Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 15.02.2018, 02:51
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V112.2 - Điểm: 34
Chương V112.2: Thứ hạng (2)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Thật ra Mộc Như Lam cũng ngạc nhiên không kém, lúc Mặc Khiêm Nhân bảo là cô muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu, cô chỉ nghĩ là rất rất nhiều thôi, bây giờ mới biết nó chẳng khác gì vô tận.

Nhìn sang Tần Lãnh Nguyệt, Mộc Như Lam gật đầu cười nhã nhặn, “Sau này xin được chỉ bảo nhiều hơn, đàn chị.” Học viện Bạch Đế được đưa vào hoạt động từ năm ngoái, tức là đến nay mới chỉ có hai lứa sinh viên, với số thành tích đồ sộ của Tần Lãnh Nguyệt thì cô ta hẳn phải là lứa đầu, cao hơn Mộc Như Lam một bậc.

Tần Lãnh Nguyệt lấy lại nụ cười điềm nhiên, “Xin đại diện tất cả các sinh viên, chào mừng em đến với Bạch Đế.”

“Cảm ơn.” Mộc Như Lam hỏi Sefino, “Xong rồi phải không?”

Sefino gật đầu, “Theo tôi.”

Mộc Như Lam không quan tâm đến Tần Lãnh Nguyệt nữa mà theo Sefino đi ra ngoài, đám đông vội dạt ra nhường đường, mắt nhìn Mộc Như Lam một cách lúng túng.

Tần Lãnh Nguyệt trông theo Mộc Như Lam, miệng vẫn cười rất tươi, hai tay đột nhiên siết lại rồi thả ra ngay.

“Các bạn, chuông vào lớp đã rao được ba mươi giây rồi.” Tần Lãnh Nguyệt nói với chúng sinh viên, vừa nãy họ mải tập trung vào thứ hạng của Mộc Như Lam nên không chú ý đến tiếng chuông.

Tuy không còn đứng nhất nhưng Tần Lãnh Nguyệt vẫn là hạng nhì, ngoài Mộc Như Lam ra làm gì có ai dám cãi lại cô ta, vả lại Tần Lãnh Nguyệt đứng đầu bảng gương mặt hấp dẫn, sẽ chẳng ai đi tỏ thái độ với Tần Lãnh Nguyệt chỉ vì cô ta bị tụt từ hạng nhất xuống hạng nhì.

Cả đám ngoan ngoãn về lớp, trong đại sảnh dần chỉ còn người Tần gia.

Tần Lãnh Nguyệt cười với ba người họ, “Các em cũng muốn về đây sao? Vì Mộc tiểu thư đấy hả?”

Tần Tịch Dương vừa ăn khoai chiên vừa thật thà gật đầu, “Cổ thú vị quá mà.”

Tần Phá Phong nghe vậy thì tháo dây buột chùm tóc đuôi sam của Tần Tịch Dương xuống, “Chẳng qua là về xem kịch thôi.” 

Tần Lãnh Nguyệt nhìn sang Tần Xuất Vân.

Tần Xuất Vân gật đầu, “Chị, cơ thể chị thế nào rồi?”

Tần Lãnh Nguyệt xoa bụng, cả người như sáng lên vầng sáng bao dung của người mẹ, “Anh Bạch quan tâm chị lắm, gần đây chị thấy khỏe hơn nhiều.”

“Vậy là tốt rồi…” Tần Xuất Vân nhìn ra ngoài, nghĩ bụng bây giờ Mộc Như Lam đứng nhất bảng tổng hợp, vậy là ký túc xá ở… Nghĩ tới đó, Tần Xuất Vân tròn mắt, l-lẽ nào lại thế!

Xếp hạng xong mọi việc cũng đơn giản hơn, ký túc xá sinh viên được chia thành từng khu tương ứng với từng vùng màu trên bảng, bình thường hiếm khi nào có sinh viên đặt chân sang khu lạ, nhờ vậy bớt được rất nhiều phiền toái.

Mộc Như Lam ngồi ghế sau, nhận lấy tấm thẻ Sefino đưa cho, chàng trai trẻ tuổi lạnh nhạt bảo, “Đây là thẻ từ của trường, mỗi sinh viên sở hữu một cái, muốn vào khu đặc quyền là phải có nó, bằng không ngay cả thư viện cô cũng không được vào. Thẻ từ được liên kết với bảng xếp hạng, hôm nay cô đứng nhất, được quyền đặt chân vào tất cả các khu, nhưng nếu ngày mai cô tụt hạng thì quyền lợi đó cũng sẽ bị tước đi ngay. Còn lại mọi chuyện ăn uống, mua sắm, khóa cửa ký túc xá, ra vào cổng, vân vân, tất cả đều thông qua tấm thẻ này.”

Nói chung là thẻ đa năng, vô cùng tiện lợi.

Mộc Như Lam quan sát tấm thẻ một hồi, nhắc mới nhớ, trong ví của cô vẫn còn cái thẻ mà Tần Nhược Liễu đưa cho đây này… Mộc Như Lam cười thâm thúy, trong đôi mắt lóe lên sắc thái quỷ dị.

Xe golf chở cô đến phòng giáo vụ lấy sách rồi mới tới ký túc xá sinh viên. Nhân thời gian di chuyển giữa hai chỗ, Sefino giới thiệu cho cô, “Trong trường có tổng cộng 59 khu đặc quyền, trong đó có mười cấm khu. Chỉ top 5 trên bảng tổng hợp mới được ưu tiên, còn lại những khu suối nước nóng, khu trượt tuyết, khu đấu bò, khu đánh golf, v.v, thì căn cứ theo thứ hạng, thứ hạng càng cao càng được tận hưởng. Cô đang đứng nhất, có quyền vào tất cả các khu, tuy nhiên khi đã rớt hạng thì chuyện sẽ khác, cô chỉ cần nhớ kỹ rằng mọi thứ đều theo hệ thống xếp hạng là được.”

Mộc Như Lam gật đầu, quả là một quy tắc hết sức tiện dụng và thực tế. Ai giỏi sẽ được hưởng thụ, không đủ giỏi, thì còn chẳng đáng xách dép cho người ta. Khắp ngôi trường này đâu đâu cũng thấy rõ cái gọi là chế độ cấp bậc, sinh viên không được phép lơi lỏng một giây nào cả, không là sẽ bị giẫm nát bất cứ lúc nào.

Mộc Như Lam bấy giờ mới hiểu vì sao vở kịch ngắn ngủi đó lại có thể lấy nước mắt những cô gái cao ngạo hay thậm chí phải nói là sắt đá kia, thì ra là mình mèo mù với cá rán, cô phát triển lời thoại và dẫn dắt vở kịch theo chủ đề “cô độc”, vừa hay gãi đúng chỗ ngứa của họ. Có lẽ trong lòng mỗi người họ đều có một ai đó mà họ muốn ở cạnh cả đời nhưng đành phải bất lực vì cách biệt thân phận, địa vị, vì chính chế độ cấp bậc của ngôi trường này.

Những phụ huynh đã đồng ý ký cam kết nhập học xem ra chỉ muốn một người thừa kế xuất sắc mà thôi, chứ người cha người mẹ thực sự yêu con đời nào lại đẩy con tới một nơi mà nghỉ ngơi là điều xa xỉ như thế này?

Ký túc xá hạng nhất là những căn biệt thự hai tầng riêng biệt, đếm thử thì thấy có hơn mười căn, xem ra vẫn có người khác ngoài top 10 sinh hoạt ở đây.

Khu biệt thự được thiết kế rất cầu kỳ, mỗi ba căn xếp thành một hàng, mặt tiền quay ra hướng đông, chúng đứng sừng sững nghiêm trang như những người lính, cách nhau bởi mấy trảng cỏ cùng vài khối đá cảnh.

“Đây là biệt thự của cô.” Sefino bước tới một căn trong số đó, chìa tay định hỏi mượn thẻ từ của Mộc Như Lam, chợt anh ta theo phản xạ nhìn về căn biệt thự đằng sau, mãi đến khi chiếc thẻ lành lạnh được đặt lên tay thì mới hoàn hồn.

“Căn biệt thự đó có vấn đề gì à?” Mộc Như Lam nhìn theo Sefino, trông nó có gì khác thường đâu nhỉ?

“Không có.” Sefino đứng né sang bên để Mộc Như Lam thấy được cách anh ta mở cửa bằng thẻ, cánh cửa mở ra sau một tiếng “cách”.

Mộc Như Lam kéo vali vào, tầng một có sôpha, tivi tinh thể lòng, có nhà bếp, trong nhà bếp có một chiếc tủ lạnh trống, những đồ gia dụng khác thì mình phải tự chuẩn bị, mọi thứ đều sạch tinh tươm, không có lấy một hạt bụi; tầng hai có hai phòng, một phòng ngủ và một thư phòng, thư phòng có bàn học, sôpha, và một tủ sách trống chờ được lấp đầy, phòng ngủ thì cái gì cũng có ngoại trừ chăn nệm cá nhân.

Không hổ là ký túc xá hạng nhất, ở trường học bình thường dễ gì được hưởng thụ một cuộc sống như thế này.

Sefino trả thẻ lại cho cô, “Dưới gara có một chiếc xe golf thuộc về cô, cũng dùng thẻ để khởi động. Hôm nay cô tranh thủ nghỉ ngơi đi, ngày mai bắt đầu đi học, có gì cứ tìm đến hội sinh viên. Phải rồi, ở học viện Bạch Đế là sinh viên nửa tự trị, trừ trường hợp duy trì trật tự và xử phạt hành vi bị cấm, còn lại mọi mâu thuẫn đều giải quyết theo cấp bậc.”

Giải quyết theo cấp bậc nghĩa là, dù ngươi có bị gì đi nữa, đã đứng thua người khác thì phải ngoan ngoãn chịu đựng thôi.

Mộc Như Lam hỏi, “Hành vi bị cấm gồm những gì?”

“Cưỡng hiếp, ấu đả gây tàn tật, và các hành động đi ngược đạo đức khác. Người vi phạm sẽ bị trừ một số điểm tương ứng, nghiêm trọng hơn thì đuổi học.” Người đứng trên có quyền làm nhiều việc với người đứng thấp hơn nhưng phải trong một giới hạn nhất định, cơ mà nếu hai bên cùng đồng ý thì 1x1 hay NP họ cũng không quản lý được.

Mộc Như Lam gật gù.

“Vậy, chúc cô học vui vẻ.” Sefino gật đầu chào Mộc Như Lam đoạn đi ra ngoài, trước đó còn giúp cô đóng cửa lại.

Căn biệt thự lại chìm vào im lặng, Mộc Như Lam kiểm tra một lượt để đảm bảo ở đây không có thứ gì không nên có, sau đó mới bắt đầu bố trí đồ đạc, sắp tới cô sẽ sinh hoạt ở đây một thời gian dài, vì vậy phải làm sao cho mình thoải mái một tí, kiếp này cô theo chủ nghĩa hưởng thụ mà.

Vài vật dụng thường ngày như ấm nước hay máy hút bụi thì cô đã có nhưng vẫn còn một số phải mua thêm, vì thế Mộc Như Lam cầm tấm bản đồ trường học đặt sẵn trên bàn lên xem, sau đó xuống tầng hầm, chiếc xe golf “thuộc về cô” trông mới tinh, coi bộ chưa bị ai dùng qua.

Cô vừa lái xe ra, cánh cửa đằng sau lập tức tự động đóng lại.

Lúc đi ngang qua căn biệt thự nằm đằng sau, đột nhiên có một chiếc xe golf lao vọt lên từ dưới gara, xông thẳng tới chỗ Mộc Như Lam. Nó phanh kít lại cách sườn xe cô chỉ vài cm, chút xíu nữa thôi là tông nhau rồi.

Mộc Như Lam quay sang nhìn, nào ngờ lại đụng phải một đôi mắt ưng sắc lẻm, lạnh toát mà đầy hung ác, người nọ xem chừng cũng không ngờ sẽ gặp cô ở đây, thái độ cứ như bắt gặp một con dòi bẩn thỉu vậy. Y bẻ tay lái vòng qua xe Mộc Như Lam rồi đi thẳng.

Mộc Như Lam chớp chớp mắt, Bạch Mạc Ly sống ngay đằng sau sao? Cô lặng đi vài giây, sau đó cúi đầu xem bản đồ rồi thong thả lái xe tới siêu thị Bạch Đế, như thể thoáng chạm mắt ban nãy chưa bao giờ tồn tại.

====
Ố là la~



Đã sửa bởi MDL lúc 20.03.2018, 23:50, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.02.2018, 23:26
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V112.3 - Điểm: 42
Chương V112.3: Thứ hạng (3)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Siêu thị cách khu trọ sinh viên khá gần, Mộc Như Lam lái chậm rì mà mới mười phút đã tới nơi rồi, trên đường cô có chạm mặt Bạch Mạc Ly một lần nữa, có vẻ y cũng vừa đi siêu thị mua đồ về, lúc chạy xe ngang qua Mộc Như Lam, y liếc cô một cái, ra chiều cạn lời với cái tốc độ như rùa bò của cô.

Xe dừng lại tại bãi đỗ trước siêu thị, gọi là siêu thị nhưng trông nó chẳng khác gì một khu mua sắm với bốn tầng đầy đủ từ quần áo giầy dép đến đồ ăn thức uống, ngoài ra sinh viên nào thích tự nấu ăn thì có thể đến khu thực phẩm tươi.

Mộc Như Lam mua rất nhiều, ngoài mấy thứ thiết yếu như nồi niêu bát đũa, cô tiện thể mua thêm chút rau thịt, sau đó nhờ nhân viên công tác chất đồ lên xe golf rồi thong thả lái về biệt thự.

Bấy giờ Bạch Mạc Ly đã uống thuốc xong, y đứng trên ban công thượng nhìn xuống cái xe chậm rì rì kia, mày không khỏi cau lại, cô ta không ý thức được nguy hiểm sao, bộ coi đây là khu nghỉ dưỡng chắc?

Y hơi nghi ngờ liệu có phải Sefino chưa trình bày rõ ràng nội quy của Bạch Đế cho Mộc Như Lam không… Mà khoan, sao cô ta lại ở sát nhà y? Như sực nhận ra, Bạch Mạc Ly nửa nhíu nửa nhướng mày lấy di động đánh một cuộc gọi.

Làm thư ký duy nhất của Bạch Mạc Ly, Tuyết Khả luôn là người đầu tiên biết về những ý định và mối quan tâm của y, lúc Bạch Mạc Ly điện tới thì cô ta đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi, “Mộc tiểu thư hiện là hạng nhất bảng tổng hợp thực lực và bảng tài sản, cô ta có thẻ hắc kim không giới hạn.”

Đó là một loại thẻ rất đặc biệt, cả thế giới chỉ có năm cái, phát hành bởi cộng đồng mười mấy ngân hàng quốc gia từ Mỹ, Thụy Sĩ, đến Anh, Pháp… Không rõ chúng nằm trong tay ai, chỉ biết người sở hữu chúng đều là những tinh anh được chính quyền tín nhiệm, họ có quyền tự do rút tiền trong tất cả các ngân hàng trên, cho đến khi hết sạch mới thôi.

Thế nên giá trị tài sản trên chiếc thẻ này là vô tận, Mặc Khiêm Nhân quả thật không gạt cô, quả thật với chiếc thẻ này cô cần bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu.

Trong một ngôi trường theo chế độ cấp bậc như Bạch Đế, có được chiếc thẻ này tức là vô địch! Những sinh viên khác, trừ khi sở hữu các bất động sản sinh lời hàng ngày như nhà hàng, khách sạn, còn không tài sản chỉ có giảm chứ không có tăng, làm sao bì nổi với Mộc Như Lam!

Dĩ nhiên, có vay thì phải có trả. Trên đời này làm gì có bữa cơm nào miễn phí?

Bạch Mạc Ly thực sự không ngờ Mộc Như Lam lại có loại thẻ đó, cơ mà ngẫm lại nó hẳn là của Mặc Khiêm Nhân, Mộc Như Lam dù xuất sắc đến mấy cũng không thể chạm tới một thứ tầm cỡ thế này được, đến Bạch Mạc Ly y đây còn chưa có nữa là.

“Boss?”

“Tôi cúp đây.” Nói đoạn Bạch Mạc Ly lạnh lùng cúp máy. Y nhìn Mộc Như Lam loay hoay xách đồ vào nhà, ánh mắt sắc như dao. Hốt nhiên, một bóng hình màu trắng xuất hiện trước mặt Bạch Mạc Ly, con bồ câu ngố nhà Mộc Như Lam vừa đập cánh vừa dùng cặp mắt đậu đen nhìn y như thăm dò, nó nghệch đầu sang bên, xem chừng đang thắc mắc người này là ai.

“Tiểu Bạch?” Giọng Mộc Như Lam từ dưới vọng lên.

Bồ câu nghe thế liền cúc cu bay xuống.

Chướng mắt y chang chủ nhân nó. Bạch Mạc Ly quay vào trong đóng cửa cái phịch. Cũng đến giờ cho “nó” ăn rồi.

++++

Mỗi khi thẻ hắc kim được sử dụng thì dù có rút tiền hay không, ngân hàng phát hành nó cũng sẽ gửi tin nhắn thông báo ngay cho chủ thẻ.

Vì vậy khi Mộc Như Lam nhập mật khẩu, một tin nhắn ngay lập tức được gửi tới cho Mặc Khiêm Nhân, ngặt nỗi hắn đang làm việc nên không đọc được, đến khi rảnh rang hơn thì ngân hàng đã gửi tận năm tin rồi.

Mặc Khiêm Nhân đọc tin nhắn, quyết định gọi cho Mộc Như Lam xem sao.

Joey nhìn viện trưởng cầm điện thoại tán gẫu với hôn thê mà sốt cả ruột, sếp ơi là sếp, ở đây đang có phần tử khủng bố âm mưu cướp ngục đó, yêu đương gì để lúc khác được không?

Bên cạnh họ bây giờ là những tên khủng bố đã bầm dập mặt mũi lặt lìa tay chân, chốc nữa sẽ có cảnh sát tới giải đi, kể cũng “tội”, chúng còn chưa kịp làm ăn gì thì đã bị hốt gọn vì mấy đồng xu trong túi rồi…

Họ là thánh sao?!

Mộc Như Lam vừa sắp xếp đồ đạc vừa kể cho Mặc Khiêm Nhân chuyện cô chuyển trường sanng học viện Bạch Đế.

Mặc Khiêm Nhân hơi nhăn mày, trong đầu hiện lên hình ảnh tên đàn ông lãnh khốc với đôi mắt hung bạo như muốn cắn xé cả thế giới. Y chưa bao giờ dành cho Mộc Như Lam cái nhìn thiện ý, vậy mà Mộc Như Lam lại đang ở ngay trong địa bàn của y?

Mộc Như Lam lại bảo hắn rằng chế độ cấp bậc này có vẻ không nguy hại gì đến cô, hơn nữa, Mộc Như Lam tạm thời sinh hoạt ở đây cũng là một ý hay, dùng thẻ làm phương tiện kiểm tra chứng tỏ nó là một nơi an ninh cao. Mộc Như Lam trời sinh đặc biệt, ở ngoài kia lâu rất dễ thu hút lũ biến thái và những thành phần quái dị khác, học trong môi trường kín này coi bộ an toàn cho cô hơn.

Mặc Khiêm Nhân liếc sang đám khủng bố, hờ hững như thể chúng chỉ là những con kiến bò dưới chân hắn, ấy vậy mà vẫn đủ để khiến chúng phải sợ đến mức rụt cổ.

“Đợi anh giải quyết xong chuyện bên này rồi qua đó với em.” Mặc Khiêm Nhân nói.

Mặc Khiêm Nhân mới nghỉ xong hai tuần, bây giờ lại muốn rời cương vị công tác sao được? FBI chắc chắn sẽ không hài lòng, cơ mà Mặc Khiêm Nhân chưa lừa cô bao giờ, Mộc Như Lam biết người đàn ông này nói được làm được.

Miệng bất giác mỉm cười, cô đi mở hết cửa sổ ra, để gió thu đượm mùi nắng lùa vào từng ngóc ngách, “Không sao đâu, em tự chăm sóc mình được mà, anh cứ chuyên tâm làm việc đi.”

Sau vài giây im lặng, Mặc Khiêm Nhân hơi khép mắt, giọng nói bình thản vang lên nhẹ nhàng, “Không muốn làm việc, muốn gặp em.” Cả mái tóc đen cũng rũ xuống theo tâm trạng của chủ nhân, trông cứ như một chú chó đang cụp tai buồn buồn khi bị lấy mấy khúc xương yêu quý vậy.

Joey thiếu điều khóc toáng lên, đừng mà! Sếp đừng vì tư tình nhi nữ mà bỏ bê công việc mà! Sếp đi thì lấy ai quản lý đám biến thái kia a a a a a a! Còn nữa, cái tên đang ủ rũ giống cún con này tuyệt đối không phải viện trưởng Amon cao cao tại thượng nhà hắn!

Mộc Như Lam hơi bất ngờ khi Mặc Khiêm Nhân nói vậy, hai mắt cô cong cong như đôi trăng khuyết, “Khiêm Nhân, vậy không được đâu, anh không làm việc thì sau này lấy gì nuôi em?”

Mặc Khiêm Nhân nhìn lên, tai lặng lẽ ửng đỏ, còn lâu hắn mới thừa nhận khi Mộc Như Lam nói từ “nuôi”, hắn đã nghĩ ngay đến chuyện chăm sóc Mộc Như Lam như những ngày dưới chân núi Alps, làm tất cả mọi việc cho cô… Giống như nuôi một con mèo con vậy, mềm mềm, ấm ấm, khiến hắn chỉ muốn ôm vào lòng…

Tất nhiên Mặc Khiêm Nhân sẽ không bỏ việc thật, lý trí của hắn luôn đặt trên tình cảm, hắn là người có trách nhiệm, mỗi chuyện làm tròn bổn phận mà cũng không xong thì hắn không đáng mặt đàn ông.

Nói chuyện xong, Mặc Khiêm Nhân bắt đầu đi lên núi Coen, trước đó còn liếc Joey một cái làm hắn ròng ròng nước mắt, nhất định là hắn bị điên nên lúc nãy mới nhìn Amon đại nhân thành một con cún!

Vốn họ có việc ra ngoài một chuyến, lúc về lại phát hiện có kẻ lén lút tiếp cận đỉnh núi bằng cách leo trèo, chúng đâu ngờ rằng trừ con đường chính, khắp núi Coen đều là tường đồng vách sắt, bất kỳ đối tượng nào được cho là mối đe dọa đều sẽ bị bắn chết ngay lập tức.

Joey đi cạnh Mặc Khiêm Nhân, nghi hoặc ngoái ra sau, “Amon, tôi thấy hơi quái, mấy tên này sao yếu thế, quá yếu cho chuyện cướp ngục.” Chúng thậm chí còn chẳng mang theo gì ngoài mấy khẩu AK47.

Mặc Khiêm Nhân nhìn mấy chú nai băng qua con đường nhựa, ánh mắt tĩnh lặng thấu triệt, “Có lẽ chỉ là thủ thuật che mắt.”

“… Thủ thuật che mắt gì cơ?”

“Giống như ảo thuật vậy, trong khi người ta mải tập trung vào bàn tay của ảo thuật gia, một sự thay đổi nào đó đã lặng lẽ diễn ra ở chỗ khác.” Mặc Khiêm Nhân lạnh mặt, “Dùng một trò cướp ngục rẻ tiền để thu hút sự chú ý của chúng ta, còn kế hoạch thực sự thì đã được chúng tiến hành ở một nơi chúng ta không nhìn thấy, tỉ như, nhân viên bị thôi miên đi thả lũ biến thái ở tầng một.” Với khả năng lấy một địch trăm, chúng dư sức vượt qua được tường đồng vách sắt nơi đây.

Joey trợn mắt, “Anh đùa tôi đấy à?”

“Trông tôi giống đùa lắm sao?” Mặc Khiêm Nhân lạnh nhạt đáp lại.

Joey ngay lập tức chạy xông ra ngoài, vừa chạy vừa gọi điện thoại, không như Mặc Khiêm Nhân nửa chính nửa tà không chịu sự quản lý của chính phủ, Joey đích xác là người của chính phủ, vụ Ive bỏ trốn đã suýt làm hắn bị tước chức phó viện trưởng rồi, nếu sai lầm đó lặp lại, cái mũ quan của hắn coi như đi tong!

Mặc Khiêm Nhân đút tay vào túi, chân bước thong thả mà đầy tự tin, bên đường cỏ cây lao xao, hai sắc trắng đen độc tôn giữa thế giới muôn màu.

Lúc Joey tới nơi cũng là lúc một nhân viên nọ chuẩn bị đi mở cửa ngục, hắn vội cho người ngăn anh ta lại, vừa thở hổn hển vừa cảm thán ôi may quá, may mà hắn nhanh chân, cũng may mà viện trưởng Amon nhà hắn luôn đi trước đám tội phạm một bước.

Nhân viên nọ là người mới về thăm gia đình ngày hôm qua.

Mặc Khiêm Nhân nhìn anh ta nửa mê nửa tỉnh. Thôi miên, nói đúng hơn chính là tâm lý ám thị. Tâm lý ám thị cũng có loại mạnh loại yếu, như của Hans là rất mạnh, có thể khiến nạn nhân phát điên, tự sát hoặc giết người; còn loại này thì không ổn định lắm, xem ra chỉ là tác phẩm của hạng gà mờ, à, gà mờ theo tiêu chuẩn của Mặc Khiêm Nhân thôi chứ trong mắt người khác cũng là ghê gớm lắm rồi.

Đối phương muốn thả ai? Hans sao?

Mặc Khiêm Nhân nheo mắt, gần đây nhiều kẻ lộn xộn quá, xảy ra chuyện gì chăng? Hay là… Bọn chúng đang tìm một thứ gì đó?

++++

“Cạch”.

Đang xếp dở quần áo vào tủ, Mộc Như Lam cúi nhìn sợi dây chuyền lạ vừa rớt xuống, mãi mới nhận ra đây là sợi dây chuyền mình tình cờ nhặt được ở Universal Studios Hollywood. Vì đang dở tay nên Mộc Như Lam tạm thời không để ý đến nó, đến khi treo xong quần áo rồi, chuẩn bị bỏ vali vô góc tủ, cô mới quay lại nhặt nó lên xem.

Đó là một sợi dây chuyền màu bạc, trông như một chuỗi những miếng vảy rắn, không thể cuốn gọn nó nhét vào túi như dây chuyền bình thường được vì vảy sẽ kẹt vào nhau. Thiết kế của nó khá nam tính, rất thích hợp làm phụ kiện cho đàn ông.

Thật vậy, người đeo nó cũng chính là một người đàn ông, chỉ tiếc hôm đó cô ngồi chờ cả ngày mà vẫn không thấy có ai quay lại tìm, chắc cũng chẳng phải vật gì quan trọng, nếu nó không rớt ra từ trong đống quần áo thì có khi cô đã quên luôn rồi.

Cả một buổi chiều bận rộn làm bụng Mộc Như Lam kêu ột ột, cô ném đại sợi dây chuyền vào ngăn kéo rồi đóng tủ lại, đoạn xuống lầu chuẩn bị làm bữa tối, lúc rửa đồ bếp mới mua cô cũng đã tiện tay rửa luôn rau củ rồi, bây giờ chỉ cần nấu lên thôi.

====
Cho nàng nào không nhớ, sợi dây chuyền này vào tay Mộc Như Lam ở chương V95, nó chính xác là thứ mà Đế chế Bạch và Giáo hội đang tìm muahahahaha!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 06.03.2018, 01:13
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 521
Được thanks: 23724 lần
Điểm: 30.12
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V113.1 - Điểm: 42
Chương V113.1: Địa vị (1)
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Mùi hương thơm phức lan tỏa khắp căn phòng, bây giờ mới hơn bốn giờ chiều, còn lâu mới tới bữa tối nhưng vì Mộc Như Lam chưa ăn trưa nên đã đói đến mức chảy nước miếng rồi.

Cô xào hai món một chay một mặn, ăn được vài miếng thì mới nhận ra không thấy Tiểu Bạch đâu, hay là nó bay tới khu vật nuôi chơi với Tiểu Hỏa rồi?

Đột nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim kêu sợ hãi, Mộc Như Lam nhìn sang thì thấy con bồ câu ngốc nhà mình ngã phịch trên đó, như đang bị thứ gì đó đuổi theo, nó gắng gượng dậy, lảo đảo bay tới chỗ Mộc Như Lam, lông rụng mất hai chiếc.

Mộc Như Lam còn chưa kịp hình dung chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy có một thứ gì đó muốn chui vào phòng qua đường cửa sổ nhưng vì cơ thể quá to mà bị kẹt lại, nhìn cặp mắt nâu sẫm ngả đỏ đầy hung hăng của nó, Mộc Như Lam giật cả mình. Con gì thế này?!

“Mãnh Sát!” Giọng nói lãnh khốc của Bạch Mạc Ly vang lên.

Con chim nọ nhìn chú bồ câu đang núp sau cổ Mộc Như Lam một cách thèm thuồng rồi rút đầu ra ngoài, nó giương đôi cánh khổng lồ che khuất cả khung cửa sổ, không một tia nắng nào lọt qua đó.

Mộc Như Lam cúi đầu nhìn chú chim đang muốn rúc vào áo mình, cánh nó bị thương thê thảm, máu đỏ nhuốm cả một mảng lông.

Đôi mắt xinh đẹp thoáng nheo lại, đoạn Mộc Như Lam nâng Tiểu Bạch lên, đứng dậy đi ra ngoài.

Ánh chiều vàng rộm phủ xuống mái ngói đỏ au, Mộc Như Lam rời biệt thự đi tới chỗ Bạch Mạc Ly, cô ngẩng đầu, thấy y đang đứng tại ban công tầng hai, trên lan can đậu một con chim lực lưỡng, tuy gương mặt đã khuất sau bóng nắng nhưng ở cả hai vẫn toát lên một sự hiên ngang, lãnh khốc, và hung tàn giống hệt nhau.

Đó là Thần ưng Andes, loài chim bay đường dài lớn nhất và hung bạo nhất thế giới. Thần ưng Andes có thân hình đồ sộ, sải cánh dài tới hơn 3m, là loài ăn thịt, đôi khi săn cả mãnh thú, môi trường sống chủ yếu ở các dãy núi. Chúng mang bộ lông đen tuyền, riêng phần quanh cổ thì có màu trắng, trông như đang một chiếc áo lông đen cổ trắng vậy. Con kền kền đứng đó, ngực ưỡn, đầu ngẩng cao đầy kiêu ngạo.

Bạch Mạc Ly nhìn xuống Mộc Như Lam, thấy con bồ câu trên tay cô, trong mắt y ánh lên vẻ giễu cợt. Con kền kền hơi rục rịch, dường như vẫn chưa từ bỏ ý định ăn thịt chú bồ câu của Mộc Như Lam, có điều chủ nhân chưa cho phép nên nó không sà xuống ngay.

“Đúng là chủ nào tớ nấy, nó bất lịch sự không khác gì anh cả, anh Bạch.” Mộc Như Lam nghiêm túc nhìn hai kẻ đứng trên ban công. Kiểu tính cách bá đạo thô lỗ, hung ác vô tình như thế quả thật vô cùng bất lịch sự.

Nghe vậy Bạch Mạc lần nữa nhìn xuống, cô ta đến đây chất vấn y vì một con bồ câu sao? Nực cười.

“Cần tôi bảo phó chủ tịch tới giảng lại cho cô về đạo lý mạnh được yếu thua không?” Bạch Mạc Ly lạnh giọng, “Nếu cô yêu con chim đó đến thế thì tìm cho nó một cái lồng sắt đi, kẻo ngày mai lại tìm không ra xác nó.”

Các sinh viên không ai để thú cưng ở ký túc xá mà đều gửi hết vào khu vật nuôi xa tít kia, chính là vì thần ưng Andes đây, con kền kền này mà điên lên thì đến cả người cũng mệt với nó chứ huống chi là động vật.

“Mạnh được yếu thua?” Nhìn con chim cạnh Bạch Mạc Ly, Mộc Như Lam gật đầu nghiêm túc, “Tôi hiểu rồi, có điều câu này sớm muộn gì tôi cũng sẽ trả lại cho anh.” Dứt lời cô quay trở về biệt thự.

Hai cặp mắt, một nhìn Mộc Như Lam, một nhìn bồ câu trắng, sắc lẻm và độc ác hệt như nhau. Bồ câu mà muốn chống lại kền kền sao? Hừ, một chiếc móng của nó thôi là đã đủ để xé nát ngươi rồi.

Bạch Đế học viện năm rưỡi chiều mới tan học, buổi tối là thời gian tự do, ngôi trường này quá rông, tận 59 khu đặc quyền, dư sức mua vui cho tất cả mọi người. Có điều, ngoại trừ người trên top, những sinh viên nằm trong vùng xám mà muốn đổi đời thì chỉ còn cách miệt mài học hành trong lúc người ta vui vẻ rảnh rang, mà dù bọn họ có muốn đi thì cũng phải xem mình có tư cách đó hay không.

Top 10 bảng tổng hợp thực lực đều sống ở khu ký túc xá hạng nhất, Tần Tịch Dương đã bị Mộc Như Lam đẩy ra khỏi top 10 nhưng chưa chuyển đi ngay, không phải vì cô ta là người của Đế chế Bạch mà là vì theo quy tắc của họ, người thứ 11 vẫn còn hy vọng vượt lên 10 nên họ được phép ở lại đây thêm một tháng, nếu tháng sau kết quả vẫn y vậy thì mới phái chuyển đi.

Ngoài ra còn có một vài căn biệt thự khác, một căn cho Bạch Mạc Ly – do phần lớn thời gian y đều làm việc ở đây, Tuyết Khả làm thư ký cũng có một căn nằm ngay sau căn của Bạch Mạc Ly, số còn lại thuộc về nhân lực của Đế chế Bạch, căn biệt thự của Mộc Như Lam hiện tại vốn là căn duy nhất còn trống nên xếp nó cho cô là chuyện khó tránh.

Khu ký túc xá hạng hai cách khu hạng một chỉ khoảng năm phút xe golf, khá gần nhưng không đủ để quấy rầy nhau.

Mộc Như Lam đắp thuốc cho Tiểu Bạch, băng bó cho nó, dạy dỗ nó một trận rồi ôm nó đi ngủ, tất bật cả ngày trời rồi, mệt ghê.

Cùng lúc đó, tại căn biệt thự nằm ngay sau.

Tần Lãnh Nguyệt đặt đồ ăn vào mâm chuẩn bị bưng lên bàn, con kền kền đậu trên bệ cửa, dùng đôi mắt giống hệt chủ nhân nó mà nhìn cô ta chằm chằm, xem chừng đã quá quen với điều này, Tần Lãnh Nguyệt chỉ mỉm cười, “Mãnh Sát hôm nay hư quá đấy, sao lại đi bắt nạt chim cưng của Mộc tiểu thư vậy chứ? Con bồ câu bé có tí tẹo, chả bõ dính răng.”

Bắt nạt? Nó suýt thì nhai đầu Tiểu Bạch luôn rồi, vậy chỉ là bắt nạt thôi sao?

Tuyết Khả cầm xấp tài liệu từ tầng hai đi xuống, cô ta liếc Tần Lãnh Nguyệt một cái rồi bảo Mãnh Sát, “Mãnh Sát, đi đi, tới chỗ của tao ấy.”

“Không sao, nó thích ở cạnh anh Bạch.” Tần Lãnh Nguyệt cười ôn hòa, làm gì có con thú cưng nào không muốn ở cạnh chủ nhân? (MDL: Có nghe qua con vật gọi là mèo bao giờ chưa?) Thần ưng Andes cũng không phải ngoại lệ, Bạch Mạc Ly nuôi nó từ khi mới phá trứng chui ra nên đương nhiên cả hai rất gắn bó, chỉ hiềm…

“Cô đang mang thai, Mãnh Sát ở đây không an toàn cho cô.” Tuyết Khả mặt không cảm xúc, Mãnh Sát không thích những sinh vật trông có vẻ yếu đuối nên thái độ của nó với Tần Lãnh Nguyệt còn chẳng bằng một góc với Tuyết Khả, có lần không biết Tần Lãnh Nguyệt làm gì kích động Mãnh Sát mà suýt nữa nó đã dùng vuốt vồ chết cô ta.

“Xin lỗi.” Tần Lãnh Nguyệt áy náy nhìn Tuyết Khả, mắt đưa về phía Mãnh Sát, “Tôi cũng không hiểu sao nó lại không thích tôi…”

“Trừ Boss ra, Mãnh Sát xưa nay có thân với ai đâu.” Tuyết Khả lạnh nhạt nói rồi đi ra ngoài.

Đậu trên cửa sổ, Mãnh Sát giương cặp mắt nâu sẫm ngả đỏ nhìn Tần Lãnh Nguyệt hồi lâu, sau đó mới sải cánh bay đi.

Trên cầu thang có tiếng bước chân, Bạch Mạc Ly đi xuống, thấy Tần Lãnh Nguyệt đã chuẩn bị sẵn bữa tối cho mình, y chỉ lạnh lùng bảo, “Đã nói là không cần đợi rồi mà.”

“Không sao, em muốn dùng bữa cùng anh.” Tần Lãnh Nguyệt cười dịu dàng, đôi mắt ngập tràn tình yêu say đắm.

“Em thích ồn ào cơ mà?” Bạch Mạc Ly ngồi vào chỗ, y đã quen ăn một mình rồi, cho dù có ai cùng ăn thì họ cũng đều giữ là im lặng, có lẽ là do bị áp lực từ y ảnh hưởng nên kể cả những người đã chiến đấu cùng y nhiều năm cũng không dám nói với y một câu vui đùa nào, làm vậy chẳng khác nào bước qua quỷ môn quan.

“Em thích anh Bạch hơn.” Tần Lãnh Nguyệt đáp, lời tỏ tình này cô ta đã nói rất nhiều lần rồi, trước đây Bạch Mạc Ly còn thẳng thừng từ chối được nhưng sau này vô tình khiến Tần Lãnh Nguyệt mang thai mà còn từ chối thì hơi quá đáng, dù sao cô gái này cũng đã giúp đỡ y những lúc y cần nhất, bằng không y đã chẳng có được địa vị như ngày hôm nay. Suốt cả quá trình, cô gái này luôn ở bên cạnh y, dù không yêu nhưng ít nhiều y cũng cảm động.

Bạch Mạc Ly không trả lời mà chỉ nhìn bụng của Tần Lãnh Nguyệt, ánh mắt y u ám, chuyện tối hôm đó không có gì bất thường, hiện trường rõ rành rành, cảm giác đụng chạm cơ thể cũng thật sự tồn tại trong trí nhớ, ấy vậy mà, y vẫn thấy là lạ…

Tần Lãnh Nguyệt đã quá quen với bộ dáng này của y rồi, bàn tay cô ta đặt trên đùi hơi siết rồi lại thả ra, nhanh tới mức không ai bắt được sơ hở.

Cô ta gắp rau cho y, tựa như một người vợ hiền.

Kể từ ngày hôm đó, thân phận của cô ta trong Đế chế Bạch đã dần dần thay đổi, nhiều người đã coi cô ta như nữ chủ nhân vì cô ta là người phụ nữ đặc biệt nhất của Bạch Mạc Ly, đương nhiên vẫn có một số cá nhân gọi cô ta là “Lãnh Nguyệt tiểu thư” như Tuyết Khả. Tần Lãnh Nguyệt vẫn đang từng bước tới gần Bạch Mạc Ly, hòng nắm được suy nghĩa của y, y không muốn bỏ đứa trẻ trong bụng cô ta, vậy rốt cuộc là có nhận hay không? Tất nhiên, cô sẽ khiến y phải nhận, y nhất định sẽ là của cô ta!

Hai người im lặng dùng bữa, ăn được nửa buổi thì Tần Lãnh Nguyệt sực nhớ, “À, hình như chỉ có mỗi căn biệt thự đằng trước là còn trống, vậy ra bây giờ Mộc tiểu thư đang sống trong đó sao?”

“Vậy thì sao?” Bạch Mạc Ly không ngẩng đầu, mày hơi nhíu lại, ăn cơm mà cũng phải nghe tên đứa con gái kia, đúng là âm hồn không tan. Hôm nay đã gặp cô ta bao nhiêu lần rồi không biết? Chẳng qua là y đang bận tranh với Giáo hội thứ trong két sắt, không thì đời nào Kha gia và Mộc Như Lam có thể ung dung được đến tận bây giờ? Nhắc mới nhớ, Bạch Tố Tình đúng là đáng thất vọng, đã được huấn luyện chuyên nghiệp mà vẫn thất bại thảm hại, bây giờ thì không biết sống chết ra sao. Nên nói là Bạch Tố Tình quá ngu hay là Mộc Như Lam quá ghê gớm?

“Không có gì, chỉ thấy thật trùng hợp, cần em đổi với cô ấy không?” Tần Lãnh Nguyệt nói. Cô sống ở hàng biệt thự thứ ba, còn Bạch Mạc Ly và Mộc Như Lam thì lại là hàng thứ nhất, cách nhau hai khoảng sân và một hàng biệt thự, cô ta đã muốn chuyển sang căn biệt thự của Mộc Như Lam từ lâu rồi, vậy mà còn chưa kịp đổi thì Mộc Như Lam đã chiếm mất.

“Không cần phiền thế.”

“Ừm, nhắc mới nhớ, Mộc tiểu thư giỏi thật đấy, mới ngày đầu đã đứng nhất bảng tổng hợp.” Tần Lãnh Nguyệt cười như thể đây là chuyện gì thú vị lắm, “Em nghe nói có rất nhiều sinh viên muốn chơi với Mộc tiểu thư, vậy mà bây giờ đến cả nói chuyện cũng không dám.”

Lại là Mộc Như Lam… Bạch Mạc Ly nhíu mày, bắt đầu hết kiên nhẫn, “Ăn mau đi.”

Tần Lãnh Nguyệt lập tức mỉm cười gật đầu, không nói gì thêm.

Ăn cơm xong, Bạch Mạc Ly đứng dậy đi lên lầu, Tần Lãnh Nguyệt đứng dưới chợt gọi, “Anh Bạch!”

Bạch Mạc Ly đứng trên cầu thang nhìn xuống, vẻ mặt ác liệt cố hữu chẳng mấy chốc kéo dài khoảng cách, khiến người ta không dám mạo phạm, mãi mãi chỉ có thể ngước nhìn.

Tần Lãnh Nguyệt đỏ hồng hai má, ánh mắt lúng liếng, cô ta cắn môi, “Em… Tối nay em ở lại được không?”

Mỹ nhân mời gọi thế này, ai lại nỡ từ chối?

Bạch Mạc Ly xoay người đi tiếp lên lầu, giọng nói lãnh khóc truyền xuống, “Trời lạnh, ngủ sớm đi.”

“Em biết rồi.” Giọng Tần Lãnh Nguyệt nghe không có vẻ gì là buồn bã khi bị từ chối, chỉ có điều chẳng ai biết gương mặt kia đang trông ra sao, không cam lòng nhưng vẫn vô cùng thành thật.

Trời dần về khuya.

Trong thế giới đằng sau bức tường xanh, có kẻ trằn trọc, tâm tư khó đoán; có kẻ sống phóng túng, ỷ mạnh hiếp yếu; có kẻ ôm dã tâm, vọng tưởng xưng hùng…

Tất cả đều không can hệ gì đến cô.

Mộc Như Lam ngủ say sưa, con bồ câu cánh quấn băng nằm cạnh cũng ngon giấc không kém.


Đã sửa bởi MDL lúc 29.03.2018, 03:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 358 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bachduonggia, baoquyen5194, cadolon, Ha Thu, Hienvuvt, hoango213, huong2421988, lengoc2510, llingling, lovely7879, lovenoo1510, m0n.prim, Melodysoyani, P-i-n2656, SunNhi, thao3t và 495 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Quân hôn Cô vợ nhỏ cố bám - Nhất Sinh Mạc Ly

1 ... 43, 44, 45

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Người tình mới của quan ngoại giao - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 54, 55, 56

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 128, 129, 130

5 • [Cổ đại] Xướng môn nữ hầu - Tần Giản

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 215, 216, 217

7 • [Cổ đại] Thừa tướng phu nhân - Quân Tàn Tâm

1 ... 55, 56, 57

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đả đảo Bạch Liên Hoa! - Diệp Hiểu Tình

1 ... 31, 32, 33

10 • [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

1 ... 26, 27, 28

11 • [Hiện đại] Không gặp không nên duyên - Độc Độc

1 ... 31, 32, 33

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

[Hiện đại] Sau khi ly hôn Tình yêu ấm áp vào đêm muộn - Trương Oản Quân

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

1 ... 24, 25, 26

15 • [Hiện đại - Linh hồn] Chào buổi sáng u linh tiểu thư - Bản Lật Tử (đang beta lại)

1 ... 27, 28, 29

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 110, 111, 112

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại] Nữ thần diễn xuất - Minh Nguyệt Đang

1 ... 38, 39, 40

19 • [Xuyên không] Phúc thê tụ bảo - Giản Anh

1 ... 23, 24, 25

20 • [Cổ đại] Manh sủng Lãnh vương sủng ác phi - Tô Tiểu Đan

1 ... 38, 39, 40


Thành viên nổi bật 
Chu Ngọc Lan
Chu Ngọc Lan
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Lục Thần Duệ
Lục Thần Duệ

Shop - Đấu giá: lamnguyetminh vừa đặt giá 1000 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 310 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 294 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 925 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 279 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: nnttrang vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 390 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: Myself vừa đặt giá 370 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: anbbo17 vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: anbbo17 vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu love love
Shop - Đấu giá: Hemy Lê vừa đặt giá 880 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 732 điểm để mua Giọt nước
Đường Thất Công Tử: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 800 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 693 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 659 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 351 điểm để mua Chuột Minnie 1
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 626 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: chạng vạng vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 593 điểm để mua Thiên nga xanh
Lãng Nhược Y: Mỗi lần ngoi là phải pr, đây là nỗi khổ của người nghèo bị vùi lấp giữa đống vật phẩm đấu giá :cry2: Tuyển CTV tổ chức game CLB Văn học
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 661 điểm để mua Giọt nước
Cô Quân: ôi. ta bỏ lỡ chuyện gì r sao :))
Sunlia: sao đây, sao đây... những bấy bì Sun yêu quý sắp rời xa Sun rồi :(
Melodysoyani: Nghèo hết phần thiên hạ :cry: Bạn Sam cho bạn Melody vay ít tiền với :hixhix:
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2825 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 2689 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 2560 điểm để mua Mèo: Give me love

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.