mà chẳng bình yên, trong thời gian này đã có thêm hai cô gái mất tích, mỗi tuần một người ở những địa điểm khác nhau, lần thứ nhất thì ở khu vật nuôi, lần thứ hai lại ở khu vườn tược cách xa khu vật nuôi, cứ như bị ma bắt vậy.

Chuyện đau đầu hơn là bố mẹ của nam sinh nhảy lầu tự tử đã tập hợp thêm vài phụ huynh khác làm đơn xin được vào trong trường để diễn giảng khuyên tụi trẻ đừng vì áp lực mà nghĩ quẩn, nói đến mức đó mà học viện còn từ chối thì có vẻ vô tình quá.

Vụ sinh viên mất tích này khiến Bạch Đế phải tạm thời cấm sinh viên ra ngoài ban đêm, con thần ưng Andes của Bạch Mạc Ly ngày nào cũng lượn trên không, cặp mắt sắc bén đủ sức lùng ra lũ chuột núp dưới tán lá ấy thế mà lần này lại vô dụng.

Để làm rõ tình huống, Tần Xuất Vân đã cố ý lái xe chạy quanh trường vào ban đêm, trên người gắn camera siêu nhỏ, nhóm Tần Phá Phong thì bám theo cách một quãng khá xa, cuối cùng vẫn không thu hoạch được gì, còn người mất tích thì lại là mấy cô gái ngu ngơ lén chạy tới.

Những vụ mất tích này không thể để sinh viên biết, sẽ ảnh hưởng đến uy tín và danh dự của học viện Bạch Đế. Ngặt nỗi nạn nhân càng ngày càng nhiều, đã bắt đầu có người báo với hội sinh viên rằng bạn mình mấy ngày nay đi đâu không thấy, nếu cứ tiếp tục thì sẽ không giấu được mất, nhưng đột ngột cho nghỉ học thì lại càng khiến người ta nghi ngờ hơn.

Dưới vỏ bọc yên bình của học viện Bạch Đế đang là sóng ngầm cuộn trào.

Vậy mà ngay thời điểm này phụ huynh lại muốn mở buổi diễn giảng.

Tại phòng họp học viện Bạch Đế.

“Chẳng lẽ là do bàn tay ma quỷ? Người mất tích đều là nữ, hơn nữa còn là những cô gái xinh đẹp. Hay là có phù thủy? Thích ăn tim những cô gái trẻ đẹp?!” Hắc Báo càng nói càng ghê, càng nói càng lùi vào trong ghế, hắn sợ nhất là mấy thứ bom không nổ chết được, kinh vãi ra!

Những người khác quăng cho Hắc Báo ánh mắt khinh bỉ, Bạch Hổ trầm ngâm chốc lát rồi bảo, “Hay là có kẻ nào lấy được tấm thẻ mang quyền tự do ra vào Bạch Đế?”

“Nhưng tên sinh viên được ghi lại trong hồ sơ hoàn toàn khớp với tên trên bảng, không thừa không thiếu. Trước khi vụ việc xảy ra cũng không có sinh viên nào báo mất thẻ, tất cả đều đang được sử dụng bình thường.” Tức là không có khả năng sinh viên bị mất thẻ, thẻ này rất quan trọng, ai mất cũng sẽ đi báo cho hội sinh viên làm lại ngay, còn tấm thẻ đã mất thì sẽ bị vô hiệu hóa.

Tần Xuất Vân nhăn trán, không hiểu sao cô ta lại cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, tên sinh viên trong hồ sơ và tên trên bảng xếp hạng…

“Hiện tại đã có hơn mười sinh viên mất tích, có vẻ ban đầu tên thủ phạm mới chỉ thử nghiệm nên hành động rất cẩn thận, mỗi tuần bắt một người thôi; nhưng dạo này hắn ta càng ngày càng lộng hành, số người mất tích mỗi tuần đã tăng thêm ba rồi!”

“Trong những phụ huynh đến đây vào ngày mai, có phụ huynh của hai trong số các nữ sinh mất tích…”

Mọi người trầm mặc, xưa nay học viện Bạch chưa bao giờ gặp phải vấn đề nghiêm trọng như vậy, với hệ thống bảo vệ nghiêm ngặt đó thì đáng lẽ không thể có ai đột nhập được chứ đừng nói là núp trong này một thời gian dài. Những nữ sinh mất tích không biết sống chết ra sao, nếu là bắt cóc tống tiền thì bây giờ cũng phải gửi thư đe dọa rồi chứ…

“Có lẽ chúng ta nên mời thám tử… Không, Gino! Bảo Gino tới đây xem!” Hắc Báo nhớ ra Gino là người duy nhất bên mình học tâm lý học tội phạm, vụ này đương nhiên phải nhờ hắn!

Tần Phá Phong trợn mắt, “Cậu ta đang ở California.” Đúng vậy, để khiến Mặc Khiêm Nhân đồng ý cho mình vào Coen nghiên cứu biến thái, cách đây không lâu Gino đã tới California chuẩn bị cuộc chiến trường kỳ rồi.

“Vả lại nếu muốn mời chuyên gia tâm lý tội phạm tới phá án thì mời Amon chẳng phải hiệu quả hơn sao? Hắn phá án nhanh nhất chuẩn nhất mà.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Béo Túp Típ, Diep1998, i'mheo, Ngagemini, Trà Hoa Nữ 88, Tư Di, Vivi3010, Vunha97, Vy Vy Nhất Tiếu và 231 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Hoàng sủng - Hoa Khai Bất Kết Quả

1 ... 33, 34, 35

2 • [Hiện đại] Đợi mưa tạnh - Úy Không

1 ... 23, 24, 25

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 18, 19, 20

4 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (102/104]

1 ... 176, 177, 178

7 • [Quân nhân] Không nghe lời vậy mời xuống giường - Ngô Đồng Tư Ngữ

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Ngọt khắc vào tim - Thời Câm

1 ... 29, 30, 31

9 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Cổ đại cung đấu] Nhật ký xoay người ở hậu cung - Dạ Chi Dạ

1 ... 43, 44, 45

14 • [Cổ đại] Thiên tuế sủng phi - Biện Bạch Anh

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

16 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Ý tưởng ham muốn - Niệm Niệm Bất Xá X

1 ... 23, 24, 25

20 • [Xuyên không] Ma y độc phi - Phong Ảnh Mê Mộng

1 ... 73, 74, 75


Thành viên nổi bật 
Mavis Clay
Mavis Clay
susublue
susublue
Mai Tuyết Vân
Mai Tuyết Vân

Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
ThiểnThiển: Tặng điểm kiểu gì mn, quên cách làm rồi Hulu
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 664 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 631 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 600 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 488 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 581 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 463 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 552 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 831 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1568 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1492 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 773 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1420 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1000 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 791 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 790 điểm để mua Thần nước
Tiểu Ly Ly: Hic, nhà Ly nghèo, đấu giá vật phẩm để cưới lão bà, mọi người hãy nhường cho Ly nha *mắt long lanh*
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 440 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 418 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 1105 điểm để mua Bé trà
Lãng Nhược Y: *cong đuôi chạy* lão công em vỗ béo bấy lâu mới đc như thế này, ss vừa gặp đã đòi thịt em :cry2:
Mai Tuyết Vân: Hướng cũng nhiều nên không nhớ nữa :3 sorry Y Y nha
Mai Tuyết Vân: Có hả :3 dạo này Y Y có vẻ béo. Ăn thịt được rồi
Shop - Đấu giá: Táo đỏ phố núi vừa đặt giá 250 điểm để mua MM

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.