Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 362 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 13.01.2018, 02:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 07.11.2014, 02:44
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 77 lần
Điểm: 0.62
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V109 - Điểm: 1
MDL đã viết:
[size=150]Chương V109: Ma nữ
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Vào năm ngoái, sau bốn năm xây dựng với tổng chi phí mười tỷ đô, công trình học viện Bạch Đế cuối cùng

Ốiiiiiii LL quyến rũ ma mị quá huhu :(((
Giá như bộ này đc chuyển thể thành phim để con dân đc thoả trí tưởng tượng :(((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhatpoo về bài viết trên: MDL
     

Có bài mới 17.01.2018, 02:33
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 508
Được thanks: 21506 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V110.1 - Điểm: 12
Chương V110.1: Lửng (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Câu hỏi này mãi mãi không có đáp án, cũng như sinh mạng mất đi sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Đèn tắt dần, sân khấu chìm vào bóng tối.

Cả nhà hát lặng đi, những cô gái cao ngạo nay mím môi, nhìn chăm chăm vào sân khấu bằng đôi mắt rớm lệ.

Rồi từ từ, tiếng vỗ tay dâng trào như một ngọn núi lửa, tất cả mọi người đều đứng dậy, các nữ sinh còn kích động hơn cả nam sinh, vỗ tay đôm đốp như muốn người ta tưởng nhà hát với sức chứa hơn chục ngàn người này đã chật kín rồi vậy.

Tần Xuất Vân gạt nước mắt, lòng rung động không nói nên lời, cũng không thể không đứng dậy vỗ tay. Mộc Như Lam tự sửa lại kịch bản, biến phù thủy xấu xa thành ma nữ mị hoặc, biến cảm xúc bệnh hoạn thành tình yêu thiết tha, câu hỏi cuối cùng đó quả thực đã hoàn thiện tất cả!

Một cách sống động, cô dẫn dắt bạn diễn cùng tạo nên một bước đột phá mà không hề làm thay đổi tình tiết. Đúng là liều lĩnh, thế nhưng lại chẳng ai phàn nàn được! Kịch bản cô sửa còn cảm động hơn cái thể loại cổ tích hắc ám ghê tởm mà Tần Tịch Dương viết nhiều!

Trước khi mở màn, người ta nghĩ: Phù thủy! Xê ra đi, để ta! Còn bây giờ thì nghĩ: Công chúa! Xê ra đi! Để ta!!

Tiếng vỗ tay kéo dài mãi không dứt, bấy giờ Tần Phá Phong mới hoàn hồn lại sau cú sốc, ánh mắt nhìn Mộc Như Lam có tức tối nhưng cũng đầy suy tư, hắn hừ một tiếng, “Không ngờ cũng có tài đóng kịch đấy chứ.”

Rèm sân khấu một lần nữa được vén lên, các diễn viên phụ đi ra chào khán giả theo thứ tự quan trọng của vai, cuối cùng mới đến phiên ba nhân vật chính. Công chúa và hoàng tử nắm tay nhau đi ra, mọi người hiện đã chẳng còn cái cảm giác kinh diễm khi công chúa mới xuất hiện lần đầu nữa, cũng như sau khi vẽ một vệt màu lên tờ giấy trắng, trong mắt người ta chỉ còn có vệt màu đó mà thôi.

Tiếng vỗ tay tạm dừng, mọi người nín thở chờ đợi, đợi cho hình bóng màu đen đi ra từ sau tấm rèm rồi mới lại nhiệt liệt hoan hô.

Trong làn váy thướt tha, bước chân cô thong thả mà nhịp nhàng tựa nhịp đập của trái tim, phảng phất như có một đóa bỉ ngạn đen nở rộ sau mỗi lần cô cất bước. Dây gai mọc khắp cánh tay, đôi mắt đánh phấn khói, và cả cặp môi đỏ màu máu sau phân cảnh cuối nữa, tất cả tạo thành một bức tranh hoàn hảo khắc sâu vào tâm trí tất cả mọi người.

Những diễn viên khác trên sân khấu lập tức bị lu mờ.

Đến cả cô gái tên Molly diễn vai công chúa cũng không thể nổi giận khi bị Mộc Như Lam cướp mất spotlight, bởi vì chỉ mới nãy thôi, cô ta đã suýt lạc trong đôi mắt ấy, suýt quên đi kịch bản mà thốt ra câu đồng ý bên nhau mãi mãi. Mộc Như Lam thực sự giống một ma nữ, sở hữu thứ ma lực mà không ai kháng cự nổi.

Lộng lẫy tới tột đỉnh, xinh đẹp đến đau lòng.

Cô đi ra giữa sân khấu, nhẹ nhàng mỉm cười rồi tao nhã nhấc váy cúi chào.

Có ai đó đã không kiềm được phải kích động hét lên, ấn nút xóa bỏ mọi rụt rè và lý trí.

“Aaaaaa!”

“Aaaaaa——!” Mấy tiếng hét liên tiếp hòa vào tràng pháo tay vang dội.

Tình hình hơi mất kiểm soát rồi. Tần Xuất Vân nhìn bản mặt bí xị của Tần Phá Phong, họ muốn cho Mộc Như Lam một vố mà cuối cùng lại công cốc, đã thế còn vô tình giúp cô có thêm cả tá người ủng hộ.

Tần Phá Phong trừng Mộc Như Lam cháy mặt, “Thứ giả tạo!” Từng ánh mắt từng cử chỉ của cô ta quả thật rất sống động, chính hắn cũng suýt bị lừa! Một kẻ giỏi đóng kịch thế kia mà đời thường lại trông rất lương thiện, đúng là không thể tin được, có khi cô ta chỉ giả——

“Cúc cu!” 

“Phành phạch…”

Một con bồ câu trắng bay vào từ cửa chính, làm kinh ngạc không ít khán giả, cả tiếng vỗ tay cũng hơi gián đoạn vì nó, ủa, trường mình có nuôi bồ câu đâu nhỉ.

Họ nhìn theo con bồ câu, thấy nó bay về phía sân khấu rồi đậu xuống một ngón tay trắng nõn mảnh khảnh. Mộc Như Lam ngắm chú chim vừa được chuyển tới đây qua đường máy bay sau mấy tháng bị bỏ lại Trung Quốc, cặp mắt đậu đen vừa ngố vừa đáng yêu, cái mỏ đỏ thì ríu ra ríu rít. Nhìn nó, cô nở nụ cười dịu dàng…

Thiên sứ và bồ câu, chính là sự kết hợp hoàn hảo nhất.

Mọi người nhìn mà ngẩn ngơ.

Sau lưng ma nữ như mọc ra một đôi cánh trắng toát, mờ mờ ảo ảo, đẹp đến mức tưởng như lạc vào tiên cảnh.

Mặt Tần Phá Phong đen lại.

Chợt cảm nhận được một ánh mắt sắc nhọn đâm xuyên qua đám đông mà găm lên người mình, Mộc Như Lam ngẩng đầu, cũng nhìn qua đám đông về phía tên đàn ông đang đứng gần lối ra. Y vẫn vậy, vẫn dành cho cô những cái nhìn đầy ác cảm. Mộc Như Lam lịch sự gật đầu chào y rồi dời mắt đi, hàng mi dài giấu trọn vẻ quỷ dị vừa chợt lóe.

Chính tên này, chính y đã khiến Mộc Như Lam ngu xuẩn của kiếp trước chết, có nên cảm ơn y chăng? Chắc phải tìm dịp cảm ơn y cho đàng hoàng, nếu không do y hãm hại thì làm sao cô nhận ra được bộ mặt của người thân? Làm sao cô có được những thứ như bây giờ? Chà, hôm nào phải tặng y một món quà mới được, tặng con rối cô thích nhất nhé? Vậy đã đủ để biểu đạt tấm lòng của cô chưa? Haha…

Lễ kỉ niệm đến đây là kết thúc, Mộc Như Lam vào hậu trường thay quần áo tháo trang sức, khán giả ở dưới bàn luận xôn xao không biết cô là ai.

Những thành viên khác đã thay đồ xong xuôi, chỉ có bộ của Mộc Như Lam là phức tạp nhất nên trong phòng hóa trang chỉ còn một mình cô, lúc đi ra thì thấy có rất nhiều sinh viên mặc đồng phục Bạch Đế đang đứng ở ngoài, có vẻ là đang đợi cô.

“Hi…” Một cô nữ sinh phấn khích cất tiếng chào nhưng thấy mặt mộc của Mộc Như Lam thì lại sửng sốt, những người khác cũng thế.

Mộc Như Lam trước và sau khi trang điểm trông rất khác, nhất là trang điểm kiểu đậm như mắt khói, chuyện này đương nhiên bọn họ biết. Vả lại bình thường Mộc Như Lam luôn để mặt mộc, cái đẹp của cô là tự nhiên, nhưng cũng chính vì thế nên họ mới sửng sốt.

Một cô gái hình như là người Ý vừa ngạc nhiên nhìn Mộc Như Lam vừa nói gì đó với cô gái đứng cạnh, Mộc Như Lam nghe không hiểu gì hết…

Mộc Như Lam nhớ nữ sinh nọ bảo cô rất nổi tiếng trong học viện Bạch Đế, xem ra quả đúng là như vậy.

Con bồ câu thò đầu ra từ trên vai Mộc Như Lam, giương cặp mắt ngô nghê ra thăm dò người lạ, nó nghiêng đầu, đoạn dụi cổ chủ nhân cổ mà kêu cúc cu.

“A!” Cô gái người Ý thấy con bồ câu thì kinh ngạc thốt một câu bằng tiếng Anh, “Nó vẫn còn ở đây!”

“Nó là vật nuôi của tôi.” Mộc Như Lam cười đáp.

“Cậu cứ như bước ra từ trong tranh ấy, thật không thể tin được!”

“Tranh?”

“Phải! Bức tranh trong phòng trưng bày đó!”

Mộc Như Lam lòng đầy nghi hoặc, bèn theo họ tới phòng trưng bày nghệ thuật của học viện Bạch Đế thử xem sao.

Sàn gạch men sáng loáng phản chiếu từng bóng người, trên mặt tường màu trắng treo những bức tranh đầy tính nghệ thuật, dưới mỗi góc tranh đều có chữ ký của sinh viên.

Mộc Như Lam băng qua hành lang dài, theo họ đi vào nơi sâu nhất để rồi bất ngờ đặt chân vào một không gian trắng xóa như tuyết. Một bức tranh cỡ lớn xuất hiện trước mặt cô, dài rộng tối thiểu cũng phải 2m, chiếm hẳn một mặt tường.

Bức tranh nhìn đơn giản nhưng lại chẳng hề đơn giản: trong tranh chỉ có một người, đúng hơn là một thiên sứ; bằng kỹ thuật độc đáo, người họa sĩ đã dùng màu trắng vẽ lên tờ giấy trắng những đường nét vô cùng rõ ràng, cô gái với đôi cánh trắng trong tranh nhìn y như thật, cả những sợi lông bay phất phơ trước mặt cô ấy nữa, chúng như thôi thúc người xem vươn tay chạm vào, đẹp không thốt nên lời.

Nhưng, đó là mặt của cô.

Thiên sứ trong bức tranh có gương mặt giống cô như đúc.

====
Ta đang cân nhắc chuyện lập một danh sách facebook của độc giả Gia KVQN để tag thông báo mỗi khi có chương mới, các nàng thấy sao? Cmt phản hồi cho ta biết nhé ( ˙꒳​˙ )?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 18.01.2018, 02:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 17 Chưa rõ
Bài viết: 1074
Được thanks: 455 lần
Điểm: 3.01
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V110.1
MDL đã viết:
[size=150]
Chương V110.1: Lửng (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


[justify]Câu hỏi này mãi mãi không có đáp án, cũng như sin



Nàng ơi nếu có làm thì cho ta vào với, ta là fan cứng của truyện nha, theo truyện từ năm lớp 9 và giờ đã học đến 12. Rất ủng hộ nàng .Yêu nàng nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 362 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 136, 137, 138

2 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

3 • [Cổ đại - Điền văn] Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác

1 ... 66, 67, 68

4 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Nàng phi chuyên sủng của vương gia ngốc - Huyền Nhai Nhất Hồ Trà

1 ... 56, 57, 58

6 • [Xuyên không] Túng sủng đụng ngã sư muội - Như Nhược Yên

1 ... 55, 56, 57

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Quân hôn Chọc lửa thiêu thân - Minh Lam Phong

1 ... 54, 55, 56

8 • [Hiện đại] Hào môn thừa hoan Mộ thiếu xin anh hãy tự trọng! - Mộc Tiểu Ô

1 ... 198, 199, 200

9 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

10 • [Hiện đại] Em muốn trốn sao bảo bối! - Lãnh Hàn Minh Nguyệt

1 ... 123, 124, 125

11 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 22/1]

1 ... 52, 53, 54

12 • [Hiện đại] Người phụ nữ của Tổng giám đốc - Minh Châu Hoàn

1 ... 160, 161, 162

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 119, 120, 121

15 • [Hiện đại] Cuộc hôn nhân mù quáng - Phong Tử Tam Tam

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại cải tạo vợ cám bã - Mặc Vũ Vũ

1 ... 29, 30, 31

17 • [Xuyên không - Dị giới] Ngự linh sư thiên tài - Tiêu Tương Túy Vũ

1 ... 44, 45, 46

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 177, 178, 179

19 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 98, 99, 100


Thành viên nổi bật 
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Sát Phá Lang
Sát Phá Lang
lamhan0123
lamhan0123

Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: à lô ố ô
Lâm Mỵ Mỵ: Duyên Phận Kiêu Ngạo: viewtopic.php?style=2&p=3325767#p3325767
Cập nhật đầy đủ chương 12
Đường Thất Công Tử: Xem bói cuối năm nào cả nhà ơi :D : viewtopic.php?t=409262
lamhan0123: ~(≥▽≤)/~  ốc điểm đưa tui cô tui nui trăm tủi ngủm
lamhan0123: Tiết tháo ko ăn được ╭(╯^╰)╮
Hoàng Phong Linh: Uri, đại giầ cx quỵt điểm nửa hả? Tiết tháo của cô đâu (⊙o⊙)?
Ngọc Nguyệt: Vậy nuôi đống tiền đó không tốn cơm?
lamhan0123: Nui tốn cơm ="=
Ngọc Nguyệt: Ori, "tôi cảnh cáo em, đừng trêu đùa với tôi" *tắt* Sao cô nỡ...
lamhan0123: Đưa đây điểm ~(≥▽≤)/~ í còn cô tui hơm lụm đâu ╭ ╭(╯ε╰)╮
Ngọc Nguyệt: Hể, chán ghê. Vậy mà tui còn định viết di chúc...hm...
lamhan0123: Điểm đó cúng theo nóa lun :v
Ngọc Nguyệt: Ori, tui đang nghĩ, nếu như 1 nick bị ban thì số điểm của nick đó sẽ đi đâu về đâu?
lamhan0123: Linh thường là kiu Ri :)2 cho mí đồng chí quánh chữ ủi :chair:
lamhan0123: :)2 vậy mới bảo có bao nhiu đưa đây tui giữ cuối năm lấy lãi
Ngọc Nguyệt: Hờ, chán ghê, nếu năm ngoái tui để cô Ori giữ 100 điểm của tui lâu hơn chút thì đã có lãi rầu...
Hoàng Phong Linh: Ri nào -_-
lamhan0123: Úy hí hí bạn Ri quỵt điểm :)2
Hoàng Phong Linh: cái game của bà sao quá cả tháng rồi sao chưa tổng kết phát điểm hả??? Tui đang cày điểm đó -.-
Hoàng Phong Linh: bà đó
lamhan0123: Ủ là đứa lào ra có người thân kím :blahblah:
lamhan0123: Ốc thúi ㅡ.ㅡ
Hoàng Phong Linh: ủ, tui đang tìm bà,
chúng ta cùng nhau bàn luận nhân sinh chút  đi
Ngọc Nguyệt: Ồ là Ori.
Ngọc Nguyệt: ...*ngẩng đầu nhìn trời* số điểm của mình thật là số đẹp
lamhan0123: Uri =.,=
Hoàng Phong Linh: ta đang cày nè, nhưng thấy nản quá !!
Cầu đùi để ôm
Ngọc Nguyệt: Lam han là ai vại?
Ngọc Nguyệt: Phong, cày đi tỷ
lamhan0123: Ôm đùi đại da ㅡ.ㅡ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.