Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 149 bài ] 

Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm

 
Có bài mới 17.05.2018, 22:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 94
Được thanks: 366 lần
Điểm: 31.84
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 30
Chương 131: Rơi xuống vực

Edit: Mẹ tớ là Thái hậu
Beta: Sunlia

Nóng, nóng quá! Khó khăn tránh thoát hỏa diễm của Phượng Hoàng, trán Bảo Nhi nhễ nhại mồ hôi, trên khuôn mặt hắt lên ánh lửa, nàng lo lắng nhíu mày, nhìn quả cầu lửa to lớn trước mặt, y phục trên người khô khốc, nhiều chỗ còn bị cháy xém, nàng chỉ sợ gần thêm bước nữa, chính mình cũng tan thành tro bụi.

Kể từ khi Phượng Hoàng biến thân, chiếc vòng tay làm từ băng làm quanh thân nàng xuất hiện nhiều khí lạnh, mặc dù không kịp xua đi hỏa diễm của Phượng Hoàng nhưng cũng làm dịu đi một chút hơi nóng. Tuy nhiên cũng không thể so được với hỏa diễm của Phượng Hoàng, giống như nước ít không cứu được lửa lớn.

“Hừ, chỉ là tiểu bảo vật, ngươi nghĩ nó sẽ cứu được ngươi ư?” Phượng Hoàng cười lạnh “xuy” một tiếng, đôi mắt hẹp dài liếc nhìn chiếc vòng nhỏ bằng băng: “Tên bạch xà đó nhiều ngày dùng tiểu bảo vật này vào trộm cỏ Phượng Hoàng của ta nhưng cuối cùng vẫn thấy khó mà lui, càng không nói đến nhân loại không có đạo hạnh như ngươi, chỉ là tới để chịu chết.”

“Ta biết mình đến đây không khác gì chịu chết nhưng nếu không đến, ta đến cả một chút cơ hội cũng không có, Phượng Hoàng, ngươi đã có đôi cánh Phượng, sao phải cần cỏ Phượng Hoàng nữa? Ngươi cho ta hái, cứu Lộ Nhi một mạng được không?” Hai mắt Bảo Nhi tha thiết nhìn nó, nàng cảm thấy da mặt mình sắp bị hun đến cháy rồi.

Cứu yêu xà kia? Phượng Hoàng cao ngạo lắc đầu, một xà yêu nho nhỏ mà cũng xứng dùng cỏ Phượng Hoàng sao? Buồn cười! Cứu hắn còn không bằng lưu cho mình một đường lui, dù sao cỏ Phượng Hoàng cũng có thể khởi tử hồi sinh, lại có khả năng gia tăng hơn trăm năm pháp thuật.

“Ngươi thì biết cái gì, ngươi chỉ là một phàm nhân, cỏ Phượng Hoàng theo ta đã hơn bảy trăm năm, há nói đưa là đưa sao?” Phượng Hoàng chớp mắt, cười lớn: “Muốn lấy thì cũng có thể, chỉ cần ngươi có thể chạm đền phần lá, ta sẽ đưa cho ngươi.”

Lá cây…. Mắt Bảo Nhi lòe lòe phát sáng nhìn phiến lá, nàng cắn răng gật đầu.

“Được, đấy là ngươi nói.” Nàng nói xong liền mạnh mẽ phóng tới, chân vừa nhúc nhích chính là lúc cảm nhận rõ ràng độ nóng dưới chân, làm cho nàng đau muốn ngất.

Không nghĩ tới nàng đáp ứng sảng khoái như vậy, Phượng Hoàng nghi hoặc nhìn bóng dáng quật cường kia, nó chỉ tự hỏi trong chốc lát liền nhìn thấy bóng dáng lung lay của bảo Nhi bước từng bước lại gần cỏ Phượng Hoàng.

Chỉ cần bước một bước nữa là sẽ bị hỏa diễm thiêu đốt, mỗi bước đi sẽ giống như đi trên bàn chông, tuy không thấy miệng vết thương nhìn bàn chân lại có thể cảm nhận tất cả giày vò.

“Rất đau? Chỉ cần ngươi lui lại hai bước, đau đớn gì sẽ không còn.” Phượng Hoàng cười nhẹ khuyên nhủ, vung cánh bay trên đầu nàng, nhìn đôi môi bị nàng cắn nát, vung cánh chậm lại một chút rồi khôi phục lại tốc độ bình thường.

Hai mắt Kim Bảo Nhi đã muốn mê mang, Phượng Hoàng thật là vì mình mà suy nghĩ sao? Không, nó khuyên chính là khuyên nàng buông tha cơ hội cứu Lộ Nhi! Chỉ cần nàng lùi bước, nàng biết bản thân mình không có đủ dũng khí bước tiếp lại lần nữa, bị liệt hỏa thiêu đốt đau đớn thật, nhưng nếu chịu đựng trong thời gian dài, nó cũng không còn có kích thích nào nữa.

Nghĩ đến điểm này, đôi mắt đàn mê mang đã trở nên kiên định.

“Ta cần cỏ Phượng Hoàng!” Nói xong, nàng cắn chặt môi dưới rồi lại gian nan bước tiếp bước từng bước, nàng mơ hồ có thể nhìn thấy lá cây đang phát sáng, chỉ cần mười bước nữa, mười bước nữa thôi nàng có thể chạm đến nó rồi.

“Ngươi sẽ mất mạng một cách vô ích, cần gì phải cưỡng cầu, vật này vỗn dĩ thuộc về Phượng Hoàng tộc bọn ta, các ngươi cho dù là nhân hay là yêu, bước đến bước thứ ba đã là cực hạn.” Phượng Hoàng nhìn vòng băng trên tay nàng phát ra lãnh khí ngày càng nồng đậm, có chút kinh ngạc: “Kì lạ, xà yêu kia đến đây vòng băng này cũng không phát huy uy lực lớn đến vậy, chẳng lẽ nó cũng sợ bị liệt hỏa đốt cháy?”

Nàng bừng tỉnh khi nghe lời nó nói, vòng băng trên tay tản mát ra từng đợt khí lạnh, dần dần bao quanh toàn thân Kim Bảo Nhi.

Vết bỏng đau rát giống như bị dao nóng cắt qua dần dịu đi, nàng không khỏi thở một hơi, thân mình gầy yếu lay động ngồi xuống, ôm lấy bả vai đau đớn, chau mày, đôi môi bị cắn nát nhiễm máu đỏ tươi, giọt máu nhỏ xuống đất phát ra tiếng tanh tách, tựa như sắt nóng gặp nước.

Mặc dù vậy nhưng nàng vẫn cố gắng đứng lên cho dù hỏa hoạn cắn phệ, đau thấu xương cốt.

“Vô dụng, cho dù vòng băng giúp ngươi, bản thân nó cũng không chịu được Phượng Hỏa chi diễm của ta, so với ngũ vị chân hỏa của Thái Thượng Lão quân không chút thua kém, niệm lòng tốt của ngươi, ta thả ngươi đi, thế nào?” Đây chính là nhượng bộ lớn nhất trong mấy trăm năm của nó, Phượng Hoàng thở dài.

Nó chưa bao giờ biết thì ra cũng có thời điểm bản thân nó không đành lòng, mỗi khi nhìn thấy yêu ma quỷ quái bị hảo diễm đốt cháy, nó còn có thể vừa xem vừa cười, chỉ có duy nhất mình nàng làm cho lòng thương hại của nó nổi lên.

“Ta…..cần cỏ Phượng Hoàng!” Bảo Nhi lắc đầu, nhẹ giọng nói khẽ.

Trong tâm trí của nàng, chỉ còn một ý niệm, đó là lấy được cỏ Phượng Hoàng, nếu không hái được, nàng cũng chỉ còn có thể hỏa táng ở đây.

“Ngươi!” Lần đầu tiên đụng tới người không phân biệt tốt xấu, ai cũng chỉ mong cầu xin nó tha mạng, duy chỉ có nàng cự tuyệt hảo ý của nó! Phượng Hoàng tức giận, huy động cành nhiều Phượng Hỏa chi diễm: “Được, được, ngươi muốn tìm chết, ta cần gì phải nói lời vô nghĩa với ngươi.”

Bảo Nhi chỉ cảm thấy theo tốc độ vỗ cánh của nó, cảm giá thiểu đốt trên người dịu đi lại dần nóng cháy trở lại, nàng biết khắp không gian hiện giờ mình nó khống chế.

Không được, bản thân đến đây không phải để chịu chết, cũng không phải gặp khó mà lui bước, chẳng những lãng phí sự hy sinh của bản thân, lại…..hai tay không khỏi xoa lên bụng vẫn còn bằng phẳng, trên mặt nàng vạn phần dịu dang.

“Ngươi nói chỉ cần ta có thể đụng đến phiến lá có Phượng Hoàng sẽ đồng ý để ta mang nó đi!” Nàng đột ngột ngẩng đầu, run run đứng lên.

Phượng Hoàng ngẩn ra, nguyên tưởng rẳng nàng không kiên trì được lại thấy nàng đứng lên, mắt nó lóe lên sự ngạc nhiên.

“Đúng vậy, ta đã nói qua, hiện tại còn mười bước, mà ngươi ba bước còn bước không nổi, mỗi lần tiến thêm một bước sẽ đau đớn thấu tâm can, ngươi chỉ là phàm nhân, nếu cứ cố chấp sẽ sẽ bị thiêu chết.” Nói đến đây nó liền nhìn cỏ Phượng Hoàng, đây là báu vật của nó, không thể bị cướp đi.

Lấy được sự đáp ứng của Phượng Hoàng, Bảo Nhi gian nan mỉm cười, đứa nhỏ, nương cùng con đi cứu phụ thân.

Ngay tại lúc này, thân hình lay động của Kim Bảo Nhi đột nhiên dứng thẳng lưng, mắt liếc đến cỏ Phượng Hoàng mắt liền phát sáng, nàng cắn răng, liều lĩnh đi qua, mặc kệ cho hỏa diễm thiêu đốt thân thể, nàng vẫn không có ý định lùi bước.

“Không!” Phượng hoàng trơ mắt nhìn cỏ Phượng Hoàng bị nàng nhổ từ mặt đất lên, nàng kéo theo cả rễ cây vẫn còn dính bùn đất.

Đã hái được, thân Bảo Nhi liền mềm nhũn, nàng muốn ngã xuống đất, nàng liền cảm giác phía sau có từng trận cuồng phong ập tới.

Thân hình mềm mại bay lên không trung, Phượng Hoàng nhìn nàng bằng ánh mắt thương hại.

“Ta nói ta tặng cho ngươi, nhưng ta không nói sẽ tặng cho người sống, cỏ Phượng Hoàng là thánh vật Phượng Hoàng tộc, tuyệt không thể rơi vào tay nhân thế, ta đành phải đưa ngươi đi gặp Diêm Vương thôi.” Phượng Hoàng vỗ cánh thật mạnh, không quay đầu lại liền cứ thế bay mất.

Không nghĩ tới thế lửa càng lúc càng lớn, ngay tại lúc nàng ngã xuống, vòng băng đột phát ra lãnh khí, đem cả người nàng đẩy đi, mà nơi nàng ngã, lại chính la vực sâu vô trượng,…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody
     

Có bài mới 18.05.2018, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 114
Được thanks: 409 lần
Điểm: 40.22
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 32
Chương 132: Giao Dịch

Editor: Lãng Quên
Beta: hoa hồng

Thân thể phảng phất như con diều cô độc, bị sợi dây nhỏ dùng lực lôi kéo, không ngừng rơi xuống dưới vách núi đen, y phục tung bay, sợi tóc đen dài bị gió mạnh thổi tung che khuất hai bên tầm mắt, nàng chỉ có thể nhìn thẳng chằm chằm nơi đang rơi xuống, toàn thân nóng lạnh luân chuyển, tay nắm lấy cỏ Phượng Hoàng càng chặt thêm.

“Tỷ tỷ… Tỷ tỷ…” Trong đầu hiện lên hình ảnh một bóng dáng nhỏ xinh đáng yêu đang chạy về phía nàng, đôi mắt sáng ngời cùng với miệng nhỏ cười toe toét làm cho lòng người ấm áp.

Nàng chợt khẽ mỉm cười, vươn tay ra muốn ôm lấy đứa bé, nhưng trong nháy mắt, bóng dáng nhỏ xinh từ từ kéo dài, gương mặt tròn nhỏ nhắn đáng yêu biến thành gương mặt tuấn tú cười không đàng hoàng, mắt đào hoa khẽ liếc.

“Bảo Nhi, nàng là của ta, chúng ta đã cùng nhau ước định, nàng sẽ vì ta mà sinh hạ Tử Huân.”

Sinh hạ Tử Huân? Vẻ mặt mờ mịt có một chút cảm xúc, mi mắt nàng nhấp nháy, chính mình còn không còn mạng, làm sao có thể vì chàng mà sinh hạ Tử Huân đây, Lộ Nhi?

Thân thể không ngừng rơi xuống, bên gò má nàng xuất hiện những vết nứt, thấy rõ từ trên xuống dưới vách đá trơn nhẵn như được mài qua không có một đoạn dây leo nào, muốn tự cứu mình đúng là si tâm vọng tưởng.

Hài tử, thực xin lỗi, mẫu thân không thể sinh con rồi, cũng chỉ có thể mang con đi theo. Bên môi nở nụ cười khổ, tay nàng xoa xoa bụng, vỗ về vuốt ve như muốn truyền đạt tất cả xin lỗi đến đứa con trong bụng.

“Đừng động!”

Đột nhiên truyền tới tiếng quát lớn của một nữ tử, Kim Bảo Nhi kinh ngạc, nhìn về phía bên phải nơi giọng nói phát ra, nữ tử mặc toàn thân màu đỏ đậm nhíu chặt lông mày, ngồi trên người một con hồ ly màu xanh, bốn móng sắc bén giống như có thể bám vào vách đá, đúng là giẫm lên trên vách đá trơn bóng dựng đựng chạy đến.

Là nàng! Trong lòng Kim Bảo Nhi vui vẻ, nghe nàng nói thế, nhất định là đến cứu mình.

Mặc dù hai người chưa bao giờ nói chuyện nhiều, nhưng mà lại thấy nàng thường xuất hiện ở bên cạnh Lộ Nhi, là biết quan hệ của bọn họ không phải là ít, mà chính mình cũng cố gắng ngăn chặn những suy nghĩ sâu xa, lại thêm ba ngày trước nàng tự nhận mình là nương tử của Lộ Nhi, rốt cuộc vì sao nàng lại tới cứu mình? Nghĩ đến đây, Kim Bảo Nhi cắn khóe môi đang có máu tươi đông lại.

Hồ ly màu xanh bước nhanh tới, chỉ trong chốc lát đã chạy đến bên cạnh nàng, một đường chạy xuống dưới, mà bóng dáng màu đỏ cũng nhanh chóng chớp lấy thời cơ đưa tay về phía nàng.

“Nhanh nắm lấy!”

Thoáng giật mình, Kim Bảo Nhi cũng không suy nghĩ nhiều, đưa tay cầm lấy tay của nàng, đầu óc trống rỗng, đó là một bàn tay nhỏ lành lạnh giống như Lộ Nhi, trong khi tay nàng nóng bỏng đụng vào tay nàng, bàn tay thoải mái mà run lên.

Cổ tay khẽ đảo, nhanh chóng kéo nàng đến trước người của mình, bóng dáng màu đỏ giữ chặt thân thể xụi lơ, nhíu chặt lông mày nhìn da thịt của người trước mặt bị nung đỏ, há miệng, lại nuốt lời muốn nói xuống, chỉ vỗ vỗ bộ lông hồ ly, chờ nó vừa chuyển hướng, hai chân nhảy qua giữ chặt.

Hồ ly màu xanh thông minh chọn địa điểm tốt để dừng chân, qua nửa canh giờ đã đến phía dưới Mặc Sơn.

Ôm lấy Bảo Nhi, bóng dáng màu đỏ gật gật đầu cảm kích hồ ly, hồ ly cũng nhếch nhếch miệng, liếc nhìn mây đen tụ lại lại lần nữa, nâng đuôi hồ ly đên bay về phía sơn động của mình.

“Hu, đau quá!” Ngồi dưới đất, Kim Bảo Nhi bị đau làm cho tỉnh giấc, mở mi mắt, thấy rõ mỗi một tấc da trên người mình đều bị thiêu cháy đỏ bừng, gần như thương tích đầy mình!

“Đừng lộn xộn, vết bỏng trên người cô quá nghiêm trọng, ta còn đang suy nghĩ vì sao con phượng hoàng kia lại chờ nhìn cô rơi xuống, xem ra, dù nó không tự mình ra tay muốn mạng của cô, vết bỏng này của cô cũng khiến cho cô không cách nào sống nổi.” Ngồi xổm người xuống, cẩn thận vòng tay qua ôm chắc cánh tay nàng, bóng dáng đỏ đậm không khỏi lo lắng nhìn về vị trí ở giữa núi Mặc Sơn.

“Thật không ngờ, vậy mà cô… Vì sao còn tới cứu ta? Trúc Hồng!” Bảo Nhi chua xót cười.

“Bởi vì trong tay cô có cỏ Phượng Hoàng.” Ngược lại Trúc Hồng thẳng thừng trả lời, chậm rãi quay mặt lại, đối với vết thương trên người nàng, lại có chút không đành lòng.

Vốn nghĩ rằng, sau khi nàng gặp phải Phượng Hoàng lửa sẽ e sợ, sẽ từ bỏ, nhưng không nghĩ tới nàng lại kiên định không đổi xông lên, khiến cho mình đang ở ngọn núi khác kinh ngạc không thôi, vội vàng huýt sáo trao đổi nhờ hồ ly hỗ trợ.

Nhưng vết bỏng trên người nàng, không có thuốc nào trị được, trừ phi…

“Cô biết chàng đang ở đâu, có thể đi cứu chàng phải không?” Nắm chặt tay, từ từ mở năm ngón tay ra, lòng bàn tay, hào quang của cỏ Phượng Hoàng cũng không giảm: “Nhanh đi cứu chàng, ta không sao, tạm thời vẫn còn chịu đựng được, ta muốn gặp mặt chàng một lần cuối cùng, cô nhanh đi cứu chàng!” Liếm liếm môi dưới bị thương, mặt Bảo Nhi không còn chút máu.

Nóng quá, hóa ra cho dù đã rời xa mảnh đất trống kia, cực nóng trên người cũng không biến mất, vẫn cắn nuốt mỗi một tấc da thịt trên người, cùng với ý chí của nàng cũng không còn sót bao nhiêu.

“Cô… Chỉ vì muốn cứu công tử?” Nói xong mới phát hiện bản thân nói lỡ miệng, sao mình có thể gọi hắn là công tử.

Nàng cũng hiểu rõ cười một tiếng, gật gật đầu, suy yếu chỉ có thể tựa cả thân thể vào trên người Trúc Hồng.

“Nếu như liều cái mạng này mà có thể cứu được Lộ Nhi, ta cam tâm tình nguyện.”

Khuôn mặt yêu mị cứng ngắc giây lát, Trúc Hồng mấp máy môi, một tay giữ ở ngực, nhìn người trong lòng như giống như đóa hoa sắp lụi tàn, do dự chốc lát.

“Không phải một mình cô, còn có thai nhi trong bụng cô.”

“Với thương thế hiện tại của ta, cũng không cứu được đứa bé.” Lắc đầu, trong đồng tử tràn đầy đau khổ.

Bàn tay ngọc xanh nhạt yên lặng xoa lấy bụng nàng, Bảo Nhi kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn Trúc Hồng, không rõ tại sao nàng lại có động tác này, nhất là vẻ mặt hết sức do dự trên mặt nàng.

“Nếu như, ta có thể cứu lấy hài tử trong bụng cô, cô có thể đáp ứng một yêu cầu của ta không?

Sao, còn cứu được? Quả thật nàng không tiêu hóa được những lời này, đã chuẩn bị tốt để chết đi, lại bỗng nhiên nghe được mình còn có khả năng có thể sống, trong lòng dâng trào, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt vô cùng bất an của Trúc Hồng, định mở miệng lại cố gắng im lặng, nàng muốn gì? Một trận bất an lan truyền trong lòng nàng…

“Yêu cầu gì?” Bảo Nhi nhẹ giọng hỏi, cổ họng có chút khàn khàn.

“Ta sẽ dùng tinh khí tu luyện trăm năm của ta để cứu cô, như vậy, ta sẽ bị hiện về nguyên hình, phải tu luyện lại lần nữa, cho nên ta muốn xin cô…” Môi đỏ tươi khẽ thở dài, hốc mắt Trúc Hồng ửng đỏ: “Muốn cô rời khỏi công tử, nếu không, cho dù ngài ấy chiếm được tiên thảo, cũng sẽ không thành tiên được, Trúc Hồng hiểu trong lòng công tử cô rất quan trọng, vì cô, ngài ấy thà rằng để tam phục* của mặt trời chỉa vào cũng muốn đợi ở Kim gia, chỉ sợ cô bị Đông Công công tử cướp đi, những chuyện này đều là những chuyện Trúc Hồng không cách nào có được.” (*tam phục; mùa nóng: chỉ thời kì nóng nhất trong năm, sơ phục: 10 ngày, tính từ canh thứ ba sau Hạ Chỉ; trung phục: 20 ngày, tính từ canh thứ tư sau Hạ Chỉ; mạt phục: 10 ngày, tính từ canh thứ nhất sau Lập Thu)

Đúng vậy… Đôi mắt ảm đạm lại cúi xuống, sao nàng chưa từng biết, hắn đối tốt với mình, mặc dù vì Tử Huân, nhưng, nhưng cũng che chở nàng, bảo hộ nàng, cho dù một khắc cũng chưa từng lơi lỏng, chỉ cần ăn lấy lá cỏ Phượng Hoàng, là hắn có thể bình yên tránh khỏi thiên kiếp rồi…

“Ta không cần tinh khí của cô, Trúc Hồng, đó là thứ cô vất vả đạt được, vốn thuộc về cô, ta không có quyền lợi tước đoạt nó, cho dù ta sống, nếu để chàng biết được, cũng sẽ buông tha tất cả để đến tìm ta…” Nghĩ tới đây nàng không khỏi có chút thoải mái: “Đã có đủ nhiều, ta đã thấy thỏa mãn, cô vẫn nên cầm lấy cỏ Phượng Hoàng đi cứu chàng đi, đừng cho chàng biết, ta còn sống…”

Từ từ nhắm mắt lại, đáy mắt Bảo Nhi rơi xuống một giọt nước mắt trong suốt, nhiệt độ cực nóng, so với bị lửa Phượng Hoàng thêu đốt còn đau đớn gấp vạn lần hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody, hh09
Có bài mới 18.05.2018, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Hồng Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 114
Được thanks: 409 lần
Điểm: 40.22
Có bài mới Re: [Cổ đại] Xà công tử: Tiểu tướng công? Cút đi!!! – Thiên Lạc Họa Tâm - Điểm: 31
Chương 133: Thuật phân thân

Editor: Lãng Quên
Beta: hoa hồng

“Ầm!” Một tia chớp thẳng tắp đánh về phía bóng dáng màu trắng, tốc độ trong chớp mắt, nhưng vẫn có thể tránh được, hai người Lôi công Điện mẫu liếc nhìn nhau, không nghĩ tới trăm năm không gặp, yêu lực của con xà yêu này lại tiến bộ lên nhiều như vậy, trước đây vẫn còn miễn cưỡng tránh thoát mà bây giờ thân thủ đã linh hoạt hơn rất nhiều.

Nhếch lông mày liếc nhìn nham thạch bị đánh trúng tan nát, mặc dù vẻ mặt Lôi Nhi không đổi, nhưng trong lòng cũng nổi lên một tầng mồ hôi lạnh, nhìn xà tiên vẻ mặt đăm chiêu nhìn chằm chằm mình, giống như không có tính toán xuất thủ tiếp.

Cuối cùng ông ta nghĩ gì? Lộ Nhi biết rõ, sư phụ là loại người âm ngoan, tuyệt đối sẽ không dễ dàng cho mình vượt qua Thiên kiếp như vậy, ông đã nói, trên Tiên giới chỉ cần có một xà tiên là đủ, bảy trăm năm qua chưa từng có một Xà yêu đi lên tiên giới, tất cả đều bị sư phụ chặn ngang cắt đứt.

“Đồ nhi ngoan, thân thủ không tệ, nhiều năm không gặp, trái lại khiến cho sư phụ nhìn với cặp mắt khác xưa.” Một tay vỗ vỗ cằm, xà tiên cười hết sức quỷ mị, ánh mắt mang theo suy tính: “Chỉ là, ngươi cho rằng có thể vượt qua được cửa ải này của sư phụ sao?” Ánh mắt thâm trầm, đồng tử lạnh giá.

“Chạy không thoát, chẳng qua cũng chỉ là chết, ta không tham sống sợ chết giống như người nào đó, vì muốn thăng lên Tiên giới có thể hi sinh luôn đồ đệ tin cậy nhất.” Nhếch miệng cười, khóe miệng màu hồng phấn của Lộ Nhi mang theo ý vị châm chọc thâm sâu, nhìn biểu cảm trên mặt sư phụ rõ ràng xuống thấp, hắn biết, mình đã chọc giận ông ta.

Lão đạo sĩ đứng ở phía xa chờ xem không khỏi vì lời nói của hắn mà đổ mồ hôi lạnh, đang nguy cấp, sao còn nói chuyện khiêu khích xà tiên, không phải muốn đi tìm chết sao!

“Sư phụ…” Không biết từ lúc nào sau lưng lão đạo sĩ đã xuất hiện một gương mặt có vẻ tái nhợt, vừa quay đầu lại thiếu chút nữa cho rằng mình gặp phải quỷ.

Vỗ vỗ ngực, lão đạo sĩ trừng mắt liếc nhìn đồ nhi của mình một cái, vì một nữ yêu mà biến thành bộ dáng hiện tại, đáng sao? Người sáng mắt đều nhìn thấy rõ người nữ yêu kia thích là xà công tử kia, không phải hắn, mà ngốc đồ đệ này của ông, chỉ vì một câu nói của nữ yêu, hoàn toàn bị đánh bại, thật sự không dùng được!

Cũng bởi vì thế, gần đây ông mới để cho hắn ở trong khách điếm nghỉ ngơi nhiều hơn.

“Con tới làm gì, thân thể không tốt còn không chịu quay trở về nghỉ ngơi đi.” Nhíu lông mày trắng bạc, lão đạo sĩ nhìn đồ đệ gần như chỉ cần một cơn gió là thổi ngã lên tiếng khuyên nhủ.

“Nàng cũng tới, đúng không?” Hai mắt si ngốc nhìn về phía xà công tử, Bình Sinh cũng không nhìn thấy bóng dáng đỏ thẫm kia, không khỏi thất vọng rũ mắt xuống: “Con chỉ muốn biết, rốt cuộc nàng có phải là nương tử của hắn hay không?”

Thôi… Lão đạo sĩ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đồ nhi ngốc đã lâm sâu vào tình căn, mình có ngăn cản thế nào đi nữa cũng chẳng ăn thua, hơn nữa ông cũng biết, từ trước đến nay Bình Sinh vẫn không có tâm tư hướng đạo, chỉ vì muốn báo đáp ân cứu mạng mới đi theo bên cạnh mình.

Nhiều năm như vậy, ông cũng nên trả lại cuộc sống hắn muốn.

“Nàng sẽ đến, chỉ là giờ phút này, lòng của nàng đều ở trên người xà công tử.” Năm ngón tay nắm chặt, lão đạo sĩ lo lắng nhìn về phía đồ nhi sắc mặt trắng xanh của mình, cho dù nữ yêu kia có tiếp nhận đồ nhi của mình hay không, đều là kết cục ông không muốn nhìn thấy.

Ít nhất, chỉ cần xà công tử vượt qua được Thiên kiếp, là có thể thành tiên, duyên phận cùng với Kim Bảo Nhi cũng chỉ tồn tại trong ý niệm của hắn, nhưng mà đạo hạnh của nữ yêu kia cực thấp, đợi cho đến khi nàng có thể trải qua Thiên kiếp, đến lúc đó đồ nhi của ông đã trở thành một nắm đất vàng.

“Chỉ cần có một cơ hội, con đều sẽ không bỏ qua, sư phụ…” Nói đến đây, giọng nói của Bình Sinh có chút nghẹn ngào, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ xuống hướng về phía lão đạo sĩ: “Xin sư phụ tha thứ cho sự tùy hứng của đồ nhi!” Nói xong, dập đầu xuống nền đất, một lần, hai lần, ba lần, mỗi một lần đều dùng hết sức, “bịch bịch” vang dội, không để ý đến lần đầu đập đầu cái trán đã bị rách da.

Hai tay nắm chặt đặt ra phía sau lưng, lão đạo sĩ nhìn về phía tầng mây vẫn dày đặc như cũ, đè nén tất cả cảm xúc, thở dài thật sâu…

Giữa trời bỗng nhiên xuất hiện mười đạo tia chớp cùng với kiếm khí sắc bén, Lộ Nhi nhướng mày, hai mắt ngưng thần, mũi chân đạp xuống, trong nháy mắt nhảy lên giữa không trung, nhìn tiên pháp đang dồn ép đến gần, hai tay đóng lại, đọc câu chú ngữ, liền thấy từ trong chân thân phân ra mười bóng dáng giống nhau như đúc, đứng một hàng.

“Hừ, thuật phân thân? Tối đa ngươi chỉ có thể phân ra mười phân ảnh, cuối cùng vẫn sẽ bị một đạo tiên pháp của ta đánh bại, đồ nhi ngoan, ngươi còn không bó tay chịu trói, nói không chừng sư phụ còn có thể tha cho ngươi một mạng đấy.” Kiếm trong tay xà tiên nhẹ nhàng khẽ múa, như một dòng chảy bay qua, mang theo vô số chấm nhỏ, lóe lên ánh sáng bảy màu, vô cùng quái dị, những kiếm khí kia theo mỗi một đường múa kiếm của xà tiên mà thay đổi phương hướng.

“Bang! Bang! Bang!” Từng bóng dáng một bị tia chớp kiếm khí đánh trúng, hóa thành sương khói biến mất.

Mắt thấy phân thân ngày càng ít, trên trán Lộ Nhi xuất hiện li ti giọt mồ hôi nhỏ, trong đôi mắt xanh thẳm mơ hồ hiện lên vẻ bất an, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tiên xà có vẻ kinh ngạc, trong lòng hơi trấn tĩnh, mình đã không còn là Lộ Nhi của bảy trăm năm trước nữa rồi, không phải là người mà ông ta có thể nhìn thấu được.

“Thời gian của các người chỉ có nửa khắc, nếu trong nửa khắc này không giết được ta, cho dù chỉ còn nửa cái mạng, cũng giống như đã thăng tiên, sư phụ, ông thật sự hạ thủ lưu tình, muốn ta trở thành đồng liêu với ông sao?” Vừa chạy như bay tránh né kiếm khí đuổi sát phía sau, Lộ Nhi vẫn tiếp tục nói lời kích động xà tiên như trước.

“Chỉ bằng người? Chỉ là một tấm lá chắn Thiên kiếp của ta năm đó mà cũng dám cuồng ngôn!” Trường kiếm tung bay, toàn thân xà tiên ngưng kết lại nổi lên một đoàn sát khí, không khí chuyển động, tóc dài sõa vai nhất thời tung bay, lộ ra đôi mắt nhỏ trừng giận dữ híp lại.

Tay gõ La đánh Điện* của Lôi công Điện Mẫu dừng lại, lại kinh ngạc lần nữa với lời nói trong miệng xà tiên, nhưng nghĩ đến tiên vị của ông cũng là bậc trung xà tiên, cũng im miệng tiếp tục động tác trên tay. (gõ La đánh Điện: không biết giải thích thế nào nữa, nói chung hai người này tạo ra sét và chớp)

“Bang!” Lộ Nhi vừa mới nói đã bị kiếm khí đánh trúng, cũng bị biến mất như làn khói, chỉ để lại một tầng sương mù, giống như cười nhạo tiên xà không nhìn thấy chân thân của mình.

Đáng giận, vậy mà ông ta đánh sai! Xà tiên tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, động tác trong tay nhanh hơn, chỉ còn lại hai, trong hai nhất định có một là chân thân!

“Sư phụ, xem ra cũng có chuyện ông không biết, ngoài dự tính sao? Chỉ có ta biết, trong lần Thiên kiếp lần trước, mắt phải của ông đã không cách nào nhìn rõ vật cách xa ba thước, đừng nói đến phân biệt được đâu là chân thân.” Nhảy lên cây cao bóng dáng màu trắng nhẹ nhàng cười nói.

“Bang!” Cũng là bị một tia chớp xuất quỷ nhập thần sau lưng đánh trúng, hóa thành khói trắng.

Xà tiên phẫn nộ vẻ mặt trở nên quỷ dị cười một tiếng, nhìn bóng dáng màu trắng cuối cùng đang né tránh kiếm khí, đắc ý vạn phần, đồ nhi, xem ngươi có thể thoát khỏi tiên pháp của vi sư hay không!

“Không!” Bóng dáng đỏ thẫm vội vàng chạy tới, trơ mắt nhìn bóng dáng màu trắng bị đánh trúng vô lực ngã xuống, phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Cuncute, Hothao, Hoàng Nhất Linh, Melody, sweetthanks
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 149 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hemy97, Thoa1010, tuyetbongmummy, Yuusa và 370 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 42, 43, 44

2 • [Hiện đại] Nhìn người không thể nhìn bề ngoài - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tái hôn lần nữa - Tiểu Thạc Thử 5030

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

5 • [Xuyên không] Phù Dao hoàng hậu - Thiên Hạ Quy Nguyên (Trọn Bộ)

1 ... 89, 90, 91

6 • [Hiện đại] Theo đuổi nam thần - Thiên Phàm Quá Tẫn

1 ... 19, 20, 21

7 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 59, 60, 61

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 109, 110, 111

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vương phi - Nam Quang

1 ... 71, 72, 73

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Xin chào tình yêu - Lan Chi

1 ... 46, 47, 48

[Hiện đại - Hài] Tuyệt đối không được - Đào Đào Nhất Luân

1 ... 25, 26, 27

12 • [Hiện đại] Bà xã trẻ xã hội đen - Minh Khê

1 ... 73, 74, 75

13 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 37, 38, 39

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 240, 241, 242

15 • [Cổ đại] Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

1 ... 25, 26, 27

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Độc hậu trùng sinh nàng thê hung hãn của lãnh vương phúc hắc - Thu Thủy Linh Nhi

1 ... 59, 60, 61

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 96, 97, 98

[Hiện đại - Trùng sinh - Hắc bang] Quân sủng thiên kim hắc đạo - Huân Tiểu Thất

1 ... 62, 63, 64

19 • [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

1 ... 121, 122, 123

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Nữ phụ trùng sinh - Mỉm Cười Wr

1 ... 66, 67, 68


Thành viên nổi bật 
Mía Lao
Mía Lao
The Wolf
The Wolf
Nguyên Tĩnh Nhã
Nguyên Tĩnh Nhã

Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 492 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
TranGemy: Nhân dịp sinh nhật diễn đàn, hãy chia sẻ về Lê Quý Đôn trong bạn và nhận quà bự tại Cuộc thi viết: Diễn đàn trong bạn, trong tôi được tổ chức bởi Box Nhật Ký và CLB Văn Học nhé
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 467 điểm để mua Mèo đỏ nằm buồn
Shop - Đấu giá: Uyên Xưn vừa đặt giá 284 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
TửNguyệtLiên: viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 582 điểm để mua Chậu hoa hồng
Đường Thất Công Tử: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nương nào trong truyện kiếm hiệp?
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 553 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1351 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2560 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 264 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 1285 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 659 điểm để mua Cung Cự Giải
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 250 điểm để mua Cô bé và cún
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn vàng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn hồng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2437 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2437 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 2320 điểm để mua Nữ vương
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 1222 điểm để mua Bé kẹo 1
Shop - Đấu giá: The Wolf vừa đặt giá 2320 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 2208 điểm để mua Thiên thần xanh
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Ai đi off hà.lội k cho tớ bám áo với :'(
Yêu Nguyệt Trọn Đời: Xin chào
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 2101 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 525 điểm để mua Chậu hoa hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.