Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
Bỏ phiếu 

Bạn nghĩ tình yêu nào nguy hiểm nhất?
Bạn có thể chọn tối đa 2 ý kiến

Xem kết quả

Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

 
Có bài mới 26.11.2017, 22:00
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24680 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V102.3 - Điểm: 52
Chương V102.3: Giam cầm (3)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Chất lỏng không màu chầm chậm truyền từ kim tiêm vào mạch máu, trong cái khay trên tay gã đàn ông đứng cạnh vẫn còn rất nhiều ống tiêm chứa đủ loại chất lỏng màu sắc khác nhau.

Mặc Khiêm Nhân im lặng ngồi tựa vào tường, bình thản nhìn chất lỏng chạy vào trong cơ thể mình.

“Khà khà khà...” Tiêm xong, gã đàn ông đứng dậy cười khẩy, “Phải vậy chứ, ngoan mới không bị đánh. Miễn là mày biết điều làm con chuột thí nghiệm cho tụi tao thì Mặc gia chúng mày mới không mất đi thằng đàn ông cuối cùng, mày mới không bước theo vết xe đổ của bố mày haha…”

“Mày cũng đừng ôm hy vọng gì cho mất công, chỗ này không phải Coen, mày cùng lắm chỉ là một gã chuyên gia tâm lý học thôi, tay chân bị trói cứng thì làm được tích sự gì nữa. Chưa kể ở đây khắp nơi đều có người của tụi tao, cả trong FBI cũng có, sẽ không ai đến cứu mày đâu, tìm ra được chỗ này lại càng không.”

“Nói nhiều với nó làm gì? Đại ca đói bụng rồi, đem hai con nhỏ kia vào nhanh lên.” Gã người Á đứng ngoài lồng giam vừa nói vừa chỉ vào nhóm phụ nữ đã vơi đi phân nửa so với lần trước.

Hai cô gái bị chọn hét lên hãi hùng, trên đường bị lôi ra ngoài không ngừng giãy giụa, “Aaaa đừng mà! Buông tôi ra! Anh Amon! Anh Amon cứu, cứu tôi với! Cứu tôi với! Aaaa…”

“Aaaa! Amon…”

Những tiếng hét cầu cứu này cứ hai ngày lại xuất hiện một lần, các cô gái khác ôm mặt khóc nức nở, chỉ còn biết nhìn đau đáu sang cái lồng nhốt Mặc Khiêm Nhân như thể hắn chính là niềm hy vọng duy nhất.

Cũng phải, Mặc Khiêm Nhân đã từng một lần giúp họ thoát ra kia mà. Mỗi tội khi ấy họ quá hoảng loạn nên đã không thể bình tĩnh làm theo lời hắn, cuối cùng chẳng những không trốn được mà còn làm liên lụy tới hắn.

Trên trán Mặc Khiêm Nhân lấm tấm mồ hôi, hai tay hắn bấu mạnh xuống đất đến nỗi rướm máu. Dưới sự dày vò của ma túy, đôi mắt sắc bén vẫn thường trực vẻ lạnh nhạt, như thể đã tách rời khỏi cơ thể.

Hắn sẽ không để bất cứ thứ gì lấn át lý trí mình, tuyệt đối không!

++++

Bệnh viện tâm thần Coen.

Như thường lệ, Joey lên khu tầng ba đưa cơm cho Hans, từ đó đến nay gã không đề cập gì đến Mặc Khiêm Nhân nữa. Thế nhưng càng như thế Joey lại càng lo, chẳng thà Hans ngày nào cũng nhắc tới nhắc lui thì hắn còn đỡ nghĩ lung tung, đằng này Hans im re làm hắn cứ rảnh ra là lại suy diễn đủ thứ. Mặc dù Joey đôi khi hơi cay nghiệt, đôi khi hơi mưu mô, hơn nữa còn nhận lệnh cấp trên giám sát Mặc Khiêm Nhân, nhưng dầu gì hắn cũng làm việc chung với Mặc Khiêm Nhân nhiều năm rồi, từng ấy thời gian còn đủ để nảy sinh cảm tình với động vật nữa là con người. Hơn nữa, hắn đã bị thuyết phục bởi năng lực và khí phách của Mặc Khiêm Nhân từ lâu rồi.

Không lo lắng mới là lạ!

Bên sân bay không có hồ sơ xuất cảnh của Mặc Khiêm Nhân, tức là hắn vẫn còn ở Mỹ, vậy mà lại không thấy tăm hơi đâu, gọi điện cũng không được. Nếu là do hắn đang bận phá án thì đây chắc chắn là vụ án tốn nhiều thời gian nhất của Mặc Khiêm Nhân từ lúc vào nghề.

Aaaa tất cả là tại Hans! Vốn dĩ hắn vô cùng tin tưởng năng lực của viện trưởng, thế mà tự dưng gã lại nói “Lần này Amon một đi không trở lại”, cái câu này mọc rễ trong đầu hắn khiến hắn không tài nào làm ngơ được!

So với vẻ bồn chồn của Joey, Hans trông bình tĩnh hơn nhiều, gã vừa dùng cơm vừa thong thả nói, “Tôi bảo này, tôi muốn gặp cô điệp viên Emilyn.”

“Tại sao nhất định phải là cô ta?!” Joey nuốt giận, cố gắng duy trì vẻ mặt nghiêm túc.

“Cậu không được, người khác cũng không được.” Hans chẳng buồn liếc Joey lấy một cái, gã nở một nụ cười ôn hòa, thoạt nhìn đẹp đẽ vô hại.

Hans càng đòi gặp Emilyn thì Joey càng nghi ngờ gã đang giở trò gì đấy, nếu vậy sẽ dẫn đến hậu quả vô cùng nghiêm trọng, đời nào hắn lại để Hans được như ý chỉ vì vài ba chuyện vô căn cứ?

Cách quản lý Hans như sau: lúc gã muốn uống nước thì cho gã ăn cơm, còn lúc gã muốn ăn cơm thì cho gã húp cháo loãng, nói chung là không để gã được như ý!

Joey trừng Hans, “Tôi sẽ không để cho ông thực hiện được âm mưu đâu!”

Nhìn Joey tức giận bỏ đi, Hans giả tạo lắc đầu, “Cứ thích cản trở ta xem kịch vui cơ, đúng là đồ khó ưa.”

Cơ mà…

Rồi gã sẽ được xem thôi, tất cả chỉ là vấn đề thời gian.

Joey vào văn phòng viện trưởng thì thấy Schmidt đang ngủ gà ngủ gật trên sôpha, hắn nghi hoặc hỏi, “Amon bảo anh đi Boston mà?”

Schmidt xoa xoa bọng mắt thâm đen, “Tôi chực bên đó hơn tháng trời mà chẳng thấy ai khả nghi hay ai cần bảo vệ cả.” Thật không hiểu nổi rốt cuộc Amon muốn hắn canh chừng cái gì.

“Thế nên anh quay về?”

“Gần đây có một vụ án nhưng thiếu nhân lực, cấp trên yêu cầu tôi quay về.“

“Vậy anh tới đây làm gì?” Joey khó hiểu, trụ sở FBI đặt ở California, cách bệnh viện Coen khá xa, sao Schmidt không lo đi làm mà lại chạy tới Coen?

Schmidt gãi chóp mũi, ngượng ngùng nhìn ra sau lưng Joey.

“Thành thật xin lỗi, là do tôi.”

Joey quay phắt lại , thấy Emilyn đã đứng ở đó từ bao giờ, thân mặc âu phục đen, tóc dài cột đuôi ngựa.

“… Sao cô lại ở đây?” Hắn cau mày, cảm thấy Emilyn thật dai như đỉa đói, sao cứ lãng vãng trước mắt hắn mãi thế không biết.

Emilyn hơi lúng túng nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc, “Có một vụ án cần sự giúp đỡ của Caesar Busson. Tôi có đem theo giấy phép đặc biệt.”

Caesar Busson, phạm nhân tại tầng một bênh viện tâm thần Coen. Từng là sĩ quan chỉ huy trẻ tuổi nhất cũng như ưu tú nhất trong thủy quân lục chiến Mỹ, bị bỏ tù từ bốn năm trước. Đối với nước Mỹ mà nói thì mất đi người này là một tổn thất rất lớn, vì vậy mặc dù thân mang trọng tội, hắn vẫn không bị xử tử mà chỉ bị giam trong bệnh viện tâm thần Coen.

Joey rất không vui, có giấy phép đặc biệt tức là không cần viện trưởng đồng ý cô ta cũng vào được, không ai có quyền ngăn cấm bằng không sẽ bị gán tội cản trở nhân viên thi hành công vụ. Thế nên dù cực kì không muốn, Joey vẫn phải trơ mắt nhìn Emilyn bước vào nhà giam.

++++

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, tuy bị rơi vào thế bất lợi trong cuộc đụng độ đầu tiên với Bạch Mạc Ly nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến tâm trạng đi shopping của Mộc Như Lam, cầm cái thẻ Mặc Khiêm Nhân đưa cho, cô quẹt không chút ngại ngần, cả người cũng là của cô thì còn thứ gì không phải của cô nữa?

Mộc Như Lam xách đồ về ký túc xá, thấy trong phòng bỗng đầy ắp các loại đồ gia dụng như máy giặt, tủ lạnh, lò vi sóng, v.v. Jennifer mừng đến mức nhảy cẫng lên, trông thấy Mộc Như Lam thì vội vã nhào tới, vui vẻ nói, "Tất cả đều do Cừu* mua đó!"

Jennifer phát âm tên Lê Dạng không chuẩn, nói một hồi lại thành “Cừu”, một cái tên đáng yêu không hợp với vẻ ngoài của Lê Dạng chút nào.

*Cừu (yáng) đọc gần giống Dạng (yàng).

Kí túc xác Harvard cho phép mua sinh viên dùng đồ gia dụng riêng, nhiều sinh viên năm nhất khác đã chuẩn bị ngay từ đầu nhưng Mộc Như Lam quên béng mất, Jennifer thì không có tiền, Lê Dạng cũng không để ý mấy, mãi đến tối hôm đó Mộc Như Lam về trễ không có cơm ăn thì Lê Dạng mới nhớ ra, ngặt nỗi khi đó tiệm đồ gia dụng đang tạm thời hết hàng nên mãi tới hôm nay mới được gửi tới.

Lê Dạng vẫn tỏ ra xa cách, cô không quen được người khác cảm ơn nên nghe vậy cũng chỉ ậm ừ cho qua rồi tiếp tục chơi game.

“Cừu thật dễ thương! Cừu quá tuyệt vời! Cừu ơi tớ yêu cậu!”

Chịu hết nổi, Lê Dạng bèn đứng dậy bỏ đi.

Jennifer lập tức đuổi theo, nhất định phải ôm đùi đại gia mới được!

Mộc Như Lam bật cười nhìn hai người chạy ra ngoài, cô ngồi xuống giường, đổ mấy thứ vừa mua ra: đinh, đai ốc, dao quân dụng Thụy Sỹ, dây chun, và cả sợi tơ trong suốt cô đặt từ nhà xưởng nữa. Ngoài ra cô còn mua vài khối đá quý đắt tiền, lúc đính hôn Mặc Khiêm Nhân đã tặng cô một bộ búp bê bằng ngọc do hắn tự tay chạm khắc, bây giờ đang rỗi rãi, cô cũng muốn khắc cho Mặc Khiêm Nhân một con.

Cô phân chúng ra theo loại rồi cất từng cái vào tủ, có vài món “hàng” cô vẫn chưa dám lấy ra dùng vì đây không phải là nơi để cô tự do làm càn. Ở Trung Quốc, cái tên Mộc Như Lam có thể đem lại cho cô một cơ số đặc quyền nhưng ở nước Mỹ này cô chỉ là hạng tôm tép. Hơn nữa kể từ khi cô chọn đi du học, các công tác bảo vệ từ mẫu quốc cũng đã ngừng hẳn, kiểu như họ muốn cô phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình.

Quan trọng hơn hết, khắp nơi không chỉ đầy rẫy người của anh trai Bạch Tố Tình mà còn có những thế lực khác, tỉ như Morse. Tất cả đều như hổ rình mồi, còn cô thì là con thỏ từ trên trời rơi xuống ngay ranh giới giữa hai thế lực. Phải hành động hết sức cẩn thận, kẻo bọn họ phát hiện ra con thỏ này cũng biết ăn thịt hổ thì chết.

Cũng như quân cờ domino vậy, quân phía sau ngã xuống kéo theo sự sụp đổ của một loạt các quân phía trước. Sau khi trùng sinh Mộc Như Lam đã sửa đổi vài chuyện, từ đó dẫn đến những biến hóa hoàn toàn ngoài ý muốn, ví dụ như cuộc chiến giữa Đoàn Nghiêu và Đoàn Ngọc, nó chỉ xảy ra sau khi cô cứu Đoàn Nghiêu. Hiệu ứng cánh bướm kiểu này… khiến cô khá là phấn khích.

Một tương lai không thể dự đoán hay kiểm soát được thì mới thú vị phải không nào?

Cất đồ đạc xong xuôi, xung quanh lại chìm vào yên lặng, hiện trong phòng chỉ còn một mình Mộc Như Lam, cô giở sách ra đọc nhưng mới đọc vài trang đã thấy khó chịu, gãi đầu đắn đo một hồi, cô quyết định bật tivi xem tin tức.

“… Tính đến thời điểm hiện tại, số phụ nữ mất tích được ghi nhận trong hồ sơ đã lên tới con số hai mươi bảy, các gia đình nạn nhân đang quyết liệt yêu cầu FBI nhanh chóng phá án. Theo nguồn tin, chuyên gia tâm lý học tội phạm nổi tiếng quốc tế Amon cũng đã mất tích một thời gian dài, phải chăng anh ấy đang âm thầm điều tra vụ án này…”

Mộc Như Lam chăm chú theo dõi, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy tên Mặc Khiêm Nhân được nhắc đến trên tivi, nhưng sao họ lại nói Khiêm Nhân mất tích? Không phải hắn đang đi phá án sao? Chẳng lẽ đây chính là vụ án hắn phụ trách?

Mộc Như Lam lướt ngón tay lên màn hình điện thoại, cô muốn biết tình hình của Mặc Khiêm Nhân, có nên gọi không? Lỡ hắn đang ẩn nấp kẻ địch thì mình sẽ làm hỏng chuyện của hắn mất. Thôi đành tin tưởng vào hắn vậy.

Nhưng ngộ nhỡ, hắn không giữ nổi lời hứa thì sao?

Có lẽ cô phải chấp nhận thôi, sống chết là thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của con người – giả sử hôm nay anh trai Bạch Tố Tình thả tay thì cô cũng đã chết rồi, trong khi trước đó không hề có dấu hiệu nào cho thấy cô sắp chết cả.

Mà, Mặc Khiêm Nhân sống là người của cô, chết thì xác cũng phải là của cô. Chí ít… cô phải đem xác hắn về, bằng không cô sẽ nổi cơn thịnh nộ.

A… gửi tin nhắn vậy.

Cô bấm vài chữ rồi gửi đi, dường như những buồn phiền trong lòng cũng theo tin nhắn mà vơi bớt, lẽ nào đây chính là cảm giác của những người thích gọi điện nhắn tin cho người yêu?

Thôi, đương nhiên không phải rồi, người yêu bình thường làm gì có ai một tháng không nhắn tin cho nhau.

++++

Trong cảnh phòng tối mịt, có một gã đàn ông tự tiện coi điện thoại của người khác nhưng khổ nỗi chẳng moi được gì, “Di động gì mà chẳng có lấy một số điện thoại, không tin nhắn, không ảnh chụp, không twitter, lịch sử duyệt web cũng không nốt, giỡn mặt tao à?”

“Thiên tài thì chỉ cần cái đầu là nhớ được số điện thoại rồi. Mày bỏ cái di động xuống cho tao nhờ, lỡ bị người khác lùng ra thì sao?”

“Haha… Nội ứng ở bên kia có tin gì cũng cho chúng ta biết trước tiên, sợ gì chứ?”

“Vớ vẩn!”

“Rồi rồi… Có tin nhắn! Mẹ kiếp, làm tao giật cả mình!” Chiếc điện thoại trên tay đột nhiên rung lên làm gã suýt ném nó xuống đất.

Số lạ, không biết do ai gửi đến, nhưng đọc thì có vẻ khá thân quen với Mặc Khiêm Nhân, hơn nữa còn là nữ.

“Ha ha ha…” Tiếng cười độc ác đầy nguy hiểm vang lên.

++++

Bệnh viện tâm thần Coen.

Joey khoanh tay đứng bên ngoài nhà giam tầng một, chốc chốc lại giậm chân ra chiều sốt ruột, con nhỏ Emilyn làm gì mà lâu thế không biết.

Trong màn hình theo dõi, Emilyn vẫn đang ngồi trước cửa buồng giam của Caesar, không hề tự tiện đi lung tung, hừ, hắn đành đợi thêm một lát vậy.

Mãi hơn một tiếng sau Emilyn mới đi ra, trông vẻ mặt thì coi bộ là cô ta đã bị gây khó dễ, đám biến thái đó không đời nào chịu ngoan ngoãn phối hợp, trừ khi bọn chúng đang cực kì vui vẻ, còn không chỉ sợ phải chiến đấu lâu dài mới moi được thông tin từ miệng chúng.

Trong trường hợp hai bên cùng trao đổi lợi ích như Ive với nghị sĩ Savile thì cơ hội lấy được thứ mình muốn sẽ cao hơn một chút, có điều từ sau vụ Ive bỏ trốn thành công, không còn ai dám trao đổi điều kiện với bọn chúng nữa.

Cứ nghĩ tới chuyện Emilyn sẽ còn đến đây vài lần nữa là Joey lại thấy khó chịu. Ngay từ đầu hắn đã có ác cảm với Emilyn rồi, sau lần cô ta tự tiện nói chuyện với Hans thì càng tồi tệ hơn. Thế là hắn chợt sinh ra ý muốn ngọc đá cùng vỡ, để Emilyn đi gặp Hans xem Hans định sai cô ta làm gì, cho cô ta biết mùi đau khô!

Gài máy nghe lén lên người Emilyn xong, Joey chạy tới văn phòng chuẩn bị thám thính.

Nhà giam tầng ba là địa bàn của đám nữ biến thái. Đang ngáp lên ngáp xuống, bọn chúng thấy Emilyn vào thì bật dậy đu lên song sắt, miệng ré to những âm thanh quái dị khiến Emilyn không khỏi bước nhanh hơn, bước thẳng tới khu cách ly ở cuối nhà giam.

Hans không mấy ngạc nhiên khi thấy Emilyn, vẫn nụ cười ôn hòa, nhưng lại khiến Emilyn đề cao cảnh giác.

“Ông muốn gặp tôi?” Emilyn hỏi, trong lòng vô cùng khiếp sợ.

“Đúng vậy, cô tham viên đáng yêu ạ. Trước khi bắt đầu trò chuyện, có một chuyện ta cần  cô làm.” Hans nói nhỏ giọng, nhỏ đến mức chỉ Emilyn mới có thể nghe thấy, “Gỡ cái máy nghe lén ở sau lưng cô xuống đi.” Gã không muốn trò vui bị phá đám.

Emilyn giật mình đưa tay sau lưng nhưng không sờ thấy gì, cô ta bèn đổi sang tay khác, quả nhiên đụng phải cái máy nghe lén Joey cài lên. Sắc mặt Emilyn tối sầm, thế này sai, là xâm phạm quyền riêng tư, anh ta không được phép làm vậy, Coen cũng không có quy định nào cho phép làm vậy!

“Tốt lắm, chỉ cần tắt nó đi là chúng ta bắt đầu được rồi.”

Tắt máy nghe trộm, Emilyn định nhìn Hans nhưng sực nhớ tới trải nghiệm lần trước, cô ta nhanh chóng dời mắt, “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Hans cười thâm thúy, trong đôi mắt sâu hoắm lóe lên tia quỷ dị…



Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 13:10, lần sửa thứ 3.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.11.2017, 23:57
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24680 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V103 - Điểm: 57
Chương V103: Lần theo dấu vết
Editor: MDL
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)


Mới tờ mờ sáng, mặt cỏ hãy còn đẫm sương mà đã thấy Mộc Như Lam đeo balô bước dọc theo ven đường, mắt nhìn xuống ra điều suy tư.

Bỗng có một chiếc xe màu đen chạy ngược chiều dừng lại bên cạnh cô.

Trong bộ vest tinh tế được may thủ công cùng mái tóc bạch kim bóng bẩy, Ebert trông thật chẳng khác gì quý tộc châu Âu, hắn thấy Mộc Như Lam thì không khỏi ngạc nhiên, “Buổi sáng tốt lành, Mộc tiểu thư.” Mới sáng sớm cô ấy ra ngoài làm gì?

Mộc Như Lam nhìn Ebert, môi nở một nụ cười sâu xa, “Buổi sáng tốt lành, Ebert, sao anh lại ở đây?”

“Tôi về trường lấy đồ.” Ebert là Giáo sư Xuất sắc* môn Nhân loại hành vi học ở Harvard, hắn không có lịch dạy cố định, phần lớn thời gian đều đi nghiên cứu hành vi biến thái hoặc hỗ trợ phá án.

*Giáo sư Xuất sắc (Distinguished Professor): mức độ vinh dự cao nhất mà một trường đại học có thể mang lại cho những người có đóng góp nổi bật trong chuyên ngành và mang lại uy tín cho khoa, cho trường, thậm chí cho cả quốc gia.

“Vậy à? Anh giúp tôi một việc được không?” Mộc Như Lam nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng mà khẩn thiết, không ai nỡ từ chối lời thỉnh cầu của thiên sứ.

Ebert nhướng mày, đôi mắt thâm thúy phản chiếu gương mặt thanh u tựa hoa lan, “Đương nhiên là được.” Hắn linh cảm sẽ có chuyện thú vị xảy ra.

“Cảm ơn.” Mộc Như Lam mỉm cười.

Mới nãy cô còn đang phân vân không biết nên ra tay từ đâu, ai ngờ chẳng cần tốn công cũng đạt được mục đích…

++++

Lê Dạng nghi hoặc nhìn đống chăn nệm đã được Mộc Như Lam gấp lại gọn gàng, cô ra ban công tìm thử nhưng ở đó chỉ có ánh rạng đông cùng màn sương mờ. Lê Dạng hơi run lên vì lạnh, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm ở Mĩ càng ngày càng lớn, báo hiệu một mùa đông giá rét.

Mới sáng sớm mà Mộc Như Lam đi đâu mất rồi ?

Lê Dạng vừa thay quần áo vừa băn khoăn, cô đã hứa với Đoàn Nghiêu là sẽ thay hắn chăm sóc Mộc Như Lam rồi, thấy điều bất thường đương nhiên không thể làm ngơ.

++++

Trên mặt biển phủ kín khí lạnh, có mấy chiếc canô xuất hiện từ trong màn sương mù, thuyền vừa cập bờ thì vài tên đàn ông cao to nhảy xuống, “Lần này phải đi xa hơn, nhớ đấy, không được bắt gần đây.” Bắt người thôn gần sẽ khiến dân trong thôn nghi ngờ, đến lúc đó sẽ phiền lắm.

“Ok, bảy giờ tập hợp ở đây phải không?”

“Ừ, lựa đứa nào đẹp đẹp mà tự nhiên một tí, đại ca không ưa mấy ả nặng mùi. Mày cũng đừng có liều, con bồ thằng Amon mày phải dò la trước, được thì bắt, khó quá bỏ qua.”

“Haha! Biết rồi!”

Mãi đến khi có bốn chiếc xe van trông vô cùng bình thường chạy tới thì cuộc trò chuyện kỳ quái này mới kết thúc, bọn chúng chia ra bốn nhóm, lên xe lái đi bốn hướng.

Trong đó một chiếc chạy đến gần trung tâm thành phố, một gã đẹp trai xuống xe, dễ dàng tiếp cận những cô gái trẻ ham chơi, dụ bọn họ vào hẻm vắng, sau đó chỉ có gã đẹp trai đi ra, tiến về phía con mồi tiếp theo…

Những nơi không có camera an ninh như trạm xe buýt và khu dân nghèo luôn là địa điểm phạm tội lý tưởng, chỉ cần lấy vẻ ngoài và tiền tài ra dụ là xong.

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, số phụ nữ bị bắt, một, hai, ba…

Chiếc xe cuối cùng chạy đến bãi biển vắng, lần này thứ đậu trên bờ không còn là canô mà là một chiếc du thuyền sức chứa lên đến trăm người, cả bốn mặt đều có kẻ đứng gác. Các cô gái trong xe bị ném lên thuyền, sau đó chiếc thuyền nhanh chóng biến mất sau làn sương mù, đám xe tải lần lượt rời đi, tất cả những dấu vết sót lại chẳng mấy chốc bị sóng biển xóa nhòa.

Ở đằng xa, Mộc Như Lam và Ebert núp sau một tảng đá lớn, bên cạnh họ là một chiếc thuyền nhỏ…

++++

Trở lại tối hôm qua.

Mộc Như Lam nhắn tin cho Mặc Khiêm Nhân, hồi âm đến rất nhanh, không tên không ngôi xưng, chỉ ghi địa chỉ một nơi vắng vẻ và hai chữ gặp mặt. Đơn giản súc tích, mới nhìn thì có vẻ giống phong cách của Mặc Khiêm Nhân nhưng lại xa cách hơn nhiều.

Kì lạ.

Mộc Như Lam nhìn di động đăm chiêu, bỗng màn hình sáng lên báo có cuộc gọi đến, là số lạ.

“Hello?” Mộc Như Lam bắt máy.

“… Tôi là Emilyn.” Emilyn siết nắm tay, đôi mắt nhìn là lạ, vừa trong lại vừa đục, giống như đang bị thôi miên hay bị làm tâm lý ám thị vậy.

Mộc Như Lam nhíu mày, “Đặc vụ Emilyn? Có chuyện gì không?”

“Amon bị bắt, cần giúp đỡ.” Nói xong liền cúp máy.

Mộc Như Lam còn chưa kịp hiểu mô tê gì thì đã nghe tút tút tút.

Cô để điện thoại xuống, màn hình đã tự động trả về vị trí cũ, tin nhắn vừa được gửi đến hai phút trước vẫn còn đó, mà lời của Emilyn lại văng vẳng bên tai…

Có rất nhiều điểm đáng nghi, Emilyn là đặc vụ, hơn nữa còn có thiện cảm với Mặc Khiêm Nhân, dù Mặc Khiêm Nhân có bị bắt hay không thì về công hay tư cô ta cũng không nên nói cho cô biết mà phải đi cứu hắn mới đúng, trừ khi…

Hiểu ra vấn đề, Mộc Như Lam nheo lại đôi mắt.

++++

Bệnh viện tâm thần Coen.

Tâm trạng Hans đang rất tốt, gã cầm bút máy 10B viết vài câu văn đẹp đẽ giàu tính triết lý vào quyển sách triết học, vui vẻ thiếu điều hát lên.

Thật trông chờ…

Thật đáng trông chờ, kịch bản sẽ diễn ra theo ý gã hay sẽ bất ngờ phát triển theo hướng khác đây?

Thiếu nữ xinh đẹp luôn được người người khao khát, để không đánh mất cô ấy, để độc chiếm cô ấy mãi mãi – bất kể là thân hay tâm, cách tối ưu chẳng phải chính là khiến sinh mệnh cô ấy dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất sao? Và kể từ đó, hãy lấp đầy trái tim và khối óc cô ấy bằng hình ảnh của mi, như vậy cô ấy sẽ thuộc về mi mãi mãi.

Gã nhớ Amon từng nói rằng, điểm khác biệt lớn nhất giữa họ chính là gã hèn yếu hơn Amon. Vậy sao? Là như vậy sao? Để xem rốt cuộc là gã sai, hay là mi sai nhé Amon. Trong hoàn cảnh sống chết, tình yêu sẽ càng thêm quý báu hay sẽ chẳng đáng một đồng?

Ai đúng ai sai, cứ để sự thật chứng minh đi…

++++

Con thuyền nhỏ lặng lẽ lướt giữa sương đêm. Ebert vừa chèo thuyền vừa cau mày nghĩ, mình đúng là rảnh rỗi sinh nông nỗi. Hắn thuộc kiểu hữu mưu vô dũng, những trường hợp thế này thường chỉ dám theo chân cảnh sát, tuy cũng từng có lần hăng quá hóa khùng một mình xông vào hang hổ nhưng lần này lực lượng kẻ địch đông hơn bao giờ hết, hắn với Mộc Như Lam cứ thế chạy tới thì khác nào tự tử cơ chứ?

Mộc Như Lam nhìn chằm chằm đằng trước, sương mù trước mặt như tản ra để lộ không sót thứ gì.

Cô cũng không biết vụ phụ nữ mất tích số lượng lớn có liên quan gì đến chuyện Mặc Khiêm Nhân bị bắt không nhưng khả năng này rất cao, bởi đó là vụ án ồn ào nhất hiện nay, hơn nữa Emilyn rõ ràng đã bị Hans khống chế bắt phải gọi điện cho cô. Nếu đã muốn xem kịch hay thì không đời nào gã để cô không biết kịch bản được, trừ phi các manh mối đã xuất hiện, hơn nữa còn rành rành ngay trước mặt cô.

Khi đó cô đang xem tivi, thứ gần ngay trước mắt chính là tin tức về vụ phụ nữ mất tích số lượng lớn.

Sáng nay cô vốn đang suy nghĩ xem biết nên tới hiện trường một trong các vụ mất tích, hay là tới địa điểm trong tin nhắn, nào ngờ lại tình cờ gặp được Ebert, hắn dễ dàng dẫn cô tìm đến đây, phải nói là năng lực của Ebert thật sự rất đáng nể.

Bọn chúng bắt đi Khiêm Nhân của cô nhằm mục đích gì? Thật bất lịch sự, chẳng lẽ hồi mẫu giáo không ai dạy chúng rằng lấy mà không xin phép tức là trộm cướp sao? Trên đời này thật lắm kẻ trộm, đồ của mình phải tự mình bảo vệ mới được. Còn những kẻ dám trộm của cô, haha, chặt sạch tay chúng là được, bọn bẩn thỉu đó không xứng để cô làm thành rối.

Không biết đã chèo bao lâu, Ebert nóng đến mức phải cởi hết áo chỉ chừa lại chiếc sơmi, mái tóc gọn gàng cũng bắt đầu bù xù, bấy giờ Mộc Như Lam mới nhìn thấy bóng một hòn đảo nhỏ.

“Đến lượt tôi chèo rồi à?” Thấy dáng vẻ mệt phờ của Ebert, Mộc Như Lam nhẹ nhàng hỏi.

“Đàn ông sao để phụ nữ làm chuyện này được?” Ebert quả là một quý ông, hơn nữa còn là một quý ông tuân thủ quy củ một cách nghiêm ngặt.

Xung quanh lặng như tờ, chỉ có tiếng mái chèo khua khẽ nhịp nhàng. Hòn đảo kia như mai của một con rùa ngủ giữa biển khơi, không có cao sơn đại thụ mà chỉ lèo tèo vài cái cây với một căn nhà, như thể chỉ cần một con sóng lớn quét qua là tất cả đi đứt.

Trời đã về khuya, ánh trăng thanh lạnh rải khắp bốn bề.

Nhìn từ chính diện mà đã thấy nhà thì mặt trước đảo dĩ nhiên sẽ có người canh gác, vì vậy Mộc Như Lam và Ebert chèo vòng ra đằng sau, tránh cho vừa lên đảo đã bị bắt.

“Đúng rồi, anh đã báo lên trên chưa?” Mộc Như Lam sực nhớ.

“… Chưa.” Ebert im lặng vài giây, hắn vẫn luôn suy nghĩ bằng tư tưởng kẻ tội phạm nên quên báo cảnh sát cũng là bình thường.

Mộc Như Lam lấy di động ra, phát hiện tín hiệu ở đây bị nhiễu mạnh, không tài nào lên mạng được nên đành nhét nó lại vào trong túi, thôi kệ, dù sao cô cũng không dám trông cậy vào những người luôn đến sau cùng đó.

Thuyền từ từ cập bờ, bãi cát trắng trông thật lộng lẫy dưới ánh trăng, có điều họ không có thời gian thưởng thức.

Vì lô “thức ăn” mới về nên bọn chúng chỉ tụ tập ở đằng trước và trong nhà, có lẽ chúng nghĩ mặt sau hẻo lánh sẽ chẳng có kẻ địch nào xuất hiện nên không chia người canh, nhờ vậy Mộc Như Lam và Ebert dễ dàng tới được chỗ bức tường.

“A!” Vừa tựa lưng vào tường đã nghe có tiếng phụ nữ hét to, Ebert không khỏi dừng lại, lát sau thấy Mộc Như Lam đã bỏ xa mình tận mấy mét thì hắn mới vội vàng tiến lên.

Chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, không làm đặc công thì ít nhất cũng từng xem phim đặc công, lén lút xâm nhập địa bàn người khác kỳ thật không quá khó, chỉ cần có gan, biết để ý xung quanh, đừng hoảng loạn là được.

Căn nhà này có hai tầng, nhìn giống một ngôi biệt thự, chỉ có điều đã cực kì cũ.

Mộc Như Lam và Ebert vòng sang hông nhà, bất thình lình cửa sổ trên tầng hai mở ra cái rầm, Mộc Như Lam giữ nguyên vẻ mặt còn Ebert thì tim đập thùm thụp, cả hai lặng lẽ lui dần về sau.

Vừa mới lui về thì cánh cửa sổ duy nhất ở tầng hai cũng mở ra, cúc hoa Ebert siết lại tức thì, thốn quá! Sắp bị bắt đến nơi rồi! Hắn chỉ muốn được làm oai trước mặt Amon một lần thôi mà!

Theo phản xạ, Mộc Như Lam ngồi thụp xuống, dựa sát người vào tường và ngẩng đầu nhìn lên. Cô chưa từng được huấn luyện, tất cả đều do bản năng dẫn dắt nên cũng không biết chắc liệu mình có thể bị bắt hay không, cô chỉ không thấy sợ hay căng thẳng thôi, hệ thống cảm xúc của biến thái vốn hơi bị trục trặc.

“A!”

“Mẹ kiếp! Con đĩ này!”

Phía trên vang lên tiếng kêu đau đớn của cô gái, cửa sổ tầng hai có vẻ là do bị đụng mạnh mà mở. Mộc Như Lam nhìn lên, thấy một cô gái tay bám chặt bệ cửa, đầu thò ra ngoài, người nảy về trước từng đợt, phía sau có âm thanh va đập nặng nề và tiếng chửi rủa đầy giận dữ của đàn ông.

Cô gái nhìn thấy Mộc Như Lam và Ebert ở dưới lầu, sự kinh ngạc bao trùm lên gương mặt khổ sở.

“Đm mày! Sao không kêu nữa?” Giọng gã đàn ông lại vang lên.

Mộc Như Lam nhìn cô gái nọ, đưa tay làm dấu im lặng, cô nói vài chữ bằng giọng câm khiến cô ấy mừng ra mặt, giả vờ la thật to để gã đàn ông kia khỏi nghi ngờ.

Ebert cạn lời, thật không hổ là biến thái, trình độ giữ bình tĩnh lúc nguy nan này làm hắn thấy mình thật thua kém.

Cửa sổ kế bên có kẻ ngồi lên bệ hút thuốc lá nên Mộc Như Lam và Ebert đành tìm một hướng khác mà đi dưới ánh nhìn chằm chặp của cô gái nọ.

Cùng lúc đó, ở trong nhà.

Một nhóm “con mồi” mới lại được chuyển vào trong chiếc lồng đã vơi đi hơn hai phần ba, những người xót lại cũng gầy trơ xương, đôi mắt đờ đẫn chẳng còn gì ngoài nỗi tuyệt vọng.

Mấy cô gái mới bị bắt tới không biết điều gì đang chờ mình phía trước, thấy cảnh này thì  cũng không khỏi sợ hãi, bèn rối rít hỏi chuyện gì đã xảy ra, không phải là bắt cóc tống tiền sao.

Trong lồng sắt kế bên.

Cây kim màu bạc một lần nữa đâm lên cánh tay trắng bệch chi chít vết kim, chất lỏng màu xanh lá từ từ truyền vào tĩnh mạch.

Mặc Khiêm Nhân nhìn nó bằng ánh mắt bình thản, hắn tựa lưng vào tường, một chân co lên đỡ cánh tay, chân kia duỗi thẳng. Rõ ràng hắn đang gặp khó khăn, đang vô cùng yếu ớt, nhưng cái khí chất  cao cao tại thượng lại chưa bao giờ thay đổi. Giọng nói lạnh lùng vang lên, “Ma túy của các người rất ghê gớm.”

Nghe vậy, tên đàn ông vừa tiêm ma túy vào người Mặc Khiêm Nhân đắc ý cười to, “Dĩ nhiên rồi! Bọn tao chính là chi đội C-D1!”

“Vậy mà lại không vào nổi trung tâm tổ chức.” Hắn đáp lại bằng ngữ điệu thờ ơ nghe hết sức trào phúng.

“Im mồm! Từ khi đội trưởng Gimino rời cương vị thì đội C-D cũng xuống dốc theo, chỉ có chi đội C-D1 bọn tao tiếp tục tồn tại vì sếp! Chờ sếp tao nghiên cứu ra thứ ma túy kinh khủng hơn virus NC, bọn tao nhất định sẽ trở lại trung tâm!” Gã phát cáu giật kim tiêm ra ném mạnh xuống đất, miệng hét to như bị ai chọc tiết. 

“Gì đấy?!” Tên đàn ông đứng canh ngoài lồng bị tiếng hét làm giật mình, bực dọc quát, “Có chuyện gì?!”

“Không có gì.” Gã nhặt ống tiêm lên, thấy chất lỏng bên trong vẫn còn một nửa chưa tiêm hết thì bèn tiếp tục công việc.

Mặc Khiêm Nhân che giấu cảm giác đau nhói, chất giọng vẫn trong trẻo mát lành như gió mùa thu, “Vậy tại sao lại giết cha tôi? Thứ các người nghiên cứu là ma túy, còn cha tôi chỉ là một nhà khoa học.”

Gã ta không trả lời, vì thế Mặc Khiêm Nhân nói tiếp, “Bây giờ tôi đã không còn sức phản kháng, tính mạng hoàn toàn nằm trong tay các người thì các người còn sợ gì nữa? À, có lẽ các người cũng không biết, dù sao các người cũng chỉ là kẻ bị vứt bỏ.”

Phép khích tướng này khá là hữu hiệu, phe kia rất tin tưởng vào thực lực của chúng cũng như thứ ma túy chúng tiêm vào cơ thể Mặc Khiêm Nhân, chúng tự tin có thể giam cầm Mặc Khiêm Nhân hay thậm chí giết chết hắn.

“Nhà khoa học? Hừ! Ưu tiên hàng đầu của Giáo hội bọn tao chính là đại đội 1 – đội S-P chuyên nghiên cứu khoa học, Mặc gia chúng mày cũng nhiều thế hệ làm nghiên cứu khoa học. Thứ cha mày nghiên cứu trước khi chết có cùng công dụng với thứ mà đội S-P nghiên cứu nhưng cha mày lại hoàn thành trước. Trong khoa học, chỉ có người nghiên cứu thành công đầu tiên được công nhận, còn lại cóc là cái đinh gì cả. Tại cha mày mà bao nhiêu công sức của đội S-P đổ sông đổ biển, lợi nhuận khổng lồ trong năm mươi năm đi tong hết, làm gì có chuyện không trả giá đắt?” Gã ta kể mà cũng giận theo, giọng ngày càng hung, tiêm ngày càng mạnh tay.

“Các người là Mafia?” Mặc Khiêm Nhân để ý tới hai chữ “Giáo hội”.

Thế nhưng gã kia không có ý định nói tiếp, tiêm xong thì dọn đồ đạc đi thẳng ra ngoài.

Chỉ biết thêm vài chi tiết vụn vặt nhưng nhiêu đó cũng đủ để Mặc Khiêm Nhân liên kết lại thành một chuỗi. Ít nhất hắn đã biết lý do bố mình bị đưa vào tầm ngắm; biết kẻ thù của mình là một thế lực khổng lồ có rất nhiều nhánh nhỏ, hệt như một đại đế quốc phân công theo thứ tự; mà bố hắn thì chỉ là một người dân có đầu óc, thành quả ông miệt mài nghiên cứu ra bị chúng coi là trộm cướp, vì vậy ông phải nhận lấy sự phẫn nộ của chúng…

Thật là…

Lý do này… Càng khiến hắn không chấp nhận nổi!

Mồ hôi trên trán vừa lau lại túa ra. Trên mặt đất, nếu nhìn gần sẽ thấy rất nhiều vết đỏ, có vẻ là do ngón tay cào mà thành.

Ma túy bắt đầu phát tác…

Mộc Như Lam và Ebert lẻn vào từ cửa chính, quãng tiếp theo có rất nhiều bao tải đặt thành chồng, đủ để làm chỗ núp, thế nhưng vừa tiến lại gần là mùi thịt thối lập tức xộc vào mũi họ, lại gần hơn sẽ phát hiện những bao tải này có màu đỏ sậm, một số còn âm ấm, ươn ướt, thoang thoảng mùi máu.

Bên trong chứa toàn là xác chết.

====
Lại sắp đến một trận chiến nữa rồi hự hự nhiều chữ quá…

Cầu cmt cầu thank~


Đã sửa bởi MDL lúc 03.04.2018, 13:09, lần sửa thứ 6.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.12.2017, 01:01
Hình đại diện của thành viên
Misery De Luvi
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 25.11.2013, 09:57
Bài viết: 529
Được thanks: 24680 lần
Điểm: 30.26
Tài sản riêng:
Có bài mới [Gia, khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả] Chương V104.1 - Điểm: 52
Chương V104.1: Thổi bay (1)
Editor: MDL, Piscestar
Beta-er: Misery De Luvi
Nguồn: diendanlequydon (DĐLQĐ)

Thứ mùi thối nồng nặc này thật khiến người ta khó thể nào chịu nổi, Ebert cau mày lui về sau, ngay lúc đó cái xác đặt trên cùng bỗng đột nhiên co giật rồi lăn bịch xuống đất.

Trong đám đàn ông đứng khoanh tay quan sát Mặc Khiêm Nhân, một tên có vẻ là đang nghiên cứu tác dụng thuốc chợt quay đầu lại, “Hửm?” Giọng hắn nghe thật trầm trong bóng tối. Đôi mắt nâu nhìn về phía hai chồng bao tải, ánh nhìn sắc lẻm như có thể đâm xuyên qua chúng. Một lúc lâu sau, hắn cất bước tiến tới.

Gió đêm lùa vào cửa, thổi đung đưa chiếc đèn duy nhất trong không gian rộng lớn, cả tầng chỉ có phần giữa là tương đối sáng sủa, còn lại đều bị bao trùm bởi bóng tối âm u, thấy được bóng người nhưng không nhìn rõ được mặt mũi.

Tiếng giày da trên nền gạch bẩn vang lên thật nhẹ, bóng đèn đung đưa chiếu thoáng qua tên đàn ông, hắn mặc âu phục đen, dáng đi rất thẳng, kính mắt lóe sáng dưới ánh đèn, thoạt nhìn hệt như một thành phần thâm trầm nghiêm nghị của giới tinh hoa.

Hắn đi tới chỗ đống bao tải đựng xác, đôi mắt ẩn dưới tròng kính sắc lạnh như băng.

Mộc Như Lam và Ebert cùng lùi về sau, tim Ebert thì sắp nhảy lên cổ họng đến nơi mà Mộc Như Lam vẫn vô cùng bình tĩnh, cô chắn trước người Ebert, nửa ngồi nửa ép sát thân trên xuống đất, trông như một con mèo đang rình mồi, sẵn sàng nhào lên vồ chết nó bất cứ lúc nào.

Tên đàn ông đi tới chỗ vừa có bao tải lăn xuống, cũng tình cờ ở ngay trước cửa. Gió thu xôn xao luồn qua mái tóc hắn. Hắn lạnh lùng nhìn khoảng trống sau đống bao tải, thấy cái bao “mới” chốc chốc lại co giật, sếp hắn chê ả này dở nên đã thẳng tay ném đi.

Hắn đưa mắt sang góc tối giữa tường và đống bao, cùng lúc đó gã trọc đằng kia nghi hoặc lên tiếng, “Chuyện gì vậy đội phó?”

Thân là đội phó chi đội C-D1, hắn sở hữu một trực giác nhạy bén không thua gì loài dã thú, nhờ nó mà hắn chiếm hơn nửa công trong việc bắt Mặc Khiêm Nhân, đồng thời trí óc của hắn cũng không phải hạng xoàng.

Tên đội phó một tay ôm khuỷu, tay kia nâng kính mắt, sau đó đóng cánh cửa bị gió lùa lại, “Không có gì.” Xong hắn quay trở lại, “Sao rồi?”

“Vẫn vậy, tinh thần của tên này quá vững, tôi nghĩ nên cho hắn thử ‘cửu hoàn’ luôn chứ mấy loại ta dùng trước giờ đều không có tác dụng với hắn.”

“Vẫn vậy tức là có hiệu quả.” Chất giọng trầm tĩnh, kết hợp cùng tiếng bước chân tạo nên một cảm giác vô cùng ưu việt, “Cứ tiếp tục thử, chờ sếp chế tạo ra loại mới là chúng ta về ngay.”

“Vâng!”

Mộc Như Lam và Ebert núp bên hông đống bao tải, chỉ cần tên nào trong đám đó quay sang nhìn kỹ là sẽ phát hiện ra ngay, cũng may sao không có. Chờ tên đội phó rời đi, Mộc Như Lam và Ebert mới trở về chỗ cũ. Ebert bước lên mấy bao xác chết mà mặt mày tái mét, tuy hắn cuồng nghiên cứu biến thái nhưng không có nghĩa là hắn thích ngập ngụa giữa xác chết hay bước đi trên xác chết đâu nhé! Hắn có phải biến thái đâu!

Mộc Như Lam không có thời gian để ý Ebert, cô nhíu mày, quái lạ, mình vừa nghe thấy gì? Cửu hoàn? Ma túy? Thí nghiệm trên người ai?

Nơi này giống tầng một của một cái xưởng nhỏ, trống trơn không có gì cả. Ngoại trừ nền gạch hoa màu cam chứng minh nó từng là một căn biệt thự, còn lại thật sự không khác gì xưởng hoang. Mộc Như Lam và Ebert núp gần cửa, hai lồng giam nằm tít trong cùng sát vách tường bên phải, tên đội phó thì đứng ở vách tường bên trái. Do bóng đèn duy nhất treo ở giữa nhà nên chỗ đó tối thui, như thể bọn chúng ngại phòng quá sáng.

Vì vậy Mộc Như Lam không thể nhìn rõ cảnh bên trong, thậm chí cô còn không thấy hai lồng giam màu đen mà chỉ nghe giọng phụ nữ phát ra từ đó.

“Này! Mấy người nói gì đi! Muốn bao nhiêu tiền? Đưa điện thoại cho tôi! Bố tôi sẽ cho mấy người hết!”

“Thả tôi ra!”

“Rốt cuộc mấy người muốn gì?!… Rốt cuộc bọn chúng muốn gì? Này! Nói gì đi chứ! Tên đằng kia! Nói gì đi!”

“…”

Có người dùng vẻ ương ngạnh để che dấu sự sợ hãi, có người bật khóc nức nở, có người còn đá mạnh thành lồng làm nó kêu coong coong.

Nghe vậy, Mộc Như Lam chớp chớp mắt. Tiếng vật sắt? Tiếng đạp chân? Họ không bị trói, hơn nữa còn có tiếng vật sắt… Có khi nào họ bị nhốt trong một cái… lồng sắt?

“Anh ở yên đây nhé.” Mộc Như Lam nói thầm vào tai Ebert. Nhìn thôi cũng biết Ebert không thuộc trường phái hành động, đừng quên lần đầu gặp mặt hắn đã suýt bị Mộc Như Lam đánh chết. Chi bằng hắn ở yên một chỗ, đỡ làm vướng chân cô.

Ebert thấy để con gái xông vào ổ địch như vậy thật không đàn ông tí nào, nhưng hắn tự biết sức mình đến đâu, trong khi Mộc Như Lam lại là thái nhân cách IQ cao, hiển nhiên lợi hại hơn hắn nhiều. Để khỏi liên lụy đến cô, hắn nên ngoan ngoãn núp ở đây chờ tới phần mình giúp được thì hơn.

Chợt nghĩ đến một chuyện, Mộc Như Lam vừa bước một bước lại lui trở về, “Tốt nhất anh nên rời khỏi đây đi.”

“Hey…”

“Suỵt, nghe tôi, bọn chúng người đông thế mạnh, chúng ta cần trợ giúp. Tôi phải tìm Amon, nếu tôi bị bắt thì chắc chắn anh cũng không thoát được. Nhân lúc tôi còn có thể che cho anh, anh ra ngoài gọi điện báo FBI đi, ok?” Mộc Như Lam không cho Ebert cơ hội phản đối, cô bò về phía cánh cửa, lúc nãy nó đã bị tên kia đóng lại, bây giờ cô muốn lần nữa mở nó ra.

Không nên để Ebert theo vào.

Cửa không khóa, có điều gió bên ngoài không đủ mạnh để làm nó mở. Mộc Như Lam luồn bàn tay mảnh khảnh qua khe hở chân cửa, vì quá tối nên không kẻ nào để ý thấy, cánh cửa cứ thế kẽo kẹt mở ra.

Người ở trong lập tức nhìn ra, “Sao cửa lại mở?”

“Chắc gió đó, mấy nay gió lớn lắm.”

“Đi đóng lại đi.”

“Chờ tí, tao phải đi xả cái đã.”

Tên đội phó nhìn chằm chằm vào cánh cửa một hồi rồi mới dời mắt sang Mặc Khiêm Nhân, nghĩ bụng nhìn xa sẽ không rõ, hắn bèn tiến lại gần lồng sắt hơn.

Ngay lúc đó, Ebert sải đôi chân dài chạy nhanh ra ngoài, có kẻ nghe thấy tiếng động thì liền nhìn qua, vừa hay có một cái bao tải lăn xuống đất, khiến hắn tưởng tiếng động vừa nãy là do nó phát ra.

“Mẹ nó! Đã bảo đừng có chất cao như vậy nữa mà! Thích chất cát thì xéo ra ngoài mà chất!” Gã trọc cáu tiết chửi, gã bước nhanh tới đóng sầm cửa lại, đoạn đá cái bao vừa rơi về vị trí cũ, dường như thấy chưa đã, gã đạp cho chồng bao tải đổ hết xuống rồi mới phủi tay nghênh ngang quay về.

Ebert ở ngoài tim đập như trống, thế nhưng hắn vẫn phải nén nỗi sợ xuống mà bám tường rời đi. Bình thường tiếp xúc với FBI, làm việc cho CIA – hai cơ quan gắn liền với kịch tính mạo hiểm, hai cơ quan luôn xuất hiện trong phim bom tấn Hollywood – thì hắn không có cảm giác gì, vậy mà khi đi cùng Mộc Như Lam hắn lại được trải nghiệm đầy đủ cái gọi là tim loạn cúc nhức bi đau…

Bây giờ hắn chỉ mong Mộc Như Lam tìm ra được Mặc Khiêm Nhân, chứ ngộ nhỡ có bất trắc gì, để Mặc Khiêm Nhân biết được hắn dẫn Mộc Như Lam tới ổ địch thì dù có lấy lý do là Mộc Như Lam nhờ, hắn vẫn sẽ chết rất thảm! Hắn không muốn vậy đâu!

Vì chồng bao tải đã đổ nên Mộc Như Lam chỉ có thể nằm xuống mượn đống hổ lốn còn lại che cho mình. Cô thử nhìn đằng trước nhưng ở đó không có vật cản gì nữa, trống trơn hoàn toàn, cô không thể nào tiếp cận dù là lén lút…

Cùng lúc đó.

Ma túy cực mạnh gây ảo giác không thể nào kiểm soát; cơ thể lâng lâng như bay lên thiên đường; những cảnh, những người, những vật mà ta muốn nhìn thấy nhất đều hiện ra ngay trước mắt.

Mặc Khiêm Nhân thở hổn hển, thấy Mộc Như Lam mỉm cười vươn tay về phía mình, hắn bấu mạnh tay xuống đất không cho mình đáp lại, làm đậm thêm màu máu trên mặt sàn vốn đã dày đặc vết đỏ. Là giả! Tất cả chỉ là ảo giác! Là tác dụng của ma túy, để đánh lừa ý thức hắn!

“Tác dụng rõ hơn so với lần trước.” Tên đội phó đứng ngoài lồng cẩn thận quan sát, “Phải công nhận, mày không hổ là hàng đặc biệt của Mặc gia. Mặc gia chúng mày nhiều thế hệ làm nghiên cứu khoa học, có trí tuệ ưu tú và đôi tay khéo léo, ngặt nỗi thể trạng lại quá yếu ớt, bằng không cha mày đã chẳng chết dễ dàng như vậy…”

Đôi mắt Mộc Như Lam sáng lên, Mặc gia? Người nọ nói tiếng Trung, tuy không chuẩn lắm nhưng cô nghe vẫn hiểu, Khiêm Nhân thật sự đang ở đây sao?

“Này!” Những nạn nhân trong lồng sắt phần lớn đã mệt rũ rượi, từ lúc bị bắt tới đây họ vẫn chưa có gì bỏ bụng, lại thêm tâm lý hoảng sợ căng thẳng, bây giờ thả lỏng rồi, cảm giác mệt mỏi bắt đầu đánh gục họ, chỉ còn một hai cô gái trẻ tính tình cứng cỏi lên tiếng, “Các người bắt tôi tới đây làm gì? Rốt cuộc đã liên lạc với người nhà tôi chưa?”

Không một ai buồn để ý đến họ, vì thế chẳng mấy chốc không gian đã yên tĩnh trở lại, Mộc Như Lam cũng nghe rõ hơn những gì bọn kia đang nói.

“À mà, loại ma túy này có chứa một ít chất kích dục phải không nhỉ?” Đứng cạnh tên đội phó, gã trọc vừa vuốt ve cái đầu bóng lưỡng vừa cười bỉ ổi.

Tên đội phó nhìn gã một cái, gã bèn nói tiếp, “Vừa hay ta thử xem hắn còn bao nhiêu lý trí, hình như hắn đã có vị hôn thê…”

Mộc Như Lam nhíu mày.

Chỉ chờ tên đội phó gật đầu, gã trọc lập tức hớn hở sang lồng sắt bên kia định bắt một cô gái. Loại ma túy này được chế tạo riêng cho những người giàu, chỉ cần một liều là sung sức cả đêm, gia tăng khoái cảm. Quan trọng nhất là nó vô cùng vô cùng dễ nghiện. Mấy tên đại gia rất khoái dùng loại này trước khi lên giường với người khác, sau đó tự huyễn hoặc rằng mình đang thăng hoa cùng người mình khao khát nhất. Tuy giả dối đến thế nhưng vẫn không ít người mê.

Bỗng có một tiếng động nhỏ khiến gã trọc phải nhìn sang, nhờ vậy phát hiện một cô gái ngồi trên bao cát như vừa bất cẩn té ngã trong lúc cuống quít chạy trốn.

Tên đội phó nâng kính, “Quả nhiên có một con chuột xổng chuồng.”

Gã trọc đi nhanh tới.

Mộc Như Lam vội vàng đứng dậy, chạy tới chỗ cửa làm như muốn trốn ra ngoài, để rồi ngay sau đó bị giật đầu về sau đau điếng, gã ta túm tóc cô lôi đi làm cô suýt ngã ngửa.

Gã trọc kéo Mộc Như Lam qua bên kia, gã định nhìn mặt con mồi mình vừa bắt nhưng thấy cả mặt lẫn quần áo đều đã lấm bẩn nên thôi, thay vào đó gã ngoái đầu quát to, “Ai bắt con chuột này vậy hả? Có thế cũng để nó chạy cho được, đúng là nhục mặt chi đội C-D1!”

“Đừng mà! Thả ra! Nhà tôi không khá giả gì, thả tôi ra đi!” Mộc Như Lam giãy giụa, cô đập bôm bốp lên cánh tay gã trọc nhưng chẳng thấm vào đâu, đối với gã mà nói thì sức của cô chỉ đủ để gãi ngứa, chỉ có điều hơi nhói một chút, gã cho là bị móng tay của cô cào trúng.

Đã có một cô gái trong tay, gã trọc cũng lười vào lồng giam bắt người, cứ thế ném thẳng Mộc Như Lam vào chỗ Mặc Khiêm Nhân thôi.

Mộc Như Lam ngã ra đất, hai tay đau rát, bóng tối che đi nét mặt thay đổi trong tích tắc.

Gã trọc và tên đội phó quan sát cả buổi mà không thấy Mặc Khiêm Nhân có phản ứng gì, tên đội phó nhìn đồng hồ đeo tay, “Tôi sang chỗ sếp một lát.”

“Vâng! Tôi sẽ tiếp tục giám sát bọn chúng haha.”

Đợi tên đội phó đi hẳn, Mộc Như Lam mới từ từ đứng dậy, vờ như tò mò mà chần chừ tiến tới chỗ Mặc Khiêm Nhân.

Đưa lưng về phía gã trọc, Mộc Như Lam chăm chú nhìn người đàn ông của mình, hắn cúi đầu ngồi dựa vào tường, mái tóc đen nhánh rũ xuống che đi gương mặt, một chân hắn co lại, cánh tay xanh xao tựa lên đầu gối. Kể cả khi bị nhốt ở một nơi như thế này, trông hắn vẫn thật đẹp đẽ cô độc, nếu bỏ qua bàn tay đang bấu mạnh xuống đất thì liệu có ai biết hắn đang phải chịu đau đớn?

Bóng tối phủ lên người hắn, Mộc Như Lam ngồi xổm xuống, thì thầm gọi, “Khiêm Nhân…”

Mặc Khiêm Nhân run lên, bàn tay dưới đất càng siết chặt hơn. Là giả… Là tác dụng của ma túy… Là giả… Lam Lam của hắn không thể xuất hiện ở đây được…

Mộc Như Lam nhíu mày, đưa tay muốn xoa đầu Mặc Khiêm Nhân,“Khiêm Nhân…”

Vừa đụng vào tóc, Mặc Khiêm Nhân lập tức đứng bật dậy như phải bỏng, vất vả giữ khoảng cách với Mộc Như Lam. Hắn lắc mạnh đầu, có độ ấm có cảm giác, là người thật, nhưng cô ta không thể nào là Mộc Như Lam, không thể nào…

Mộc Như Lam nhìn chằm chằm mặt đất nơi Mặc Khiêm Nhân vừa rời khỏi, ở đây chưa đến nỗi quá tối, vả lại cô đang ngồi nên đương nhiên sẽ thấy được vết máu. Đôi mắt xinh đẹp dần trở nên u ám, như thạch anh lấp lánh biến mất giữa biển đen. Lát sau, cô đứng dậy quay sang Mặc Khiêm Nhân.

“Đừng qua đây…”

“Em là Lam Lam…” Mộc Như Lam bước lại gần.

“Cô không phải…” Mặc Khiêm Nhân chau mày nhìn cô tiến về phía mình, lảo đảo lui về sau.

Gã trọc đứng ngoài ngoáy lỗ tai, gã không biết tiếng Trung nên mù tịt.

Mộc Như Lam càng lại gần Mặc Khiêm Nhân càng lùi xa. Cô nhìn cánh tay bên dưới ống tay áo đã được xắn, ở đó chi chít những lỗ kim do thường xuyên bị tiêm mà thành…

Cửu hoàn… Ma túy… Thí nghiệm…

Vậy ra, người bị tiêm ma túy làm thí nghiệm chính là Khiêm Nhân của cô sao?

Bóng tối phủ lên đôi mắt Mộc Như Lam, che đi thần thái quỷ dị, giọng cô nhẹ nhàng, “Khiêm Nhân, đừng chạy lung tung, em sẽ giận đấy.”

Mặc Khiêm Nhân ngẩn người. Là ảo giác? Không phải là ảo giác? Hay là ảo giác? Nếu là ảo giác thì nó thật quá, ngữ điệu của Mộc Như Lam, giọng của Mộc Như Lam, cả vết máu trên mặt trông cũng thật vô cùng, khiến hắn thật sự cho rằng cô đã đến…

Không thể nào…

Nhưng… nếu thật vậy thì sao?

Mặc Khiêm Nhân tròn mắt, cả người đơ ra, hắn ngửi thấy hương thơm đặc trưng của Mộc Như Lam, đôi cánh tay cô choàng lên cổ hắn.

Mộc Như Lam thoải mái thở phào, cô nở một nụ cười dịu dàng trìu mến, đôi mắt ôn nhu đến rợn người, “Em muốn… Giết bọn chúng!”

Cô, đang vô cùng tức giận. Lũ đáng ghét dám tự tiện đụng vào Khiêm Nhân của cô, phải giết hết tất cả bọn chúng, giết hết!

++++
Cầu bình luận cầu bình luận nhaaaa!

Chương này ta edit thấy ko ưng lắm, nên có gì các nàng cmt góp ý nhé :'<


Đã sửa bởi MDL lúc 12.12.2017, 02:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 365 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: .Bảo Bối., baoquyen5194, Comay nguyen, Hắc Thiên Phong, Jenny anna, kym, Luanrua, ngoc giau, riomlt1210, so beo, Thanh Thảo 812, thuthuy, VOIKON và 619 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 60, 61, 62

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 38, 39, 40

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 241, 242, 243

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại] Một tòa thành đang chờ anh - Cửu Nguyệt Hi

1 ... 21, 22, 23


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012

Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Tim hồng bay
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 600 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 526 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 669 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TửNguyệtLiên: pr pr nha: viewtopic.php?t=410922&start=21
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 500 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 636 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Mía Lao: Là Ri má ơi :cry2: ủi mãi
Tiểu Linh Đang: Ủi hả
Cổ Thể Ni: Bà đang gần sinh thần t nhớ cho quà :sofunny:
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 900 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 468 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 310 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 604 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 444 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 767 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 294 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 421 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 279 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 400 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2968 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: /liec
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 729 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 351 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 264 điểm để mua Thuyền buồm
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 693 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: Linh Ngọc vừa đặt giá 574 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 545 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.