Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 25.04.2018, 21:19
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25034 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V115.2 - Điểm: 43
Vừa rồi ta bị té xe rạn xương tay nên phải nghỉ hẳn 3 tuần mới được sờ vào máy tính, các nàng thông cảm T-T

Chương V115.2: Vận mệnh (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

“Đừng đùa, hắn ta là người của chính phủ đấy, hơn nữa…” Chẳng cần nói tiếp cũng biết vế sau là gì.

Mọi người lại quay sang nhìn Bạch Mạc Ly, vụ việc lần này rất nghiêm trọng: tận mười mấy sinh viên mất tích, đã thế lúc điều tra còn phải lén lút không cho sinh viên khác biết. Cố hết sức rồi mà vẫn không có thu hoạch, vậy thì chỉ còn trông chờ vào chỉ thị tiếp theo của BOSS thôi.

Bạch Mạc Ly im lặng hồi lâu, sau đó bảo, “Gửi thư cho bệnh viện tâm thần Coen, mời viện trưởng Amon đến giải quyết.”

Tuyết Khả sửng sốt, “Boss…”

“Mộc Như Lam đang ở đây, hắn ta nhất định sẽ đến.” Một kẻ bắt cóc nguy hiểm đang ẩn núp trong học viện Bạch Đế, vì Mộc Như Lam, Mặc Khiêm Nhân sẽ không làm ngơ. Bỏ qua thỏa thuận giữ bí mật cũng được, một kẻ như hắn chẳng rảnh đi kể bô bô khắp nơi đâu.

“Tôi hiểu rồi, tôi sẽ gửi thư cho anh ta ngay.” Tuyết Khả gật đầu đoạn đi nhanh ra ngoài.

Quyết định mời Mặc Khiêm Nhân tới phá án rồi, bọn họ thấy người như nhẹ đi một nửa, nhưng nửa còn lại thì vẫn nặng trình trịch, các nữ sinh kia bị bắt đi đâu không quan trọng, quan trọng là chúng còn sống hay không, sống thì họ còn giải quyết êm thấm được, chứ mà nhỡ chúng chết rồi, bọn họ biết ăn nói thế nào với những phụ huynh đã ký thỏa thuận gửi gắm con cái vào học viện Bạch Đế đây?

Đây là một vấn đề vô cùng nan giải, ảnh hưởng đến uy tín cũng như mạng lưới quan hệ của Đế chế Bạch.

Trong lúc Bạch Đế quay cuồng, Mộc Như Lam vẫn tiếp tục chuỗi ngày ung dung của mình, Tiểu Bạch sáng nào cũng bị cô ném ra ngoài rồi lại nhếch nhác bay về, thời gian đầu còn có cả vết thương nữa nhưng sau đó đã dần ít đi. Có lẽ Mãnh Sát biết Tiểu Bạch là vật nuôi của Mộc Như Lam nên cũng không dám ăn thật, cơ mà nó vẫn phải dạy cho con chim dám động thổ trên đầu thái tuế đó vài bài học, một cái quạt cánh của nó là đã đủ để Tiểu Bạch văng xa tít rồi.

Hôm sau.

Nắng chiếu rực rỡ, thời tiết rất hợp để đi du lịch.

Một hàng ô tô đỗ trước cổng học viện Bạch Đế, ông trùm các giới xuống xe trong bộ vest đen, tiếp đón họ là Tuyết Khả và Sefino.

Ô tô không được chạy vào trường, phương tiện đi lại duy nhất trong khuôn viên trường là xe golf, vài phụ huynh có vẻ là mới tới học viên Bạch Đế lần đầu nên cứ trầm trồ không dứt miệng, những người khác cũng cười hùa theo nhưng trong lòng thì lại khinh bỉ.

“Học viện Bạch Đế đây sao, rộng và đẹp thật đấy, thằng con nhà tôi đúng là hết thuốc chữa, được học tập trong một môi trường như thế này mà không biết tận hưởng!”

Tuyết Khả ngoái đầu nhìn người đàn ông ngồi sau vừa lên tiếng, theo tập tài liệu cô ta đang đặt trên đùi, đây chính người khởi xướng buổi diễn thuyết hôm nay – gia chủ gia tộc Tobis, và cũng là bố của cậu sinh viên nhảy lầu tự tử… Gã ta đeo nhẫn vàng đủ mười ngón tay, trên cổ còn có một sợi chuyền vàng to oạch, khắp người xộc ra mùi vị của hạng nhà giàu mới phất.

Thấy Tuyết Khả nhìn mình, gã ta cười nịnh nọt, “Dạo này cậu Bạch khỏe chứ?”

Tuyết Khả lạnh nhạt đáp, “Boss vẫn khỏe, có điều gần đây cứ canh cánh chuyện thiếu gia nhà ông, anh ấy cảm thấy rất áy náy.”

Gã ta lập tức xua tay, “Cậu Bạch thật là… Tại thằng con tôi cả, để cậu Bạch buồn phiền đúng là có lỗi…”

Tuyết Khả quay lên, hiểu rồi, cũng giống phụ huynh mấy vụ sinh viên tự tử trước: thấy con làm ảnh hưởng đến bầu không khí trong học viện Bạch Đế, sợ Boss không vui nên tới đây vớt vát.

Tuyết Khả nào biết, ngay khi cô ta vừa quay đầu đi, ánh mắt tên đàn ông ngồi sau đã thay đổi hoàn toàn.

Vì tiết mục chính ngày hôm nay là buổi diễn thuyết của phụ huynh nên sinh viên không lên lớp mà tập trung hết lại trong nhà hát. Để làm phân tâm hai phụ huynh có con bị mất tích, buổi diễn thuyết vừa kết thúc là cả đoàn được mời ngay đến khu mát xa, chỗ này rất gần cổng sau, đợi trời hơi tối rồi tiễn họ về luôn là được.

Khổ nỗi Tobis cứ đề nghị gặp Bạch Mạc Ly, những phụ huynh khác cũng không muốn bỏ qua cơ hội này. Làm chủ nhà, Bạch Mạc Ly đành phải tới đây một lát lấy lệ.

++++

Mới sáng bầu trời còn trong vắt mà đêm về lại chẳng có lấy một vì sao, gió lạnh ù ù, mưa phùn rả rích.

Đêm về khuya, Mộc Như Lam rửa chén xong thì cầm tờ lịch bàn lên xem, thấy ngày hôm nay được khoanh đỏ, cô nhướng mày, “Tới lúc rồi…”

Cũng nên đi đón người ta thôi.

Mộc Như Lam cầm ô theo, xuống tầng hầm lái xe ra ngoài, giữa khuôn viên vắng tanh không một bóng người, cô tiến về một nơi.

Xe golf chạy tới đường hầm thông với khu thể thao, đèn đã được sửa xong nên ở đây không còn quá u ám, sáu giờ tối đèn bật, tới sáu giờ sáng hôm sau thì tắt, có điều hôm nay gió to, sợi dây điện mới mắc lại chưa đủ chắc nên đèn cứ nhấp nha nhấp nháy, như thể sẽ tắt đi bất cứ lúc nào.

Mộc Như Lam mỉm cười ngâm nga, chẳng mấy bận tâm đến vấn đề điện đóm, cô lái xe vào hầm, được nửa đường thì dừng lại.

Ngay lúc này, đèn bên ngoài phụt tắt.

Mộc Như Lam bật đèn xe lên rồi bước xuống, lấy từ trong cốp ra một cái xẻng gấp, cô cắm nó xuống đất, dùng chân đạp mạnh, sau đó xúc lên. Cứ thế cứ thế, trông cô như đang đào hố chôn ai vậy, đã thế còn ngâm nga hát ra chiều vui vẻ lắm, chẳng mảy may nhận thấy việc đào đất giữa một nơi u ám như thế này là đáng sợ tới mức nào.

Đào được gần 1m thì Mộc Như Lam ngồi xổm xuống, dùng xẻng cào đất ra, phát hiện thấy một khối gỗ, cô cầm xẻng đập vài cái thật mạnh, sau cùng khối gỗ bị đẩy lọt xuống dưới, để lộ một đường hầm tối như mực.

Mộc Như Lam trở lại chỗ xe golf lấy đèn pin, soi xung quanh lần cuối rồi nhảy xuống hầm.

Đây là một đường hầm được đào tay, đoán chừng cũng có mượn chút sức máy móc, vách hầm khá chỉnh tề, độ rộng đường hầm cũng tương đối đồng đều.

Mộc Như Lam soi đèn ra trước rồi lại ra sau, quyết định tung đồng xu để chọn xem đi hướng nào…

++++

Giữa không gian kín bưng mà khô ráo, bóng đèn vàng thắp sáng cảnh vật, soi lên vách tường gồ ghề, lên các loại máy cắt để la liệt. Tại đây, mười mấy cái cô gái bị trói chặt vào nhau trước một cái nồi hơi không biết đang sùng sục nấu thứ gì, các cô nào còn giữ được vẻ cao ngạo khi xưa, lớp trang điểm đã sớm nhòe đi vì nước mắt, bộ đồng phục Bạch Đế màu trắng trên người họ cũng chẳng khá khẩm hơn.

Trước mặt họ có một cây cột pha lê, tinh xảo không kém gì tác phẩm nghệ thuật đỉnh cao. Điều đáng sợ là trong cây cột có một cô gái xinh đẹp, hai mắt cô ta nhắm nghiền nhìn như đang say giấc; một đôi cánh trắng vươn ra, bên cao bên thấp, ôm lấy cơ thể trần truồng của cô gái, chỉ để lộ mái tóc bồng bềnh và một gương mặt xinh đẹp mờ mờ sau làn nước, hệt như thiên sứ…

Dám cá ai dư dật cũng sẽ sẵn sàng bỏ một số tiền lớn để mua một cây… cột pha lê người đẹp đẽ như thế này.

Cạnh đó dựng một cây cột pha lê khác, có vẻ là vì giữa chừng hết nguyên liệu nên mới chỉ hoàn thành một nửa. Cây cột bao quanh một cô gái trần truồng, thân dưới cô ta đã bị dính cứng vào cột, thân trên thì vẫn còn lộ ra ngoài, cô ta khép hờ đôi mắt, còn sống, nhưng chẳng được bao lâu nữa rồi…

++++

Khu mát xa.

Trời dần tối, các phụ huynh lần lượt chào nhau ra về, chỉ có Tobis – có vẻ đã ngà ngà say – là cứ bám dính lấy Bạch Mạc Ly không buông. Tuyết Khả và Bạch Hổ nhìn mà gai cả mắt, Boss xưa nay không thích người khác lại gần, thằng cha này mới uống chút rượu đã dám động tay động chân, muốn chết đây mà?!

Ngay khi Bạch Mạc Ly đang định thẳng thừng đẩy gã ta ra, Tobis cười ngốc bảo, “Hề hề… Tôi biết Đế chế Bạch các cậu đang tranh với Giáo hội thứ tiến sĩ Desno để lại trước khi chết… Hề hề…”

Mặt Tuyết Khả và Bạch Hổ biến sắc, tiến sĩ Desno để lại thứ gì trước khi chết là chuyện tuyệt mật, trừ Đế chế Bạch và Giáo hội ra thì không một ai biết, tin chắc rằng Giáo hội cũng sẽ không ngu đến mức tiết lộ cho một thế lực khác để chúng tới chen chân, vậy gã này…

“Hề hề hề… Tôi còn biết một phần ba mật mã của két Desno nữa cơ…” Gã ta khều tay Bạch Mạc Ly, “Lại đây, tôi nói cho cậu… Cơ mà cậu phải cho tôi vụ làm ăn với gia tộc Bia đấy…”

Bạch Mạc Ly nheo mắt, khom người xuống theo lời Tobis, gã ta thì thầm vào tai y, “Mật mã là… Khoan! Ở đây có người khác! Không được! Không thể để cho người khác nghe được.” Nói đoạn xua tay với Tuyết Khả và Bạch Hổ như xua ruồi bọ, nhất quyết không chịu nói nếu họ không ra ngoài.

“Boss…”

Bạch Mạc Ly phất tay bảo Tuyết Khả và Bạch Hổ đi ra, hai người họ nhìn Tobis say mèm, chỉ muốn chặt đứt cánh tay ghê tởm đang bấu áo Bạch Mạc Ly, nhưng vì mật mã két Desno, cứ để gã ta sống thêm vài phút đã, nếu gã dám nói bừa, bọn họ sẽ băm vằm gã thành trăm mảnh!

Trong phòng mát xa chỉ còn lại Bạch Mạc Ly và Tobis, Tobis bảo Bạch Mạc Ly ghé tai lại đây, Bạch Mạc Ly làm theo, thấy ánh mắt lờ đờ của Tobis chợt lóe lên tia âm hiểm, y nhanh chóng phản ứng lại, tiếc là vẫn chậm một bước, có thứ gì đó đâm mạnh vào cổ y, Bạch Mạc Ly nhăn mày, chẳng mấy chốc đã bị rút cạn sức lực, ý thức vẫn còn đó, nhưng cơ thể thì không còn nghe theo sai khiến của y nữa.

Vẻ mặt Tobis vặn vẹo, ánh mắt tràn đầy hận thù, gã chỉ có một đứa con trai, vậy mà cuối cùng nó lại phải bỏ mạng chốn này, thứ nhận về chỉ có xác con và một tờ báo cáo tự sát phủi sạch toàn bộ trách nhiệm, gã muốn Bạch Mạc Ly phải chôn cùng con gã!

Đương nhiên gã sẽ không giết Bạch Mạc Ly ở đây, gã còn phải tra tấn y một phen để giải tỏa mối hận trong lòng!

Tuyết Khả và Bạch Hổ đứng ngoài đợi hồi lâu mà vẫn không thấy bên trong có động tĩnh gì, Tuyết Khả bèn gõ cửa, “Boss?”

Đáp lại chỉ có sự im lặng, phòng trong khu mát xa cách âm rất tốt, để làm gì thì không cần nói cũng hiểu, có điều bây giờ chính điều đó lại khiến họ bất an.

“Boss?” Bạch Hổ cũng tới gõ cửa, đoạn dán tai lên nghe ngóng, một cái mật mã nói còn chưa tới một phút, vậy mà nãy giờ đã ba phút rồi?

“Quái lạ.” Tuyết Khả nhìn Bạch Hổ, Bạch Hổ nhíu mày lấy tay đẩy thử, phát hiện cánh cửa vốn không khóa nay đã khóa chặt rồi! Hắn chửi thầm, lùi về sau tung một cước thật mạnh, cánh cửa bật ra, bên trong không có một ai, cửa sổ thì mở toang hoác.

Tuyết Khả gọi điện tới phòng giám sát, giọng Hắc Báo truyền tới, “Cái gì? Tôi vừa thấy xe của gia tộc Tobis rời khỏi cổng sau rồi!”

“Chết tiệt! Đuổi theo mau!”

Không như đại lộ bằng phẳng ở cổng trước, con đường cổng sau học viện Bạch Đế khá nhỏ hẹp, hai bên đều là cây cối và vách đá, lúc mua đất họ đã mua luôn ngọn núi sau lưng, vì vậy phạm vi thuộc Bạch Đế rộng vô cùng, ba phút, vẫn kịp để chặn bọn chúng lại!

Tobis lái xe lao vụt đi, tim đập như trống, một lũ tép riu như chúng mà cũng dám bắt trói ông trùm của Đế chế Bạch, nói ra đúng là khó tin, có điều chúng còn chưa kịp vui mừng thì đã phải cuống cuồng lên khi thiết bị nghe lén chúng để lại trong phòng mát xa cho hay Bạch Đế sẽ chặn chúng lại trên đường.

“Không ngờ chúng nó phát hiện nhanh thế, khốn thật! Rõ ràng sắp ra khỏi phạm vi Bạch Đế rồi mà!”

“Làm sao bây giờ? Ông chủ!”

“Tao biết thế quái nào được?!” Tobis gắt, đưa mắt quan sát hai bên, “Dừng xe lại trước đã!”

Cả đám xuống xe nhìn quanh, hai bên chỉ có cây cối um tùm, bên này là học viên Bạch Đế, bên kia là vách núi, hoàn toàn không có chỗ trốn… Bị Đế chế Bạch tóm được là chúng cầm chắc cái chết!

“Đại ca! Ở đây có cái động!” Tên đàn em mặc đồ đen chỉ vào một chỗ bị bụi cây rậm rạp che phủ, bên cạnh bụi cây hơi ướt, là bãi nước hắn nhịn nãy giờ mới được thải ra.



Đã sửa bởi MDL lúc 03.05.2018, 01:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.05.2018, 01:44
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25034 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V116.1 - Điểm: 40
Truyện không có lịch post cố định nha :(
Đến công việc của ta còn không cố định nữa là truyện QAQ

Chương V116.1: Thiên vị (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Trong địa đạo tối mịt, ánh sáng từ vài ba chiếc điện thoại quả thật chẳng thấm vào đâu.

“Gì đây? Sao dưới học viện Bạch Đế lại có một chỗ như thế này?” Tobis vừa quan sát địa đạo vừa ngoái đầu hỏi Bạch Mạc Ly – hiện đang được hai thằng thuộc hạ của gã xách theo, “Hay là bọn mày giấu gì dưới này? Vũ khí? Kho báu? A! Chẳng lẽ là két?! Két Desno?!” Nghĩ vậy, Tobis phấn khích không thôi.

Kể từ khi mười bốn tuổi, chưa bao giờ Bạch Mạc Ly rơi vào hoàn cảnh khốn đốn như hôm nay. Cả người y mềm nhũn nhưng đầu óc lại vô cùng tỉnh táo, y mượn ánh đèn nhìn cảnh vật xung quanh, trong lòng khó tránh khỏi hoảng hốt, bên dưới Bạch Đế của y có một địa đạo mà y không hề biết?! Sao lại thế này? Ai đã đào nó? Đào ra làm gì?

Bọn họ nào biết rằng, thứ chờ đợi họ không phải là kho tàng báu vật, mà là sào huyệt của một tên biến thái khát máu.

Càng đi không khí càng ẩm thấp, có lẽ là do ngoài trời đang mưa to, nước mưa ngấm xuống đất mà thành.

Mộc Như Lam cầm đèn pin thong thả bước đi, cô đi cũng được khá lâu rồi, đường hầm quanh co khúc khuỷu, thỉnh thoảng chẻ ra hai ba nhánh, cứ như tổ kiến vậy.

Rốt cuộc vị kia đã đào bao nhiêu địa đạo vậy? Ghê thật, chỉ trong thời gian ngắn đã dựng lên được một nơi phạm tội như thế, tinh thần kiên trì đến mức điên cuồng này cũng đáng khen ngợi đấy chứ nhỉ?

Để đạt được mục đích, biến thái có thể nhẫn nại hơn cả các loài ăn thịt khi mai phục con mồi, chúng sẵn sàng bỏ ra một năm rưỡi hoặc hơn, thậm chí khi cần thiết chúng còn hóa thân thành những bậc kỳ tài, nhìn địa đạo này xem, quả thực không khác gì tác phẩm của một bầy kiến thợ khổng lồ.

Mộc Như Lam vừa đi vừa tính, đường này hình như dẫn đến khu trượt tuyết, ở đó có hai nữ sinh mất tích, đường kia hình như dẫn đến khu sân golf, ở đó cũng có một nữ sinh mất tích… Ra vậy, mỗi nhánh thông với một địa điểm, địa điểm phạm tội càng nhiều thì càng khó bị lùng ra, hơn nữa học viện Bạch Đế quá rộng, ai mà tưởng được sẽ có người đào hẳn một hệ thống địa đạo dưới này cơ chứ.

Cô biết tên biến thái nọ hoạt động dưới lòng đất nhưng không ngờ đường lại chằng chịt đến thế, không biết có may mắn tìm ra nơi phạm tội cuối cùng không đây.

Mộc Như Lam cầm đèn pin, miệng ngâm nga nghe thật nhàn nhã, con đường sau lưng cô tối om, hắc ám như một bàn tay quỷ đang vươn ra muốn bắt người ăn thịt.

++++

Bệnh viện tâm thần Coen.

Joey ngáp ngắn ngáp dài trong văn phòng viện trưởng, cố tách hai mí mắt ra mà nhìn Mặc Khiêm Nhân ngồi làm việc, sau đó lại ngáp cái nữa, “Amon, tắt báo động được chưa vậy?” Cứ tưởng sẽ có kẻ liên tiếp tấn công vào hệ thống bảo vệ của Coen, vậy mà cuối cùng chẳng có gì cả ngoài hai đợt đầu tiên.

Mặc Khiêm Nhân lạnh nhạt nhìn tờ đơn xin nghiên cứu đã bị từ chối bao nhiêu lần mà vẫn cố chấp trình lên, nghe Joey nói vậy, hắn vừa viết lời từ chối vừa bình thản đáp, “Được rồi.”

Hai mắt Joey sáng lên, thoáng cái đã tỉnh táo hơn rất nhiều, “Vậy là chúng tôi làm việc lại bình thường được rồi phải không?” Cuối cùng cũng được cho nghiên cứu sinh vào viết luận văn này nọ tiếp rồi! Gần đây bệnh viện có lệnh cấm người lạ làm ví hắn xẹp lép, cả danh tiếng của Coen cũng có vẻ đã giảm mất một chút rồi!

Mặc Khiêm Nhân phớt lờ Joey mà dán đôi mắt lạnh lùng lên tờ đơn xin tiếp theo. Trong bàn tay sinh ra để cầm dao mổ, chiếc bút máy nhẹ nhàng chuyển động… Robert Ruiz, chuyên gia tâm lý học tại đại học Yale, muốn gặp Caesar; mà người tên Gino hắn vừa từ chối cũng muốn gặp Caesar, có quan hệ gì đây?

Thấy Mặc Khiêm Nhân trầm ngâm, Joey bèn đi tới chỗ bàn làm việc đọc thử tờ đơn, “Caesar?”

Vì từng là sĩ quan cấp cao trong Thủy quân lục chiến nên trước nay Caesar luôn bị giam kín để tránh làm lộ bí mật quân sự, và cũng không một ai được phép nghiên cứu tâm lý hắn – gắt gao không thua gì hình thức biệt giam của Hans. Được cái mấy năm gần đây Caesar tương đối biết điều, vả lại có một số bí mật quân sự đã không còn là bí mật nữa nên Caesar cũng được thả lỏng bớt, có điều vẫn không thấy ai đề nghị được nghiên cứu hắn, bởi họ gần như đã quên bẵng rằng trong Coen còn giam một vị cựu sĩ quan huyền thoại.

Mặc Khiêm Nhân đóng tập tài liệu lại, đơn xin của giáo sư tâm lý học đó tới được đây  chứng tỏ thân phận của ông ta là thật, nhưng hắn tin vào trực giác của mình hơn, nên là từ chối thôi.

Bỗng chiếc điện thoại trên bàn đổ chuông, Mặc Khiêm Nhân bắt máy, là bộ phận bảo vệ gọi lên thông báo có thư gửi hắn.

Bức thư nhanh chóng được chuyển lên cho Mặc Khiêm Nhân. Để bày tỏ thành ý, mọi người thường viết thư tay thay cho mail và điện thoại, vì thế ở Coen rất hay nhìn thấy giấy, bất kể là văn kiện hay tài liệu, thư từ.

Thư này được gửi đến từ New York.

Tờ giấy trắng mở ra giữa những ngón tay hằn rõ khớp xương, từng dòng chữ Trung chỉnh tề đập vào mắt Mặc Khiêm Nhân, hắn cau mày, thử gọi một cuộc cho Mộc Như Lam nhưng chỉ nhận được thông báo thuê bao ngoài vùng phủ sóng.

Chẳng lẽ bây giờ Mộc Như Lam không còn trong học viện Bạch Đế?

Tim bất giác đập nhanh, Mặc Khiêm Nhân cúp máy, quay sang bảo Joey, “Chuẩn bị vé máy bay cho tôi.”

++++

Mộc Như Lam vừa đi vừa lấy điện thoại ra, định tắt máy nhưng thấy tín hiệu mất rồi nên thôi. Cô bỏ điện thoại vào lại trong túi rồi đưa tay sờ lên vết máu trên vách hầm, căn cứ vào độ đông đặc thì máu này cũng được một thời gian rồi, vậy tức là đã có nạn nhân?

Cô nhíu mày, chẳng lẽ mình tính sai? Không thể nào, thợ săn còn chưa bắt đủ mồi thì làm sao mà chuyển sang bước tiếp theo được? Phải tóm hết chúng nó thì mới có thể toàn tâm toàn ý thưởng thức chứ?

Tiếp tục soi đèn pin về bóng đêm tối mịt đằng trước, không biết có phải cô đi nhầm hay không mà nãy giờ vẫn chưa gặp một căn phòng nào cả.

Phía bên kia, đám Tobis xách theo Bạch Mạc Ly mò mẫm trong địa đạo, hết rẽ trái rồi lại rẽ phải, đi muốn rục cả chân mà vẫn chưa tìm được lối ra, cứ như mê cung vậy.

“Ê! Rốt cuộc là phải đi hướng nào?” Tobis trừng Bạch Mạc Ly.

Đáp lại, Bạch Mạc Ly chỉ nhìn Tobis bằng ánh mắt lạnh toát làm gã phải nhăn mặt gắt lên, “Che mặt nó lại cho tao! Che lại mau!” Khiếp thật, mới bị nhìn thôi mà đã thấy như mình sắp chết đến nơi.

“Đại ca! Phía trước có ánh sáng!” Tên thuộc hạ đi trước mở đường mừng rỡ quay đầu hô to, “Ánh sáng màu vàng, có khi là vàng đấy ạ!”

“Mau mau mau!” Tobis phấn khích vô cùng, vội vàng chạy lên trước thật nhanh.

Ánh sáng càng ngày càng gần, thế nhưng khi bọn họ nhìn rõ khung cảnh ở cuối con đường, sự hào hứng đã nhanh chóng bị thay thế bởi nỗi bàng hoàng.

Nơi này không rộng lắm, trông từa tựa một cái hang hình tròn, bên trái trói rất nhiều nữ sinh mặc đồng phục Bạch Đế, bên phải bày một đống máy móc lạ lùng, ở giữa là một cái nồi lớn đang tỏa ra một thứ mùi quái dị, cạnh đó có một cây cột pha lê cực kỳ đẹp và một cây nữa chưa hoàn chỉnh, với một cô gái trần truồng bị khảm chặt thân dưới vào trong!

Cái quái gì thế này?!

Nhìn thấy mấy cô gái bị trói, Bạch Mạc Ly giật mình kinh ngạc, những sinh viên bị mất tích?! Ở ngay bên dưới học viện?!

Các nữ sinh bị trói trong góc tròn mắt nhìn nhóm người áo đen vừa xuất hiện, sau đó mừng rỡ kêu lên, “Cuối cùng học viện cũng tới cứu chúng tôi rồi sao?! Làm ơn cởi trói cho chúng tôi! Cứu chúng tôi với!”

Bọn Tobis nhìn nhau một hồi mới tạm tiêu hóa được tình huống, chúng bảo các nữ sinh bình tĩnh lại rồi hỏi cặn kẽ mọi chuyện, và câu trả lời của họ thật sự đã khiến chúng phải xám ngoét mặt mày.

Biến thái?! Cái địa đạo này là do biến thái đào ra, còn họ là sinh viên Bạch Đế bị biến thái bắt cóc để làm cột pha lê người?! Mẹ ơi! Này còn hoang đường hơn cả chuyện chúng bắt trói đại Boss nữa, cơ mà đến chúng còn bắt trói Bạch Mạc Ly được thì việc gì một kẻ biến thái lại không thể bắt cóc sinh viên Bạch Đế!

Vứt tạm Bạch Mạc Ly vào góc hang, bọn Tobis đi ra ngoài thầm thì bàn tán.

“Đại ca, giờ sao?” Ở đây có biến thái, còn có cả những nữ sinh bị bắt cóc, nếu chúng là chính nhân quân tử thì tất nhiên sẽ cứu họ ra, vấn đề là bây giờ chúng đang bị Đế chế Bạch truy đuổi, Bạch Mạc Ly còn đang nằm trong tay chúng đây này!

Tobis nhìn mấy nữ sinh kia, đoạn nhìn sang Bạch Mạc Ly, bất chợt gã nhếch miệng, “Tao có một ý hay! Bọn mày cầm súng đi tìm và xử thằng biến thái kia đi, sau đó chúng ta trốn trong này vài ngày, chờ vòng vây của Đế chế Bạch bớt gắt gao rồi hẵng ra. Còn mấy đứa con gái này… Ha ha… Bố mẹ chúng mà biết con mình bị bắt cóc và sát hại ngay trong Bạch Đế, nhất định sẽ nổi trận lôi đình cho xem!” Đôi mắt gã hiện rõ sát ý, dù sao cũng sẽ chẳng có ai đi đối đầu với Đế chế Bạch chỉ vì một gia tộc nhỏ, đã vậy gã sẽ chuẩn bị sẵn cho Đế chế Bạch vài quả bom, nếu gã không qua được vụ này thì Đế chế Bạch cũng đừng hòng sống yên ổn!

Mấy tên thuộc hạ hết nhìn nhóm nữ sinh rồi lại nhìn gã đại ca, cuối cùng vẫn phải tuân lệnh. Theo lời các nữ sinh thì tên biến thái đó đã ra ngoài lấy nguyên liệu, bây giờ chắc hẳn sắp về rồi, bọn chúng phải tìm ra và xử đẹp hắn trước khi hắn kịp gây ra bất cứ chuyện gì, đừng quên đây là sào huyệt của hắn ta đó, tiên hạ thủ vi cường!

Bọn thuộc hạ đi hết chỉ còn lại mỗi Tobis, gã tới chỗ cái nồi nhòm xem thử, trong đó đang nấu một đống gà vịt trắng, ngoài ra còn có một tấm lọc lông. Tobis quay sang nhìn đôi cánh sau lưng cô gái xinh đẹp trong cột pha lê, tên kia đã dùng lông chim thật để làm cánh sao? Chẳng trách chúng đẹp như thế, trên thế giới này đẹp nhất chính là sự chân thật, mỹ nữ phải thật, cánh chim cũng phải thật thì mới có thể tạo ra một cây cột pha lê người đẹp đến nhường này!

Tobis đứng trước cột pha lê, buột miệng tấm tắc, “Đẹp quá…”

Thấy thế, những cô gái sau lưng gã không khỏi giật giật cánh tay bị trói, “Bác gì ơi, bác cởi trói cho chúng tôi trước được không?”

Tobis quay đầu nhìn nhóm nữ sinh trẻ trung xinh đẹp kia, đây đều là những vị thiên kim tiểu thư kiêu kỳ, bình thường khó ai với tới nổi. Chỉ một đám đàn bà con gái, vậy mà cũng dám giẫm đạp lên đứa con trai duy nhất của gã…

Gương mặt núc ních của Tobis nặn ra một nụ cười dâm đãng, méo mó bởi hận thù, “Trước sau gì cũng phải chết, chi bằng để bác đây dạy các cháu biết thế nào là sướng đi…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.05.2018, 22:58
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 25034 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V116.2 - Điểm: 22
Chương V116.2: Thiên vị (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Đang chuẩn bị đi qua chỗ rẽ, Mộc Như Lam chợt dừng chân, áp tai lên vách tường, hình như có tiếng bước chân? Cô căng tai lên nghe, đúng là có thật, ở ngay lối đi bên kia. Mộc Như Lam nheo mắt, nhón chân định lùi về, cùng lúc đó một tên đàn ông mặc vest đen bất thình lình đi ra, đèn pin hai bên chiếu thẳng vào mắt nhau, không cần nhìn kĩ xem cô là ai, tên thuộc hạ của Tobis đã lập tức giương súng bắn về phía Mộc Như Lam.

Mộc Như Lam bị bất ngờ, không lường được đối phương lại là một tên mafia có súng, may sao hắn ta cũng bị lóa mắt ngắm không chuẩn nên viên đạn đi lệch vào đầu vai cô, không nguy hiểm đến tính mạng, bởi vai chủ yếu chỉ có xương, đạn bắn vào tuy rất đau nhưng sẽ không chảy quá nhiều máu.

Mộc Như Lam cau mày lui lại về đường cũ, ánh mắt thoáng chốc trở nên sâu hoắm quỷ dị, kẻ tấn công này muốn giết cô sao? Thật bất lịch sự, đã vậy thì mi chết luôn đi!

Tên mafia kia có vẻ cũng không ngờ mình lại đụng phải biến thái nhanh thế, hắn nã súng xong không thấy xác đâu thì liền đuổi theo, nào ngờ Mộc Như Lam không hề chạy đi mà lại ngồi phục sẵn ở khúc ngoặt, chiếc điện thoại rớt cạch xuống đất, hắn trợn mắt nhìn cô gái được ánh đèn yếu ớt rọi lên nửa khuôn mặt, nửa mặt còn lại chìm trong bóng tối, điềm nhiên đến rợn người. Trên cổ hắn, một cái xẻng gấp dính bùn đang cắm ngập vào trong, máu nhuộm đỏ tươi một mảng…

Bịch, ngã xuống giờ chỉ còn là một xác chết.

Mộc Như Lam cầm cái xẻng nhuốm máu, vẻ mặt dửng dưng như thể đó chỉ là một con vật. Trên thực tế, trong mắt đa số tội phạm tâm thần, trừ chúng ra, những kẻ còn lại đều không phải người mà chỉ là con vật mang hình dáng của người. Giết, ăn thịt, hay làm gì họ, đều không thể gây cho chúng một mảy may áp lực nào.

Có tiếng bước chân, bọn mafia đang dồn tới nơi phát ra tiếng súng…

“Chà! Xem ra tụi nó xong việc rồi!” Đang xé quần áo một nữ sinh, Tobis nghe thấy tiếng súng thì càng thêm khoái chí, “Từ giờ chỗ này là địa bàn của tao! Còn bọn mày là con mồi của tao ha ha!”

Các nữ sinh đã chẳng còn sức để kháng cự nữa, những ai bị bắt trước hiện đã rệu rã vì đói, tên biến thái đó chỉ cho họ uống nước chứ không cho ăn gì cả; còn những nữ sinh mới bị bắt gần đây thì đang sợ điếng người luôn rồi, cứ tưởng là vị cứu tinh, nào ngờ lại là một gã súc sinh định hiếp rồi giết họ!

Bạch Mạc Ly nhìn Tobis bằng ánh mắt lạnh toát, Tobis thấy thế bèn cố ý làm chậm lại, gã xốc váy một nữ sinh lên rồi cởi khóa quần, miệng cười khả ố, “Sao nào? Có cảm tưởng gì khi thấy sinh viên của mình bị hiếp không hả người sáng lập học viện Bạch Đế? A, suýt nữa thì quên, ‘ngài’ Bạch có tiếng lãnh khốc vô tình, dù sao cũng người bị hiếp cũng không phải ‘ngài’, chắc chả bận tâm đâu nhỉ…” Nói đoạn, cái nhìn của Tobis dành cho Bạch Mạc Ly dần trở nên khác lạ, bỗng đột nhiên gã đứng dậy, bỏ qua cô gái xinh đẹp mình vừa chấm mà tiến thẳng về phía Bạch Mạc Ly.

Lửa giận phừng lên trong mắt Bạch Mạc Ly.

Tobis đi đến trước mặt Bạch Mạc Ly, nhìn y một lượt từ trên xuống dưới bằng ánh mắt dâm tà. Có lẽ là vì Bạch Mạc Ly đem lại cảm giác quá áp đảo nên bình thường chẳng ai dám ôm ý định khinh nhờn, bây giờ nhìn y bằng con mắt khác mới thấy, dáng người y rất đẹp, cao gần 1m9, không quá lực lưỡng nhưng vẫn có thể cảm thấy được nguồn sức mạnh tiềm tàng trong từng thớ thịt, hơn nữa gương mặt y… Chậc chậc, nếu bỏ qua cặp mắt hung bạo kia thì quả thật cũng đẹp trai đấy.

Một Bạch Mạc Ly cao quý đường bệ thường ngày, nay lại bất lực mặc cho gã định đoạt, cái viễn cảnh y phải thuần phục dưới thân gã khiến Tobis hưng phấn đến mức rịn mồ hôi, thứ đang tơ hơ ngoài quần cũng phấn khích theo. Thế nhưng cặp mắt của Bạch Mạc Ly vẫn làm gã kiêng sợ, cực chẳng đã, Tobis bèn cởi áo khoác ra chụp lên mặt Bạch Mạc Ly.

“Ha ha ha… Để xem mày còn hù tao được nữa không!”

Bị cái áo che mất tầm nhìn, Bạch Mạc Ly cảm giác được áo sơmi của mình bị giật bung ra, một bàn tay thô ráp sờ soạng khắp ngực y, nhục nhã và phẫn nộ cơ hồ đập tan tác dụng của thuốc gây tê, lão già chó chết này, y phải băm vằm gã!

Máu rỏ tí tách, không gian lặng như tờ càng làm nổi bật tiếng thở nặng nhọc, ai muốn cướp đi sinh mạng quý báu của cô đều sẽ phải trả giá đắt, và Mộc Như Lam cũng đã phải trả giá cho hành động của mình.

Vai cô đau như sắp tàn phế…

Mộc Như Lam tay chống xẻng, tay kia sờ lên vai, máu nhanh chóng nhuộm đỏ bàn tay cô, vừa nãy đánh mạnh quá. Sinh mệnh luôn kiên cường mà mong manh như thế, muốn giết được người không phải chuyện đơn giản, xử lý một lúc bốn người lại càng khó hơn.

Mộc Như Lam nhặt đèn pin lên và cầm theo một khẩu súng, mấy khẩu còn lại thì lấy hết đạn ra nhét vào túi. Nhìn bộ vest đen trên người bọn kia, cô nhướng mày, đám này là ai? Sao lại có mặt ở đây? Tên biến thái nọ là đồng loại của cô, đáng lẽ phải không có thứ gọi là đồng minh chứ…

Phía trước có ánh đèn, cuối cùng cô cũng đã tới trung tâm tội ác của tên biến thái, thế nhưng sự xuất hiện của đám đàn ông có súng ban nãy khiến Mộc Như Lam không khỏi đề cao cảnh giác, có vẻ mọi chuyện đã bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát…


Đã sửa bởi MDL lúc 12.05.2018, 23:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: daisy.belides, Diễm kiều, Hoàng Như, Mật Mật, Nelumbo nucifera, nhóc đen, Puck, pypyl, Sandyy, sea, Tuyết's, txxmx, vananhpham, zinzin-minmin và 915 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (101/104]

1 ... 174, 175, 176

2 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ 6 tập)

1 ... 115, 116, 117

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Dược hương trùng sinh - Hi Hành

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 116, 117, 118

7 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Cưng chiều em nhất - Tĩnh Phi Tuyết

1 ... 29, 30, 31

9 • [Cổ đại] Ác phu cường sủng thê - Văn Hội

1 ... 57, 58, 59

10 • [Hiện đại] Hạnh phúc nhỏ của anh Đông Bôn Tây Cố (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 22, 23, 24

11 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 81, 82, 83

12 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Mưu đồ làm loạn - Thanh Thụ A Phúc

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Sủng thần của đế vương - Hoa Vũ Băng Lan

1 ... 46, 47, 48

15 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

16 • [Cổ đại] Mỹ nhân như họa - Túc Mễ Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 22, 23, 24

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ báo thù - Phong Tuyết Phiêu Nhứ

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Tử Thời - Sói Xám Mọc Cánh

1 ... 35, 36, 37


Thành viên nổi bật 
The Wolf
The Wolf
Phèn Chua
Phèn Chua
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 544 điểm để mua Thiên thần mây
Hạ Quân Hạc: Còn 10k :cry: chời ơi
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 517 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 427 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 491 điểm để mua Thiên thần mây
TranGemy: Hôm nay Hà Nội mưa quá, viết vài dòng Nhật ký rồi đi ngủ thôi
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: khi nào thi miss "mít" thì tau thi :)2
Hạ Quân Hạc: Còn 1 tiếng nữa hết hạn thi miss :blahblah: mọi người nhanh tay đăng ký nào :speaker:
LogOut Bomb: Gián -> mèo suni
Lý do: Sao nỡ bom chị :cry3: thất tềnh bom lại :D2
tuyền xù: dạo này khỏe k em?
tuyền xù: hello sunii <3
mèo suni: :) em có tội
tình chi
Gián: Chắc đá em quá :slap:
Shop - Đấu giá: tuyền xù vừa đặt giá 433 điểm để mua Đôi chim non
LogOut Bomb: mèo suni -> 007
Lý do: ಥ ̯ ಥ từ biệt chị
007: T xúi tụi nóa bôm :D3
LogOut Bomb: mèo suni -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Bái bai
Đường Thất Công Tử: an nghỉ nơi thiên đường, chưa kịp thả bomb :v
LogOut Bomb: mèo suni -> Họa Thiên
Lý do: Vâỵ em hãy an nghỉ nhé :))))
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 412 điểm để mua Đôi chim non
Nam Cung Vân Điệp: Hờn~~
Đào Sindy: đại hội bomb chăng
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> ღsoixam࿐
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ ಥ ̯ ಥ
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> Đường Thất Công Tử
Lý do: tự sát ಥ ̯ ಥ
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 264 điểm để mua Gà quay
LogOut Bomb: Đường Thất Công Tử -> mèo suni
Lý do: :v
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Nam Cung Vân Điệp
Lý do: gia xin lỗi ⊙﹏⊙⊙﹏⊙
AK47: Ko lẽ chị bậy quánh bôm tự sát :cry2: k có đứa nèo bôm
LogOut Bomb: ღsoixam࿐ -> Họa Thiên
Lý do: Free ship
LogOut Bomb: 007 -> Đường Thất Công Tử
Lý do: Mở màn :D3 ahihi chị mi dô tội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.