Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi

 
Có bài mới 01.07.2015, 19:56
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1838
Được thanks: 12205 lần
Điểm: 9.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [75/99] - Điểm: 10
Chương 77: Đụng chạm, hoàng kim không có lương tâm.

Editor: Nguyên Nguyên

Tư Mộ Thần ôm tay Cảnh Tô, có chút cứng ngắc, Cảnh Tô ngẩng đầu nhìn anh, dường như có lời khó nói.

"Anh hại chết bạn gái của anh ta!"

Tư Mộ Thần chỉ nói đơn giản một câu, cũng không giải thích gì nhiều, nhưng lại làm cho Cảnh Tô thấy rõ là anh đang thống khổ cỡ nào, vì vậy anh không muốn vạch trần vết sẹo kia, chỉ là chờ thời gian trôi qua chỉ một mình anh biết chuyện này.

"Tư Mộ Thần, em mệt mỏi rồi!" Cảnh Tô sờ cơ thể mình, thật sự là rất đau.

Tư Mộ Thần ôm Cảnh Tô đi ngủ, nhưng mà cũng phải, lần này Tư Mộ Vĩ cho anh một bài học, để cho anh biết người phụ nữ của anh đang bị theo dõi.

Cả một đêm này Cảnh Tô ngủ không yên giấc, Tư Mộ Thần cũng nằm trên giường suy nghĩ chuyện này.

———— đường phân cách————

"Thế nào?" Tư Mộ Vĩ vuốt đồ vật trong tay, sau đó nhìn thư ký ôm sổ sách đến, đều là vật anh ta không muốn.

"Tổng giám đốc, chúng ta đã phái một nhóm người đi tìm kiếm!” Tiểu Bí đứng bên cạnh nói, Tư Mộ Vĩ hưởng thụ nhìn cô gái này, không phải nguyên nhân khác, là bởi vì bộ dạng của cô ta giống mối tình đầu đã chết của anh đến vài phần.

Tư Mộ Vĩ ngoài thân phận nhân vật đứng đầu hắc bang quốc tế ra, còn là tổng giám đốc "Hoàng Đình", nhìn thư ký, anh ta phất phất tay, xem ra muốn cô gái này ra tay chỗ Cảnh Tô, nhưng mà dường như trải qua việc này em trai tốt của anh ta càng đề phòng hơn, phải làm sao bây giờ?

"Tổng giám đốc, Hàn Tử Dương đến đây!"

"Mộ Vĩ, thu tay lại đi!" Hàn Tử Dương tiến vào vẻ mặt phức tạp nhìn anh ta.

Nhìn xem vào lúc này Hàn Tử Dương đâu còn là người luôn có bộ dạng anh tuấn kia chứ? Gương mặt bơ phờ, râu ria, tóc rối tung, toàn thân còn tản ra mùi rượu.

"Tử Dương, cậu nên đi tắm rồi hãy đến nói chuyện với tôi!" Tư Mộ Vĩ bịt mũi đầy ghét bỏ, nhìn anh tràn đầy khinh thường. Thật là không có tiền đồ. Không phải là để anh ta ngủ với đàn bà thôi à? Nếu không phải mình có tính sạch sẽ, người phụ nữ của Tư Mộ Thần phải chính anh ta ra tay.

Lúc trước là anh cường bạo người phụ nữ của mình, ép người phụ nữ của mình cắt cổ tay tự sát, anh ta cũng phải để cho anh nếm thử mùi vị này.

Tư Mộ Vĩ nhìn Hàn Tử Dương, sau đó để Hàn Tử Dương đi tắm rửa một chút, nhưng mà Hàn Tử Dương kiên quyết không đồng ý, không muốn đi sửa sang lại chính mình.

"Làm cho tôi một chuyện, tôi sẽ buông tha cho Cảnh Tô!"

"Được, anh muốn tôi làm cái gì, tôi đều đồng ý với anh!"

"Bây giờ người phụ nữ đó là người như thế, sao trước đó lại bỏ qua? Nếu Cảnh Tô không phải người phụ nữ của Tư Mộ Thần, chắc chắn tôi sẽ không đối xử với cô ta như vậy! Chỉ là bởi vì cô ấy là phụ nữ của Tư Mộ Thần!"

"Đừng nói nữa, Mộ Vĩ, tôi làm, anh nói đi!"

"Đi chuyển khoản tiền vốn hắc bang ra đây!"

"Sổ sách gì? Rốt cuộc là sổ sách gì mà vừa bắt đầu anh phải gây chiến chứ?"

"Vàng ròng!" Tư Mộ Vĩ quay người lại, con ngươi hung ác nhìn Hàn Tử Dương, Hàn Tử Dương lùi lại một bước, anh ta biết rõ anh ta đang nói cái gì.

"Vậy bút hoàng kim trong tay anh?" Hàn Tử Dương cũng không tin án giết sạch hoàng kim hậu thế nổi tiếng là do anh ta làm.

"Khẩn trương như vậy làm gì? Đều là người trong hắc bang, Hàn Tử Dương, cậu giả vờ thuần khiết cái gì? Lúc trước cậu tiếp cận Cảnh Tô không phải vì quyền hạn trong tay cô ta, sau này điều tra rõ ràng hoàn cảnh của hai vị thiên kim, chẳng phải lúc đó cậu đã bỏ qua cho Cảnh Tô à?"

Tư Mộ Vĩ liên tục đâm vào chỗ đau của Hàn Tử Dương, Hàn Tử Dương bất lực nhìn bụng mình, giống như nơi đó đang có ngọn lửa thiêu đốt, tựa như nội tâm của anh ta lúc này cũng bị dày vò.

"Mộ Vĩ, tôi làm, chỉ cần chuyển sổ sách đến sẽ không làm tổn thương cô ấy chứ! Là tôi nợ cô ấy!" Hàn Tử Dương chán chường rời khỏi, Tư Mộ Vĩ nhìn hành động nhỏ này, ngược lại lần đầu tiên nhìn kỹ anh ta lần nữa, từ nhỏ đến lớn cậu ta không phải là loại người không đạt được mục đích thì không từ bỏ thủ đoạn sao? Bây giờ chỉ vì một người phụ nữ mà thành ra như vậy, thật sự là không đáng.

Nếu như Manh Manh của anh vẫn còn, có phải anh cũng có thể chết như vậy? Tư Mộ Vĩ suy nghĩ một chút. Anh ta còn chưa thể chết vậy được. Bởi vì anh ta vẫn khá thích thứ của mình, nhưng vì sao anh còn phải trả thù chứ? Đây chẳng phải là bởi vì em trai thân yêu nhất của anh ta khiêu khích sao? Cho nên anh ta nuôi dưỡng thế lực lâu như vậy chính là vì có một ngày bắt người phụ nữ của nó nghiện ma túy, sau đó đánh một trận xem thế lực của ai lớn hơn thì người phụ nữ này sẽ thuộc về người đó.

Nhớ tới mùi trên người Cảnh Tô, anh vẫn rất thích. Có lẽ nếu mình chấp nhận chơi đùa người không phải là xử nữ cũng không phải là không thể.

Tư Mộ Vĩ này nghĩ gì, Tư Mộ Thần làm sao cũng không nghĩ tới chứ? Anh bắt đầu sắp xếp, bắt đầu điều động toàn bộ bộ đội tinh nhuệ đào tạo từ lâu, kể cả một đám người bảo vệ Cảnh Tô cũng được mai phục tốt.

Cảnh Tô đi làm ở Cảnh Thái Lam, phô trương rộng rãi, Cảnh Linh cười nhạt nhìn Cảnh Tô: "Quả nhiên là thiếu phu nhân của nhà họ Tư, đi làm cũng mang theo bảo vệ, thật sự là không biết có phải Tư Mộ Thần phái cả đơn vị của anh ta đi không!" Cảnh Linh châm chọc nói lời khiêu khích, Cảnh Tô cũng không trả lời.

"Ôi a, kéo được rồi sao? Tao cho mày biết, nếu tao nhìn mày không vừa mắt, tao sẽ lập tức đá mày ra khỏi Cảnh Thái Lam!" Cảnh Linh nói lời độc ác, Cảnh Tô ngừng cước bộ của cô lại, sau đó nhìn cô ta.

"Là sao?" Cô thản nhiên trả lời một câu: "Cảnh Linh, cô không có bản lĩnh đó đâu!" Cô tiến đến bên tai Cảnh Linh nói lời khiêu khích.

Cảnh Linh khinh thường nhìn cô: "Cảnh Tô, mày cho rằng mày là ai? Tao có thể làm cho ba mày chết, tao cũng có thể làm cho mày chết!" Cảnh Linh nói xong, sau đó như một công chúa kiêu ngạo bước qua, vài nhân viên quay quanh cô ta như sao vây quanh trăng rồi rời đi.

Cảnh Tô lắc lắc cây bút ghi âm trong tay đắc ý nhìn bóng lưng Cảnh Linh rời đi, cô gái này, thật là không có đầu óc.

Vì để cho hai mẹ con cô ta lòi cái đuôi hồ ly ra, lúc nào cô cũng đều bật bút ghi âm, cho dù là một câu hữu dụng gì, cô cũng muốn tập hợp lại. Cha, con nhất định sẽ đưa hai mẹ con nhà này ra trước công lý, còn phần di chúc kia, nhất định là có vấn đề.

Hầu như cả ngày Cảnh Tô không ra ngoài, bây giờ phòng làm việc của cô ngay cả một người khách cũng không có.

"Cảnh Tô, em có ổn không?" Dung Thiểu Tước nhìn Cảnh Tô, dường như hơi gầy.

"Em rất tốt, Thiểu Tước!" Cảnh Tô nghĩ nghĩ, thật ra làm bạn với Dung Thiểu Tước thật sự rất tốt.

"Cảnh Tô, để cho anh đến bảo vệ em đi!" Đột nhiên anh ta đưa ra yêu cầu này, làm cho Cảnh Tô có chút không quen. Cô là một người phụ nữ đã kết hôn có quan hệ mập mờ với người đàn ông chưa lập gia đình, làm cho Cảnh Tô có chút không được tự nhiên, nói sau thì cô cũng tuyệt đối tin tưởng Tư Mộ Thần.

“Không nên gấp gáp cự tuyện anh, bây giờ nhà họ Tư khó giữ nổi!" Dung Thiểu Tước nhìn vẻ mặt trầm mặc của Cảnh Tô.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Cảnh Tô nhìn Dung Thiểu Tước, trong lòng hơi lo lắng, suy nghĩ giống như sắp xảy ra chuyện gì.

"Cảnh Tôi, em đi theo anh, đi theo anh nhanh lên một chút được không?"

"Không, anh nói cho em biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Cảnh Tô, cái gì cũng đừng hỏi, Tiểu Binh đã đến chỗ anh!” Dung Thiểu Tước chăm chú nhìn Cảnh Tô.

"Dung Thiểu Tước, em không đi, nếu anh không nói cho em biết đã xảy ra chuyện gì, em sẽ không đi!" Cảnh Tô nhìn Dung Thiểu Tước, trong ánh mắt tràn đầy kiên định.

"Cảnh Tô, em nghe đây, nhà họ Tư đã bị bắt giữ để thẩm vấn!" Lời Dung Thiểu Tước nói làm cả người Cảnh Tô chấn động.

"Sao, làm sao có thể?"

"Nhà họ Tư cất giấu rất nhiều bảo vật, Hơn nữa, đúng thật là mấy tháng trước trên báo quốc tế ồn ào náo nhiệt vì đám bảo vật trên bàn biến mất."

"Không, sẽ không, nhà họ Tư sao có thể có đống bảo vật kia?" Cảnh Tô không thể tin nhìn anh ta, dường như Dung Thiểu Tước không giống nói dối.

"Muốn biết! Vậy thì đi theo anh!" Dung Thiểu Tước nhìn đồng hồ, anh kéo Cảnh Tô chạy trốn khỏi dám vệ sĩ luôn bảo vệ Cảnh Tô.

Những người vệ sĩ này, không phải là ai khác, đều là do Tư Mộ Thần dùng tiền đào tạo nên, đối với Tư Mộ Thần, những người này đều có được tri ngộ, bởi vì Tư Mộ thần là đại ca của bọn họ, nên bảo vệ chị dâu của bọn họ vô điều kiện, giống như trước kia đại ca của bọn họ giúp đỡ người thân của bọn họ vô điều kiện.

"Các anh trở về đi!" Cảnh Tô suy nghĩ, hay là không cần để bọn họ đi theo, nếu thật sự xảy ra chuyện, mục tiêu của bọn họ quá lớn.

"Chị dâu, chúng tôi biết, để cho một người đi theo chị, hiện tại những người còn lại đi theo đại ca thì thế nào?"

"Ừ, cũng được!" Cảnh Tô cảm kích bọn họ luôn đi phía sau không rời.

Thật ra Cảnh Tô không thể tiếp nhận tin tức này, buổi sáng lúc ra cửa còn rất tốt mà, làm sao đến buổi chiều có thể xảy ra loại chuyện như vậy, làm cho Cảnh Tô muốn sụp đổ.

"Dung Thiểu Tước, em phải làm gì? Em thật không thể tiếp nhận loại chuyện này!'

"Cảnh Tô, em phải kiên trì, đi tìm cậu em, cậu em sẽ biết rõ sự tình!" Dung Thiểu Tước chợt nhớ đến lời Tư Mộ Thần nói, anh thật sự muốn Cảnh Tô đi tìm cậu của cô ấy.

"Cậu? Cậu nhỏ của em?"

"Đúng!"

"Nhưng mà, em chưa từng gặp qua cậu nhỏ!"

"Anh cảm thấy có một người có thể giúp em!'

"Ai?"

"Em trai của em - Tống Tường!" Dung Thiểu Tước vừa nói, Cảnh Tô mới tỉnh ngộ.

Tống Tường lớn lên cùng với cậu nhỏ, đây là cách liên lạc tốt nhất.

"Em phải đi đây!"

"Cảnh Tô, em không cần phải gấp, Tống Tường đã đến chỗ anh chờ em rồi! Tranh thủ thời gian đến đó đi!" Dung Thiểu Tước nhìn Cảnh Tô, Cảnh Tô và Dung Thiểu Tước nhanh chóng rời đi.

"Đến công ty!" Dung Thiểu Tước đưa Cảnh Tô đi phía trước, vệ sĩ đi theo phía sau, tất nhiên phía sau còn có cái đuôi của Tư Mộ Vĩ, thật là một chuỗi rồng rắn!

—— đường phân cách ——

"Tống Tường, đưa chị đến chỗ cậu nhỏ!" Cảnh Tô vừa vào thì nhìn thấy Tống Tường đi ra ngoài.

"Chị, chị đừng gấp gáp!"

"Chị, nếu bây giờ chị đi tìm cậu nhỏ, cậu nhỏ cũng nói không biết, trước tiên chị ngồi xuống nghe chúng tôi nói được không?" Tống Tường ấn chặt vai Cảnh Tô.

"Tống Tường, chị không có cách nào bình tĩnh, cha của chị qua đời, người nhà của chị xảy ra chuyện, người nhà của chị đột nhiên bị bắt đi thẩm vấn!" Cảnh Tô nói xong như muốn sụp đổ, chuyện này xảy ra liên tục giống như trong dự đoán người ta.

"Chị, trước tiên bình tĩnh lại, chị nghe em và Dung Thiểu Tước phân tích cho chị nghe!" Tống Tường ý bảo Dung Thiểu Tước, chỉ thấy Dung Thiểu Tước đóng cửa thật kỹ, từ trong túi móc ra một vật gì đó, nhanh chóng cắm vào trong máy tính.

"Đây là cái gì?" Cảnh Tô nhìn USB được cắm vào, nhìn thấy một đoạn video.

"Cô bé, lúc em nhìn thấy đoạn video này, anh đã ngồi tù rồi, nhưng mà không cần phải lo lắng cho anh, chuyện lần này đều do Tư Mộ Vĩ bày ra, anh ta bày ra lâu rồi, cho nên nếu không để cho anh ta thực hiện được, còn không biết sẽ mang đến cho các người nhiều phiền toái như nào! Cô bé, nhớ chăm sóc thật tốt cho Tiểu Binh, ngoài ra đừng đi tìm cậu nhỏ của em, tình cảnh của cậu ấy bây giờ rất nguy hiểm, nhớ rõ là đi tìm Hàn Tử Dương, anh..." Tư Mộ Thần còn chưa nói hết lời, dường như nhanh chóng đóng lại đoạn băng ghi hình, trong lòng Cảnh Tô còn có vướng mắc, ruốt cuộc Hàn Tử Dương lại có chuyện gì?

"Thiểu Tước, bây giờ Hàn Tử Dương đang ở đâu?" sau khi Cảnh Tô xem đoạn video xong, trong lòng không kích động như vừa rồi, cô bắt đầu từ từ phân tích chuyện này.

Vàng ròng bỗng nhiên rơi xuống nhà họ Tư, nhất định là Tư Mộ Vĩ làm chuyện này, nhưng mà vì sao món vàng ròng này lại vào nước được? Bên hải quan có người của Tư Mộ Vĩ hay là bác cả làm chuyện này? Nhưng vì sao Hàn Tử Dương lại dính dáng trong đó?

"Có phải suy nghĩ vì sao Hàn Tử Dương có liên quan không?" Tống Tường nhìn chị gái của mình, trong chốc lát đã khôi phục bình thường, thật đáng khâm phục.

"Vâng!"

"Anh ta là một thành viên trong hắc bang!" Tống Tường nhìn Cảnh Tô, cười cười.

"Chị, có biết vì sao lúc trước Hàn Tử Dương thích chị không?"

"Cũng bởi vì cháu ngoại của cậu?"

"Không, mọi người đều biết đến điểm này, bọn họ đều cho rằng Hàn Tử Dương thích thiên kim nhà họ Cảnh là vì vị trí bang chủ Hắc bang, nhưng có một món đồ còn hấp dẫn hơn vị trí bang chủ hắc bang kia."

"Là cái gì?" Cảnh Tô ngày càng hồ đồ, Tống Tường quanh co quá nhiều khiến Cảnh Tô rất rối rắm.

"Anh ta muốn biết con đường thương mại của Cảnh Thái Lam ở quốc tế!"

"Con đường thương mại quốc tế? Đây không phải là mỗi công ty đều có sao?"

"Không, không phải, đường thương mại quốc tế của Cảnh Thái Lam đúng là thứ anh ta muốn có nhất, bởi vì thương mại quốc tế của Cảnh Thái Lam đi qua Tam Giác Vàng, Tam Giác Vàng là khu thuốc phiện tràn lan, chị thân ái của em chẳng lẽ chị không biết?"

"Em nói, bọn họ đang tiến hành mua bán thuốc phiện?"

"Không chỉ như thế, cậu nhỏ còn làm nhiệm vụ rửa tiền, vì vậy mỗi món tiền đen đều nằm ở sổ sách bí mật của ông ta!"

"Đây là vì sao?"

"Vì sao Hàn Tử Dương bỏ qua chị mà đi tìm Cảnh Linh?"

"Ừ!"

"Đó là bởi vì ngay từ đầu anh ta tưởng rằng Cảnh Linh mới là người kế thừa hợp pháp Cảnh Thái Lam! Nhưng mà em cũng không hiểu được vì sao Hàn Tử Dương thay đổi bộ mặt với chị như vậy! Theo em được biết, tên Hàn Tử Dương này không đạt được mục đích sẽ không chịu bỏ qua, không bị người chị của chúng ta đã dùng sức quyến rũ gì để chinh phục người ta, không ngoài dự liệu, hiện tại anh ta sẽ đến chỗ cậu nhỏ ăn trộm sổ sách!"

"Vì sao?"

"Chị, còn không phải là vì chị sao? Tư Mộ Vĩ đã hạ quyết tâm muốn phân cao thấp với Tư Mộ Thần, chẳng phải người bị thương là chị sao? Trong sổ sách đó có thứ Tư Mộ Vĩ muốn chị làm, cho nên người anh ta có thể dùng để uy hiếp Hàn Tử Dương chỉ có chị thôi!"

"Tống Tường, vậy em nhanh chóng đi ngăn cản anh ta đi!"

"Chị, chị gấp cái gì? Xem này!" Tống Tường như đùa giỡn, dương dương tự đắc lấy ra một quyển vở.

"Không phải em khoác lác, mọi thứ đáng giá của cậu nhỏ đều nằm ở chỗ em!" Mặc dù Tống Tường cầm quyển vở trong tay tràn đầy kiêu ngạo, nhưng cậu ta cũng rất buồn bực. Giao thứ đồ này cho cậu ta, cũng không sợ cậu ta rước lấy họa sát thân sao?

"Chị, nếu không em giao những vật này cho chị, em sợ bị giết chết!" Tống Tường yếu ớt nói, rước lấy sự khinh bỉ của Dung Thiểu Tước.

"Tống Tường, cậu đường đường là thái tử của giới hắc đạo, cậu còn sợ ai?"

Anh đã gặp qua thân thủ của cậu ta, thời gian bọn họ biết nhau cũng không ngắn, cũng gần mười năm rồi, tay không giết chết một đặc vụ cao cấp, ra tay tuyệt không hối hận là nhanh!

"Dung mỹ nhân, anh không nói gì, người ta không nói anh câm đâu!" Tống Tường tức giận nói.

"Không được gọi tôi là mỹ nhân!" Dung Tiểu Tước hơi buồn bực nói.

"Đừng cãi nữa! Suy nghĩ xem bước tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?" Cảnh Tô ngồi xuống trước sự tức giận bừng bừng giữa hai người.

"Chị, bây giờ chúng ta sẽ chờ con mồi đến thăm, có quyển vở này, tối thiểu nhất có thể cứu anh rể ra ngoài chứ?" Bộ dạng Tống Tường như rất lạc quan.

"Cậu xác định Tư Mộ Vĩ sẽ dễ lừa như vậy? Hơn nữa nếu để cho Tư Mộ Thần đi ra chính là muốn Tư Mộ Vĩ nhận tội!" Dung Thiểu Tước nói đến trọng điểm.

"Nhìn xem người này là ai vậy?" Tống Tường sợ bọn họ nghi ngờ lời nói của mình nên lấy một bức ảnh ra.

"Ai vậy?" Cảnh Tô căn bản chưa từng gặp người này, nhưng mà Dung Thiểu Tước loáng thoáng có chút ấn tượng!

"Đây là, đây không phải là nữ trinh sát năm đó sao?" Chính là cô ấy, năm đó tin tức cô ấy tự sát đã bị đè xuống, nhưng mà vẫn có không ít người biết đến.

"Chuyện gì vậy?"

"Chị, chị phải chuẩn bị tâm lý thật tốt!" Tống Tường đùa giỡn nhìn cảnh Tô.

"Ừ!"

"Cô gái này là do anh rể cưỡng hiếp cô ấy, sau đó cô ấy không chịu được nhục nhã mà tự sát" Tống Tường luôn tạo ra chủ đề, Dung Thiểu Tước biết rõ cô gái này tự sát vì Tư Mộ Thần, nhưng mà không ngờ lại tự sát như vậy.

"Cảnh Tô, em, em không sao chứ?" Dung Thiểu Tước sợ Cảnh Tô khó chấp nhận.

Tống Tường nhìn gương mặt trắng bệch của Cảnh Tô, cũng sợ chị anh khó chấp nhận chuyện này.

"Được rồi, thật sự không phải như vậy, trên thực tế, cô gái này bò lên giường của Tư Mộ Thần, nhưng mà Tư Mộ Thần khinh thường, cô gái này cho rằng đây là sự nhục nhã đối với cô ấy, sau đó cô ấy tự sát, chính là náo loạn ồn ào, nhưng mà ai cũng không ngờ cô gái này mạng lớn vẫn còn sống!" Tống Tường nhắc đến cô gái này càng thêm khinh thường, đúng là một tiện nhân, bây giờ người nào đó cho cô ta một chút bột màu trắng, cô ta có thể giang rộng chân để người ta cưỡi, làm sao còn có dáng vẻ thanh thuần này nữa!

"Bây giờ cô ta đang ở đâu?" Cảnh Tô không chờ được muốn tìm cô gái này, sau đó để cho Tư Mộ Vĩ hiểu được chuyện này không phải giống như anh ta nghĩ, như vậy anh ta mới có thể thu tay lại.

Cảnh Tô luôn muốn giữ cho mọi thứ đơn giản, bằng cách này, đây là một điều tốt, nhưng đến một mức độ nhất định đó là quá ngây thơ!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: macynguyen, phuong thi
Xin ủng hộ:  
      
     

Có bài mới 02.07.2015, 21:52
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1838
Được thanks: 12205 lần
Điểm: 9.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [76/99] - Điểm: 10
Chương 78: Người phụ nữ của anh đổi người đàn ông của tôi.

Editor: Nguyên Nguyên

"Cô gái kia sao? bây giờ đang ở chỗ vùng chết của cậu nhỏ!"

"Đưa chị đi!" Cảnh Tô kéo Tống Tường đi ra cửa.

Căn bản không cho hai người có cơ hội nói chuyện, Cảnh Tô ép buộc Tống Tường đưa mình đến chỗ gọi là vùng chết.

Mặc dù Cảnh Tô từng qua đêm ở nhà trọ, nhưng mà nơi như này, cô chưa từng đến.

Một nhóm con gái xinh đẹp mặc quần áo hở hang lắc lư trong sàn nhảy, cũng đã ba giờ, ở phía trên nhảy mặc cho đàn ông chọn lựa, hoặc nói đàn ông đến đây đều được nhận lấy đãi ngộ như Hoàng đế, lật bảng số quyết định số mệnh của cô gái, nếu là vận khí tốt, làm cho ông chủ hài lòng, còn có thể rời khỏi chỗ này.

"Cô ấy ở chỗ này?" Cảnh Tô ngạc nhiên, cô cho rằng vùng chết là một cửa hàng nằm ở mặt tiền, không đủ nhất chắc là nhân viên quầy rượu?

"Ừ, đến lượt cô ấy ra sân!" Tống Tường nhìn đồng hồ, sau đó nói với Cảnh Tô, không từ mà biệt, cô gái mang dãy số xuất hiện cho dù có hóa thành tro anh ta cũng nhớ rõ.

Nhưng mà kỹ thuật biểu diễn của các cô gái rất tốt, năm đó chính anh cũng bị mắc lừa bởi bộ dạng đơn thuần của cô ta.

"Đúng là cô ấy sao?" Cảnh Cô liếc mắt nhìn cô gái này.

Ở trên đài, gầy gò yếu ớt, thoạt nhìn rất vô tội, càng thỏa mãn lòng khao khát của đám đàn ông bên dưới, cả một đám đàn ông hận không thể mang con cừu nhỏ về chà đạp.

"Nhưng mà chờ một chút nữa cô ấy sẽ bị đấu giá!" Cảnh Tô lo lắng nói, cô gái này còn có thể cứu được ông xã nhà cô, cô có thể không vội sao?

"Người đẹp, không phải anh thích Cảnh Tô của nhà chúng tôi sao? Tranh thủ thời gian đi, chụp hình cô gái này lại!" Tống Tường nhìn vẻ mặt vui vẻ của Dung Thiểu Tước.

Trên đài đã bắt đầu ra giá, Cảnh Tô giậm chân.

Người dưới dài đều bị Cảnh Tô làm cho chú ý, một cô gái chạy đến đây cạnh tranh một cô gái, hơn nữa còn, là một cô gái nhu nhược yếu ớt, trong mắt đám đàn ông suy nghĩ rất nhiều, đương nhiên đều là dơ bẩn.

"Còn thất thần làm gì? Tranh thủ thời gian đưa người đi!" Cảnh Tô đập một cái vào em trai mình, thật là hết chỗ nói, chẳng lẽ chuyện này còn để Dung Thiểu Tước làm sao?

"Chị, em sai rồi, chị đừng nhéo lỗ tai em! Đau!" Tống Tường gào thét rất ủy khuất.

"Coi như tên tiểu tử cậu biết thức thời!" Cảnh Tô để Dung Thiểu Tước mở cửa xe, sau đó chờ Tống Tường đưa người ra ngoài.

"Lên xe!" Tống Tường nhìn bộ dạng thay đổi của cô gái, không còn vui vẻ đối với bọn họ, mang theo cảm giác côn đồ.

"Thái tử, tôi không dám, thái tử, anh bỏ qua cho tôi đi!" Cô gái không để ý đến cơ thể lõa lồ của mình, quỳ trên mặt đất ngoài trời mùa đông, làn da bị đông lạnh mà đỏ bừng.

Chính cô ta cũng biết rõ, thái tử của các cô là người như thế nào, làm việc rất quả quyết hung ác, không phải làm anh ta mất hứng chứ?

"Lên xe!" Lời nói của Tống Tường không mang theo chút cảm tình nào, sau đó kéo cô gái ném vào xe, chính mình ngồi vào ghế lái phụ, nặng nề đóng cửa xe lại, cô gái này cho đến bây giờ vẫn giả vờ đáng thương.

"Cô không phải sợ, mặc quần áo vào đi, sẽ bị cảm lạnh!" Cảnh Tô đưa áo khoác ngoài cho cô ta mặc vào, trong ánh mắt rất dịu dàng.

Nhưng mà tâm lý người phụ nữ không phải như vậy, trong ánh mắt cô ta chỉ có lợi ích là thực dụng nhất, cô nghĩ rằng người phụ nữ này, người được gọi là Cảnh Tô có thể có được những gì.

Cảnh Tô nhìn cô gái có bộ dạng bất vi sở động, đó chính là mềm không được, hay là trực tiếp đi vào chủ đề chính!

"Vị tiểu thư này, tôi sẽ làm một cuộc giao dịch với cô, cô không những có được vinh hoa phú quý, mà còn có thể kiếm được món tiền xa xỉ. Thu vào hai thứ này, cô sẽ không làm sao?" Cảnh Tô xác định cô gái này là người đang cần tiền gấp, cho nên cô mới có thể ra điều kiện như vậy.

"Được!" Cô gái dùng sức che kín cơ thể mình, làm cho mình co lại như đứa ngốc, dù sao hiện tại cô ta còn giá trị lợi dụng, dường như thái tử cũng không làm gì cô ta, nên hưởng thụ thế nào thì hưởng thụ.

"Giao dịch gì?" Cô gái có thái độ khác thường, ít nhất bây giờ quyền chủ động đang nằm trong tay cô ta.

"Đến bên cạnh Tư Mộ Vĩ!" Cảnh Tô nhìn cô gái kia, nói ra điều kiện của mình.

"Tư Mộ Vĩ?" Trong đầu cô gái hiện lên một gương mặt, cuối cùng là gương mặt Tư Mộ Vĩ. Cô từng nghĩ đến việc trở về, nhưng hiện tại tiếp cận Tư Mộ Vĩ khó khăn đến mức nào, cho nên khi Cảnh Tô đưa ra điều kiện, cô ta lập tức đồng ý.

"Nhưng mà, đưa tôi đến bên cạnh anh ta với điều kiện gì?"

"Tôi cảm thấy cô không nên biết nhiều sẽ tốt hơn!" Tống Tường xoay người lại một cái làm cho cô gái kia rùng mình, cô quên là thái tử đang ở đây.

Thái độ của cô ta đã thay đổi, thoạt nhìn cô gái này và thái tử có quan hệ không nhỏ.

"Mạo muội xin hỏi cô là?" Cô gái đưa tay ra, mặc dù không biết nên hỏi không, nhưng mà nếu bây giờ hỏi được rồi, vậy cũng tốt, hỏi không ra cũng không sao cả.

"Tôi là bạn gái của Tống Tường!" Cảnh Tô nghĩ thầm, cô gái này có chuyện liên quan đến Tư Mộ Thần, nếu cô gái này đối với Tư Mộ Thần vì yêu mà sinh hận..., chuyện này sẽ làm không được.

Sự thật chứng minh là chính Cảnh Tô cho rằng chuyện này có thể giao dịch được, nếu Tư Mộ Vĩ có lòng muốn tìm được cô gái này thì còn có thể khiến cho cô ấy lưu lạc đến mức ai cũng có thể làm chồng ư?

"A!" Nếu là người phụ nữ của Tống Tường thì không phải thứ mình có thể nhắm vào, vì vậy cô ngoan ngoãn ngậm miệng lại, im lặng ngồi trong xe.

Có người rồi, cả đêm Cảnh Tô đều ngủ không ngon giấc, từng chuyện xảy ra bên mình khiến cô cảm thấy hình như có một tấm lưới rậm rạp chằng chịt đang vung hướng mình. Đến nỗi làm cho cô thấu đáo, cô ôm lấy bé con nhà mình, ngủ rất quen thuộc, kỳ thật chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất chính là chuyện Tư Mộ Thần phải ngồi tù, sau đó bản thân đợi anh ra ngoài.

Vài ngày sau, Tư Bang Quốc và Lý Mục vô tội được thả ra, hơn nữa chính là cái giá của lão tư lệnh, nhà của nhà họ Tư còn để cho bọn họ. Cảnh Tô vội vàng đưa con gái trở về.

"Ông cố, ông đã đi đâu vậy? Tiểu Binh rất nhớ ông!" Tiểu Binh bộ dáng nhu thuận, làm cho Tư Bang Quốc vốn rất tiều tụy lại nở nụ cười tươi.

"Không có việc gì, ông cố đi du lịch với bà cố nội, chơi đùa rất mệt mỏi, bây giờ muốn nghỉ ngơi thật tốt, con nhớ phải nghe lời mẹ." Tư Bang Quốc nhìn Cảnh Tô, rồi nhẹ nhàng gật đầu.

"Ông nội, con đi làm một chút việc, ông với bà nội lên lầu nghỉ ngơi một lát đi!" Cảnh Tô nghĩ ở phòng giam, nhất định là bọn họ ăn không ngon ngủ không yên rồi.

"Con bé Cảnh Tô này, bây giờ con nên trốn đi, hiện tại Tư Mộ Thần đã xảy ra chuyện, nhất định là Viện Kiểm Sát sẽ đến điều tra con!" Lý Mục sốt ruột, kể từ khi biết Cảnh Thái Sinh là con mình, bà đối với đứa cháu gái này hết sức để bụng, bà ngồi tù ăn cơm tù thì không có việc gì, nhưng mà cháu gái của bọn họ thì không thể.

"Bà nội, con không sao, chúng ta đều không có chuyện gì, bà phải biết rằng nhà họ Tư trong sạch!" Chuyện này hoàn toàn do Tư Mộ Vĩ bày ra, nếu Cảnh Tô phá bỏ lỗ hỏng này, như vậy sẽ không có vấn đề gì.

"Ai da, thật ra đều là do bà không tốt, khiến cho đứa bé Tư Mộ Vĩ kia trở thành như này, từ nhỏ nó đã giống ba nó thích tranh đoạt với lão nhị." Ngay cả bà lão như bà cũng phải giúp nhau tranh đấu, vì vậy mới có thể giúp Tư Mộ Thần vùng dậy, Lý Mục đối với tất cả những chuyện xảy ra trong nhà đều mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng mà hiện tại xem ra bà sai rồi.

"Bà nội, con cũng biết chuyện này, con sẽ thử đi giải quyết, Mộ Thần biết rõ hành động của anh ta, nhất định sẽ sắp xếp đường lui cho mọi người!" Thật ra Cảnh Tô không biết hết bao nhiêu nội tình, chuyện này xảy ra quá đột ngột, nhanh đến mức mọi người không có đoán trước được Tư Mộ Thần phải lấy chứng cứ lật tẩy ra.

"Cảnh Tô, con theo ta đến thư phòng!" Tư Bang Quốc nhìn lướt qua Cảnh Tô, rồi đột nhiên nhớ tới có người có thể giúp bọn họ vô tội.

"Ông nội, ông gọi con đến có gì không?"

"Hiện tại nhà họ Tư đang bị giam giữ để thẩm vấn, thật ra ông cũng không nghĩ đến, dù sao cũng là cây to gió lớn, bây giờ có thể giúp Mộ Thần chỉ có người của nhà họ Thẩm!"

"Ông nội, nhà họ Thẩm sao?"

"Năm đó, nhà họ Thẩm cũng đã từng được ông nhấc tay cứu giúp, tin vào chút ân tình nhỏ của ông sẽ giúp ông, con chỉ cần làm cho nhà họ Thẩm giúp Mộ Thần được ra ngoài vài ngày là được, như vậy Mộ Thần cũng có thời gian sắp xếp tất cả!" Tư Bang Quốc nhìn Cảnh Tô, nhà họ Tư lớn như vậy, lại dũng cảm giao cho một con bé, ông cũng biết rõ hiện tại nhà họ Cảnh loạn trong giặc ngoài, vẫn còn muốn cô bận tâm đến chuyện nhà họ Tư.

"Con biết rồi, ông nội, ông nghỉ ngơi trước đi!"

"Ừ!" Cảnh Tô nhìn ông lão chỉ ra một con đường sáng, có vẻ là tương lai rất tươi sáng.

"Thực ra thì ông nội, nhà họ Thẩm đúng là động đến một người trong nhà họ Tư!" trước khi Cảnh Tô đóng cửa lại, nhẹ nhàng nói một câu, cô thật sự không nghĩ ông lão lại ngây thơ như vậy.

Cảnh Tô đóng cửa lại, chỉ nghe trong thư phòng truyền đến tiếng va đập, Cảnh Tô nghĩ ông lão không chấp nhận được chuyện này, cuối cùng, cô vẫn nên rời đi.

Cảnh Tô cũng vừa mới biết được, hành động của nhân chứng ngoại trừ đối địch nhà họ Tư, còn có nhà họ Thẩm, hơn nữa đề cập tới nhà họ Thẩm càng thêm khẳng định giấu kín địa điểm, thậm chí còn yêu cầu căn cứ theo bằng chứng chuyển hóa vàng bị tinh luyện.

"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, có điện thoại tìm cô!" Trong lòng cô nhóc rất là cảm động

"Này!"

"Ơ, lão già và thão thái bà về nhà rồi à?" Trong điện thoại truyền đến tiếng nói buồn nôn, Cảnh Tô không biết là giọng nói của ai.

"Đại tiểu thư Cảnh Tô đúng là người hay quên! Ngay cả giọng nói của tôi nghe cũng không hiểu à!"

"Thẩm thiếu!" Dường như cô nhớ đã nghe giọng nói bỉ ổi này ở đâu rồi.

"Xem ra trí nhớ của tiểu thư Cảnh Tô không tệ! Thẩm mỗ bội phục! Đúng rồi, Mộ Vĩ nhà chúng ta muốn gặp mặt cô!"

"Được, xin chỗ hẹn!" Đúng lúc Cảnh Tô muốn tìm anh ta, hiện tại thật đúng lúc.

"Vạn Đình, tám giờ tối nay!"

Người đàn ông cúp điện thoại, sau đó nhìn Tư Mộ Vĩ, rồi nở nụ cười tà mị.

"Đã làm xong!"

"Ừ!"

"Đêm nay người phụ nữ kia thuộc về tôi!"

"Không được!" Tư Mộ Vĩ cự tuyệt không chút suy nghĩ, Hàn Tử Dương có thể đụng vào cô gái kia, nhưng mà tên họ Thẩm thì không thể, tên họ Thẩm chính là một tên cầm thú, có thể bị tra tấn.

"Tư Mộ Vĩ cậu cũng coi trọng cô gái kia hả?"

"Tính Thẩm, cậu phải nhìn xem mình có bao nhiêu trọng lượng, phụ nữ nhà họ Tư chúng tôi, cũng không đến lượt cậu đụng vào!" Đây cũng là liên quan đến mặt mũi.

Nhà họ Thẩm luôn là thủ hạ của nhà họ Tư, Tư Mộ Vĩ quan niệm rất mạnh mẽ về chủ yếu và thứ yếu, nữ chủ nhân để cho người hầu đụng đến, đây không phải là giết chết Mộ Thần, mà đây là đang giết chết anh ta.

"Được, tôi biết rồi!" Mặc dù Tính Thẩm nói như vậy, nhưng trong mắt anh ta khó dấu vẻ tà ác, trong ánh mắt tràn đầy tính toán, vì tìm được Cảnh Tô, anh ta tính kế nhà họ Tư, xếp đặt Tư Mộ Thần ngồi tù, nếu chờ Tư Mộ Thần phục hồi lại tinh thần, anh ta còn có cơ hội kia sao? Vì vậy rèn sắt là phải rèn khi còn nóng.

"Mẹ, buổi tối con muốn đến Vạn Đình một chuyến, nhưng mà con sợ mình sẽ xảy ra chuyện gì bất trắc!" Cảnh Tô nói cho tống Văn Phi nghe lời trong lòng, cũng không biết Tống Văn Phi nói gì trong điện thoại.

"Tô Tô, buổi tối mẹ đến 'Vạn Đình' rồi nói chuyện!" Dù sao Tống Văn Phi cũng là một trong những cổ đông lớn của 'Vạn Đình', vẫn sẵn lòng làm một chút chuyện này vì 'Vạn Đình'.

"Được, mẹ, chờ sau khi xong chuyện này, một nhà chúng ta ra nước ngoài đi!" Cảnh Tô muốn đi đến một miền đất mới, rời xa cái nơi làm cô rối bời này.

"Được!'" Không biết con gái nói cái gì, dù sao cũng đều là lỗi của bà, Tống Văn Phi lại dựa vào người đàn ông ngồi sau lưng mình.

Người đàn ông chỉ ôn nhu vuốt ve mái tóc người phụ nữ, sau đó ôm lấy bà ta, không một tiếng động, nhưng bọn họ đều hiểu tâm ý nhau.

———— đường phân cách ————

Tám giờ rưỡi, Tư Mộ Vĩ ở Vạn Đình trông ngóng chờ đợi, Tính Thẩm đang náo nhiệt ở trong phòng, không cho anh ta chạm đến cảnh Tô, anh ta chạm vào những cô gái khác cho đã ghiền.

"Đến rồi hả? Ngồi đi!" Tư Mộ Vĩ lau tay mình, ý bảo nhân viên phục vụ kéo ghế cho Cảnh Tô ngồi xuống.

"Anh tìm tôi có chuyện gì?"

"Bọn họ đã trở về?"

"Ừ!"

"Muốn cảm ơn tôi thế nào? Cô bé?"

"Thả Tư Mộ Thần ra!"

"Em cứ nói đi?"

"Anh có điều kiện gì?"

"Điều kiện của tôi là, gả cho tôi!" Tư Mộ Vĩ nhìn Cảnh Tô với đôi mắt sáng quắc.

"Tôi đã lập gia đình, Tư Mộ Vĩ, đổi điều kiện khác, dùng người phụ nữ của anh đổi lấy người đàn ông của tôi được không?" Cảnh Tô đang đánh cuộc, đánh cuộc người đàn ông này còn thích cô gái kia.

Lúc nghe bốn chữ "phụ nữ của anh", cả người Tư Mộ Vĩ chấn động trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu nhìn Cảnh Tô.

"Em nghĩ rằng tôi sẽ thích cô gái kia?" Tư Mộ Vĩ cắt một miếng thịt bò rồi bỏ vào miệng mình, "Cảnh Tô, thịt bò không tệ, tôi nghĩ em sẽ thích loại cảm giác này!"

Cảnh Tô nhìn miếng thịt bò còn chưa chín mang theo tơ máu được bỏ vào miệng người đàn ông, cảm giác buồn nôn trào lên, cô buông con dao trong tay ra.

Tư Mộ Vĩ nhìn cô, "Cảnh Tô, thật ra chờ đợi tất cả xong xuôi, tôi cảm thấy như vậy thật không thú vị." Thật ra lúc Tư Mộ Thần bị tống vào trại giam, trong lòng anh ta có cảm giác rất cô đơn, không biết Tư Mộ Thần sẽ có cảm giác thế nào?

Không, không thể chết như vậy, Tư Mộ Thần còn có người phụ nữ Cảnh Tô này.

Tư Mộ Vĩ cũng chỉ hưởng thụ cảm giác tranh đấu với Tư Mộ Thần, sau đó đấu cho chú nhỏ của anh ta thất bại, làm cho người cha luôn không vui kia cười vài tiếng, nhìn người cha của mình mấy ngày nay tâm trạng cũng tốt hơn nhiều, Tư Mộ Vĩ càng cảm thấy đáng giá. Nhưng người mẹ đáng yêu của anh vừa mới hạ tối hậu thư rồi.

Anh cảm thấy cô bé Cảnh Tô này rất đẹp, gien đời sau càng đẹp hơn, hơn nữa bộ dạng Tư Tiểu Binh cũng rất tốt, vì vậy anh ta muốn một cô dâu giống như Cảnh Tô vậy, lại sinh ra một đứa bé nhìn xem gien của ai lợi hại hơn.

Nếu để cho Cảnh Tô biết bọn họ tranh đấu thành bộ dạng như vậy, cô còn không phải bị chọc giận cho hộc máu!

"Làm người phụ nữ của tôi một tháng, tôi thả Tư Mộ Thần!" Tốt xấu gì cũng phải để cho mẹ của mình được vừa ý chứ.

"Không cần phải do dự, tôi có bệnh ưa sạch! Đàn bà của người khác tôi sẽ không đụng vào!" Tư Mộ Vĩ nói chuyện này giống như loại chuyện bình thường.

"Một tháng? Chúng ta phải đi đâu?"

"Trong một tháng này, em không thể để người khác biết em đang ở đâu, chỉ ở cùng với tôi!" Thật ra Tư Mộ Vĩ muốn biết trên người cô gái này rốt cuộc có bao nhiêu sức hấp dẫn, có thể làm cho những người đàn ông đẹp trai tài giỏi số một số hai của thành phố Đàm Sơn khom lưng vì cô.

"Được!"

"Cảnh Tô, em rất thẳng thắn! Nhưng mà em tìm phụ nữ về cho tôi, tôi cũng sẽ báo đáp em, người phụ nữ của tôi, tôi sẽ cho em gặp mặt Tư Mộ Thần một lần!" Nhìn cô liều mạng vì lợi ích của ai đó, anh cũng không thể để cho người nhà thất vọng, từ trước đến nay anh ta đều thích giao dịch công bằng.

"Cảm ơn!" Cảnh Tô cắn răng phun ra hai chữ này.

"Được, cụng ly!" Tư Mộ Vĩ cầm ly rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Cảnh Tô cầm ly rượu lên nhẹ nhàng hớp một ngụm, một bữa cơm này chìm trong sự trầm mặc cho đến lúc ra về.

Lúc Tư Mộ Vĩ đứng dậy, lung la lung lay vài cái, lập tức ngã ngồi xuống ghế.

Cảnh Tô đã sớm rời đi, Tư Mộ Vĩ cảm thấy ý thức dần trôi qua, sau đó anh giống như bị người khác đưa vào phòng.

Cảm xúc mềm mại, phía sau đệm có cái gì đó mềm nhũn, một cô gái và một cái giường lớn, bất thình lình, anh rất khát vọng, tất cả những tế bào trong cơ thể anh ta đều vận động.

Một đêm kia, Tư Mộ Vĩ cảm thấy đây là một đêm đẹp nhất của anh ta, mùi hương trên người phụ nữ này rất giống với mùi của cô gái mà anh thích, duy nhất chính là anh không thể chủ động.

Ngụ ý chính là, Tư Mộ Vĩ bị người phụ nữ cường bạo.

Dường như trong giấc mộng anh còn nghe được, "Nhìn anh rất đẹp mắt, cho anh quyến rũ người đàn ông của tôi, tôi sẽ cường bạo cúc hoa của anh!"

Tư Mộ Vĩ nhớ tới những lời này, lập tức bừng tỉnh, sờ sờ phía sau mình quả thật đau dữ dội.

Xem ra đêm qua không phải là mộng, quỷ tha ma bắt nếu để cho anh ta biết được ai tính kế anh ta, anh ta nhất định sẽ để cho người phụ nữ kia chịu không nổi.

Thật ra quan trọng nhất không phải là cái này, mà là...

Tư Mộ Vĩ vén chăn lên kiểm tra, không có máu, không có máu!

Bão táp giống như sắp đến, rõ ràng anh ta bị một cô gái không còn trinh tiết cường bạo!

Tư Mộ Vĩ bấm một dãy số, anh muốn tìm cô gái kia, không phải cô ta rất thích chơi đùa đàn ông sao? Nhưng mà trước tiên, anh ta nhất định phải cho cô gái này biết mùi vị bị cường bạo cúc hoa là thế nào.

"Alo! Lập tức điều tra cho tôi căn phòng số 2206 ở khách sạn này là do ai đặt!" Tư Mộ Vĩ cúp điện thoại, gương mặt bình tĩnh, sau đó nhìn cơ thể tràn đầy vết thương của mình, thật đúng là bẩn!

———— đường phân cách ————

Nhà họ Cảnh, Cảnh Tô nhìn bộ dạng chật vật của Nhậm Thanh Thanh, trong lòng nổi lên nghi ngờ, đây là sao?

Nhậm Thanh Thanh là người ra sao? Ở phần sau sẽ rõ!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: macynguyen, phuong thi
Có bài mới 03.07.2015, 21:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 21.11.2013, 15:52
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1838
Được thanks: 12205 lần
Điểm: 9.02
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng - Nguyên Cảnh Chi [77/99] - Điểm: 10
Chương 79: Thả anh ta, nằm vùng hắc bang.

Editor: Nguyên Nguyên

Nhậm Thanh Thanh buồn bã nhìn vẻ mặt của Cảnh Tô, đưa ra điều kiện của bản thân, một bộ dáng hiên ngang lẫm liệt.

"Chị Cảnh Tô, em trèo lên người một người đàn ông rồi!" Nhậm Thanh Thanh đặt mông ngồi xuống đất, phía dưới truyền đến cảm giác đau làm cho cô ta muốn tát vào miệng mình vài cái, học theo người ta leo lên người đàn ông, một chút cũng không dễ chơi.

"Thanh Thanh, em, aizz, sao lại làm càn như vậy, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Cảnh Tô sờ lên mặt Nhậm Thanh Thanh, nhìn cô nước mắt lưng tròng cũng không đành lòng trách móc nặng nề.

"Chị Cảnh Tô, em cũng không biết nói sao, em ở trong phòng tắm rửa, trở lại giường nhìn thấy có thêm một người đàn ông, em thấy bộ dạng anh ta cũng không tệ, lập tức nổi lên sắc tâm…!" Càng nói về sau, giọng nói của cô càng nhỏ.

"Được rồi, quá khứ đã qua rồi, chị sẽ giúp em hủy bỏ những tư liệu của khách sạn, bây giờ em tính ở đây vài ngày?" Cảnh Tô mang quần áo dính vết máu đi, lúc này cũng không biết để ở đâu, nhưng mà Nhậm Thanh Thanh cảm thấy đây là vật kỷ niệm của cô, vì vậy giữ chúng lại.

"Chị Cảnh Tô, em không có ý định trở về!"

Thoạt nhìn Nhậm Thanh Thanh hình như cũng có lời khó nói, vì vậy Cảnh Tô cũng không muốn truy cứu, nói thế nào thì cô ấy cũng là em họ của cô, con gái của bác.

Làm cho Cảnh Tô đau đầu chính là, Tư Mộ Vĩ ra điều kiện, ngày mai Tư Mộ Thần có thể được thả ra, nhưng mà vì sao cô càng khẩn trương, rốt cuộc Tư Mộ Vĩ muốn làm chuyện gì? Tất cả đều là ẩn số.

Mà ở bên kia, Tư Mộ Vĩ ở Lôi Đình tức giận, định tra rõ cô gái này, nhưng mà về phía khách sạn lại không tìm được manh mối, đều này làm cho anh ta không thể không nghi ngờ là đã có nhân viên khách sạn động tay vào việc này, mà theo anh ta biết, cổ đông lớn nhất trong khách sạn này là mẹ của Cảnh Tô.

Tư Mộ Vĩ cảm thấy dường như anh ta có rất nhiều thời gian để chơi đùa.

"Này, em dâu thân mến của tôi, em chuẩn bị tốt rồi sao? Tôi hi vọng buổi tối trong phòng của tôi, tôi sẽ gặp lại người của em!" Tư Mộ Vĩ gọi điện thoại cho Cảnh Tô, làm cho cô vốn đang chuẩn bị hành lý càng thêm bực bội, cô cũng nói chuyện qua loa, rất nhanh đã cúp điện thoại.

"Mẹ, người muốn đi đâu?" Tiểu Binh tựa người vào cửa, nặng nề hỏi Cảnh Tô, mẹ chuẩn bị hành lý, người đang muốn đi đâu?

"Cục cưng, đến đây với mẹ!"

"Mẹ, sao mẹ lại khóc?" Cô bé nhìn nước mắt của Cảnh Tô, hơn nữa bộ dạng giống như tiểu bạch thỏ, cô bé nhìn mẹ mình khóc như vậy nhất định là bị người khác khi dễ, sau đó mẹ mới có thể khóc.

"Không có việc gì, cục cưng, làm sao mẹ có thể khóc chứ? Mẹ chỉ bị hạt cát bay vào mắt!" Tiểu Binh ngẩng đầu nhìn Cảnh Tô, mẹ nói dối rồi, trong phòng thì làm sao có thể có cát chứ?

"Cục cưng, mấy ngày này mẹ phải ra ngoài, ngày mai ba sẽ trở về, con nhớ phải nghe lời ba nói, cũng phải nghe lời ông cố và bà cố!" Cảnh Tô nói từng câu từng chữ.

Tiểu Binh có cảm giác bừng tỉnh hiểu ra, mẹ phải rời khỏi mình, vậy làm sao bây giờ?

Lúc ở nhà trẻ, nghe được một anh trai nói, nếu như vậy thì mẹ sẽ không trở về nữa, mẹ phải rời bỏ mình.

Tiểu Binh nghiêng đầu, suy nghĩ thật lâu, sau đó nhẹ nhàng gật đầu, cô bé chính là Tiểu Binh, làm sao có thể để cho mẹ mình đi như vậy chứ?

"Mẹ, người chờ con với, con sẽ lập tức trở lại!" Tiểu Binh chợt nhớ đến trước đây Tư Mộ Thần có đưa cho cô bé một cái vòng cổ, ba còn nói, cái vòng cổ này, cho dù cô bé ở chỗ nào, thì cũng có thể tìm được, bây giờ cô bé tặng nó cho mẹ mình, mẹ có đi đến đâu, thì ba cũng có thể tìm được.

Tiểu Binh quá nhạy bén linh hoạt, thật không thể tin được một đứa bé ba tuổi lại thông minh như vậy.

Đến khi trở lại, cô bé dùng bàn tay mập mạp đeo vòng cổ cho Cảnh Tô, cô chỉ vuốt ve đầu cô bé, sau đó hôn cô bé một cái, rồi kéo hành lý đi ra ngoài.

Cô đã sớm nói với ông nội, vì vậy mọi người sẽ không lo lắng cho cô, trái lại khi Tư Mộ Thần trở về không thấy cô sẽ không biết dày vò thế nào, bất kể như thế nào, chỉ cần sống qua một tháng, qua khỏi ba mươi ngày này là tốt rồi.

———— đường phân cách ————

Tư Mộ Thần đã trở lại, Cảnh Tô chưa kịp gặp một lần, mấy ngày nay trông anh rất gầy gò, có trời mới biết ở trong tù Tư Mộ Thần luôn nhớ vợ con đến cỡ nào, anh vừa về tới nhà, đã nhìn thấy tất cả mọi người trong nhà ra đón, nhưng lại không nhìn thấy bóng dáng mình luôn nhớ mong, trong lòng hơi suy sụp, có lẽ là đi làm rồi?

"Cha, rốt cuộc người đã về, Tiểu Binh rất nhớ người!" Tiểu Binh vùi trong ngực người đàn ông làm nũng.

Tư Mộ Thần ôm lấy con gái vào nhà.

"Đã trở về?"

"Dạ, ông nội!" Tư Bang Quốc nhìn Tư Mộ Thần, cũng không quay đầu lại đi về phía thư phòng.

Hiện tại bầu không khí trong nhà không giống như lúc trước, ngay cả Tư Mộ Thần từ nhà tù trở về hơi thở tản ra từ người anh cũng không giống như lúc trước.

Anh càng trở nên lạnh lùng, thậm chí mà nói, càng thêm tuyệt tình, trước kia Tư Mộ Thần trọng tình trọng nghĩa, chuyện gì cũng đặt gia đình ở vị trí đầu tiên, ngay cả Tư Kiến Binh (bác cả của anh) luôn bất hòa với người nhà, anh có thể thả một con ngựa là sẽ thả một con ngựa. Bây giờ bọn họ đã khiến người nhà nguy hiểm rồi.

"Cũng định như thế này sao?" Lúc cửa thư phòng chưa đóng lại, giọng nói Tư Bang Quốc truyền đến, Tư Mộ Thần nhìn bóng lưng ông nội, bỗng chốc thấy ông già nhiều hơn, thật giống như trước kia.

"Ông nội, đã chuẩn bị kỹ càng rồi!" Tay Tư Mộ Thần cầm cái gì đó, sau đó quyết định, thực hiện đòn cuối cùng, nếu Tư Mộ Vĩ dám làm ra những chuyện kia, như vậy anh cũng sẽ cho bọn họ bị nhổ cỏ tận gốc.

"Ừ, vậy là tốt rồi, bác cả của con thật ra là người tốt, anh trai con cũng vậy, nếu có thể vứt bỏ hận thù, thì hãy bỏ qua cho bọn họ!"

"Ông nội, con biết rõ rồi!" Giọng nói của anh mang theo sự thù hận, Tư Bang Quốc làm sao nghe không hiểu?

"Đừng trách ông nội bất công, ông nội chỉ còn một đứa con trai, hy vọng con có thể buông tha cho nó! Thật ra nó không có làm gì sai, Mộ Thần, 'Hoàng Đình' vẫn còn cần người thừa kế!" Tư Bang Quốc đối với hai đứa cháu nội này ngày càng khó suy nghĩ.

"Ông nội, con sẽ giữ người lại để kế thừa 'Hoàng Đình'!" Bản tính Tư Mộ Vĩ không xấu, hơn nữa lần này án cướp giết vàng ròng này cũng không phải anh ta sắp đặt, kể cả gài vàng ròng làm tang vật cũng là bác cả đáng yêu kia sắp đặt cho, mặc dù không thể miễn tội, nhưng mà cả đời ăn cơm tù cũng đã đủ.

"Con bé Cảnh Tô đến chỗ Tư Mộ Vĩ, con đừng xúc động, đây là điều kiện mà con bé đưa ra để thả con, chỗ Mộ Vĩ ông đã sắp xếp người, sẽ không làm gì Cảnh Tô đâu!"

"Chuyện khi nào vậy?"

"Ngày hôm qua!"

"Ông nội, nếu, nếu như con và Mộ Vĩ chỉ có thể một người sống, người hy vọng ai sống?"

"Haiz, đứa nhỏ, con làm gì cố chấp như vậy? Làm tốt việc nên làm!" Tư Bang Quốc đóng cửa phòng lại.

Tư Mộ Thần đột nhiên cảm thấy tất cả đều phí công, hiện tại quan trọng nhất là phải cứu cha mẹ của anh ra, sau đó đưa vợ con của mình đi đến Canada, biết rõ Cảnh Tô rất thích đất nước Canada này, anh đã mua một ngôi nhà ở đây rồi.

"A Tuấn, tôi đã về rồi!" Tư Mộ Thần gọi điện thoại, trước tiên là thông báo cho Đường Tuấn.

"Lão đại, rốt cuộc anh đã về, tôi phải tranh thủ thông báo cho Lục Phạm, tên tiểu tử kia nhất định sẽ mừng như điên, anh em chúng tôi đang chờ mệnh lệnh của anh đó!"

Tư Mộ Thần vừa nghe đến tên Lục Phạm, nhướng mày nói: "A Tuấn, đến nhà họ Tư, ai cũng đừng thông báo!"

"Vâng, lão đại!" Đường Tuấn không biết anh là vì cái gì, nhưng mà cũng phải có chuyện quan trọng.

"Lão đại, vì sao không nói trong điện thoại?" Đường Tuấn nhìn bộ dạng rất buồn bực của Tư Mộ Thần, bây giờ không thể nói trong điện thoại sao?

Không phải nói, hiện tại lão đại vô tội đã được thả ra rồi à?

"A Tuấn, bây giờ tôi nói với cậu một chuyện, chỉ có hai người chúng ta biết rõ, vì vậy cho dù thế nào cậu cũng phải giữ bí mật!"

"Lão đại, anh nói đi!"

"Lục Phạm, hắn là hắc bang quốc tế nằm vùng!"

Tin tức gì cũng không rúng động như tin tức này, khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối.

"Lão, lão đại, anh đang nói đùa à?" Hiển nhiên là Đường Tuấn không tin.

"A Tuấn, thật ra chúng ta đều không phải nghi ngờ tên nội gián kia sao? Lần trước người chết chính là người của Tư Mộ Vĩ, nhưng mà quan trọng là vẫn không tìm ra tên nội gián kia!"

"Lão đại, nếu, nếu như tên tiểu tử Lục Phạm kia thừa nhận, lão đại tôi cầu xin anh hãy rộng lượng xử lý!" Đường Tuấn và Lục Phạm có tình cảm rất sâu đậm, bây giờ cho dù bọn họ đối mặt, anh ta cũng không nỡ phá bỏ phần tình cảm này, ai nói ăn trộm và cảnh sát thì không thể trở thành bạn? Nếu sửa đổi, vẫn có thể làm được.

"Nếu A Phạm có thể giúp chúng ta hủy bỏ án tử cướp vàng ròng, tôi sẽ xử lý nhẹ, huống chi Giang Phỉ Á cũng sinh con cho cậu ta rồi, tôi không muốn đứa bé này từ nay về sau không thấy mặt ba của nó!" Cũng đều là cha, anh hiểu được cảm giác kia!

"Lão đại, tôi đi chuẩn bị một chút!" Đường Tuấn biết Tư Mộ Thần nói nhiều như vậy, muốn bắt đầu hành động, tiếp theo tuy rằng không phải chính thức hành động, nhưng cũng phải chuẩn bị kỹ một chút, làm cho Lục Phạm nhảy vào, nếu Lục Phạm không chủ động thừa nhận, việc này cũng chỉ có thể nhờ anh em đến đây giúp đỡ.

"Được!"

Ban đêm, ba người Tư Mộ Thần và Đường Tuấn, Lục Phạm đột nhập vào trong một khu nhà cao cấp, bắt đầu lấy trộm tư liệu, nghe nói căn nhà này là nơi cất giấu tài liệu về vàng ròng.

"Lão đại, tình báo chính xác không?" Lục Phạm suy nghĩ vẫn là hỏi xem, bởi vì theo anh ta biết, tài liệu không phải ở trong này, chẳng lẽ là ai xếp đặt cái bẫy, chờ bọn họ nhảy vào?

"Phải, cậu phải tin tình báo của chúng ta là được đào tạo chuyên nghiệp cũng không phải ngồi không!" Ánh mắt Tư Mộ Thần sáng quắc, nhưng mà đang trầm tư làm Lục Phạm không phát hiện ra điều gì khác thường.

"Lão đại, tôi nói thật cho anh biết, trong này không có tài liệu mà anh muốn tìm!" Thật ra Lục Phạm rất rối, bây giờ nói hay không nói đây? Nhưng mà vì con và Giang Phỉ Á, cậu ta vẫn nên nói thôi.

"Làm sao mà cậu biết?"

"Lão đại, trước tiên anh đừng hỏi, chúng ta trở về, tôi sẽ nói cho anh biết, bây giờ rất nguy hiểm, chúng ta tranh thủ thời gian rút quân đi!"

Anh ta không có phát hiện, lúc nghe những lời nói đó, Đường Tuấn thở dài một hơi, sau đó vui vẻ trở về.

"Lão đại, tôi là nằm vùng!" Lục Phạm cảm thấy trong lòng rất có lỗi, nằm vùng là do cậu ta muốn làm, lúc trước cậu ta cũng muốn gia nhập hắc bang, bây giờ thẳng thắn cũng là cậu ta, cậu ta thật sự kìm nén đến phát sợ.

"Tài liệu các người muốn tìm trong khu nhà cao cấp của nhà họ Thẩm, nhà họ Thẩm cấu kết với người khác, bọn họ có trách nhiệm mang vàng cướp bóc được đã trải qua gia công lưu thông trên thị trường trong nước, lại thông qua giai đoạn rửa sạch máu trên những đống vàng này, trở thành vàng có thể dùng trên thị trường!"

"Cho nên?" Tư Mộ Thần cười cười nhìn Lục Phạm, dường như muốn nói, chúng ta đều đã biết những thứ này, tiếp theo phải làm sao đây?

Lục Phạm nhìn Đường Tuấn, lại nhìn Tư Mộ Thần, rồi lại nhìn Đường Tuấn, dường như từ trong ánh mắt của bọn họ đã nói rõ, chúng ta đã biết cậu là nằm vùng rồi!

"Các người cũng biết rồi hả?" Lục Phạm buồn bã, xem ra cậu ta không thể quay về nằm vùng rồi, chuyện nằm vùng này thất bại đến cỡ nào! Rõ ràng đã biết lâu rồi.

"Biết từ khi nào?"

"Muốn biết?" Đường Tuấn cười hỏi Lục Phạm, Lục Phạm lắc đầu như trống bỏi.

"Tối qua, lão đại nói cho tôi biết!" Đường Tuấn cười gian trá, vứt vấn đề này cho Tư Mộ Thần.

"Lão đại, vì sao anh lại biết?"

"Có đôi khi càng dùng vẻ đáng thương để che giấu chính mình, lại càng dễ dàng khiến cho người khác nghi ngờ. Thật ra vốn không hoài nghi cậu gì cả, cậu ở bên cạnh tôi lâu hơn so với Đường Tuấn, hơn nữa cậu còn là cháu trai của Lục tướng quân, cậu nằm vùng, ngay cả chính tôi cũng không thể bị thuyết phục!"

"Vậy tôi lộ ra sơ hở lúc nào?"

"Còn nhớ ngày Giang Phỉ Á bị thương không? Cậu vội vàng từ bên ngoài trở về, không kịp xử lý mình một chút, cậu còn nhớ rõ mình mặc quần áo gì không?" Nghe Tư Mộ Thần nói, Lục Phạm bắt đầu nhớ lại, cậu ta nhớ hôm đó cậu ta mặc quần áo có chữ R, nhưng đây không nói rõ gì cả, nếu người bình thường nhìn cũng là bình thường!

"Quần áo chữ R, lão đại, cũng không có vấn đề gì?"

"A Phạm, biệt hiệu của cậu là R!" Tư Mộ Thầm ném đống tài liệu lên trên bàn.

Tức giận một cách kỳ lạ, cũng không phải nói nằm vùng mà bị bắt sẽ rất xấu hổ, thật ra mọi người đều biết nằm vùng R là có ý gì, nằm vùng R là đào tạo người nằm vùng ưu tú nhất, Nhưng nhìn Lục Phạm đi, Đường Tuấn suýt chút ôm bụng cười to, Lục Phạm sẽ vĩ đại, quái dị quá.

"Lão đại, anh sẽ tha thứ cho tôi chứ?"

"Không nhất định!"

"Vậy tôi đây sẽ lấy công chuộc tội!"

"Làm thế nào?"

"Tôi sẽ giao tài liệu cho anh, tiện thể giao vụ án cướp vàng mọi người tình nghi cho anh!"

"Cậu xác định!"

"Tôi xác định!"

Hiện tại mấy người kia đang ở dưới tầng hầm của khu nhà cao cấp bên nước Mỹ, có lẽ cũng không thể vượt qua, nhưng mà không nhất định phải chết đói, đã hơn một tuần cậu ta không trở về, không biết bọn họ có thể chống đỡ với những lương khô kia tới khi nào.

"Lục Phạm, tôi và Đường Tuấn lấy tài liệu, cậu trở về báo với người của tòa án quốc tế đến đây, để bọn họ đến xử lý chuyện này!"

"Vâng, lão đại!" Lục Phạm nhận được mệnh lệnh đứng lên chào theo kiểu nhà binh, bọn họ biết đây là biểu tượng thuộc quyền sở hữu của cậu ta.

Tư Mộ Thần cũng chào theo nghi thức quân đội với cậu ta, "Lục Phạm, hoan nghênh cậu gia nhập với chúng tôi!"

"Cảm ơn lão đại!"

Lục Phạm quay lại làm cho bọn họ xứng đáng với cái tên Tam Giác Sắt, dưới sự nỗ lực của bọn họ, vụ án nào thiếu công bằng cũng sẽ bị phơi bày.

Đêm dò xét nhà họ Thẩm, có thu hoạch khá, ngoài dự tính về tài liệu về vàng ròng, bọn họ còn đi đến nơi cất giấu số tiền lớn, đây không phải là sự kiện buôn bán thuốc phiện vào mấy tháng trước rất oanh oanh liệt liệt sao? Độc Vương vẫn không sa lưới, thì ra độc vương lớn nhất là bọn họ! Khoản thu hoạch này là ngoài dự liệu rất lớn, đủ lớn để làm cho bọn họ mất đầu mất mạng!

"Lão đại, tôi không thể tưởng tượng được nhà họ Thẩm nho nhỏ này lại có lá gan lớn đến vậy!

"Không có nhà họ Dương, tôi đoán bọn họ không dám gây sóng gió!"

"Nhà họ Dương?"

"Ừ!"

"Vậy thì nhổ cổ tận gốc!"

"Bắt giam lão già kia, trừ đi nhà họ Thẩm, tương đương nhà họ Dương mất đi người mưu tính, cũng không thể tác quái được!" Tư Mộ Thần biết có những nhà làm quan nhưng thật ra người làm quan thì không dơ bẩn. Mà ngay cả nhà họ Tư cũng vậy, nếu không tại sao 'Hoàng Đình' trải qua nhiều nguy hiểm vẫn đứng vững không ngã?

"Lão đại, bây giờ chúng ta nên làm thế nào?"

"Không bứt dây động rừng!" Nhà họ Thẩm là một ổ rắn độc, một khi ông ta quay đầu cắn ngược lại thì hậu quả rất khó lường.

"Lão đại, tôi có một đề nghị!"

"Cậu nói đi!"

"Cùng ra quân với 'Hoàng Đình'!"

"Cùng hợp tác với Tư Mộ Vĩ?"

"Lão đại, lúc này anh phải có thành ý với người ta, vả lại, Cảnh Thái Lam cũng cần 'Hoàng Đình'!"

"Cứ làm vậy đi!"

Tư Mộ Thần suy nghĩ thấy cũng đúng, hiện tại muốn hạ gục nhà họ Thẩm phải có cơ sở kinh tế lớn, hiện tại ở chợ đêm nhà họ Thẩm là một xí nghiệp có thế lực rất lớn, cho dù là 'Hoàng Đình' cũng chưa chắc có thể hạ gục được nhà họ Thẩm.

"Lão đại, Tư Mộ Vĩ đến tìm anh!" Đường Tuấn kéo bức màn xuống, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ thấy chiếc xe dừng lại, một chiếc Lincoln màu đen nhất định là của Tư Mộ Vĩ, cậu ta gặp một lần là nhớ kỹ.

"Đến thì đến! không phải đúng lúc muốn hợp tác với anh ta sao? Đến đây rồi thì nóichuyện."

"Đợi một chút, lão đại, anh xác định bình tĩnh hòa nhã nói chuyện với anh ta?"

"Hả?"

"Anh ta, anh ta đưa chị dâu đến!" Đường Tuấn cảm thấy rất kỳ lạ, chị dâu nhà bọn họ tạo phản sao? Tại sao lại ở cùng một chỗ với Tư Mộ Vĩ?

"A, sẽ không, tôi rất bình tĩnh!"

Nhưng mà Đường Tuấn lại không bình tĩnh, hai người đàn ông kẹp một người phụ nữ ở chính giữa, người phụ nữ kia cũng đáng yêu, được yêu mến như nhau, nếu vung tay, là sẽ giúp ai?

"Cậu nghĩ gì thế?"

"Tôi suy nghĩ, nếu anh và Tư Mộ Vĩ đánh nhau, chị dâu sẽ giúp ai?"

"Hai người chúng ta đánh nhau trước hay lôi người hay gây chuyện là cậu ra đánh cho chết! Không nhìn ra chị dâu của cậu đang bị ép buộc sao?"

"Đã nhìn ra, thì ra các người kết hôn là bị ép buộc!" Đường Tuấn đưa ra kết luận này.

"Tiểu tử cậu, tôi thấy cậu thật sự muốn đi Tây Bắc để hóng gió rồi!" Tư Mộ Thần phun lời ra, đối thủ đến đây, không muốn nói nhảm với tiểu tử này, không có chút sức lực nào.

"Tư Mộ Thần, tôi muốn phần tài liệu kia!" Tư Mộ Vĩ mở miệng chính là nói thẳng muốn cái gì, trong lời nói có thể thấy được sự bá đạo, Tư Mộ Thần nhẹ nhàng nhíu mày.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn nguyennguyen về bài viết trên: Chiphuong22, emnhoanh05lc, macynguyen, phuong thi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 77, 78, 79

[Cổ đại] Chỉ yêu nương tử tuyệt sắc - Mẹ Của Hiên Thiếu Gia

1 ... 51, 52, 53

3 • [Hiện đại - Trọng sinh] Sống lại có anh bên em là đủ - Liễu Như An

1 ... 35, 36, 37

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 86, 87, 88

5 • [Xuyên không - Thú nhân] Kiếm sống nơi hoang dã - Tiêu Dương

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 165, 166, 167

7 • [Hiện đại] Ông xã thần bí không thấy mặt - Cát Tường Dạ

1 ... 122, 123, 124

8 • [Hiện đại] Nhà tù nóng bỏng Tổng giám đốc tha cho tôi đi - Ái Tình Hoa Viên

1 ... 93, 94, 95

9 • [Xuyên không] Đích nữ nhị tiểu thư - Tình Đa Đa

1 ... 44, 45, 46

10 • List truyện ngôn tình hoàn + Ebook [Update 1/12]

1 ... 52, 53, 54

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Tà vương phúc hắc sủng cuồng phi - Nạp Lan Dạ Anh

1 ... 38, 39, 40

[Cổ đại - Trọng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

1 ... 53, 54, 55

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

16 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Nếu em nở rộ gió mát sẽ đến - Thịnh Thế Ái

1 ... 14, 15, 16

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cách phát tài của thương phụ - Tiêu Tùy Duyên

1 ... 25, 26, 27

List truyện Xuyên không + Chủng điền văn + Trùng sinh hoàn (Update ngày 25/11)

1 ... 65, 66, 67

20 • [Hiện đại] Khinh Ngữ - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 22, 23, 24


Thành viên nổi bật 
Thư Niệm
Thư Niệm
Hạ Quân Hạc
Hạ Quân Hạc
Sunlia
Sunlia

Shop - Đấu giá: phinny vừa đặt giá 204 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Thư Niệm: Phan là thành viên mới nên ko dẫn link đc :)) có gì phan pm nhờ mod
__Phan__: chỉ là link bài viết mà ta @@
__Phan__: là sao @@
__Phan__: Xin lỗi bạn, nội dung bài này chứa thông tin (hoặc chứa đường link) vi phạm quy định. Tài khoản của bạn có thể bị khoá vĩnh viễn nếu bạn vẫn cố tình phát tán tràn lan (spam) nội dung này.

Nội dung spam được tìm thấy trong bài là xxx
Thư Niệm: Quà noel
Đào Sindy: Quà gì thế :D2
__Phan__: sao bỏ link vào thì không đăng tin nhắn được nhỉ @@
__Phan__: Mọi người ủng hộ truyện mình với nhé.
Truyện Thuần Việt: Anh có thích em không?
Cám ơn mn nhiều <3
__Phan__: ư ư
Thư Niệm: Nhận được quà rồi Q nhá :bird: còn ống tiêu bạch ngọc của tuôi đâu :cry2:
Đường Thất Công Tử: 10k đứt ruột :lol:
Cô Quân: Mời you tới box Thú cưng - Cây cảnh
Cùng xem Điểm tin thú cưng, động vật được cập nhật thường xuyên.
Chơi game kiếm điểm
Game giải đố có thưởng
Hay các Mẹo vặt làm vườn cho vườn cây nhà bạn luôn xanh mát~~
Nminhngoc1012: Em cầu bao nuôi ~*o*~
Nminhngoc1012: Sếp hét giá vậy em sợ, em ko dám mua
Nminhngoc1012: sếp mua rồi tặng em đi sếp ;)
Đường Thất Công Tử: chuẩn bị 8k - 10k đi :lol:
Kyz: @tuantrinh: Bao tiền thế ạ?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Đường Thất Công Tử: em táng gia bại sản rồi, cũng muốn lắm :lol:
tuantrinh: không ai giành nhẫn của mình à?
Shop - Đấu giá: Đường Thất Công Tử vừa đặt giá 300 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 293 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Ngọc Nguyệt: Dạ chào cụ...
Snow cầm thú HD: == pai ngọ
Ngọc Nguyệt: Không. Cụ ôn thi đi.
Snow cầm thú HD: Uk, sao?
Ngọc Nguyệt: Thiên Chúa?
Snow cầm thú HD:
Ngọc Nguyệt: Cụ theo đạo không?

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.