Diễn đàn Lê Quý Đôn

Chúc mừng kim2936 vừa nhặt được bao lì xì chứa 10 điểm! (2 phút trước) (hướng dẫn)



≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 20.01.2018, 02:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 07.11.2014, 02:44
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 91
Được thanks: 80 lần
Điểm: 0.64
Có bài mới Re: [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V110.1 - Điểm: 1
MDL đã viết:
[size=150]
Chương V110.1: Lửng (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


[justify]Câu hỏi này mãi mãi không có đáp án, cũng như sin

Nàng ơi ta xin một slot nha. Nhiêu khi mail báo chương mới cũng chậm lắm :(((



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhatpoo về bài viết trên: Cẩm Giang, vi ngôn lục ngạn
     
Có bài mới 22.01.2018, 02:16
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 514
Được thanks: 22052 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V110.2 - Điểm: 10
Chương V110.2: Lửng (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Mộc Như Lam nhìn xuống góc tranh nhưng không thấy chữ ký, chắc là tác giả không muốn làm mất mỹ cảm nên không ký.

“Tranh này do ai vẽ vậy?” Mộc Như Lam hỏi, mắt nhìn chăm chú vào bức tranh, đúng là một bức tranh đẹp, nhưng liệu đây có thật là cô không?

“Do điện hạ Gamela vẽ, có điều…” Chợt nhớ lại một chuyện đau lòng, cô gái nọ mắt cay cay.

Gamela? Sao nghe quen quen… A, có phải là người đã bị Jack Tay Quỷ giả mạo hồi ở núi Alps không? Một chàng trai đẹp như bạch khổng tước, thật đáng tiếc. Cơ mà bức tranh này cũng làm cô thật khó hiểu, hình như cái tiếng của cô ở đây đâu phải tiếng xấu, vậy sao Tần Phá Phong lại…

Mà thôi không quan trọng, dù gì cô cũng sắp rời khỏi đây rồi.

Một chiếc xe golf chạy tới đón Mộc Như Lam, người lái xe là Ebert, bên cạnh đặt một cái lồng chim, trông ung dung điềm nhiên thế thôi chứ thật ra trong lòng hắn đang khóc thầm.

Vốn hắn tới đây xem Mộc Như Lam diễn kịch, thế quái nào lại bị một cô gái tên Mina chặn lại ở cổng, cô ấy tay xách theo một cái lồng chim, coi bộ là bị bảo vệ ngăn không cho vào vì không có tư cách. Tại Mina nhờ hắn mang con bồ câu vào giúp mà hắn bị lạc đoàn, cuối cùng đành tự lái xe mò mẫm, lúc hắn tìm tới được nhà hát thì Mộc Như Lam đã ra chào khán giả mất rồi!

Hắn bị lạc trong này tận ba tiếng ròng! Đáng sợ hơn nữa là trên đường đi không hề có một giáo viên hay sinh viên nào cả, rốt cuộc cái trường này rộng tới mức nào thế! Mà đây chưa phải trọng điểm, trọng điểm là hắn mất hơn ba tiếng đồng hồ chỉ để đưa cho Mộc Như Lam một con chim!

Thật ra Mộc Như Lam cũng không ngờ chuyện sẽ thành ra thế này, mấy hôm trước cô gọi điện bảo Mộc Như Lâm gửi con bồ câu sang đây, dự là sáng hôm nay tới nên cô nhờ Mina nhận hộ rồi đem tới học viện Bạch Đế giúp cô, nào ngờ Mina lại bị chặn ở ngoài, cuối cùng thành ra là Ebert mang vào, đã vậy còn tận khúc cuối mới tới, ban đầu cô định để con bồ câu làm vật nuôi của ma nữ cơ, cũng may thiếu nó vở kịch vẫn hoàn hảo như thường.

Có Ebert rồi nên Mộc Như Lam không cần ngồi xe về chung với nhóm Tần Phá Phong nữa, vả lại học viện Bạch Đế cũng hoan nghênh sinh viên Harvard ở lại tham quan nên cô không việc gì phải về vội. Mộc Như Lam ngồi ghế sau mải trêu chú chim ngốc nghếch của mình, chẳng mảy may nhận ra Ebert là một tên mù đường, Ebert ngồi trước thì khóc một dòng sông, chỉ cầu cho mình đừng lạc lâu hơn nữa, không là bách nhục cho xem!

Sự thật chứng minh, may mắn chả bao giờ chịu mỉm cười với Ebert cả. Xe càng chạy cảnh vật càng lạ, mới nãy còn không thấy một ai mà bây giờ đã có vài bóng người xuất hiện, cứ như chạy sang một khu khác vậy, những sinh viên mặc đồng phục Bạch Đế thấy Ebert và Mộc Như Lam thì cũng ngạc nhiên không kém.

“Anh Ebert?” Bấy giờ Mộc Như Lam mới nhận ra có điều bất thường, hình như họ đã chạy xe hơn nửa tiếng rồi thì phải?

Ebert ngậm đắng bẻ tay lái, chuẩn bị quay về đường cũ.

Ngay lúc đó có một tiếng hét hoảng loạn vang lên, một sinh viên mặc đồng phục Bạch Đế người ướt đẫm lảo đảo chạy về phía họ, phía sau có một chiếc xe golf màu đen bóng loáng đang rượt theo như muốn cán chết cậu ta. Trên dãy phòng học xây theo phong cách La Mã cổ, mấy sinh viên khác bàng quan đứng nhìn, có người im lặng, có người hô to, “Cán đi! Cán chết thằng Joel đần độn đó đi!”

“Hahahaha… Đồ hạ đẳng, về mà bú sữa mẹ mày đi haha…”

Mộc Như Lam nhìn Ebert, Ebert chỉ biết khóc cho cái sự chậm chạp của con xe này!

Nam sinh bị bắt nạt lập tức chạy ra trước đầu xe họ, hơn nữa còn chạy vòng quanh nó, như vậy chiếc xe kia sẽ không tông cậu ta được.

Chiếc xe golf đen đương nhiên xịn hơn chiếc Ebert đang lái nhiều, chẳng mấy chốc nó đã vọt lại gần, mãi không tông được người muốn tông, nam sinh lái xe cáu tiết trừng Ebert vô tội, “Cút con mẹ nó đi!”

Nhìn ánh mắt cầu xin của nam sinh đang núp cạnh xe mình, Ebert thấy thế giới quan của hắn như bị đảo lộn, ngôi trường này đã cho hắn thấy cái gì thực sự gọi là cá lớn nuốt cá bé.

Tần Phá Phong tách đoàn đi ra thì thấy cảnh tượng này, hắn cau mày nhìn Mộc Như Lam, sao đi đâu cũng gặp cô ta thế nhỉ?

Ebert lái xe vòng qua chiếc xe golf đen, bất chấp cái nhìn bất lực của nam sinh nọ, hắn và họ không cùng chung một thế giới, đừng dây vào thì hơn.

Thế nhưng khi hai xe đi ngang qua nhau, nam sinh lái xe nhìn thấy Mộc Như Lam đang ngồi chơi với con bồ câu ở ghế sau thì tròn mắt, “Ấy! Dừng lại! Cô ma nữ!”

Cả Mộc Như Lam và Ebert đều lờ đi, ngặt nỗi nam sinh bốc đồng kia nhất quyết không bỏ cuộc, hắn mặc kệ con mồi của mình mà quay xe chặn lại đường đi của Ebert, đoạn xuống xe nhảy lên ngồi cạnh Mộc Như Lam rồi cười toe toét, “Hi.”

Nhìn vị khách không mời mà đến, Mộc Như Lam nở một nụ cười xa cách, “Hi.”

Nam sinh nọ định nói gì đó nữa nhưng Tần Phá Phong lại bất ngờ xuất hiện, hắn nhăn mặt bực dọc, “Này! Đây không phải là chỗ các người có tư cách vào, ai cho phép các người vào đây?”

“Có sao đâu, cô ấy là…” Nam sinh ngồi cạnh Mộc Như Lam thản nhiên lên tiếng.

“Im mồm, ai cho mày ngắt lời tao?” Đôi mắt Tần Phá Phong đanh lại hung hăng, nam sinh mới nãy còn kiêu ngạo nay mặt biến sắc, dù không muốn nhưng vẫn phải xuống khỏi ghế, không dám cự lại.

“Hóa ra là cô bé.” Một giọng nữ dịu dàng vang lên, Tần Lãnh Nguyệt bước ra từ cầu thang dãy phòng học, cô đi đến cạnh Tần Phá Phong, nhìn Mộc Như Lam bằng ánh mắt ấm áp dịu hiền mà người chị dành cho em gái.

Mộc Như Lam chỉ gật đầu với cô ta một cái rồi nói, “Ebert, đi thôi.”

“Đã đến đây rồi, em có muốn thử kiểm tra thứ hạng của mình không?” Tần Lãnh Nguyệt cười chỉ sang dãy phòng học, “Ở tầng một có một bảng xếp hạng khá hay, dùng để kiểm tra xem thực lực của em đứng hàng thứ mấy, bên cạnh còn có một bài test chòm sao nữa, có muốn thử không?”

Tần Phá Phong nhíu mày, trước lễ kỷ niệm hắn cũng muốn xem Mộc Như Lam kiểm tra thứ hạng, nhưng bây giờ… Được xếp hạng, tức là cô ta sẽ được đứng trên một số sinh viên nào đó, đồng thời cũng sẽ có một số sinh viên nào đó đứng trên cô ta, theo quy củ học viện Bạch Đế, người xếp dưới không được phép phản kháng người xếp trên, tỉ như nam sinh bị bắt nạt ban nãy, tỉ như tên kiêu ngạo vừa bị hắn quát bảo im mồm.

Mộc Như Lam không phải sinh viên Bạch Đế, không nhất thiết phải tham gia vào bảng xếp hạng đó, trừ khi cô dựa vào tiền, bằng không sẽ rất mất thể diện, nhất là khi Mộc Như Lam đã nổi tiếng sẵn ở học viện Bạch Đế, sẽ có rất nhiều kẻ lăm le hòng bắt bẻ cô.

Mộc Như Lam mỉm cười, “Cảm ơn chị nhưng thôi, tôi phải về trường rồi.”

“Tiếc quá, vậy mà chị còn tò mò không biết em đứng hạng mấy.” Tần Lãnh Nguyệt cười, cả người như sáng lên vầng sáng hiền dịu của người mẹ, cô ta nhìn sang Tần Phá Phong, “Học viện hơi rộng, em dẫn họ ra cổng đi, kẻo lại vô tình chạy vào chỗ không nên tới.”

Tần Phá Phong liếc Mộc Như Lam một cái rồi lên xe golf, “Đi thôi.”

Có Tần Phá Phong dẫn đường, xe golf từ từ rời khỏi khu trung tâm, lúc sắp đi ra cổng, Tần Phá Phong chọt nói, “Chị tôi đứng hạng nhất trên bảng tổng xếp hạng của học viện Bạch Đế.”

Nói cách khác, chị hắn là người có được tất cả các đặc quyền trong học viện Bạch Đế, vậy đã đủ rõ ràng chưa, để xem Mộc Như Lam còn dám không coi chị hắn ra gì nữa không, có gì thì người lãnh đủ cũng là cô ta thôi, bởi vì cho dù tổng xếp hạng của Mộc Như Lam cao đến mấy thì cũng không thể nào cao hơn Tần Lãnh Nguyệt.

“Hả?” Mộc Như Lam nhướng mày.

“Trên các bảng xếp hạng khác chị tôi đều nằm trong top 10. Học viện Bạch Đế hiện có hơn 3000 sinh viên, tức là chị tôi đứng trên hơn 3000 người, có toàn quyền ra lệnh cho họ.”

“Anh nói với tôi chuyện này làm gì?” Cô không phải sinh viên Bạch Đế, Tần Lãnh Nguyệt cao quý ra sao cũng chẳng can hệ gì đến cô.

Tần Phá Phong bỗng thấu hiểu cảm giác của Lã Động Tân khi bị chó cắn*, hắn trợn mắt kệ Mộc Như Lam luôn, hắn tốt ý nhắc cho, vậy mà cái con người này lại chẳng hiểu gì cả! Ngu ngốc!

*Truyền thuyết kể rằng lúc Hao Thiên khuyển gieo họa xuống trần gian, Lã Động Tân đã dùng pháp bảo nhốt nó lại; sau khi Hao Thiên khuyển bị nhốt, Lã Động Tân sợ nó kẹt trong đó lâu ngày sẽ cháy thành tro nên đã tốt bụng thả nó ra, cuối cùng bị nó quay lại cắn một cái.

++++

Trong văn phòng im ắng, nhiệt độ dường như còn thấp hơn cả bên ngoài.

Người đàn ông mặc âu phục đen ngồi tại bàn làm việc, chiếc bút máy trong tay lóe lên tia sáng cao quý.

Ngòi bút lướt trên mặt giấy, hương mực thoang thoảng chẳng được ai ngó ngàng.

Bạch Mạc Ly đột nhiên dừng tay, nét bút thanh thoát bị khựng lại, chút mực thừa phá hỏng một chữ ký lạnh lùng.

Nhớ lại cảnh cô gái đó nằm bất động trên sân khấu, không hiểu sao y có cảm giác như cô đã chết đi thật vậy. Cảnh tượng ấy quen thuộc là thế, nhưng y biết chắc nó chưa từng tồn tại, y mới chỉ gặp Mộc Như Lam gần đây mà thôi.

Sau vài giây thẫn thờ, Bạch Mạc Ly nhìn lại chữ kí vừa rồi, y nhíu mày không vui, ánh mắt như muốn thiêu trụi cả tờ giấy.

Có tiếng gõ cửa, Tuyết Khả bước vào, đặt xấp văn kiện vừa đóng dấu xong xuống trước mặt y, “Boss, danh sách đã sắp xếp xong, các thông tin về gia cảnh của họ cũng được điều tra xong rồi.”

Cái gọi là lễ kỷ niệm quan hệ hữu nghị – đúng như Morse nói – chỉ là để hút máu chất xám mà thôi. Các sinh viên lên sân khấu biểu diễn hôm ấy đều thuộc hàng top của Harvard, và bọn họ muốn từ trong số đó lựa ra những người phù hợp nhất để chuyển về Bạch Đế bồi dưỡng, dân thường dễ kiểm soát hơn quý tộc, và cũng dễ bị kích phát tiềm lực hơn.

Bạch Mạc Ly chẳng buồn liếc chúng lấy một cái, thay vào đó chỉ nói, “Thêm tên Mộc Như Lam đi.”

====
Các nàng react vào stt này để ta lấy danh sách tag nhé ❤
https://www.facebook.com/notntue/posts/2009856269339519


Đã sửa bởi MDL lúc 07.02.2018, 22:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.01.2018, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 514
Được thanks: 22052 lần
Điểm: 9.67
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V110.3 - Điểm: 10
Chương V110.3: Lửng (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Nghe vậy Tuyết Khả hơi bất ngờ, cô ta nhíu mày, “Ngài định… Tôi hiểu rồi.” Hỏi linh tinh làm gì, cứ theo lệnh mà làm thôi.

Bạch Mạc Ly hơi nheo mắt, Bạch Tố Tình đến bây giờ vẫn chưa rõ tung tích, con tốt thí mạng kia cũng chẳng khá khẩm hơn, lẽ nào Mộc Như Lam đang giấu một bí mật nào đó? Phù thủy? Ma nữ? Thiên sứ? Hẳn không chỉ đơn giản như vậy.

Với những thứ khó kiểm soát thì thay vì mặc cho nó phát triển tự nhiên, chi bằng đem nó vào địa bàn của mình mà theo dõi sát sao, nhất là khi Mộc Như Lam có quan hệ đặc biệt với Mặc Khiêm Nhân nữa. Nhốt Mộc Như Lam vào trong cái lồng mang tên Bạch Đế, bức tường cao ngất sẽ cách ly cô ta khỏi thế giới bên ngoài, cô ta có gào khản cổ cũng chẳng ai nghe thấy, cách này phải công nhận là rất hay.

“Anh Bạch.” Ở ngưỡng cửa đứng một cô gái trông yếu ớt nhưng lại kiên cường đến đau lòng, cô ta dịu dàng gọi y, ánh mắt trong trẻo đong đầy trong niềm mến mộ.

Bạch Mạc Ly ngẩng lên nhìn Tần Lãnh Nguyệt rồi đưa mắt sang Tuyết Khả, Tuyết Khả điềm nhiên đi tới chỗ sôpha, lấy từ dưới gầm ra hai chiếc đệm, “Lãnh Nguyệt tiểu thư lại đây ngồi đi.”

“Cảm ơn Tuyết Khả.” Tần Lãnh Nguyệt mỉm cười đến ngồi vào sôpha, vốn cô ta muốn tới cạnh Bạch Mạc Ly cơ, ngặt nỗi y không thích người khác lại gần, vả lại Tuyết Khả đã mời rồi nên đành phải thuận theo thôi.

“Bác sĩ bảo em ở nhà tĩnh dưỡng cơ mà.” Vẫn ánh mắt lạnh toát đó nhưng Bạch Mạc Ly đã chủ động nói chuyện nhiều hơn, một cách miễn cưỡng.

Tần Lãnh Nguyệt xoa bụng, “Em nghỉ lâu quá rồi, Phá Phong mấy đứa nó đều đi học cả, anh cũng bận rộn tối ngày, em ở nhà một mình hơi buồn, tới trường vẫn vui hơn.”

“Tùy em.” Bạch Mạc Ly nhìn bụng cô ta, trong một thoáng, đôi mắt y trầm đi mà không một ai kịp để ý.

Tần Lãnh Nguyệt ra chiều rất vui, “À mà, hôm nay em đã gặp được Mộc tiểu thư, cô ấy có vẻ rất giỏi giang lễ độ, xem chừng bọn em sẽ rất hợp nhau. Hay là anh gọi cô ấy sang Bạch Đế với em đi?”

Bạch Mạc Ly không đáp ngay mà chỉ nhìn Tần Lãnh Nguyệt đăm đăm, cô ta mỉm cười nhìn lại, thoạt trông vô cùng thành thật.

Bạch Mạc Ly đưa mắt sang Tuyết Khả, Tuyết Khả gật đầu, liếc Tần Lãnh Nguyệt cái cuối rồi đi ra ngoài.

Tần Lãnh Nguyệt cười híp mắt, cô ta nhìn ngắm người đàn ông nơi bàn làm việc, trái tim rung lên liên hồi.

++++

California.

Bệnh viện tâm thần Coen.

Dạo gần đây, bầu không khí trong khu giam tầng một có hơi kỳ quặc.

Trong phòng giam bị cách ly, Hans bị xích chặt vào một cái bản sắt lớn, tay chân bị còng ra sau, miệng đeo khóa, trên người gã trừ mắt ra thì không còn bộ phận nào cử động được, cho dù chỉ là một ngón tay.

Tình trạng này đã kéo dài ba ngày rồi, không được ăn uống và phải giữ tư thế đó trong thời gian dài làm vòng tuần hoàn máu và sự trao đổi chất bị chậm lại, cả nhiệt độ cơ thể cũng bắt đầu giảm xuống.

“Chậc chậc, đáng thương quá.” Có kẻ nói mát.

“Ai bảo hắn tự chuốc họa vào thân.” Bạo quân mà cũng dám đụng vào thì là tự chuốc họa vào thân chứ gì nữa. Hans cứ lấy chọc tức Amon làm nhiệm vụ, lấy ngược đãi bản thân làm răn đe. Hả? Răn đe cái gì ấy à? Đương nhiên là răn đe bọn họ chớ có dại mà đi chọc Amon kẻo lại bị như gã! Mấy ngày mấy đêm không được cử động, thậm chí cả đi toilet cũng không, kinh quá! Kiểu này bàng quang bể mất thôi!

“Nhưng dù sao cũng rất đáng thương.” Lại nói mát.

“Có mỗi chuyện không làm Amon chia tay hôn thê được thôi mà, Hans đúng là càng ngày càng hết xí quách, tình yêu là thứ kỳ diệu nhất trên đời đó nha.”

“Thế à? Tôi lại nghĩ Hans đang có âm mưu gì cơ, hay là hắn định vượt ngục?”

“Trước khi hắn vượt được ngục thì Amon đã giết chết hắn rồi…”

Đám phạm nhân nhàn rỗi bắt đầu xì xào bàn tán, ai mà ngờ được bọn chúng đã từng tạo ra những cơn ác mộng khủng khiếp cỡ nào.

Mặc Khiêm Nhân bước vào nhà giam, người hơi ẩm, tóc mái ướt mồ hôi, đôi mắt sắc lạnh khiến đám phạm nhân im bặt đi không dám ho he.

Mặc Khiêm Nhân đi tới chỗ giam Hans, bất ngờ làm sao, hắn mở cửa bước vào rồi khóa cửa lại, làm đám biến thái phải dí đầu ra sát cửa buồng để hóng xem chuyện gì sắp xảy ra.

Đôi mắt xanh của Hans chuyển động theo bóng dáng Mặc Khiêm Nhân, hắn rất ít khi lại gần tên phạm nhân nào, mà cũng chả có tên phạm nhân nào muốn hắn lại gần.

Mặc Khiêm Nhân lạnh lùng nhìn lướt qua Hans rồi lần lượt mở hết khóa ra cho gã. Hans xoa cổ tay, lòng đầy hồ nghi, gã không có tấn công Mặc Khiêm Nhân mà chỉ nhìn hắn cảnh giác. Mặc Khiêm Nhân hôm nay hơi khác, mà đã khác tức là có biến rồi.

Mặc Khiêm Nhân bình thản nói, “Cho ông hai lựa chọn, tấn công, hoặc bị tấn công.”

Mặc Khiêm Nhân thường chỉ cho phạm nhân hai giây lựa chọn, vì vậy Hans tức khắc xông tới, tay chân linh hoạt trông cực kì lợi hại.

Mười phút sau.

Mặc Khiêm Nhân đi ra khỏi buồng giam, Hans lần nữa bị còng lại trong tình trạng bầm dập, còn gì là sắc đẹp khi xưa.

Joey lặng lẽ đưa khăn cho Mặc Khiêm Nhân, rốt cuộc hắn xuống đây làm gì? Tẩn Hans thôi sao?

“Cho anh.” Mặc Khiêm Nhân đột nhiên quăng thứ gì đó về phía hắn, Joey vội vàng bắt lấy, đó là một đồng xu màu bạc có khắc hình chim ưng giương cánh.

Joey ngẩng đầu hỏi, “Đồng này trị giá bao nhiêu tiền?”

“Trị giá bằng cái mạng của anh.” Mặc Khiêm Nhân vừa cởi áo khoác vừa nói mà chẳng buồn nhìn Joey một cái.

“…” Hóa ra cái mạng của hắn chỉ có giá trị một đồng xu thôi sao.

“Từ hôm nay trở đi, chặn hết những kẻ có loại đồng xu này ở ngoài, tuyệt không cho chúng đặt chân vào bệnh viện Coen.”

“V-vì sao vậy?”

“Có kẻ muốn cướp ngục, thả bọn biến thái ra.” Mặc Khiêm Nhân đáp, mắt nhìn ra bầu trời ảm đạm ngoài cửa sổ. Đồng xu này được tìm thấy trên người một nhân viên bị thôi miên, qua quá trình phản thôi miên Mặc Khiêm Nhân mới lấy được đáp án.

“!” Đừng có nói mấy chuyện hãi hùng đó bằng cái giọng thản nhiên như vậy chứ!

Đây không phải lần đầu tiên xảy ra chuyện này, hầu như năm nào cũng có kẻ ý đồ phá vỡ phòng tuyến của Coen để thả đám biến thái ra, có điều chúng chưa lần nào thành công. Nhưng dạo này Hans phách lối quá, e là gã cũng đang có âm mưu gì đó, vì vậy để phòng hờ, hắn đã đập gãy tay chân gã.

Thật tình, mãi không hết việc.

++++

Mộc Như Lam và Ebert về đến Harvard mà cứ như bước từ thế giới này sang một thế giới khác, dĩ nhiên Mộc Như Lam ưng Harvard hơn, cô không thích cuộc sống dẫm đạp lẫn nhau, được yên bình tận hưởng thứ mình thích mới là tuyệt vời nhất.

Chuyến đi đến Bạch Đế chỉ như một đoạn nhạc đệm ngắn ngủi, thời gian thấm thoát thoi đưa, những tháng ngày bình yên dần trở lại.

Morse không biết đi đâu mà vẫn về, Mộc Như Lam không có người hướng dẫn, đành phải chính mình nghiên cứu, cũng may nhờ Morse mà cô được phép tự do ra vào phòng giải phẫu, cuối tuần có thể tới bệnh viện Morse chỉ để học hỏi các chuyên gia, thậm chí còn được trực tiếp quan sát bác sĩ phẫu thuật cho bệnh nhân nữa, quả thật vô cùng thỏa mãn.

Bệnh viện Morse chỉ không nằm trong trung tâm thành phố mà nằm trong một thị trấn nhỏ, bệnh viện này không lớn lắm, bệnh nhân tới khám cũng không quá nhiều.

Mộc Như Lam đeo balô xuống taxi, vào bệnh viện đi lên cầu thang như thường lệ, bệnh viện này chỉ có ba tầng nên không xây thang máy.

“Bộp!” Lúc rẽ góc, đùi cô bị gì đó va phải nhưng không có ai xin lỗi, Mộc Như Lam ngoái nhìn thì thấy một tên đàn ông đang đẩy một thùng rác khá to, thứ trong đó sắp rớt ra ngoài, người nọ vừa đi vừa nhét nó vào lại, đoạn quay đầu nhìn Mộc Như Lam chằm chằm.

Mộc Như Lam cúi xuống nhìn đùi mình, chiếc quần bò màu đen đã bị ướt một mảng, hình như còn có thứ gì đó găm vào ống quần. Cô sờ thử để rồi phải khựng lại vì cảm giác dinh dính, đưa ngón tay lên xem, chỉ thấy một màu đỏ…

Chần chừ đôi chút, Mộc Như Lam lấy thứ đang găm vào vải quần ra, là một cái móng tay.

Mộc Như Lam nhìn lại thì không thấy người nọ đâu nữa, cô ngó theo hướng đó vài giây nữa rồi tiếp tục đi lên lầu.

====
Chương này bị ngắn vì nó là phần còn lại của V110, mai ta đăng sang V111 nhé.


Đã sửa bởi MDL lúc 09.02.2018, 23:25, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuakjd91, Em bé Lùn, H.Thuy, Hienvuvt, hoa trà lài, HuyenThao, Janny_Thảo, phuochieu90, poniwonest, Vũ Cầm Tuyết, Yenxinhgai và 196 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 151, 152, 153

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

3 • [Xuyên không] Quỷ vương độc sủng Sát phi - Phi Nghiên

1 ... 32, 33, 34

4 • [Hiện đại - Nữ phụ văn] Bản lĩnh của nữ phụ - My Ngoc 132

1 ... 69, 70, 71

5 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

6 • [Mau xuyên - Sắc] Nữ tiến sĩ điên cuồng Chế tạo người máy Dục Niệm Nô - Trần Hướng Nam

1 ... 84, 85, 86

7 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

8 • [Hiện đại] Kinh thành Tam thiếu Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Cát Tường Dạ

1 ... 110, 111, 112

9 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 7/2]

1 ... 52, 53, 54

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tiểu thư phế vật thật yêu nghiệt - Bồ Đề Khổ Tâm

1 ... 105, 106, 107

11 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 78, 79, 80

12 • [Cổ đại] Thịnh thế đế sủng Đích nữ hoàng hậu - Thiên Mai

1 ... 34, 35, 36

13 • [Hiện đại] Chọc giận cô vợ nhỏ Ông xã tổng tài quá kiêu ngạo - Xảo Linh

1 ... 74, 75, 76

14 • [Hiện đại - Hắc bang] Huyết tình hắc đạo - Huyền Namida

1 ... 26, 27, 28

15 • [Hiện đại] Cục cưng vô địch Cha người bị Fire rồi! - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 93, 94, 95

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 158, 159, 160

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 236, 237, 238

19 • [Cổ đại - Trọng sinh] Trọng sinh chi thứ nữ tâm kế - Tô Tiểu Lương

1 ... 60, 61, 62

20 • [Hiện đại] Cục cưng yêu quý nhất của Boss - Lại Ly Hôn

1 ... 52, 53, 54


Thành viên nổi bật 
lamhan0123
lamhan0123
trantuyetnhi
trantuyetnhi
Bách Linh Uyển
Bách Linh Uyển

Lì xì 2018: Chúc mừng nhocchichikaa vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng anvils2_99 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng shooting star vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng bekimnguu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng thuyuyen_4293 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng gemk vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 455 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Lì xì 2018: Chúc mừng aline1207 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 409 điểm để mua Bướm Trắng
♥ Maybe ♥: =)))
TranGemy: các mị đi săn kì xì hớt rùi :3
Lì xì 2018: Chúc mừng Hana10599 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng fanykute1403 vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: hà lú u, có ai hơm :wave:
Lì xì 2018: Chúc mừng Diệp Lam Tuyêt vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng nhu love vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Vịt bầu vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng hoatieuy vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mei Lei vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Katherina Phạm vừa nhặt được bao lì xì chứa 19 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng salemsmall vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng ar susi vừa nhặt được bao lì xì chứa 20 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Thủy tinh tinh vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Lì xì 2018: Chúc mừng Snowplain vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Tiêu Thiên Tuyết vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng laila92 vừa nhặt được bao lì xì chứa 28 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Mễ Trùng đại nhân vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng linhruby vừa nhặt được bao lì xì chứa 26 điểm!
Lì xì 2018: Chúc mừng Louis Thùy Trang vừa nhặt được bao lì xì chứa 27 điểm!

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.